Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Người yêu hai mặt của tôi - Kim Đại

 
Có bài mới 16.01.2015, 14:55
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 6082
Được thanks: 77393 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới [Hiện đại] Người yêu hai mặt của tôi - Kim Đại - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images
Tác phẩm
NGƯỜI YÊU HAI MẶT CỦA TÔI
Tác giả: Kim Đại
Số chương: 61 (luôn ngoại truyện)
Converter: Ngocquynh520
Editor: Team TieuKhang
Nguồn: https://diendanlequydon.com


EBOOK


Giới thiệu ngắn:

Vương An An không hiểu sao mình lại có một loại ảo giác rằng Cố Ngôn Chi trước mặt cô lúc này chính là cậu bé ăn xin năm đó.

Dường như thời gian không hề chia cắt bọn họ. Anh vẫn là cậu bé vô cùng ỷ lại cô, thích đi theo sau lưng cô....

======

Lịch post vô chừng, sẽ hoàn sớm nhất trong thời gian có thể!!!


♡♡MỤC LỤC♡♡


BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5
Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10
Chương 11 - Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 - Chương 15
Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương 19 - Chương 20
Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24 - Chương 25
Chương 26 - Chương 27 - Chương 28 - Chương 29 - Chương 30
Chương 31 - Chương 32 - Chương 33 - Chương 34-  Chương 35
Chương 36 - Chương 37 - Chương 38 - Chương 39 - Chương 40
Chương 41 - Chương 42 - Chương 43 - Chương 44 - Chương 45
Chương 46 - Chương 47 - Chương 48 - Chương 49 - Chương 50
Chương 51 - Chương 52 - Chương 53 - Chương 54 - Chương 55
Chương 56 - Chương 57 - Chương 58 – NT -Chương 59 – NT2
Chương 60 - Chương 61



Đã sửa bởi TieuKhang lúc 14.09.2017, 12:05, lần sửa thứ 35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.01.2015, 22:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 6082
Được thanks: 77393 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không có gì là không thể - Kim Đại - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

Vương An An cảm thấy hai mắt mình như sắp tóe lửa. Vì buổi phỏng vấn sáng nay mà chưa tới sáu giờ cô đã phải thức dậy, đánh răng rửa mặt rồi đến mặc quần áo soi gương chải đầu, bận rộn loay hoay mãi tới tận bảy giờ. Vốn có tận hai mươi phút rảnh rỗi thì mẹ già lại thấy cô ngồi không trên ghế sofa liền sai cô ra ngoài mua bữa ăn sáng.

Vương An An cũng đi vì cô nghĩ xuống lầu mua đồ ăn sáng thì cũng chỉ mất một lúc thôi không tốn nhiều thời gian lắm. Nhưng hôm nay đúng thật xui xẻo, gặp phải cái ngày người mua bánh quẩy đông nghẹt, cửa hàng lại không đủ người phục vụ, cuối cùng đợi đến lượt Vương An An thì đã mất hơn mười phút. Vương An An mang bữa ăn sáng lên lầu rồi phải chạy xuống đi tìm xe đạp, đã chậm mất năm sáu phút so với dự kiến ban đầu.

Kết quả vừa ra khỏi cửa Vương An An liền sững sờ. Không hiểu sao trong khu chợ chật hẹp bình thường chỉ đủ cho một chiếc xe đẩy chở rau xanh hôm nay lại đông như thế. Người đông như kiến, chen chúc nhìn đâu cũng thấy người. Người ở bên trong không được ra, người bên ngoài chen mãi không vào nổi. Các ông lão bà cụ lớn tuổi chen chúc trong dòng người không ngừng càu nhàu, đi rề rề như rùa bò, mất cả buổi mà vẫn không nhích lên được bước nào.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện muộn buổi phỏng vấn quan trọng, Vương An An liền chẳng để ý đến hình tượng thục nữ nữa. Cô lập tức vác xe lên len lỏi qua dòng người. Cô cũng bất chấp đằng trước có bà cụ đang bê rổ trứng gà, liều mạng mở một “đường máu” cho mình trong khu chợ chật ních.

Chen lấn đến chỗ chật nhất, Vương An An mới hiểu tại sao khu chợ này hôm nay lại tắc nghẽn như vậy. Ngay tại nơi mà ngay cả một chiếc xe ba bánh cũng không dễ lách nổi đang đậu một chiếc xe ô tô màu đen.

