Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Đâu là hạnh phúc - Hoàng Kim

 
Có bài mới 23.10.2014, 15:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 11004 lần
Điểm: 10.49
Tài sản riêng:
Có bài mới [Sưu tầm] Đâu là hạnh phúc - Hoàng Kim - Điểm: 10
Đâu là Hạnh Phúc

Tác giả: Hoàng Kim
Nguồn: http://tusach.mobi/
Số chương: 26 chương

Chương 1


Ngừng xe trước căn biệt thự phủ đầy những cành hoa leo màu tím xinh đẹp, Quỳnh Giang chần chừ không muốn bấm chuông. Cô thật sự rất ngại khi phải bước vào căn nhà này, bởi vì ở nơi đây không có sự đón tiếp dành cho cô mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến nản lòng.

Nhưng nhớ đến lời mẹ dặn, và nhất là nhớ đến những lời thư của Thường Quân từ xa gửi về, cô lại thấy mình có thêm can đảm . Thôi thì mặc kệ người ta đối xử với mình có không ra gì chăng nữa, nhưng chỉ cần Thường Quân vẫn một lòng một dạ với cô thì Quỳnh Giang lại thấy mình có đủ dũng khí để chấp nhận mọi sự thiệt thòi.

Hít vào một hơi thật sâu, Quỳnh Giang nhất định đưa tay bấm chuông. Đã nhất định là thế mà khi tiếng chuông vang lên lảnh lót, cô vẫn giật mình một cái.

Chờ đợi không lâu, Quỳnh Giang đã nghe tiếng cổng được mở lách cách, rồi vú Năm, người làm của nhà Thường Quân ló đầu ra. Trông thấy cô, vú Năm cười tươi:

- Là cô à, cô Giang? Vậy mà vú lại tưởng là khách nào đến chứ . Sao hôm nay cô đến muộn quá vậy ?

Sự vồn vã của vú Năm làm Quỳnh Giang thấy ấm lòng một chút . Hình như chỉ còn có bà là người duy nhất đón chào cô khi cô đến ngôi nhà này . Vừa dắt xe đi theo vú Năm, cô vừa vui vẻ trả lời:

- Tại hôm nay con phải họp Hội đồng vú ạ, vì thế mà con về hơi muộn.

Khoảng sân khá rộng làm vú Năm có thì giờ trò chuyện với Quỳnh Giang. Bà hỏi nhỏ:

- Cô Giang biết tin gì chưa?

Quỳnh Giang ngạc nhiên:

- Tin gì hở vú ?

Bà vú thấp giọng ra vẻ bí mật:

- Ngày mai cậu Quân về.

Quỳnh Giang gật đầu:

- Con biết rồi, cũng vì chuyện đó mà hôm nay con đến đây nè . Con muốn biết ngày mai bên này chuẩn bị đón anh Quân như thế nào ?

Không trả lời vào câu hỏi của Quỳnh Giang, vú Năm lại hỏi:

- Làm sao mà cô biết được là cậu Quân về ?

- Thì anh Quân viết thư cho con mà, anh còn nói rõ chuyến bay và giờ giấc nữa đó.

Vú Năm gật đầu:

- Hèn chi! Vậy mai cô có đi đón cậu Quân không?

Quỳnh Giang gật đầu:

- Có chứ vú, vì thế con mới đến hỏi bác Quyền đây.

Câu chuyện giữa hai người bị cắt ngang vì từ trong nhà có tiếng bà Quyền hỏi vọng ra:

- Khách nào đến giờ này vậy hả vú Năm? Có phải là cô Xuân Hoa không?

Vú Năm nháy mắt với Quỳnh Giang một cái rồi lớn tiếng trả lời:

- Không phải cô Xuân Hoa, thưa bà . Mà là cô Quỳnh Giang.

Trong nhà im lặng chứ không có tiếng trả lời bà vú nữa, vú Năm đẩy lưng Quỳnh Giang:

- Thôi, cô Giang vào đi kẻo bà đợi.

Cẩn thận cởi bỏ đôi giày ngoài thềm, Quỳnh Giang nhẹ nhàng bước vào . Thấy bà Quyền đang ngồi gác chân trên chiếc bàn nhỏ nơi bộ salon giữa nhà coi TV, cô vội cúi đầu chào:

- Thưa bác!

Không rời mắt khỏi màn hình, ba Quyền cất giọng:

- Ờ, có chuyện gì không?

Quỳnh Giang khựng lại, cô đứng xớ rớ trước cửa mà nửa muốn bước vào, nửa lại muốn đi trở ra. Cái thái độ lạnh nhạt của bà Quyền dành cho cô không phải là cô không biết, nhưng hôm nay cô thật sự thấy mình bị tổn thương. Cô đến dây vì có mục đích hẳn hoi chứ cóc phải đến để xin xỏ một điều gì đâu, thế mà bà ta vẫn cứ coi cô như là ăn mày vậy.

Nhưng nghĩ đến mục đích của mình, Quỳnh Giang đành phải nín nhịn . Cô đã nhẫn nhục cả ba năm nay rồi, chỉ còn một ngày nữa thôi, tại sao cô lại không nhịn được ?

Nghĩ thế, Quỳnh Giang nuốt trôi cục tức xuống ngực, cô trả lời bà Quyền:

- Con tới thăm bác thôi ạ.

Mãi tới bây giờ, bà Quyền mới rời mắt khỏi chiếc TV và quay sang Quỳnh Giang:

- Vậy hả ? Mà sao cô tới trễ quá vậy ? Cơm nước gì chưa?

Quỳnh Giang vẫn đứng im, chưa nghe lời mời của bà Quyền cô không tự tiện ngồi xuống ghế . Cô không muốn bị bà mắng, đó là điều tối kỵ của cộ Cô nhỏ nhẹ trả lời:

- Con ghé thăm bác một chút rồi về liền, chắc là mẹ con đang đợi ở nhà . Cũng tại hôm nay trường con họp Hội đồng lâu quá nên con mới về muộn như vậy.

