Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Huyền thoại chuông gió - Akoc Bùi

 
Có bài mới 17.02.2014, 15:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 21:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2211
Được thanks: 6059 lần
Điểm: 13.83
Có bài mới [Sưu tầm - huyền huyễn] Huyền thoại chuông gió - Akoc Bùi - Điểm: 10
Huyền thoại chuông gió

Tác giả: Akoc Bùi


Chương 1

Chương I : KHÚC DẠO ĐẦU.

1.

Cái nắng gắt của buổi chiều, cái ba lô nặng cứ lọc xọc sau lưng làm Nắng Hạ mệt như xắp đứt hơi. Sự sợ hãi, lo lắng đang bao trọn lấy tâm trí của Nắng Hạ. Và cô chỉ biết chạy, cố gắng chạy thật nhanh lên phía trên cao để tìm bạn, càng chạy lên cao càng không thấy, càng không thấy càng hi vọng. Cô gần như mất hết lí trí, trong đầu chỉ vẳng lại lời người làng nói: ”Cái đồi này có…ma!!!!!”.

Tất cả đã lục tung xung quanh đây rồi mà bóng dáng Nắng Hạ vẫn chẳng thấy đâu. Rồi như để tự trấn an sự sợ hãi của mình, mọi người nghĩ có lẽ Nắng Hạ không thích hái hoa cho nên đã xuống chân đồi cùng mấy bạn dưới đó rồi. Và tất cả cùng kéo nhau xuống trại, ai cũng lo lo và thỉnh thoảng trong đầu lại vang lên văng vẳng bên tai câu nói: “Cái ụ đất trên đồi này có…maaaa”. Quá mệt mỏi và gần như không thể chạy thêm được nữa, Nắng Hạ mới chịu dừng lại, cô giật mình và sự sợ hãi giờ đây dâng lên đến tột cùng. Con đường mà cô đã đi qua dài đến thế này ư? Không thấy hồ nước đâu cả, không thấy cánh đồng xanh chạy dài với muôn hình muôn vẻ, cũng chẳng thấy làng xóm yên bình và hồ nươc xanh trong bao quanh ngọn đồi này nữa. Giờ đây chỉ có mình cô, với đồi, với gió, với cây cỏ hoa lá và tiếng đập rộn của con tim đang hoà cùng với tiếng chim xa vọng vào vách đá. Cô thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ bé đến mức tưởng chừng như chẳng thể tìm ra một thứ nào khác có thể mỏng manh hơn thế. Cô sợ tất cả: sợ ma, sợ ụ đất trên đồi mà truyền thuyết dân làng đã kể lại, sợ cả cái vẻ tĩnh mịch và yên lặng đến rợn người này. Và cô bật khóc. Tiếng khóc nghe đầy vội vã và bất lực. Cô bắt đầu nghĩ đến bố mẹ và tất cả những người thân trong gia đình của mình. Những ước mơ, những dự định cô hằng ấp ủ bao năm trời, cô nghĩ tất cả rồi cũng tan biến, cô đã nghĩ đến cái chết. Cô nấc lên trong tuyệt vọng. Phải làm gì tiếp theo đây khi cô đang mất hết phương hướng? Những ngã rẽ, những lối mòn…tất cả làm cô choáng váng. Rồi gần như vô thức, cô khuỵ ngã và lăn xuống dốc. Toàn thân cô đau ê ẩm và cô bỏ mặc lại tất cả cho số phận. Cái chết đối với cô giờ đây cũng trở nên thật nhẹ nhàng. Từ từ mở mắt, cảnh vật vẫn như cũ, Nắng Hạ khó nhọc nhấc cánh tay của mình lên và khẽ cấu vào má mình.

Đau?

Có nghĩa là cô chưa chết sao? Có nghĩa là cuộc đời của cô không chỉ mãi mãi dừng lại ở tuổi 18 đầy mơ mộng này sao?

Phải cố gắng lắm Nắng Hạ mới có thể đứng lên được. Cô khẽ nhăn trán vì những vết thương đang đau nhói ê ẩm.



Sững lại vài giây.

Nắng Hạ tái mặt.

Cô đang đứng ở đâu đây? - Một ụ đất ư? Tại sao lại là một ụ đất mà không phải là một nơi nào khác? Tại sao lại là nơi này - nơi mà cô không muốn tới hay đúng hơn là cô không dám tới?

Quá sợ hãi, Nắng Hạ ngất lịm đi chẳng kịp nghĩ được thêm gì nữa.

