Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Cái giá phải trả để yêu em - Little Things

 
 28.05.2014, 12:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 15:15
Bài viết: 442
Được thanks: 604 lần
Điểm: 7.74
 [Sưu tầm] Cái giá phải trả để yêu em - Little Things - Điểm: 8
Cái giá phải trả để yêu em
Tác giả: Little Things
Nguồn: *******


Giới thiệu:
Chỉ đơn thuần là anh yêu em, và anh đã phải trả một cái giá. Và nếu được sống lại cuộc đời này một lần nữa, anh vẫn mỉm cười rằng mình đã trả một cái giá quá rẻ để có được em. Em à, anh cũng chỉ là một con người nên anh yêu em.

Cứ mỗi lần nó bị bạn trai đá do bố nhúng tay vào là hai bố con lại cãi nhau, và bao giờ cũng kết thúc bằng câu:

- Thế yêu thằng nào bị đánh gần chết mà vẫn không từ bỏ con ấy!

Đó là lí do bao giờ nó cũng chọn những anh chàng biết võ để cặp kè, thế nhưng tại sao thằng nào cũng như nhau? Mà kể cả nó có tìm được người đạt tiêu chuẩn đó thì chắc cũng bị đánh chết trước khi kịp nhận ra không thể từ bỏ nó rồi.

Chán nản, nó bỏ về phòng. Con bé không khóc, nó thôi buồn khi bị bạn trai đá từ lâu rồi, chỉ giận bố thôi, giận vì bố cũng đang đối xử với nó như với mẹ. Để rồi xem, nó sẽ tìm được tình yêu đích thực cho bố sáng mắt ra. Phải tìm thật nhanh, trước khi nó phải lấy người bố muốn.



Đã sửa bởi HuyềnCơ lúc 31.05.2014, 21:23, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.05.2014, 12:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 15:15
Bài viết: 442
Được thanks: 604 lần
Điểm: 7.74
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Cái giá phải trả để yêu em - Điểm: 10
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ ĐỂ YÊU EM
Tác giả: LittleThings
Chương 1
  
Ads Chỉ đơn thuần là anh yêu em, và anh đã phải trả một cái giá. Và nếu được sống lại cuộc đời này một lần nữa, anh vẫn mỉm cười rằng mình đã trả một cái giá quá rẻ để có được em. Em à, anh cũng chỉ là một con người nên anh yêu em.

- Anh xin lỗi… nhưng anh không muốn bị đánh đến chết.

- Gì cơ?

- Chúng ta chia tay được không?

- … Anh có yêu em không?

- Anh yêu em nhưng…

Lucky cúi gằm mặt, tay bấu chặt vào mép bàn, bờ môi run run:

- Em biết, vậy chia tay là lỗi của em…

Anh ta nhẹ nhàng nắm tay con bé an ủi. Nó bất ngờ đứng bật dậy, đập bộp xuống bàn, lấy cặp đập túi bụi vào người tên khốn đó:

- Tưởng tôi sẽ nói thế à? Đồ hèn! Anh đã gãy cái xương nào chưa? Đã dập cái lá lách nào chưa mà cúp đuôi chạy? Bị đánh thế là còn ít đấy! Yêu à? Này thì yêu này. Khốn nạn, anh học Karate để làm gì hả?

Anh ta đứng bật dậy, định vung tay tát nó, rồi khựng lại. Nhưng chắc chắn không phải vì anh ta yêu nó, mà vì chợt nhớ ra nó là con gái của ai.

- Giỏi thì đánh đi! Rồi không chỉ là mấy vết bầm trên người đâu, mà cánh tay anh tát tôi cũng gãy nốt đấy.

- Đồ điên!

Anh ta bỏ đi sau khi ném lại cho nó câu đó. Con bé ngồi phịch xuống, thở dài:

- Lại nữa!

Nó đẩy cánh cửa phòng đọc sách bằng tất cả giận dữ:

- Bố thôi xen vào chuyện của con đi.

- Không được, vì con là con ta.

- Con lớn rồi, con tự quyết định được cuộc đời mình.

- Con chưa lớn đâu con gái.

- Bố đã hứa với mẹ cơ mà?

- Thì bố có ép con đâu? Quyết định chia tay là ở bạn trai con mà?

- Á! Bực mình ghê! - Lucky hét toáng lên - Con không sống chỉ để bố muốn tống vào chỗ nào thì tống đâu.

