Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất

 
Có bài mới 24.01.2015, 23:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới [Hiện đại] Đợi em nói yêu anh - Tiểu Thất - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đợi em nói yêu anh

Truyện tự sáng tác
Tác giả: Tiểu Thất
Lịch post: không rõ. Sau khi "Trọn đời trọn kiếp" hoàn thì sẽ post đều

images


Giới thiệu:
Nhút nhát, sợ hãi, trầm mặc, quái dị
Kiêu ngạo, lạnh lùng, yêu mị, tà tứ
Rốt cuộc...
Đâu mới là cô
Trong con mắt của người khác, cô chính là một kẻ vô dụng sinh ra để bị coi thường.
Đâu có ai biết rằng cô luôn dùng một chiếc mặt nạ vô hình che giấu tất cả, trong bóng tối mà cười nhạo họ ngu muội xuẩn ngốc.
Bọn họ tưởng rằng họ là người thắng, nhưng đâu biết rằng trong cuộc chiến này họ vốn không đủ tư cách tham gia.
Anh
Một chàng trai ôn hòa như gió xuân
Một người luôn dùng sự ngụy trang để che giấu sự lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Vốn là hai kẻ xa lạ.
Lại giống nhau đến lạ kì.
Bị cô thu hút, bị cô ám ảnh.
Từng bước khám phá vẻ đẹp của cô, lại không thể khống chế nổi trái tim mình.
Dù em xa cách... Dù em lạnh nhạt
Anh sẽ đợi... đợi em nói yêu anh!!!

Mục lục

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5

Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10

Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15

Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20

Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25

Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30

Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35

Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40

Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45

Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50

Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55

Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2



Truyện đan xen giữa vườn trường, một chút hắc bang, tuyệt đối sủng, nữ siêu cường, hoan nghênh nhảy hố :)



Đã sửa bởi Trgtrgnd96 lúc 26.01.2015, 11:38, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 24.01.2015, 23:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 1 : Đồ quái dị. - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đầu thu, những cơn gió mát lạnh thoảng qua hòa lẫn với những tia nắng ấm áp còn sót lại của mùa trước. Gió khẽ khàng thổi bay những chiếc lá tiêu điều mới rụng, thổi bay cả mái tóc của những người rảo bước trên đường.

Người ta thường nói trong bốn mùa, mùa thu là mùa của tình yêu, lãng mạn, xinh đẹp, là mùa của những đôi lứa hẹn hò quấn quýt. Nhưng người ta lại không biết rằng, mùa thu cũng là mùa của sự xơ xác, tiêu điều, mùa của những cuộc cãi vã chia tay để đến với những cuộc tình mới, nhất là những trường hợp như thế này...

"Anh, đừng như vậy. Em đã làm gì sai chứ, tại sao anh lại đối xử như vậy với em. Anh nói đi. Chỉ cần anh nói,nhất định em sẽ sửa mà. Anh nói đi.."

Trên một góc sân trường diễn ra một tình cảnh chẳng mấy xa lạ. Một cô gái với mái tóc đen dài, đôi mắt to tròn phủ một tầng hơi nước, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn trong chiếc váy màu hồng nhạt. Chỉ là từng câu từng chữ bật ra lại hòa trong tiếng nức nở nghẹn ngào, hai hàng lệ lăn dài trên má càng tăng thêm vẻ yếu đuối mỏng manh khiến cho người ta thương tiếc.
Đáng tiếc rằng người con trái đứng trước mặt cô không hề nằm trong số đó. Hai tay anh ta xỏ vào túi quần, dáng đứng thẳng tắp, cặp mắt phượng đào hoa còn xẹt qua một tia chán ghét không kiên nhẫn

" Không sao cả. Chúng ta đã chia tay rồi. Cô đừng bám lấy tôi nữa"

Bạc môi phun ra một câu khiến cho người con gái càng khóc dữ hơn, túm chặt cánh tay người con trai không buông. Cho đến khi người con trai không thể chịu được nữa định quay đầu bước đi thì cô ta đột ngột quỳ xuống, tay túm chặt lấy ống quần anh, oa oa khóc lớn.

