Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 

Cô vợ nhỏ trẻ trung - Cổ Lăng

 
 25.03.2014, 12:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 26.10.2013, 17:12
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 184
Được thanks: 813 lần
Điểm: 13.74
 [Hiện đại] Cô vợ nhỏ trẻ trung - Cổ Lăng - Điểm: 9
images


Tác Giả : Cổ Lăng

Converter: ngocquynh520

Editor: mori

Beta: Miko

Tình trạng edit:  Hoàn

Xin cám ơn nhiều tới ss ngocquynh và akinomi đã giúp đỡ mình rất nhiều trong quá trình edit  :">

Giới thiệu:

Đáng chết! Người ta không phải đều nói đàn ông lên giường sẽ biến thành cầm thú sao?

Nhưng vì sao anh vừa lên giường ngược lại biến thành tượng đá rồi hả ?

Người ta thật sự rất muốn, thật là rất muốn "Cái đó" đó!
  
Ba tuổi xinh xắn và dịu dàng đáng yêu, sáu tuổi như phụ kiện bám dính lấy anh, mười lăm tuổi nguyện ý vào lễ đường,

Nhưng kết hôn đến nay hai năm, nhưng anh lại chưa bao giờ chạm vào  cô . . . . .

Oh! Gấp gấp, thế là —— áo ngủ lụa mỏng màu đen trong suốt mê người thôi thúc,

Phối hợp một băng ghi hình rất đáng sợ, còn kiên trì "Xem xét" ở trên giường. . . . . .

Hương thơm ngào ngạt, nóng hừng hực, người đẹp mềm mại trong ngực,

Vừa dính vừa uốn éo vừa làm nũng. . . . . . Là đàn ông phải chịu không được chứ?

Hi vọng lần này mèo thích trộm thịt có thể thành công hát vang:

". . . . . . becaus I am your woman, and you are my man. . . . .”






Đã sửa bởi mydream lúc 28.07.2014, 21:44, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.03.2014, 13:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 26.10.2013, 17:12
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 184
Được thanks: 813 lần
Điểm: 13.74
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Cô Vợ Nhỏ Trẻ Trung - Cổ Lăng - Điểm: 26
Mở đầu

Cô nhi viện Bethany

Giữa chốn vắng vẻ một  đứa trẻ mồ côi dáng vẻ cô độc  một mình đang ngồi ôm đầu gối bên cạnh khu đất trồng rau, im lìm dùng đôi mắt thấy rõ sự thờ ơ thản nhiên  nhìn chăm chú vào giữa sân thể dục nơi có các nhóm trẻ cùng tuổi  đang  chơi đùa náo loạn, trên khuôn mặt nhỏ thanh tú là sự cao ngạo và mỉa mai vượt quá tuổi.

Ở sân thể dục bên kia, nữ tu sĩ viện trưởng đang lần lượt chỉ tay vào sân giới thiệu đứa bé thứ nhất, mà bên cạnh là bé gái trên người mặc áo đầm hoa. Đôi vợ chồng tuổi trung niên tuy rằng liên tục gật đầu song tầm mắt hai người không hẹn mà cùng dừng trên người bé trai kiêu ngạo kia.  Cặp vợ chồng trung niên nắm bàn tay trắng ngần đẹp đẽ của bé gái đang vừa nhẫn nhịn vừa muốn trốn thoát. Dường như là cô bé muốn trốn khỏi sự ràng buộc của cha mẹ mình để chạy tới hòa lẫn vào chơi đùa với bọn trẻ ở sân thể dục kia.

Nhiều năm ăn ý khiến hai người cùng đồng thời thả lỏng tay, họ nhìn bé gái như chim nhỏ thoát khỏi lồng giam ra sức đong đưa hai bắp chân ngắn ngủn đi về sân thể dục phía trước, chen qua bọn trẻ cùng tuổi đang vui đùa giữa sân. Như bọn họ mong đợi, cô bé dừng lại và ngồi xổm xuống trước bé trai lạnh lung. Họ không nghe được bé gái nói gì chỉ nhìn thấy hai tay bé vung vẩy sốt ruột  biểu đạt suy nghĩ của mình.

