Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 

Con gái của đại tá - Miệng Cười Thường Mở

 
Có bài mới 04.06.2014, 20:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 22.05.2014, 20:35
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 75
Được thanks: 1229 lần
Điểm: 19.6
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh] Con gái của đại tá - Miệng Cười Thường Mở - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Con gái của đại tá



images


Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Editor: kemtuyet168 + Trần Thu Lệ

Convert: ngocquynh520

Beta: Bánh Bao Đậu Đỏ

Giới thiệu:

Năm 1984, Hà Tiểu Vi được sống lại lần nữa tại một vùng núi xa xôi phía nam, còn chưa được đầy tháng đã bị cha ruột bán cho bọn buôn người……… Sau đó được Trần Đức Cương cứu vớt, Hà Tiểu Vi rốt cuộc đã có một gia đình hạnh phúc. Cuộc đời này, cô là con gái của một vị đại tá, con gái của một vị quân nhân kiên cường và giàu lòng hi sinh.

Lời của editor: Nếu có cơ hội, tôi muốn làm một con người khác, sống tốt hơn, yêu người hơn và quan tâm đến bản thân mình nhiều hơn. Hữu xạ tự nhiên hương, truyện hay thì không cần phải giới thiệu nhiều


Mục lục
Chương 1  -  Chương 2  -  Chương 3
Chương 4  -  Chương 5  -  Chương 6
Chương 7  -  Chương 8  -  Chương 9
Chương 10  -  Chương 11  -  Chương 12
Chương 13  -  Chương 14  -  Chương 15
Chương 16  -  Chương 17  -  Chương 18
Chương 19  -  Chương 20  -  Chương 21
Chương 22  -  Chương 23  -  Chương 24
Chương 25  -  Chương 26  -  Chương 27
Chương 28  -  Chương 29  -  Chương 30
Chương 31  -  Chương 32  -  Chương 33
Chương 34  -  Chương 35  -  Chương 36
Chương 37  -  Chương 38  -  Chương 39
Chương 40  -  Chương 41  -  Chương 42
Chương 43  -  Chương 44  -  Chương 45
Chương 46  -  Chương 47  -  Chương 48
Chương 49  -  Chương 50  -  Chương 51.1
Chương 51.2  -  Chương 52  -  Chương 53
Chương 54  -  Chương 55  -  Chương 56
Chương 57  -  Chương 58  -  Chương 59
Chương 60  -  Chương 61  -  Chương 62
Chương 63  -  Kết thúc  -  Ngoại truyện 1
Ngoại truyện 2  -  Ngoại truyện 3  -  Ngoại truyện 4




Đã sửa bởi kemtuyet168 lúc 05.06.2014, 20:56, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.06.2014, 21:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 22.05.2014, 20:35
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 75
Được thanks: 1229 lần
Điểm: 19.6
Có bài mới Re: [Trọng Sinh - Hiện Đại]: Nữ Đại Tá - Miệng Cười Thường Mở (Đang edit & beta) - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

Ngày âm u, không có một cơn gió, trước khi trời đổ mưa, không khí luôn oi bức ép người đến ngạt thở.

Trương Đại Quyền miệng hút thuốc lá, phiền não đi tới đi lui, nhìn Hồ Phương nói: “Cũng chỉ là đứa con gái, nuôi đến lớn thì cũng trở thành con nhà người ta. Ông đây không có tiền, nào có khả năng nuôi được đứa nhỏ. Đúng là đàn bà, suốt ngày chỉ biết khóc, khóc cái rắm, khóc nhiều thì tiền có tới không? Còn khóc nữa có tin ông đây sẽ đánh cô một trận hay không?”

Thân thể Hồ Phương run lên, đưa một tay lên lau nước mắt, nhìn đến đứa con gái đang say giấc ngủ nồng của mình mà trong lòng chua xót. Sống ở nhà nghèo, cô vừa sinh đứa nhỏ ra, ngày hôm sau đã phải xuống giường, giống như ngày bình thường không có cái gì tốt để ăn. Trước đó vài ngày, người nhà mẹ đẻ có tới tặng cho cô hai con gà rừng và ba mươi quả trứng gà, nhưng rồi cũng bị Trương Đại Quyền lấy đi. Cô không đủ sữa cho con bú, thấy con vô cùng đói bụng thì cũng chỉ có thể len lén cho con chấm chút nước gạo qua bữa.

Trương Đại Quyền liếc nhìn bên ngoài: “Mẹ nó, mưa cả ngày, ông đây không làm được việc gì cả.”

