Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 

Anh là xã hội đen thì đã sao? - Meili

 
Có bài mới 07.07.2014, 10:32
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới [Sưu tầm] Anh là xã hội đen thì đã sao? - Meili - Điểm: 11
Anh Là Xã Hội Đen Thì Đã Sao

Tác giả: Meili

Số chương: 32

Nguồn: Zing

images


Chương 1

Chiếc xe Mescerdes đen bóng, mới cứng cựa đỗ phịch trước cổng học viện SER1, một người đàn ông khoảng 30 tuổi mặc vét xuống mở cửa xe, một người phụ nữ cũng khoảng 30 tuổi xuất hiện mặc bộ díp đen, tay cầm ô trắng như đang đợi ai đó còn ngồi trên xe.

Cánh cửa ôtô mở ra, một người nữa bước xuống xe, mũ trắng, váy trắng, giày búp bê trắng, miệng cười không tươi, cô gái vừa bước xuống xe lập tức ánh nắng mặt trời ngày hè như bị hào quang khác lấn át, thật là trắng gì mà sáng thế.

- Bên ngoài trời nắng như vậy mà vào đây mát quá dì nhỉ? - Giọng cô gái lanh lảnh.

- Vâng. Thưa cô đi lối này.

Tại phòng làm việc của thầy hiệu trưởng.

- …Chương trình học ở đây rất nhẹ nhàng, không giống như ở các học viện khác, chúng tôi lấy sự thoải mái của học sinh làm đầu. Các thầy cô trong học việm không chỉ tận tình, tận tâm, nhiệt huyết tràn trề, nắm bắt chính xác trình độ của các sinh viên …

- Đủ rồi. Giờ thầy nghe em hỏi. Em hỏi câu nào trả lời đúng câu đấy, trả lời trọng tâm, ngắn gọn. Thầy hiểu ý em chứ?
Thầy giáo bị bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tự tin cười nói:

- Được, được, cô cứ hỏi.

Mai Mai cười tươi:

- Trước hết, đến đây thì em là học sinh của thầy nên thầy cứ việc xưng hô cho đúng cách giao tiếp của thầy trò với nhau. Từ nãy đến giờ em đã nghe thầy nói rất nhiều nhưng đó đều là những việc em không quan tâm.

- Vậy em cứ hỏi việc em quan tâm, tôi sẽ giải…

- Em học lớp nào?

- VIP1.

- Ở đâu?

- Dãy nhà A, tầng 2.

- Ok. Thank u!

- Được rồi. Dì cứ về đi. Giờ con đến lớp học. Dì ra xe đi.

- Vâng. Vậy tôi về trước. Trưa cô chủ về nhà ăn cơm.

- Ok. - Mai Mai cười tạm biệt.

- Mình học ở dãy A. Dãy A ở đâu nhỉ? Ê ấy ơi tớ hỏi. Ê này!

Một thanh niên thân hình cao ráo vừa bước đi, Mai Mai vội chạy theo hỏi:

- Ấy ơi, ấy, ấy ơi, tớ muốn hỏi cái này. Ê.

Mai Mai cứ chạy đuổi theo mà cậu thanh niên kia không quay lại.

- Ê THẰNG KIA! CÁI THẰNG QUẦN JEAN ÁO XANH KIA!

Cậu ta đứng khựng lại, Mai Mai cắm cổ chạ

các nhân vật chính:

Mai Mai: tiểu thư duy nhất của tập đoàn nổi tiếng châu Á Nhất Mai. 19 tuổi. Hay cười, hoà đồng, thỉnh thoảng vẫn hơi bị kiêu - bệnh của con nhà giàu. Sinh viên năm 1 của học viện SER1, là nơi học của những ai được xác định là sẽ làm sếp trong tương lai.

Nhất Bảo: cậu chủ của băng đảng xã hội đen khét tiếng ở Việt Nam. 21 tuổi. Lạnh lùng, nham hiểm. Sinh viên năm thứ 1 của học viện SER1.

Tình yêu không quan trọng địa vị, không quan trọng giai cấp, không quan trọng vật chất, không quan trọng thân phận. Yêu chỉ đơn giản là yêu.

Chiếc xe Mescerdes đen bóng, mới cứng cựa đỗ phịch trước cổng học viện SER1, một người đàn ông khoảng 30 tuổi mặc vét xuống mở cửa xe, một người phụ nữ cũng khoảng 30 tuổi xuất hiện mặc bộ díp đen, tay cầm ô trắng như đang đợi ai đó còn ngồi trên xe.

