Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 10 bài ] 

Ngọt ngào ước nguyện - Hoàng Anh _ Hoàn

 
Có bài mới 06.08.2014, 23:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7522 lần
Điểm: 10.27
Tài sản riêng:
Có bài mới [Sưu Tầm] Ngọt ngào ước nguyện - Hoàng Anh _ Hoàn - Điểm: 10

Tổng Cộng 10 Chương

Chương 1

Ông bà Trọng cố gắng sắp xếp công việc để cùng nhau ra sân bay đón đứa con gái duy nhất từ Mỹ trở về sau bốn năm du học. Ông bà luôn kỳ vọng và hãnh diện rất nhiều vào cô con gái của mình, cho nên sự trở về của cô là điều hết sức đặc biệt và quan trọng với cả gia đình. Ông Trọng tin con gái của ông là bản lĩnh lẫn tài năng để điều hành mọi việc thay ông.

Bà Trọng có vẻ nôn nóng khi cứ cau mày mỗi lần thấy hành khách đi ra mà không phải con gái của mình. Cuối cùng, Tường Lam cũng xuất hiện. Trong đám người đi ra, cô nổi bật hơn cả, điều đó khiến bà Trọng thầm hài lòng Bà bước vội về phía cô.

– Ba, mẹ!

Bà Trọng có vẻ xúc động khi nhìn con:

– Được rồi. Muốn gì thì về nhà tôi sẽ chiều cô hết.

Tường Lam cười khúc khích:

– Là mẹ hứa đó nha! Con sẽ đòi một cái thật nặng ký.

Ông Trọng mỉm cười nhìn hai mẹ con:

– Chúng ta về thôi.

Nói rồi ông quay qua anh thanh niên đứng kế bên:

– Cậu để hành lý vào xe đi.

Anh ta gật đầu rồi nhanh nhẹn xách hành lý của cô chủ nhỏ đi về phía xe.

Tường Lam đi bên cạnh cha mẹ ở phía sau, cô tíu tít đủ thứ chuyện như đã lâu rồi không được nói vậy.

Khi xe vừa dừng trước cổng nhà, cô đã mở cửa bước nhanh xuống. Bà vú đã đứng đó chờ sẵn từ bao giờ. Tường Lam ôm ngay bà vú một cách vui mừng:

– Con nhớ vú quá trời.

Bà vú cười thật tươi:

– Vú cũng vậy. Mỗi lần về là vú thấy con càng đẹp ra, nhưng hơi ốm đấy.

Tường Lam bật cười:

– Ở Mỹ ốm là hàng hiếm đó vú.

Bà Trọng mỉm cười nhắc:

– Thôi được rồi. Vào nhà đi!

Tường Lam bước nhanh vào nhà. Dù trong thời gian du học, mỗi năm cô đều về nhà một lần, vậy mà vẫn thấy nhớ khủng khiếp như đã đi xa quê từ lâu lắm vậy.

Vừa vào đến phòng khách thì chuông điện thoại reo. Bà vú mỉm cười nhìn cô:

– Con nghe đi. Chắc cậu Vũ gọi đó nãy giờ cậu ấy gọi không biết bao nhiêu lần nữa.

Tường Lam mỉm cười, những tháng ngày xa quê hương, trong nỗi nhớ của cô đôi khi cũng có hình bóngVũ, từ lâu cô đã hiểu mình quan trọng như thế nào đối với anh.

– Alô.

Tiếng Vũ mừng rỡ khiến cô thoáng xúc động:

– Em về rồi hả Lam? Có nhận ra tiếng anh không?

Tiếng cô thật trong trẻo:

– Suốt mấy năm đi học nghe giọng nói của anh là nhiều nhất, sao có thể quên được.

Cô nghe tiếng anh cười khẽ:

– Anh chỉ mong có vậy, chi cần em nhớ một điều gì đó ở anh là anh hạnh phúc rồi.

Tường Lam cười nhẹ. Cô chợt thấy tội nghiệp Vũ, không hiểu sao mỗi lần nghe anh nói thế cô không có cảm giác gì ngoài cảm giác thương cảm. Cô định nói nhưng tiếng Vũ đã vang lên:

– Anh xin lỗi, anh đang ở Trung Quốc nên không thể đón em được:

Ngày mốt anh về nhất định sẽ có quà đặc biệt cho em.

– Nghe anh nói, em cũng thấy tò mò. Để xem quà đặc biệt của anh là gì.

Vũ cười nhỗ, giọng thật ngọt:

– Nhất định em sẽ thích. Tin anh đi.

Tường Lam khẽ cười:

– Được rồi, anh cứ lo công việc đi. Khi nào anh về mình sẽ nói chuyện nhiều hơn. Chúc anh công tác tốt.

Giọng Vũ có vẻ buồn:

– Anh rất muốn nói chuyện với em. Anh nhớ em lắm, nhưng thôi chắc em mệt rồi, nên nghỉ sớm đi. Sáng, anh sẽ điện cho em, được không?

– Cũng được. Bye anh!

Nói rồi cô gác máy. Bà Trọng mỉm cười nhìn con:

– Sao không nói chuyện lâu một chút. Mẹ thấy thằng Vũ rất tốt, con nên suy nghĩ đi là vừa.

Ông Trọng khoát tay:

– Cho con nó nghỉ ngơi đi sao lại nói chuyện Tường Lam mỉm cười không nói gì một lúc sau cô về phòng. Việc đầu tiên là cô chộp ngay chiếc điện thoại để điện cho Thanh, nhỏ bạn thân nhất của cô.

– Alô.

Cô suýt cười vì giọng ngái ngủ của nó:

– Tao, Lam nè! Vừa về tới là điện cho mày ngay.

Tiếng Thanh như hét lên:

– Quỷ! Về sao không cho tao hay?

Tường Lam cười khúc khích:

– Tạo bất ngờ cho mày mà. Đang làm gì vậy?

– Giờ này ngủ chứ làm gì.

– Về chưa kịp nghỉ ngơi là điện cho mày đấy Thanh dài giọng:

– Cảm ơn nha! Mày cố ý phá giấc ngủ của tao thì có. Sáng mai tao qua mày, tao có nhiều chuyện muốn kể cho mày nghe lắm. Bây giờ thì nghỉ ngơi giùm đi cô nương.

Tường Lam khẽ cười:

– Vậy bye nhe. Ngày mai qua tao sớm đó.

– OK.Chúc ngủ ngon!

Tường Lam mỉm cười gác máy. Cô cũng định sáng mới gọi cho nó, nhưng nhớ đến cái tính mê ngủ của nhỏ Thanh nên cô muốn phá thôi.

Sáng hôm sau thì nhở Thanh đã đến thật sớm, cô còn đang nướng trên giường thì đã nghe, tiếng nó chí chóe trước cửa phòng:

– Mở cửa đi tiểu thư, có khách đặc biệt viếng nà!

Tường Lam phóng nhanh xuống giường, cửa mở Thanh tủm tỉm bước vào:

– Ăn no ngủ kỹ dữ hé. Biết mấy giờ rồi không?

Tường Lam nhún vai, liếc nhanh chiếc đồng hồ trên bàn:

– Mới chín giờ chứ mấy. Đợi, tao một chút nha. Sẵn tay xếp giùm mền gối luôn đi.

Nói xong, cô cười khì phóng nhanh vào phòng tắm. Một lúc sau trở ra thì thấy Thanh đang đọc hồ sơ của cô, nó giơ lên trước mặt ngắm nghía:

– Mày cừ thật. Tao nghĩ không lâu mày sẽ được gánh vác công ty của gia đình thôi.

Tường Lam ngồi vào bàn trang điểm:

– Chuyện đó còn xa nhưng đúng là ước mơ của tao đấy. Tao rất muốn thử xem khả năng của mình thế nào.

Nhã Thanh nhìn bạn. Cô không lạ gì tính mạnh mẽ, quyết đoán của nó. Từ thời đi học Lam đã thể hiện được năng lực lãnh đạo của mình, lúc nào nó cũng sắp xếp và giải quyết công việc một cách nhanh chóng và thuyết phục. Cô hiểu Tường Lam luôn thích sự thử thách, chinh phục. Nó là mẫu người luôn ấp ủ những tham vọng lớn.

Một lúc sau thì cả hai đã ra khỏi nhà, Thanh chở cô một mạch đến quán ăn quen thuộc. Vừa ngồi vào bàn, nó đã tiếp tục léo nhéo:

– Không có mày, tao cũng ít đến chỗ này.

– Món mày ghiền nhất mà, đúng không?

Tường Lam tủm tỉm cười:

– Cảm ơn nha, vì vẫn còn nhớ món khoái khẩu của tao.

Thanh nheo mắt.

– Có một người còn nhớ kỹ hơn nữa kìa, thuộc nằm lòng những sở thích và khẩu vị của mày. Đi với hắn mà tao cứ ngán ngẩm vì phải nghe nhắc đến mày.

Tường Lam cười khẽ:

– Tuấn lúc nào cũng trẻ con, mày trách làm gì Thanh trề môi:

– Mày bỏ tư tuởng đó đi. Tuấn đã đi làm rồi chững chạc hơn trước rất nhiều, không như mày nghĩ đâu.

Tường Lam nói thảm nhiên:

– Tao không nghĩ gì cả. Tóm lại, tao chỉ Tuấn như bạn, không thể khác đi được.

Thanh đẩy phần ăn về phía bạn rồi nói:

– Tao nghĩ chắc Tuấn cũng hiểu rõ điều đó. Nhưng nói thật, với những tình cảm chân thành như thế rất quý, mày nên cư xử nhẹ nhàng chứ đừng lạnh nhạt như vậy.

Tường Lam nhìn bạn:

– Tao không cố ý nhưng tính tao thích sự dứt khoát Tuấn cần phải hiểu và nên biết cách chấp nhận. Điều đó sẽ tốt cho cậu ấy hơn:

Thanh cúi xuống phần ăn của mình. Cô hiểu với tính cách của Tường Lam thì không bao giờ có thể làm nó rung động được. Để đến được trái tim của nó, điều trước nhất phải làm cho nhỏ bạn thân của cô nể phục. Cô biết với mẫu người như Tường Lam chỉ đó thể gục ngã trước những người đàn ông bản lĩnh và thành đạt hơn hẳn nó một cái đầu thôi. Nhớ đến lại thấy xót xa, cô hiểu Tuấn cố gắng phấn đấu như ngày hôm nay là mong muốn Tường Lam sẽ có cái nhìn khác về mình. Tội nghiệp, một việc làm và suy nghĩ thật ngây thơ trước một tình yêu vô vọng. Đúng là Tuấn nên thức tỉnh từ bây giờ, nếu không sẽ càng tổn thương hơn vì sự trở về của Tường Lam.

– Mày sao vậy?

Thanh lắc đầu:

– Tao đang nghĩ về Tuấn và những gì hắn đã làm. Tuấn có biết mày về không?

Tường Lam nhìn bạn thoáng mơ hồ:

– Không, tao không nói!

– Nếu biết mày về, chắc hắn sẽ bay ngay đến đây.

Tường Lam đưa tay khuấy nhẹ ly nước:

– Bây giờ đối với tao công việc là tất cả. Tao cố gắng học là không muốn phụ lòng ba mẹ ông bà chỉ mình tao mà lại là con gái. Tao không thể là đứa vô tích sự được.

– Nếu tính mày không mạnh mẽ thì không có suy nghĩ đó. Mày luôn thích lãnh đạo người khác và chinh phục sự thử thách mà.

Tường Lam chợt cười nhỏ:

Hôm nay mới biết mày nghĩ về tao như thế. Nhưng nếu nói đúng hơn thì đó là trách nhiệm của tao chứ không phải thích. Tao phải gánh vác nghiệp gia đình, Thanh ạ.

Nhã Thanh nheo mắt:

– Hiểu rôgi tiểu thư, nhiệm vụ cao cả chứ gì. Cụng ly nào, tao chúc mày thành công trong sự nghiệp.

Tường Lam phì cười, cụng nhẹ ly với bạn:

– Thanks.

Cô đặt ly xuống bàn rồi nói:

– Chủ nhật này nhà tao tổ chức tiệc, tao sẽ gửi thiệp cho mày và Tuấn, nhớ đến nhé.

Nhã Thanh mỉm cười:

– Chi có hai đứa tao thôi sao?

Tường Lam nhẹ cười:

– Chỉ là một bữa tiệc thân mật thôi, tao không muốn rình rang.

– OK.

Cả hai tính tiền và đèo nhau chạy lòng vòng qua các ngả đường. Tường Lạm rất thích chạy xe rong như thế này nhưng lại không sự bụi bặm của đường sá Sài Gòn. Cuối cùng khi cả hai về đến nhà thì đã gần trưa.

Vừa bước vào phòng khách, cô đã thấy ba tiễn một người đàn ông lạ mặt ra cổng. Thấy cô, ông ta nhìn một cách cố ý như quan sát. Cô lịch sự gật đầu chào rồi bước về phòng với một chút tò mò trong lòng. Lần đầu tiên ba cô tiếp chuyện với một người lạ tai nhà. Thường nếu là công việc ông đều hẹn ở công ty, chỉ khi nào khách đặc biệt và thân quen ba cô mới hẹn đến nhà.

Chủ nhật đến, cô làm một buổi tiệc nhỏ với bạn bè nhưng không kém phần thân mật. Vụ cũng cố gắng sắp xếp công việc để đến chúc mừng cô. Hai vị khách cuối cùng đến trễ lại là nhỏ Thanh và Tuấn. Từ xa, cô đã thấy cái nhìn cháy bỏng tha thiết của của hướng về mình. Tường Lam nhẹ mỉm cười:

– Sao hai người trễ vậy? Muốn bị phạt phải không?

Thanh nhăn nhó phân bua:

– Tại Tuấn đến trễ kìa.

Tuấn mỉm cười nhẹ nhàng:

– Xin lỗi vì ở công ty có việc nên đến trễ. Lam thông cảm nhé.

Cô nheo mắt:

– Đùa thôi! Hai người đến là Lam vui lắm rồi. Vào đây đi!

Cô dắt hai người về phía bàn có tụi bạn, cả bọn gặp nhau nói cười rôm rả cả lên, vậy mà nhỏ Lam nói chỉ mời có cô và Tuấn làm cho cố thấy mất hứng mấy ngày nay.

Một lúc sau thì Tường bước đến, bên cạnh cô là Vũ, cô giới thiệu mọi người với nhau Vũ chủ đụng nâng ly lên nói:

– Chúc mọi điều tốt đẹp đến với tất cả chúng ta. Cụng ly nào chúc mừng sự trở về của Tường Lam!

Thái độ của Tuấn là lặng lẽ hơn cả nhưng đôi mắt vẫn không giấu được sự da điết khi nhìn về phía TườngLam. Sự trở về của cô là mong ước bấy lâu nay của anh nhưng là điều anh cảm thấy khó khăn nhất. Anh hiểu mình phải đối diện với sự thật là cô sẽ không bao giờ thuộc về anh. Từ lâu, Tuấn đã lùi rất rõ điều đó. Anh cũng đã tập cho mình một sự chấp nhận, nhưng để quên cô đi là một điều hình như là không thể đối với anh.

Đến màn khiêu vũ Tường Lam lại ở trong vòng tay Vũ với bản nhạc đầu tiên của buổi tiệc, không hiểu đó có phải là câu trả lời cửa cô không?

Tuấn bước vòng ra phia ssau vườn nhà Tường Lam, anh ngồi xuống ghế đá và trầm ngâm đốt điếu thuốc. Một lúc sau thì Tường Lan xuất hiện, cô thật đẹp và mỉm cười thật tươi nhìn anh, hình ảnh này giống như một giấc mơ mà anh đã từng thấy trong những năm qua.

– Sao Tuấn lại ra đây?

Tuấn dụi điếu thuốc cười nhẹ:

– Còn Lam, chủ nhân buổi tiệc định trốn à?

Cô bật cười nhỏ, tiếng cười ấm cả lòng Tuấn:

– Lam định ra đây một lát cho thoáng, tụi nó đang quậy tưng bừng ở trong không để ý đâu.

Tường Lam ngồi xuống chiếc ghế xích đu đối diện:

– Nghe nói Tuấn đã đi làm? Công việc có tốt không?

Tuấn cười nhẹ:

– Cũng tốt.

Tường Lam cũng nhận ra sự thay đổi ở Tuấn, Tuấn ít nói và trầm lặng hơn nhiều.

– Còn Lam, chắc vào công ty của gia đình, đúng không?

Cô gật đầu:

– Lam phải làm quen với mọi việc ở đó một cách nhanh nhất.

Tuấn mỉm cười. Không hiểu sao dù không yêu Tuấn nhưng cô lại thích cái nhìn của Tuấn đối với mình, ánh mắt rất da diết và thể hiện, sự chân thật, một đôi mắt với một tình yêu trong sáng.

– Tuấn tin Lam sé thành công mà, Lam là một phụ nữ rất đặc biệt.

Cô bật cười nhỏ. Một câu nói rất lạ tai mà cô nghe đuợc từ Tuấn. Có lẽ không ngạc nhiên khi nó được thốt ra từ người khác nhưng với Tuấn thì bất ngờ thật.

– Tuấn nói sai sao?

Cô nhìn Tuấn mỉm cười:

– Không! Chẳng qua người đầu tiên nhận xét về Lam như thế đấy.

Tuấn khẽ cười:

– Tuấn cũng mong như vậy. Vì cái gì đầu tiên cũng làm người ta nhớ lâu.

Tường Lam nói bình thản:

– Lam luôn nghĩ và nhớ về Tuấn như một người bạn thật sự. Suốt thời gian xa nhà, sự quan tâm tâm của bạn bè luôn là điều Lam quý trọng nhất.

Tuấn nhìn cô như hiểu, cái nhìn cam chịu thầm lặng:

– Tuấn hiểu. Tuấn sẽ không đi quá xa để Lam phải khó xử đâu biết mình phải dừng lại ở giới hạn nào mà.

Tường Lam cầm thấy nhẹ nhàng. Đúng là Tuấn đã thay đổi khác với những gì cô đã nghĩ. Có lẽ khi đã ra đời bươn chải, người ta sẽ có cách nhìn và suy nghĩ chững chạc và thâm trầm hơn.

– Lam vào trong đây. Không thể trốn lâu với tụi nó được đâu.

Tuấn cũng đứng lên:

– Có thể mời Lam nhảy một bản không?

Cô mỉm cười gật đầu:

– Dĩ nhiên rồi. Chúng ta vào đi?

Khi cô và Tuấn vào thì cả bọn ồn ào hẳn lên:

– Hai người tự giờ trốn đi đâu thế? Khai mau!

Tuấn mỉm cười:

– Sao lại trốn?

Thanh nheo mắt:

– Chuyện gì mà không thể nói ở đây phải ra chỗ khácvậy? Kỳ nha!

Vừalúc đó Vũ cũng vừa bước đến nhìn thoáng qua rồi nói:

– Hai bác đang tìm em. Em đến đó đi.

Tường Lam quay qua. Tuấn đang đứng bên cạnh:

– Đợi Lam lát nhé. Em sẽ quay lại nhanh thôi.

Vũ hơi cau mày, chiếu tia nhìn không thiện cảm vào Tuấn bước theo sau Tường Lam. Anh không tin Lam lại có tình cảm với thằng nhóc con đó, nhưng cách quan tâm của cô làm anh thật sự khó chịu.

Nhưng gần cuối bữa tiệc, cô cũng có không thời gian để thực hiện lời hứa của mình. Cuối cùng khi đến gặp Tuấn, cô mỉm cười như có lỗi:

– Lam xin lỗi.

Tuấn cười dịu dàng:

– Tuấn hiểu mà. Lam tiếp bạn đi. Tuấn và tụi nó phải về rồi:

Tường Lam nói nhẹ nhàng:

– Để Lam tiễn mọi người.

Cô tiễn đám bạn học ra cổng, mỗi người một câu làm xôn xao cả lên. Nhã Thanh chen ngang:

– Thôi, đủ rồi, cho nhỏ Lam thở với! Mấy bây nói mà tao còn thấy mệt huống chi nó.

Nhỏ Dung dài giọng ... nhiều chuyện:

– Lâu quá mới gặp, nó đến sáng hết chuyện nữa là. Hé Lan?

Tường Lam cười nhỏ:

– OK. Tao sẽ điện cho tụi này sau. Tui mình còn gập nhau dài mà.

Nói thế chứ đến một lúc sau cả bọn mới chịu kéo về. Nhìn dáng vẻ lặng lẽ của Tuấn, cô thấy một chút xốn xang.

– Cậu ta học chung với em à?

Tường Lam quay lại thì thấy Vũ đã đứng kế từ bao giờ.

– Anh nói ai?

Vũ nhìn cô:

Người đi cùng Nhã Thanh.

Tường Lam gật đầu rồi bước đi vào nhà:

– Tụi em học chung nhau hồi phổ thông.

Vũ đi bên cạnh nói nhẹ:

– Có vẻ cậu ta không xem em như những người bạn khác.

Tường Lam nói mà không nhìn anh:

– Em tôn trọng tình cảm đó. Tuấn là một người rất tốt.

Vũ chợt đứng lại nắm nhẹ tay cô:

– Thế còn anh?

Tường Lam bình thản đối diện với ánh mắt anh:

– Em không muốn nghĩ đến tình cảm trong lúc này, hay nói đúng hơn là em không có cảm giác đó. Đừng bắt em trả lời những câu hỏi thế này nữa.

Vũ thoáng lặng người, anh nhìn cô đau khổ:

– Đến bao giờ thì em mới có cảm giác? Khi người ta không yêu thì mãi mãi sẽ là như vậy. Anh không muốn nghĩ đến điều tệ hại đó. Nhất định anh sẽ làm em thay đổi.

Tường Lam gỡ nhẹ tay anh ra:

– Em xin lỗi. Đừng phí thời gian vì em nữa, Vũ ạ. Chúng ta chỉ có thể là bạn mà thôi.

Vũ nhìn cô da diết:

– Từ bây giờ chúng ta mới thật sự ở bên hau, anh sẽ làm mọi cách để em có cảm giác đó. Cảm giác của tình yêu thật sự và duy nhất.

Tường Lam chỉ cười nhẹ chứ không nói gì thêm. Những gì cả là nói cô đã nói hết rồi, cô không muốn cứ dây dưa như thế. Đến lúc nào đó Vũ cũng phải chấp nhận những gì không thể giữa hai người. Cô bước vào trong bằng những bước tự tin quen thuộc, phong cách thật tự chủ và quý phái, nó khiến Vũ cứ đứng ngây người với cảm giác vừa say đắm vừa bất lực.

Tối hôm sau, cô đang ờ trong phòng thì ông Trọng bước vào, rất ít ba cô vào phòng con gái mình.

– Ba!

Ông Trọng vừa ngồi xuống ghế vừa nói:

– Qua đây ngồi đi.Ba có chuyện muốn nói với con.

Tường Lam bước qua ghế ngồi đối diện với ba đôi mắt không giấu được vẻ ngạc nhiên khi nhìn ông:

– Có chuyện gì không ba?

Ông Trọng mỉm cười:

– Nói ba nghe xem! Trở về đây, con mơ ước một công việc thế nào?

Tường Lam không khỏi bất ngờ khi nghe ba hỏi:

– Cứ nói đi, bất cứ công việc gì ba tin con gái của ba đều tự tin vào bản thân mình.

Tường Lam mỉm cười:

– Con thích một công việc mà trongđó có sự thử thách, con muốn thử xem năng lực của mình đến đâu.

Ông Trọng nhìn cô thoáng nét hài lòng. Ngày xưa khi biết vợ chồng ông không thể sinh con được nữa, ông đã tập cho Tường Lam sự cứng rắn, dứt khoát từ lúc nhỏ ông bắt cô phải biết cách tự lập và nhất là không được mơ ước những điều nhỏ bé, cô sinh ra là để gánh vác sự nghiệp gia đình và những công việc lớn lao. Nhiều lúc ông cũng thấy xót xa khi đã uốn nắn con gái theo suy nghĩ của mình, ông đã không cho phép cô được yếu đuối như những đứa con gái khác, ông biết mình đã cướp mất của con gái những tháng ngày thơ mộng mà nó đáng phải có. Vừa tốt xong, ông liền đưa cô qua Mỹ du học, tuổi của Tường Lam chỉ biết có học và sống trong khuôn phép của ông. Giờ đây ông lại muốn cô gánh vào một trách nhiệm mà ông nghĩ sẽ là quá sức đối với cô nhưng không còn sự lựa chọn nào khác, đó là con đường duy nhất để cứu vãn gia đình ông.

– Tốt lắm! Ba luôn tự hào về con, Lam ạ.

Cô mỉm cười nhìn ba. Cô nhận ra ngay sự khác lạ ở ông, nhưng cô chỉ ngồi yên chờ nghe ba mình nói tiếp.

– Con còn nhớ gia đình bác Lạc không?

Tường Lam hơi nhíu mày:

– Có phải hai bác đã chết trong tai nạn giao thông không ba?

Ông Trọng gật đầu:

– Ba vừa phát hiện ra một sự thật và đó cũng là điều cứu vãn gia đình mình.

– Ba nói rõ đi. Điều đó là sao hả ba?

Ông Trọng nhìn cô rồi nói trầm ngâm:

Ngày xưa ba và bác Lộc đã hứa với nhau là ba sẽ gả con cho con trai bác ấy.

Lời hứa ngày, xưa không ngờ ông bà ấy vẫn nhớ và đã để lại một tờ di chúc trước khi mất.

Tường Lam nhìn ba khắc khoải:

– Con không hiểu? Sao lại có di chúc ở đây?

Ông Trọng trầm giọng:

– Trước khi mất vì tai nạn, ông Lộc đã bệnh rồi, nên ông ấy đã làm sẵn một tờ di chúc để ở chỗ luật sư của mình. Khi ông bà ấy chết thì, thằng Hưng chỉ mới bảy tuổi nên toàn bộ tài sản đều do ông Kỳ chú ruột của nó nắm giữ:

Cách đây một tháng, ba vô tình gặp được luật sư của ông Lạc và được biết về tờ di chúc và âm mưu của ông Kỳ.