- Vậy hả ? Tưởng rảnh rỗi thì xuống nhà ăn cơm với vú Năm, còn không ăn thì ngồi xuống đó đi.

Quỳnh Giang đã nhắt tới mẹ mình, vậy mà bà Quyền vẫn không hỏi thăm mẹ cô một tiếng nào . Thế mà cách đây ba năm, bà Quyền và mẹ cô là hai người bạn thân thiết nhất đấy . Nhưng Quỳnh Giang đã quen rồi, cô không lấy đó làm phiền . Vì đó chỉ là một chuyện rất nhỏ trong rất nhiều điều mà bà Quyền đã đối xử với mẹ con cô từ ba năm nay mà.

Quỳnh Giang nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, chiếc cặp từ nãy giờ vẫn trên tay cô được cô đặt ngay ngắn trên lòng . Cô ngập ngừng một chút rồi hỏi:

- Thưa bác...

Bà Quyền không nhìn cô mà lại đưa bàn tay của mình lên để ngắm nghía những chiếc móng đỏ rực của mình:

- Cái gì ?

- Ngày mai, anh Quân về ạ...

Vừa nghe Quỳnh Giang nói tới đó, bà Quyền như người bị bỏng . Bà nhổm người dậy hỏi ngay:

- Sao cô biết ? Lại vú Năm vừa mới ton hót với cô phải không?

Tuy rất phiền lòng, nhưng Quỳnh Giang vẫn điềm đạm lắc đầu:

- Không phải đâu ạ, vú Năm không nói gì với cháu đâu ạ.

- Thế sao cô lại biết ?

- Là anh Quân viết thư về cho cháu ạ.

Bà Quyền cau tít đôi lông mày được vẽ thật đậm:

- Sao, lại là thằng Quân à ? Cái thằng này thật không ra gì . Về thì cứ về, cớ sao lại còn đi nói lung tung như vậy không biết ?

Quỳnh Giang ngồi im nhưng cô có cảm giác như mình đang ngồi trên mộ Ổ kiến vậy . Cái cảm giác nhột nhạt đã lan toa? khắp châu thân cô khiến cô vô cùng khó chịu . Cô không ngờ bà Quyền lại có thái độ như thế này . Nếu biết trước thì dù cho mẹ cô có khuyên nhủ tới đâu chăng nữa, cô cũng không thèm đặt chân đến căn nhà này đâu.

Nhưng thôi, cô cũng đã lỡ đến đây rồi . Phải cố gắng nín nhịn kẻo mai này "họ" lại có cớ trách cô, như thế thì chỉ có Thường Quân là khổ mà thôi. Quỳnh Giang lại hỏi bà Quyền:

- Thưa bác, cháu muốn biết ngày mai ớ nhà bác có ai ra đón anh Quân không ạ ?

Bà Quyền nhìn Quỳnh Giang bằng đôi mắt thật sắc:

- Đương nhiên là phải có rồi, cô hỏi gì lạ vậy ? À, hay là vì cô không có xe nên cô muốn sang đây đi cùng với gia đình tôi đó ? - Hỏi rồi không đợi Quỳnh Giang trả lời, bà ta lại xua tay nói ngay - Thôi đi cô ơi, đón rước mà làm gì cho nó rườm rà . Tôi chỉ cho mấy đứa em nó mang xe ra chớ nó về thôi, nó đi làm xa trở về thôi chứ oai vệ gì mà phải đón rước.

Quỳnh Giang vẫn nhỏ nhẹ:

- Dạ, thì con cũng sang hỏi bác thế thôi chứ ngày mai con còn bận giờ lên lớp, chắc là con cũng không đi đón anh Quân được đâu ạ . Nhưng có mấy em bên này đón anh Quân là con yên tâm rồi.

Bà Quyền liếc mắt:

- Cô nói nghe lạ, bộ tôi là mẹ nó mà không lo cho nó hay sao mà cô phải lo cho nó như thế ?

Quỳnh Giang vẫn nhẫn nhục tối đa:

- Ý con không phải là như thế đâu ạ, chỉ vì con sợ là bên này cũng bận rộn không ra đón anh Quân được thôi. Mà nếu như thế thì con phải xin nghỉ một buổi để đi.

Bà Quyền lại xua tay:

- Thế thì không cần đâu, cô bận rộn như thế thì cứ ở nhà lo công việc của mình đi. Thằng Quân thì đã có các em nó lo rồi.

Nói xong, bà Quyền đứng lên. Bà vặn người rồi nói bâng quơ:

- Ối chà, ngồi có một lúc mà đã thấy mỏi quá chừng rồi . Cô ngồi chơi, tôi phải lên phòng nằm cho giãn lưng cái đã.

Quỳnh Giang cũng vội đứng lên:

- Thôi ạ, cháu cũng phải về bây giờ đây ạ . Muộn quá rồi, cháu sợ mẹ cháu mong.

Bà Quyền gật đầu:

- Vậy tôi không giữ, cô đi về cẩn thận - Quay mặt vào trong, bà gọi lớn - Vú Năm đâu rồi, ra đóng cổng kìa.

Nói xong, bà bỏ đi thẳng lên lầu không cần ngó ngàng gì đến Quỳnh Giang nữa . Nhìn theo bà một thoáng, cô lủi thủi xách cặp ra về . Quỳnh Giang vừa xuống khỏi bậc thềm thì vú Năm chạy ra tới, bà vội kéo tay cô:

- Cô Giang, tôi nói này cô nghe...

Quỳnh Giang đứng lại, cô ơ thờ:

- Chuyện gì đó vú ?

Vú Năm làm ra vẻ bí mật:

- Bữa trước cậu Quân gọi điện thoại về, tôi có nghe cậu ấy nhắc đến cô.