"Minh, đừng như vậy. Em thật sự rất yêu anh.. em không thể sống thiếu anh được..."

Cô gái vốn rất xinh đẹp, vẻ đẹp ngây thơ dịu dàng, hơn nữa lại còn đang khóc như hoa lê đẫm mưa, trong miệng còn không ngừng cầu xin chàng trai, nhận hết tội lỗi về mình khiến cho một số người đi qua cảm thấy bất bình, nhất là mấy người con trai muốn tiến lên nói giúp mà không dám. Một số khác dường như đã thấy tình cảnh này quá nhiều lần, nhiều lắm chỉ để lại ánh mắt thương hại chế giễu thậm chí còn đứng ngay gần đó mà bày ra một bộ dáng xem kịch vui.

Cách đó không xa có một cô gái khác còn không thèm nhìn lâu một chút, cúi gằm mặt xuống nhanh chóng bước đi. Cô giơ tay kéo thấp chiếc mũ lưỡi trai màu trắng đang đội xuống, che đi nụ cười nhạt và tia chế giễu nơi đáy mắt. Cô thật sự không hiểu rốt cuộc thứ tình yêu thần thánh trong mắt bọn họ là gì mà phải dùng cả lòng tự trọng, tự tôn để đánh đổi như vậy.

Bộp

"Đi đứng kiểu gì đấy. Không có mắt à"

Giọng nói kiêu ngạo mà chanh chua vang lên khiến cho cô gái đội mũ trắng hơi hơi ngẩng đầu,  nhưng rồi cũng chỉ liếc nhẹ một cái rồi lại tiếp tục đi về phía trước.

" Ơ. Con này...."

"Thôi đi mày. Chấp nhặt với đồ điên ấy làm gì"

"Hừ. Đúng là đồ quái dị"

Cô gái có giọng nói chanh chua cùng với người bạn bên cạnh tức giận chửi một tiếng, sau đó liền quay ngoắt đi, trong mắt tràn ngập sự khinh thường. Cô gái đội mũ trắng rõ ràng nghe thấy lời của hai người kia nhưng ngoài mặt vẫn mang bộ dáng lạnh nhạt bình tĩnh, không hề có chút phản ứng như thể đó đã là điều quá đỗi quen thuộc.

Phải rồi. Đồ điên. Đồ quái dị. Ai cũng gọi cô như vậy. Cơ hồ cả cái trường đại học Thanh Hoa này đều gọi cô như vậy. Nhưng mà cô không quan tâm. Bọn họ thích thì để bọn họ gọi cho chán đi. Dù sao, họ làm như vậy mới đúng là điều cô muốn.

Cô gái đội mũ lưỡi trai trắng, tóc đuôi ngựa buộc ra sau,dáng người cao gầy, trên người mặc một một chiếc áo sơ mi trắng dài và một chiếc quần jean đơn giản. So với học sinh trường Thanh Hoa ăn mặc quần áo là lượt, nhất là những học sinh nữ ngày nào cũng trang điểm chải tóc cầu kì thì cô quả thật là quá mức đơn giản tầm thường, thậm chí còn có phần xuề xòa. Điều đáng nói là cô luôn cúi gằm mặt xuống, che giấu cả khuôn mặt qua gọng kính dày cộp và chiếc mũ lưỡi trai màu trắng.

Lâm Vũ vội vã rảo bước về phía trước, cô thực sự đang vội, không có thời gian mà để ý đến những việc khác nữa. Ghé qua cửa hàng mua một bó hoa hồng trắng rồi bắt xe buýt đến bệnh viện thành phố. Theo thói quen đi lên đến tầng 4, nhẹ nhàng mở cửa phòng bệnh rồi bước vào trong. Phòng bệnh đặc biệt cực kì rộng rãi thoáng mát, đồ đạc trong phòng đều màu trắng khiến cho không gian thậm chí có chút trống trải.