Giờ đây, cô nằm im, nhẹ nhàng như người ta đi vào giấc ngủ.

****************

Tin Nắng Hạ mất tích trên quả đồi bí ẩn làm cho mọi người hoang mang và lo sợ. Có hàng trăm giả thuyết được đưa ra với đủ mọi trí tưởng tượng. Người ta cho rằng Nắng Hạ bị ma dẫn rồi văng xuống thung lũng huyền bí sau đồi. Đúng một tuần trôi qua, gần như mọi người đã lật tung cả ngọn đồi lên nhưng vẫn không tìm thấy một dấu vết gì của Nắng Hạ để lại cả. Vẫn chỉ là một con số không cùng sự thất vọng và hụt hẫng bao trùm lấy tất cả. Chẳng một ai dám đến gần ụ đất ấy, người ta chỉ dám đứng cách xa nó vì từ đó cũng chỉ thấy một nấm đất tròn xoe cỏ mọc xanh rì mà thôi.

Nắng Hạ mất tích một cách bí ẩn, không một lời trăn trối dặn dò làm tất cả mọi người đau khổ. Trong lớp của Nắng Hạ ai cũng ăn năn, hối hận và ray rứt. Giá như không đi chơi thì có lẽ Nắng Hạ sẽ chẳng có chuyện gì, giá mà mọi người không mải đi hái hoa, giá mà…

Từ sau khi Nắng Hạ đột ngột mất tích, ngọn đồi không một ai dám đến. Và quả đồi càng trở nên bí hiểm hơn. Nó trở nên cô quạnh, trống vắng giữa hồ nước xanh trong.

Sự thật là Nắng Hạ đã đi đâu? Ụ đất trên đồi có nguy hiểm như mọi người đồn đại? Và cả những câu chuyện mà dân làng đã truyền miệng qua bao thế hệ có đúng hay không?

Tất cả còn đó một dấu chấm hỏi bí ẩn khó giải đáp

****************

Nắng Hạ bắt đầu cảm thấy mơ hồ. Cô không thể mở đôi mắt ra được, cũng chẳng tỉnh táo thực sự. Hình như là cô đang mơ?

Toàn thân Nắng Hạ như được một bàn tay nào đó chạm vào và đang mơn trớn vuốt ve nhẹ nhàng tạo cho cô có một cảm giác dễ chịu lắm. Cô thấy trong miệng chua chua, đăng đắng và còn lờ lợ nữa. Hình như là cô đang ngậm một thứ lá gì đó ghê ghê.

Rồi cô lại chìm vào trong một khoảng đen như vô tận, không biết gì, không nghĩ được gì cả. Đầu cô đã hoàn toàn trống rỗng.

…..



Đã sửa bởi nuhoangtuyet8393 lúc 07.03.2014, 17:47.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn nuhoangtuyet8393 về bài viết trên: Ngáo Ộp
     

Có bài mới 17.02.2014, 15:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 21:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2211
Được thanks: 6059 lần
Điểm: 13.83
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Huyền thoại chuông gió - Akoc Bùi - Điểm: 11

Cho đến khi cô tỉnh hẳn.

Cô vội đưa tay lên che đi thứ ánh sáng chói lọi và từ từ mở mắt.

Ngồi dậy và nhìn xung quanh, Nắng Hạ ngạc nhiên khi đây là một căn phòng lớn và rất đẹp, làm chủ yếu bằng loại đá nhẵn mịn mát mẻ. Có cả một hồ nước ở giữa, cả những dây leo bên cạnh sát vách tường bên trái của cô ngồi nữa, những dây leo đủ màu sắc và có phần hơi kì quái. Bên phải cô ngồi là một vườn hoa đương khoe sắc đẹp lung linh huyền ảo. Cô toan đứng lên thì bất chợt nhìn xuống bộ váy mà cô đang mặc, một bộ váy thật lạ : chiếc váy dài đến mắt cá, chiếc áo kín mít với chiếc tay dài và cái cổ cao, tất cả đều một màu đen cổ kính và trang nghiêm. Thế nhưng không hiểu nó lạ ở điểm gì nên cô tiếp tục bước tiếp đến vườn hoa như đang căng trào sức sống cố gắng khoe sắc để mời chào tất cả. Nắng Hạ phân vân, lại thấy có gì đó không ổn, cô trở về giường ngồi im lặng. Trong cô giờ đây trống rỗng. Cô không thể nhớ ra chuyện gì cả. Cô là ai? Đây là đâu? Trước đây cô như thế nào? Tại sao cô lại ngồi trong một căn phòng bị đóng chặt cửa và không có một ai thế này? Cô nhăn mặt và đăm chiêu suy nghĩ. Càng nghĩ càng thấy khó hiểu. Dường như cô vừa bị tẩy não tất cả, những kí ức trước đây đã trở thành con số không. Cô không thể nhớ được điều gì cả.

