Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 

Hai mặt của thời gian - Nhiều tác giả

 
Có bài mới 21.04.2014, 20:28
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8094 lần
Điểm: 17.49
Có bài mới [Xuất bản] Hai mặt của thời gian - Nhiều tác giả - Điểm: 3
Tác phẩm: Hai mặt của thời gian
Tác giả: Nhiều tác giả
NXB liên kết: NXB Lao Động
Số trang: 180
Khổ sách: 12x20 cm
Giá bìa: 45.000 đồng
images

"Cái chết không đáng sợ. Chỉ nỗi sợ hãi cái chết mới là đáng sợ. Và mất một ai đó cũng không đáng sợ. Chỉ những trạng thái cảm xúc khi không còn người đó ở đây nữa mới là đáng sợ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Du về bài viết trên: SunniePham
     

Có bài mới 21.04.2014, 20:58
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8094 lần
Điểm: 17.49
Có bài mới Re: [Xuất bản] Hai mặt của thời gian - Nhiều tác giả - Điểm: 10
HAI MẶT CỦA THỜI GIAN


"Hãy tin vào điều kỳ diệu của thời gian, còn nếu không, hãy tin vào sự phôi phai theo thời gian ..."


***
11:17 P.M

Minh khóc òa trong điện thoại. Cuối cùng thì cái ngày tăm tối nhất của cuộc đời đã 20 năm của cô cũng đến, kéo cô tàn nhẫn xuống vũng bùn đen lạnh lẽo đầy đau đớn. Ở bên kia đầu dây, Phong ngập ngừng. Anh đang đau đớn hay đang mong chờ cuộc gọi này sớm kết thúc đây?

- Phong, em hỏi anh một câu cuối cùng thôi, em muốn tình yêu 2 năm qua của chúng ta cho em một bài học cụ thể. Anh có muốn khuyên nhủ hay dặn dò điều gì không, coi như để em rút kinh nghiệm cho những lần yêu tiếp theo – Minh gạt nước mắt, cố thốt ra một lời nói đùa, nhưng hình như chính cô đang tự xé lòng mình ra làm trăm mảnh. Không yêu anh nữa, cô đâu còn thiết tha với ai đâu...

- Em là một cô gái mạnh mẽ Minh à, trong lúc này, anh chẳng muốn đưa ra lời khuyên dạy gì cả. Dù cả khi ngày xưa anh mắng em nhiều đến thế nào, muốn em sửa đủ thứ, nhưng chưa bao giờ anh coi đó là khuyết điểm cả. Em rồi sẽ tìm thấy một người xứng đáng với em hơn anh.

Minh cắn môi để tiếng nấc không len lỏi vào màn hình điện thoại giờ này đã ướt sũng. "Ngày xưa" ư, sao hai từ này nghe anh nói ra mà dường như có hàng vạn mũi dao lao thẳng vào tim cô, chát chúa và mặn đắng.

- Anh dập máy đi, chúc anh ngủ ngon. Mà anh ơi, em yêu anh, yêu nhiều và mãi mãi.

11:25 PM

Phong thẫn thờ, cảm thấy không gian lạnh ngắt như bọc lấy cơ thể mình, thậm chí còn khiến anh không thể cử động dù chỉ là đưa tay lên xem mắt mình có khóc hay không. Ừ, không được khóc, không thể, chẳng phải chính anh đã kết thúc tình yêu này hay sao, đã nói những lời cuối cùng giã biệt một tình yêu thuần khiết, vậy anh có quyền gì mà nức nở thương tiếc nó? Phải, đó là quyết định của anh, anh không hối hận, không được quyền hối hận.

Nhưng, sao đến lời cuối cùng, em vẫn nói lời yêu anh hả Minh? Anh phải sống thế nào khi câu nói ấy cứ ong ong đầy ám ảnh trong đầu anh?

***

Nửa năm sau ...

7:21 A.M

Minh choàng tình giấc, cảm giác thấy bả vai và cánh tay phải của mình đau nhức dữ dội, chắc mình đã trải qua một giấc ngủ vật vã lắm, nhưng rồi bỗng phì cười khi tự tưởng tượng mình giống Tôn Ngộ Không đang bị núi đè. Cô với tay tìm điện thoại, không có cuộc gọi nhỡ nào, thật may mắn. Cô vặn người sang trái, khẽ chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt để sát bên gối mỉm cười thầm nói: "Chúc chị may mắn đi em", rồi cất chiếc đồng hồ vào túi xách mang đi.

Nhanh quá, vậy là cô đã là sinh viên năm cuối, chỉ trải qua một mùa hè nữa thôi là đã bị đá văng khỏi trường Đại học. Cái cảm giác lưu luyến mỗi khi nhìn thấy các lớp khác dần dần mặc áo cử nhân chụp kỷ yếu, những cô cậu sinh viên mới vào trường với ánh mắt còn đầy nhiệt tình và háo hức, ngay cả màu nắng vàng ruộm như mật ong đậu trên chiếc ghế đá quen thuộc mà ngày nào cô cũng ngồi để chờ tiếng chuông vào học...tất cả khiến cô thấy rùng mình run rẩy.

