Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 

Một cho tất cả - Thằng Nhóc Hư

 
Có bài mới 09.02.2014, 00:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.11.2013, 13:24
Bài viết: 324
Được thanks: 252 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới [Sưu tầm] Một cho tất cả - Thằng Nhóc Hư - Điểm: 9
    Tác phẩm: Một Cho Tất Cả
    Tác giả: Thằng Nhóc Hư
    Thể loại: Truyện Teen, Truyện Tình Cảm
    Số chương: 57 chương
    Tình trạng: Truyện Full

    Tóm tắt truyện:
     Han Tae Sun(Sun): cháu trai của chủ tịch tập đoàn Tae Hwan, người mẫu độc quyền cho tập đoàn Tae Hwa. Sở hữu ngoại hình điển trai, và cái nhìn đa tình. Là người kiêu ngạo và ngang tang, luôn đặt mình là tâm điểm của mọi việc.Kim Joo Won.."Vẻ bề ngoài là một thiên thần nhưng về đêm cậu là một tay chơi đích thực..đua xe, đánh nhau, trăng hoa cùng các cô gái. cậu yêu Hee Kyung, một cô gái thuộc dân xã hội đen, tính tình nóng nảy, có phần độc ác. 5 lần 7 lượt muốn hại Min Jae khi biết cô qua lại thân mật với Joo Won. 
    Joo Won cảm nắng Min Jae và có ý định đọc chiếm cô khi thấy Tae Sun thích Min Jae để trả thù chuyện cậu đã cướp đi mẹ của Joo Won.
    Sau một hồi dông bão, cái quý giá nhất của Min Jae bị Joo Won cướp đi. Nhưng càng ngày Joo Won lại càng yêu Min jae hơn, Đồng thời khiến Hee Kyung nỏi điên và càng muốn giết Min Jae hơn. Tae Sun biết Min Jae bị tổn thương và không còn là cô gái trong trắng nhưng vãn yêu cô và nhất quyết bảo vệ cô khỏi Hee Kyung.
    Cuối cùng thì...



    Đã sửa bởi thuynguyen123 lúc 08.07.2014, 03:01, lần sửa thứ 2.

    Tìm kiếm với từ khoá:
    Được thanks
    Xem thông tin cá nhân
    1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thuynguyen123 về bài viết trên: Ngáo Ộp
         

    Có bài mới 09.02.2014, 00:34
    Hình đại diện của thành viên
    Thành viên cấp 5
    Thành viên cấp 5
     
    Ngày tham gia: 17.11.2013, 13:24
    Bài viết: 324
    Được thanks: 252 lần
    Điểm: 8.49
    Có bài mới Re: Một cho tất cả - Thằng Nhóc Hư - Điểm: 11
    Chương 1 : Cô gái yêu cái bình thường

    Ngày tựu trường luôn là ngày vui nhất, được mặc đồng phục mới, đồ dùng mới,thầy cô mới ,khiến thức mới.....Còn học sinh thì khác, có hai loại họcsinh được nhắc đến ở trường hợp này, học sinh chăm chỉ: luôn luôn háohức, chăm chỉ chuẩn bị bài mới cho buổi học đầu tiên, là lượt quần áođồng phục, đánh giày dép bóng loáng và hạ quyết tâm tăng hạng ngay trong lần kiểm tra đầu tiên.Loại thứ 2 thì trái ngược hoàn toàn với loại1.... nhưng...Còn loại học sinh như Min Jae thì......

    -JAE......

    Tiếng mẹ gọi vọng lên đánh thức cô công chúa ngủ nướng thức dậy, bà luôn thức dậy rất rất sớm và chuẩn bị bữa sáng cho 2 mẹ con. Mẹ Min Jae mở mộtquán ăn nhỏ ngoài chợ, cuộc sống cũng chỉ đủ ăn và cho Min Jae đi học,dư được chút nào thì mẹ cô lạ cất đi.Vì thế năm nay cô may mắn đượcchuyển tới một trường cấp 3 danh tiếng, phần vì học lực khá tốt còn mộtphần vì số tiền gom góp được của mẹ.Min Jae chỉ mốn có một cuộc sốngbình thường, học tại một trường bình thường , thi vào một trường đại học bình thường, làm một công việc hợp đồng hết sức bình thường và đến khimẹ cô quá già thì cô sẽ là người thừa kế cái cửa hàng bình thường của mẹ và hai mẹ con sẽ sống một cuộc sống bình thường như thế cho đến khi mẹgià. Chấm hết.....NHƯNG...Mẹ thì muốn cô công chúa nhỏ phải là nhân tàisuất chúng....Thôi đành vậy.

