Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 

Quên phải yêu anh - Chiết Chỉ Mã Nghị

 
 18.10.2014, 23:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4398 lần
Điểm: 16.02
 [Hiện đại] Quên phải yêu anh - Chiết Chỉ Mã Nghị - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


QUÊN PHẢI YÊU ANH

images


Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Converter: ngocquynh520
Editor: Mạn Nhi
Beta: Hường Bùi




Giới thiệu

Mấy năm trước khi Dương Kiền theo đuổi Thẩm Kiều, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ba năm sau, tại sao bọn họ lại không ở cùng nhau?

Sau đó trở thành người lạ, thật sự là người lạ sao?

Có phải thật sự muốn giống như câu hát trong bài hát kia không: 'Trong thế giới của hai người, không nên có bạn.'

Vở kịch nhỏ:

Dương Kiền uống say, thư ký đưa anh về nhà.

Vừa vào cửa Dương Kiền liền bắt đầu kêu gào: "Thẩm Kiều làm điểm tâm dở lắm, tôi bắt cô ấy viết bản kiểm điểm, nếu không tôi sẽ không về nhà, cô ấy không dám không viết, chưa đến buổi trưa đã ngoan ngoãn nộp bản kiểm điểm lên. Ha ha!"

Sau khi thư ký rời đi, chủ nhiệm Dương ôm chân vợ khóc lóc nỉ non: "Anh sai lầm rồi, về sau em làm cái gì anh sẽ ăn cái đó, bản kiểm điểm anh cũng viết xong rồi, bảo bối, em để anh về giường ngủ đi!"

_____________________



Mục lục
Chương 1  -  Chương 2  -  Chương 3  -  Chương 4
Chương 5.1  -  Chương 5.2  -  Chương 6  -  Chương 7
Chương 8.1  -  Chương 8.2  -  Chương 9  -  Chương 10
Chương 11  -  Chương 12  -  Chương 13  -  Chương 14
Chương 15  -  Chương 16  -  Chương 17  -  Chương 18
Chương 19  -  Chương 20  -  Chương 21  -  Chương 22
Chương 23  -  Chương 24  -  Chương 25  -  Chương 26
Chương 27  -  Chương 28  -  Chương 29  -  Chương 30
Chương 31  -  Chương 32  -  Chương 33  -  Chương 34
Chương 35  -  Chương 36  -  Chương 37  -  Chương 38
Chương 39  -  Chương 40  -  Chương 41  -  Chương 42
Chương 43  -  Chương 44  -  Chương 45  -  Chương 46
Chương 47  -  Chương 48  -  Chương 49  -  Chương 50
Chương 51  -  Chương 52  -  Chương 53  -  Chương 54
Chương 55  -  Chương 56  -  Chương 57  -  Chương 58
Chương 59  -  Chương 60  -  Chương 61  -  Chương 62
Chương 63  -  Chương 64  -  Chương 65  -  Chương 66
Chương 67  -  Chương 68  -  Chương 69  -  Ngoại truyện 1.1
Ngoại truyện 1.2  -  Ngoại truyện 1.3  -  Ngoại truyện 2  -  Ngoại truyện 3



Đã sửa bởi Mạn Nhi lúc 15.04.2015, 09:52, lần sửa thứ 17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

 19.10.2014, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4398 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại] Quên phải yêu anh - Chiết Chỉ Mã Nghị - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Khai trương chương đầu tiên :D. Muốn hỏi ý kiến mọi người chút. mọi ng thjk ngày nào cũng có chap (tức là mình tách chương, up 1/2 chương /lần) hay là 2 ngày 1 chương (up đủ 1 chương 1 lần) hơn?
________________
Chương 1: Khuyên tai thạch anh màu tím
Editor: Mạn Nhi _diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Ly thủy tinh cao có thể giữ bọt khí sâm banh trong thời gian dài, mà ly hình hoa Tulip có thể giữ lại mùi thơm của rượu; nhìn từ ngoại hình, ly hình hoa Tulip vẫn đẹp hơn, nhưng được sử dụng quá mức phổ biến, trái lại, ly thủy tinh cao lại đặc biệt hơn một chút, cũng không đầy đặn mượt mà như ly hình hoa Tulip. Cho nên giữa hai loại ly này rốt cuộc lựa chọn loại nào đây?

Thịnh Hạ đang nghiêm túc cân nhắc, Tần Niệm cũng đã vọt đến trước mặt cô, không đợi Thịnh Hạ mở miệng, người cũng đã bị Tần Niệm kéo đi.

