Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 

Khuất phục - Tâm Thường

 
Có bài mới 30.05.2013, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 16:57
Bài viết: 1884
Được thanks: 577 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới [Hiện đại] Khuất phục - Tâm Thường - Điểm: 23
Khuất phục

images


Tác giả: Tâm Thường



Nội dung: cường thủ hào đoạt, gương vỡ lại lành

Nhân vật chính: Trữ Dư Tịch vs Thái Tử [Hoàng Phủ Luật], Nhan Loan Loan vs Nhị thiếu [Hoàng Phủ Triệt]

Converter: muacauvong

Editor : colleneal - chuongnhobe - ViVu

Beta: Văn Tuyết Hương

Nguồn: http://diendanlequydon.com

Giới thiệu

Trữ Dư Tịch lạnh lùng liếc hắn: “Em cảnh cáo anh, anh không nên ép em!”

Thái Tử từ từ mở cúc áo sơ mi, nhẹ nhàng cúi người tiến gần đến cô, cười vô cùng yêu nghiệt: “Tôi hôm nay còn muốn cưỡng bức em! Thế nào?”

Hoàng Phủ Triệt nổi giận, tay nắm chặt lấy cổ tay cô đè sát lên tường, ánh mắt sắc bén mà âm lãnh, phát ra thanh âm dịu dàng: “Nhan Loan Loan em làm gì vậy? Hử?”

Nhan Loan Loan bình thản nhún vai: “Giống anh cả thôi, ngoan ngoãn, bắt đầu nào.”

Trích đoạn
“Anh Thái Tử, nếu em thích một người, anh cũng sẽ phản đối em giống như phản đổi Tiểu Nhu sao?”

Bắt gặp ánh mắt to tròn của cô, Thái Tử có cảm giác hoảng hốt, trước mặt cô bé con này, chuyện này có gì khác nhau?

“Tại sao lại phản đối em? Quan Thánh Hi không phải người thường, hắn ta rất nguy hiểm, Tiểu Nhu không thích hợp với hắn.”

“Em thích một người, cũng không phải người thường, em thích anh ấy, cũng sẽ có nguy hiểm.” Khoé miệng Thái Tử dần dần nhếch lên.

“Vậy rời khỏi hắn đi.”

“Không kịp nữa rồi.”

“Tại sao?”

“Em sẽ không rời khỏi anh ấy …. Em chỉ muốn anh ấy.”

Cô gằn từng tiếng, thâm trầm, kiên quyết, trong lòng của Thái Tử bỗng nhiên bị đâm một nhát.

Hắn đánh giá cô một lần nữa. Áo thun bó sát người, váy màu xanh lam ngắn, nhìn qua khá bình thường. Đầu ngón tay của Thái Tử nắm lấy cằm cô, nâng lên.

Đột nhiên xuất hiện cơn gió nhẹ, thổi qua trán, lộ ra đôi tròng mắt loé sáng của cô.

“Em nói … chính là “Thầm mến” ?”

“Anh nói đi?” Cô nhẹ nhàng hỏi, đôi đồng tử của Thái Tử khẽ nháy.

Một giây trôi qua.

Cô khẩn trương nắm chặt tay.

Trong phút chốc, tà khí phảng phất quanh người Thái Tử, khoé miệng hắn cong lên: “Anh không phải đã bỏ lỡ gì chứ? Không ngờ, Tiểu Tịnh của chúng ta đã lớn như vậy, đã nôn nóng muốn có người đàn ông của mình.”

Tiểu Tịnh của chúng ta, Tiểu Tịnh của chúng ta….

Anh nói, chúng ta. Không phải, của anh.

Cô có cần phải cố gắng thêm nữa không? Khiến cho địa vị của mình thay đổi, nghe hắn nói “của anh”.

“Anh Thái Tử, có thể giúp em không?”

“Ừ?”

“Dạy em….”

“Cái gì? Dạy em cái gì?”

Trữ Dư Tịch cắn cắn môi, móng tay bấu chặt vào thịt.

“Dạy em cách khiến cho đàn ông yêu thích, khiến họ muốn ngừng mà không được, yêu thích không thể buông….”