    -Con xuống đây....

    Một ngày bình thường với cơm nguội, trứng tráng và canh còn từ hôm qua,ráng ăn cho hết rồi cắp cặp sách ra khỏi nhà.Lớp mới, bạn bè mới, thậtlà chán....Min Jae ngáp dài rồi lững thững bước từng bước mệt nhọc....

    -Min Jae.....

    Ngoái đầu lại....là Yun Hee.....Cô hàng xóm giàu có, học hành không tốt,nhưng gia cảnh và tính cách khá tốt, trong mô tuýp của truyện thì thường những cô gái nhà nghèo luôn bám đuôi những cô gái nhà giàu để hưởng lợi nhưng thực tế với Min Jae thì khác.Yun Hee luôn bám đuôi cô, đi đâucũng phải có Min Jae này đi cùng, trước kỳ thi thì nhờ Min Jae ôn bàicho rồi đoán đề hộ. Hứa đan khăn cho bạn trai nhưng lại khóc lóc với Min Jae rằng tay bị đau không đan được và rồi Min Jae lại phải ngồi đan cho ả....Tất tần tật....đều dính líu với nhau rồi trở nên thân thiết cũngtheo kiểu bất đắc dĩ ấy. Và cũng theo cái kiểu bất đắc dĩ ấy Min Jae lại học cùng trường với Yunhee hơn nữa lại cùng lớp....Xinh thì xinhthật...nhưng với một người yêu cái bình thường như Min Jae thì đó là một sự phiền phức...

    -Đi học mà phải mặc đẹp vậy sao?

    -Dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên của năm học mới, trang điểm một chút sẽ lấy được lòng giáo viên.

    -Học hành cũng vậy thì tốt.

    -Min Jae học giỏi là được rồi, hì hì, so với lời Min Jae giảng thì còn hay hơn thầy cô gấp vạn lần..

    Ngao ngán với lời nịnh hót của cô bạn, Min Jae rảo bước hơn.

    Ngôi trường mới quả là không uổng tiền mà mẹ đã bỏ ra, nó rộng gấp trăm lầnso với trường cũ của cô. Riêng tiền học thôi đã đủ mẹ cô còng lưng rồi,đẳng cấp thì vẫn là đẳng cấp, tiền mà bố mẹ Yunhee bỏ ra cho cô con gáiyêu học ở trường này suốt 11 năm quả là không uổng.



    Giới thiệu:
    Trường quốc gia Seoul là một ngôi trường đào tạo vào bậc siêu siêu đặc biệtvới quy mô đào tạo lớn nhất Châu Á. Hàng năm sản sinh ra nhiều nhân tàicho quốc gia và toàn thế giới.Tập trung mọi ngành, nghề về mọi lĩnh vựckinh tế, văn hóa, nghệ thuật, giải trí.....Trường được chia làm 5 khuđào tạo nhỏ : Kinh tế, nghệ thuật, khu mẫu giáo-tiểu học, khu trunghọc-cao trung, và khu VIP. Mỗi năm trương chỉ nhận đào tạo 50-80 họcsinh, tất cả những học sinh thi tuyển đều phải trải qua những bài kiểmtra vấn đạp ngặt nghèo, với trình độ và độ khó trên trời thì mới danhchính ngôn thuận được bước chân vào trường với danh hiệu học sinh nghèovướt khó.Nói cách khác nếu có tiền thì ok, lúc vào muốn học thì nộp đơn, nộp tiền. Còn nếu không thì làm vài bài kiểm tra trình độ, đạt thì bạnsẽ được tuyển với một nửa học phí. Trường được sáng lập bởi chủ tịch Han Tae Hwan thuộc tập đoàn Tae Hwa một trong 5 tập đoàn lớn nhất thế giới. Giữ vai trò là cán cân kinh tế cho nền kinh tế Hàn Quốc, chủ tịch HanTae Hwan là người mà đến ngay cả tổng thống cúng phải nể mặt ông ta vàiphần.


