Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Cảnh Xưa Người Cũ - Nguyễn Thị Phi Oanh

 
Có bài mới 22.05.2014, 22:06
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới [Sưu tầm] Cảnh Xưa Người Cũ - Nguyễn Thị Phi Oanh - Điểm: 10
CHƯƠNG 1

Sau những lúc miệt mài học tập, Thư chống cằm, ngồi bên cửa sổ nhìn xuống đường, lòng buồn vời vợi . Ánh Hoa đến bên cô, khẽ bảo:

- Ê! Đến kỳ nộp tiền nhà rồi đấy . Lão bà bà mới cho thằng nhóc đưa giấy báo . Tính sao đây nhỏ ?

- Thì gom tiền lại nộp cho lão bà bà . Vậy cũng hỏi, bộ bệnh hả ?

- Nhưng cuối tháng, thi cử liên miên . Có đứa nào về nhà được đâu mà có đủ ngân lượng để "cống nạp" cho lão bà bà đúng hạn chứ.

Thư liếc bạn, cau mày bảo:

- Thi cử đâu liên quan đến chuyện kinh tế, mà là cái tính xí xọn, xài ẩu tả mới lâm vào tình trạng kiệt quệ . Lúc ra bách hóa sao không nhăn, không nghĩ đến lúc bà chủ hỏi thăm sức khỏe ? Tôi thấy bà vui vẻ lắm mà.

- Bởi vậy bây giờ mới than thở vì hối hận nè, không thấy sao ?

- Thì đem hối hận đó xuống dưới nhà ca cẩm đủ kiểu với bà chủ, xin khất lại . Lưỡi của bà cũng dẻo lắm, cầu viện với tôi chi cho mệt.

Ánh Hoa phụng phịu . Yến Linh nằm trên giường phụ hoạ:

- Thư Thư là đầu tàu . Thuyền trưởng đưa con tàu đến bến bình yên mà . Chẳng lẽ quân sư đành lòng trước sự khủng hoảng tiền tệ này sao ?

- Đối với tụi này là vấn đề nan giải, nhưng với Thư là chuyện nhỏ.

Liếc về hai bạn, Thư nhún vai, mặt quay đi giận dỗi:

- Đâu phải thừa tướng mà nịnh không biết mỏi vậy . Đúng là cái môi dư da của bà đó . Ăn thì muốn đủ chất lượng, trang phục thích mô đen, hàng xịn mới chịu . Lười biếng, lại thích hưởng thụ, không thèm đi dạy . Hậu quả nghèo túng, phải chịu thôi . Ai đứng mũi sào cho bà mãi, bộ kiếp trưới tôi có nợ của bà sao ? Dẹp.

Yến Linh nhướng mắt, phân bua:

- Lão bà bà ấy đủ ngân lượng mới chịu nhận, thiếu một xu cũng dẹp . Hoàng Nga và nh? Kim Anh một đồng chuộc mạng cũng không có, chứ bộ hai công chúa này sao mà cằn nhằn . Đóng vai bà Tám hồi nào vậy, madam ?

- Vậy bà làm quân tử cho hai ả đó đi, nói với tôi làm chi ?

- Hứ! Nếu có đủ, ai trình lên thủ trưởng chi cho tốn hơi . Bộ nghe giảng đạo tai không ù sao ? Tại bị động thôi mà, ai muốn.

- Một tháng quý bà kẹt mấy lần đây ? - Thư cao giọng hơn - Hứ! Quen thói phong lưu quá phải vay thôi.

- Bởi vậy mới noí . Trời sinh vậy rồi, lên lớp hoài cũng thế thôi.

- Vậy cũng ráng nói . Còn ma đầu này thì sao ?

Ánh Hoa nhìn Yến Linh . Hiểu ý, cô đáp:

- Ánh Hoa chờ viện trợ, hàng từ thiện cứu khổ dân nghèo chưa đến . Biết bao giờ . Bởi vậy mới xin bà cho "cẩm nang" nè . Nếu không, ai muốn thấy ánh mắt điều tra, xét hỏi của bà . Bộ người ta không có tự ái sao ?

Thư cong môi, mắt nhìn xuống đường, bực bội:

- Sang phòng khác tị nạn thì mấy mẹ khóc lóc, níu kéo lại . Còn tạm trúc ở đây, một tháng hết ba mươi ngày cứu đói . Bộ dạy kèm dễ kiếm tiền sao ? Về cúng chùa không nhang đèn, hỏi ai chịu nổi . So ra mấy mẹ, con khổ sướng hơn đây ?

- Thì đầu tháng, tụi này không chơi đẹp, xả láng với bà sao ?

- Ai cần sự bất thường đó mà noí . Chơi cho hết mình, ăn thoải mái cho đủ đô, cho mát trời để rồi nửa tháng sạch sẽ . Ra đường mặc hàng xịn, trong túi một đồng chuộc mạng cũng không có . Bực mình, không noí đi.

Yến Linh cùng Ánh Hoa cười khì trước lời hài tội:

- Giận thì giận mà thương thì thương . La cho đã đi, rồi xì hơi, có cách giải quyết êm đẹp là đủ rồi . Bà làm gì không có đấu pháp chứ.

Thư kêu lên, mặt xám, vẻ hốt hoảng:

- Trời ơi! Ánh Hoa ! Ba tao và bà ấy tới kìa . Làm sao đây ?

- Sao lại đột xuất vậy trời ? Dám đem nhỏ về gả cho Đài Loan kiếm chút cháo lắm à . - Yến Linh chêm vào với vẻ giễu cợt.

- Vậy cũng giỡn được sao bà chằn ?

- Chắc đi mua gì đó, hay thăm con gái bà ấy rồi ghé tạt qua một chút cho có tiếng vậy mà . Lo gì chứ.