Thái Tử nghe vậy nhẹ nhàng cười nhạo một tiếng: “Muốn ngừng mà không được, yêu thích không thể buông?”

“Phải!”

.

“Anh không tin, không tin em không yêu anh.” Thanh âm Hoàng Phủ Triệt gợn sóng không chút sợ hãi. Chuyện cho đến bây giờ, anh luôn tràn đầy tự tin như vậy, là từ đâu mà ra?

Nhan Loan Loan đến gần anh, hai tay bám lấy cổ anh, đầu tựa vào ngực anh, bên tai là tiếng tim đập mạnh mẽ của anh, ánh mắt sâu thẳm. Cứ như vậy ở trong lòng anh, cảm nhận nhiệt độ cơ thể, hương vị của anh.

“Anh yêu em … Còn em? Em có dám nói là em tuyệt đối không yêu anh, một chút động tâm cũng không có không?”

“…..”

“Em có thể không trả lời, nhưng nhịp tim của em đã nói cho anh biết đáp án.”

Cô ngẩng đầu, nhón mũi chân, chủ động hôn anh: “Kỳ thật chúng ta đều giống nhau, nhập vai quá sâu, chỉ là chơi đùa mà thôi, làm gì …. Làm gì có yêu thương.”

Yết hầu của anh căng thẳng, nâng tay lên chưa chạm đến cô, cô đã xoay người rời khỏi anh, đi tới cửa.

Dáng dấp của cô rất giống mẹ anh. Anh ban ngày còn từng ở trước mộ mẹ mình nói muốn dẫn cô về gặp bà.

Anh suốt đêm gấp gáp trở về, là vì nhớ cô. Anh thừa nhận.

Trong lúc ngồi máy bay, tay anh cầm di động, nhìn ảnh tự chụp của cô, nở nụ cười.

Anh thích cô, anh động tâm, anh thừa nhận.

Anh rốt cục cũng thừa nhận, lại không nghĩ đến kết quả sẽ thành thế này.

Mấy giờ trôi qua, tất cả đều trở lại như cũ.

Anh đến bây giờ cũng nguyện không tin, người sau lưng cô lại là Hoàng Phủ Dận!

Người phụ nữ này, tất cả những phụ nữ cùng anh triền miên, đều là…. Tình nhân của cha anh.

“Loan Loan ….” Anh gọi tên cô, trăm chuyển ngàn hồi vô lực.

Nhan Loan Loan đưa lưng về phía anh, đáy mắt ướt át mà anh không thể nhìn tới: “Không biết anh có hận tôi không , nhưng cũng không sao. Tôi không hối hận khi làm như vậy…. Đây là các người nợ tôi.”

….

Em không hối hận, không hối hận những thứ đã xảy ra, không hối hận đã yêu anh.

……

Tình yêu là gì?

Là hai người tận tâm tận lực dụ hoặc lẫn nhau, quyến rũ lẫn nhau, đến khi động tâm lại liều mạng che dấu, khoảnh khắc cuối cùng thẳng thắn, sau đó rời đi.

Vì thế có người mất đi người yêu, có người mất đi chính mình, có người hiến dâng linh hồn, cũng có người…. Thu hoạch tàn nhẫn.

Chỉ là một tuồng kịch mà thôi.

Trận này không đấu bằng thuốc súng.

Ai thắng ai, ai lại thua chính mình….

Còn không phải cuối cùng nhất kiến như cố, tái kiến mạch lộ. (mới gặp như đã quen, gặp lại như người xa lạ)


[center]Mục lục

Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5
Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10
Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15
Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20
Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25
Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30
Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35
Chương 36Chương 37Chương 38Chương 39Chương 40
Chương 41Chương 42Chương 43Chương 44Chương 45
Chương 46Chương 47Chương 48Chương 49Chương 50
Chương 51Chương 52Chương 53Chương 54Chương 55
Chương 56Chương 57Ngoại truyện 1
Chương 58Chương 59Chương 60
Chương 61Chương 62Chương 63Chương 64Chương 65
Chương 66Chương 67Chương 68Chương 69Chương 70
Ngoại truyện 2




Đã sửa bởi colleneal lúc 01.06.2013, 21:35, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.05.2013, 21:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 16:57
Bài viết: 1884
Được thanks: 577 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [ Hiện đại ] Khuất phục - Tâm Thường - Điểm: 42
Chương 1. Nhị thiếu


Không biết đây là lần thứ mấy Trữ Dư Tịch lặng lẽ nhìn quanh căn phòng đầy ắp người này. Mọi người chỉ quan tâm đến người đàn ông khá đẹp trai hiện tại đang điên cuồng nhảy nhót, nhưng cô là ngoại lệ.

