Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 179 bài ] 

Ông xã phúc hắc chỉ yêu vợ - Đề Tuyến WaWa

 
Có bài mới 15.07.2015, 10:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11787 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới [Hiện đại] Ông xã phúc hắc chỉ yêu vợ - Đề Tuyến WaWa - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


TRUYỆN ĐƯỢC EDIT MỪNG SINH NHẬT LẦN THỨ 5
CỦA BOX TIỂU THUYẾT DIỄN ĐÀN LÊ QUÝ ĐÔN
22/01/2011 – 22/01/2016


Ông xã phúc hắc chỉ yêu vợ


images



Tác giả: Đề Tuyến WaWa
Độ dài: 130 chương
Converter: Ngocquynh520
Edit: Trangthao; Trần Thu Lệ; hoa hồng; june_duahau;ericaklausee
Nguồn: https://diendanlequydon.com/

Giới thiệu nội dung:

Giới thiệu nội dung:

"Người đẹp! Có rảnh ăn một bữa cơm!"

Thượng Quan Ngưng nhíu mày quan sát người đàn ông mặt tây trang ra vẻ đạo mạo trước mắt, "Thật xin lỗi, tôi giới tính nam và chỉ thích nữ!"

Tiêu Hòa Nhã dắt Tiểu Bảo đi dạo không cẩn thận bắt gặp cảnh đàn ông tỏ tình với đàn ông. Trong lòng phỉ nhổ, nhất định là đoạn tay áo (gay). Khắp nơi trêu chọc ong bướm.

Thượng Quan Ngưng, tướng mạo ưu tú hoàn cảnh gia đình tốt nhưng mà nhân phẩm có chút vấn đề.

Tiêu Hòa Nhã, tướng mạo bình thường hoàn cảnh gia đình bình thường, đồng dạng nhân phẩm cũng có chút vấn đề.

Hai người kia đều là sản phẩm không quá tốt vậy phải làm thế nào cho phải đây?


* Đoạn ngắn 1:

"Tôi có tiền có bạc nhưng tôi không biết xài thế nào. . . . . ." Mỗ nữ cầm thẻ vàng còn thiếu chút nữa là lên loại thẻ tiếp theo.

"Dè dặt dè dặt!" Một đứa bé không nhịn được phất tay ý bảo cô gái không cần mất mặt như vậy.

"Dè dặt cái lông á! Đi, mẹ dẫn con đi chơi gái!" Nhiều tiền như vậy tiêu xài cả đời cũng không hết!

"Mẹ đứa nhỏ, thật can đảm!" Sau lưng vang lên lời nói tán thưởng, "Chơi gái? Sao không mang theo anh đi cùng?"

Âm thanh ma quỷ xuyên qua lỗ tai âm thanh ma quỷ xuyên qua lỗ tai! Mỗ nữ gượng cười, "Ha ha ha. . . . . . Chơi gái? Anh nghe nhầm rồi, em là một tiểu thư con nhà gia giáo làm sao làm ra chuyện hoang đường như thế, em nói là mang theo con trai đi chơi trôi dạt*, mới vừa rồi anh nghe nhầm! Nghe nhầm rồi!"

(*Chơi gái [phiêu kỹ - Piáojì] và trôi dạt [Phiêu di - piāoyí] hai chữ này gần giống nhau nên chị nữ chính mới nói sang trôi dạt thay cho chơi gái.

Mà Trôi dạt (漂移) trong tiếng anh là to drift: là một thuật ngữ trong đua xe, nó là một kĩ xảo điều khiển.

Các nàng thông cảm ta không biết gì về đua xe nên không giải thích thế nào cho đúng cả, các nàng xem hình ở dưới nhé.)

"Trôi dạt? Anh không có nói qua là không cho phép em lái xe sao? Là em mau quên hay là không để lời nói của anh trong lòng?" Người đàn ông đi đến gần híp mắt liếc xéo cô gái lạnh lùng mở miệng.

"Ha ha ha. . . . . . Không phải là em trôi, mà là tài xế trôi!" Người mẹ lẩm bẩm, tại sao ban đầu lại chiếm phòng của anh rồi khéo thế nào lại bò lên giường của anh còn sinh cho anh một đứa con trai nữa chứ? Làm bậy quá!

** Đoạn ngắn 2:

"Con trai, chúng ta đào hôn đi!" Đêm nguyệt hắc phong cao, mỗ nữ len lén chạy đến phòng con trai len lén nói chuyện.

(Nguyệt hắc phong cao (月黑风高) có thể hiểu đơn giản là vào thời điểm buổi tối trăng mờ thích hợp làm chuyện xấu)

"Không phải là mẹ rất thích ba sao? Vì sao phải đào hôn?" Mắt Tiểu Bảo cũng không trợn lành lạnh hỏi.

Mỗ nữ gật đầu, là thích, nhưng. . . . . . "Mẹ đột nhiên nhớ lại mấy năm trước ba con nói sẽ không thích kiểu người như mẹ!"

"Thế giới thay đổi trong nháy mắt, huống chi là lòng của đàn ông, yên tâm đi, ngày hôm qua mẹ còn thích ăn đậu hũ, hôm nay lại không thích uống sữa đậu nành, quạ trong thiên hạ đều đen cả!"

"Như con không thích ăn cà rốt cho đến bây giờ cũng không thử ăn nó!" Mỗ nữ rất là bi quan nói.