Thời gian sao chẳng đợi ai thế, cuộc đời cứ phải đổi thay xoay vần thế hay sao, đến ngay cả người cô yêu thương nhất cũng đã không còn ở bên cạnh nữa...

Lại nghĩ ngợi vu vơ rồi, Minh lắc đầu thật mạnh, tựa như có thể dùng lực cơ học này để đá bay những ngơ ngẩn trong tâm trí vậy.

Hôm nay, khoa của Minh tổ chức sự kiện lễ hội thường niên, cô vẫn nằm trong thành phần Ban tổ chức và đạo diễn cánh trái như mọi năm. Chỉ có một khác biệt rằng, chương trình này cô có 4 phút lên sân khấu diễn hài. 4 phút ngắn ngủi nhưng sẽ là 4 phút huy hoàng nhất trong cuộc đời Minh – 4 phút bước ra khỏi vị trí hậu cần, đứng rạng rỡ dưới ánh đèn chói lóa.

8:00 A.M

Phong bước vào văn phòng, vẫn tác phong đúng giờ như mọi ngày. Chưa có ai đến cả, sau Tết ai cũng có vẻ rệu rã. Bản thân anh cũng vậy, những ngày này, phố xá thường bị mưa phùn tưới tắm cho không gian một màu lạnh lẽo sũng nước, anh thường liên tưởng đến hình ảnh một cô gái đang khóc, hàng mi ướt đẫm và đôi mắt đỏ hoe, hai má ửng hồng nóng ran. Có phải anh đang nghĩ tới...?

Phong lắc đầu thật mạnh, tựa như tin rằng có thể dùng động tác này khiến nỗi nhớ trong lòng ghìm xuống. Nhưng để làm gì chứ, có ngày nào anh không quay quắt với cảm xúc này đâu?

Anh giở tấm lịch công tác, hôm nay là ngày thứ Hai đầu tiên của tháng 3, chẳng phải ngày này năm trước và cả năm trước nữa anh đang có mặt tại trường Minh hay sao? Phải, là lễ hội thường niên mà khoa cô tổ chức. Năm trước nữa anh đến, cô cũng ra tận cổng đón anh, kéo anh tham quan trường rồi tíu tít giới thiệu như một hướng dẫn viên chuyên nghiệp, rồi dặn anh ngồi thật "ngoan" để cô yên tâm lên làm đạo diễn sân khấu. Giờ này, Mình có đang bận rộn như mọi năm không?

Tiếng chuông điện thoại reo lên. "Hôm nay rảnh không Phong, tối theo bố đi gặp mặt gia đình bên kia nhé", tiếng bố vang vọng. Anh cười đau khổ, chút mảy may ý định "khách không mời vẫn đến" vừa le lói, bỗng chốc bị dập tắt không thương tiếc.

3:00 P.M

Minh lưỡng lự mãi, chính cô cũng ngạc nhiên với tâm trạng giằng co này của mình. Cô với Phong đã không liên lạc với nhau từ hôm chia tay đến giờ, sao bỗng dưng đến hôm nay cô lại thèm gọi điện thoại hay nhắn một tin cho anh đến vậy? Những ký ức màu nhiệm ngày xưa ào ạt trở về bên cô, tưởng chừng chỉ cần xoay lưng giơ tay ra là có thể chạm vào.

Ngày ấy, cô hồi hộp cho chương trình chuẩn bị diễn ra một, thì háo hức đợi anh đến xem những cố gắng, nỗ lực của khoa cô mười. Trong mắt cô, anh là một người rất giỏi, có thể nói là "siêu việt" – nhân viên kinh doanh xuất sắc, đạo diễn của các chương trình tổng kết cuối năm kiêm vị trí MC cho mọi ngày hội hè của công ty. Những chương trình văn nghệ sinh viên như thế này đâu còn xa lạ gì đối với một người như anh. Cô biết thế nhưng vẫn luôn muốn mời anh đến tham gia để sống lại những ngày tháng sinh viên trẻ trung đầy nhiệt huyết. Để rồi lần nào đến anh cũng hỏi: "Tại sao em luôn đứng sau cánh gà, sao không tự tin lên sân khấu biểu diễn?".

Năm nay, em sẽ biểu diễn trước rất đông khán giả đây, còn anh đang ở đâu?

Cô thoáng nghĩ tới hành động sẽ gọi điện hỏi thăm, và rồi lại mời anh đến trường xem lễ hội. Có nên không, chỉ là một đêm hội thôi mà, anh có từ chối không, anh vẫn luôn thích ngắm lại quãng sinh viên đẹp đẽ của mình mà ...

Nhưng cô với anh còn là gì của nhau nữa đâu?

Suy nghĩ mạo hiểm vừa le lói, cô đành cay đắng vùi dập không thương tiếc.

7:00 PM

Phong đưa bố đến nhà hàng theo lịch hẹn. Trên đường đi, bố cứ nhắc mãi: "Không được tỏ ra bất lịch sự, không vui con nhé. Sớm muộn thì tương lai của con cũng sẽ gắn bó với gia đình ấy". Phong cười buồn, im lặng chẳng nói gì. Rốt cuộc, anh nghe theo lời bố và quyết định thế này có thực sự tốt cho tất cả không, cho bố mẹ, cho anh?
Nhưng còn Minh thì sao?