Cô chỉ ngồi một chỗ, nhưng lòng đã sớm bay đến bên người người đàn ông bên trong căn phòng kia.

Chung quanh tràn ngập tiếng nhạc điện tử chói tai, người ở sàn nhảy lầu dưới đã sắp thành một vòng tròn chặt chẽ, ánh đèn bạc chiếu thẳng vào giữa vũ đài dừng lại bên người một cặp nam nữ đang nhiệt tình hoà vào làn nhạc.

Mỹ nam được mọi người chú ý  kia rõ ràng chính là người ngày thường rất lạnh lùng, chỉ luôn cúi đầu làm việc, Hoàng Phủ gia nhị thiếu, Hoàng Phủ Triệt. Mà giờ phút này nhị thiếu dường như đã biến thành một người khác, nhiệt tình, tuấn lãng, gợi cảm.

Bốn phía không ngừng vang vọng tiếng người hét chói tai, thuận theo tiết tấu vung tay, vặn vẹo thân thể.

Áo sơ mi của anh ta giờ phút này chỉ còn lại 2 chiếc cúc áo cuối cùng, cơ ngực cường tráng lộ ra trước mắt mọi người. Thắt lưng, mông nhanh nhẹn lắc lư theo điệu nhạc, rất nhanh dính sát vào thân thể vặn vẹo của một cô gái xinh đẹp, động tác linh hoạt làm cho người ta hoa cả mắt.

Tay của cô gái giơ cao lên không trung, quần áo trên người sớm đã cởi ra, không rõ đã vứt đi đâu, chỉ chừa lại cái bra (áo lót) màu đen, dụ hoặc tầm mắt đàn ông xung quanh.

Đến thời điểm đàn ông múa một mình, một hình dáng cao ngất hư ảo tiến vào sàn nhảy. Người đàn ông đó một tay đánh nhịp, còn tay kia thong thả cởi bỏ chiếc cúc áo còn lại, mọi người hét đến chói tai khi thấy chiếc áo sơ mi của anh ta, đột ngột cánh tay anh gạt ra, quần áo liền bay ra ngoài, phụ nữ cướp được nó kích động đến độ khóc phát ngất.

“Nhị thiếu! Nhị thiếu!” Tiếng hét chói tai liên tục vang lên. Khoé môi người đàn ông kia đã nhếch lên cao cực điểm, ngẩng đầu lên, ngón tay từ làn môi quyến rũ, lướt qua cổ, xương quai xanh từ từ di chuyển xuống dưới. Ngón tay thon dài giống như chứa điện, giống như tán tỉnh, vuốt ve thân thể của chính mình. Ngực, bụng và tấm lưng rộng chảy đầy mồ hôi, khuôn mặt tuấn mỹ có điểm mị hoặc, lạnh nhạt khác thường, làn tóc đen phía sau đã ướt đẫm, đôi con ngươi đen hơi hí lại. Mồ hôi từ trán chảy xuống, đọng lại dưới cằm, lạch cạch, từng giọt mồ hôi rơi xuống, giống như chuỗi hạt châu lấp lánh.

Động tác của anh ta ngày càng càn rỡ, quanh người tản ra sự gợi cảm trí mạng. Giống như mỗi một giọt mồ hôi của anh ta đều khiến cho người ta hưng phấn không kiềm chế được. Thân thể cường trán loã lồ, khi thì căng thẳng , khi thì thả lỏng, mỗi nếp nhăn trên chiếc quần dài tạo nên từ những động tác khoa trương của anh , trong giờ phút này như gắng hết sức phóng thích sức quyến rũ khó lòng kiềm chế được của anh.