Tiểu Bảo mở to hai mắt, cảm thấy mẹ mình nói rất có lý, "Vậy hay là đào hôn đi!"


p/s: Lịch post truyện như sau:
+ từ 15/7-18/9: Mỗi tuần 10 chương, mỗi người 2 chương và post theo thứ tự:june_duahau (Thứ 2); Trangthao (Thứ 3), hoa hồng (Thứ 4+5); ericaklausee (Thứ 6); Trần Thu Lệ (Thứ 7+CN).

+Từ 19/9-7/1: Lịch post có chút thay đổi.

+Từ 8/1-21/1: 1 tuần 6 chương.

MỤC LỤC
images

Chương 1: Nhạc Cực Sinh Bi (vui quá hóa buồn)
Chương 2: Sinh anh trai ra còn thương hơn tôi
Chương 3: Nó là của tôi, cô tốt nhất không nên giành với tôi
Chương 4: Rất hân hạnh được biết anh
Chương 5: Không tôn sùng chính là chết
Chương 6: Ảnh ký tên
Chương 7: Tội của em hơi nặng
Chương 8: Lão đại! Chúng tôi sai lầm rồi
Chương 9: Cà phê pha không tệ
Chương 10: Giải tán hội phụ huynh
Chương 11: Vận mệnh tràn ngập bất hạnh
Chương 12: Dùng tiền để mua sự tiện lợi, cô không muốn tốn tiền thì tùy cô thôi
Chương 13: Người thân
Chương 14: Hiệu trưởng thế nào?
Chương 15: Anh cười có phần nham hiểm
Chương 16: Ai dám có ký kiến?
Chương 17: Lão ngài nhàn rỗi đến phát hoảng rồi phải không?
Chương 18: Có bản lĩnh chạy tiếp đi!
Chương 19: Xin nghe lời dạy bảo
Chương 20: Bây giờ chuyện này là trọng điểm sao?
Chương 21: Hiệu Trưởng, em thích thầy rồi
Chương 22: Không phải vợ
Chương 23: Có tính là bị ăn đậu hũ hay không?
Chương 24: Anh không vào địa ngục thì ai vào đây?
Chương 25: Đường tình lận đận
Chương 26: Báo ứng thôi!
Chương 27: Tiểu tử, ngươi thật dũng cảm!
Chương 28: Nghe nói, thịt heo lại tăng giá???
Chương 29: Không cần giả bộ đáng thương
Chương 30: Rốt cuộc đứa bé là của ai?
Chương 31: Anh trai của Hiệu Trưởng
Chương 32: Bởi vì nó đang thất tình
Chương 33: Nếu không bỏ đứa bé sẽ rất nguy
Chương 34: Còn người này là hiệu trưởng của em?
Chương 35: Tôi mới không thích em!
Chương 36: Cái gì gọi là người sống đời thực vật
Chương 37: Thất tình
Chương 38: Vật nguy hiểm
Chương 39: Vợ con
Chương 40: Số đào hoa
Chương 41: Lẳng lơ
Chương 42: Tôi không muốn lại nhìn thấy gương mặt này nữa
Chương 43: Tội lỗi tội lỗi
Chương 44: Nhẫn nhịn
Chương 45: Đứa bé ra đời
Chương 46: Bộ dạng có chút xấu xí
Chương 47: Tiểu tam tiểu tứ
Chương 48: Cử hiền bất tị thân*!
Chương 49: Sau này xin tránh né nhiều hơn
Chương 50: Đồng mệnh tương liên (cùng chung cảnh ngộ)
Chương 51: Có chuyện gì thì từ từ nói
Chương 52: Tiến vào top một trăm người đứng đầu
Chương 53: Ước nguyện
Chương 54: Đầu lưỡi cảm lạnh rồi!
Chương 55: Đông phương lỗi
Chương 56: Nhảy sông tự tử
Chương 57: Em là heo sao?
Chương 58: Ví tiền bị ướt
Chương 59: Sốt cao không lùi
Chương 60: Trở về
Chương 61: Mê hoặc chúng sinh
Chương 62: Người tình cũ
Chương 63: Anh quá nhẫn tâm rồi
Chương 64: Ăn cướp
Chương 65: Một cái nhấc tay
Chương 66: Náo loạn
Chương 67: Nằm ngang bò ra ngoài
Chương 68: Biết vậy chẳng làm
Chương 69: Hôn mê bất tỉnh
Chương 70: Cô gái này cũng không tệ lắm
Chương 71: Hành vi tiểu nhân
Chương 72: Gan của em lớn lắm đúng không
Chương 73: Quan hệ rất lớn
Chương 74: Em đúng là bảo vật
Chương 75: Bí mật vẫn là bí mật
Chương 76: Quà tặng năm mới
Chương 77: Thích tận xương tủy
Chương 78: Thân bại danh liệt
Chương 79: Làm bạn gái của tôi
Chương 80: Chỉ cần em muốn tôi sẽ giúp em đạt được
Chương 81: Tôi sẽ không bao giờ quản em nữa
Chương 82: Không tim không phổi
Chương 83: Chú ấy muốn kết hôn
Chương 84: Mẹ bỏ được
Chương 85: Quà tặng kết hôn
Chương 86: Không đội trời chung
Chương 87: Thua lỗ cá cược sinh hoạt phí
Chương 88: Trước khi giải thích
Chương 89: Cay đắng với ngọt ngào
Chương 90: Đời này cũng không thấy được Tiêu Tiểu Bảo
Chương 91: Con nên gọi ta là ba
Chương 92: Giao dịch
Chương 93: Khúc hát ru
Chương 94: Đi theo chúng tôi một chuyến
Chương 95A: Hủy bỏ giao dịch [1] [2] [3] [4] [5] [6]
Chương 95B: Được lên trang nhất [1] [2] [3] [4] [5] [6]
Chương 96: Tiểu Bảo, cha con ghét bỏ mẹ [1] [2] [3]
Chương 97: Mỹ nhân kế [1] [2] [3]
Chương 98: Vô lễ
Chương 99: Tiểu tam, tiểu tứ
Chương 100: Hai món một canh
Chương 101: Lần này không có tác dụng của thuốc [1] [2] [3]
Chương 102: Tôi cũng thích chị gái này! [1] [2] [3] [4]
Chương 103: Bị chó cắn [1] [2] [3] [4] [5]
Chương 104: Tám mươi phần trăm trong trái tim! [1] [2] [3]
Chương 105A: Ba sẽ đem mẹ con bình an trở về [1] [2]
Chương 105B: Ba sẽ đem mẹ con bình an trở về [1] [2]
Chương 107: Tôi mời nhà họ Tống xem kịch hay vừa ra
Chương 108: Anh cưới em có được hay không [1] [2]
Chương 109: Một cảnh đùa giỡn khác
Chương 110: Không muốn nằm mơ giữa ban ngày cũng nhìn thấy anh! [1] [2]
Chương 111: Cô bé, em có yêu anh không? [1] [2]
Chương 112: Duy ái [1] [2]
Chương 113: Suy nghĩ lung tung [1] [2]
Chương 114: Con trai, chúng ta trốn hôn đi! [1] [2] [3] [4]
Chương 115: Phụ nữ không cần vĩ đại như vậy [1] [2]
Chương 116: Dính vào người giàu có [1] [2]
Chương 117: Nhất tuyến sinh cơ [1] [2]
Chương 118: Đầu hàng
Chương 119: Cô ta đúng là điên rồi [1] [2]
Chương 120: Trâu già gặm cỏ non
Chương 121: Tức nước vỡ bờ [1] [2]
Chương 122: Mỹ nhân là độc! [1] [2]
Chương 123: Anh nói anh thích em sao? [1] [2]
Chương 123: Cung Đằng Ngọc Lưu [1] [2]
Chương 124: Nếu thích vậy thì phải có được
Chương 125: Bậc thầy thôi miên
Chương 126: Chỉ cần muốn là được!
Chương 127: Nút chết, vĩnh viễn không giải được
Chương 128: Anh em thất lạc nhiều năm
Chương 129: Đòi nợ
Chương 130: Nhìn bà khổ sở như vậy tôi lại an tâm!





