Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 

Ông xã diễn kịch quá giỏi - Chanh Nặc

 
Có bài mới 27.04.2015, 22:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 19.10.2014, 08:55
Bài viết: 2173
Được thanks: 3430 lần
Điểm: 14.02
Có bài mới [Hiện đại] Ông xã diễn kịch quá giỏi - Chanh Nặc - Điểm: 10
Ông Xã Diễn Kịch Quá Giỏi


images


*** Truyện được edit mừng sinh nhật diễn đàn June 2015 ***



Tác giả: Chanh Nặc

Convert: ngocquynh520

Edit: Duy Niệm

Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, điền văn

18 Chương + 1 Kết thúc + 1 Ngoại truyện

Nguồn: http://diendanlequydon.com


Giới thiệu:

Vì muốn thoát khỏi sự dây dưa của gia đình, Lăng Lỵ cần một người "chồng giả"...

Quan trọng là không có chí lớn, càng không thể có tiền, tránh cho ông bố mê cờ bạc của mình dòm ngó!

Vì thế thu nhập không ổn định, nghệ sĩ biểu diễn bóng bay Doãn Quang Huy là chọn lựa tốt nhất.

Sau khi biết được sự khổ tâm của cô, người đàn ông này không những ra tay giúp đỡ, còn cả gan công nhận mình là 'gay'.

Tỏ rõ người nhà đang ép buộc kết hôn, anh hi vọng cùng cô 'hợp tác vui vẻ'!

Đoạn hôn nhân hoang đường này chính thức bắt đầu, mang hai trái tim vốn là không nhảy cùng nhịp lại gần với nhau.

Dần dần trở nên dung hòa chặt chẽ, cô bắt đầu cho rằng cuộc sống như vậy quả thật không tệ.

Không ngờ phát hiện được bí mật của ông xã, té ra mọi chuyện không phải đơn giản như vậy, thật ra anh...

Doãn Quang Huy, nghệ sĩ biểu diễn bong bóng bay chỉ là hứng thú, thân phận thật sự chính là tập đoàn mỹ phẩm Thiếu Đông.

Anh quen với cuộc sống lây lất, ngược lại, không nghĩ tới Lăng Lỵ gõ cửa cầu hôn!

Biết rõ nước đục đừng nên quấy nhiễu, nhưng thân thế đau thương kia lại gợi lên lòng trắc ẩn trong anh.

Khiến anh quyết định làm người tốt đến cùng, thậm chí giả làm 'đồng chí', chỉ vì sợ 'bà xã' không được tự nhiên.

Kết quả, tiết mục tình diễn quá chân thật, lâu ngày sinh tình, nhưng cô thì vẫn nghĩ rằng anh không thích người khác phái.

Anh nhất định phải nhanh chóng giải thích sự hiểu lầm tai hại này, khiến cho kịch diễn thành thật...


♡♡MỤC LỤC♡♡


CHƯƠNG 1CHƯƠNG 2CHƯƠNG 3
CHƯƠNG 4CHƯƠNG 5CHƯƠNG 6
CHƯƠNG 7CHƯƠNG 8CHƯƠNG 9
CHƯƠNG 10CHƯƠNG 11CHƯƠNG 12
CHƯƠNG 13CHƯƠNG 14CHƯƠNG 15
CHƯƠNG 16CHƯƠNG 17CHƯƠNG 18
KẾT THÚCNGOẠI TRUYỆN
♡♡THE END♡♡



Đã sửa bởi Duy Niệm lúc 27.04.2015, 23:03.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.04.2015, 22:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 19.10.2014, 08:55
Bài viết: 2173
Được thanks: 3430 lần
Điểm: 14.02
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Ông Xã Diễn Kịch Quá Giỏi - Chanh Nặc - Điểm: 48
☆ Chương 1:

Đó là một nhà hàng vườn hoa theo phong cách châu Âu rất rộng lớn. Trong sân, còn có một hồ cá, một sân chơi đá banh, có xích đu và ghế nằm, khu sàn nhà dùng cơm ở bên ngoài được làm bằng gỗ.

Một người đàn ông đội cái mũ bong bóng ở trên đầu, đứng ở khu dùng cơm bên ngoài, trên người mặc một cái áo sơ mi màu trắng đơn giản, quần tây đen và giày vải. Trên lưng đeo đầy bóng bay hình bảo kiếm, bong bóng gậy pháp thuật, bong bóng hoa, cùng nhiều loại tác phẩm bong bóng khác. Bên hông thì đeo một túi xách đựng một đống bong bóng chưa thổi đủ màu sắc.

Trước ngực anh ta có một tấm bản đề "Tùy lòng hảo tâm", trong tay thì đang thổi giúp cậu bé đứng bên cạnh một bong bóng hình hỏa tiễn. Xung quanh anh có vài đứa bé cùng cha mẹ đang đi tới lui, bỏ vào trong 'hòm tiền thưởng' vài đồng tiền lẻ và giấy bạc vụn.

"Wow! Lớn quá đi!" Đứa bé nhìn cái hỏa tiễn vừa mới được người đàn ông xếp xong, so với cậu ấy còn to hơn, lớn tiếng khâm phục.