Thư lẩm bẩm bảo:

- Tao sang phòng Hồng Thắm trú đỡ nghen . Đừng noí tao có nhà nghe Hoa.

- Biết rồi . Quân sư ra lệnh là em tuân chỉ tuyệt đối mà.

- Ông bà ấy lên tới rồi . Tao bay à nha . - Thư bối rối, mặt căng thẳng hơn.

Yến Linh với theo Thư cùng nụ cười nhếch môi:

- Ê! Bên ấy, nhớ đề ra kế hoạch cho phương hướng tới nha Thư . Bên này, tao tự biên tự diễn, không xuất sắc không lấy bằng khen với huy chương đâu . Chỉ cần có tiền thanh toán cho lão bà bà cho bọn mình là đủ rồi.

Thư liếc bạn thật sắc trước khi lách mình sang phòng bên . Ánh Hoa nhướng mắt, đưa ngón cái lên, bảo:

- Yến Linh ! Dịp may hiếm có, không tận dụng cơ hội là chưa biết làm kinh tế . Nhỏ xem chị lên sàn diễn nè, hàon thành nhiệm vụ trên giao một cách xuất sắc.

- Cầu nguyện nhằm giờ linh nên quới nhơn xuất hiện kịp lúc . Thật là hết kỵ.

- Khách thập phương có nhân duyên nên đến đâu để nạp cống phẩm, bà xem tôi lên đồng nhé . Không giống cô Năm bóng trong trùm sò, không lấy tiền à . Thật mà, bộ không tin sao nhìn y như ông trùm vậy, bà cóc ?

- Biết rồi . Màn kéo đúng lúc, bắt đầu diễn được rồi đấy . Xấu thì đừng đóng vai buồn nhá . Chơi tới luôn, bệnh gì cử há.

- Có gì, phụ hoa. nha.

- Biết mà . Đó là phận nô tài, xin nương nương tiến bước.

- Nịnh thấy sợ luôn hà . Bà đóng vai chính mới phải đó.

Yến Linh cười, bảo:

- Ê! Hạ mình một chút, lưng đâu có bị tật mà sợ . Bù lại mình được cái hầu bao nặng nặng là êm trời mây rồi . Vụ này, bà đóng đạt hơn tôi.

Ánh Hoa và Yến Linh nhìn ra cửa phòng, khẽ cúi đầu:

- Tụi con kính chào bác à . Mời hai bác ngồi cho khỏe.

Yến Linh mở lời:

- Có phải bác nhín thời gian lên đây thăm Thư Thư không ạ ?

- Sẵn dịp lên thành phố mua đồ, bác ghé thăm . Thư đâu rồi cháu ?

Ông Khải, ba Thư nhìn quanh phòng, ngọt ngào hỏi.

- Đặt hai ly nước cạnh ông, Ánh Hoa mở lời:

- Suốt ngày Thư đi dạy, vì nhiều chỗ mới đủ xoay trở nên ít có ở nhà lắm . Bác có gởi tiền và thư cứ để trên đầu giường . Thư về, con sẽ chuyển cho.

- Thi xong rồi sao không về nhà, con bé lại đi dạy nữa à ?

Ánh Hoa giọng trầm buồn, mắt nhìn ông khẽ lắc đầu:

- Tháng rồi ngoại bệnh, mẹ của Thư cũng không được khỏe, nên Thư mua thuốc, gởi về nhà . Tiền lại khó kiếm, Thư phải dạy thêm nhiều cỗ mới đủ trả nợ cũ bác à . Cuộc sống của Thư vất vả vạn lần tụi cháu lận.

- Tụi con thuê phòng này bao nhiêu ? - Bà Ngọc lên tiếng.

- Dạ, năm trăm, nhưng đến năm đứa ở nên chi phí cũng ít bác ạ.

- Có hai giường thôi sao ? - Ông Khải nhìn quanh rồi hỏi.

- Dạ, tối tụi con xuống gạch ngủ . Đứa nào bệnh và mệt thì ngủ ở trên giường . Thư đi dạy nhiều nên tụi cháu đặc biệt cho Thư một giường . Tội Thư lắm bác trai à . Mùa hè, bệnh Thư tái phát, năm nào cũng vậy . Thư lo lắng nên gầy đi, mặt xanh xao hơn xưa nhiều lắm.

- Sao con bé không về xin nội ? Bà vẫn có ý trông Thư mà.

Ánh Hoa thở dài, tỏ vẻ chán nản:

- Tụi con có gợi ý chứ . Nhưng Thư tự lập là ít, chán gia đình thì nhiều . Nếu bác có nhớ đến Thư, một đứa con mà bác đã bỏ rơi từ khi Thư còn bú mẹ, tự động bác đến thăm và cung cấp như bác từng cho con gái của vợ mình vậy.

Yến Linh phụ họa cho tâm tư ông xao động hơn:

- Thư nghĩ mình là con, chắc bác sẽ không quên . Còn bác không đến, tức nhiên trong lòng bác không có Thư . Cho nên về xin bác, tủi thân Thư buồn thêm . Thà cực khổ mà không phải mừng rỡ không phải nhìn ánh mắt đố kỵ của bác gái.

- Bác đâu có quên, tự Thư không thèm về thôi.

- Dạ, con có phân tích chứ . Bổn phận làm cha mà, ai không nhớ chứ . Chắc bà bận quá nhiều chuyện nên không tiện ghé thăm . Còn Thư thì không có thời gian, bởi vì, không đi dạy thì đói khổ.

Ánh Hoa giơ tay vạch từng móc áo của Thư và lên tiếng:

- Bác trai xem nè . Thư không có một bộ đồ đẹp nữa . Đám tiệc toàn là khác trang phục của tụi con không hà . Nhiều lúc tự ái nổi dậy, Thư dứt khoát với bạn bè cũng vì cái nghèo đeo đẳng ấy, bác trai.