Tập tin gởi kèm:
drift.jpg
drift.jpg [ 140.48 KiB | Đã xem 131154 lần ]
drift 1.jpg
drift 1.jpg [ 1.02 MiB | Đã xem 131154 lần ]


Đã sửa bởi ericaklausee lúc 23.02.2018, 19:41, lần sửa thứ 8.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.07.2015, 18:15
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11787 lần
Điểm: 29.77
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Ông xã phúc hắc chỉ yêu vợ - Đề Tuyến WaWa - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 1: Nhạc Cực Sinh Bi (vui quá hóa buồn)

"Đáng chết! Buông tôi ra!" Sắc mặt Thượng Quan Ngưng khó coi muốn đẩy cô gái dính trên người mình như thuốc cao bôi trên da chó (*) ra, không. . . . . . Là cô nhóc.

(*) Cao dược cẩu bì (Thuốc cao bôi trên da chó): xuất xứ từ một trong bát tiên cổ đại Lý Thiết Quải, nghe nói thuốc cao bôi trên da chó là do ông chế tạo ra. Bây giờ câu “thuốc cao bôi trên da chó” được dùng như một nghĩa xấu, được ví như loại người chuyên đi lừa gạt người khác.


Tiêu Hòa Nhã lắc đầu, mới vừa rồi nhất thời kích động làm mắt kính rơi mất, thật vất vả mới tìm được cây gậy, sao có thể dễ dàng buông tay? "Này, anh có thể giả bộ làm người tốt, dẫn tôi đi ra ngoài được không?" Đối với một người bị cận thị nặng như cô mà nói, mất mắt kính chẳng khác nào đã đánh mất mắt, so với người mù thật sự không có gì khác biệt, nhất là tại nơi mờ tối thế này, cô cũng nghĩ không ra, vì sao sàn nhảy lại biến thành một dạng mờ mờ không rõ như Địa phủ vậy?


"Buông tôi ra, tôi không có thời gian giả bộ làm người tốt giúp cô!" Thượng Quan Ngưng tức giận, trời mới biết hiện tại anh cái gì cũng không nhìn thấy. Bọn họ không mang anh đi cùng mà nói ở không để ý là được rồi, đáng chết, "Cô buông tôi ra trước đã!" Thượng Quan Ngưng lạnh lùng nói với Tiêu Hòa Nhã.