Xe rất lớn, đừng nói xe không lách qua được mà ngay cả người đi bộ cũng phải nghiêng người mới đi nổi.

Vương An An thở không ra hơi, tên nào lái xe ngu thế, không biết đây là chợ sao, đường nhỏ như vậy mà còn cố chen vào, đi đường vòng một chút thì chết à, bây giờ hại chỗ này kẹt cứng, dù cô có khiêng xe lên cũng không qua được!

Vương An An tức giận để xe xuống, sau đó hít sâu một hơi rồi lại vác xe lên. Vì buổi phỏng vấn hôm nay cô đã buộc tóc, vì để mình trông xinh đẹp hơn cô còn cố ý mua một chiếc kẹp tóc hình bươm bướm đang thịnh hành nhất hiện nay.

Giờ thì hay rồi, đầu tóc bù xù đã đành, lớp trang điểm mất cả buổi để tô tô vẽ vẽ cũng tiêu tùng luôn.

Lúc Vương An An vác xe lên cô đã nghĩ: Nếu người có thể đi qua vậy thì khiêng xe lên cũng có thể chen qua được.

Nhưng Vương An An đã quên mất một điều, sức tay cô dù sao cũng có hạn, cho dù đã khiêng xe lên nhưng tay lái vẫn bị chúc xuống. Ngay lúc cô chen lách để đi qua thì chiếc xe kia cũng dịch chuyển lên phía trước.

Vương An An tưởng rằng mình đã thoát nạn rồi, đang định thả lỏng thì lại cảm thấy như có thứ gì đó đụng vào hông cô.

Nhưng Vương An An cũng không để ý vì không đau mấy, ngược lại tài xế trong xe lại rất tinh mắt. Tuy anh ta ngồi trong xe nhưng đã thấy rất rõ ràng. Lúc Vương An An nghiêng người đi qua, ghi-đông xe cô đã cạ lên cửa xe tạo thành một vết xước.

Chiếc xe đắt tiền như vậy, chỉ một vết xước tôi cũng phải tốn cả đống tiền sửa chữa! Người tài xế vội vàng bước ra, lớn tiếng gọi Vương An An lại: "Này, cô ơi, cô vừa làm xước xe tôi đấy...."

Giờ thì Vương An An mới nhận ra vừa rồi mình đã sơ ý va phải xe của người ta. Mặc dù chưa thấy hãng xe nhưng nhìn qua cô cũng biết đền tiền sửa sẽ khiến ‘màng túi’ của cô đau đớn đến nhường nào!

Vương An An lập tức ăn vạ trước: "Cái anh này, anh có biết lý lẽ không đấy, còn dám bảo tôi làm xước xe anh. Anh không thấy đây là đâu sao, đây là chợ đâu phải là nơi để cho anh lái xe vào? Xe anh đi sai mà còn bảo tôi làm xước xe anh, là xe anh đụng vào tôi thì có. Nếu không phải tôi đang vội thì bây giờ anh còn phải đưa tôi đi kiểm tra đấy, hơn nữa còn phải làm kiểm tra tổng quát nữa, tôi đã không so đo với anh thì thôi...."

Anh chàng tài xế này có thể coi người từng trải, xưa nay đã từng chứng kiến không ít đàn bà con gái chanh chua. Nhưng còn trẻ và khá xinh đẹp mà đanh đá như cô gái này thì mới thấy lần đầu tiên, khiến anh ta cũng hơi bất ngờ.

Vương An An thấy đối phương bị mình lấn lướt mà không dám nói lại, lập tức để xe xuống rồi bỏ chạy. Cô đâu có ngốc, chiếc xe đó nhìn đắt đỏ như thế, nếu bắt cô lại, đừng nói trễ buổi phỏng vấn, chỉ phí sửa chữa thôi cũng khiến cô nhức đầu rồi.

May mà người tài xế kia cũng không đuổi theo, cô chạy một đoạn mới dám quay đầu lại. Vừa quay đầu lại Vương An An lại thấy người ngồi trong xe cũng đang tò mò nhìn mình. Lúc cô nhìn thì người đàn ông đang ngồi ở ghế sau cũng ngó qua cửa sổ xe nhìn về phía cô.

Người đàn ông đó rất trắng lại rất đẹp trai, hơn nữa Vương An An còn thấy khi người đó nhìn cô rõ ràng anh ta đã híp mắt cười với vẻ chế giễu.