“Bong bóng đại ca, em cũng muốn! Xếp một cái cho em! Xe hơi có được không?” Một bé trai khác kéo kéo tay của người đàn ông hỏi.

“Đương nhiên có thể.” Người đàn ông nở một cười sảng khoái nói.

“Vậy thì em muốn một chiếc xe hơi màu xanh dương, một chiếc xe hơi thật đẹp! Bự hơn cái hỏa tiễn của cậu ấy!” Cậu bé giang rộng hai tay, kéo ra thật dài.

“Được.” Người đàn ông cười cong con mắt một mí thon dài của mình, gật đầu không chút nghĩ ngợi

“Ca ca, vậy em cũng muốn, em muốn cây gậy đánh ma giống như cái kia!” Một cô bé gái cũng chạy tới, chỉ chỉ cái bong bóng ở đằng sau lưng người đàn ông

Trong giây lát, người đàn ông bị một đám trẻ vây quanh, không khí ở trong nhà ăn vườn hoa nhộn nhịp vui vẻ, nhưng Lăng Lỵ ngồi ở trong góc nhà ăn lại không bị ảnh hưởng một tí nào.

Đã mấy tuần rồi, Lăng Lỵ ngồi cách đó vài cái bàn, đơn giản là quan sát người đàn ông kia một cách chăm chú.

Bọn nhỏ kêu người đàn ông là “Bóng bay đại ca”, nhưng Lăng Lỵ biết, “Bóng bay đại ca” tên thật là Doãn Quang Huy, là người biểu diễn bóng bay có hợp đồng với khách sạn vườn hoa này, mỗi chủ nhật đều có mặt ở đây.

Lăng Lỵ đã quan sát Doãn Quang Huy đã lâu.

Không đúng, chính xác mà nói, cô đã quan sát Doãn Quang Huy vài tuần. Thậm chí, cô còn đi tới nhà hàng, hỏi thăm tin tức của anh ta qua bộ phận công tác bóng bay của Doãn Quang Huy; đợi khi Doãn Quang Huy xong việc bóng bay ở nhà hàng, cô đã từng đi theo sau lưng của anh ta, lặng lẽ theo dõi thử xem anh có những ham mê bất lương nào không, cũng để xác nhận anh ta có phải là ứng cử viên lý tưởng theo ý muốn của mình hay không.

Theo như ngoại hình mà nói, tóc Doãn Quang Huy được cắt ngắn ngủn, da trắng, khi cười thì trên má lún đồng tiền hiện ra, khuôn mặt trẻ con trông rất là trẻ trung.

Nếu không phải nhân viên nhà hàng đã từng nói với Lăng Lỵ, Doãn Quang Huy đã ba mươi tuổi, là nhân viên hợp đồng bóng bay chính thức với nhà hàng, Lăng Lỵ tuyệt đối cho rằng anh chỉ là sinh viên đại học đi làm thêm ở nhà hàng mỗi Chủ nhật.

Toàn thân anh tỏa ra khí chất hiền hòa, không có một tí uy hiếp nào, lời nói hành động cũng không giảo hoạt hay là miệng lưỡi trơn tru cùng giả dối lấy lòng người khác, khiến cho người ta có cảm giác thoải mái. Đây là điểm số ấn tượng dẫn đầu trong vố số những người đàn ông mà Lăng Lỵ đã từng quan sát.



Về mặt kinh tế mà nói, Lăng Lỵ muốn tìm một đối tượng không có bối cảnh kinh tế ổn định hay là thế lực hùng hậu, chỉ cần đủ sống qua ngày là được. Tuyệt đối không thể giàu có quá mức, cho nên công việc nghệ sĩ bóng bay của Doãn Quang Huy rất phù hợp với điều kiện này.

Tốt lắm, tuyệt đối không thành vấn đề, chính là Doãn Quang Huy, không còn thời gian để kéo dài do dự nữa rồi, hôm nay cô nhất định phải hỏi, không thể kéo dài được nữa.

Lăng Lỵ nhìn chằm chằm ánh mắt sáng quắt của Doãn Quang Huy, tay trái cầm cái muỗng khuấy đều ly trà trái cây một cách vô ý thức, mỗi lúc một nhanh, cố gắng tạo ra vẻ trấn tĩnh thản nhiên, nhưng kỳ thật trong lòng bối rối khó khăn, thậm chí làm nước trong ly trà bắn ra ngoài.

Không được! Bây giờ không phải là lúc để hoảng hốt, cô cần phải dũng cảm lên, còn phải quả quyết một chút, kiên cường một chút.

Lăng Lỵ cầm khăn giấy lên, tiện tay lau lau cái bàn, che giấu suy nghĩ hổn loạn, đấu tranh với tâm tư kêu gọi bỏ cuộc của mình. Sau khi Doãn Quang Huy kết thúc ở bàn phục vụ, anh đi tới bên cạnh chiếc xe làm việc của mình.

"Xin hỏi, có thể làm trễ nãi một chút thời gian của anh không?" Lời nói vừa thoát ra khỏi miệng, Lăng Lỵ liền hối hận. Làm ơn! Cô đang nói cái gì vậy? Đây quả thực giống như là lời chào hàng của nhân viên tiếp thị mà!

