Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Thỏ con và sói - Nguyễn Ngọc

 
Có bài mới 18.11.2014, 15:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 4982 lần
Điểm: 11.93
Có bài mới [Sưu tầm] Thỏ con và sói - Nguyễn Ngọc - Điểm: 9
Thỏ Con Và Sói

images

Tác Giả : Nguyễn Ngọc

Thể loại : Truyện Teen

Số Chương : 25

Trạng Thái : FULL

Giới thiệu


Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì chẳng khác một thằng nhóc. Mười bảy rồi mà cao có 1m60 trong khi tất cả bọn bạn tôi đều cao đến 1m7-1m8, cũng tại gen chăng?

Còn về mặt mũi diện mạo thì cũng được duyệt vào hạng có tý nhan sắc, nhưng buồn thay nhan sắc loại thuộc hàng búng ra sữa, da trắng, mắt to má phúng phính...

Chuyện này đối với một thằng còn trai chả lấy gì làm tự hào. Cũng chính vì thế mặt tình cảm của tôi chả đi đến đâu, tôi đã từng thích nhiều người nhưng chưa một lần thành công trong tình yêu. Cũng tại cái số, lần nào tỏ tình tôi đều nhận được câu trả lời như nhau

" Xin lỗi nhưng với mình Minh chỉ là bạn".

Quá chán nản với chuyện yêu đương, lên cấp 3 tôi quyết sống thật thoải mái, cho dù bọn bạn đứa nào cũng tay trong tay. Vậy mà cũng đã được một năm từ ngày chính sách độc thân trong tôi được lập ra, ngày hôm nay ngày đầu tiên của lớp 11, tôi sẽ cố gắng giữ vững chính sách này thêm vài năm nữa.

"Ê ! Ông khùng lâu chưa ?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.11.2014, 12:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 4982 lần
Điểm: 11.93
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Thỏ con và sói - Nguyễn Ngọc - Điểm: 10
Chương 1

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì chẳng khác một thằng nhóc. Mười bảy rồi mà cao có 1m60 trong khi tất cả bọn bạn tôi đều cao đến 1m7-1m8, cũng tại gen chăng? Còn về mặt mũi diện mạo thì cũng được duyệt vào hạng có tý nhan sắc, nhưng buồn thay nhan sắc loại thuộc hàng búng ra sữa, da trắng, mắt to má phúng phính... Chuyện này đối với một thằng còn trai chả lấy gì làm tự hào. Cũng chính vì thế mặt tình cảm của tôi chả đi đến đâu, tôi đã từng thích nhiều người nhưng chưa một lần thành công trong tình yêu. Cũng tại cái số, lần nào tỏ tình tôi đều nhận được câu trả lời như nhau " Xin lỗi nhưng với mình Minh chỉ là bạn". Quá chán nản với chuyện yêu đương, lên cấp 3 tôi quyết sống thật thoải mái, cho dù bọn bạn đứa nào cũng tay trong tay. Vậy mà cũng đã được một năm từ ngày chính sách độc thân trong tôi được lập ra, ngày hôm nay ngày đầu tiên của lớp 11, tôi sẽ cố gắng giữ vững chính sách này thêm vài năm nữa.

"Ê ! Ông khùng lâu chưa ?"

Một con nhỏ cao ngất ngưởng những 1m70 cơ mà, khá dễ thương(trong mắt mọi người, trừ tôi), làn da hơi sạm, với cái búi tóc cao cùng cái mái bằng đang nhìn tôi chằm chằm khinh bỉ. Vâng ! chính là con bạn thân từ khi trong bụng mẹ của tôi, nó tên đầy đủ Nguyễn Diệu Anh, và nó cũng là lớp trưởng bây giờ của tôi. Kể ra, con nhỏ này tốt lắm, luôn giúp tôi nhiều mặt, đặc biệt là chuyện tình yêu (không thành) của tôi, chỉ có điều có vài tật xấu khó sửa. Nó tên đẹp, mặt đẹp nhưng ăn nói thì bốp chát không khác một thằng con trai, học giỏi,phá cũng giỏi (nếu không nó đã không trượt công lập mà ra học dân lập với tôi), không những thế mà còn rất ác độc, ai mà gây thù cho nó một nó phải trả lại bằng mười.