Kim phút nhích dần đến con số 6, gia đình bên kia vẫn chưa xuất hiện. Anh còn nhớ giờ này năm ngoái, anh đang đi công tác xa nhà, giữa đường về phải xuống xe bắt taxi đến thẳng trường Minh, chương trình bắt đầu từ 7 giờ 30 mà một tiếng sau anh mới có mặt. Cả hội trường đông nghịt, anh phải đứng xem, rồi khi kết thúc đêm hội, tất cả lục tục kéo nhau ra về, anh tìm một chỗ ngồi đợi Minh, lúc đó mới thấy cô lò dò ra sân khấu để...dọn dẹp.

Cô gái của anh luôn chỉ biết khuất sau hậu trường, làm những công việc thầm lặng.

Năm nay là năm học cuối của Minh, cô đang làm gì ở đó? Đó là chương trình cuối cùng của cô ở trường Đại học, những năm sau, cô sẽ giã biệt để bước vào cánh cửa cuộc đời, đầy thử thách và khó khăn.

Chẳng phải đó cũng là lúc, anh thực sự không bao giờ có thể biết cô đang ở đâu nữa hay sao? Nếu muốn nhìn thấy cô, anh sẽ tìm bằng cách nào?

Anh vội vàng đứng dậy, lao vội vã ra cửa, tức thì bố nắm chặt cổ tay anh, giọng đầy ngạc nhiên: "Con đi đâu đấy, định làm gì?". "Bố, chỉ một lần này, bố hãy để con làm theo ý mình. Rồi sau đó, chắc chắn con sẽ nghe theo lời bố", anh đã không còn biết gì nữa, tâm trí chỉ hoàn toàn hướng về cô gái ấy, người mà anh yêu thương nhất trần đời.

10:30 PM

Đêm hội thành công rực rỡ, tiết mục hài của lớp cô ra sân khấu mang đến cho khán giả những tràng cười dữ dội, họ cổ vũ hò hét nhiệt tình khiến cho Minh diễn ngày một sung. Chương trình kết thúc bằng ca khúc "Cảm ơn tình yêu" như một lời chia tay khóa sinh viên chuẩn bị ra trường như Minh, Ban tổ chức và dàn diễn viên nắm tay nhau hát trên sân khấu, rất nhiều bạn bè cô không kìm nén được cảm xúc, họ ôm nhau khóc khi cảm giác chuẩn bị rời xa mái trường 4 năm gắn bó đã phả những luồng hơi thở gấp gáp đầy bịn rịn.

Minh không khóc, cô biết, những cảm xúc quyến luyến, xúc động nhất, cô sẽ chỉ giữ cho riêng mình, để đến khi chỉ còn bản thân mình chìm khuất vào bóng tối, có lẽ nước mắt của Minh sẽ trào ra ngay khi đang mỉm cười nhớ về 4 năm sinh viên đầy sức sống.

Có tiếng chuông điện thoại, là Hoàng – cậu bạn học từ hồi cấp 3, sau khi nghe thấy cô kể về chương trình lễ hội này đã rất hứng thú, liền xin Minh vé đến xem. "Tao đi cùng bạn, nhưng muộn quá bọn nó lục tục kéo nhau về hết rồi. Mày đã có ai đưa về chưa hay để tao đèo về cho?". Minh thở phào nhẹ nhõm, chương trình kết thúc muộn thế này cô định qua nhà bạn gần trường ngủ nhờ một đêm, nay suýt chết vớ được cọc, không ngần ngại mà đồng ý ngay.

Anh Phong, anh đang ở đâu, giờ này năm ngoái anh đang đưa em về, mắng em sao lại mặc phong phanh thế, và còn nói rằng nếu lần sau còn không mặc ấm anh sẽ không đến đón nữa cơ mà. Em mặc ấm rồi, còn anh đang ở đâu? Năm nay em đã dũng cảm lên sân khấu biểu diễn, sao lại không có anh đến xem?

10:40 PM

"Minh đã lên diễn một tiết mục rất đặc biệt trên sân khấu, và cũng như mọi lần, cô ấy lại ở lại đến phút cuối cùng để dọn dẹp", Phong tự nhủ. Anh cứ tưởng từ hôm chia tay đến mãi mãi về sau sẽ không bao giờ đủ dũng khí để gặp lại Minh nữa. Nếu gặp cô, tình yêu trong anh bấy lâu nay cố dồn nén lại trào dâng, liệu anh có thay đổi quyết định của mình, có khiến bố mẹ đau lòng không?

Mẹ anh đang bước vào đợt xạ trị lần thứ 4, mái tóc dài đã rụng lả tả. Từ một gia đình khá giả, cả nhà anh đã phải bán tất cả đồ đạc quý giá để có tiền cho mẹ chữa bệnh. Cách đây nửa năm, khi biết bệnh tình của mẹ rất nặng, y học trong nước chưa đủ công nghệ để chữa khỏi, bố đã kéo anh ra một góc, nghẹn ngào nói: "Phong, bố xin con hãy cứu lấy mẹ. Ông giám đốc bệnh viện này là bạn học cũ của mẹ, từ lâu con gái ông ấy đã yêu con. Bố xin con hãy vì mẹ mà lấy cô ấy, ông giám đốc đã hứa là sẽ tạo điều kiện đưa mẹ ra nước ngoài để chữa trị. Chỉ có cách này mới cứu được mẹ con thôi, bố xin con..."