    Đến ngay cả bữa ăn trưa cũng thật cầu kỳ, nó giống như một bữa tiệc Bufferhay suất hiện trong phim truyền hình vậy. Chọn món cũng mất cả tiếngđồng hồ, cứ làm vài hộp cơm suất bầy lên là xong, mọi thứ đều khôngbình thường.

    -Min Jae ah, ăn nhiều vào nhé, cậu có thể ăn bao nhiêu tùy thích,

    Min Jae có vẻ thích điều đó, các cô gái luôn khổ sở vì việc ăn kiêng nhưngMin Jae thì không, dù có ăn bao nhiêu thì cô cũng chẳng tăng lên kgnào...

    Không gian xung quanh náo nhiệt hơn, nói chính xác hơn là như chim vỡ tổ, đến ngay cả Yunhee cũng tỏ vẻ gương mặt khó hiểu, dường như nó đang nhìn về phía người đứng sau cô, ngoái đầu quay lại, sau lưng Min Jae là mộtthanh niên cao lớn với mái tóc nhuộm đỏ.

    -Này, cô nhìn gì kỹ vậy? nhìn đủ chưa?

    -Tôi đâu có nhìn anh.

    -Thế mắt cô có vấn đề ah? Cô đang nhìn về phía tôi đó thôi. Tôi biết là côhâm mộ tôi nhưng cách tiếp cận kiểu trực tiếp như thế thật quá cổđiển....

    -Này anh kia......

    -Gì? Không cần phải giả vờ không biết tên tôi đâu. Được rồi, khi ăn xong tôi sẽ cho cô chiếc muỗng mà tôi đã ăn.ok.

    -Không phải.....

    -Kèm cả chữ kí được chưa?

    -Không...tôi chỉ muốn hỏi.... Màu tóc của anh nhuộm là màu số mấy thôi....Chứ tôi và anh đâu có biết nhau, vả lại tôi đâu có quen anh.

    Một câu nói khiến mọi người hết sức ngạc nhiên, một người bình thường nhưMin Jae thì biết đâu những thứ cao cấp, tất nhiên là kèm theo cả cái tên cứ đòi cho cô chữ kí kia.

    -Có thật là cô không biết tôi?

    -Anh là ai? Con trai tổng thống chắc.

    Mọi người lại cười, cười mỉa mai, cả tên không quen kia cũng cười, mọi thứnhư đi ngược lại với cái bình thường vốn có, mọi thứ không như Min Jaenghĩ, chợp thoáng trong đầu cô có suy nghĩ :”Ngay từ đầu đã không nênđến đây, dù cho có học giỏi đến đâu thì vẫn chỉ thuộc tầng lớp bình dân, không quần áo đẹp, không trang sức, điện thoại xịn và cả khôngtiền....”. tất cả đều khiến Min Jae cảm thấy vô vị.

    -Muốn cười thì cứ cười cho thỏa thích, dù sao cúng chẳng ảnh hưởng đến tôi.

    Min Jae quay mặt đi và tiếp tục việc gắp thức ăn của mình. Căn bản khôngphải vì cô không cảm thấy xấu hổ mà vì chẳng có gì phải xấu hổ. Từ nhỏđến lớn đã quá quen với cuộc sống như vậy, trong cuộc sống của cô chữtiền chỉ là một phần nhỏ.Một cuộc sống bình thường với một khoản tiềnbình thường đủ ăn, đủ mặc, đủ tiền đi bệnh viện lúc ốm đau, thiếu thìvay mượn hàng xóm một ít, chỉ thế là đủ không nhất thiết phải gửi ngânhàng hay tiết kiệm.Nhưng thực tế bao giời cũng đi ngược lại với tưởngtượng, nói cách khác, hiện tại cô đang giúp mẹ kiếm tiền.Cả ngày mẹ còng lưng trong cái quán ăn bé xíu ấy cúng chỉ vì muốn Min Jae được học ởmột ngôi trường như vậy.