Cánh cửa ôtô mở ra, một người nữa bước xuống xe, mũ trắng, váy trắng, giày búp bê trắng, miệng cười không tươi, cô gái vừa bước xuống xe lập tức ánh nắng mặt trời ngày hè như bị hào quang khác lấn át, thật là trắng gì mà sáng thế.

- Bên ngoài trời nắng như vậy mà vào đây mát quá dì nhỉ? - Giọng cô gái lanh lảnh.

- Vâng. Thưa cô đi lối này.

Tại phòng làm việc của thầy hiệu trưởng.

- …Chương trình học ở đây rất nhẹ nhàng, không giống như ở các học viện khác, chúng tôi lấy sự thoải mái của học sinh làm đầu. Các thầy cô trong học việm không chỉ tận tình, tận tâm, nhiệt huyết tràn trề, nắm bắt chính xác trình độ của các sinh viên …

- Đủ rồi. Giờ thầy nghe em hỏi. Em hỏi câu nào trả lời đúng câu đấy, trả lời trọng tâm, ngắn gọn. Thầy hiểu ý em chứ?

Thầy giáo bị bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tự tin cười nói:

- Được, được, cô cứ hỏi.

Mai Mai cười tươi:

- Trước hết, đến đây thì em là học sinh của thầy nên thầy cứ việc xưng hô cho đúng cách giao tiếp của thầy trò với nhau. Từ nãy đến giờ em đã nghe thầy nói rất nhiều nhưng đó đều là những việc em không quan tâm.

- Vậy em cứ hỏi việc em quan tâm, tôi sẽ giải…

- Em học lớp nào?

- VIP1.

- Ở đâu?

- Dãy nhà A, tầng 2.

- Ok. Thank u!

- Được rồi. Dì cứ về đi. Giờ con đến lớp học. Dì ra xe đi.

- Vâng. Vậy tôi về trước. Trưa cô chủ về nhà ăn cơm.

- Ok. - Mai Mai cười tạm biệt.

- Mình học ở dãy A. Dãy A ở đâu nhỉ? Ê ấy ơi tớ hỏi. Ê này!

Một thanh niên thân hình cao ráo vừa bước đi, Mai Mai vội chạy theo hỏi:

- Ấy ơi, ấy, ấy ơi, tớ muốn hỏi cái này. Ê.

Mai Mai cứ chạy đuổi theo mà cậu thanh niên kia không quay lại.

- Ê THẰNG KIA! CÁI THẰNG QUẦN JEAN ÁO XANH KIA!

Cậu ta đứng khựng lại, Mai Mai cắm cổ chạy tới.

- Hìhì, cậu đứng lại rồi.

- Vừa gọi tôi là gì?

Mai Mai đang cười toe toét thì thộn mặt ra, nhìn gương mặt lạnh như đá, nghe giọng nói buốt như băng, các dây thần kinh như đua nhau đình công. Mai Mai đứng im như phỗng nhìn cậu thanh niên mắt như dao găm phóng về phía mình.

Ưm, tôi, tôi,… - Mai Mai cúi đầu cậy móng tay, ánh mắt kia vẫn cứ hằm hằm nhìn cô.

- Vừa gọi tôi là gì?

Cái giọng kia lại vang lên, cậu ta gằn từng tiếng một.

- Là …‘thằng’, nhưng là tại tôi gọi mãi mà cậu không chịu quay…

- IM ĐI.

Cậu ta gầm lên, ánh mắt đầy sát khí, lạnh lùng quay người bỏ đi.

Mai Mai cảm thấy trong người như có một luồng hàn khí cực ghê ghớm đang lan truyền dọc cơ thể, vậy mà bên ngoài người cô nhễ nhại mồ hôi.

Cái bóng của cậu ta dừng lại:

- Từ giờ hãy nói năng cho cẩn thận, cô chỉ là đại tiểu thư ở trong nhà cô thôi, còn ra ngoài, cô chẳng là gì hết. Đừng nên để bị đánh.

Mai Mai từ nãy giờ chỉ chăm chăm nhìn cái bóng của người đó in dưới nền đất. Cái bóng đó nói xong thì quay đi. Mai Mai cảm thấy như cả bầu trời trên kia sắp đổ sụp xuống, cô ngẩng lên nhìn. Ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu thẳng vào mặt cô, vậy mà Mai Mai cứ đứng giữa sân ngước cổ nhìn trời. Không xong rồi, Mai Mai thấy thân thể mình mỗi lúc một nặng, đôi chân sắp không đỡ nổi rồi. Đầu óc váng vất, người đổ dần ra sau.