Hồ Phương sờ sờ đầu con, có chút khổ sở mở miệng: “Nhà chúng ta nghèo, sợ là không nuôi nổi đứa nhỏ. Cho con đi, chỉ cần con chúng ta sống được tốt hơn, như vậy em cũng nguyện ý, anh nói đôi vợ chồng kia là người đáng tin cậy?”

Trương Đại Quyền không kiên nhẫn nói: “Cô làm như tôi không đau lòng cho con của mình sao? Nếu như tôi có chút tiền cũng sẽ không ôm con đi cho. Cô nhanh chóng trở về nhà, lấy cuộn vải bông trong số của hồi môn của cô làm bộ quần áo cho đứa nhỏ, tránh đến lúc đó người ta nhìn tới nó lại ghét bỏ.”

Hà Tiểu Vi đang nằm trên giường đã tỉnh lại, mở to mắt nhìn chung quanh thì thấy mẹ mình đang lật hộc tủ. Hà Tiểu Vi thở dài trong lòng, từ khi cô sinh ra tới nay cũng đã được một tháng, mẹ cô không có sữa, cho dù cô rất đói bụng cũng cố gắng kìm nén chính mình, cô có thể sống đến hiện tại, có đôi khi cũng cảm thấy quả thật là kì tích.

Sống lại lần nữa, nơi cô sinh ra này là thâm sơn cùng cốc ở một vùng núi hẻo lánh. Cha của cô ở kiếp này có tên gọi là Trương Đại Quyền, người trong thôn nói hắn ta là người xảo trá, là một người có khuynh hướng bạo lực nghiêm trọng. Mẹ của cô lúc vẫn còn đang ở cữ cũng đã bị hắn đánh hơn hai lần rồi. Cô còn nhớ rõ vào ngày thứ năm sau khi mình được sinh ra, ngày đó cô muốn đi tiểu, không thoải mái liền khóc, Trương Đại Quyền lúc đó có uống một chút rượu, ngại phiền, liền túm cô bước đi, còn tuyên bố muốn ném cô tới con sông nhỏ ở đầu thôn, mẹ của cô ngăn cản không cho liền bị hắn hung hăng đánh một trận. Lúc này Hà Tiểu Vi mới thật sự hiểu được, cha của mình kiếp này chính là một kẻ khốn kiếp!

Sau đó mấy ngày, Hà Tiểu Vi phát hiện tên khốn Trương Đại Quyền này lại có thể tới ôm mình, từ khi cô sinh ra cho tới bây giờ cũng không thấy hắn ôm mình. Không chỉ có như thế, cô còn phát hiện đích thực thức ăn của mẹ mình cũng khá lên không ít, mỗi ngày đều có thể ăn trứng gà, còn uống được một lần canh gà. Hà Tiểu Vi khó hiểu trong lòng, tên khốn Trương Đại Quyền này đã đi chỗ nào mà phát tài rồi.

Hôm nay 20 tháng 6, Hà Tiểu Vi mặc trên người một bộ quần áo mới tinh nhiều màu, được Hồ Phương ôm vào trong ngực.

Trương Đại Quyền xoa xoa tay, thỉnh thoảng nhìn xung quanh ra bên ngoài. Hồ Phương thấy con gái cầm lấy đầu ngón tay mình, trong đầu mất cảm giác, qua hôm nay, đứa nhỏ này sẽ không còn thuộc về mình nữa.

Mười rưỡi sáng, một nam một nữ đi tới Trưong gia.

Trương Đại Quyền toét miệng mà cười, sai Hồ Phương nhanh đi rót trà. Người phụ nữ kia mặc một bộ quần áo kaki màu xanh dương, tóc ngắn, ôm đứa nhỏ nhìn một lượt.

“Em gái à, đứa bé rất xinh xắn, chỉ là hơi gầy một chút.”

Hồ Phương bưng trà tới, thấy người phụ nữ ăn mặc rất đẹp, nhìn dáng vẻ nhất định chính là người thành phố, trong lòng khẩn trương, Hồ Phương có chút thấp thỏm, “Chị,… Chị, mời uống trà….”

“Haha… em gái không cần khẩn trương, ở nhà chị đứng hàng thứ tư, mọi người gọi chị là Tứ Nương. Em gái mau tới đây ngồi”. Vừa nói vừa đưa một tay tới kéo Hồ Phương.

Hồ Phương ngồi ở một bên, ôm con gái vào trong ngực, ôm thật chặt, đầu cúi thấp.