    Mây vẫn trôi lặng lẽ, lững lờ như không sợ đụng phải những đám mây khác,đường phố cúng như vậy thì tốt biết mấy. Hai khung cảnh khác nhau hoàntoàn, trên trời bình yên bao nhiêu thì đường phố lúc này tắc bấynhiêu.Nhìn đường, nhìn mây rồi lại nghĩ đến bản thân. Một cô nhóc yêucái bình thường, ước mơ cũng bình thường, không có tham vọng cũng khôngcó quan tâm nhiều đến tương lai, có lẽ là một khối thừa của xãhội”......Cười khẩy một cái rồi cô lại bon bon tiến về phía trước.

    Dừng chân trước cửa bách hóa LO-ED một trong những đại siêu thị lớn nhất cảnước và là trực thuộc của tập đoàn Tae Hwa. Có biết bao nhiêu người mơtưởng kiếm được một việc làm lâu dài với Tae Hwa-tập đoàn tài chính lớnthứ 5 thế giới này.Và cũng sẽ có những con người mơ ước viển vông rằngsẽ là ý chung nhân cảu một con cá lớn nào đó trong gia đình họ. Cũngphải, đó là một kiểu như ngọn lửa tham vọng bẩm sinh trong người, biếtthân biết phận, bình thường như Min Jae sẽ không làm phá vỡ cái quy luật về tầng lớp.

    NGắm nghía một hồi rồi Min Jae cũng bị thu hút bởi tấm Poster lớn treo trênbức tường lớn trước cửa bánh hóa. Một chàng trai tóc nhuộm đỏ, hai tayđưa ra như muốn chào đón khách hàng, gương mặt sáng, đôi mắt như muốnnhìn sâu vào tâm hồn đối phương và hơn nữa là nụ cười thận thiện. Càngnhìn Min Jae càng thấy...giống...giống...quen...quen...mái tócđỏ...ôi...là cái tên tóc đỏ không quen ấy....

    Đã nửa tiếng trôi qua từ lúc Min Jae lấn lá dò hỏi được từ bác bảo vệ vềlai lịch của tên tóc đot đáng ghét....nhưng sao cô vân chưa thể tin vàonhững gì bác bảo vệ nói.


    Tìm kiếm với từ khoá:
    Được thanks
    Xem thông tin cá nhân
    1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thuynguyen123 về bài viết trên: Ngáo Ộp
         
    Có bài mới 09.02.2014, 15:36
    Hình đại diện của thành viên
    Thành viên cấp 5
    Thành viên cấp 5
     
    Ngày tham gia: 17.11.2013, 13:24
    Bài viết: 324
    Được thanks: 252 lần
    Điểm: 8.49
    Có bài mới Re: Một cho tất cả - Thằng Nhóc Hư - Điểm: 11
    Chương 2 : Hoàng tử lười biếng
    Tiết học đầu toán đầu tiên bắt đầu bằng một công thức toán nhỏ trên bảng,một công thức tưởng chừng như đơn giản nhưng thật ra khá rắc rối. Thầygiáo già gõ gõ vào mic rồi nói vọng lên:

    -Ai cho tôi đáp án?