" Ê ! Khùng . Ngắm mình trong gương? Ông tưởng ông là Hoàng hậu trong Bạch Tuyết và Bảy chú lùn chắc"

" Này thì KHÙNG " Cốp !! tôi nhảy lên gõ vào đầu nó một cái (vì nó cao hơn tôi 10 phân lận), và hậu quả cũng biết rồi đấy một lãi mười..."Này thì gõ đầu bà hả" cốp cốp cốp cốp...Kết thúc trận chiến tôi đến trường cùng nhỏ này với cái đầu to hơn mọi ngày.

Hôm nay là khai giảng đại khái học sinh chỉ phải đến để nghe bài phát biểu của thầy cô và xem vài cái tiết mục văn nghệ rồi té, còn ai là cán bộ lớp thì phải đi họp, tất nhiên con nhỏ Diệu Anh nằm trong top đi họp. Chuyện chả có gì để kể nếu nó không uy hiếp tính mạng tôi bằng cách lấy chìa khoá xe, điện thoại, ví tiền bắt tôi phải đợi nó về không thì ... khó toàn mạng, nói luôn nó cũng đã học karate, trình độ thì cũng tam đẳng rồi. Thật sự thì cuộc họp diễn ra khá lâu, ngồi mỏi mòn ở băng ghế đá mà vẫn chả thấy bóng nó đâu, nên tôi quyết lang thang ở trường ngắm phong cảnh luôn, nói thật là vào trường được một năm rồi mà ngoài lớp học tôi cũng chả đi đâu. Trời rất đẹp, trong veo, xanh và cao lắm, làm tôi thấy thoái mái vô cùng, đã là tháng 9 nên thời tiết khá mát mẻ không nóng bức gì . Tôi đi hết sân trường vòng ra khu sân bóng rồi đi lên khu thực hành ngay bên trái sân. Lên đến tầng hai khu thực hành thì chợt nhận ra tôi đang chết lặng ở trước phòng âm nhạc. Lần đầu tiên từ khi sinh ra tôi thấy hai mắt nhoè khi nghe thấy tiếng Ghi-ta. Tôi chả hiểu gì về âm nhạc, chả học qua một lớp thanh nhạc nào cả, và có lẽ tôi còn bị mắc bệnh phũ phàng với nghệ thuật nữa. Nhưng tiếng đàn này thì làm tôi xúc động đến không thể kiềm chế cảm xúc, nó như tiếng khóc , chậm chãi, vang vọng và ngân dài trong gió, đôi lúc lại nhanh như tiếng chớp mạnh mẽ hoà vào không gian. Tiếng nhạc làm tôi bước vào phòng học, ngay đây tôi đã thấy mộ giáng vẻ đẹp đến hoàn mĩ. Một chàng trai trầm ngâm quay lưng lại phía tôi đang nhìn xa xăm vào khoảng không ở ô cửa sổ, nắng chiếu vào mái tóc màu nâu nhạt như kẹo mật ong làm tan chảy người đứng nhìn, tấm lưng rộng trong chiếc áo đồng phục trắng, hai cánh tay đang ôm chọn chiếc đàn Ghi-ta màu đen. Bản nhạc kết thúc, như một bản năng, tôi đập hai tay vào nhau như một lời tán dương, theo tôi nghĩ tiếp theo đó sẽ là một lời cảm ơn hay gì đó đại loại vậy nhưng sự thật luôn phũ phàng.

" LÀM GÌ VẬY ! AI CHO MÀY NGHE TIẾNG ĐÀN CỦA TAO ? " Rầm... Vừa nói hắn vừa lao vào tôi, lấy cánh tay rắn chắc nịch ghì chặt vào cổ tôi,đẩy tôi thật mạnh vào cái giá để đồ

" LÀM GÌ LÀ LÀM GÌ ? ĐỊNH GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU À ?" Tất nhiên là sẽ chả có chuyện tôi sợ, đơn giả vì 17 năm nay tôi luôn được luyện tim với con nhỏ đanh đá Diệu Anh kia. Cuộc chuyện diễn ra bằng cách hét vào mặt nhau, tôi tức tối vô cùng dùng hai tay vung loạn xạ.