Tứ Nương nhìn hai mẹ con một chút rồi nói: “Em gái à, vợ chồng chị đã kết hôn được 10 năm nhưng vẫn chưa có con, phụ nữ mà không thể sinh con thì còn gì là phụ nữ. Chị và chồng chị những năm qua đều vì chuyện có con mà làm không biết bao nhiêu việc rồi, ô…ô.. Chị bởi vì nhiều năm không thể sinh con, cũng chịu không ít giày vò rồi.”

Hồ Phương nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào, lúc này mới ngẩng đầu lên, lại không biết nên nói cái gì, chỉ đành phải sửng sốt.

“Em gái, em yên tâm, nhà chị có hộ khẩu thành phố, hai vợ chồng chị đều là công nhân, chị lại không thể sinh con, về sau đứa bé này nhất định sẽ trở thành con ruột của hai anh chị, đích thân nuôi nấng, không để cho nó chịu chút uất ức nào. Em cứ thoải mái giao đứa bé này cho chúng tôi đi.”

Lúc trước Hồ Phương còn do dự, nhưng nghe đối phương nói có hộ khẩu thành phố, còn là công nhân, huống chi đối phương không thể sinh con, thì trong lòng đã quyết.

Hồ Phương sờ sờ đầu con gái: “Chị à, chị cũng nhìn thấy, nhà chúng em nghèo, đứa nhỏ này từ lúc ra đời cho tới nay cũng chưa từng được ăn no, nếu như cha nó có một chút bản lãnh, em làm sao lại cam lòng đem con đi cho…!”

Tứ Nương thấy Hồ Phương sắp khóc liền thở dài, vỗ vỗ bả vai cô: “Em à, chờ đứa nhỏ lớn lên, chị sẽ cho nó trở lại thăm hai em, mặc kệ như thế nào, hai em cũng là cha mẹ ruột của nó.”

“Chuyện này…………. Chuyện này……….”

“Em à, em hãy yên tâm 100%, vợ chồng chị sẽ rất thương yêu nó, nhất định không để nó chịu khổ.”

Hồ Phương nín khóc mỉm cười: “Làm mẹ như em thật không có bản lãnh, không hi vọng sau này nó sẽ biết tới em, chỉ cần nó sống thật khỏe mạnh thì em yên tâm rồi.”

Tứ Nương lấy từ trong túi ra năm mươi đồng, đưa cho Hồ Phương: “Em gái, em xem, nhìn em thật xanh xao vàng vọt, hãy cầm số tiền này đi mua chút đồ ăn bồi bổ cơ thể thật tốt”.

Hồ Phương thấy số tiền lớn như vậy, vội vàng xua tay từ chối.

“Em gái, em hãy nghe chị nói, chúng ta đều là phụ nữ, là người số khổ, có chồng thương yêu còn may, nếu là loại không có việc làm đàng hoàng thì sẽ chịu nhiều đau khổ. Ai, em gái à, chị em mình là phụ nữ, quá khổ, người khác không thương yêu thì thôi, nếu tự bản thân mình còn không thương yêu chính mình, còn có ý nghĩa gì nữa? Việc của bản thân là quan trọng nhất, em xem có đúng không?” Tứ Nương vừa nói vừa nhét năm mươi đồng vào tay Hồ Phương.

Trong lòng Hà Tiểu Vi chết lặng, cô hiểu được mình chuẩn bị phải ra khỏi nhà. Nhà nghèo, cô lại là con gái, ở nơi vùng núi xa xôi này, con gái vẫn là “hàng lỗ vốn”! Thôi mang đi ra ngoài thì đi ra ngoài vậy, ở cái nhà này trừ mẹ mình ra còn có ai thật sự đối xử tốt với mình đây?

Ở một góc sân, Trương Đại Quyền nhíu mày nói: “Không phải chứ, thêm chút nữa đi, như thế này quá ít!”

“Còn thiếu? Một trăm đồng còn thiếu? Tao nói này Trương Đại Quyền, ban đầu là mày không có mặt mũi đến tìm bọn tao, nếu như không phải để ý sắc mặt của Mao Nhi, tao nhiều nhất chỉ cho mày năm mươi đồng. Mày cũng là cha của đứa nhỏ, lại cố gắng tìm người mua con gái của mày, mày nói bây giờ mày lấy hay không lấy?”

Trương Đại Quyền nhanh chóng túm lấy một trăm đồng, “Một trăm thì một trăm, được rồi, tụi bay cũng đi nhanh lên đi. Nhà tao nghèo, bữa trưa không mời cơm.”

Thạch Quý tức giận nhìn Trương Đại Quyền một cái, không thể chịu nổi bộ dạng của hắn, nên lên tiếng châm chọc: “Trương Đại Quyền, người nào vớ phải mày đúng thật là khổ tám kiếp. Nếu về sau còn muốn bán con, cứ tới tìm tao.”