    Cả lớp ngồi im lặng, một bầu không khí đậm chất mít đặc. Một đám nhàgiàu đầu rỗng tuếch, ai cũng ngó lơ đi chuyện khác, phần lớn thì tỏ vẻkhông để ý đến câu hỏi, còn số khác thì già vờ ngủ. Có lẽ đây là cáibình thường của đám con nhà giàu, khác biệt hẳn với cái bình thường củanhững người bình thường như Min Jae. Nhìn xung quanh một hồi lâu và phát hiện ra….có 2 người không ngủ cũng không đánh trống lảng….một là TaeSun, cậu chủ ngang tàng , vẻ mặt lúc nào cúng như muốn sa thải hết giáoviên thế kia thì còn ai dám gọi cậu ta lên bảng nữa….Người còn lại thìđang chăm chú nhìn lên bảng, trong cậu ta toát ra một vẻ thông minh ưu tú hiếm có. Dường như công thức toán đó quá dễ khiến cậu ta nhàmchán,nhìn chong chong lên bảng nhưng không có vẻ gì muốn giơ tay lênlàm, cũng hết cách, nhà giàu thì luôn có thái độ như vậy với thầy côgiáo…..Min Jae rút ra được một kết luận như vậy.

    -Không ai có câu trả lời….vậy thì hãy chép 200 lần bài này và câu trả lời…-Thầy giáo già tức giận.

    -Thưa thầy, lớp ta có thiên tài mà.-Một cậu bạn nói đế theo.

    -Ai?

    Mọi người đều chỉ tay vào cậu bạn đang chăm chú nhìn lên bảng. Đó chính là cậu bạn với vẻ thông minh lười biếng.

    -Joo Won, em làm được chứ?- Thầy giáo nhìn cậu ấy với tia hi vọng nhỏ nhoi còn sót lại.

    -Không, em không có ý định làm nó,

    -Sao vậy?

    -Em không muốn động tay vào phấn, cúng không muốn đứng lên trả lời.

    -Thế thì em ngồi cũng được.

    -Em không thích.

    Nét mặt thầy giáo biến sắc, thầy lặng lẽ cầm phấn lên và đặt phấn lên bảng.

    -Đáp án đây, nhớ chép cho đầy đủ, ai mà không đủ sẽ bị hạ hạnh kiểm, rõ chưa.

    -Thầy.

    Tiếng gọi vọng ra từ phía bàn của Min Jae, nhanh như chớp, Tae Sun tiến lại gần cầm lấy tay Min Jae và….giơ lên….

    -Cậu ấy giơ tay, học sinh mới chúng ta nên để cậu ấy thể hiện.

    Ai cũng biết đó là một kiểu “giơ tay bắt buộc” nhưng hắn là Han Tae Sun, thầy giáo còn không giám nói to với hắn thì nào ai giám phản kháng.Giật tay ra khỏi tay hắn Min Jae ngồi xuống và không quên lễ phép vớithầy giáo.

    -Em xin lỗi, em không giơ tay ạ.

    Thầy giáo gật đầu:

    -Ừ, em ngồi xuống đi.

    -Thầy.

    -Em nói là cô ta giơ tay, thầy…có mắt không vậy?

    Mặt thầy lại chuyển sắc một lần nữa, cứ ngày nào cũng phải giảng dạytrong bầu không khí căng thẳng như vậy thì chả mấy mà đau tim.

    -Min Jae à, em lên bảng được chứ, yên tâm, làm sai thầy không mắng em đâu.

    Tae Sun nhìn Min Jae bằng ánh mắt không thể đáng ghét hơn.

    -Nào bạn mới, lên bảng đi chứ.

    Min Jae đứng dậy và tiến thẳng về phía bảng, sự hống hách của tên đángghét đó khiến cô tức giận,câu ta thật sự muốn xem người bình thường nhưcô có thể giải được bài toán đó hay không? . Vốn chỉ định ngồi yên lặnglẽ trong buổi học đầu tiên như một người bình thương hay làm. Nhưng nhìn nét mặt và những giọt mồ hôi của thầy giáo Min Jae mình cần có tráchnhiêm hơn.Giải bài toán đó chỉ trong vòng 3 phút, Min Jae đi xuống chỗngồi trước sự ngạc nhiên cảu mọi người và cả tên Tae Sun đáng ghét kia.

    -Bây giờ cậu hài lòng chưa?

    Hắn không nói câu gì, mặt ngắn tũn lại thẳng bước quay trở về chỗ ngồi.

