Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 

Bản sắc quân nhân - Thập Nguyệt Cần Khê

 
Có bài mới 25.09.2014, 05:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 6082
Được thanks: 77392 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới [Hiện đại] Bản sắc quân nhân - Thập Nguyệt Cần Khê - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images

BẢN SẮC QUÂN NHÂN
Tác giả: Thập Nguyệt Cần Khê
Số chương: 90
Converter: Ngocquynh520
Edit: Team TieuKhang
Poster: Sunnie Phạm
Nguồn: https://diendanlequydon.com



Giới thiệu:

Vị thủ trưởng luôn tuân theo phương châm nghiêm túc: Tay thì cầm súng, tay thì ôm vợ, hai tay đều phải nắm, tay nào cũng cần vận sức.

Phu nhân thủ trưởng lại giữ theo phương châm chột dạ: Ưm hừm, nếu chạy được thì chạy luôn, nếu mà trốn được thì cứ trốn....

Đi đường khó tránh khỏi vấp ngã. Năm ba tuổi, Trần Hiểu Sắt đã phạm lỗi lầm với thủ trưởng Liên. Hai mươi ba năm sau, thủ trưởng Liên bắt cô phải trả nợ.

Vị thủ trưởng mang huyết thống cách mạng ba đời Liên Hạo Đông thường dùng câu nói sau để trị cô nàng sắc nữ bất chính:

"Quân giặc gây sự thì giải quyết trên chiến trường! Vợ nhà gây sự thì phải giải quyết trên giường!"

P/s: Mình mở hố để đó thoai, chắc sang đầu tháng mới post :D như thường lệ, Khang hong có đọc cv làm tới đâu up tới đó nên hong có xì poi đc gì cho các bạn, giới thiệu chỉ có thế, nhưng các bạn cũng đừng quên ủng hộ cho Khang nhen  :bighug:


Mục lục
Mở đầu   -   Chương 1
Chương 2
Chương 3   -   Chương 4
Chương 5   -   Chương 6
Chương 7   -   Chương 8
Chương 9   -   Chương 10
Chương 11   -   Chương 12
Chương 13   -   Chương 14
Chương 15   -   Chương 16
Chương 17   -   Chương 18
Chương 19   -   Chương 20
Chương 21   -   Chương 22
Chương 23   -   Chương 24
Chương 25   -   Chương 26
Chương 27   -   Chương 28
Chương 29   -    Chương 30
Chương 31   -     Chương 32
Chương 33   -    Chương 34
Chương 35   -    Chương 36
Chương 37   -    Chương 38
Chương 39   -    Chương 40
Chương 41   -    Chương 42
Chương 43   -    Chương 44
Chương 45   -    Chương 46
Chương 47   -   Chương 48
Chương 49   -    Chương 50
Chương 51   -    Chương 52
Chương 53   -    Chương 54
Chương 55   -    Chương 56
Chương 57   -    Chương 58
Chương 59   -    Chương 60
Chương 61 + Chương 62
Chương 63   -    Chương 64  
Chương 65   -    Chương 66
Chương 67   -    Chương 68
Chương 69   -    Chương 70
Chương 71   -    Chương 72
Chương 73   -    Chương 74
Chương 75   -    Chương 76
Chương 77   -    Chương 78
Chương 79   -    Chương 80  
Chương 81   -    Chương 82
Chương 83   -    Chương 84
Chương 85   -    Chương 86
Chương 87   -    Chương 88
Chương 89   -    Chương 90
Chương 91   -    Chương 92
Chương 93   -    Chương 94




Đã sửa bởi TieuKhang lúc 14.09.2017, 03:29, lần sửa thứ 52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
130 thành viên đã gởi lời cảm ơn TieuKhang về bài viết trên: -BG-, 1to2tam, Alpha, An Du, BAT101126, Băng, Băng Châu, Cherrynguyen, Chimy Lữ, Cơm Nấm, Cỏ Nhỏ ELF, Dana Nguyen, Diệp Mẫn Chi, Eavesdrop, Henni Phạm, Hg Anh, Hongkute96, Huyentrang94, Hạnh Phong, Judy Bùi, LamDThinh, LimCa, Linh PK, Lưu Nguyệt, Lạc Lạc, Lệ Hy, MaiNa, Meorangkhenh, Minh Khánh, Misa Vũ, Murasaki, Mây Hồng, Mèo Mạnh Mẽ, Mộng Du Nhân, Nguyen Bich Thuy, Nguyễn Thanh Lê, Ngố Xù, Nhi 123, Nhi Rose, Nhóc Sumi, Nhất Sinh, Phamthanhhuong, Phàm Phàm, Rainy158, SNowXxSNow, Song Ngư nhi, Thiên Yết, Thuc Quynh, Thỏ Sociu, Tieutam, Tiểu Hân Nhi, Trử Anh, Tuyết Nhan, Tuệ Tích, Tâm Thường Lạc, Violet12358, Yên Vũ Thu, Yêu Soái Ca123, Yến My, anhthu235, antunhi, atulachan2712, authuyduong, becuacon, bichvan, bubenoluz, chenqiucao, chú mèo của gió, conluanho, diep diep, diquamuanang, eunhaeng, gaihap98, gaubisu, hahothu, hanayuki001, hanazhing, hancoi, hoahodiep1901, hoand, hoangha81, hpdt, kukuramutta, lebang19942013, linda11311, linhlunglinh, lophocvuinhon, lovelytrinh, lunglinh16, maclyca, meo lucky, meoluoi166, mi oa nguyễn, momoha, namyên, nantrang, nashiki96, nguyễn thị mỹ hà, nguyệt lai, ngọc strawberry, nhimnhinhanh, nhokcondagiu, nhongoc124, oneheart, orchid1912, phan thao, phuong thi, pipink, pjgpop, saolungling, saoxoay, sei_leo, sony2014, sunrain, thientrang1981, thuyvu115257, tieu_hao, traiothiem, tramanh894, trankim, trạch mỗ, tuongvy84, tuyenha, tuyet tinh coc, tuyetdem225, vothihongdoan, xichgo, yws, Đinh Thu Hiền, ღ Tương Tư ღ
     