Màu áo đã bạc, cũ rích ấy đập vào mắt ông, lòng se thắt:

- Mẹ Thư sao bệnh vậy, con biết không ?

- Nắng lên, thần kinh căng thẳng, la hét, xuống sông trầm mình . Thư vừa lo cái ăn, chuyện học hành, vừa lo cho cuộc sống và thuốc thang cho mẹ mình . Tội nghiệp lắm, ý là tụi con bạn bè với nhau đó.

- Thư kể chuyện gia đình cho tụi con nghe hay sao mà tụi con biết từng chi tiết vậy ?

- Mỗi người sinh ra trong hoàn cảnh khác nhau, nhưng sống chung trong một phòng, ngoài bốn cô bạn này, đâu có ai hiểu và thương chứ . Mẹ thì điên điên dại dại, nhà lại nghèo, không ai giúp đỡ tiền bạc trong suốt bốn năm qua, nếu tụi con không hỗ trợ, Thư còn học đến ngày nay sao ?

Yến Linh khó chịu trước khuôn mặt bà, nhưng ngọt ngào hỏi:

- Bác gái không vừa ý về vấn đề này à ? Vậy con xin lỗi nha.

- Bỏ đi . Yến Linh ! Con biết Thư Thư cần bao nhiêu không ?

- Bác cho thật hả ? Đừng gạt Thư Thư , tội lắm đó bác.

- Bác biết rồi . Thư nợ nhiều không ?

- Dạ, gần hai triệu lận . Để Thư đi dạy sẽ có tiền hoàn lại cho chủ mà.

Ông Khải nhìn vợ . Bà ngần ngừ có vẻ không muốn xuất tiền cho Thư.

Ánh Hoa còn ngần ngại gì không khích bác bà Ngọc cho thỏa lòng Thư:

- Bác à! Thư một ngày một túng thiếu hơn . Nếu bác còn nhĩ đến chút tình nghĩa với con gái mình thì bác cho Thư một ít tiền . Còn bác gái không thích, không cho thì thôi vậy.

- Bác biết.

- Thư tuy không tiền, nhưng thái độ của bác gái đây, nhất định Thư không bao giờ nhận đâu . Thư nghèo, nhưng tự trọng không nhỏ.

Ông Khải bực dọc in trong mắt hướng về vợ mình:

- Bà đưa cho Yến Linh hai triệu đi, con bé thiếu thốn quá rồi . Yến Linh ! Con kêu Thư Thư sắm thêm quần áo cho có với bạn bè.

- Nếu đưa cho Thư Thư , mình không đủ mua đồ cho mẹ nó.

Ông cau mày trước sự cản trở nhẹ nhàng của vợ:

- Mua không được thì kỳ sau mua, có gì mà nhăn chứ.

Yến Linh xen vào, giọng như trách cứ:

- Xin lỗi, nếu bác gái kông vui vẻ thì thôi đi . Mấy năm nay không có ai hỗ trợ, Thư vẫn học, vẫn sống vui vẻ vậy . Bác biết không ? Con từng noí phải biết mềm lưng đúng lúc để có tiền hàng tháng của nội mà lo cho mẹ chứ . Tiền của bà mà . Nhưng Thư bảo rằng: "Thư ghét nhận tiền khi ánh mắt ganh tỵ của bác gái đây thân tặng . Thư không thích thái độ nịnh bợ, a dua để chiếm đoạt tài sản của người khác . Nếu cần tiền mà giống bác gái đây thì Thư Thư không còn là Thư Thư nữa".

Ông Khải nhìn vợ với ánh mắt khó chịu, trách cứ . Ông bảo:

- Con nhắc với Thư cứ xài đi . Tiền thuốc cho mẹ, bác sẽ gởi cho ông ngoại . Bảo Thư ráng giữ gìn sức khỏe nha.

Ánh Hoa nhận tiền của bà Ngọc trao, con bé vỗ tay cười thích thú:

- Ối giời ơi! Thế là nhỏ Thư trả hết nợ nần rồi, hết kỵ luôn, Yến Linh ơi . Đêm nay nhỏ Thư cười hết số luôn, thăng một giấc đến sáng cho nhỏ hết trăn trở còn gì.

- Làm như nhỏ chưa từng thấy tiền vậy, không sợ bác gái cười bây giờ.

Ánh Hoa vươn mắt, cười xòa:

- Mình thì số tiền này là chuyện nhỏ nha, nhưng nhỏ Thư thì chưa lần có được, bộ Linh quên sao . Dạy kèm làm gì có chứ ? Thư về không nhảy cẫng lên mình thua đó, cá không ?

Hai cô vui vẻ ngoéo tay cười . Ông Khải nghe lòng nhẹ nhõm . Không ngờ hư can trường, phấn đấu trong cuộc sống sinh viên như thế . Xót xa lần lần đi vào lòng ông qua tiếng thở dà i.

- Bác trai à! Thágn sau bác nhớ đến nhá . Để thôi con gái bác đói chưa từng thấy đó, thiếu cây đàn và cái lon Guigoz nữa là gia nhập cái bang, giống hết xẩy luôn . Thật đó bác à.

- Bác sẽ cố gắng.

- Không phải cố gắng mà papa phải nhất định, nhất định ghé nha . Thay mặt Thư, con cảm ơn hai bác, nhất là bác gái đây . Nếu không có sự đồng cảm, rộng rãi của bác, dễ gì Thư có đươc. số tiền lớn này.

- Đâu phải của bác.

- Dù vậy, nếu bác ích kỷ về nhà cằn nhằn, Thư đâu có lần sau nữa, hả Ánh Hoa ? Cho nên, phải cám ơn madam luôn là vậy há.