Tường Lam thấy căng thẳng cả người, cô hiểu mọi việc đều có liên quan đến mình:

– Nội dung của tờ di chúc là nếu thằng Hưng và con cưới nhau thì ông Kỳ phải giao lại toàn bộ công ty cho hai vợ chồng con, ông ta sẽ chỉ được hưởng một ít cổ phần trong công ty mà thôi. Biết được sự thật đó, từ nhỏ ông ta đã bắt thằng Hưng lên Đà Lạt sống cô đơn trong ngôi biệt thự với ông quản gia, không cho tiếp tục đi học và ông tách biệt với thế giới bên ngoài. ông ta sợ nếu thằng Hưng có học thức và hiểu biết khôn ngoan sẽ giành lại tất cả. Tuần trước ba có tìm đến đó. Thật xót xa, cậu ta như không hiểu biết gì, ngờ nghệch như một đứa con, ông Kỳ thật nhẫn tâm với cháu ruột của mình.

Tường Lam bần thần nhìn ba:

– Con hiểu rồi. Có phải ba muốn con đám cưới với anh ta không?

Ông Trọng nhìn con gái, ưu tư:

– Ba không ép con, ba cho con toàn quyền quyết định. Đó là một công ty lớn, nếu con có được nó thì mơ ước của con đã thành hiện thực rồi. Với lại, nó sẽ cứu vãn được công ty của mình.

Cô nói một cách khó khăn:

– Nhưng làm sao con có thể làm vợ anh ta được chứ?

Ông Trọng mỉm cười:

– Chỉ là đám cưới trên danh nghĩa thôi. Nó ngu ngơ lắm, không hiểu thế nào là vợ chồng đâu. Sau một thời gian con có thể ly dị mà.

Tường Lam nhìn ba mình trăn trối. Ông Trọng thoáng bối rối trước cái nhìn của con gái:

– Ba xin lỗi nhưng sự thật là như vậy. Chúng ta ẽ không bỏ rơi thằng Hưng, ba sẽ đối xử với cậu ấy như con trai của mình vậy. Ba tin ông bà Lộc sẽ không trách chúng ta. Người đáng tội chính là ôag Kỳ, ông ấy phải trả giá cho việc làm của mình.

– Nhưng như thế mình đâu khác gì ông Kỳ, con không thể làm được.

Ông Trọng vẫn nói nhẹ nhàng:

– Có thể mục đích giống nhau nhưng lương tâm mỗi người lại, khác bác Lộc từng là bạn thân của nhau thì có lý gì ba lại để con trai bác ấy bị đối xử tệ. Nếu được, ba sẽ chữa bệnh và dạy dỗ lại cậu ta một cách đàng hoàng. Chúng ta hưởng tài sản đó là do ý muốn thật sự của bác Lộc chứ không phải chiếm đoạt như ông Kỳ.

– Vậy sao đến giờ luật sư của bác Lộc mới cho ba biết?

– Vì ông ấy không biết được địa chỉ của chúng ta, lúc bác Lộc mất thì chúng ta đã dọn nhà đi rồi ông Kỳ đã không cho ông ấy biết.

Tường Lam ngồi yên, cô như vừa trải qua một giấc mơ mà khi tỉnh dậy vẫn còn cảm giác sống trong ảo tưởng. Cô hiểu suy nghĩ của ba mình, đó chưa hẳn đã là một việc làm xấu xa, nếu cô đồng ý thì sẽ giúp con trai bác Lộc thoát khỏi tình trạng giam lỏng và điều quan trọng là công ty của nhà mình sẽ được cứu.

Cô chỉ áy náy một điều là mình đã có ý lợi dụng con trai của bác Lộc để đạt mục đích của bản thân. Một người bạn thuở nhỏ mà cô không sao nhớ rõ mặt, cô chỉ nhớ anh ta là một đứa trẻ rất thông minh và có đôi mắt rất sáng. Không ngờ ông Kỳ lại làm cháu ruột của mình ra nông nỗi đó.

Ông Trọng đã ra khỏi phòng tự bao giờ nhưng Tường Lam vẫn cứ ngồi yên như thế. Cô biết rõ về ông Kỳ và công ty đó. Đúng là được điều hành nó là cả một giấc mơ, cô không phủ nhận là mình ao ước đạt được điều đó nhất, vực dậy công ty gia đình và nắm giữ công ty gia đình của bác Lộc.

Cuối cùng đám cưới cũng được tổ chức ông Kỳ ông thể làm gì được khi luật sư đem các giấy chứng thực ra trước mặt. Khi dàn xếp xong. Về ông Kỳ thì chỉ hai ngày trước khi cưới, Gia Hưng đã được mọi người đón về Sài Gòn. Cậu ta ngơ ngác như một đứa trẻ . Đi bên cạnh nhau nhưng Tường Lam cảm thấy thật hổ thẹn với một chút xấu hổ trước cái nhìn của mọi người. Nhìn cô không.

Phải là loại người yếu đuối cô không sợ những ánh mắt đó nghĩ gì về mình, điều cô cần bây giờ là cứu vãn gia đình và thực hiện ước mơ uối cùng, buổi lễ cũng kết thúc, cô dâu chú rể được đưa về ngôi biệt thự của gia đình. Lần đâu nên cô mới thấy hết sự giàu cảu gia đình bác Lộc. Đúng là cũng nên thông cảm cho ông Kỳ, đứng trườc sự cám dỗ quá lớn thì làm sao có thể từ bỏ được Cả hai vừa bước vào cổng thì đã gặp những người làm đã chờ sẵn cô hiểu đó là sự sắp của ông quản gia:

– Cảm ơn bác.

Ông quản gia mỉm cười hiền lành:

– Chắc cô cậu cũng mệt rồi nên về phòng nghỉ đi.

– Nói rồi ông quay sang Gia Hưng đang đứng lơ ngơ kế bên:

– Cậu theo cô về phòng nhé. Đi ngủ đấy hiểu không?

Tường Lam đỏ cả mặt. Lần đầu tiên cô liếc nhìn anh ta, nụ cười của anh rất hiền.

– Dạ.

Không thể làm khác cô đành dắt anh ta về phòng. Vừa đóng cửa xong, cô đã thoáng bối rối.

Cố ý nhìn Gia Hưng với cái nhìn nghiêm nghị, cô nói:

– Anh mệt không?

Gia Hưng nhìn cô, cái nhìn thật trẻ con:

– Mêt. Hôm nay vui lắm.

Tường Lam mỉm cười, cố nói thật đơn giản:

– Nếu anhmệt thì đi tắm rồi nghỉ sớm.

Nôi xong, cô nhìn anh xem phản ứng, thế nào.

– Tôi không tắm đâu. Em tắm đil Tường Lam thấy thật khổ sở, cô nhìn thẳng vào Hưng:

– Vậy anh sẽ làm gì?

Gia Hưng nhìn cô rồi nhìn xung quanh:

– Tôi muốn uống nước.

Tường Lan thở nhẹ:

Anh khát nước lắm sao? Sao tự giờ không nói?

Hưng chỉ gật đầu chứ không nói gì cô cố ý chỉ vào góc phòng nơi có chiếc tủ lạnh mini:

– Nước ở đó, anh tự lấy được chứ?

Gia Hưng mỉm cười, anh bước đến mở tủ và lấy nước uống. Cô thấy nhẹ nhàng khi không phải phục vụ anh ta những chuyện nhỏ nhặt đó. Cô nhận thấy Gia Hưng giống như một ứa trẻ không hiểu biết nhiều thứ chứ không phải tâm thần như như những người khác nói.

Trong lúc anh uống nước thì cô bước vào phòng tắm. Sau khóa cửa thật chặt cô mới dám cởi bỏ chiếc áo cưới rườm rà và ngâm mình trong bồn tắm. Một lúc sau, thấy Gia Hưng đã gọn g trong bộ pyjama, thầm hài lòng vì ít ra cũng được ông quản gia chỉ bảo những điều đơn giản nhất. Cô thấy cái nhìn thẳng hơi lâu của anh vào mình:

– Em đẹp lắm.

Cô nhìn anh cười nhẹ. Đối với người khác thì câu nói đó sẽ có cảm giác khác, nhưng đối với Gia Hưng thì nó thật ngây ngô, cô xem lời anh nói đó như một đứa trẻ khen con búp bê xinh xắn của mình. Tự nhiên cô thấy tò mò:

– Anh có thường tiếp xúc với phụ nữ không? Những người giống tôi đấy.

Cô nói thêm câu sau, vì sợ anh không hiểu. Nhưng Gia Hưng đã lắc đầu:

– Không.

Tường Lam thấy thương cảm, cô nói nhẹ nhàng:

– Anh có thích ở đây không? Ý tôi nói là nó đông người hơn nơi anh ở lúc trước.

Gia Hưng đứng yên nhìn cô, đôi mắt sáng nhưng lại thiếu sự từng trải, cương quyết. Một cái nhìn không làm người khác khó chịu:

– Bác Hiền nói tôi phải ở đây.

Tường Lam nhẹ. Cô nghĩ không nên hỏi nữa làm gì, cô rất mệt mỏi mà nói chuyện với anh ta không hút gì. Cô cố ý nhìn thật nghiêm nghị vào anh:

– Tôi muốn nghỉ sớm sẽ ngủ ở đâu?

Gia Hưng nhìn cô hơi rụt rè:

– Trên giường? Nhưg chỉ có một chiếc giường thôi.

Tường Lam nói ngắn:

– Không sao, tôi sẽ ngủ dưới đất. Bây giờ, thì anh ngủ sớm đi.

Nhưng Gia Hưng vẫn đứng im lìm:

– Sao lại ngủ dưới đất, giường rộng lắm mà. Bác Hiền nói chúng ta sẽ ngủ chung với nhau.

Tường Làm thầm lo trong lòng, không hiểu ông quản gia còn dậy bảo ông ta những gì nữa? Nhưng dù thế nào cô vẫn áp đảo được, Gia Hưng chỉ là một đứa trẻ con.

– Nhưng tôi không muốn, chúng ta chỉ mới quen nhau. Ý Tôi nói là Tôi không quen ngủ với người lạ Cô dừng lại như cố ý để anh từ từ hiểu rồi nói tiếp:

– Tuy ở chung nhưng tôi và anh mỗi người đều có cuộc sống riêng. Anh cứ chơi đùa hay làm những gì mình thích công việc của tôi, tôi không thích người xen vào, anh hiểu không?

Hình như cô đã nói hơi nhiều, cô bắt đầu lặp lại điều này vì điều này cô cần cho Gia Hưng hiểu một cách rõ ràng.

– Anh làm bất cứ chuyện gì, tôi cũng sẽ không phá hay quấy rầy. Đổi lại anh cũng không được làm phiền công việc của tôi.

Gia Hưng nhìn cô như hoang mang:

– Tôi không chơi đùa cũng không phá phách. Tôi sẽ không làm vậy.

Tường Lam thở nhẹ:

– Chuyện của chúng ta, tôi không muốn người khác biết, nhất là với bác quản gia. Anh hứa được không?

Gia Hưng gật đầu, rồi đứng yên nhìn Tường Lam đến giường thu xếp chăn gối.

– Tôi sẽ ngủ dưới đất cho. EM ngủ trên giường đi.

Tường Lam quay lại nhìn anh, cô hơi buồn cười khi nghĩ anh biết ga lăng với phụ nữ.

– Cũng được. Cảm ơn anh.

Cô không cần phải khách sáo nếu phải ngủ dưới đất, cô sẽ không ngủ được.

Thôi thì dù sao anh ta cũng là con trai như thế chắc không sao.

Dủ rất mệt nhưng cô cũng tiếp anh trải mền gối xuống gạch, cô không nỡ để anh ta tự làm một mình. Cuối cùng khi đã xong, Gia Hưng cười thật tươi nhìn cô:

– Cảm ơn em.

Cô đi ngay về giường và nói nhanh:

– Không có gì. Chúc anh ngủ ngon.

Tường Lam vẫn cờn một chút lo lắng, lần đầu tiên cô ngủ cùng phòng với một người đàn ông lạ, dù cô không tin Gia Hưng dám làm gì mình nhưng cái cảm giác ngại ngùng vẫn làm cô bứt rứt. Suy nghĩ một lúc rồi cô cũng ngủ thiếp đi Hôm sau khi tỉnh dậy thì đã gần trưa, không ngờ cô lại ngủ ngon đến thế.

Chợt nhớ ra, cô ngồi ngay dậy và nhìn xuống đất. Mền gối đã được Gia Hưng xếp thật gọn gàng, cô thật sự hài lòng vì sự tươm tất sạch sẽ của anh. Gia Hưng thật ra không đến nỗi nào.

Một lúc sau, khi cô xuống phòng khách thì gặp ông Hiền đang nói gì đó với Gia Hưng. Thấy cô ông vội mỉm cười:

– Cô chắc đói rồi phải không? Để tôi bảo dì Tư dọn bữa sáng cho cô.

Tường Lam mỉm cười:

– Anh Hưng ăn sáng chưa bác?

– Cô yên tâm đi, nó ăn từ sớm rồi.

Tường Lam bước vào phòng ăn, phải nói là những người ở đây làm việc thật chu đáo. Khi dì Tư định dọn thêm thức ăn, cô đã vội ngăn lại:

– Như thế đủ rồi, con không ăn nhiếu thế đâu.

Dì Tưc cười hiền:

– Dạ, nếu cần cô cứ gọi:

Tường Lam gật đầu. Quả thật cô đang rất đói, thức ăn lại ngon nện cô ăn rất ngon miệng. Khi cô ngước lên thì đã thấy Gia Hưng đứng ở phía bàn đối diện.

Cô uống một ngụm cam vắt rồi mỉm cười nhìn anh:

– Anh ngồi đi! Sao lúc sáng anh không đánh thức tôi?

Gia Hưng cười hiền:

– Em ngủ rất ngon.

Tường Lam, lấy khăn lau miệng:

– Có lẽ hôm qua tôi mệt không ngờ anh cũng thức sớm như vậy.

Gia Hưng nói vô tư:

– Tôi không thích ngủ nướng.

– Vậy à! Anh ngoan lắm.

Gia Hưng hơi ngẩn người khi được cô khen. Tường Lam thấy buồn cười, cô đứng lên:

– Tôi muốn nói chuyện với bác Hiền. Bác ấy đâu rồi?

Gia Hưng nhanh nhẹn:

– Để tôi dẫn em đi.

Tường Lam đi phía sau anh. Dù không cố ý nhưng cô vẫn đưa mắt quan sát anh từ phía sau. Dáng dấp cao ráo, gựơng mặt đẹp góc cạnh, anh hội tụ đủ tất cả về mẫu người, người lý tưởng của các cô gái. Chỉ tiếc rằng, tâm hồn của anh chỉ như là mạt đứa trẻ non nớt và chưa hiểu biết gì Ông Hiền đnag chăm sóc cây cảnh ở cuối vườn. Cô dừng lại:

– Anh vào nhà được rồi. Tôi cần nói chuyện riêng với bác ấy.

Gia Hưng ngoan ngoãn gật đầu. Đợi anh đi xong. Cô bước về phía ông hiền.

– Cậu Hưng đi đâu vậy?

– Con có chuyện cần nói với bác, không có mặt anh ấy sẽ tốt hơn.

Ông Hiền gật đầu như hiểu:

– Cô ngồi đi.

Tường Lam nhìn xuống băng đá đối diện với ông.

– Tôi cũng có chuyện muốn nói với cô, vì ngày mai tôi phải về Đà Lạt rồi.

– Sao bác không ở lại đây? Anh Hưng rất cần có bác bên cạnh.

Ông Hiến mỉm cười rồi nói đầy ý nghĩa:

– Bây giờ cậu ấy đã có cô chăm sóc rồi, nên tôi cũng yên tâm. Vả lại tôi không quen sống ở nơi ồn ào thế này.

Tường Lam nhìn ông, hỏi thẳng thắn:

– Bác muốn nói gì với con?

Ông Hiền nhìn xa vời:

Tôi biết nếu bảo cô làm tròn bổn phận một người vợ đối cậu Hưng thì hơi quá sức. Về thành phố có lẽ tốt cho cậu ấy hơn. Tôi chỉ mong cô hãy đối xử tốt và ch sóc cho cậu ấy.

Tường Lam nhìn ông dịu dàng:

– Con sẽ làm vậy, bác yên tâm đi.

– Ông bà chỉ có mỗi cậu Hưng là con trai, cậu ấy không khờ như mọi người nghĩ đâu, chỉ vì chưa từng tiếp xúc bên ngoài và không hiểu biết gì nhiều nên mới khờ thế thôi. Mơ ước lớn nhất của tôi là gia đình ôg bà chủ có người nối dõi, nhưng tôi biết mình không có quyền gì để đòi hỏi điều đó ở cô.

Tường Lam thoáng đỏ mặt, có lẽ ông Hiền nói đúng, ông có thể đòi hỏi ởcô bất cứ điều gì trừ chuyện đó.

– Cảm ơn cô đã mang cậu Hưng về đây. Nơi này mới thật sự là nơi của cậu ấy.

Tường Lam ngưỡng mộ sự trung thành của ông:

– Bác yên tâm đi! Anh Hưng sẽ sống thật tốt ở đây. Nhưng còn một điều con muốn nói với bác, con chỉ cần hai người giúp việc thôi, không cần phải đông thế này đâu.

Ông Hiền khẽ cười:

– Đó là quyền của cô mà. Được rồi, tôi sẽ để hai vợ chồng dì Tư ở đây với cô cậu.

– Thế cũng được. Cảm ơn bác.

Nói xong chuyện với ông Hiền, cô cảm thấy thật nhẹ nhàng. luôn giữ đúng khoảng cách chủ tớ với cô, ông ta chỉ dám nhắc nhở chứ hoàn toàn không thể ép được cô. Tuần sau, cô mới bắt đầu đi làm. Cô đã bảo cô thư ký đem tất sổ sách đến nhà cho cô xem qua, cô cần nắm tài chính cũng như công việc ttước khi đặt chân đến công ty làm việc.

Tối thì cô đã có một đống sổ sách và hồ sơ trên bàn. Cô thư ký thật chu đáo, cô ta đã đánh dấu sẵn những điều trọng và đáng ghi nhớ cho cô xem. Kể ra ông Kỳ cũng có công rất lớn, gần hai mươi năm ông đã đem lợi về cho công ty không ít. Cô nghĩ mình nên ghi nhớ điều này. Dù sao ông ta cũng xứng đáng được hưởng những gì mình đã bỏ công ra. Cô sẽ không truy cứu những lỗ hổng mà, ông đã để lại, cô hiểu đó là phần mà ông ta muốn bù đắp cho bản thân mình.

Cô đang chăm chú xem các số liệu thì có tiếng mở cửa phòng. Gia Hưng bước vào với vẻ rụt rè.

– Anh buồn rồi phải không? Có lẽ tôi nên sắp xếp cho mình một phòng làm việc.

– Không. Em cứ ở đây, tôi sẽ đi!

Tường Lam xem, cô quay lại nhìn anh:

– Anh nói gì?

Gia Hưng mỉm cười với một chút ngây ngô:

– Tôi có phòng của tôi rồi. Tôi sẽ không ở đây nữa.

Tường Lam hài lòng. Sau khi đã nói chuyện với ông Hiền. Cô cũng định sắp xếp cho xong chuyện riêng của cô và anh, nhưng không ngờ Gia Hưng làm điều đó trước cả cô. Cô ngả người ra ghế, có vẻ mệt mỏi rồi nói:

– Anh thật sự muốn thế?

– Tôi thích một mình hơn.

Tường Lam gật đầu:

– Thường mỗi ngày anh làm gì?

Gia Hưng đứng yên, gương mặt đăm chiêu.

Cô lặp lại:

– Buổi sáng anh thường làm gì?

– Không làm gì cả.

– Chiều và tối.

– Cũng vậy.

Tường Lam hơi bất ngờ trước câu trả lời của anh ta. Cô cười không biết khai thác suy nghĩ của anh thế nào đây?

– Thế này nhé, Tôi sẽ lên thời khóa biểu cho anh. Mỗi ngày dù ai cũng phải có công việc của riêng mình.

Gia Hưng lắc đầu:

Tôi cũng có công việc của tôi nhưng không em.

Tường Lam thầm buồn cười. Nói chuyện kiểu mất bao nhiêu thời gian nữa.

Cô nói một cách dứt khoát:

– Tốt thôi. Tôi và anh đều có cuộc sống công việc của riêng mình từ nay, yêu cầu anh trước khi bước vào phòng nên gõ cửa tôi cũng vậy, nếu chúng ta cần gặp nhau.

Gia Hưng nhìn cô hơi lâu như có vẻ ngỡ ngàng. Tường Lam không để ý cái nhìn đó, cô muốn kết thúc câu chuyện và quay về với công việc:

– Anh có thể về phòng mình rồi, hay anh cần lấy cái gì?

Gia Hưng ngần ngừ bước về phía tủ, cô thấy anh lôi một chiếc valy cũng khá lớn ra, không hiểu anh ta đựng gì trong đó mà nó nặng nề. Anh lặng lẽ xếp vài bộ đồ kéo valy ra khỏi phòng cô không một lời chào. Tường Lam khẽ nhún vai.

Sống với anh ta không đến nỗi nặng nề lắm, chỉ có sự buồn chán vì không thể nói chuyện như một người bạn được.

Một tuần sau,Tường Lam đã bắt đầu cho công việc mới. Quy mô của công ty làm cô cứ ngỡ mình ang mơ, không thể tin có ngày được điều hành nó. Cô nhanh chóng làm quen với công việc và mọi người. Cô đặc biệt quan tâm đến Quốc Trung người trợ lý của ông Kỳ. Qua nhiều lần tiếp xúc cô nhận định đây sẽ là người mình cần nhất trong thời gian đầu làm quen với công việc. Anh ta đã tỏ rõ năng lực của mình cho cô thấy và cô hiểu anh ta muốn chứng minh về vị trí mà mình đang nắm giữ. Cô hoàn toàn không có ý thay đổi nhân sự mới, nếu là người thực sự có tài thì đầu tiên là cô cần giữ lại. Cô cũng hiểu mình còn quá trẻ lại không kinh nghiệm thì lòng tin của họ đối với cô sẽ không tuyệt đối. Đây sẽ là thử thách và cũng là động lực để cô phấn đấu và chứng tỏ bản thân mình cho mọi người thấy.

Lúc đầu, cô phải nhờ vào sự trợ giúp của ba mình và sự nhiệt tình giúp đỡ của Quốc Trung. Cô thật sự yên tâm khi có anh ta bên cạnh. Nhìn vào đôi mắt của anh ta cô hiểu mình đã có một vị trí nhất định. Đôi khi cô cũng phải thừa nhận sắc đẹp cũng là một sự thành công.

Hôm nay là lần đầu tiên cô đến dự một buổi tiệc với tư cách là chủ công ty Thiên Lộc. Ánh mắt của mọi người cô không bận tâm lắm, đó là thái độ mà cô đoán trước, đa số họ đều nghĩ cô không đủ khả năng và không tự lượng sức mình. Họ ganh tỵ, ái và cả thích thú.

Quốc Trung bước đến trao cho cô ly rượu:

– Uống một chút em sẽ thấy khỏe hơn không say đâu!

Tường Lam mỉm cười, cô hớp một ngụm nhỏ và thấy thú vị vig vị ngọt và hơi nồng của nó.

– Rất ngon. Cám ơn anh.

Quốo Trung mỉm cười rồi nhìn xung quanh:

– Đừng bận tâm đến họ, rồi thì họ cũng có cái nhìn khác về em, như tôi đã đánh giá sai lầm lúc đầu vậy.

Tường Lan cười nhẹ:

– Đó là điều tất nhiên, nên tôi không quan tâm làm gì.

Quốc Trung nhìn cô hơi lâu:

– Tôi rất ngưỡng mộ em. Em rất tài giỏi.

Tường Lam xoay nhẹ ly rượu trong tay.

– Tôi thấy mình còn non nớt thì đúng hơn. Có những sự cố tôi sự bối rối vì không có kinh nghiệm nên tôi không biết phải giải quyết bằng cách nào. Nói tóm lại tôi rất cảm ơn anh.

Quốc Trung nói tự tin.

– Chi cần một năm thôi tôi bảo đảm em sẽ rất vững vàng mà không cần đến sự trợ giúp của một ai khác.

Tường Lam bước chậm rãi về phía bàn ngồi xuống, Quốc Trung cũng ngồi đối diện với cô:

– Anh ta là ai vậy?

Quốc Trung nhìn theo huớng mắt của cô:

– HoàngMinh. Sao em lại hỏi thế?

Tường Lam nhướng mắt:

– Tôi nhận thấy sự ưu ái của mọi người đối với anh ta. Hoàng Minh? Hình như tôi đã từng nghe nhắc đến.

Quốc Trung gật đầu:

– Một nhân vật nồi tiếng cả trên thương trường lẫn tình truờng Anh ta là tổng giám đốc công ty An Bình.

Tường Lam nhẹ cười và không hỏi gì thêm. Một lúc sau, thì ông Phước, chủ nhân buổi tiệc đến gặp cô, cả hai trao đổi một lúc lâu. Cuối cùng, ông ta hồ hởi nói:

– Rất mong chúng ta sẽ hợp tác dài lâu.Tuy mới lần đầu tiếp xúc nhưng tôi rất tin ở cô.

Tường Lam mỉm cười lịch sự:

– Tôi cũng mong vậy. Cám ơn ông.

Đợi ông ta đi xong, cô định gọi người bồi bàn đổi ly nước khác thì một ly nước trái cây đã ở trước mặt cô. Tường Lam quay qua, đôi mắt thoáng tia ngạc nhiên khi nhận ra Hoàng Minh:

– Mời cô.

Tường Lam mỉm cười nhẹ:

– Cám ơn anh.

Hoàng Minh tự nhiên ngồi xuống bàn:

– Tôi nghĩ, chúng ta không cần phải giới thiệu về nhau nữa đúng không?

Tường Lam nhìn thái độ tự tin có phần kiêu ngạo của anh ta rồi cười nhẹ:

– Có lẽ vậy! Tôi cũng vừa mới biết về anh qua một người bạn.

Hoàng Minh hơi cười:

– Tôi cũng không lạ gì Quốc Trung. Anh ta luôn biết rất rõ tôi.