" Ha ha ha ha ha ha" Một tràng cười vang lên và tiếp theo là... hắn ta bỏ tay khỏi cổ tôi lăn lộn cười như một tên dở người

Phủi cái áo do bị đẩy vào giá để đồ, rồi lấy tay xoa xoa cái cổ khỏi sự tra tấn vừa rồi, tôi

giọng nhưng vẫn còn ấm ức.

" Ya ! Bị khùng hay sao cười như trúng số ấy"

" Ha ha ~ tại mày làm tao buồn cười thôi"

" Có gì mà buồn cười ? "

" Tại lần đầu có người không sợ mà hét lại mặt tao như vậy "

Hơ ~ hắn có bệnh mà giấu a. Có lẽ hoang tưởng thái quá về bản thân hay sao mà ai cũng phải sợ hắn, cũng chỉ là một thằng cao to đẹp trai và có tài mà thôi.

" Làm gì mà phải sợ? "

" Vì tao là..." Nói đến đây thì ngừng rồi không cười nữa, hắn tiến gần phía tôi, cúi sát xuống tai rồi thì thầm " ... là một con quỷ đội nốt người đó . Phù ù ù "

" Này thì QUỶ ! " Bốp. Tôi ghét nhất cái thói khinh người rồi tự cao giờ là hoang tưởng của tên bệnh này, nhưng ghét nhất là dám thì thầm vào tai tôi, nghĩ tôi là mèo con ngoan ngoãn chắc. Ghét là phải loại bỏ-bản năng mà tôi học được của một con nhỏ nào đó, tôi nhảy lên đấm cho hắn một cái cho bõ tức vào cổ, rồi bỏ ra khỏi phòng âm nhạc.

" Ê ! Ông đi đâu thế hả" Giọng con nhỏ bạn thân vang lên từ dưới tầng, tôi chạy ra nhìn thì nó vẫy tay như muốn gọi "cún" về nhà, nhưng cũng đành ngoan ngãn mà đi theo.

" Ông làm gì mà tìm mãi không thấy, đã bảo ngồi ở ghế đá đợi tôi mà"

" ĐỢI lâu muốn chết nên đi dạo thôi! "

" Đi dạo ? cứ như tao nhã lắm ấy ! Xì ì ì ... Dạo gì mà mặt đỏ ửng hai tai xì khói thế kia? "

" Tại vừa gặp thằng KHÙNG. Tức muốn thổ huyết luôn "

" ỦA ! có thằng nào khùng hơn ông nữa hả? Lạ nhá" Con nhỏ này cứ một câu tử tế là nó phải xen ngay câu đểu đểu vào sau.

" Thì là ...blah blah blah..." Tôi kể một mạch không thiếu một chi tiết

"OH ! thì ra là vậy. Thôi kệ ! Mà tôi cho ông xem danh sách lớp 10 nè, nhiều em xinh lắm, có khi lại tia được một em làm người yêu ấy chứ. Tôi vừa lấy ở phòng giáo vụ về xong đó " Nó lục cặp, mở cái phong bì ra rồi rút một tập mấy giấy danh sách ra. Danh sách có cả hình và thông tin, theo đánh giá sơ bộ thì con gái lớp 10 năm nay dễ thương lắm luôn. Chợt ! tôi nhận ra bản mặt rất quen, nhìn kĩ tý nữa thì hình như là ...

" AHHHHH ! THẰNG KHÙNG ! NHÌN NÀY !" tôi giật giật áo Diệu Anh

" Yên lành bảo con người ta khùng? Ông khùng thì có"

" Không phải ! đây này, đây này, thằng tôi vừa kể á" Đẩy đẩy tập danh sách vào tay nó rồi chỉ vào ảnh hắn. Diệu Anh nó nhìn chằm chằm rồi dí sát mắt vào tập danh sách sau đó quay sang nhìn tôi ngạc nhiên tuyệt độ, mắt nó mở to

" Chắc thằng này không ?"

" Chắc 100% "

" Thật không ? có bị hoa mắt hay gì gì không?"