Mai Mai thấy gáy mình như vừa va phải đá, nhưng lạ là không đau.

Trời ơi mình say nắng rồi.

- Điên à? Đi ngắm mặt trời lúc hừng hực nắng làm gì?

Có tiếng người.

là giọng nói đáng ghét đó.

sao nghe gần quá vậy, hình như nó phát ra từ tảng đá cạnh tai mình.

KHÔNG PHẢI CHỨ?

Như bị điện giật, Mai Mai đứng dựng lên, tách mình ra khỏi tảng đá, đầu óc còn đang choáng váng nên cô bị loạng choạng. Cố đứng vững lại, nhìn lại cục đá kia.

Mình đoán không sai đúng là tên đáng ghét đó.

Hắn đứng dưới nắng chỗ mà Mai Mai vừa suýt nằm ngửa ra.

- Sao cậu lại nói thế với tôi. Từ trước đến giờ chưa ai doạ tôi như vậy, chưa ai bảo tôi nói năng lung tung thế nọ thế kia, vậy mà cậu dám..

Mai Mai giơ tay tiến tới trước định đánh cậu ta nhưng vừa bước đi mắt mũi lại hoa cả lên, cô bổ nhào về phía trước. Thấy cổ trước mình bị một bàn tay nắm lấy, Mai Mai trong tư thế nghiêng một góc 60 độ so với mặt đất. Cổ bị bóp rất khó chịu nhưng nhất thời Mai Mai không cảm nhận thấy. Cô chỉ thấy trước mắt mình là một cánh tay săn chắc, và môi mình đang chạm vào cánh tay đó..

Lực đẩy từ dưới lên, đẩy Mai Mai đứng lên, nhưng vì bị bất ngờ, Mai Mai đứng lên rồi lùi, lùi ra sau, đến khi vấp phải bậc thềm hành lang thì ngồi phịch xuống, đau cả mông.

Mai Mai nhăn nhó nhìn cậu ta, rồi tròn mắt thẫn thờ:

Một boy cao ráo, mặc áo sơ mi, hai cúc trên để mở, mái tóc vuốt gel thật hợp với gương mặt dài, góc cạnh thật manly. Cậu ấy đang tiến lại phía cô, giữa trời đầy nắng nhưng cậu ta đi đến đâu thì ánh nắng ở đó lại tự động dịch qua chỗ khác như biết rằng dù mình có sáng chói đến đâu cũng không thể bằng cậu thanh niên này.

Cậu ta bước đến trước Mai Mai, và nhìn cô, đôi mắt mới mê hồn làm sao.

Rồi bước đi.

Cậu ta bước qua rồi, Mai Mai như tỉnh mộng. Vội đứng lên:

- Này đứng lại. Tôi bảo cậu đứng lại. Cậu ơi đứng lại cho hỏi tí.

Nhưng cậu ta không đứng lại, Mai Mai đành vội chạy đuổi theo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn SunniePham về bài viết trên: Nguyệt Nha
     

Có bài mới 07.07.2014, 10:35
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Anh là xã hội đen thì đã sao? - Meili - Điểm: 10
Chương 2

Mai Mai chạy đuổi theo, tay vừa phủi đuôi váy vừa nói:

- Này, sao tôi hỏi cậu bao nhiêu câu mà cậu chẳng trả lời câu nào vậy hả? Mấy lần cậu làm tôi tí ngã, cậu cũng phải có một lời xin lỗi tôi chứ. Cậu tưởng cậu im lặng mà làm tôi sợ được à?

Mai Mai cứ luôn mồm bám theo sau cậu ta, rẽ qua hành lang, đi lên cầu thang, cô hoàn toàn không để ý, chỉ để ý mỗi cái lưng của người mà cô đối thoại cũng như không từ nãy giờ.

- Thôi được, thôi được. Cậu không xin lỗi tôi thì thôi.

Mai Mai đứng khựng lại đầu hành lang:

- Vậy tôi chỉ hỏi cậu câu này thôi. Cậu đã coi tôi như không có thì còn đỡ tôi làm gì? Cậu để tôi chết phơi ở dưới sân không phải cậu sẽ vui hơn sao?

Cậu ta quay lại, đưa tay vẫy vẫy ra hiệu Mai Mai đi về phía mình. Chả hiểu lúc đấy nghĩ gì, mà Mai Mai cứ thế thoăn thoắt đi về phía cậu ta.

Cậu ta cúi đầu xuống, gương mặt lạnh tanh:

- Nếu hôm nay cô mặc quần thì tôi cũng chẳng đỡ cô làm gì?