Có bài mới 30.09.2014, 06:02
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 6082
Được thanks: 77392 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sắc màu quân nhân - Thập Nguyệt Cần Khê [0/91] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


QUYỂN 1: QUÂN SỦNG

Chương 1: Cuộc gặp gỡ đẫm máu [1]


Cuối cùng Trần Hiểu Sắt cũng vứt bỏ được hai cái “quần lót đỏ” đã mặc suốt một tháng nay.

Một tháng trước, cha Trần Lương Động của Trần Hiểu Sắt bảo cô mỗi ngày trong tháng tới phải mặc “quần lót đỏ” để tránh ma quỷ, nếu không sẽ có tai họa giáng xuống đầu.

Theo lời người cha Trần Lương Động thì Trần Hiểu Sắt là đứa trẻ lớn lên dưới tư tưởng giáo dục tam quan bất chính (*) ngay từ bé; tư tưởng khó tránh khỏi bị ảnh hưởng. Nghe xong lời cha nói, cô lập tức chạy đi mua hai cái “quần lót đỏ”để mặc đan xen hàng ngày.

(*)Tam quan bất chính: Tam quan gồm Thế giới quan, Nhân sinh quan, Giá trị quan; “tam quan bất chính” là hệ tư tưởng cải cách lại những quan niệm cũ về thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan dưới cái nhìn Mát Xít ở Trung Quốc.

Có cái mừng là cả tháng sáu vẫn rất bình yên, mà hôm nay lại là ngày cuối tháng, cô hơi do dự có nên mặc tiếp nữa không. Bởi hôm nay tan ca xong thì cô phải đi xem mắt, không muốn mặc lại cái “quần lót đỏ” mắc ói này nữa. Nếu như không mặc chiếc “quần lót đỏ” đó thì chiếc đầm voan màu trắng mới mua còn mặc được, cô từng xem qua nghiên cứu có nói rằng đàn ông hay sinh ra ảo tưởng với con gái mặc đồ trắng, cơ hội thành đôi khá lớn.

Nghĩ thầm đã yên ổn vượt qua 29 ngày rồi, còn ngày cuối cùng chắc sẽ không có chuyện gì, nên cô vẫn quyết định mặc bộ váy áo voan trắng bồng bềnh như tiên nữ. Nhưng vẫn có chút không yên lòng, lật xem lại cuốn lịch hoàng đạo mà lúc đón năm mới cha kín đáo nhét cho cô, ngày 30 tháng 6, mọi chuyện cẩn thận! Run run đặt xuống trước, mẹ nó, thôi không lo nữa, sao có thể xui xẻo đến mức chuyện xấu trùng hợp kéo tới kiếm mình?

Đúng rồi, đối tượng xem mắt này là do cô bạn thân Lâm Mễ Mễ giới thiệu, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu chọn bạn trăm năm hiện tại của cô. Thanh niên, 30 tuổi, không đẹp trai, hơi mập, sự nghiệp ổn định, chưa có người yêu, xu hướng giới tính bình thường. Cô rất háo hức, cuối cùng cũng tạm biệt cuộc sống độc thân rồi.

Nhưng cô vừa ra khỏi nhà liền đoán ngay được mọi sự hôm nay không thuận lợi.

Đầu tiên là bị kẹt xe khủng khiếp.

Bắc Kinh nổi tiếng trên toàn thế giới là ùn tắc giao thông, mỗi chuyến viếng thăm của các vị nguyên thủ nước ngoài hay thời gian họp hội nghị quan trọng trong nước, thì tình trạng lưu thông xe cộ đều bị giám sát chặt, đâm ra hậu quả là đã tắc rồi càng thêm tắc nữa. Hôm nay gặp chuyện quái quỷ gì đây? Obama không tới, hội nghị cũng không mở, nhưng lại ùn tắc giao thông! Lực lượng cảnh sát cơ động người nào người nấy vạm vỡ to con lẫn trong màu sắc phục xanh đang đứng đầy các giao lộ.

