Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 

Hành trình của biệt ly - Thủy Vũ

 
Có bài mới 04.06.2014, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 15:15
Bài viết: 442
Được thanks: 604 lần
Điểm: 7.74
Có bài mới [Sưu tầm] Hành trình của biệt ly - Thủy Vũ - Điểm: 8
Hành trình của biệt ly
Tác giả: Thủy Vũ
Nguồn: Forum zing


Giới thiệu:
Truyện Hành Trình Của Biệt Ly là một truyện mới gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online, truyện là hành trình tự sự, là tình yêu, là những hờn ghen, yêu ghét; không chỉ có yêu thương mà là thông điệp gửi đến cuộc sống. Đọc truyện để nhận được những giá trị thiết thực và yêu thương này

Trưởng Thành có thể coi là một hành trình Ly Biệt. Chúng ta ai cũng phải thực hiện hành trình ấy của mình. Khám phá, cô đơn, yêu thương, đau đớn. Và cuối cùng là giã biệt tuổi trẻ, giã biệt một người trong lòng.

Tôi sẽ viết về một câu chuyện bình thường, của hai con người bình thường, qua những câu chữ rất bình thường. Khi viết, có thể tôi sẽ cô đơn. Nhưng viết rồi mới thấy, bản thân không hề coi nó là một điều bình thường vốn dĩ nữa. Bởi trong lòng luôn tồn tại một cảm giác chênh chao và lo sợ.

Một ngày nào đó, chúng tôi sẽ chẳng còn nhớ gì về nhau. Khi tôi lớn lên trong tâm hồn, tức là tôi và anh đã ở hai đầu thế giới. Đánh mất anh là quá trình hoàn thiện đau lòng nhất! Tạm biệt anh!

Mời bạn theo dõi truyện ngôn tình này



Đã sửa bởi HuyềnCơ lúc 11.06.2014, 23:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.06.2014, 20:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 15:15
Bài viết: 442
Được thanks: 604 lần
Điểm: 7.74
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Hành trình của biệt ly - Thủy Vũ - Điểm: 10
HÀNH TRÌNH CỦA BIỆT LY
Tác giả: Thủy Vũ
Chương 1: Tôi Viết
  
Tên tôi là Vũ. Tôi sinh ra tại thành phố Cẩm Phả, thuộc tỉnh Quảng Ninh. Nơi tôi sống không được nhiều người biết đến cho lắm, cơ bản vì họ để ý đến Hạ Long nhiều hơn. Hờ, phải, là vịnh Hạ Long – một trong bảy kỳ quan thiên nhiên thế giới.

Có một điều đặc biệt khó tin là tuy tôi sinh ra ở Quảng Ninh, nhưng tôi chưa bao giờ tới vịnh Hạ Long. Có vẻ như tôi không có duyên với nó. Tôi từng có nhiều lời mời đi tới đó, nhưng lần nào cũng gặp trở ngại. Một phần là vì ba mẹ, còn lại một phần cũng là do vận mệnh.

Sau này khi tôi ra ngoài xã hội làm việc, có rất nhiều người hỏi tôi rằng tại sao lại không thử tới đó, tôi đều cười trừ rồi bỏ qua. Thực ra có những câu chuyện khi nói ra thì sẽ thành nhảm nhí, sẽ không có ai tin cả. Tôi đã từng nghĩ mình sẽ bỏ ý định đến Hạ Long, cũng từng tính tới chuyện nói một lời khước từ nó với cuộc đời của tôi. Một lời khước từ mà không một ai biết cả.



Tôi với Vân đi qua con đường Thanh Niên. Cô ấy là một nhà văn, viết lách cũng khá. Tôi thích những câu chuyện của Vân. Nó khá đời thường, bình dị nhưng lại luôn mang một nỗi lòng của riêng cô ấy. Vân viết truyện vì bản thân cảm thấy cần phải viết nó ra, chứ không phải là viết vì đam mê. Đôi khi cô thường nói với tôi rằng: “Tớ muốn bỏ nó, ném nó đi. Tớ cần được yên tĩnh. Nhưng yên tĩnh quá lại hóa cô đơn”. Rồi cô ấy sẽ hút thuốc. Đó là một thói quen xấu của Vân, tôi không thích chuyện này, nhưng cũng chẳng ngăn cấm được cô ấy.