??????

Mai Mai tím mặt, quắc mắt nhìn cậu ta. Cậu ta khinh khỉnh quay mặt đi:

- Đây là dãy nhà A.

Rồi cậu ta lấy tay mở cửa lớp bước vào trong.

Mai Mai đứng ngoài ngó trước ngó sau.

Thì ra nãy giờ cậu ta lẳng lặng đưa mình đến nơi mình cần sao. Hứ, chu đáo vậy mà cứ làm ra vẻ bất cần đời.

- Em là học sinh mới của VIP1 đúng không?

Mai Mai đang tủm tỉm cười một mình giữa hành lang không một bóng người, nghe tiếng người hỏi thì hỏi lại:

- Thầy hỏi em ạ? À, à vâng. Em là học sinh mới, em đang tìm lớp VIP1. Lớp mình đây phải không ạ? Em chào thầy.
Luyên thuyên một hồi rồi Mai Mai tự động bước vào lớp. Nhìn thầy giáo hớn hở tươi cười thì Mai Mai cũng tươi cười hớn hở lại.

Rôi quay xuống lớp.

Trước mắt Mai Mai là một dãy gồm năm bàn uy nhất trong lớp xếp hàng ngang. Thấy có sự phân biệt rõ rệt, ba người con trai ngồi ba cái bàn gần cửa, một mình cậu ta ngồi riêng một chỗ, cách li với ba người kia bởi cái bàn thứ tư tính từ cửa vào. Và đó là cái bàn duy nhất còn thừa trong lớp.

Nhà mình là mốc biên giới sao?

- Thưa thầy có phải em sẽ ngồi ở cái bàn còn lại kia không ạ?

Mai Mai cười như mếu.

- Không sai, em thật tinh ý. Các tài liệu và đồ dùng em cần đều đã có sẵn trên bàn.

Mai Mai tiến đến chỗ ngồi của mình. Thấy cậu ta đang nhìn mình, bất giác cô cười với cậu ấy một cái. Vậy mà cậu ta hờ hững quay đi.

Con cái nhà ai mà đáng ghét.

RENG…………

- Tạm nghỉ.

Thầy giáo nói.

- À, Mai Mai này. Trò có muốn ăn hay uống gì thì dùng điện thoại ở góc tường kia. Chỉ cần nhấc lên, bấm phím 1 là gọi xuống căngtin. Họ sẽ mang đồ ăn lên.

-Vâng. – Mai Mai uể oải đáp.

- Này, sao học được một tuần rồi mà giờ cậu mới đi? - Một trong ba cậu con trai ngồi gần Mai nhất hỏi.

- À, mình bận đi nghỉ mát. Hìhì.

Cười nhạt hai tiếng rồi Mai Mai nằm gục xuống bàn.

- Cậu sao thế? - Một trong ba cậu kia lại hỏi.

- Đau đầu. Mấy cậu đừng hỏi nữa.

Mai Mai nhắm nghiền mắt lại.

Tiếng thầy giáo văng vẳng,

Vào giờ từ khi nào vậy?

Mai Mai từ từ mở mắt ra và…

cô bắt gặp ánh mắt của cậu ta đang nhìn mình.

Dù đầu đang đau như búa bổ nhưng khi thấy ánh mắt cậu ta nhìn mình khác hẳn những lần trước, bất giác cô lại cười với cậu ta. Và cậu ta lại quay đi.

Tại nhà của Mai Mai.

- Cô bị cảm nắng thật rồi. – Dì Minh chườm khăn lên trán cho Mai Mai.

- Dì đừng nói với bố con dì nhá.

- Được rồi. Nhưng cô phải hứa là phải chịu khó ăn vào đấy.

Mai Mai gật đầu.

Dì Minh bê chậu nước vừa giặt khăn cho Mai Mai ra ngoài.

Còn lại một mình Mai Mai trong phòng, Mai gõ gõ nhẹ lên đầu.

- Nhức đầu quá.

Mai Mai nằm gục trên bàn. Nước mắt rơi xuống ướt mặt giấy trên bàn. Đầu cô mỗi lúc một đau hơn. Mai Mai lấy hai tay ôm đầu, nước mắt không ngừng rơi, đau đến mức Mai không khóc nổi thành tiếng.

- Thưa thầy, bạn mới này chắc không thể học tiếp được rồi. - Giọng nói đó, đầu dù đang rất đau nhưng những hình ảnh lúc cô và cậu ta ở dưới sân lại hiện ra rất rõ.