Thân hình cao to kia hoặc là ghẹo người hoặc là bạo phát mười phần, thắt lưng cường tráng mạnh mẽ đong đưa theo nhịp điệu trước sau, ám chỉ là bắt chước hình ảnh giao hoan nam nữ khiến huyết mạch người ta muốn nổ tung!

Trước mắt bao người, anh ta càng thêm lớn mật, điên cuồng, buông thả, biểu tình kinh diễm trên mặt giống như khoảnh khắc cao trào, gợi cảm đến bất trị….. Tiếng kêu lớn tựa hồ muốn phá huỷ màng nhĩ người khác, thậm chí có cô gái vì hưng phấn quá độ nên hôn mê bất tỉnh. Tràng không khí chính bởi Hoàng Phủ Triệt mà đậm chất ái muội và sắc hương kích thích nhảy múa thay nhau nổi lên, càng không thể cứu vãn.

Không biết đoạn phim quý hiếm quay lại cảnh Hoàng Phủ nhị thiếu nhảy nhót điên cuồng này được ai nhanh tay thu lại, nhưng sau đó được bán đấu giá rất cao …

…..

“Điên rồi, tất cả điên hết rồi! Anh hai điên ,mấy người xung quanh cũng điên rồi!” Hoàng Phủ Dĩ Nhu ngồi ở vị trí tốt nhất ở tầng hai rốt cục không hiểu, liều mạng uống ly nước trái cây. Chất lỏng lạnh buốt, ngọt chua đan xen chảy vào khoang miệng, rồi từ thực quản chảy xuống dạ dày, hoà tan cùng một chút xao động của thân thể…. Được rồi, ngay cả cô thân là em gái nhìn được cảnh này mà cảm xúc còn mênh mông, còn những người khác thì…..

Không thấy có lời đáp lại, Hoàng Phủ Dĩ Nhu ngoảnh đầu, thấy được ánh mắt đăm đăm suy nghĩ của Trữ Dư Tịch. Cô vươn tay , quơ quơ trước mắt cô, thì bị Trữ Dư Tịch đánh một cái.

Hoàng Phủ Dĩ Nhu có phần hơi đau, mu bàn tay trắng noãn lập tức hiện lên một tầng đỏ ửng.

Trữ Dư Tịch chán ghét đùa nghịch chiếc ống hút trong ly, tầm mắt không tự chủ được lại đảo sang nhìn cánh cửa kia. Hoàng Phủ Dĩ Nhu tinh ranh, hai người cùng tuổi, cơ hồ là từ nhỏ đã lớn lên bên nhau, ở chung mười chín năm, cô (TDT) rất hiểu cô (HPDN). Cô (TDT) cả đêm không yên lòng, tất cả đều do người trong phòng kia – không, là hai người.

“Hắc! Tiểu Tịnh!”

Thần kinh Hoàng Phủ Dĩ Nhu ngưng trệ, ánh mắt đầy ái muội, toát nên vẻ xinh đẹp đáng yêu của công chúa nhỏ.

Trữ Dư Tịch chẳng màng trả lời.

“Cậu nói xem …” Ngón tay trỏ mảnh khảnh của Hoàng Phủ Dĩ Nhu chỉ đến cánh cửa kia, sau đó lấy tay che miệng: “Hạ Tử Dụ và anh cả, họ có khi nào là loại quan hệ này không?”

Trữ Dư Tịch nhún nhún vai, tỏ vẻ lạnh nhạt: “Ai biết được.”

Chuyện này còn cần nói đến nữa sao, tất cả đã quá rõ ràng rồi. Hôm nay là sinh nhật hai mươi ba tuổi của Hạ Tử Dụ, Hoàng Phủ Luật liền phóng khoáng giơ tay lên bao hết năm tầng của “Stuporous” để mở tiệc sinh nhật.

Thanh âm ngày càng nhỏ của Hoàng Phủ Dĩ Nhu truyền đến bên tai cô, dáng vẻ mẫu mực nhu thuận.

“Vài năm trước mình thấy có một đêm khuya nọ Tử Dụ đến phòng của anh cả, cậu cũng biết ba mình cũng không thích bọn họ quá thân mật, nhưng ba lại không quản được anh ấy….”