Vương An An chợt cảm thấy xấu hổ, vừa rồi quả thật cô cũng quá chua ngoa!

Người đàn ông đó thế nhưng không bắt chẹt lại còn cười với mình, sau đó chui lại vào trong xe.

Lúc Vương An An phỏng vấn xong về đến nhà, trong lòng vẫn thấy thấp thỏm lo âu. Công ty đó rất nổi tiếng, hai năm trở lại đây mới mở chi nhánh ở nơi này. Ở cái địa phương nhỏ bé này tìm việc vốn rất khó khăn, những công tác khá khẩm một chút đều phải dựa vào quan hệ mới xin được. Hiếm được một công ty chính quy như thế này, Vương An An thấy mình gặp may mới lọt được vào vòng hai. Nhưng những người lọt được vào vòng hai đều là người có thực lực cả, còn cô cũng chỉ là tay mơ có một năm kinh nghiệm làm việc, không biết có được tuyển không nữa.

Vừa bước vào cửa, mẹ Vương An An đã vội vã hỏi han cô phỏng vấn ra sao.

Loại phỏng vấn này đều phải chờ thông báo, Vương An An làm sao mà biết mình rốt cuộc có qua hay không. Mới qua vòng thi viết căng thẳng, bây giờ ngay cả nói chuyện cô cũng cảm thấy mệt mỏi. Vương An An uể oải đáp lại mẹ một câu không biết.

Hậu quả là khiến mẹ cô phát cáu, bắt đầu lảm nhảm quở trách Vương An An, mở miệng ngậm miệng đều là Tống Vi Vi ở ngõ trước giỏi giang thế nào, sáng sớm hôm nay còn có một anh chàng giàu có đến tìm con bé.

Hiện giờ Vương An An chỉ cần nghe thấy ba chữ Tống Vi Vi là lại đau đầu. Mấy năm nay, cô ta nổi tiếng nhất cái khu này. Nhưng xui xẻo ở chỗ cô và Tống Vi Vi lại sinh cùng tháng cùng năm. Lúc trước hai nhà còn đặt nhũ danh cho hai đứa giống nhau, sau này để phân biệt liền gọi Tống Vi Vi ra đời sớm hơn mấy ngày là Đại Mai, còn cô là Nhị Mai. Nhưng cô lại không thích người khác gọi mình là Nhị Mai, vì thế nên cô luôn giới thiệu với người khác mình tên Mai Mai.

Khi còn bé còn chưa thấy khác biệt, gia cảnh hai nhà cũng coi như ngang nhau, hơn nữa hai đứa bé đều lành lặn không thiếu mũi cũng chẳng thiếu mắt, nói chung thì không có gì để so sánh. Nhưng không biết người nhà họ Tống đã gặp phải vận hên cứt chó gì mà bỗng nhiên từ mười ba năm trước, có một người nào đó bắt đầu giúp đỡ Tống Vi Vi, hàng năm hàng tháng đều mang tiền đến cho người nhà họ Tống.

Nguyên do vì sao thì không ai biết, về sau mọi người đều suy đoán chắc nhà họ Tống có người thân ở nước ngoài nên mới được những người đó giúp đỡ.

Điều kiện kinh tế của người nhà họ Tống ngày càng phất lên, sau này người kia còn tài trợ cho Tống Vi Vi học Piano, học nhảy, học vẽ. Đại Mai và Nhị Mai ngày xưa nhanh chóng phân ra kẻ hơn người kém.

Một người càng ngày càng có phong thái con nhà danh giá, một người giống con ngốc chỉ biết chơi bời lêu lổng.

Mỗi lần nghĩ tới điều này trong lòng mẹ Vương An An lại cảm thấy bất công. Hiện giờ Vương An An này ngoại trừ diện mạo không thua Tống Vi Vi ra thì chẳng còn gì để so sánh với con người ta cả! Bà Vương lại bắt đầu nhắc lại những chuyện xưa xửa xừa xưa, càu nhàu với Vương An An. Nào là khi còn bé Vương An An nghịch ngợm không chịu học, chỉ biết đi theo thằng nhóc Diệp Song chơi bời khắp nơi, khi bé còn ngu muội dẫn ăn xin về nhà tiếp đãi cho người ta ăn ngon mặc đẹp, kết quả bị người ta trộm hết tiền lì xì....

Lôi hết chuyện này tới chuyện kia ra quở trách Vương An An, bà cằn nhằn cho đến khi Vương An An phải chạy về phòng ngủ của mình đóng cửa lại mới thôi cằn nhằn.

