Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 

Má nó, Dương Đỉnh Phong! - Đại Ôn

 
Có bài mới 25.12.2013, 16:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10643 lần
Điểm: 16.29
Có bài mới [Hiện đại] Má nó, Dương Đỉnh Phong! - Đại Ôn - Điểm: 10
Má nó, Dương Đỉnh Phong!

images

Tác giả: Đại Ôn

Editor: MeOw + Ốc vui vẻ

Beta + Ebook: MeOw

Độ dài: 52 chương

Thể loại: Hiện đại, hài

(Couple)
Tiêu Mộc - Dương Đỉnh Phong



Giới thiệu

Dương Đỉnh Phong nói: “Tên của tôi thực ra rất đơn giản, ba tôi là Dương Đán, tuy ông là một người Mỹ gốc Hoa nhưng lại cực kỳ mê tiểu thuyết kiếm hiệp, ông ấy vẫn luôn ôm ấp giấc mộng kiếm hiệp nhưng bởi vì thành tích thể thao chưa bao giờ được đạt tiêu chuẩn. Vì vậy, ông ấy đặt tất cả kỳ vọng vào trên người tôi, đặt cho tôi cái tên là Đỉnh Phong, hy vọng tôi sẽ trở thành một người có thể leo lên được tới đỉnh cao nhất. Nhưng mà, ông ấy đã quên mất hai điều quan trọng. Thứ nhất, tôi là con gái, thứ hai, ông ấy mang họ Dương!”

-----

Nhớ lại lúc trước, cô luôn luôn nghĩ đến người kia, cô yêu anh, theo đuổi anh.

Cũng là anh, người khiến cô hiểu rõ hai từ 'thanh xuân' này, anh phá hủy, anh vứt bỏ, anh tổn thương.

Thấm thoát năm năm, lần thứ hai gặp lại.

Cô vẫn là một cô gái có khuôn mặt tròn trĩnh, chỉ là giờ đây cô đã hiểu rõ, có những thứ mà mình mãi mãi không bao giờ có được.

--- ----
Notes: Thật ra thì truyện cũng ko bi thảm lắm, chỉ là có chút hiểu lầm => ngược tẹo tẹo thôi, so với mấy bộ ngược 'chính hãng' thì chả thấm vào đâu, còn lại thì hài vs bựa là chếnh :)) nam nữ 9 đều sạch bong kin kít ... Truyện có tình tiết đam mẽo :)) Ko nên vừa ăn vừa đọc để tránh phun vào màn hình :)) Cuối cùng, a đã cảnh báo, bé nào ko hợp gu thì có thể nhấn back! Ko yêu xin đừng nói lời cay đắng :))


MỤC LỤC


BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!



Đã sửa bởi MeOw lúc 03.08.2015, 10:23, lần sửa thứ 45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.12.2013, 17:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10643 lần
Điểm: 16.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má nó, Dương Điên Phong! - Đại Ôn - Điểm: 44
Chương 1

Dáng dấp của Dương Đỉnh Phong không xấu, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong vắt như đèn lưu ly, chiếc mũi nhỏ xinh xắn, đôi môi mỏng màu hồng nhạt, nhìn chung cũng có thể coi là một mỹ nữ, nhưng bi kịch là … khuôn mặt của cô rất tròn.

Lúc còn bé, mấy cô dì chú bác vừa trông thấy cô thì đã mở miệng nói: “Ôi, dáng dấp của cô bé này … thật đúng là châu tròn ngọc sáng nha!”

Cô đã từng ngốc nghếch hỏi cha mình, châu tròn ngọc sáng là gì?

Dương Đán lại ra vẻ trầm tư, mười phút sau, cuối cùng ông cũng đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, trả lời: “Chính là xinh đẹp như châu như ngọc.”

Dương Đỉnh Phong nghe xong thì cười đến chả còn nhìn thấy Tổ quốc đâu nữa.