Ngay sau đó đôi vợ chồng liền vui mừng liếc mắt nhìn nhau một cái, người đàn ông trung niên đưa đầu về phía con gái: “Đứa bé trai kia là…..” ông hỏi

Nữ viện trưởng nhíu hai hàng lông mày lại: “Văn Hạo sao” bà lưỡng lự nói. “Đương nhiên không phải do tôi thiên vị, nhưng tôi cho rằng hai người tốt nhất nên bỏ qua cậu ta, cậu ta không thích hợp được người khác nuôi dưỡng.”

“Vì sao?” Người đàn bà kiều diễm hỏi.

Nữ tu sĩ viện trưởng than nhẹ : “ Nó đã hơn 12 tuổi với lại trưởng thành quá sớm, xa cách, tự vệ, bản tính lại quá cứng cỏi” Bà hơi kinh ngạc khi thấy bé trai bị bé gái làm nũng đang đứng lên hơn nữa còn dắt tay bé gái vòng quanh sân thể dục đi tới phía họ. “ Mẹ mất khi em ấy mới 3 tuổi, bố là dân cờ bạc kiêm bợm nhậu, mặc kệ là thua cuộc hay uống rượu về nhà là đánh đập em cho hết giận, cho dù lúc đó em ấy mới 3 tuổi."

“Theo công an nhà nước nói cho tôi biết, tuy rằng em ấy chịu đủ tra tấn nhưng trước sau vẫn không hề oán trách một câu hơn nữa còn đặc biệt bao che bố. Có mấy lần cơ quan ở xóm khiếu nại, tới tận cửa giúp đỡ nhưng Văn Hạo lại không nhận bị bố ngược đãi. Mãi cho đến khi bố qua đời, em ấy thay phiên ở trong nhà người thân, nhưng là …” Bà lắc đầu thở dài “ Bọn họ không tốt với em ấy, không những thường đánh hại mà còn  châm biếm làm nhục em ấy. “

Bé gái chạy nhiều liền cứng rắn kéo cậu ngồi trên xích đu đu, ầm ỹ muốn cậu đẩy bé, ba ánh mắt tập trung ở bé trai đang dịu dàng đẩy. Cậu thật sự nhẹ nhàng, hơn nữa  một lòng hy vọng trông chừng bé gái.

Đôi vợ chồng trung niên mỉm cười.  “Thật sao ?” Ngưòi đàn ông trung niên hài hước chớp mắt. “Không phải cậu ta xem con gái của tôi là em bé chứ?”

“Việc này thật sự rất kì lạ”, nữ tu sĩ viện trưởng khó hiểu lẩm bẩm nói. “Em ấy chưa từng để ý tới bạn học bao giờ.”

Bé trai dừng xích đu lại, cúi đầu xuống thì thào nói bên tai bé gái, Bé gái lộ vẻ mặt không tình nguyện rồi lại cười tủm tìm trong giây lát, sau đó liền vô cùng vui vẻ đưa tay để bé trai nắm tiếp tục đi tới.

Người đàn ông trung niên nhìn về  phía vợ hỏi,  bà không do dự gật đầu nên ông liền quả quyết “ Cậu ta”

“Nhưng …”

“Cho dù cậu ta thật sự không thích hợp được nuôi dưỡng” ông nhìn bé trai đỡ lấy con gái thiếu chút bị ngã của mình : “ Nhưng cậu ấy rất thích hợp với con gái tôi đúng không?”

Ở trong chiếc xe Benz rộng lớn, lòng thù địch và đề  phòng trên người Văn Hạo trước khóe miệng  cong cong của  bé gái dần dần biến mất, nhưng khi người đàn ông trung niên vừa mới cất tiếng thì toàn bộ lại trở về .

“ Bác tên là Tang Võ Hùng” Tang Võ Hùng mỉm cười, gật gật đầu với gương mặt đang dần cứng lại. “ Bên cạnh là vợ bác, mà con khỉ nhỏ đang dính lấy người con là con gái bác, nó tên Bối Bối, chưa đầy 3 tuổi .”