    Yêu một cuộc sống bình thường không có nghĩa là lúc nào cũng mặc kệ mọithứ chỉ quan tâm đến cái bình thường của mình. Sống có trách nhiêm vàgiúp những người xung quanh có một cuộc sống bình thường cũng là điềubình thường mà một người bình thường sống có trách nhiệm phải làm.

    Ngày nào cũng phải đi đưa hàng, ngày nào cũng phải giúp mẹ làm việc ,trước kia hai mẹ con đã chật vật lắm, giờ đây chỉ với cái mác trườngQuốc gia Seoul thôi hai mẹ con phải vất vả gấp bội lần....Chiếc xe đạpem yêu quý cũng bắt đầu lọc cọc, qua năm tháng nó cũng đã chịu quá nhiều mưa nắng, các khớp nối bắt đầu hoen rỉ, những tiếng động phát ra kẽokẹt như kểu muốn kêu rằng “ này tôi già lắm rồi, đừng hành hạ tôi nhưvậy”....Thôi, cứ phi thật nhanh rồi về, cứ đi thật nhanh rồi về.

    Tiết học vào buổi sáng luôn làm người ta đau đầu, hít hà cái không khíbuốt giá vào buổi sáng cũng khiến con người ta chỉ muốn phi ngay về nhàvà vùi cái thân thể buốt giá này vào trong chăn.Cứ nghĩ vẩn vơ như vậycuối cùng thì cũng muộn học. Nhà để xe trường này sao lại đông vậy, toàn là xe đẹp, toàn là xe đắt tiền, ở tuổi học sinh như Min Jae mà đã đượcđi ô tô đến trường rồi sao? Min Jae tự hỏi rồi cũng rút ra một kết luậnkhá chính xác “ nhà giàu thì cái già mà chẳng làm được…chẹp chẹp…”.Nhưng càng để ý càng thấy lạ, nguyên một khoảng trống rộng rãi và thoáng mát ở phía cuối gara không hề có một ai để xe, nguyên chỗ đó phải đểđược tàm chục chiếc là ít, tất cả các xe đều để ở phía trên, nhiều cáicòn để ngang, để dọc không thể lấy được ra. Nghĩ một hồi rồi cũng chẳngthể hiểu nổi, có lẽ trước kia chỗ đó có án mạng hay có ma quỷ gì đó nênmọi người sợ không giám để, rất may Min Jae không phải là người sợ manên nguyên một chỗ rộng như vậy sẽ là địa bàn để chiếc xe đạp yêu dấucủa cô.Cứ nghĩ như vậy rồi Jae ngang nhiên để chiếc xe đạp của mình vàogiữa chỗ đó.

    Giờ ngôn ngữ học chán ngắt, những kí tự lặp đi lặp lại của tộc ngườiMaya giống như những hình ảnh dài vô tận, buồn ngủ và không thể nào vàođầu được.Quay đầu sang phía bên cạnh, cũng có người đang ngủ “thiên tàilười biếng”- Joo Won. Gương mặt sáng tựa tiên thần, đôi môi đỏ hồng vàđuôi mắt dài, một sự bình yên như mây đang trôi trên bầu trời, như tuyết đang rơi giữa đêm đông giá rét và giống như cái bình yên của người nhàgiàu không phải lo lắng gì về cuộc sống. Từ trước đến giờ, Jae không hềđể ý đến bất kỳ một cậu bạn nào, đơn giản vì tất cả chỉ là một cuộc sống bình thường của Min Jae sẽ yêu và kết hôn ở tuổi 25. Tặc lưỡi một cáirồi cô cũng gục đi trong tiếng tụng kinh của giáo viên.

    …………..

    Trong giấc mơ xa xăm, môt đám mây đang trôi nhẹ, Min Jae đang nhìn đámmây đó như hàng ngày cô vẫn làm, đám mây dừng lại phía cô và nở một nụcười thân thiện….

    -Min Jae tỉnh dậy đi nào.

    Giọng nói ngọt ngào và ấm áp vô cùng….

    -Tỉnh dậy ngay đi Min Jae….

    Lần này có vẻ hơi khác….đánh hơn và to hơn nữa…..