Lăng Lỵ cảm thấy hết sức bối rối, trong lòng đang căng thẳng lại càng căng thẳng hơn, tất cả đều biểu hiện ở trên gương mặt xinh đẹp nhưng cứng ngắt.

"Hả?" Đang cúi người bỏ túi công cụ vào trong xe, Doãn Quang Huy quay đầu lại, chạm mắt với Lăng Lỵ. Khuôn mặt rõ ràng ngạc nhiên vì không ngờ có người kêu mình.

"Xin chào, Tôi tên là Lăng Lỵ, Lăng trong Lăng Ba, Lỵ trên đầu có chữ Thảo.” Dù thế nào đi nữa, tự giới thiệu mình luôn là chuyện nên làm.

"… Lăng Lỵ?" Doãn Quang Huy có chút mơ hồ ngước mắt nhìn Lăng Lỵ, lục tìm trong trí nhớ, không hề có ấn tượng với cái tên này nhưng mặt của Lăng Lỵ thì anh nhận ra được.

Anh nhận ra cô là người vẫn hay đến nhà hàng vườn hoa để ăn cơm, ngồi suốt cả một buổi chiều, lặng lẽ xuất hiện, rồi lặng lẽ biến mất. Cho dù trời mưa cũng chọn nơi có mái che ở khu dùng cơm bên ngoài, nhìn chằm chằm không trung như có vẻ có chuyện phải suy nghĩ, nhưng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Có lúc Doãn Quang Huy đi ngang qua bàn của cô, tươi cười hỏi thăm cô có muốn bóng bay hay không. Lúc nào cô cũng mím môi lắc đầu, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm những tác phẩm bong bóng trong tay của anh.

Phụ nữ xinh đẹp luôn luôn để lại ấn tượng sâu sắc cho người đối diện, huống chi vẻ mặt còn có mấy phần ưu buồn.

Doãn Quang Huy có cảm giác mình đã từng gặp qua Lăng Lỵ ở một nơi nào đó ngoại trừ nhà hàng vườn hoa, nhưng lại không nhớ rốt cuộc mình đã gặp qua ở đâu.

"Chào cô Lăng, cô khỏe không?" Suy nghĩ một lát, Doãn Quang Huy xoay người đóng cửa xe lại, quyết định đi tới chào hỏi Lăng Lỵ, tạm thời bỏ sang một bên chuyện cô nhìn có chút quen mặt.

"Xin hỏi, anh có thể kết hôn với tôi được không?" Lăng Lỵ nhìn chăm chú Doãn Quang Huy một lát, hít vào một hơi thật sâu, dứt khoát như giống anh hùng xuống tay mà nói.

“Hả? Cái gì?” Doãn Quang Huy dụi dụi con mắt, gãi gãi lỗ tai, sau đó lại nhéo nhéo bắp đùi mình một cái, xác nhận là cảm giác đau rất bình thường, không tin hỏi lại: “Cô nói cái gì?”

"Tôi nói… xin hỏi, anh có thể kết hôn với tôi được không?” Lăng Lỵ nhấn mạnh từng chữ, nói xong rõ ràng nhưng mặt lại không chút thay đổi.

Cô nói rất rõ ràng, rõ đến nổi Doãn Quang Huy còn tưởng là mình nghe lầm.

Nhưng mà, câu hỏi này thật là kỳ quái, không phù hợp với nguyên tắc nào cả. Ánh mắt của Doãn Quang Huy chăm chú dừng lại ở trên mặt của Lăng Lỵ, cố gắng nhìn thấu ý tứ của cô.

Bình tĩnh nhìn lại, cô đúng là một cô gái rất xinh đẹp, mặt mũi đoan trang, vả lại còn ăn mặc rất hợp thời trang.

Tóc cô nhuộm màu nâu đậm, hơi xoăn để xõa dài. Trên người mặc một cái áo màu đỏ rực, cổ chữ U, quần jean ống bó màu xanh, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác len cổ lông màu trắng gạo.

Rõ ràng là phong cách rất đơn giản, nhưng phối hợp trên người của cô lại có cảm giác rất tân thời. Khuôn mặt xinh xắn cùng cơ thể cân đối, cộng thêm cách ăn mặc phù hợp khiến cô càng xuất sắc hơn, dễ dàng nổi bật trong đám đông.

Nhưng mà, diện mạo xinh đẹp và biết cách ăn mặc đều không có nghĩa là thần kinh của cô không có vần đề… Tại sao cô lại vô duyên vô cớ chạy tới hỏi một người xa lạ như anh có muốn cùng nhau kết hôn hay không?

Cách nói chuyện cứng ngắc của cô giống như là nói chuyện với tội phạm. Cho dù đổi lời đối thoại thành___ “Thưa ông, chúng tôi nghi ngờ ông đã giết người, xin theo chúng tôi về đồn cảnh sát một chuyến.” ___ cũng không thấy có gì lạ.

Giọng điệu nói chuyện này quá bình tĩnh, bình tĩnh giống như là để che giấu sự bối rối. Nếu không phải là bị thua khi chơi ‘Sự Thật hay Có Dám’, thì chính là tiết mục lừa gạt của đài truyền hình tìm anh làm tối tượng phải không?