Trong lòng Vương An An cũng rất ấm ức, ai lại không muốn được được một người giàu có chăm sóc lo liệu cho từ nhỏ chứ. Nhưng cô không có được may mắn đó, gia đình chẳng có người thân nào ở nước ngoài thì biết làm sao? Một, không ra ngoài chơi bậy bạ bị người ta làm cho ễnh bụng ra; hai là đã tốt nghiệp đại học tìm được công việc ổn định, bây giờ còn sắp được vào làm cho một công ty có tiếng, mẹ còn muốn thế nào nữa?

Nghĩ vậy Vương An An bắt đầu gọi điện thoại cho đồng bọn Diệp Song của cô.

Tên Diệp Song này là người mà Vương An An thích từ nhỏ đến lớn. Năm lên cấp ba cô còn tỏ tình với cậu ta một lần, khổ nỗi tên Diệp Song này không có tình cảm nam nữ với cô, chỉ đơn thuần xem cô như một thằng con trai.

Mà Vương An An lúc đó cũng rất phóng khoáng, không chỉ không thích mặc váy, ngay cả tóc cũng cắt ngắn ngủn. Cuối cùng sau đoạn thời gian rối rắm đó, Vương An An cũng hiểu ra. Từ đó về sau không bao giờ nhắc đến chuyện thầm mến nữa mà chỉ tiếp tục im lặng làm bạn với Diệp Song.

Trái lại, từ đó về sau Vương An An lại cảm thấy Diệp Song đối tối với cô hơn. Mỗi khi cô gặp phải vấn đề, chỉ cần giúp được là Diệp Song sẽ sẵn sàng giúp đỡ ngay.

Nhưng đó không phải là kiểu tình cảm trai gái, vì Diệp Song có thể thoải mái kể cho cô nghe chuyện của cậu ta và bạn gái, nhờ cô phân tích giúp cậu ta.

Sau khi điện thoại thông, Vương An An thở dài thở ngắn kể lại vụ phỏng vấn rồi cả chuyện bị mẹ cô quở trách, bao nhiêu uất ức cô đều nói hết với Diệp Song.

Diệp Song là kiểu con trai năng động xán lạn như ánh mặt trời. Bình thường Vương An An có chuyện không vui chỉ cần tìm Diệp Song tám  một lúc sẽ được khơi sáng ngay lập tức.

Quả nhiên chỉ bằng nói mấy câu ít ỏi, Diệp Song đã chọc cho Vương An An cười nghiêng cười ngả.

Đã từng là một trong những thành viên ở con phố tây cũ kỹ này, tất nhiên Diệp Song cũng rất hứng thú về chuyện của Tống Vi Vi, vì vậy tiếp tục ngồi nghe Vương An An cằn nhằn.

Mấy năm trước, Diệp Song cũng từng theo đuổi Tống Vi Vi. Thật ra, nếu đã là con trai thì ai cũng muốn theo đuổi Tống Vi Vi. Bởi vì cô ta xinh đẹp lại rất có khí chất, ăn nói dịu dàng, vừa nhìn đã biết là kiểu con gái hiền lành biết quan tâm săn sóc. Khổ nỗi trong lòng Tống Vi Vi đã có đối tượng, suốt ngày ngóng trông người kia như chờ hoàng tử vậy.

"Ai biết đã xảy ra chuyện gì chứ." Vương An An bị so sánh đã bực mình rồi, bây giờ nghe thấy ba chữ Tống Vi Vi liền buồn nôn. Cô rầu rĩ than thở: "Vừa nãy nghe mẹ mình nói, hôm nay Tống Vi Vi đích thân tiễn anh chàng kia ra xe. Cô ta cao ngạo thế, người bình thường chắc chắn chẳng thèm tiễn đâu, có lẽ anh ta chính là người kia đấy."

Nói đến đây, cô chợt nhớ ra điều gì đó, trong đầu chợt hiện lên chiếc xe hơi màu đen buổi sáng?

Hồi nãy mẹ cô nói cái gì ấy nhỉ, Maybach [*]?

[*]Maybach: là một loại xe hơi đắt tiền.

Là chiếc Maybach dừng trước cửa nhà Tống Vi Vi?

Chiếc xe ở chợ.... Không thể nào?

Vương An An há hốc miệng, vội vàng hỏi Diệp Song: "Song Tử, cậu nói xem một chiếc Maybach bao nhiều tiền vậy hả?"