Bởi Vân là một cánh chim tự do.

Bản thân tôi thì không phải là một nhà văn, tôi học báo. Tuy nhiên, trong lòng tôi luôn có một câu chuyện. Mà tôi nghĩ trong lòng ai cũng thế thôi. Tôi muốn viết nó, như viết ra những dòng hồi ký vậy. Có lẽ tôi là một con người hoài niệm, luôn thích sự ố vàng của thời gian và mùi vị cổ điển đeo trong từng năm tháng. Vân không biết chuyện tôi viết lách, cô ấy sẽ không ủng hộ tôi, nên tôi chỉ có thể viết một mình.

Viết lách một mình cũng có thể coi là cô đơn. Khi viết, dễ sinh ra một cảm giác tủi thân. Rằng bạn sẽ không có ai để san sẻ câu chuyện này cùng. Không có ai là người đưa ra ý kiến cho bạn. Rằng họ có thích nó hay không, họ có muốn được đọc những chương tiếp theo hay không. Khi tôi nghĩ đến chuyện này, tôi đã muốn bỏ dở.

Đường Thanh Niên là một con đường khá nổi tiếng ở Cẩm Phả. Nó nằm ở phường Cẩm Thành. Dọc con đường luôn có các hàng quán. Quy mô nhỏ lẻ, một số rất vắng khách. Tôi và Vân mỗi khi rảnh rỗi thường đi tới đó. Hôm nay cũng vậy. Chúng tôi sẽ đi từ đầu con đường cho tới cuối con đường. Đi bộ. Chúng tôi sẽ nói chuyện phiếm với nhau, những câu chuyện tẻ nhạt rất khó để cười nổi, nhưng vẫn phải tiếp tục. Bởi nếu như gặp nhau mà không nói chuyện gì, thì giống như chuyện tự đưa nhau vào trong sự xa cách vậy.

Vân rủ tôi đi ăn tiết hầm, một món rẻ nhưng chưa chắc đã sạch. Dạo gần đây có rất nhiều tin báo được đưa lên về an toàn thực phẩm, người dân đã chán chường và mất niềm tin vào những thứ mà bản thân cảm thấy cần phải ăn. Chỉ riêng chúng tôi là vẫn bỏ ngoài tai, giống như đem mạng sống bản thân ra đặt cược vậy.

Người chủ quán là một phụ nữ chừng hơn năm mươi tuổi, khuôn mặt khắc khổ, ăn mặc bân bẩn nhưng vẫn luôn nở một nụ cười chất phác. Bà bưng cho chúng tôi hai bát tiết hầm lá ngải. Mùi lá ngải hầm thuốc bắc đặc trưng tỏa ra, khiến dịch vị cồn cào. Chúng tôi cùng nhau ăn trong im lặng, cơn đói dần lắng xuống. Tôi hay có nhã hứng vừa ăn vừa ngắm nhìn đường phố. Con đường Thanh Niên này cũng khá tấp nập. Ở ngoài cổng bệnh viện gần đó luôn ồn ào, chỉ có cái lõi bên trong là yên tĩnh.

Một bà già mặc đồ bệnh nhân từ đó bước ra. Tay bà xách một chiếc cặp lồng nhỏ, chắc là để đựng cơm canh. Những bước đi dò dẫm như sắp đổ gục, tuy nhiên ý chí thì vẫn còn mạnh mẽ lắm. Có lẽ đó là bản năng sinh tồn trong mỗi con người. Là một bản năng đặc biệt. Cho dù có cô đơn thì vẫn phải duy trì sinh mệnh của bản thân.

Tôi luôn có cảm giác sợ bệnh viện, là sợ thật sự. Tôi nghĩ tôi sẽ dễ dàng chết đi như trong phim. Rằng nhận thấy sự thay đổi đến kỳ dị của bản thân nhưng lại không muốn tới cái nơi sặc mùi thuốc tẩy trùng ấy. Tôi sẽ để mọi thứ cứ thế sinh sôi, trừ khi mẹ tôi phát hiện ra nó. Và cứ thế, tôi sẽ chết đi như mấy diễn viên máu trắng. Vì giấu người tình mà phải ra đi.