Cái tin bà vú nói làm Quỳnh Giang chú ý . Khác hẳn sự miễn cưỡng vừa rồi, cô hỏi ngay:

- Thế anh Quân nói gì hở vú ?

Vú Năm thấp giọng như sợ có người nghe:

- Hình như cậu ấy nói bà gọi cô qua đây để cùng đi đón cậu ấy sao đó, vì tôi nghe bà hỏi lại là: "Sao, mẹ phải qua đó rước nó hay sao?"

- Thế rồi anh Quân nói sao?

Vú Năm lắc đầu:

- Làm sao mà tôi biết được, vì bà chủ nói điện thoại mà . Nhưng tôi nghe bà nói là xe chật rồi, không có chỗ cho cô ngồi đâu. Vả lại, cô còn mắc đi dạy chắc là không rảnh đâu.

Quỳnh Giang gật đầu:

- Con hiểu rồi, cám ơn vú.

Quỳnh Giang dắt xe đi, nhưng vú Năm đã níu tay cô lại:

- Vậy rồi cô tính sao, cô Giang?

Quỳnh Giang nhíu mày:

- Tính gì hở vú ?

- Ngày mai đó, cô có đi đón cậu Quân không?

Quỳnh Giang trả lời với một chút đắn đo:

- Con cũng không biết nữa, con cũng chưa tính.

Vú Năm thấp giọng:

- Cô đừng tự ái như vậy, cô Giang. Tôi biết là cô cũng đã định đi đón cậu Quân phải không? Nhưng mà thái độ của bà làm cô không muốn đi nữa, đúng không? Đừng như vậy, cô Giang, cô làm như vậy thì cô sẽ thiệt thòi đấy.

Quỳnh Giang cười gượng:

- Con có gì để thiệt thòi đâu, còn anh Quân nữa chứ.

Vú Năm gật đầu:

- Đúng là còn cậu Quân, nhưng cô đừng đế cho người ta có cớ để làm cho cậu ấy hiểu lầm chứ . Cô Giang à, cậu Quân yêu cô lắm đó . Cô đừng có tự ái như vậy mà mất cậu ấy đó.

Quỳnh Giang lắc đầu:

- Vú thiệt à, bộ anh Quân nói với vú hay sao mà vú khẳng định như vậy ? Anh ấy và con xa nhau đã mười năm rồi, ngày anh ấy đi con còn bé tí xíu mà yêu thương nồi gì . Anh ấy có nhắc con thì cũng chỉ vì lời hứa của hai gia đình mà thôi.

Vú Năm cương quyết:

- Không, là vú nói thật đó . Mấy lần cậu Quân gọi điện về vó nói chuyện với vú nữa . Lần nào cậu ấy cũng nhắc đến cô và nói vú phải chú ý chăm sóc cộ Nhất là từ ngày nhà cô xảy ra chuyện, cậu ấy lại càng căn dặn vú nhiều hơn. Có khi cậu ấy còn dặn cả bà và hai cô nữa đó.

Gương mặt chất phát của vú Năm làm Quỳnh Giang cảm động . Nào phải là cô không biết đến tình cảm của Thường Quân đâu. Nhưng với thái đội của mẹ anh thế kia thì cô không nên hy vọng qúa . Mọi việc đều còn ở phía trước, khi nào đến thì hãy hay.

Quỳnh Giang nắm tay vú Năm siết nhẹ:

- Con cám ơn vú, để đợi anh Quân về rồi mới biết được vú ạ . Mọi chuyện mình không tính trước được đâu. Thôi, con về, vú đóng cổng cho cẩn thận nhé.

Ra khỏi nhà bà Quyền, Quỳnh Giang đạp xe thật nhanh về nhà . Giờ này chắc là mẹ cô đang mong lắm đây, tiếc là cô không có cách nào để báo tin cho mẹ biết về cuộc họp bất ngờ chiều naỵ Ngay cả điện thoại là một phương tiện thông tin thông dụng, thế mà nhà cô cũng không có . Nhiều lúc, Quỳnh Giang cũng muốn gắn một cái, nhưng rồi nghĩ tới chi phí lắp đặt và số tiền phải trả hàng tháng, cô lại thôi.

Quỳnh Giang thở dài, cô không oán hận ông trời . Nhưng cô cũng buồn cho thân phận mình . Sao cô lại rơi vào cảnh khổ như thế này







Đã sửa bởi thuyvu115257 lúc 23.10.2014, 16:27.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.10.2014, 15:59
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 11004 lần
Điểm: 10.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Đâu là hạnh phúc - Hoàng Kim - Điểm: 10
Chương 2


Phi trường Tân Sơn Nhất!

Khi Quỳnh Giang cùng với bà Viễn đến phi trường thì gia đình bà Quyền đã có mặt đông đủ . Bà Viễn khều tay con gái:

- Giang này, mẹ thằng Quân đã đến kìa.

Quỳnh Giang gật đầu:

- Con thấy rồi, mẹ ạ.

- Thế thì chúng ta phải đến chào hỏi bà ấy một tiếng chứ ?

Quỳnh Giang vội vã lắc đầu khi nghe mẹ hỏi như thế:

- Không cần đâu, mẹ ạ.

Bà Viễn ngạc nhiên nhìn con:

- Sao thế hở con? Dẫu sao thì...

- Con đã nói là không cần mà, mẹ đừng hỏi nữa . Để con nhìn xem chuyến bay của anh Quân đã đáp chưa mẹ nhé!

Quỳnh Giang vội vã ngắt lời mẹ và đưa mắt nhìn chăm chú lên trên tấm bảng điện tìm kiếm dù cô biết là phải mười lăm phút nữa thì chiếc máy bay có chở người cô thương yêu mới đáp xuống đường băng. Nhưng cô phải làm thế là để mẹ cô đừng hỏi nữa những điều mà cô khó trả lời.