Mãi đến vài năm sau đó, Dương Đỉnh Phong mới hiểu rõ được ý nghĩa của câu nói này, lúc cô tức giận trở về tìm Dương Đán để hỏi lại thì chỉ thấy ông nói bằng cái giọng như vừa mới bừng tỉnh ngộ: “Thì ra, châu tròn ngọc sáng lại có ý nghĩa như vậy.”

Lúc đó, Dương Đỉnh Phong mới biết, khi Dương Đán còn ở Mỹ, tiếng mẹ đẻ của ông cũng giống như môn thể dục, chưa bao giờ đạt đủ tiêu chuẩn.

Dương Đỉnh Phong nhìn Dương Đán đang tập trung tinh thần, say mê đọc tiểu thuyết kiếm hiệp, cô trầm mặc không biết phải nói gì.

Cô thật sự rất muốn biết, nhiều năm như vậy, Dương Đán có thể xem hiểu được những cuốn tiểu thuyết kia nói gì hay sao?

Cô nhìn những quyển tiểu thuyết kia mà trong lòng cảm thấy, chúng nó thật sự rất đáng thương.

……………..

Dương Đỉnh Phong không có mẹ, lúc Dương Đán 17 tuổi thì đã lên giường với một người phụ nữ, sau đó mang thai cô, sau khi người phụ nữ kia sinh cô ra thì đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa, từ lúc cô bắt đầu có trí nhớ đến nay, cũng chỉ có Dương Đán và cô sống nương tựa lẫn nhau.

Cô không thể không thừa nhận, tuy tiếng mẹ đẻ của Dương Đán rất kém cỏi, đầu óc so với cô còn ngây thơ hơn, nhưng ông ấy thật sự là một người cha tốt.

Giống như ——

Mỗi khi Dương Đỉnh Phong thức khuya học bài đến gần sáng, Dương Đán vẫn luôn luôn nhắc nhở: “Đỉnh Phong à, tắm rửa rồi đi ngủ một chút đi con, đừng thức khuya nhiều quá. Con nhìn mấy cô gái người Mỹ xem, vóc dáng của ai cũng đều tốt hơn con, con đừng để cho mình phải chịu thiệt thòi, về sau làm sao tranh giành đàn ông được với mấy cô gái đó được?”

Dương Đỉnh Phong:    “……….”

Lại giống như ——

Mỗi lần Dương Đỉnh Phong tan học về trễ, Dương Đán sẽ luôn xót xa lau nước mắt mà nói: “Đỉnh Phong, dẫn cậu ta về đây cho ba xem mặt, ba ba sẽ không phản đối hai đứa đâu.”

Dương Đỉnh Phong không hiểu, hỏi: “Cái gì cơ?”

Bộ dạng của Dương Đán như kiểu ‘con đừng hòng giấu nổi ba’: “Đừng cho là ba không biết, trưa nay con về trễ như vậy, chắc chắn là đi hẹn hò với cậu nhóc đẹp trai nào rồi. Ba ba hiểu mà, lúc ba ba bằng tuổi con thì đã có bạn gái rồi, yên tâm, ba ba sẽ không chia rẽ hai người.”

Dương Đỉnh Phong trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng cũng lên tiếng: “Ba, con cảm thấy trí tưởng tượng của ba quả thật rất phong phú.”

Dương Đán:   “……………..”

……………….

Sáu giờ sáng.

Dương Đỉnh Phong từ trên giường lồm cồm bò dậy, mơ mơ màng màng đi vào nhà vệ sinh, nhìn cô gái 17 tuổi đang đứng trước gương, tóc tai bù xù, hai má phúng phính, con ngươi trong trẻo, cái mũi nhỏ xinh xinh, cô hơi bĩu môi, cảm thấy mình cũng không khó coi, nhưng cũng không phải là rất đẹp.

Dương Đỉnh Phong giơ tay xoa xoa khuôn mặt mình, bắt đầu làm vài động để cho nó hóp lại.

Trái trái phải phải, đằng trước đằng sau, trái trái phải phải, đằng trước đằng sau……….