Tiêu Hòa Nhã vẫn lắc đầu như cũ, "Anh cũng đừng tức giận, muốn tôi buông anh ra nhất định là không thể nào, chúng ta vẫn là suy nghĩ lại chuyện tình thực tế hơn một chút đi, ví dụ như chúng ta đi ra ngoài như thế nào, ví dụ như nơi nào đó có cửa hàng mắt kính...vân vân!"


Thượng Quan Ngưng nheo mắt lại, người nào đó hoàn toàn không nghe hiểu tiếng người có phải không? "Tôi lại cho cô ba giây suy nghĩ, nếu không buông tay cũng đừng trách tôi. . . . . ."


"Anh muốn mạnh tay bẻ hoa?" Tiêu Hòa Nhã có chút khẩn trương, bỗng nhiên nhớ tới mục đích mình tới đây, nhất thời yên tâm không ít.


Vẻ mặt Thượng Quan Ngưng biến thành màu đen, "Tôi không có sở thích luyến đồng!"


Luyến đồng? Tiêu Hòa Nhã hơi giật mình, không chịu nổi lên án, "Anh dám nói tôi là nhi đồng, dầu gì tôi cũng đã mười bảy tuổi rồi!" Phía sau có chút chột dạ, gì kia, cách mười bảy tuổi chỉ còn thiếu vài ngày, nhưng mà cái gì nên trổ mã cũng trổ mã mà. Người này. . . . . .


"Hừ!" Thượng Quan Ngưng tràn đầy khinh thường, "Mười bảy tuổi? Là bảy tuổi không sai biệt lắm!"


"Anh!" Tiêu Hòa Nhã tức giận, người này thật đúng là mắt chó nhìn người thấp, không cho anh ta một chút dạy dỗ thật sự là không cam lòng, vốn là hai cánh tay đang liều mạng kéo tay của anh ta liền trực tiếp ôm chặt hông của anh ta luôn, không kéo được cũng không cần gấp gáp, ôm xong mới phát giác eo người này nhỏ làm cho người ta đố kỵ, quả thật yêu thích không muốn buông tay!


"Cô!" Thượng Quan Ngưng không nghĩ tới cô nhóc này sẽ phóng khoáng như vậy, đáng chết, sớm biết cũng không cùng đối nghịch với mẹ khinh bỉ võ thuật rồi. Bằng không mình cũng sẽ không bị nhốt ở đây rồi. "Cô buông ra cho tôi!"


"Á. . . . . ." Bị anh ta gầm lên một tiếng như vậy, rốt cuộc Tiêu Hòa Nhã nhớ tới mục đích chủ yếu của mình trước khi tới đây, ôm eo không phải quan trọng nhất, cái này mới là chủ yếu nhất, vì vậy nhón chân lên, tại thời điểm người này đang tức giận hôn lên môi người ta một cái. Chỉ là sức lực có chút không khống chế được, không cẩn thận hôn lên cằm người ta. Phải nói là đụng vào trên cằm của người ta.


"Ha ha ha. . . . . ." Tiêu Hòa Nhã cười gượng, "Xấu hổ quá, không phải tôi cố ý, tôi giúp anh xoa xoa!" Vì vậy một tay ôm eo của người đẹp, một tay xoa xoa cằm của người nào đó bị chính mình không cẩn thận đụng vào.


"Cút cho tôi!" Thượng Quan Ngưng tức giận, một tay đẩy cô ra. Trùng hợp đẩy cô vào trong ngực của một con quỷ say vừa đi ngang qua.


"Ôi chao, người đẹp, em chính là đang đợi bản thiếu gia sao?" Lâm muội muội từ trên trời rơi xuống, dù là quỷ say cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua. "Nói cho em biết, bản thiếu gia là. . . . . ." (Lâm muội muội nói đến Lâm Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng)


"A a. . . . . . Cứu mạng!" Tiêu Hòa Nhã hô to, tuy rằng cô tới tìm người đến chung sống với mình kiếp này, nhưng cũng không muốn tìm người như vậy, "Hu hu. . . . Này, anh cứu tôi với!" Tuy rằng không nhìn thấy mặt, nhưng mà trực giác cho thấy vẫn là người nọ, tuy rằng ghét bỏ cô trổ mã không tốt, nhưng cô tin tưởng anh sẽ không thấy chết mà không cứu.


"Tiểu thư, cứu cái gì mạng, cô không biết có bao nhiêu cô gái muốn nửa đêm leo lên giường của tôi, tôi chính là. . . . . . Ha ha ha. . . . . . ." Lời còn chưa nói hết, đột nhiên bật cười, một bộ dạng như cao thủ hái hoa.


"Hu hu. . . . . ." Mạng nhỏ mất rồi mạng nhỏ mất rồi, anh trai, em sai lầm rồi, em sẽ không dám không nghe lời anh nữa, hu hu hu. . . . . . Người nào đó ăn năn hối hận, biết vậy chẳng làm.


Rốt cuộc Thượng Quan Ngưng cũng không nhìn nổi nữa, đưa tay kéo cô vào trong ngực mình, lần này ngược lại khống chế lực đạo rất tốt, chính là vị trí lại không khống chế tốt, vốn là người nào đó muốn hôn môi anh, lần này ngược lại anh chủ động dâng lên rồi.


Vì vậy một người cận thị nặng cùng với một người mắc bệnh quáng gà cứ như vậy không biết đụng phải cái gì. Hai người trợn to hai mắt thế nào vẫn không nhìn thấy như cũ.