Văn Hạo vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm vào đôi vợ chồng Tang Võ Hùng

“Viện trưởng nói con rất sâu sắc, cho nên ngay từ đầu bác nói thẳng với con” Tang Võ Hùng hơi dừng lại một chút “Bác nuôi dưỡng con , nhưng không tính nhận con làm con bác….”

Một chút u ám hiện lên ở đáy mắt Văn Hạo rồi biến mất.

Tang Võ Hùng buồn cười liếc nhìn bộ dạng cũng đang nhịn cười của vợ. “ Nói thẳng ra nếu con và Bối Bối có tình cảm với nhau thì các bác định kế hoạch xa trước là bác hi vọng con làm con rể bác”

Văn Hạo ngạc nhiên há hốc mồm.

Uyển Như thân thiết  vỗ vào tay Văn Hạo “Bọn bác dự định dồn toàn bộ tình yêu lên trên người cháu cùng bối bối, tương lai có một ngày hi vọng con cũng có thể giống như chúng ta trân trọng con bé giống như chúng ta trân trọng Bối Bối, đây là điều bác hy vọng”

“Nhưng bác không ép buộc con” Tang Võ Hùng nói tiếp “Nếu con thích cô gái khác thì bác sẽ chúc phúc con, hy vọng con có thể lấy thân phận anh trai, sau khi bọn bác trăm tuổi chăm sóc Bối Bối  cho đến khi nó tìm được 1 người đàn ông tốt khác.”

Uyển Như nhẹ nhàng thở dài: “Chúng ta gần 50 tuổi mới có 1 đứa con gái bảo bối như này, tuy rằng vui sướng muốn điên, nhưng đồng thời cũng hiểu được chúng ta nhất định không chăm sóc nó được đến lúc trưởng thành, cho nên…”

“Cho nên bọn bác phải thay nó suy nghĩ trước.” Tang Võ Hùng và  vợ nhìn nhau cười. “ Hai bác mới nhìn đã cảm thấy coi trọng con, không hiểu vì sao, nhưng cho dù trên người con có bao nhiêu sắc sảo bác đều mặc kệ, trong phút chốc  các bác cảm nhận được trái tim chính trực ấm áp của con.” Ông hướng cằm vào Văn Hạo ra hiệu  Bối Bối đã lả đi vì quá mệt. “Mà ngay cả Bối Bối  cũng thích con..”

Văn Hạo nhìn về phía Bối Bối ,Bối Bối thấy tầm mắt cậu chuyển qua người bé, lập tức tươi cười hồn nhiên.

“Nhiều hơn(Anh trai = ca ca, nhiều hơn = đa đa, âm tiết hơi tương tự)”

“Nhiều hơn?” bất giác mỉm cười. “Là anh trai, Bối Bối , anh trai, không phải nhiều hơn!”

Bối Bối gật đầu đồng ý: “ Nhiều hơn” bé lặp lại.

“Quên đi, nhiều hơn thì nhiều hơn đi” trong giây lát  Tang Võ Hùng lại nhìn Văn Hạo

“Bây giờ, nhiều hơn, con có nguyện ý thử xem có thể bồi dưỡng tình cảm nam nữ với Bối Bối không.Nếu tình cảm đến thì có thể chấp nhận  khi bác trăm tuổi săn sóc nó được chứ?

Văn Hạo cúi đầu nhìn chăm chú Bối Bối  hồi lâu, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, trên gương mặt tuấn tú thể hiện sự quả quyết dứt khoát.

“Con lấy sinh mạng của mình ra thề”.


Đã sửa bởi mydream lúc 11.04.2014, 12:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.03.2014, 18:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 26.10.2013, 17:12
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 184
Được thanks: 813 lần
Điểm: 13.74
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Cô Vợ Nhỏ Trẻ Trung - Cổ Lăng - Điểm: 52
Chương 1

“Reng…” - Tiếng chuông reo.

