Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Làm sao để hết ưu sầu - Bạch Dạ Vị Minh

 
Có bài mới 20.12.2014, 22:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5350 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới [Hiện đại] Làm sao để hết ưu sầu - Bạch Dạ Vị Minh - Điểm: 9
Làm sao để hết ưu sầu.


images


Tác giả: Bạch Dạ Vị Minh.
Conveter: Ngocquynh520, Poisonic.

Editor: Lin (DĐLQĐ)

Thể loại: Song xử, HE, nam chính tàn tật.

Giới thiệu:

Bạn trai bắt cá  hai tay, người nhà trở mặt.

Xui xẻo tới cực điểm, vì sinh tồn, Bách Khê không thể không trở thành bảo mẫu toàn chức của một người đàn ông vừa bị tai nạn xe cộ ngã gãy chân.

Bách Khê vốn tưởng rằng Đỗ Khang rất khó đối phó, lại không nghĩ rằng, Đỗ Khang lại còn khó đối phó hơn trong tưởng tượng của cô, thậm chí suất ngày quấn lấy cô, khiến cô không thể nào trốn.

Về phần tại sao lại có người nói ngã gãy chân, Bách Khê: Ha ha.

Nam chính xấu bụng, thâm trầm cộng thêm phiền phức, sở trường là tỏ vẻ nghiêm trang, nói dối mà không đỏ mặt~

Đỗ Khang: Kiểu tóc mới của cô khói coi chết đi được.

Bách Khê: (⊙o⊙) a ~ Vậy là kiểu tóc lần này cực kỳ thành công ~


P/s: *Chỉ chỉ* cái giới thiệu trên đó chỉ để đặt gạch trước thôi nha, dạo này mình còn ôn thi học kỳ, chỉ ham hố + bộ này rất ngắn nên quyết định  đào thêm một cái nữa, bộ này sẽ bắt đàu đăng sau khi hoàn bộ này nhé   ;)  :iou:




Đã sửa bởi tieunhung97 lúc 14.03.2015, 11:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.12.2014, 16:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5350 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm sao để hết ưu sầu - Bạch Dạ Vị Minh - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Vé số.

Editor: Lin

“Cảm ơn đã quan tâm.”

“Hân hạnh.”

“Cảm ơn.”

“Cảm… không đúng, là 5!”

Lam Tiểu Tuyết hưng phấn nắm tờ giấy cào được một nửa trên tay, hận không thể cho toàn thế giới biết cô đã trúng số độc đắc. Cũng may Bách Khê vấn rất tỉnh táo, che miệng cô nàng lại, đi tới nơi không có ai.dღđ☆L☆qღđ

“Cậu buông ra…” Lam Tiểu Tuyết vùng vẫy, nghẹn ngào nói.

Cô sắp bị cô nàng có sức khỏe như đàn ông này làm tức chết! Còn có thể trở thành bạn thân!

Bách Khê đưa tay cướp tấm vé số của Lam Tiểu Tuyết. “Để cho mình mở, may mắn ở tay cậu quá kém, ngộ nhỡ nói ra là 5 đồng thì làm sao đây.”

Lam Tiểu Tuyết phản bác. “Cậu may mắn như vậy sao lại gặp phải tên đàn ông cặn bã, sang năm mình và bạn trai cũng chuẩn bị kết hôn rồi.”

Mặt Bách Khê không biến sắc, tim không đập, không vì bạn thân nói ra chuyện cũ mà cảm thấy đau lòng.

Vì lời Lam Tiểu Tuyết nói là sự thật, gần đây vận khí của cô đúng là không tốt, bạn trai cô yêu bốn năm bắt cá hai tay, mà đối tượng đó lại là cô bạn cùng phòng xấu xí hơn cô, điều này khiến lòng tự tin của cô bị đả kích rất lớn, đến bây giờ vẫn chưa hoàn toàn khôi phục như cũ.dღđ☆L☆qღđ

“Mỗi người một số, trúng giải chúng ta chia 5:5.” Bách Khê tỉnh táo dùng móng tay cầm một màng nhỏ màu xám, gương mặt trắng bệch như không có tia máu hiện lên ý cười. “Ha ha ha, mình nói, không đến mức tuyệt tình như vậy,là một số không, không có số lẻ như cậu nói…!”diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Kết quả thật sự khiến người ta hưng phấn, hai người các cô mua năm mươi đồng tiền vé số, có chừng hai mươi tư tấm là cảm ơn đã quan tâm, thật vất vả mới lấy được số năm, hiện tại lại một số không, đây quả là một chuyện cực kỳ tốt.