Trương Đại Quyền không thèm để ý: “Ông đây đã sắp chết đói đến nơi, làm sao còn trông nom gì đến con cái. Đi đi đi, nhanh chóng đi nhanh một chút đi.”

Thạch Quý hướng vào phòng kêu Tứ Nương.

Nghe tiếng la của Thạch Quý ở bên ngoài, Tứ Nương thấy Hồ Phương luyến tiếc đứa con, trong lòng gấp gáp: “Em gái à, đứa bé giao cho anh chị thôi. Chậm thêm chút nữa, anh chị sợ không ra khỏi núi được.”

Hồ Phương rơi nước mắt đầy mặt, không ngừng ôm chặt con gái: “Bảo Nhi, thật xin lỗi, là mẹ không tốt, Bảo Nhi……….”

“Em à………..”

Hồ Phương ngẩng đầu lên, giao con gái cho Tứ Nương: “Chỉ mong chị quan tâm đến nó. Em……..như vậy em đã cảm thấy hài lòng. Hai anh chị đi nhanh lên đi.”

Tứ Nương ôm lấy đứa nhỏ, vội vội vàng vàng xốc rèm đi ra ngoài. Hồ Phương lập tức xụi lơ ở trên giường gào khóc…………

Đưa hai người kia ra khỏi cửa thôn, Trương Đại Quyền ngâm nga điệu hát dân gian chầm chậm đi về nhà, tính toán trong lòng ngày mai sẽ đi lên trấn trên mua bình rượu để uống, thuận tiện đến sòng bạc thử thời vận.

Ra khỏi thôn, Thạch Quý nhổ nước bọt nói, “Phi, Trương Đại Quyền này, cho hắn một trăm đồng hắn còn chê ít, ông đây làm nghề này mấy năm, còn chưa gặp qua người nào chủ động bán con mình. Tứ Nương, em hãy chăm sóc đứa nhỏ này cẩn thận mấy ngày tới, quá gầy, bán ra không có giá tốt.”

“Ơ, đứa nhỏ này, mày nhìn tao làm gì? Cha mày muốn bán mày cho tao, về sau mày không thể trở về nhà được nữa. Nhưng mày hãy yên tâm, Thạch Quý tao nhất định sẽ tìm cho mày một gia đình tốt, hahaha…………….”

Tứ Nương đưa tay nhéo Thạch Quý một cái, “Mau mau đi, bị người khác nghe thấy bây giờ. Em không muốn ngồi tù với anh đâu.”

Hà Tiểu Vi khóc không ra nước mắt, cô vậy mà lại bị người cha vô lương tâm kia bán cho bọn buôn người.


Đã sửa bởi kemtuyet168 lúc 05.06.2014, 20:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.06.2014, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 22.05.2014, 20:35
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 75
Được thanks: 1229 lần
Điểm: 19.6
Có bài mới Re: [Trùng Sinh - Hiện Đại] Nữ đại tá - Miệng Cười Thường Mở - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:

“Đứa bé này, tại sao cứ khóc mãi không nín vậy.” Tứ Nương vừa vỗ lưng đứa nhỏ vừa tức giận nói.

“Chắc nó đói bụng hoặc muốn đi tiểu thôi, em kiểm tra cho nó đi.” Thạch Quý hút thuốc lá, không kiên nhẫn liếc nhìn Hà Tiểu Vi một cái.

Hà Tiểu Vi càng căng giọng mà khóc lớn hơn, từ lúc được sống lại tới nay, Hà Tiểu Vi chưa từng khóc một lần nào, bây giờ bị nằm trong tay hai vợ chồng buôn người này, cô còn không biết mình sẽ bị bán đến nơi khỉ ho cò gáy nào, Hà Tiểu Vi có số mệnh thiệt khổ mà.

Lần này Thạch Quý dẫn theo năm đứa nhỏ, đứa lớn nhất còn chưa đến năm tuổi, mà đứa nhỏ nhất chính là Hà Tiểu Vi. Bọn họ ngồi xe lửa đi từ Nam ra Bắc, dọc đường đi mỗi khi đến một thành phố lớn, căn bản đều bán đi một đứa bé, đợi lúc đến được Đông Bắc thì chỉ còn lại có hai đứa trẻ mà thôi.

Hiện tại Hà Tiểu Vi không thể phản kháng, cô còn quá nhỏ, có thể làm cái gì chứ? Bây giờ cô không có yêu cầu gì khác, chỉ hi vọng bọn buôn người này có thể bán cô cho một cặp vợ chồng đàng hoàng là được.