Bàn tay thon dài mạnh mẽ ấn nút đồng hồ báo thức, sau khi xong xuôi, Văn Hạo mới ngồi xuống đưa tay với đôi kính đặt trên tủ đầu giường. Anh xuống giường đi vào phòng tắm rửa mặt chải đầu sau đó mới tiến tới lắc lắc thân hình nhỏ nhắn đang cuộn mình ngủ trên giường bên kia.

“ Bối Bối, rời giường, Bối Bối !”

  “5 phút nữa” Tiếng lẩm bẩm không rõ và mơ hồ, hai tay trắng noãn kéo chăn lên đỉnh đầu nói bừa.

Văn Hạo mạnh mẽ lôi chiếc chăn xuống. “Không được! Bối Bối, hôm nay là lễ khai giảng em đã quên rồi sao? Muốn ngủ để lần khác ngủ, hôm nay tuyệt đối không thể muộn.”

Bối Bối lầm bầm than thở vài câu, chiếc chăn lại trở về trên bộ tóc bù xù. Văn Hạo than nhẹ, lập tức dùng sức một chút giật lại tấm chăn, tiếp đó hai tay duỗi ra ôm thân thể mềm mại xinh đẹp trong ngực đi đến phòng tắm.

Bối Bối cười trộm, hai tay ôm chặt cổ Văn Hạo, hai má hài lòng dựa vào lồng ngực rộng lớn rắn chắc. Văn Hạo luôn cởi trần lúc ngủ, chỉ có ở thời điểm này cô mới có cơ hội cảm nhận sự va chạm da thịt cùng anh .

Mẹ qua đời, nửa năm sau cha ở trên giường bệnh hấp hối cầu xin Văn Hạo đồng ý chính thức kết hôn với cô. Khi đó cô mới đầy mười lăm tuổi, cũng đã mong mỏi trở thành cô dâu ước chừng hơn chín năm.

Từ lúc cô còn nhỏ đến nay, trong mắt của cô, trong lòng cô cũng chỉ có một mình Văn Hạo. Cô gần như, không, không phải gần như, là chắc chắn sẵn lòng bán đứng linh hồn để đổi lấy cơ hội trở thành cô dâu của anh. Tuy rằng bọn họ khi kết hôn cũng đã cùng giường cùng phòng nhưng kết hôn đến nay đã hai năm , Văn Hạo vẫn chưa động đến cô.

Cô biết ngoại hình mình tuy rằng không xứng là đại mỹ nhân, nhưng cũng thanh tú động lòng người, lịch sự tao nhã. Cô dậy thì sớm, mặc dù không nóng bỏng giống Khưu Thục Trinh nhưng cũng là có lồi có lõm, lung linh thướt tha, nên có đều có, không nên có cũng không quá mức được. Tuy rằng cô không cao mấy cũng không sao, Văn Hạo thì thật sự rất cao, chia đều một chút, em bé hai người tạo ra cũng không quá kém chứ!

Nhưng….Bối Bối không khỏi thở dài một tiếng, muốn nhưng anh đồng ý thì mới tạo ra được chứ? Cô không phải đức mẹ Maria, không phải cây cỏ côn trùng, lại càng không phải con giun, không hiểu sinh sản vô tính và kỹ thuật thụ tinh.

Nhưng anh ấy lại không chạm vào cô!

Anh ấy rất giống có người yêu, nhưng cô biết anh không có, rõ ràng anh cưng chiều cô đến hồ đồ, lại bảo là chỉ lấy tư cách anh trai yêu thương cô, nhưng cô thường xuyên bắt gặp anh dùng ánh mắt yêu thương liếc nhìn cô.

Đáng chết! Người ta không phải nói đàn ông lên giường đều biến thành cầm thú sao? Vì sao Văn Hạo vừa lên giường ngược lại biến thành tượng đá rồi?

Đi vào trong phòng tắm, Văn Hạo buông Bối Bối ra, lúc này Bối Bối lại không tình nguyện buông tay.