Đúng thế. Có người hỏi tôi thấy cái chết nào dễ dàng hiến dâng nhất, thì tôi nói là cái chết trong phim. Người ta luôn nghĩ cái chết thật nhẹ nhàng, giống mấy vị anh hùng hảo hán thời xưa. Cứ động một chút là người này bệnh, cứ động một chút là tai nạn, chỉ vì một lý do đó là sóng gió. Đây là kiểu phim thịnh hành nhưng rẻ tiền. Thật! Một cái chết, vài giọt nước mắt gào thét và hết phim. Không ai biết số phận đằng sau của những con người còn lại.

Chúng tôi ăn xong, tự trả tiền cho bản thân. Đó thể hiện sự thân thiết công bằng. Nhưng đa số người ta không có khái niệm ấy. Họ thấy đã là bạn thân thì cần phải làm tất cả cho nhau, kể cả về vật chất.

Vân nói: “Tớ sẽ viết một câu chuyện về cái chết!”

“Ừ!”

“Chỉ là cái chết của một cuộc tình. Mạng sống tớ không dám động vào, nó là một thứ thiêng liêng. Và tớ yêu nó.”

“Một cuộc tình? Sẽ chết?”

“Ừ, nó chết đi như thế, không thể cứu vãn được. Thật đau buồn!”

“Cậu không để họ chết chứ?”

Vân nhìn tôi, cau mày: “Tớ đã nói không dám động vào sinh mệnh mà. Chẳng ai muốn đem thứ bản thân yêu tha thiết ra làm một cuộc thí nghiệm khó có thể thành công được.”

Tôi gật đầu, tự thấy bản thân cũng yêu đời như vậy. Tôi rất sợ chết, nhưng không biết giới hạn của bản thân. Tôi đã nói rồi, một kẻ sợ bệnh viện thì dễ chết hơn những kẻ khác rất nhiều. Nó mang vẻ của một cái chết phim ảnh.

Và có lẽ, ông đạo diễn của tôi chính là ông Trời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.06.2014, 20:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 15:15
Bài viết: 442
Được thanks: 604 lần
Điểm: 7.74
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Hành trình của biệt ly - Thủy Vũ - Điểm: 10
HÀNH TRÌNH CỦA BIỆT LY
Tác giả: Thủy Vũ
Chương 2: Mùa Hoa Nở
  
Ads Tôi là một người không thích hoa, nếu không muốn nói là ghét. Không hiểu vì lý do gì, nhưng tôi đặc biệt khó chịu với cái vẻ mau nở mau tàn của chúng. Đó là những thứ yếu đuối nhất thế gian, có khi chỉ cần chạm nhẹ cũng dễ dàng tan biến.

Mẹ tôi thì khác, bà yêu hoa. Thỉnh thoảng bà lại đi chợ hoa, mua vài bình cho dù giá thành không hề rẻ. Tôi thường kêu ca này nọ, nhưng bà chỉ cười bỏ qua. Thái độ đó của bà giống như là đang bảo vệ tình yêu của mình vậy. Mẹ tôi là một người có lập trường rõ ràng. Chỉ cần là thứ bà yêu thích, thì sẽ không ai ngăn cấm được. Hoặc ngược lại, chỉ cần là thứ bà muốn bỏ, thì dù có yêu thương bà cũng sẽ tuyệt tình vứt đi.

Năm ấy khi tôi tròn mười tám tuổi, ba mẹ tôi ly hôn. Mọi thứ lúc đó không hề kinh khủng như tôi tưởng. Chỉ đến sau này, khi nhớ lại tôi mới thấy lạnh lòng. Kiểu ly hôn của ba mẹ tôi là kiểu ly hôn trong câm lặng. Không có bất kỳ một cuộc cãi vã nào diễn ra, càng không có ẩu đả như những gia đình tan vỡ khác. Ngày ly hôn, ba mẹ và em trai tôi phải ra tòa, ba vẫn gọi điện cho mẹ nói: “Xong chưa? Anh sẽ đến để đưa hai mẹ con đi”. Vì tôi là người đã tròn mười tám tuổi, nên không cần phải ra hầu tòa. Nhưng em trai mười bốn tuổi của tôi thì phải ra. Sự quan tâm của ba dường như được mẹ coi là một việc tất dĩ ngẫu. Bà nói được, rồi đi cùng ba tôi.