Ngày kỷ niệm kết hôn tròn một năm, Tần Niệm quyết định mở tiệc chiêu đãi bạn bè thân thiết một bữa. Vì vậy cô mời công ty PR bố trí địa điểm, Thịnh Hạ chính là nhân viên của công ty PR, dĩ nhiên, cô còn có một thân phận khác.

"Chị Tần Niệm, em còn chưa xong việc đâu đấy." Thịnh Hạ không dám thoát ra, giọng nói có phần sợ hãi.

Tần Niệm ngẩng đầu ưỡn ngực nghiêm túc bước đi, cất cao giọng nói: "Để các cô ấy làm đi, em đi theo chị."

Để đuổi theo bước chân của Tần Niệm, Thịnh Hạ gần như phải chạy, hơi thở cũng bắt đầu không thuận, "Thế chúng ta phải đi đâu vậy?"

Tần Niệm hơi quay đầu lại liếc nhìn Thịnh Hạ từ trên xuống dưới, "Không phải là em không biết hôm nay phải làm gì, chẳng lẽ em định mặc cả bộ đồng phục làm việc màu đen để tham dự à?"

Nói xong, đẩy một cánh cửa ra, Thịnh Hạ vẫn trong cơn hoảng hốt, cũng đã bị mấy người ấn ngồi xuống, hàm hàm hồ hồ được người ta trang điểm, thay quần áo. Sau khi kết thúc quá trình, cô nhìn người đẹp ở trong gương, có chút sợ ngây người.

Tần Niệm cũng đã thay xong lễ phục đứng đối diện với Thịnh Hạ quan sát tỉ mỉ, thỉnh thoảng lại nói nhỏ mấy câu với nhà thiết kế, Thịnh Hạ lại bị đẩy mạnh vào phòng thay quần áo một lần nữa, rồi đổi một bộ lễ phục khiến cô cảm thấy từ đầu đến chân đều khó chịu.

Cuối cùng, một bộ váy dài màu tím lệch vai đã bắt lấy tâm tư của Tần Niệm làm tù binh, thỉnh thoảng Thịnh Hạ lại lấy tay xoa xoa bả vai, cực kì không thoải mái với trang phục như vậy.

"Cậu đến rồi hả? Vậy cậu đi thẳng lên đây đi, đúng, mình ở sát vách, đẩy cửa ra là có thể nhìn thấy mình."

Tần Niệm nói chuyện điện thoại xong, bắt đầu dặn dò nhà thiết kế phối hợp đồ trang sức thích hợp cho Thịnh Hạ. Không tới mười phút, người vừa nói chuyện điện thoại với cô đã đẩy cửa đi vào. Chính là người bạn cũ cực kì thân thiết mà đã lâu rồi Tần Niệm không gặp, Thẩm Kiều.

Thẩm Kiều vừa mới về nước hôm nay, nhà cũng chưa kịp trở về, đã chạy thẳng đến khách sạn tham gia lễ kỷ niệm tròn một năm ngày cưới của Tần Niệm và Chu Tử Tuấn. Tình cảm của cô với Tần Niệm giống như dòng nước Trường Giang chảy dài không dứt, nhưng mà cô bạn xinh đẹp của cô, lại là bà xã của người khác.

Tần Niệm vừa nhìn thấy Thẩm Kiều, đã nhào tới ôm cô vào lòng, cực kì vui vẻ nhưng vẫn không quên quở trách: "Đại tiểu thư, cuối cùng thì cậu cũng chịu trở về."

Thẩm Kiều nâng cằm Tần Niệm lên, sóng mắt lưu chuyển, môi mỏng khẽ mấp máy: "Có đại mĩ nhân như cậu nhớ nhung, làm sao mình có thể không quay về?"

Tần Niệm lại hất tay của Thẩm Kiều ra, cười lạnh: "Cậu mau tỉnh lại đi."

Sau khi tốt nghiệp trung học, Thẩm Kiều đã xuất ngoại đi học, học xong thạc sĩ mới bằng lòng về nước. Từ biệt 6, 7 năm liền, trong thời gian đó họ chỉ gặp mặt nhau được có mấy lần. Thẩm Kiều rất ít khi về nước, mỗi lần về đều giống như đại sứ đi nước ngoài, hành trình sắp xếp kín mít, lần lượt gặp mặt tất cả bạn bè. Bạn bè cũng phải xếp hàng, nếu lần này không được, thì phải chờ đến lần sau.