Tường Lam nói bình thản:

– Thật tiếc Quốc Trung đã không nói thêm gì về anh. Điều tôi thu thập được chỉ là một cái tên:

Hoàng Minh nhoo nheo mắt, tỏ vẻ như thú vị:

– Có nghĩa là anh ta chán nói về tôi?

Tường Lam cười nhẹ:

– Tôi nghĩ vì điều đó không quan trọng thì đúng hơn.

Hoàng Minh hơi nhướng mắt:

– Cô đáo để lắm! Cô làm tôi rất ngạc nhiên. Tôi đã bắt đâu hiểu tại sao Quốc Trung vẫn không chịu ra đi.

– Tôi có thể xem đó là một lời khen?

Hoàng Minh thích thú vì sự thẳng thắn của cô:

– Đúng vậy! Và cô đã thành công.

Tường Lam chợt thấy buồn cười. Một cuộc nói chuyện thật không đâu vàô đâu và cô không hiểu trọng tâm của nó là gì hày chỉ là cách xã giao đơn thuần.

– Tôi đã chú ý cô từ đầu buổi tiệc. Cô cho tôi một cảm giác đặc biệt tôi muốn nói về tất cả.

Tường Lam nhìn anh ta. Có lẽ trung tâm là đây chăng?

– Tôi hiểu và ghi ở đây không chỉ có mình anh là có suy đó.

Hoàng Minh ngả ra sau nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi cô:

– Cô sai rồi, tôi không giống họ. Tôi không quan tâm công việc của cô.

Tường Lam cảm thấy một thoáng bối rối lướt qua rất nhanh, cô định nói nhưng anh ta đã chặn:

– Tôi hiểu cô muốn gi. Tôi biết tất cả về cô, cho nên không cần phải nhắc nhở cho tôi rõ.

Tường Lam không ngờ cuộc nói chuyện lại đi quá xa như vậy, dù là trên danh nghĩa, cô cũng đã là vợ của Gia Hưng và cô cần phải tôn trọngvà giữ gìn điều đó.

– Tôi nghĩ mình nên kết thúc câu chuyện ở đây và xin anh nhớ cho, tôi không muốn nghe điều gì tương tự như thế nữa.

HoàngMinh có vẻ thú vị với sự dứt khoát của cô:

– Em cư xử dứt khoát lắm. Tôi rất thích.

Tường Lam hiểu mình đã gặp một người đàn ông mạnh mẽ một cách kiêu ngạo, hình như anh ta chẳng biết ái ngại điều gì.

– Không phiền em nữa tôi đứng lên đây. Tôi sẽ sớm gặp lại em, hãy tin như thế.

Nói xong, HoàngMinh chào cô một cách lịch sự rồi mới bước đi. Tường Lam đưa mắt nhìn theo trong một thoáng ngỡ ngàng. Anh ta luôn cư xử một cách bất ngờ, lúc đến cũng như lúc đi. Dù không muốn cũng phải thừa nhận anh ta đã thành công khi để lại ấn tượng cho cô.

Tối, khi cô về đến nhà thì đã khuya. Tường Lam dùng chìa khóa riêng để mở cổng. Khi bước lên lầu để về phòng, vừa định mở cửa thì cô thấy ánh sáng hắt ra từ phòng của Gia Hưng ở cuối hành lang. Chần chừ một lúc, cô bước vế phía đó. Cửa phòng mở toang, bên trong Gia Hưng đang mải mê chăm chú vào những thiết bị máy móc hay trò chơi nào đó lỉnh kỉnh xung quanh anh ngồi.

Thấy cô, anh mỉm cười thật tươi:

– Khuya rồi, sao anh không ngủ?

Gia Hưng đứng lên, cử chỉ vui mừng khi được gặp cô:

– Sao em không gọi cửa.

Cô mỉm cười:

– Tôi có chìa khóa riêng mà nên có thể mở cửa được.

Nói chuyệun với Gia Hưng lúc nào cũng phải có câu sau như giải thích.

– Tôi thức mở cửa cho em.

Tường Lam nhìn anh ngạc nhiên, không ngờ anh ta cũng biết quan tâm đến người khác.

– Không cần đâu! Mai mốt cứ ngủ đi. Tôi có chìa khóa rồi.

Gia Hưng gật đầu, đôi mắt trong sáng với cái nhìn thật thẳng.

– Thôi được rồi, tôi về phòng đây. Anh cũng nên ngủ đi, đừng thức khuya quá, không tốt đâu.

Nói xong, cô định quay đi thì chợt nghe tiếng anh:

– Hôm nay em khác hơn mọi ngày.

Tường Lam dừng lại, cô quay lại nhìn anh:

– Anh nói gì?

Gia Hưng chớp mắt, nhìn cô dè dặt:

– Mỗi ngày em đẹp khác nhau. Hôm nay em rất đẹp.

Tườg Lam suýt phì cười vì câu nói hơi ngờ nghệch của anh. Dù sao anh cũng nhận ra sự khác nhau, ít nhất về hình thức của cô, thì ra. Gia gưng cũng biết quan sát.

– Hôm nay đi dự tiệc. Anh có biết dự tiệc sao không?

Gia Hưng nhìn cô và lắc đầu.Tường Lam không biết giải thích thế nào cho anh hiểu, cô còn đang lựa lời thì anh đã nói:

– Tôi không biết nơi đó nhưng tôi hiểu.

Cô thở nhẹ mỉm cười:

– Hiểu thế nào?

– Nơi đó đông người và phải ăn mặc đẹp.

Câu nói cũng có vẽ hợp lý. Thôi, cứ để anh hiểu theo suy nghĩ của anh. Cô rất mệt nên không muốn nói nhiều nữa:

– Anh nói đúng đấy! Bây giờ tôi rất mệt nên phải về phòng nghỉ. Chúc anh ngủ ngon.

Nói xong, cô quay nhanh người đi về phòng mình. Tự nhiên cô thấy thương cảm cho hoàn cảnh của Gia Hưng. Nếu anh không bị ông Kỳ đối xử tệ hại thì bây giờ không biết Gia Hưng sẽ là người đàn ông như thế nào? Và lời giao ước của người lớn sẽ được thực hiện? Nhìn sự vô tư, ngờ nghệch của anh cô thấy lòng bất nhẫn xốn xang. Đôi khi cư xử quá vô tình với Gia Hưng, cô lại thấy ray rứt. Nhưng đúng là cô không biết phải nói chuyện thế nào để không phải nhàm chán Tường Lam ngủ thật ngon cho đến sáng hôm sau, nếu không nghe iếng gõ cửa phòng thì cô đã không – Lam ơi!

Tiếng gọi của Gia Hưng. Lần đầu tiên cô để ý và nhận ra giọng nói của anh rất trầm ấm. Lâu rồi, cô mới nghe người khác gọi mình như thế:

– Cô gì không anh Hưng?

Tiếng Hưng ngoài cửa vọng vào:

– Tôi nhớ em còn phải đi làm. Mọi ngày em đều thức rất sớm.

Tường Lam ngước nhìn lên đồng hồ. Đã gần tám giờ. Nhưng hôm nay là ngày chủ nhật, có lẽ Gia Hưng không biết. Cô cũng bước ngay xuống giường.

– Cảm ơn anh.

Khi cô bước xuống phòng ăn thì không thấy anh đâu, ngồi vào bàn cô liền hỏi dì Tư:

– Anh Hưngu dì?

– Chắc đi đâu đó trong vườn. Sáng nào cậu ấy cũng tập thể dục cả.

Tường Lam ngạc nhiên lặp lại:

– Tập thể dục?

Dì Tư mỉm cười nhìn cô rồi nói như giải thích:

– Ông Hiền đã dạy cậu ấy từ nhỏ nên cậu ấy thức rất sớm và ngày nào cũng tập thể dục trong vườn.

– Vậy à! Dì có biết bác ấy còn dạy anh Hưng điều gì nữa không?

Dì Tư lắc đầu:

– Không đâu! Ông Kỳ không cho phép, ông ấy quản lý mọi người rất nghiêm ngặt vấn đề đó. Tivi thôi, ông Kỳ còn không cho xem nói chi chỉ dạy điều gì.

Nhưng ông Hiền rất thương cậu Hưng, những gì có thể làm cho cậu ấy, ông ấy đều cố gắng cả.

Tường Lam thấy tò mò vô cùng. Cô nhậ ra mình đã quá vô tình trước sự bất hạnh của Gia Hưng. Cô vẫn chưa biết rõ gì về anh, điều mà có phải biết từ trước khi về đây mới đúng.

Ăn xong, cô cố ý bước ra vườn để tìm Gia Hưng. Từ xa, cô đã thấy dáng cao lớn của anh, với cái kéo thoăn thoắt trong tay, anh đang tạo hình cho những cây kiểng trong vườn, có lẽ đây là những việc mà ông Hiền được phép chỉ dạy cho anh tay. Tường Lam khoanh tay đứng yên nhìn anh chứ không lên tiếng, hình như cảm nhận được nên Gia Hưng quay lại. Thấy cô, đôi mắt đầy và ngạc nhiên.

– Sao em không đi làm?

Tường Lam bước về phía anh mỉm cười:

– Ngày chủ nhật, mọi người đều không phải đi làm. Vậy anh hiểu sao tôi lại ở nhà không?

Gia Hưng nói bình thản:

– Vì hôm nay là chủ nhật.

Tường Lam cười nhỏ:

– Anh thông minh lắm. Hôm nay tôi được, nghỉ ở nhà.

Cô bước đến ngồi xuống băng đá bên cạnh, Gia Hưng đang đứng.

– Cô đừng khen tôi như thế nữa. Tôi không thích!

Vừa ngồi xuống cô đã phải ngước lên, ngạc nhiên nhìn anh. Cô nghĩ anh sẽ rất thích khi được ai đó khen. Đôi khi Gia Hưng có những câu nói làm cô thật sự bất ngờ:

Cô chợt buột miệng:

– Tại sao?

Gia Hưng nhìn cô:

– Tôi ngồi được không?

Tường Lam cười:

– Anh ngồi đi. Anh vẫn chưa trả lời tôi?

Gia Hưng lấy từ trong túi quần những viên kẹo, anh đưa cho cô:

– Em ăn đi!

Tường Lam suýt bật cười. Lần đầu tiên cô thấy một người đàn ông thích ăn kẹo, cô lịch sự cầm lấy nhưng vẫn giữ trong tay. Gia Hưng thì bỏ một viên kẹo vào miệng. Tự nhiên cổ liên tưởng cái cách Gia Hưng châm lửa đốt một điếu thuốc rồi chợt thấy buồn cười, cô hiểu anh sẽ không biết những thứ đó. Điều đó tốt chứ không có hại gì.

– Sao anh không nói?

Gia Hưng nhìn mông lung chứ không nhìn cô:

– Tôi cũng không biết, tôi chỉ biết là tôi không thích thôi.

Tường Lam mỉm cười:

– Anh lạ thật ai cũng thích được khen. Tôi cũng vậy.

Gia Hưng quay lại nhìn cô:

– Tôi không phải con nít.

Tường Lam nhì sững anh. Một sự phản kháng gay gắt lần đầu tiên cô bắt gặp ở Gia Hưng, giọng nói có vẻ không hài lòing vì cách nói của cô – Tôi xin lỗi nhưng tôi nói thật lòng đấy.

Gia Hưng im lặng. Anh đưa tay vuốt mặt mình. Một vết dơ trên má anh làm cô thoáng buồn cười:

– Áo anh đâu?

Gia Hưng nhìn cô rồi chỉ tay về phía cành cây:

– Đó.

Tường Lam nói nhẹ:

– Anh đem lại đây.

Gia Hưng ngoan ngoãn làm theo lời cô.

– Anh ngồi xuống đi!

Anh có vẽ ngạc nhiên không hiểu,Tường Lam lấy cái áo lau những vết dơ trên gương mặt anh. Cô cảm nhận Gia Hưng nhìn mình rât lâu, cái nhìn thật khác lạ, nó làm cô thoáng bối rối. Cô trao lại áo cho anh:

– Tay anh dơ đừng nên chạm vào mặt.

Gia Hưng nhìn bàn tay của mình rồi lại nhìn cô lần nữa:

– Cảm ơn em.

Tường Lam mỉm cười:

– Không có gì! Tôi phải về nhà mình một lát. Anh cũng vào nhà tắm rửa cho sạch sẽ đi. Người anh toàn bùn đất kìa.

Gia Hưng gật đầu:

– Chừng nào em về?

– Về nhà tôi hay về đây?

Gia Hưng mỉm cười.

– Về đây.

Tường Lam đứng lên:

– Tôi về nhà có công việc nên cũng không biết. Nhưng chắc chắn tối tôi sẽ có mặt ở đây.

Gia Hưng cũng bước theo cô:

– Em khỗi mạng chìa khóa.

– Sao?

Anh mỉm cười thật trẻ con:

– Tôi sẽ mở cửa em.

Tường Lam bật cười nhỏ:

Anh cũng thương lắm. Từ nhỏ tôi đã thích có một đứa em anh làm tôi có cảm giác đó.

Gia Hưng nhíu mày. Cô không biết anh phật ý hay không hiểu, nhưng anh chỉ im lặng chứ không nói gì thêm cũng không bận tâm lắm, hiện tại cô cần phỏi ý kiến ba mình về một số việc. Vừa vào phòng khách thì điện thoại reo, cô bước đến bắt máy:

– Alô!

– Chào em! Nhận ra giọng tôi chứ?

Là Hoàng Minh. Không thể tin anh ta dám xông xáo như vậy.

– Xin lỗi, tôi không biết anh. Hôm nay chủ nhật, nếu có gì phiền anh ngày mai đến công ty.

Tiếng Hoàng Minh cười nhỏ:

– Tôi không tin em dễ quên như vậy. Nhưng không sao. Tôi gọi đến là để được nghe giọng nói của em chứ không có lý do gì khác.

Tường Lam không hiểu sao mình lại không có cảm giác giận:

– Tôi không muốn có bất cứ sự hiểu lầm nào, anh nên tự trọng một chút.

– Lầm ở tôi hay là ở chồng em?

– Cả hai. Anh nên hiểu ...

Nhưng Hoàng Minh đã ngắt lời cô:

– Tôi hiểu rõ cuộc hôn nhân của em. Nghe này Lam! Đó là một gánh nặng thật sự, sẽ đến một lúc nào em cũng phải buông ra thôi và lúc đó tôi hứa là người đầu tiên ở bên cạnh em.

– Anh thật trơ tráo khi nói điều đó. Tôi cúp đây!

Nói xong cô gác nhanh máy. Tường Lam nhận ra trái tim mình đang đập rất nhanh. Cô lắc mạnh đầu và đi nhanh về phòng, quên mất Gia Hưng đang đứng, nhìn theo với cái nhìn u uẩn.




Đã sửa bởi Askim lúc 07.08.2014, 00:32, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.08.2014, 23:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7522 lần
Điểm: 10.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Sưu Tầm] Ngọt ngào ước hẹn - Hoàng Anh - Điểm: 10
Chương 2

Hôm đó, cô ở nhà ba mẹ đến tối mới về, vừa mở cửa bước vào-thì đã gặp Gia Hưng.

– Sao em không để tôi mở cửa?

Tường Lam mỉm cười:

– Như thế phiền lắm. Tôi tự mở sẽ tốt hơn.

Đôi mắt Gia Hưng thoáng một nét buồn. Cô biết là anh đang giận dỗi:

– Anh ngồi đây lâu chưa?

Gia Hưng gật đầu:

– Ăn cơm xong là tôi ra đây.

Cô nhìn anh ta. Vậy thì quá lâu rồi, không ngờ Gia Hưng lại nhiệt tình với cô như vậy. Muốn về phòng nhưng không nỡ nên cô đành ngồi xuống bên cạnh gợi chuyện:

– Mai mốt anh không cần phải làm thế. Tôi lớn rồi nên không làm phiền mọi người.

– Tôi không có phiền. Chìa khóa em đâu?

Tường Lam đưa ra trước mặt thì Gia Hưng đã cầm lấy:

– Tôi sẽ giữ nó. Mỗi ngày tôi sẽ mở cửa cho em.

Cô thật sự ngỡ ngàng vì cách cư xử của anh ta. Hình như mỗi ngày Gia Hưng càng thay đổi hơn.

– Như thế thì ...

Anh ta chợt ngắt lời cô:

– Mỗi ngày, tôi sẽ đợi đến chừng nào em về mới thôi. Em cứ đi lo công việc không sao cả.

– Hả!

Tường Lam tròn mắt nhìn anh:

– Anh có hiểu mình đang làm gì không?

Anh ta gật đầu không nói.

– Tôi không đồng ý! Anh trả chìa khóa lại cho tôi đi. Đừng trẻ con như thế!

Gia Hưng vẫn cầm chặt chìa khóa trong tay:

– Tôi thích mở cửa cho em. Tôi không ngủ được nếu em vẫn chưa về nhà.

Tường Lam buông tay xuống ngỡ ngàng khi nghe câu nói đôi mắt của Gia Hưng trong đêm tối thật sáng, nó không trẻ con mà chứa đựng cả sự dịu dàng.

– Anh nghĩ gì về tôi?

Cô hỏi mà nghe giọng mình thật lạ:

– Cô rất giống bác Hiền. Ông ấy rất tốt với tôi.

Tường Lam ở nhẹ, cô thầm trách mình đã lo xa. Đúng là cô đã thót cả tìm khi nghĩ rằng Gia Hưng đã thay đổi và lúc nãy anh đã tỏ rõ quyền làm chẳng của mình. Thôi, cứ để Gia Hưng muốn làm gì thì làm, trước sau gì anh cũng sẽ chán với trò chơi của mình. Cô không tin anh sẽ kiên nhẫn mở cửa cho cô mỗi ngày.

– Thôi được nếu anh muốn thì anh cứ giữ lấy.

Gia Hưng cười thật rạng rỡ. Tường Lam cũng cười theo. Nhìn anh như con nít vưa được quà vậy. Cô chợt chú đến cây đàn đựng bên cạnh ghế đá, cô hỏi với vẻ.

– Cây đàn của anh?

Gia Hưng gật đầu.

– Anh cũng biết đàn sao?

– Biết. Bác Hiền dạy tôi mà.

Tường Lam đưa mắt nhìn anh, từ giọng nói và phong cách đều đàn ông, chỉ có tâm trí thì cứ như trẻ con.

– Anh đàn một bản đi.

Gia Hưng hớn hở cầm cây đàn lên nhìn cô:

– Em muốn nghe bài gì?

– Tùy anh. Anh cứ đàn bài nào mình thích.

Gia Hưng so dây và bắt đầu đàn, cô nhận ra ngay. bài “ Thương hoài ngàn năm” không ngờ Gia Hưng lại biết đàn bản nhạc này.

– Anh đàn rất hay:

Thật đó.

Gia Hưng cười rạng rỡ:

– Tôi thích nhất bài này.

Tường Lam hơi buồn cười. Không biết anh có hiểu hết lời bài hát không?

– Tại sao?

– Vì đó là bài mẹ tôi thích.

Một cảm giác xót xa nhói cả tim Tường Lam. Cô nhìn anh dịu dàng:

– Anh còn nhớ cha mẹ, mình không?

Gia Hưng gật đầu:

– Tôi có hình của họ. Ba mẹ tôi rất đẹp.

Tường Lam mỉm cười:

– Anh rất giống mẹ. Bác gái đẹp lắm.

Gia Hưng nhìn cô:

– Sao em gọi là bảc? Là mẹ chứ!
Tường Lam ngớ cả người, mặt cô thoáng đỏ. Gia Hưng không phải ngờ nghệch như cô nghĩ. Nếu anh thích nghi nhanh cuộc sống hiện tại và được dạy dỗ tốt chắc chắn anh sẽ trở lại bình thường. Tự nhiên cô thấy lòng lo lắng bâng khuâng.

– Anh làm tôi ngạc nhiên lắm.

Gia Hưng nhìn cô như không hiểu. Tường Lam chợt đứng lên:

– Cũng khuya rồi, ta vào nhà thôi.

Gia Hưng đứng lên theo cô. Cả hai cùng bước lên lầu để về phòng. Dừng lại trước cửa phòng cô, Hưng chợt gọi:

– Lam!

Tường Lam vừa mở cửa, phải quay lại nhìn anh:

– Chúc anh ngủ ngon.

Cô cũng mỉm cười anh đã bắt chước mình.

– Cảm ơn anh. Anh nhớ đóng cửa phòng trước khi ngủ nhé.

Gia Hựng gật đầu rồi lẳng lặng về phòng mình. Tường Lam đứng yên nhìn theo dáng của anh. Một ý nghĩ cứ dai dẳng trong cô từ sáng đến giờ, cô không hiểu có nên làm như vậy không?

Tuần sau thì Tường Lam đi đến một quyết định dứt khoát, cô nhanh chóng tìm cho Gia Hưng một cô giáo. Anh sẽ được dạy dỗ một cách đàng hoàng, cô không đủ nhẫn tâm nhìn anh sống như thế. Cô nhận thấy Gia Hưng biết đọc và viết chữ rất đẹp. Vì vậy anh sẽ tiếp thu nhanh thôi.

Gia Hưng có vẻ ngỡ ngàng khi thấy cô dẫn về một người lạ và đến gặp anh.

– Đây là Ngân. Bắt đầu ngày mai chị ấy sẽ dạy anh học.

Gia Hưng như vẫn chưa hiểu:

– Cô ây là ai?

Tường Lam mỉm cười cô nhận ra vẽ sững sờ của cô giáo trẻ:

– Là cô giáo của anh, anh phải nghe lời cô ấy hiểu không? Cô ấy sẽ dạy anh giống như bác Hiền vậy.

Gia Hưng nhìn cô ta đăm đăm. Tường Lam liền nói:

– Thôi được rồi. Chị về đi. Ngày mai chị có thể đến dạy anh ấy.

– Vâng.

Đợi chị ta đi xong, Tường Lam mới ngồi xuống đối diện với anh.

– Tôi chỉ muốn tốt cho anh thôi. Nghe lời tôi, anh phải học, còn nhiều điều anh cần phải biết lắm.

Gia Hưng nhìn cô đầy hoang mang:

– Nhưng cô ấy không giống em và bác Hiền, tôi không quen cô ta.

Tường Lam hiểu Gia Hưng không quen tiếp xúc với người lạ:

– Lúc đầu tôi và anh cũng không quen nhau, đúng không? Cô ấy rất tốt, hãy tin tôi.

Gia Hưng hơi cúi đầu nhìn xuống, cử chỉ phật ý giống như trẻ con.

– Nếu anh không đồng ý, tôi sẽ rất buồn. Tôi chỉ muốn tốt cho anh mà thôi, anh hiểu không?

Gia Hưng chợt ngước lên nhìn cô:

– Tôi sẽ không bao giờ làm em buồn. Tôi sẽ nghe lời em.

Tường Lam khẽ cười:

– Tốt lắm! Ngày mai anh sẽ bắt đầu học nhé.

Gia Hưng gật đâu không nói. Cô nhìn anh chợt nghe lòng nhẹ nhõm. Quyết định này cô vẫn chưa cho ba mình biết, cô hiểu ông sẽ phản đối hoặc ít nhất là đồng ý nhưng không phải thời gian này.

Thời gian sau, cô cũng bận bù đầu vì công việc nên cũng không có thời gian để quan tâm đến Gia Hưng. Cô đi sớm về trễ rất thất thường nhưng anh lúc nào cũng kiên nhẫn mở cửa cho cô Những lúc đó cô mệt quá và cũng không bận tâm lắm nên cả hai cũng không nói chuyện gì nhiều, phần vì công việc căng thẳng và hình như Gia Hưng cũng có gì đó thay đổi, anh có vẽ lặng lẽ hơn trước.

Hôm nay cô lại đi dự một buổi tiệc và lại gặp Hoàng Minh ở đó, cô không phủ nhận là mình bị xao động vì cách tấn công của anh ta. Khi Hoàng Mlnh bước về phía cô bằng những bước chân tự tin quen thuộc thì Tường Lam đã không cưỡng được ý muốn nhìn anh.

– Có thể nhảy với tôi một bản không?

Cái nhìn của mọi người làm cô không thể bất lịch sự từ chối được và hình như cô cũng không muốn thế. Hoàng Minh dìu nhẹ cô theo điệu nhạc.

– Một ước muốn quá lâu mới thực hiện được. Tôi luôn mong có em trong vòng tay thế này.

Tường Lam nghe tim mình đập mạnh, cô cố nói tự nhiên:

– Anh kiên nhẫn hơn tôi nghĩ, nhưng nếu bây giờ dừng lại cũng không quá muộn đâu.

Hoàng Minh cười nhẹ:

– Với em, tôi tự nghiêm túc. Tôi thừa nhận mình quen rất nhiều phụ nữ nhưng để có ý nghĩ về một gia thì đây là lần đầu tiên. Tôi thật lòng yêu em, Lam ạ.

Tường Lam hơi người, một thoáng rung động và xao xuyến cô không nghĩ Hoàng Minh lại nói ra những lời này.

– Đừng đem hộn nhân của em ra làm vật cản giữa hai đứa, anh không phải thằng ngốc mà không hiểu. Anh không có ý xấu, anh không nói là bỏ rơi anh ta nhưng muốn cùng em chia sẽ gánh nặng đó.

Tường Lam ngước lên nhìn anh, đôi mắt Hoàng Minh đầy yêu thương.

– Anh ấy không như mọi người nghĩ đâu, rồi anh ấy, sẽ trở lại bình thường.

Tôi không muốn nghe những lời nói đó một lần nào nữa cả, xin anh nhớ cho.

Hoàng Minh hơi siết người cô:

– Anh xin lỗi! Nhưng anh ta không có khả năng làm chồng, anh ta không hiểu điêù đó là thế nào đâu. Đừng tự lừa dối mình và làm khổ anh, được không Lam?

Không ngờ Hoàng Minh hiểu rõ về cuộc sống của cô như vậy. Anh ta thật đáng sợ. Kể cả Gia Hưng, anh ta cũng biết rõ một cách tường tận. Bản nhạc kế thúc cô vội rời khỏi vòng tay Hoàng Minh nhưng thật khó nếu phải thoát khỏi anh ta. Hoàng Minh ngang nhiên theo cô về bàn, anh kéo ghế cho cô ngồi xuống bên cạnh, cử chỉ nhẹ nhàng như giữa họ không có chuyện gì xảy ra.