Tứ Nương thay tã cho đứa bé, lại đút cho nó chút sữa, thấy đứa bé không khóc nữa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Ôi chao, hiện tại nhìn đứa bé này ngược lại thấy thật mập mạp trắng trẻo, vô cùng đáng yêu nha.” Thạch Quý ôm lấy đứa bé cười nói, “Ừ, giống như bây giờ, không khóc nữa ngược lại thấy rất dễ thương, mày tuy còn nhỏ, nghe không hiểu lời tao nói nhưng tao vẫn muốn nói, giống như lúc này, không khóc, không làm khó, mày mạnh khỏe, đại gia tao cũng khỏe, Thạch Quý tao cũng sẽ không chích châm lên mày.”

Hà Tiểu Vi thầm hận trong lòng, ban đầu là cô khóc lớn cả một ngày, hơn nữa lúc ở trạm xe lửa, cô càng thêm khóc lóc lợi hại, nào biết Thạch Quý này cũng là nhân vật ghê gớm, trực tiếp dùng châm chích vào huyệt vị của cô, làm cho cô ngủ mê mang. Dù sao cũng còn rất nhỏ, Hà Tiểu Vi không dám lại tiếp tục bứt tóc trên đầu Thạch Quý, cuối cùng thì số mạng đã định là sẽ bị bán đi, còn không bằng chăm sóc thân thể cho tốt, đến lúc đó trắng trẻo mập mạp, được người yêu thích thì cũng sẽ dễ dàng tiến vào cửa gia đình tốt nhiều hơn.

“Tứ Nương, hôm nay sẽ có người đến coi bọn trẻ, trước hết em chăm sóc đứa bé này cho tốt, anh mang đứa bé kia cho người ta xem một chút, thuận tiện…” Câu nói kế tiếp Thạch Quý không nói ra, tuy nhiên nhìn thấy gương mặt hắn âm hiểm cười cười, Hà Tiểu Vi liền đoán hắn ta chuẩn bị làm chuyện xấu gì đó ở chỗ này.

Tứ Nương ôm đứa bé tới gần, trong miệng lầm bầm thì thào mấy câu. Thạch Quý không thèm để ý, xách một nhóc ba tuổi bên cạnh đi ra ngoài, Hà Tiểu Vi nhìn thằng nhóc khờ khạo này, trong lòng không biết nên nói thế nào. Hà Tiểu Vi may mắn tuổi còn quá nhỏ, nếu không sợ là đã bị đánh dữ dội một trận, mấy ngày nay cô không phải chưa từng thấy, nếu Thạch Quý có chút không hài lòng thì sẽ đánh những đứa bé này.

Hà Tiểu Vi nằm ở trên giường nhỏ, nhìn người phụ nữ tên Tứ Nương kia đang ngồi trên ghế than thở. Tứ Nương ngẩng đầu, thấy đứa bé nằm trên giường đang mở to hai mắt ra nhìn mình, Tứ Nương cười cười, đứng dậy ôm đứa bé vào trong ngực, “Đói bụng không, mẹ cho con uống sữa.”

Hà Tiểu Vi điên cuồng đổ mồ hôi trong lòng, từ Nam ra Bắc mấy ngày nay, đôi vợ chồng này ở trước mặt người ngoài luôn giả dạng là ba mẹ ruột của cô, là cô, dượng của mấy đứa trẻ kia, lần này đi lên phương Bắc là để đi thăm người thân, đôi vợ chồng này đúng là diễn viên siêu hạng, dọc đường đi đã lừa gạt được không ít người đồng tình với mình. Hà Tiểu Vi đáng thương bị người ta bắt làm đạo cụ, còn đôi vợ chồng này vẫn cứ tiếp tục phạm pháp.

Tứ Nương đi ra ngoài lấy sữa trở về, Hà Tiểu Vi cũng thật sự đói bụng, lập tức hút sữa từ núm vú cao su. Tứ Nương nhìn đứa bé ở trong ngực, nhà nhà thắp đèn ở bên ngoài, thì chuyện cũ thương tâm nhất thời nổi lên: “Khuyển Nhi nhà mình không biết đang ở chỗ nào, không biết sống có tốt hay không.”

Hà Tiểu Vi vừa hút sữa, vừa liếc mắt nhìn Tứ Nương. Tứ Nương thấy đứa bé nhìn mình thì vui mừng trong lòng, “Đứa bé này còn nhỏ, nhưng lại giống như có thể hiểu lời mình nói.”