Đợi lúc hai người tỉnh lại, lập tức lui ra.


Lúc này con quỷ say đó không đồng ý, tại sao một Lâm muội muội rớt xuống mình không hôn lại để cho người khác hôn. "Nói, có phải mày không muốn sống nữa không, lại dám giành người của bản thiếu gia?"


Thượng Quan Ngưng nheo mắt lại, trừng mắt nhìn về phía chỗ phát ra âm thanh, đồng thời kéo người cô nhóc này về phía sau mình.


"Tao nói cho mày biết, ba tao là Trương Vạn Cử, nếu mày dám đối nghịch với tao thì chờ chết đi!" Người nọ vênh vênh váo váo nói.


Thượng Quan Ngưng chỉ cười lạnh, mà người họ Tiêu nào đó sau lưng anh lại vỗ vỗ trái tim nhỏ của mình, hết sức phỉ nhổ. "Choáng nha, tôi còn tưởng rằng ba anh là Lý Cương nữa chứ! Trương Vạn Cử sao?" Gõ một cái lên người đàn ông trước mặt nhỏ giọng hỏi.  

(Muốn biết Lý Cương là ai các bạn có thể hỏi bác gg nhé, ^^)




"Không biết!" Thượng Quan Ngưng lạnh lùng trả lời.


Tiêu Hòa Nhã gật đầu, nghĩ đến cũng không phải là nhân vật quan trọng, nếu không cô học rộng biết nhiều người như vậy làm sao mà một chút cũng không biết, những thứ con trai này, có phải trên tin tức cũng muốn nói một câu sau cùng hay không, bản cú pháp đó chỉ do cá nhân sở hữu, xin chớ học theo? Phu nhân quá mất mặt rồi.


"Cái gì? Bọn mày thế nhưng không biết?" Người nọ hình như bị đả kích lớn, "Ánh mắt của bọn mày thật thiển cận, bọn mày chờ đó cho tao. . . . . . .Xem tao gọi anh em tới thu thập bọn mày!" Nói xong xiêu xiêu vẹo vẹo đi về một bên.


"Này, người nọ đi rồi, chúng ta cũng nên đi chứ nhỉ?" Vỗ vỗ, Tiêu Hòa Nhã lại vỗ hai cái. Rất là cẩn thận hỏi.


"Chính là cô và tôi, không có chúng ta, cô nên đi đâu thì đi, tôi sẽ không đi theo!" Thượng Quan Ngưng không mang theo một chút tình cảm nói. Vẫn đứng ở nơi đó không nhúc nhích.


Tất nhiên Tiêu Hòa Nhã không dám đi qua đi lại, nơi này là địa phương nào, tùy tiện một cái cửa nào đó mở ra kéo cô vào dù sau đó cô có la rách cả cổ họng cũng không có người tới cứu! Thói đời bạc bẽo ôi thói đời bạc bẽo quá mà! Tiêu Hòa Nhã lại tìm cơ hội ôm ngang hông người ta.


"Cô muốn . . . . . ."


"Trước đừng kích động!" Tiêu Hòa Nhã đánh gãy cơn tức giận của người nào đó, "Tôi chỉ là tìm cảm giác an toàn! Thật, không phải cố ý muốn sàm sỡ anh đâu!" Eo người này thật là nhỏ, hu hu hu, eo thon nhỏ ôi eo thon nhỏ. Đột nhiên ý tưởng lóe lên, "Đúng rồi, này, không bằng chúng ta gì kia đi!"

Thượng Quan Ngưng nhíu mày, "Gì kia?"


"Đần à, một nam một nữ còn có thể làm gì!" Tiêu Hòa Nhã mang một bộ dạng ghét bỏ trẻ con không thể dạy, người ta có bệnh quáng gà không nhìn thấy, dĩ nhiên cô bị cận thị nặng cũng tương tự không nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt người ta như thể nhìn thấy yêu quái vậy.


Thượng Quan Ngưng chưa từng gặp người nào da mặt dày như vậy, hao phí hết sức của chín trâu hai hổ mới lấy tay của cô từ bên hông mình ra. "Tiểu thư, nếu như cô muốn tìm Ngưu Lang (trai bao), mời đi chỗ khác!"


"Tôi không có!" Tiêu Hòa Nhã lắc đầu, "Tôi không có tiền, đương nhiên nếu anh cho tôi mượn tiền tôi liền trực tiếp tìm Ngưu Lang luôn!" Tiêu Hòa Nhã nói hết sức chăm chú, ai biết ba người kia trong nhà dễ giận như vậy, một chút xíu tiền cũng không cho.


Sao cô dám nói chứ?


"Đại ca, anh nói hai người kia ở chỗ này sao?"


"Chúng ta nhất định phải dạy dỗ bọn họ thật tốt, thế nhưng lão đại mà không biết!"


"Hừ! Tao nhất định cho bọn họ quỳ xuống đất cầu xin tha thứ!"


Không thể nào, thật đúng là tìm người tới? Người đàn ông này có phải quá hẹp hòi rồi hay không. "Này, làm sao bây giờ?"


Thượng Quan Ngưng kéo cô lui về sau vừa vặn lui vào bên trong căn phòng được bao, chỉ là bên trong vẫn lấm tấm màu đen như cũ. Nhấn chốt mở trên tường nhưng vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì."Đáng chết!" Chưa từng chật vật như vậy.