Phòng bệnh vốn không có ai, cô đơn giống như là nó nên như vậy. Lâm Vũ vứt bó hoa hồng cũ đã khô héo, cắm bó hoa mới vào chiếc bình thủy tinh đầu giường rồi bước đến bên cạnh cửa sổ, kéo rèm mành đang che khuất sang hai bên để ánh sáng từ bên ngoài chiếu sáng cả căn phòng. Cô mở hé cửa ra một chút để gió mát lùa vào, cuốn đi mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt. Mẹ luôn nói không thích mùi này, cũng không thích vào bệnh viện. Chỉ là không biết bây giờ mẹ còn có thể cảm nhận được mùi thuốc đáng ghét này nữa không.

Lâm Vũ kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh giường, một tay nhanh nhẹn tháo chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống, để lộ ra khuôn mặt vốn bị che khuất. Đó là một khuôn mặt hết sức bình thường, ngũ quan nhạt nhòa, thậm chí dù có lẫn vào trong đám người cũng không ai có thể nhận ra. Tuy vậy, cô có một đôi mắt rất đẹp.

Đôi mắt to tròn, hai con ngươi đen nhánh long lanh có thần dưới hàng mi dài cong vút như cánh quạt. Một cặp mắt trong suốt không chút tạp chất, dường như không nhiễm chút khói bụi thế gian, dễ dàng hút người ta vào trong ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Chỉ là vẻ đẹp của đôi mắt lại bị che khuất đi một phần dưới lớp kinh dày cộp cổ hủ ấy.

Lẳng lặng quan sát người trên giường, đôi bàn tay nhỏ bé của cô bao lấy tay người ấy, nhẹ vuốt ve. Trên chiếc giường bệnh lớn lúc này là một người phụ nữ đã có tuổi, hai mắt nhắm nghiền. Sắc mặt tuy có chút nhợt nhạt hốc hác nhưng lại không thể che giấu được vẻ đẹp một thời. Các đường nét trên khuôn mặt cực kì hài hòa, đường nét tinh xảo, nếu như làn da không tái ngắt, đôu môi không chút huyết sắc thì ắt là một mĩ nhân nghiêng nước nghiêng thành.

"Mẹ, Vũ nhi đến rồi đây. Mẹ có nhớ con không"

"Mẹ, mẹ nhớ Vũ nhi sao,Vũ nhi cũng rất nhớ mẹ"

"Mẹ, hôm nay con đi qua cửa hàng mì mà hồi nhỏ mẹ hay dẫn con đến ăn. Đợi mẹ tỉnh lại chúng ta lại đi ăn có được không. Đã rất lâu không đến đó ăn rồi"

"Mẹ..."

"Mẹ..."

Người nằm trên giường không trả lời nhưng dường như cô gái không nhận ra điều đó. Cô vẫn nhẹ nhàng nói, nhẹ nhàng thủ thỉ từng điều, khuôn mặt vẫn nở nụ cười nhợt nhạt. Tiếng nói của cô rất hay. Từng âm thanh trong trẻo mát lạnh như tiếng chuông bạc khiến cho người nghe cảm thấy rất dễ chịu. Chỉ là người trên giường kia đôi mắt vẫn nhắm nghiền, không một chút phản ứng

"Mẹ. Mẹ tỉnh dậy đi được không. Con nhớ mẹ lắm... thật sự rất nhớ... rất nhớ. Con sắp không trụ được nữa rồi"

Hai hàng mi dài nhẹ cụp xuống che đi sự cô đơn thống khổ nơi đáy mắt, nhưng chỉ một lúc lại cố nặn ra một bộ dáng vui vẻ và nụ cười nhạt nhẽo cứng ngắc

"Mẹ, mẹ từng nói không thích Vũ nhi khóc. Vũ nhi sẽ không khóc, không buồn đâu. Vũ nhi sẽ luôn tươi cười đợi mẹ tỉnh dậy, có được hay không"