Lúc Trần Hiểu Sắt đi ngang qua đã len lén ngắm mấy lần, rất ư là đẹp trai, mặc dù dáng dấp không đồng đều nhưng thân hình thì thật là tuyệt. Cô thở dài than vãn: “Sao mấy anh chiến sĩ bây giờ đều trẻ đẹp vậy nhỉ? Xem ra mình thật sự đã già rồi.”

Năm nay Trần Hiểu Sắt 26 tuổi, là một nhà thiết kế nội thất, có kinh nghiệm làm việc bốn năm, nay mới tham gia vào một công ty lớn. Sau khi thỏa thuận tiền lương hằng năm lên tới sáu con số, cộng thêm khoản thưởng dao động thì quyền lợi cũng không tồi, nhưng như vậy vẫn còn cách mục tiêu của cô quá xa. Đích đến trong 10 năm tới phải là mua một căn hộ ở Bắc Kinh, rồi lại mua thêm chiếc Audi. Nhưng giá nhà mấy năm gần đây liên tục tăng cao không có chiều hướng giảm, người mua xe trả góp ngày càng nhiều, hy vọng của cô càng hóa thành mong manh hơn. Tuy nhiên cô vẫn nỗ lực cố gắng không ngừng, ý chí phấn đấu hết mình này vốn được di truyền từ tác phong làm việc của cha cô.

  Cô cũng được xem là một người có kế hoạch có mục tiêu để tiến tới, mục tiêu gần nhất đó là phải thành được Bạch Phú Mĩ [*]. Sau rồi mới tìm một người hiền lành trung hậu không cần đẹp trai để lấy, nhất là không được là anh chàng hoàn hảo nào đó! Lý do súc tích chỉ vì đã từng bị tổn thương, từng có vết xe đổ đầm đìa tang thương rồi.

* Bạch – Phú – Mỹ: Trắng, giàu, xinh là tiêu chuẩn hướng tới của con gái TQ.

  Lúc còn trẻ nếu đã từng nhận vết thương tình cảm, thì dù có qua bao nhiêu năm nhưng chỉ cần nghĩ tới, vết sẹo nơi đó sẽ âm ỉ đau đớn. Cô biết bệnh háo sắc ăn trong máu của mình khó mà chữa được, nếu cứ tiếp tục ngã theo đà hám trai đẹp này thì mất giá quá rồi! Vì vậy mới nghiến răng: “Tật xấu này mình nhất định phải sửa đổi.”

Tây Tam Hoàn tắc như bãi đậu xe, cô ngồi trên xe buýt đã ngáp không biết bao nhiêu bận, tối qua hơi mất ngủ và ngủ không say giấc, vì vậy ngả lưng về phía sau đánh một giấc. Cô vừa ngả xuống liền ngủ say như chết. Mãi đến khi tỉnh lại thì xe buýt đã đi đến trạm cuối cùng, dây kéo túi xách bị mở toạt ra. Xong rồi, gặp phải tên móc túi rồi, ví tiền và điện thoại mang theo đã không cánh mà bay. Đen thế, bực mình ủ rũ gục đầu xuống chân, tức thật. Bây giờ chỉ còn cách duy nhất đành làm mặt dày không xuống xe, đi theo chuyến xe này quay về lại.

Đến cơ quan lúc mười một giờ rưỡi. Mặt cấp trên Tần Hoa của cô đen như ăn phải phân quạ.

  Cô liếc liếc đằng sau, vội ảo não lại chỗ ngồi, trong lòng đánh trống tự nguyền rủa chính mình: “Mẹ nó chứ, hôm nay nhất định không chịu bỏ qua cho bà ư?”

Dự cảm của Trần Hiểu Sắt quả thực đã linh nghiệm.

Năm giờ chiều, Trần Hiểu Sắt nhận được chỉ thị của Tần Hoa để đến một ngôi nhà cao cấp ở khu cư xá hơn ba cây số nhận công việc mới.

Điều này thật khiến người ta phát cáu, hôm nay chỉ vì xem mắt mà ngay cả “quần lót đỏ” hộ mạng cô cũng cởi, nếu như không đi được thì cả ngày hôm nay coi như phí công vô ích rồi. Cô lập tức chạy đi đàm phán: "Quản lý Tần, có thể đổi lại ngày mai được không, hôm nay em có việc rất quan trọng."

Tần Hoa rời khỏi máy vi tính ngẩng đầu lên nhìn cô nói: "Bây giờ tôi cũng rất bận, mà những người khác hiện cũng không có ở đây, chỉ cô mới có thể đi thôi, đi nhanh rồi về nhanh, gần mà."

Đối phương rất kiên quyết và khẳng định, khiến cô buộc lòng phải nghe theo. Thấy Trần Hiểu Sắt lần lữa không ra cửa, Tần Hoa hỏi: "Cô còn chuyện gì sao?"

Trần Hiểu Sắt sờ sờ trên đầu, nhăn nhó nói: "Chị có thể cho em mượn 100 đồng không?"

Tan ca là giờ cao điểm nhất, giao thông thường hay ách tắc, hôm nay còn bị chắn đường, gọi taxi chắc chắn là không được. Trong khoảng thời gian ngắn, xe đạp mới chính là phương tiện nhanh nhất hiện nay. Trần Hiểu Sắt mượn về chiếc xe đạp chạy rong ruổi khắp các con đường trong thành phố, một mạch phi như điên tới nhà khách hàng.

