Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Cô bé nói dối - Hạ Thu

 
Có bài mới 20.03.2014, 12:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 21:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2211
Được thanks: 6059 lần
Điểm: 13.83
Có bài mới [Sưu tầm] Cô bé nói dối - Hạ Thu - Điểm: 10

Cô bé nói dối

Tác giả: Hạ Thu

Nguồn: Zing Forum

Số chương: 30



Chương 1

Trong cuộc đời , ngoài cái tật thích nói láo ra , Đinh Đang còn mang thêm một cố tật không ai ưa nữa , đó là cái tật thích làm người khác đứng tim , sợ điếng hồn .
Không hiểu sao cô thích nhìn mặt người ta , đang bình thường bỗng chảy xệ ra , rồi từ hồng chuyển dần sang xanh xám đến thế . Thật không thích thú gì bằng , đúng giữa lúc người bị hại không còn gì hy vọng , cô lại bật cười lên khanh khách . Đùa thôi mà , có gì đâu ! Cô vẫn thường nhún vai thanh minh cho việc mình làm .
Nhưng lần này , Đinh Đang biết cô không đùa. Cả ba của cô , tỷ phú Kim Hưng cũng biết vậy . Nên đã năm phút qua rồi , gương mặt ông vẫn không đổi sắc , không lấy lại được vẻ bình thường , dù giữa thương trường ông vẫn nổi danh là người điếm tĩnh.
Hai bàn tay ngọ nguậy , hai bàn chân cũng bắt đầu ngọ ngoạy trên ghế salon. Đinh Đang bập bập môi mút cây kẹo ớt . Đôi mắt cô mở to nhìn ông sốt ruột . Chỉ là một cái gật đầu thôi , sao ông đắn đo lâu vậy ?
- Không được - Cuối cùng , ông Hưng đành phải đứng lên ra tối hậu thư . Dù biết rằng tối hậu thư kia có làm con phật dạ .
- Không được ! - Cây kẹo rời khỏi miệng rơi xuống nền nhà . Đôi mắt đang mở to cụp xuống nhanh. Hai bàn chân dậm thình thịch trên mặt đất - Sao lại không được chứ ?
- Vì ba thương con , cục cưng à ! - Bước lại gần , một tay đặt lên tóc con vuốt nhẹ , ông Hưng hy vọng chuyển lay được lòng Đinh Đang bằng tình phụ tử thiêng liêng .
- Không cần ba thương con kiểu đó - Gạt mạnh tay ông ra khỏi vai mình , Đinh Đang đùng đùng bước đến cửa sổ . Gương mặt bầu phụng phịu , phình to .
Từ lúc Đinh Đang còn nhỏ đến giờ , chưa lần nào ông làm trái ý con . Nên lần này... quyết liệt làm con buồn ông nghe lòng ray rứt quá . Nhưng biết làm sao . Ông không thể nào cho nó ra riêng tự lập một mình .
Với tuổi đời chưa tròn mười tám , với những tháng ngày được bảo bọc nâng niu trong vòng tay người cha già hiếm muộn , Đinh Đang là một cành hoa quý bằng pha lê mỏng . Làm sao nó đối đầu cùng sương tuyết nắng gió đời thường chứ ?
Song , bất chấp lời cha giải bày hơn thiệt . Giờ đây , lòng Đinh Đang cháy bỏng một ước mơ được tung cánh làm con chim tự do bay lượn giữa bầu trời thênh thang lớn rộng . Ôi , bao đêm , rồi bao ngày ấp ủ , Đinh Đang chỉ mong được đến ngày này .
Ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi , ba hứa sẽ tặng cô món quà mà cô yêu thích nhất . Đinh Đang hy vọng ,hoài mong , ấp ủ , tưởng tượng biết bao nhiêu. Vậy mà... ông lại nỡ phũ phàng hét to vào mặt cô hai từ : Không được .

Ông coi thường cô quá ! Nước mắt tủi thân lại lăn dài , Đinh Đang khóc ngon lành. Tự nhiên cô nhớ mẹ , dù mẹ chỉ là chiếc bóng mờ trong tâm khảm của cô . Cô ước gì mẹ không bị bệnh chết đi . Bởi chẳng biết sao cô lại tin rằng : Bà sẽ đồng tình , khuyến khích cô ra đời tự lập.
Khóc một hồi thấy ông Hưng vẫn đứng yên chẳng có động tinh gì , Đinh Đang không khóc nữa . Ngu sao khóc cho mắt sưng vù chớ? Cách này không được phải tìm cách khác phản công .
Chẳng cần phải nghĩ lâu , từ nhỏ Đinh Đang nổi danh lém lỉnh và mưu mẹo . Trèo qua cửa sổ , tay nắm lấy cái màn cửa , cô hét to :
- Lần nữa, con hỏi ba có đồng ý cho con ra đời tự lập không ?
Chữ " không " chưa thoát khỏi miệng cô , ông Hưng đã nghe hồn phách rụng rời . Trời ơi , cửa sổ lầu ba mà con ông đứng hớ hênh như trên ghế vậy .
- Ba có trả lời không ? - Quên mất mình đang nắm tấm màn cửa được móc hờ trên hai cây đinh nhỏ , Đinh Đang giật mạnh tay.
- Ôi, coi chừng con ! Cùng lúc với tiếng thét , ông Hưng bay người qua chiếc bàn kiếng chụp lấy tấm màn .
Song không còn kịp nữa , chỉ chậm một giấy thôi tấm màn đã rời khung cửa sổ , mang theo Đinh Đang rơi xuống đất .
Cảnh tượng kinh hoàng quá ! Không nỡ nhìn con tan thây dưới đất , ông Hưng nhắm ghiền đôi mắt lại . Trái tim nát tan trong ngực , ông ân hận khóc thương con , ray rứt cắn xé mình .
Tại sao lại độc tài ! Tại sao cương quyết không cho con tự lập ? Nó có ý chí vươn lên , là cha , lẽ ra ông phải động viên , khuyến khích con mới đúng .
- Ba , ba suy nghĩ chưa ? Có cho con ra đời tự lập không ?
Giữa hai hàng nước mắt , ông bỗng nghe tiếng con văng vẳng. Bật nhanh người dậy , ông bỗng lắc đầu thở ra tuyệt vọng : tưởng tượng thôi . Con ông đã chết rồi . Dưới đất , trước cửa nhà ông , hẳn mọi người đang xúm quanh đen đỏ . Mỗi người bàn tán một câu rồi chép miệng thương . Con bé còn nhỏ , sao bạc phước , bạc phần.
- Ba... trả lời lẹ đi , con mỏi tay rồi !
Không phải bằng tiềm thức , rõ ràng là giọng Đinh Đang . nhìn qua cửa sổ , chưa kịp mừng , ông lại nghe sống lưng mình lạnh toát . Một tay nắm lấy ống thông hơi , Đinh Đang đu tòng teng giữa tường nhà trống không như con thằn lằn vậy .
- Ba chịu, ba chịu hết mà ! - Không dám suy nghĩ , ông gật đầu nhanh như con bửa củi - Đừng nhúc nhích đưa tay đây ba kéo lên !
Song không ngờ , Đinh Đang cũng không ngờ mình đã bị tuột khỏi vị trí ban đầu một khoảng xa như vậy . Phải hơn nửa thước cô mới nắm được bàn tay ba trìu mến vươn ra chờ đón.
Giữa lưng chừng trời đất với bàn tay mỏi nhừ , Đinh Đang bắt đầu thấy sợ . Cô chỉ muốn dọa ba chứ có muốn chết đâu. Sao bây giờ? Cô gần chịu hết nổi rồi.