Thật ra thì Tần Niệm và Thẩm Kiều cũng không được coi như là bạn bè từ nhỏ đến lớn, nhưng mà phạm vi của thủ đô lớn như vậy, kể ra cũng quấn lấy nhau mấy năm liền, nói gắn bó như keo như sơn thì hơi quá, nhưng nói là bạn tốt khuê mật, thì không hề quá phận một tý nào.

"Vị này là?" Thẩm Kiều chú ý đến cô gái xinh đẹp đang mặc lễ phục dạ hội màu tím, hơn hai mươi tuổi, dịu dàng động lòng người.

Tần Niệm khoác cánh tay lên trên bả vai của Thẩm Kiều, tránh nặng tìm nhẹ giới thiệu: "Một người bạn, hôm nay giúp mình bố trí hội trường, cho nên phải ăn mận trả đào (1)."

(1) Ăn mận trả đào: giống với câu “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”

Thẩm Kiều nghe nói thế thì nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Tần Niệm, "Không tệ lắm, bây giờ tài văn chương của cậu cũng có tiến bộ nhỉ." Nói xong, Thẩm Kiều thân thiện đưa tay phải ra, tự giới thiệu bản thân: "Xin chào, tôi là Thẩm Kiều, bạn tốt của Tần Niệm."

Thịnh Hạ vội vàng bắt lại, lễ phép mỉm cười, "Xin chào, em là Thịnh Hạ."

Bởi vì câu nói "châm chọc" khích lệ kia của Thẩm Kiều, Tần Niệm đẩy cô sang một bên, chỉ vào nhóm người thiết kế nói: "Dây chuyền sẽ dùng cái này, tìm cho cô ấy một đôi bông tai nữa, tốt nhất là thạch anh màu tím."

Thịnh Hạ cúi đầu xuống nhìn cần cổ đang phát ánh sáng rực rỡ bởi dây chuyền đá quý, hơi lo lắng nắm lấy. Cô chưa bao giờ đeo món đồ đắt đỏ như vậy, ngộ nhỡ không cẩn thận làm mất thì làm thế nào?

Dường như Thẩm Kiều có thể nhìn thấu suy nghĩ của Thịnh Hạ, cười nói: "Yên tâm, Tần Niệm luôn luôn hào phóng, đưa cái gì ra ngoài thì không có đạo lý mà lấy lại đâu, cho dù là mất rồi, đó cũng là tổn thất của em thôi." Trong khi nói chuyện, Thẩm Kiều đã tháo đôi khuyên tai thạch anh tím trên lỗ tai của mình xuống, đeo vào lỗ tai xinh xắn của Thịnh Hạ.

Mãi sau Thịnh Hạ mới nhận ra, vội vàng từ chối: "Thẩm tiểu thư, thật sự không cần đâu."

Nhưng Thẩm Kiều không để ý việc Thịnh Hạ ngăn cản, tự mình nói: "Mặc quần áo phối với trang sức, nếu đã phối thì phải phối cả bộ, không được thiếu đông thiếu tây, có phải không hả Chu phu nhân?"

Vừa nói đến đây, đã đeo xong khuyên tai vào lỗ tai của Thịnh Hạ, Thẩm Kiều lùi về sau hai bước, nhìn từ trên xuống dưới, không lời nào có thể diễn tả được sự hài lòng.

Nhưng mà, Thịnh Hạ lại không nghĩ như vậy. Cô trợ giúp Tần Niệm trang trí hội trường, để cảm ơn Tần Niệm đưa lễ phục cho cô, cô có thể tiếp nhận, nhưng mà vị Thẩm tiểu thư này, gặp mặt cô chưa đến 10 phút, lại đưa khuyên tai quý giá như thế cho cô, làm sao cô có thể nhận như vậy được?

Tần Niệm an ủi: “Nếu cho em, thì cứ đeo đi. Đúng lúc bên chỗ chị cũng không có đôi khuyên tai nào phù hợp với bộ lễ phục này. Cũng đừng xem thường đôi khuyên tai này, đây là thạch anh tự nhiên đấy, có tiền cũng không mua được đâu, cầu cũng không có được bảo bối đâu.”

Thịnh Hạ nghe xong thì càng lo lắng không yên, nói thế nào cũng phải trả lại khuyên tai cho Thẩm Kiều.

Tần Niệm giữ bàn tay Thịnh Hạ đang định tháo khuyên tai xuống, đồng thời lại đến gần lỗ tai của cô, nhỏ giọng nói: “Có người thành tâm nguyện ý muốn đưa đồ cho em, vậy thì em cứ thoải mái nhận lấy đi, trước mặt mọi người đừng làm người ta mất mặt, như vậy là không lễ phép, nghe lời đi.”