Làn váy trắng phau tung bay theo gió. Chiếc váy ấy rất bắt mắt, được làm từ ba lớp vải voan kết thành, như đang vẫy theo điệu nhảy, vốn để dành cho tiệc tùng hay tham dự những buổi lễ lớn kiểu kiểu thế….. Nên sánh đôi cùng anh chàng bốn bánh nào chứ không phải là chiếc xe đạp hai bánh này. Suốt đoạn đường cô đạp như điên khiến cho người đi đường liên tục ghé mắt dòm.

Haizz! Muốn trách thì phải trách bản tính háo sắc thiếu thẩm mỹ của mình, đây là tổng kết báo cáo sau sự cố tai nạn của Trần Hiểu Sắt dành cho chính mình. Vào thời điểm quẹo cua, cô không cẩn thận liếc nhìn sang quán cà phê ở góc đường, cái nhìn không quan trọng này đã gây ra một trận thảm họa đẫm máu.

Ở cửa kính quán cà phê xuất hiện một anh chàng trông thật bảnh trai, bóng dáng ấy vừa lạ lẫm lại quen thuộc. Đầu óc cô liền lập tức bị mụ mẫm, thậm chí còn nói lớn: "Tống Á? Là anh ta...."

"Ầm!" Tiếng vang thật lớn, cả người cô nhào thẳng lên đèn sau lóe sáng của một chiếc xe Jeep quân dụng.

Mặt cô bị cửa thủy tinh mặt sau ép tới biến dạng, trong thời gian ba giây ngắn đó, cô đã nhìn thấy một anh lính đội mũ kê-pi màu trắng, vai mang quân hàm hai màu đen vàng ngồi ở băng ghế sau với tư thế rất nghiêm trang.

Còn rõ ràng nhìn thấy anh lính trong xe bị tiếng vang lớn làm cho giật mình, nghiêng đầu liếc nhìn ra phía sau, đưa tay nhấc lên chiếc mũ quân đội của mình, chỉnh sửa tóc rồi đội nón lên lại, dùng giọng nói truyền cảm đầy từ tính ra lệnh cho tài xế Tiểu Vương: "Đi xuống xem đã xảy ra chuyện gì."

Chiến sĩ trẻ đáp ngay: "Dạ!"

Trần Hiểu Sắt lúc này đã nằm trên lưng xe thấy thật không thể nào lạc quan được nữa, nói chính xác đó là vô cùng thê thảm không thể nhìn được. Cô cảm nhận cái mũi của mình sắp bị đụng gãy tới nơi rồi, còn miệng thì bởi răng với kính hôn nhau mà đau đến tắt tiếng, trong miệng còn có mùi tanh mằn mặn, cô biết rõ đó mùi vị của máu, ôi trời ơi, đúng là máu ư!

Ghi-đông xe đạp cô vướng vào song sắt bao bóng đèn đuôi sau xe Jeep, quán tính đã khoét sâu một đường trắng sau đít chiếc xe Jeep quân dụng mới toanh, đây hoàn toàn chỉ là sự cố tông vào đuôi xe.

Chuyện đáng buồn vẫn còn ở phía sau.

Tài xế Tiểu Vương trong bộ y phục sĩ quan hải quân trắng tinh là một tân binh 9x trắng trẻo, vẫn còn vẻ non nớt của tuổi thanh xuân cuối mùa, véo một cái cũng vắt ra nước được. Xuống xe nhìn mới thấy Trần Hiểu Sắt, cậu cất lời hỏi thăm bằng chất giọng trẻ trung của thanh niên tuổi mới lớn: "Cô không sao chứ?"

Trần Hiểu Sắt dời khỏi mặt kính sau xe hơi, vội vàng dùng tay bụm lấy miệng, tay còn lại xua xua ý bảo mình không sao. Hai chân khó khăn ngồi lên xe đạp, chiếc xe không có điểm tựa lại tiếp tục ngã xuống quẹt thêm một đường lên vết xước trắng sau đít xe Jeep cái nữa.

Trần Hiểu Sắt há miệng vì kinh ngạc, trợn to hai mắt nhìn hết thảy mọi chuyện đang xảy ra mà không thể làm gì được. Trời ơi, chẳng lẽ mình đụng phải quân phiệt rồi ư? Nói không chừng sẽ bị mời lên tòa án quân sự, dạo gần đây cô cũng có nghe nhiều lời đồn xe quân đội hoành hành ngang ngược nhũng nhiễu.

Tài xế Tiểu Vương xoay người báo cáo lại mọi chuyện với anh lính đang ngồi ở trong xe, tỏ ý mời người trong xe hãy xuống xem.

Cánh phải cửa sau xe được mở ra, người đàn ông có vóc dáng cao to bước xuống, cũng mặc một thân màu trắng chói mắt, làn da nâu màu lúa mạch đầy nhựa sống dưới lớp quân phục trắng muốt cho thấy quá trình rèn luyện hoạt động quanh năm bên ngoài, khắp người hừng hực khí thế, phong độ. Trần Hiểu Sắt nhìn chăm chú vào ánh mắt anh ta liền có cảm giác đôi mắt ấy trông giống như những vì sao lạnh lẽo cuối mùa thu, lại tựa như hố sâu như đầm lầy mênh mông không thấy đáy; trực giác cho cô biết người này phải có bản lĩnh trấn định mạnh mẽ.