- Ba ơi cứu con với ! - Mếu máo khóc , cô gào to- Con hỏng muốn chết đâu. Con thương ba lắm.
- Ráng chịu đi con , đừng để hao sức , ba đã gọi điện kêu cấp cứu rồi - Từ cửa sổ giọng ông Hưng gấp rút - Bám chặt lấy nghe con.
- Dạ ! Không phải một mà là hai tay , cả hai chân của Đinh Đang nữa , giờ đều quấn chặt lấy ống thông hơi. Ôm thật cứng vậy mà cô vẫn thấy cứ tuột dần , tuột thấp dần.
Rồi bỗng nhiên cơn sợ hãi như bay mất. Đinh Đang lại thấy buồn cười . Dễ mấy ai trong đời có được cái cảm giác này.
Đầu tiên là cảm giác sợ đến đứng cả tim. Chà! Như vậy mới gọi là sợ chứ. Giữa cơn thập tử nhất sinh mà lị.
Tiếp đó là cảm giác lơ lửng giữa trời , nghe bốn bên gió lùa lồng lộng. Y như mấy con chim đậu trên cây vậy. Nghe thật là thích.
Đảo mắt nhìn xuống dưới , Đinh Đang thấy sướng rơn cả cái bụng. Bao nhiêu người đang đứng tim , đứng im nín thở mà theo dõi cô. Không nhìn rõ nhưng cô biết mặt người nào cũng xanh lè , tái mét.
Nhất là ba , Đinh Đang thấy phục ông vô hạn. Phút này mà còn bình tâm la hét đám công nhân lót đệm đầy đất phòng khi cô lỡ té. Chà , xong việc này , chắc nhà đầy nhóc đệm. tha hồ mà nhún nhẩy , mà kê sân học võ.
- Két !
Nghe tiếng xe thắng gấp dưới chân , Đinh Đang hướng mắt nhìn rồi reo to trong lòng mừng rỡ:
- Được cứu rồi. Lại được đi xe cần cẩu nữa , ngon thật là ngon.
- Đinh Đang cẩn thận đó , ba lên với con đây.
- Ba cũng cẩn thận đó ! - Đáp trả lời ông , Đinh Đang thích thú nhìn ông đứng gọn trong cần cẩu. Thật không biết trong lòng ông nghĩ điều gì. có thấy ngon như cô không.
- Từ từ con - Một tay đỡ eo Đinh Đang, ông nhẹ nhàng nhấc cô qua cần câu gọn như nhấc một con mèo , rồi vẫy tay ra hiệu cho người tài xế hạ cần cẩu trong tiếng thở phào ra thoát nạn của nhiều người.
- Ôi đẹp quá ! - Nhảy như con choi choi , Đinh Đang quay nhìn bốn phía từ độ cao của chiếc cần cẩu - Y như ngồi trên máy bay vậy. Ba à , ba có thích không?
- Thích ! Đưa đôi mắt lờ đờ nhìn con , ông như dở khóc dở cười. hai hàm răng va vào nhau lập cập , ông vẫn chưa bình tâm lại sau cơn sợ điếng hồn. Trời ơi , sao cứ như cơn ác mộng kinh hoàng?
- Ba à , ba đừng quên lời hứa nhé? - Không để mất cơ hội tốt , Đinh Đang thừa thắng xông lên - Không thì con nhảy xuống cần cẩu thiệt đó.
Dù bây giờ chiếc cần cẩu đã hạ sát đất rồi , nguy hiểm không còn nữa , ông Hưng cũng lật đật nắm tay con gái , gật đầu vô điều kiện :
- Hứa, ba hứa mà.
- Đó ! vậy có phải dễ thương không? - Nhảy lên hôn đánh chụt vào má ông một cái. Đinh Đang hớn hở tung chân sáo chạy đi. Nhởn nhơ như không phải mình vừa làm náo động cả một vùng.