Cô nói nửa ngày nhưng không biết được Trữ Dư Tịch sẽ hiểu bao nhiêu: “Cậu tại sao lại không có phản ứng?”

“Mình nên có phản ứng thế nào?” Trữ Dư Tịch nhướng mày hỏi lại.

Ánh mắt giảo hoạt của Hoàng Phủ Dĩ Nhu nheo lại, ngón tay chọc chọc trán cô: “Đừng cho là mình không biết, Tiểu Tịnh, cậu thích cái tên Thái Tử hỗn thế nhà mình đúng không?”

Bị bạn tốt nói trúng tâm sự, lòng Trữ Dư Tịch trùng xuống một chút, đáy mắt toát ra tia tịch mịch, khuôn mặt biến dạng.

“Đừng nói lung tung, anh ấy là anh trai.”

“Cậu cũng đừng chối cãi nữa, ánh mắt cậu nhìn anh ấy khác với ánh mắt cậu nhìn anh hai.” Dĩ Nhu bĩu môi.

Trữ Dư Tịch cười lạnh: “Cậu nhìn nhầm rồi.”

“Giả bộ như vậy có ý nghĩa sao? Chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, mắt cậu chỉ cần động một cái là mình biết cậu nghĩ gì rồi, cậu thừa nhận đi.” Dĩ Như rất khinh thường thái độ trốn tránh này của cô.

Trữ Dư Tịch chỉ cười mà không nói. Trên đời này người hiểu cô nhất cũng chỉ có cô gái nhỏ này.

Cô không muốn nói thêm nữa, nếu không sẽ bị người ta vạch trần hết những thứ đã chôn giấu trong lòng.

Đây là thói quen thích yên lặng như vậy, im lặng bảo vệ và không ngừng chờ đợi. Đột nhiên thổ lộ với hắn, cô hiện giờ tạm thời vẫn chưa có được dũng khí để làm việc ấy.

Ánh hào quang trên người hắn quá mức chói mắt. Hắn chính là ánh sao sáng chói, Hoàng Phủ đại thiếu gia, Thái Tử không thể thay thế được. Chỉ đứng ở rất xa mà thôi, ánh hào quang kia sẽ khiến người khác không dám đến gần hắn.

Cô thích, chính là vẻ cao cao tại thượng của hắn, người đàn ông rõ ràng là gần trong gang tấc như thế vậy mà nhìn lại sẽ thấy xa đến không thể chạm được.

Chuyện tàn khốc không phải đều như vậy.

Mặc dù có như vậy, thì cô vẫn như cũ. Muốn ngừng mà không được.

…..

“Thích người ta thật phiền phúc, chỉ tăng thêm phiền não cho mình thôi.” Cô (TDT) lắc nhẹ chiếc ly trên tay, mặt không có chút biểu tình phiền não vì tình.

Hoàng Phủ Dĩ Nhu thở dài: “Thực cay đắng.”

Hai cô gái nhìn nhau, không nhịn được phát ra tiếng cười, phá tan bầu không khí nặng nề trước đó. Cười lớn, Hoàng Phủ Dĩ Nhu nhìn bộ dáng vô tâm vô phế của Trữ Dư Tịch, cuối cùng cũng hỏi.

“Rất khó chịu sao?” Cô chỉ vào ngực Trữ Dư Tịch.

Trữ Dư Tịch không trả lời, chỉ cười cười rồi im bặt, dựa đầu vào vai Dĩ Nhu. Dĩ Nhu nhìn không ra biểu tình của cô, nhưng có thể cảm nhận được nỗi đau thương của cô.

“Nhu ….” Trữ Dư Tịch gọi tên cô, âm điệu kéo thật dài, trong thanh âm tràn ngập đau thương, thảm thiết vô cùng, Hoàng Phủ Dĩ Nhu nghe thấy liền lo lắng, tay vỗ vỗ người cô.

“Cậu cũng có cơ hội đúng không nào?”


Cảm xúc rầu rĩ này khó mà khống chế được, một ly rượu, một ly lại thêm một ly, không biết đã uống bao nhiêu, gò má Trữ Dư Tịch đã hơi phiếm hồng, xinh đẹp động lòng người.