Dương Đán còn đang ngái ngủ bước vào toilet, nhìn vào trong gương, thấy Dương Đỉnh Phong tự ôm mặt mình vặn vẹo, ông lập tức thanh tỉnh, giật mình nói: “Đỉnh Phong, cho dù mặt con có tròn, nhưng cũng đừng vì vậy mà muốn nghĩ cách đem nó quăng xuống đất chứ!”

Dương Đỉnh Phong:   “……….”

Cô quyết định xem như Dương Đán không tồn tại, cầm lấy lược, nhanh chóng cột lại mái tóc của mình thành đuôi ngựa, sau đó đánh răng rửa mặt, động tác nhanh nhẹn, lưu loát.

Lúc ra khỏi toilet, Dương Đán đeo tạp dề bước đến bên cạnh Đỉnh Phong, một tay cầm chiếc muôi, một tay bưng chén cháo đậu xanh, nói: “Đỉnh Phong à, ăn sáng đi con!”

Dương Đỉnh Phong không chớp mắt cầm lấy chén cháo đậu xanh từ từ uống, hai gò má phấn hồng bởi vì động tác nhấm nháp của cô mà càng trở nên mượt mà.

“Ba, con đến trường đây.”

Dương Đán cười tít mắt, gật đầu nói: “Đỉnh Phong à, hãy nhớ rằng con mãi mãi là người mà ba yêu thương nhất, cho dù mặt con có tròn thế nào đi chăng nữa.”

Đỉnh Phong bị chọc đúng chỗ đau, cô xoay người lại, để lộ ra một nụ cười cực kỳ rạng rỡ, gằn từng tiếng: “Ba, ba đã là một người đàn ông gần 40 tuổi rồi, làm ơn đừng đeo tạp dề Hello Kitty để nấu ăn nữa.”  Nói xong, cô xoay người đóng cửa lại.

Dương Đán thì thào lẩm bẩm: “Mình rõ ràng chỉ mới 34 tuổi thôi mà, cách 40 vẫn còn xa lắm.”

……………………..

Thành phố A hiện tại đang là mùa đông, Đỉnh Phong mặc một chiếc áo lông ngắn, trông thật mập mạp, bên trong mặc một chiếc áo len trắng cổ lọ, thế nhưng cô vẫn cảm thấy gió lạnh cứ ùa vào người mình.

Lúc đi qua ngã tư, Dương Đỉnh Phong nhìn trái phải xung quanh một vòng, trông thấy không có ai, cô lập tức hô lên hai tiếng, bắt đầu tung tăng nhảy về phía trước, chòm tóc đuôi ngựa ở phía sau cũng vung vẩy theo từng nhịp chân của cô, tạo thành những đường cong thật đẹp.

Nhìn từ xa, trông cô linh động giống như một con thỏ nhỏ.

Cuối cùng trong cơ thể cũng dâng lên một tia ấm áp, cô không cảm thấy mệt mỏi, cứ như vậy mà nhảy qua vài cái ngã tư khác nữa.

Đột nhiên, bên cạnh truyền đến tiếng bước chân.

Đỉnh Phong muốn dừng động tác, lại không cẩn thận bước hụt chân, tiếp theo là cô oanh oanh liệt liệt ngã nhoài trên đất, tư thế giống như một con chó.

Cô khóc không ra nước mắt, thầm nhủ cái người thấy cái bộ dạng này của cô không phải là Tiêu Mộc.

Đáng tiếc, hiện thực rất tàn khốc.

Một cánh tay thon dài trắng nõn kéo cô từ trên mặt đất đứng dậy, nghe thoang thoảng trên người của Tiêu Mộc có hương chanh thơm ngát, cô cảm thấy cực kỳ ấm áp.

Nâng mắt nhìn khuôn mặt gần như hoàn mỹ của Tiêu Mộc, mái tóc được cắt ngắn gọn gàng, chiếc cằm toát lên một đường cong cương nghị, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng khép hờ, mắt phượng sắc bén như muốn hút hết tất cả mọi thứ vào bên trong. Trên người Tiêu Mộc luôn có một loại khí chất lạnh lung xa cách, khiến cho rất nhiều nữ sinh thầm mến anh phải chùn bước.