- Nhất Bảo, em nói ai? Mai Mai hả? Trò đấy bị sao?

Thầy giáo đi xuống, ngó nhìn Mai Mai, thất sắc, mặt thầy còn tái hơn cả mặt Mai Mai:

- Em sao vậy? Hả?

Mai không đáp, chỉ càng khóc nức lên. Cũng lúc ấy, ở góc nào đó trong lớp, giọng nói đó lại vang lên, vẫn lạnh tanh nhưng Mai Mai không còn thấy băng giá như trước nữa.

- Phòng VIP1 có sinh viên bị cảm. Thầy mau cho người lên ngay.

Vài giây sau, giọng nói của Nhất Bảo nghe gần hơn:

- Thầy hỏi xem bạn ấy có muốn thông báo với người nhà không.


- Cậu ta tốt như vậy mà sao cứ làm vẻ ngoài lạnh lùng quá thế nhỉ? Tại sao cậu ta phải làm vậy chứ? Nhất Bảo, Nhất Bảo..

- Cô đang mệt không nằm nghỉ sao, còn đang nói gì vậy?

Mai Mai đang lảm nhảm thì dì Minh bước vào.

- À, không có gì ạ.

Sao tự nhiên mặt mình nóng thế này???

Tại trang viên nhà Nhất Bảo.

- Cậu chủ, tin bọn Trâu Trắng ở Hải Phòng muốn làm phản là có thật.

Nhất Bảo ung dung uống trà.

- Cậu chủ, chúng ta nên thẳng tay chừng trị luôn hay chỉ đánh động bọn chúng?

- Điều tra kẻ chủ mưu là ai?

- Không phải tên cầm trịch mà là tên phó.

Nhất Bảo nhếch môi:

- Chặt tay tên phó. Nhãi nhép mà cũng muốn làm càn. Tên cầm trịch vô dụng. Lôi hắn ra, đánh hắn cùng với bọn theo phe tên phó một trận.

- Như.. như vậy có nhẹ quá không?

Nhất Bảo cười khẩy:

- Không cần đứa nào chết, cho bọn chúng nếm mùi để lần sau có muốn làm phản thì cũng phải dùng đầu động não xem có nên hay là không được rồi!

- Vâng.

Nhất Bảo ngồi lại một mình. Cậu đưa cốc trà lên miệng nhấp một ngụm.

- Cậu đã coi tôi như không có thì còn đỡ tôi làm gì? Cậu để tôi chết phơi dưới sân không phải cậu sẽ vui hơn sao?
Nhất Bảo đặt cốc trà xuống bàn, nhắm mắt lại: hình ảnh cô gái mặc váy trắng ngửa cổ lên trời giữa lúc trời nắng chang chang, rồi gương mặt cô ấy đang cười tươi với cậu.. Nghĩ đến đấy cậu lập tức mở mắt ra, cười khẩy với chính mình.

Trong đôi mắt cậu, người phụ nữ duy nhất hiện hữu chỉ có mẹ cậu. Đã 16 năm nay, kể từ khi mẹ cậu qua đời, thì trong thế giới của cậu hoàn toàn không có đàn bà. Nhất Bảo cao ráo, đẹp trai, đương nhiên là có không ít bạn gái theo đuổi nhưng chả có cô nào thành công. Năm Nhất Bảo học lớp 9, có một cô bạn từ trường khác sang chỉ để ngắm hotboy là cậu ta, nhìn cậu ta được một cái mà người như trên mây, đi đứng thế nào mà trượt chân ngã cầu thang, hơn chục bậc chứ chẳng ít. Ấy vậy mà Nhất Bảo cũng đâu để tâm.

Buổi tối hôm ấy tại nhà Mai Mai.

Mai Mai vẫn nằm thiếp đi ở trên giường từ chiều. Uống thuốc vào rồi nên đầu cũng đỡ đau, nhưng nhiệt độ thì vẫn trên dưới 38 độ.

- Mai Mai, cậu thấy sao rồi? Đỡ tí nào chưa?

Nhất Bảo ngồi cạnh giường, ánh mắt vừa lo lắng vừa ân cần nhìn Mai Mai.

Ôi, ánh mắt này quen quá. À đúng rồi, lúc mình tỉnh dậy giữa giờ học, cậu ấy cũng nhìn mình như vậy. Nhưng ánh mắt này thân thiết hơn.

Mai Mai mỉm cười, nhẹ gật đầu.

Nhất Bảo cũng cười lại.

Ôi, cậu ấy cười trông đẹp trai hơn bao nhiêu.