Cánh cửa chợt mở tung và có một người đàn ông bị đẩy vào, sau đó cánh cửa lại trở về trang thái ban đầu của nó - không một vật gì có thể đi vào bên trong căn phòng. Nắng Hạ giật mình nhìn anh ta chằm chằm, anh ta cũng quay ra nhìn cô. Đột nhiên anh ta quát lớn :

- Nhìn cái gì mà nhìn? Cút khỏi giường của tôi mau!

Nắng Hạ quá bất ngờ, còn chưa kịp phản ứng gì thì anh ta đã tiến tới lôi giật cô ra khỏi chiếc giường mà cô đang ngồi - một hành động hết sức thô bạo và không một chút thương tiếc. Rồi anh ta nằm đó mằc kệ cho Nắng Hạ vẫn đang đứng ngây người không hiểu gì. Sau một lúc suy nghĩ cô mới lấy hết can đảm tiến lại gần, cất lời hết sức rụt rè:

- Anh…

Còn chưa kịp nói lời thứ hai, anh ta đã quay ra hắt cái nhìn nảy lửa vào Nắng Hạ, ánh mắt anh ta nhìn cô như đang nhìn kẻ thù. Càng chẳng hiểu được gì hơn, cô tiếp tục trong sợ sệt :

- Anh có thể cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không? Anh ta vẫn nằm im, không động đậy, không trả lời. Nắng Hạ giữ nguyên tư thế và lặng lẽ quan sát anh ta. Anh ta cao to, mái tóc anh ta màu đen cắt ngắn gọn gàng và chẳng lấy gì làm đặc biệt. Một tay anh ta vắt lên trán, nhìn thoáng thấy khuôn mặt đẹp thanh tú cùng một đôi môi đỏ trên làn da trắng hồng khoẻ khoắn. Nói tóm lại thì ngoại hình anh ta trông cũng ổn đấy chứ, sao tính cách lại có phần kì quặc và quái gở thế? Trước hết là thô bạo, sau đó là bất lịch sự, cuối cùng là khinh người như cỏ rác.

Bất chợt anh ta ngối bật dậy, nhìn như xuyên thấu vào mặt Nắng Hạ rồi cụp hàng mi dài xuống nhanh chóng. Hai tay anh ta chống xuống giường, một chân duỗi thẳng, chân kia co lên, anh ta nói mà không thèm nhìn vào người đối diện:

- Cô...có đúng là không biết gì thật hả?

Nắng Hạ gật đầu, anh ta tiếp tục:

- Cô có biết tại sao tôi và cô lại phải ở trong một căn phòng đóng kín cửa thế này không?
Nắng Hạ lắc đầu, tiếp tục giữ khoảng cách làm anh ta khó chịu. Anh ta gằn nhẹ nhưng trong giọng nói chứa đầy thù hằn :

- Này! Cô không mở miệng mà trả lời được hả? Bất lịch sự! Đúng là đồ…Anh ta bỏ ngỏ câu nói.
Nắng Hạ chẳng nói gì, cô cúi mặt vô cảm và thầm nghĩ : “Ai mới là kẻ bất lịch sự chứ?” Hình như đoán được Nắng Hạ đang nghĩ gì, anh ta nổi đoá lên:

- Cô chỉ việc nghe mọi chuyện tôi giải thích, nghe xong thì biến đi chỗ khác cho tôi ngủ, đừng có đứng mà nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống người ta như thế.