" Gì cái đầu bà ấy, tôi vừa gặp nó 5 phút trước nhầm sao được"

" Vậy là...Chết ông rồi ! Minh ơi là Minh ! đánh ai không đánh , đi đánh con chủ tịch trường, ông chuẩn bị về quên chăn vịt đi " nó ngồi phịch xuống đất, ôm đầu mà than

" Hả ? Hở ? là sao, tôi không nghe nhầm chứ ? " Tôi ngơ ngác nhìn xuống nó. Rồi nó đứng phắt dạy ghì lấy vai tôi, nhìn thẳng vào mắt mà phán

" NÓ là Andree Trần, con của Trần Hữu- CHỦ TỊCH TRƯỜNG MÌNH và vợ cũ của ổng, ngu thì cũng phải biết lờ mờ chứ? Nó nổi tiếng thế mà không biết à?"

" Nổi ? Nổi chìm gì ? " Thật sự là tôi chết lặng không còn gì để nói

" Nó là thằng Giải nhất Ghi-ta cấp Quốc gia ấy " Nó chừng mắt nhìn tôi

" Thừa biết tôi mù âm nhạc mà ", tôi nhún vai như muốn cho qua

" Thế có biết là nó học lớp 9 mà đánh nhau tay không với sáu thằng lớp 12 không hả ? "

" Tôi mù thông tin luôn... " Đến đây thì tôi đã nhận ra độ nguy hiểm của vấn đề và độ "thông minh" trời phú của tôi

CỐP ... " sao bà đánh tôi" - " TẠI NGU"

Giờ thì khó sống rồi đây, cả đoạn đường về, Diệu Anh ngồi sau xe tôi bô bô kể một mạch về gia thế hắn ta. Nó kể, hắn ta là con vợ cũ của Chủ tịch bà ta là người nước ngoài hình như là nước Anh, sau khi chia tay, mẹ hắn bỏ đi. Bảy năm sau, lúc hắn học lớp 9 thì mẹ hắn mất khi tự tử vì người tình bỏ đi. Còn bố hắn còn được gọi là Chủ tịch thì sau khi chia tay đã cưới một người vợ mới, có một cậu con trai kém hắn bảy tuổi. Học đến lớp 7 thì Chủ tịch mua nhà cho hắn ở riêng, thấy Diệu Anh bảo hắn rất thông minh, chỉ số IQ có lẽ cũng thuộc dạng thiên tài nhưng chả hiểu sao không chịu học hành cẩn thận lên luôn phải dùng tiền để lên lớp. Hắn cũng là tay ăn chơi có tiếng ở khu này với hình ảnh bất cần đời làm bao bạn nữ điêu đứng, mất ăn mất ngủ. Có lẽ giờ cuộc đời học sinh của tôi sẽ khó khăn vất vả đây.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.11.2014, 12:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 4982 lần
Điểm: 11.93
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Thỏ con và sói - Nguyễn Ngọc - Điểm: 10
Chương 2

Sau vụ hành hung con Chủ tịch một tuần, tiếng tăm của tôi vang khá xa. Bây giờ đi đâu tôi cũng là tâm điểm của câu chuyện, tôi nghĩ tôi có ngẩng cao đầu đối diện nhưng chuyện đó là không thể trước cúa rìu dư luận. Còn hắn, nhân vật chính trong truyện thì lặn mất tăm, làm câu chuyện được thêu dệt tăng độ hot mà không hề hạ nhiệt. Có kẻ ác miệng thì bảo hắn bị tôi đấm ngã xuống sàn rồi bất tỉnh nhân sự, có người bảo tôi đánh đến biến dạng khuân mặt,... Blah blah blah. Nói thật là độ troll ( lừa đảo) của các câu lạc bộ "Bà (ông) Tám" này đã đạt level max(mức độ tối đa) luôn rồi, trường gì học hành thì ít buôn bán tin tức thì nhiều. Nhưng "trong lúc hạn nạn mới thấy trân tình", suốt một tuần mà con nhỏ lớp trưởng Diệu Anh cùng toàn thể lớp không hề lấy tôi làm chủ đề bàn tán hoặc có thể bọn nó nói sau lưng chỉ có Ông Trời mới biết, dù sao có chỗ không phải nghĩ đến chuyện đã sảy ra là tôi vui lắm rồi.