– Anh không hối hận nếu phải chờ đợi em đâu. Em cứ sống theo lương tâm của em, chỉ cần em hiểu tình cảm của anh chân thật là đủ.

– Tôi khuyên anh đừng nên hy vọng gì ở tôi.

Hoàng Minh cười nhẹ, anh không nói gì khi vài người bước đến bàn của họ.Suốt buổi tiệc, Hoàng Minh không có cơ hội riêng để nói chuyện với cô nhưng anh vẫn không rời cô dù là một bước. Anh ta đã tỏ ra công khai đeo đuổi cô, điều đó càng làm cô thấy khổ sở hơn. Dù sao cô cũng là gái đã có chồng, Hoàng Minh không nghĩ đến hay là cố ý làm như vậy?

Cuối buổi tiệc, khi cô bước về phía bãi xe thì gặp ông Kỳ đang đứng đợi ông nhìn cô với nhìn áp đảo:

– Cô cẩn thận! Đừng tưởng tôi không biết gì về âm mưu của gia đình cô. Tôi có thể để mất tài sản vào tay nhưng danh dự thì không. Nếu cô làm mất danh dự của cả dòng họ thì tôi không để yên cho cô đâu.

Tường Lam nhìn sự giận dữ của ông ta mà buồn cười:

– Chú nên nói điều đó với bản thân mình và cầu mong sự tha thứ đã hưởng quá nhiều so với những gì mình được.

Ông Kỳ tái mặt căm phẫn:

– Con ranh kia! Tao không tha cho mày và gia đình mày đâu. Tao sẽ dạy thằng Hưng giành lại những gì của nó.

Tường Lam nhếch môi:

– Anh ấy đã được dạy quá nhiều từ một người chú như ông. Yên tâm đi, tôi chăm sóc anh ấy còn tốt hơn chú rất nhiều.

Ông Kỳ giận dữ đến không kềm được, ông ta định sấn tới nhưng đã hị một cánh tay giữ lại:

– Nếu mọi người biết được việc làm của ông thì ông không đứng vững như bây giờ đâu. Ông nên cảm ơn Tường Lam và gia đình cô ấy:

Ông Kỳ ngước mắt nhìn Hoàng Minh:

– Tụi bây đừng hòng cướp được tài sản của thằng Hưng. Tao chơi với tụì bây đến cùng.

Hoàng Minh hất tay ông ra:

– Đừng chọc giận tôi sẽ không có lợi cho ông đâu. Cẩn thận lời nói của mình đó!

Ông Kỳ giận nhìn cả hai. Dù sao ông cũng hiểu rõ thế lực của Hoàng Minh,- mọi người ai cũng ngán hắn, ông cũng không ngoại lệ. Không ngờ Tường Lam lại được hắn ta bảo vệ như vậy. Sắc đẹp đúng là một vũ khí lợi hại. Ông cười gằn vì ý nghĩ đó.

– Đừng để tôi bắt gặp cự tồi bại của cô, tôi thề sẽ không tha cho cô đâu:

Đợi ông ta đi xong, Hoàng Minh vội chặn cô lại khi thấy Tường Lam đã mỡ cửa xe.

– Anh không nghe ông ấy nói gì sao? Nếu tôi làm vậy, tôi cũng không tha thứ cho mình.

Hoàng Minh không nói gì, mạnh mẽ lẫn bất ngờ kéo cô vào người và cúi xuống hôn cô như không cho cô cơ hội để phản kháng:

Nụ hôn chiếm đoạt đầy đam mê. Thật lâu anh mới buông cô ra:

– Anh đã nói chờ đợi em. Chỉ cần chúng ta thành thật với nhau. Em có tình cảm với anh mà, đúng không?

Tường Lam nhắm mắt, cô nghe môi mình vẫn còn hương vị ngọt lẫn xao xuyến.

– Trả lời anh đi. Tường Lam!

– Em xin lỗi không thể trả lời điều đó trong lúc này.

Đôi mắt Hoàng Minh thoáng nét gì đó, anh chợt mỉm cười dịu dàng:

– Anh sẽ đợi. Chỉ cần em không từ chối là anh hạnh phúc rồi.

TườngLam ngước lên nhìn anh, cô cảm động vì thấy vẻ hân hoan trên gương mặt anh.

– Chúng ta chỉ nên dừng lại ở đây thôi. Em sẽ trả lời anh khi mọi chuyện của em kết thúc như mong muốn.

Hoàng Minh định nắm tay cô, nhưng Tường Lam đã rụt lại. Anh khẽ cười với vẻ mặt không vui:

– Em cứng rắn lắm nhưng anh lại yêu điều ấy ở em. Anh sẽ đợi nhưng đừng quá lâu nhé Lam. Nếu chỉ nhìn em mà không được đến gần, anh sẽ không chịu nổi đâu.

Tường Lam thầm buồn cười nhưng nghe nao cả lòng khi nghe anh nói. Cô hiểu mình đã bị đánh gục vì một người đàn ông như Hoàng Minh.

...

Sáng hôm sau, cô thức dậy trễ. Khi cô ra khỏi phòng định đến công ty thì nghe loáng thoáng tiếng Ngân giảng bài, cô chợt nhớ hôm nay Gia Hưng có giờ học. Cô bước nhẹ qua phòng bên cạnh. Gia Hưng đang ngồi ngoan ngoãn và nghe Ngân giảng bài một cách chăm chú. Cô đứng yên nhìn anh, không biết anh đã tiến bộ đến đâu rồi. Nhận ra sự có mặt của cô, Ngân liền dừng lại:

– Lam vẫn chưa đi làm sao?

Tường Lam mỉm cười bước vào:

– Hôm nay tôi đi làm muộn. Anh Hưng học tốt chứ?

Ngân mỉm cười gật đầu:

– Anh ấy chăm học lắm. Lam không thấy anh ấy tiến bộ sao?

– Có lẽ tôi sẽ biết điều đó vào tối nay. Tôi thật sự không có thời gian rảnh.

Ngân mỉm cười không nói gì, Gia Hưng nhìn cả hai một cách im lìm. Tường Lam nhận ra vẻ khác lạ đó nhưng không thể nán lại lâu hơn, tối nay cô sẽ nói chuyện với anh.

– Tôi phải đi đây, hai người học tiếp đi. Cố gắng nhé anh Hưng!
Gia Hưng gật đầu chứ không nói gì, thái độ của anh làm cô cố ý suy nghĩ.

Vừa lặng lẽ vừa như chững chạc hơn trước rất nhiều.

Hôm đó Tường Lam lại về thật khuya, người mở cổng cho cô vẫn là Gia Hưng. Hôm nay cô cố ý quan sát thái độ của anh, thường khi được mở cổng, cô nói vài câu là liền đi nhanh về phòng. Cô bước xuống xe nhìn Gia Hưng khóa cổng, khi anh quay lại thì vẻ ngạc nhiên khi thấy cô vẫn còn đứng đó.

– Sao em không vào nhà?

Tường Lam bước về phía băng đá ngồi xuống:

– Lâu rồi chúng ta không nói chuyện với nhau. Anh ngồi xuống đi.

Gia Hưng chậm rãi ngồi xuống bên cạnh cô.

– Anh học tốt không?

Anh gật đầu khâng nói, cử chỉ thật khó bắt chuyện, cô không hiểu anh đang suy nghĩ gì nữa.

– Tôi nhận ra anh khác trước rất nhiều. Ý tôi nói là anh ít nói hơn lúc truớc.

Gia Hưng nhìn trầm giọng:

Em cứ nói điđừng lặp lại. Tôi hiểu mà.

Đó cũng là thay đổi, cách nói chuyện có vẻ chững chạc hơn nhiều. Cô nhìn anh như quan sát:

– Anh thích nhất môn gì?

Gia Hưng nhìn mông lung vào khoảng tối trước mặt:

– Tôi thích đi ra ngoài.

Tường Lam ngỡ ngàng như không tin, cô lặp lại:

– Anh nói gì?

– Tôi không muốn ở nhà. Tôi đã được ra ngoài với Ngân mấy lần. Tôi thích nhìn mọi người.

Tường Lam tướng mình nghe lầm. Thì ra Ngân đã đưa Gia Hưng đi chơi ở bên ngoài, Ngân đã nhạy cảm nhận ra nguyên nhân khờ khạo của Gia Hưng. Cô có quá ích kỷ không khi không muốn điều đó. Sự hiểu biết nhanh chóng của Gia Hưng làm cô thật sự lo lắng. Ngày mai, cô sẽ làm rõ chuyện này với Ngân, cô không thể chấp nhận sự qua mặt đó, dù thật sự điều đó tốt cho Gia Hưng. Cô hỏi như đo lường:

– Anh thấy mọi người thế nào?

Gia Hưng hơi cúi đầu nhìn xuống:

– Tôi thấy mình thật ngốc nghếch. Tôi không bằng một đứa trẻ ngoài đường.

Tường Lam nhói cả tim. Cô hiểu Gia Hưng đã bắt đầu nhận thức và suy nghĩ khi so sánh, mọi việc lại với nhau. Anh sẽ nhận ra khiếm, khuyết nơi mình và sẽ biết hoài nghi với tất cả mọi chuyện.

– Anh đã hiểu lý do vì saa tôi muốn anh học chứ?

Gia Hưng gật đầu.

– Tôi rất chăm học. Em cũng nghe Ngân nói rồi mà.

Tường Lam hơi nhìn nơi khác, cô hơi nhắm mắt khi nói:

– Tôi không muốn anh ra ngoài. Tôi muốn anh ở nhà học hơn, học xong thì ra ngoài cũng không muộn. Tôi không muốn anh bỏ bê việc học mà đi chơi như vậy. Anh hứa đi!

Gia Hưng nhìn cô hơi lâu, cái nhìn làm cô không dám đối diện anh, cô nghe giọng mình thật khó khăn:

– Anh hiểu tôi nói chứ? Anh không muốn tôi buồn, đúng không?

Gia Hưng gau, nhẹ giọng:

– Tôi sẽ nghe lời em.

Tường Lam quay nhìn khác, cô không chịu nổi cảm ray rứt khi nhìn anh:

– Tôi xin lỗi.

Gia Hưng ngạc nhiên nhìn cô như không hiểu, nhưng Tường Lam không quan tâm cử chỉ đó. Cô cảm thấy nhẹ lòng khi nói ra được câu ấy, và biết rằng Gia Hưng chưa chắc đã hiểu ý nghĩa của nó.

– Em không thích tôi, đúng không?

Tường Lam sững sờ nhìn anh. Cô chưa biết phải nói gì thì anh đã nói tiếp:

– Em không thương tôi như bác Hiền, không lo lắng, vui vẻ với tôi như Ngân. Tôi có làm điều gì sai không?

Tường Lam thở nhẹ. Lại là sự so sánh trẻ con! Cô biết anh rất thích được cô quan tâm, tâm lý đó như một đứa trẻ muốn được thương yêu vậy.

– Không phải? Tôi đối với anh giống như bác Hiền vậy và cả gân nữa, nhưng tôi không có thời gian rảnh như họ. Anh cũng biết tôi phải làm việc mà.

Gia Hưng nhìn cô như ẩn dấu sự buồn phiền:

– Tôi sẽ nghe em tất cả, miễn sao em đừng ghét tôi.

Tường Lam thấy xót xa, cô cố mỉm cười nhìn anh:

– Tôi không bao giờ ghét anh cả. Hãy tin tôi!

Cô vừa dứt câu thì Gia Hưng đã quay qua hôn mạnh vào má Tường Lam ngỡ ngàng không kịp phản ứng không ngờ anh dám có cử chỉ đó với cô. Gương mặt anh thật hớn hở:

– Em giống như mẹ tôi vậy. Đẹp và rất thương tôi.

TườngLam than thầm trong bụng. Có lẽ Gia Hưng không hiểu những cử chỉ thân mật không nên có giữa hai người khác phái. Nếu anh cứ vô tư thể hiện tình cảm thế này thì thật khổ cho cô. Cô chợt nghiêm mặt:

– Tôi không cho phép anh làm như thế nữa, anh không được có cử chỉ đó.

Nếu không, tôi sẽ giận anh luôn.

Gia Hưng nhìn cô vẽ hoang mang, gương mặt chợt buồn bã hẳn. Tường Lam nói lành lạnh:

– Anh nghe nói không?

Gia Hưng nhẹ gật đầu. Tự nhiên cô thấy buồn cười khi nhớ ra từ giờ cách nói chuyện của cô đúng là giống me anh thật.

– Khuya rồi! Vào nhà thôi!

Cô đứng lên nhưng Gia Hưng vẫn ngồi yên đó.

– Anh sao vậy?

Anh nói mà không nhìn cô:

– Em vào trước đi, lát tôi sẽ vào sau.

Cô nhìn thoáng qua anh rồi nói:

– Đừng thức khuya quá nhé.

Nói rồi, cô buớc nhanh vào nhà. Về phòng, vừa ngồi xuống giường thì điện thoại reo, màn hình hiện lên số máy của Hoàng Minh. Cô nhẹ nhàng mở máy:

– Alô.

– Em đang làm gì vậy?

Tường Lam mỉm cười bước về phía cửa sổ:

Đang chuẩn bị ngủ thì anh gọi đến.

Tiếng Hoàng Minh nồng nàn.

– Anh nhớ em quá. Anh không ngủ được nếu chưa nghe giọng nói của em.

Tường Lam nghe nao nao, cô nhẹ giọng:

– Anh đừng như thế nữa, được không?

– Em sợ mình bị lung lạc à?

Tường Lam đưa mắt nhìn xuống phía dưới cổng Gia Hưng vẫn ngồi đó, trên tay là cây đàn, anh đã bắt đầu dạo bài "Thương hoài-ngàn năm" quen thuộc.

Trong đêm khuya tiếng đàn vút cao và thật buồn.

Cô chợt nghe day dứt:

– Đừng ép buộc em, Minh.

Tiếng Minh trầm ấm:

– Em ác thật. Cấm anh mọi thứ, kể cả tình yêu anh cũng không được biểu lộ sao?

Tường Lam quay trở lại giường, không hiểu sao cô không tự nhiên khi đứng ở cửa sổ nhìn xuống dưới.

– Em không cấm gì cả. Anh có quyền làm bất cứ điều gì anh muốn.

– Và anh sẽ mất em phải không? Thôi được rồi, anh sê cố gắng Em nghỉ sớm đi, đừng thức khuya quá.

– Chúc anh ngủ ngon.

Cô cúp máy ngã người xuống giường. Tiếng đàn của Gia Hưng thật da diết trong đêm. Lần đầu tiên cô để suy nghĩ của mình hướng về anh. Cô biết không thì muộn Gia Hưng sẽ trở lại bình thường, nếu thế thì sẽ rất khó khăn để cô có thể kết thúc mọi chuyện như ý muốn. Có lẽ cô nên làm đi sớm sẽ tốt hơn.

...

Chiều, khi cô còn ở công ty thì nhận được điện thoại của ba mình, ông rất giận dữ khi biết được cô đã tìm cô giáo dạy Gia Hưng, ông đã đến nhà và bắt gặp mọi chuyện. Ông nói không phải ông tàn nhẫn, ông sẽ làm điều đó cho Gia Hưng sau khi đã kết thúc mọi chuyện tốt đẹp ông sẽ không bạc đãi anh và sẽ tạo mọi điều kiện cho anh phát triển và hiểu biết đúng với khả năng của mình.

Tường Lam mệt mỏi bườc về phía cửa sổ. Công việc quản lý của cô đã bắt đầu ổn định, nhưng cần phải có thêm thời gian nữa để cô lúc tiến mọi việc và biến nó hoàn toàn thuộc về mình. Để thực hiện được đìều đó thì phải cần đến sự ngờ nghệch của Gia Hưng, cô sẽ làm mọi cách để anh giao toàn bộ công ty lại cho cô. Nhưng nếu bây giờ thì quá vội vàng, nó có vẻ như là sự cướp đoạt trắng trợn, điều đó thật khó chấp nhận.

– Em chưa về sao?

Tường Lam bị ngắt ngang những suy nghĩ, cô quay lại nhìn Quốc Trung.

– Đang chuẩn. Còn anh?

Quốc Trung nhún vai:

– Tôi cố ý ở lại nói chuyện với em.

Tường Lam như chờ đợi. Từ lâu, cô đã hiểu tình cảm của Quốc Trung và cô tin anh đủ thông minh để hiểu suy nghĩ gì về anh.

– Tôi nghe rất về sự đeo đuổi của Hoàng Minh đối với em. Điều đó có thật không?

Tường Lam nhìn thẳng vào anh:

– Tôi không có gì để nói cả. Mọi người cứ nói theo suy nghĩ của mình.

– Đừng nói kiểu đó, Lam! Tôi thật sự lo cho em. Hoàng Minh không đáng tin cậy đâu, nhất là về tình cảm.

– Tôi không muốn nghe anh nói câu đó, thà nghe người khác nói hayhơn.

Quốc Trung nhạy cảm ngay với câu nói của cô:

– Tôi biết em thấy thất vọng nhưng tôi không hề hối hận. Đúng nói xấu người khác thì không quân tử chút nào, nhất là với một người đàn ông.

Tường Lam chớp mắt, cô hiểu mình đã được yêu một cách cao thượng.

– Cảm ơn anh.

– Hôm qua tôi gặp Hoàng Minh đi với Lan Chi. Quan hệ của họ không đơn giản dâu.

Tường Lam nghe nhói đau, cô rã rời với ý nghĩ mình bị lừa dối. Cô nhìn thẳng vào Trung và mĩm cười.

– Anh hãy tin là tôi không phải loại người mù quáng. Tôi là người yêu bằng lý trí nhiều hơn.

– Có nghĩa em đã thừa nhận.

Tường Lam nói thẳng thắn:

– Thật sự chúng tôi vẫn chưa là gì của nhau nhưng tôi không phủ nhận mình đã bị xao động:

Câu nói của cô làm Quốc Trung se thắt cả lòng. Vẫn biết là không có hy vọng sao anh vẫn cử cắm đầu vào. Để quên được cô không phải dễ dàng, một ngày không gặp cô thôi là anh không chịu nổi.

– Cảm ơn em đã thành thật. Tôi mong em sẽ có quyết định đúng đắn.

Cuối cùng Tường Lam lái xe ra về. Khi vừa đến cổng thì cô đã thấy chiếc xe quen thưộc của ba. Cô thầm lo và đi nhanh vào nhà. Ba cô đang ngồi ở phòng khách với Gia Hưng. Thấy cô, ông nhìn với vẻ không hài lòng:

– Sao con về trễ thế?

Cô thoáng nhìn Gia Hưng:

– Con bận một chút việc. Ba đến lâu chưa?

Ông gật đầu:

– Lâu rồi! Ba đến thăm hai đứa. Ba và thằng Hưng vừa mới ăn cơm xong.

Cô ngỗi xuống cạnh anh, cố ý nhìn vào gương mặt của Gia Hưng, vì cô hiểu anh không biết giấu cảm xúc của mình. Cô nhận ra ngay nét buồn bã trên gương mặt anh:

– Lên phòng đi! Ba có chuyện muốn nói với con!

Tường Lam nghe xót xa, cô nhẹ nhàng:

– Anh ở đây nhé. Tôi lên gặp ba một chút Gia Hưng gật đầu không nói.

Tường Lam bước lên lâu cùng ba. Vừa đóng cửa phòng, ông Trọng đã nói ngay:

– Con thật ngu ngốc, cũng may là ba phát hiện kịp. Thằng Hưng vẫn còn ngờ nghệch chứ không tiến triển gì mấy, ba đã đuổi việc cô giáo đó rồi. Bắt đầu bây giờ con nên khôn ngoan một chút.

– Sao ba lại làm thế? Chị ấy chỉ dạy anh Hưng những môn học thông thường thôi mà.

Ông Trọng nói lạnh lùng:

– Thế nào cũng không. Có những chuyện khi tiếp xúc qua lại tình cờ người ta đã học hỏi được rất nhiều. Thằng Hưng không phải là đứa ngờ nghệch thật sự, nó trở nên như thế chỉ là do hoàn cảnh thôi.

Tường Lam hơi nhắm mắt:

– Con ray rứt lắm! Con không thể nhẫn tâm khi hàng ngày phải chứng kiến anh ấy như vậy.

Ông Trọng khẽ thở dài:

– Ba không nói là bỏ rơi nó, con nhớ chứ?

Chúng ta sẽ dành mọi điều tốt đẹp cho cậu ấy nhưng không phải là bây giờ.

Con nên hiểu, dù có trở lại bình thường thằng Hưng cũng không có khả năng điềuhành ông ty đâu.

Tường Lam thấy rã rời, cô mệt mỏi ngồi xuống giường:

– Con muốn mất tất cả phải không? Mọi việc đều đang tốt đẹp công việc của con đã bắt đầu ổn định rồi. Đừng dại dột làm hỏng mọi thứ như thế.

Tường Lam gục đầu trong tay, giọng nghèn nghẹn:

– Thế thì mình kết thúc sớm đi ba. Con không muốn sống thế này nữa.

Ông Trọng trầm giọng:

– Con không cứng rắn như ba tưởng, nhưng chỉ còn có cách này thôi dù phải mang tai tiếng. Nhưng ít nhất cũng hết năm nay đã. Còn mấy tháng nữa con nên cố gắng chờ đợi đi. Điều quan trọng là con phải biết cách thuyết phục thằng Hưng kìa.

Tường Lam nói ray rứt:

– Việc đó không khó. Chính vì nó quá dễ dàng nên con cảm thấy hổ thẹn.

Gia Hưng luôn nghe lời và tin vào con một cách tuyệt đối.

Ông Trọng hơi quay đi vì thấy xốn xang. Đây là lần đầu tiên ông dùng thủ đoạn và lợi dụng người khác để đạt mục đích, nhưng chính sự ngờ nghệch của Gia Hưng làm ông thực hiện kế hoạch dễ dàng và cũng chính nó tự an ủi cho tội lỗi của ông.Vì ông nghĩ Hưng sẽ không có cuộc sống tốt đẹp như mọi người nếu ở bên ông Kỳ và quan trọng là anh sẽ kông thể nào quản lý công ty được Tường Lam làm việc đó thật tốt thay cho Gia Hưng và anh sẽ được sống thật sung sướng vui vẻ cùng gia đình của ông.

Cuối cùng, Tường Lam tiễn ba mình ra cổng. Ngang qua phòng khách cô không gặp Gia Hưng đâu cả. Cô đi thẳng về phòng mình chứ không có gặp anh.

Cô biết anh đang buồn nhưng nếu gặp nhau cô cũng không biết phải giải thích thế nào, thôi thì cứ cư xử thật dứt khoát sẽ tốt hơn.

Vừa về phòng thì điện thoại của cô reo, lại là số máy của Hoàng Minh. Cô chần chừ một lúc mới bắt máy:

– Anh chỉ muốn chúc em ngủ ngon thôi. Điều đó em cho phép chứ?

Tường Lam cố nói bình thản dù trong lòng đang sóng gió:

– Em không cấm anh điều gì cả. Anh đừng nói thế!

Tiếng Hoàng Minh thật ngọt ngào:

– Anh đùa đấy rất nhớ em.

– Thật không?

Giọng Hoàng Minh nghiêm nghị:

– Em sao vậy? Em vẫn chưa tin tình cảm của anh phải không?

Tường Lam nói nhẹ nhàng:

– Em không biết. Có lẽ chúng ta cần có thời gian để suy nghĩ kỹ lòng mình.

– Nghe em nói mà anh chỉ muốn bất chấp mọi thứ để đến tìm ngay. Em có thể hoài nghi bất cứ điều gì nhưng đừng nghi ngờ tình cảm của anh.

Tường Lam nói mệt mỏi:

– Lúc này em không thể trả lời anh được hãy thông cảm cho em.

– Anh đã rất cảm thông thậm chí tự nguyện chờ đợi em. Hãy tin anh, Lam.

Đối với anh, em là duy nhất.

Hoàng Minh nói rấi nhiều nhưng cô vẫn thấynỗi cay đắng tràn ngập. Cô đang sống trong sự mâu thuẫn quá mức, đến nỗi cô có cảm giác mình đã không vượt qua nổi.

...

Cô thức suốt đêm đó, sáng hôm sau thì ngã bệnh, cô không thể rời khỏi giường vì cảm giác chóng mặt cứ quay cuồng. Cô nghe tiếng Gia Hưng gọi rất khẽ:

– Lam ơi!

Cô muốn trả lời anh nhưng lại không cất lời nổi. Cô mệt nhọc nhắm nghiền mắt. Thật lâu thì cửa phòng được mở một cách rụt rè, Gia Hưng bước đến lay cô:

– Lam ơi, thức dậy đi làm!

Hình như cảm nhận cái nóng từ người cô, anh thoáng bối rối rồi rụt rè đặt tay lên trán cô:

– Em bệnh phải không?

Tường Lam cố mỡ mắt ra nói thật khó khăn:

– Anh gọi dì Tư đi ...

Gia Hưng hối hả chạy như bay ra khỏi phòng. Dì Tư nhanh chóng gọi bác sĩ và chăm sóc cho cô trong lúc chờ đợi ông ta đến. Gia Hưng thì cứ đứng bên cạnh với vẻ mặt căng thẳng. Một lúc sau khi bác sĩ đã khám xong và cho thuốc uống, dì Tư mới quay qua anh:

– Cậu coi chừng cô ấy nhé. Tôi xuống bếp nấu cháo.

Gia Hưng gật đầu anh cứ ngồi bên cạnh cô không rời nửa bước cứ lấy khăn ấm đắp cho cô, dù sự chăm sóc có vẻ rất vụng về. Dù mệt mỏi nhưng Tường Lam cảm nhận được, cô mở mắt nhìn anh:

– Anh cứ làm việc của mình đi, tôi không sao đâu.

Nhưng Gia Hưng đã lắc đầu thật dứt khoát:

– Tôi rất lo cho em. Đừng nói chuyện nữa, em nghỉ ngơi đi.

Tường Lam cũng không nói nữa, cô mệt mỏi khép mắt và chìm vào giấc ngủ mê man. Khi cô tỉnh dậy thì thấy Gia Hưng vẫn còn ngồi đó, hình như anh đã ở suốt bên cô.

