Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 

Cô nàng hoàn hảo - Quỳnh Thy

 
Có bài mới 27.04.2014, 20:05
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới [Xuất bản] Cô nàng hoàn hảo - Quỳnh Thy - Điểm: 1
Cô Nàng Hoàn Hảo

images


Tác giả : Quỳnh Thy
Giá bìa: 72.000 ₫
Công ty phát hành: Người Trẻ Việt
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Kích thước: 13 x 20.5 cm
Ngày xuất bản: 11/2013


Trích dẫn:
Cô nàng hoàn hảo là câu chuyện trải lòng của những cô gái tuổi cận trưởng thành, loay hoay đi tìm bản ngã giữa vô vàn những khuôn mặt nổi trội xung quanh. Trưởng thành - một việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại hết sức khó khăn, khẳng định bản thân mình lại càng khó khăn hơn nữa. Cô gái nhỏ bé Đỗ Diệu Phương trong Cô nàng hoàn hảo cứ mải miết chạy theo những ảo tưởng do mình tự tạo ra, rồi bị cuốn vào vẻ ngoài hoàn hảo đẹp đẽ mà vô tình quên mất đi những tình cảm, những con người thân thuộc đáng trân trọng ngay bên cạnh. Những người mà yêu thương cô hơn cả bản thân, không cần biết cô có xinh đẹp, tài năng hay không - những người yêu thương cô vì những gì thuộc về bản than cô  chứ không phải phiên bản hoàn hảo của ai khác.

Đi qua tháng năm, đi qua bao nhiêu ngây ngô, trong lòng hằn in bao nhiêu nỗi buồn sâu kín, Diệu Phương mới kịp nhận ra rằng: Hạnh phúc là khi trái tim mình được tự nguyện rung động, tự nguyện yêu và được tự nguyện sống với những cảm xúc rất thật của bản thân…, chứ không phải cố gắng ép buộc bản thân trở thành một người khác và mệt nhoài với vỏ bọc đó. Khi sinh ra, bạn là một nguyên bản, đừng cố gắng trở thành bản sao của ai đó, thay đổi để hoàn thiện hơn nhưng hãy cứ tự tin là chính mình.

Cô nàng hoàn hảo vẽ lên một bức tranh tuổi trẻ nông nổi và khờ dại, điều nổi bật của bức tranh ấy là hành trình tìm kiếm tình yêu không ngừng nghỉ của một cô gái bình thường, với trái tim luôn hoài nghi và tự ti về những gì mình đang có, để rồi cứ mải miêt chạy theo một cái bóng hoàn hảo, chiến thắng được những tiêu chuẩn hoàn hảo… Cho đến khi bình tâm, cô nhận ra mình thay đổi, mình không hề hạnh phúc trong vỏ bọc tưởng chừng như quá đỗi hoàn hảo và quá chênh vênh trên con đường trải đầy hoa hồng nhưng cảm giác cô đơn lạc long cứ vấn vương.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn SunniePham về bài viết trên: Lương Bối
     

Có bài mới 27.04.2014, 21:33
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới Re: [Xuất bản] Cô nàng hoàn hảo - Quỳnh Thy - Điểm: 10
CHƯƠNG 1

Có bao giờ bạn tự đặt câu hỏi, bạn là một cô gái như thế nào chưa? Và đã bao giờ bạn mơ ước được trở thành một cô nàng hoàn hảo từ vẻ ngoài cho đến bên trong? Tôi cá với bạn rằng đã hơn một lần bạn nghĩ đến điều đó trong đời và tôi cũng vậy.

“Một ngày nào đó, khi bạn khám phá được những tài năng ẩn chứa trong mình…đó chính là lúc bạn thật sự tỏa sáng”.

Tôi không hề tin vào những gì mà một cuốn sách tôi đã đọc viết như thế. Thực tế và lí thuyết là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau. Tôi luôn băn khoăn với câu hỏi rằng, làm thế nào để tôi trở nên được mọi người chú ý đến, làm thế nào để trở nên xinh đẹp, nổi bật giữa đám đông và làm thế nào để nắm giữ được trái tim những chàng trai cho dù tôi chỉ gặp mặt duy nhất một lần? Với bạn, chắc chắn cũng hơn một lần đặt ra câu hỏi như thế, hay ít ra là có nghĩ đến việc làm sao để bạn trở thành trung tâm của vũ trụ này.

Vậy  việc trở thành một cô gái hoàn hảo có khó hay không. Tôi không biết đích xác câu trả lời như thế nào, bởi vì tôi cũng chỉ là một đứa con gái bình thường với bao khiếm khuyết, bao vụng về, bao ngây dại của tuổi trẻ.

Nhưng con người ta sinh ra có khối óc để suy nghĩ, chân tay để làm việc, vì thế, sau khi trải qua một số chuyện rắc rối. Tôi đã hạ quyết tâm cho mình: PHẢI TRỞ THÀNH MỘT CÔ GÁI HOÀN HẢO.

Và vấn đề của tôi là…

Tôi có những vấn đề…Không, hàng trăm nghìn vấn đề ấy chứ !!!!!!!!!!!!