Cứ mỗi lần nó bị bạn trai đá do bố nhúng tay vào là hai bố con lại cãi nhau, và bao giờ cũng kết thúc bằng câu:

- Thế yêu thằng nào bị đánh gần chết mà vẫn không từ bỏ con ấy!

Đó là lí do bao giờ nó cũng chọn những anh chàng biết võ để cặp kè, thế nhưng tại sao thằng nào cũng như nhau? Mà kể cả nó có tìm được người đạt tiêu chuẩn đó thì chắc cũng bị đánh chết trước khi kịp nhận ra không thể từ bỏ nó rồi.

Chán nản, nó bỏ về phòng. Con bé không khóc, nó thôi buồn khi bị bạn trai đá từ lâu rồi, chỉ giận bố thôi, giận vì bố cũng đang đối xử với nó như với mẹ. Để rồi xem, nó sẽ tìm được tình yêu đích thực cho bố sáng mắt ra. Phải tìm thật nhanh, trước khi nó phải lấy người bố muốn.

- Này! Hôm qua tao ra quảng trường rồi. Khoái lắm!

- Thật hả? Thế mỗi lần bao nhiêu?

- 50.000/5 phút. Tao còn quay lại đấy.

Cả lớp nhao nhao vào xem. Bọn con trai lại bàn tán về chủ đề hot ấy. Dạo gần đây, có một gã rảnh đời nào đó bày ra trò đấm bốc xả stress, chỉ cần bỏ tiền ra là có thể đánh tên đó thoải mái, hắn chỉ đỡ mà không đánh trả. Lớp nó cũng không ít thằng ngốc bỏ tiền ra để đánh người. Xã hội giờ thật lắm trò, bạo lực trở thành một thú vui tiêu khiển để mà người ta tươi cười bàn tán, thậm chí còn lưu giữ như một chiến công.

- Đi không mày?

An vỗ vai nó, mắt hấp háy ngay sau khi xem video đó. Thế là đủ để biết cái bao cát sống kia đẹp trai rồi.

- Tới bao giờ mày mới thôi thích trai đẹp?

- Tới bao giờ mày mới tìm được tình yêu đích thực nếu không có hứng thú với con trai?

Câu hỏi vạn tiễn xuyên tim cùng nụ cười hiền lành ấy như thách thức nó. Ngứa ngáy:

- Đi thì đi!

Quảng trường đông nghịt người dù chẳng phải tối thứ 7. Nó nghe tiếng reo hò, cổ vũ, những tiếng bis khoái chí, thậm chí người ta còn xếp hàng để được quẳng thú tính của mình vào cơ thể một người xa lạ. Chen chúc trong đám đông, An lôi, kéo, đẩy bằng mọi cách để len vào trong, phải công nhận tình yêu với trai đẹp của nó vĩ đại thật. Len vào được vòng trong sau khi mái tóc gọn gàng biến thành tổ quạ, đập vào mắt con bé là một làn da rám nắng lấm tấm vết bầm những chỗ áo ba lỗ không che được, hai cánh tay rắn chắc co trước người, che chắn cho vùng ngực, cổ và mặt, cách di chuyển khá nhanh nhẹn của một người bỏ không ít công sức học boxing, mái tóc nhỏ giọt mồ hôi che khuất tầm mắt như muốn giảm bớt phản xạ tránh đòn đã ngấm vào các cơ… Con bé không nghe rõ mọi người la hét gì, chỉ thấy những gương mặt đó phấn khích hơn mỗi khi anh ta trúng đòn. An dễ hòa nhập đã khoái chí reo hò cùng mọi người, chỉ riêng nó im lặng nhìn anh ta, nhìn như muốn xé toạc không khí bạo lực đang vây lấy con người đó.

5h, anh ta nghỉ, đám đông cũng nhanh chóng tan rã, vì họ biết, chỉ cần bỏ tiền, mai họ sẽ lại được đánh anh ta. Anh ta lấy một chiếc khăn lau mồ hôi, tu một ngụm nước, ngồi phịch xuống, ngước nhìn bầu trời và thở hắt ra sự mệt mỏi. Nếu cách kiếm tiền đau đớn này chính anh ta đã chọn thì hà tất gì phải buồn tới mức lan tỏa sang nó, khiến nó không thể rời mắt, đứng chôn chân giữa dòng người đang vội vã rời đi? Thu hết can đảm, con bé rón rén tiến lại gần anh ta, lén nhìn mái tóc bù xù như chẳng bao giờ chải chuốt, muốn vén những lọn tóc che khuất tầm mắt ấy. Mẹ vẫn thường nói điểm tận cùng của đôi mắt là trái tim, chỉ cần nhìn sâu vào đáy mắt, ta có thể hiểu rõ trái tim một con người. Và có điều gì đó mách bảo nó rằng sau mái tóc ướt nhẹp kia là cả một kho báu.

