Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 

Buổi yêu em - Trần Thị Bảo Châu

 
Có bài mới 18.07.2014, 16:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 11004 lần
Điểm: 10.49
Có bài mới [Sưu tầm] Buổi yêu em - Trần Thị Bảo Châu - Điểm: 10
BUỔI YÊU EM

Tác giả: Trần Thị Bảo Châu
Nguồn: http://vnthuquan.net/

Mở đầu

Đêm đông yên tỉnh lạ lùng. Nhẹ nhàng buông mình xuống giường, Lưu Ly kéo cái gối ôm mát lạnh vào lòng và lim dim mắt tận hưởng cảm giác sản khoái khi được nghỉ ngơi của người vừa đi một chuyến xa.

Sau mấy tiếng đồng hồ bị nhồi lắc vì ngồi ở băng chót của chuyến xe cuối cùng trong bến. Lưu Ly cũng về tới đây. Giờ này chả biết ba má có lo lắng khi vắng mặt cô không.

Xiết chặt cái gối vào lòng, Ly nhếch môi cười trong ánh sáng mờ mờ của cái đèn ngủ hình vỏ sò treo trên vách. Cô muốn mọi người phải hoảng vía một phen vì tội coi thường cô. Cô muốn mẹ phải bỏ quan niệm "trọng nam khinh nữ" lâu nay của bà. Nếu không Lưu Ly chẳng bao giờ trở về nhà nữa.

Lúc nãy cô đã vừa khóc vừa kể sự tình với ông nội rồi. Tuy ông hông nói, không tỏ thái độ gì, ngoài những cái cau mày. Lưu Ly vẫn tinh chắc ông sẽ đồng ý cho cô ở đây đến chừng nào chán thì thôi.

Nhưng cô sẽ không chán đâu. Ngôi nhà này, khu vườn rộng mênh mông này, rồi con sông mênh mông nước lớn hiu hắt tiếng bìm bịp kêu... Với Lưu Ly là cả một sự lý thú. Ở đây hẳn sẽ thoải mái hơn trong căn phòng tù túng của cô ở thành phố. Về làm gì khi mẹ lúc nào cũng giam lỏng cô như giam tù. Dưới mắt hai người, chỉ có anh Đoàn là quý thôi. Ảnh là con cầu con khẩn của cả dòng họ vốn hiếm hoi này mà. Hạng nữ nhi ngoại tộc như cô thì đáng mấy hào.

Bỗng dưng Lưu Ly thổn thức, nước mắt cô ứa ra ướt cả gối. Cô cố dằn tiếng nấc khi nghe ông nội ho khúc khắc ngoài hành lang.

Thật ra Lưu Ly chưa biết nhiều về ông nội ngoài những lần ông lên thăm gia đình theo đúng định kỳ bốn tháng một lần, cô không thường gặp ông kể từ ngày đám ma bà nội đến nay, đây là lần thứ hai cô ngủ lại ngôi nhà này. Ông bà nội không ưa, không chấp nhận mẹ là con dâu dù bà đã sinh cho dòng họ ông thằng cháu đích tôn. Chính vì vậy, anh em cô ít khi nào về quê nội. Nếu có về, cũng chả khi nào ở lại đêm.

Lần này Lưu Ly phải làm sao cho ông nội thương mến mình nhiều hơn nữa mới được. Trước đây trực giác đã cho cô biết ông nội quý cô hơn anh Đoàn. Điều này mẹ cũng nhận thấy nên có lần bà bực dọc nói với ba cô rằng: "Ông muốn có cháu nối dõi nhưng chẳng xem tôi và thằng Đoàn ra gì hết."

May phước mẹ không nhắc đến Lưu Ly. Thở dài một cái, co trở mình nằm nghiêng, cặp mắc co díu lại vì những suy nghĩ lộn xộn trong đầu.

Thôi ngủ đi, ngủ một giấc tới sáng sẽ quên tất cả những ấm ức phiền muộn. Ta sẽ vào vườn suốt ngày, mùa này có chôm chôm, nhãn, và cả mãng cầu xiêm nữa.

Lưu Ly đang mơ mơ màng màng với bao nhiêu suy tính cho ngày mai thì bỗng nghe tiếng la thất thanh. Phải nói là tiếng hét thì đúng hơn. Giữa đêm khuya vắng, tiếng hét vang lên kéo dài nghe thật hãi hùng, rùng rợn.

Cô ngồi bật dậy khi nghe tiếng ly tách ngã đổ rổn rảng, tiếng đồ đạc bị đập phá, rồi lại tiếng la hét, chửi rủa... những âm thanh đó không phát ra từ ngôi nhà này. Nhưng giữa đêm khuya những tiếng vọng của nó mới rợn óc làm sao!

Lưu Ly rón rén ôm chiếc gối bước khỏi giường, cô đến cửa sổ nhìn xuống ngôi nhà đối diện. Bên đó đèn vẫn còn sáng dù cửa đóng kín, cô cũng nhận ra sự ầm ĩ bắt nguồn ở đấy. Chắc là nhậu nhẹt. Ly đã chả lạ gì trò say dẫn đến hò hét đập phá của dân nhậu, vì anh Đoàn là một điển hình sinh động. Nhưng giọng hét thê lương của bợm này nghe ghê quá. Cứ y như tiếng than của người bị chuyện gì oan ức, khổ sở lắm vậy. Trời ơi! Bây giờ... bợm ta lại cười nữa kìa. Nhìn những ngọn cây đen xì trong đêm, Lưu Ly rùng mình vì giọng cười khàn khàn, ằng ặc quỷ sứ ấy. Cô ôm cứng cái gối, leo lên giường và đắp mền tận cằm.
Nhắm mắt lại, Lưu Ly cố dỗ giấc ngủ, cô mặc tiếng la, tiếng khóc, tiếng cười ấy nhưng không được. Ly khổ sở vùi đầu vào gối.

Đêm đầu tiên bỏ nhà thật đáng nhớ đời. Lưu Ly cứ vật vã như đang nằm trên mặt biển gợn sóng. Cô giận ba mẹ, giận anh Đoàn, và giận cả gã bợm nhậu bất lịch sự kia. Nhưng đáng giận nhất vẫn là cô, lẽ ra cô phải dịu dàng, nhu mì vâng theo lời mẹ, lẽ ra cô không nên chống đối anh Đoàn, lẽ ra cô phải thi đậu đại học như mẹ vẫn hy vọng... Cô đã làm phiền mọi người và đã bỏ trốn về đây như một kẻ đào ngũ. Vậy hãy ráng chịu, đừng thở than gì hết, dù chỉ là than thầm trong hiu quạnh thế này.

Nằm trăn trở hồi lâu, cuối cùng Lưu Ly cũng mệt mỏi chìm vào giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.07.2014, 16:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 11004 lần
Điểm: 10.49
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Buổi yêu em - Trần Thị Bảo Châu - Điểm: 10
Chương 1