Tôi, một đứa con gái bình thường, chẳng xinh đẹp, chẳng có lấy chút nào gọi là “tài năng”, chẳng duyên dáng, chẳng giỏi giang. Tóm lại, tôi… chẳng có gì hết, tôi vẫn đi từ trường về nhà, từ nhà về trường như bao đứa học sinh khác và thành tích cũng chẳng có gì đáng để tự hào.

Từ nhỏ, tôi đã được coi vào diện…khó nuôi, có nghĩa là mẹ tôi dù có cố gắng đổ bao nhiêu thứ bổ dưỡng vào miệng tôi thì tóm lại tôi vẫn chỉ là một đứa gầy tong teo, khoe xương sườn và trông nhom nhom. Có lẽ vì hình hài ấy mà bố mẹ chẳng kì vọng vào tôi nhiều, tôi có thể làm gì tùy thích, nắng quá có thể nghỉ học, mưa có thể ở nhà và trời hơi lạnh cũng chẳng đời nào phải tới trường.

Tôi có chị gái. Chị tôi lại hoàn toàn khác với tôi. Đối với hai người con trong nhà, tuy được sinh ra cùng cùng một mẹ nhưng mỗi lần nhắc đến mẹ tôi lại ngán ngẩm nhìn tôi. Và mỗi lần như thế, tôi hiểu rằng, tôi là đứa trẻ ngốc nghếch và chẳng có gì để bà phải tự hào.

Chị gái tôi là một cô gái hoàn hảo. Tôi đã thấy nhiều người nhận xét như thế. Chị gái tôi rất xinh đẹp, cao ráo, trắng trẻo, khuôn mặt tròn trịa đặc thù của phụ nữ Á Đông. Suốt những năm từ bé đến lớn tôi đều được chứng kiến cảnh mẹ tôi hì hục dậy nấu xôi cho chị gái từ rất sớm để đi thi và cái cảnh bố tôi suốt ngày đèo chị ấy đến hết các kì thi này rồi đến các kì thi khác, nào là cấp  trường, cấp thành phố, cấp quốc gia, nào là giải cắm hoa, nấu ăn, cờ vua, bóng bàn, bơi lội…Và cho đến khi là sinh viên chị gái tôi cũng dành biết bao giải thưởng này nọ của khoa và trường. Sau khi ra trường, chị tôi thi vào một công ty nước ngoài và làm việc ở đó với lương tháng tính bằng $, vi vu nước ngoài nước trong suốt ngày . Đại loại là, chị làm cho bố mẹ tôi phổng mũi tự hào khi có một cô con gái hoàn hảo như thế. Còn tôi ư ? Đứa con gái nhỏ bé, vụng về, cái gì cũng không biết và đầu óc lúc nào cũng ngây thơ không hiểu chuyện.

Những năm học cấp 1 và cấp 2 của tôi trôi đi không có gì đặc biệt, chỉ còn nhớ rằng, hồi cấp 2 tôi chơi đá cầu khá giỏi thậm chí chỉ thích chơi với con trai trong những giờ thể dục. Tôi không thích học và tôi cũng không thích cái cảnh mấy thầy cô cầm lăm lăm trên tay mấy cái thước bắt học sinh phải yên lặng hay chăm chú tỉ mẩn viết bài. Đó là những kí ức siêu kinh hoàng mà cho tới giờ tôi thấy chằng hề muốn nhớ lại.

Lên cấp 3 là một trang hoàn toàn mới. Đối với tôi khi ấy, trường cấp 3 vừa có gì đó cuốn hút lại vừa lạ lẫm, cái cảm giác bé nhỏ đứng giữa sân trường, như có hàng ngàn ánh mắt đang hướng về từng chuyển động của mình. Tôi vui thích nhưng cũng vừa sợ hãi.

Ngày đầu tiên của trường cấp 3, khi mà tôi là đứa học sinh lớp 10 mới toe lần đầu tiên bước vào sân trường. Tôi đã hoàn toàn bị run sợ trước những cảnh học sinh đi lại, tiếng nói cười nhộn nhịp, mặc dù chẳng có ai nhìn về phía tôi nhưng dường như tôi cứ bị ám ảnh với suy nghĩ rằng đang có hàng nghìn ánh mắt đổ dồn về phía mình. Đó cũng là lí do tại sao tôi cúi đầu xuống, lưng cong cong cố bước qua cái sân trường đầy nắng thênh thang ấy để bước vào ngày đầu tiên của lớp mới.

Tôi không phải là đứa giỏi giang, hoàn toàn tôi có thể khẳng định điều đó, nhưng những nỗ lực cuối năm lớp 9 lại bù đắp cho tôi khá nhiều. Tôi đỗ thủ khoa trường cấp 3 với số điểm 10 Toán, 9 Văn. Con số mà những đứa bạn ở lớp cũng phải nhìn tôi bằng ánh mắt ngơ ngác đầy ngưỡng mộ.

Ngày đầu tiên vào cấp 3, khi đang xếp hàng để vào lớp, có hai nhỏ bạn đến gần tôi rồi hỏi " Cậu có phải là Đỗ Diệu Phương  không ? " Tôi ngớ người ra một lúc, rồi kiểu như không nhớ được tên mình, phải mất mấy giây sau tôi mới nhớ ra mình phải trả lời hai cô nàng đang đứng trước mặt mình là gì. Tôi khẽ gật đầu " chào, tớ là Diệu Phương, ở nhà mọi người gọi tớ là Phương Phương ".