Đỉnh Phong lập tức ngây người, trong lòng thầm kêu lên xong rồi, ông trời ơi, vì sao ngài lại tạo ra một người cực phẩm như Tiêu Mộc cơ chứ? Bảo một người mặt tròn như con phải chịu đựng như thế nào đây?

Lúc cô còn đang miên man suy nghĩ, Tiêu Mộc nâng lên đôi mắt sắc bén, trong giọng nói mang theo nụ cười thản nhiên: “Muốn làm thỏ sao?”

Đỉnh Phong lắc đầu, con ngươi trong vắt lóe lên tia sáng, cô vội vàng giải thích: “Em không muốn làm thỏ, em chỉ là đang làm nóng cơ thể thôi.”
Tiêu Mộc bất đắc dĩ cười cười, “Lần sau chú ý một chút, chân có sao không?”

Đỉnh Phong gật đầu lia lịa, trong lòng mừng thầm, điều này có nghĩa là Tiêu Mộc đang quan tâm đến mình đúng không?

“Không có việc gì đâu, anh xem này, không phải vẫn rất tốt à?” Bởi vì muốn chứng minh chân mình không hề bị thương, Đỉnh Phong nhấc chân đá vào chiếc ô tô bên cạnh, “Xem đi, cực kỳ khỏe mạnh.”

Lại trông thấy ánh mắt của Tiêu Mộc vẫn còn nhìn đến chiếc ô tô kia.

Đỉnh Phong cúi đầu, thấy cô đang giẫm lên ống quần khiến nó méo xệch.

Cô khóc không ra nước mắt.

Được rồi, hiện tại trong lòng của Tiêu Mộc, cô không những thô tục mà còn là một đại lực sĩ.

Đỉnh Phong đứng trước gió gào thét trong lòng.

Cô bất tri bất giác đi theo sau Tiêu Mộc, Đỉnh Phong cảm thấy cuộc đời mình thật sự là con mẹ nó bi kịch, nhớ lại tình cảnh lần đầu tiên gặp anh, so với vừa rồi còn bi kịch hơn gấp vạn lần.

Lúc ấy đang là mùa hè nóng bức, cô mặc áo tay ngắn và một chiếc quần lửng dài qua gối, đang cùng Lý Gia Nhạc về nhà, lúc đi ngang qua một công trường đang thi công, Đỉnh Phong đột nhiên bị vướng vào một thanh thép, ngã nhoài trên mặt đất, bi kịch nhất chính là, cách đó không xa, còn có hai thùng sơn.

Có thể tưởng tượng được, cả nửa người phía trên, bao gồm cả đầu của cô đều bị nhuộm thành một màu xanh lá.

Lý Gia Nhạc vội vàng kéo cô, đang chuẩn bị đi tìm chủ thầu của cái công trường này, lại không cẩn thận va vào một người qua đường, người đó nhìn thấy cô, đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười ha ha nói: “Cô gái à, tuy là trời rất nóng nhưng sao cô lại đem dưa hấu đội lên trên đầu thế kia?”

Đỉnh Phong nhất thời hóa đá, chú à, chú có thể đừng đả thương người ta như vậy có được hay không?

Mặt tròn thì có lỗi gì cơ chứ!!!

Cũng vào lúc này, Đỉnh Phong trông thấy Tiêu Mộc, anh đang cười như có như không nhìn về phía cô, đôi mắt phượng sắc bén, trắng đen rõ ràng, trong mắt còn lóe lên tia sáng.

Đỉnh Phong cảm thấy mình giống như là bị thiên lôi đánh xuống.

Người qua đường bên cạnh vẫn chưa ngừng cười, nhưng tại giờ phút này, Đỉnh Phong cảm thấy cả thế giới đều trở nên yên tĩnh, trong mắt cô chỉ nhìn thấy người thiếu niên kia, chỉ nhìn thấy hai con ngươi thâm trầm mà xinh đẹp.