“Mình nghĩ ….” Đôi mắt Trữ Dư Tịch mở to, tay đánh nhẹ vào ly rượu nói: “Mình muốn vọt vào trong kia cướp anh ấy từ trong lòng chị Tử Du, cột anh ấy vào cột rồi hung hăng đánh một chút!”

“Phốc –”

Hoàng Phủ Dĩ Nhu lập tức phun hết nước trái cây trong miệng ra, cực kì bối rối, rút khăn tay lau miệng nhìn cô. Đây là rượu khiến người ta nói bừa, chứ Trữ Dư Tịch bình thường sẽ không nói như vậy.

“Ý cậu là bây giờ?”

Hai người cùng lúc quay đầu nhìn, thấy được thân thể cao lớn của Doãn Vệ Hoài dựa vào khung cửa, có chút nhàn nhã xen lẫn vẻ cảnh giác. Đối diện với mỹ nhân Tiểu Cửu lạnh lùng kia. Có hai đại cao thủ bảo vệ, chỉ với cô, một nha đầu thì…..

Vẫn là thôi đi. Giật mình, hai người không hẹn mà cùng thở dài.

Hoàng Phủ Dĩ Nhu không thích cô thế này, rõ ràng đã đổi nước trái cây thành rượu, cùng cô nhất tuý giải ngàn sầu (uống rượu giải sầu). Ngẫm lại Hạ Tử Dụ cũng có quan hệ phức tạp với anh cả, cô lắc đầu thở dài.

“Mình sao lại có thể có người anh trai biến thái như vậy?”

“Cả Triệt đêm nay cũng quậy phá như vậy, thú vị thật.” Tiếng cười ma quái của người đàn ông bất chợt vang lên khiến cho Dĩ Nhu và Trữ Dư Tịch nhất thời đang ngồi nghiêm chỉnh, ngầm cầu nguyện lời vừa nói không bị hắn nghe được.

Rất ít người có thể một thân tây trang trắng toát lên vẻ yêu nghiệt như thế, Thái Tử chính là người như vậy. Phần lớn đàn ông bình thường thường mặc những bộ tây trang có gam màu tối, khiến họ trông trầm lắng, trưởng thành hơn. Nhưng Thái Tử lại không như vậy, hắn căn bản chính là lộ ra khuôn mặt yêu nghiệt mị hoặc chúng sinh, cùng tác phong đường hoàng xen chút phách lối, vẻ tao nhã thường ngày, khiến hắn thích … màu trắng.

Mọi người có chút hiểu biết đều rõ, tên Thái Tử hắc ám, đáng khinh, biến thái, tàn nhẫn, tà ác, nguy hiểm, toàn thân cao thấp đều không có một điểm có thể hợp với màu trắng thuần khiết. Nhưng khi hắn cố tình mặc vào, người ta lại tìm không ra điểm bất ổn nào, tựa như màu trắng trời sinh cũng tô điểm thêm cho nét điển trai của hắn. Mâu thuẫn như thế lại hoàn mĩ như thế.

Thái Tử lười nhác dựa vào thành lan can, nghiêng đầu nhìn xuống lầu dưới, bên miệng là điếu thuốc vừa châm, khoé miệng vểnh lên. Một tay đặt trên lan can xanh, cổ áo sơ mi mở rộng, vòng xích bạc theo động tác của hắn thấp thoáng lộ ra ánh bạc. Tư thế rõ ràng rất bình thường như thế lại mị hoặc chúng sinh, quyến rũ vô cùng.

Trữ Dư Tịch kín đáo ngắm hắn, tầm mắt không thể dời đi, hoàn toàn bị hắn hấp dẫn. Hoàng Phủ Dĩ Nhu thấy biểu tình mê muội của cô, tiếc nuối than thầm : Nghiệp chướng! Nghiệp chướng mà!

Như thể phát hiện được điều gì đó, Thái Tử đột nhiên xoay người tiến đến, Trữ Dư Tịch không kịp né, cứ như vậy mà tầm mắt hai người giao nhau.


