Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Đến lượt em yêu anh - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

 
Có bài mới 12.06.2014, 14:01
Hình đại diện của thành viên
Miss trí tuệ diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss trí tuệ diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 09.06.2014, 10:31
Bài viết: 199
Được thanks: 4627 lần
Điểm: 33.2
Có bài mới [Trùng sinh] Đến lượt em yêu anh - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đến lượt em yêu anh

images


Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Converter: Ngocquynh520

Editor: Tiểu Khang

Beta: KẹoĐắng

Thể loại: ngôn tình, hiện đại, trùng sinh, HE


Giới thiệu


Mùa hè.

Cô bưng trà lạnh đưa tới trước mặt anh: "Ông chủ, uống cái này cho giải khát."

Bỗng nhiên anh kéo cô đến bên mình, hướng mặt cô hôn một cái: "Có thể giải khát chỉ có thế này."

Mùa thu.

Cô nhìn những chiếc lá khô ngoài cửa sổ đến cảm thán: "Mùa thu thật tĩnh mịch!”

Vừa lúc anh nhìn qua, nhíu nhíu mày: "Mỗi đêm đều có anh bên người em còn thấy chưa đủ sao?"

Mùa đông.

Cô mặc một chiếc áo lông màu đỏ đêm giao thừa đi vào phòng làm việc của anh: "Ông chủ, ngày mai còn phải đi công tác."

Anh nhíu mày: "Đi công tác vẫn có thể nhiệt tình như vậy? Được rồi, anh thỏa mãn em."

Mùa xuân.

Cô nghĩ: “Không ổn rồi, đây là mùa động dục nha, con cầm thú kia khẳng định lại không thể buông tha cô rồi!”

Anh nghĩ: “Thật tốt! Mùa yêu mà, con mèo nhỏ kia lần này sẽ ngoan ngoãn nghe theo mình đi!”

Có lẽ lần sống lại này của cô, chính là vì tìm được anh, cùng anh ngắm  hoa nở hoa tàn, cảnh đẹp bốn mùa, sau đó chậm rãi cùng nhau nắm tay cho đến lúc già đi.

Nhân vật chính:  Lâm Cảnh Nguyệt – Hà Tử Nghiệp và vài diễn viên phụ khác…
MỤC LỤC
Chương 1Chương2Chương 3Chương 4Chương 5
Chương 6Chương7Chương 8Chương 9Chương 10
Chương 11Chương12Chương 13Chương 14Chương 15
Chương 16Chương17Chương 18Chương 19Chương 20
Chương 21Chương22Chương 23Chương 24Chương 25
Chương 26Chương27Chương 28Chương 29Chương 30
Chương 31Chương32Chương 33Chương 34Chương 35
Chương 36Chương37Chương 38Chương 39Chương 40
Chương 41Chương42Chương 43Chương 44Chương 45
Chương 46Chương47Chương 48Chương 49Chương 50
Chương 51Chương52Chương 53Chương 54Chương 55
Chương 56
Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2Ngoại truyện 3



Đã sửa bởi msanhuyen88 lúc 06.11.2014, 16:14, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.06.2014, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Miss trí tuệ diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss trí tuệ diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 09.06.2014, 10:31
Bài viết: 199
Được thanks: 4627 lần
Điểm: 33.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Đến lượt em yêu anh - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Quả nhiên là báo ứng


Trên sân thượng, từng làn gió lạnh thổi qua, mang đậm nét đặc trưng của mùa đông. Nền xi măng vốn lạnh lẽo lại càng thêm kiên cố vô tình. Dẫm bước lên trên dường như cũng lạnh thấu đến trong lòng.

"Hồ ly tinh! Chính là cô quyến rũ Mộ Vân phải hay không?" Cho dù mang thai, gương mặt người phụ nữ vẫn rất tinh xảo, đang tức giận ra sức trách móc, ngón tay thon dài giống như lưỡi kiếm lợi hại hướng về phía cô, hận không thể lập tức băm cô thành trăm mảnh.

"Hàn phu nhân, tội danh này quả thật quá lớn rồi.” Lâm Cảnh Nguyệt thờ ơ dùng móng tay gảy nhẹ một lọn tóc, hời hợt nói: "Nếu như hắn không muốn mắc câu,  thì tôi cho dù có quyến rũ đến như thế nào cũng vô dụng đúng không ?"

"Tốt! Thật sự là một tiện nhân nhanh mồm nhanh miệng!" Trần Mạt Lỵ đay nghiến dường như cắn nát môi, thân thể cũng có chút run rẩy. Bản thân cô và Hàn Mộ Vân kết hôn cũng đã ba năm, miễn miễn cưỡng cưỡng còn được xem như cuộc hôn nhân hoàn mỹ, nhưng ai ngờ ngay lúc bản thân cô còn chưa dứt vui mừng vì phát hiện mình mang thai thì chồng lại có đàn bà khác bên ngoài.