Nước mắt lã chã rơi, bố từ từ đổ gục xuống, níu lấy chân Phong. Anh đứng sững lại, những ước mơ về tương lai, về hạnh phúc dường như đã tan biến trong màu trắng lạnh lẽo của bệnh viện, bỏ anh trôi về nơi xa lắm...

Phong thẫn thờ ngoài cổng trường quan sát những người còn lại ra về. Mọi năm anh đều đến đón Minh, năm nay cô sẽ về bằng cách nào, có mặc ấm không? Năm ngoái, anh đã tặng cô một chiếc đồng hồ quả quýt, anh muốn nhắn nhủ Minh rằng đừng bao giờ về nhà muộn nếu không phải anh là người đưa đón cô. Thời gian, sao thời gian trôi qua lạnh lùng tàn khốc vậy...

Minh đang chạy ra cổng, khuôn mặt hớt hải mệt mỏi. Không kìm lòng được, anh định gọi tên cô, nói những lời cuối cùng trước khi gia đình anh cùng cả gia đình bên kia sang nước ngoài chữa bệnh cho mẹ. Nhưng rồi, tiếng gọi của anh nghẹn lại trên đầu môi...

Minh chạy đến một người con trai, chắc bằng tuổi Minh, nở một nụ cười vui vẻ và ngồi lên xe của cậu ấy. Trong giây phút này, Phong không biết mình thực sự đang nghĩ gì, có một chút trong tâm khảm nói anh hãy yên tâm, Minh đã tìm được một ai đó bao bọc mà không còn phải đau buồn vì anh nữa, nhưng sâu trong trái tim, có tiếng khóc nào đó não nề nhắc anh về một người con gái mà anh rất yêu, đã mãi mãi rời xa anh...

***

Trong túi xách của Minh, chiếc đồng hồ vẫn đang chạy êm đềm. Thời gian vẫn trôi không ngừng nghỉ, báo hiệu những điều đang thay đổi từng ngày từng giờ vẫn diễn ra. Minh vẫn muốn yêu anh, sẽ vẫn yêu anh, nhưng biết đâu vào một ngày mới nào đó, cô lại có thể nhìn thấy mình bình yên trong một ánh mắt của một ai khác... "Hãy tin vào sự kỳ diệu của thời gian ..."

***

Phong trở về nhà, đã sẵn sàng đón nhận gương mặt không hài lòng của bố. Anh chấp nhận, dẫu sao đây cũng là lần cuối anh tự cho phép mình sống với tình yêu và trái tim thật thà của anh. Từ nay về sau, anh sẽ là con người của gia đình. Còn Minh, cô ấy sẽ ổn cả thôi, cô ấy từng đau khổ, nhưng rồi thời gian sẽ khiến tất cả chúng ta bình tâm trở lại, Minh cũng đã tìm thấy một hạnh phúc thực sự là của mình.

"Hãy tin vào điều kỳ diệu của thời gian, còn nếu không, hãy tin vào sự phôi phai theo thời gian ..."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.04.2014, 20:50
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8094 lần
Điểm: 17.49
Có bài mới Re: [Xuất bản] Hai mặt của thời gian - Nhiều tác giả - Điểm: 10
CHIA TAY VÀ QUAY LẠI


"Xin lỗi, chịu đựng không phải nghề của tớ. Chia tay đi. Ok?" - "Không phải lắm chuyện, bây giờ định thế nào?" - "Không đùa đâu. Chia tay. Đừng tưởng chỉ có mình mới tự trọng, chỉ có mình mới xứng đáng để người khác phải lụy như thế."


***

Nó. Huấn. 17 tuổi. Thấp, nếu không muốn nói là lùn tịt. Mắt 1 mí. Mũi tẹt. Thể thao ổn, thực tế thì môn gì cũng biết và dừng ở mức tạm được. Cái vị trí trong trường Chuyên, chỉ của tỉnh lẻ miền Trung nhưng nổi tiếng cả nước, cho nó bước đi trước bao cặp mắt thèm muốn của người khác.

Nó lững thững lết đôi dép có quai cũng bằng không quai bước qua cổng trường. Hết tung tăng, nhảy nhót, rồi lại quay gót bước giật lùi, ngẩng đầu vênh vênh, vui vẻ cười đùa.

1 thế giới khác với Huấn, là Hương – 1 cô bé khá nhỏ nhắn, cũng tung tăng, vô tư, cũng thoải mái cười đùa nhưng thực tế là cực kì sắc sảo, cá tính. Hương khá xinh trong mắt mọi người, chỉ mỗi Huấn là ngay cả đến bây giờ cũng chẳng chịu thấy, nó chỉ ấn tượng trước cái nguýt sắc như dao cạo và nụ cười hồn nhiên tỏa nắng của cô bé.