Ngừng một lát, anh ta tiếp tục:

- Cô được bố mẹ tôi đưa về, sau một tuần được làm sạch sẽ thân thể để giải độc và ngậm lá chen thì cô trở nên như thế này: ngu đần không biết gì hết. Loại lá này khiến cho người ăn phải sẽ mất hết trí nhớ nhưng bố mẹ tôi không tàn nhẫn như thế, chỉ cho cô ngậm thôi. Cô sẽ chỉ quên mọi chuyện trong vòng một ngày, tức là sau một ngày từ lúc cô tỉnh dậy, cô sẽ nhớ lại mọi chuyện. Song loài lá này có tác dụng phụ, dù cô có nhớ lại thì cô cũng không có cảm xúc gì với quá khứ của cô cả. Cũng tốt, điều đó làm cho cô không lùng lộn lên, kêu khóc ỏm tỏi làm đảo lộn hết mọi thứ trong đây. Ngày đầu tiên này cũng là ngày đầu tiên mà tôi và cô chính thức làm quen nhau. Tôi không hề muốn nhưng vì bố mẹ bắt ép nên đành chịu. Hư.
Anh ta cười đầy mai mỉa:

- Chỉ cần nhìn thấy cô là tôi đã muốn ói rồi còn nói đến chuyện làm quen gì nữa chứ? Nhưng dù có chuyện gì đi nữa thì tôi và cô vẫn phải ở trong đây mười ngày, đó là mười ngày để làm quen của tôi và cô. Tôi sẽ cố gắng chịu đựng, còn cô, tôi cấm cô không được bén bảng đến chiếc giường này của tôi, chỗ của cô là ở bên kia.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn nuhoangtuyet8393 về bài viết trên: Ngáo Ộp
     
Có bài mới 17.02.2014, 15:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 21:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2211
Được thanks: 6059 lần
Điểm: 13.83
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Huyền thoại chuông gió - Akoc Bùi - Điểm: 10

                               Chương 2


Anh ta chỉ về phía tay trái mình - nơi có một chiếc giường nhỏ gần kề:

- Cô nghe rõ rồi đấy. Giờ thì đi đi!

Nói rồi anh ta nằm xuống, không biết có ngủ thật không nhưng thấy anh ta im lặng từ đó.

Nắng Hạ loay hoay mãi bên chiếc giường này suy nghĩ mọi chuyện anh ta vừa nói. Cô chẳng hiểu gì cả, nhưng lại không dám hỏi anh ta vì sợ anh ta sẽ lại quát mình vô cớ như khi nãy. Cô mong cho chóng qua ngày hôm nay để ngày mai cô có thể nhớ lại quá khứ và hiểu ra được rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với cô?

Cô ngồi im sát vách tường bằng đá suy nghĩ, nghĩ mãi cuối cùng gục ngủ trên đôi tay của mình lúc nào.

***************

Thứ ánh sáng chói lọi ấy làm đôi mắt của Nắng Hạ không hề dễ chịu chút nào, cô khẽ đưa tay lên che mắt và dụi dụi cho tỉnh ngủ. Ôi! Lưng cô đau quá, cả cái cổ nữa. Có lẽ tại tối qua cô ngủ ngồi đấy mà. Tiếng quẫy nước đâu đó vang lên, cô giật mình và đưa mắt về phía hồ. Có người đang bơi dưới đó.

Đúng rồi, là anh ta. Thật vô duyên, anh ta cởi trần và chỉ mặc một cái quần cộc. Lúc này trông anh ta thực sự cao lớn và đẹp. Nhưng những điều đó không làm cho cô thấy hứng thú, trong đầu cô đang có một sự lộn xộn khó hiểu. Những hình ảnh cứ chập chờn không rõ. Cô hướng đôi mắt vào trong hồ nhưng lại nhìn vô định vào trong không trung. Vừa suy nghĩ vừa nhăn trán, cô đang cố gắng để nhớ ra một điều gì đó. Ánh nắng chói quá làm cô phải nheo mắt lại. Ánh nắng như một gợi ý làm cho cô khẽ mỉm cười. Có lẽ cô đã nhớ ra cái tên quen thuộc của mình rồi thì phải. Cô lại mỉm cười, đúng lúc anh ta quay lên, nhìn thấy như thế, anh ta ngỡ cô đang cười với mình. Anh ta cười khẩy bí ẩn và quay lại bơi tiếp. Về phần Nắng Hạ, cô đâu biết điều ấy vì cô đâu có để ý đến anh ta chứ, làm sao cô lại đi cười với một tên “dở hơi” như anh ta được?

Nắng Hạ bắt đầu nhớ lại mọi chuyện, và cô hạnh phúc khi nhận ra quá khứ của cô là những kỉ niệm thật đẹp và đáng nhớ.

Đang miên man với dòng suy nghĩ của riêng mình thì cô chợt giật mình vì có tiếng quát lớn ngay bên tai:

- Cô đang làm cái trò gì vậy? Điên à mà ngồi cười một mình hả?