" Tình tinh tính...Xin thông báo.Em Lê Hoàng Nhật Minh, lớp 11a6 lên phòng hiệu trưởng. Xin nhắc lại: Xin thông báo.Em Lê Hoàng Nhật Minh, lớp 11a6 lên phòng hiệu trưởng...tình tinh tính" Tiếng thông báo vang ầm hành lang cắt dòng suy nghĩ của tôi, tiếp đó là sự lo sợ rằng mình sẽ bị đuổi học . OMG ( ôi ! chúa tôi) sao bây giờ? Tôi đứng dậy lặng lề tiến đến cầu thang rồi đi lên tầng 4 của dãy nhà học- nơi có phòng giáo vụ, phòng hiệu trưởng, hiệu phó, phòng giáo viên và phòng cán bộ đoàn trường, nói chung là nơi học sinh hiếm khi được đặt chân vào. Mỗi bước đi là một bước thật chậm chạp. Cốc...Cốc...Cốc..." Em xin phép", tôi đẩy cửa bước vào.

" Lâu không gặp ! " Chiếc ghế hiệu trưởng quay về phía tôi.

" !@$%*()^$$( " tôi quá choáng váng và không thể nói được gì ngoài tiếng Sao Hoả, thì ra là hắn , người đã bị tôi đấm

" Không ngờ phải không? Có lẽ anh cũng đã biết tôi là ai" . Hắn vừa nói vừa cầm li trà trên tay đẩy về phía tôi, rồi nhã nhặn đưa tay vào cái ghế đối diện " Ngồi xuống đi"

Phịch... " Nếu...muốn đánh...thì... cứ đánh đi. Tôi... đấm cậu một đấm... cậu đấm lại gấp mười cũng được...Nhưng..."

" Nhưng sao?"

" XIN CẬU ĐỪNG ĐUỔI HỌC TÔI !"

" Vì...?"

" Tôi không có gia đình giàu có cũng không chắc chắn về tương lai, ngoại hình thì chả ổn, sở thích bình thường tài năng cũng chả có, nếu không có bằng cấp 3 nữa thì cuộc đời tôi coi như XONG". Lần đầu tiên tôi mạnh miệng để đấu tranh vì thứ gì đó, và cũng lần đầu tôi cầu xin một người tôi khinh thường.

" Nghĩ tôi dễ dàng tha cho anh thế sao?" Vừa nói hắn vừa đứng dậy tiến gần phía tôi lại cúi xuống và thì thầm, tất nhiên là lần này tôi không chống trả . Tôi đủ thông minh để hiểu nếu bây giờ thêm một quả đấm nữa có lẽ tôi sẽ bị đi "cải tạo" mất, vậy nên đành ngoan ngoãn cho hắn chơi trò mèo vớn chuột.

" Tôi...xin lỗi, tôi biết cậu sẽ khó tha thứ. Vậy cậu bắt tôi làm gì tôi cũng chịu... nên đừng đuổi tôi."

" Tưởng gây ra chuyện xin lỗi là xong à? Giết người rồi xin lỗi liệu có được không? Anh ngây thơ thật ha ha ha"

" Nếu vậy...Tôi sẽ bồi thường? Nhưng... tôi... cũng không có nhiều tiền đâu"

" Tiền thì miễn, tôi cũng không phải thiếu thốn gì. Nhưng anh phải làm cho tôi ba việc. OK?"

" Miễn không phải giết người, cướp của, cưỡng hiếm thì...tôi đồng ý " Nắm chặt bàn tay, đầu óc rối tung, chỉ duy nhất một điều lúc này là không thể bố mẹ thất vọng.