Thật là tội nghiệp cho mẹ cô, cho tới giờ này mà bà vẫn còn nghĩ về bà Quyền thật tốt . Bà cứ nghĩ là tình cảm trước đây thế nào thì bây giờ vẫn như thế ấy, có nghĩa là nếu như trông thấy bà thì bà Quyền sẽ lại vồn vã tay bắt mặt mừng hay sao?

Quỳnh Giang không muốn nói rõ hết mọi điều đau lòng này với mẹ mà chỉ thoái thác qua quýt cho xong chuyện những lần mà mẹ cô tỏ ý muốn đến thăm bà Quyền . Nhưng hôm nay, cô không thể để mẹ mình phải bẽ mặt vì sự lạnh nhạt của bà ta.

Vả lại, Quỳnh Giang đã tinh ý nhận thấy ngoài gia đình bà Quyền nghĩa là ngoài ba mẹ con bà ấy ra, cô còn nhận thấy có thêm một người lạ nữa . Đó là một cô gái xinh đẹp, ăn mặc thật sang trọng và ôm trên tay một bó hoa hồng đỏ thắm . Chắc chắn đây là người con gái mà bà Quyền đã chọn cho con trai của mình.

Dòng người đang đứng chờ bỗng nhiên nháo nhác hẳn lên, mọi người chen lấn xô đẩy nhau để tìm mọi cách áp sát vào chiếc hàng rào ngăn giữa người đón với lối đi dành cho thân nhân họ đi ra. Bà Viễn lại gọi con gái:

- Giang này, hình như máy bay đáp xuống rồi thì phải.

Quỳnh Giang nhìn lên bảng điện, hàng chữ đỏ nhấp nháy đã cho cô thấy điều cần biết . Cô gật đầu với mẹ:

- Đúng rồi đấy mẹ ạ, chuyến bay của anh Quân đã đến rồi đấy.

- Thế sao con không lại đấy, đứng ở đây thì làm sao mà nó nhìn thấy con được ?

Quỳnh Giang lắc đầu:

- Anh ấy còn phải làm thủ tục, chưa ra ngay được đâu mẹ ạ.

Bà Viễn lại đứm im, bà nhìn con gái và cũng lấy làm lạ khi thấy sự bình tĩnh của cô Làm sao nó lại có thể thản nhiên như thế được khi mà hai đứa nó đã xa nhau mười năm, một thời gian quá dài cho một tình yêu non trẻ của nó . Lẽ ra nó phải nôn nao mong đợi, và bây giờ thì cũng cuống quýt lên như mọi người chứ ?

Bà Viễn đang suy nghĩ lan man bỗn giật mình khi cánh tay mình bị kéo thật mạnh, rồi tiếng Quỳnh Giang vội vã vang lên bên tai bà:

- Mẹ à, mẹ nhìn xem có phải là anh Quân kia không?

Bà Viễn nhón người lên, bà cố gắng nhìn xuyên qua lớp người đang nhốn nháo . Nhìn thấy người thanh niên cao lớn đang bước ra, bà mừng quýnh gật đầu:

- Đúng là nó rồi, Quỳnh Giang à . Con nhìn kìa, bác Quyền đang chạy lại bên nó kia.

Quỳnh Giang gật đầu:

- Đúng là anh ấy rồi, mẹ ạ . Trông anh ấy cũng không khác mấy với những tấm hình anh ấy gửi về, mẹ nhỉ ?

Lòng Quỳnh Giang bỗng bồi hồi . Tám năm nay, cô và Thường Quân chỉ yêu nhau qua những lá thư nồng nàn của anh, những lá thư hồi đáp ấm áp của cô và những tấm hình mà cả hai gửi cho nhau. Cùng với những điều đó thì ẩn giấu trong tình yêu của hai người còn bàng bạc những kỷ niệm ngọt ngào của thời thơ ấu . Còn bây giờ, Thường Quân bằng xương bằng thịt đang hiện diện trước mặt cô kia, không còn là mộng là mơ nữa.

Quỳnh Giang chỉ muốn chạy ngay đến bên Thường Quân để được đứng bên cạnh anh, để được anh ôm trong vòng tay mạnh mẽ mà đã bao lần, cô thầm mơ ước khi nhìn những người trẻ tuổi yêu nhau sánh vai bên nhau trong cuộc sống quanh mình.

Thế nhưng một sức mạnh nào đó đã níu chân cô lại không cho cô chạy đến bên anh khi cô nhìn thấy gia đình bà Quyền đang ríu rít bên anh, và nhất là cô gái lạ mặt kia đang trao cho Quân bó hoa hồng trong nụ cười rạng rỡ trước sự hài lòng của bà Quyền . Mọi người như không còn ai nhớ đến Quỳnh Giang này nữa đâu!

Bà Viễn lại đụng vào vai con gái:

- Sao con không đến đó đi?

Quỳnh Giang ngập ngừng:

- Để từ từ coi sao đã rồi hãy lại cũng không muộn đâu mẹ ạ, con sợ...

Bà Viễn ngạc nhiên:

- Con sợ gì ?

Quỳnh Giang thẫn thờ:

- Anh Quân khác xưa nhiều qúa, bây giờ anh ấy sang trọng hơn nhiều . Trong khi nhà mình...

Bà Viễn cau mày:

- Sao con lại nói như thế ? Chẳng phải là con đã kể hết mọi điều với nó rồi hay sao?

Quỳnh Giang gật đầu:

- Đúng thế, mẹ ạ . Nhưng đó chỉ là những lời lẽ trong thư, anh Quân cũng chỉ biết thế thôi chứ đâu có hình dung được hết mọi điều . Còn bây giờ, thực tế...

Bà Viễn cắt ngang lời con gái:

- Nhưng nó vẫn viết thư về cho con và nào có nói tới chuyện thay đổi gì đâu. Vả lại, hôm nay nó đã bảo con ra đón nó thì cũng có nghĩa là nó rất cần con. Tại sao con lại mặc cảm vớ vẩn như thế ?