Nhưng ả ta là ai, không tính là thiên kim đại tiểu thư thì cũng là con gái độc nhất của ba mẹ, tuy rằng hận không thể đem người phụ nữ với gương mặt yêu mị trước mặt bắt tới, chính tay cào nát. Nhưng cô biết chắc Hàn Mộ Vân sẽ không cùng mình ly hôn, mặc kệ là vì đứa bé trong bụng hay là vì thế lực nhà mẹ đẻ của mình.

Nghĩ tới đây, ả ta trở nên bình tĩnh lại, mặc dù đối với người thứ ba xen vào hôn nhân của của bọn họ là hận không thể uống máu, nhai xương. “Cô cho rằng Mộ Vân sẽ cùng tôi ly hôn sao? Nằm mơ đi! Hôm nay tôi sẽ cho cô biết, hắn tuyệt đối sẽ không ly hôn, cô chính là bỏ ngay ý nghĩ đó đi!” Dứt lời, có chút hả hê dùng tay vỗ vỗ phần bụng nhô ra của mình.

Nghe vậy, sắc mặt Lâm Cảnh Nguyệt tái đi, nhưng vẫn trấn định mở miệng nói: “Đứa bé này thì tính là gì? Cô cho rằng tôi không có thể sao? Cũng chỉ là tinh trùng và trứng kết hợp mà thôi”. Cô dừng một chút, khôi phục lại bộ dáng không chút sợ hãi: “Hàn phu nhân, chắc cô còn chưa biết, Mộ Vân đã nói với tôi rất nhiều lần là hắn sẽ lập tức ly hôn với cô.”

Trần Mạt Lỵ hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Cảnh Nguyệt, thật sự muốn ngay lập tức xông lên giết cô! Tia lý trí thật vất vả mới tìm về được cũng biến mất trong nháy mắt: "Chẳng qua cũng chỉ là một tiện nhân dán vào kẻ có tiền, còn vọng tưởng trèo cao sao? Đây cũng là giấc mộng Xuân thu của chính cô thôi!”

Giọng nói Trần Mạt Lỵ chua ngoa, sắc bén xẹt qua màng nhĩ Lâm Cảnh Nguyệt, làm cô chịu không được nổi cả da gà.

“Trần Mạt Lỵ, tôi biết rõ tôi có lỗi với cô, cho nên vẫn nhẫn nhịn ….cô không nên được vòi đòi tiên!” Lâm Cảnh Nguyệt trầm giọng nói. Người thứ ba, cô chưa bao giờ nghĩ tới cái từ này sẽ dùng để chỉ bản thân mình, nhưng trong lúc cô bất ngờ không phòng bị đã gặp gỡ và chú ý đến người kia.

Ngay cả khi biết hắn đã có vợ, thậm chí có con, cô vẫn như con thiêu thân lao đầu vào lửa, dựa vào ngực hắn không chút do dự. Chỉ vì cô thương hắn. Phụ nữ, luôn thật cảm tính, chỉ cần hắn mỉm cười, dịu dàng cưng chiều, cô liền vì hắn vượt qua biển lửa, cho dù chịu hết vạn lời chỉ trích, thóa mạ cũng không thèm quan tâm.

"Có lỗi với tôi? Cô còn biết mình có lỗi với tôi sao?" Trần Mạt Lỵ giận quá bật cười, ả ôm bụng, từng bước từng bước đến trước mặt Lâm Cảnh Nguyệt, nhanh chóng hạ xuống một bạt tay: “Đê tiện chính là đê tiện! Đoạt chồng người khác còn làm ra vẻ đàng hoàng!”

Tượng đất cũng mang ba phần tức giận, những áy náy trong lòng Lâm Cảnh Nguyệt sau cái tát này của Trần Mạt Lỵ cũng nhanh chóng biến mất. Cô bắt lại cánh tay còn muốn giáng xuống của Trần Mạt Lỵ, trong mắt phát ra ánh sáng lạnh lẽo, lạnh lùng nói: “Tôi nhân nhượng không phải vì tôi sợ cô, cô tốt nhất nên biết điều một chút.”

Dáng dấp cô vốn đẹp, tính tình cũng lạnh lùng, khí thế có thể áp đảo người khác trong nháy mắt, Trần Mạt Lỵ nhìn đến sững sờ, một lúc lâu không nói được lời nào. Cánh tay bị Lâm Cảnh Nguyệt nắm cũng quên phản ứng.

Đến khi phục hồi lại tinh thần, nghĩ đến bản thân bị khí thế của Lâm Cảnh Nguyệt áp đảo thì nhanh chóng trở nên tức giận. Hung hăng rút về cổ tay của mình. Trần Mạt Lỵ cười có chút quỷ dị: “Cô cho rằng Mộ Vân yêu cô có đúng không? Được, hôm nay tôi sẽ để cho cô thấy hắn rốt cuộc lựa chọn như thế nào!”