Phải nói đến cái tên Đỗ Diệu Phương của tôi, đáng lẽ ra rằng, mọi người sẽ gọi tôi theo đúng như giấy khai sinh. Nhưng một ngày, bố mẹ ngồi trước tivi xem phim và trong đó có một nhân vật tên Phương Phương nghe rất kiểu… Trung Quốc nên từ đó bố mẹ nhất định gọi tôi là Phương Phương thay vì Diệu Phương như trước. Vậy là cái tên Phương Phương được ra đời, đến đám trẻ con bé tý trong khu tập thể nhà tôi cứ nhìn thấy tôi là lại gào lên " Chị Phương Phương, chị Phương Phương ra đây chơi với tụi em ". Mỗi lần như thế, tôi đều cười toe, và cái tên Phương Phương gắn lền với tôi cho đến tận bây giờ.

Lớp tôi học là lớp A1, Chuyên Toán và các môn chuyên về Khoa học Tự Nhiên là các khối A, B. Mặc dù cấp 2 tôi chỉ giỏi duy nhất môn Văn, cũng là môn duy nhất chẳng bao giờ tôi cầm lấy sách vở hay học thêm học nếm nhưng lên đến cấp 3 tôi quyết định đùng đùng mình sẽ thi khối A thay vì khối C như trước. Cả nhà tôi đã shock toàn tập không hiểu nguyên nhân vì sao, thực tình nguyên nhân của tôi cũng chẳng có gì là to tát nếu không muốn nói thẳng ra đây là một lí do lãng xẹt không thể nào chấp nhận nổi.

Lớp 9 tôi thích anh gia sư Toán của mình. Cứ mỗi tối thứ 6 anh lại đến làm gia sư Toán cho tôi, tôi ngồi cặm cụi làm bài, có lúc anh ngồi bên cạnh, nhưng đa phần là đứng phía sau chăm chú từng bước làm của tôi sau đó nhắc nhở. Anh có khuôn mặt thư sinh, người cao gầy, nước da trắng và đôi kính cận. Anh học Khoa Toán của trường Sư Phạm năm thứ ba, khi ấy tôi mới 15 tuổi, một con bé 15 tuổi có một trái tim non nớt chưa một lần rung động tất nhiên là chẳng thể nào không thích anh. Tôi cá rằng có rất nhiều cô gái cũng sẽ như tôi khi ấy, mặc dù mới 15 tuổi, sẽ thích anh ngay từ lần đầu tiên nói chuyện. Mà trong khi anh làm ra sư cho tôi suốt cả một năm lớp 9, làm sao tôi có thể không thích một người như anh chứ ?

- Làm bài đi nào ! Anh hay nói với tôi cái kiểu giọng dọa nạt và hay cầm cây thước trên tay lăm lăm.

- Bài này… em thấy khó… Tôi lúng túng.

- Dạng này anh nói rồi mà, chỉ thay số thôi.

- Em thay số rồi, nhưng nó vẫn không giống cách anh nói…Tôi phụng phịu.

- Hừ, đồ ngốc, nhìn anh đây. Tôi nhõng nhẽo một hồi rồi anh đặt cây thước xuống, cầm lấy bút, đầu cúi gần về phía tôi cầm bút rồi ghi ghi sửa sửa. Những lúc như thế tôi vui đến lạ, vì được ngắm anh trong một khoảng cách thật gần, rất gần…

Khuôn mặt anh được chiếc đèn học chiếu sáng, cả khuôn mặt như bừng sáng lên với vẻ đẹp thư sinh nhưng cũng đầy nam tính.

Và tôi biết, trái tim thiếu nữ của tôi, trái tim chưa đủ 16 trăng tròn ấy đã thích anh.

Tôi thật sự, thật sự thích anh !

Những tháng ngày êm đềm của năm lớp 9 cứ thế trôi đi, tôi làm bài chăm chỉ hơn, học Toán cũng cẩn thận hơn và điểm số cũng tăng lên. Tôi có vui vì điểm số ấy hay không thì tôi không biết, nhưng có một điều chắc chắn rằng, tôi vui hơn vì cứ mỗi tối thứ 6 hàng tuần được ngắm nghía khuôn mặt của anh và tôi càng vui hơn nữa khi được nhìn thấy nụ cười của anh mỗi khi điểm số của tôi nhích từ thấp lè tè lên đến điểm tuyệt đối.

Nhưng rồi một lần, tôi vô tình phát hiện ra, trong chiếc ví cũ mèm của anh. Thứ mà tôi vẫn thường thắc mắc rằng " tại sao anh không mua ví mới đi " có một thứ khiến cho trái tim bé bỏng của tôi khi ấy đau đớn…

Trong đó… có chứa hình của một cô gái…

Một cô gái với khuôn mặt rất xinh đẹp gần như là hoàn hảo, tôi không thể tìm thấy nét nào khiếm khuyết trên khuôn mặt đó.