Học cùng trường nhưng cả năm lớp 10 cả 2 không ai biết mặt ai, cho dù đều bùng tiết thường xuyên chỉ để lang thang trên sân trường. Nhưng rồi thì 1 ngày đẹp trời, chính xác là có hơi âm u, duyên số cũng kéo 2 cái thế giới xa lạ ấy đến với nhau bằng 1 điểm chung. Thể thao.

Lớp của Hương và Huấn giao hữu bóng chuyền nữ. Hương nổi bật nhất trên sân, cả vì bóng chuyền và cả nụ cười hồn nhiên luôn sẵn sàng nở trên môi. Còn Huấn, vẫn cái thói quen của nó, đứng xem và chỉ chờ cơ hội là lại chêm 1 câu pha trò, cái thứ vẫn làm cho nó lắm bạn bè và cũng không ít người cảm thấy khó ưa.

Ngay thời điểm ấy, nó vẫn chưa hề có chút ấn tượng nào về Hương. Có chăng cũng chỉ là "mình nói mà cái đứa lắm lời kia dám nguýt. Đã kiêu lại còn điêu". Vài ngày sau, nó đang ngồi ghế đá cười đùa với đứa bạn thì Hương, lại bắt chuyện và xin facebook.

Khá bất ngờ với Huấn. Ngay lập tức, cái hành động nhỏ ấy làm nó bắt đầu để ý đến cô bạn khác lớp. Gì chứ facebook là nghề của Huấn, nó add face Hương rồi inbox chém gió, và nó thẫn thờ nhận ra lâu lắm rồi mới bị chặn họng, 1 cách quá dễ dàng. Hương – sắc sảo hơn bất cứ đứa con gái nào nó gặp trước đó.

Nó thích Hương. Chỉ là thinh thích theo đúng kiểu tình cảm tuổi học trò. Bình thường mồm mép như máy nhưng để xin số điện thoại con bé nó "thinh thích" lại khó không tả nổi. Chưa kịp tính kế thì bỗng nhiên Hương xin số nó. Chẳng biết là phúc hay họa nhưng nó cứ cười cái đã, tủm tỉm cả đêm không ngủ được, thẫn thờ cả ngày hôm sau đi học chẳng khác gì bùng tiết.

Rồi sau đó là chuỗi ngày nhắn tin và nhắn tin. Với cái tính ăn nói không biết chừng mực của nó thì bị cô bé nhạy cảm như Hương giận là chuyện tất yếu. Ngày sinh nhật cũng là cái ngày mà đội bóng chuyền lớp Hương bị loại. Vài ngày sau, Huấn nhắn tin với cái giọng điệu đùa cợt quen thuộc: "Lớp cậu khi nào đánh tiếp?"

5 phút... 10 phút... 1 tiếng sau.. Huấn vừa học vừa nơm nớp ngóng điện thoại, chờ 1 tiếng "bíp" báo SMS nhưng vẫn chỉ là im lặng. Nó cũng không vô tư đến mức không nhận ra Hương đang bực. Nó nhắn tin xin lỗi, chịu để Hương nguýt qua SMS 1 lúc rồi cũng nguôi. Lại nhắn tin vui vẻ như bạn bè bình thường... .

2h30 sáng... 2 đứa chính thức là 1 đôi. Một cách rất bất ngờ, tự nhiên đến không thể hiểu nổi. Thậm chí nếu có ai hỏi đứa nào ngỏ lời đầu tiên thì chắc chắn cả 2 chỉ biết lắc đầu "không biết" ....

Người ta nói "Cái gì đến dễ dàng, thì cũng nhanh chóng biến mất". Đúng với ai thì không biết, chứ với 2 cái đứa cá biệt này, đáng vứt đi. Tất nhiên 2 cá tính kiểu này một khi đến với nhau thì giận dỗi là chuyện thường xuyên. Huấn, tuy cá tính, nhưng không "dám" mạnh bằng Hương, nó tâm niệm con trai phải nhẫn nhịn. Mà cũng đúng thôi, chỉ nó mới suốt ngày mắc lỗi để Hương phải giận. Nhiều đến mức không thể nhớ nổi.

Chỉ nhớ lần đầu tiên bị giận, và cũng lần đầu tiên nó làm Hương khóc. La do cái thói vung tay quá trán vẫn cứ hại Huấn. "Mày tán con bé kia nhanh thế à. Cũng xinh đấy." - "Tao có thèm tán đâu. Chính nó xin facebook rồi xin số điện thoại tao cơ mà." Khổ một nỗi, tối đó Hương nhắn tin làm quen đứa bạn thân ấy của Huấn, chỉ để mục đích là dễ quản lí hơn. Và thằng bạn ấy vô tư kể lại chuyện mà Huấn nói lúc chiều.

Hương - với lòng kiêu hãnh và cả cá tính của mình, cảm thấy bị xúc phạm. Cô bé khóc. Buồn. Thất vọng. Nhắn tin cho Huấn. Vẫn cái kiểu nhắn tin khiến cho người khác suy ngẫm đau hết cả đầu mới đoán ra ý của cô bé. "Lúc chiều đi chơi với Hoàng à? Vui không?" - "Thì chỉ PES chém gió như bình thường. Sao tự nhiên hỏi lạ thế?" - "Nghe bảo vui lắm cơ mà. Hotboy. Con gái xếp hàng tán cơ mà." - "Cũng bình thường. Đùa nó thôi. Giận à." - "Ta... chia tay đi. Thất vọng lắm rồi. Lâu lắm mới khóc vì con trai. Nhiều đứa tôn trọng tớ hơn cậu nhiều. Ok?"