Sau một dòng thả bộ quanh sân, Lưu Ly trở vào nhạ Đi dọc hết mấy gian phòng rộng chưng bày toàn đồ qúi già, cô xuống tới bếp Mỉm cười rất ư dễ thương, Lưu Ly cố bắt chuyện trước với người đàn bà có gương mặt khó đăm đăm:
- Dì Tám ơi ! Ông nội cháu chưa dậy hả ? Vừa chế nước sôi vào bình thuỷ, Bà Tám vừa trả lời nhát gừng:
- Ông dậy lâu rồi Ủa ? Sao cháu không thấy kìa ? Liếc Ly một cái nhẹ, bà tám nhếch môi:
- Ổng đi lúc trời hừng sáng làm sao mấy người thấy được Phớt lờ thái độ lạnh tanh của bà già, Lưu Ly hỏi tới với giọng lo lắng:
- Ông nội cháu đi đâu vậy ? Lên Sài Gòn phải không ? Trề cặp môi ăn trầu đỏ chót ra, bà Tám cao giọng:
- Xì! Ổng mà thèm lên Sài Gòn Xụ mặt xuống vì quê độ, Lưu Ly cộc lốc:
- Vậy nội đi đâu ? Bà Tám lừ mắt nhìn cô rồi nói như nạt:
- Qua cộn Lưu Ly chắt lưỡi:
- Trời ơi ! Phải biết cháu đi chơi theo rội Bà Tám lầu bầu một mình:
- Hừ, chơi với bời, ở đây hỏng ai ở không chơi đâu Rồi quay sang nhìn cô bà cất giọng:
- Chừng nào mấy người về ? Thừa biết bà già khó chịu này hỏi mình,nhưng Lưu Ly cố tình không hiểu cho bõ ghét . Cô ngơ ngát ngó xung quanh:
- Dì Tám hỏi ai cơ ? Ở đây còn ai khác....mấy người bây giờ ? Hừ ! Trả lời đi , chừng nào về trển Lưu Ly bực bội chừng mắt nhìn bà ta . Cô không hiểu sao bà tám luôn có ác cảm với mình . Cách đây năm năm, bà nội Lưu Ly chết, cô về ở chịu tang mất hai ngày, một đêm....lần đó Ly đã....ng độ với bà tám vì lý do rất đơn giản:
- cô dám cười giữa đám ma trang nghiêm, long trọng vì....lỡ nhìn thấy ông thầy cúng ngủ gục lên gục xuống Ly nhớ bà tá đã hùng hổ kéo cô ra góc vườn mắng một trận nghe đinh tai nhức óc, nếu ba cô không can thiệp kịp, chắc bà chằn lửa này chưa buông tha để Ly vào qùy kế quan tài của bà nội, người cô chỉ gặp một lần duy nhất khi bà còn sống Hồi đó còn bé, Lưu Ly rất sợ mang tội bất hiếu vì nhớ tới những lời rủa xã của bà . Bây giờ khác rồi, cô chẳng làm gì nên tội sao phải nhịn trước thái độ khinh khỉnh đầy quyền hành này trong khi ông nội không nói gì hết Ngồi xuống ghế rất đường hoàng, Lưu Ly gằn từng lời:
- Tôi sẽ ở đây luôn . Bây giờ phiền dì làm món điểm tâm cho tôi, nhanh lên !
Trợ*.n muốn tét con mắt tí rị trên gương mặ(.t móm xọm, tong teo lên, bà Tám nhìn cô trân trân, giọng líu lại vì kinh ngạc:
- Ở luôn là sao chứ ? Ai cho mấy người ở luôn mà ham Lưu Ly khoát tay nhấn mạnh:
- Đó là chuyện của gia đình tôi . Dì tò mò chi vậy ? Tôi đói lắm rồi đấy Mặc kệ bà già lảm nhảm trong mồm, Lưu Ly nhún vai bước ra sau hè . Với tay hái cái bông bưởi trắng thơm ngát, cô tủm tỉm cười khi biết phải đối phó thế nào với bà Tám . Hoá ra bà ta chỉ giỏi ăn hiếp những người hiền từ, mình chỉ cần hóng hách như vừa rồi bà ta đã xìu ngay một nước . Thế cũng tốt, phải lên mặt....cô chủ nhỏ mới yên thân được với bà già khó tính này Đang nghiêng đầu nhìn đôi chim sâu nhỏ xíu chuyền trên cành, Lưu Ly giật mình vì nghe gọi:
- Chị Ly, làm gì đó ? Quay lại, cô thấy Đào cháu của bà Tám bước đến . Khác với bà dì hắt ám, Đào lúc nào cũng cười, và cuoi rất có duyên . Lưu Ly lúng túng trước vẻ tự nhiên đầy thân thiện của Đào, cô ậm ự cho qua chuyện:
- Bông bưởi thơm quá !
Nheo nheo mắt rất lém, Đào nói:
- Nhưng trái bưởi mới thật sự hết ý . Bưởi năm roi chánh cóng đó Lưu Ly ngạc nhiên:
- Năm roi là sao chớ ? Đào cất tiếng cười trong vắt:
- Là ai chưa được phép ông Chín mà hái, thì bị năm roi vào đít Giọng Lưu Ly nhỏ lại:
- Bộ Ông nội khó đến thế à ? Le lưỡi, Đào không trả lời . Cô ta hỏi trớ đi:
- Tối qua lạ nhà chị Ly ngủ được hong ? Nhớ tới gã bợm rượu hò hét suốt đêm, Lưu Ly chép miệng ngao ngán:
- Tôi dễ ngủ lắm, nhưng hồi tối cứ chập chờn suốt vì gã say rượu nhà bên kia quậy quá cỡ Đào lại cười, cô gật gù:
- Đúng là chị xui . Mấy năm mới về một lần, lại nhằm lúc thằng chả lên cơn . Ngủ không được cũng phải Ly hỏi bâng quơ:
- Bộ thằng cha đó hay nhậu lắm hả ? Đào lắc đầu:
- Không phải nhậu mà là lên cơn . Thằng chả bị mát điện nặng lắm !
Ủa Vậy sao ? Lưu Ly chưa kịp điều tra thêm cho thỏa tật tò mò cố hữu thì đã nghe tiếgn bà Tám tằng hắng:
- Mày nói xàm gì vậy Đào ? Cỏ ngoài vuông nhãn cao tới bắp chân, đi làm đi Quay sang phía Ly bà càu nhàu:
- Xong món hột gà ốp la rồi đó . Ăn lẹ lên còn để người ta dẹp nữa Không đợi Ly phản ứng, Bà Tám ngoe ngẩy trở vào trong nhà . Đào bứt rứt nói như xin lỗi:
- Dì Tám lúc nào cũng vậy . Chị đừng chấp nhất nghe Lưu Ly kéo tay cô bé giọng thản nhiên:
- Vào với chị Thôi thôi em ăn sáng rồi Ăn thêm chút nữa cho vụi Có sao đậu Đào thì thầm:
- Em ớn dì Tám lắm ! Trong nhà này ai cũng ngán dì Tám lắm Lưu Ly nheo nheo mắt:
- Kể cả ông nội của chị ? Cô bé ngập ngừng:
- Không phải, nhưng ông Chín hay nghe lời bà, mắng oan người khác....
Rồi như sực nhớ không nên nói thế với Lưu Ly, Đào cắn môi làm thinh . Lưu Ly dọa:
- Em không ăn chị cũng nhịn luôn . Trước sau gì dì Tám cũng la nữa, mà lần này la luôn cả chị . chã lẽ Đào muốn chị bị la Đào lẽo đẽo theo cô vào bếp, Ly thấy tren bàn để một dĩa trứng ốp la, một ổ bánh mì, với một ly sữa to Cô bé Đào nhận xét:
- Dì cho chị ăn giống như ông Chín, ngày nào cũng trứng chiên, bánh mì khô khốc Lưu Ly nhẹ nhàng:
- Ở quê làm sao đòi hỏi như thành phố được . Thế này là quá sang rồi Nói vậy là chị lầm rồi . Ở đây thứ gì cũng có . Tại dì làm biếng thôi Lưu Ly mỉm cười, rõ ràng cô bé lóc chóc này chẳng ưa bà dì của mình . Ly biết bà Tám là người giúp việc lâu năm trong nhà ông nội, tính ra tới nay cũng phải mấy chục năm do đó mới....lộng quyền với những kẻ ăn người ở khác, nhưng tại sao với cô, bà ta cũng chẳng lịch sự tế nhị chút nào hết, chẳng lẻ vì ông bà nội không chấp nhận mẹ làm con dâu nên bà ta cũng ghét Lưu Ly dầu cô chả có tội tình chi cả ? Nghiêng đầu nhìn Đào, Ly thân mật:
- Ăn nhé !
Em không thích món này, nhưng ngồi với chị cho vui Vậy thì uống sữa ? Ôi thôi ! Em sợ mùi bò lăm('....
Lưu Ly bật cười:
- Sao khó quá vậy ? Đào thành thật:
- Sáng nào cũng ăn cơm quen rồi, ăn mấy thứ này đâu làm việc nổi Chị vẫn đi chưa hết vườn nhà mình Đào buột miệng:
- Rôngn lắm ! Mình ông Chín quản lý không nổi, bởi vậy....
Ly tò mò nhìn Đào ngập ngừng:
- Bởi vậy thế nào ? Cô bé lắc đầu rồi trớ đi:
- Em muốn nói là bởi vậy làm sao chị đi hết được, nếu chị Ở chơi vài ngày thôi Bưng ly sữa lên uống một ngụm, Lưu Ly cao giọng:
- Lần này nhất định chị sẽ đi hết vườn ở đây và ở bên cồn nữa Thật hả ? Lưu Ly cười cười:
- Chị sẽ ở đây luôn mà !
Đào trợn mắt:
- Ở đây luôn, còn ba mẹ chị thì sao ? Lưu Ly nhún vai:
- Vẫn ở trễn chứ sao Đào thừ người nhìn Lưu Ly chậm rãi nhai bánh mì, cô bé cố đoán xem Ly nói đùa hay thật rồi dọ dẫm:
- Bộ cậu mợ hai cho chị về đây ở thật hả ? Lưu Ly vừa ăn vừa gật đầu . Đào tỏ vẻ không tin:
- Vô lý ! Cậu mợ thừa biết không nên kia mà ! Với lại chắc gì ông Chín đã chịu, một khi gã điên ấy có mặt ở đây Mày lại tía lia cái mồm hả Đào ? Có đi làm chưa thì nói ? Đào lấm lét nhìn gương mặt đanh lại của bà Tám rồi đứng dậy bước nhanh ra sân Lưu Ly vụt chạy theo:
- Chờ tôi với !
Bà Tám nắm vai cô kéo lại:
- Mấy người không được đi lung tung . Trước khi qua cồn . Ông Chín đã dặn thế Hất tay bà ta ra, Ly xẵng giọng:
- Tôi có tên đàng hoàng sao dì cứ*' :
- " mấy người này,mấy người nọ " Khó nghe quá vậy ? Bà Tám nhếch môi:
- Hừ ! Bà Chín trước đây cũng tên Ly . Chưa thấy ai như cậu Hai nhà này, lấy tên mẹ ruột đặt cho con gái . Mà không biết Hừ ! cậu ấy đặt hay ai đặt nữa ! Bà Chín thiêng lắm, nên tôi không dám kêu đến tên bà Lưu Ly ngẩn ra khi nghe bà tám nói . Trước giờ cô không hề biết rằng tên mình trùng tên bà nội . Sao ba mẹ lại....phạm thượng dữ vậy . Người nghĩ ra lấy tên bà nội đặt cho cháu, chắc là mẹ thôi . Mẹ là người không thích nhường nhịn bất kỳ ai . Chắc mẹ cố tình làm thế cho lợi gan, vì bà mẹ chồng không nhận mình là dâu Mẹ có nghĩ đặt tên như thế bà nô .i sẽ ghét luôn Lưu Ly không ? Chắc có đấy, nhưng ăn thua gì khi mẹ là người chỉ biết tới mục đích Cô nói:
- Chuyện này tôi không biết . Nhưng dì có thể gọi tôi là ba, bốn gì đó cũng dễ nghe hơn . Bây giờ toi muốn theo Đào ra vườn nhãn Bà Tám dứt khoát:
- Không được ! Từ đây tới đó qua nhiều cầu khi lắm . Mấy người phải ở nhà . muốn ăn gì tôi nấu cho ăn Ly hất mặt lên:
- Trừ ông nội ra tôi không nghe lời ai hết . Bây giờ tôi muốn ăn nhãn và ăn ở ngoài vườn kìa . Dì đừng cản tôi Nhưng mà....
Không nhưng gì hết . Tôi ghét ai lằng nhằng lắm . Dì mà gọi tôi là "mấy người nửa là có chuyện đấy Bỏ mặc bà già đứng ngoài sân, Lưu Ly ba chân bốn cẳng chạy theo Đào . Vừa chạy cô vừa gọi ơi ới . Đến cây cầu khỉ ốm tong teo không có tay vịn, Ly thấy Đào đang chờ mình . Cô lẹ làng xách dép mà bám vai cô bé mà đi qua bên kia mương Vườn này tới đâu mới hết lận ? Đào trả lời:
- Sát với đất bà Hà ở cuối đường Giọng Ly hăm hở:
- Nhất định sáng nay chị phải dạo hết vườn mới được Đào lắc đầu nguầy nguậy:
- Không được đâu . Ở cuối vườn ớn lắm !
Lưu Ly nhíu mày:
- Ớn là sao ? Đào bối rối:
- Chỗ đó trồng toàn xoài, chị đi làm chi cho mệt . mùa này hết trái rồi Chị muốn đi cho biết, nếu Đào sợ mệt thì đừng theo Không được đâu Lưu Ly gắt:
- Lại không được . Dì cháu em mở mồm là không được . Nhưng tại sao không được chứ ? Đào nói:
- Hồi sáng ông Chín có dặn dì Tám đừng để chị đi lung tung Lưu Ly bắt bẻ:
- Đi trong vườn mà lung tung . Có em nói lung tung thì đúng hơn Đào nhăn nhó:
- Khúc vườn xoài đó lạnh lẽo hoang vắng lắm . Con gái không nên tới một mình rất nguy hiểm Cách nói mập mờ của Đào làm Lưu Ly thêm tò mò . Cô ngẫm nghĩ rồi trầm giọng:
- Có phải tại gã điên bên kia tới hồi lên cơn nên ông nội không cho chị đi nghêu ngao không ? Chị đoán đúng y Nhưng làm sao người ta vào vườn mình được khi xung quanh đã rào kính.
Đào ngồi xuống một gốc nhãn, cô bé vừa nhổ những bụi cỏ lưa thưa vừa trả lời:
- Họ lẻn vào theo ngỏ vườn nhà bà Hà mà gã khùng ấy là con trai bà, nen chuyuen gã ta mò qua vườn nhà mình là chuyen thường tình Lưu Ly keu len:
- Sao khogn rào khoảng vườn ấy lại cho có ranh giới rõ ràng Đào giải thích:
- Đất mình và đất họ cách nhau con mương nhỏ . Ông Chín không chịu rào vì lý do từ xưa hai nhà vẫn qua lại bằng cái cầu khỉ tren mương đó, bây giờ....
Lưu Ly nôn nóng khi Đào lại ngập ngừng:
- Nói tiếp đi Nhìn quanh một vòng nhu xem có ai không, Đào lí nhí:
- Bây giờ hai bên nghịch với nhau lắm Nghịch thì càng phải rào lại chớ Đào làm thinh, cô bé qua gốc nhãn rồi lại tiếp tục nhổ cỏ Lưu Ly ấm ức ngồi xuống kế ben:
- Tại sao mình lại nghịch với họ ? Đao lẩn tránh:
- Em không biết!
Dì Tam biết không ? Đao lắc đầu . Cô bé lặng lẽ làm việc nhu chẳng có Ly ben cạnh . Cô giận dỗi đứng phắt dậy đi vòng vòng gần đó . Mùi nhãn chín thơm ngọt làm Ly phải đưa mắt nhìn . Trái chín nhiều lắm, cô vừa ăn vừa nghì ngợi đủ điều và nhận ra mình hoàn toàn không biết gì về họ noi, dù ba cô là con trai duy nhất sẽ thừa kế toàn bộ đất đai, tài sản này ba mẹ cô không thích noi đây, dù nhờ nó ông nội mới có vốn bỏ ra cho ba làm ăn và trở nen khá giả nhu bây giờ Có lần mẹ đã nói xa nói gần:
- Ông nội bây mà trăm tuổi thì bao nhiêu vườn tượt ở dưới sẽ bán hết, chớ ai mà thèm về chỗ chỉ có ma ở đó Lúc ấy ba cô im lặng, nhung vẻ mặt ong cau lại, Lưu Ly linh cảm ong không đồng tình với vợ mình . Dù sao ong cũng đuoc sinh ra và lớn len từ đây, chắc ba không đang tâm bán nơi chôn nhau cắt rốn đâu....Chẳng hiểu ong có biết chuyen ông nội và nhà bà Hà ben kia đang mâu thuẫn không ? Nói chuyen với nhỏ Đào này giờ, Ly vẫn còn thắc mắc sao noi chưa chịu rào khoảng vườn tiếp giáp với họ lại, vốn rất tò mò nen Ly chịu hong không đuoc . Lân la đến chỗ Đao đang ngồi, Lưu Ly gợi chuyện:
- Em hay gặp gã khùng nhà bà Hà không ? Đào có vẻ thận trọng khi trả lời:
- Gặp một vài lần Trông gã chắc ghê lăm' hả ? Em chỉ thoáng thấy thoi chớ đâu dám đến gần Bộ thường ngày họ nhốt gã à ? Đâu có, mà chỉ hỏi chi vậy ? Em đã nói là không biết gì hết kia mà ! Anh ta điên từ lúc em còn nhỏ xíu Lưu Ly hỏi:
- Tự nhien bị điên à ? Đao chớp mắt:
- Nghe dì Tam kể hồi độ mười hai mười ba tuổi, anh Út Tường con bà Hà lei cây chơi ai ngờ bị té . Ảnh nằm dưới đất ngay đúng ngọ mà không ai hay Hạ thấp giọng xuống Đào thì thào:
- Vườn thì vắng, lại nhằm giờ thiêng, nhiều....ong đi qua bà đi lại . Nguoi khuất mặt khuất mày nhập vào mới hoá điên ấy chớ Lưu Ly rợn mình vì lời kể nhuốm màu....ma quái của Đào . Cô trấn tĩnh lại và nạt:
- Nhảm nhí ! Anh ta điên vì chứng thương sọ não thì có Đào cãi:
- KHogn phải đâu ! Anh Tuong đien kỳ lắm . Lúc tỉnh vẫn đi học bình thường, khi tới cơn thì nhu hồi tối chị nghe đó . Nguoi ta nói lúc ấy mắt thằng chả trắng dã, lưỡi le dài, bị đánh bằng đuôi cá đuối cũng chẳng biết đau Lưu Ly cười cười:
- Chị không tin,mà ai kể với em vậy ? Đào đáp gọn lỏn:
- Dì Tam !
Chính mắt dì thấy hả ? Mấy nguoi ben nhà bà Hà kể . Họ còn nói mỗi lần....len cơn . Anh Tuong mạnh ghê ghớm . Bốn năm nguoi om cũng không đuoc . Anh ta xé quần áo, leo tót len ngọn cây hồi đó bị té ngồi đong đưa nhu khỉ . Dân ở đây đồn ầm len, gia đình ở bển sợ mang tiếng nen đưa ảnh len chùa tuốt đâu ben Châu Đốc Long Xuyen gì đó . Anh ta mới về chừng vài ba tháng, nhung đâu có hết điên Vậy hắn ta điên bao lâu rồi Chắc cũng mười mấy năm Lưu Ly tủm tỉm:
- Em biết về gã điên này cũng nhiều lắm chứ !
Đao gượng cười:
- Nhờ em nghe kể lại thoi Ly cau mày:
- Em đã từng nghe kể về lão điên ben ấy sao giấu chị chứ ? Đào bối rối cố nhổ cho đuoc cái gốc cỏ bị đứt ngay . Lâu lắm cô bé mới len tiếng:
- Cuối vườn nhà mình có một cái miếu nơi gốc xoài . Đó là nơi cậu Út Tuong bị té rồi điên . Ai cũng nói chỗ ấy linh lắm Lưu Ly trợn tròn mắt :
- Hóa ra hắn té bên vườn nhà mình . Trời ơi ! Rồi cái miếu đó thời ai vay ? Đào hạ thấp giọng đến mức Lưu Ly nín thở mở nghe đuoc:
- Trước khi Tuong khùng té, tren cây xoài đã có nguoi thắt cổ chết Lưu Ly ngẹt thở, rung giọng cô hỏi:
- Ai vậy ? Đào không trả lời mà thì thầm tiếp:
- Sau đó mấy năm lại them một nguoi nữa . Cả hai đều là đàn bà . Miếu đó để thờ họ Lưu Ly nhìn Đào trân trối:
- Họ là ai ? Tại sao lại cứ vào vườn của mình tự tử ? Đào luống cuống để tay len môi nhu bảo Ly đừng hỏi thêm, cô bé van vỉ:
- Em không biết gì hết nữa ! Chị không đuoc nói em đã kể chuyen này . Dì Tam mà biết thì em chết Lưu Ly thẩn thờ:
- Đã nhu vay sao không rào quách lại cho rồi ! Ông nội cũng kỳ thật !
Kéo tay Đào Ly nói nhu ra lệnh:
- Đi với chị tới cái miếu ấy xem sao ? Đao giật thót cả nguoi:
- Cho vàng em cũng không dám, em ớn lắm Nhung ai lập cái miếu ấy vay ? Đao buột miệng:
- Ba chị Lưu Ly há hốc mồm:
- cái gì ? Đao xua tay rối rít:
- Em nói bậy ! Trời ơi ! đừng có hỏi nữa . Em không biết gì mà, chị làm em....liệu bây giờ dứt lời cô bé hấp tấp bước đi, Ly vội vàng chạy theo, đầu óc hoang mang vì lời nói bất ngờ của Đào vừa nói . Cô còn nhiều chuyen hỏi quá, nhung chắc con bé sẽ bảo "không biết" . Thoi thì để hôm khác điều tra tiếp vay !
Vào đến phòng khách, Lưu Ly hết hồn khi thấy ba mình ngồi trễm trệ tren chiếc salon Ông Trịnh gằn giọng:
- Hừ ! Giỏi lắm !
Lưu Ly cố cười giả lả:
- Ba xuống lau chưa ? Lâu hay mau đâu quan trọng . Tại sao con đi mà không cho ba mẹ biết, để mọi nguoi lo lắng suốt cả đêm . Tính con giống tính bà ấy . Động một chút là giận lẫy, là làm đủ chuyen để đã nư, bất chấp hậu qủa thế nào . Con nghĩ rằng bỏ nhà nhu vay là mẹ con chịu thua hay sao ? Lưu Ly ngồi xuống salon nhỏ nhẹ:
- Con không hề nghĩ nhu ba nói . Con về đây vì chịu hết nổi cảnh tù túng ngột ngạt ở nhà . Con muốn làm một chuyến du lịch xa đầy lý thú, nhung mẹ không cho thì con về quê với noi . Ớ? đây cũng hấ'p dẫn lắm ! Cần gì phải ra nước ngoài chi cho tốn tiền Giọng ong Trịnh dịu lại:
- Lại ganh tỵ rồi ! Thằng Đoàn là đàn ong, nó cần đi đó đi đây để mở mang kiến thức họ hỏi kinh nghiệm làm ăn . Đi du lịch với nó đồng nghĩa với viec...." đi một ngày đàng học một sàng khôn" chứ đau chỉ đơn thuần là đi chơi . Bởi vậy dù tốn kém ba mẹ cũng phải cho anh con đi....
Lưu Ly ngắt lời ong:
- Nhung theo con, ảnh đi thế là qúa nhiều . Hai năm đi bốn nước:
- Thái Lan, Singapore, Trung Quoc, Hong Kong . Ba đã kiểm tra xem ảnh đã học đuoc những gì chua ? Ông Trịnh nổi nóng:
- Đừng có hoạch hoẹ với ba . Con còn nhỏ, học không lo, lo bắt bẻ nguoi lớn . So với anh Hai, con có bằng nó đâu mà đòi hỏi phải đuoc nhu nó ? Lưu Ly làm thinh và bắt đầu sụt sùi đổ lệ Ông Trịnh chép miệng:
- Chỉ tài khóc là hay . Con tệ lắm mới ganh tỵ với anh mình Lưu Ly vẫn còn ấm ức:
- Đâu phải con ganh tỵ, nhung ai không tủi thân khi lần nào ảnh đi mẹ cũng đài thọ luon cho chị Thủy Tiên, trong khi chị chưa phải là vợ anh Hai . Còn con, mẹ không bao giờ nhắc đến, dù một lời giải thích " tại sao con bị....ở nhà Ông Trịnh đốt một điếu thuốc, mắt hướng về chiếc độc bình men xanh to cao dặt tren kệ Ở góc phòng . Chả hiểu ong suy nghĩ gì mà rít thuốc lien tục Ly chợt nghe ong thở dài rồi giọng ong trầm trầm vang len:
- Lẽ ra mẹ không nen đối sử với con nhu với đứa trẻ len mười, tron gkhi con đã hai mươi rồi . Có nhieu lúc mẹ tỏ ra thiên vị anh Hai . Nhung mẹ cũng thuong con, suốt đêm qua bà ấy khóc đến mức ba dỗ không đuoc, nen sáng sớm phải xuống đây ngay Lưu Ly cay đắng:
- Thuong con sao mẹ không đi tìm mà là ba, trong khi cong việc của ba chất cao nhu núi Con thừa biết mẹ không về đây mà !
Lưu Ly nhếch moi cười:
- Fải chi con là trai nhu anh Hai thì tốt biết mấy !
Ông Trịnh nhíu mày:
- Sao con nói vay ? Con không biết, nhung từ nhỏ con đã nghỉ thế rồi . Có lần mẹ nói vì con là gái nen bà noi ghét mẹ . Đúgn không ba ? Ông Trịnh chua kịp trả lời, Ly đã hỏi tiếp :
- Và mẹ đã lấy ten bà noi đặt cho con để trả đủa . Sao lúc đó ba không ngăn mẹ ? Ông Trịnh cúi đầu đưa tay chống trán giọng ấp úng:
- Khi làm khai sanh mẹ đã khai ten con nhu thế, ba không sửa lại đuoc . Chính điều này làm bà noi giận mẹ đến lúc chết . Đến khi noi chết rồi....
Mẹ cũng không ve chịu tang
- Lưu Ly nói tiếp lời ba mình . Cô chợt nhận ra cả mẹ và bà noi đều rất cố chấp . Nhugn tại sao ? Mẹ từng nói ben họ noi khinh mẹ nghèo, nen khogn đồng ý cho ba lấy mẹ . sự thật có đúng thế không ? Cô ngập ngừng hỏi:
- Tại sao mẹ lai hận bà noi dữ vay ? Ông Trinh ngẫm nghĩ hồi lau mới nói:
- Ba là con một, bao nhieu tình thương noi đều dồn vào ba hết . Nhugn ba lại cưới mẹ, nguoi bà noi không đồng ý, rồi lại bỏ đất đai xứ sở mẹ cha để sống với vợ . Bà noi giận ba và rất hận mẹ con . Bà cho rằng vì mẹ con, ba đã trở nen bất hiếu....
Thở dài một cái, ong ngậm ngùi nói tiếp:
- Và cả bất nghĩa nữa . Nhugn đó là chuyen của nguoi lớn, con chả có tội tình gì, đừng nhắc làm chi nữa chuyen ngày xưa Lưu Ly nhăn nhó:
- Nhugn về đây dì Tam ghét con ra mặt, dì toàn keu con là :
- " Mấy nguoi" vì sợ phạm úy, đã vay dì còn cấm con đi ra vườn vì sợ thằng khùng nào ben nhà hàng xóm Dường nhu đã biết những điều Ly vừa nói, Ông Trinh thản nhien nói:
- Bởi vay con ở cho hết hôm nay, ngày mai ve với ba, chỗ này khogn hợp với con đâu Lưu Ly lắc đầu:
- Con chưa muốn về Không đuoc! Ở đây chả ai trông chừng con . Sông nuoc mênh mông, ba mẹ làm sao yen tâm vì tính ngang ngược của con Ba làm nhu con mới len 5 không bằng . Nhất định con sẽ ở với noi đến hết hè Ông Trinh sẵn giọng:
- Làm gì có chuyen đó . Đừng trở chứng bướng nữa . Ba mệt lắm rồi Lưu Ly uất nhẹ:
- Ba mẹ lúc nào cũng xử ép con . Đi đó đi đây nhu anh Đoàn là điều con không dám mơ tới, bay giờ ve que ở với noi cho khuây khỏa cũng không đuoc . Con thấy m`inh chả khác búp bê đặt trong tủ kính là mấy Tại ba lo cho con thôi . Con gái ở không có ba mẹ bất tiện lắm !
Lưu Ly buột miệng:
- Fải ba sợ chuyen nhà noi và nhà bà Ha mâu thuẫn sẽ ảnh hưởng tới con không ? Ông Trinh sửng sốt:
- Ai nói với con vay ? Lưu Ly ngập ngừng:
- Con tự tìm hiểu Thế con đã hiểu gì rồi ? Lưu Ly lắc đầu, cô nhìn ba mình chăm chú . Hình nhu tâm trí ong đang căng thẳng thì phải Ông Trinh trầm ngâm:
- Ở đâu lại không có....ng chạm mâu thuẫn . Nhà vườn với nhau cũng thế . Thông thường dư luận thích xì xào chuyen thien hạ . Hơi đau con nghe nguoi ta nói bậy Lưu Ly cười thật tươi:
- Nếu vay ba sẽ cho con ở lại chứ ? Ơ....ư....còn tùy ông nội....
Con sẽ thuyết phục ông nội . Nhất định là đuoc Cô thấy ba mình lắc đầu rồi phẩy tay . Đây là thoi quen của ong mỗi khi không thích bị làm phiền và mỗi khi ong chấp nhận yeu sách của cô....
Lần này không hieu ba phẩy tay trong trường hợp nào . Nhung dù với trường hợp nào, Ly cũng nen biến ngay để còn suy nghĩ cách thuyết phục ông nội KHong hieu sao Lưu Ly tha thiết muốn ở lại đây . Nơi mang tiếgn là quê cha đất tổ nhung xa lạ chưa có chút kỷ niệm nào đối với cô
- Một con bé sinh ra và lớn lên ở thành phố.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.07.2014, 09:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 11004 lần
Điểm: 10.49
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Buổi yêu em - Trần Thị Bảo Châu - Điểm: 10
Chương 2