- Chứ còn gì nữa . Ôi giời ơi! Có tiền, cảm ơn một ngàn lần cũng được mà, há bác trai . Vạn tuế papa, một vạn vạn tuế luôn.

Ông Khải cười vui vẻ chào họ . Hai cô nhóc liến thoắng ấy đưa "Mạnh Thường Quân" xuống đường, không tiếc lời tâng bốc nào cả khiến bà Ngọc bật cười, dù lòng tưng tức không sao chịu được.

Yến Linh và Ánh Hoa đánh tay vào nhau trước mặt lạnh như tiền của Thư . Hoàng Nga từ ngoài trở vào, tay che miệng:

- Lúc nãy đi học về, định vào phòng, nhưng nghe hai diễn viên đang xuất thần với vai diễn độc đáo của mình . Không ngờ Thư ơi! Hay như thật . Nếu Yến Linh của mình học nghệ thuật sân khấu, chắc chắn đậu thủ khoa đấy.

- Eo ơi! Ta đóng vai tỳ nữ một cách xuất sắc, sao không kém ?

- Sao lại không ? Trong vai nô tì, Ánh Hoa lúc dạo đàn, lúc vô vọng cổ không chê vào đâu được . Thật là tài sắc vẹn toàn . Nếu ai kể lại, chưa chă9''c Hoàng Nga này tin à nha . Thật là hết sẩy luôn.

Yến Linh ôm tiền, cười toe toét:

- Chuyện nhỏ . Nhận vai thì diễn cho đạt mới ăn ké được chứ.

- Ê, Yến Linh ! Thương làm sao cái nỗi đau của bà ta, đưa tiền môi cười cười, nhưng bụng thì tức căm gan luôn . Nhưng làm sao không đưa cho được, bởi hai con a đầu vừa đưa bà lên, vừa đẩy bà vào ngõ cụt mà . Đành phải móc ra thôi.

Thư liếc bạn, cười:

- Bộ tả tình, tả cảnh thê lương lắm sao mà hầu gia tặng xuất hát này cao dữ vậy ? Chuyện khó tin mà có thật à.

- Dĩ nhiên rồi . Đây là vật chứng, nhân chứng, nhỏ tâm phục khẩu phục chưa ? Yến Linh , Ánh Hoa một khi chịu lên sân khấu là phải biết.

Thư liếc dài, chỉ xuống nhà, cười:

- Lão bà bà dưới nhà chờ sự diễn xuất của hai a đầu đó . Xuống dưới mà ca cẩm đi.

- Yes, madam! Tự giờ chỉ chờ bấy nhiêu đó thôi . Cảm ơn nha.

Thư trong theo bóng Yến Linh với nụ cười trên môi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.05.2014, 22:07
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Cảnh Xưa Người Cũ - Nguyễn Thị Phi Oanh - Điểm: 10
Chương 2

- Đi đâu mà diện vậy, madam ?

Ánh Hoa quay lại, bắt gặp Thư ngồi trang điểm, dù Hoàng Nga lên tiếng trêu chọc . Cô cười, nheo mắt:

- Chuyện này mới nghe . Không gây chú ý cho quần chúng sao được . Đành phải thành thật khai báo thôi, "con gái".

- Noí chơi thôi, chứ tôi biết đêm nay là sinh nhật của mẹ Kỳ Long, cô con dâu bà chọn phải có mặt thôi . Cho nên bà Tám nhà mình phải trang điểm cho hết xẩy vì là nhân vật chính mà . Một ánh sao trong đêm mù mịt soi bước cho con trai ông bà từng nấc thăng hoa ấy mà.

- Thật vậy sao Thư Thư ? Vậy mà nhỏ giấu kín nha . Vậy là có ý đồ rồi.

- Người ta ai chẳng có những điều cần giữ riêng cho mình chứ.

Ánh Hoa và hai bạn hướng về Thư với ánh mắt dò hỏi . Thư cười:

- Mấy bà làm gì vậy ? Nếu Thư có yêu chàng công tử bột Kỳ Long cũng đâu có gì lạ, phải không ? Tình yêu có cũng tốt, chứ đâu phải là sao hỏa rơt'' xuống nhà trọ này mà nổi sóng lên thấy ghê vậy ?

- Nhưng người ta muốn biết, Thư có phải là phu nhân của công tử ấy hay không để người ta mừng, chứ đâu phải quan tâm một cách khác.

- Vậy sao ? Đến giờ tôi xuất hành rồi, có cần xin giấy phép không vậy ?

- Mất bóng là biết nhỏ đến điểm hẹn hò rồi, khỏi cần báo cáo.

- Tốt vậy sao ? Không cần theo dấu tội phạm à ? Đổi hệ ân xá hồi nào mà Thư Thư không hay vậy ? - Thư liếc Yến Linh , môi trề ra.

- Người ta mang tâm hồn cao thượng, biết hy sinh cho chính nghĩa, cũng có lúc không truy cứu tội phạm vì biết người ta vô ý, chứ đâu phải đột xuất mà ngạc nhiên . Nhưng sao nhỏ đi sớm vậy ?

Ánh Hoa xen vào với giọng giễu cợt:

- Người ta sinh ra từ đèo "Rù Rì", nên phải xuất hành sớm để đến "thung lũng tình yêu" cho kịp giờ giao bôi . Không biết gì hết hà.

- Và Từ Dũ cũng là điểm cuối cùng để cho mấy mẹ giải tỏa tâm lý chứ gì . Dễ thôi, thoải mái, xả láng, sáng nhớ về sớm nghen.

Thư nhướng mắt, máng giỏ bước ra cửa, môi cười cười:

- Kinh nghiệm bản thân tràn trề, nên nghĩ ai cũng giống mình cả . Tội nghiệp . Mai mốt nhớ mua than cho Thư nằm cữ nghe . Chào.