" Được !" Hắn mỉm cười, một nụ cười thật sáng không hề có chút ác ý. Lần trước, là khuân mặt chế giễu, trêu cợt làm tôi phát điên, lần này lại khuân mặt khiến tôi muốn bảo vệ đến cùng. Đã bao giờ có người khen hắn cười như thế này thật đẹp chưa nhỉ? Đôi mắt trong veo, sau thẫm đặc biệt nó màu xanh được che phủ bằng lớp tóc màu nâu nhạt như màu kẹo mạch nha ngọt ngào, đôi môi mỏng, đỏ và căng, chiếc cằm nhọn và cái cổ thon dài, hắn mà là nữ có khi tôi nguyện chết vì vẻ đẹp này. Hỗn loạn trong dòng suy nghĩ, chợt thấy cổ mình nóng ran rồi ướt, tôi nhận ra rằng hắn vừa làm một dấu hôn vào cổ tôi.

" Ah Ah AHHHHHHHHH ^&)*&%#)_*_&*%$&" Vội vàng tôi đẩy hắn ra rồi lùi lại vài bước, suy nghĩ bắt đầu điên loạn.

" Ha ha ha bình tĩnh lại nào" hắn ôm bụng cười trong sự hụt hẫng, đau khổ tôi vừa trải qua. Thật là một tên hách dịch. " ... Chí là đánh dấu vật sở hữu thôi."

" HẢ? Vật... SỞ HỮU?"

" Đồng ý làm cho tôi ba việc mà."

Có lẽ tôi đã tự "treo thòng nọng thắt cổ" rồi. " Nhưng tôi là con trai mà. Làm dấu hôn ở cổ một thằng con trai như vậy là kì lạ lắm"

" Chả sao ! Anh dễ thương mà. Khi biết anh hơn tuổi, tôi bị shock nặng đó " hắn đưa tay vuốt lấy tóc để lộ cái trái cao thông minh.

" Cảm ơn đã khen, nhưng có phải cậu là...là...Gay ?" Tôi ngơ ngác hỏi trong tuyệt vọng. Nếu hắn gay thật, hắn sẽ bắt tôi làm những việc xấu hổ chăng?

Phụt...Ha ha ha ha ha ha "Anh vui tính thật" ha ha ha

" Vậy sao hun tôi? "

"Thích"

" ĐÓ ! con trai thích con trai không gay thì là gì."

" Ngốc " Cốp... một cái đập nhẹ vào tóc tôi. " Tôi không hề GA... Khoan ! mà cũng không chắc nữa... có khi gặp anh tôi thành GAY cũng nên " bàn tay trên tóc nhẹ nhàng trượt xuống vai rôi xuống eo, nó dừng lại ở đó và bắt đầu thát chặt một vòng tay ấm áp. Hắn tì trán vào vai tôi thì thầm. Có lẽ theo diễn biến một câu chuyện tình yêu lãng mạng tôi sẽ e ấp nói " I love U" với tên hách dịch này.Nhưng giờ thì là thực tế.

" Bỏ raaaaaaaaa"

" Đừng chống cự nữa, thỏ con à ! " Hắn giờ siết chặt tôi làm tôi không thể cử động thậm chỉ nhúc nhich nổi nữa.

" Ai là thỏ con chứ ? Đồ óc ngưng hoạt động, đồ độc ác, quân giết người, thả tôi ra, có ai không? CỨU Cứu..."

"Cậu không thoát đâu ! Thỏ con để yên tôi sẽ "thịt" cậu"

" Ý gì đây? BỎ RA ! Cậu kém tuổi tôi nên phải gọi là ANH. ANH đấy biết chưa ?"

" Vậy... gọi là Anh Thỏ nhé ?"Chụt... Vừa nói hắn vừa hôn nhẹ vào trán tôi. Mặt tôi nóng ran, hơi thở nghẹn lại ở cổ họng, toàn thân nâng nâng, nhưng vẫn giữ được lí trí.

" BỎ RA !!!!!!!! ĐỒ điên. Thỏ thỏ cái gì mà thỏ"

" Hứa không chạy đi ! "

Gật...Gật... " Hứa ! bỏ ra đau quá "

" Sorry làm Anh Thỏ đau nhá" Hắn lới lỏng tay rồi xoa nhẹ vào eo tôi. Xoa chán rồi thì... cù điên đảo làm tôi muốn cười rụng cả rốn luôn .