Anh ta nắm lấy cổ tay nhỏ bé đang bất giác đưa lại gần phía mình:

- Gì thế?

Con bé giật mình, cái suy nghĩ muốn vén những lọn tóc kia lên điều khiển nó làm điều vô duyên gì thế này. Nó đang có ý định chạm vào tóc một người lạ, thậm chí còn chưa chào hỏi. Anh ta có vẻ đề phòng nó, ít nhiều là nó cảm thấy cái suy nghĩ “Hình như thần kinh không bình thường” hắt ra từ giọng nói. Ôi trời ơi, muốn độn thổ quá! Nó phải nói gì? Phải làm gì?

- À… ch… chào chú, à không, chào anh!

Anh ta khẽ nhếch mép cười trước câu chào ngu ngốc của nó:

- Có chuyện gì?

- À… dạ không! Ruồi, cháu… à… em đuổi ruồi ấy mà!

- Bao nhiêu tuổi?

- Ơ… dạ, thứ 7 này là 19 rồi.

- Gọi bằng anh được rồi. – Câu nói đi kèm với một nụ cười khẩy.

- Nàyyyyyyy! – An từ đâu chạy tới, đập bộp vào vai nó đầy vui sướng.

Khỏi nói cũng biết con bé An tê rần thế nào khi có người bắt chuyện thay:

- Em chào anh!

Không đáp lại vẻ mặt hớn hở của An, anh ta chỉ lặng lẽ xếp đồ rồi đứng lên về thẳng khiến con bé tiu nghỉu.

- Kiêu thế! Tưởng đẹp trai là thành bố người ta được chắc? Mày quen à?

- Không!

- Chà chà! Tưởng có đứa không thích?

- Ai thích! Về thôi, muộn rồi.

Con bé rón rén bước về phòng một cách an toàn, vừa thở phào nhẹ nhõm thì tiếng bố từ góc phòng khiến nó giật thót:

- Đi đâu giờ mới về?

- Bố biết rồi thì đừng hỏi.

- Đừng có tới chỗ đông người quá!

- Tại sao không được? Có phải ai cũng nhiều kẻ thù như bố đâu.

Bố không nói gì, im lặng uống tách trà.

- Từ khi nào phòng con thành phòng uống trà vậy?

- Từ khi nào mà con ghê gớm như thế hả?

- Nhờ có bố dạy dỗ thôi mà!

- Rồi! Rồi! Tôi thua. Thay quần áo rồi xuống ăn cơm!

Lúc nào cũng thế! Đừng có thế này, đừng có thế kia, nó có chuyện gì thì lỗi ở ai mà bố luôn cấm đoán? Như con chó con trong bàn tay bố, tới bao giờ nó mới được làm điều mình thích?

Tối đó, nó cứ nghĩ mãi về dáng hình đầy mệt mỏi và cô độc, tò mò mãi về thứ trốn sau mái tóc rối bù. Kì lạ lắm, lòng bứt rứt không yên, muốn gặp lại anh ta, muốn biết nhiều hơn về anh ta, muốn nhìn thật sâu vào đôi mắt đó. Mai, nó sẽ tới quảng trường lần nữa. - Chưa bao giờ thấy mày hứng thú với con trai thế này đâu! – An hét vào tai nó giữa đám đông ở quảng trường.

- Thì sao?

- Yêu rồi hả?

- Vớ vẩn!

Chả biết, nó không biết tình yêu là gì, nó cũng không quan tâm, chỉ là muốn nhìn sâu vào đôi mắt đó bằng mọi giá.

An bỏ về trước vì bữa tiệc của gia đình, còn lại con bé bon chen giữa đám đông.

- Này!

Con bé chìa ra một chai nước lọc, cười tươi đáp lại vẻ ngạc nhiên và không chào đón mấy của anh ta. Anh ta rút chai nước trong ba lô ra uống, không chào, không nói, không phản ứng gì. Ngượng nghịu quá, con bé tự uống chai nước đầy thiện chí của mình:

- Thế mà không mắc bẫy! Tưởng tui mua cho anh chắc?