Vị sĩ quan cao lớn, bảnh bao, khí khái trong màu áo trắng cau mày nhìn ngó hiện trường tai nạn, lấy trong túi ra chiếc khăn tay đàn ông trắng xám cho Trần Hiểu Sắt, bình tĩnh nói: "Lau máu trên mũi đi!"

Hành động tốt bụng của anh chàng bộ đội này làm cô có cảm động nhưng cũng khá bực tức. Cảm động vì việc đầu tiên anh ta làm là quan tâm mình mà không phải bắt cô bồi thường tiền xe, căm tức là tại sao tới bây giờ anh ta mới xuống xe kiểm tra, đúng là máu lạnh!

Cô không nhận chiếc khăn tay.

Không chỉ thế, vô tình theo hướng mắt lại thấy máu từ kẽ tay mình đang nhiễu từng giọt từng giọt, chiếc váy trắng trên người đã nhuộm đỏ mảng lớn, nền trắng máu đỏ trông đẹp dị thường. Vạt váy trái cũng có vết máu li ti, vén nhìn xuống, bên chân trái còn bị dè xe đạp quẹt cho tét một đường, nơi đó vẫn còn đang rỉ máu.

Ôi, khó chịu quá! Chảy nhiều máu như vậy cần ăn bao nhiêu táo đỏ tẩm bổ đây? Mình không thích ăn táo đỏ chút nào. Trần Hiểu Sắt nhìn qua anh lính nền đen áo trắng, loạng choạng rồi hôn mê bất tỉnh.

Khoảnh khắc ngất đi, cô đang mường tượng vài điều.

Đầu tiên: Không biết lúc ngã xuống dáng người mình có đẹp không chứ? Bạch Phú Mỹ phải luôn hoàn hảo mọi lúc mọi nơi!

Kế tiếp: Rút kinh nghiệm những sơ sót trước, mình đã bỏ tật mê trai rồi nhưng anh lính à, anh thật sự là quá đẹp trai, điểm này chắc anh hẳn phải rất sướng.

Thứ ba: Anh lính à, tôi thấy máu là choáng, anh có thể thương xót mà đưa tôi tới bệnh viện không? Tôi tuyệt đối không có ý đồ gì với các người đâu!

Thứ tư: Vô cùng hối hận, thiệt sự rất hối hận vì đã cởi ra chiếc “quần lót đỏ” hộ mạng kia....

[/i]


Đã sửa bởi TieuKhang lúc 20.11.2014, 12:33, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.10.2014, 20:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 6082
Được thanks: 77392 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sắc màu quân nhân - Thập Nguyệt Cần Khê [0/91] - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Cuộc gặp gỡ đẫm máu [2]

Ngã bệnh đúng là một kiểu lao động hao tổn sức lực, Trần Hiểu Sắt bị cơn đói réo dậy.

Tỉnh dậy mới phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh viện, người đang đắp chiếc áo rằn ri, trên áo còn tỏa ra thoang thoảng mùi thuốc lá, bên cạnh còn có chiếc khăn tay sọc ca rô dính máu đỏ au. Xéo trong góc phòng có một anh lính đang ngồi ngủ gục, có lẽ đang mơ thấy mộng đẹp, nước miếng chảy lòng thòng sắp nhiễu xuống đùi.

Khi biết mình đã được cứu, Trần Hiểu Sắt nói vội: "Cám ơn Phật Tổ phù hộ!"

Tư thế nằm cứng đơ này thật chẳng thoải mái, cô muốn xoay người qua nhưng khi trở mình thì động tới vết thương, lỗ mũi và chân đều lên cơn đau ê ẩm. Với tay sờ mũi được quấn lại thành cục dầy cộm, giơ chân trái lên, chân trái cũng được băng bó băng gạc, đúng là xúi quẩy mà!

Cựa quậy một hồi, cô thật sự không thể nằm được nữa, đói quá, đói ghê gớm. Cô nghĩ thầm: "Không biết giờ này đi về thì bánh rán ngay cửa chung cư dẹp chưa? Nếu mà chưa đóng cửa nhất định ăn mẹ nó 2 cái mới được."

Đúng rồi, cái người trong quán cà phê lúc nãy có phải Tống Á không nhỉ? Sau khi đầu óc dần dần hồi phục, cô mới bắt đầu suy nghĩ đến nguyên nhân tai nạn.

Tống Á chiếm vị trí rất quan trọng trong lòng cô. Anh là mối tình đầu của cô, cô đem dâng tặng hết tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất, trong sáng nhất của mình cho anh, dù cho chỉ ở bên nhau có một năm. Nhưng cô thầm mến anh đã ba năm rồi, thử hỏi nếu như suốt bốn năm chỉ có duy nhất một người trong lòng thì sẽ khắc cốt ghi tâm đến nhường nào.