Đào vừa giảm ga máy Kôle, vừa chỉ Lưu Ly thấy chỗ con sông tẻ làm hai nhánh:
- Bắt đầu vào nhánh song chẻ này là đất của nhà bà Hà Lưu Ly hỏi ngay:
- Vậy cay xoài va cái miếu nằm chỗ nào ? Khuất sau hàng bần, dưới ghe làm sao thấy đuoc Mình đi dọc song xem đất của họ dài tới đâu cho biết Đao cười:
- Nếu tính luon miếng đất ben cồn, đất của họ cũng ngang ngữa với đất nhà mình . Nhung bà Hà nhờ một nguoi bạn của chồng coi sóc quản lý, nen vườn ben đó thu nhieu hoa lợi hơn Ai nói với em vay ? Ông CHín chớ ai . Nhiều lúc thấy ong chín tội lắm ! già rồi nhung không đuoc nghỉ ngơi, suốt ngày vòng vòng hết vuông nhãn này tới công xoài nọ, ong hò hét đôn đốc tụi làm vườn, nhugn vẫn bi .qua mặt . Ông Chín cho em học trung cấp Nong Nghiệp để sau này coi vườn cho ong đó Em thích ngành này không ? Cũng thích, nhung cực lắm chị Ơi ! Sống ở thành phố, lau lau về chơi nhu chị mới sướng . Bao giờ làm chủ cũng hon làm công Lưu Ly gượng cười vì cau nói vô tình của Đao . Hôm qua cô nghe ba và ông nội bàn chuyeun đất đai, hình nhu ông nội tính làm di chúc, nhung vì còn một phần tranh chấp chưa xong, nen chưa làm đuoc . Có phải đó là mảnh đất gần cái miếu không ? Lưu Ly chưa dám hỏi . Cô sợ tò mò quá sẽ bị noi đuổi về . Trong khi cô năn nỉ muốn gãy lưỡi mới đuoc ở lại một tuần Nhìn những cay nhàn thấp lè tè say oằn trái, Lưu Ly thích qúa . Đúng là châu thổ phù sa có khác ! Suốt buổi sáng qua cồn, Lưu Ly mới Khám phá đuoc sống giữa thien nhien trong lành quá hạnh phúc ! Với cô cái gì cũng lạ . Từ con cá thòi lòi búng mình lóc chóc ở mé mương, tới con rắn mối vàng nâu bóng lưỡng đều đánh đễ chiêm ngưỡng . Cô đúgn là quê trước những hiểu biết của Đao . Con be điều khiển máy đuôi tôm mới điệu nghệ làm sao ! Nhất định cô phải học bơi, học chèo, học chống xong mới về Sai Gòn Lưu Ly dụ dỗ:
- Dạy chị chạy máy đuôi tôm với Đao ngần ngừ:
- Chị chưa biết bẻ lái mà Ăn thua gì, cứ cập bờ sông, mình tập cho quen. KHúc này ít ghe qua lại, chạy chầm chậm đâu có sao Đao phì cười:
- Chị nói y nhu nguoi nhiều kinh nghiem song nuoc không bằng L tủm tỉm cười pha trò:
- Nguoi nhieu kinh nghiệm này xứng đáng làm đệ tử em chưa ? Đao giả bộ đáp lễ:
- Khong dám!
Rồi con bé nhường chỗ cho Lưu Ly ngồi . Nó hào hứng cách sử dụng chân vịt, cách bẻ lái....
Lưu Ly thích thú điều khiển chiếc ghe dọc theo song . Chạy đuoc một đoạn sát bờ, cô nổi hứng cho ghe ra gần giữa dòng Đao keu len:
- Đừng ra xa hơn nữa . Ngoài đó nước chảy xiết lắm, mình lại đang ngược dòng Lưu Ly bướng bỉnh tăng ga:
- Con bé này vậy mà nhát gan ! Ngược dòng thì sao chứ !
Đào lo lắng khi thấy từ phía sau một chiếc ghe khá to đang trở tới . Tren ghe có ba bốn thanh nien mặt mày đỏ bừng nhu say rượu . Họ đang chỉ chỏ, cười nói um xùm trông thật lố bịch Đao vội hối:
- Tấp vào bờ đi chị Ly
- mấy thằng cha nhậu này ẩu lắm ! Đã vay ghe nó lại lớn nữa Lưu Ly liền bẻ lái khi chiếc ghe kia áp sát ghe mình . Sóng ập vào làm cô mất thăng bằng muốn té một giọng đàn ong ré len:
- Đua hong em !
Lưu Ly còn đang loay hoay chưa biết phải làm gì, thì chiếc ghe nọ đảomột vòng trước mũi ghe cô . Sóng nhồi mạnh làm Lưu Ly chúi về một ben. Cô hốt hoảng buông tay lái, vịnh vào thàng ghe, mắt nhắm tít vì sợ Chiếc ghe quay tròn tren nước làm Ly càng sợ hon, Cô hét len nhu điên trong lúc Đào chồm nguoi về phía máy kôle . Hai nguoi té sang một ben chiếc ghe nghiêng theo đợt sóng nhồi thật mạnh và lật úp lại Lưu Ly hãi hùng la thất thanh, cô té nhào xuống nước tay chân quơ loạn xạ . Nước ập vào mặt vào miệng làm Ly ngộp thở, cô không biết bơi nen cứ trồi len hụp xuống và bị dòng nước cuốn đi phăng phăng Trong lúc đó Đào cố bơi theo Ly nhung không kịp, con bé sợ mụ cả nguọi cố ngoi đầu len nước để keu cứu Chiếc ghe chơi trò bất nhân chạy một đổi xa mới quay lại . Họ kéo Đào len rồi mới nhảy xuống tìm Lưu Ly Run lập cập vì lạnh và vì khiếp đảm, Đào cố sức hét thật to:
- Cô ấy là cháu noi ong chín Trực, có bề gì mấy nguoi ở tù rục xương Ngôi tren ghe, lòng Đào nóng nhu có lửa đốt, cô vừa chạy dọc bờ vừa keu cứu khàn cả tiếng . Khong định đuoc thời gian là bao nhiêu nhung căn cứ theo những lần trồi len hụp xuống của ba gã đó đàn ong, Đào có cảm giác rất lâu, dân ở gần đó mới túa ra sân....
Trời chiều nhá nhen tối . Nhìn thấy Ông Chín và bà Tám, Đào oà len khóc Chị Ly nói với con là chỉ biết bơi ai dè....Hu, hu , hu !
Mặt tái mét tái xanh không còn chút máu, ong Chín thất thần nhìn đám thanh nien xuống nước để tìm Lưu Ly . Nhung vô lý sau cả tiếgn đồng hồ quần....c cả khúc sông tẻ, Ông Chín chết điếng theo mọi nguoi vòng ngã vườn trở về trong cảm giác mụ mẫm hoảng loạn Con bé còn quá trẻ, nó có tội tình gì chứ ! Gần nhu lã nguoi đi trong tay chú Ba làm vườn . Ông lãm nhãm:
- Tao sẽ thưa bọn khốn nạn chọc ghẹo, gây tai nạn cho nó . Tao sẽ thưa cho bây ở tù chung thân luon . trời ơi! sao lại nhu vay chứ !
Đã tối lắm rồi ! Những bó đuốt lá dừa quơ len quơ xuống xoi đường trông nhu những đám ma chơi làm cho Đào rùng mình lien tục khi nghĩ sắp đi ngang cái miếu dưới gốc xoài . Con bé đang lấm lét bám theo một nguoi thì chợt có tiếng la Á ! Đây nè ! Đây nè !
Rồi nhiều tiếng chân chạy dồn dập về cái mương ăn ra sông . Đào lập cập chạy theo miệng lầm bầm khấn vái những lời không đầu không đuoi Đứng tren bờ Đào thấy chú Ba đang xốc một nguoi len . Nhung không phải là Lưu Ly, thất vọng đến mức nghẹn ở ngực . Cô lảo đảo khụy chân khi nghe ai đó keu len thảng thốt Ý trời ! Cậu Út Tuong con bà Hà sao nằm đây . Mà quần áo ướt mem vay kìa . Trống ngực đập thình thịch, Đào nhào đại xuống mé mương khi chú ba la toáng len:
- Cô Ly kia rồi !
Đào xốc tới ôm chầm lấy Lưu Ly, cô nằm bất động, nguoi cứng đơ lạnh ngắt, mặt bê bết bùn trông thật dễ sợ Chị Ly, chị Ly Mặc cho Đào lây mạnh, Lưu Ly vẫn nằm yen . Qúa sợ, Đào khóc ré len rồi lăn ra đất ngất xỉu Ngày mai phải mua trái cây ra cúng ngoài miếu mới đuoc !
Đang cố gắng uống cho hết ly sữa nóng hổi, Lưu Ly yếu ớt hỏi:
- Tại sao phải cúng hả dì Tam ? Mặt bà già khó đăm đăm nhu giãn ra. giọng dịu lại:
- Đã nói chỗ đó có cô hồn "mấy nguoi" mạng lớn mới tấp vô đó mà không chết . Fải cúng tạ Ơn họ chớ sao nữa !
Lưu Ly mệt nhọc ngắt lời bà:
- Con nghĩ trước hết phải tạ Ơn nguoi cứu mình Bà Tam chợt cau có:
- "May Nguoi" Biết ai đã cứu mấy nguoi không ? Con hỏi, nhung Đào nói không biết . Nó bảo lúc gặp con ngoài mé mương nó đã lăn đùng ra xỉu rồi Ba TAm lầm bầm:
- Con qủy nhỏ ấy đáng đánh trăm roi . Thân nó lo không xong mà dám dạy "may nguoi" chạy máy đuôi tôm cho xảy ra chuyen động trời, thật hú hồn hú vía !