Anh ta có thói quen cười nửa miệng, với cái vẻ ngạo mạn như có mọi thứ trong tay:

- Muốn gì?

Kì lạ thật đấy, một kẻ phải chịu đòn để kiếm miếng cơm lấy đâu ra nụ cười tự tin như bố nó - người có vị trí mà ai cũng muốn chiếm đoạt? Không thấy con bé trả lời mà chỉ nhìn mình, anh ta lại cất đồ vào ba lô, có vẻ như cũng chẳng quan tâm lắm con bé làm gì và muốn gì.

- Có đau không?

- Hả?

- Có đau không? – Con bé chạm vào những vết bầm khiến anh ta hơi giật mình.

- … Quen rồi!

- Thế… trong lòng anh có đau không?

Đôi mắt nấp sau mái tóc bù xù ấy biểu hiện gì khi nhìn nó lâu như thế? Nó không biết, chỉ thấy chút buồn lòng trong nó. Khi đứng giữa tiếng reo hò, những cơn đau đó, những vết bầm tím đó, những giọt mồ hôi đó rõ ràng chỉ để mua vui cho thiên hạ. Nó chua xót thay anh ta, giá trị một con người rẻ mạt thế sao? Hơn nữa, nụ cười cao ngạo ấy có chút gì cay đắng, có chút gì gắng gượng.

- Muốn gì đây?

- Nếu em nói em muốn gì ở anh, anh có đáp ứng không?

- Không.

- Vậy thì đừng hỏi! – Nó thấy anh ta đeo ba lô lên vai, liền đứng dậy chào, ít nhất nó phải là người đi trước – Mai em tới nữa, bye nha!

Anh ta chẳng nói gì, nhưng đã đưa mắt nhìn khi nó vẫy tay. Hôm nay thế là đủ, dần dần gỡ bỏ từng lớp chôn giấu một, nó sẽ tìm được kho báu thôi.

- Sao rồi? Chiều nay có tiến triển gì chứ?

- Tiến cái gì mà tiến? Tao vừa ăn mắng kìa.

- Chẹp! Nên mới nói mày đừng có suốt ngày chơi trò cút bắt với mấy lão vệ sĩ.

- Mày thì không chắc?

Hai con bé thủ thỉ với nhau ngoài ban công. Bữa tiệc nhà An thì chẳng thể nào đối tác lâu năm như bố lại không tới, đồng nghĩa với việc nó cũng phải khoác lên mình dạ phục và giày cao gót. Bất kỳ bữa tiệc nào cũng thế, hai con bé luôn trốn ra ngoài hóng gió. Tựa lưng vào lan can, nhìn vẻ hào nhoáng dưới ánh đèn ngả vàng đã là thói quen của hai đứa. Trong tiếng du dương của giàn nhạc, thỉnh thoảng một hai ánh mắt đưa tình dù đang đứng cạnh bạn đời, vài câu nói dè bỉu xen lẫn trong nụ cười tươi rói, đôi ba câu chuyện nhằm tạo mối quan hệ và cả những cái bắt tay khởi nguồn mối làm ăn, tất cả khiến nó thấy bí bích. Nhiều tiền là tốt? Tại sao không ít người đánh đổi để có được thứ mà nó chỉ muốn trốn chạy? ...

- Thật biết phô trương thanh thế, nhỉ? – An cười khẽ khi dõi theo điệu Valse.

- Đặc quyền của kẻ có tiền mà!

- Chạy khỏi nó chắc cũng chỉ có điên như tao với mày thôi!

- Nghe nói mày sẽ đính hôn?

- Chắc thế, con ông chủ tập đoàn DC mà, bố tao sẽ chẳng bỏ qua đâu.

- Mày tính sao?

- Không biết - An cười cay đắng – Tính rồi cũng có thực hiện được không?

An xui xẻo hơn con bé nhiều, vì nó quá đẹp, đẹp tới mức chạy kiểu nào cũng không thoát khỏi sự để ý của những tên công tử suốt ngày tiêu tiền và ngắm gái. Ngay khi An qua tuổi 18 đã có một list cầu hôn, và bố mẹ nó cũng chẳng ngần ngại dùng con gái mình làm chìa khóa mở rương tiền, giống như chị nó. Lucky thở dài:

- Vậy mà nhiều người mong được như chúng ta.

- Đổi lại là gì? Trái tim khô héo? Sống không theo ý mình? Bên ngoài 19, bên trong 60?