Thịnh Hạ cắn môi, thu tay lại để cùng một chỗ: “Cám ơn chị, Thẩm tiểu thư.”

Thẩm Kiều cười nói: “Không cần khách khí, gọi chị là Thẩm Kiều đi.”

Thịnh Hạ nhận một cuộc điện thoại, cúi đầu cười duyên, sau khi cúp máy thì rời khỏi phòng hóa trang, nói là bạn trai đã đến, nên cô muốn đi ra ngoài tìm anh ấy. Tần Niệm giúp cô chỉnh sửa lại tà váy, đối với bộ lễ phục này, Tần Niệm tương đối hài lòng.

Nhóm người thiết kế bắt đầu chuyên tâm trang điểm, thay trang phục cho Tần Niệm, hôm nay cô ấy mới là nữ chính duy nhất, so sánh với cách trang điểm trẻ trung của Thịnh Hạ, Tần Niệm càng cao quý trang nhã hơn, cực kỳ xa hoa.

Thẩm Kiều cũng ở một bên hỗ trợ góp ý, Tần Niệm làm như vô tình hỏi một câu: “Tại lại sao đưa khuyên tai cho người ta? Nhớ không lầm mà nói, đó là do Dương Kiền tặng.”

Thẩm Kiều như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục chọn băng đô, không nhanh không chậm nói: “Dùng một vật cũng bởi vì thói quen, buông tha một vật, là vì giảm bớt phiền phức không cần thiết.” Nói xong, đặt băng đô đã chọn xong lên búi tóc của Tần Niệm để ướm thử, “Cái này thế nào?”

Nhưng mà, Thẩm Kiều, cậu có biết Thịnh Hạ là ai không? Nếu cậu nói để giảm bớt phiền toái, sợ rằng sẽ đưa tới nhiều phiền toái hơn đấy. Tần Niệm nhìn vào gương, khẽ nâng khóe môi lên, vừa vặn thời gian gần đây quá bình yên, nên tạo mấy trò hay để xem một chút.

“Được, nghe lời cậu.”

Thịnh Hạ đến đại sảnh của bữa tiệc, khách khứa đã bắt đầu vào bàn, hội trường và ánh nến đều do cô tự tay bố trí và kiểm tra, những món đồ trang trí tạo nên không khí hạnh phúc ấm áp, có thể có rất nhiều chi tiết không khiến cho khách khứa chú ý, nhưng mà chỉ cần trong không khí này, bọn họ cảm thấy thoải mái, vậy thì đại khái là cô đã thành công rồi.

Thịnh Hạ nhìn xung quanh, rõ ràng nói là đã đến, nhưng tại sao ngay cả bóng người cũng không có? Thịnh Hạ không tìm được người muốn tìm, khi cô lấy điện thoại từ trong túi xách ra thì lại bị một người ôm trọn trong lòng từ phía sau lưng. Thoáng giật mình, cô thật sự bị dọa hư, may là người phía sau kịp thời che miệng cô lại, cô mới không hét ầm lên dưới ánh nhìn của mọi người.

Thịnh Hạ sợ đến mức vầng trán toát ra tầng mồ hôi mịn, khẽ cắn môi, mắt hạnh trợn tròn nhìn Dương Kiền chằm chằm. Vóc người của anh cao lớn, khi tới ôm cô, tất cả ánh đèn ở phía sau lưng đều bị anh che lại, bao phủ cô dưới bóng của anh.

Bờ môi mỏng của Dương Kiền khẽ nâng lên, ánh mắt phía dưới mày kiếm anh tuấn tham lam, không che giấu quan sát cô, “Anh đang nói, đây là con gái nhà ai mà xinh đẹp như vậy, còn dám một mình chạy đến đây, tuyệt sắc như vậy, dịp tốt như thế, tại sao anh có thể bỏ qua đây? Vậy mà kết quả lại là nhà anh!”

“Anh còn nói!” Thịnh Hạ buồn bực xấu hổ, làm bộ muốn đánh anh, may là Dương Kiền nhanh tay lẹ mắt, kéo lại, cúi đầu lại gần cô, “Thế nào? Khen em cũng không được à?”

Thịnh Hạ cố nén cười, nghiên đầu không để ý tới anh, “Lưu manh.”

“Lưu manh mà em còn thích?”

Thịnh Hạ cắn cắn môi, xoay người muốn đi, “Không để ý tới anh nữa.”

“Đợi chút.” Dương Kiền kéo cô lại, anh nhìn chằm chằm vào món đồ trang sức trên tai cô, một chút ý cười cũng tan hết, dịu dàng trong giọng nói bị lạnh lẽo thay thế: “Khuyên tai cũng do Tần Niệm đưa cho em à?”