Mấy năm trở lại đây cũng có vài lần cô nằm mơ thấy anh, nhưng khi giật mình tỉnh giấc thì chỉ còn lại nỗi đau gặm nhắm trái tim mình, ngoài ra chẳng còn gì. Có lần nhìn thấy dáng hình của ai đó trên đường giống y hệt anh, cô đã điên cuồng đuổi theo mấy con phố, cuối cùng không đuổi kịp mà còn bị lạc đường, đành phải đón xe quay về nhà.

Cô lại tức giận, tự nói với chính mình lần này nhất định là bị hoa mắt. Nhưng Tống Á ơi, rốt cuộc là anh đang ở đâu?

Tuy cơ thể Trần Hiểu Sắt lúc này không thể hoạt động nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo, nhìn sang anh lính nọ đang ngủ gật, cô cất tiếng gọi nghiêm túc: "Đồng chí!" Giọng nói quá nhỏ, chiến sĩ mặt búng ra sữa ngủ say không nghe được, đành phải hô lớn kéo dài tiếng nói gọi nữa: "Này anh đẹp trai...." Buộc mình phải giở trò lưu manh mới chịu tỉnh sao?

Chiến sĩ trẻ măng mắt nhắm mắt mở đứng bật dậy với tư thế bộ đội vô cùng chỉnh tề. Đến khi thấy rõ hóa ra người bệnh trên giường gọi mình thì vẻ mặt căng thẳng giãn ra ngay, cười tươi tắn như hoa nở đi tới hỏi thăm Trần Hiểu Sắt: "Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi, doanh trưởng bảo tôi ở lại đây để chăm sóc cô......Cô đã ngất mấy tiếng rồi đó!"

Trần Hiểu Sắt thầm nghĩ, anh ta lại còn rất vui vẻ, còn mình thì xui xẻo thế này, nghĩ đến cái bi thảm ngày hôm nay mà chỉ muốn chết quách cho xong.

Chồng tương lai của mình, việc làm của mình, điện thoại di động của mình, ví tiền của mình, còn có chiếc xe đạp mình đi mượn nữa....

Nhưng dù gì cô cũng không còn là đứa trẻ mười sáu tuổi, ngã rồi thì bình tĩnh đứng lên, hướng ánh mắt buồn bã về phía chiến sĩ trẻ, nhẹ giọng hỏi: "Cho hỏi, bây giờ là mấy giờ rồi?"

Chiến sĩ nọ nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói: "Ô, đã mười hai giờ rồi."

Trễ vậy rồi ư, chết rồi, ngày mai chết chắc, Lâm Mễ Mễ và Tần Hoa sẽ giết mình chết mất.

Người lính trẻ tự giới thiệu mình: "Mũi cô còn đau không? Hôm nay cô bị chảy rất nhiều máu." Anh sửa sang lại y phục của mình rồi nói: "Chị có thể gọi tôi là Tiểu Vương, cần gì cứ nói với tôi là được."

Trần Hiểu Sắt cười nói: "Bệnh choáng khi thấy máu của tôi rất nghiêm trọng, thật sự rất cám ơn anh đã cứu tôi."

Tiểu Vương nói: "Thật ra là doanh trưởng của tôi đưa cô đến bệnh viện đó, người cô nên cám ơn là anh ấy."

Doanh trưởng chắc hẳn là người sĩ quan áo trắng đưa khăn tay cho mình rồi, lại còn là một chàng trai đẹp đẽ tráng kiện. Trần Hiểu Sắt có chút khó xử, ngượng ngùng hỏi: "Vậy bây giờ phải làm sao đây? Không làm lỡ việc của các anh chứ?"

Chiến sĩ trẻ lại nói: "Vậy cũng phải cứu người trước mà, tính mạng là quan trọng nhất. À phải rồi, doanh trưởng của tôi nói một lát nữa sẽ tới bệnh viện thăm cô đó, bây giờ anh ấy còn đang bận."

Trần Hiểu Sắt cầm lên chiếc khăn dính đầy máu trên bàn, mỉm cười hỏi tiếp: "Đây là khăn tay của doanh trưởng các anh ư? Anh ta đúng là một người tốt."

Chàng lính nhí e hèm rồi nói: "Ha ha, doanh trưởng của chúng tôi thường nói, gặp người hoạn nạn ra tay cứu giúp chính là nghĩa vụ của một quân nhân nên làm."

Lời nói này......Trần Hiểu Sắt nghe xong vô cùng cảm động.

Cô khéo léo bày tỏ lòng biết ơn lần nữa, nhưng trong lòng thì nghĩ: "Đáng tiếc bà đây đã hoàn lương rồi, bằng không thì với một người đẹp trai như thế, cỡ nào cũng phải bám lấy không tha mới được.”

Hiện tại cô rất dị ứng với trai đẹp.

Theo lời mẹ Điền Lâm của cô kể lại thì tật mê trai của Trần Hiểu Sắt đã có từ khi lọt lòng mẹ. Điền Lâm mẹ cô là một người phụ nữ có tri thức, hiểu lễ nghĩa, dịu dàng đằm thắm, là người phụ nữ có ăn học. Ông bà ngoại đều là giáo viên, luôn mong muốn cưới mẹ cho một gia đình môn đăng hộ đối, nào ngờ lúc mẹ cô đi du lịch lại tình cờ gặp được Trần Lương Đỗng kỳ quái, cha của Trần Hiểu Sắt.