Ánh Hoa vỗ tay, cười, nói với theo:

- Ê! Chịu khai rồi sao . Chị Hai em sẵn sàng cho bà Tám tới luôn.

Hoàng Nga trông dáng Thư với vẻ lo lắng:

- Ánh Hoa à! Mình thấy Kỳ Long tuy có đẹp trai, có đầy đủ điều kiện làm chồng nhưng nét anh ta có vẻ giả dối làm sao vậy . Nếu lỡ gã đẩy Thư Thư của mình vào chuyện đã rồi thì sao đây ?

- Làm gì có . Thư Thư đâu phải con nai chính hiệu mà là con sư tử núp bóng đấy . Nếu có chuyện đó... thì hế t đường binh, đành phải xếp giáo quy hàng thôi, làm thiếu phu nhân cũng sướng vậy.

Hoàng Nga thở dài . Yến Linh cười, trấn an:

- Lo chi mệt vậy, chuyện gì tới sẽ tới, con người ai cũng có số, lo gì.

- Giày dép còn có số mà, đúng không ? Mặc nó đi chứ gì . - Hoàng Nga cự nự.

Yến Linh cong môi, đáp:

- Vậy chứ bà lo có được không ? Sao mới nãy không đóng vai a đầu đi, theo hầu tiểu thư cho trọn tình chủ tớ, giờ noí.

Hoàng Nga ngúng nguẩy bỏ đi.

Trong khi ấy, Thư đi chầm chậm trên phố, lòng bâng khuâng không biết mình có nên đến đó hay là quay về nữa . Từng chiếc xe honda quay lại hỏi Thư: cô đi đâu, đến đâu ? Họ rà theo mãi.

Thư đứng lại khi thấy trên xe Honda là một gã thư sinh gật đầu cười mời vẻ ngập ngừng . Nét sượng sùng còn in rõ trong ánh mắt, cho cô biết gã mới vào nghề . Có lẽ bất đắc dĩ thôi . Giọng anh ta nhẹ nhàng khi muốn Thư cho một cuốc xe . Thư gật nhẹ, hỏi thật dịu:

- Tôi muốn đến chung cư Nguyễn Đình Chiểu, ở gần cầu Thị Nghè đó . Anh biết không và giá bao nhiêu ?

- Tôi mới ra chạy, chưa rành đường, cô hướng dẫn cho tiện . Còn giá cả, thường ngày cô đi bao nhiêu, cứ trả chừng ấy là được rồi.

Giọng gã thật trong, thật dịu dàng, Thư cười, nhướng mắt:

- Nếu tôi trả một nữa thì sao ?

- Nếu vậy xem như một nửa đó mua kinh nghiệm, có sao đâu ?

- Tôi muốn bán kinh nghiệm cho anh đắt hơn một chút nữa thì sao ?

Gã nhìn cô, cười:

- Măt. cô hiền hậu qúa, đâu lẽ có sự tham lam như vậy, phải không ?

- Một đêm, anh chạy được bao nhiêu ?

- Không có chừng . Nếu gặp người bán kinh nghiệm với giá đắt như cô vậy, xem như nốc ao luôn còn gì.

Thư nhún vai cười, mắt ngắm anh ta:

- Cô tìm diễn viên sao nhìn tôi đặc biệt như vậy ? Dáng tôi cũng nghệ sĩ lắm.

- Nếu tôi có ý đó, anh có đồng ý nhận vai diễn tôi chọn không ?

- Nếu không ngoài khả năng, tôi sẽ không phụ lòng của cô đâu.

Cô cười gật gù, chậm rãi, cô đề nghị:

- Mỗi đêm anh chạy bao nhiêu, tôi sẽ gởi lại đủ số, nhưng tôi chỉ nhờ anh chừng một giờ thôi, bắt đầu từ phút này với điều kiện...

- Cô noí đi . Đã chấm tôi rồi, còn ngần ngừ gì nư!a.

Thư dịu giọng, mắt nhìn anh, cô bày tỏ ý mình rồi kết thúc:

- Tôi muốn anh về nhà thay bộ đồ vía cho thích hợp với nơi mình đến . Mong anh chuẩn bị tư thế và ngôn ngữ cho tốt, đừng để vai diễn lố bịch . Tôi xấu hổ với người ta.

- Nếu tôi bắt cô trả thù lao gấp đôi khi diễn đạt vai mình thì sao ?

- Chừng ấy hãy tính đi, đừng có nổ sớm quá, không tốt đâu.

- Nếu diễn tốt, tôi sẽ tái xuất nhiều lần tuổi xuân bên cô chứ gì . OK ?

- Trái đất này xem vậy mà nhỏ lắm .Nhận tiềnthù lao cho cao, diễn tồi tệ, sau này gặp nhau trong dịp tình cờ, khuôn mặt sượng sùng của anh cũng đủ tiền rồi . Như vậy với tôi, giá ấy vẫn còn rẻ chán . Một lần cho anh nhớ đời cũng tốt mà, nhờ đó khiêm tốn lại hơn.

- Tôi chưa lên sân khấu lần nào, nhưng hợp tác với cô cũng là điều thú vị Mình thử xem khả năng thế nào, có tới luôn được không há ?

- Được hay không tiền cũng ấm túi mà lo gì.

- Cô thậ biết ý nghĩ trong tôi, cô cảm nhận à ?

- Tôi không cảm nhận mà là suy đoán . Anh đang cần tiền, tôi đang cần người . Đổi trao thế nào đều có lợi cho anh mà, đúng không ?

Gật gù, anh bước xuống đứng cạnh Thư, đưa tay đo ngang đầu:

- Cô xem ngoại hình tôi thế nào ? Cao ráo không đến nỗi nào chứ ?