- Trời ơi , đi xe nhà thì làm sao giả danh người nghèo khổ , bôn ba ra đời mưu sinh chứ? - Mặt nhăn như khỉ , Đinh Đang gắt lên khi bị ông Hưng buộc phải lên chiếc xe Mecxides cho chú Thành cẩn thẩn chở đi .
- Cái gì? Còn giả danh người nghèo khổ nữa à? -Như bất ngờ , như kinh ngạc ông Hưng la lên.
- Hỏng phải nghèo khổ , chỉ hơi nghèo nghèo thôi - Biết mình lỡ lời. Đinh Đang quẹo lưỡi. Cô biết cha sẽ chẳng chấp nhận cho cô khổ đâu - Chứ hỏi ba , hỏng nghèo thì ra đời mưu sinh làm gì chứ ?
- Thôi được rồi - Cũng đọc được vẻ nghi ngờ trong ánh mắt cha , Đinh Đang quyết định nhanh -Chìu theo ý ba , con sẽ đi taxi - Rồi không chờ ông kịp có phản ứng gì , cô đưa tay ngoắc lẹ chiếc taxi vừa trờ tới. Để ông yên lòng , cô hét lớn địa chỉ - Chợ Tân Bình.
Chiếc xe vọt đi nhanh , qua kiếng chiếu hậu , Đinh Đang nhìn thấy nét mặt ba đăm chiêu đầy lo lắng , cứ đứng nhìn theo bóng taxi.
Chắc là ba sẽ buồn , sẽ nhớ mình ghê lắm. Tự nhiên Đinh Đang nghe dạ nao nao. Thương ba quá , nhưng biết làm sao. ai bảo cô ham vui , thích tìm cảm giác vui ngoài đời chứ ?
Nghĩ đến đời , đến những ngày phiêu lưu sắp tới của mình , Đinh Đang lại quên béng nỗi buồn. Hau háu mở to đôi mắt , cô nghĩ đến những đồng tiền mình làm được bằng chính mồ hôi nước mắt của mình . Nên Đinh Đang nhất định không xài vào một đồng nào trong số mười triệu của ba cho. Thiệt đúng là người lớn , lúc nào cũng coi thường con nít. Cũng quan trọng hóa vấn đề. Hôm qua cô đã bảo , chỉ cần ông cho cô một triệu thôi. Vậy mà ông cứ nhất quyết bắt cô mang theo đủ mười triệu. Chưa hết ông còn bỏ vào bóp cô bốn lượng vàng , một chiếc nhẫn hột xoàn và một xấp chi phiếu có sẵn chữ ký của ông , cho cô mặc tình muốn rút bao nhiêu ở ngân hàng cũng được.
- Cô bé , đến chợ Tân Bình rồi ! - Người tài xế khẽ nhắc làm Đinh Đang giật mình tỉnh mộng. Mỉm cười , bước xuống xe , cô thả bộ lang thang tìm chiếc một xích lô.
Ba sẽ không ngờ cô sử dụng đến chiêu Kim Thiền thoát xác này đâu. Ông cứ đinh ninh cô ở chợ Tân Bình , nơi có nhiều bằng hữu và bà con thân thuộc. Trong lúc cô lại nhởn nhơ ở một khu dân cư khác. Khu dân cư có nhiều người nghèo khổ.
Không hiểu sao Đinh Đang cứ muốn biết thế nào là tình người , là sự yêu thương đùm bọc , là nghĩa làng tình xóm . Có một nhà văn nào đã viết :" Ở nơi nghèo khổ , con người đối xử với nhau nhân hậu , thật thà hơn ". Mà cô đã tình cờ đọc được . Bao lâu nay , cái chân lý đơn giản kia cứ ăn sâu , ám ảnh vào đầu óc cô , một đứa bé được sinh ra và trưởng thành trong nhung lụa . Cô thật sự muốn tìm thấy một tình bạn thiêng liêng , cao quý . Một mối quan hệ vững bền được xây dựng bằng nhân cách , tình người chứ không phải một sự kính trọng giả tạo , một nụ cười xã giao.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.03.2014, 12:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 21:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2211
Được thanks: 6059 lần
Điểm: 13.83
Có bài mới Re: Cô bé nói dối - Hạ Thu - Điểm: 10