Tôi cứ có cảm giác, giữa hai người như tồn tại những đóa hoa. Mau nở rồi chóng tàn, không thể nói lời từ biệt.

Em trai tôi trong lòng đã có sự lựa chọn cho riêng mình. Tôi cũng thế. Cả hai chúng tôi đều chọn mẹ, nhưng không có nghĩa là bỏ ba. Ba chúng tôi là một người rất yêu con cái. Trong lòng ông luôn có một khoảng trống đầy yêu thương dành cho chúng tôi.

Tôi còn nhớ năm bốn tuổi, được ba đưa đi nhà trẻ. Tôi ở phường Cẩm Thạch, nhà giữ trẻ chỉ cách khoảng vài trăm mét. Ba nắm tay tôi, dắt đi trên một con đường vàng nắng trong một buổi sáng trong lành. Hai bên đường là ruộng rau muống xanh mướt, thấp thoáng vài bóng người đang lội dưới đó. Tuy mùi phân bốc lên nồng nặc, nhưng chúng tôi đều im lặng. Vì đã quen rồi.

Ba thường huýt sáo, vẻ mặt vui tươi. Ông có thói quen xấu là khạc nhổ. Tôi không thích cái hành động thiếu lịch sự đó. Nhưng sống cùng nhau nhiều năm, tôi tự phải coi đó là một phần quan trọng trong con người của ông.

Lúc ấy tôi sẽ đi bên cạnh, chỉ tầm ngang hông của ông tôi. Đôi mắt ngây thơ, không ngừng nghiêng ngó. Với tôi lúc ấy, mọi thứ trong cuộc sống còn khá là lạ lẫm.

Rồi ba đưa tôi đến hàng quà cạnh nhà trẻ. Ông hỏi tôi muốn ăn gì. Tôi suy ngẫm một lúc lâu rồi trả lời thích sữa chua và thích mua đồng hồ đeo tay. Ông mua cho tôi những thứ đó – một hộp sữa chua và một chiếc đồng hồ đeo tay rẻ tiền dành cho trẻ con. Sau đó ông dẫn tôi vào nhà trẻ rồi đi làm. Thực ra lúc ấy tôi không thích gì cả, tôi chỉ muốn kéo dài thời gian ở bên ông. Tôi rất sợ cảm giác phải nhìn thấy bóng lưng của ông, lúc ấy tôi sẽ khóc.

Cô giáo là một người khá kiên nhẫn. Tôi khóc rất lâu, gào rất lâu, nhưng cô lại chỉ dỗ dành. Đôi khi tôi làm dữ quá thì nạt nhẹ. Đó là ngày đầu tiên tôi đi học. Sau này lớn lên, tôi bắt đầu nghĩ về nỗi cô đơn đầu đời. Không phải là cảm giác nhớ nhung ai đó, mà lại chính là cảm giác một bản thân bị ba mẹ bỏ lại ở nhà trẻ. Cảm giác đó sau này rồi sẽ quen, nhưng tôi biết ngày đầu tiên đi học, cũng là lúc bản thân không kìm được nước mắt tủi hờn.

Mẹ tôi nhắn tin thông báo việc mọi thủ tục đã được làm xong. Ba dọn ra ngoài sống, ba mẹ con tôi sẽ ở lại trong căn nhà cũ. Mọi thứ sẽ vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là thiếu đi một người đàn ông. Tôi thấy mẹ gỡ bức ảnh hai người chụp năm 2006 xuống và cất dưới gầm giường. Trong lòng tôi như có một thứ gì đó rất hụt hẫng tràn qua, cảm giác khó chịu chỉ muốn chạy trốn.