- Chị ấy… chị ấy là ai thế anh… Tôi ngập ngừng, buông bút xuống rồi đưa mắt nhìn anh.

- Chị ấy là bạn gái anh. Anh thấy ánh mắt của tôi có gì đó khác thường, anh lấy tay vỗ vỗ lên vai tôi.

- Học đi… đừng có hỏi lung tung…

- Chị ấy có yêu anh không ?

- Anh đã nói là học đi còn gì, trẻ con sao cứ lo chuyện người lớn. Anh cau mày lại với tôi.

- Không, nếu anh không nói, em sẽ không làm bài tập đâu. Tôi nói với giọng dọa nạt.

- Chị ấy giờ đang đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài, bọn anh yêu nhau hơn 2 năm rồi…chị ấy trước học khoa Toán cùng với anh.

- Anh yêu chị ấy vì cái gì ?

- Có lẽ vì vì tất cả,chị ấy xinh đẹp, giỏi giang… bạn bè anh đều nói cô ấy là một cô gái hoàn hảo.

- Anh cũng là một người hoàn hảo… theo em nghĩ… là thế…

- Thôi nào nhóc, học bài đi…

- Làm thế nào…. để… trở thành một… cô gái hoàn hảo… hả anh ?

- Thôi nào… hoàn hảo ư ?… à… ừ thì…em cần phải học… mọi thứ…và việc đầu tiên là đỗ vào cấp 3 với điểm số môn Toán tuyệt đối.

Vậy là sau cuộc nói chuyện đó, sau phát hiện lớn lao rằng người yêu anh là một người con gái học Toán cực giỏi, tôi đã quyết định mình sẽ học Toán, sẽ thi vào khối khoa học tự nhiên thay vì khoa học xã hội như trước. Tôi quyết tâm để trở thành một người không thua kém gì chị ấy, người con gái trong bức hình, người con gái xinh đẹp học chuyên Toán của anh.

Và đúng như những nỗ lực bù đắp cho những ngày tháng quyết tâm cao vời vợi của mình, tôi đỗ thủ khoa khối Khoa Học Tự Nhiên và được nhận vào lớp A1, lớp chuyên Toán.

Đó là những ngày tháng cấp 2 buồn tẻ, trôi vô vọng với một tình yêu nhỏ dại, cái thứ mà tôi gọi là tình yêu ấy không biết có được xếp vào một loại Yêu hay không ?

Lên lớp 10, anh không làm gia sư cho tôi nữa. Cũng không hiểu vì lí do gì. Tôi buồn mất 1 tuần không ăn uống được, mẹ tôi đã lo sốt vó và dường như đã phải dành hết những lời lẽ từ ngọt ngào cho đến dọa nạt cuối cùng là đòn roi mới lôi được tôi ra khỏi nhà.

Và tôi nhận ra rằng, anh không yêu tôi cũng đúng thôi bởi tôi đâu phải là một cô gái hoàn hảo. Tôi chỉ là một con bé 15 tuổi ngốc nghếch và không hiểu chuyện.

Tôi : Đỗ Diệu Phương. Biệt danh còn gọi là Phương Phương

Tuổi 15

Mức độ hoàn hảo : 0.1/10

Thành tích : Đỗ thủ khoa vào lớp A1.

Bài học rút ra rằng : Để trở thành một cô gái hoàn hảo, trước hết cần học giỏi môn Toán.

Như vậy, chào tạm biệt người được coi như là mối tình đầu của tôi. Tôi bước vào cấp 3 với những niềm vui và những con người mới xuất hiện


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.05.2014, 01:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 21:40
Bài viết: 441
Được thanks: 1704 lần
Điểm: 13.44
Có bài mới Re: [Xuất bản] Cô nàng hoàn hảo - Quỳnh Thy - Điểm: 10
Chương 2

  
Lớp A1 của tôi có 50 mống đa phần là Nam, chỉ có 10 Nữ. Con số 10 cũng là một số đáng để tự hào trong một lớp chuyên Toán rồi. Tôi được nổi tiếng ngay từ phút đầu bởi vì tôi là thủ khoa của cả lớp. Tuy nhiên, tôi cũng không hề thoải mái lắm với cái danh hiệu này bởi tôi thừa hiểu tôi như thế nào, cũng chỉ là " ăn may " vì điểm Văn của tôi kéo lên mà thôi. Bố mẹ tôi còn không tin vào kết quả của tôi bởi vì, từ nhỏ đến giờ tôi có làm được việc gì để họ tự hào đâu.

Buổi học thứ hai khi đến lớp, mẹ đã phải lôi tôi dậy thật sớm bởi với cái tật ngủ nướng vì nếu và không gọi có lẽ tôi sẽ đi học khi mà cả trường đã ra về ấy chứ. Tôi bị mẹ đuổi ra khỏi nhà từ rất sớm, tôi đến khi mà bác bảo vệ đang đi loanh quanh để mở cửa các phòng học, tôi đi vào lớp, đầu lâng lâng, cơn buồn ngủ vẫn còn lảng vảng.

- Ô, cao thủ, đến sớm thế ?