Chương 2

- Nè , nhỏ ơi , tới chỗ rồi , sao chưa xuống? - Một lần nữa , người đạp xích lô phải khều vai nhắc , Đinh Đang mới mơ màng vụt khỏi vòng suy tưởng. Mỉm cười rất duyên , khoe đôi lúm đồng tiền sâu trên má , cô nhã nhặn :
- Bao nhiêu tiền vậy chú?
Khoảng cách khá xa , con bé dại khờ không hỏi giá trước , mình có thể chặt nó mười ngàn. bác xích lô thầm nghĩ. Nhưng -trông nó ăn mặc lôi thôi quá , lại ôm khư khư cái túi đệm trong lòng , giống hệt mấy đứa dưới quê lần đầu lên thành phố kiếm việc làm. Tội nghiệp nó, ăn đúng giá vậy .
- Năm ngàn đi nhỏ - Bác tài trả lời một cách vui vẻ.
Rẻ vậy sao? Đinh Đang ngạc nhiên , chớp mắt hỏi lòng. Nghích lý quá , con đường từ nhà ra chợ Tân Bình gần hơn mà gã lái taxi lấy cô những năm chục ngàn đồng. lại chẳng tốn mốt chút công sức nào , trong lúc bác xích lô mệt phờ cả người ra.
- Đúng giá rồi , không mắc đâu - Tương con bé ngẩn ngừoi tiếc số tiền quá lớn , bác xích lô hạ giọng - Đường xa quá mà .
- Dạ cháu biết , nhưng... cháu chỉ còn ngần này - Bàn tay xoè rộng , chìa cho bác xích lô nhìn thấy. Rõ ràng , nó chỉ còn có bốn ngàn thôi. Lại là bốn ngàn đồng nhăn nheo , rách nát .
Toan nổi nóng , nhìn nhìn mặt nó nghệch ra tội quá , bác lại thôi , không nỡ. Nhún vai , bác thở ra một cái rồi đưa tay lượm ba ngàn. Chừa cho nó một ngàn còn mới mới , không nói lời nào , bác nhảy lên xe , thủng thẳng hòa mình vào dòng người đông đúc . Trên chiếc áo kaki màu xám nhạt , một mảng lưng ướt sũng mồ hôi.
Bóp chặt bàn tay , nắm cứng tờ giấy một ngàn còn lại , Đinh Đang chợt nghe lòng rưng rưng muốn khóc. Cô thương bác xích lô quá. bác ơi , có một trăm ngàn , cháu nhét trong túi đựng cơm của bác đó. Lúc nãy , cháu chỉ vờ đóng kịch để thử bụng bác thôi , không ngờ bác tốt quá .
- Này nhỏ , mới ở quê lên hả? - bà bán bánh canh sát bên vệ đường tình cờ chứng kiến màn kịch của Đinh Đang , lên tiếng hỏi khi thấy cô cứ đứng tần ngần bên vệ đường , đôi mắt hoe hoe đỏ .
- Dạ - Đã trót thì phải trét , Đinh Đang từ từ quay đầu lại , mặt giữ nguyên nét thảm sầu.
Con bé trông kháu khỉnh , đẹp gái quá , nhưng không biết sao buồn vậy? Một chút cảm tình vừa phát sinh cộng một chút tò mò khiến bà quan tâm tới cô.
- Ngồi ghế đi cháu. Ăn bánh canh không ?
Diễn đôi mắt giống như sáng giờ mình chưa ăn gì cả , Đinh Đang vờ chép miệng :
- Nhưng cháu chỉ có một ngàn thôi , dì bán không?
Tờ một ngàn nhàu nát lại được chìa ra. Biết đây là số tiền duy nhất Đinh Đang còn lại , bà Ba chậc lưỡi :

- Thôi , cho mày một tô , không tính tiền.
Sao ở đây người ta tốt bụng và thật thà quá vậy? Hai tay bưng tô bánh canh , Đinh Đang ngây ngô tự hỏi lòng. Chả bù cho lúc ở nhà , cứ nghe ba luôn miệng nhắc :
- Phải coi chừng tay Thành , ngoài mặt coi ngọt ngào vậy chứ... ghê lắm đó.
- Ăn đi cháu , ăn rồi kể dì nghe. Sao còn nhỏ , không ở nhà với cha mẹ , lang thang đi đâu một mình cho khổ chứ ?
Giọt nước mắt lăn dài , Đinh Đang vào vai rất khéo. Với cái giọng đứt quãng , giọng nghèn nghẹn , cô kể dì nghe câu chuyện thương tâm mà cô vừa sáng tác ra.
Trong câu chuyện , cô là nhân vật chính. Một nhân vật chính rất đáng thương , mồ côi cả cha lẫn mẹ. Phải sống nhờ lòng hảo tâm của một người hàng xóm. Mới đây thôi , người ấy đi lấy vợ. Và thật không may cho cô , bà vợ người ấy tối ngày đặt điều la mắng , hành hung cô.
Không để ân nhân mình phải khổ tâm ,khó xử giữa tình và nghĩa , cô lén bỏ nhà đi. Dù sao cô cũng lớn rồi , tự lập lấy cuộc sống đi là phải...
Câu chuyện thương tâm quá , chẳng những dì Ba đưa tay chạm mắt mà bà Bảy bán thuốc bên cạnh cũng sụt sùi khóc tự bao giờ. Tôi nghiệp con bé quá . Đẹp người mà hẩm hiu số phận.
- rồi bây giờ mày tính sao? - Hỉ rẹt nước mũi vào kẹt vách , dì ba đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn cô - Ăn đâu? Ở đâu hả?
Không ngờ câu chuyện bịa đặt của mình có tác dụng mạnh như vậy. Đinh Đang thoáng nao lòng , hối hận nhìn hai người đàn bà khóc sụt sùi. Nhưng... lỡ leo lên lưng cọp rồi... lẽ nào lại trèo trở xuống? Cô thảm não :
- Dạ cháu cũng chưa biết nữa.
- Hay là vầy đi - Bà Bảy bán thuốc chợt lên tiếng khi thấy Đinh Đang dợm đứng lên - Tạm thời mày đến ở nhà tao đỡ. Từ từ rồi tao biểu tụi con Hồng nó kiếm việc dùm cho.
- Ờ phải đó - Dì Ba gật đầu phụ họa - Chị Bảy nói đúng , mày đến đó ở đỡ đi.
- Dạ nhưng... - Không ngờ câu chuyện đột nhiên chuyển hướng , Đinh Đang bỗng thấy lúng túng. Từ chối hay nhận lời đây? Sao mà cô sợ lộ tẩy ghê.
- Còn nhưng gì nữa , theo tao lẹ ! Hỏng có lấy tiền đâu mà sợ - Gởi thùng thuốc lá lại , bà te te nắm tay Đinh Đang lôi đi.
Làm sao từ chối tấm lòng nhân rộng mở tình nhân ái? Nhún vai , Đinh Đang bước theo bà. Đôi mắt mở to , cô không biết cuộc phiêu lưu này sẽ đưa cô về đâu...