- Vậy là được rồi, nhiệt độ của cậu cũng hạ rồi. Cậu sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi.

Sáng hôm sau, dì Minh mang cháo và thuốc vào cho Mai Mai.

- Dì ơi, hôm qua, ừm, hôm qua có..

Mai Mai ú ớ không biết nên hỏi thế nào để dì không nghi ngờ.

- À, hôm qua ông chủ có vào thăm cô, ông chủ có hỏi han cô mấy câu, thấy cô còn mệt muốn nghỉ thì ông chủ đi ra.

- Vậy.., tức là.., hôm qua có ai đến nhà mình không dì?

- Không có, thưa cô.

Dì Minh thấy Mai Mai có vẻ thất vọng hỏi lại:

- Có chuyện gì sao cô?

Mai Mai lắc đầu, cười gượng.

- Không, không có gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.07.2014, 10:36
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Anh là xã hội đen thì đã sao? - Meili - Điểm: 10
Chương 3

3 ngày sau Mai Mai đi học lại. Mặc dù bố và dì Minh hết lời nịnh Mai Mai ở nhà nghỉ cho khoẻ hẳn nhưng không hiểu sao Mai Mai lại rất muốn đến lớp.

Mai Mai vừa bước vào, đôi mắt nhìn nhanh về phía cái bàn cạnh cửa sổ, Nhất Bảo đã đến lớp. Mai Mai thấy cậu ta thì vui lạ thường, cười tươi roi rói, nhưng cậu ta không để ý gì đến Mai hết. Mai Mai đi về phía bàn của mình, nhưng mắt vẫn không rời Nhất Bảo

Để xem cậu bơ tôi được bao lâu!

Đến khi Mai Mai ngồi vào bàn rồi, cũng vẫn không nhận được cái nhìn nào của Nhất Bảo cho mình, cô xị mặt.

- Khoẻ rồi hả? Cậu đi học, bọn này vui lắm. - Cậu bạn ngồi bàn bên cạnh nói.

- Thật không đấy? Cậu có hai bạn kia mà còn không vui sao?

Cậu bạn ngồi cạnh cậu kia xen vào:

- Thật chứ sao? Ở đâu cũng thế, cũng phải có cả đàn ông và đàn bà, âm dương hoà hợp, thế mới thích. Lớp toàn gà trống, chán chết. Cậu vào sau nên không biết. Tuần đầu, chúng tôi chả ai quen ai. Ngồi học chán quá phải đứng lên đi về, mặc kệ hết giờ hay chưa..

- âu, òn ạn ia ồi ại mà.

Cậu to béo ngồi ngoài cùng kia mồm nhồm nhoàm nhai bim bim nói leo. Mai Mai nghe không rõ nhăn mặt nhìn cậu ta. Hai cậu kia thấy Mai Mai không hiểu gì thì hạ giọng giải thích. Mai Mai phải dịch người tới để nghe cho rõ.

- À, là mấy buổi đầu, bọn này chán quá, bỏ về hết, chỉ còn mỗi cậu kia là ở lại nghe giảng, chả biết cậu ta là người thừa kế của công ty nào?

Mai Mai gật đầu ra vẻ hiểu, rồi cô quay lại nhìn Nhất Bảo, cậu ta vẫn kiên quyết không đáp lại cái nhìn của cô. Bực mình thiệt.

Đến giờ nghỉ giải lao.

Mai Mai tay chống cằm, mắt tiếp tục nhìn chằm chằm Nhất Bảo. Cậu ta vẫn không chịu nhìn lại. Đáng ghét.

Vào giờ học.

Mai Mai không buồn học nữa, tay cứ tiếp tục chống cằm mà nhìn Nhất Bảo.

Vẫn không chịu nhìn tôi thật sao?

Xột xoạt, xột xoạt…

Cậu thích nghe giảng đến thế cơ à?

Roạt, roạt…

Nhưng nhìn cậu chú nghe giảng cũng có cái hay. Cậu giống bố hay giống mẹ mà đẹp trai vậy hả? Mà sao cậu cứ bơ tôi thế. Này, tôi điên lắm rồi đó nha.

Ực, ực…

Mai Mai tức giận đập bàn quát:

- Cậu có thôi ăn được không hả?

Cậu béo ngoài cùng đang uống nước thì bị sặc, ho sùa sụa.

- Cậu đến đây để học hay để ăn? Tôi thấy cậu chỉ có ăn với ăn thôi, thế thì cậu ở nhà mà ăn, đừng làm phiền chúng tôi nghe giảng.