Lại xin lỗi, lại giải thích hứa hẹn, mất cả đêm và Huấn thuyết phục được cô bé bướng bỉnh kia chịu nguôi ngoai.

Sáng hôm sau mọi thứ lại trở về như bình thường. 2 đứa vẫn bên nhau đến trường. Cười đùa, như tối qua là 1 giấc mơ.

Đó là thời gian đầu.

Còn dần dần, giận dỗi trở thành thói quen. Người giận và người năn nỉ vẫn chẳng bao giờ thèm đổi chỗ. Mặc nhiên như đó là trách nhiệm của mình. Không giận vài tuần, là Hương lại lên facebook: "Cuộc sống êm đềm đến mức buồn chán". May mà Huấn, chẳng khi nào chịu để Hương "buồn chán" quá lâu. Vài ngày không mắc lỗi có lẽ nó cũng ngứa ngáy tay chân.

Hơn nữa, Hương sắc sảo, tinh ranh quá mức cần thiết. Cứ 10 lần Huấn nói dối, thì 9 lần Hương đánh phủ đầu và phát hiện ra, lần duy nhất Hương không nghi ngờ, thì y như rằng có "tai mắt" mách cho cô bé. Mà Huấn, nói dối cũng có cái mục đích tế nhị của nó.

Chả là nghiện Pes. Trước khi yêu Hương, nó phải trốn bố mẹ đi chơi, bây giờ, Hương không cấm nhưng hạn chế tối đa để nó tập trung học. Nó tự ví mình với nhân dân ta thời Pháp thuộc, tức là "1 cổ 2 tròng nô lệ". Cũng vì thế cứ lâu lâu lại phải trốn người yêu đi chơi điện tử. Nghĩ lại, cũng khổ thân.

Rồi thì như quy luật tất yếu của lịch sử. Có áp bức sẽ có đấu tranh. Hương dần dần thường xuyên giận dỗi vô cớ, đúng phong cách của con gái. Và 6 tháng sau, Huấn, trong 1 lần bị Hương giận không cần nguyên nhân, bực mình, lòng tự trọng không phải là nhỏ của nó kìm nén bấy lâu nay giờ lại nổi lên.

Lần đầu nó dám vặc lại Hương. "Xin lỗi, chịu đựng không phải nghề của tớ. Chia tay đi. Ok?" - "Không phải lắm chuyện, bây giờ định thế nào?" - "Không đùa đâu. Chia tay. Đừng tưởng chỉ có mình mới tự trọng, chỉ có mình mới xứng đáng để người khác phải lụy như thế." - "Haha. Hôm nay say à. Bắt đầu nói lung tung. Cho nói lại."

Huấn im lặng.

5 phút, 10 phút..."Làm sao đấy. Đừng nói là biết giận đấy nhá. Con trai mà thế à."

Lần đầu tiên 2 đứa đổi chỗ. Lần này Huấn là đứa giận. Cũng không hẳn là giận. Nó khùng. Nó quyết tâm chia tay cho bằng được.

Còn Hương. Lần đầu tiên trong đời, nó hạ mình trước 1 thằng con trai. Lúc mới yêu, nó còn khẳng định với Huấn 2 điều " 1 là không bao giờ xin lỗi, chia tay thì thôi. 2 là sẽ chẳng bao giờ biết ghen là gì." Nhưng giờ nó nhanh chóng xóa đi 2 cái phương châm kiêu hãnh ấy. Cũng chỉ vì nó quá yêu.

Biết thế, nhưng Huấn một khi đã kiềm chế đến giới hạn, không dễ gì nguôi ngoai.

Ngay trong đêm ấy, ướt đẫm nước mắt, Hương làm cho Huấn một chiếc ghế bành, handmade, bằng que kem. Coi như món quà cuối cùng. Kèm theo một bức thư xin lỗi và năn nỉ Huấn cho một cơ hội để thay đổi.

Sáng ra khỏi nhà. Huấn bị Hương chặn lại: "Có quà này, lỡ làm từ trước, có chia tay thì cũng cầm lấy làm kỉ niệm." - "Cặp đây, để vào đấy rồi để tớ đi học kẻo muộn."

Huấn hờ hững quay mặt đạp vội đi, không muốn nhìn nhưng ánh mắt nó vẫn kịp liếc qua đôi mắt sắc sảo của Hương, đỏ lên vì khóc và mất ngủ. Mắt nó cũng lại cay cay. Đến lớp. Nó vội vàng mở cặp bóc quà, đọc thư. Nó xuôi hẳn, nhưng vẫn chưa thực sự muốn quay lại với Hương. Nó vẫn quá yêu Hương, thương Hương, nhưng nó lại ích kỉ thương bản thân nó.

Rồi nó nghĩ "Đến đâu thì đến. Mặc cho ông trời quyết định" Cầm máy nhắn tin. "Ê. Cho 1 cơ hội đây. Tung đồng xu. Ok?"