Đặt thúng bánh trên đầu , một tay xách chiếc túi đệm nhỏ , Đinh Đang bước nhanh ra cửa trước cặp mắt mở to thán phục của dì Ba và dì Bảy. Mới lần đầu đi bán mà xem chừng con bé chẳng mắc cở tí nào.
Không mắc cở đâu , đôi mắt sáng long lanh. Đinh Đang thủng thẳng ra khỏi con hẻm nhỏ. Lúc trước , cô từng bán hàng rong chạy rao khắp nhà rồi. Chỉ khác một điều lúc đó cô bán bánh giả , còn bây giờ là bánh thiệt. lại là bánh tiêu đường , thứ bánh cô thích ăn nhất trong đời nữa. Rao đi nhỏ , bán bánh mà hông rao , ai biết đường đâu mà mua chứ? Một chị bán chè , nãy giờ bước đi song song khẽ lên tiếng nhắc. Rồi như để gương cho Đinh Đang thấy , chị cất giọng rao lanh lảnh :
- Ai ăn chè đậu xanh nước dừa không !
Giọng chị thanh, cao nghe vang lanh lảnh thật hay. Thấy Đinh Đang tròn xoe mắt ngó mình , chị mỉm cười gật đầu khuyến khích rồi gánh chè rẽ sang hướng khác.
Phải rao ư?Tự nhiên Đinh Đang thấy gượng miệng quá. Biết rao sao cho đúng bây giờ? Đưa mắt nhìn quanh , chọn một khúc đường vắng nhất , cô quẹo vào rồi cất giọng khàn khàn rao thử :
- Ai ăn bánh...
Kỳ cục quá ! Đinh Đang đỏ bừng đôi má. Nhưng hổng lẽ bỏ cuộc? Đã bảo ra đời tự lập cực khổ lắm mà? Mới bấy nhiêu đã không chịu nổi rồi sao? Như thoáng thấy nụ cười trêu ghẹo của cha , Đinh Đang vụt thẳng người lên , cô cất giọng rao lanh lảnh :
- Ai ăn bánh tiêu đường không?
Cũng trơn tru lắm , lanh lảnh lắm. Có gì đâu. Cái mặt hất cao , Đinh Đang nghinh ngang bước ra đường. Không hiểu sao cô lại tin rằng hôm nay mình bán đắt .
- Chú à , chở dùm cháu lên sân gôn nào gần nhất - Mặc kệ chú xích lô mở to đôi mắt nhìn mình như nhìn một quái vật , Đinh Đang vẫn tin quyết định của mình là sáng suốt. Chẳng phải một lần đi chơi gol với ba , cô bỗng thấy thèm bánh tiêu đường đến quýnh lên sao. Báo hại lần đó ba và chú tài xế phải rối lên , lục tung cả sân vận động tìm mua cho cô mà có được đâu. Mệt bở hơi tai , ông hào hển ước :
- Giá có thể , ba sẽ lập một căn tin bán toàn bánh tiêu đường.
Nên dù chú xích lô có thương tình ăn rẻ tiền công và hứa chở cô quay trở lại không lấy tiền , cô cũng khăng khăng bước vào trường đua một cách tự tin. Không lâu đâu , cô sẽ trở ra với mâm bánh rỗng không , với túi tiền đầy ắp.
Biết viên bảo vệ sẽ chẳng cho một đứa bé bán hàng rong vào nơi giải trí cao cấp toàn dân " sịn" , Đinh Đang đi vòng ra bãi cỏ , khu vực dành cho những chú ngựa nghỉ ngơi sau các cuộc đua. len lén nhét mâm bánh qua khe hở sâu vào một lùm cây , Đinh Đang đứng dậy , móc túi lấy thẻ hội viên đàng hoàng đi qua cổng chính.
Ngạc nhiên vì bộ đồ quá tuềnh toàng trên người cô , nhưng gã bảo vệ không dám khó dễ gì. Bởi thẻ hội viên của Đinh Đang ngoài việc hợp lệ còn được đóng thêm hai chữ ưu tiên. dù sao , ba cô cũng là một nhà tài trợ tích cực của các thế vận hội trong và ngoài nước.
Qua được viên bảo vệ , Đinh Đang biết mình vượt qua khỏi cửa ải gay cấn nhất. Đợi lúc anh ta bận kiểm tra thẻ của một hội viên vừa mới tới , cô co chân chạy như bay về phía chuồng ngựa. Đội mâm bánh lên đầu , cập theo bờ tường , Đinh Đang tiến về phía hội trường xem bóng đá. Khu vực này thường đông nhất sân vận động .