Quỳnh Giang phân vân nhìn mẹ, cô hỏi cứ như thể cô là một cô gái lên mười:

- Vậy mình cứ đến đó hở mẹ ?

Bà Viễn mạnh mẽ gật đầu:

- Chứ sao? Con cần phải tỏ ra tự nhiên thì mới được.

Quỳnh Giang lại ngập ngừng:

- Sao con vẫn thấy ngại, mẹ ạ . Gia đình họ làm như không cần có con hay sao ấy ?

Bà Viễn cau mày mắng con:

- Mẹ còn phải nói sao nữa thì con mới chịu nghe hở ? Chẳng phải là Thường Quân đang tìm con kia hay sao?

Đúng như lời bà Viễn nói, dù đang đứng giữa mọi người thân trong gia đình nhưng Thường Quân cứ dáo dác nhìn xung quanh. Và mặc dù cô gái lạ mặt kia cứ bám lấy anh nhưng Quỳnh Giang thấy hình như anh không nói gì với cô ta cả.

Ngoài ra, Quỳnh Giang thấy không phải chỉ có mỗi một mình Thường Quân kiếm tìm mà cả Thường Dung, cô em gái út của anh cũng có vẻ như đang nhìn quanh tìm kiếm . Điều đó là Quỳnh Giang thấy ấm lòng, vì cô biết, Thường Dung cũng yêu quý mình.

- Này, sao không đến đó đi?

Bà Viễn lại thúc hối, Quỳnh Giang chỉ tay:

- Mẹ có nhìn thấy cô gái kia không?

Bà Viễn gật đầu:

- Thế thì sao?

- Con ngại cô ấy là do mẹ anh ấy đưa đến.

Bà Viễn gắt lên:

- Thế thì sao nào, bà ấy đưa đến chứ có phải là Thường Quân đưa đến hay sao? Con cần tình yêu của Thường Quân hay cần tình yêu của mẹ nó nào ?

Những lời nói của bà Viễn đã đánh tan mọi nỗi nghi ngại của Quỳnh Giang, cô quay lại hỏi bà:

- Thế mẹ cùng đến với con chứ ?

Bà Viễn gật đầu:

- Thì đương nhiên phải là như vậy rồi, chẳng lẽ mẹ đã cất công đến đây mà lại không đến cho nó chào hay sao?

Bà Viễn nắm tay Quỳnh Giang kéo đi. Vừa đến sau lưng những người trong gia đình Thường Quân, cả hai mẹ con đều nghe rõ tiếng bà Quyền cằn nhằn:

- Quân à, con lo ra ở đâu vậy ? Tại sao mẹ nói rồi Xuân Hoa hỏi con mà con không trả lời ?

Thường Quân vẫn không quay lại nhìn mẹ mà vẫn cứ dáo dác kiếm tìm:

- Con muốn tìm coi Quỳnh Giang đứng ở đâu, mẹ ạ.

Bà Quyền lắc đầu:

- Nó không đến đâu mà con tìm.

Thường Quân bướng bỉnh:

- Làm sao mà cô ấy lại không đến cho được, con đã viết thư và ghi rõ ngày giờ cho cô ấy mà.

- Nhưng hôm qua nó nói với mẹ là phải đi dạy không đến được.

- Chắc là cô ấy nói thế thôi chứ con chắc chắn là thế nào cô ấy cũng đến.

Bà Quyền gắt lên:

- Làm sao mà con lại dám chắc chắn như thế ? Con làm như ai cũng thừa ăn thừa để như mình mà muốn đi lúc nào cũng được . Mẹ con nhà nó dạo này túng đói lắm, không làm gì lấy cái gì mà ăn. Như thế thì còn có thì giờ đâu mà đi tới đâu nữa chứ ? Thôi, đi về nhà rồi muốn nói gì thì nói.

Thường Quân lắc đầu:

- Khoan đã mẹ, hình như... Đúng rồi, Quỳnh Giang đây rồi!

Thường Quân đã nhìn thấy Quỳnh Giang và mẹ cô đứng lẫn vào những người phía sau gia đình bà Quyền . Anh vội nắm tay cô và cúi chào bà Viễn:

- Con chào mẹ, mẹ và em Giang mới đến ạ ?

Không muốn làm cho Thường Quân khó xử vì mẹ con bà đã nghe hết những điều bà Quyền nói về mình, bà Viễn điềm đạm gật đầu:

- Ừ, mẹ vừa mới đến thôi. Cũng tại em Giang con phải đi xin phép nghỉ rồi hai mẹ con mới đi được.

Thường Quân quay sang Quỳnh Giang, cô đang nhìn anh trân trối mà nước mắt thì lưng tròng . Thường Quân yêu qúa gương mặt mà đã bao nhiêu ngày, bao nhiêu đêm nay anh chỉ có thể nhìn ngắm qua những bức ảnh vô tri vô giác . Thật bất ngờ, anh cúi xuống hôn thật nhanh lên má Quỳnh Giang:

- Cám ơn em, Quỳnh Giang!

Chẳng riêng gì Quỳnh Giang sững người vì bất ngờ, mà mọi người ai na6'y cũng ngạc nhiên đến không nói được tiếng nào . Nước mắt đã trào ra khỏi hai khóe mắt, Quỳnh Giang chỉ nghẹn ngào nói được hai tiếng:

- Anh Quân...

Thường Quân choàng tay ôm gọn Quỳnh Giang vào lòng, anh úp mặt vào tóc cô thì thầm:

- Em đừng khóc nữa, anh đã về với em đây rồi.

Bà Quyền thấy chướng mắt quá nhưng không biết làm sao, vì thằng con trai của bà vừa mới về sau chừng ấy năm xa cách, làm sao bà lại có thể mắng chửi nó được . Vả lại, ngày nay nó đã là một người đàn ông chững chạc như thế, bà có thể nào điều khiển nó như khi nó còn bé hay sao?