– Em ăn cháo! Để tôi bảo dì Tư mang lên!

Nói xong, anh nhanh nhẹn bước ra ngoài, lát sau trở vào trên tay tô cháo.

Đến bây giờ cô mới thấy đói thật sự nhưng lại không đủ sức để tự ăn một mình.

Thế 1à Gia Hưng chủ động bón từng muỗng cho cô, nhưng Tường Lam chỉ ăn được một nửa. Cô nhìn Gia Hưng lấy thuốc cho mình, hỏi đùa:

– Có đúng không đấy?

Anh hơi ngẩn người nhìn cô:

– Tôi nhớ rất rõ mà, không sai đâu.

Cô mỉm cười yếu ớt:

– Tôi đùa đấy. Anh đưa đây!

Gia Hưng đưa thuốc cho cô và lấy ly nước kề vào miệng cho cô uống.

– Anh cũng biết chăm sóc lắm.

Gia Hưng mỉm cười đặt ly nước xuống bàn:

– Em thấy đỡ hơn chưa?

Cô gật đầu:

– Cảm ơn anh. Anh về phòng nghỉ được rồi, tôi có thể tự lo được mà.

Anh lại cười:

– Em ngủ đi cho mau hết bệnh. Đừng bận tâm đến tôi.

Tường Lam nhìn anh, và mặt lo lắng chân thật của anh làm cô cảm động.

– Anh không nghe lời, tôi sẽ buồn đấy. Mà nếu buồn thì không hết bệnh đâu.

Gia Hưng chớp mắt nhìn cô:

– Em nhắm mắt lại đi. Tôi sẽ ra ngay.

Tường Lam thầm buồn cười, cô đành nhắm mắt lại. Gia Hưng chần chừ hơi lâu rồi mới bước ra khỏi phòng, có lẽ do tác dụng của thuốc nên cô cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ thật sâu. Khi cô tỉnh dậy thì thấy Gia Hưng bên cạnh, không biết anh vào đây từ lúc nào. Tường Lam đưa mắt nhìn đồng hồ. Đã gần một giờ sáng. Không ngờ cô ngủ lâu đến vậy. Cô nhìn Gia Hưng đang gục đầu trên nhàng ngủ ngon lành mà buồn cười. Không nỡ đánh thức anh, cô cố gắng nhẹ nhàng xuống giường. Sau khi từ phòng tắm trở ra, cô mới lay gọi:

– Anh Hưng!

Gia Hưng tỉnh ngay, anh ngước mắt nhìn cô lo lắng:

– Em đi đâu vậy?

Cô thoáng bối rối, anh ta thật khờ:

– Anh về phòng nghỉ đi. Tôi khỏe rồi.

Gia Hưng tự nhiên đặt tay lên trán cô:

– Em còn nóng lắm. Tôi không yên tâm.

Tường Lam ngồi xuống giường nhìn anh:

– Anh có nghe lời tôi không?

Gia Hưng nhìn cô buồn bã:

– Tôi lo cho em, tôi sẽ không ngủ được.

Một cái gì đó như vừa chạm nhẹ vào trái tim cô không nhói đau, không rung động nhưng lại tạo cảm giác thật ấm áp. Cô chợt nhìn anh dịu dàng:

– Anh không thấy tôi khỏe sao? Nếu anh ở đây, tôi sẽ không ngủ được.

Gia Hưng thoáng buồn, anh chậm rãi đứng lên:

– Thế thì em nghỉ đi. Tôi về phòng đây:

Tường Lam dặn dò:

– Sáng mai anh hãy vào thăm tôi, anh hứa không?

Gia Hưng chớp mắt gật đầu. Đợi anh đi xong, cô mới bước đến khóa luôn cửa phòng. Cô biết mình hơi tàn nhẫn nhưng cô không muốn anh quá bận tâm về mình, điều đó làm cô không yên ổn.

Sáng hôm sau, cô vừa mở cửa phòng thì đã gặp Gia Hưng đứng đợi ở ngoài.

Cô nhìn vẻ mặt lo lắng cửa anh mà nao nao:

– Em định đi đâu?

Tường Lam nói thản nhiên:

– Tôi phải đi làm. Anh ăn sáng chưa?

Gia Hưng không trả lời mà bước đến gần cô:

– Không được đâu, em vẫn chưa khỏe mà.

Tường Lam khép cửa phòng lại rồi quay người đi xuống lầu:

– Tôi biết sưc khỏe của mình, anh không cần phải lo lắng đâu.

Gia Hưng vẫn bước theo phía sau cô:

– Em ở nhà một ngày nữa đi. Nghe lời tôi Tường Lam đưa tay nhìn đồng hồ, cô dừng lại ở chân cầu thang nhìn anh một cách nghiêm nghị:

– Tôi rất bận, không thể nói chuyện với anh được. Đừng lo lắng cho tôi nhiều quá, tôi không quen điều đó.

Gia Hưng đứng yên nhìn cô, ánh mắt lặnglẽ lẫn hoang mang.

Tôi phaỉ đi đây. Xin lỗi nhé anh Hưng.

Nói xong, cô bước thẳng ra cửa, Gia Hưng đứng lặng nhìn theo. Tường Lam hiểu thái độ của mình sẽ làm anh bị tổn thương, nhưng thà vậy còn hơn vì như thế sẽ tốt cho cả hai.

Chiều, khi cô vừa ra khỏi công ty thì đã gặp Hoàng Minh. Anh ngang nhiên chặn xe cô lại:

– Em để xe ở công ty đi. Đi với anh một lát, anh có chuyện muốn nói với em.

Tường Lam không bước xuống xe mà nói nhẹ nhàng:

– Em sẽ đi với anh nhưng em sẽ tự lái xe của mình.

Hoàng Minh có vẽ phật lòng nhưng đành miễn cưỡng đồng ý. Hai người lái xe đến quán cà phê gần đó. Vừa ngồi vào bàn, Hoàng Minh đã nói ngay:

– Em cũng biết lý do anh đến tìm em chứ?

Tường Lam nhìn anh, cảm giác hoài nghi hoang mang vẫn còn đó. Suốt đêm qua cô chỉ nghĩ đến điều tệ hại nhất, đó là anh đã lừa dối cô hay nói đúng hơn đối với anh, cô không khác gì so với những người con gái mà anh đã từng có quan hệ.

– Anh không nói đến công việc của em nhưng không có nghĩa là anh thờ ơ.

Anh hiểu em đã chịu nhiều áp lực, nhưng hãy suy nghĩ kỹ đi Lam, mọi việc sẽ không quá phức tạp nếu em cương quyết một chút.

– Anh nói vậy là sao?

Hoàng Minh nhìn thẳng vào cô.

– Anh hiểu mục đích của em là gì, nhưng tư tưởng của em vẫn chưa thể làm việc lớn được. Anh xin phép nói thẳng, em phải học cách nhẫn tâm một chút.

Nếu em sợ rắc rối khi phải kết thúc sớm mọi chuyện thì anh sẽ giúp em.

Tường Lam nhìn anh hơi lâu, không ngờ hôm, nay Hoàng Minh lại nói thẳng mọi chuyện với cô như vậy.

– Em đừng hiểu lầm. Anh chỉ muốn tốt cho em thôi và có thể là cho cả anh nữa, nếu em thật sự xem trọng mối quan hệ của chúng ta. Anh không thể để em xa tầm tay anh được, anh phát hiện có quá nhiều điều có thể chia rẽ hai đứa nhất là với quá khứ của anh, không phải ai cũng nói tốt về nó.

Một cảm giác chán nãn làm cô hơi quay đi. Hôm nay cô quá mệt mỏi và muốn yên tĩnh một mình hơn.

– Em đang nghĩ gì vậy? Saơ không trả lời anh? Sự nghi ngờ của em làm anh rất khổ tâm.

Tường Lam nhìn anh. Cử chỉ của Hoàng Minh thật không giống anh chút nào. Cô bỗng thấy mềm lòng vì sự biểu lộ của anh.

– Em không nghi ngờ gì cả. Vả lại, em nghĩ mình cũng không có quyền đó.

Anh cứ sống theo ý anh. Còn em không thể khẳng định bất cứ điều gì trong 1úc này được.

– Đừng nói như thế và cũng đừng phủ nhận tình cảm của hau đứa. Anh luôn nghĩ mình phải có trách nhiệm với em và cùng em vượt qua mọi trở ngại. Anh luôn ở bên cạnh và luôn ủng hộ em, hãy nhớ giùm anh điều đó, Lam.

Cô nhìn anh rồi lặp lại:

– Anh ủng hộ việc làm của em sao? Anh nghĩ gì về em?

Hoàng Minh mỉm cười dịu dàng:

– Anh thích tất cả ở em. Sắc đẹp lẫn tài năng và cả sự dịu đàng hiền hòa nữa.

Tường Lam cười nhẹ. Câu trả lời thật đúng với Hoàng Minh.

– Có thể anh nói quá thẳng thắn nhưng đó là sự thật Anh chỉ muốn em hiểu đúng suy nghĩ của anh.

Tường Lam chớp mắt. Cô rất muốn nói điều gì đó để đáp lại Hoàng Minh nhưng sao vẫn không mở lời được:

Cô muốn, nếu phải đón nhận tình yêu thì phải đón nhận một cách trọn vẹn, nhưng hiện tại cô không cho phép mình đi quá giới hạn được. Hoàng Minh chợt nắm nhẹ tay cô rồi đưa lên môi:

– Đừng rút tay lại. Anh sẽ không bac giờ buông tay em ra đâu.

Cô mỉm cười rất để yên tay mình trong tay anh, Hoàng Minh nhìn cô với ánh mắtt say đắm bất tận:

– Em định giải quyết thế nào với Gia Hưng?

Tường Lam nói thành thật:

– Gia đình em sẽ có trách nhiệm với anh ấy. Em sễ cố gắng giúp anh ấy trở lại cuộc sống bình thường như mọi người. Chúng ta sẽ không bỏ rơi Gia Hưng, được không?

Hoàng Minh mỉm cười yêu thương:

– Anh hứa với em điều đó. Bất cứ em làm việc gì anh cũng sẽ ủng hộ.

Tường Lam nghe lòng thật bình yên. Cảm giác từ nay sẽ có anh bên cạnh, cô cảm thấy mình không còn mong ước gì hơn. Cô không thể trốn tránh nữa hình như cô đã thật sự yêu anh rồi.

Tối, cô cương quyết ravề một mình chứ không muốn Hoàng Minh đưa, dù thấy anh có vẻ buồn nhưng cô vẫn giữ ý của mình.

Gia Hưng lại là ngươi mở cổng cho cô. Chạy xe vào sân, cô bước xuống và đi thẳng vào nhà. Khi về phòng được một lúc thì nghe tiếng gõ cửa, cách gọi rụt rè đó cô đã đoán biết là ai. Tường Lam đành miễn cưỡng ra mở cửa.

– Sao em không ăn cơm? Em còn bệnh không?

Tường Lam nhìn anh nói nhẹ nhàng:

– Tôi khỏe rồi. Anh tìm có chuyện gì không?

Gia Hưng mỉm cười lắc đầu:

– Tôi chỉ muốn hỏi vậy thôi.

Cô mỉm cười:

– Cảm ơn anh đã chăm sóc cho tôi đêm qua. Từ nay tôi sẽ không để mình bị bệnh như thế nữa, anh yên tâm đi.

Gia Hưng hơi lúng túng và nhìn vào trong:

– Em đang làm việc à?

Cô thấy mình hơi bất lịch sự khi để anh cứ đứng ngoài cửa phòng, nhưng quả thật cả hai không có chuyện gì để nói với nhau cả.Với lại, cô đang gặp rắc rối với chiếc máy vi tính nên không muốn nói chuyện lâu.

– Tôi phải giải quyết một số việc, không thể nói chuyện với anh được, anh đừng buồn nhé.

Anh mỉm cười thật hiền và lắc đầu:

– Không đâu ... Tôi không bao giờ buồn em đâu.

Cô định nói thì có điện thoại reo:

– Xin lỗi, tôi phải nghe điện.

Cô bước nhanh đến bắt máy, cô muốn hỏi Quốc Trung về người sửa chữa máy vi tính, cô đang cần xem lại số liệu để ngày mai giải quyết công việc nhưng thật xui xẻo khi cái máy giở chứng không khởi động được. Tường Lam ngán ngẩm tắt máy, Quốc Trung nói khoảng một giờ sau họ mới đến sửa được.

– Máy em bị gì vậy?

Tường Lam khẽ thở dài:

– Xin lỗi nghe anh Hưng, công việc của tôi rất bận. Ngày mai chúng ta gặp nhé.

Nhưng Gia Hưng đã bước vào phòng.

– Tôi có thể xem nó được không?

Cô nhìn anh có lẽ tính tò mò trẻ con muốn được khám phá đây.

– Đây không phải là đồ chơi. Anh không xem được đâu. Công việc của tôi đều nằm trong đó cả.

Gia Hưng nói nhẹ nhàng:

– Tôi biết sửa mà. Để tôi giúp em!

Tường Lam nhìn anh đăm đăm. Cô không hiểu có phải Gia Hưng đùa không? Nhưng vẻ mặt của anh làm cô ái ngại, chắc máy vi tính giống một trò chơi nào đó mà anh đã từng chơi.

– Anh không hiểu đâu. Thôi được rồi, tôi cảm ơn anh vậy, nhưng một lát nữa đã có người đến đây giúp tôi, anh không cần phải làm đâu.

Gia Hưng chớp mắt:

– Tôi biết sửa thật mà; không cần gọi người khác đâu, những cái này dễ lắm.

Tường Lam hốt hoảng khi thấy anh đưa tay vào nút bấm, vẽ mặt thoáng chốc chăm chú của Gia Hưng làm cô đầy ngạc nhiên, anh tỏ ra rất thành thạo. Cô than thầm trong bụng, nếu chương trình mất hết thì phải tốn thời gian để làm lại rồi. Cô bước đến làm một cử chỉ ngăn lại:

– Sao anh không nghe lời tôi, anh không làm được đâu.

Nhưng hình như anh không nghe cô nói, cô thấy Gia Hưng rất tập trung, nhìn vẻ mặt hiện giờ của anh như một người khác vậy, một người đam mê công việc và đang cố gắng làm thật tốt. Tường Lam khẽ thở dài. Thôi thì để anh muốn làm gì thì làm, trước sau gì cô cũng cần có người sữa chữa lại. Nhưng chỉ một lúc sau, cô như không tin vào mắt mình và cô cũng kinh ngạc khi thấy máy vi tính của cô khởi động được và bàn tay của Gia Hưng thật thành thạo lướt trên bàn phím. Cô nhìn anh đăm đăm như vẫn chưa thật tin vào mọi việc trước mắt.

– Anh biết sửa thật sao?

Gia Hưng cười thật rạng ngời:

– Từ nhỏ tôi chỉ biết chơi với nó thôi. Bác Hiền mua nhiều sách cho tôi đọc lắm, tôi cũng có một cái máy giống em vậy.

Tường Lam nhự vừa thức tỉnh. Không thể ngờ được Gia Hưng lại có biệt tài này, thật không đơn giản chút nào hình như ông Hiền đã xác định sẵn con đường cho anh đi, ông đã chuẩn bị tất cả kiến thức để anh có thể vận dụng cho mình. Chỉ duy nhất một điều ông không dạy, đó là cuộc sống, sự trải nghiệm ở đời, đó chính là điều mà Gia Hưng hoàn toàn không hiểu biết gì.

– Tôi không thể tin được. Anh giỏi lắm.

Gia Hưng chỉ mỉm cười, chứ không tỏ vẻ thích thú gì khi được khen. Tường Lam ngồi xuống giường đối diện với Gia Hưng và nhìn thẳng vào anh:

– Bác Hiền còn dạy anh điều gì nữa không?

Anh lắc đầu:

– Không.

Tất cả mọi cái anh đều tự học à? Ý tôi nói là không có ai chỉ dạy anh cả sao?

Gia Hưng nhìn cô im lìm.

– Em không thích tôi học, đúng không?

Tường Lam chấp chới mắt, không ngờ Gia Hưng có suy nghĩ đó, có lẽ đo một phần cô đã không cho Ngân tiếp tục dạy anh.

– Vậy anh có thích học không?

– Thích. Nhưng tôi không muốn làm em buồn. Tôi sẽ không học nếu em không thích.

Cô nghe lòng mình như trĩu nặng, một cảm giác thật lạ lùng xâm chiếm. Gia Hưng như một bí ẩn mà cô đang tìm cách khám phá:

– Anh sẽ được học, nhưng hãy cố đợi một thời gian nữa để tôi sắp xếp và lo mọi thứ cho anh. Hãy tin là tôi luôn muốn điều tốt dẹp cho anh, Hưng ạ.

Gia Hưng chớp mắt nhìn cô, cái nhìn trong sáng và thăm thẳm một nỗi niềm.

Lần đầu tiên cô cảm thấy hơi bối rối khi đối diện với anh. Ánh mắt anh như không còn trẻ thơ như trước nữa, cô có cảm giác anh nhìn cô như một người đàn ông nhìn một phụ nữ mà anh ta thích, dù trong đó vẫn còn một chút ngờ nghệch.

– Tôi biết em tốt với tôi lắm.

Tường Lam thoáng nhói đau. Không biết rồi đây anh có nhận thức được việc làm của cô không?

– Thôi được rồi, tôi phải làm việc, anh hãy về phòng mình nhé:

Cảm ơn anh rất nhiều.

Gia Hưng thoáng buồn, dáng vẻ như muốn ở lại. Cô thấy hết những vẫn nói thản nhiên dù trong lòng thật sự xốn xang.

– Chúc anh ngủ ngon. Đừng thứ khuya quá nhé!

Gia Hưng đành miễn cưỡng về phòng mình Tường Lam vẫn còn, ngồi trầm ngầm trên giường, những ý nghĩ cứ quanh quẩn về Gia Hưng. Càng ngày cô càng phát hiện anh không hề đơn giản chút nào. Anh không giống như những gì cô đã từng nghe. Có lẽ điều trở ngại ở anh là một chút phức tạp trong tâm lý từ lúc nhỏ đến khi trưởng thành, chứ anh hoàn toàn không kém phát triển hay bị tâm thần như người khác nói. Tường Lam bước về phía cửa sổ như muốn đầu óc được thoải mái và sáng suốt hơn, cô đang thật sự rối rắm trong chính cái vòng lẩn quẩn của mình. Một công việc mà cô mơ ước, một tình yêu vừa chớm nở vẫn không quan trọng bằng một Gia Hưng ngờ nghệch sao mà cô phải bận lòng? Chỉ cần cô không bạc đãi anh và đối xử thật tốt thì ông bà Lộc sẽ không trách giận, vì thực tế Gi Hưng không hể quán xuyến và điều hành công ty được.

Cô không thể để nó lọt vào tay ông Kỳ, người đã nhẫn tâm hãm hại chính cháu ruột của mình.

...

Vài ngày sau, khi từ công ty cô chuẩn bị đi dự một buổi tiệc thì bất ngờ nhận được điện thoại:

– Alô!

– Chào Tường Lam. Có lẽ cô không nhận ra giọng nói của tôi đâu nhỉ?

Cô nhíu mày nhưng giọng nói vẫn bình thản:

– Xin lỗi, chị là ai vậy?

Tiếng cô gái cười khẽ:

– Nếu muốn biết tôi là ai, cô hãy đến khách sạn "Kiều Phương", Hoàng Minh sẽ nói rõ cho cô biết Tường Lam lặng người đứng yên. Cô thật sợ bị sốc vì những gì vừa nghe. Cô đã mơ hồ biết người đầu dây bên kia là ai.

– Tôi nghĩ điều đó thật ngốc nghếch. Chúc cô vui vẻ nhé Lan Chi.

Nói xong cô liền cúp máy, cảm giác tay chân mình lạnh ngắt vì nữa, đau không thể kiếm chế và đau đớn hơn là lòng tự trọng của cô bị xúc phạm thật nặng nề. Cô muốn hóa điên khi nhớ lại những ngày qua mình đã thật sự tin vào những gì anh ta nói. Cố trấn tỉnh mình trong một lúc, cô mới đủ tinh thần để đến buổi tiệc. Quốc Trung đang đợi cô ngoài xe, cô không thể để mình gục ngã được. Sự vắng mặt của Hoàng Minh trong buổi tiệc là một minh chứng xác thực nhất, một nỗi đau rát buốt cả tâm hồn khi cô nghĩ mĩnh đã bị lừa dối và điều không thể chấp nhận là đã có lúc cô từng nghĩ anh ta là hạnh phúc của cuộc đời mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.08.2014, 23:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7522 lần
Điểm: 10.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Sưu Tầm] Ngọt ngào ước hẹn - Hoàng Anh - Điểm: 10

Chương 3

Quốc Trung nhìn cô uống từng ngụm rượu trong sự trầm lặng mà lo ngại.

Anh giữ tay cô lại khi Tường Lam định rót tiếp mội ly nữa:

– Em sao vậy? Đừng uống nữa Lam!

Cô mỉm cười nhìn anh:

– Em không say đâu, anh đừng lo!

Nhưng Quốc Trung vẫn giữ tay cô:

– Lần đầu tiên anh thấy em uống nhiều như vậy? Như thế đủ rồi, anh không cho phép em uống nữa!

Tường Lam đặt ly rượu lên bàn, cười nhẹ:

– Em sẽ nghe lời anh. Đúng là phụ nữ say sẽ không tốt lắm.

Quốc Trung nhìn cô im lìm.

– Em rất kiên cường. Anh tin không điều gì có thể làm em ngã quỵ được.

Cô mỉm cười như tự trấn áp mình:

– Em xin lỗi, thật sự em không cố ý làm phiền anh, em hoàn toàn tự chủ được, em biết mình làm gì mà.

Quốc Trung gật gù:

– Còn biết mình muốn gì là tốt rồi. Anh cảm thấy em gặp chuyện gì đó, nhưng anh cũng không tò mò làm gì vì anh hiểu nó không đủ sức quật ngã em.

Tường Lam không trả lời, cô hơi gục đầu trong tay, không biết vì say hay vì buồn bã.

– Để anh đưa em về, giờ này cáo từ cũng được rồi.

Tường Lam cũng không phản đối, cô thấy nặng đầu kinh khủng và thật sự chỉ muốn ngủ một giấc. Khi Quốc Trung dừng trước cổng nhà thì Gia Hưng đã vội vã mở cửa. Lúc này hình như Tường Lam đã thấm rượu, không ngờ cô dễ say như vậy vì thật ra lúc nãy cô uống không nhiều lắm.

– Lam bị sao vậy?

Quốc Trung nhìn anh ta, hơi do dự:

– Cô ấy có say. Anh có thể đưa cô ấy vào nhà không?

Nhưng Tường Lam đã gạt tay anh ra:

– Em không sao đâu. Anh về đi. Cảm ơn anh nha.

Quốc Trung dần dừ:

– Để anh giúp em vào nhà.

Tường Lam mỉm cười nhìn anh:

– Đừng làm thế, em ngại lắm. Em rất tỉnh táo, anh đừng hiểu lầm.

Nói xong, cô đi thẳng vào nhà, bước chân có vẻ rời rạc nhưng không đến nỗi không làm chủ được Quốc Trung nhìn vẻ mặt lo lắng cửa Gia Hưng, anh định nói nhưng anh ta đã lên tiếng:

– Anh về đi. Tôi phải vào xem Lam rồi.

Quốc Trung cố ý nhìn như quan sát rồi nói:

– Anh nên gọi người giúp. Chăm sóc người say không đơn giản đâu.

– Tôi biết rồi. Anh về đi!

Cách nói chuyện vừa trẻ con vừa không lịch sự làm Quốc Trung hơi buồn cười. Nhìn thoáng qua Gia Hưng lần nữa rồi anh mới cáo từ ra về. Như chỉ chờ có thế, anh vừa quay lưng, Gia Hưng đã nhanh nhẹn khép mạnh cổng, cử chi có vẻ gấp rút vội vã vì lo lắng. Quốc Trung đứng yên nhìn mà thấy lòng trĩu nặng và trống vắng một cách tê tái.
Gia Hưng đi nhanh về phòng của cô, quên cả gõ cửa, anh hối hả mở cửa phòng. Trong phòng, Tường Lam đang thay đồ, anh sững sờ cứng đờ cả người, không thốt nên lời. Tường Lam nhướng mắt nhìn anh, trong khi đang vất vả mặc áo vào người:

– Ai cho anh vào đây?

Gia Hưng như bừng tỉnh, anh đỏ mặt ấp ủng:

– Tôi sợ em say. Em không sao chứ?

Tường Lam loạng choạng ngồi xuống giường, cô đã mặc xong đồ ngủ tuy chưa chỉnh tề cho lắm.

– Sao anh ngốc vậy? Không thấy tôi tỉnh sao? Về phòng đi!

Gia Hưng đứng yên như hoang mang. Chợt Tường Lam ngẩng mặt lên nhìn anh:

– Có lẽ trên đời này anh là người thành thật nhất. Tuy ngốc nghếch nhưng anh rất đáng quý.

Gia Hưng bước nhanh đến đỡ cô khi thấy Tường Lam gục đầu trong tay, bàn tay anh hơi rụt rè như sợ chạm vào vào người cô:

– Em có sao không? Để tôi gọi dì Tư.

Nhưng cô đã lắc đầu:

– Tôi đã bảo không mà. Sao anh phiền quá vậy?

Gia Hưng lóng ngóng một cách tội nghiệp, anh không biết chăm sóc cho người say là thế nào.

– Em ngủ đi. Tôi sẽ canh chừng em.

Tường Lam nhìn anh khẽ cười xa vời:

– Sao anh tốt với tôi quá vậy? Anh hiểu gì về tôi?

Anh nhìn cô đăm đăm, cái nhìn thăm thẳm sự dịu dàng, nửa rụt rè, nửa như cố đè nén điều gì đó.

Tôi cũng không rõ. Tôi chỉ muốn lúc nào cũng ở bên cạnh em.

Tường Lam hơi nhướng mắt. Nụ cười của cô thật đẹp, không biết cô có cảm nhận được cái nhìn như bị thôi miên của Gia Hưng vào gương mặt mình hay không? Cô chợt đưa tay vuốt nhẹ má anh, cười vu vơ:

– Anh dễ thương lắm.