Đã sửa bởi colleneal lúc 04.06.2013, 13:42, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn colleneal về bài viết trên: Hatdaunho, lamvuky, phuongtyni
     
Có bài mới 01.06.2013, 21:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 16:57
Bài viết: 1884
Được thanks: 577 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khuất phục - Tâm Thường - Điểm: 44
Chương 2. Thái Tử

Không xong rồi! Bị phát hiện!

Trữ Dư Tịch trong lòng kinh hô, nhưng nếu lúc này di chuyển sẽ có điểm khác người, cô chỉ kiên trì cười hì hì.

Khoé miệng Thái Tử chậm rãi giơ cao, ngón tay thon dài kẹp chặt điếu thuốc, híp mắt chậm rãi phun ra sương trắng. Ngón tay hắn đột nhiên ngoắc ngoắc cô. Trữ Dư Tịch không thể chống cự, liền như chú cún nhỏ chạy tới.

“Anh Thái Tử, anh hết bận rồi!”

Lời vừa ra khỏi miệng, Trữ Dư Tịch đã muốn cắn lưỡi chết.

Đôi lông mi của Thái Tử hơi xao động, miệng cười vô cùng yêu nghiệt.

“Em biết anh bận việc bên trong? Bận việc gì?”

“Ách…. Em không biết, em chỉ vừa hỏi qua… A, chị Tử Dụ đâu rồi? Tại sao lại chỉ có mình anh ở đây?” Trữ Dư Tịch chính là muốn chuyển sang đề tài khác, cũng không ngờ đến đáp án của Thái Tử càng khiến cho cô thêm rối loạn.

“Cô ấy mệt mỏi, vừa rồi cùng chơi đùa với anh… rất kịch liệt.”

“….”

Lời vừa nói xong, tựa như còn chưa biểu đạt được hết ý, hắn liếm láp bờ môi dưới, cử chỉ kia, vẻ mặt kia khiến cho người ta mơ màng. Trữ Dư Tịch đỏ mặt, cười ha ha nửa ngày cũng không nói được một câu trọn vẹn.

Cô cúi đầu lúng túng, bờ vai chợt trùng xuống, bị một lực kéo vào trong lòng. Cổ tay Thái Tử vừa chuyển động, cánh tay đã quấn lấy trên vai cô, khiến cho cô dựa lưng vào người hắn. Hắn cúi đầu, hơi thở ấm nóng phả vào làn da cô, tiếng nói trầm thấp thì thầm bên tai cô.

“Tiểu Tịnh …..”

Trong khoảnh khắc đó, Trữ Dư Tịch gần như ngừng thở.

….

Từ lúc Trữ Dư Tịch có thể ghi nhớ, Thái Tử giống như đã được an bài phải xuất hiện trong thế giới của cô. Cô còn nhớ rõ dì Tiệp dẫn cô tới, chỉ vào diện mạo còn đẹp hơn cả chị Nguyệt Như của một anh trai, nói với cô: “Tiểu Tịnh à, đây là con dì, Hoàng Phủ Luật, mới từ Anh về, lớn hơn con sáu tuổi, con gọi thằng bé là anh trai được rồi.”

Trước đó, Trữ Dư Tịch vẫn nghĩ nhà Hoàng Phủ chỉ có ba đứa con, Hoàng Phủ Nguyệt Như, Hoàng Phủ Triệt và Hoàng Phủ Dĩ Nhu.

“Con của dì Tiệp không phải là anh Triệt sao?” Trữ Dư Tịch đột nhiên rất tò mò về anh trai đột nhiên xuất hiện trước mặt mình này, nhưng cô lại thẹn thùng chỉ dám đứng nép mình bên người Tân Tiệp, dùng đôi tròng mắt sáng ngời để quan sát.

Tân Tiệp ý cười ôn nhu: “Triệt là Hoàng Phủ nhị thiếu, con hẳn là kêu nó anh hai, còn đây mới là đại thiếu gia nhà Hoàng Phủ.”

Thì ra là như vậy.