Vẫn như thường lệ, chơi trò gì với Huấn, Hương đều thắng. Hương nhảy như nhặt được tiền, cười như hét ngay giữa cầu thang đông người. Còn Huấn, cúi gằm mặt, giả vờ thất thểu quay gót về lớp. Nó cúi mặt, thực tế là để giấu cái nụ cười đang nở trên môi.

Nói là quay lại nhưng một tuần sau Huấn mới chịu nhắn tin cho Hương. Một tuần sau nữa, 2 đứa mới lại như xưa. Hương đã cho nó thấy, thế nào là "bát nước hắt đi vẫn lấy lại được". Hai đứa chẳng thể yêu nhau hơn trước. Vì đơn giản, khi nào cũng như khi nào, hai con tim cháy bỏng từng ngày, từng giờ, nồng nàn, say mê. Cũng vì thế nên chẳng biết khi nào yêu hơn khi nào, cũng chẳng thể kết luận ai yêu ai hơn. Hai đứa cũng cãi nhau mấy ngày rồi đưa ra kết luận "yêu bằng nhau".

Hương nhảy đẹp. Cứ trước mỗi lần lên sân khấu, nó lại kéo bằng được Huấn lại nói chuyện. Nội dung vẫn cứ là: "Trang điểm này, xinh không?" - "Không." - "Thật không?" - "Không 24"...

Huấn giỏi đá cầu. Cứ sau mỗi lần chiến thắng, nó chưa kịp hét lên tự hào thì cái đứa nhảy lên làm loạn đầu tiên sẽ vẫn luôn là Hương. Đứa nào dám thắng Huấn, Hương lại nguýt cho cái thì đêm về cũng khó ngủ.

***

Lên lớp 12, Hai đứa đã biết nhắc nhở nhau học hành tử tế, nhưng vẫn dành thời gian cho nhau, thường xuyên không biết chán. Vẫn giận dỗi thường xuyên. Lúc nhẹ thì dỗ dành vài câu, có nặng hơn một tí thì Huấn lôi cái trò "khổ nhục kế" của nó ra soạn đi soạn lại.

Ví dụ nếu giận đúng lúc sắp mưa nó đến đứng gần nhà Hương, nhắn tin: "Hết giận thì về. Không thì đứng đây đến sáng mai."

Kết quả thì lúc nào cũng như lúc nào. Hương chả giận lâu được.

Cũng đôi lần, một trong hai đứa dở chứng đòi chia tay. Nếu là Hương thì Huấn năn nỉ, nếu là Huấn thì ngược lại. Gì chứ mấy bài năn nỉ của hai đứa xứng đáng đứng trên Binh pháp Tôn Tử một bậc. Rồi thì cả hai đứa đều đậu Đại Học. Thậm chí là điểm cao, vào hai trường đại học thuộc hàng lớn nhất Hà Nội. Huấn còn được đi dự hội nghị khen thưởng của Tỉnh.

Tiếc là trước cái ngày nhận thưởng khoảng vài tuần, Huấn đòi chia tay Hương.

Nó bỗng dưng thấy chán, nó muốn tự do, nó không thích Hương vẫn thích chửi đời chửi người qua facebook mỗi khi nó bực. Yêu không lí do, nhưng muốn chia tay, nó mượn đủ mọi thứ.

Hương vẫn không thể hiểu nổi tại sao mọi thứ tối sầm với cô bé. Chưa kịp vui niềm vui đỗ Đại học, Hương lại chìm trong đau khổ và nước mắt. Khóc. Tuyệt vọng. Chỉ biết tìm mấy đứa bạn thân, gục đầu nức nở. Hương không dám nghĩ cuộc sống của mình không Huấn sẽ như thế nào. Đêm khóc, sáng dậy bắt đầu xót xa, trở thành công việc thường ngày của Hương.

Còn Huấn. Vẫn khóc, tiếc cho quá khứ, thương cho Hương, nhưng không hiểu sao nó mất hết cảm xúc. Nó cũng nhanh chóng quên đi, lại vui vẻ cười đùa. Nó tin nó hết yêu Hương. Nó cũng tự biết, nó tệ như thế nào. Hương nhắn tin nó không trả lời, nó sợ nó mềm lòng.

Gần một năm rưỡi, bên nó động viên học hành là Hương, quan tâm nó là Hương, giúp đỡ nó là Hương, yêu thương nó là Hương, hi sinh vì nó cũng lại là Hương. Và đến khi nó nhận thưởng, người tủi thân là Hương, người một mình ở nhà xem tivi là Hương, người cười tự hào, khốn nạn thay, là nó. Hương vẫn nhắn tin chúc mừng. -"Chờ cả buổi mới thấy đọc đến tên. Hồi hộp thật. Áo đẹp, cơ mà quần mua ở đâu mà nhìn không chấp nhận được."

Huấn vẫn không trả lời.

Huấn đọc được tin nhắn Hương nhắn tin với đứa em khóa dưới. Nó lại khóe mắt cay cay: "Có lẽ chồng chị sau này, chị cũng không thể yêu như yêu anh Huấn". Nó không ngủ một đêm. Sáng hôm sau, soạn tin nhắn: "Chúng ta quay lại đi".