Tay cầm vé số của Lam Tiểu Tuyết có chút run rẩy, dĩ nhiên, cũng có thể là do trời quá lạnh.

“Thôi, tay cậu rất may mắn, cậu làm đi!” Hành hạ tâm lý như vậy thật thê thảm, khiến một cô gái không sợ trời không sợ đất như Lam Tiểu Tuyết cũng sinh ra một loại cảm giác sợ hãi.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Bách Khê vỗ vai an ủi cô nàng. “Ít nhất bây giờ chúng ta cũng không lo lắng chuyện mất vốn rồi, cậu yên tâm làm đi.”

Lam Tiểu Tuyết hạ quyết tâm, nhắm mắt lại cào hết phần xám tro.

“Nguyên…”

“Còn tốt hơn năm đồng!” Bách Khê lạc quan cười nói.

Lam Tiểu Tuyết hít một hơi, nói với Bách Khê. “Đi, chúng ta lại mua năm mươi đồng, mình không tin lần này không trúng được giải lớn.”

“Thôi đi, Tiểu Tuyết, không bằng chúng ta dùng năm mươi đồng này đi ăn tô mì.” Bách Khê lắc đầu.

“Không phái cậu không thích ăn mì sao?” Lam Tiểu Tuyết cảm thấy kỳ quái.

Cùng nhau lớn lên với Bách Khê, cô biết bạn thân mình bất kỳ yêu thích nào của bạn thân, giống như khi cô nhìn thấy Lý Thiên Viễn, cô lập tức biết được đó là hình mẫu lý tưởng của Bách Khê.

Chỉ tiếc cô chỉ đoán đúng bắt đầu, mà không đoán được kết cục, tên Lý Thiên Viễn đó lại có thể phản bội Bách Khê.

Bách Khê hiểu rõ cuộc sống chỉ biết thở dài. “Có tiền mới có thể muốn làm gì thì làm.”

“Vậy không bằng chúng ta về ăn ở nhà ăn, tầng hai nhà ăn có miễn phí tiền canh…. Một cái bánh bao chỉ có năm xu, số tiền này đủ để cậu ăn trong một trăm ngày rồi.” Tiểu Tuyết quả không hổ danh là bạn xấu trời ban, lại có thể ra một chủ ý thối đến nhà bà nội như vậy.

“Ý cậu là một ngày chỉ ăn một bữa là được rồi?”

“Chẳng lẽ cậu có tiền ăn hai phần?”

Bách Khê nghiêm túc gật đầu, cảm thấy Lam Tiểu Tuyết nói rất đúng, hiện tại trong người cô chỉ có năm mươi đồng, còn là vé số. Nếu không phải được Lam Tiểu Tuyết tiếp tế, cô sợ rằng đến tiền mua nhiều vé số hơn cũng không có, làm cho một con người thất bại thành như vậy, thật sự không dễ dàng gì.

Bách Khê nghĩ, thành công duy nhất trong cuộc đời cô, cúng chính là có một người bạn thân như Lam Tiểu Tuyết ở cùng cô!

Một tháng trước, cô vẫn còn rất hạnh phúc, tự cho là cái loại này…

Lý Thiên Viễn học trước cô một khóa, ngày đầu tiên đến báo nhập học thì hai người gặp nhau. Một tháng sau, Lý Thiên Viễn thổ lộ với cô, hai người thuận theo tự nhiên ở cùng một chỗ.

Phần tình cảm của cô cũng chỉ mới thưở ban đầu, cô vẫn luôn rất quý trọng mối quan hệ của hai người. Bốn năm qua bọn họ vô cùng ngọt ngào, chịu đựng cuộc sống xa cách Lý Thiên Viễn vì anh phải đi tìm việc làm, Bách Khê nghĩ phần tình cảm này có thể đi đến cuối cùng, không ngờ cô không kịp đề phòng để kẻ thứ ba chen vào hai người, mà người đó lại là bạn cùng phòng của cô.