"Tại sao tôi phải kết hôn với cô? Không đúng… Tôi nên hỏi, tại sao cô muốn kết hôn với tôi? Đây là tiết mục lừa gạt? Hay là cô đánh cuộc bị thua?” Nhìn thẳng vào mắt của Lăng Lỵ, Doãn Quang Huy thẳn thắn hỏi.

"Không phải." Lăng Lỵ lắc đầu, trịnh trọng nói rõ."Tôi thề, tuyệt đối đây không phải là trò chơi chỉnh người gì đó đâu, lại càng không có liên quan tới bất kỳ tiền đánh cá nào. Tôi thật sự là cần một người đàn ông để kết hôn. Tôi chỉ là muốn đến sở hôn thú đăng ký kết hôn, tuyệt đối không phải là muốn chơi đùa."

"Tại sao?" Sắc mặt cô nặng nề, giọng nói nghiêm túc, không hề có ý đùa giỡn. Nói như vậy… không lẽ là đầu óc có vấn đề sao? Doãn Quang Huy khẽ lui về phía sau nửa bước, dò xét hỏi thử.

“Tôi phải thoát ly ra khỏi gia đình của mình.” Lăng Lỵ mấp mấy môi, giống như cảm thấy sự bộc bạch như thế rất là bất đắc dĩ, nhưng lại không thể không thẳng thắn.

Dù sao, yêu cầu người ta kết hôn với cô vốn là chuyện rất là vô lễ. Mà cô thì đang tìm Doãn Quang Huy để giúp đỡ, nên cô có nghĩa vụ khiến cho Doãn Quang Huy hiểu được tình cảnh của cô. Mặc dù cô không hề muốn đề cập tới lý do gia đình.

"Tại sao? Gia đình của cô như thế nào?" Bất luận từ giọng nói hay từ thái độ của cô, Doãn Quang Huy đều không có cảm thấy cô là người có vấn đề về mặt tinh thần…

Chỉ là, bây giờ có kết luận thì e là còn quá sớm. Dù sao, anh cũng không có chương trình kế tiếp, không bằng cứ tiếp tục hỏi cho ra lẽ. Nếu như cô thật cần người giúp đỡ, ít ra anh cũng không có thẹn với lương tâm.

"Tôi muốn thoát ly khỏi cha tôi.” Mặt của Lăng Lỵ không chút dao động. Câu trả lời thì ngắn gọn nhưng tràn đầy ý tứ, không để lộ tâm tư.

Thoát ly cha? Thoát ly cha có thể có rất nhiều nguyên nhân, thí dụ như bị bạo lực gia đình, bị ngược đãi tinh thần, tệ hơn nữa, có thể là bị xâm phạm cơ thể. Nhưng mà…

“Vậy thì tại sao chỉ có thể kết hôn? Cô có thể không liên lạc với cha cô nữa, có thể bỏ nhà đi, thậm chí còn có thể biến mất khỏi thế gian, cả đời không qua lại với cha cô nữa. Cần gì phải dựa vào chuyện kết hôn để thoát ly gia đình?” Doãn Quang Huy khoanh tay trước ngực nhìn cô.

Bề ngoài, Lăng Lỵ nhìn khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, đã là người trưởng thành có thể tự bảo vệ mình, không giống như những thiếu nữ vị thành niên phải dựa vào cha mẹ hay người giám hộ, thì nên có biện pháp giải quyết  khác, không nên tìm người xa lạ để kết hôn.

Lăng Lỵ im lặng một hồi, không trả lời ngay lập tức.

Doãn Quang Huy thắc mắc nhiều hơn so với tưởng tượng của cô, khiến cô có chút bối rối. Nhưng nghĩ lại thì người bình thường nên có những nghi vấn này. Cô không nên trách cứ Doãn Quang Huy đã hỏi quá nhiều.

"Tôi và cha đã sống nhiều năm nương tựa lẫn nhau. Lúc còn trẻ, sau khi cha tôi thất nghiệp, tôi vừa đi học vừa đi làm.” Do dự một chút, Lăng Lỵ quyết định nói rõ sự thật. Cô vô ý thức vừa sờ sờ má của mình vừa nói, vô tình tiết lộ sự khẩn trương của mình.

“Hừm?” Cho tới bây giờ, những điều nghe được rất là bình thường , Doãn Quang Huy chăm chút nhìn Lăng Lỵ, im lặng đợi cô tiếp tục nói.

“Nhưng kể từ khi tôi chính thức ra đời làm việc, thu nhập ổn định, tình trạng say rượu của cha càng ngày càng nghiêm trọng, lại còn đòi tiền chi phí sinh hoạt mỗi ngày một lớn. Sau này tôi mới biết được ông ấy bắt đầu cờ bạc… Tháng trước, ông ấy cầm sổ tiết kiệm và con dấu của tôi đi ngân hàng rút ra toàn bộ tiền mà tôi đã để dành nhiều năm nay, thua sạch toàn bộ.” Giọng nói của Lăng Lỵ càng ngày càng  cứng ngắc, tâm tư càng ngày càng khẩn trương, nhưng lại không thể không ép mình nói tiếp.