Két

Y tá đột nhiên kéo cửa phòng bệnh ra rồi đẩy xe thuốc đi vào. Nữ y tá nhìn thấy Lâm Vũ ngồi đó thì có chút ngạc nhiên còn Lâm Vũ chỉ lạnh nhạt gật đầu chào hỏi. Nữ y tá dường như cũng đã quá quen với việc này, chỉ nhanh chóng vào thay thuốc và làm một số việc khác rồi bước ra ngoài. Bệnh nhân trong phòng này bị như vậy đã một năm rưỡi rồi vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh lại, bác sĩ nói có lẽ sẽ không bao giờ tỉnh lại được nữa. Nhưng mà cô bé kia lại  không đồng ý cho bọn họ rút máy thở ra, hơn nữa lại còn yêu cầu bọn họ sử dụng loại thuốc tốt nhất, đắt nhất, hàng ngày chăm sóc đặc biệt cho bệnh nhân.

Bệnh viện này vốn là bệnh viện trung tâm của thành phố, giá phòng bệnh bình thường đã rất cao chứ chưa kể đến phòng bệnh loại đặc biệt mức giá một ngày bằng nửa tháng lương người bình thường, vậy mà cô bé đó vẫn trả đủ, hơn nữa lại còn gửi gắm rất nhiều tiền để mua thuốc men.

Rõ ràng chỉ là một cô bé, lại có thể có nhiều tiền đến thế. Các bác sĩ, y tá trong bệnh viện đều biết, suốt một năm rưỡi, căn phòng này ngoài cô bé đó ra cũng không hề có người nào khác đến thăm bệnh nhân, thêm vào đó sự cố chấp của cô bé kia quả thật khiến cho các bác sĩ vừa thương lại vừa lắc đầu ngao ngán.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: Little Ruby, cốm, lanc3, lynhnolove115, piggy lovly, xinh29, yurii
     
Có bài mới 26.01.2015, 01:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:26
Bài viết: 174
Được thanks: 430 lần
Điểm: 30.15
Có bài mới Chương 2 : Anh hai - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lâm Vũ ở lại bệnh viện thêm một lúc rồi cũng rời đi, nhưng không phải trực tiếp về nhà mà đi đến một nhà vệ sinh công cộng sạch sẽ. Bước vào phòng vệ sinh, cô thuần thục tháo chiếc ba lô to đùng đằng sau lưng xuống, lấy ra một chiếc áo khoác da màu đen kiểu dáng mới nhất, thuận tiện tháo chiếc mũ lưỡi trai trên đầu và chiếc kính dày cộp xuống ném vào trong ba lô. Lấy ra một cái gương nhỏ, Lâm Vũ quay mặt sang một bên trái một chút rồi nhanh nhẹn dùng ngón tay miết nhẹ một đường từ dưới lỗ tai phải ra trước. Điều đáng ngạc nhiên là từ vị trí đó, một lớp màng mỏng nhẹ như tờ giấy từ từ bong ra, dần dần được lột ra khỏi toàn bộ khuôn mặt để lộ một dung nhan mới .

Đó không phải thứ gì xa lạ mà chính là một lớp mặt nạ da người, đúng vậy, là mặt nạ da người cực kì tinh xảo. Lâm Vũ nhìn lớp mặt nạ mình đang cầm trong tay, thở nhẹ một hơi. Đây chính là bảo bối của cô đấy, nhớ hồi đó cô phải nhờ một chuyên gia về thẩm mĩ bên Hồng kong làm giúp tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền. Lớp mặt nạ này thật sự rât mỏng, rất nhẹ, sờ vào giống như da người thật, hơn nữa màu cũng rất ăn khớp với da thật nên khi mang lên mặt vẫn có cảm giác rất tự nhiên, nếu như không thật sự để ý kĩ sẽ không thể nào nhận ra.

Chiếc gương nhỏ phản ánh hình ảnh của cô gái trong gương. Khuôn mặt trái xoan tinh tế, làn da trắng mịn màn như trứng gà bóc. Chiếc mũi dọc dừa cao thẳng, chóp mũi nhỏ, đôi mắt to tròn đen láy quyến rũ và hàng mi cong dài như cánh quạt. Đôi môi anh đào hé mở, đỏ mọng căng đầy khiến người ta chỉ muốn cắn một cái. Không thể ngờ rằng dưới lớp mặt nạ mỏng tang ấy lại là khuôn mặt xinh đẹp thanh lệ thoát tục có thể câu hồn người, ngũ quan tinh xảo đẹp đẽ đâu còn chút dấu vết nào của ngũ quan mơ hồ lúc trước.