"Maybach?" Diệp Song bị hỏi cũng sững người, vì cậu ta vốn cũng không biết, "Vậy phải xem loại nào đã, rẻ nhất cũng phải mấy trăm vạn..."

Miệng Vương An An càng há to hơn không sao khép lại được, theo bản năng bóp chặt chiếc điện thoại di động. Cô đã bị kích thích đến mức muốn ngất, quả nhiên toàn một lũ đáng chết....

Cô sao mà so được với Tống Vi Vi chứ....


Đã sửa bởi TieuKhang lúc 26.03.2015, 22:04, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.01.2015, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 11.03.2013, 14:02
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 285
Được thanks: 1152 lần
Điểm: 15.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không có gì là không thể - Kim Đại - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 2

Ra khỏi phòng ngủ, Vương An An không dám ngẩng đầu lên. Vừa nghĩ tới Tống Vi Vi có bạn trai đi xe Maybach đưa đón, còn mình thì vẫn giậm chân tại chỗ, đừng nói lái xe, ngay cả một người con trai đi xe đạp cũng không có, thảo nào mẹ lại tức giận cằn nhằn với cô.

Nhưng sau khi ra khỏi phòng, mẹ cô cũng không cằn nhằn cô nữa, bà đang bận nhặt rau ở trong phòng bếp.

Vương An An thở dài, cô cũng muốn mạnh mẽ lắm chứ, trong lòng cũng đã từng có ý cạnh tranh. Cô không thiếu tay hay cụt chân, hơn nữa Tống Vi Vi học tập cũng không giỏi. Nếu không nhờ người thân giàu có chăm sóc, nâng đỡ thì làm sao cô ta thi đỗ được.

Khoảng cách giữa họ cứ thế dần tăng lên. Ban đầu vốn không quá thua kém, nhưng chỉ sau vài năm ngay cả cơ hội cạnh tranh cũng không còn nữa rồi.

     

Trường tốt đương nhiên dạy cũng tốt, hơn nữa Tống Vi Vi vốn cũng không cần cố gắng nhiều vẫn có thể đỗ vào trường tốt. Cứ thế, ngay cả đại học hay công việc sau khi tốt nghiệp cũng đều được người khác dọn sẵn đường cho.

Vương An An chạy đến phòng bếp giúp mẹ cô nhặt rau. Mẹ cô nói thì nói cho sướng miệng thế thôi chứ con gái mình như thế nào, sao bà không hiểu! Vương An An rất ngốc nghếch, cho dù xinh đẹp giỏi giang thì sao, từ nhỏ đến lớn đừng nói chưa bao giờ được ai theo đuổi, ngay cả bây giờ đã tốt nghiệp đại học một năm rồi vẫn chưa có bạn trai.

Cũng không phải Vương An An không tốt, chủ yếu là do cái tính nóng nảy của cô, không có chút dáng vẻ dịu dàng thục nữ nào. Nếu không phải mấy năm trước bà ép con gái mặc váy, thì đến bây giờ Vương An An vẫn không chịu mặc váy đâu!

Hai người ngồi cạnh nhau vừa nhặt rau vừa trò chuyện, mẹ cô lại nói đến chuyện của Tống Vi Vi. Bây giờ Tống Vi Vi đã là người nổi tiếng trong khu họ rồi.

"Về sau nhà họ Tống muốn gì được nấy rồi." Mẹ Vương An An không khỏi hâm mộ nói: "Nuôi con gái như vậy thật tốt."

Vương An An vội an ủi bà: "Vậy có gì tốt chứ, mẹ nhìn ba Tống Vi Vi xem! Cả ngày không hút thuốc lá thì uống rượu, làm cái gì cũng thất bại. Hơn nữa nhiều tiền hay ít tiền chết cũng có mang đi được đâu. Ba mẹ cao tuổi rồi, suy nghĩ nhiều như vậy làm gì, thân thể khỏe mạnh mới tốt, đừng nên so đo!”.

Buổi trưa ăn cơm xong, Vương An An lại vội vàng thu dọn đồ đi làm. Cô đi phỏng vấn là vì muốn đổi công việc, nhưng bây giờ vẫn chưa nhận được thư thông báo chính thức, dĩ nhiên là phải tiếp tục đến cơ quan làm việc rồi.

Bận rộn cả một buổi chiều, trên đường về nhà Vương An An nhìn thấy khoai nướng hàng rong rất ngon liền mua một củ.