Lâm Cảnh Nguyệt giật mình, chuyện ban đầu có chút nghi ngờ chưa thể xác định bây giờ lại xuất hiện khiến trong lòng có chút dao động, cô lắc lắc đầu, đem những ý nghĩ vừa mới xuất hiện ném ra sau ót, khoanh tay lạnh lùng nhìn Trần Mạt Lỵ, để xem người phụ nữ này có thể giở thêm trò gì.

Bất ngờ trước mắt xuất hiện một màu lam nhạt, cô trừng mắt không dám tin, nhìn con người thanh nhã đang đến gần Trần Mạt Lỵ, sau đó đưa tay nhẹ nhàng đỡ lấy cô ta.

Hàn Mộ Vân. Vì sao hắn lại đột nhiên xuất hiện ở nơi này?

“Ông xã….” Trần Mạt Lỵ tựa như làm nũng tựa vào trong ngực Hàn Mộ Vân, thuận tiện còn hả hê liếc Lâm Cảnh Nguyệt một cái. Hàn Mộ Vân đem thân thể mập mạp của ả ôm vào trong ngực, vỗ nhẹ nhẹ, ôn hòa nói: “Nơi này gió lớn, tới đây làm gì? Không sợ bị cảm à !”

Lâm Cảnh Nguyệt đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, khiếp sợ, trong cổ khô khốc, một chút âm thanh cũng không phát ra được. Người đàn ông trước mặt này đã từng thề non hẹn biển với cô, ở trước mặt cô đưa ra lời thề son sắt cả đời chỉ yêu thích mình cô. Nhưng hiện tại, ngay trước mắt cô cùng với người phụ nữ mà hắn nói chưa bao giờ yêu lại thể hiện vẻ mặt dịu dàng như thế.

“Cảnh Nguyệt, thật xin lỗi, cô…việc cũng nên quên đi!” Hàn Mộ Vân thở dài nói, gương mặt ôn hòa, tuấn nhã mơ hồ chứa chất sầu khổ. Cánh tay đang ôm lấy Trần Mạt Lỵ cũng nắm thật chặt khiến ả cau mày nhưng cũng không đẩy hắn ra.

“Mộ Vân….anh…anh đây là ý gì?” Lâm Cảnh Nguyệt run rẩy mở miệng, móng tay cũng đã bấm sâu vào lòng bàn tay, cô vẫn chưa hề từ bỏ.

“Là tôi thật xin lỗi cô.” Hàn Mộ Vân nhắm mắt lại, giống như hạ quyết tâm thật lớn, ôm Trần Mạt Lỵ xoay người, tiếng nói truyền vào trong lỗ tai Lâm Cảnh Nguyệt một cách rõ ràng: “Tôi sẽ không ly hôn, cũng sẽ không vứt bỏ Mạt Lỵ,cô….đi thôi!”

Đầu óc đột nhiên trống rỗng, Lâm Cảnh Nguyệt nghiêm mặt lảo đảo lùi về phía sau, trái tim đã vỡ thành từng mảnh từng mảnh, đau đớn như dòng nước nhanh chóng len lỏi truyền vào tận xương tủy.

Bên tai loáng thoáng vang lên tiếng mẹ thất vọng thở dài: “Cảnh Nguyệt, con hôm nay chia rẻ hạnh phúc người khác, ngày mai cũng phải chuẩn bị tốt sẽ có người khác cướp lại. Mẹ không khuyên được con, nhưng cũng cảnh báo con một lần cuối, phá hỏng gia đình người khác nhất định sẽ gặp báo ứng, huống chi bọn họ còn có một đứa bé sắp ra đời….”

Sẽ gặp báo ứng. . . . . . Mẹ, mẹ nói đúng rồi, con thật gặp báo ứng.

Lâm cảnh nguyệt muốn khóc nhưng trong mắt lại một mảnh khô khốc, một giọt lệ cũng không có, người đàn ông trong tầm mắt càng ngày càng xa, trước đây không lâu hắn còn dịu dàng hôn cô, nói cho cô biết, cô là người hắn yêu thích nhất, vì cô hắn cái gì cũng có thể làm, cái gì cũng có thể bỏ qua…

Thì ra tất cả là đều là giả, mình đã thua thiệt lại còn ngây ngốc tin tưởng, vui mừng chờ hắn cho cô một danh phận, cho cô một gia đình. Tất cả đều hóa thành ảo ảnh, thì ra hạnh phúc trong suy nghĩ của cô cũng chỉ là giả dối, như bọt khí vừa chạm vào lập tức vỡ tan.

Người người đều có thể nhìn ra, chỉ trừ cô, kẻ đã trúng độc dược của tình yêu. Ha ha, thật tốt. Báo ứng….tất cả đều là báo ứng….