Thịnh Hạ sờ sờ lỗ tai, cười nói: “Cái này không phải, một vị tiểu thư họ Thẩm cho em, em vốn không muốn nhận, nhưng mà Tần Niệm cũng nói bên phía chị ấy không có trang sức phối với trang phục…” Thịnh Hạ cho là Dương Kiền tức giận, kéo kéo áo của anh, cẩn thận nói: “Có phải em không nên nhận hay không? Em đi trả cho chị ấy.”

Dương Kiền kéo cánh tay của cô lại, nụ cười lại khôi phục như bình thường, thật giống như mới vừa rồi sự lạnh lùng chưa hề tồn tại, “Thạch anh không hợp với em, nhưng mà nếu tặng, nào có thể trả lại? Mất là được.” Nói xong, khi Thịnh Hạ còn chưa kịp phản ứng, đôi khuyên tai thạch anh tím từ tay anh rơi xuống thảm trải nhà mềm mại, từ từ biến mất rồi không thấy nữa.

Hết chương 1.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
 20.10.2014, 21:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4398 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại] Quên phải yêu anh - Chiết Chỉ Mã Nghị - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Tiểu Kiều và Chu Du
Editor:❀MạnNhi❀DĐLQĐ

Cửa lớn bằng gỗ tử đàn của phòng tiệc bị đẩy ra từ bên ngoài, khách khứa đã rời đi hết, hiện trường trở nên tĩnh lặng, một mảnh tối đen, ánh đèn ở hành lang từ cửa chiếu vào, mà dưới ánh đèn bóng dáng của anh bị kéo càng cao lớn hơn.

Dương Kiền vẫn mặc bộ quần áo khi tham gia bữa tiệc, nhưng mà áo vest đã bị ném ở trên xe, nơ cũng biến mất không thấy đâu nữa, cổ áo khẽ mở, tay áo bị vén lên, lộ ra một cánh tay gầy gò nhưng rất có lực. Theo trí nhớ, anh đi vào phòng tiệc tối đen, lấy điện thoại di động ra soi xuống một số chỗ, cúi thấp người xuống, lo lắng cẩn thận tìm cái gì đó.

Ánh đèn trong phòng tiệc chợt sáng lên, Dương Kiền vội vàng đứng dậy, nhìn ra cửa. Bởi vì đột nhiên có ánh sáng, nên trong lúc nhất thời anh không thể thích ứng mà nheo mắt lại.

Một đôi giày tây của người đàn ông trung niên đi vào phòng tiệc, đi về phía Dương Kiền. Sau khi đến gần anh, người đàn ông lễ độ cung kính khom người, "Kiền thiếu, cần trợ giúp sao?"

Yết hầu của Dương Kiền khẽ di chuyển lên xuống, cố ra vẻ bình tĩnh nói: "Không cần, tôi tùy tiện xem một chút thôi."

Người đàn ông trung niên lấy ra một chiếc túi trong suốt từ trong túi áo vest, bên trong chứa một chiếc khuyên tai thạch anh màu tím, "Có phải Kiền thiếu đang tìm cái này hay không?"

Tầm mắt của Dương Kiền gắn chặt trên món đồ trang sức, trầm giọng hỏi: "Một cái nữa đâu?"

Quản lý xin lỗi nói: "Lúc dọn dẹp hội trường chỉ phát hiện thấy một cái thôi, có khả năng cái kia bị người khách nào đó nhặt mất rồi, nhưng mà xin Kiều thiếu yên tâm, nếu có người mang cái kia đến trả lại, tôi sẽ thông báo cho anh trước tiên."

Dương Kiền đưa tay ra tiếp nhận khuyên tai, cách cái túi thật mỏng thạch anh man mát lành lạnh dán vào lòng bàn tay của anh, một nụ cười khổ sở lan tràn trên khuôn mặt anh tuấn của anh, "Làm phiền quản lý rồi."

Quản lý khẽ vuốt cằm, "Kiền thiếu khách khí rồi."

Dương Kiền lướt qua bên cạnh người quản lí, nhận một cuộc điện thoại, không có tinh thần gì mà nói: "Không đi, mệt mỏi! Mẹ nó, chỉ là ông đây không vừa ý đấy!"

Quản lý đi sau lưng Dương Kiền bị tiếng quát tháo tức giận của anh làm cho giật mình, đồng thời cũng âm thầm nói trong lòng, cũng may, cậu ấy cũng không bởi vì không tìm được cái khuyên tai kia mà đến giận chó đánh mèo với mình.