Đó là một vấn đề kinh điển: Một người đàn ông có tiền đối xử không tốt với bạn và một người đàn ông không có tiền nhưng đối xử tốt với bạn, bạn sẽ chọn người nào?

Đáp án chính xác là tìm một kẻ giàu có nhưng đối xử tốt với bạn.

Chỉ tiếc, đó chỉ là chuyện trong tiểu thuyết mới có thể xảy ra, thực tế, Bách Khê lựa chọn người đàn ông không có tiền nhưng lại đối xử tốt với mình, mà người đàn ông đó lại lựa chọn  người phụ nữ có tiền nhưng lại không đối tốt với anh.

Lúc chia tay, Lý Thiên Viễn nói cho cô biết. “Nhà cô ấy có phòng, của hồi môn lúc hai người họ kết hôn sẽ là một chiếc Santana.”

Lý do đơn giản như vậy của anh khiến cô không cách nào phản bác.

Cô vốn cho rằng giữa hai người chỉ cần có tình cảm, một ít khó khăn sẽ không phải trở ngại của hai người, nhưng mà tốt nghiệp được một năm, Lý Thiên Viễn nói cho cô biết, giữa hai người phải có tiền, nếu không tất cả đều là trở ngại.

Rất thực tế, cũng rất chân thật.

Là ai từng nói một câu như vậy,  cuộc sống vĩnh viễn cẩu huyết hơn trong tiểu thuyết, Bách Khê quả thật muốn tặng cờ lưu niệm cho người này.

Phương diện tình cảm đã khiến cô phiền lòng rồi, không lâu sau đó, cả trong nhà cũng xuất hiện vấn đề. Nóc nhà bị lủng, mưa suốt đêm, người xưa thật sự cũng không lừa được mình!

Tình huống nhà Bách Khê khá đặc biệt, ba mẹ cô sớm qua đời vì tai nạn xe cộ, rời khỏi thế giới của cô, thậm chí khuôn mặt của họ, cô cũng không rõ ràng, người nuôi dưỡng Bách Khê lớn lên là cô của cô. Sau khi cô chia tay không lâu, cô của cô lấy ra một đống giấy tờ ghi chép số tiền tổn hao khi nuôi cô từ nhỏ đến lớn, cho cô biết đã đến lúc cô phải chịu trách nhiệm.

Khoảng chừng 25 vạn… cô thật sự không nghĩ ra được bà ấy lấy dũng khí từ đâu mà lại đưa ra công phu sư tử ngoạm như vậy…

Cô là một sinh viên trường đại học, sao có thể có nhiều tiền như vậy, lúc cô đối mặt với đống giấy tờ đó, cô lập tức sợ ngây người.

Bà ấy cho rằng cô là quả hồng mềm, đáng tiếc Bách Khê không phải.

Trước không nói đến chuyện có thật sự không xài nhiều tiền như vậy, dù phòng ốc và số tiền ngân hàng năm đó ba mẹ lưu lại cho cô cũng đủ để cô trả món nợ kếch xù này!

Tiền bồi thường tai nạn, tiền gửi ngân hàng, còn có một hai căn nhà, toàn bộ đều nằm trong tay cô của cô. Bách Khê chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đòi về nhà căn nhà trong tay bà ấy, vì cô cảm thấy bà ấy nuôi mình nhiều năm, căn nhà đó thuộc về bà là đúng, nhưng là người thì không nên làm rắn nuốt voi, ai còn có thể nghĩ đến bà ấy đòi cô 25 vạn tiền nuôi dưỡng.

Cô thề một mình cô vài năm qua cũng không tốn nhiều tiền như vậy.

Bách Khê nói chuyện nhà ở, quả nhiên, bà ấy lập tức nổi giận, mắng cô là là kẻ vô tình vô nghĩa không có lương tâm, bà ấy nuôi cô nhiều năm như vậy còn không bằng nuôi một con chó, dù sao ý của bà là muốn Bách Khê trả tiền lại.