Quay sang hướng khác như để không trông thấy chuyện chướng mắt, bà Quyền gặp ngay bà Viền đang đứng trước ánh mắt của mình . Bất đắc dĩ, bà phải gật đầu chào:

- Chào chị!

Bà Viễn cười nhẹ:

- Chị nói cũng phải, nhưng nếu như người ta chấp nhận với số phận của mình thì cũng sẽ không khổ sở hay buồn rầu đâu chị ạ.

Bà Quyền cười khẩy:

- Thế nào là chấp nhận ? Chứ không phải là không còn cách nào khác thì phải chịu hay sao?

Ngay lúc đó, Thường Quân quay sang hai bà mẹ . Anh nói với bà Viễn:

- Mẹ ạ, mẹ và Quỳnh Giang cứ về nhà.

- Mẹ ạ, mẹ và Quỳnh Giang cứ về nhà đi. Con phải về thu xếp đồ đạc rồi mai con sẽ sang nhà ạ.

Bà Viễn gật đầu:

- Được rồi, con cứ lo việc của mình đi. Đừng có bận tâm cho mẹ và em. Nhưng mà này, con có biết nhà mới của mẹ không đấy ?

Thường Quân cười thật tươi:

- Con có địa chỉ mà mẹ, dù con xa xứ bằng ấy năm trời nhưng con cũng không thể nào lạc được đâu mẹ ạ.

Bà Viễn cười tươi:

- Thế là mẹ yên lòng rồi, thôi để mẹ và em Giang về trước.

Thường Quân quay sang nắm tay Quỳnh Giang:

- Em về đi, ngày mai anh sẽ sang. Mai em có ở nhà không?

Quỳnh Giang gật đầu:

- Có đấy anh ạ, ngày mai em được nghỉ cả ngày.

- Thế là được rồi, anh có nhiều điều để nói với em lắm đấy - Rồi cũng đột ngột như lúc nãy, anh cúi xuống hôn lên má Quỳnh Giang thật nhanh và anh thì thầm - Anh yêu em.

Đỏ hồng đôi má, Quỳnh Giang quay sang chào bà Quyền:

- Thưa bác, cháu về.

Nắm tay Thường Dung, cô thân ái nói tiếp:

- Chị về nghe Dung, cô thân ái nói tiếp:

- Chị về nghe Dung, mình về nghe Lan.

- Chị về, mai em sẽ theo anh Quân sang nhà chị đó.

Chỉ có Thường Dung trả lời Quỳnh Giang, còn Thường Lan thì ngoảnh mặt sang chỗ khác chứ không thèm đáp . Quỳnh Giang không lấy đó làm phiền, cô cười nói với Thương Quân lần nữa:

- Em về nhé anh!

- Ừ, em về đi!

Nắm tay mẹ, Quỳnh Giang cùng bà rời khỏi phi trường trong một tâm trạng vô cùng rộn rã yêu đời . Tâm hồn cô dường như muốn bay bổng lên tận trời cao. Thường Quân đã về, và anh vẫn yêu cô như bao nhiêu lời tự tình anh đã viết cho cộ Thế thì cô còn phải lo sợ gì nữa ?






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.10.2014, 16:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 11004 lần
Điểm: 10.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Đâu là hạnh phúc - Hoàng Kim - Điểm: 10
Chương 3


Ngồi trên xe, bà Quyền có vẻ giận Thường Quân nên im lìm không nói năng gì . Bà để mặc cho hai cô con gái của bà và Xuân Hoa líu lo cùng Thường Quân.

Thường Lan nũng nịu:

- Anh Quân à, anh đi xa lâu như thế mới về nhà chắc hẳn là sẽ mua rất rất nhiều quà cho chúng em, phải không?

Thường Quân vui vẻ gật đầu:

- Đương nhiên là anh phải mua quà cho hai em rồi, anh đã phải bỏ ra cả một tuần lễ để nhờ mấy người bạn cùng đi mua sắm đó.

Lúc này, bà Quyền mới quay sang rầy con gái:

- Tiền bạc đâu mà mua cho nhiều ? Anh con đi xa như vậy, lại ở nhừng nước phát triển cao như thế thì làm sao mà có dư để mua nhiều quà cho các con? Đừng có đòi hỏi nhiều mà làm cho nó khó xử.

Thường Quân cười:

- Mẹ đừng lo, không ít thì nhiều thế nào thì con cũng phải có quà cho các em chứ . Nếu không thì làm sao con làm anh Hai của tụi nó được ?

Thường Lan cong môi lên với mẹ:

- Đó mẹ thấy không? Anh Quân có mua quà cho chúng con mà . Vậy anh mua nhiều không?

Thường Quân lắc đầu:

- Anh thì rất muốn mua nhiều, nhưng vì máy bay chỉ cho anh mang có giới hạn nên chỉ mua cho mẹ và hai em có một valise đó thôi.

Thường Lan thắc mắc:

- Nhưng mà em thấy anh mang về tới hai cái valises và một cái túi xách to đùng kia mà ?

Thường Quân bật cười:

- Chỉ tinh mắt thế là giỏi thôi. Tuy là anh mang về hai cái valises nhưng còn phải đựng một ít đồ dùng của anh nữa chứ . Lại còn quà cho chị Quỳnh Giang nữa, em quên rồi à ?

Thường Lan xụ mặt:

- Tại sao lại phải cho chị Giang, chị ấy đâu phải là người trong nhà mình ?

Thường Quân nghiêm mặt hẳn lại:

- Sao em lại nói như thế ? Sao cô ấy lại không phải là người trong nhà mình ? Em quên là anh sẽ cưới cô ấy hay sao?

Thường Lan sợ anh nhưng vẫn làu bàu:

- Cưới gì mà cưới ? Cái bà ấy vừa nghèo vừa quê.