Tôi giật mình ngẩng mặt nhìn lên. Một cậu con trai với cái dáng cao ngất đang cúi xuống nhìn tôi. Cậu ấy mặc áo sơ mi đồng phục màu trắng, quần bò, giày thể thao. Cậu ấy có khuôn mặt sáng sủa và đôi mắt thông minh, nụ cười thì lém lỉnh khi nhìn thấy bộ dạng của tôi. Cái giọng điều rất " giễu cợt " của cậu ấy khi nói hai từ " cao thủ " là tôi đoán cậu ấy đã biết tôi rồi, tôi nổi tiếng đến thế cơ mà.

- Hơ, hơ… chào…tớ bị bắt đi thôi… cậu cũng đến sớm thế. Tôi hỏi lại.

- Tớ hôm nào cũng dậy sớm để tập thể dục, sau đó đến trường, giờ này gà đã gáy bảnh mắt lâu rồi tiểu thư ạ.

- Vậy hả ?

- Cậu nên tập thể dục đi… Haha. Cậu ta cười với tôi một cách sảng khoái.

- Nhưng… tại sao cơ ? Tôi ngơ ngác.

- Đồ ngốc, trước hết là khỏe người, sau đó là người cậu sẽ đẹp hơn.

- Ừ, việc khỏe mạnh thì tới hiểu… nhưng đẹp cái gì mới được chứ !

- Đồ ngốc xít. Cậu ấy phẩy tay trước câu hỏi ngô nghê của tôi.

Tôi nhìn lại mình, tôi chỉ cao có 1m60 nhưng đấy cũng là chiều cao đáng mơ ước của nhiều người rồi. Tôi nặng 58kg… và đấy chắc hẳn cũng là cân nặng đáng nể đấy chứ. Cuối năm lớp 9 bước vào hè để ôn lên cấp 3, bố mẹ lo lắng tôi không đủ sức để ôn thi nên đã tẩm bổ vô số đồ ăn thức uống bổ dưỡng, và kết quả là tôi có một thân hình béo tròn. Tuy không bị… béo phì nhưng cũng là béo rồi, nhưng tôi là đứa có suy nghĩ đơn giản, việc béo hay gầy của tôi thì có ảnh hưởng đến bất cứ ai đâu nào ? Đúng không ?

Và đấy là lần đầu tiên tôi nói chuyện với Đông Đông, cậu ấy tên trong giấy khai sinh là Vũ Đông Đông, chứ không phải là do bố mẹ cậu ấy vô tình thích một nhân vật trong phim như bố mẹ tôi.

Tiết học môn Toán đầu tiên, thầy giáo bước vào lớp nhìn đống tên dài dằng dặc rồi quyết đinh.

- Đông Đông, Diệu Phương lên bảng.

Tôi ngớ người ra, mãi mới nhớ ra được cái tên Diệu Phương của mình.

Đám ở dưới nhí nhố cười rồi ồn ào bảo thầy.

- Bạn ý tên là Phương Phương thầy ạ.

- Thủ khoa và á khoa của lớp mình đấy.

- Đó có phải là Đông Đông người được giải Toán quốc gia năm ngoái không ?

- Hóa ra Phương Phương là bạn này à.

Tôi quay xuống lớp đang xì xầm, tôi ú ớ với những gì vừa nghe được, hóa ra cậu ấy chỉ xếp sau tôi chỉ vì điểm Văn. Ôi, tên lém lỉnh lúc sáng không ngờ lại là một tên chẳng hề kém cạnh thậm chí cậu ta được duyệt vào dạng nhân tài ấy chứ. Đông Đông đứng bên cạnh tôi và cầm viên phấn đưa cho tôi. Tôi theo kiểu ngạc nhiên vô độ nhìn cậu ấy trân trân, còn Đông Đông với cái kiểu lém lỉnh đang cười với tôi đắc ý.

Bài toán thầy ra chẳng hề đơn giản chút nào. Tôi cũng chẳng hiểu ngay từ ngày đầu tiên vào lớp thầy lôi hai đứa lên bảng để làm gì. Bài toán này, tôi đã từng được học, nhưng… có một vấn đề là… tôi chỉ nhớ mang máng cách giải.

Đông Đông giải một mạch từ đầu đến cuối, rất khoa học và dễ hiểu, còn tôi đứng lúng túng như gà mắc tóc. Và tôi cá rằng, đằng sau lưng tôi có bao nhiêu ánh mắt đang chĩa về phía tôi với cái suy nghĩ rằng " thủ khoa mà không biết giải Toán "

Cậu ấy khẽ nháy nháy và chỉ cho tôi cách giải bài toán ấy như thế nào khi thấy tôi cứ đứng như trời trồng hết gạch gạch lại xóa xóa. Đông Đông nhìn tôi rồi cười, tôi ghét cái điệu cười của cậu ấy, tôi ghét cái kiểu ra vẻ giúp đỡ của cậu ấy… và tôi buông viên phấn xuống.

- Thưa thầy, em không biết làm bài này. Tôi nói thẳng thắn.

Cả lớp xôn xao, thầy giáo khẽ gật đầu hiệu cho tôi về chỗ. Tôi đi về, khẽ cúi mặt xuống mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ. Ôi, danh tiếng thủ khoa giờ đã bị đánh bại dưới tay tên nhóc Đông Đông !