Nắng Hạ quay lên nhìn anh ta rồi lại cúi xuống trầm ngâm. Cô đã nhớ lại tất cả mọi chuyện!

- Cô có nghe thấy tôi nói gì không vậy? Điếc à? Anh ta quát lên làm cô giật mình thêm lần nữa. Ngước lên nhìn anh ta cô hỏi ngây ngô: - Anh vừa nói gì cơ?

- Từ nãy tới giờ cô làm gì? Anh ta hất hất mặt như thách thức.

- Tôi ngồi đây không thôi. Nắng Hạ nói không còn cái vẻ rụt rè, sợ sệt của ngày hôm qua nữa, đơn giản vì cô đã tìm lại được chính con người của mình - một Nắng Hạ đầy cá tính và bản lĩnh.

Câu trả lời này làm anh ta thấy khó chịu:

- Tôi có mắt, tôi nhìn thấy cô ngồi đây rồi. Ý tôi muốn hỏi cô đang nhìn gì?

- Chẳng nhìn gì cả, chỉ là tôi đang nhớ lại một số chuyện thôi.

- Thế cô có biết ai vừa bơi dưới hồ kia không? Anh ta vừa nói vừa chỉ chỉ tay về phía hồ nước, khuôn mặt vẫn giữ cái vẻ kiêu ngạo như lúc đầu.

- Anh chứ còn ai? Nắng Hạ nói không đắn đo.

- Cô cũng để ý đến điều đó sao? Anh ta nói hàm ý mỉa mai cùng nụ cười đầy giễu cợt trên môi.

- Anh…ngốc quá! Trong phòng chỉ có tôi và anh, tôi không bơi thì chỉ còn anh chứ còn ai vào đây nữa? Nắng Hạ nói với vẻ thờ ơ, trong đầu cô còn đang bận nghĩ về những chuyện mà cô đang cố gắng giải thích cho rõ.

Câu trả lời khôn ngoan vừa rồi đã làm cho anh ta có phần hơi lúng túng nhưng anh ta lại hắng giọng được ngay. Anh ta lảng sang chuyện khác:

- Cô nói đang nhớ lại mọi chuyện, thế cô đã nhớ ra cô tên gì chưa?

- Nắng Hạ! Còn anh?

- Nắng Hạ? Tên gì kì cục? Giọng anh ta chê bai.

- Còn anh? Tên gì? Nắng Hạ nhấn mạnh làm anh ta phải vào chủ đề chính, vẫn cái giọng đầy tự tin ấy:

- Huy Linh!

- Ha Ha Ha !!! Tên anh còn kì cục hơn tôi nhiều. Đã Huy rồi còn Linh. Ha Ha!!! Tên gì mà giống con gái quá?

Đáp lại sự tự tin vừa rồi của anh, Nắng Hạ cười lớn. Nắng Hạ phá lên cười, vẫn nét hồn nhiên đáng yêu như xưa ấy khiến Huy Linh phải quay sang nhìn chằm chằm:

- Đã bao lâu rồi cô chưa được cười vậy? Cười như là đồ…ngốc ấy. Ngốc thì cũng vừa phải thôi chứ.
- Thì đã sao nào? Nắng Hạ dài mồm ra ương bướng và thách thức.

- Cô ngồi yên nghe tôi kể đây.

Huy Linh dịu giọng nhanh chóng, anh không muốn mất thêm thì giờ để nói những chuyện không đâu với Nắng Hạ nữa.

- Ừ! Thì kể đi. Nắng Hạ vội ngó lơ đi chỗ khác tránh cái nhìn đầy lạnh lùng và khó chịu của Huy Linh.

- Cô là người thứ năm mà bố mẹ tôi chọn về đây để làm quen với tôi. Trước cô còn bốn người nữa.

- Thế họ và anh có làm quen được không? Nắng Hạ nhanh nhảu.

- Sao cô ngốc vậy, nếu thành công thì tôi đã không phải ngồi đây cùng cô. Bốn người trước đều không được tôi đồng ý. - Xì. Chảnh gớm nhỉ? Nắng Hạ lầm bầm nhỏ.

- Hả?

Nắng Hạ vội lắc đầu quầy quậy, đôi tay khua khoắng loạn xạ:

- Không! Không có gì. Anh kể tiếp đi.

- Người đầu tiên ngoại hình cũng tạm ổn, chứ không như cô đâu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.