Lâm Vũ khoác chiếc áo da lên, cất những thứ đồ còn lại vào trong ba lô rồi tự tin bước ra ngoài. Chiếc giày thể thao nện xuống mặt đường từng bước một, phong thái tự tin làm nổi bật dáng người cao gầy khác hẳn với bộ dạng sợ sệt nhút nhát lúc trước. Kể ra cũng thật kì lạ, vẫn một bộ đồ như vậy không có gì thay đổi, chỉ có khí chất đột ngột chuyển biến lại có thể khiến cho toàn thân phát ra sự quyến rũ vô hạn, giống như hoàn toàn biến thành một người khác.

Nếu như những người đã từng gặp cô lúc chiều nhìn thấy bộ đồ mà cô đang mặc, có lẽ có đánh chết họ cũng sẽ không tin rằng hai người lại là một, có chăng cũng chỉ là sự trùng hợp tình cờ. Một bên là một con bé quái dị dung nhan thường thường, một bên là một đại mỹ nhân hấp dẫn đến tận xương, đúng thật là không thể dễ dàng đem ra so sánh.

Lâm Vũ đi ra ngoài đường, bắt một chiếc taxi rồi đến thẳng Hoàng gia. Hoàng gia không phải nơi nào khác mà chính là quán bar có đẳng cấp nhất thành phố, nói thẳng ra chính là nơi tiêu xài xa xỉ của những kẻ có tiền. Chỉ cần có đủ tiền, đến với Hoàng gia, bạn sẽ được chăm sóc như một quý tộc thực thụ. Nói là quán bar nhưng thực chất không gì là không có, từ quán ăn, sàn nhảy cho đến phòng nghỉ, sòng bạc,... không thiếu một thứ gì. Hoàng gia chỉ mới nổi lên trong khoảng 5 năm trở lại đây, nhưng danh tiếng lên nhanh như diều gặp gió, ở đây mặc dù gọi là bar nhưng lại là quán bar cao cấp, không có cái không khí hỗn tạp xô bồ mà cực kì trang nhã lịch sự, nói đơn giản chính là ăn chơi có tổ chức.

Nghe nói khi Hoàng Gia thành lập không lâu đã có không ít kẻ đến quậy phá, tiêu biểu là một băng nhóm khá nổi thời kì đó muốn đến chiếm địa bang. Không ngờ ngày hôm sau tên lão đại của nhóm đó chết không rõ nguyên nhân, bị người ta phơi xác ngoài đường, cả băng đảng bị diệt trong một đêm. Từ đó người ngoài luôn cho rằng đằng sau Hoàng Gia có thế lực khủng chống lưng nên cũng không ai tự tiện chọc ghẹo nữa, tất nhiên là không kể đến một số kẻ không biết tự lượng sức mà nhòm ngó.

Lâm Vũ đi một mạch vào thang máy, không gặp sự ngăn trở của bất kì người nào. Tất cả người trong đây đều biết cô là khách có thẻ bạch kim, là ngươi thân thiết của ông chủ nên không ai dám đắc tội. Hội viên trong Hoàng Gia phân làm bốn cấp bậc: Thường, Bạc, Vàng, Bạch kim. Thẻ thường và bạc thì có rất nhiều, chỉ cần là khách quen thường xuyên lui tới đều được cấp. Còn thẻ có cấp bậc vàng thì quý hơn nhiều, được làm bằng vàng thật, giúp hội viên có thể sử dụng phòng nghỉ không cần đặt trước, hưởng thụ toàn bộ ưu đãi của quán. Đương nhiên để có được thẻ vàng toàn là những cán bộ cấp cao tiêu tiền như nước, nếu không thì cũng là những người cực kì có ảnh hưởng trong thành phố.