Thường Quân giận dữ nhìn em gái:

- Lan à, anh không muốn anh em bất hoà ngay khi anh mới về đâu, nhưng nếu em còn nói như thế nữa thì anh sẽ không tha cho em đâu.

Lúc này bà Quyền mới lên tiếng để can thiệp vào câu chuyện đã căng thẳng giữa hai anh em:

- Quân à, mẹ cũng chưa định nói với con. Mẹ muốn là con hãy nghỉ ngơi cho khỏe khoắn đi rồi mẹ con mình sẽ bàn chuyện.

Thường Quân hỏi lại:

- Có chuyện gì đâu mà phải bàn lại hở mẹ ?

- Thì chuyện hôn nhân của con đó, con cũng đừng vội vã quá như thế không nên. Cái chuyện mà cha con hứa hẹn ngày đó bây giờ trở nên lạc hậu rồi, con đừng cố bám vào nó nữa . Không ai bắt buộc con nữa đâu.

Thường Quân tỏ ra không bằng lòng:

- Mẹ nói như thế sao được ạ, chuyện đó hai gia đình đã kết giao rồi . Vả lại, con cũng yêu Quỳnh Giang nên chuyện cưới cô ấy con nghĩ là sẽ không có trở ngại gì đâu ạ.

Bà Quyền sa sầm mặt xuống:

- Mẹ đã nói là con đừng vội vàng rồi mà . Bây giờ đâu còn giống như ngày con chưa đi du học đâu mà con cứ nói như thế.

Hai mẹ con nói đến đây thì xe đã ngừng trước cổng nhà, Thường Quân vội nhảy xuống . Anh ngắm nhìn toàn cảnh căn nhà của mình rồi khoan khoái thở ra một hơi:

- Căn nhà của mình vẫn như thế không có gì thay đổi cả.

Ngồi trên xe, bà Quyền nói vọng xuống:

- Ngay từ khi làm căn nhà này, ba con đã chọn kiểu đẹp nhất và làm toàn bằng vật liệu cao cấp nhất . Thế thì vừa không lạc hậu vừa không bị hư hỏng, làm sao lại có thể thay đổi gì được nhỉ ? Thôi, mau lên xe mà vào nhà kẻo nắng lên rồi.

Thường Quân lắc đầu:

- Mẹ và các em cứ vào đi, con muốn đi bộ vào trong nhà.

Bà Quyền chép miệng:

- Lại còn bày đặt như thế nữa.

Nói thế nhưng bà vẫn bảo Thường Lan lái xe vào . Còn lại Thường Quân, anh lững thững đi vào mà nghe cảm xúc dâng ngập trong lòng . Căn nhà thân thương của anh đây rồi, ở nơi này anh đã được sinh ra và lớn lên . Cả một thời thơ ấu ngọt ngào của anh đã diễn ra ở đây . Bất giác, Thường Quân đưa mắt sang ngôi biệt thự bên cạnh, nhưng chiếc hàng rào bằng cây bông bụp và cánh cửa nhỏ xíu đã được thay bằng bức tường cao ngất mất rồi . Một chút buồn man mác dâng lên trong lòng anh.

Vào đến trong nhà, Thường Quân đã thấy mọi người tề tựu đầy đủ trong phòng khách . Anh ôm vai vú Năm thân thiết:

- Vú, con nhớ vú quá . Trông vú già quá mất rồi.

Vú Năm xúc động ngắm cậu chủ nhỏ:

- Cậu trưởng thành rồi, vú mừng cho cậu.

- Con về đây rồi, nhất định con sẽ chăm sóc cho vú.

Bà Năm rưng rưng nước mắt:

- Vú không cần đâu, vú còn khỏe lắm . Vú chỉ đợi ngày cậu kết hôn với cô Giang để vú còn chăm sóc cho con của cậu nữa.

Thường Quân siết chặt vai vú Năm:

- Chuyện đo thì nhất định con dành cho vú rồi, vú cứ yên tâm.

Cả hai người cùng cười vui, nhưng có một người không vui trước câu nói đó . Bà Quyền lên giọng nói với vú Năm:

- Vú xuống coi cơm nước xong chưa, ở đó mà nói chuyện tào lao.

Thường Quân ngồi xuống ghế, anh tỏ ra không bằng lòng với mẹ:

- Sao mẹ kỳ vậy, vú mừng con thôi mà.

Bà Quyền phẩy tay:

- Ối, cái bà đó hồi này trở chứng hay sao ấy ? Mẹ nói mà bà ấy cứ cài lại mạ không à.

Thường Quân ôn tồn can mẹ:

- Vú già rồi nếu vú có lẩm cẩm thì mẹ cũng phải thông cảm cho vú chứ có đâu lại nói như thế . Mà thôi, con không muốn nhắc đến chuyện này nữa đâu.

Thường Lan ngồi bên anh trai, nũng nịu:

- Anh Quân, mau lấy quà cho tụi em đi.

Thường Quân gật đầu:

- Được rồi, để anh lấy cho - Quay sang Thường Dung, anh hỏi - Còn em, có thích quà hay không mà nãy giờ cứ lặng thinh, không lên tiếng gì hết vậy ? Bộ không cần thứ gì hết à ?

Thường Dung cười nhẹ:

- Anh cho gì thì em nhận đấy chứ có biết là anh mua gì đâu mà đòi . Vả lại, ở nhà mình cũng không thiếu thứ gì hết nên anh cho em cái gì em cũng quý vì là quà của anh mà thôi.

Thường Lan xí dài một tiếng:

- Vậy thì mày đừng có giành với tao nha, vì thứ nào anh Quân mang về tao cũng thấy cần hết đó - Quay sang Thường Quân, cô đòi hỏi - Anh Quân, anh có mua gì cho Xuân Hoa không?