“Nhanh lên! Không được ngủ thiếp đi trong nhà tắm, đừng quên là hôm nay tiến hành lễ khai giảng.”

Văn Hạo nói xong liền rời khỏi phòng tắm thuận tay đóng cửa lại, lập tức dựa vào cánh cửa thở dài.

Trời ơi! Mỗi ngày ngủ trên giường với cô nhưng mà lại không được chạm vào cô, cứ như ở địa ngục chấp nhận dày vò tra tấn, người đau đớn gần như muốn chết.

Anh nhớ rõ ràng khi trái tim cứng rắn như sắt của mình đột nhiên xuất hiện vết nứt thì mình kinh ngạc và khủng hoảng mạnh cỡ nào. Anh muốn chối bỏ, vì tất cả mọi người anh để ý đều gây cho anh nỗi đau khổ, cho nên tốt nhất không cần phải để ý bất kì người nào, cũng không thể để cho người khác đến gần mình, như vậy là cách an toàn nhất.

Nhưng anh không chịu được phải khuất phục trước tiếng nói thì thầm như gió thoảng của cô, đầu hàng trước đôi mắt to tròn đáng thương của cô. Lúc đó anh liền biết rõ, bất luận bọn họ có thể gặp lại nhau được hay không, anh tuyệt đối sẽ không quên cô.

Sau đó, bác trai bác gái họ Tang nhận nuôi anh, làm cho anh càng không dám mơ mộng cuộc sống hạnh phúc. Ở trong tình yêu thương thắm thiết của họ, ngày đêm ở chung với Bối Bối vô cùng thân thiết, tình cảm của anh đã rất nhanh bị cảm hóa,càng sâu sắc càng cuồng nhiệt hơn, đến khi anh rốt cuộc có thể kết hôn cùng cô thì dường như anh cảm thấy vui sướng đến điên cuồng.

Nhưng tình yêu và lương tâm trong anh đã cảnh cáo anh rằng, nếu anh thật sự yêu cô thì phải vì cô mà suy nghĩ, trước khi cô trưởng thành chín chắn để hiểu được tình yêu là gì phía trước, anh không thể chạm vào cô. Nếu tương lai cô yêu một người đàn ông nào khác, như vậy có thể không uổng mà gã cô cho gã đàn ông may mắn kia.

Anh vừa nghĩ vừa đi vào phòng thay quần áo mở ra tủ đồ của mình, mới mặc được quần dài vào, Bối Bối đã chạy tới.

“Nhiều hơn, nhân tiện lễ khai giảng sau buổi sáng là kết thúc, buổi chiều chúng ta đi xem phim được không?” cô hưng phấn kêu lên đồng thời mở tủ đồ của mình.

Văn Hạo mặc áo sơ mi vào, vừa cài nút áo vừa trả lời: “Em lại quên anh vẫn còn đi làm à?”

Cầm theo đồng phục, tròng mắt Bối Bối di chuyển, lập tức nét mặt trở nên thất vọng, cô nhếch nhếch miệng giống như tủi thân, đồng thời khóe mắt lén nhìn trộm anh.

“Được rồi, em thấy bản thân một mình vẫn tốt cho dù cô đơn e vẫn chịu được, nếu có đứa con trai nào xa lạ đến bắt chuyện em sẽ cố gắng tránh xa ra, nhưng nếu có ông chú kì lạ nào… Cũng không có việc gì, miễn em làm ân nhân cứu mạng của người khác là tốt rồi.”

Văn Hạo lại thở dài: “Được, được,được anh với em đi xem như vậy là được rồi chứ?”

Bối Bối nghe vậy lập tức vui vẻ trở lại hoan hô một tiếng, xoay người bước dài tới phía trước Văn Hạo nhún cao mũi chân, hai tay cô dùng sức ôm đầu Văn Hạo tới gần mình hơn, hôn thật mạnh lên môi anh rồi lại chuyển mình ra trước tủ quần áo.