- Đông Đông, cậu nhớ lấy thù này !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Tôi suýt nữa đã gào lên như thế, nhưng… chỉ là gào lên trong suy nghĩ được mà thôi.

Lần đầu tiên trong lớp mới, khi tôi còn chưa kịp " phổng mũi " thì đã bị gạ gục bởi một tên con trai lém lỉnh, xấu xa, mặt lúc nào cũng toe toét và nhìn tôi với cái thái độ đùa đùa cợt cợt. Chẳng lẽ bề ngoài của tôi đáng buồn cười như vậy sao ?

Cuối buổi học, tôi ra nhà xe lấy xe với khuôn mặt ủ dột, ngay từ phút đầu tiên vào tiết học đầu tiên ở lớp tôi đã bị " bẽ mặt " như thế. Liệu tôi sẽ phải sống những tháng ngày tiếp theo như thế nào đây ?

- Chào ngốc xít. Đông Đông vỗ đánh bộp lên vai tôi rồi lại cười toe toét, có vẻ như hạnh phúc của cậu ta là để trêu đùa tôi thì phải.

- Hừm… Tôi xị mặt lại, dắt xe đi mà chẳng thèm nhìn cậu ấy.

Trên đường về tôi lo lắng với cái suy nghĩ nếu mẹ biết được chuyện sáng nay, có lẽ tôi sẽ bị nhiếc móc đủ điều cho mà xem. Trời ơi, cứ nghĩ đến chuyện đó mà chân tay tôi run lẩy bẩy.Việc tôi " chẳng may " đỗ thủ khoa vào lớp Toán khiến cho bố mẹ tôi lo lắng, phần thì do từ bé tôi chưa làm được một cái việc gì ra hồn, hai là bố mẹ biết thừa tôi học Toán chỉ vì một cơn " bất thường " của tôi mà thôi chứ chắc gì tôi đã trụ lại được ở lớp A1 này.

- Ngốc xít, giận tớ à ?

- Không

- Không mà sao mặt mũi ỉu xìu thế kia.

- Mặc kệ tớ.

- Thì mặc kệ.

- Hừ…

- Mà tớ có làm gì cậu đâu nhỉ ? Haha.

Đông Đông phá lên cười với cái bộ rầu rĩ của tôi, tôi lườm cậu một cái rõ dài, mặt vẫn xị xuống. Nhưng nghĩ lại thì, đúng là Đông Đông chẳng hề có lỗi gì trong chuyện này cả, vấn đề vẫn là do tôi không có khả năng để giải bài toán đó và thêm một vấn đề là Đông Đông xuất hiện đúng cái thời điểm để tôi " giận cá chém thớt ".

Cả dọc đường hôm ấy đi về tôi không thèm nói gì với Đông Đông, thỉnh thoảng tôi biết cậu ấy vẫn liếc mắt qua nhìn tôi cười tủm tỉm. Thật ra thì tôi cũng " nguôi ngoai " phần nào rồi nhưng mà cái thái độ khó chịu của Đông Đông khiến tôi chẳng buồn nhìn cái mặt khó ưa của cậu ta thêm một phút một giây nào.

Tôi giả vờ giận dỗi Đông Đông hôm sau, và cả hôm sau nữa. Tôi bơ cậu ấy, đi qua cũng chẳng thèm nhìn và lúc đi cùng đường về cũng chẳng thèm nói chuyện dù biết thừa cậu ấy đang đi đằng sau với mấy đứa con trai.

Tuần đầu tiên của lớp mới, tôi đã dần dần thích nghi. Tôi có thêm hai người bạn mới đó là Phương Anh và Huyền Thương. Hai cô bạn cũng khá xinh xắn, đáng yêu và thân thiện. Huyền Thương được mệnh danh là hoa khôi từ cấp 2 mà tôi nghe danh đã lâu rồi, còn Phương Anh là một cô bạn cá tính có mơ ước trở thành diễn viên với khuôn mặt khả ái và cách diễn rất tự nhiên. Tôi hơi rụt rè khi quen được hai cô nàng tài năng như thế bởi vì tôi hình như chẳng có một thứ gì để đáng tự hào cả.

Thầy giáo chủ nhiệm tôi khá trẻ, nếu ngoài đời chắc tôi đã dám xưng hô " anh- em " với thầy rồi vì thầy cũng chỉ tầm tuổi như chị gái tôi. Thầy cho chúng tôi tự chọn chỗ ngồi vì theo thầy chỗ ngồi thoải mái mới đem lại tinh thần học hành tốt được.Tôi chọn ngồi ở bàn thứ 3 với Phương Anh và Huyền Thương, ban đầu bàn chúng tôi thiếu một chỗ trống cạnh tôi. Đầu bàn là Phương Anh, Huyền Thương và sau đó là tôi, phía chỗ ngồi trong còn một khoảng trống.

- Thưa thầy, chỗ em ở đây ! Đông Đông vứt đùng cái cặp xuống cạnh chỗ tôi ngồi, rồi khẽ khàng ngồi xuống, tôi tròn mắt nhìn cậu ấy, há hốc mồm vì chưa khỏi ngạc nhiên.