Đêm nay, Thạch Quý không trở về nhà.

Sáng sớm hôm sau, nghe thấy tiếng gõ cửa, Tứ Nương vội vàng đứng dậy, mở cửa ra thấy Thạch Quý đã trở về bèn đổ chút nước ấm còn sót lại đêm qua vào trong chậu rửa mặt, vắt khăn đưa cho Thạch Quý, “Tại sao hôm qua anh không về nhà?”

Thạch Quý cười hì hì một tiếng, “Không có chuyện gì, lâu ngày gặp mặt bạn cũ nên uống mấy ly.” Thạch Quý lau mặt qua loa, đưa tay vào trong túi lấy ra mười đồng, đưa cho Tứ Nương, “Đây là của em nè.”

Tứ Nương cũng không đếm tiền, trực tiếp nhét tiền vào trong túi.

Thạch Quý liếc nhìn trên giường, “Đứa bé còn chưa tỉnh sao?”

“Vẫn còn đang ngủ, anh đừng đánh thức nó dậy, con nít mà không được ngủ ngon giấc thì khóc lên rất khó dỗ.”

Thạch Quý thấy bởi vì Tứ Nương mới vừa tỉnh ngủ, sắc mặt còn mang theo ửng hồng, trong đầu suy nghĩ, trực tiếp nhào tới ôm hôn Tứ Nương, Tứ Nương từ chối tượng trưng một chốc liền thuận theo.

Hà Tiểu Vi đau khổ trong lòng, nếu thật sự cô là con nít cũng may, nhưng bên trong lại là một người trưởng thành, nghe tiếng thở dốc của hai người này khi làm chuyện ấy thì Hà Tiểu Vi chỉ muốn mắng chửi một trận. Cô cứ như một người chết bị cưỡng bức nằm trên giường nghe tiếng động, thật quá giày vò. Hà Tiểu Vi đếm cừu ở trong lòng, cảm giác như qua hơn nửa thế kỉ, tiếng vang bên tai mới dần dần ổn định lại.

Chín giờ sáng, hai vợ chồng Thạch Quý mới ăn mặc chỉnh tề. Sau khi Thạch Quý được phát tiết, tâm trạng trở nên rất tốt, khi ánh mắt nhìn đến đứa bé cũng ôn hòa hơn, còn nói giỡn không bằng giữ đứa bé lại làm con. Hà Tiểu Vi nghe thấy thì trái tim nhỏ bé bị khiếp sợ kinh khủng, nếu phải chấp nhận hai người này làm ba mẹ, còn không bằng bị bán cho người khác đi.

“Đứa bé này vậy mà lại tè dầm, Tứ Nương, em tới dọn dẹp sạch sẽ cho nó đi. Mẹ nó, thật xui xẻo.” Thạch Quý hung ác trợn mắt nhìn đứa bé một cái mới xoay người đi tìm quần áo để thay.

Tứ Nương xì cười một tiếng, lấy quần áo cho Thạch Quý thay, “Anh đã lớn như vậy rồi còn so đo với con nít, nó nhỏ như một con sâu, biết cái gì. Được rồi, được rồi, anh đi thay quần áo trước đi.”

Chỉnh trang lại cho chồng xong, Tứ Nương mới thay quần áo cho đứa nhỏ.

Hà Tiểu Vi tính toán ở trong lòng, không biết ngày nào mới bị bọn buôn người này bán đi, bây giờ cô đã không còn yêu cầu gì nữa, chỉ cần có thể sống sót, vậy là tốt rồi.

Thạch Quý tính ở chỗ này làm một mẻ lớn, vì vậy không định bán đứa bé sớm, tính lấy nó làm bình phong, dùng con nít có thể che đậy được nhiều thứ.

Đến thời điểm cuối cùng Tứ Nương cũng hoảng loạn, Thạch Quý thấy tinh thần cô ta không tốt, liền dặn dò cô ta không được đi ra ngoài, đặc biệt ở nhà chăm sóc em bé.

Hà Tiểu Vi cũng không muốn quan tâm hai người này tính làm gì, chính mình cũng là tượng Phật đất qua sông khó bảo toàn, đâu còn lòng dạ rảnh rỗi trông nom chuyện người khác.

Bây giờ bọn buôn người đã rời khỏi khách sạn, mướn một căn phòng ở vùng ngoại ô nông thôn, Tứ Nương giỏi nói chuyện, người lại hào phóng, hai vợ chồng rất có phong cách của người thành phố, làm những dân quê chất phác tin tưởng vào lời nói dối của họ.