Cấp độ cao nhất đương nhiên là thẻ Bạch kim được phủ kim cương lên trên , độ quý giá không cần phải nói, cho đến nay cũng chỉ mới có 5 người có được thẻ này mà Lâm Vũ lại là một trong số đó. Có được một tấm thẻ vàng của Hoàng gia, chưa kể đến thẻ Bạch Kim đã có thể khẳng định vị trí tài lực địa vị của mình trong thành phố, thậm chí còn có giá trị hơn là mấy tấm bằng chứng nhận vậy.

Lâm Vũ theo thói quen bước đến chỗ thang máy chuyên dụng, thang máy này những người bình thường tuyệt đối không được bước vào, hai bên thang máy đều có ngươig canh giữ cẩn mật. Hai người đó thấy Lâm Vũ thì cung kính cúi chào, giúp cô ấn nút thang máy rồi đứng sang một bên. Lâm Vũ cũng chỉ gật gật đầu đáp trả rồi lạnh nhạt bước vào, không ấn nút chỉ bất kì tầng nào mà ấn một nút đỏ ngay bên dưới bảng điều khiển. Chỉ một chốc thang máy liền di chuyển, nhưng không phải tiến lên trên như bình thường mà chính là đi xuống tầng hầm, nơi bí mật nhất ở Hoàng gia.

Một đường đi vào bên trong như thể đã đi cả trăm nghìn lần, Lâm Vũ đi thẳng đến trước mặt một căn phòng có cửa làm bằng nhung đỏ, không gõ cửa mà trực tiếp bước vào. Trong căn phòng lúc này có 3 người, hai nam một nữ, tất cả đều đang thư thái ngồi trên ghế salon mà ăn hoa quả nói chuyện. Hai người con trai có lẽ là anh em sinh đôi, vẻ ngoài giống nhau y như đúc, chỉ là nếu nhìn kĩ sẽ thấy một người mắt nâu, một người mắt đen, người mắt đen khí chất vô cùng lạnh lùng, cứng ngắc còn người mắt nâu thì có vẻ hoạt bát hơn một chút, ánh mắt cũng có thần hơn. Cô gái kia thì giống như là con lai, mái tóc màu hạt dẻ uốn thành từng lọn xoăn to xõa ra sau, đôi chân thon dài không hề kiêng nể gì mà gác lên bàn, bàn tay cầm một chùm nho mọng nước từ từ ăn, có vẻ rất ngon miệng. Tất nhiên cả ba người đều là tuấn nam mĩ nữ hàng thật giá thật, mỗi người một khí châts khác nhau nhưng đều có điểm nổi bật riêng.

Những người ngồi bên trong căn phòng nghe thấy tiếng mở cửa đều ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đến là Lâm Vũ thì cả đám đều mang một vẻ mặt vui mừng giống nhau, ngay cả người con trai mắt đen kia ánh mắt cũng toát ra tia nhu hòa nhàn nhạt. Cô gái thì không phải nói, trực tiếp vứt chùm nho vào mặt người con trai mắt nâu, bật dậy từ trên chiếc salon đắt tiền rồi phi thẳng về phía Lâm Vũ

"El, sao giờ em mới đến ah. Suốt một tháng nay em đi đâu, có biết là chị nhớ em lắm không "

Tên mắt nâu kia theo bản năng né tránh chùm nho mà người nào đó ném tới, trong mắt không hề có sự tức giận mà chỉ có sự bất đắc dĩ, giống như đó là chuyện đã quá đỗi quen thuộc. Anh ta từ từ đứng dậy từ trên ghế, hai tay khoanh trước ngực, hướng Lâm Vũ cười rộ lên để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp

"Hi, Ella. Em cũng chơi kĩ quá đấy"

Lâm Vũ cũng không giằng cánh tay đang túm lấy mình ra mà trực tiếp kéo cô gái tóc nâu về phía ghế ngồi, hướng chàng trai mắt đen chào một tiếng rồi từ từ mở miệng

"Em không chơi mà là em bận thi"