    -Dậy đi Min Jae, đi ăn cơm nào.

    Giật mình tỉnh dậy, thì ra là Yunhee đang lay cô dậy….

    -Mơ gì mà ngủ kỹ vậy, bộ không tính ăn cơm sao?

    -Có chứ.Phải ăn chứ.-Một giấc mơ đẹp cũng không thể đánh lại cái bụngđang đói của Min Jae, nghĩ thầm trong bụng và cô bật dậy cùng Yunheexuống phòng ăn.

    Âm nhạc du dương giống trong một quán ăn hạng sang chỉ suất hiện trongphim, đồ săn tuyệt hảo, ăn bao nhiêu cũng được….Phần thức ăn của Min Jae nhìn ngoài phải gấp mấy lần cảu Yunhee, môt đĩa đầy ự và cộng thêm cảđồ ăn tráng miệng cũng long trọng không kém.

    -Gì chứ, con người gì mà ăn như con mèo thế?- Min Jae nhìn đĩa đồ ăn của Yunhee mà ca cẩm.

    -Mình sẽ bị béo lên nếu ăn quá nhiều.

    -Đã thế lại toàn là rau.

    -Rau tốt cho cơ thể mà, đặc biệt là làn da, cậu cũng nên quan tâm đếnbản thân đi là vừa, hãy kếm một anh chàng nhà giàu, đưa họ vào tròng vàcuối cùng là làm dâu nhà họ.

    Phẩy tay ra hiệu ‘cho tôi xin’ trong khi trong miệng đầy thức ăn khiếncô bạn Yunhee ngán ngẩm. Điều mà cô bạn nhà giàu nói cũng không sai,nhưng liệu gia đình một kẻ giàu có xấu số nào đó có thể chấp nhận một cô con dâu không hề môn đăng hộ đối, ngày ngày phải phơi mặt trên đường đi đưa hàng hay không ? Không ai cho không ai cái gì bao giờ, đừng nên phá vớ quy luật về giai cấp, nó chỉ khiến tất cả mọi người bị tổn thương mà thôi.Trên đời này là gì có chuyện kỳ tích nhiều như vậy.

    Nhìn ngó lơ xung quanh và dừng mắt lại phía cửa sổ ở cuối dãy phòng.Nơicó ánh sáng chiếu vào như một điều thần kì, đó có lẽ là nơi có ánh sángmặt trời thuần khiết nhất nơi đây chứ không phải là ánh đèn phát ra từnhững bóng đèn đắt tiền. Nơi yên lặng đẹp mê hồn đó đang có một thiênthần đang ngồi- ‘thiên thần lười biếng’.Trên bàn là một cốc nước lọc,không hề có thức ăn.....

    -Nhìn gì vậy ? có anh chàng nào đó đã lọt vào mắt ‘đen’ của bạn sao ?

    -Không...anh chàng ngồi đằng kia...

    -Ah...Kim Joo Won....hoàng tử lười biếng.

    -Sao anh ta không ăn trưa ? không đói sao ?

    Cô bạn quay lại nhìn hắn...

    -Chưa ai nhìn thấy Joo Won ăn trưa ở cantin cả, lúc nào cũng chỉ mộttách cafe, một cốc hoa quả hoặc một cốc nước , và lúc nào cũng ngồi ởđúng vị trí đó.

    -Thảo nào mà gầy như vậy.Trông chẳng có chút sức sống nào cả...

    Cô bạn xua tay ra hiệu không đồng tình, cộng thêm điệu bộ ngúng nguẩy điển hình...

    -Cậu mới đến trường nên không biết, Joo Won là mơ ước của biết bao nữsinh đó. Vừa học giỏi, vừa đẹp trai, hát hay lại còn sáng tác nhạc cựcđỉnh nữa, tính cách thì dịu dàng....thật đúng là một thiên thần mà...