Nhưng... thật không may cho cô. Hôm nay trên sân bóng chẳng diễn ra trận đấu nào , chỉ là mấy cầu thủ nghiệp dư chạy tới chạy lui rèn thể lực , nên khu hội trường trống rỗng , lưa thưa mấy người ngồi đọc báo và sưởi nắng ban mai.
Sao mà xui vậy? Mặt Đinh Đang xụ xuống nhanh. Chưa mở hàng đã vậy rồi. Thiệt là chán quá. Thất thểu ôm mâm bánh , Đinh Đang dẫm chân lên cỏ , chầm chậm bước .
Chợt... cạch...
Một sâu chìa khóa to từ trên trời bỗng rơi trước mặt , xuýt làm u đầu cô. Ngẩng nhìn lên , Đinh Đang trông thây một gã thanh niên rất điển trai , người vạm vỡ , mặc nguyên bộ đồ trắng thể thao , tươi cười đưa tay ngoắc :
- Nàybé ơi , nhặt dùm anh xâu chìa khóa. Lẹ đi rồi anh mua bánh dùm cho.
Thường thường , Đinh Đang ghét ai trịnh thượng như anh ta lắm. Như mọi khi cô trề môi bỏ đi rồi. Nhưng hôm nay... vì mâm bánh chưa được mở hàng nên cô đành nín nhịn. Thôi thì ra đời.. chịu thiệt một chút đi.
Nghĩ như vậy , Đinh Đang cúi xuóng nhặt xâu chìa khóa. Môi nở nụ cười , cô bước dần lên bậc tam cấp.
- Đây lì xì cho bé !
Gã thanh niên cũng mỉm cười nhe hàm răng trắng toát. Tay cầm tờ mười ngàn còn mới , hắn trao cho Đinh Đang sau khi nhận lại xâu chìa khóa.
- Anh mua hết mười ngàn hả? - Tim Đinh Đang như run lên trước mối sộp bất ngờ. Mở hàng kiểu này chắc cô bán đắt lắm đây.
- Ờ , hết... - Xoay xoay xâu chìa khóa trong tay , gã thanh niên đưa mắt theo dõi một người bạn đang dẫn banh trên sân cỏ -Hay lăm, hay lắm đó... Ơ... cái gì đây? - Chợt thấy trước mắt mình chìa ra một bịch bánh to , gã tròn mắt lạ lùng .
- Bánh của anh đó , đúng hai chục cái - Rất nhã nhặn , lòng nhẹ vơi ác cảm.
- Nhưng tôi có mua bánh của bé đâu - Gã vẫn ngồi yên không đưa tay ra nhận bánh.
- Không mua bánh? - Đôi mày nhíu lại. Rồi mắt Đinh Đang chớp thơ ngây - vậy sao anh lại trả tiền?
- À... - Nhìn tờ mười ngàn trên tay Đinh Đang , gã chợt hiểu , phá ra cười lớn - Cái đó tôi cho bé. Cho không... hỏng phải mua bánh đâu.
- Cho không? Sao lại cho , tôi có xin đâu? - Đinh Đang cảm thấy bị xúc phạm, đôi má nóng bừng lên. Gã thanh niên vẫn không nhận thấy.
- Vì bé đã lượm giùm anh xâu chìa khóa đó. Thôi đi bán đi , anh không ăn được thứ bánh rẻ rề ấy đâu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 20.03.2014, 12:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 21:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2211
Được thanks: 6059 lần
Điểm: 13.83
Có bài mới Re: Cô bé nói dối - Hạ Thu - Điểm: 10

Chương 3

- Tôi không lấy tiền cũng không lượm giùm anh xâu chìa khóa - Đôi mắt tối xầm , Đinh Đang giật xâu chìa khóa trên tay gã quăng vèo xuống đất. Ném luôn tờ mười ngàn vào mặt hắn , cô đùng đùng đội mâm bánh lên đầu bỏ đi nhanh. Nghe ruột gan sôi trào giận dữ. Hừ ! Đúng là đồ láu cá , kênh kiệu, khi người . Có mười ngàn đồng bạc mà muốn mướn cô nương này hả? Giàu lắm chắc ?
Vừa đi vừa lẩm bẩm mắng tên côn đồ khốn kiếp . Đinh Đang không hay mình đã bước sang sân tennis lúc nào . Đến khi nghe tiếng banh đập mạnh vào lưới cô mới bàng hoàng chợt tỉnh ngước mắt nhìn lên .
Chẳng hơn gì sân bóng , sân tennis hôm nay cũng lặng lẽ vắng tanh. Ngoài đôi thanh niên tập trên sân chẳng còn ai sắp hàng chờ đến lượt minhg như thường bữa . Nghe nản quá , Đinh Đang đến ngồi vào một chiếc ghế trống dưới bóng cây phượng vĩ .
Thở phào một cái , Đinh Đang bắt đầu thấy nóng nực , phe phẩy miếng lá chuối làm quạt , cô suy nghĩ lung tung. Đầu tiên là mâm bánh còn nguyên chưa bán được cái nào. Tuy chỉ có năm chục ngàn vừa vốn lời thôi , nhưng sao cô nghe rầu trong bụng quá. Một ngày sắp hết rồi , lẽ nào lại ăn bánh trừ cơm? Rồi tiền đâu trả cho dì Ba chứ ? Nét mặt cô đăm chiêu , xem chừng khổ sở lắm .
Tiếp đến cái chân đau nhức mỏi nhừ của cô . Thế mới biết buôn bán là trần ai , cực khổ lắm. Chẳng sung sướng như cô vẫn tưởng đâu. Nghĩ đến cảnh ngày ngày phải lê đôi chân khắp nơi với mâm bánh nặng trĩu trên đầu , tự nhiên sao cô thây ngán quá , muốn trở về với ba ngay.
- Dạ , xong rồi thưa ông... Giọng một đứa con trai cợt vang lên làm cắt ngang nguồn suy tưởng của Đinh Đang. Quay đầu lại , đôi mắt cô như hút bởi một màn đối thoại diễn ra gần đó.
Người đàn ông ngồi quay mặt về phía Đinh Đang nên cô nhìn rõ lắm. Rõ từng nốt tàn nhang trên gương mặt tròn , đầy thịt. Đôi mắt ti hí như hai cọng chỉ vắt ngang trên chiếc mũi xẹp tạo một ấn tượng không tốt lành trong cô. dù cách ăn mặc sang trọng và chiếc bụng phệ đầy bia , ông chứng tỏ được mình là một tay tỷ phú , giàu có lắm.
Ngược lại , Đinh Đang có cảm tình với thằng bé gày gò quay lưng lại phía mình hơn. Dù không nhìn thấy mặt , cô cũng đoán được thằng bé trạc mười ba ,mười bốn tuổi , làm nghề đánh giày , chuyên đội mưa , nắng nên nước da mốc thếch, đen xì .
- Xong gì mà xong? Mày nhìn nè , giày của tao chẳng bóng lên chút nào - Giọng người đàn ông cáu gắt .
Đôi giày đã bóng lắm rồi , bóng đến độ soi được cả mặt mình trong đó. Thằng bé biết và Đinh Đang cũng biết. Nhưng - thằng bé đành lặng câm cúi xuống làm lại từ đầu .
Chướng mắt làm sao , Đinh Đang thấy bất bình giùm thằng bé. Cô chỉ muốn chạy lại mắng cho lão già bụng phệ kia một trận. Người ta làm kiếm tiền thôi , bộ nô lệ của lão hay sao mà đày đọa dữ. Giàu bao nhiêu mà phách vậy?
Đứng lên rồi ,Điinh Đang lại ngồi xuống. Cô không thể làm náo loạn trong này , gây liên lụy cho bao người vô tội khác. Bọn nhóc bán hàng rong , đánh giày sẽ bị trục xuất khỏi chỗ này ngay lập tức nếu dám có một hành vi phá rối nào .
Nén lòng ngồi xuóng , Đinh Đang thầm thán phục thằng bé. Nhịn giỏi quá , nếu gặp cô trong trường hợp này , chắc đã bỏ đi một nước , không thèm lấy một đồng của lão ta đâu.
- Dạ thưa ông xong rồi - Một lần nữa , thằng bé đứng lên nhã nhặn nói. Hai tay vòng trước bụng xách thùng đồ nghề , nó đứng chờ lão mập xăm xoi đôi giày từng chỗ một.
- Bao nhiêu? - Không còn chỗ để bắt bẻ , lão buông giọng nặng như chì. Mừng rỡ , thằng bé nói nhanh :