Đòi tiền cũng không đến mức đòi mạng,Bách Khê lập ư=tức bị cô mình đuổi ra khỏi nhà…

25 vạn cô không chuẩn bị trả, nhưng cũng không có ý định lấy lại nhà ở.

Nếu như không có lời nói của bà ấy, đoán chừng cô đã bị ném tới cô nhi viện, làm sao có thể học hết đại học như vậy.

Đoán chừng bà ấy thấy cô sắp tốt nghiệp, cho nên muốn cô lập một tờ giấy nợ muốn mỗi tháng cô phải gửi tiền vè nhà.

Kể từ sau khi Bách Khê lên đại học , bà ấy đã không cho cô phí sinh hoạt, toàn bộ đều là nhờ cô nhờ vào việc làm thêm và tiền học bổng mà có được, thành tích của cô cũng coi như không tệ, hàng năm đều có thể nhận học bổng. Hơn nữa tiền đi làm thêm, cuộc sống của Bách Khê cũng coi như tạm ổn, trôi qua vô cùng nhẹ nhàng. Nhưng kể từ khi cô nói chấm dứt với tình yêu, tiền lập tức chảy ào ào ra ngoài, túi tiền vốn có thể coi là đầy đủ lại lập tức trôi xuống.

Vừa mới nạp học phí cho học kỳ cuối, túi của Bách Khê lập tức rỗng tuếch.

Lam Tiểu Thuyết có suy nghĩ rất kỳ lạ, nói Bách Khê sau đại nạn nhất định có may mắn, cho nên tài trợ cho cô 50 đồng mua vé số.

Ngoài trời, bông tuyết bay đầy, thật lâu hai người mới tìm thấy một quầy bán vé số, lập tức tiến lên mua tận 25 tấm vé.

Bách Khê lẳng lặng đổi vật phẩm trong tay nhận lấy 50 đồng, nhất thời không biết nói cái gì.

“Thôi, nhìn bộ dạng đáng thương của cậu này, mình mời cậu đi ăn lẩu!” Lam Tiểu Tuyết nghĩ khí vỗ vai Bách Khê.

“Cậu có tiền?” Bách Khê biết, Lam Tiểu Tuyết cũng nghèo rớt mồng tơi, cũng không khá hơn cô là bao.

“Ai nói với cậu mình sẽ trả tiền, kêu tên đầu heo đó không được sao.” Heo – là biệt danh Lam Tiểu Tuyết dành cho bạn trai yêu của mình.

“Đừng cả ngày gọi anh ấy là heo, ngày nào đó anh ấy bị tiểu yêu tinh câu đi, cậu khóc thành heo cũng không có người để ý.”

“Được rồi được rồi, đừng nói đến vấn đề này, vừa rồi mình có gửi tin nhắn cho anh ấy nói đi ăn hải sản, rốt cuộc cậu có đi không?” Lam Tiểu Tuyết vừa gửi tin nhắn vừa nói.

“Đi, dĩ nhiên đi!” Canh miễn phí và bánh bao chiến với hải sản, là heo cũng biết nên chọn thế nào!

Đợi đến lúc hai người đến nơi ăn hải sản, đã qua hơn một tiếng.

Lam Tiểu tuyết vừa thở hổn hển vừa giải thích lý do mình bị trễ. “Thật sự không nên trách em, xe buýt hôm nay quá chậm, cuối cùng còn kẹt xe, em và Bách Khê phải chạy như điên mới tới được đây.”

Chư Tề khinh bỉ liếc mắt nhìn bạn gái mình, đến trễ là đến trễ, lấy cớ làm gì/

“Về sau gặp chuyện như vậy, trực tiếp gọi cho anh, đàng nói với anh không có tiền, anh trả cho em!”

Bách Khê ngồi bên trong, nghe xong lời này lại nhớ lại trước kia kết quả sau khi mình gọi cho Lý Thiên Viễn là bị anh mắng cho một trận, trong lòng nhất thời cảm thấy chua xót.

Không sợ không biết phân biệt tốt xấu, chỉ lo so sánh.