Lưu Ly buột hỏi:
- Nhung ai cứu con vay ? Ba Tam ngập ngừng:
- Thì chú Ba làm vườn chứ ai, chú thấy "may nguoi" nằm dạt ở mé mương mới hô hoáng len, ai nấy chạy xốc lại lo xốc nước cho "may nguoi" tỉnh lại . Suốt đêm cả nhà lo hơ lửa xoa rượu cho "may nguoi"....Chưa bị sưng phổi vì cảm lạnh trúng nước là may lắm!
Lưu Ly nhíu nhíu mày Nhung ai kéo con ngoài sông lớn vào bờ Bà Tam lắc đầu thật nhanh:
- Khong biết ! Nghe đâu tự "may nguoi" dạt vào bờ VÔ lý ! Có nguoi kéo con mà !
Chắc tụi qủy tren ghe chớ ai . NÓ kéo "may nguoi" vào đó rồi trốn mất biệt . Đúgn là quân bất nhơn ác đức . Để coi nó trốn đuoc bao lau, trước sau gì công an cũng tóm cổ, cho nó ở tù rục xương luon Lưu Ly nhăn nhó:
- Rủa họ làm chi, con có chết đâu mà ở tù rục xương Bà Tam làm thinh . Lưu Ly mệt mỏi kéo mềm đến tận cằm . Cô muốn ngủ nhung ngủ không đuoc . Nằm tren giường Ly cứ tưởng mình đang vật lộn với sóng nưỚc . Cô cứ thấy mình cứ trồi len hụp xuống, đầu óc quay cuồng, chóng mặt khủng khiếp . Cho tới bây giờ đầu Lưu Ly vẫn nhứt nhu búa bổ, cô mặc áo ấm, đắp mền kín, xức dầu khá nhiều nhung van thấy lạnh thấy xương Đúng là Lưu Ly vừa trải qua một tai nạn kinh nguoi . Cái cảm giác bị níu xuống đáy sông cứ đến với cô từng hồi, làm cả đêm Ly giật mình suốt và chập chờn vì ác mộng Lúc nãy dì Tam nói đêm qua cô mê sảng, lăn lộn, nói nhãm luon mồm làm ong Chín phát hoảng . Ai cũng sợ cô bị....mất trí nhớ . Khi nghe bà Tam kể vay, Lưu Ly đã cười vì không hiểu sao bà già khó chịu này lại khéo lo viễn vông đến thế Bây giờ Ly hiểu rồi !....Tại mọi nguoi thấy cô chết giấc ngay cái miễu nổi tiếng linh thieng kia . Ôi trời ! Nếu dì Tám không nhắc tới chuyeun cúgn tạ Ơn, chắc Ly chưa nghĩ ra nguyen do làm mọi nguoi sợ cô bị điên đầu Nhung tại sao nguoi ta lại kéo cô vào đó nhỉ ? Đúng là một sự ngẫu nhien đáng sợ ! Giá nhu mọi nguoi tìm thấy Ly ở chỗ khác, chắc con bé Đào không hoảng đến nổi chết giấc đau Lưu Ly chậm chạp trở mình . Mắt cô trĩu nặng vì buồn ngủ . Có điều vừa thiu thiu Ly lại giật mình, nhung khổ sao cô không mở mắt ra đuoc . Trong bóng tối, cô thấy mình bị quay cuồng theo một dòng soáy thật dữ dội . Cô la, nhung không đuoc, nước vừa dìm cô xuống vừa cuốn cô đi . ngay lúc đó có một nguoi ôm lấy cô . Ly cố nhìn nhung không rõ là ai . Cô biết chắc đó là một nguoi đàn ong . Giọng ong ta lạnh lẽo, quyền hành:
- Cố len ! Cố len không thì chết !
Nguoi Lưu Ly cứgn đơ, cô để mặc cho ong ta kéo mình trồi len hụp xuống giữa dòng xoáy giá buốt tâm tối đó . Ly cố gắng mở to mắt . Trong vùng ánh sáng nhập nhoè, cô thấy một gương mặt cúi xuống thật sát mặt mình . Sát đến mức Lưu Ly không nhìn đuoc để xem đó là ai Dồn hết sức Lưu Ly la tọ và đẩy gương mặt ấy ra trong một tích tắc, cô bắt gặp một đôi mắt sáng rực nhung đầy u uẩn nhìn cô đăm đăm . Vừa lúc ấy Lưu Ly nghe thấy tiếng mình hét, lẫn tiếng Đào gọi dồn dập . Cô nhỏm dậy và nhận ra mình đang nắm chặt vai của Đào Mặt con bé lo lắng:
- Trời ơi! Chị mơ gì mà em keu gần chết vẫn không dậy Ôm lấy đầu, Lưu Ly trấn tĩnh lại . Đây là lần thứ hai cô mơ thấy nhu vay . Vẫn đôi mắt và giọng nói đó . Nhung lần đầu cô mơ hồi nào ? Sao Ly không nhớ nổi vay kìa ? Vỗ vỗ vào trán, Lưu Ly thẫn thờ nằm xuống, giọng hỗn hễn vì mệt:
- Hễ cứ chớp mắt là....là....thấy hắn ta, ghê quá !
Đao hốt hoảng:
- Chị....chị thấy ai vay ? Lưu Ly lắc đầu hoang mang:
- KHong biết ! CHị không nhìn rõ mặt nhung vẫn có đôi mắt sáng quắc cứ ám ảnh chị suốt đêm qua tới giờ . Trong mơ hắn....ôm chị rồi đẩy đi dưới nước . Cái cảm giác y nhu thật này làm chị sợ . Bây giờ chị chẳng nhớ nỗi, lúc ở dưới sông có ai đẩy chị len hôn mà sao chị lại tấp vào bờ đuoc Đào bối rối ngó sang chỗ khác . HÔm qua dù không ai nói ra . Nhung cô biết chính Tuong khùng đã kéo Lưu Ly vào bờ . Có lẽ vì mệt qúa nen anh ta đã xỉu luon . Nghe mấy nguoi làm cỏ ngoài vườn xì xầm rằng từ tối đến giờ, Tuong khùng cũng sốt mê man không dậy nổi Đào chột dạ khi thấy gương mặt ửng đỏ của Lưu Ly . Cô cũng bị sốt, bị mê sảng, đã vay nằm mo( còn thấy gã đàn ong nào đó ôm và kéo đi dưới nước . Hèn chi dì Tam lo mua nhang đèn hoa quả ra miếu cúng cũng phải Đang suy nghĩ lung tung, Đao bỗng nghe ong Chín lớn tiếng dưới nhà:
- Tao không thưa cho tụi bây ở tù thì thoi còn tới yeu cầu này nọ hả ? Hừ ! Bây mất chỗ làm là tụi bây, tao chả lien quan gì Lưu Ly cũng ngạc nhien, đây là lần đầu nghe ong giận đến thế . Đưa mắt nhìn Đao, hai nguoi im lặng lắng nghe xem chuyen gì Dưới nhà vang len giọng rầu rĩ của một dàn ong:
- Tụi con lạy ong Chín, nhờ ong nói dùm với cậu Hai Nhân, không thì cả nhà con chết đói vì mất chỗ làm . Ông Chín là nguoi nhân đức rộng lượng cả vùng này ai không biết . Ngay chuyen ong không chấp nhất tụi con làm cô Lưu Ly té sông tụi con đã đội ơn ong suốt đời rồi . Chỉ mong ong Chín thưƠng thì thương cho trót, nói vài lời với cau Hai giùm con Hừ ! Hai Nhân đuổi tụi bây vì thằng Út Tuong cũng mém chết đuối, chớ không vì cháu gái tao đâu . Mày năn nỉ thằng Tuong đó ! Hoa. may nó giữ tụi bây lại làm tiếp Lưu Ly trợn mắt ngó Đào, cô chưa kịp hỏi gì thì đã nghe ông nội nói tiếp:
- Tao vẫn không hiểu sao hom qua thằng khùng đó lại cứu đuoc con Lưu Ly trong lúc cả chục nguoi quần....c cả khúc sông mà không tìm thấy con nhỏ đâu hết một giọng khác rụt rè vang len:
- Chiều hom qua tụi con với cau Út Tuong nhậu trong vườn . Ngà ngà, tụi con mới xin phép về và gặp cô Lưu Ly tren ghe....tật cậy Út nhậu vào hay ra sông lội lắm . Chắc nhờ vay mới gặp cô Ly....
Khong dằn đuoc ấm ức, Ly lắc mạnh vai Đào giọng lạc đi vì bất ngờ:
- Vậy mà mấy nguoi nói không biết ai kéo toi vào bờ . Tại sao phải giấu toi chứ ? Đao ấp úng:
- Em không biết thật mà !
Nhung dì Tam nhất định phải biết Chắc dì sợ chị....ớn ong khùng đó....
Mặt Ly đanh lại:
- Vô lý ! Khùng mà biết cứu nguoi cũng phải mang ơn . Toi không hiểu nổi dì Tam định giở trò gì mà dối trá nhu vay Đao nhẫn nhục làm thinh . Dưới nhà chỉ vang len tiếng đuoc tiếng mất, nen cô không hieu ong Chín và mấy nguoi khách nói gì với nhau nữa Lưu Ly Chợt dịu giọng:
- HÔm qua mọi nguoi tìm chị ra sao ? Em kể thật đi . Chẳng việc gì phải sợ dì Tam cả Hồi sáng em đã kễ rồi Những chuyen xảy ra có đúgn thế đau Đào chép miệng nói một hơi:
- Sau khi mò dưới sông cả tiếng đồng hồ, mọi nguoi quay về vì trời tối quá rồi . Ngang cái mương gần miếu . Bác ba thấy anh Tuong ở dưới . Mọi nguoi xọc xuốgn thì thấy luon cả chị . Hai nguoi đều bất tỉnh . Em tưởng chị chết roi nen xỉu luon . Lúc tỉnh dậy đã nằm ở nhà, nen chuyen gì xảy ra lúc đó em không biết Lưu Ly mím môi:
- Bây giờ anh ta ra sao chăc' em biết Đao cúi đầu lí nhí:
- Nghe nói suốt đêm qua ảnh cũng bị sốt và mê man giống y nhu chị Lưu Ly thoát rùng mình vì hai chữ "nhu chị" đuoc Đào nhấn mạnh Vậy là cô đã bị đôi mắt của Tuong ám ảnh . Anh ta đã cố sức nâng Ly len cho cô khỏi bị ngộp . Cái cảm giác trồi hụp và đuoc đẩy đi bởi ai đó là có thật, nhung cô không phân biệt đuoc khi nào là mơ, khi nào là thật vì tâm trí cô đang hoảng loạn Lẽ nào đôi mắt đó của một nguoi tâm thần Lưu Ly thẫn thờ hỏi:
- Anh ta có đien thật không ? Đao ngập ngừng:
- Em chưa thấy ảnh len cơn lần nào, nhung dân của vùng này ai cũng nói ảnh điên . Trước kia phía ben đất nhà ảnh . Khúc cũng gần giáp mương ben mình, có một cái nhà sàn đẹp lắm ! Ảnh len cơn đôt' cháy tieu luon . Nhung bình thường ảnh lầm lì chả quậy phá ai Chị nhất định gặp Tuong để cảm ơn HỌ không cho chị gặp đâu ! gia đình ở bển ghét mình lắm ! Nhất là Hai Nhân, anh của Út Tuong . Mấy nguoi hồi nãy đúng là ngốc, nen mới tới năn nỉ ong Chín qua xin Hai Nhan cho họ đuoc tiếp tục làm công Ông nội không đi, chị sẽ đi . Lấy ơn trả oán mới hay chứ !
Đao ngơ ngác:
- Chị còn sốt kia mà !
Buông nguoi xuống giường, Lưu Ly mệt mỏi:
- Thì ngày mai, ngày mốt gì đó . Nhất định chị sẽ gặp anh ta Đao vội vàng nói:
- Út Tuong không đáng sợ bằng Hai Nhân đâu . Ông chín chẳng đời nào để chị qua bển Lưu Ly ngắt lời con bé:
- Chị không nói, em không mách lẽo . Ông Chín nào mà biết cơ chứ !
Đao khổ sở:
- Xin lỗi chị ! Em không thể giấu ong Chín chuyen này , Nguy hiểm lắm !
Lưu Ly riễu cợt:
- Em có quan trọng hoá vấn đề không vay ? Đi cảm ơn nguoi đã cứu mình mà nguy hiểm . Tuong điên, nhung đã cắn xé, rượt đuổi ai chưa ? Đao ngao ngán:
- Chị không hiểu gì hết, em có nói chị cũng vô ích . Em chả quan trọng hoá vấn đề, nhung có nhiều chuyen không đơn giản nhu chị thấy . Gia đình chị rắc rối lắm !
Rắc rối hả ? Lưu Ly nhắc lại lời Đao một cách máy móc, cô ngẫm nghĩ :
- " Ở đây chỉ có mình ong noi, nhung Đào lại nói tới gia đình, nhu vay là sao chứ ? Cô lắt léo hỏi:
- Em muốn nói ông nội chị rắc rối phải không ? Ly tưởng Đao sẽ giẫy nãy len phân bua giải thích, ai ngờ con bé thản nhien đáp:
- Chị hiểu sao cũng đuoc . Nhung có nhiều chuyen em không đuoc phép nói với chị Lưu Ly dò dẫm:
- Nhu chuyen gì ? Chuyen mâu thuẫn với nhà bà Hà, chuyen cái miễu và ai đã tự tử ở đó Lưu Ly khó chịu nhìn Đào:
- Nếu chuyen này có lien quan đến gia đình, nhất định chị sẽ tìm hiểu Đao đứng dậy mỉm cười:
- Nhung từ ai chớ không phải từ em Lưu Ly hậm hực nhìn Đào ra khỏi phòng . Con bé cũng láu cá chớ đâu vừa gì . Thà nó lắc đầu nói không biết, chứ úp úp mở mở kkiểu này thật là tức anh ách Vừa nhắm mắt lại, Ly đã nghe tiếng ong Chín vang len:
- Đã thức dậy chưa Ly ? Nhỏm nguoi len, cô nũng nịu:
- Con có ngủ đuoc đâu mà thức . Cứ mơ mơ màng màng là thấy nhu đang dưới nước . Con sợ qúa noi ơi !
Ông Chín thở hắt ra:
- Lớn mạng lắm mới không chết . Thật noi hú hồn hú vía con . Để ngày mai noi đưa về trễn cho yen thân già này Sao lại về ? Chưa đủ một tuần lễ mà noi !
Ông Chín khoat tay:
- Bao nhieu đó là đủ rồi, khỏi bàn cải nữa Lưu Ly phụng phịu:
- Con muốn ở đây với noi . Tại sao noi lại....đuổi ? Nhiều lúc con tủi thân ghê . Ba mẹ chỉ quan tâm tới anh Đoàn, về đây tưởng đuoc noi thương . Ai ngờ....hic ..hic....Noi cũng không muốn con ở gần . Thật ra tren đời này đâu có ai thương con Ông Chín cau mày:
- Lại than thân và trách nguoi khác . Con biết rõ là noi thương con hơn thằng Đoàn, sao lại lu loa len nhu vậy . Noi rất muốn con ở đây, nhung lỡ xảy ra chuyen gì, noi không gánh nổi trách nhiệm đâi Lưu Ly sụt sùi:
- Đời nguoi ta chết hụt một lần là quá nhiều rồi, chẳng lẽ có xảy ra chuyen gì nữa . Nhung dù có xảy ra chuyen gì, con cũng ở đay coi cho bằng đuoc Ông Chín lắc đầu ngao ngán:
- Vì cái nết lỳ và bướng này mà con bị mẹ la suốt ngày chớ gì ? Nếu con đã nói thế, noi không đuổi nữa . Giỏi lắm tuần này, con cũng đòi về vì chán Lưu Ly tươi ngay nét mặt:
- Con không dám chán đâu và con sẽ không về, nếu chưa giải quyết xong nhieu chuyen Ông Chín tỏ vẻ chú ý :
- Cụ thể là việc gì ? Lưu Ly làm bộ suy nghĩ rồi nói một hơi:
- Cám ơn anh Út Tuong, năn nỉ anh Hai Nhan dùm mấy nguoi làm con té sông....
Ông Chín nghiem mặt ngắt lời Ly:
- Hai việc đó đều khogn phải của con . Noi đã sang tận nhà cám ơn họ rồi . Con biết Hai Nhan là nguoi thế nào chưa mà định tài khôn năn nỉ cho quân khốn nạn đó !
Lưu Ly ngập ngừng:
- Nguoi ta đã tới năn nỉ và nhờ mình năn nỉ cho đừng bị chủ đuổi . Nếu nội từ chối, thì....hơi nhỏ mọn, không đúng với biệt hiệu ong chín từ thiện Ông Chín đập bàn:
- Ranh con bày đặt lý sự . Tao mà hạ mình năn nỉ thằng bợm ấy hả . Thật hoang đường . Đúgn là lũ ngu làm bậy nói càn !
Lưu Ly chớp mắt:
- Họ không ngu đâu noi . Trái lại con tin họ biết "trọn mặt gửi vàng", mới tới năn nỉ "Ông Chín Từ Thien" giúp dùm làm phước đó chứ !
Nhung noi không thể nói chuyen với thằng Hai Nhan Tại sao vay hả noi ? Nhà mình và họ có mâu thuẫn gì ? Nội kể cho con nghe với giọng Ông Chín gắt gỏng:
- Đứa nào nói với con ?....
Ll lắc đầu:
- Con nghe mấy nguoi làm vườn xầm xì . Nhung hỏi thì họ làm thinh Lừ mắt nhìn cháu gái, ong chín cáu kỉnh:
- Đúgn là "Nuôi ong tay áo, nuoi khỉ dòm nhà" Đi đuoc vài bước, ong quay phắt lại:
- Đứa nào nói đến Út Tuong và Hai Nhan, con Đai phải không ? Dạ khogn phải ! Con nghe Noi nói chuyen với khách dưới nhà Hừm ! Noi không muốn con nhắc tới hai cái tên này . Nghe chưa ? Ngoan ngoãn biết vâng lời thì ở tới bao giờ cũng đuoc . Ngược lại, xéo xắc, lắm điền thì....cút về tren ấy ngay . Bao nhieu năm tao quen không con, không cháu rồi . Bây đừng làm phiền tao nữa . Nội thằng cha bây, tao đã khổ cả đời, giờ chỉ còn vài năm cuối, tao chỉ, chỉ xin đuoc sống thanh thản mà thoi Lưu Ly ngỡ ngàng nhìn theo Ông Noi . Qua lời ong, cô có cảm giác ba mình có lien quan đến việc thù hận với ben kia, nếu khogn thì sao ong lại lập cái miếu dưới gốc xoài Nhất định Lưu Ly phải tìm hiểu cho bằng đuoc những uẩn khúc của gia đình . Cô linh cảm rồi mình sẽ bị xứ sở cây trái sông nươc này trói buộc không trở lại Sai Gon Điều này cùng dễ hiểu vì đây là quê hương, là nơi nuôi ba cô lớn len . Quay lại với quê hương, với mồ mã ong bà, với đất đai ruộng vườn, là điều tốt cơ mà .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.