- Nếu anh thấp hơn tôi, lại không có dáng vóc của một thư sinh, tôi thuê anh sao ? Tôi ghét tránh vỏ dưa gặp phải vỏ dừa lắm . Anh không là vỏ dừa đáng ghét đó chứ ?

- Nếu có, tạm thời tôi cũng giấu mặt . Dù là một gã xe ôm, nhưng tôi cũng biết lúc nào nên vọng động chứ cô Hai.

- Ý anh muốn nói mình thông minh, biêt'' thấu tình đạt lý chứ gì ? Có cần cho pháo nổ sớm vậy không bác tài ? Còn đứng đó, chưa chịu về nhà thay đổi xiêm y cho tôi nhờ . Nhìn gì ? chút nữa lên sân khấu nhập vai nhìn cũng chưa muộn mà . Lẩn thẩn như ông cụ vậy.

Gã gãi đầu, cười khì:

- Cô đợi tôi ở đây chứ ?

- Chẳng lẽ đến nhà vĩnh biêt. đợi đem xác anh về ăn hay sao ?

- Không . Tôi sợ cô cắt hợp đồng bất tử thôi mà.

- Nhớ ăn mặc đẹp đó . Còn chưa cho xe đi, mệt chưa ?

Gã cười bởi sự phụng phịu của Thư:

- Biết rồi, đừng lo . Tôi mặc bộ đồ xịn nhất mới xứng chứ . Đợi nghen.

- Có cần nhận tiền "cọc" không vậy bác Tám ?

- Nếu tôi có ý đó, chưa chắc có . Vì cô là người có ý tứ mà, dễ gì đưa khi tôi chưa hoàn thành sứ mệnh đặc biệt chứ.

- Dĩ nhiên rồi, vật bất ly thân mà.

- Biết tính cô mà. "Nhân phi nghĩa bất giao, vật phi nghĩa bất chuộng", đúng không ?Cho nên mọi sự phải sòng phẳng mới hài lòng.

Thư nghiêng mặt, cười nhẹ:

- Và gã tài xế, lưỡi cũng dẻo lắm, biêt'' lúc nào làm vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi . Đúng quá . Sao còn đứng đó, chưa đi ?

Gã rùn vai, đưa tay tạm biệt khi cho xe lăn bánh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.05.2014, 22:07
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Cảnh Xưa Người Cũ - Nguyễn Thị Phi Oanh - Điểm: 10
Chương 3

Lễ chúc thọ của mẹ Kỳ Long bắt đầu . Thư Thư với gói quà trên tay, cô nhẹ nhàng bước đến, chúc mừng bà . Mẹ Kỳ Long vui vẻ lắm, bà luôn tạo cơ hội cho con trai mình gần gũi Thư trong từng lời gán ép theo ý mình . Thư đến bàn, nắm tay gã "bạn tình", dìu anh lại gần Kỳ Long . Giọng cô thật ngọt ngào, cử chỉ tình tứ khi giới thiệu:

- Kỳ Long ! Đây là bạn trai của Thư . Tình cờ gặp nhau trên phố, em cùng anh ấy đến chúc thọ của bác cho phải đạo.

Ngắm gã với ánh mắt ganh tỵ, khinh thị Long noí:

- Em có bạn trai, sao anh không biết vậy ? Mới gặp đầu hôm à ?

Thư bóp tay gã, mỉm cười với Long:

- Anh nghĩ gì vậy ? Chẳng lẽ Thư có bạn trai cũng thông báo cho anh sao ? Đó là chuyện thầm kín, riêng tư mà.

- Kỳ Long à! Tôi với Thư quen nhau nhiều năm nay . Có lẽ ít khi gặp và đi phố cùng nhau nên không có cơ hội giới thiệu với anh. Bây giờ vẫn chưa muộn mà, phải không ?

Dù bắt tay với gã, nhưng ánh mắt của Kỳ Long vẫn nằm trên khuôn mặt Thư . Giọng Kỳ Long gằn gằn:

- Thư Thư ! Em cho rằng anh không xứng đáng chứ gì ? Có cần giới thiệu anh bạn này trong đêm nay không vậy ? Anh ta hơn hẳn anh sao ?

- Kỳ Long à! Lâu lắm anh ấy mới về . Tụi em đi phố, sẵn dịp đến chúc mừng bác . Có gì anh phải cay đắng như vậy chứ ?

Gã chỉ tay vào người, cười cười, lên tiếng noí về mình:

- Tôi là Quốc Huy . Vì ít khi về nước nên tôi và Thư Thư thỉnh thoảng mới gặp nhau, chứ không phải đợi phút giây này mới đến chào anh.

- Anh đi học nước ngoài hay là Việt kiều "hồi hộp" đây, phải vậy không ? Đừng có nổ với tôi nhá . Kỳ Long chứ không phải "hai lúa" đâu.

Anh ngắm Quốc Huy như đang xem món hàng trên sạp vậy . Quốc Huy xoay người như biểu diễn thời trang cho Kỳ Long ngắm toàn diện một cách thoải m''ai . Thật lâu, anh đáp bởi ánh mắt trách móc của Thư:

- Kỳ Long à! Ai dám nổ trước mặt một công tử giàu có, sang trọng và hào hoa như anh chứ . Tôi được may mắn ra nước ngoài học mới về tuầnnay . Đối với anh, vạn điều tôi thua kém, chỉ với Thư Thư là tôi đến trước anh mà thôi . Đó là duyên phận mà, xin lỗi nha.