Cậu béo kia đứng bật dậy:

- Nghe thì cậu cứ nghe, tôi có bắt cậu nhét thịt vào lỗ tai đâu. Hai người này ngồi gần tôi hơn còn chẳng có ý kiến gì, cậu ở tít chỗ đấy, quyền gì mà lên tiếng.

Mai Mai cũng đứng dậy:

- Cậu to xác mà suy nghĩ quá nông cạn. Hai bạn ấy không nói là vì tôn trọng cậu, vậy mà cậu không biết đường tôn trọng lại người ta. Không lẽ cái gì cậu cũng phải để nói mới biết à? Sao cậu không tự động não một chút. Hứ, đúng là ngu xi tứ chi phát triển.

Cậu béo ra khỏi chỗ, nặng nề bước về phía Mai Mai. Mai Mai nguýt cậu ta một cái rồi quay mặt ra chỗ khác, không thèm đếm xỉa gì đến cậu ta.

- Nói xong chưa?

Cậu ta giận đến tím mặt nhưng vẫn cố nói câu vừa rồi một cách thoải mái.

Mai Mai nguýt cậu ta một cái nữa, không thèm đáp trả.

Một tiếng gió nhẹ xoẹt qua tai trái của Mai Mai, rồi ‘chát’, rồi ‘uỵch’. Chỉ thấy cậu béo ngã lăn ra đất, bàn tay trái nắm lấy cố tay phải, mặt nhăn nhó. Quay sang thì thấy Nhất Bảo đã đứng lên từ lúc nào, mắt cậu ta như con dao sắc nhọn phóng thẳng về phía cậu béo.

- Nhất Bảo. Nhất Bảo ơi. Cậu đợi tôi một lát.

Mai Mai cắm cổ chạy đuổi theo Nhất Bảo.

- Ui.

Mai Mai chạy thục mạng, nên khi Nhất Bảo đột ngột dừng lại, cô không kịp phanh và thế là… úp mặt vào lưng cậu ta.
Mai Mai vội lùi người lại, xoa nắn mặt mũi.

- Không bị tẹt chỗ nào. Hìhì.

Cô ngẩng lên thấy Nhất Bảo vẫn đứng đó, không quay đầu lại nhìn mình.

Mai ơi là Mai, hết thơm tay lại đến thơm lưng người ta, mày như thế người ta có hiểu nhầm không muốn nhìn mặt mày cũng đúng.

- Ehèm. ehèm…

Mai Mai hắng giọng:

- Ừm, Nhất Bảo này. – Mai vừa nói vừa bước đến trước mặt Nhất Bảo – Hôm nay, mình rất cảm ơn cậu, nếu không có cậu nhanh tay giúp đỡ thì giờ mặt mình đã thành cái bánh bao hồng rồi. Hìhì..

Nhất Bảo không ngó ngàng gì đến Mai Mai đứng trước mặt, cậu đứng dịch sang một bên rồi bước lên một bước, ngang hàng với Mai Mai. giọng lạnh lùng:

- Tôi đã bảo cô hãy nói năng cho cẩn thận kẻo sẽ thế nào cô quên rồi sao?

Nụ cười của Mai Mai tắt ngóm, cô lắc đầu nhưng Nhất Bảo đã cất bước đi ngay khi kết thúc câu nói, chỉ để lại cho cô cảm giác nặng trĩu trong lòng.

Sáng hôm sau đến lớp.

Hôm nay Mai Mai vào lớp trong lớp vắng lạ thường, không thấy tên béo, cũng không thấy Nhất Bảo.

- Hai người kia đâu rồi?

- Ai biết!

- Tay béo chắc còn sợ chuyện hôm qua nên hôm nay không dám đến rồi.

Rồi hai cậu ta giả vờ làm lại động tác của tên béo và Nhất Bảo ngày hôm qua: một người mặt hằm hằm giơ tay đánh lén, một người căm ghét việc làm bỉ ổi ra tay hành hiệp trượng nghĩa. Xong, hai cậu ta ngồi cười sằng sặc với nhau.

Mai Mai không hiểu tại sao hôm nay Nhất Bảo lại nghỉ, cô nhìn cái bàn trống không, chỗ Nhất Bảo ngồi, thấy dưới ngăn bàn cậu ta có cái gì đó. Mai Mai thò tay vào ngăn bàn lấy ra, là một phong bì thư, bên ngoài có nét chữ viết tay: GỬI MAI MAI

Là thư gửi mình sao? Vậy sao lại ở trong ngăn bàn của Nhất Bảo?