Câu nói làm chàng trai mắt nâu suýt nữa ngã ngửa ra sau, ngay cả cô gái kia cũng há hốc mồm. Thi. Đúng rồi. Họ quên mất Lâm Vũ cũng chỉ mới học đại học, có lẽ cũng chỉ kém họ một hai tuổi là cùng. Thật ra họ không hề biết rõ tuổi của Lâm Vũ, họ chỉ biết rằng trong năm người bọn họ cô là người ít tuổi nhất, ngay cả tên thật của cô họ cũng không biết rõ, chỉ biết gọi cô bằng tên tiếng anh mà cô hay dùng. Ở với nhau ba năm, làm việc với nhau ba năm,nhưng Ella vẫn là một bí ẩn đối với tất cả bọn họ. El là người nhỏ tuổi nhất trong năm người bọn họ, tuy thế, trong năm người bọn họ ngoại trừ lão đại ra có lẽ cô là người giỏi nhất, cũng là người có nhiều điều bí mật nhất. Nghe nói cô đi theo lão đại đã năm năm, vậy mà ngay cả lão đại cũng chẳng biết rõ về cuộc sống thật về cô. Tất nhiên suốt ba năm hợp tác cũng đủ để bọn họ hiểu rõ tính cách của cô, cũng hiểu là cô có điều gì đó khó nói, vì thế mà tất cả bọn họ đều tôn trọng đời tư của cô, không ai thắc mắc hay hỏi đến. Cô đã không muốn nói thì bọn họ cũng sẽ không ép.

"Anh hai đâu?"

Lâm Vũ cắn một miếng táo lớn, vị ngọt ngọt chua chua tan ra trong miệng. Không hiểu sao cô thích ăn táo nhất, mỗi lần ăn táo đều khiến cho tâm trạng cô rất tốt.

"Ah, El, em đi gọi lão đại đi. Anh ấy nói khi nào em đến thì gọi anh ấy đó"

Anh hai trong miệng Lâm Vũ chính là người  mà bọn họ gọi là lão đại, cũng chính là trưởng nhóm của bọn họ. Ba người bọn họ đều gọi anh là lão đại, chỉ có El là không gọi như vậy, cô luôn gọi là anh hai hết sức thân thiết, dù cho họ biết rõ rằng hai người hoàn toàn không có quan hệ máu mủ ruột thịt.

Lâm Vũ nghe thấy vậy thì trên tay vẫn cầm một quả táo đang gặm dở, bước sang một căn phòng khác, cũng không hề gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa vào. Cả căn phòng rất tối, chỉ có ánh đèn vàng mờ mờ hắt lên phía người đang ngồi trên chiếc bàn làm việc, không, đúng hơn là người đó đang ngủ.

Lâm Vũ bước nhè nhẹ đến bên bàn làm việc, cố gắng không để phát ra một tiếng động gì đánh thức người đang ngủ say. Có lẽ anh đã quá mệt mỏi rồi, hai mắt nhắm nghiền, hai hàng mi dày rũ xuống tạo một lớp bóng mờ mờ. Lâm Vũ nhẹ nhàng vén sợi tóc lòa xòa trước trán anh, động tác rất nhẹ, rất cẩn thận nhưng cũng đã đánh thức người nào đó với tính cảnh giác rất cao. Bàn tay to của người kia túm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, bao lại, cảm giác ấm áp mềm mại ấm áp làm anh thỏa mãn, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Điều kì lạ là anh lại không phản ứng quá lớn, như thể anh đã cảm nhận được người đến là cô. Lâm Vũ không rút tay ra, đứng nguyên tại chỗ một lúc. Quả nhiên, chỉ một lúc sau anh chợt mở mắt, đôi mắt màu hổ phách sáng quắc nhìn thẳng vào cô, đôi mắt nhiễm ý cười. Lâm Vũ cũng cười nhẹ, mềm mại gọi một tiếng

" Anh hai"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trgtrgnd96 về bài viết trên: Bora, Dương_Dương_1412, cốm, lanc3, yurii
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.