    Min Jae nhìn chong chong về phía Joo Won, có cái gì đó trong mắt ngườicon trai mảnh mai kia khiến cô cảm thấy buồn, phải chăng là sự chờ đợi,sự thất vọng hay sự oán hận, mí mắt khẽ động, nhìn xuống rồi lại nhìnlên, cậu ta đang hồi tưởng về ai đó, đôi môi khẽ mím lại rồi thi thoảng lại cười khảy một cách chua chát. Con người đó có một vẻ đẹp đượm buồn, vẻ đẹp của một thiên thần bị bỏ rơi....

    Gạt câu chuyện về ‘thiên thần lười biếng’ lại, đến lúc lọ lem trở về với góc bếp, chạy vụt ra nhà gara vì phải đi giao hàng gấp, Min Jae sữngngười...chiếc xe đạp yêu dấu đã không cánh mà bay....mà....thay vào đólà chiếc xe đua đắt tiền,.... ‘không lẽ bà tiên đã giúp ta ? Ta đổi đờirồi sao ? Bà tiên đã lấy đi chiếc xe đạp và thay vào đó là chiếc xe nàysao ?’...suy nghĩ một hồi rồi rùng mình một cái thật mạnh để đưa tâm hồn về với thực tại...Ba chân bốn cẳng Min Jae chạy đi tìm chiếc xe em yêucủa mình....

    -Chú bảo vệ ơi, cho con hỏi....chú có thấy chiếc xe đạp con để ở cuối nhà xe không ạ ? con không thấy nó đâu cả.

    -Chiếc xe đó là của cô hả ?

    -Dạ, sáng nay vẫn còn mà ? giờ không thấy nữa.

    -Chỗ để xe đó là của cậu Sun đấy, sáng nay cậu ấy đã rất bực mình, tưởng là xe của bác lao công nên cậu ta đã cho người đem nó đi rồi. Nguyênchỗ đó là của cậu Sun, cô để vào đó là khổ rồi...

    -Gì ạ ? Ý bác là tên Han Tae Sun ấy ạ ?

    -ẤY chết, cậu ấy mà nghe thấy cô gọi cậu ấy tà tên nọ tên kia là cô bị đuổi học như chơi đấy.

    -Sao chỗ để xe của cậu ta lại rộng như vậy ?

    -Cậu Sun không muốn phải chen lấn tìm chỗ để xe, cũng không muốn vất vả quay xe nên cả chỗ đó là của cậu ấy.

    -Thật ngang tàng, chiếc xe đạp của tôi...


    Tìm kiếm với từ khoá:
    Được thanks
    Xem thông tin cá nhân
    1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thuynguyen123 về bài viết trên: Ngáo Ộp
          Xin ủng hộ:  
           
    Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 
         
     



    Đang truy cập 

    Không có thành viên nào đang truy cập


    Bạn không thể tạo đề tài mới
    Bạn không thể viết bài trả lời
    Bạn không thể sửa bài của mình
    Bạn không thể xoá bài của mình
    Bạn không thể gởi tập tin kèm
    Hi, Khách 
    Anonymous

    Tên thành viên:

    Mật khẩu:


    Đề tài nổi bật 
    1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

    1 ... 28, 29, 30

    2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

    1 ... 26, 27, 28

    3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

    1 ... 82, 83, 84

    4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

    1 ... 40, 41, 42

    5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

    1 ... 37, 38, 39

    6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

    1 ... 140, 141, 142

    7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

    1 ... 105, 106, 107

    8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

    1 ... 21, 22, 23

    9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

    1 ... 108, 109, 110

    10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

    1 ... 87, 88, 89

    11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

    1 ... 117, 118, 119

    12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

    1 ... 11, 12, 13

    13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

    1 ... 30, 31, 32

    14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

    1 ... 178, 179, 180

    [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

    1 ... 80, 81, 82

    [Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

    1 ... 137, 138, 139

    17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

    1 ... 46, 47, 48

    18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

    1 ... 244, 245, 246

    19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

    1 ... 24, 25, 26

    20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

    1 ... 52, 53, 54



    The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
    Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
    Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
    Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
    Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
    Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
    Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
    Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
    Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
    Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
    Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
    Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
    Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
    Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
    Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
    Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
    Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
    Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
    Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
    Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
    Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
    Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
    Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
    Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
    Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
    Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
    Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
    Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
    Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
    Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

    Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.