Chút cay đắng ngân lên trong tiếng cười của hai con bé đang ở độ tuổi đẹp nhất.

- Mày có can đảm vứt bỏ mọi thứ để sống như mày thích không?

- Vứt bỏ cái gì? – An nhìn nó bằng ánh mắt nhiều suy tư – Tao và mày vốn chẳng có gì trong tay để mà vứt bỏ.

- … Ừ, chẳng có gì!

- Nếu tao tìm được tình yêu, thì còn có một cái gì đó để xách váy chạy khỏi đám cưới.

- Chắc là tao may mắn hơn mày.

- Mày có một người mẹ tốt, tao có một người mẹ tham vọng, khác nhau ở chỗ đó. Đừng lãng phí cơ hội mẹ mày để lại đấy!

Ừ, nếu mẹ không bắt bố hứa để nó tự do làm điều mình thích cho tới năm 22 tuổi như ước nguyện cuối cùng thì giờ này nó cũng đã phải đính hôn với một tên công tử bột nào đó giống An rồi.

- … Sẽ cố! Cả phần mày.

- Mà sao không phải cả đời nhỉ? Chỉ 22 tuổi thôi à?

- Bố tao mà! Sẵn sàng mặc cả dù vợ hấp hối.

- Hừ! Cái gia đình mà người khác mơ ước. Chúng ta hạnh phúc nhỉ?

- Ừ, hạnh phúc!

Hai con bé ôm nhau cười. Vậy là một trong hai đứa sắp bước vào con đường bùn vàng trộn lẫn. Đau lắm, nhưng chúng nó thôi khóc từ lâu rồi, vì nước mắt trong cuộc sống tỏa hào quang này là một thứ xa xỉ mà lãng phí, chẳng mang lại được gì, chỉ khiến lòng yếu mềm hơn thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.05.2014, 12:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 15:15
Bài viết: 442
Được thanks: 604 lần
Điểm: 7.74
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Cái giá phải trả để yêu em - Điểm: 10
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ ĐỂ YÊU EM
Tác giả: LittleThings
Chương 2
  
Ads - Này anh!

Nó lại chìa chai nước thay lời chào, nhưng anh ta vẫn chưa tiếp nhận. Thì thôi, nó uống vậy.

Hôm nay, vẫn là cái vẻ không quan tâm ấy, và nó vẫn bị cuốn theo như một con thiêu thân chỉ biết lao vào lửa.

- Anh bao nhiêu tuổi?

- …

- Bao nhiêu tuổi thế?

- …

- Bao nhiêu tuổi vậy chú?

- 22.

- Anh làm đây lâu chưa?

- …

- Anh làm đây lâu chưa? Anh làm đây lâu chưa? Anh làm đây lâu chưa?

- Mới.

- Mới là bao lâu?

- …

- Mới là bao lâu?

- Gần tháng.

Bất chợt, anh ta bật cười, một nụ cười không hề nửa miệng:

- Kì cục!

Chốc lát thôi, nhưng hậu quả nụ cười đó để lại không hề nhẹ nhàng chút nào. Nó bị đau tim. Choáng váng hay xao xuyến mà nhịp tim nó tăng đột ngột vậy? Nó chưa thế này bao giờ, cũng không hề có tiền sử về bệnh tim, phải xử lý tình huống này ra sao? Con bé hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh để trống ngực không vọng tới anh ta. Lần thứ mấy nó bị sốc cảm xúc thế này rồi? Ở anh ta có nhiều điều “nguy hiểm” thật.

- Sao lại làm ở đây thế? Nhìn anh có thích thú gì đâu?

- Hỏi làm gì?

- Quan tâm thì mới hỏi. Em… - con bé chỉ vào mình rồi chỉ anh ta, cười hì hì – … quan tâm anh đấy!

Anh ta có vẻ khá choáng với kiểu gần bản năng hơn lý trí của con bé.

- Bạo miệng thật!

- Sao nào? – Lucky ngồi xuống cạnh anh ta, khẽ đung đưa chân – Yêu thương là điều đáng tự hào để khoe mà!

Mẹ nuôi dưỡng nó bằng câu nói đó, và con bé thừa hưởng khá trọn vẹn điều đó trong tính cách. Anh ta phì cười, cái điệu cười hị hị đặc biệt, nụ cười thật nhất nó từng được nghe. Có thể là nó thích huyễn hoặc bản thân mình, nhưng trong nụ cười đó, nó thấy mình dễ thương. Anh ta cứ nhìn nó rồi lại tủm tỉm, dường như không dừng được, điều giấu đằng sau nụ cười đó có giống nó không? Chút lâng lâng và xao xuyến?