Từ phòng tắm đi ra, Thẩm Kiều mặc chiếc áo ba lỗ màu xanh lá mạ, phía dưới là quần dài xinh đẹp cùng màu, ngồi trước gương trang điểm dùng khăn lông khô lau mái tóc ướt át. Vai trái có một hình xăm cá heo nhỏ tinh tế, vô cùng bắt mắt. Thẩm Kiều thực sự là một người đẹp phương đông, lông mi cong như lá liễu, lỗ mũi cũng rất cao, khuôn mặt tinh xảo, phong cách dịu dàng, khuôn mặt có khí chất điềm đạm như vậy, để cô ở nước ngoài chọc cho không ít thiếu niên tóc vàng mến mộ, tiêu biểu là hình xăm cuồng dã ở trên vai cô, nhưng mà không hề có một chút cảm giác bất ngờ nào, ngược lại lại có một loại vẻ đẹp xung đột.

Lấy khuyên tai kia ra, lúc này nó vẫn nguyên vẹn đặt trước mặt, nhưng lại chỉ có một cái. Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua nó, bên môi tràn ra nụ cười gượng.

Nghĩ lại tình hình lúc đó, cô đi vào phòng tiệc, trong lúc vô tình đã giẫm vào cái gì đó, cúi đầu nhìn thì mới phát hiện ra nó, đúng như Tần Niệm từng nói, thạch anh tự nhiên chỉ có thể ngộ nhưng không thể cầu, hơn nữa khi làm đồ trang sức tuyệt đối sẽ không giống nhau, liếc một cái cô đã nhận ra chiếc khuyên tai này chính là của cô. Hội trường có rất nhiều người, người quen lại càng không ít, cô không có cách nào tìm cái còn lại trước mặt mọi người. Cô có chút không vui vẻ khi tặng cái gì đó lại bị người ta tùy ý vứt bỏ, nhìn thấy Dương Kiền trong đám người đang trò chuyện vui vẻ. Ngẫm nghĩ kỹ, bọn họ đã hơn một năm không gặp, mà tiểu mỹ nhân xinh đẹp bên cạnh anh ta, lại là Thịnh Hạ.

Khoảng khắc đó Thẩm Kiều thật sự là dở khóc dở cười, có lẽ mười mấy tiếng ngồi máy bay cộng thêm chênh lệch thời gian, khiến đầu óc của cô không rõ ràng, mới có thể tùy tiện tặng khuyên tai thạch anh cho người ta. Quan trọng còn có Tần Niệm, thế mà không nhắc nhở cô Thịnh Hạ là bạn gái của Dương Kiền. Nếu không phải thấy hôm nay là ngày tốt của Tần Niệm, bên cạnh còn có một vị hình nam hộ giá, chắc chắn cô sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Tần Niệm.

"Kiều Kiều, xuống ăn canh đi."

"Vâng, con xuống ngay ạ." Thẩm Kiều đáp lại, đặt khuyên tai xuống, đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Thẩm Kiều ngồi xuống trước bàn ăn, tóc còn chưa khô hoàn toàn, hơi ẩm ướt xõa trên bờ vai, khẽ làm ướt tấm lưng. Mẹ Thẩm, Cố Hoa Lam ngồi ở bên cạnh, âu yếm nhìn con gái yêu dấu, ánh mắt chuyển xuống phía dưới, thì thấy được hình xăm kia.

Trong nháy mắt, vẻ mặt Cố Hoa Lam nghiêm túc, trầm giọng hỏi: "Đây là cái gì?"

Thẩm Kiều nghiêng đầu nhìn thấy hình xăm, vẻ mặt mất tự nhiên nở nụ cười, kéo tóc che kín nó.

Cố Hoa Lam không cho phản bác, ra chỉ thị: "Mẹ mặc kệ tại sao con làm những thứ này, trong ngày mai, phải tẩy nó sạch sẽ cho mẹ."

Thẩm Kiều nhếch miệng nở nụ cười, nhỏ giọng nói: "Sáng mai phải ở nhà ngủ để điều chỉnh chênh lệch thời gian, làm sao có thời gian đi tẩy nó?"

Cố Hoa Lan lui một bước, nhưng vẫn vô cùng kiên trì: "Vậy thì ngày kia, tóm lại, trong vòng ba ngày, phải làm cho nó biến mất!"