“Xem phim xong lại đi KTV đi, em thích nghe anh hát nhất, sau nếu không quá trễ thì có lẽ đi nhảy tiếp…”

Tuy rằng Bối Bối rất thông minh lại không thường xuyên học bài,thế nhưng Văn Hạo vẫn luôn tận lực đốc thúc, cho nên dù cô không thi đậu, thi trượt trường trung học trung học phổ thông hạng nhất thì cũng thi vào được trường hạng nhì.

Hơn nữa Văn Hạo cũng muốn cô cố gắng trải qua cuộc sống bình thường như những nữ sinh khác, ví dụ như anh muốn cô bắt chước học cách ngồi xe buýt, không được nói ra thân phận của mình, muốn làm gì thì phải do chính mình làm, cấm được đùn đẩy cho người khác.

Còn về tiền tiêu vặt cố định, nếu cô không cẩn thận dùng hết thì chỉ có thể mượn một ít của bạn học. Văn Hạo tuyệt đối không cho phép cô mượn số tiền quá lớn.

Ngoài chuyện đó ra, muốn đi ra ngoài phải xin phép, không thể về nhà quá muộn, trang phục không thể quá bốc lửa, lại càng không cho phép chửi bậy, uống rượu, đánh bạc, hút thuốc phiện,vân vân,..

Anh so với bố mẹ cô còn quản nghiêm hơn! Bối Bối không nhịn được ngầm oán giận, chợt thầm nghĩ gì đó niềm vui lại tăng lên: “Còn lâu mới có biện pháp nha! Ai kêu anh là chồng cô chứ!”

“Bối Bối, cậu đang suy nghĩ gì mà đột nhiên lại cười vui vẻ vậy?”

Bối Bối cười hì hì liếc xéo Ông Lâm – một trong những người bạn của cô. “Buổi chiều, Nhiều hơn muốn mời tớ cùng đi xem phim.”

Một đứa bạn khác tên là Chu Gia Đình không chịu đựng được nên phàn nàn : “Nhiều hơn,nhiều hơn, lại là nhiều hơn!Nhiều hơn rốt cuộc là ai hả? Cậu nói anh ấy không phải anh trai cũng không phải hàng xóm thân thích, lại càng không phải bạn trai, suốt ngày khen không ngừng, lại luôn không chịu nói thật ra anh ta là ai. Cậu thật giống như đầu tàu hỏa, muốn thu hút sự chú ý của người khác phải không?”

Bối Bối bất đắc đĩ nhún nhún vai. Cô cũng không muốn giấu hai người bạn tốt nhất kia. Nhưng người duy nhất bên trong trường biết cô đã kết hôn chính là giáo viên chủ nhiệm, chủ nhiệm giáo vụ, chủ nhiệm hướng dẫn và người hướng dẫn. Ba người đều nhất trí cho rằng không nên công khai sự thật bây giờ, để tránh cho các học sinh khác bắt chước theo.

“Bối Bối!”Ông Lâm trừng mắt cảnh cáo cô “Chúng tớ rốt cuộc có phải là bạn bè của cậu không?”

Bối Bối vừa thở dài vừa bĩu môi “Như thế này được không? Ngày mà chúng mình tốt nghiệp anh ấy nhất định sẽ đến, đến lúc đó tớ sẽ đưa anh ấy tới giới thiệu cho các cậu, thế nào?”

“Tại sao không phải bây giờ?” Chu Gia Đình hỏi cho tới cùng.

“Bởi vì tớ đã đồng ý với giáo viên chủ nhiệm và chủ nhiệm hướng dẫn sẽ không nói ra.”

Bảo Bối giảo hoạt cười cười. “Các cậu chung quy cũng không muốn tớ bị đuổi học chứ?”

Thường xuyên nghe cô nói như vậy, Ông Lâm và Chu Gia Đình không thể tò mò hơn, bọn họ không hẹn mà cùng kêu lên: “ Cậu nói cho chúng tớ biết, chúng tớ tuyệt đối sẽ không kể ra ngoài”

“No,No” Bối Bối phe phẩy ngón tay trỏ. “Tớ đã đồng ý với người khác rồi, làm sao có thể nuốt lời chứ? Nhiều hơn nói giữ chữ Tín là đạo lý cơ bản làm người.”