Bóng dáng Hàn Mộ Vân cùng Trần Mạt Lỵ nhanh chóng biến mất trên sân thượng. Lâm Cảnh Nguyệt nhìn chằm chằm bóng lưng của người đàn ông tuấn tú kia vừa lưu luyến lại tựa như oán hận. Nhưng lại không phát hiện bản thân mình đã thối lui đến sát rìa sân thượng.

Địa ngục, một bước ngắn mà thôi.

"Hàn Mộ Vân!" Lâm Cảnh Nguyệt lớn tiếng gọi tên hắn, giọng nói như đã dùng hết hơi sức toàn thân, “Anh đến tột cùng có yêu tôi hay không? Tôi không muốn dây dưa, chỉ muốn nghe anh nói một câu thật lòng.”

Bóng Hàn Mộ Vân cứng đờ, dừng chân tại chỗ, dưới chân như mang theo ngàn cân nặng, một bước cũng không bước được, hồi lâu, âm thanh của hắn chậm rãi theo gió truyền đến bên tai Lâm Cảnh Nguyệt: “Không có, chưa từng có.”

Sự kiên định trong giọng nói khiến một tia hy vọng cuối cùng trong lòng Lâm Cảnh Nguyệt hoàn toan tan biến. Tuổi thanh xuân của cô, những thứ tốt nhất của cô cũng đã dành cho người đàn ông này, nhưng bây giờ đổi lại hắn nói hắn không yêu cô.

Thật đáng châm chọc. Nhưng cô tự làm tự chịu. Sau khi bọn họ hoàn toàn rời khỏi. Lâm Cảnh Nguyệt rốt cuộc chống đỡ không nổi, chậm rãi ngã xuống, họ đã đi rồi. Cô cái gì cũng không có….

Không chạm vào mặt đất kiên cố, lại truyền đến âm thanh gào thét, thân thể cũng nhanh chóng hạ xuống. Lâm Cảnh Nguyệt kinh hoảng mở mắt, đập vào mắt cô không phải là khoảng sân thượng làm cô tan nát cõi lòng mà là tầng tầng những ô kính thủy tinh, dưới sự phản xạ của ánh mặt trời đang phát ra ánh sáng lấp lánh.

Lâm Cảnh Nguyệt từ từ nhắm mắt lại, trong lòng lại có một chút cảm giác được giải thoát. Cứ như vậy mà chết cũng tốt, cái gì cũng không cần chịu đựng, cái gì cũng không cần suy nghĩ, cũng sẽ không bao giờ đau lòng nữa.

Hình ảnh cuối cùng bỗng dưng lóe lên trong đầu là gương mặt một người đàn ông khác, tuấn mỹ, bá đạo: “Lâm Cảnh Nguyệt, tôi cho phép em chơi, nhưng em đừng làm quá, nhớ, em nhất định là của tôi!”.

Khẽ mỉm cười, lời nói tràn đầy bá đạo và tự tin như vậy không ngừng vọng lại. Hà Tử Nghiệp, anh tính sai rồi….Tôi còn không phải là người của anh. Chỉ là….Nếu có kiếp sau, tôi sẽ bồi thường cho anh, bồi thường cho anh cả đời.

Truyền tới bên tai là đủ loại âm thanh la hét cùng hoảng sợ: “A! Cứu mạng đi! Có người nhảy lầu!”

"Mau gọi 120! Có người tự sát!"

Lâm Cảnh Nguyệt khẽ mở mắt, bầu trời xanh thẳm dần dần biến thành đen. Bên trong màu đen hỗn loạn xen lẫn một luồng đỏ sậm, đắc ý lạ thường.

“Lâm Cảnh Nguyệt, con mẹ nó, em đứng lên cho tôi! Tỉnh lại! Em không tỉnh, tôi sẽ để cho em cùng cả nhà thất nghiệp, toàn bộ phải đi ăn xin!” Người đàn ông cao lớn, rắn rỏi, đôi mặt đỏ ngầu, liều mạng gào thét đối với cô gái nằm trong vũng máu. Mười mấy người cũng kéo không được anh ra, trạng thái hết sức điên cuồng.

"Nguyệt Nha Nhi, em đứng dậy đi . . . . ." Âm thanh của người đàn ông có chút nghẹn ngào, cuối cùng có thể tránh thoát sự níu kéo của mọi người, bước chân lảo đảo vọt nhanh tới bên người cô, bất chấp ôm lấy thân thể be bét máu me của cô: “Chính là tại anh, anh cũng không muốn ép em! Em tỉnh dậy đi….”

"Nguyệt Nha Nhi. . . . . . Nguyệt Nha Nhi. . . . . ." từng giọt từng giọt nước mắt rơi trên gương mặt cô.