Mai Mai mở phong bì thư ra, bên trong có một tờ giấy được gấp làm bốn, Mai Mai mở tờ giấy ra, lá thư chỉ vẻn vẹn có 7 chữ:

Đợi cậu ở cổng sau

Nhất Bảo.

Mai Mai thấy Nhất Bảo viết thư hẹn riêng mình thì vui lắm lắm, không nghĩ ngợi, chạy luôn ra khỏi lớp.

Mai Mai chạy ra cổng sau, đến nơi, đứng từ trong sân trường nhìn ra chả thấy ai, cô bước ra ngoài cổng thấy có cái xe ôtô đang đỗ, Mai không biết đó có phải xe của Nhất Bảo không, định tiến lại xem, bỗng mồm mũi bị một tấm khăn bịt chặt, cơ thể thì bị ai đó giữ từ đằng sau. Mai Mai cố hết sức giãy giụa được vài giây thì ngất đi.

Nhất Bảo đến lớp.

Hai cậu kia ngạc nhiên hỏi:

- Không phải cậu đi hẹn hò với Mai Mai à? Sao về sớm thế?

- Mấy người nói gì?

Hai cậu kia đang tưng hửng, nghe giọng nói lạnh lùng của Nhất Bảo thì mặt ai cũng ngắn lại.

- Thì đây, Mai Mai vừa đọc xong thư của cậu thì chạy ngay ra khỏi lớp.

Nhất Bảo cầm lấy lá thư. Mặt không giấu nổi sự lo lắng, liền rút điện thoại, quay người đi ra khỏi lớp.

-Hất nước cho nó tỉnh lại.

Ào…

Mai Mai giật nảy mình, tỉnh táo lại thì cô thấy người mình sũng nước, tay bị trói đứng dựa cột. Cô ngạc nhiên khi thấy trước mắt mình là …tên béo. Mai Mai tròn mắt nhìn cậu ta đang ngồi vắt chân …gặm đùi gà.
- Này béo, mau cởi trói cho tôi đi. – Mai Mai nói.

Tên béo nghe vậy liền nhổ miếng thịt gà trong mồm ra, cười nhăn nhở.

- Cởi trói? Haha… Mày có biết ai là người ra lệnh trói mày vào không?

- Là cậu chứ ai! – Mai Mai trả lời tự nhiên như đúng rồi.

- Không sai. Tao là người ra lệnh trói mày vào, không lẽ giờ tao lại đi cởi trói cho mày, thế thì ngay từ đầu tao việc gì tao phải trói mày làm gì?

- Thì ở đây chỉ có cậu có thể ra lệnh cởi trói cho tôi thôi, đâu có ai dám tự tiện cởi trói cho tôi chứ.
Tên béo vừa nhai thịt gà vừa cười.

- Sao cậu lại bắt cóc tôi?

- Theo mày thì tại sao?

- Tại hôm qua cậu bị Nhất Bảo đánh.

Tên béo nổi giận đùng đùng vứt cái đùi gà gặm dở xuống nền đất.

- Con điên, cái gì mày cũng biết câu trả lời rồi còn hỏi làm gì nữa?

- Chỉ hỏi cho chắc thôi. – Mai Mai điềm nhiên đáp.

- Mày thích trêu ngươi tao đúng không?

- Tôi không có hứng trêu cậu.

Rồi tên béo cười nham hiểm.

- Mai Mai à! Hôm nay thì không có Nhất Bảo nào ở đây để đỡ đòn cho mày đâu. Nhìn cậu ta lạnh lùng vậy mà cũng biết thương hoa tiếc ngọc cơ đấy! Để xem hôm nay tao sẽ chừng trị mày thế nào để bù đắp cho tội lỗi mày gây ra hôm qua đây?
Mai Mai hơi rúm mình, nhưng không chịu nhịn.

- Công nhận. Tại sao cuộc đời lại bất công quá? Nhất Bảo cái gì cũng hơn cậu. Đẹp trai hơn cậu, cao hơn cậu, dáng đẹp hơn cậu, học giỏi hơn cậu, nhưng cái quan trọng nhất là đàn ông hơn cậu. Này, hay là cậu bị vấn đề gì tâm sinh lí hả?
Tên béo tím mặt quát:

- Tát vào mặt nó cho tao.

Bốp…

- Á.

Mai Mai nước mắt ròng ròng, một bên má đỏ như gấc.

Tên béo cười to:

- Haha… Nhưng có một điều mày lại không biết. Là tao thông minh hơn nó. Nếu như tao không thông minh nghĩ ra cách để lại lá thư đó cho mày thì làm sao bắt mày dễ dàng thế được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.