Anh ta nhìn đồng hồ rồi vội vã đứng dậy:

- Về trước đây! Bye!

- Wow! Anh chào em?

Đáp lại vẻ mặt ngạc nhiên của nó là nụ cười nửa miệng, nhưng hiền hơn nhiều. Con bé ngồi đó, chả nghĩ được gì, nhưng cứ ngồi. Gió hôm nay sao mát thế? Cách những chiếc lá bay cứ như reo vui, những khuôn mặt xa lạ cũng đáng yêu hơn, nó tủm tỉm cười với cả một con sâu róm. Là cái gì vậy? Chả có nhẽ là yêu?

- Tối nay bố có khách. Đừng có vào phòng làm việc đấy.

- Ai ạ?

- Lion.

- Vỡ chén nên tới quỵ lụy nhờ bố dọn à?

- Lucky! Con bớt trì triết người khác đi.

- … Bố của con tốt tới mức đồng ý sao?

- Dù gì cũng là chỗ thân quen!

- Vâng, có trên mức thân quen thì ông chủ tịch tập đoàn The King đáng kính mà con biết cũng chẳng rảnh rang cứu giúp nếu không lợi lộc gì.

- Bớt quá khích và tỏ ra mình là người thừa kế sáng giá đi!

- Trước khi lo tới chuyện đó, bố lo bọc cái kim lại đi! Thanh tra sờ gáy Lion, chắc chẳng ngần ngại bới móc hồ sơ chỗ thân quen như bố đâu nhỉ?

- Vớ vẩn! Ta làm ăn chính đáng.

- Vâng! Vâng! Con gái bố biết bố bao nhiêu năm rồi?

Chính đáng sao? Bố nó là ai chứ? Kẻ mưu mô, xảo quyệt nhất nó từng gặp trong 19 năm cuộc đời mình. 21 năm trước, từ một mảnh đất ven sông, một tòa nhà dột nát, và giờ có tất cả trong tay, trong xã hội này, ai làm được thế nếu trong sạch? Thành công hôm nay bố đánh đổi tất cả để có được, thậm chí là những thứ gắn liền với chữ “đen”. Cái gọi là sự nghiệp đó lớn dần, ép mẹ con nó nghẹt thở trong góc bé tí của trái tim bố, bao nhiêu tiền mới là đủ với bố? Bố có biết nó từng thích thú thế nào khi bố nhấc bổng nó không? Bố có biết nó hạnh phúc khi nhảy cùng bố hơn là đắp lên người danh vọng, tiền bạc? Bố có còn nhớ cách để yêu thương người khác? Nó chợt bật cười khi nhớ tới bài văn lớp 3 nói về mơ ước của mình, nó đã viết rằng mong bố phá sản, rồi cả nhà chuyển về một vùng quê sống, bố sẽ cày cấy, mẹ sẽ dệt vải, nó thì chăn trâu. Bố thậm chí còn chẳng biết đó là bài văn duy nhất nó được điểm 10, nhưng mẹ đã cười: “Đừng để bố đọc được!”, nó biết. Thứ ước mơ bố căm ghét, nó vẫn đang ấp ủ.

- Này!

Nó tiếp tục chìa chai nước ra, chẳng mong chờ anh ta sẽ nhận, nhưng lạ chưa kìa, anh ta cầm lấy chai nước không chút lưỡng lự:

- Cám ơn!

- Hi hi… Chịu để ý tới người khác rồi?

- … Tên gì thế?

- Dạ?

- Tên!

- Wow! Anh tò mò về em à? Lạ nhé!

Anh ta không nói gì, tu chai nước rồi quay đi chỗ khác. Con bé cười khì khì:

- Gớm! Cứ phải tỏ vẻ không quan tâm. Hỏi lần nữa em sẽ trả lời đấy!

Không thấy phản ứng gì, thì thôi, nó không nói, rồi anh ta sẽ phải hỏi lần nữa thôi.

- Anh học đấm bốc bao lâu rồi?

- 15 tuổi.

- Vậy mà giờ lại đứng đây chịu đòn mua vui? Cái giá rẻ mạt quá!

--- ------ ------ ------ --------Bạn đang đọc truyện tại wapsite http://tuoixiteen.mobi. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ. http://tuoixiteen.mobi - Thế giới đích thực trên di động.--- ------ ------ ------ --------

- Tại sao anh lại chọn cách này để kiếm tiền?