- Dạ năm ngàn.
- Cái gì? mày định cắt cổ tao hả? - Trong lúc Đinh Đang kêu rẻ thầm trong bụng, lão bụng phệ lại nhẩy lên như đỉa phải vôi - Bốn ngàn thôi , không thì... mày làm dơ lại cho tao như cũ .
Ngang còn hơn con nít nữa , Đinh Đang nghe nóng mũi dợm đứng lên. Nhưng thằng bé đã cúi đầu , cất giọng khàn khàn :
- Dạ bốn ngàn thì bốn ngàn , tùy ông vậy .
- Cầm lấy đi - Ném đại bốn ngàn vào mặt thằng bé , lão xoa hai tayvào nhau cười lớn , mang đôi giày bóng loáng bước đi .
Thật là quá đáng mà ! Nhìn thằng bé đưa tay quẹt nước mắt rồi đuổi theo mấy tờ tiền bị gió thổi bay đi , Đinh Đang không còn chịu nổi , đứng bật lên khỏi ghế. ra sao thì ra , nhất định cô phải dạy cho lão một bài học nhớ đời .
Ý định hình thành nhanh như tia chớp. Đặt mâm bánh lên đầu , cô rảo cẳng đuổi theo. Đôi mắt sáng lấp lánh tia tinh nghịch. Bạn nhỏ à , hãy an tâm , thù sắp được trả rồi.
Có một bà lão bán hàng rong , gánh một gánh đầy đang đi ngược chiều với Đinh Đang bên ngoài sân vận động. Vừa nhìn thấy hũ cóc ngâm của bà , đôi mắt cô sáng lên. Như quên mất lão bụng phệ khó ưa , Đinh Đang chạy lại song rào sắt chắn ngang vẫy gọi bà rối rít. Chả là cô khoái ăn chua lắm .
Mua một lúc gần mười trái cóc , xin bà một gói mắm ruốc to đầy ớt nữa. Đinh Đang lửng thửng vừa đi vừa ăn cóc nhồm nhoàm. Ba mà nhìn thấy cảnh này , chắc té xỉu mất thôi - Nghĩ đến đôi mắt mở to kinh ngạc của ông , Đinh Đang nghe thích thú rồi chắc lưỡi nói như than - Thiệt tội nghiệp , ba không biết được cái cảm giác ăn hàng rong trên phố ngon như thế nào đâu .
Đinh Đang đã đi hết khu vực sân gol. Băng qua một bãi cỏ dành đua ngựa nữa thôi là đến cổng rồi. Bây giờ Đinh Đang mới nhớ đến mục đích của mình. Đảo mắt nhìn quanh , cô mừng rỡ khi thấy lão già bụng phệ đứng gần quầy bán vé. Vẻ mặt đăm chiêu , lão như đang suy nghĩ nên đặt cược cho chú ngựa nào .
Cơ hội tốt. Đinh Đang bước nhanh đến bên lão , lựa tư thế cẩn thận , cô ngã chúi vào người lão. Mâm bánh bay vèo xuống đất văng tung toé .
Bất ngờ nên lão ta hoàn toàn thụ động không sao gượng được. Tờ báo tung cao , lão thấy tấm thân hơn bảy chục ký của mình té ngửa ra sau.
Một cái gì đó ươn ướt tanh tanh đập vào mặt lão tối sầm. Phân bò chăng?
Ồ ! Chỉ là gói mắm ruốc đầy ớt của Đinh Đang , sẵn tay cô ụp luôn vào mặt lão đấy mà. Đáng đời chưa?
Miệng chưa kịp chành ra nở nụ cười đắc thắng , Đinh Đang đã phải kéo nó xuống , chảy xệ ra thảm não trên gương mặt đầy vẻ thê lương , đau khổ. Một tay ôm bụng , cô oằn oại , lăn lộn kêu đau dưới đất . Vòng người quanh cô đang lớn dần lên.
- Ôi da , đau bụng quá , đau bụng quá , trời ơi , chắc chết quá !
- Này em bé , em sao vậy? - Một bàn tay thân ái đỡ Đinh Đang ngồi lên. Biết con người tốt bụng kia đã trúng kế mình , cô không cho lão phệ kịp lên tiếng thanh minh , cất giọng nghẹn ngào :
- Dạ , con đang đi bán , ông này từ đâu đụng con một cái , đổ hết bánh rồi , hu hu...
- Nhãi ranh , tao đụng mày bao giờ chứ? - Đã lau sạch mặt bằng cái khăn mù xoa trắng , lão phệ gầm lên tức giận. Trời ơi , nếu không có vòng người vây quanh đó , lão đã bóp cổ cô chết rồi. Cái mùi mắm ấy vẫn còn tanh nồng trên mặt lão.
- Thì hồi nãy đó , chú vừa đi vừa đọc báo nên đâu có thấy. Ui da , đau quá ! - Đinh Đang lại nảy người lên , oằn oại .