Không sao cả, Doãn Quang Huy chỉ là người lạ, nếu như cuối cùng anh không muốn giúp đỡ, cho anh biết những chuyện này cũng không sao. Lăng Lỵ thuyết phục mình cố gắng giữ được bình tĩnh.

"Không có sự đồng ý của cô?" Sống trong một gia đình hòa thuận vui vẻ, Doãn Quang Huy không thể tưởng tượng nổi.

"Đương nhiên." Nếu cha hỏi qua ý kiến của cô, cô tuyệt đối sẽ hỏi tới số tiền này dùng để làm gì. Cô dành dụm cực khổ nhiều năm nay mới được bấy nhiêu tiền, làm sao có thể để cho cha lấy đi đánh bài được chứ?

“Ông ấy làm sao có thể lấy được sổ tiết kiệm và con dấu của cô?” Suy nghĩ một lúc, Doãn Quang Huy hỏi một câu có lý.

"Lục soát toàn bộ." Lăng Lỵ suy nghĩ một chút, rồi bổ sung một câu."Chúng tôi ở chung một chỗ, tôi không có nghĩ rằng ông ấy sẽ làm như vậy, cho nên không khóa lại tủ sắt hay là mang đi với tôi. Nói cho đúng thì quả thật tôi cũng có chút sơ sót.”


Đã sửa bởi Duy Niệm lúc 16.05.2015, 04:41, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Duy Niệm về bài viết trên: AnnKul, Cyclotron, hanayuki001, maitram123, minhoanh, saoxoay, traiothiem
     
Có bài mới 29.04.2015, 19:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 19.10.2014, 08:55
Bài viết: 2173
Được thanks: 3430 lần
Điểm: 14.02
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Ông Xã Diễn Kịch Quá Giỏi - Chanh Nặc - Điểm: 49
☆ Chương 2:

Doãn Quang Huy hơi nghiêng đầu, trầm ngâm một lát. Từ lúc Lăng Lỵ nói chuyện cho tới bây giờ, cô nói chuyện rành mạch rõ ràng, không có vẻ gì cực đoan nóng nảy, cho nên có thể loại bỏ sự nghi ngờ về bệnh tâm thần. Nhưng mà, bây giờ kết luận vẫn còn quá qua loa, suy nghĩ kỹ một chút, có rất nhiều điều nhỏ nhặt anh vẫn còn chưa hiểu.

"Vậy chuyện này và chuyện cô muốn tìm người để kết hôn có liên quan gì?” Doãn Quang Huy hỏi một trọng điểm mà anh không hiểu nhất.

“Cha tôi nói, dù thế nào đi nữa, tôi chỉ là một người con gái. Tôi không muốn ông ấy dở trò 'sư tử ngoạm' (tham lam, được một lần thì lần sau sẽ đòi hỏi nhiều hơn), tùy tiện đòi lấy đối với tôi. Điều này không có nghĩa là tôi không muốn phụng dưỡng ông ấy. Dù sao quan niệm của ông ấy vẫn còn rất bảo thủ, vẫn còn ý tưởng『 con gái gả ra ngoài như là bát nước đổ đi 』. Ông ấy đã nói rất nhiều lần, sau khi tôi kết hôn thì sẽ không tùy tiện đòi tiền tôi nữa. Cho nên tôi nghĩ, chỉ cần tôi kết hôn, ông ấy sẽ bớt quấy rầy. Ít ra, tôi sẽ có lý do chính đáng không ở chung với ông ấy nữa. Như vậy ông ấy sẽ không lấy được sổ tiết kiệm và con dấu của tôi một cách dễ dàng…”



“Ý của cô là, cô không phải chỉ cần tôi theo cô đi đăng ký kết hôn, mà còn phải sống chung với nhau?” Anh vốn cho rằng Lăng Lỵ chỉ muốn hai người tùy tiện đi đăng ký rồi dàn xếp một cuộc hôn nhân giả tạo. Không ngờ lại còn phải ở chung với nhau? Doãn Quang Huy hết hồn.

“Không, không. Tôi chỉ muốn cho cha tôi 『 nghĩ rằng 』chúng ta sống chung với nhau. Tôi có thể tự mình thuê phòng, một người ở, anh không cần phải ở chung với tôi." Lăng Lỵ vội vàng khoát tay, lập tức giải thích. Trên thực tế, cô cảm thấy tự do hơn nếu không phải cần sống chung với chồng giả.

"Tại sao cô không tìm người quen biết để giúp một tay?" Nếu những lời cô nói là thật, thì Doãn Quang Huy rất thông cảm cho cô. Nhưng cô phải có bạn học nam thân, đồng nghiệp nam, hay bạn bè là con trai chứ? Cần gì phải đi hỏi người không quen biết?

Lăng Lỵ liếc mắt nhìn Doãn Quang Huy một cái, ánh mắt thoáng qua nhẹ nhàng, trên môi hiện ra nụ cười hết sức trong suốt lại có chút tự chế giễu “… Tôi nói không biết nói làm sao.”

Bởi vì rất tự ti, cho nên cô muốn bảo vệ chút tự ái còn sót lại. Có những lời nói với người xa lạ thì thẳng thẳn chân thành, so với nói chuyện với người quen thì đơn giản hơn nhiều.