Đông Đông vẫn cười toét, mặc kệ cái thái độ kia của tôi. Phương Anh và Huyền Thương có vẻ vui mừng hơn tôi tưởng khi Đông Đông được kết nạp làm thành viên thứ 4 của cả bàn.

Và trong suốt cả buổi hôm ấy tôi chẳng thèm nhìn Đông Đông nhưng dường như lúc nào tôi cũng có cảm giác đôi mắt lém lỉnh nghịch ngợm của cậu ấy đang nhìn tôi và cái miệng của cậu ấy lại đang cười giễu cợt tôi.

Tiết học đầu tiên của giờ sinh hoạt, thầy giáo đưa mắt nhìn một lượt cả lớp rồi ra quyết định.

- Tuần đầu tiên thầy để cho các em làm quen với nhau, đã đến lúc lớp chúng ta phải có một lớp trưởng. Ai ứng cử nào ?

Tôi đang mải mê suy nghĩ vẩn vơ cũng chẳng để ý thầy nói gì. Bỗng thấy hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía mình. Thầy giáo bỏ gọng kính xuống nhìn chăm chăm về phía tôi. Còn tôi thì ngơ ngơ ngác ngác như người ngoài hành tinh.

- Diệu Phương, à không, Phương Phương hả ? Tốt lắm, lớp mình thấy thế nào ?

- Dạ ? Gì cơ ạ ?

Tôi giật bắn mình chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ biết rằng tôi vừa thấy cánh tay mình được hạ xuống bởi Đông Đông. Hóa ra tên tiểu tử ấy đã lấy tay đẩy tay tôi lên cao và thầy giáo đã nhìn thấy.

- Cậu điên à ? Tôi quay sang Đông Đông đang cười toe sung sướng vì hậu quả của chính cậu ta gây ra. – Làm sao tớ có thể ?

- Cứ thử đi, đồ ngốc xít. Đông Đông nháy mắt với tôi rồi tủm tỉm.

- Thưa thầy, em thấy bạn Phương Phương là thích hợp nhất ạ. Đông Đông giớ tay lên nói to với thầy giáo và cả lớp.

- Đúng ạ, bạn ấy là thủ khoa nên làm lớp trưởng là hợp lý nhất ạ. Thêm hai cô bạn Phương Anh và Huyền Thương của tôi vun vào.

- Em đồng ý ạ. Thêm vài ý kiến tán thành nữa.

- Thôi được rồi, chúng ta sẽ biểu quyết. Thầy giáo ra quyết định, còn tôi vẫn còn lấn bấn chẳng biết phải nói thế nào, chẳng biết phải giải thích thế nào với thầy và cả lớp nữa.

Gần 100% cánh tay nhất trí với cương vị mới của tôi : Lớp trưởng. Trong đó có vẻ người đắc thắng nhất vẫn là tên tiểu tử Đông Đông, tôi quay sang lườm và lấy gáy sách gõ bộp vào cái đầu đinh dựng đứng của cậu ta.

- ĐÔ… ĐỒ… ĐỒ… YÊU TINH…chuyên đi HẠI NGƯỜI.

Đông Đông giả bộ lắc lư theo một điệu nhạc rồi chế giễu lại tôi. Tôi tức nổ mắt mà không thể nào làm được gì bởi cái thái độ của cậu ta. Tôi vừa giận dữ vừa lo sợ bởi chẳng biết tôi có thể làm được gì với cái cương vị lớp trưởng một lớp A1 này bởi thậm chí tôi chưa từng có một ngày làm " lãnh đạo " suốt các năm từ lớp 1 đến lớp 9 tôi chỉ làm " thường dân " mà thôi.

Cuối buổi học hôm ấy tôi có ý định chờ Đông Đông để tính sổ nhưng cậu ta lại thông minh quá mức nên đã " lủi " để đi với đám con trai đánh điện tử ở đâu đó, rốt cục, tôi phải đem cái " cục hận " ấy về nhà mà tự gậm nhấm.

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA !!!!!!!!!!!!!!!!

Tôi đã muốn gào lên như thế.

- Đông Đông, cậu là khắc tinh của tôi đúng không ? TÔI GHÉT CẬU !!!!!!!!

Vậy là việc thứ hai xảy ra ngoài ý muốn của tôi. Việc thứ nhất là đỗ thủ khoa lớp A1 Chuyên Toán và việc thứ hai là làm thủ lĩnh của lớp đó. Tôi chính thức cảm thấy sợ bởi vì trong lớp tôi toàn các nam tử hán ít ra cũng cao hơn tôi hẳn một cái đầu và mỗi khi nói chuyện tôi vẫn phải ngước nhìn lên. Vậy thì… vậy thì làm sao tôi có thể làm thủ lĩnh của những tên con trai như thế được, có khi, chỉ cần một cú hích tôi sẽ bị bắn xa tận 10m rồi ấy chứ.