- Em bé à , em có sao không? Tôi chở em đi bệnh viện nhé?
- Ôi , ông ta bỏ đi kìa...
Hé một con mắt , thấy lão dợm bỏ đi , Đinh Đang hét lớn. Một bàn tay liền túm lão lại , bắt lão đền mâm bánh tiêu cho cô.
Phải bỏ năm chục ngàn để mua thứ vất đi , lão cay trong lòng lắm , nhưng biết làm sao , toàn dân máu mặt trong thành phố , lão đâu dám để lòi cái bản chất bủn xỉn , bần tiện của mình ra. Đành phải đền thêm cho cô một trăm ngàn tiền thuốc nữa.
- Cháu bé , cháu đã bớt chưa? - Người đàn ông tốt bụng ôn tồn hỏi khi thấy Đinh Đang nằm im không kêu la nữa.
- Dạ bớt rồi - Mục đích đã thành , Đinh Đang không cần đóng kịch , cô khẽ xoa xoa cái bụng - Bây giờ chỉ còn ê ê thôi .
- Tội nghiệp - Tặc lưỡi , móc túi lấy một trăm ngàn trao cho cô , người đàn ông hảo tâm trầm giọng... - Cho cháu đó .
- Thôi cháu hỏng có lấy đâu - Đinh Đang từ chối thật lòng , nhưng ông đã bỏ đi nhanh. Vòng người cũng tan dần , bỏ mặc mình cô ngồi trên sân cỏ , giữa đám bánh và số tiền một trăm ngàn trên tay .
- Ê ! - Một bàn tay vỗ lên vai Đinh Đang rồi một giọng nói vừa quen vừa lạ thoảng qua :
- Đóng kịch tài ghê hén !
Bị đoán trúng tim. Đinh Đang giật nảy người lên sợ hãi. Không biết ai mà tài thế? Cô chần chừ chưa dám quay đầu lại. Cứ sợ gặp lão bảo vệ lớn con , mặt đằng đằng sát khí.
- Sao? Biết sợ rồi hả? Năn nỉ một tiếng đi , đây hứa bỏ qua cho.
Dường như không phải giọng người bảo vệ. Thoáng bình tâm , Đinh Đang thoáng nhìn lên , đôi mắt bỗng sững sờ chết lặng. Sao lại là hắn chứ? Tên láu cá trên khán đài làm rơi chìa khóa mà cô ngỡ cả đời này không bao giờ còn gặp lại.
- Lúc nãy quăng mười ngàn lại , cứ ngỡ đó đầy lòng tự trọng , thanh cao khiết bạch lắm. Nào ngờ chê đây con cá nhỏ , tìm con cá khác lớn hơn. Chà ! Được những hai trăm mấy chục ngàn , tha hồ mà ăn vặt.

Gương mặt hắn nhơn nhơn , kèm theo cái giọng điệu xỏ xiên trông thật là đáng ghét. Cắn chặt răng , Đinh Đang chỉ muốn đập hắn một cái cho đã đời. Chẳng hiểu cóc khỉ gì cũng làm vẻ ta đây ngon lành lắm. Đinh Đang này mà thèm làm mấy chuyện tiểu nhân kia. Đừng hòng.
- Thôi , nói vòng vo chẳng qua nói thẳng , chia một trăm ngàn đi , đây hứa bỏ qua cho. Không thì đây bắt lên trực ban , kể cho chú bảo vệ nghe là đó rồi đời.
Bàn tay đưa ra , hắn như muốn tóm lấy Đinh Đang. Trong một giây bị động , cô nghe lúng túng không biết giải quyết sao. Một trăm ngàn không là gì , nhưng tự nhiên mất không cho hắn , tức lắm !
Còn không đưa , bị bắt lên bảo vệ thì sao? Co rúm người lại , Đinh Đang như đứng giữa ngã ba đường.
Bỗng. Bốp !
Bàn tay đang đưa ra bỗng rút nhanh về. Đưa mắt nhìn lên. Đinh Đang ngac nhiên nhìn hắn ôm lấy cục u to tướng trên đầu. Ai đã ném mạnh hòn đá vào hắn vậy? Thích thú , Đinh Đang đảo mắt nhìn rồi nhoẻn cười toe toét cúng thằng bé đánh giày , kẻ đã âm thầm núp sau bụi cây cứu nó.
Đáng đời chưa?
Cái miệng chu ra và nụ cười hớn hở của Đinh Đang làm hắn tức sôi gan. Muốn nhào đến bạt tai một cái cho bõ ghét nhưng sợ viên đá vô hình quá , hắn đành phải quay lưng , hậm hực nghiến răng hù :
- Ranh con , đừng có vội mừng.
- Ủa ! Sao đi nhanh vậy? - Còn một trăm ở đây này , lại lấy đi - Như trêu ngươi , Đinh Đang cất giọng gọi theo rồi phá lên cười ròn rã. Thằng bé đánh giày trong bụi cây cũng cười theo. Trong chớp mắt , Đinh Đang và đám trẻ trở nên thân thích. Xúm lại trên bãi cỏ , chúng vừa ăn bánh tiêu đường , vừa cười nhạo lão già bụng phệ , tiếng cười cứ vang rân.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.