Bách Khê nghĩ, may mắn Lý Thiên Viễn đã trở thành quá khứ, nếu không cô còn ngây ngốc để bị lừa!

Cong chưa kịp buồn bã, Lam Tiểu Tuyết đột nhiên lôi kéo tay áo cô nói. “Mẹ nó, đó không phải là Lý Thiên Viễn và người tình của anh ta sao!”

Trong nháy mắt, Bách Khê rất muốn nổi nóng.

Hôm nay là ngày xui xẻo gì vậy, lại có thể gặp hai người đó, ông trời muốn nhanh chóng làm mờ mắt cô sao!

Mỗi ngày, ở trong ký túc xã nghe người phụ nữ đó nói chuyện yêu đương đã quá đủ rồi, thật vất vả mới ra ngoài được một chuyến, kết quả lại thành như vậy, mấy người nói xem, cô có thể không buồn bực sao?

P/s: Chương đầu tiên ra lò, mong mọi người ủng hộ *cúi đầu*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieunhung97 về bài viết trên: Lạc Lạc, MaiNa, PossibleKhanh, Trang2912, VoTuTu, Vũ Vũ, ngangong, peheobuongbinh, vân anh hà
     
Có bài mới 02.01.2015, 07:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5350 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm sao để hết ưu sầu - Bạch Dạ Vị Minh - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Công việc.

Editor: Lin

Bách Khê nhìn đôi cẩu nam nữ càng ngày càng tiến lại gần, trong lòng có chút rối loạn.

Nhìn sắc mặt người đàn ông hồng nhuận, bộ dạng phơi phới, cũng biết những ngày này,anh ta sống rất thoải mái.Chia tay với cô, đối với Lý Thiên Viễn mà nói, có lẽ là một quyết định đúng đắn.

“Tên đàn ông cặn bã đó, cuộc sống trong  những ngày này nhất định rất thoải mái.” Lam Tiểu Tuyết ghét ác như thù vừa cố gắng trừng mắt như muốn nhìn xuyên qua thân thể Lý Thiên Viễn, vừa hưởng thụ miếng tàu hủ mà Chu Kỳ đút cho mình.

Ngược lại, Lý Thiên Viễn không nói gì, nhưng Điền Phương Lệ lại không bỏ qua được câu châm chọc này, sắc mắt nhất thời trở nên xấu đi.

Điền Phương Lệ xoay đầu, không khách khí phản bác. “Cô mới là đàn ông cặn bã, cả nhà cô đều đàn ông cặn bã.”

Rất dễ để thấy, Điền Phương Lệ và Lý Thiên Viễn nhìn thấy đám người Bách Khê, chỉ là không lên tiếng chào hỏi mà thôi.

Lam Tiểu Tuyết xinh đẹp liếc mắt, đặt chiếc đùa trong tay xuống, khinh thường nói. “Thật xin lỗi, tôi là nữ, vĩnh viễn không thể trở thành một tên đàn ông cặn bã, nếu không đợi đến lúc tôi cặn bã thì cô hãy nói.”

“Tiểu Tuyết…” Bách Khê cảm thấy tình hình sắp không khống chế được, vội vàng lôi tay áo của Lam Tiểu Tuyết. “Mặc kệ bọn họ.”

Trước mặt mọi người, cô cũng không muốn mất mặt vì đôi cẩu nam nữ này, căn bản vì bọn họ không xứng.

Điền Phương lệ vốn luôn tồn tại cảm giác mình thua cô, nhưng kể từ khi cô cướp được Lý Thiên Viễn từ tay Bách Khê, cả người như thay đổi, trở nên cô cũng kiêu ngạo. Thật ra từ khi mới nhập học cô đã thích Lý Thiên Viễn, nhưng Lý Thiên Viễn lại thích Bách Khê xinh đẹp hơn, Điền Phương Lệ ghen tỵ suốt ba năm rưỡi, hôn nay cuối cùng cũng có cơ hội để lên mặt với Bách Khê, cô gần như nắm lấy tất cả thời gian Bách Khê ở ký túc xá để nói chuyện yêu đương.