Ít ra, cô có thể an ủi mình, nếu Doãn Quang Huy không đồng ý, về sau hai người bọn họ đường ai người đó đi, có thể sẽ không gặp lại, cũng không làm tổn thương tự ái hay vấn đề sĩ diện.

“Tôi làm sao biết được lời nói của cô là thật hay giả? Biết đâu những chuyện cô nói đều là bịa đặt thì sao?” Doãn Quang Huy chậm rãi nhướng một cái chân mày.

"Anh hoài nghi như vậy cũng không phải là không có lý, nhưng mà… Nếu anh đồng ý, anh có muốn đi về nhà với tôi một chuyến không? Sau khi anh gặp được cha của tôi, anh sẽ biết rõ những gì tôi kể về hoàn cảnh gia đình của tôi đều là thật, không hề gạt anh."

“Khoan đã! Cô nói là đi về nhà cô? Bây giờ?” Lời đề nghị này quả thật là ngoài dự đoán của người ta mà! Cô cũng biết thức thời quá đi chứ?

“Đúng vậy!” Không hề do dự, Lăng Lỵ trả lời. Cô không hiểu tại sao Doãn Quang Huy lại ngạc nhiên như thế. “Thật ra mà nói, trước đó vài ngày, tôi đã nói với cha tôi là tôi đã có đối tượng rồi. Nếu như anh xuất hiện, cha tôi nhìn thấy người thì sẽ dễ dàng tin tưởng là tôi sắp phải kết hôn.”

Điều này anh hiểu được, nhưng mà…

“Trông cô rất gấp gáp, vì sao vậy?” Có người gấp gáp muốn gả mình đi như vậy sao? Từ đầu tới cuối, đây không phải là một âm mưu chứ là gì?

"Bởi vì…" Lăng Lỵ ngập ngừng. "Tôi đã dùng hết dũng khí của mình mới quyết định mở miệng hỏi anh. Vậy, nay anh đã hỏi, tôi không muốn tiếp tục kéo dài nữa.” Càng kéo dài, cô càng sợ mình sẽ chịu không nổi.

Khi không cô phải tìm kiếm một người xa lạ để giúp đỡ, dùng hôn nhân để thoát khỏi sự dưỡng dục từ nhỏ tới lớn của gia đình cô, lấy chồng để trốn tránh người cha tham lam không bờ bến… Cô thật chán ghét bản thân mình như thế này.

"Đợi chút, tại sao là tôi? Trước kia cô đã hỏi người khác chưa?” Nếu Lăng Lỵ nói cô phải dùng hết can đảm mới mở miệng hỏi anh, vậy thì anh cũng nên biết tại sao Lăng Lỵ lại chọn anh chứ? Hay là cô ‘loạn thương đả điểu’, gặp đàn ông nào cũng hỏi?

“Trước đây tôi chưa từng hỏi qua người khác. Về phần tại sao tôi tìm anh, ách… đó là bởi vì…” Lăng Lỵ nuốt nước miếng, cố gắng tự mình giữ vững vẻ mặt bình tĩnh, cuối cùng, bộ dạng thư giãn hiện ra vẻ lúng túng.

Cô nên nói như thế nào đây? Tại vì diện mạo của Doãn Quang Huy rất hợp mắt, mới nhìn cảm thấy thật gần gũi, dường như lúc nào cũng sẳn sàng giúp đỡ người khác? Hay là nói, cô không muốn tìm một đối tượng có một sự nghiệp tràn đầy hứa hẹn?

Không được, lý do trước có vẻ không thích hợp, lý do sau lại đụng chạm tự ái của người ta. Lăng Lỵ mím môi vài lần, trong giây lát không tìm được câu trả lời thích hợp.

"Tại sao cô không tìm một đối tượng vừa có tiền vừa có địa vị ở trong xã hội để kết hôn?" Thấy cô lâu quá không trả lời, Doãn Quang Huy chủ động hỏi.

Anh nên để ý đến chuyện này. Cho dù những gì Lăng Lỵ nói là sự thật, hoàn cảnh gia đình của cô quả thật là có vấn đề, cần người trợ giúp. Nhưng điều này cũng có thể là cái cớ Lăng Lỵ dùng để lại gần anh, mục đích là xuất thân và tài sản của anh.

Phải, anh nói không có sai, chính là xuất thân và tài sản.

Tuy nhiên người trong nhà hàng vườn hoa không biết anh căn dặn kẻ dưới, anh là chủ quản bộ phận bong bóng hơi, nhằm để che giấu thân phận thật sự của mình đối với người ngoài. Nhưng anh đúng là một trong những người chủ quản thế hệ thứ hai của tập đoạn mỹ phẩm Nghiên Dạng, cũng là người mà mọi người thường hay nói, cậu ấm trong một gia đình giàu có, mới sinh ra đã được ngậm muỗng vàng trong miệng.

Anh ôn hòa khiếm tốn, ít khi bộc lộ thân phận, người ngoài không biết bối cảnh gia đình của anh cũng không phải là chuyện kỳ quái. Mà cuối tuần Chủ Nhật, anh lại cởi bỏ âu phục, thuận theo tính tình giản dị, làm một người nghệ sĩ lang thang tự do tự tại, cũng là niềm vui thú lớn nhất trong sinh hoạt thường ngày của anh.