Thường Quân lắc đầu:

- Anh không biết cô ấy nên đâu có mua gì . Nhưng mà quà cũng khá nhiều, em cứ lựa một món trong phần quà của em mà tặng cho cô ấy.

Thường Lan la lên:

- Tại sao lại bớt của em, con Dung không cần thì bớt của nó chứ.

Nghe hai em nhắc đến mình, Xuân Hoa lên tiếng

Xuân Hoa ngượng ngùng lên tiếng ngay khi Thường Quân chưa kịp trả lời với Thường Lan:

- Em cũng không thiếu thứ gì đâu, anh Quân đừng bận tâm.

Không hỏi đên cô gái này thì cũng thấy khó coi, vì thế Thường Quân lịch sự quay sang hỏi thăm cô:

- Chắc là cô mới kết bạn với Thường Lan?

Được Quân hỏi đến mình, Xuân Hoa sung sướng mỉm cười:

- Da, em với Thường Lan mới quen khoảng ba năm nay, khi chúng em vào đại học . Vả lại, vì chúng em cùng tuổi nên cũng dễ thân nhau hơn những người khác.

Thường Quân ngạc nhiên, anh hết nhìn em gái lại quay sang nhìn Xuân Hoa:

- Cái gì ? Hai cô mới vào đại học ba năm nay thôi à ? Như thế có nghĩa là hai cô chưa ra trường ? Tại sao lại thế ? Nếu anh nhớ không lầm thì Lan cùng tuổi với Quỳnh Giang cơ mà, sao lại học chậm thế hở em?

Thường Lan tức tối nhìn anh:

- Sao anh hỏi nhiều thế, làm sao mà em trả lời cho được . Em chỉ nói ngắn gọn một câu như thế này thôi, là em ngu dốt chứ không thông minh như người ta mới học muộn như thế, được chưa ?

Bà Quyền cũng xen vào:

- Con thắc mắc làm gì chuyện học hành của em con, nó là con gái thì cứ từ từ mà học có đâu mà phải vội vã.

Thường Quân quay sang cô em út:

- Thế còn Dung thì sao? Đang học gì rồi ?

Thường Dung mỉm cười:

- Em đang học năm thứ cuối Sư phạm anh ạ.

- Thế còn Dung thì sao? Đang học gì rồi ?

Thường Dung mỉm cười:

- Em đang học năm thứ cuối Sư phạm anh ạ.

- Thế cũng giống như chị Giang à ?

Thường Dung chưa kịp trả lời thì Thường Lan đã hậm hực chen vào:

- Chị Giang, chị Giang... Bộ anh quên cái tên ấy một lần thì không được à ?

Thường Quân không giận em gái, anh cười:

- Khi nào em yêu thì sẽ biết, em mà không nhắc tên người yêu mình thì sẽ khổ sở lắm đấy . Thôi nào, kéo chiếc valise màu xanh lại đây anh lấy quà cho nào.

Mớ valise ra, Thường Quân trao cho ẹm một gói thật to:

- Đây là quà con mua cho mẹ.

Bà Quyền cảm động khi thấy con trai vẫn nghĩ đến mình trước tiên:

- Con chỉ bày vẽ, lại nhịn tiêu xài để mua quà cho mẹ đây phải không?

Thường Quân cười:

- Có là bao đâu mẹ, con cũng kiếm ra tiền mà.

- Nhưng mà bên đó kiếm bao nhiêu cho đủ mà tiêu xài, bao nhiêu năm nay con có nhận tiền của nhà đâu.

- Thì mẹ thấy con vẫn khỏe đây thôi, có sao đâu nào . Còn đây là quà của hai em, thứ nào anh cũng mua hai cái giống nhau hết nên cứ thế chia ra, không được giành nhau nhé . À, còn chiếc khăn và chiếc áo khoác kia, Dung mang cho vú Năm đi em.

Thấy Thường Quân không nhắc gì đến Xuân Hoa, Thường Lan cố tình nói lớn với bạn cho anh trai cùng nghe:

- Để mình chia cho bạn mấy món của mình, bạn thích thứ nào cứ chọn lấy cái đó.

Thường Quân lờ đi như không nghe em gái nói . Anh làm thinh đem đồ đạc còn lại lên phòng với sự giúp đỡ của Thường Dung . Lên đến phòng, anh hỏi em gái:

- Sao em không ở dưới đó mà chia quà, lỡ như chị Lan lại nhận nhiều hơn thì sao?

Thường Dung lắc đầu:

- Mặc kệ chị ấy, em chỉ cần có anh là đủ rồi.

Thường Quân rút một sợi dây chuyền bằng bạch kim trong chiếc hộp để trong túi xách ra trao cho Thường Dung:

- Anh cho em cái này, em có thích không?

Long lanh mắt nhìn anh trai, Thường Dung nói như muốn khóc:

- Em biết là lúc nào anh cũng thương em mà.

Thường Quân choàng tay qua vai em gái:

- Em đáng yêu như thế này thì anh phải thương em hơn chứ sao. Nhưng nhớ là đừng để cho Lan trông thấy, nó sẽ ganh tị với em đấy.

Thường Dung gật đầu:

- Em biết rồi, anh đừng có lọ Mà bà ấy cũng chẳng để ý gì đến em đâu, suốt ngày chỉ biết đi theo cái bà Hoa kia kìa.

- Chuyện đó thì để anh em mình nói sau, bây giờ em cho anh nghỉ một lát nhé.

- Dạ, anh cứ ngủ đi. Bao giờ tới giờ cơm em sẽ lên gọi anh.

Em gái đi rồi, Thường Quân lăn người xuống nệm . Mùi hương quen thuộc của gối mền mà anh đã xa cách quá lâu lại thoang thoảng bay vào mũi anh. Thế là anh đã trở về nhà rồi, tất cả mọi thứ đều không đổi thaỵ Kể cả tình yêu của anh.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot] và 71 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.