Ông Trần Lương Đỗng không cần thông qua ông bà ngoại Hiểu Sắt - cứ thế giựt luôn bà Điền Lâm, bà đã đấu tranh chống lại ngăn cản từ phía gia đình mà lấy ba làm chồng. Về sau, Trần Lương Đỗng phấn khởi khoe khoang với đứa con gái bé bỏng của mình: "Cái này gọi là: Đàn ông mà không hư thì phụ nữ không yêu."

Có lẽ do đã nhàm với quá nhiều cái hoàn hảo nên mới có cảm giác ngược lại, dần dần cảm thấy xiêu xiêu vẹo vẹo mới là hoàn hảo, mà hoàn hảo quá thì lại trở thành xiêu vẹo, đó là lý do mà người hoàn mỹ như mẹ mới nhìn trúng kẻ không nghiêm chỉnh như cha cô.

Thật ra thì năm đó Trần Lương Đỗng cũng được xếp vào top trai đẹp, nếu không sao có thể cưới được Điền Lâm nếu chỉ dựa vào chút "lưu manh" ấy của ông?

Cái ông Trần Lương Đỗng này ấy à, quan hệ rộng, tính tình hào phóng không tính toán, khi còn trẻ thì nuôi đống bạn học gặp khó khăn bằng điều kiện kinh tế gia đình khá giả của mình, là một kiểu mẫu người Sơn Đông hiền lành, đó là lí do mẹ cô bao dung cho phần nhiều khuyết điểm, sống cả đời với ông, con người hào sảng ấy chính là mặt trời chói sáng trong đám bạn bè.

360 nghề, ông Trần Lương Đỗng đều đã làm qua, làm rồi thua lỗ, lỗ xong lại làm, làm không biết mệt, cộng thêm có bạn bè mượn tiền, ông cũng không quan tâm, vui vẻ mà lấy giúp người làm niềm vui, vì vậy giang hồ xưng tụng là "đại gia bại sản" . Mò mẫm lăn lộn mấy chục năm không tích cóp được nhiều, nhưng để một nhà sống tạm thì không có trở ngại. Vị này gần đây lại ham coi bói xem bát tự, nghiền ngẫm Chu Dịch cả ngày, gặp ai cũng muốn bói một quẻ cho người ta, sống càng lúc càng thảnh thơi.

Về chuyện Trần Hiểu Sắt hám trai đẹp, quá trình đó khá là sâu sa. Năm đó bà Điền Lâm mang thai chỉ thích ngắm các ngôi sao nam trên tạp chí, đi đường cũng khoái ngó đàn ông con trai đẹp trai bảnh bao, rất nham nhở. Sau khi sinh xong Trần Hiểu Sắt, tật xấu này rất nhanh không còn nữa.

Chỉ là Trần Hiểu Sắt vẫn còn là con nít mà đã quen dần với con đường "sắc" này rồi. Một chú xấu trai ở đơn vị mẹ cô đến thăm, cô bắt đầu khóc ré lên ngay lúc nhìn thấy người ta, khóc mãi đến khi chú ấy ra khỏi cửa mới thôi, về sau gặp lần nào gào khóc lần ấy, khiến cho ông chú này biến luôn từ đó.

Nhìn thấy chú nào đẹp trai ấy à, cô lập tức để lộ bản mặt lưu manh, không phải le lưỡi thì là mở miệng chúm chím cười khúc kha khúc khích. Chuyện này khiến đôi vợ chồng trẻ họ Trần sầu lo rối rắm không thôi.

Lúc chọn đồ chơi đoán tương lai, ông nội cô đem bút, sách, thước, con dấu bày trước mặt cô để cô chọn, cô lại vứt toàn bộ đi, cong người chạy đến ti vi hôn nam chính trên đó một cái. Ông nội lúc ấy giận tới mức run tay liên tục không dứt, bà Điền Lâm sợ ông cụ không kiềm được đánh cháu, liền ôm con bé chạy mất.

Sau này lại chỉ vì ngắm trai đẹp mới bị người ta dụ đi thi trường ở Bắc Kinh, người kia nói kiểu gì mà Bắc Kinh là nơi đứng đầu Trung Quốc, các anh chàng đẹp mã tốt tướng hiển nhiên cũng phải đứng đầu, vậy muốn biết đứng đầu như thế nào không? Tới Bắc Kinh đi!

Vì vậy cuộc đời sau đó của Trần Hiểu Sắt đã có Tống Á, đó là một người siêu đẹp trai, nhưng là việc “đã từng” thôi.

Ngoài Tống Á ra, mấy năm nay cô cũng có khoảng thời gian hẹn hò với mấy chàng đẹp trai, chỉ là có vẻ như những kẻ tốt mã đều lăng nhăng lại còn không biết liêm sỉ là gì, chưa gặp được lấy hai lần đã yêu cầu ở chung, làm cô hoảng tới mức nhấc váy bỏ chạy luôn. Thế mới biết, thì ra chữ “sắc” mà cô theo đuổi cùng lắm chỉ là cái núm vú cao su của em bé mà thôi. Về sau cô tự đánh giá mình cao hơn nhiều, cô thế này không xem như háo sắc mà phải gọi là “thưởng thức”.