Lúc về đến nhà, bởi vì sợ khoai lang nguội ăn sẽ không ngon, Vương An An liền vừa mở cửa vừa đưa củ khoai lang vào miệng.

Kết quả vừa mở cửa ra Vương An An liền hóa đá. Bình thường luôn là ba cô ngồi xem ti vi ở phòng khách, nhưng lúc này lại có thêm hai người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi trong phòng khách nhỏ của gia đình cô.

Hơn nữa hai người này đều rất đẹp trai.

Người ngồi bên trái nhìn trông lịch sự hòa nhã, cô nhìn một cái đã nhận ra, chính là người đàn ông trẻ tuổi ngồi trong xe nhìn cô.

Người còn lại thì cô chưa gặp bao giờ. Cũng không biết tại sao Vương An An cảm thấy người đàn ông xa lạ đó rất quen. Nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ nổi đã từng gặp ở đâu.

Hơn nữa người đàn ông xa lạ kia cực kỳ đẹp trai, giống như bước ra từ trong tranh vậy. Nếu cô đã từng gặp đáng lý phải nhớ như in mới đúng chứ.

Cô buồn bực nhìn mẹ cô, vẻ mặt mẹ cô rất nghiêm túc.

Vương An An đứng sững sờ không biết phải làm sao. Mẹ cô thấy cô đứng ngẩn ra liền vội vàng đứng lên kéo cô lại. Vừa nãy Vương An An ăn khoai lang nên khóe miệng còn dính vụn khoai.

Mẹ Vương An An cực kỳ tức giận lau khóe miệng cho cô.

Vương An An mặc dù bình tĩnh, nhưng cô vẫn nhận ra lúc mẹ lau miệng cho cô, người đàn ông xa lạ mặt lạnh ngồi đối diện hơi nhíu mày.

Vương An An vừa ngồi xuống liền thấy mọi người trong phòng đều nhìn về phía mình.

Nhất là tên đàn ông xa lạ đối diện cô, ánh mắt giống như mang theo lưỡi dao sắc bén, phi thẳng về phía cô.

Cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Nhìn cử chỉ và quần áo của người này, cô luôn có cảm giác như anh ta đi nhầm thời gian và không gian thì phải.

Cô sao có thể quen biết với tầng lớp tinh anh như vậy được?

"Cô là Vương An An?" Giọng nói của người đàn ông kia rất đều, dường như không mang theo bất cứ cảm xúc nào.

Rõ ràng anh ta không lớn tuổi hơn Vương An An là bao, nhưng không hiểu sao Vương An An vừa nhìn thấy người này liền cảm thấy áp lực như núi.

Da đầu cô tê rần, mở miệng đáp lại, giọng nói cũng thấp thỏm, "Tôi... tôi là Vương An An."

"Tôi tên Cố Ngôn Chi." Người đàn ông hơi gật đầu, xem như chào hỏi.

Vương An An lại càng không hiểu, vậy là sao....

Cô ngập ngừng hỏi: "Xin chào, ngài là...."

Vương An An không biết vì sao mình lại xưng ‘ngài’ đối với người cùng lứa tuổi. Nhưng dường như không thể không cung kính với anh ta....

Chẳng lẽ cái này chính là ‘Khí Thế Bá Vương’ trong truyền thuyết? Là loại khí thế mạnh mẽ ấy sao?

Vẻ mặt của người đó từ đầu đến cuối đều không hề thay biến, ngược lại người thanh niên trắng trẻo cô gặp trong xe lại đứng lên tự giới thiệu, nói anh ta tên là Thời Cẩn, trợ lý của Cố Ngôn Chi. Giới thiệu xong, Thời Cẩn ôn hòa giải thích cho Vương An An mục đích bọn họ đến.

Lúc này Vương An An mới biết tại sao đang yên đang lành trong nhà lại xuất hiện hai người lạ.

Mẹ Vương An An trước kia luôn trách cô dẫn một cậu bé ăn xin về nhà, kết quả bị người ta trộm hết tiền lì xì. Hóa ra là người kia không phải ăn xin, mà là thiếu gia nhà họ Cố, bị người ta bắt cóc rồi trốn thoát, sau lại được cô cứu.