Sau ngày hôm đó, mẹ tôi cười nhiều hơn, nhưng bà mua ít hoa dần. Tôi không hỏi về việc này, còn cảm ơn thần phật rằng mẹ không còn yêu hoa nữa. Tuy nhiên, tôi luôn biết đó chỉ là một sự kiềm h- ãm. Đôi khi cần phải nén lòng lại để tránh cho lòng khỏi những đau đớn nhất. Mẹ nói với tôi rất nhiều, hầu như chỉ là những câu nói mang tính tượng trưng. Bà nói bà không buồn, cũng chẳng có gì vướng vào lòng hết. Bà thấy rất vui khi đã bỏ được ba, như nhỏ bỏ được một chiếc gai cứ cắm ngập trong tim. Tôi vẫn chọn cách im lặng trước thứ mặt nạ của mẹ, chỉ biết thở dài và nhìn người bà gầy đi từng ngày.

Tôi biết trong lòng của mẹ, những bông hoa đã bắt đầu khô héo. Kết thúc cho sự rực rỡ và kiêu hãnh của nó. Trong mẹ chỉ còn giá lạnh, tình yêu đã là một sự tàn úa đau thương.

Từ bỏ một người bao giờ cũng là một việc khó khăn. Chinh phục người đó đã khó, nhưng để buông tay họ ra còn khó hơn. Mẹ tôi là một người phụ nữ kiên cường, cho nên bà mới rời xa được khỏi người đàn ông của đời mình. Ông là mối tình đầu của mẹ, và có thể sẽ là tình cuối.



Hạ đã tới, cũng là mùa sen nở. Tôi nghe nói Việt Nam đã bầu chọn hoa sen là quốc hoa. Tôi không phải người yêu hoa nên không rõ lắm, chỉ là loáng thoáng biết qua báo đài. Mẹ tôi không có ý kiến gì về việc đó. Bà đã không còn mua hoa về cắm nữa rồi. Bà nói sẽ chỉ cắm hoa vào ngày lễ Tết, như để thanh tẩy không khí ngột ngạt trong nhà.

Tôi hỏi: “Mẹ có thích sen không? Tâm sen pha trà sẽ rất ngon đấy. Có thể chữa được chứng mất ngủ của mẹ.”

Mẹ tôi cúi đầu, nói: “Mẹ không mất ngủ. Cũng không thích uống trà.”

Mùa này sen nở rất rộ, cảm giác như chưa năm nào nở nhiều như vậy. Tôi nghe qua những kênh thông tin truyền thông mà cũng cảm thấy có chút phấn khởi. Không hiểu vì lý do gì. Có thể là nó vui mừng vì bản thân được chọn làm quốc hoa. Hoặc cũng có thể là đã lâu lắm rồi nó chưa sống hết mình như thế.

Bạn bè tôi chụp rất nhiều ảnh ở ao sen. Chúng nó đều mặc quần áo “kinh điển mọi thời đại” khi chụp những tấm ảnh cạnh quốc hoa. Cũng chỉ có một chiếc yếm đỏ và một chiếc váy nâu sờn cổ truyền của Việt Nam thôi. Ảnh nào cũng như ảnh nào, mắt không có hồn, khuôn mặt gượng gạo, nhưng có vẻ như vẫn rất thích thú. Tâm lý đôi khi đánh lừa cảm giác, khiến chúng ta không thể phân biệt được thế nào mới là cái đẹp thực sự.

Tôi hỏi một cô bạn trên Facebook rằng: “Cậu sao lại chọn cái ngày nắng thế mà đi chụp ảnh? Không sợ cháy da à?”

Cô ta gõ lại: “Có chứ! Nhưng sen đang nở rất đẹp. Không nhanh thì nó tàn mất.”

Tôi mỉm cười nhìn màn hình, bàn tay click vào chuột một cách vô thức. Chợt phát hiện ra tôi đã tắt cửa sổ chat từ bao giờ. Tôi ngẩn ngơ nhìn tấm hình của cô bạn, không hiểu sao bỗng dưng lại thấy tiếc.

Con người sợ thời gian tới mức vội vã, tới mức quên đi chính bản thân mình. Thời gian là thứ vô tình, cho dù có đẹp đến đâu thì vẫn phải tới lúc tàn lụi.

Một lúc nào đó, tôi sẽ nói với mẹ rằng: “Mẹ biết không? Thực ra mọi thứ đều song song một cách rất tự nhiên. Thời kỳ hoa nở đẹp nhất, cũng là lúc sự lụi tàn đang chảy trôi trong lòng.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.