Bàn tay anh bị Thư bóp liên tục, ý muốn nhắc anh đừng có nổ quá trời vậy . Thế mà anh vẫn vui vẻ, thản nhiên ca cẩm về mình. Thật hết noí nổi . Dù hiểu ý Thư, nhưng anh vẫn phớt lờ:

- Kỳ Long ! Anh xem bộ tôi giống con bác Ba Phi lắmsao mà không đủ điều kiện du học vậy ? Chẳng lẽ khi yêu Thư, tôi p hải đem lý lịch trích ngang trình làng cho bạn bè Thư mới đúng thủ tục sao ?

Thư e ngại trước gương mặt tự tin và giọng rắn rỏi của Quốc Huy . Cô cho rằng Huy nóng mặt nên tự giới thiệu cho ngon hơn trước ánh mắt kỳ thị của Long, để anh thỏa mãn cơn giận trong lòng mà thôi.

Kỳ Long đưa tay mời Thư ra sàn nhảy, bất cần Quốc Huy có thích hay không . Để xoa dịu tự ái của Huy, Thư ôm cánh tay anh, cười nhỏ giọng:

- Anh cho phép em nhảy với Kỳ Long nha.

- Ừm . Lịch sự mà, phải vậy thôi . Chúc vui vẻ.

Mắt Thư thỉnh thoảng liếc về Huy khi cô thấy mẹ và bạn bè của Kỳ Long đến bàn có vẻ khích bách cho Huy uống rượu . Cô biết mẹ Kỳ Long không vui khi cô đưa Quốc Huy đến, nhưng Thư nhất định thế ma `. Cho bà biết cô không bao giờ chấp nhận lời cầu hôn của cậu công tử hào hoa, ăn chơi khét tiếng của bà . Nếu cần, cô sẽ không dạy kèm cho cháu nội của bà luôn.

Sau những chén đầy vơi nghĩa tình một cách miễn cưỡng ấy, Quốc Huy ngồi nhìn Thư Thư . Dưới ánh đèn mờ nhạt ấy, trông cô cũng thanh thoát dịu dàng xinh đẹp, dù trang phục đơn giản trong những màu rực rỡ vây quanh . Ngẫm lại chuyện hai người, anh bật cười nhìn lại mình . Chuyện ngộ nghĩnh khó mà tin . Hai người chưa hề quen nhau, bước lên sân khấu mới biết tên nhau và mình phải làm gì trong từng giai đọan của phối cảnh, cũng như có lăn xả vào nghề mới thấy tìm được một cuốc xe không phải là dễ dàng . Huy ngắm mình rồi bật cười:

- Cũng đẹp ra phết chứ . Áo quần, cà vạt chỉnh tề, xứng với Thư quá chứ . Trách gì chàng Kỳ Long ganh tỵ ra mặt.

Người ta cho rằng, phụ nữ đẹp vì lụa, nam tử hán, nhìn quân phục biết tư cách . Khóac áo màu tài xế giống y chang, giờ thay đổi y phục Huy có thua ai trong nhóm bạn bè của Long đâu.

Ngày đầu trở về nhà, anh chưa biết làm nghề gì để có được một cuộc sống tốt, nên chạy khắp thành phố, không ngờ người ta tưởng anh hành nghề Honda ôm . Từ đó, sẵn thế anh tới luôn . Lăn lộn vất vả trong nghề đưa rước khách thập phương, anh mới tìm thấy được hai bữa cơm không phải điều dễ dàng . Và trong chiếc áo bạc màu mưa nắng ấy, Huy mới hiểu tình người cho nhau vui buồn, đắng cay bạc bẽo cũng từ bộ quần áo và thân phận hiện tại của mình . Kể từ lúc nhận buồn vui ấy, nên Huy mới có kinh nghiệm trong mọi mặt, kể cả với người thân.

Thư trở về bàn và ra sàn nhảy với Huy theo phép lịch sự . Cô ngước nhìn anh, cau mày trách cứ:

- Đã noí với anh sao, chỉ cần xuất hiện thôi, ai kêu anh nổ như đại bác vậy . Nhìn kỹ môi đâu có mỏng, sao cương ẩu thần trời vậy ông ? Nghe ông trơn miệng mà tôi nổi da gà đầy mình vậy.

- Nếu không em chịu nổi trước ánh mắt khinh người của anh ta . Anh không đập cho người yêu của em mộ Thư Thưrận là tốt rồi . Còn noí.

- Hớ! Nếu yêu được, ai mượn mấy người thế thân. vậy cũng noí . Phát ngôn bừa bãi, không ngượng miệng là bản tính của anh à ?

- Làm tốt cho cô, còn trách cứ là sao . Chẳng lẽ tôi bảo với chàng công tử bột này nghề nghiệp thật sự của tôi, để anh ta có dịp nhạo báng chúng ta à . Cô đó, tôi mệ tquá đi.

- Ai làm gì anh mà mệt với không . Người ta dặn sao, cứ chào hỏi rồi ngồi đó ăn và uống ít rượu giùm tôi cho đủ lễ thôi . Ai kêu anh ăn nhiều, uống cả đống luôn, còn bày đặt nổ nữa . Tôi mới mệ tnè.

- Bộ cô xấu hổ vì cho rằng khả năng tôi không hơn gã trời đánh đó à ?

- Tôi mượn anh đóng kịch một lần thôi, có lần thứ hai sao mà làm nổi . Lúc noí, anh đâu có nhìn mà thấy người ta "ngưỡng mộ" . Hứ!

- Nghi ngờ khả năng của người yêu cô chứ gì ?

Thư liếc Huy, tay nhéo vào hôn ganh, nghiến răng:

- Có chuyện đó sao hả ? Nhiều chuyện chưa từng thấy, tôi còn sợ anh mà.

- Sợ hay hãnh diện ? Cho Thư hay nha . Có lúc nào đó , cô thương tôi không hay đó nha . Bộ tôi tệ như Hai Lúa à ? Nhìn vào không xứng với Thư sao ?