“Bối Bối…”

Bối Bối thở dài một tiếng, cô nhìn thầy giáo quân sự đang ở trên đài phía trước. “ Đừng nói nữa, huấn luyện viên đang lườm chúng mình kìa.”

Ông Lâm, Chu Gia Đình hô nhỏ một tiếng vội vàng quay người đứng lại.

“Hay cùng đi uống trà sữa đi!” Bối Bối hơi mấp máy môi nói nhỏ.

Mắt Chu Gia Đình khẽ lườm cô. “Cậu không phải muốn đi xem phim à?”

“Xem phim là chuyện buổi chiều.”

“OK, thế bọn mình mang theo trà sữa và khoai tây chiên đến công viên K đi ăn, nghe nói nam sinh trung học K thích tới đó chơi bóng rổ và trượt pa-tin nhất đấy!” Ông Lâm đề nghị.

“Được đó, được đó.”Chu Gia Đình vui mừng đáp. “Nam sinh trường K trông như đều rất được nha.”

Bối Bối nhịn không được giở giọng xem thường. Thật không chịu nổi! Những nam sinh non nớt kia sẽ có cái gì mà coi được? Sao không về nhà mà nhìn em trai em gái của mình?

Văn Hạo nâng cổ tay thử xem giờ, chợt càng nhanh phê duyệt công văn.

Trợ lý Lô Uyên Tỉnh rất vui vẻ đánh nhẹ anh rồi liếc anh một cái. “ Lại cùng vợ hẹn nhau đến nơi điên khùng nào rồi sao?” Anh ta biết Văn đần độn này luôn luôn đặt công việc lên hàng đầu, chỉ trừ khi ở cùng cô vợ bảo bối yêu kiều này thì mới có thể vứt công việc sang một bên rồi bỏ ca làm đi âu yếm vợ.

Văn Hạo không phản ứng, Lô Uyên Tỉnh đang đứng thẳng lại di chuyển nhấc tay lên một chút, điện thoại đưa lên trước nói:

“Giám đốc, chủ tịch xí nghiệp Giang Triết muốn hẹn ngài cùng nói chuyện, muốn hỏi ngài buổi chiều hôm nay có được hay không?”

Văn Hạo cũng không ngẩng đầu lên trả lời: “Ngày mai, buổi chiều tôi sẽ không ở công ty”

“Tôi chỉ biết buổi chiều cậu lại muốn trốn ca làm” Lô Uyên Tỉnh cười nói.

Văn Hạo giương mắt lạnh nhạt nhìn “Cái gì gọi là lại? Tôi thường xin nghỉ lắm sao?

“Không thường,chỉ có điều…” Lô Uyên Tỉnh buông hồ sơ trong tay ra, nhích lại gần ngồi lên trên bàn làm việc của Văn Hạo. “ Ngài là tổng giám đốc, cho dù ngài không đi làm, cũng chẳng có người nào dám nói nửa câu.”

Văn Hạo hừ lạnh. “ Tôi như thế này là không có trách nhiệm với mọi người sao?”

“Chính là bởi vì cậu rất có trách nhiệm tôi mới nói như vậy đó” Lô Uyên Tỉnh thở dài “Cho phép bản thân mình thoải mái chút đi, không cần để Bối Bối luôn luôn mở miệng trước muốn cậu chơi cùng cô ấy, chung quy cậu mở lời vài lần trước ? Cậu vừa muốn thả trâu ăn cỏ, vừa hy vọng cô ấy có thể để ý cây cỏ trong nhà, điều này cứ cho rằng cậu có cố gắng khiến cho cô ấy hiểu được cỏ trong nhà gấp mấy lần cỏ dại thơm mát?”

Văn Hạo than nhẹ. “ Tôi căn bản không có cơ hội mở lời, cô ấy luôn giành cơ hội mở lời trước.”

“Lý do!” Lô Uyên Tỉnh cười nói.