- Thế nào là rẻ mạt?

- … Mồ hôi, công sức, những cơn đau lại thành trò tiêu khiển cho người khác, không phải anh đang bán rẻ sao?

- … Hừ! Chắc con ranh con như cô sống sung sướng lắm nhỉ? – Anh ta cười khẩy vào câu hỏi của nó – Không phải đồng tiền nào cũng dễ kiếm. Thứ tôi có được đánh đổi bằng công sức của chính mình, không cướp giật, không phi pháp, với cô chắc là rẻ mạt, nhưng với tôi thì không. Rẻ mạt hay không là tôi đánh giá chính mình, không mượn loại hôi sữa như cô phải nhận xét.

Anh ta lộ rõ tức giận trong giọng nói. Con bé hoảng hốt và thấy tội lỗi. Nó, trước giờ vẫn đánh giá một chiều như thế, tỏ ra thông cảm và thương hại anh ta, nhưng anh ta vừa chỉ ra rằng nó đã sai, sai một cách ngu ngốc. Đồng tiền anh ta kiếm chẳng đáng gì so với gia tài nhà nó, nhưng chúng trong sạch. Vậy con bé lấy tư cách gì phê phán chúng là rẻ mạt? Hổ thẹn thật, vậy mà nó còn từng chua xót cho giá trị một con người.

- Xin lỗi. Em mới là một con người rẻ mạt.

- Tôi không có ý đó.

- Không phải vì anh đâu… Em tự đánh giá bản thân đấy chứ.

Nhìn xa xăm lên bầu trời, nó có gì nhỉ? Nó có mọi thứ trong tay, muốn cái gì là được cái đó, nhưng đó là bố mang lại hay chính nó giành được? Chẳng có gì, nó chẳng có gì hết. An cũng từng nói hai đứa chẳng có gì để mà vứt bỏ, không phải trước giờ nó không nghĩ tới, nhưng những thứ anh ta - một người xa lạ nói vô tình xoáy sâu vào, khiến con bé giật mình sợ hãi khi phải đối diện. Nó là một bù nhìn, mà vẫn cứ nghĩ mình là công chúa bị nhốt trong tháp cao. Đôi mắt chợt ướt, hụt hẫng nhuốm vào lòng nó rồi. Anh ta không nói gì, im lặng nhìn nó. Anh ta có hiểu những gì nó đang run rẩy? Điều đó chỉ anh ta mới biết, nhưng sự ân cần của con người xa lạ ấy khiến nó yên lòng rất nhiều.

- Cô đắt giá đấy chứ!

Anh ta xoa đầu nó rồi đứng dậy ra về, con bé nhìn theo dáng hình đó tới lúc khuất, rồi tự hỏi “Anh ta tìm thấy giá trị ở mình?”.

- Nhớ về sớm nhé!

- Vâng vâng! Cũng chỉ là bữa tiệc để bố khoe mẽ thôi mà!

Phải! Sinh nhật nó vốn chẳng mang ý nghĩa chúc mừng nhiều, đơn giản là một bữa tiệc lớn để bố nó hét lên: “Ta rất giàu có”. Cái tiếng lách cách của những ly rượu chúc tụng là bài hát mừng sinh nhật khó vào tai nó nhất đời, nhưng nó vẫn phải ở đó, vì đó là cuộc đời nó, vì nó là con gái bố.

- Này!

Anh ta cầm chai nước nó đưa, và đưa cho nó chai nước trong ba lô của anh ta. Con bé tròn xoe mắt nhìn, nó cứ tưởng anh ta phải giận nó chuyện hôm qua lắm cơ.

- Có độc không đấy?

- Có!

- Anh đưa thì gì em cũng uống. Hì hì!

Anh ta cười nửa miệng rồi lấy một hộp quà nhỏ trong ba lô ra:

- Sinh nhật vui vẻ!

- Hả? – con bé cầm lấy mà muốn nhảy cẫng lên.

Hôm trước nó chỉ buột miệng thôi mà anh ta nhớ? Cảm xúc đang bật tưng tưng trên một chiếc đệm lò xo, vui sướng xen lẫn cảm động. Mắt nó khẽ ướt:

- Cám ơn anh! Hi hi!

- Thích thế sao?

- Tất nhiên! Lâu lắm rồi em mới nhận được một món quà thật sự.

- Có vẻ thiếu thốn nhỉ! – Anh ta cười.