"Này này, người anh em nhỏ tiếng một chút." Tiêu Hòa Nhã vỗ vỗ bờ vai của anh, lúc này mới kéo anh vào bên trong mò mẫm. "Đến đây, giảm nhiệt nào!" Không biết từ nơi nào tìm được một bình nước trực tiếp lấy ra.


Thượng Quan tiên sinh phập phồng không yên cũng lấy ra uống, uống xong mới cổ quái nhìn cô chằm chằm. "Cô lấy nước ở đâu ra? Mùi vị kém như vậy?"


"Mùi vị kém? Không thể nào, người ta nói vô sắc vô vị. . . . . ." Tiêu Hòa Nhã nghi ngờ.


"Vô sắc vô vị?" Người nào đó âm u hỏi.


"Ha ha ha. . . . . ." Tiêu Hòa Nhã cười gượng, "Là trà, đúng, chính là trà mà thôi!"


"Trà?" Thượng Quan Ngưng nheo mắt lại đột nhiên đưa tay kéo cổ của cô, nghiến răng nghiến lợi nói: "Vậy cô cũng nếm thử một chút đi!" Nói xong trực tiếp cầm nước rót vào trong miệng của cô.


"Không cần ah. . . . . . Hu hu hu. . . . . ." Tiêu Hòa Nhã khóc, hại người hại mình mà. Sớm biết cô nên ăn thuốc giải trước cho rồi.


Cho cô ấy uống rồi, Thượng Quan Ngưng cũng biết mình hơi quá, dù thế nào người ta còn là một cô nhóc, nhịn cả người khô nóng, lạnh lùng nói với cô: "Cút nhanh lên!"


Thượng Quan Ngưng buông tay, Tiêu Hòa Nhã vội vàng lui về sau hai bước, thật ra thì cô cũng muốn chạy trốn, hu hu. . . . . . Cô cũng hối hận rồi, nên tìm người nhà thương lượng một chút . . . . . .


"Còn chưa cút?" Thượng Quan Ngưng tức giận. Cơ thể nóng lên làm lý trí của anh từng chút từng chút biến mất, nếu như cô nhóc này không đi nữa sợ rằng. . . . . .


"Này anh trai, không phải tôi không muốn đi, mà tôi đây không đi được, anh uống thì chính anh uống đi, còn ép tôi uống cùng..., bản thân lực tự kiềm chế của anh kinh người, nhưng tôi không phải, anh nói đi nếu tôi phát tác trên đường thì người nào tới dập lửa cho tôi?" Yểu điệu nói xong, Tiêu Hòa Nhã còn duyên dáng đi đến bên cạnh Thượng Quan Ngưng rất là kích động hỏi. "Thế nào? Thế nào? Chính là tôi học tập hai ngày ở trên TV đó! Thế nào, giống đi!"


Người nào đó nói xong, chờ cả ngày mà không thấy có phản ứng gì cả, vì vậy không thể làm gì khác hơn là vươn tay sờ loạn một hồi, "Này này này. . . . . . Sao nóng như vậy, anh sốt à? Sao anh không nói sớm, tôi mà biết anh sốt lên cũng không cho anh uống cái này! Tôi cũng rất luyến tiếc sinh mạng, nếu là anh lây cho. . . . . . ."


"Quả thật là tìm chết!" Thượng Quan Ngưng khẽ nguyền rủa một tiếng đưa tay trực tiếp kéo người nào đó vào trong lồng ngực mình, hôn lên môi cô trước khi cô mở miệng lảm nhảm. Trong nháy mắt giống như tìm được nơi phát tiết, mất lý trí. Chỉ muốn nhiễm lửa nóng trên người mình vào người của cô.


Ha ha ha . . . . . . . Trong lòng Tiêu Hòa Nhã không ngừng cười gian, mình đã nói rồi, thế gian này có chuyện gì mà mình không làm được?


"A. . . . . ." Đột nhiên người nào đó kêu lên thảm thiết, Nhạc Cực Sinh Bi! Nhạc Cực Sinh Bi! "Đau chết mất, tôi không chơi nữa! A. . . . . . . Cái người khốn kiếp này. . . . . . Đau chết mất! Hu hu. . . . . . ."


"Đã muộn!" Thượng Quan Ngưng lạnh lùng nói, cúi đầu chặn cô lại trên chiếc giường bình thường.


Đã sửa bởi hoa hồng lúc 18.08.2015, 15:24, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.07.2015, 07:29
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 9024 lần
Điểm: 23.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Ông xã phúc hắc chỉ yêu vợ - Đề Tuyến WaWa - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 2: Sinh anh trai ra còn thương hơn tôi
Edit: hoa hồng

Ôi mẹ ơi, Tiêu Hòa Nhã chịu đựng đau nhức toàn thân bò dậy, thận trọng mặc quần áo, thật may là có thói quen cận thị, bằng không thật đúng là không biết phải thu thập khắc phục hậu quả thế nào đây! Người này, thật đúng là đáp lại câu nói kia, anh ta không phải là người điên khùng, nhưng mà mỗi lần điên cuồng lên thì không phải là người. Ép buộc cô thảm như vậy.  Mò tới túi xách của mình, mặc kệ nói thế nào thì người này cũng mượn mình một đêm, tất nhiên phải có cho chút thù lao, sờ sờ ví tiền không quá dày, rốt cuộc cũng nói lời ngoan độc trong lòng ra với cái người đang ngủ say đó.