Mãi một lúc lâu, khi Tiêu Mộc lên tiếng, cô mới đột nhiên tỉnh lại, khuôn mặt trở nên nóng bừng.

“Em làm sao vậy?” Lúc anh nói chuyện, cả người mang theo sự lạnh lùng xa cách, nhưng vẫn không vì thế mà khiến cho sức quyến rũ bị giảm bớt.

Đỉnh Phong ngẩn người, nhìn bốn phía xung quanh, xác định là Tiêu Mộc đang nói chuyện với chính mình, mặt cô ửng đỏ: “Không sao.”

Mà Lý Gia Nhạc đang đứng sững sờ đứng bên cạnh, lúc này mới kịp thời phản ứng, chàng trai xinh đẹp đang đứng trước mắt này, không phải là ‘mỹ nhân lạnh lùng’ Tiêu Mộc sao?

Tiêu Mộc cực kỳ nổi tiếng, nhưng nữ sinh thổ lộ với anh lại cực kỳ ít, chủ yếu cũng bởi vì tính tình hờ hững và toàn thân luôn toát ra sự lạnh lùng, khiến cho những người muốn theo đuổi anh chùn bước.

Có thể nói, Tiêu Mộc chính là cái loại ‘hoa sen nhỏ’ như lời của Chu Đôn Di nói, chỉ có thể đứng nhìn từ xa chứ không thể xem thường.(*)

Người qua đường đã rời đi.

Đỉnh Phong đột nhiên cảm thấy, tình huống hiện tại mà cô còn có tâm tình để thưởng thức mỹ nam, thật sự là tội không thể tha.

Lý Gia Nhạc kéo tay Đỉnh Phong, ánh mắt lại liếc về phía Tiêu Mộc, cười tươi như hoa: “Đi thôi, chúng ta đi tìm chủ thầu nói chuyện.”

Đúng lúc này, Tiêu Mộc lại không nhanh không chậm mở miệng, mắt phượng khép hờ: “Tình huống như vậy, trước hết là nên giải quyết sạch sẽ vết sơn trên người, để lâu sẽ rất khó tẩy ra.”

Lý Gia Nhạc ‘A’ lên một tiếng, tự gõ vào đầu mình, “Coi mình này, thật ngu ngốc.”

Nói xong, Lý Gia Nhạc giúp cô lau sạch sơn trên người, mà Tiêu Mộc cũng đã biến mất ở trong tầm mắt của Đỉnh Phong.

Những chuyện sau đó, Đỉnh Phong đã không còn nhớ rõ, cô chỉ nhớ lúc mình trở về, lúc Dương Đán nhìn thấy bộ dạng của cô như vậy, khuôn mặt vốn dĩ thanh tú ngay lập tức trở nên trắng bệch, bước một bước dài đến bên cạnh cô, xót xa hỏi: “Đỉnh Phong, nói cho baba biết, có phải là con bị ức hiếp phải không!!!!! Baba sẽ báo thù cho con!!!!!!!”

Đỉnh Phong không nói gì: “Ba, con chỉ là bị sơn đổ vào người thôi mà.”

--- ------ ---

(*) Chu Đôn Di ( 周敦頤, 1017 – 1073) là một triết gia của đời Tống, sinh ở Vĩnh Châu, tỉnh Hồ Nam. Tôn xưng là Chu Liêm Khê . Ông viết một cuốn sách tên là "Ái liên thuyết" (Yêu hoa sen), trong đó có câu "Riêng ta lại chỉ thích sen, mọc từ bùn lầy mà không nhiễm, tắm trên nước trong mà chẳng lẳng lơ, trong rỗng ngoài thẳng, chẳng rậm cành chen lá rườm rà, hương càng xa càng khiết, uy nghi ngay thẳng, chỉ ngắm được từ xa mà chẳng thể bỡn đùa."