- Xứng chứ, để thôi anh buồn sao . Đóng kịch hay như thật vậy . Phim giả tình thật là anh đó sao ? Mệt anh ghê vậy.

Càng nhéo Quốc Huy theo cơn tức giận của mình, anh càng cười . Thư liếc dài, cô cao giọng khi hai người rời khỏi nơi ấy.

- Tôi đưa anh đến đây làm nhiệm vụ đóng cửa cho Kỳ Long không tìm cách vào nhà . Anh thông minh sao chậm hiểu quá vậy ? Nếu tôi dùng ngôn ngữ được thì một năm nay tình trạng đeo đuổi của Kỳ Long không còn nữa . Ai mượn tay anh khóac lên vai tôi chi , bộ không tốn tiền và công sức sao ?

- Thì đóng cửa rồi đó, còn đòi gì nữa mà cằn nhằn.

- Bực mình quá đi . Rồi ngày mai, lỡ tôi có người yêu không giống như anh tuyên bố thì sao ? Ham lắm . Hết chuyện noí lại tự giới thiệu mình từ nước ngoài về . Sao không bảo rằng, mới chia tay với chị Hằng Nga nên buồn quá trở về trần gian làm lại từ đầu luôn đi.

Thư đứng lại, giậm chân, tay đấm lên vai anh:

- Bộ nghĩ rằng, trong buổi tiệc hôm nay toàn dân Hai Lúa hay sao á ? Tự biên, tự diễn không biết ngượng mà.

- Làm gì mà kêu lên như bà Tám mất của vậy ? Thấy ghế chưa ?

- Bực quá, không noí ai chịu nổi đây . Anh noí đi . Kịch bản một nơi, anh diễn một nẻo, không thấy mình lố bịch hay sao ?

Quốc Huy nắm tay cô, siết chặt:

- Nếu thật sự tôi từ bên ấy về thì sao ? Thư có bằng lòng làm bạn đời của tôi không ? Sao Thư hay đánh giá người qua màu áo vậy ?

Cô giật tay lại, mắt mở to, đẩy anh xa mình:

- Ông là ai ? Làm ông tướng hay nô tỳ gì không cần biết . Tôi đưa đến để ông xuất đầu lộ diện cho tôi bình yên thôi . Còn người tôi yêu là ông xe kéo, xe ôm hay làm bất cứ nghề nào cũng được, chỉ cần sự thương yêu thực sự mà thôi . Ông nghe chưa hở ?

- Làm gì dữ thấy ghê vậy chị Hai ? Bất quá tôi không lấy tiền thù lao thôi . Bộ đánh k hông biết đau, nhéo không cảm giác sao mà xâm phạm thân thể người ta thoải mái vậy, bà chị ?

Mùi rượu phà vào mặt cô, Thư thở dài:

- Bộ say sao dẫ xe không nổi vậy ?

- Thấy mặt bà, tôi sợ quá, đâu còn sức đâu dẫn xe . Đàn bà con gái dáng mảnh khảnh, lúc đầu ăn noí diu. dàng nên tôi thương cảm hoàn cảnh khó khăn của cô, tôi mới hy sinh mà đi bên cô với vai nhân tình yêu dấu ấy . - Thật lâu, giọng anh nhừa nhựa tiếp - Nếu biết cô dữ như vậy, thà chạy long nhong ngoài đườngmà mũi không ngột ngạt khó thở, tay và đùi không bị đau, nhất là không bị ba ly rượu tình nghĩa đó là mắt tôi không thấy đường nè . Cô thấy khổ không ?

- Ai kêu uống quá chi . Người ta nháy mắt ra dấu cũng còn đưa ly lên môi, giờ than thở là sao . Bụng làm dạ chịu, bộ quênrồi à ?

- Thì cũng tại cô thôi, noí gì nữa . Tôi ghét nhất là bị vợ cằn nhằn, hầm hừ trước đám đông . Cô trợn mắt, hăm he, tôi không uống, người ta coi tôi ra gì . Thằng Huy này sợ vợ, sợ con bé Thư Thư à ? Không dám đâu . Tôi chơi tới luôn, cho cô bỏ tật.

- Thì ráng chịu cho đã tật, than van, ôm đầu là gì.

- Cô về ngủ cho thoải mái đi . Tôi ngồi đây, bao giờ khoẻ tôi về.

- Vậy cũng noí được . Say như chết, người ta lấy xe rồi sao chạy ?

- Cô ở hội từ thiện ra hồi nào, tự nhiên dịu dàng thấy sợ luôn. Phải lúc nãy cô biết nể tôi, tôi đâu có uống quá trời như vậy chứ . Đắng mắc chết cũng phải chơi luôn.

Thư chắc lưỡi khi Quốc Huy ngồi bên lề đường mặc cho đồ ăn ụa ra . Anh ôm đầu vẻ uể oải, giọng nhừa nhựa:

- Tôi đâu có biết uống rượu . Vậy mà tức cô, tôi mới nốc cạn luôn, giờ mới hối hận nè.

Thư biết anh say quá rồi . Cô kêu xe đưa Huy về nhà trọ của mình . Còn cô chạy xe của anh dẫn đường . Thật lòng cô sợ bỏ Huy ở đấy kẻ gian sẽ lợi dụng mà lấy xe . Ngày mai, anh sẽ sống ra sao đây ?

Bà chủ sau khi nghe cô giải thích, bà cho Huy vào ngủ tạm phòng con trai của mình, bởi anh ta đi công tác chưa về . Trong mắt bà, Huy là bạn trai của Thư . Bạn bè tha hồ chế giễu, nhưng Thư đâu dám bật mí . Đành ngồi canh anh chàng say đang thả mình trong giấc ngủ vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot] và 95 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.