"Này, người anh em, không phải tôi không cho anh tiền, mà là người nhà của tôi quá hẹp hòi, mỗi tháng chỉ cho tôi chút tiền tiêu vặt thôi, nếu tôi cho anh tiền, thì tháng này tôi sẽ không còn tiền tiêu vặt nữa!" Chỉ là cô cũng là người rất có lương tâm, không thể nào chiếm tiện nghi người ta trắng trợn như thế, vì vậy lại lục lọi trong túi xách một trận, cẩn thận để vào bên trên bàn: "Đây chính là thẻ Rosa vàng, mua quần áo có thể giảm giá! Coi như thù lao đi ha!"

Sau khi nói xong lại len lén mò mẫm lảo đảo nghiêng ngã chạy trốn ra bên ngoài. Nửa đêm canh ba, một người mù cứ chua xót như vậy mà bỏ đi. (Nửa đêm canh ba: từ 12h đến 1h sáng)

Mà ở bên trong một tòa nhà đại trạch ở thành Nam, ba anh em nhà họ Tiêu đã gấp gáp đến điên lên rồi. (tòa nhà đại trạch là tòa nhà lớn)

Anh cả Tiêu Mặc Tân, siêu sao ảnh thị ca tam tê*, tính khí nóng nảy, anh hai Tiêu Mặc Vân, nhà thiết kế trang sức, trời sinh tính tình lạnh bạc, anh ba Tiêu Mặc Tinh bác sĩ ngoại khoa, tao nhã lịch sự. Tất cả tính tình ở trước mặt em gái mình hoàn toàn không biểu hiện ra được, tương đương với phế phẩm.
(*Ảnh thị ca tam tê: về 3 lĩnh vực điện ảnh, truyền hình, ca hát)

Cho nên khi thấy em gái mình chật vật xuất hiện ở cửa nhà, ba người cũng ngây người trong lòng ý nghĩ muốn giết người cũng có.

"Tiêu Hòa Nhã, có phải em điên rồi hay không, có biết hiện tại là mấy giờ rồi không hả?" Anh cả lập tức hóa thân thành Bạo Long, rống to với em gái duy nhất của mình.

"Tiểu Nhã, em làm sao vậy? Sao trễ thế này mới về?" Anh hai nơi nào còn muốn lạnh như băng, lập tức tiến lên ôm em gái. Thuận tiện còn quay đầu mắng Tiêu Mặc Tân một câu, "Em gái đã trở lại, anh còn hung dữ với em ấy làm gì!"

"Anh. . . . . . Chú cứ cưng chiều em ấy đi!" Tiêu Mặc Tân tức giận đánh vào tâm lý, sớm muộn gì cũng cưng chiều em ấy thành vô pháp vô thiên.

"Nói nhảm, em không cưng chiều em ấy chẳng lẽ cưng chiều anh sao?" Tiêu Mặc Vân trợn mắt một cái. Tiếp tục ôm trấn an em gái.

Tiêu Mặc Tinh lắc đầu một cái: "Được rồi, trở lại là tốt rồi, nhanh tắm một cái rồi ngủ đi!"

Tiêu Hòa Nhã gật đầu, nhìn vào mắt anh hai, tuy rằng nhìn không rõ lắm, tối thiểu vẫn có thể nhìn thấy. "Các anh trai, em vừa mới bị người ta cướp giật, mắt kính cũng bị người ta đoạt đi rồi!" Thật là may, tên kia không có để lại dấu dâu tây nào trên cổ cô, bằng không thì còn đến mức nào nữa?

Tiêu Mặc Tân liếc cô một cái, "Chắc người ta chưa từng làm ăn cướp, cho nên chỉ đoạt lấy mắt kính của em thôi?"

Tiêu Hòa Nhã rất là đau lòng gật đầu một cái: "Đúng vậy, đoán chừng người ăn cướp này là fan hâm mộ anh hai, biết đây là thiết kế độc nhất vô nhị của anh hai cho nên mới đoạt đi, đúng rồi, còn lấy luôn thẻ Rosa vàng của em. Anh trai, về sau em không còn mua được quần áo giảm giá nữa, tiền tiêu vặt có thể cho nhiều thêm chút được hay không?"

"Yên tâm, thẻ Rosa vàng không ghi tên, tấm kia của anh sẽ đưa cho em!" Tiêu Mặc Tân lành lạnh nói.

"Hu hu hu. . . . . . Anh hai, anh cả luôn khi dễ em, vì sao? Có phải là em nhặt được hay không? Hu hu hu. . . . . ." Tiêu Hòa Nhã khóc, vừa nghe đã xác định rõ ràng, bọn họ mỗi một người đều gọi là Tiêu Mặc gì đó, chỉ có cô gọi Tiêu Hòa Nhã, tiên tiêu vặt bọn họ nhiều như vậy, một tháng cô chỉ cô năm ngàn,  hu hu hu. . . . . .
"Hòa Nhã, em nghĩ nhiều rồi!" Tiêu Mặc Vân an ủi.