Đã sửa bởi MeOw lúc 08.06.2015, 23:21, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.12.2013, 21:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 28 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10643 lần
Điểm: 16.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má nó, Dương Điên Phong! - Đại Ôn - Điểm: 32
Chương 2

Dương Đán không tin, vẫn kích động như cũ, nói: “Đỉnh Phong, ba biết, ba hiểu mà, giờ phút này tâm tình của con nhất định là không dễ chịu, đừng sợ, đến đây, để ba ôm con vào lòng, ba sẽ cho con sự ấm áp, ngày mai chúng ta sẽ đi báo cảnh sát, ba nhất định sẽ không để cho tên khốn kiếp đó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”

Đáp lại Dương Đán là một quả đấm của Đỉnh Phong.

“Ba, con cảm thấy ba mới cần được yên tĩnh một chút.”

……………..

Cũng từ lần đó về sau, Đỉnh Phong bắt đầu để ý đến Tiêu Mộc, cô biết, sau mỗi giờ học, Tiêu Mộc thích nhất là chơi bóng rổ, cô biết Tiêu Mộc thích uống trà xanh, cô cũng biết gia cảnh nhà Tiêu Mộc khiến cho rất nhiều người ao ước không thôi.

Tiêu Mộc giống như là một tia sáng rọi vào trong mắt cô, anh xâm nhập vào từng ngóc ngách trong cuộc sống của cô, chỉ là, đương sự lại không  hề có chút cảm động nào.

Hôm nay cô lại chạm mặt anh, cũng không phải là ngoài ý muốn, mỗi ngày cô đều cố ý đi qua cái ngã tư này để chờ anh, nhìn thấy anh xuất hiện thì sẽ lặng lẽ đi theo ở phía sau.

Chỉ là cô không ngờ, hôm nay Tiêu Mộc lại đi học sớm hơn bình thường.

Đến trường học, cô cũng không hề chào tạm biệt với Tiêu Mộc, nhanh như chớp chạy một mạch đến lớp 15.

Trong lớp học vẫn chưa có nhiều người, Lý Gia Nhạc ngồi cùng bàn với cô thì lại đang hưởng thụ bữa sáng của chính mình, nhìn thấy Đỉnh Phong vào lớp, Lý Gia Nhạc đem sữa đậu nành và túi quẩy lớn đưa cho cô, ánh mắt có vài phần ranh mãnh, “Long Đào đưa cho cậu này.”

Đỉnh Phong tiện tay ném những thứ kia vào thùng rác, đôi mắt to tròn có chút tức giận, nhìn chằm chằm vào Gia Nhạc nói: “Lý! Gia! Nhạc! Cậu là đang cố ý muốn xem kịch hay có phải không? Đồ của Long Đào hoa tuyệt thế gì gì đó, cậu cũng dám nhận nữa à?”

Lý Gia Nhạc cười hô hô: “Đỉnh Phong, không phải tớ đã nói là Long Đào rất tốt đó sao?”

Đỉnh Phong trừng mắt: “Tốt cái em gái cậu, cậu ta viết thư tình cho tớ, không phải là cậu cũng chưa đọc qua.”

Nói đến chuyện này, Lý Gia Nhạc lại cười càng thêm vui vẻ, “Đúng đúng, Long Đào thật TMD rất có tài, cái câu kia viết như thế nào nhỉ ……. Nghĩ tới lại thấy buồn cười, haha, cậu ta nói cậu ta trúng một loại độc tên là ‘mặt tròn’, không có thuốc nào có thể cứu chữa được.”

Đỉnh Phong đen mặt, nguyền rủa nói: “Gia Nhạc, cậu mà còn nhắc đến cậu ta một lần nữa thì tớ sẽ khiến cho ngực cậu nhỏ thành cup A.”

Gia Nhạc lập tức lấy tay che ngực, nhe răng trợn mắt nói: “Đỉnh Phong, cậu là đồ phụ nữ độc ác, cậu biết rõ ràng tớ là cup A, vậy mà còn nói ra được.”

Đỉnh Phong khoát khoát tay, trên khuôn mặt tròn trịa có một chút bất đắc dĩ: “Đừng có khoa trương lên như vậy, tớ đang muốn nói chuyện nghiêm túc với cậu.”