Đoạn thời gian đó khiến Bách Khê vô cùng ghê tởm, nhưng cô lại không có tiền để ở trọ bên ngoài, mặt khác cô lại cãi nhau với cô mình, cho nên không thể không nhịn những đợt bom yêu thương do Điền Phương Lệ liên tiếp dội bên tai mình.  May mắn tính nhẫn nại và thích ứng trời sinh của Bách Khê tương đối mạnh, lúc này cũng không bị ép cho trở thành chứng trầm uất.dღđ。l。qღđ

Sắc mắt Lý Thiên Viễn không tự nhiên buông bàn tay đặt bên hông của Điền Phương Lệ, cười nói. “Thật đúng lúc, mấy người cũng ăn ở đây.”

“Ừ.”

Bách Khê miễn cưỡng nặn một nụ cười. Cho đến bây giờ cô mới hiểu những người đàn bà chia tay nhanh chóng với bạn trai cũ, tìm một ban trai mới, tìm một cuộc sống mới ít ỏi cỡ nào, ít nhất Bách Khê thừa nhận cô không được điểm này, tình cảm hơn ba năm, sao có thể nói quên là lập tức quên được.

Có lẽ không lâu nữa, vào một ngày nào đó, thời gian sẽ từ từ hòa tan tất cả, nhưng bây giờ cô vẫn không làm được.

Sau khi Bách Khê ừ một tiếng, không khí đột nhiên trở nên xấu hổ,Chu Kỳ phát điên, nói một câu. “Có muốn ăn cũng không?”

Vừa mới nói xong, Chu Kỳ lập tức ôm lấy đầu gối gào lên. “A! Đau quá!”

Điền Phương Lệ khinh thường cười lạnh một tiếng, lôi kéo tay của Lý Thiên Viễn rời đi.

Hai người còn chưa đi xa đã nghe thấy giọng nói oang oang của Lam Tiểu Tuyết. “Cái người đầu heo này, anh muốn đối đầu với em phải không, ngồi ăn cũng bàn với hai người đó có phải rất ghê tởm không chứ!”dღđ。l。qღđ

Chu Kỳ bị bạn gái ác độc đạp một cái, uất ức che chỗ đau. “Anh quên rồi chứ sao… em không thể yêu cầu quá cao về trí nhớ của anh.”

“Sao anh lại không chịu quên ăn cơm chứ!” Lam Tiểu Tuyết thấy dáng vẻ không chịu thua kém của anh thì vô cùng giận dữ, mỗi lần làm sai đều là câu nói này, nhớ ăn không nhớ việc gì!di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

“Được rồi, Tiểu Tuyết, cậu nhỏ giọng một chút.” Bách Khê bất đắc dĩ che trán. “Buổi tối mình còn phải về ký túc xá, có vẻ như Điền Phương Lệ lại gọi điện thoại nói chuyện ghê tởm đến nửa đêm.” Nói thật, mỗi ngày cô nghe hai người bọn họ nói chuyện yêu đương, trái tim thuỷ tinh đã biến thành kim cương, mà thái độ của Bách Khê lúc đầu là căm hận đến tận xương tủy biến thành nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Cô đến cơm còn không ăn được, sao còn có thể rảnh rỗi tình ái.

“Cũng biết là vậy, nhưng thấy cô nàng cũng thật nhàm chán, thời gian đã lâu rồi, vẫn còn như vậy.” Lam Tiểu Tuyết vớt thịt trong nồi ra ngoài, một nửa cho Bách Khê, một nửa cho Chu Kỳ, mặc dù cô thường mắn Chu Kỳ là tên đầu heo không nhớ chuyện gì, nhưng trên thực tế vẫn luôn đối xử tốt với Chu Kỳ.di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

Chu Kỳ vừa thấy thịt cũng không kêu nữa, lập tức vui vẻ ăn, vừa ăn vừa nghe hai người bạn thân nói chuyện, thỉnh thoảng lại chen một câu vào.

“Ý định của mình là đi tìm công việc, tốt nhất là bao ăn bao ở, như vậy mình có thể trực tiếp dọn ra khỏi ký túc xá.” Bách Khê lập một kế hoạch cho tương lai của mình, cảm giác việc cấp bách nhất của cô hiện này là thoát khỏi đạn pháo của Điền Phương Lệ, để có thể có một giấc ngủ thật ngon.