Doãn Quang Huy chưa bao giờ cho rằng sở thích bong bóng bay vô hại này sẽ có bất kỳ ảnh hưởng gì đối với cuộc sống của anh. Ai mà biết được tự nhiên khi không chạy ra một Lăng Lỵ hỏi anh có muốn kết hôn hay không?

Cho nên, có thể là tình cảnh của Lăng Lỵ thật thảm thương, nhưng cũng có thể cô tiếp cận anh vì mục đích khác; cũng có thể là cô tìm hiểu qua nhiều đường dây khác nhau mà biết được thân phận của anh; vì tài sản của anh mà tỉ mỉ bày mưu lập kế, một bước trở thành thiên nga?

Nghĩ đến đây, Doãn Quang Huy nhíu mày. Mà Lăng Lỵ thì lại không biết trong lòng anh đang nghĩ cái gì, cắm đầu cắm cổ cắn môi, lo lắng phiền não không biết trả lời câu hỏi của anh như thế nào.

"Như vầy, ưm… Tôi không thể tìm một người có tình trạng kinh tế quá tốt…” Không đúng! Nói như vậy không được! Lăng Lỵ suy nghĩ một chút rồi vội vàng đổi lời nói. “Ý của tôi là, tôi không thể tìm một người có sự nghiệp đầy hứa hẹn…” Không phải! Cô đang nói cái gì vậy chứ? Nói như vậy không phải càng hư chuyện sao? “Tôi không phải cảm thấy công việc bóng bay này không có tiền đồ, xin anh ngàn vạn lần đừng có hiểu lầm!” Khoan đã! Đây không phải là giấu đầu lòi đuôi chứ?

Lăng Ly vuốt vuốt tóc bên má, thật muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình.

"Ý của tôi là, tôi cũng từng làm công việc có tính chất như vậy, so với công việc nghệ sĩ bóng bay cũng giống nhau lắm. Cho nên anh đừng hiểu lầm, tôi tuyệt đối không có ý xem thường nghệ sĩ bóng bay." Sau một hồi hốt hoảng lúng túng, Lăng Lỵ tém tém mái tóc bên má lại một cách chỉnh tề, hết sức nghiêm túc trịnh trọng nói rõ, mồ hôi trên trán rịn ra.

"Đừng lo, tôi không có hiểu lầm, cô cứ nói tiếp đi.” Lăng Lỵ bỗng nhiên hốt hoảng, so với phản ứng trầm ổn bình tĩnh của cô thì lại quá khác biệt, không hiểu sao Doãn Quang Huy cảm thấy buồn cười, khóe miệng nhếch lên, mi tâm giản ra.

Giống như là cô đang lo lắng, muốn làm giảm bớt tự ái của anh vậy… Cho nên, cô thật không biết thân phận của anh? Hay là đóng kịch quá giỏi?

Nếu đây quả thật là cô lo lắng thật lòng, không phải ảo tưởng đến tài sản của anh, lấy lui làm tiến, cố làm ra vẻ bí mật, như vậy, anh thật là thích sự ấm áp và thành khẩn của cô.

Xuất thân từ thế hệ giàu có thứ hai, anh đã sớm thấy có người đỏ mặt tía tai, đố kỵ, trong lời nói tràn đầy khinh thị mỉa mai, nhưng lại không thể oán trách họ; còn đối với thân phận nghệ sĩ bóng bay mà nói thì mọi người không có ấn tượng đẹp đẽ gì cho lắm với một người  nghệ sĩ lang thang thu nhập không ổn định, anh cũng đã sớm tập thành thói quen. Cho nên trái lại, cô là người đầu tiên lo lắng làm tổn thương anh.

Cô nói cô cũng từng làm công việc có tính chất như vậy, không biết cô làm nghề gì? Đối với Lăng Lỵ, Doãn Quang Huy đã bắt đầu có chút ấn tượng tốt và tò mò.

"Tôi… à, phải nói thế này, tôi lo lắng nếu như mình kết hôn với một người có mặt mũi, ngoại trừ hào môn khó lường, tôi không thể nào gánh vác; quan trọng nhất là, tôi sợ cha tôi sẽ lợi dụng bên chồng của tôi. Lúc trước cũng vì tôi bắt đầu làm có tiền nên ông ấy mới đòi càng ngày càng nhiều… Nếu như thu nhập của chồng tôi cao hơn, lại rộng rãi, ông ấy sẽ vì vậy mà gây ra nhiều phiền phức cho anh ấy…”

Mặc dù mới vừa rồi phải đề cập tới chuyện xấu hổ ở trong nhà, Lăng Lỵ vẫn cảm giác có trách nhiệm giải thích, khiến cô không được tự nhiên, theo bản năng bắt đầu tém tóc bên má lại.

"Thì ra là như vậy.” Doãn Quang Huy để ý tới phản ứng rất nhỏ của Lăng Lỵ lúc cô khẩn trương. Anh suy nghĩ nghiêm túc một hồi, rồi quyết định tin những gì Lăng Lỵ nói.