"Đừng nói nữa!" Tiêu Hòa Nhã đẩy Tiêu Mặc Vân ra, vừa đi vào trong nhà vừa vô cùng ai oán hát: "Cải thìa ơi, một màu xanh biếc ngả sang màu vàng, hai, ba tuổi không có mẹ! Đi theo cha, thật tốt quá nha, chỉ sợ cha lại muốn kết hôn với mẹ kế! Cưới mẹ kế, cả ba năm, sinh anh trai ra còn thương hơn tôi! Anh trai ăn mì, tôi ăn canh, bưng lên uống nước mắt lưng tròng! Tôi muốn mẹ ruột, tôi muốn. . . . . ."

Người hát ca khúc cũng biến mất không thấy gì nữa, lưu lại bên ngoài ba anh trai ngổn ngang trong gió.

"Em ấy hoài nghi mẹ anh là mẹ kế?" Anh cả nhìn chằm chằm anh hai không thể tin hỏi.

"Vì sao ba năm sau sinh ra lại là anh trai?" Anh hai nhìn chằm chằm anh ba rất là nghiêm túc hỏi.

"Chúng ta ăn mì để cho em ấy ăn canh?" Anh ba nhìn chằm chằm. . . . . . Bên cạnh không có ai rồi, không nói hai lời trực tiếp vào nhà, loại ý nghĩ này không thể có, phải bóp chết từ trong trứng nước, không, vẫn là câu nói kia, trực tiếp chết từ trong trứng nước! Áh. . . . . . Sai lầm rồi, cái ý tưởng kia hình như đã xuất hiện trong đầu bảo bối rồi, vậy giết chết trong trứng nước hay là thôi. Choáng nha, quá tàn nhẫn.

"Tiêu Hòa Nhã, em nói rõ ràng cho anh, bằng không sau này em cũng đừng hy vọng có tiền tiêu vặt!" Tiêu Mặc Tân hét lớn một tiếng cũng đi theo vào nhà, con bé này quả thật là thiếu dạy dỗ.

"Này này này. . . . . . Rõ ràng không nỡ mà lại luôn nói lời ngoan độc!" Anh hai híp mắt lành lạnh nói.

Anh cả trực tiếp trợn mắt nhìn sang."Chú. . . . . ." Gặp quỷ anh mới không nỡ!

Chính mình trở lại phòng, tùy tiện lấy từ trong ngăn tủ ra cái mắt kính, trong nháy mắt vốn là một thế giới mơ hồ trở nên sáng rõ, oa, còn là thế giới sáng ngời nữa! Lại nói cô cái gì cũng bị hạn chế, duy chỉ có mắt kính, anh hai nhà cô vì cô mà thiết kế ra rất nhiều rất nhiều mắt kính độc nhất vô nhị, chỉ sợ cô không cẩn thận đánh mất liền thành người mù. Phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện. Cô quyết định, về sau nên mang theo bên người hai mắt kính, nếu không tối nay tuyệt đối cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội nhìn người đẹp!

Mặc cho tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên không ngừng, Tiêu Hòa Nhã không để ý tới, nên làm gì thì làm, đi tắm rồi ngủ để nằm mơ! Hai ngày nữa chính là sinh nhật của cô, không biết cô tự tặng quà cho chính mình được không. Ha ha ha. . . . . .Trước kia xem là bảo bối rất quý, thực ra thì mất cũng cảm thấy không có gì.

Bên này cô vẫn ngủ ngon, bên kia Thượng Quan Ngưng mới vừa dậy. Tựa như say rượu bình thường vậy đau đầu muốn vỡ ra, đáng chết. . . . . . Đột nhiên sự việc trước đó như phim điện ảnh xuất hiện không ngừng trong đầu. Sắc mặt càng thêm khó coi.

Lúc này đèn đột nhiên bị bật lên, ngoài cửa vang lên một giọng nói có chút run sợ: "Lão đại?"

Thượng Quan Ngưng nhắm mắt lại, một hồi thật lâu mới thích ứng được ánh sáng đột ngột tới, nghe được giọng nói ngoài cửa nhất thời hung quang hiện lên, đợi lát nữa thu thập các người! (Hung quang: ánh mắt hung ác)

Ngoài cửa có bốn người đàn ông đẹp trai từng người một ủ rũ cúi đầu.

"Trời ạ, lão đại có giết chúng ta hay không?" Đại Nhất lo lắng hỏi.

"Không thể nào, lão đại cả đêm **, chúng ta đau khổ chờ đợi, cũng không thể nào tá ma giết* lừa chứ?" Đại Nhị có chút giật mình.
(*Tá ma giết lừa: trở mặt vô tình; Còn ** là gì mọi người tự hiểu)

Đại Tam thưởng cho Đại Nhị một cái tát, "Cậu có đau khổ chờ đợi sao? Không phải cậu uống ở bên ngoài đến bất tỉnh sao?"

"Thôi được rồi!" Đại Tứ không chịu nổi, "Bây giờ có thể không cần đấu tranh nội bộ hay không, vẫn là suy nghĩ thêm lát nữa phải giải thích với lão đại thế nào là tốt hơn!" Lời này vừa nói ra, ba người kia im lặng. Vẫn là người lớn tuổi có trí tuệ!

"Vào đi!" Đang ở bên ngoài, một người đang đắc ý hả hê nhìn ba người kia sùng bái, trong phòng vang lên một giọng nói lạnh lùng. Hu hu . . . . . . Quả thật so với kem hộp còn lạnh hơn.


Đã sửa bởi Trần Thu Lệ lúc 18.08.2015, 18:07, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 179 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.