Sau đó nhà họ Cố muốn báo đáp bọn họ, chỉ là.... Chuyện này nói ra cũng thật xấu hổ, vốn dĩ phải báo đáp nhà họ, không ngờ thiếu gia nhà họ Cố - Cố Ngôn Chi nhớ nhầm số nhà khiến người ta đưa tiền cho nhà Tống Vi Vi đối diện nhà Vương An An....

Vì vậy mấy năm gần đây đều là Tống Vi Vi nhận tiền thay bọn họ....

Vương An An nghe xong, miệng không khép lại được.

Vậy mấy năm nay mẹ cô hâm mộ ghen tị người ta, cằn nhằn cô là vì cái gì?

Nhưng sau khi hết kinh ngạc, Vương An An chợt thấy nghi ngờ. Cô vẫn còn nhớ rất rõ cậu bé ăn xin năm đó, tuy rằng bẩn thỉu, nhưng....

Không biết vì sao, cô luôn cảm thấy Cố Ngôn Chi trước mắt là lạ. Diện mạo.... Giống thì có giống.... Nhưng sao anh ta gặp lại ân nhân mà cứ lạnh lùng như thế?

Thậm chí ngồi mặt đối mặt lâu như vậy, cô vẫn cảm thấy Cố Ngôn Chi không thèm để ý đến cô....

Nhưng ba mẹ Vương An An cũng không suy nghĩ được nhiều như cô. Vừa nghĩ tới chuyện người khác mạo danh nhận sự giúp đỡ đáng lý thuộc về bọn họ người bố vốn thẳng tính của Vương An An lập tức kích động, hận không thể cầm cục gạch đi đập nhà Tống Vi Vi.

Cuối cùng mẹ Vương An An khuyên can mãi mới ngăn được ông.

Ngược lại Vương An An càng nghĩ càng thấy không đúng. Cô còn chưa kịp nói gì, người trợ lý tên Thời Cẩn đã định ra về rồi.

Vương An An vội đè nén sự nghi ngờ. Nhưng lúc tiễn hai người họ ra cửa, Vương An An lại một lần nữa cảm thấy bất thường. Rất kỳ lạ. Cố Ngôn Chi này quá lạnh lùng, ngược lại Thời Cẩn bên cạnh anh ta lại rất nhiệt tình, luôn khách khí cười với họ.

Vương An An cảm thấy tất cả mọi việc đều rất kỳ quái, cho dù báo đáp cũng không thể suốt mấy năm chỉ đưa tiền. Chẳng lẽ hai nhà không điện thoại qua lại sao? Hơn nữa trước kia không gặp, sao bây giờ Cố Ngôn Chi này lại đến gặp cô....

Hay bây giờ phát hiện ra cho nhầm người nên mới tìm cô....

Nhưng tìm được thì sao?

Mặc dù mẹ Vương An An khuyên can ba cô không nên nóng nảy, nhưng chờ đám người Cố Ngôn Chi vừa đi, bà lập tức mặc áo khoác đi ra ngoài.

Vương An An rất hiểu mẹ cô, quả nhiên bà vừa ra bên ngoài, liền đi quanh sân bắt đầu chửi.

"Cái đám mất dạy, ăn chùa nhà người khác. Thấy lợi là nhảy bổ vào, thế sao thấy cứt chó không tự bôi vào mặt mình, giỏi thì chiếm cả cứt chó làm của riêng đi.... Hàng xóm láng giềng mà cũng ăn ở khốn nạn với nhau như vậy...."

Vương An An không cản mẹ cô, cô cũng nhịn lâu rồi. Con mẹ nó Tống Vi Vi, chuyện tốt cô làm bị người ta nẫng mất, đạo lý ở đâu ra vậy!

Còn giả bộ như tiên nữ, không phải nhờ cướp của người khác sao, còn mặt mũi mà ở đó mà khoe khoang! !

Nghĩ vậy, Vương An An liền muốn hỗ trợ mẹ cô. Cô lập tức xắn tay áo lên, định đi ra nói mấy câu.

Nhưng còn chưa kịp ra ngoài, Vương An An đã bị mẹ cô kéo vào. Bà cũng không hồ đồ, mình chửi cho hả giận, thuận tiện để mấy nhà hàng xóm khác biết nhà họ Tống kia là loại người gì. Nhưng Vương An An là thiếu nữ chưa chồng, nếu ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa.

Vương An An không thể làm gì khác hơn là đi theo sau lưng mẹ cô. Bà cố ý đứng mắng chửi dưới nhà họ Tống. Nhưng không biết nhà họ Tống không có người hay là không dám thò đầu ra, nói một hồi lâu cũng không thấy động tĩnh. Không ít hàng xóm thấy ồn ào, vây quanh hỏi thăm mẹ Vương An An.