Coi như Lăng Lỵ có người cha bởi vì uổng rượu quá nhiều mà nhất thời kích động lấy hết tiền dành dụm của cô ở ngân hàng. Nhưng anh không dám bảo đảm một ngày nào đó, bởi vì ông ta uống mấy ly rượu vào bụng mà chạy đi kiếm con rể để mà đòi tiền.

Suy nghĩ của Lăng Lỵ tuy có vẻ tàn nhẫn, nhưng không phải là không có lý.

"Văn phòng bong bóng bay và công việc nghệ sĩ bóng bay rất tốt, thu nhập có lẽ cũng rất cao. Nhưng đối với cha của tôi mà nói, theo quan niệm truyền thống của ông ấy thì đây không phải là công việc có thể kiếm ra được nhiều tiền. Tôi muốn vì vậy mà có thể tránh được những rắc rối không cần thiết. Anh hỏi tôi vì sao lại chọn anh? Đó là vì nhìn thấy anh là một người tốt, tôi đoán là anh sẽ nghe những lời tôi nói. Cho dù anh không giúp được, ít nhất cũng sẽ không làm cho tôi cảm thấy khó chịu…”

Lăng Lỵ tiếp tục nói, càng nói lại càng khẩn trương, không kìm chế được mà bắt đầu vuốt vuốt tóc bên má. Ánh mắt của Doãn Quang Huy thật khó mà thoát khỏi hành động nhỏ nhặt nhưng lại quyến rũ này của cô.



Mặc dù miệng của cô nói chuyện bình thản, vẻ mặt cũng có rất ít sơ hở, nhưng có thể nhìn ra những hành động vô ý thức của cô có lẽ là vì muốn che dấu sự sợ hãi của mình. Quá bình tĩnh tự chủ sẽ trở thành uổng công vô ích.

Chỉ có điều, rốt cuộc cô vì bộc lộ hoàn cảnh của gia đình cho một người xa lạ, muốn cùng người xa lạ này kết hôn, nên mới cảm thấy khẩn trương? Hay là cô khẩn trương bởi vì phải dụ dỗ, bày mưu lập kế cho anh sụp lỗ?

Doãn Quang Huy cảm thấy anh cần quan sát nhiều khía cạnh hơn, không thể nào tin tưởng Lăng Lỵ ngay lập tức. Dĩ nhiên là không thể đồng ý yêu cầu kết hôn giả của cô được.

“Cô Lăng à, tôi vẫn cảm thấy chuyện kết hôn giả nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, quyết định qua loa thật là lỗ mãng, nên bàn bạc kỹ càng hơn. Cho nên thật là xin lỗi, tôi không thể nào giúp cô được.” Ngẫm nghĩ một hồi, Doãn Quang Huy mới mở miệng như vậy.

Câu trả lời của Doãn Quang Huy hoàn toàn không khiến người ta bất ngờ. Yêu cầu kết hôn giả với cô quả thật là làm khó người khác. Chỉ là… không tránh làm cho Lăng Lỵ cảm thấy hết sức thất vọng.

"Được rồi… tôi hiểu. Cám ơn anh đã nghe tôi nói nhiều như vậy… Cám ơn anh nhiều lắm, xin lỗi đã làm trễ nãi quá nhiều thời gian của anh.” Lăng Lỵ không che dấu được sự mất mác ở trong lòng, hai vai sụp xuống, nói xin lỗi và cám ơn với Doãn Quang Huy rồi xoay người lập tức bỏ đi.

Cô từ từ bước đi thong thả, bóng lưng xa xa rất buồn bã, buồn đến nổi Doãn Quang Huy cảm thấy đau lòng dùm cô một cách không tự chủ được.

Nhưng mà, người bình thường sẽ không ai đồng ý một yêu cầu như thế cả, phải không?

Huống chi, có lẽ qua khỏi góc đường kia, cô sẽ gọi điện thoại cho đồng đảng âm mưu lấy sắc gạt người, báo cáo kế hoạch của cô đã thất bại, rồi sau đó sẽ thảo luận mục tiêu kế tiếp, hay là bước kế tiếp sẽ làm cái gì. Anh không cần phải đồng cảm nhiều như thế.

Nhưng mà, nếu như cô thật sự là một cô gái đơn thuần cần sự giúp đỡ thì sao?

Không phải là anh đã phụ lòng một người con gái vất vả lắm mới có can đảm quyết định tìm người xa lạ để giúp đỡ?

Doãn Quang Huy nhíu mày, càng đoán càng lo lắng.

Được rồi, xem ra trơ mắt không giải quyết chuyện này thì trong lòng sẽ không yên vài ngày.

Nhìn bóng lưng của Lăng Ly, Doãn Quang Huy quả quyết lấy điện thoại di động ra, liên lạc với bảo vệ cá nhân, sau đó đi theo sau.


Đã sửa bởi Duy Niệm lúc 16.05.2015, 04:40.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Duy Niệm về bài viết trên: AnnKul, Cyclotron, Lavender - Blue, dorae, hanayuki001, lebang19942013, maitram123, minhoanh, saoxoay, traiothiem
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: muanhobaybay, Mèo.....Lười, song yến, Tiên tử và 968 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 384 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 364 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 290 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.