Có lúc Hà Tiểu Vi nghĩ, đến cuối cùng thì khi nào hai vợ chồng buôn người này mới bị bắt? Hà Tiểu Vi vẫn còn đang suy nghĩ ở trong đầu, thì đầu của Thạch Quý đột nhiên áp sát vào.

Ngày ấy xảy ra chuyện không may, lúc này đã hơn bảy giờ tối, sắc trời vẫn còn sớm, Tứ Nương mới vừa dọn xong cơm tối thì Thạch Quý mang gương mặt hoang mang rối loạn trở về, cầm lấy cái túi liền bắt đầu thu dọn quần áo.

“Anh đang làm sao vậy?” Tứ Nương thấy dáng vẻ chồng mình hoảng loạn khẩn trương, không hiểu nói.

“Tứ Nương….. Tứ Nương, đi, chúng ta…. Mau mau đi….” Thạch Quý vừa lung tung cất quần áo, vừa nói.

“Anh đang làm sao vậy hả?”

“Tứ Nương, anh…. anh đã giết người…… anh không phải cố ý muốn giết hắn, là chính bản thân hắn, chính hắn……” Thạch Quý vừa nói vừa dùng đôi tay xoắn lại tóc của mình, từ từ ngồi xổm xuống.

Tứ Nương bị dọa sợ, ngây ngốc nhìn Thạch Quý.

Qua một lúc lâu, Tứ Nương mới hồi phục tinh thần, một ngón tay chỉ vào Thạch Quý, “Anh nói anh đã giết người?”

Thạch Quý khổ sở nhìn Tứ Nương, "Tứ Nương, anh không phải cố ý, là chính bản thân hắn xông ra, anh không biết làm sao mới cầm dao đâm chết hắn."

Tứ Nương hít sâu một hơi, "Vậy anh. . . . . . Có người nào nhìn thấy không?"

Thạch Quý lắc đầu một cái, "Anh cũng không biết, đó là một cái ngõ cụt. Lúc đó anh quá hốt hoảng, không có chú ý chung quanh đã vội vàng chạy về."

"Anh. . . . . . Thôi, chuyện tới nước này còn có thể làm gì, nhanh chóng cởi quần áo của anh ra, mấy ngày tới anh tránh đi ra ngoài, em giúp anh ra ngoài nghe ngóng xem sao."

Thạch Quý vội vàng cởi quần áo ở trên người ra, Tứ Nương lấy ra cái chậu sứ bỏ quần áo vô đốt, "Hôm nay trước tiên anh cứ ở trong nhà, đợi nửa đêm anh hẵng đi."

Tứ Nương không biết lần này Thạch Quý đụng vào người không nên đụng, cô ta nghĩ trước mắt nên dùng kế hoãn binh, nhưng căn bản người ta cũng không cho hai vợ chồng hắn thời gian.

Trong lòng Thạch Quý lộn xộn rối bời, đáng chết, hắn lớn như vậy rồi lại thua trong tay đứa bé nhỏ xíu, tuy là đâm một dao vào người lớn, nhưng đứa bé kia……. Đúng vậy, đứa bé kia đâu rồi? Thạch Quý chỉ cảm thấy đầu ầm ầm vang lên, lúc ấy hắn lại quên mất đứa bé kia!

Thạch Quý lập tức đứng dậy, nhìn Tứ Nương, "Tứ Nương, mau thu dọn đồ đạc, chúng ta lập tức đi!”

"Sao lại hoảng sợ như vậy?"

“Ai, hôm nay để cho thằng nhãi hẹp hòi chết bầm kia chạy mất, ông đây chính là thua trong tay thằng nhãi này. Nhanh lên, cất thứ quý giá đi, cái khác không cần lấy, chúng ta đi nhanh lên.” Thạch Quý cau mày phân phó.

Thằng nhãi trong miệng Thạch Quý chính là Lý Bác, năm nay tám tuổi, cha mẹ đều là nhân vật nổi tiếng trong tòa thị chính vang danh đương thời, lần này con trai thiếu chút nữa bị bắt cóc, ông nó lại bị đâm một dao, thử hỏi cha mẹ nó làm sao có thể bỏ qua chuyện này được.

Đứa nhỏ Lý Bác này tuy chỉ mới tám tuổi nhưng thông minh hơn người, đùa giỡn Thạch Quý đến chóng mặt, chỉ tiếc ông ngoại nó bị gã kia đâm một dao, nó thấy tình hình không ổn, nên mau chóng chạy đi gọi cứu binh.