Hơi thở của Tường Lam nóng hổi miên man trên gương mặt Gia Hưng, một cảm giác như chấn động cả toàn thân khi cô hôn nhẹ lên má anh.

– Tôi xin lỗi, Gia Hưng. Tôi luôn xem anh như một người anh vậy, anh hiểu không?

Gia Hưng như không nghe thấy lời cô, anh nhìn vào gương mặt của Tường Lam với cái nhìn cháy bỏng khát khao mà ngay cả anh cũng không kiểm soát và tự chủ được. Bàn tay Gia Hưng run rẩy khi sờ nhẹ lên mặt cô, cái nhìn của Tường Lam dịu dàng chứ không như thường ngày càng làm anh mạnh dạn hơn.

Không chịu nổi niềm đam mê bộc phát mà anh không cách nào kiếm chế nổi, môi anh vô thức đặt nhẹ lên môi cô, cái hôn như đánh thức tất cả các giác quan đã ngủ yên bấy lâu nay của anh, nó cuốn anh đi một cách mãnh liệt và không có cách nào cưỡng lại được một không gian im lặng như nhấn chìm tất cả lý trí của cả hai. Một đêm mà Gia Hưng như trở về từ một vùng tối thật mơ hồ, anh như tìm lại được bản năng và chính con người thật của mình.
Tường Lam thức giấc lúc trời chưa sáng hẳn, miệng khô đắng và đầu cô nhức khủng khiếp, cô cố mở mắt và kinh hoàng nhận ra tình trạng của mình cùng Gia Hưng đang nằm ngủ ngon lành bên cạnh. Cô chết điếng cả người bật ngay dậy, cử động của cô đánh thức Gia Hưng. Anh vừa ngồi lên thì cô đã thẳng tay tát thẳng vào mặt anh:

– Đê tiện! Anh cút ngay cho tai!

Gương mặt Gia Hưng hằn sâu vẻ bàng hoàng nhưng anh vẫn ngồi im như cam chịu và nhìn cô một cách lặng lẽ. Tường Lam như không còn kiềm chế, cô quấn chặt chiếc khăn vào người và bước nhanh xuống giường:

– Anh thật bỉ ổi! Anh ra khỏi phòng tôi ngay!

Không kiềm được, cô uẩn ức tát mạnh vào má anh một tát tai nữa và lôi mạnh Gia Hưng ra ngoài.

– Tôi xin lỗi. Nếu muốn, em cứ đánh tôi nữa đi!

Tường Lam đóng sầm thật mạnh cánh cửa vào mặt anh, sự đau đớn bật thành tiếng khóc. Có lẽ đây là cái giá cô phải trả cho anh ta, cô muốn hóa điên khi nghĩ mình đã không kiểm soát được hành động đêm qua. Cô đã sai và đã bị trừng phạt thích đáng. Nhớ đến vẻ lóng ngóng và gương mặt đau khổ đầy nhẫn nhịn của Gia Hưng mà cô nghe giận điên cuồng bên cạnh nỗi cay đắng tràn ngập lòng. Biết anh vẫn còn đứng bên ngoài cửa, cô nói như hét:

– Tôi không muốn gặp mặt anh nữa, anh có nghe không? Anh cút đi cho khuất mắt tôi!

Cô bước đến khóa luôn cửa phòng rồi bật khóc nức nở. Nỗi đau đớn như chết lịm cả người, cô không đủ sức để vượt qua. Cô đã đánh mất đời con gái một cách quá dễ dàng và điều cay đắng nhất người đó lại chính là Gia Hưng.

Tường Lam nhốt mình trong phòng suốt ngày hôm đó, cô sống với những ý nghĩ đen tối như nhấn chìm cô vào nỗi thống khổ không lối thoát. Cô tắt máy không muốn bất cứ sự liên lạc nào trong lúc này và nhốt mình trong phòng cho đến hai ngày sau. Cuối cùng, cô hiểu dù thế nào cô cũng phải đối diện với sự thật. Cô đã phải trả giá cho một phút nông nổi không tự chủ của mình. Từ nay cô không cần phải ray rứt với Gia Hưng nữa, hãy cứ xem đó là sự trừng phạt hay đau đớn hơn đó là sự trao đổi tất yếu để cô có thể mạnh dạn đạt được những ước mơ và tham vọng của mình.

Sáng sớm, cô trang điểm thật kỹ, cố che giấu vẻ phờ phạc hốc hác trên gương mặt. Vừa mở cửa phòng, cô đã gặp Gia Hưng ngồi ngay lối đi. Thấy cô, anh vui mừng bật dậy nhưng lại khuỵu ngay xuống, có lẽ vì đã ngồi quá lâu.

– Lam!

Anh ấp úng gọi tên cô rồi không nói được gì, gương mặt hằn sâu sự mệt mỏi muộn phiền. Lần đầu tiên cô thấy hình ảnh bệ rạc đó của anh.

Tường Lam nói vô cảm:

– Anh về phòng đi, đừng bao giờ đến quấy rầy tôi và cũng đừng để tôi gặp mặt anh, anh nghe rõ chưa?

Gia Hưng chớp mắt nhìn cô, đôi mắt không còn trong sáng mà đã ẩn giấu sự đau khổ âm thầm.

– Em ghét tôi, em sẽ rời khỏi đây phải không?

Cô nhìn thẳng vào anh một cách lạ lùng:

– Tôi sẽ đi nhưng không phải bây giờ. Tôi sẽ nhanh chóng thực hiện điều đó, càng sớm càng tốt.

Nói xong, cô bước qua anh và đi thẳng xuống lầu, không màng nhìn đến dáng đứng chết lặng của Gia Hưng. Anh ta bây giờ là nỗi ám ảnh của cô, cô không chịu nổi khi hàng ngày phải đối diện với con người ngờ nghệch đó.
Tường Lam vừa vào công ty thì điện thoại reo, cô bước đến bàn bắt máy:

– Alô.

– Em sao vậy? Hai ngày nay không cách nào liên lạc được với em, anh muốn phát điên lên. Có chuyện gì vậy Lam?

Một cảm giác lạnh giá khi nghẹ tiếng Hoàng Minh:

– Đơn giản vì tôi không muốn bị quấy rầy nữa.

Tiếng Hoàng Minh giận dữ:

– Em có biết mình đang nói gì không? Em phải hiểu là anh rất lo lắng cho em.

– Tôi không có gì. Cảm ơn anh nha. Tôi phải làm việc. Chào anh.

Cô nhanh chóng cúp máy, ngồi xuống bàn mà cảm giác như bóp nghẹt trái tim. Một tình yêu vừa chớm nở đã bị dập tắt một cách phũ phàng. Cô không hối tiếc mà chỉ thấy hối hận khi mình đã đặt tình cảm và niềm tin không đúng chỗ.

Buổi chiều ... Hoàng Minh đến tận công ty, cô thấy thật nặng nề khi phải gặp anh trong lúc này. Cô lái thẳng xe ra cổng và không nhìn đến anh đang đứng đợi. Tường Lam cho xe chạy về hướng nhà ba mẹ. Hiện tại cô không muốn về nhà chút nào, nó như một địa ngục mà cô đã lở chân té xuống.

Vừa ngừng trước cổng thì Hoàng Minh cũng vừa thắng xe lại sau cô, anh bước nhanh xuống và chặn lại ngay cửa khi cô định bấm chuông:

– Chúng ta nói chuyện với nhau đi. Em cư xử với anh mà có nghĩ không vậy?

Thái độ thật quá đáng!

Tường Lam không nhấn chuông gọi cửa cô biết trước sau gì cũng không thể tránh được cuộc nói chuyện này:

– Tôi muốn chúng ta kết thúc ở đây. Đó là ý nghĩ duy nhất tôi muốn nói với anh, chỉ có vậy thôi.

Mặt Hoàng Minh tái đi vì giận dữ:

– Chỉ có vậy thôi! Câu nói nghe hay lắm. Đó là tất cả những gì em nói về quan hệ của hai đứa sao?

Tường Lam quay nhìn nơi khác:

– Tôi không muốn chúng ta làm tổn thương nhau, mỗi người hãy tự hiểu việc làm của mình. Tôi không thích phải nói dài dòng. Xin lỗi anh nha.

Hoàng Minh nắm vai cô, nói phẫn nộ:

– Em coi tôi là gì vậy? Tôi không phải loại người mà em muốn đặt để thế nào cũng được đâu. Nếu hôm nay không nói lõ ràng thì em đừng trách tôi.

Cô cười nhẹ. Có lẽ Hoàng Minh đã quen nghĩ phụ nữ lúc nào cũng tôn sùng anh ta và không ai có thể làm trái ý.

– Vậy thì anh hãy nói tôi nghe về Lan Chi đi và lý do anh vắng mặt trong buổi tiệc hôm đó?

Mặt Hoàng Minh thoáng thay đổi, anh nhìn cô hơi bối rối. Tường Lam cười nhẹ vì cử chỉ đó:

– Tôi có thể vào nhà rồi chứ?

Nói xong, cô cố trấn tĩnh bước đến bấm chuông.

Hoàng Minh nói trầm tĩnh:

– Đúng là đêm đó anh ở bên cô ta nhưng mối quan hệ đó không như em nghĩ đâu. Đối với anh nó không là gì cả.

– Đừng tự hạ thấp mình như vậy anh Minh. Cách nói của anh thật đáng thất vọng.

Vừa lúc đó bà vú đã mở cổng. Tường Lam không nhìn đến anh ta lần nào nữa, cô cho xe chạy vào nhà trước sự bất lực của Hoàng Minh.

Không hiểu sao cô cảm thấy thật nhẹ lòng, như vừa vượt qua một khoảng tối bấy lâu nay đã che lấp trái tim mình. Bây giờ điều quan trọng nhất đối với cô là thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại. Cô đến gặp ba mình để bàn bạc một số việc, cô muốn giải quyết mối quan hệ của cô và Gia Hưng càng sớm càng tốt. Cô không thể chịu đựng nổi điều điều đó nữa.

Thằng Hưng đâu? Nét mặt dì Tư thay đổi hẳn khi người đứng trước mặt bà là ông Kỳ.

– Dạ, cậu ấy ở trên phòng.

Ông Kỳ nhìn bà với cái nhìn cảnh cáo:

– Đừng quên tôi mới thật sự là chủ của các người, vợ chồng bà và ông Hiền nên hiểu những gì nên làm và không nên làm.

Dì Tư lấm lét nhìn ông ta. Ông Kỳ ngang nhiên bước vào nhà, ông lên hẳng phòng Gia Hưng trước cái nhìn lo sợ của dì Tư. Gia Hưng đang ngồi lặng lẽ trước đống đồ chơi của anh nhưng gương mặt và đôi mắt như vô hồn, anh ngồi thẫn, thờ đến nỗi ông Kỳ vào đến phòng cũng không hay.

– Con đang làm gì vậy?

Gia Hưng ngước lên nhìn ông, ánh mắt lộ vẽ buồn phiền không thay đổi.

– Thưa, chú mới đến.

Ông Kỳ mỉm cười ngồi xuống giường, đúng như ông nghĩ, anh không khá hơn một chút nào, thậm chí còn tệ hại hơn trước. Gương mặt đờ đẫn và hốc hác thấy rõ. Một cảm giác căm hận điên cuồng dâng lên trong lòng ông.

– Con Lam nó tốt với con không?

Gia Hưng nhìn ông im lìm không nói.

– Thay đồ đi, chú đưa con ra ngoài chơi! Cứ ở nhà riết rồi ngu.

– Con không đi đâu. Con muốn một mình. Chú về đi!

Ông Kỳ có vẽ ngạc nhiên vì thái độ của anh:

– Nghe lời chú! Chú chỉ muốn tốt cho con thôi. Con Lam nó không cho con ra ngoài, đúng không?

Gia Hưng đưa mắt nhìn ông, cái nhìn thoáng nao núng.

– Đi với chú không việc gì phải sợ. Một lát thôi chú sẽ đưa con về.

Cuối cùng, ông Kỳ cũng kéo bằng được Gia Hưng đi theo ông. Ông muốn ít ra Gia Hưng cũng phải hiểu biết một chút, một chút thôi đủ để không quá khờ khạo trước cha con ông Trọng, họ sẽ lợi dụng sự ngờ nghệch của nó mà cướp trắng tài sản ông không thể để cho họ đạt được điều đó dễ dàng và nếu có thể được ông sẽ dạy cho Gia Hưng giành lại những gì đã mất.

Vài ngày sau, buổi tối khi Gia Hưng vừa về đến nhà thì đã gặp Tường Lam ngồi ở phòng khách. Cô nhìn anh một cách nghiêm lạnh:

– Anh đi đâu vậy?

Thấy cô đã chịu nói chuyện với mình, gương mặt anh sáng bừng lên:

– Em hết giận rồi sao?

Tường Lam lạnh lùng lặp lại:

– Tôi hỏi anh đi đâu?

Anh nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của cô rồi nói nhỏ:

– Tôi đi với chú Kỳ.

Tường Lam thấy giận phừng lên, không ngờ ông Kỳ dùng cách này để đối phó với cô. Khi nghe dì Tư nói, cô đã lo sợ đến bàng hoàng ông ta đã đến đây nhiếu lần và đã dạy Gia Hưng những gì rồi? Dì Tư thật đáng trách khi đến hôm nay mới nói cho cô biết. Tường Lam cố ý nhìn thẳng vào anh, cô cố tìm xem một sự thay đổi nào đó ở Gia Hưng.

– Chú Kỳ đưa anh đi chơi ở đâu?

Gia Hưng nhìn cô không biểu lộ gì, đôi mắt vẫn gợn buồn như từ ngày ấy đến giờ.

– Đi nhưng tôi không vui.

– Thế anh đã làm gì?

Anh lắc đầu nhẹ giọng:

– Không thích làm gì cả.

Tường Lam hơi quay đi, cô biết có hỏi cũng vô ích. Nhưng thái độ của Gia Hưng làm cô tin anh vẫn chưa hiểu biết gì nhiều. Cô đứng lên nhưng anh đã vội nói:

– Tôi biết mình đã làm điều xấu, tôi biết mình đã hại em. Em có thể phạt tôi thế nào cũng được nhưng đừng bỏ đi được không?

Tường Lam hơi khựng lại. Vết thương như hằn sâu xé nát lòng cô. Cô đã muốn quên nhưng hằng ngày cứ phải đối diện với nỗi ám ảnh của mình và đau đớn hơn là không thể làm gì để thỏa mãn sự căm giận trong lòng.

– Tôi không thích anh cứ tìm cách gặp tôi. Ngày mai không cần anh phải mở cửa cho tôi nữa. Hãy để tôi yên, anh nghe rõ chưa?

Mắt Gia Hưng cụp xuống, gương mặt là cả sự đau khổ thất vọng mênh mông. Tường Lam bước nhanh lên lầu, cô muốn hóa điên vì không khí nặng nề bao phũ. Cô rất muốn dọn về nhà ba mẹ mình và xúc tiến nhanh việc ly dị. Chỉ cần luật sư hoàn tất hồ sơ và thủ tục cần thiết cho mục đích của cô, cô sẽ có cách làm Gia Hưng phải đồng ý, cô nghĩ điều đó không khó khăn gì. Nếu ông Kỳ muốn đại diện cho anh thì cô cũng đủ chứng cứ để bác bỏ quyền đó của ông ta. Cô sẽ có trách nhiệm với Gia Hưng và cuộc sống của anh và bằng lòng với mọi điều kiện.

Khoảng hai tháng sau thì cô đã có tất cả những gì cần, một sự giải thoát mà cô nghĩ mình đã chờ đợi quá lâu. Chỉ còn một việc duy nhất là thuyết phục Gia Hưng, cô nghĩ việc đó sẽ rất nhanh chóng, anh đang mang mặc cảm có lỗi và sẽ đồng ý mọi điều kiện của cô nhằm để chuộc lỗi của mình. Ngày mai thôi, cô sẽ có cuộc nói chuyện thật đặc biệt và quan trọng cho cả cô và Gia Hưng.

Chiều, cô vừa ra khỏi công ty thì gặp Vũ. Lâu rồi cô mới gặp lại anh, vẫn với dáng vẻ chờ đợi quen thuộc nhưng không thể làm xao động trái tim cô. Anh mỉm cười bước đến:

– Khá lâu rồi, đúng không? Nhưng anh vẫn dõi theo từng bước đi của em Lam ạ. Chúng ta gặp nhau một lát, được không?

Không thể từ chối, cồ để xe lại công ty và đi cùng anh. Vũ lái xe ra hướng bờ sông, một không gian khá yên tỉnh. Tường Lam đứng ở lan can hít thở thật sâu, cô cô cảm giác thật yên tĩnh.

– Có chuyện gì không anh Vũ?

Vũ đưa mắt nhìn ra xa:

– Cần phải có lý do mới gặp được em sao?

Cô mỉm cười:

– Nhưng gặp anh, em rất bất ngờ. Công việc của anh tốt chứ?

– Tốt nhưng đâu bằng em. Bây giờ em đã trở thành người nổi tiếng rồi, có lẽ em rất mãn nguyện khi đạt được ước mơ của mình.

Tường Lam lấy tay giữ tóc lại khi nó bay qua mặt Vũ:

– Có thể cho là vậy.

Vũ quay qua nhìn cô hơi lâu:

– Thật sự lúc đầu anh rất thất vọng, nhưng suy nghĩ kỹ nếu em không làm vậy thì không phải là em rồi. Anh yêu em là yêu tất cả kia mà.
Tường Lam cười nhẹ. Vũ luôn là người thận trọng và cân nhắc rất kỹ những gì phải làm. Việc anh đến tìm cô chắc có lẽ cũng đã cân nhắc rất nhiều.

– Cuộc sống của em tốt không?

– Cũng tốt. Hình như vậy, em cũng không quan tâm lắm, lúc nào em cũng bị công việc cuốn đi.

Vũ khẽ cười:

– Em đừng ham việc quá, nếu không sẽ tự tạo áp lực cho bản thân. Tự giờ em nói về cuộc sống rất mơ hồ, anh hiểu điều đó, nhưng nói thật đi, em thấy có đáng không?

Cô quay người lại dựa lưng vào lan can nhìn anh:

– Em sẽ trở về cuộc sống trước đây. Em rất nhớ khoảng thời gian vui vẻ đó.

Vũ khoanh tay nhìn cô thật ý nghĩa:

– Anh rất vui khi nghe em nói. Thời gian đó nghĩa là cũng có hình ảnh của anh.

Tường Lam cười khẽ:

– Vâng. Em rất nhớ bạn bè, không hiểu sao nhỏ Thanh cũng bặt tăm, em thì bận bù đầu vì công việc. Có lẽ đã đến lúc phải thư giãn rồi.

Vũ nhìn cô rất lâu, cách nhìn của anh vừa sâu sắc vừa như nể phục:

– Em có nghĩ một người phụ nữ ôm đồm công việc như em thì cần phải có một chỗ dựa vững chắc không? Dù là những lúc mệt mỏi em có thể tựa đầu vào.

Tường Lam hơi nhìn nơi khác. Nếu Vũ biết rằng điều làm cô không thể chấp nhận nhất chính là để tình cảm chi phối, không hiểu anh sẽ thế nào?

– Em không quan tâm điều đó lắm. Cứ thuận theo tự nhiên sẽ tốt hơn.

Vũ lại cười, nụ cười có vẻ nhúng nhường:

– Đôi lúc anh có suy nghĩ rất buồn cười, đó là không biết em có phải phụ nữ hay không? Dù là một thoáng yếu đuối, anh cũng chưa từng thấy ở em.

Tường Lam cười nhẹ. Cô không muốn nói quá nhiều về bản thân, Vũ cứ hiểu theo suy nghĩ của anh. Cô không thích giải bày khi với cô, anh chỉ là một người bạn không hơn.

– Em đang nghĩ gì vậy?

Cô lắc nhẹ đầu:

– Hạnh phúc nhất là không phải suy nghĩ và bận lòng trước bất cứ điều gì.

Em đang có cảm giác đó.

Vũ bước tới một bước đối diện với cô:

– Nghĩa là sự xuất hiện của anh hôm nay không làm em bực mình.

– Không đâu! Em rất vui. Đặc biệt là hôm nay, em cảm thấy như mình vưa trút được gánh nặng.

Vũ nhìn cô như quan sát nhưng cũng không hỏi gì thêm. Anh nói đơn giản:

– Vẫn là câu nói đó. Bao giờ anh cũng chờ đợi em.

– Nhưng ...

– Được rồi, anh hiểu em muốn nói gì. Nói thẳng ra là chừng nào em thật sự lựa chọn thì anh sẽ quyết định cho mình.

Tường Lam quay nhìn ra sông. Vũ cũng không nói gì nữa, anh đưng yên lặng bên cô như hiểu với Tường Lam không nên nói quá nhiều, cô là người nhạy cảm nên cô sẽ hiểu được sự chân thành ở anh.

Một lúc sau thì anh đưa cô về, dừng xe trước công nhà cô, anh không giấu vẻ quan sát của mình:

– Em sống ở đây nên bạn bè không dám đến cũng phải. Quá cách biệt, đúng không?

Tường Lam mỉm cười:

– Mọi người ở đây đều rất tốt và thân thiện, không như những gì người khác nói đâu.

Vũ nhìn cô dịu dàng:

– Thế nào cũng được. Chỉ cần em thấy thoải mái thôi.

Cô gật đầu:

– Anh về đi. Em vào nhà nhé.

Nhưng Vũ vẫn đứng yên nhìn cô mở cổng và bước hẳn vào trong anh mới ra về. Tường Lam hơi khựng lại khi gặp Gia Hưng đang ngồi lặng lẽ nơi ghế đá.

Việc cuối cùng của cô và thành công hay không đều phụ thuộc vào Gia Hưng.

– Sao anh lại ngồi đây?

Anh nhìn vào khoảng trước mặt chứ không nhìn cô:

– Tôi không cố ý để gặp em đâu. Tối nào tôi cũng quen ra đây rồi.

Tường Lam thấy nhoi nhói mà không hiểu vì sao:

– Ý tôi không phải vậy. Tôi chỉ ngạc nhiên thôi.

Gia Hưng không nói gì, gương mặt chìm khuất trong bóng tối mờ ảo của ngọn đèn trong sân.

– Bạn của em à?

Cô gật đầu không nói, cái nhìn của anh như thấp xuống hơn:

Em vào nhà đi. Tôi muốn yên tĩnh một mình.

Tường Lam sửng người nhìn anh. Cách nói chuyện của Gia Hưng làm cô bất ngờ. Trông rất nghiêm nghị và có vẻ gan góc.

– Tôi cô chuyện cần nói với anh nhưng có lẽ đợi ngày mai vậy.

– Anh nhìn cô hơi lâu nhưng không biểu lộ gì, không hiết từ bao giờ Gia Hưng biết giấu cảm xúc của mình. Cô biết mình đã bỏ quên, anh quá lâu, cô chợt thăm dò:

– Nếu như là lúc trước, anh đã hỏi tôi chuyện gì rồi.

Gia Hưng hơi cười:

– Có lẽ vậy.

Tường Lam chợt nghe xốn xang. Anh ít lời hẳn so với lúc trước. Cô bỗng hoang mang cho mục đích của mình.

– Khuya rồi, em về phòng đi. Đừng suy nghĩ nhiều quá tôi không bao giờ muốn nhìn thấy em buồn em.

Tường Lam nghe day dứt. Cách nói như một lời khẳng định cho cô rõ anh sẽ không bao giờ làm trái ý cô, nhưng cô vẫn nhận ra hình như ý nghĩa nó không đơn giản là như vậy.

Tôi sẽ rất cảm ơn nếu anh tôn trọng quyết định của tôi và đồng ý những gì tôi muốn có giữa chúng ta. Hãy tin là tôi sẽ mang lại điều tốt đẹp cho anh Gia Hưng quay qua nhìn cô. Từ nãy đến giờ, đây là cái nhìn thẳng đối diện lần đầu tiên, không hiểu sao cô có cảm giảc man mát buồn và xót xa vì vẻ thầm lặng của anh.

– Tôi không phiền anh nữa. Tôi về phòng nha.

Tường Lam đi thẳngvào trog. Ngày mai cô sẽ có cuộc nói chuyện với anh, dù cô không thể giải thích được sự mâu thuẫn trong lòng mình, muốn dứt khoát thật nhanh chóng đừng vướng bận nhưng lại thấy một chút xót xa khi nhìn thấy dáng vẻ lặng buồn của Gia Hưng. Có lẽ điều làm cô nhớ nhất sẽ là hình ảnh mỗi buổi tối của anh thế này. Mọi chuyện dứt khoát phải kết thúc và nỗi ám ảnh buồn đau của cả hai sẽ chấm dứt khi cô rời khỏi ngôi nhà này.

Sáng hôm sau, cô thức dậy muộn. Vừa ra khỏi phòng ý định đầu tiên của cô là tìm Gia Hưng. Cô bước vè phía phòng anh. Cánh cửa mở toang, trền giường chăn gối đều được xếp gọn gàng Khép nhẹ cửa phòng lại, cô đi nhanh xuống phòng khách thì gặp dì Tư vừa đi chợ về:

– Anh Hưng đâu dì?

Dì Tư mỉm cười:

– Chắc đi loanh quanh trong vườn thôi. Hôm nay cậu ấy thức sớm lắm, sớm hơn cả tôi nữa.

– Vậy à! Để con đi tìm anh ấy.

Nói xong, cô bước nhanh ra vườn. Khoảng vườn nhỏ hoàn toàn yên ắng, không thấy bóng dáng Gia Hưng đâu, cô cau mày nhìn quanh. Anh có thể đi đâu được chứ?

Cô gọi vợ chồng dì Tư đi tìm khắp nhà nhưng vẫn không thấy. Sự lo lắng, sốt ruột làm cô bần thần cả người. Suốt cả ngày hôm đó vẫn không có liên lạc gì, cô gọi thẳng đến nhà ông Kỳ để hỏi tung tích của anh nhưng cũng không được gì.