Trần Hiểu Sắt xốc lên quân phục đang đắp, ngồi dậy nói: "Hôm nay là lỗi tại tôi, lúc đi đường không nhìn ngó cẩn thận mới đụng vào các anh, tôi có thấy phía sau xe anh bị xe tôi quẹt phải gây hai vết xước, không sao đâu, tôi xin được bồi thường cho các anh."

Trần Hiểu Sắt không phải người ích kỷ, có lúc rất hào phóng với những chuyện tiền bạc, ưu điểm này di truyền từ người cha “đại gia bại sản” của cô, nhưng mà mình làm ra tiền quá cực, nếu chỉ học theo chừng một nửa cái rộng rãi của cha cô thì cũng có thể xem như “đại gia bại nửa sản”. Nghĩ tới vết xước kia mà bồi thường chắc cũng không vượt quá 300 tệ, có nhiều chút cỡ 1000 tệ mà được thoát chết cũng được, vẫn nên rộng lượng một chút thôi: "500 tệ đủ không?"

Tiểu Vương bị sốc đột ngột, gương mặt ửng đỏ, nghẹn ra một câu: "Chiếc xe này là cấp trên mới phân cho doanh trưởng chúng tôi, tôi lần đầu ngồi lái thì không ngờ đã bị xước rồi, giờ trở về còn chưa biết ăn nói thế nào với doanh trưởng đây!"

Trần Hiểu Sắt mới xúc động nói: "Ồ, thật sao? Không thì tôi thêm chút tiền cho anh nhé, 800 tệ thế nào? Thật ra thì đi bảo dưỡng xe hơi cũng không tốn nhiều tiền như vậy đâu!"

Tiểu Vương lập tức lui về phía sau, hoang mang nhìn Trần Hiểu Sắt, nói cà lăm: "Chị hai ơi, cô đùa gì thế? Chiếc xe kia là chiến xa được cải tạo lại, trị giá ít nhất mười triệu, vật liệu quang nano dẫn dắt đã có giá trị vài chục vạn, là hàng cao cấp của nhà máy Thiên Gia Quốc Nội...."

Trần Hiểu Sắt rùng mình một cái liền nói với Tiểu Vương: "Dừng lại! Tiểu Vương à, có lẽ cú đụng hiểm quá, tôi lại hơi chóng mặt rồi, tôi muốn nằm nghỉ chút được không?"

Tiểu Vương thốt lên: "Thật sao? Vậy cô mau nằm xuống! Có cần gọi bác sĩ tới không? Vừa nãy doanh trưởng chúng tôi đã bảo bác sĩ kiểm tra đầu và chân cho cô, bác sĩ nói đầu không sao cả, trên đùi cũng chỉ là vết thương ngoài da, không thương tổn đến gân cốt, yên tâm đi. Tuy nhiên vết thương ở mũi hơi nặng, tổn thương tới xương sụn và niêm mạc, cần nghỉ ngơi mấy ngày. Hiện tại trời lại nóng, ngày nào cô cũng phải đến bệnh viện đổi thuốc mới không bị nhiễm trùng...."

Trần Hiểu Sắt không lên tiếng, cô bị mười triệu vừa rồi hù cho rùng mình.

Mẹ nó, cứ theo số tiền này mà tính thì không phải là bồi thường mấy chục ngàn tệ à? Đừng! Mình kiếm tiền rất vất vả. Cô lấy quân phục đắp lên người lần nữa, mùi hương cỏ lại bất ngờ truyền vào mũi, mùi đàn ông rất nồng làm cho cô hiện tại rất choáng váng.

Tiểu Vương lại nhắc nhở: "Hai ngày tới cô đừng ăn hải sản và những thứ chua cay, nó làm cho vết thương khó lành lại, cô nằm xuống đi, tôi không làm phiền cô nữa."

Trần Hiểu Sắt hỏi Tiểu Vương: "Lát nữa doanh trưởng của các anh có tới không?"

Tiểu Vương nói quả quyết: "Nhất định sẽ tới, anh ấy hình như rất quan tâm cô."

Trần Hiểu Sắt sờ sờ mũi nói: "Tiểu Vương, tôi khát quá, anh có thể lấy chút nước cho tôi uống không?"

"Vậy cô chờ nhé, ở cửa có máy đun nước, tôi đi lấy nước cho cô."

Trần Hiểu Sắt lại nói: "Nước của bệnh viện không sạch, anh có thể ra ngoài mua cho tôi được không? Tôi muốn uống loại Nông Phu Sơn Tuyền." (1 thương hiệu nước đóng chai của TQ)

Tiểu Vương gãi gãi sau ót đáp lại: "Được rồi, tôi sẽ đi mua ngay bây giờ."

Đợi Tiểu Vương vừa ra khỏi cửa, Trần Hiểu Sắt mới vén áo quân phục đắp trên người mà đi ra ngoài, cô định bỏ trốn.




Đã sửa bởi TieuKhang lúc 20.11.2014, 12:34, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.