" ha ha ha ha... Ngừng lại... Ngừng lại ngay ... ANDREEEEEEEEEEEEEEEEEEE"

" Hở ?" Cậu ta ngừng lại rồi nhìn tôi đầy kinh ngạc

" Cậu không phải tên Andree sao?"

Cậu ta nhẹ bỏ vòng tay đang ôm tôi ra rồi ngồi phịch xuống ghế Sofa, ngủa đẩu nhìn trần nhà, rồi nhẹ thở dài. " Đúng ! tôi là Andree, nhưng lâu rồi không ai gọi em như vậy ... Haizzz". Cảm thấy tội lỗi dâng trào khi thấy hắn khẽ thở dài rồi chau mày, tiếp đó là mệt mỏi lấy tay xoa xoa thái dương.

" Vậy mọi người gọi cậu là gì ? " tôi ngồi nhẹ xuống vào mép sofa, mở lời một cách cẩn thận, tôi sợ sẽ gợi lên nhiều điều không lên

" Họ gọi Thiếu Gia, Cậu Chủ, Đại ca, và đặc biệt cha đẻ của em gọi là Thằng mất dạy ...". Vẻ mặt như chuyển thành màu đen vậy. Lần đầu tôi thấy một người buồn đến như vậ khi nhắc đến tên mình.

" Tôi... Xin lỗi "

" ha ha ha... Anh Thỏ bị lừa rồi ... ha ha ha" . Chuyện này là giả sao? Thật hay giả ? Thật hay giả thì cũng kệ chỉ biết một điều ... MÌNH ĐÃ BỊ LỪA.

" Bực mình rồi nhá ! Này thì đ..." định quay sang cho hắn một cốc vào đầu ai ngờ hắn lại đổi tình thế, mà còn có hại ình. Tên hách dịch ấy kéo tay tôi, rồi nhẹ nhàng vòng tay còn lại qua cổ, sau đó đẩy mặt hai đứa lại gần để mà mi vào má tôi. Thật hết sức chịu nổi, ai khổ như tôi không? Là thằng con trai lại đã 17 tuổi mà trong vòng nửa tiếng bị cưỡng hôn đến hai lần, trời ơi.

" Anh Thỏ dễ thương quá đi ! Da mịn nữa, hôn mãi không chán ! ha ha ha "

Dù biết tôi chả khoẻ mạnh hay võ công thâm hậu, nhưng là thằng con trai thì phải biết đấu tranh. Sẽ không thể để hắn lữa mãi như thế được còn đâu thể diện. Tôi lấy con trỏ ngoắc ngoắc hắn lại gần mình một lần nữa. Sau đó, khẽ lấy hai tay sờ vào hai bên má hắn dữ chặt, rồi nhẹ nhàng ngẩng cao đầu, chuyện gì đến cũng sẽ đến. Cốp... lấy trán mình tôi đập mạnh vào trán hắn rồi đứng dạy phủi quần áo

" Vậy mà còn không thú nhận mình là Gay ! Đồ sói già gian ác ! Cậu muốn đuổi học cứ việc, tôi nhịn đủ rồi." Tôi bước thật nhanh ra cửa bỏ mặc một kẻ đang rên rie vì đau đớn

" Thỏ con ! Em sẽ bắt được anh...A..au...đau đấy Thỏ con à " hắn ôm trán mà nói vọng ra khỏi cửa, tất nhiên là tôi vẫn nghe được, nhưng sẽ chả có chuyện con sói tóc nâu này bắt được tôi đâu. Chạy nhanh khỏi tầng 4 xuống tầng 2 tôi bước nhanh vào lớp và buổi học hôm đó vẫn diễn ra bình thường. Tối hôm đó, khi tắm xong soi gương tôi mới biết cái dấu hôn chết tiệt kia vẫn sừng sững ở cổ tôi chả hề mờ đi. Nó làm tôi nhớ chuyện với tên sói độc ác kia, thật chả ra sao. Nhưng chợt khựng lại, tim tôi đập chậm một nhịp khi nghic về chuyện tôi đã gọi tên hắn. Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, chuyện cái tên không phải là một trò đùa, cảm giác tội lỗi lại dâng lên...




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.