Một đêm suy nghĩ để soạn tin nhắn, và một giây phân vân, nó lại không thể ấn gửi và ném điện thoại ra xa khỏi tầm tay.

Nó ra Hà Nội bắt đầu cuộc sống xa nhà. Phòng nó có ban công với chậu hoa trà. Những ngày đầu cô đơn lạnh lẽo nơi đất khách, nó ra ban công, nhớ Hương. Nó lại soạn tin nhắn. Lại thêm một lần nữa, có một cái gì đấy mơ hồ, ngăn nó không ấn gửi, ngăn nó tìm về yêu thương.

Rồi. Một cô gái Bắc, nhẹ nhàng, đi qua đời nó, kéo nó ra với những suy nghĩ vẩn vơ về Hương. Nó thiếu thốn tình cảm, và nhanh chóng đến với người đó. Bình yên, ngọt ngào, nó lại tưởng nó đã quên Hương.

Chưa được 1 tháng, cuộc sống của nó vẫn đang êm đềm trôi, vẫn khá hạnh phúc với người yêu mới, thì nó bắt gặp trên facebook ảnh đứa bạn thân cõng Hương, Hương đau chân. Nó ghen, chính nó cũng không hiểu nổi, nó lại nhớ Hương. Trong đầu nó nhanh chóng thay đổi 180 độ. Nó từ chối đi chơi với người yêu. Đầu nó nhanh chóng đánh bật người yêu.

Nó đứng trước hai con đường. Một là tiếp tục cuộc sống êm đềm, cố gắng tốt với người con gái kia. Hai là quyết tâm quay lại với Hương, nó tin Hương vẫn chưa thể quên, nhưng trước mặt nó, sẽ là sóng gió. Nó hỏi ý kiến bạn bè. Nó suy nghĩ mấy đêm không ngủ. Cái tính nó, không thể sống dối trá trái tim, và nó quyết định khốn nạn thêm lần nữa, vứt bỏ tất cả, cả cái lòng tự trọng của nó, để nắm lấy một cơ hội về bên Hương.

Huấn lại nhắn tin cho Hương. Lâu lắm rồi. Tối đó cả hai không ngủ. Cả 2 lại khóc. Huấn khóc vì hận mình, vì nhớ Hương. Còn Hương, chỉ có thể khóc vì quá đau.

Hương đã lết qua những ngày chìm trong đêm tối, để tìm lại nụ cười, đang dần dần tạm quên đi quá khứ đau thương. Thì Huấn, lại xen ngang vào cuộc đời nó, làm nó quặn thắt. Chưa thể tìm lại tình yêu khi mà Hương mất hết lòng tin vào nó, chỉ thấy trước mắt là quá khứ, một quá khứ Hương vẫy tay kêu cứu còn Huấn, lạnh lùng, nhăn mặt, bước đi.

Hương không thể chấp nhận sự quay về muộn màng của Huấn. Nỗi đau đã che mờ đi tình yêu đã dần vơi. Hương nói với Huấn đã yêu người khác. Nhưng mà ai chẳng biết Hương thông minh, khó lường như thế nào. Cũng có thể đúng vậy, cũng có thể Hương nói thế để Huấn hết hi vọng, quay lại với cuộc sống đang màu hồng của mình.

Huấn chả thèm quan tâm. Cứ cho là Hương yêu người khác, nó sẽ chờ, chờ đến khi nào Hương chia tay để lại có cơ hội. Vợ tương lai của nó, không thể là ai khác. Mất hết lòng tin thì nó sẽ lại mang về cho Hương, nhớ về quá khứ lắm mơ mộng nó cũng sẽ lấy về cho bằng được. Nó sẽ chờ, sẽ chờ cho bằng được.

***

Huấn suy sụp đi trông thấy. Đã gần 10 ngày từ khi nó xin Hương cho 1 cơ hội quay về và bị từ chối. Nó giở đủ mọi trò của ngày xưa, nó bi quan đến mức tạo ra 3 vết sẹo trên cánh tay, chẳng để làm gì. Nó vẫn hằng ngày nhắn đôi ba tin nhắn hỏi thăm Hương. Hương vẫn vô tình đáp trả. Lâu lâu lại lên facebook cứa thêm nỗi đau cho Huấn bằng những dòng status tình cảm với người yêu, có thể là trong tưởng tượng, hoặc là share link những bài hát mà nghe cái tên Huấn đã muốn khóc, ví dụ... "Xóa tên anh".

Đã gần 10 ngày Huấn kỉ 1 ngày 10 tiếng ngồi không ngoài ban công, chỉ để....ngắm hoa trà. Hương, vẫn cứ giữ quan điểm, cho rằng Huấn lại chỉ yêu nhất thời, dài lâu vẫn chỉ là ảo tưởng. Hương có cái lí của mình, không thể mạo hiểm để đau thêm lần nữa.

Huấn chẳng thể làm gì khác, chỉ....ngồi cạnh chậu hoa trà ngoài ban công, viết lại chuyện của nó để có thêm dũng khí.  Để tiếp tục chờ.

Dù chẳng ai thèm tin. Nhất là Hương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.