Mẹ cô cũng không phải là người dễ bị bắt nạt, liền kể tất tần tật những chuyện đó ra.

Hàng xóm cũng đều là người có mắt, hôm trước còn thấy xe dừng trước cửa nhà họ Tống, hôm sau lại dừng ở nhà họ Vương, nghĩ thế nào cũng thấy là có chuyện mà.

Chờ sau khi mẹ Vương An An đẩy dư luận lên cao trào liền dẫn theo Vương An An đi gõ cửa nhà họ Tống. Kết quả gõ một lúc lâu vẫn không thấy người nhà họ Tống ra mở cửa. Ngược lại là hàng xóm đối diện nhà họ Tống đi ra, nói với Vương An An và mẹ cô: "Đừng gõ nữa, không biết sao nhà lão Tống bỗng nhiên dọn nhà. Buổi trưa ăn cơm xong liền xách bao lớn bao nhỏ đi rồi...."

Lúc này mẹ Vương An An mới chịu dẫn cô về nhà, cả hai người đều tức giận.

Nhưng sau khi về nhà, Vương An An cảm thấy rất kỳ lạ, ăn cơm tối xong đầu óc cô vẫn hỗn loạn. Ngược lại, ba mẹ cô giống như trúng vé số, còn đang chờ Cố Ngôn Chi báo ân.

Hai người còn thương lượng nếu Cố Ngôn Chi cho tiền, bọn họ sẽ tiêu xài như thế nào.

Vương An An lại cảm thấy không đúng, hôm nay Cố Ngôn Chi tới nhà bọn họ ngay cả một quả táo cũng không mang, đó là bộ dáng đến thăm hỏi ân nhân sao?

Cô nhớ tới cậu bé ăn xin năm đó.

Khi đó cô cũng đã học lớp bốn, nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, mỗi lần đi học đều sẽ gặp phải một cậu bé nhem nhuốc cạnh thùng rác.

Vương An An tuy không thục nữ gì, nhưng lại rất tốt bụng. Thấy một cậu bé xấp xỉ tuổi mình mà lại đáng thương như vậy, đôi lúc cô sẽ lén đưa bữa sáng của mình cho cậu bé kia ăn.

Cậu bé kia nhìn trông nhem nhuốc bẩn thỉu, nhưng đôi mắt đó, bây giờ Vương An An vẫn còn nhớ rõ, vừa to vừa sáng, ướt át.

Khi đó đã lập đông, thời tiết càng ngày càng lạnh.

Vương An An nhớ cậu bé kia mặc quần áo mỏng manh, chân đi dép sandal, về sau cô liền lấy áo khoác cũ mình không mặc cho cậu bé kia.

Ban đầu, hình như đầu óc của cậu bé kia có vấn đề, cứ thấy người là trốn, có mấy lần cậu bé kia còn trốn trong thùng rác.

Đám học sinh nghịch ngợm gần đó thấy được, còn cố ý ném đồ vào trong thùng rác.

Vì vậy trên người cậu bé kia cái gì cũng có, vừa bẩn vừa thối....

Vương An An nhớ rất rõ, khi đó mỗi ngày Tống Vi Vi cũng sẽ đi ngang qua chỗ ấy. Nhưng Tống Vi Vi kia chỉ thích quần áo xinh đẹp nói chuyện ngọt ngào ngây thơ, chưa bao giờ để ý đến cậu bé ăn xin đó.

Nhưng cô thì ngược lại, thường xuyên nói chuyện với cậu bé ăn xin đó, về sau hai người còn trở thành bạn.

Bởi vì đã qua quá lâu rồi, Vương An An không nhớ rõ từng chi tiết, nhưng thời gian thì không quên, ít nhất cũng phải tầm nửa học kỳ. Cho dù Cố Ngôn Chi khi ấy còn quá nhỏ bị người ta bắt cóc thì cũng không đến mức bị lưu lạc đầu đường chứ?

Ở tuổi đó, đứa bé nào cũng nên biết địa chỉ nhà cùng số điện thoại mới phải....

Những bí ẩn ấy cứ quẩn quanh trong đầu Vương An An, khiến cô càng nghĩ càng nhức đầu.


Đã sửa bởi TieuKhang lúc 26.03.2015, 22:03.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.