Tường Lam lo sợ gọi điện cho ba mẹ mình. Cô chợt nhớ thái độ khác lạ của Gia Hưng lúc tối mà điếng người khi nghĩ đến điều tệ hại nhất. Đầu óc Gia Hưng chưa thật sự sáng suốt, thái độ của cô có phái là cú sốc đối với anh?

Qua ngày hôm sau thì cô không thể bình tĩnh được nữa, ông Kỳ đến nhà với vẻ mặt giận dữ, dọa sẽ báo công an khi hôm nay không tìm thấy Gia Hưng.

Anh có thể đi đâu trong thành phố rộng lớn này? Chỉ còn một nơi là Đà Lạt nhưng cô không tin Gia Hưng có thể tự mình về được.

Cuối cùng không còn cách nào khác, cô gọi điện cho ông Hiền, cách nói chuyện thăm hỏi của ông, chứng tỏ anh đã không quay về đó.

Đến tối thì Tường Lam nghe chóng mặt khủng khiếp, cô không ăn cơm được và thấy buồn nôn.

Các triệu chứng đó làm cô thoáng lặng người, chấn động cả toàn thân, nếu thật sự như cô nghĩ thì phải lảm sao đây?

Cô về phòng trong tâm trạng hỗn loạn. Lần đầụ tiên cô hoàn toàn khủng hoảng và mất tự chủ, cô không đủ can đảm để đối diện với sự thật, không ngờ số mệnh lại đùa cợt cô đến thế.

Sáng hôm sau, khi cô còn nửa tỉnh nửa mê trên giường vì cảm giác choáng váng thì nghe tiếng dì Tư hối hả chạy lên:

– Cô ơi! Cậu Hưng về rồi!

Tường Lam bật ngay dậy, tỉnh táo hẳn:

– Anh ấy đâu?

– Đang nói chuyện với ông bà ở dưới nhà.

Tường Lam rời nhanh khỏi giường, chỉ một lát cô đã có mặt ở phòng khách.

Gia Hưng cùng luật sư Hòa đang ngồi đối diện với ba mẹ cô. Sự có mặt của ông Hòa làm cô không khỏi ngạc nhiên.

– Anh đi đâu vậy? Có biết mọi người lo lắng không? Anh đúng là không biết suy nghĩ mà.

Ông Trọng nói nghiêm khắc:

– Lam! Con ngồi yên đi!

Nhưng Tường Lam như không còn kiềm chế, cô quay nhìn gương mặt trầm lặng của Gia Hưng một cách giận dữ:

– Con phải nói! Anh ta làm cho con muốn phát điên lên được, ba có biết không?

Gia Hưng ngước nhìn cô im lìm:

– Tôi xin lỗi.

Ông Trọng có vẻ nôn nóng ra mặt:

– Đủ rồi! Bây giờ điều ba cần nghe là thằng giải thích lý do. Còn luật sư Hòa, sao lại có mặt ở đây?

Ông Hòa điềm đạm nói:

– Tôi đến đây theo yên cầu của cậu Hưng:

Ông bà Trọng và cả Tường Lam đều sững sờ, không dám tin vào lời nói của ông Hòa. Gia Hưng chợt lên tiếng:

– Tối muốn nói chuyện với em. Chúng ta lên phòng đi!

Gương mặt thật trầm tĩnh, cô như không còn nhận ra một Gia Hưng ngờ nghệch nữa. Cái nhìn thật thẳng của anh như đâm thẳng vào lòng cô, một cảm giác cứ như trong mơ. Khi cả hai đã lên đến lầu cô định mở cửa phòng thì Gia Hưng đã ngăn lại:

– Ngồi ở đây di! Tôi nói không lâu đâu!

Lần đầu tiên trơng đời cô thấy mình hoàn toàn bị động, cô ngồi xuống bộ ghế nhỏ đặt ở góc tường, nhìn anh bằng đôi mắt đầy hoang mang.

– Tôi không cố ý làm cho em và mọi người lo lắng. Hãy tin tôi.

Tường Lam cố nói bình thản:

– Đó không phải là lời giải thích.

Gia Hưng vuốt mặt, một cử chỉ như trấn an mình:

– Tôi đã hiểu tất cả mọi chuyện. Câu trả lời đó đã đủ chưa?

Tường Lam hơi mất tự chủ, choáng váng ánh mắt thoáng đau đớn của Gia Hưng làm cô thấy tuyệt vọng Cách nói chuyện cùng với sự xuất hiện của luật sư Hòa, cô đã mơ hồ đoán được, nhưng chưa dám tin vào sự suy đoán của mình thôi:

– Tôi biết được điều đó qua chú Kỳ. Và chú ấy đã cho tôi số điện thoại của luật sư Hòa. Cuối cùng tôi cũng được biết những gì mình cần phải biết và cũng hiểu cuộc sống là như thế nào.

Tường Lam nghe tim mình như thắt lại:

Cách nói của anh làm cô bàng hoàng đến nỗi không tin đó chính là Gia Hưng. Giọng anh vẫn nhẹ nhàng quen thuộc:

– Sống với tôi nặng nề lắm, phải không? Tôi đã hiểu vì sao em không thích tôi. Tôi đã nói là không bao giờ làm em buồn, tôi sẽ giữ lời hứa đó.

– Tôi ...

Nhưng Gia Hưng đã ngăn lại:

– Để tôi nói hết đã! Đây là tất cả những gì em cần, có đúng không?

Vừa nói, anh vừa để lên bàn những hồ sơ đang cầm trên tay. Tường Lam nghe tim đập mạnh nhưng cô không nhìn đến chúng mà nhìn thật lâu vào gương mặt trầm tĩnh của Gia Hưng:

– Chú Kỳ để anh làm việc này sao?

Gia Hưng cười nhẹ:

– Tôi đã khôn lớn rồi, quyền quyết định đó là của tôi. Luật sư Hòa nói chú Kỳ không có quyền gì cả:

Tường Lam không thể giải thích được cảm giác của mình lúc này, hình như điều cô quan tâm nhất bây giờ không phải là những thứ đó mà là thái độ của Gia Hưng thì đúng hơn. Cô còn chưa biết phải nói gì thì Gia Hưng đã mở tiếp một tờ giấy để lên bàn. Tường Lam nhìn xuống tay anh:

– Anh không đòi hỏi gì saỏ?

Gia Hưng đẩy tờ giấy về phía trước mặt cô:

– Có chứ! Tôi muốn ly dị. Em đọc đi rồi ký Tường Lam sững sờ nhìn mọi thứ trước mắt.

Mọi chuyện đến với cô thật quá dễ dàng, cô không cần phải làm gì cả, chỉ cần thụ động đón nhận mà thôi. Không ngờ có lúc cô ở trong tình cảnh này. Tất cả ước mơ giờ đã đạt được, sao lòng cô vẫn không sung sướng như mình từng nghĩ.

– Anh có hiểu tất cả những điều này là thế nào không?

Gia Hưngnhìn cô trầm tĩnh:

– Nó sẽ làm em vui và tôi cũng không bị muốn xem thường thêm. Tôi phải thay đổi,không thể sống như lúc trước nữa.

Cô thấy lòng không bình an, hình như sự thay đổi ở Gia Httng đã kéo theo luôn suy nghĩ của cô, tâm hồn cô đang đảo lộn thì phải. Nhìn tờ ly dị được viết thật đẹp bởi nét chữ của Gia Hưng, không hiểu sao cô lại thấy lòng trĩu nặng.

Cô chợt sợ hãi khi nhớ đến sự hoài nghi của mình, nếu đó là một bào thai đang tượng hình thì thật quá đau đớn và nếu Gia Hưng biết được thì không biết mọi chuyện sẽ ra sao?

Tường Lam ngồi bất động:

– Em ký đi! Tôi muốn giải quyết mọi chuyện nhanh chóng. Tôi phát hiện cuộc sống của mình đã quá trễ rồi, tôi còn nhiều việc phải cố gắng lắm. Tôi không muốn chúng ta bận lòng về nhau nữa.

Cách sử dụng ngôn từ rất chuẩn và sâu sắc của anh làm cô thật sự bất ngờ:

– Anh đã suy nghĩ kỹ chưa? Anh thật sự chỉ cần như thế thôi sao?

– Đối với tôi được trở về cuộc sống bình thường đã là vô giá. Tôi phải cảm ơn em đã đưa tôi về lại đây mới đúng.

Tường Lam nhìn anh đăm đăm:

– Anh đã thay đổi một cách không ngờ. Đến giờ tôi vẫn chưa dám tin.

– Khi bị vấp ngã hoặc tổn thương, người ta sẽ không còn vô tư nữa và sẽ trưởng thành hơn. Tôi đã khôn lớn từ những điều đó đấy.

Tường Lam cười nhẹ, một nụ cười đối với cô là vô nghĩa nhất. Có lẽ gần hai tháng nay cô không quan tâm và luôn tránh gặp anh nên đã không nhận ra sự thay đổi đó.

– Em ký tên đi, đừng để mọi người chờ!

Tường Lam cầm cây viết trên tay, cô ký thật nhanh và không nhìn đến nó.

Không hiểu cô không quan tâm hay không đủ can đảm để xem. Sự mâu thuẫn bộc phát này khiến bản thân cô cũng phải ngỡ ngàng. Gia Hưng cuộn tròn tờ giấy trong tay:

– Cảm ơn em.

Rồi anh chợt nhìn cô thật sâu lắng, cái nhìn một thoáng muộn phiền:

– Hãy chấp nhận lời xin lỗi của tôi về tất cả mọi chuyện. Tôi rất hối hận.

Anh đứng lên và quay người đi. Tường Lam thoáng nghe lòng đau nhói, nỗi đau như lắng thật sâu vào tận đáy lòng:

– Khoan đã! Ngày mai tôi sẽ đọn về nhà ba mẹ, anh có thể về đây ở được rồi.

Và anh hãy quên mọi chuyện đi, hãy sống cho thật tốt!

Gia Hưng gật đầu:

– Em cứ đi đi, tôi tự biết về mà.

Nói rồi anh bước thẳng xuống lầu, dáng đi thật tự tin và dứt khoát. Tường Lam vẫn ngồi yên chứ không muốn xuống phòng khách. Cô nhìn đăm đăm vào các giấy tờ mà Gia Hưng đã để lại, Thật cứ như trongmơ. Cô cười cay đắng khi nghĩ Gia Hưng vẫn còn ngờ nghệch như trước, vì nếu khôn ngoan không ai lại hành động như anh. Rồi đây khi bươn chải ở đời, va chạm với những khó khăn, vất vả thì anh sẽ phải hối tiếc cho quyết định ngày hôm nay.


--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------


Chương 3

Quốc Trung nhìn cô uống từng ngụm rượu trong sự trầm lặng mà lo ngại.

Anh giữ tay cô lại khi Tường Lam định rót tiếp mội ly nữa:

– Em sao vậy? Đừng uống nữa Lam!

Cô mỉm cười nhìn anh:

– Em không say đâu, anh đừng lo!

Nhưng Quốc Trung vẫn giữ tay cô:

– Lần đầu tiên anh thấy em uống nhiều như vậy? Như thế đủ rồi, anh không cho phép em uống nữa!

Tường Lam đặt ly rượu lên bàn, cười nhẹ:

– Em sẽ nghe lời anh. Đúng là phụ nữ say sẽ không tốt lắm.

Quốc Trung nhìn cô im lìm.

– Em rất kiên cường. Anh tin không điều gì có thể làm em ngã quỵ được.

Cô mỉm cười như tự trấn áp mình:

– Em xin lỗi, thật sự em không cố ý làm phiền anh, em hoàn toàn tự chủ được, em biết mình làm gì mà.

Quốc Trung gật gù:

– Còn biết mình muốn gì là tốt rồi. Anh cảm thấy em gặp chuyện gì đó, nhưng anh cũng không tò mò làm gì vì anh hiểu nó không đủ sức quật ngã em.

Tường Lam không trả lời, cô hơi gục đầu trong tay, không biết vì say hay vì buồn bã.

– Để anh đưa em về, giờ này cáo từ cũng được rồi.

Tường Lam cũng không phản đối, cô thấy nặng đầu kinh khủng và thật sự chỉ muốn ngủ một giấc. Khi Quốc Trung dừng trước cổng nhà thì Gia Hưng đã vội vã mở cửa. Lúc này hình như Tường Lam đã thấm rượu, không ngờ cô dễ say như vậy vì thật ra lúc nãy cô uống không nhiều lắm.

– Lam bị sao vậy?

Quốc Trung nhìn anh ta, hơi do dự:

– Cô ấy có say. Anh có thể đưa cô ấy vào nhà không?

Nhưng Tường Lam đã gạt tay anh ra:

– Em không sao đâu. Anh về đi. Cảm ơn anh nha.

Quốc Trung dần dừ:

– Để anh giúp em vào nhà.

Tường Lam mỉm cười nhìn anh:

– Đừng làm thế, em ngại lắm. Em rất tỉnh táo, anh đừng hiểu lầm.

Nói xong, cô đi thẳng vào nhà, bước chân có vẻ rời rạc nhưng không đến nỗi không làm chủ được Quốc Trung nhìn vẻ mặt lo lắng cửa Gia Hưng, anh định nói nhưng anh ta đã lên tiếng:

– Anh về đi. Tôi phải vào xem Lam rồi.

Quốc Trung cố ý nhìn như quan sát rồi nói:

– Anh nên gọi người giúp. Chăm sóc người say không đơn giản đâu.

– Tôi biết rồi. Anh về đi!

Cách nói chuyện vừa trẻ con vừa không lịch sự làm Quốc Trung hơi buồn cười. Nhìn thoáng qua Gia Hưng lần nữa rồi anh mới cáo từ ra về. Như chỉ chờ có thế, anh vừa quay lưng, Gia Hưng đã nhanh nhẹn khép mạnh cổng, cử chi có vẻ gấp rút vội vã vì lo lắng. Quốc Trung đứng yên nhìn mà thấy lòng trĩu nặng và trống vắng một cách tê tái.
Gia Hưng đi nhanh về phòng của cô, quên cả gõ cửa, anh hối hả mở cửa phòng. Trong phòng, Tường Lam đang thay đồ, anh sững sờ cứng đờ cả người, không thốt nên lời. Tường Lam nhướng mắt nhìn anh, trong khi đang vất vả mặc áo vào người:

– Ai cho anh vào đây?

Gia Hưng như bừng tỉnh, anh đỏ mặt ấp ủng:

– Tôi sợ em say. Em không sao chứ?

Tường Lam loạng choạng ngồi xuống giường, cô đã mặc xong đồ ngủ tuy chưa chỉnh tề cho lắm.

– Sao anh ngốc vậy? Không thấy tôi tỉnh sao? Về phòng đi!

Gia Hưng đứng yên như hoang mang. Chợt Tường Lam ngẩng mặt lên nhìn anh:

– Có lẽ trên đời này anh là người thành thật nhất. Tuy ngốc nghếch nhưng anh rất đáng quý.

Gia Hưng bước nhanh đến đỡ cô khi thấy Tường Lam gục đầu trong tay, bàn tay anh hơi rụt rè như sợ chạm vào vào người cô:

– Em có sao không? Để tôi gọi dì Tư.

Nhưng cô đã lắc đầu:

– Tôi đã bảo không mà. Sao anh phiền quá vậy?

Gia Hưng lóng ngóng một cách tội nghiệp, anh không biết chăm sóc cho người say là thế nào.

– Em ngủ đi. Tôi sẽ canh chừng em.

Tường Lam nhìn anh khẽ cười xa vời:

– Sao anh tốt với tôi quá vậy? Anh hiểu gì về tôi?

Anh nhìn cô đăm đăm, cái nhìn thăm thẳm sự dịu dàng, nửa rụt rè, nửa như cố đè nén điều gì đó.

Tôi cũng không rõ. Tôi chỉ muốn lúc nào cũng ở bên cạnh em.

Tường Lam hơi nhướng mắt. Nụ cười của cô thật đẹp, không biết cô có cảm nhận được cái nhìn như bị thôi miên của Gia Hưng vào gương mặt mình hay không? Cô chợt đưa tay vuốt nhẹ má anh, cười vu vơ:

– Anh dễ thương lắm.

Hơi thở của Tường Lam nóng hổi miên man trên gương mặt Gia Hưng, một cảm giác như chấn động cả toàn thân khi cô hôn nhẹ lên má anh.

– Tôi xin lỗi, Gia Hưng. Tôi luôn xem anh như một người anh vậy, anh hiểu không?

Gia Hưng như không nghe thấy lời cô, anh nhìn vào gương mặt của Tường Lam với cái nhìn cháy bỏng khát khao mà ngay cả anh cũng không kiểm soát và tự chủ được. Bàn tay Gia Hưng run rẩy khi sờ nhẹ lên mặt cô, cái nhìn của Tường Lam dịu dàng chứ không như thường ngày càng làm anh mạnh dạn hơn.

Không chịu nổi niềm đam mê bộc phát mà anh không cách nào kiếm chế nổi, môi anh vô thức đặt nhẹ lên môi cô, cái hôn như đánh thức tất cả các giác quan đã ngủ yên bấy lâu nay của anh, nó cuốn anh đi một cách mãnh liệt và không có cách nào cưỡng lại được một không gian im lặng như nhấn chìm tất cả lý trí của cả hai. Một đêm mà Gia Hưng như trở về từ một vùng tối thật mơ hồ, anh như tìm lại được bản năng và chính con người thật của mình.
Tường Lam thức giấc lúc trời chưa sáng hẳn, miệng khô đắng và đầu cô nhức khủng khiếp, cô cố mở mắt và kinh hoàng nhận ra tình trạng của mình cùng Gia Hưng đang nằm ngủ ngon lành bên cạnh. Cô chết điếng cả người bật ngay dậy, cử động của cô đánh thức Gia Hưng. Anh vừa ngồi lên thì cô đã thẳng tay tát thẳng vào mặt anh:

– Đê tiện! Anh cút ngay cho tai!

Gương mặt Gia Hưng hằn sâu vẻ bàng hoàng nhưng anh vẫn ngồi im như cam chịu và nhìn cô một cách lặng lẽ. Tường Lam như không còn kiềm chế, cô quấn chặt chiếc khăn vào người và bước nhanh xuống giường:

– Anh thật bỉ ổi! Anh ra khỏi phòng tôi ngay!

Không kiềm được, cô uẩn ức tát mạnh vào má anh một tát tai nữa và lôi mạnh Gia Hưng ra ngoài.

– Tôi xin lỗi. Nếu muốn, em cứ đánh tôi nữa đi!

Tường Lam đóng sầm thật mạnh cánh cửa vào mặt anh, sự đau đớn bật thành tiếng khóc. Có lẽ đây là cái giá cô phải trả cho anh ta, cô muốn hóa điên khi nghĩ mình đã không kiểm soát được hành động đêm qua. Cô đã sai và đã bị trừng phạt thích đáng. Nhớ đến vẻ lóng ngóng và gương mặt đau khổ đầy nhẫn nhịn của Gia Hưng mà cô nghe giận điên cuồng bên cạnh nỗi cay đắng tràn ngập lòng. Biết anh vẫn còn đứng bên ngoài cửa, cô nói như hét:

– Tôi không muốn gặp mặt anh nữa, anh có nghe không? Anh cút đi cho khuất mắt tôi!

Cô bước đến khóa luôn cửa phòng rồi bật khóc nức nở. Nỗi đau đớn như chết lịm cả người, cô không đủ sức để vượt qua. Cô đã đánh mất đời con gái một cách quá dễ dàng và điều cay đắng nhất người đó lại chính là Gia Hưng.

Tường Lam nhốt mình trong phòng suốt ngày hôm đó, cô sống với những ý nghĩ đen tối như nhấn chìm cô vào nỗi thống khổ không lối thoát. Cô tắt máy không muốn bất cứ sự liên lạc nào trong lúc này và nhốt mình trong phòng cho đến hai ngày sau. Cuối cùng, cô hiểu dù thế nào cô cũng phải đối diện với sự thật. Cô đã phải trả giá cho một phút nông nổi không tự chủ của mình. Từ nay cô không cần phải ray rứt với Gia Hưng nữa, hãy cứ xem đó là sự trừng phạt hay đau đớn hơn đó là sự trao đổi tất yếu để cô có thể mạnh dạn đạt được những ước mơ và tham vọng của mình.

Sáng sớm, cô trang điểm thật kỹ, cố che giấu vẻ phờ phạc hốc hác trên gương mặt. Vừa mở cửa phòng, cô đã gặp Gia Hưng ngồi ngay lối đi. Thấy cô, anh vui mừng bật dậy nhưng lại khuỵu ngay xuống, có lẽ vì đã ngồi quá lâu.

– Lam!

Anh ấp úng gọi tên cô rồi không nói được gì, gương mặt hằn sâu sự mệt mỏi muộn phiền. Lần đầu tiên cô thấy hình ảnh bệ rạc đó của anh.

Tường Lam nói vô cảm:

– Anh về phòng đi, đừng bao giờ đến quấy rầy tôi và cũng đừng để tôi gặp mặt anh, anh nghe rõ chưa?

Gia Hưng chớp mắt nhìn cô, đôi mắt không còn trong sáng mà đã ẩn giấu sự đau khổ âm thầm.

– Em ghét tôi, em sẽ rời khỏi đây phải không?

Cô nhìn thẳng vào anh một cách lạ lùng:

– Tôi sẽ đi nhưng không phải bây giờ. Tôi sẽ nhanh chóng thực hiện điều đó, càng sớm càng tốt.

Nói xong, cô bước qua anh và đi thẳng xuống lầu, không màng nhìn đến dáng đứng chết lặng của Gia Hưng. Anh ta bây giờ là nỗi ám ảnh của cô, cô không chịu nổi khi hàng ngày phải đối diện với con người ngờ nghệch đó.
Tường Lam vừa vào công ty thì điện thoại reo, cô bước đến bàn bắt máy:

– Alô.

– Em sao vậy? Hai ngày nay không cách nào liên lạc được với em, anh muốn phát điên lên. Có chuyện gì vậy Lam?

Một cảm giác lạnh giá khi nghẹ tiếng Hoàng Minh:

– Đơn giản vì tôi không muốn bị quấy rầy nữa.

Tiếng Hoàng Minh giận dữ:

– Em có biết mình đang nói gì không? Em phải hiểu là anh rất lo lắng cho em.

– Tôi không có gì. Cảm ơn anh nha. Tôi phải làm việc. Chào anh.

Cô nhanh chóng cúp máy, ngồi xuống bàn mà cảm giác như bóp nghẹt trái tim. Một tình yêu vừa chớm nở đã bị dập tắt một cách phũ phàng. Cô không hối tiếc mà chỉ thấy hối hận khi mình đã đặt tình cảm và niềm tin không đúng chỗ.

Buổi chiều ... Hoàng Minh đến tận công ty, cô thấy thật nặng nề khi phải gặp anh trong lúc này. Cô lái thẳng xe ra cổng và không nhìn đến anh đang đứng đợi. Tường Lam cho xe chạy về hướng nhà ba mẹ. Hiện tại cô không muốn về nhà chút nào, nó như một địa ngục mà cô đã lở chân té xuống.

Vừa ngừng trước cổng thì Hoàng Minh cũng vừa thắng xe lại sau cô, anh bước nhanh xuống và chặn lại ngay cửa khi cô định bấm chuông:

– Chúng ta nói chuyện với nhau đi. Em cư xử với anh mà có nghĩ không vậy?

Thái độ thật quá đáng!

Tường Lam không nhấn chuông gọi cửa cô biết trước sau gì cũng không thể tránh được cuộc nói chuyện này:

– Tôi muốn chúng ta kết thúc ở đây. Đó là ý nghĩ duy nhất tôi muốn nói với anh, chỉ có vậy thôi.

Mặt Hoàng Minh tái đi vì giận dữ:

– Chỉ có vậy thôi! Câu nói nghe hay lắm. Đó là tất cả những gì em nói về quan hệ của hai đứa sao?

Tường Lam quay nhìn nơi khác:

– Tôi không muốn chúng ta làm tổn thương nhau, mỗi người hãy tự hiểu việc làm của mình. Tôi không thích phải nói dài dòng. Xin lỗi anh nha.

Hoàng Minh nắm vai cô, nói phẫn nộ:

– Em coi tôi là gì vậy? Tôi không phải loại người mà em muốn đặt để thế nào cũng được đâu. Nếu hôm nay không nói lõ ràng thì em đừng trách tôi.

Cô cười nhẹ. Có lẽ Hoàng Minh đã quen nghĩ phụ nữ lúc nào cũng tôn sùng anh ta và không ai có thể làm trái ý.

– Vậy thì anh hãy nói tôi nghe về Lan Chi đi và lý do anh vắng mặt trong buổi tiệc hôm đó?

Mặt Hoàng Minh thoáng thay đổi, anh nhìn cô hơi bối rối. Tường Lam cười nhẹ vì cử chỉ đó:

– Tôi có thể vào nhà rồi chứ?

Nói xong, cô cố trấn tĩnh bước đến bấm chuông.

Hoàng Minh nói trầm tĩnh:

– Đúng là đêm đó anh ở bên cô ta nhưng mối quan hệ đó không như em nghĩ đâu. Đối với anh nó không là gì cả.

– Đừng tự hạ thấp mình như vậy anh Minh. Cách nói của anh thật đáng thất vọng.

Vừa lúc đó bà vú đã mở cổng. Tường Lam không nhìn đến anh ta lần nào nữa, cô cho xe chạy vào nhà trước sự bất lực của Hoàng Minh.

Không hiểu sao cô cảm thấy thật nhẹ lòng, như vừa vượt qua một khoảng tối bấy lâu nay đã che lấp trái tim mình. Bây giờ điều quan trọng nhất đối với cô là thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại. Cô đến gặp ba mình để bàn bạc một số việc, cô muốn giải quyết mối quan hệ của cô và Gia Hưng càng sớm càng tốt. Cô không thể chịu đựng nổi điều điều đó nữa.

Thằng Hưng đâu? Nét mặt dì Tư thay đổi hẳn khi người đứng trước mặt bà là ông Kỳ.

– Dạ, cậu ấy ở trên phòng.

Ông Kỳ nhìn bà với cái nhìn cảnh cáo:

– Đừng quên tôi mới thật sự là chủ của các người, vợ chồng bà và ông Hiền nên hiểu những gì nên làm và không nên làm.