Thật mát, cũng thật là ầm ỹ. Hà Tử Nghiệp, anh có thể an tĩnh một chút không? Ý nghĩ cuối cùng thoáng qua. Thế giới trở nên yên lặng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.06.2014, 07:46
Hình đại diện của thành viên
Miss trí tuệ diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss trí tuệ diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 09.06.2014, 10:31
Bài viết: 199
Được thanks: 4627 lần
Điểm: 33.2
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Đến lượt em yêu anh - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Sống lại bốn năm trước



Toàn thân vô cùng đau đớn, đầu ốc cũng hỗn loạn, Lâm Cảnh Nguyệt cố gắng mở hai mắt, lọt vào trong mắt là một mảnh trắng, nhàn nhạt mùi thuốc khử trùng quanh quẩn bốn phía, không cần nghĩ cũng biết đây là bên trong bệnh viện.

Nhưng tại sao mình còn chưa chết? Độ cao của tầng thượng công ty không thể nghi ngờ, mà mình lại từ chỗ đó rơi xuống, lại không có chết sao? Lâm Cảnh Nguyệt cười châm chọc, chẳng lẽ tai họa thật sự do trời hay sao?
Còn chưa kịp tiếp tục suy nghĩ, cửa phòng bệnh chợt bị đẩy ra. Giọng nói oang oang của Trần Huyễn lập tức xông vào lỗ tai: “Ô ô…Cảnh Nguyệt à! Bạn cuối cùng cũng tỉnh! Bạn làm cho mình sợ muốn chết! Tại sao lại đột nhiên té xỉu chứ!”

Té xỉu? Đây là việc gì chứ? Lâm Cảnh Nguyệt móc móc lỗ tai. Cô không nghe lầm chứ?

Âm thanh gào khóc thảm thiết của Trần Huyễn vẫn còn tiếp tục: “Cảnh Nguyệt à, cho dù Tổng giám đốc của mình rất tuấn tú, bạn cũng không đến mức hôn mê vì trai đẹp chứ? Tại sao người ta chỉ mới nhìn bạn một cái bạn đã liền té xỉu đây?”

Đến cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra? Lâm Nguyệt Cảnh chợt vén chăn mền nhìn xuống bộ đồ công sở chỉnh tề màu xám tro đang mặc trên người, bộ đồ rất sạch sẽ, không có vết máu như trong tưởng tượng, chỉ là có chút nếp nhăn do nằm một thời gian dài.

Càng đáng sợ hơn, bộ đồ này chính là bộ quần áo cô mua ngay thời điểm vừa mới tốt nghiệp không lâu cho nên vẫn nhớ rất rõ ràng. Khi đó cô còn chưa dám mặc những bộ quần áo được thiết kế tinh xảo, mỗi ngày chỉ mặc những bộ áo quần nhìn có chút già dặn.

Chuyện này….Lâm Cảnh Nguyệt chợt ngồi dậy, làm cho Trần Huyễn giật mình. Cô cứng ngắt quay đầu gắt gao nhìn chằm chằm Trần Huyễn, mở miệng một cách khó khăn: “Cho mình hỏi một chút, hôm nay là ngày mấy tháng mấy?”

Trần Huyễn bị vấn đề của cô làm cho cả người khẽ run rẩy, thầm nghĩ, chẳng lẽ bị hôn mê đến làm hư luôn cả não hay sao? Vội vàng đưa một ngón tay quơ quơ trước mắt Lâm Cảnh Nguyệt hỏi: “Đây là mấy?”

Lâm Cảnh Nguyệt tát một cái, đẩy móng vuốt trước mặt ra, mang theo chút lạnh lẽo, hung tợn lên giọng: “Trần Huyễn! Hôm nay rốt cục là ngày mấy tháng mấy?”

Tóc gáy của Trần Huyễn cũng bị dọa dựng lên, lau một chút mồ hôi vốn không tồn tại, rụt vai mở miệng nói: “Ngày 12 tháng 7.”

Lâm Cảnh Nguyệt hoảng hốt một hồi, cả người mềm nhũn ngã lại trên giường, ngày 12 tháng 7, mùa hè, rõ ràng cô rơi xuống lầu chính là vào mùa đông,  trên người còn mặc bộ lễ phục bằng nhung Hàn Mộ Vân mua cho mình. Hơn nữa, ngày đó cô còn gọi cho mẹ một cuộc điện thoại nói cho bà biết mình sẽ không trở về đón năm mới.

Cô nhớ rất rõ ràng, mà bây giờ Trần Huyễn dám nói hôm nay là ngày 12 tháng 7!
Lâm Cảnh Nguyệt nằm ở trên giường, giọng nói mơ hồ hỏi lần nữa: “Bây giờ là năm nào?” Cũng không nghĩ, Trần Huyễn vừa nghe thấy lời cô lập tức nhảy ra khỏi cửa, dùng hết sức hét đến chói tai: “Bác sỹ! Bác sỹ! Nơi này có bệnh nhân bị mất trí trớ rồi!”