Chưa lần nào tôi cảm thấy buồn rầu hơn việc mình đã làm được như bây giờ, giá như khi ấy tôi không đỗ thủ khoa, giá như tôi không quen tên Đông Đông, giá như tôi không phải làm lớp trưởng. Nhưng, tôi vẫn hằng mơ ước mình trở thành một CÔ GÁI HOÀN HẢO, vậy thì có coi việc trở thành thủ lĩnh A1 sẽ là một trong những nhân tố để trở nên hoàn hảo hay không ? Có thể lắm chứ nhưng cứ nghĩ đến tên Đông Đông là nguyên nhân của mọi chuyện là lại khiến tôi sôi máu lên.

Việc trở thành lớp trưởng khiến cho cuộc sống của tôi thêm bận rộn và phiền toái hơn tôi nghĩ. Nào là hàng đống giấy tờ sổ sách phải cần được sắp xếp, danh sách lớp cần phải được tổng hợp vào sổ lưu, phải làm sổ nhật kí tuần, làm sổ theo dõi, sổ thi đua, rồi lại họp hành với các lớp trưởng của khác lớp, các khối khác trong trường, nào là phải tham gia các hoạt động Đoàn… Tôi cứ loạn cả lên với hàng tá việc cứ ào ào đổ xuống. Tôi hậm hực khi cả lớp được ra về hết vẫn phải cụi cụi ngồi chép danh sách ghi sổ hay có khi là họp hành với các chi đoàn khác.

Sau khi kết thúc buổi họp với các lớp trưởng khác của khối 10 với cái đề án tổ chức giải đấu bóng đá cho toàn khối. Tôi ra về, mệt phờ với những sự tranh cãi và bất đồng ý kiến trong khâu tổ chức. Tôi khá đói và mệt, mắt suýt nữa mờ đi và chân bủn rủn.

- Ê, ngốc xít ! Tôi giật bắn mình vì tiếng nói đằng sau.

- Hừ, Đông Đông, là cậu hả ? Tôi xị mặt.- Sao còn chưa về ?

- Tớ đứng đợi cậu. Đông Đông nhe nhẻn cười nhìn tôi.

- Đợi làm gì ? Tôi tỏ vẻ bất cần.

- Thì vì… cái này ! Đông Đông rút trong túi quần cậu ấy một tờ giấy có nhữg họa tiết rất đẹp giơ lên trước mặt tôi.

- Cậu… cậu lấy ở đâu ra thứ này !!!!!!!!!! Tôi hoảng vì cuối cùng cũng nhận ra tờ giấy đó…quen quen, vì chủ nhân của nó chính là tôi.

" TÔI LÀ PHƯƠNG PHƯƠNG, 15 TUỔI, TÔI QUYẾT TÂM MÌNH SẼ TRỞ THÀNH MỘT CÔ GÁI, XINH ĐẸP, TÀI NĂNG, MỘT CÔ GÁI HOÀN HẢO ĐỂ AI CŨNG PHẢI MƠ ƯỚC "

Đó là mảnh giấy trong một phút bốc đồng tôi đã ghi ra để hạ quyết tâm cho mình. Và chẳng hiểu tên nhóc Đông Đông lại có được nó và giờ đang nằm trong tay cậu ta như là thứ để " tống tiền " tôi.

Tôi cố lấy tay nắm lấy tờ giấy đó, định vò nát và nếu có thể tôi sẽ nhai và nuốt nó phi tang thẳng vào bụng, nhưng Đông Đông nhanh như cắt đã đẩy tôi ra và giơ tờ giấy ấy lên cao khiến tôi chẳng thể nào với tới được.

- Trả tớ đây…. Trả tớ đây.

Tôi cứ vừa chạy theo cậu ấy vừa nhảy lên cố với lên cao để giật tờ giấy từ tay cậu ấy, nhưng Đông Đông cao hơn tôi hẳn một cái đầu, cậu ấy cao 1m80 còn tôi chỉ có 1m60.

Tôi mệt phờ với cái trò mèo đuổi chuột ấy, Đông Đông cũng lấm tấm mồ hôi, lưng áo sơ mi trắng của cậu ấy ướt đẫm nhưng xem chừng vẫn còn hào hứng với màn rượt đuổi của tôi.

Tôi ngồi phệt xuống đất, thở dốc.

- Mặc… xác… cậu… cậu thích làm gì với tờ giấy ấy thì làm… ngày mai cậu có thể dán nó lên bảng tin của trường, tớ cũng cóc cần quan tâm. Tôi vừa thở với nói giọng bất cần.

- Haha… tớ có nói sẽ làm như vậy đâu.

- Cậu… cậu định làm gì ?

- Tớ sẽ giúp cậu… trở thành cô gái hoàn hảo, vậy được không ?

Đông Đông nói với tôi, cậu ấy đứng cúi xuống nhìn tôi đang ngồi bệt xuống đất thở dốc, ánh mặt trời chiếu qua kẽ lá qua mặt cậu ấy, tôi nheo mắt nhìn lên không rõ mặt Đông Đông chỉ thấy được nụ cười lém lỉnh của cậu ấy.

Và rồi, sau rất nhiều năm sau này, tôi vẫn chẳng thể nào quên được nụ cười ấy, nụ cười có nắng chiếu xiên sau kẽ lá ngược sáng với khuôn mặt Đông Đông. Và bắt đầu từ giây phút đó chúng tôi chính thức là bạn của nhau. Đông Đông và Phương chính thức kết giao tình bằng hữu...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.