Dì Tư lấm lét nhìn ông ta. Ông Kỳ ngang nhiên bước vào nhà, ông lên hẳng phòng Gia Hưng trước cái nhìn lo sợ của dì Tư. Gia Hưng đang ngồi lặng lẽ trước đống đồ chơi của anh nhưng gương mặt và đôi mắt như vô hồn, anh ngồi thẫn, thờ đến nỗi ông Kỳ vào đến phòng cũng không hay.

– Con đang làm gì vậy?

Gia Hưng ngước lên nhìn ông, ánh mắt lộ vẽ buồn phiền không thay đổi.

– Thưa, chú mới đến.

Ông Kỳ mỉm cười ngồi xuống giường, đúng như ông nghĩ, anh không khá hơn một chút nào, thậm chí còn tệ hại hơn trước. Gương mặt đờ đẫn và hốc hác thấy rõ. Một cảm giác căm hận điên cuồng dâng lên trong lòng ông.

– Con Lam nó tốt với con không?

Gia Hưng nhìn ông im lìm không nói.

– Thay đồ đi, chú đưa con ra ngoài chơi! Cứ ở nhà riết rồi ngu.

– Con không đi đâu. Con muốn một mình. Chú về đi!

Ông Kỳ có vẽ ngạc nhiên vì thái độ của anh:

– Nghe lời chú! Chú chỉ muốn tốt cho con thôi. Con Lam nó không cho con ra ngoài, đúng không?

Gia Hưng đưa mắt nhìn ông, cái nhìn thoáng nao núng.

– Đi với chú không việc gì phải sợ. Một lát thôi chú sẽ đưa con về.

Cuối cùng, ông Kỳ cũng kéo bằng được Gia Hưng đi theo ông. Ông muốn ít ra Gia Hưng cũng phải hiểu biết một chút, một chút thôi đủ để không quá khờ khạo trước cha con ông Trọng, họ sẽ lợi dụng sự ngờ nghệch của nó mà cướp trắng tài sản ông không thể để cho họ đạt được điều đó dễ dàng và nếu có thể được ông sẽ dạy cho Gia Hưng giành lại những gì đã mất.

Vài ngày sau, buổi tối khi Gia Hưng vừa về đến nhà thì đã gặp Tường Lam ngồi ở phòng khách. Cô nhìn anh một cách nghiêm lạnh:

– Anh đi đâu vậy?

Thấy cô đã chịu nói chuyện với mình, gương mặt anh sáng bừng lên:

– Em hết giận rồi sao?

Tường Lam lạnh lùng lặp lại:

– Tôi hỏi anh đi đâu?

Anh nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của cô rồi nói nhỏ:

– Tôi đi với chú Kỳ.

Tường Lam thấy giận phừng lên, không ngờ ông Kỳ dùng cách này để đối phó với cô. Khi nghe dì Tư nói, cô đã lo sợ đến bàng hoàng ông ta đã đến đây nhiếu lần và đã dạy Gia Hưng những gì rồi? Dì Tư thật đáng trách khi đến hôm nay mới nói cho cô biết. Tường Lam cố ý nhìn thẳng vào anh, cô cố tìm xem một sự thay đổi nào đó ở Gia Hưng.

– Chú Kỳ đưa anh đi chơi ở đâu?

Gia Hưng nhìn cô không biểu lộ gì, đôi mắt vẫn gợn buồn như từ ngày ấy đến giờ.

– Đi nhưng tôi không vui.

– Thế anh đã làm gì?

Anh lắc đầu nhẹ giọng:

– Không thích làm gì cả.

Tường Lam hơi quay đi, cô biết có hỏi cũng vô ích. Nhưng thái độ của Gia Hưng làm cô tin anh vẫn chưa hiểu biết gì nhiều. Cô đứng lên nhưng anh đã vội nói:

– Tôi biết mình đã làm điều xấu, tôi biết mình đã hại em. Em có thể phạt tôi thế nào cũng được nhưng đừng bỏ đi được không?

Tường Lam hơi khựng lại. Vết thương như hằn sâu xé nát lòng cô. Cô đã muốn quên nhưng hằng ngày cứ phải đối diện với nỗi ám ảnh của mình và đau đớn hơn là không thể làm gì để thỏa mãn sự căm giận trong lòng.

– Tôi không thích anh cứ tìm cách gặp tôi. Ngày mai không cần anh phải mở cửa cho tôi nữa. Hãy để tôi yên, anh nghe rõ chưa?

Mắt Gia Hưng cụp xuống, gương mặt là cả sự đau khổ thất vọng mênh mông. Tường Lam bước nhanh lên lầu, cô muốn hóa điên vì không khí nặng nề bao phũ. Cô rất muốn dọn về nhà ba mẹ mình và xúc tiến nhanh việc ly dị. Chỉ cần luật sư hoàn tất hồ sơ và thủ tục cần thiết cho mục đích của cô, cô sẽ có cách làm Gia Hưng phải đồng ý, cô nghĩ điều đó không khó khăn gì. Nếu ông Kỳ muốn đại diện cho anh thì cô cũng đủ chứng cứ để bác bỏ quyền đó của ông ta. Cô sẽ có trách nhiệm với Gia Hưng và cuộc sống của anh và bằng lòng với mọi điều kiện.

Khoảng hai tháng sau thì cô đã có tất cả những gì cần, một sự giải thoát mà cô nghĩ mình đã chờ đợi quá lâu. Chỉ còn một việc duy nhất là thuyết phục Gia Hưng, cô nghĩ việc đó sẽ rất nhanh chóng, anh đang mang mặc cảm có lỗi và sẽ đồng ý mọi điều kiện của cô nhằm để chuộc lỗi của mình. Ngày mai thôi, cô sẽ có cuộc nói chuyện thật đặc biệt và quan trọng cho cả cô và Gia Hưng.

Chiều, cô vừa ra khỏi công ty thì gặp Vũ. Lâu rồi cô mới gặp lại anh, vẫn với dáng vẻ chờ đợi quen thuộc nhưng không thể làm xao động trái tim cô. Anh mỉm cười bước đến:

– Khá lâu rồi, đúng không? Nhưng anh vẫn dõi theo từng bước đi của em Lam ạ. Chúng ta gặp nhau một lát, được không?

Không thể từ chối, cồ để xe lại công ty và đi cùng anh. Vũ lái xe ra hướng bờ sông, một không gian khá yên tỉnh. Tường Lam đứng ở lan can hít thở thật sâu, cô cô cảm giác thật yên tĩnh.

– Có chuyện gì không anh Vũ?

Vũ đưa mắt nhìn ra xa:

– Cần phải có lý do mới gặp được em sao?

Cô mỉm cười:

– Nhưng gặp anh, em rất bất ngờ. Công việc của anh tốt chứ?

– Tốt nhưng đâu bằng em. Bây giờ em đã trở thành người nổi tiếng rồi, có lẽ em rất mãn nguyện khi đạt được ước mơ của mình.

Tường Lam lấy tay giữ tóc lại khi nó bay qua mặt Vũ:

– Có thể cho là vậy.

Vũ quay qua nhìn cô hơi lâu:

– Thật sự lúc đầu anh rất thất vọng, nhưng suy nghĩ kỹ nếu em không làm vậy thì không phải là em rồi. Anh yêu em là yêu tất cả kia mà.
Tường Lam cười nhẹ. Vũ luôn là người thận trọng và cân nhắc rất kỹ những gì phải làm. Việc anh đến tìm cô chắc có lẽ cũng đã cân nhắc rất nhiều.

– Cuộc sống của em tốt không?

– Cũng tốt. Hình như vậy, em cũng không quan tâm lắm, lúc nào em cũng bị công việc cuốn đi.

Vũ khẽ cười:

– Em đừng ham việc quá, nếu không sẽ tự tạo áp lực cho bản thân. Tự giờ em nói về cuộc sống rất mơ hồ, anh hiểu điều đó, nhưng nói thật đi, em thấy có đáng không?

Cô quay người lại dựa lưng vào lan can nhìn anh:

– Em sẽ trở về cuộc sống trước đây. Em rất nhớ khoảng thời gian vui vẻ đó.

Vũ khoanh tay nhìn cô thật ý nghĩa:

– Anh rất vui khi nghe em nói. Thời gian đó nghĩa là cũng có hình ảnh của anh.

Tường Lam cười khẽ:

– Vâng. Em rất nhớ bạn bè, không hiểu sao nhỏ Thanh cũng bặt tăm, em thì bận bù đầu vì công việc. Có lẽ đã đến lúc phải thư giãn rồi.

Vũ nhìn cô rất lâu, cách nhìn của anh vừa sâu sắc vừa như nể phục:

– Em có nghĩ một người phụ nữ ôm đồm công việc như em thì cần phải có một chỗ dựa vững chắc không? Dù là những lúc mệt mỏi em có thể tựa đầu vào.

Tường Lam hơi nhìn nơi khác. Nếu Vũ biết rằng điều làm cô không thể chấp nhận nhất chính là để tình cảm chi phối, không hiểu anh sẽ thế nào?

– Em không quan tâm điều đó lắm. Cứ thuận theo tự nhiên sẽ tốt hơn.

Vũ lại cười, nụ cười có vẻ nhúng nhường:

– Đôi lúc anh có suy nghĩ rất buồn cười, đó là không biết em có phải phụ nữ hay không? Dù là một thoáng yếu đuối, anh cũng chưa từng thấy ở em.

Tường Lam cười nhẹ. Cô không muốn nói quá nhiều về bản thân, Vũ cứ hiểu theo suy nghĩ của anh. Cô không thích giải bày khi với cô, anh chỉ là một người bạn không hơn.

– Em đang nghĩ gì vậy?

Cô lắc nhẹ đầu:

– Hạnh phúc nhất là không phải suy nghĩ và bận lòng trước bất cứ điều gì.

Em đang có cảm giác đó.

Vũ bước tới một bước đối diện với cô:

– Nghĩa là sự xuất hiện của anh hôm nay không làm em bực mình.

– Không đâu! Em rất vui. Đặc biệt là hôm nay, em cảm thấy như mình vưa trút được gánh nặng.

Vũ nhìn cô như quan sát nhưng cũng không hỏi gì thêm. Anh nói đơn giản:

– Vẫn là câu nói đó. Bao giờ anh cũng chờ đợi em.

– Nhưng ...

– Được rồi, anh hiểu em muốn nói gì. Nói thẳng ra là chừng nào em thật sự lựa chọn thì anh sẽ quyết định cho mình.

Tường Lam quay nhìn ra sông. Vũ cũng không nói gì nữa, anh đưng yên lặng bên cô như hiểu với Tường Lam không nên nói quá nhiều, cô là người nhạy cảm nên cô sẽ hiểu được sự chân thành ở anh.

Một lúc sau thì anh đưa cô về, dừng xe trước công nhà cô, anh không giấu vẻ quan sát của mình:

– Em sống ở đây nên bạn bè không dám đến cũng phải. Quá cách biệt, đúng không?

Tường Lam mỉm cười:

– Mọi người ở đây đều rất tốt và thân thiện, không như những gì người khác nói đâu.

Vũ nhìn cô dịu dàng:

– Thế nào cũng được. Chỉ cần em thấy thoải mái thôi.

Cô gật đầu:

– Anh về đi. Em vào nhà nhé.

Nhưng Vũ vẫn đứng yên nhìn cô mở cổng và bước hẳn vào trong anh mới ra về. Tường Lam hơi khựng lại khi gặp Gia Hưng đang ngồi lặng lẽ nơi ghế đá.

Việc cuối cùng của cô và thành công hay không đều phụ thuộc vào Gia Hưng.

– Sao anh lại ngồi đây?

Anh nhìn vào khoảng trước mặt chứ không nhìn cô:

– Tôi không cố ý để gặp em đâu. Tối nào tôi cũng quen ra đây rồi.

Tường Lam thấy nhoi nhói mà không hiểu vì sao:

– Ý tôi không phải vậy. Tôi chỉ ngạc nhiên thôi.

Gia Hưng không nói gì, gương mặt chìm khuất trong bóng tối mờ ảo của ngọn đèn trong sân.

– Bạn của em à?

Cô gật đầu không nói, cái nhìn của anh như thấp xuống hơn:

Em vào nhà đi. Tôi muốn yên tĩnh một mình.

Tường Lam sửng người nhìn anh. Cách nói chuyện của Gia Hưng làm cô bất ngờ. Trông rất nghiêm nghị và có vẻ gan góc.

– Tôi cô chuyện cần nói với anh nhưng có lẽ đợi ngày mai vậy.

– Anh nhìn cô hơi lâu nhưng không biểu lộ gì, không hiết từ bao giờ Gia Hưng biết giấu cảm xúc của mình. Cô biết mình đã bỏ quên, anh quá lâu, cô chợt thăm dò:

– Nếu như là lúc trước, anh đã hỏi tôi chuyện gì rồi.

Gia Hưng hơi cười:

– Có lẽ vậy.

Tường Lam chợt nghe xốn xang. Anh ít lời hẳn so với lúc trước. Cô bỗng hoang mang cho mục đích của mình.

– Khuya rồi, em về phòng đi. Đừng suy nghĩ nhiều quá tôi không bao giờ muốn nhìn thấy em buồn em.

Tường Lam nghe day dứt. Cách nói như một lời khẳng định cho cô rõ anh sẽ không bao giờ làm trái ý cô, nhưng cô vẫn nhận ra hình như ý nghĩa nó không đơn giản là như vậy.

Tôi sẽ rất cảm ơn nếu anh tôn trọng quyết định của tôi và đồng ý những gì tôi muốn có giữa chúng ta. Hãy tin là tôi sẽ mang lại điều tốt đẹp cho anh Gia Hưng quay qua nhìn cô. Từ nãy đến giờ, đây là cái nhìn thẳng đối diện lần đầu tiên, không hiểu sao cô có cảm giảc man mát buồn và xót xa vì vẻ thầm lặng của anh.

– Tôi không phiền anh nữa. Tôi về phòng nha.

Tường Lam đi thẳngvào trog. Ngày mai cô sẽ có cuộc nói chuyện với anh, dù cô không thể giải thích được sự mâu thuẫn trong lòng mình, muốn dứt khoát thật nhanh chóng đừng vướng bận nhưng lại thấy một chút xót xa khi nhìn thấy dáng vẻ lặng buồn của Gia Hưng. Có lẽ điều làm cô nhớ nhất sẽ là hình ảnh mỗi buổi tối của anh thế này. Mọi chuyện dứt khoát phải kết thúc và nỗi ám ảnh buồn đau của cả hai sẽ chấm dứt khi cô rời khỏi ngôi nhà này.

Sáng hôm sau, cô thức dậy muộn. Vừa ra khỏi phòng ý định đầu tiên của cô là tìm Gia Hưng. Cô bước vè phía phòng anh. Cánh cửa mở toang, trền giường chăn gối đều được xếp gọn gàng Khép nhẹ cửa phòng lại, cô đi nhanh xuống phòng khách thì gặp dì Tư vừa đi chợ về:

– Anh Hưng đâu dì?

Dì Tư mỉm cười:

– Chắc đi loanh quanh trong vườn thôi. Hôm nay cậu ấy thức sớm lắm, sớm hơn cả tôi nữa.

– Vậy à! Để con đi tìm anh ấy.

Nói xong, cô bước nhanh ra vườn. Khoảng vườn nhỏ hoàn toàn yên ắng, không thấy bóng dáng Gia Hưng đâu, cô cau mày nhìn quanh. Anh có thể đi đâu được chứ?

Cô gọi vợ chồng dì Tư đi tìm khắp nhà nhưng vẫn không thấy. Sự lo lắng, sốt ruột làm cô bần thần cả người. Suốt cả ngày hôm đó vẫn không có liên lạc gì, cô gọi thẳng đến nhà ông Kỳ để hỏi tung tích của anh nhưng cũng không được gì.

Tường Lam lo sợ gọi điện cho ba mẹ mình. Cô chợt nhớ thái độ khác lạ của Gia Hưng lúc tối mà điếng người khi nghĩ đến điều tệ hại nhất. Đầu óc Gia Hưng chưa thật sự sáng suốt, thái độ của cô có phái là cú sốc đối với anh?

Qua ngày hôm sau thì cô không thể bình tĩnh được nữa, ông Kỳ đến nhà với vẻ mặt giận dữ, dọa sẽ báo công an khi hôm nay không tìm thấy Gia Hưng.

Anh có thể đi đâu trong thành phố rộng lớn này? Chỉ còn một nơi là Đà Lạt nhưng cô không tin Gia Hưng có thể tự mình về được.

Cuối cùng không còn cách nào khác, cô gọi điện cho ông Hiền, cách nói chuyện thăm hỏi của ông, chứng tỏ anh đã không quay về đó.

Đến tối thì Tường Lam nghe chóng mặt khủng khiếp, cô không ăn cơm được và thấy buồn nôn.

Các triệu chứng đó làm cô thoáng lặng người, chấn động cả toàn thân, nếu thật sự như cô nghĩ thì phải lảm sao đây?

Cô về phòng trong tâm trạng hỗn loạn. Lần đầụ tiên cô hoàn toàn khủng hoảng và mất tự chủ, cô không đủ can đảm để đối diện với sự thật, không ngờ số mệnh lại đùa cợt cô đến thế.

Sáng hôm sau, khi cô còn nửa tỉnh nửa mê trên giường vì cảm giác choáng váng thì nghe tiếng dì Tư hối hả chạy lên:

– Cô ơi! Cậu Hưng về rồi!

Tường Lam bật ngay dậy, tỉnh táo hẳn:

– Anh ấy đâu?

– Đang nói chuyện với ông bà ở dưới nhà.

Tường Lam rời nhanh khỏi giường, chỉ một lát cô đã có mặt ở phòng khách.

Gia Hưng cùng luật sư Hòa đang ngồi đối diện với ba mẹ cô. Sự có mặt của ông Hòa làm cô không khỏi ngạc nhiên.

– Anh đi đâu vậy? Có biết mọi người lo lắng không? Anh đúng là không biết suy nghĩ mà.

Ông Trọng nói nghiêm khắc:

– Lam! Con ngồi yên đi!

Nhưng Tường Lam như không còn kiềm chế, cô quay nhìn gương mặt trầm lặng của Gia Hưng một cách giận dữ:

– Con phải nói! Anh ta làm cho con muốn phát điên lên được, ba có biết không?

Gia Hưng ngước nhìn cô im lìm:

– Tôi xin lỗi.

Ông Trọng có vẻ nôn nóng ra mặt:

– Đủ rồi! Bây giờ điều ba cần nghe là thằng giải thích lý do. Còn luật sư Hòa, sao lại có mặt ở đây?

Ông Hòa điềm đạm nói:

– Tôi đến đây theo yên cầu của cậu Hưng:

Ông bà Trọng và cả Tường Lam đều sững sờ, không dám tin vào lời nói của ông Hòa. Gia Hưng chợt lên tiếng:

– Tối muốn nói chuyện với em. Chúng ta lên phòng đi!

Gương mặt thật trầm tĩnh, cô như không còn nhận ra một Gia Hưng ngờ nghệch nữa. Cái nhìn thật thẳng của anh như đâm thẳng vào lòng cô, một cảm giác cứ như trong mơ. Khi cả hai đã lên đến lầu cô định mở cửa phòng thì Gia Hưng đã ngăn lại:

– Ngồi ở đây di! Tôi nói không lâu đâu!

Lần đầu tiên trơng đời cô thấy mình hoàn toàn bị động, cô ngồi xuống bộ ghế nhỏ đặt ở góc tường, nhìn anh bằng đôi mắt đầy hoang mang.

– Tôi không cố ý làm cho em và mọi người lo lắng. Hãy tin tôi.

Tường Lam cố nói bình thản:

– Đó không phải là lời giải thích.

Gia Hưng vuốt mặt, một cử chỉ như trấn an mình:

– Tôi đã hiểu tất cả mọi chuyện. Câu trả lời đó đã đủ chưa?

Tường Lam hơi mất tự chủ, choáng váng ánh mắt thoáng đau đớn của Gia Hưng làm cô thấy tuyệt vọng Cách nói chuyện cùng với sự xuất hiện của luật sư Hòa, cô đã mơ hồ đoán được, nhưng chưa dám tin vào sự suy đoán của mình thôi:

– Tôi biết được điều đó qua chú Kỳ. Và chú ấy đã cho tôi số điện thoại của luật sư Hòa. Cuối cùng tôi cũng được biết những gì mình cần phải biết và cũng hiểu cuộc sống là như thế nào.

Tường Lam nghe tim mình như thắt lại:

Cách nói của anh làm cô bàng hoàng đến nỗi không tin đó chính là Gia Hưng. Giọng anh vẫn nhẹ nhàng quen thuộc:

– Sống với tôi nặng nề lắm, phải không? Tôi đã hiểu vì sao em không thích tôi. Tôi đã nói là không bao giờ làm em buồn, tôi sẽ giữ lời hứa đó.

– Tôi ...

Nhưng Gia Hưng đã ngăn lại:

– Để tôi nói hết đã! Đây là tất cả những gì em cần, có đúng không?

Vừa nói, anh vừa để lên bàn những hồ sơ đang cầm trên tay. Tường Lam nghe tim đập mạnh nhưng cô không nhìn đến chúng mà nhìn thật lâu vào gương mặt trầm tĩnh của Gia Hưng:

– Chú Kỳ để anh làm việc này sao?

Gia Hưng cười nhẹ:

– Tôi đã khôn lớn rồi, quyền quyết định đó là của tôi. Luật sư Hòa nói chú Kỳ không có quyền gì cả:

Tường Lam không thể giải thích được cảm giác của mình lúc này, hình như điều cô quan tâm nhất bây giờ không phải là những thứ đó mà là thái độ của Gia Hưng thì đúng hơn. Cô còn chưa biết phải nói gì thì Gia Hưng đã mở tiếp một tờ giấy để lên bàn. Tường Lam nhìn xuống tay anh:

– Anh không đòi hỏi gì saỏ?

Gia Hưng đẩy tờ giấy về phía trước mặt cô:

– Có chứ! Tôi muốn ly dị. Em đọc đi rồi ký Tường Lam sững sờ nhìn mọi thứ trước mắt.

Mọi chuyện đến với cô thật quá dễ dàng, cô không cần phải làm gì cả, chỉ cần thụ động đón nhận mà thôi. Không ngờ có lúc cô ở trong tình cảnh này. Tất cả ước mơ giờ đã đạt được, sao lòng cô vẫn không sung sướng như mình từng nghĩ.

– Anh có hiểu tất cả những điều này là thế nào không?

Gia Hưngnhìn cô trầm tĩnh:

– Nó sẽ làm em vui và tôi cũng không bị muốn xem thường thêm. Tôi phải thay đổi,không thể sống như lúc trước nữa.

Cô thấy lòng không bình an, hình như sự thay đổi ở Gia Httng đã kéo theo luôn suy nghĩ của cô, tâm hồn cô đang đảo lộn thì phải. Nhìn tờ ly dị được viết thật đẹp bởi nét chữ của Gia Hưng, không hiểu sao cô lại thấy lòng trĩu nặng.

Cô chợt sợ hãi khi nhớ đến sự hoài nghi của mình, nếu đó là một bào thai đang tượng hình thì thật quá đau đớn và nếu Gia Hưng biết được thì không biết mọi chuyện sẽ ra sao?

Tường Lam ngồi bất động:

– Em ký đi! Tôi muốn giải quyết mọi chuyện nhanh chóng. Tôi phát hiện cuộc sống của mình đã quá trễ rồi, tôi còn nhiều việc phải cố gắng lắm. Tôi không muốn chúng ta bận lòng về nhau nữa.

Cách sử dụng ngôn từ rất chuẩn và sâu sắc của anh làm cô thật sự bất ngờ:

– Anh đã suy nghĩ kỹ chưa? Anh thật sự chỉ cần như thế thôi sao?

– Đối với tôi được trở về cuộc sống bình thường đã là vô giá. Tôi phải cảm ơn em đã đưa tôi về lại đây mới đúng.

Tường Lam nhìn anh đăm đăm:

– Anh đã thay đổi một cách không ngờ. Đến giờ tôi vẫn chưa dám tin.

– Khi bị vấp ngã hoặc tổn thương, người ta sẽ không còn vô tư nữa và sẽ trưởng thành hơn. Tôi đã khôn lớn từ những điều đó đấy.

Tường Lam cười nhẹ, một nụ cười đối với cô là vô nghĩa nhất. Có lẽ gần hai tháng nay cô không quan tâm và luôn tránh gặp anh nên đã không nhận ra sự thay đổi đó.

– Em ký tên đi, đừng để mọi người chờ!

Tường Lam cầm cây viết trên tay, cô ký thật nhanh và không nhìn đến nó.

Không hiểu cô không quan tâm hay không đủ can đảm để xem. Sự mâu thuẫn bộc phát này khiến bản thân cô cũng phải ngỡ ngàng. Gia Hưng cuộn tròn tờ giấy trong tay:

– Cảm ơn em.

Rồi anh chợt nhìn cô thật sâu lắng, cái nhìn một thoáng muộn phiền:

– Hãy chấp nhận lời xin lỗi của tôi về tất cả mọi chuyện. Tôi rất hối hận.

Anh đứng lên và quay người đi. Tường Lam thoáng nghe lòng đau nhói, nỗi đau như lắng thật sâu vào tận đáy lòng:

– Khoan đã! Ngày mai tôi sẽ đọn về nhà ba mẹ, anh có thể về đây ở được rồi.

Và anh hãy quên mọi chuyện đi, hãy sống cho thật tốt!

Gia Hưng gật đầu:

– Em cứ đi đi, tôi tự biết về mà.

Nói rồi anh bước thẳng xuống lầu, dáng đi thật tự tin và dứt khoát. Tường Lam vẫn ngồi yên chứ không muốn xuống phòng khách. Cô nhìn đăm đăm vào các giấy tờ mà Gia Hưng đã để lại, Thật cứ như trongmơ. Cô cười cay đắng khi nghĩ Gia Hưng vẫn còn ngờ nghệch như trước, vì nếu khôn ngoan không ai lại hành động như anh. Rồi đây khi bươn chải ở đời, va chạm với những khó khăn, vất vả thì anh sẽ phải hối tiếc cho quyết định ngày hôm nay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 10 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.