Lâm Cảnh Nguyệt nâng trán thở dài, tình huống lúc này thật không bình thường, nếu Trần Huyễn nói là sự thật, như vậy cô rất có thể đã gặp được hiện tượng đảo ngược thời gian, nói một cách đơn giản chính là sống lại! Chỉ có điều, ngay cả như vậy, không nghĩ cái tính tình này của Trần Huyễn cũng không hề thay đổi.

Bác sỹ bị hù dọa bởi âm thanh thê thảm của Trần Huyễn, vội vàng chạy tới phòng bệnh Lâm Cảnh Nguyệt, ngay cả nút áo choàng cũng chưa kịp cài hoàn chỉnh. Nhìn thấy như vậy, Lâm Cảnh Nguyệt phì cười. Chợt phát hiện cuộc sống còn rất nhiều điều thú vị, mà lúc đó trong mắt cô chỉ có mình Hàn Mộ Vân, cũng chưa từng nhìn đến những cái khác, có lẽ cô đã bỏ lỡ rất nhiều.

“Khó chịu chỗ nào sao?” Bác sỹ cúi đầu kiểm tra, vừa vội vàng hỏi. Lâm Cảnh Nguyệt còn chưa kịp trả lời đã bị Trần Huyễn chen ngang: “Cô ấy, cô ấy bị mất trí! Bây giờ là năm nào tháng nào cũng không biết!” Trần Huyễn kích động trừng mắt nói, dáng vẻ thật sự muốn nhào tới bên người bác sỹ để trình diễn tiết mục cầu xin bác sỹ cứu lấy Cảnh Nguyệt.

Mất trí nhớ? Bác sỹ cau mày, chỉ vào Trần Huyễn hỏi Lâm Cảnh Nguyệt: “Cô ấy là ai?”

Lâm Cảnh Nguyệt không chút do dự đáp: “Là đồng nghiệp của tôi, Trần Huyễn.”

Bác sỹ quay đầu nhìn Trần Huyễn, Trần Huyễn gật đầu một cái: “Đúng vậy.”

“Vậy hôm nay là ngày mấy tháng mấy?”

“Ngày 12 tháng 7” Lâm Cảnh Nguyệt bình tĩnh.

Mất trí cái rắm! Bác sỹ thầm văng tục trong lòng, hỏi đâu đáp đấy không hề vấp váp. Hắn ngồi thẳng lên, nhìn Trần Huyễn trách cứ: “Không cần ngạc nhiên, không có việc gì cả, bạn của cô không phải rất tốt sao? Việc trong bệnh viện rất nhiều, không có việc thì đừng la thất thanh làm trễ nãi thời gian của tôi.” Nói xong, bác sỹ nhanh bước ra khỏi phòng cũng không quay đầu lại một cái.

Để lại Trần Huyễn cùng Lâm Cảnh Nguyệt mắt to trừng mắt nhỏ. Trần Huyễn tức giận muốn giơ chân tại chỗ: “Là ai không có việc mà la thất thanh hả? Như vậy gọi là y đức sao? Thật sự là trí nhớ không rõ ràng!” Cằn nhằn xong cô lập tức kéo lấy cổ áo của Lâm Cảnh Nguyệt, nói một cách hung dữ: “ Bạn rốt cục đang nổi điên cái gì?”

“Mới tỉnh, đầu óc có chút hỗn loạn, hiện tại thì đã hoàn toàn tỉnh táo.” Lâm Cảnh Nguyệt giơ hai tay bày ra vẻ vô tội trả lời.

"Mình muốn giết chết bạn!"  Trần Huyễn rống to, thật muốn nhào tới trên người Lâm Cảnh Nguyệt. Chuyện này thật sự làm cho cô mất hết mặt mũi. Thể diện của cô thế là quăng đi không còn một mảnh, quan trọng nhất chính là hình tượng thục nữ của cô kia kìa!

“Khụ khụ” vài tiếng ho khan đem sự chú ý của  Lâm Cảnh Nguyệt và Trần Huyễn kéo đến ngoài cửa, cả hai quay đầu lại, hay thật, đây không phải là quản lý của họ sao? Vội vàng ai cần đứng lên thì đứng lên, ai cần nằm xuống thì nằm xuống, trong phòng bệnh nhất thời trở nên hài hòa.

“Cảnh Nguyệt à! Cô có làm sao không? Đang tốt lành tự nhiên sao lại té xỉu? Hiện tại không sao rồi chứ?” Quản lý Vương hòa ái đến trước giường Lâm Cảnh Nguyệt. Dáng vẻ thật sự giống như người chú hàng xóm gần gũi thân thiết.