Đầu tiên Lam Tiểu Tuyết gật đầu một cái, sau đó lại phản ứng chậm nửa nhịp trợn to hai mắt. “Không phải cậu nói muốn đi làm nguyên cứu sinh ở Anh sao? Cứ bỏ qua như vậy?”

Nhắc tới mục tiêu từng khiến cô cố gắng phấn đấu, Bách Khê cảm thấy nước mắt cả mình có chút không chịu không chế của mình.

“Cậu bị ngốc à, bây giờ đến cơm mình còn không có mà ăn, còn nói cái gì mà du học nước ngoài, nằm mơ giữa ban ngày.”

“Bách Khê, cậu đừng chán chường như vậy được không, thành tích học tập của cậu cao như vậy, không xuất ngoại sẽ rất lãng phí tài năng, cậu biết không!” Lam Tiểu Tuyết có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhưng cô cũng biết, với tình trạng bây giờ của Bách Khê, ra nước ngoài du học, thật sự là đầm rồng hang hổ. Cuối cùng cô chỉ có thể thở dài nói. “Nếu nhà mình giàu thì thật tốt.”

Bách Khê phiền muộn ngồi chọn lựa thức ăn trong nồi, nhưng vẫn không tìm được thứ mình muốn, cô mờ mọt đặt đũa xuống, đôi mắt vô hồn nói. “Nếu cậu là một thiếu gia nhà giàu,mình sẽ lập tức gả cho cậu.”

“Phì… hai người đùng có như vậy được không, mình còn đang ở đây!” Chu Kỳ không rõ ràng nói.

Lam Tiểu Tuyết bị anh chọc, cười ra tiếng, cuối cùng tâm tình cũng tốt hơn một chút.

Chờ Chu Kỳ ăn xong đồ ăn trong miệng, anh đột nhiên vỗ vỗ đầu mình, như nghĩ tới điều gì đó.

Lam Tiểu Tuyết không nhịn được nói anh. “Anh đừng vỗ, càng vỗ càng đần thì làm sao đây!”

“Đây không phải vì anh vừa nhớ đến một chuyện tốt sao, Bách Khê,có phải gần đây cậu rất thiếu tiền không, mình có một công việc từ trên trời rơi xuống cậu có muốn làm không?” Chu Kỳ đắc ý nói.

“Công việc từ trên trời rơi xuống?

Lam Tiểu Tuyết Bách Khê nhìn nhau, cũng không biết trong hồ lô của Chu Kỳ bán loại thuốc gì.

“Mình có một người anh em, gần đây xảy ra tai nạn xe cộ, bị ngã gãy chân phải ngồi xe lăn, ba mẹ cậu ta bận rộn làm ăn nên muốn tìm một bảo mẫu đến chăm sóc cuộc sống của cậu ta, nhưng người anh em này của mình lại rất phiền phức khó hầu hạ, đến nay cũng sa thải gần năm sáu người hầu rồi, người bảo mẫu đến chăm sóc cậu ta thời gian ở đó lâu nhất là một ngày đã bị đuổi về, sau đó ba mẹ cậu ta ra phí một vạn tệ để thuê bảo mẫu, dù cậu có ghét bỏ công việc bảo mẫu cũng nên thử xem một chút, dù sao nhà cậu ta cũng rất nhiều tiền mà không có chỗ tiêu.”

“Ý cậu là muốn mình giả làm bảo mẫu một ngày để lừa tiền?” Bách Khê có chút hiểu được tại sao Chu Kỳ lại nói đây là công việc từ trên trời rơi xuống.

Công việc một ngày, thì cho cô một vạn tệ, đây không phải từ trên trời rơi xuống thì là gì!

Bách Khê cũng không quan tâm cái gì vấn đề đạo đức rồi, dứt khoát nói hai chữ: “Mình đi!”

“Hai chứ này rất dễ khiến người khác hiểu lầm cậu biết không, một cái là tên gọi tắt của mình, một cái đại diện cho sự lựa chọn của cậu.” Chu Kỳ đột nhiên nghiêm túc nói.