Văn Hạo nhíu mày không lên tiếng.

“Bác trai Tang giao đầy đủ mọi thứ cho cậu, nhưng điều bác ấy quan tâm nhất chính là hạnh phúc của Bối Bối. Cậu cũng đã yêu cô ấy, có phải hay cậu nên tích cực một chút mang tình yêu của cô ấy trở về với mình không? Không phải cậu cứ luôn cho rằng để cô ấy tự do lựa chọn theo ý mình là tốt đâu, vậy sao cô ấy không chọn Rồng không chọn Hổ lại cố tình để ý một người bỏ đi như cậu, ví dụ như Tôn Đạo Thiên nếu đối xử tốt với cô ấy thì có được chọn không?” Tôn Đạo Thiên là em vợ của chị Bối Bối, từ lâu đã thèm muốn Bối Bối, đích thực là một tên phong lưu thối nát.

Lông mày bất ngờ nhíu lại, Văn Hạo cắn chặt răng.

“Suy nghĩ cẩn thận đi” Lô Uyên Tỉnh khuyên bảo tận tình. “ Không cần minh mẫn một đời mà nhất thời hồ đồ, mơ hồ phá hủy cô ấy cũng chính là làm hỏng hạnh phúc của chính bản thân cậu.”

Lô Uyên Tỉnh là trợ lý trung thành nhất của Văn Hạo cũng là bạn thân nhất của anh. Tám năm trước Văn Hạo giúp đỡ anh ta vô điều kiện nên anh ta nhất quyết ở bên cạnh Văn Hạo không chịu rời đi.

Mặc dù bọn họ học cùng trung học, thậm chí đại học, nhưng Văn Hạo luôn lủi thủi một mình, không chơi vời bầt kỳ ai chỉ chúi đầu vào sách vở, học hành luôn đứng vị trí cao nhất trên bản điểm của trường. Vì vậy mà khi ở trung học một năm học hai lớp. Vẫn tình trạng đó hai năm sau được tuyển thẳng vào đại học mà không cần dự thi tuyển sinh. Văn Hạo nhỏ hơn hắn hai tuổi mà đã trở thành tân sinh viên mới rồi.

Bọn họ vốn là bạn cùng lớp ba năm liền , nay lại cùng khoa cùng lớp, lại cùng đi trên một con đường.

Mãi cho đến năm hai đại học, bố Lộ Uyên Tỉnh bị tai nạn tàn phế, mẹ anh ta thì nhiều bệnh nên gầy yêu không thể nào gánh vác được 6 miệng ăn trong nhà bên cạnh đó thấy được sẽ bị món nợ của lúc trước tìm đến.

Ngay lúc anh ta sắp nghỉ học, Văn Hạo đã cho anh ta một sổ tiết kiệm và con dấu, Lô Uyên Tỉnh vừa mở ra đã thấy… Ông trời ơi! Hơn một trăm vạn đó!

“Cậu lấy đâu ra nhiều tiền vậy?” Anh ấy hoảng sợ hỏi.

“Bác trai thường cho mình hai vạn đồng tiền tiêu vặt hàng tháng, mình đều để dành nên nhiều lên.” Văn Hạo thản nhiên đáp.

“Cậu…” Lô Uyên Tỉnh nhìn anh nghi ngờ. “Cậu đưa mình làm gì?”

“Mình không cần, cậu thì cần. Không đủ thì nói cho mình biết.”

Văn Hạo nói xong liền quay người rời đi còn một mình Lô Uyên Tỉnh đứng ngẩn người ra nhìn bóng lưng anh đi mà không thốt ra được câu gì. Anh ấy không hiểu, bọn họ vốn không là bạn bè gì cả. Vì sao Văn Hạo sẵn lòng giúp anh cơ chứ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn mydream về bài viết trên: Bi_Ngốc, Cyclotron, Love Boconganh, Lubhyatis, angell0nelycute, futhuybilangquen, lan trần, mua_da_tanh, nhím xù 89, tiro, tngh218000, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.