“Nói đi, chị đang nghe đây.” Lý Gia Nhạc cầm ly Coca trên bàn, cắm ống hút vào, ngước mắt nhìn Đỉnh Phong.

Đỉnh Phong hơi nhíu mày nói: “Tớ vừa gặp Tiêu Mộc, đã vậy, tớ còn tự làm mất mặt mình, trước mặt anh ấy, tớ lại đá vào ô tô, giẫm phải ống quần, bây giờ hình tượng của tớ trong lòng anh ấy chắc càng ngày càng hỏng bét rồi.”

Lý Gia Nhạc chống cằm, cắn cắn ống hút, nhìn cô nửa ngày mới hỏi: “Đỉnh Phong, cậu thích Tiêu Mộc à?”

Suy nghĩ của Đỉnh Phong lập tức trở nên hỗn loạn.

Thích sao…………

Trước năm 13 tuổi, cô và Dương Đán sống bên Mỹ, đàn ông ở bên đó có ngũ quan góc cạnh rất rõ ràng , thân thể to lớn, sức quyến rũ khôn cùng, đều là những anh chàng đẹp trai cường tráng, nhưng tất cả đều không thể khiến cho cô có cái cảm giác này.

Cô nghĩ, chắc là mình đã thích Tiêu Mộc rồi, thích cái dáng vẻ xinh đẹp lạnh lùng của anh.

Đỉnh Phong kiên định gật đầu với Gia Nhạc, đôi mắt trong veo lóe lên một tia sáng xinh đẹp, “Gia Nhạc, hình như là tớ đã thích Tiêu Mộc rồi.”

Lý Gia Nhạc sửng sốt một giây, lại đột nhiên bật lên, hưng phấn nói: “Đỉnh Phong, cậu quả thực không hổ danh là đã sống ở đất nước chủ nghĩa tư bản nhiều năm như vậy, một chút cũng không cần che giấu.”

Khóe miệng của Đỉnh Phong co giật, “Rốt cuộc là cậu đang khen hay là đang châm chọc tớ vậy?”

Lý Gia Nhạc cười nói: “Đương nhiên là khen rồi…………..”  Cô dừng lại một chút, chớp chớp mắt, “Đỉnh Phong, cậu quả thật là người cũng như tên, lúc nào cũng thích thử thách đỉnh cao.”

“Gia Nhạc, phải làm sao để Tiêu Mộc cũng có thể thích tớ?” Khuôn mặt tròn của cô mang theo một chút hoang mang.

Lý Gia Nhạc thần thần bí bí ghé sát vào tai cô: “Tớ nghe nói, Tiêu Mộc thích ăn dưa hấu, mỗi ngày cậu cứ cho anh ấy ăn dưa hấu, đến một lúc nào đó cậu muốn thổ lộ, Tiêu Mộc chắc chắn sẽ nhìn vào khuôn mặt của cậu, rồi sau đó sẽ gặm lên hai cái.” Nói xong, Lý Gia Nhạc vui vẻ gõ gõ xuống bàn học.

Đỉnh Phong siết chặt nắm đấm, vẻ mặt u ám: ”Lý Gia Nhạc, bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày tớ sẽ đem cho cậu một trái đu đủ.”

Lý Gia Nhạc buồn bực: “Làm gì?”

Đỉnh Phong lạnh lùng nói: “Để cho ngực cậu càng ngày càng lớn, càng ngày càng lớn, càng ngày càng lớn .…….”

Trong đầu của Lý Gia Nhạc xuất hiện một hình ảnh vô cùng quái dị: Giữa ngày hè, cô mặc áo sát nách, bởi vì thời tiết quá oi bức, thế nên cô liền đem bộ ngực hất lên trên vai, sau đó cười hì hì nói: “Như vậy mát mẻ hơn rồi.”

Cả người Lý Gia Nhạc run lẩy bẩy, cô giơ ngón cái lên với Đỉnh Phong, nói: “Đủ độc ác!”

Khóe môi của Đỉnh Phong nhếch lên: “Cám ơn!”

Hai người chưa nói được mấy câu thì Trương Cường Quân, giáo viên chủ nhiệm có khuôn mặt co quắp đã tới rồi.