Lam Tiểu Tuyết, Bách Khê: “…”

Cuối cùng Bách Khê cũng hiểu tại sao sau khi Lam Tiểu Tuyết quen với Chu Kỳ,tính tình ngày càng nóng nảy, có một người bạn trai như vậy, không nóng nảy đúng là rất khó. Nhưng Bách Khê thấy trước mắt Chu Kỳ đã tìm được một công việc từ trên trời rơi xuống này, cho nên cô cũng không so đo nhiều như vậy.

“Ý của mình là công việc tốt như vậy, cậu nhanh nhanh liên lạc cho mình đi.”

Chu Kỳ lại vỗ đầu lần nữa. “Ồ! Lần này thì hiểu rồi!”

Vẻ mặt của Lam Tiểu Tuyết như chỉ tiếc luyện sắt không thành thép, nghiến răng nghiến lợi nhìn Chu Kỳ. “Heo!”

Chu Kỳ đang lật tìm điện thoại di động  mờ mịt ngẩng đầu. “Gọi anh làm gì?”

Bách Khê vội vàng kéo Lam Tiểu Tuyết đang nóng nảy. “Không có việc gì, không có việc gì, cậu nhanh liên lạc cho mình đi.”

Khoảng năm phút sau, Chu Kỳ đã tìm được số liên lạc của người anh em đó cho Bách Khê rồi, thuận tiện gọi điện thoại cho ba mẹ anh chàng kia.

“Vừa khéo, ngày mai bác trai bác gái phải đi công tác, đang lo trong nhà không có ai chăm sóc Đỗ Khang, kết quả lại có người từ trên trời rơi xuống.” Chu Kỳ cúp điện thoại, cười sáng lạn.

Bách Khê nghe được cái tên này, có chút nhíu mày.

Đỗ Khang…

Cái tên này, cô cảm giác như đã từng quen biết, nhưng cô lại không nhớ nổi rốt cuộc đó là ai.

“Ai, đúng rồi, Đỗ Khang không phải là đội trưởng đội bóng rổ của cậu ở trường sao! Là truyền thuyết của học viện kinh tế!” Lam Tiểu Tuyết lập tức nhớ được Đỗ Khang là ai.

Không phải cô háo sắc, mà là vì danh tiếng của Đỗ Khang thật sự quá lớn, từ sáng đến tối đều có người đến trước mặt Đỗ Khang thổ lộ. Chỉ cần Đỗ Khang xuất hiện trong trận đấu bóng rổ, bãi tấp nhất định sẽ tập nạp cổ động viên là những người hâm mộ. Thật ra thì điều khiến Lam Tiểu Tuyết câm nín là, trong trường, Đỗ Khang còn có hẳn một cồng đồng người hâm mộ.

“Lại là anh ta?” Bách Khê có chút ngoài ý muốn. “Nếu như là anh ta, sao trong trường lại không có chút tin tức nào?” Theo lý thuyết, một nhân vật nổi tiếng như vậy bị tai nạn xe cộ, đó không phải là tin tức mà toàn trường đều biết sao.

Chu Kỳ đột nhiên bất mãn với sự nhiệt tình của bạn gái, bĩu môi nói. “Đám người hâm mộ phong tỏa tin tức chứ sao.”



Trong lòng Bách Khê đột nhiên có một loại dự cảm không lành.

Cô chuẩn bị đi hãm hại người khác, cuối cùng đó lại là một tên vô cùng hung tàn!

Chỉ vì đồng nhân dân tệ xinh đẹp, cô chỉ có thể nhắm mắt tiến lên. Suy nghĩ lạc quan một chút, cũng chỉ có một ngày mà thôi, chỉ cần cô không kiêu căng, đám người hâm  mộ đó tuyệt đối sẽ không biết!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieunhung97 về bài viết trên: Lạc Lạc, PossibleKhanh, Trang2912, VoTuTu, bubenoluz, ngangong
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chính Tuyết, Cuncute, Google Adsense [Bot], Han ly, Hangidol, Hoang tien y, m0n.prim, Mưa Hà Nội, pandainlove, quinquin91, Sam151, Sea Turtles, tiểu khanh tử, Van Tuyet Nhi và 345 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.