Lúc này, ánh mắt Thẩm Kiều giống như ra-da bắt được Thẩm Du đang cầm tạp chí đi vào từ phòng khách, vội nói: "Mẹ, mẹ mau nhìn kìa! Trên người nó cũng có, con cá lớn như vậy!" Nói xong, còn khoa tay múa chân như thấy chuyện lạ.

Thẩm Du dừng bước, nhìn người ở trong phòng ăn, không nói hai lời rồi cởi áo ra, đứng tại chỗ quay một vòng, "Làm sao vậy Cố phu nhân? Có muốn con cởi cả quần ra hay không?"

"Biểu hiện không nghiêm chỉnh! Nhanh mặc áo vào cho cẩn thận." Cố Hoa Lam giận dữ quát.

"Quý bà, đừng trách con không nhắc nhở mẹ, đầu sỏ gây chuyện cũng đã sớm chạy mất dạng rồi." Thẩm Du nghiêng đầu, khóe miệng cười không đứng đắn, chậm rãi mặc áo T-shirt vào, che khuất cơ ngực nở nang và cơ bụng sáu múi, còn có hình mỹ nhân ngư khêu gợi.

Lúc này Cố Hoa Lam mới phát hiện ra mình bị đùa bỡn, tức không chịu được, sau đó chỉ vào Thẩm Du ra lệnh: "Con phụ trách theo sát chị con, để nó nhanh chóng tẩy cái thứ đó đi, có nghe thấy không?"

Thẩm Du phất phất tay, ngâm nga điệu hát dân ca lắc lư đi lên lầu.

Thẩm Du là em trai của Thẩm Kiều, ra đời muộn hơn cô chỉ 13 phút, tính tình hai người lại một trời một vực, một người dịu dàng động lòng người, một người thì cà lơ phất phơ thích gây họa. Nhưng mà theo tuổi tác tăng lên, đã bắt đầu có khuynh hướng trung hòa.

Nhiều năm qua, khi người lớn trong nhà họ Thẩm giới thiệu với người ngoài cặp song sinh thì đều làm người ta trong nháy mắt liên tưởng đến Tiểu Kiều và Chu Du (1), lúc còn nhỏ thiếu hiểu biết, khi Thẩm Du giới thiệu bản thân với người khác cũng nói mình là Chu Du, đến sau này khi biết được Chu Du chết yểu, nên bị tức chết. Bắt đầu từ đó thì vô cùng căm ghét cách nói này, hơn nữa nghiêm túc yêu cầu Thẩm Kiều không được nói mình là Tiểu Kiều. Thật ra thì Thẩm Kiều vẫn không nghĩ ra, ba mẹ cô là một đôi phần tử tri thức cao cấp, tại sao lại vội vàng dùng tên của một cặp vợ chồng để đặt tên cho con?

(1) Chu Du: Tên tự là Công Cẩn, là danh tướng và cũng là công thần khai quốc của nước Đông Ngô thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Trong bộ tiểu thuyết Tam Quốc diễn nghĩa của nhà văn La Quán Trung có viết rằng do Chu Du đẹp trai và rất giỏi âm luật nên được gọi là Mỹ Chu Lang. Ông là một nhà quân sự tài ba, chuyên về thủy chiến, chức vụ chính thức là Đại đô đốc (Grand Admiral), nên được gọi là Chu Đô đốc. Chu Du nổi tiếng với chiến thắng ở sông Xích Bích trước quân Tào Tháo, là trận chiến lớn nhất thời đó. Tiểu Kiều là vợ của Chu Du và ông mất năm 36 tuổi.

Thẩm Kiều vừa mới nằm xuống, đã nghe thấy tiếng gõ cửa, lo lắng là mẹ đại nhân lại đến yêu cầu tẩy hình xăm, vì vậy cô nằm đơ trên giường giả chết một lúc lâu, nhưng tiếng gõ cửa vẫn liên miên không ngừng, không có cách nào khác, chỉ có thể lăn một vòng đi mở cửa.

Thẩm Du dựa vào cạnh tường lật lật cuốn tạp chí, ngạo nghễ liếc nhìn Thẩm Kiều lùn hơn so với mình không ít, "Xế chiều mai đến công ty tìm em nhé."

Theo phản xạ có điều kiện, Thẩm Kiều che bả vai lại, cảnh giác hỏi: "Làm gì?"

Thẩm Du bĩu môi cười giả dối, kín đáo đưa tạp chí cho Thẩm Kiều, "Làm lễ tẩy trần thôi, chị gái!"