Lập tức lãnh đạo cục công an rất coi trọng sự kiện lần này, giao trách nhiệm xuống dưới cho các nhân viên cảnh sát phải mau chóng đem tội phạm ra công lý.

Lý Bác vừa lau nước mắt, vừa trả lời câu hỏi của nhân viên cảnh sát, một em bé trong tình huống như vậy còn có thể biểu hiện bình tĩnh như thế, khiến đám người lớn không khỏi âm thầm cảm thấy kì lạ.

“Chú cảnh sát à, các chú nhất định phải bắt được người xấu này. Hắn ta gạt cháu nói hắn đang ở cạnh thôn họ Trương, hắn nói hắn biết ba mẹ cháu, ba mẹ cháu đang có chuyện gấp ở thôn họ Trương, không có thời gian đi đón cháu nên nhờ hắn tới đón cháu. Cháu nghĩ nếu hắn đã gạt cháu, thì không chừng trong nhà hắn có thể còn có em bé khác bị gạt.” Lý Bác thút thít nói nhỏ.

Hiện tại sắc trời vẫn còn sớm, nhân viên cảnh sát không biết hôm nay tội phạm có lẻn về nhà trốn không, nên trước tiên phái một nhóm người tới kiểm tra thôn họ Trương, rồi theo lời diễn tả của Lý Bác vẽ ra chân dung của phạm nhân, dự tính dán ở trạm xe lửa và bến xe.

Sau khi Thạch Quý giết người thì ở bên ngoài rất lâu mới dám lặng lẽ trở về nhà, hắn không biết, từ lúc hắn lẻn về thôn họ Trương, người ta đã chú ý đến hắn.

Tứ Nương ôm đứa bé, thừa dịp đêm tối hai vợ chồng đi ra ngoài. Đêm tháng tám gió thổi thật nóng, thỉnh thoảng trong thôn có tiếng chó sủa vang lên, trong tay Thạch Quý cầm một cây gậy lớn, cảnh giác nhìn xung quanh.

Lúc này không khí khẩn trương, khiến Hà Tiểu Vi vốn ngủ gật cũng tỉnh táo trở lại, cô thấy hai người này lén lén lút lút thì hồi hộp ở trong lòng.

Mà người đang theo dõi bọn hắn, thấy hai người họ đi đến chỗ trống, một tay ra hiệu, tức thì đồng loạt có mấy người và một con chó chạy vào bao vây, nhất thời trong lúc đó tiếng chó sủa, tiếng mọi người hô la ầm ĩ, tiếng khóc của trẻ con, lập tức xen lẫn vào nhau, Thạch Quý nắm tay vợ mình dùng sức chạy ra ngoài.

"Tứ Nương, ném đứa bé đi, nó cứ khóc suốt, chúng ta không thể chạy thoát được." Thạch Quý vừa nói vừa dùng một tay túm lấy đứa bé kéo vào trong ngực, tính ném đứa bé xuống đất.

Trong khoảng thời gian Tứ Nương chăm sóc đứa bé đã sớm nảy sinh tình cảm, giờ phút này làm sao chịu được, cản Thạch Quý, "Thạch Quý, anh mới giết người, hiện tại nếu ném đứa nhỏ này chết thì anh lại gánh thêm một mạng người, đưa nó cho em nhanh lên, em giấu nó thật kỹ."

Một tay Tứ Nương kéo đứa nhỏ trở về, để Thạch Quý đi trước, Thạch Quý thấy người phía sau sắp đuổi tới, không nói nữa, nhanh chóng bỏ chạy, cũng không rảnh quan tâm vợ mình sẽ ra sao.

Lúc này Hà Tiểu Vi không dám khóc nữa, mới vừa rồi thật sự là dọa chết cô, nếu không phải Tứ Nương ngăn cản, hôm nay cô không thể không đi gặp Diêm Vương.

Tứ Nương thấy Thạch Quý đi xa, xoay người hướng vào một con đường nhỏ, cô ta gói đứa bé thật kỹ, hiện tại nó không khóc nữa, Tứ Nương thoáng yên tâm, đi tới một nhà dân, ở trước cửa có đắp một đống rơm rạ, Tứ Nương cắn răng một cái đặt đứa bé ở trong đống rơm rồi lấy vài cọng rơm rạ đắp kín cho nó, thì thầm nói nhỏ trong miệng: “Có thể sống sót hay không còn phải xem số của con.” Tứ Nương giấu kĩ đứa nhỏ, rồi bỏ chạy vào con đường nhỏ khác.

Đêm vẫn còn rất dài. . . . . .


Đã sửa bởi kemtuyet168 lúc 05.06.2014, 23:51, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.