Lâm Cảnh Nguyệt nhất thời kinh hãi, quản lý Vương ở công ty nổi danh là mặt thép, khi cô vừa đến công ty lúc nhìn thấy ông đầu còn không dám ngẩng lên, hôm nay ông ấy chắc đã uống nhầm thuốc gì sao? Mặc dù trong lòng thầm oán, nhưng ngoài miệng vẫn không chần chờ trả lời: “Không có việc gì lớn, chẳng qua là tự nhiên bị trúng gió. Cám ơn quản lý quan tâm.”

“Vậy thì tốt rồi, cô tốt nhất là nên nghỉ ngơi, ngày mai cũng không cần đi làm, thứ hai tuần sau hãy trở lại làm việc.” Quản lý Vương gật đầu, cười híp mắt nói. Tiếp đó lại liếc mắt nhìn qua Trần Huyễn liền thu hồi nụ cười trên mặt: “Chăm sóc Cảnh Nguyệt thật tốt, chuyện như vậy cũng không nên xảy ra nữa, có nghe hay không?”

Trần Huyễn vội vàng gật đầu, trong lòng cũng thầm nhủ: “Quản lý Vương hôm nay là làm sao? Tự nhiên lại đối với Cảnh Nguyệt tốt như vậy? Chẳng lẽ …. Nghĩ đến điều có thể, Trần Huyễn vội vàng liếc mắt nhìn về phía Lâm Cảnh Nguyệt cười tươi như hoa lại có chút quỷ dị. Quản lý Vương nhìn thấy nhất thời run sợ cả người.

“Vậy tôi cũng không quấy rầy cô nữa, thứ hai không nên đến trễ.” Giọng quản lý Vương thật sự ôn hòa, nào có chút biểu hiện gì gọi là mặt thép cơ chứ?

“Tạm biệt quản lý.” Lâm Cảnh Nguyệt giương gương mặt cứng ngắt nói. Chẳng lẽ thời gian bị đảo ngược cũng sẽ làm cho tính cách con người thay đổi sao? Nhưng Trần Huyễn rõ ràng vẫn còn tồn tại dáng vẻ kia a!

Quản lý Vương vừa đi, Lâm Cảnh Nguyệt đang muốn xuống giường một chút chợt cảm thấy sau lưng phát lạnh, nghiêng đầu sang liền nhìn thấy Trần Huyễn đang mài răng xoèn xoẹt, cười gian nhìn mình. Lâm Cảnh Nguyệt tưởng tượng nhìn thấy Trần Huyễn đang ngồi trước bàn ăn, trên tay cầm dao nĩa mà cô chính là con heo sữa quay đang chảy mỡ ở trên mâm.

Cô nuốt nước bọt, cười ngượng ngùng nói: “Trần Huyễn, có chuyện gì từ từ nói.”

“Thẳng thắng được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị!” Trần Huyễn rống to một tiếng, nhìn chòng chọc vào Lâm Cảnh Nguyệt: “Nói! Bạn và mặt thép có quan hệ gì?”

“Hả? Quan hệ thế nào, chính là quan hệ cấp trên cấp dưới thôi!” Lâm Cảnh Nguyệt nhìn Trần Huyễn, ánh mắt thuần khiết, quả thật là trong suốt như một hồ nước nhỏ.

Trần Huyễn bị Lâm Cảnh Nguyệt nhìn đến đỏ mặt, thầm nghĩ, dáng vẻ của con nhóc này thật sự làm cho người khác phải yêu thương, thật giống một con thỏ nhỏ mà! Mình đây còn không chịu nổi nói gì là đàn ông! Đàn ông? Đúng! Bây giờ đang nói đến vấn đề của đàn ông, không thể để cô bạn này lừa dối vượt qua kiểm tra được.

“Nói xạo!” Trần Huyễn thô lỗ hét lớn làm Lâm Cảnh Nguyệt sợ hết hồn. “Không có quan hệ tại sao ông ấy đối với bạn tốt như vậy? Nói cho bạn biết, hôm nay nếu bạn không khai thật,….hắc hắc” Trần Huyễn bóp ngón tay rôm rốp thật vang dội, cười tà ác nhìn Lâm Cảnh Nguyệt.

Cô có gì để khai đây! Cô là trong sạch đấy! Lâm Cảnh Nguyệt chu mỏ, vừa định giải thích liền bị Trần Huyễn cắt đứt. “Không cho dùng mỹ nhân kế!” Nhìn thấy đôi mắt long lanh ánh nước như vậy, trái tim cô thật sự là nhảy nhót vài cái đây.

Mỹ nhân kế? Dùng với người trước mặt sao? Ánh mắt Lâm Cảnh Nguyệt đầy thâm ý nhìn Trần Huyễn từ trên xuống dưới, chậm rãi mở miệng nói: “Bạn sẽ không phải là….chứ?”


Không có nói hết câu, nhưng Trần Huyễn sao lại nghe không hiểu, cô thẹn quá hóa giận nhảy dựng lên chỉ vào Lâm Cảnh Nguyệt quát: “Ánh mắt bạn như vậy là sao? Hừ, chị đây chính là thích đàn ông, đàn ông có cơ bụng sáu múi!”