- Ừ, em nghèo nàn lắm!

Một món quà mang ý nghĩa sinh nhật thực sự, từ sau khi mẹ mất, đây là lần đầu tiên nó nhận. Vốn có An thực sự chào đón sinh nhật nó, nhưng hai đứa luôn đi chơi chứ chẳng bao giờ tặng quà nhau. Con bé mở ra, là một chiếc vòng tay, chẳng phải vàng trắng, cũng chẳng gắn viên kim cương nào trên đó, nhưng với nó, là chiếc vòng giá trị nhất trước giờ nó được đeo. Con bé đeo vào tay, ngắm nghía mãi rồi cười một mình. Anh ta ...

nhìn nó và cười, nụ cười hị hị đặc biệt mà nó thích nghe:

- Dễ hài lòng nhỉ! Chỉ là một chiếc vòng rẻ tiền!

- Thế là thừa để mua hạnh phúc của em rồi!

Con bé cười tít mắt, hai má ửng hồng. Trái tim nó đang run rẩy tới mức không chơi cho trọn được một bản hòa âm. Nụ cười đó, món quà đó… sinh nhật hình như cũng là một ngày ngọt ngào đấy chứ?

Anh ta quay đi chỗ khác, nghĩ gì nó chả biết, phản ứng gì nó chả quan tâm, nó còn đang mải mân mê hạnh phúc trên cổ tay.

Chuông điện thoại reo, là bố. Bố thật biết cách phá đám.

- Một là con về ngay tức khắc, hai là thằng ranh đó không gặp được con lần nữa.

- Con biết rồi.

Cúp máy cái rụp. Nó chẳng muốn về chút nào, nhưng bố ít khi nói suông lắm.

- Xin lỗi, em phải về đây.

- Chả liên quan!

- Ế! Thế mà có người hôm nay không nhìn đồng hồ lấy một lần! Anh luôn vội vã về ngay khi xong mà.

Con bé trêu chọc, còn anh ta vẫn tỏ vẻ không quan tâm như bình thường. Ừ thì cứ giả vờ đi, để ý nó thấy rõ lại còn!

- Mày có nhận thấy miệng mày không ngậm được vào không? – An nhìn nó thắc mắc.

- Thế hả? Hề hề!

- Cái vòng này bị bỏ bùa hay sao mà mày cứ nhìn nó rồi tủm tỉm cười? Ế… chả có nhẽ! Ai tặng mày?

- Hí hí. Nhìn tao hạnh phúc thế sao?

- Cũng gần mức điên rồi! Đừng nói với tao là tên kiêu căng kia tặng nhé?

- Ừ!

- Á à! Thảo nào có đứa siêng năng tới quảng trường thế!

An nhìn nó, rồi cười khì khì:

- Cuối cùng có đứa cũng biết yêu, nhỉ?

- Chả biết! Chả quan tâm! – Con bé tủm tỉm.

- Hưm… Bệnh quá! Nhưng mà nhớ ngậm miệng trước mặt bố mày cho tao nhờ đấy!

Con bé giật mình. Ừ nhỉ, hạnh phúc trong nó cứ phát ra vô thức mà quên cả che giấu bố.

- Mày bỏ cả hẹn với tao, hóa ra là chạy tới quảng trường. Thứ vênh váo đó có gì hay chứ?

- … Không biết nữa, nhưng khác biệt lắm …

- Hờ – An thở dài – Ghen tỵ thật! Tới tình yêu mày cũng may mắn hơn tao.

- … Cũng chưa hẳn là yêu mà!

Con bé cười buồn, hình như số phận ưu ái nó hơn An nhiều. Giá như nó có thể làm điều gì đó cho An.

- Mong rằng nếu có là yêu, mày sẽ hạnh phúc. – An cười – ít nhất là cho cả phần tao.

Ừ! Nó cũng mong An sớm tìm được hạnh phúc của mình, mong điều đó hơn bất cứ ai, cũng như An mong điều đó cho nó, vì đó là điều duy nhất chúng có thể làm cho nhau. Con bé ôm chặt An:

- Mày là một trong những báu vật của tao đấy, biết không?

- Kinh quá! – An gỡ tay nó ra – Thôi, vào trong và chiến đấu nào!

Sinh nhật 19 tuổi, nó nếm trái cấm rồi. Chắc là yêu nhỉ? Cũng không rõ, nó chỉ mong ngày mai mau tới để gặp lại anh ta.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.