Trước tiên cũng cần phải nói rõ, Trương Cường Quân là một người phụ nữ, hơn nữa lại là một người phụ nữ đã ngoài ba mươi, quan trọng nhất chính là, cô ta là một người phụ nữ ngoài ba mươi nhưng vẫn còn độc thân.

Làm một người phụ nữ đã nhiều năm không được thỏa mãn dục vọng, Trương Cường Quân dùng phương pháp biến thái để dạy học, khiến cho tất cả học sinh lớp 15 hận không thể uống máu ăn thịt của cô ta.

Sở dĩ Trương Cường Quân bị kêu là mặt co quắp bởi vì khuôn mặt của cô ta vừa dài mà lại còn hóp vào nữa. Nói theo cách của Lý Gia Nhạc thì đó chính là: Bị người ta đập một cục gạch vào mặt, lại còn bị lừa đá thêm một cái, cho nên mới có thể phát triển hoàn mỹ giống như bây giờ.

Đương nhiên cũng có người nói, cô ta phẫu thuật thẩm mỹ thất bại cho nên mới biến thành như vậy.

Tóm lại, khuôn mặt kia của Trương Cường Quân……….đúng là co quắp thật.

Trương Cường Quân vừa mới tiến vào, lớp học ngay lập tức trở nên yên tĩnh, cô ta đảo mắt hai vòng xung quanh lớp, dùng âm thanh giống như vịt đực nói: “Trên trường đưa ra thông báo, mỗi lớp cử hai người đi thi Olympic toán học, có bạn nào muốn tự đề cử mình hay không? Hm?”  Một tiếng ‘Hm’ rất có uy lực kia vừa vang lên, tất cả mọi người trong lớp đều không tránh khỏi run lẩy bẩy.

Đợi một lúc lâu mà không thấy ai giơ tay, từ trong lỗ mũi của Trương Cường Quân lại phát ra một tiếng ‘Hm’ thêm lần nữa.

Mọi người lại run lẩy bẩy.

Chỉ thấy, Đỉnh Phong run rẩy giơ tay.

Đôi mắt của Trương Cường Quân sáng lên: “Được một người, Dương Đỉnh Phong!”

Đỉnh Phong trợn tròn mắt, nhỏ giọng nói: “Thưa cô, thật ra là em muốn………"  đi WC

Chỉ thấy một cái liếc mắt của Trương Cường Quân phóng tới, thân thể Đỉnh Phong ngay lập tức cứng đờ, tóc đuôi ngựa vung lên, cô mở to mắt, lập tức chữa lại, lưu loát nói: “Làm một học sinh trung học năm lớp mười một, học sinh lớp 15, em phải tin tưởng và có nghĩa vụ tham gia cuộc thi Olympic toán học, để có thể giành được giải thưởng và thành tích xuất sắc nhất.”

Lúc này, Trương Cường Quân mới hài lòng gật đầu, nói: “Mọi người nhìn bạn học Dương Đỉnh Phong xem, luôn luôn biết tự giác như thế, các em phải cố gắng học tập bạn ấy thật tốt.” Nói xong lại theo thói quen, gãi gãi lỗ mũi bị lõm vào của mình: “Còn một người nữa, em Diêu Bội Chi bổ sung đi, hai người hãy cố gắng thật tốt, làm vang danh cho lớp chúng ta.”

Đỉnh Phong ngồi xuống, cô khóc không ra nước mắt, nhìn thấy Diêu Bội Chi cũng đang lộ ra vẻ mặt đau khổ giống mình.

Gia Nhạc vỗ vỗ bả vai của cô, có cảm giác vui sướng khi người khác gặp họa, nói: “Đừng buồn nữa!”

Đỉnh Phong lập tức nhe răng.


Đã sửa bởi MeOw lúc 07.06.2015, 14:56, lần sửa thứ 6.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bibi050700, Cocacola2310, meonu\, Teddy123 và 175 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Lovely Kitty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 402 điểm để mua Bé may mắn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.