Ha ha... Lâm Cảnh Nguyệt nhịn không được cười ra tiếng, Trần Huyễn này, thật sự không biết nói gì cho phải. “Được rồi, được rồi, mình với quản lý Vương thật sự không có quan hệ gì, mình mới đến công ty bao lâu đâu, ngay cả quản lý Vương cũng không gặp được vài lần, làm sao có thể cùng ông ấy có quan hệ.”

Lâm Cảnh Nguyệt nhìn Trần Huyễn sắp xù lông, vội vàng lên tiếng trấn an. Trần Huyễn nghiêng đầu suy nghĩ, cũng đúng, cô mỗi ngày đều cùng Cảnh Nguyệt ở chung một chỗ, cô ấy có chuyện gì mà cô không biết chứ? Nhưng….

“Vậy tại sao ông ấy lại tốt với bạn như vậy?”

“Mình cũng không biết.” Lâm Cảnh Nguyệt cũng không hiểu ra sao.

Trần Huyễn còn muốn nói tiếp, chợt vang lên tiếng gõ cửa. Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều phát hiện nghi vấn trong mắt đối phương, lại có ai tới đây? Lại còn lịch sự như vậy?

"Mời vào!" Hai người trăm miệng một lời.

Cửa chậm rãi bị đẩy ra, người bên ngoài từng bước đi vào. Mũi cao, môi mỏng, sắc mặt trầm tĩnh, khí thế cường đại.  Người đàn ông cao lớn, rắn rỏi từ từ đi đến bên giường , giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Lâm Cảnh Nguyệt: “Không có sao chứ?”

Nước mắt Lâm Cảnh Nguyệt liền chảy xuống. Hà Tử Nghiệp. Đời này không nghĩ lần đầu tiên gặp lại anh lại trong tình huống thế này. Anh vẫn giống như trong trí nhớ của cô, bộ dáng kiên nghị, tuấn mỹ, giơ tay nhấc chân đều tản ra sức quyến rũ đặc thù. Nhưng một người đàn ông cường thế như vậy ở kiếp trước lại vì cô mà đau khổ nhưng bản thân cô lại lạnh nhạt không chút quan tâm.

Hà Tử Nghiệp nhíu mày, Bác sỹ của bệnh viện làm việc thế nào? Cô gái này chẳng lẽ đến giờ còn chưa tốt? Sáng sớm hôm nay khi anh vừa bước đến công ty, đã chạm mặt một cô gái đang đi tới, rất đẹp, nhưng anh không có cảm giác gì. Phụ nữ xinh đẹp anh đã gặp nhiều, cô gái này cũng không ngoại lệ. Bất ngờ là cô này vừa nhìn thấy anh thì trực tiếp té xỉu.

Anh thật ghét loại chuyện phiền toái này, nhưng lỡ như cô này có bệnh gì nguy cấp thì biết làm sao? Hết cách, không biết nên làm gì khác ngoài đưa cô ấy đến bệnh viện bên cạnh.

Buổi tối tan việc, đi qua nơi này chợt nhớ tới cô, thuận đường liền đi vào nhìn xem. Nhưng ai có thể nói cho anh biết, vì sao cô ấy vừa nhìn thấy anh lại bắt đầu chảy nước mắt? Hơn nữa ánh mắt kia lại mang ý gì? Là thất lạc người thân sao? Đáng chết!

Hà Tử Nghiệp có chút không kiềm chế, chân mày nhíu chặt có thể kìm chết một con ruồi. Phụ nữ thật sự là phiền toái. “Nếu như Lâm tiểu thư không có vấn đề gì, vậy thì cố gắng nghỉ ngơi cho tốt!” Hà Tử Nghiệp nói xong liền xoay người rời đi, gọn gàng, tuyệt không dài dòng dây dưa.

Lâm Cảnh Nguyệt nhìn bóng dáng mạnh mẽ dần dần biến mất, hai mắt đẫm lệ nhưng mơ hồ mang ý cười. Cô thật cảm tạ, cảm tạ trời cao cho cô thêm cơ hội, đời này, người đàn ông này cô sẽ không bao giờ phụ tình anh nữa!

Trần Huyễn vẫn đang thừ người, đến khi hồi phục lại tinh thần thì Hà Tử Nghiệp đã đi rồi. Cô lập tức nhào tới bên giường Lâm Cảnh Nguyệt, vội vàng hỏi thăm: “Bạn vì sao lại biết Tổng giám đốc của chúng ta? Nói mau! Nói mau!”

Lâm Cảnh Nguyệt bị lắc mạnh đến choáng váng nhưng cũng chỉ nhếch miệng cười không nói. Trong trạng thái ngẩn ngơ, Trần Huyễn tựa như nghe được cô nói một câu: “Mình thiếu anh ấy cả đời.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.