Thẩm Kiều nhận lấy cuốn tạp chí sắp rơi xuống, lật qua loa, khi lật đến một tờ thì nhìn thấy mẩu quảng cáo về chiếc đồng hồ nữ Vacheron Stantin (2), màu champagne, khảm kim cương để tô điểm, phong cách không hề khiêm tốn. Nhưng mà, cô thích. Thẩm Kiều muốn huýt sáo ầm lên, thì bị Thẩm Du kịp thời ngăn cản.

Thẩm Kiều ở bên ngoài ung dung tự tại nhiều năm, suýt nữa quên mất gia giáo nhà bọn họ rất nghiêm.

(2)Vacheron Stantin: Một tên tuổi lừng lẫy trong ngành công nghiệp chế tác đồng hồ cao cấp thế giới, một cái tên mà không thể không nhắc đến nếu bạn là người đam mê đồng hồ, một thú chơi xa xỉ và tao nhã. Đây là một hãng đồng hồ vô cùng xuất sắc và có lịch sử truyền thống quý báu vô cùng lâu đời kể từ năm 1755.

Thịnh Hạ cầm tài liệu quan trọng đã chỉnh sửa xong, bảo đảm chính xác không có sai lầm, bèn đứng dậy đi về phía phòng làm việc của Boss.

Cô là thư ký tổng giám đốc của công ty PR, theo lý thuyết thì không làm hạng mục, nhưng mà bởi vì Tần Niệm là bạn bè của ông chủ, hơn nữa bạn trai của cô Dương Kiền lại là em của Tần Niệm, cho nên muốn cô đến giúp một tay. Nói thật ra thì, so ra cô thích làm hạng mục hơn, không cần thận trọng đi theo ông chủ làm công tác thư ký, từng giây từng phút đều căng thẳng, lúc nào cũng lo lắng phạm sai lầm.

Gõ cửa, sau khi lấy được sự đồng ý, Thịnh Hạ đẩy cửa vào. Xuyên qua phòng làm việc to như vậy thì Thịnh Hạ thấy được một cô gái đang ngồi trên ghế sa lon, cô ấy đang ngồi nghiên cứu cái gì đó.

Thẩm Du ra hiệu cho cô đặt tài liệu xuống là được. Nhưng Thịnh Hạ không rời đi luôn, mà đứng yên tại chỗ, hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau tiết lộ cảm xúc khẩn trương của cô.

Thẩm Du ngẩng đầu lên từ một đống tài liệu hỏi: "Còn có việc sao?"

Thịnh Hạ nhẹ giọng trao đổi: "Tổng giám đốc Thẩm, hôm nay em có thể tan ca sớm được không?"

Thẩm Du nhíu mày, đuôi mắt liếc qua người đang ngồi trên ghế sa lon, thân người đang dựa vào thành ghế, trạng thái xem như có chút lười biếng, "Kiền thiếu tìm cô có chuyện gì sao?"

Thịnh Hạ do dự gật đầu, gương mặt đã bắt đầu hơi đỏ lên.

Thẩm Du cười khẽ: "Việc này thì có cái gì để mà ngại ngùng? Cứ đi đi."

"Cám ơn tổng giám đốc Thẩm." Thịnh Hạ như nhặt được đại xá, vui vẻ nói cảm ơn, rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng làm việc.

Thẩm Kiều vẫn cúi đầu nghiên cứu đồng hồ đeo tay, sau khi Thịnh Hạ rời đi, thì đứng dậy đi đến bên cạnh bàn làm việc, cách bàn làm việc thì rướn người ra, bàn tay thon thả, ngọc ngà đưa đến trước mặt Thẩm Du, nụ cười xinh đẹp, âm thanh dịu dàng: "Nhìn có được hay không?"

Thẩm Du ngước mắt liếc một cái, thản nhiên nói: "Cũng bình thường."

Thẩm Kiều cúi thấp người xuống, lấy tay nâng cằm lên, nhỏ giọng thăm dò: "Tiểu mỹ nữ vừa rồi, là thư ký của em à?"

"Có vấn đề gì à?"

Thẩm Kiều lắc đầu: "Không phải, quen mặt mà thôi."

"A đúng rồi!" Thẩm Du đột nhiên vỗ vỗ trán, lớn tiếng nói: "Quên không nói cho chị biết, cô ấy là Thịnh Hạ, hiện tại là bạn gái đương nhiệm của Dương Kiền."

Thẩm Kiều vuốt vuốt lỗ tai suýt nữa bị điếc, sâu sắc cảm thấy, nhất định là do tiểu tử Thẩm Du này cố ý! Cậu nói thì cứ nói, sao còn hét vào lỗ tai của tôi? Cậu kích động cái gì chứ? Có quan hệ gì với cậu không?

Hết Chương 2


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.