Cô chợt hiểu ra vấn đề, ngửa đầu chu cái miệng nhỏ nhắn, thập phần nhu thuận kêu một tiếng: “Anh Luật.” Quá bất ngờ, Hoàng Phủ Luật nâng mí mắt tôn quý của hắn, tầm mắt quét qua Trữ Dư Tịch một lần, ngạo mạn nói với Tân Tiệp: “Con bé xấu xí này thế nào mà nhặt được vậy?”

Trữ Dư Tịch sững sốt, cảm xúc oan ức ngay lúc đó đã ngập đầy người, vẻ tươi cười trên mặt cũng trở nên cứng ngắc.

Trong cả đám, Hoàng Phủ Nguyệt Như là người lớn nhất, tuy rằng lời nói có phần châm chích, nhưng luôn chiếu cố cô, chưa từng nói nặng lời với cô. Hoàng Phủ Triệt là người luôn lạnh lùng, lễ phép. Dĩ Nhu cùng cô là bạn bè, hai người hoà thành một người.

Trữ Dư Tịch nhu thuận đáng yêu, là hòn ngọc quý trên tay mọi người.

Mà Hoàng Phủ Luật là người đầu tiên. Khác biệt so với người thường. Không những là gương mặt yêu nghiệt, hay thái độ hắn đối với cô.

Cô nhỏ như vậy, cũng đã có lòng tự trọng rất cao, tầm mắt lặng lẽ di chuyển từ gương mặt xinh đẹp của hắn xuống cúc áo thứ trước ngực hắn.

Tân Tiệp đánh hắn, thấp giọng khiển trách: “Con nói chuyện như vậy với bé gái sao? Mau xin lỗi con bé đi!”

Hoàng Phủ Luật liếc mắt nhìn lại cô thêm lần nữa, lần này lại phát hiện được bộ dáng mè nheo của cô gái nhỏ này, đôi môi nhỏ quật cường mím lại, vô cùng nhẫn nại, còn bày ra vẻ mặt chẳng hề để ý, bộ dáng này khiến hắn cảm thấy rất buồn cười, hắn ngồi xổm xuống, xoa xoa khuôn mặt cô như đối đãi với tiểu sủng vật, thực trơn bóng. Khoé miệng Hoàng Phủ Luật cong lên.

“Nhóc xấu xí, đừng khóc nữa, thực ra em cũng không xấu như thế, chỉ là em không đẹp như anh thôi.”

“Hoàng Phủ Luật!” Tân Tiệp tức giận mắng hắn, lại vừa không nỡ đánh hắn.

Trữ Dư Tịch không khóc, cũng không phản bác lại. Bởi vì những điều hắn nói đều là sự thật.

Từ đó về sau, nơi nào có Hoàng Phủ Luật, Trữ Dư Tịch đều cố gắng tránh xa một chút, rồi lại xa thêm một chút. Một buổi sớm đẹp trời, cô cùng Hoàng Phủ Dĩ Nhu nằm trên sân thượng cùng ngước nhìn bầu trời, nhìn thấy đám mây trắng tựa như một cây kẹo đường, thong thả trôi trên đỉnh đầu mình, Dĩ Nhu thận trọng hỏi cô: “Cậu sợ anh cả của mình sao?”

Cô nghĩ một hồi, rồi lắc đầu.

“Không sợ tại sao lại trốn anh ấy?” Dĩ Nhu lại hỏi.

Trữ Dư Tịch trầm mặc.

Sau đó Hoàng Phủ Luật lên sân thượng để kêu họ xuống uống nước, Dĩ Nhu liền xuống dưới trước, thời điểm Trữ Dư Tịch lướt qua Hoàng Phủ Luật, liền bị hắn ngăn lại. Cô nghe thấy tiếng cười của hắn vang lên bên đầu.

“Nhóc xấu xí, ngẩng đầu lên.”

Trữ Dư Tịch vô cùng nghe lời, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên kèm theo nụ cười ngọt ngào: “Anh Luật.”

Đây là lần thứ hai cô gọi hắn.

Hắn đứng ngược chiều ánh sáng, tuy chỉ mới mười hai tuổi, nhưng thân hình cũng đã có vẻ cao lớn hơn những đứa trẻ cùng tuổi khác. Trữ Dư Tịch híp mắt, ngưỡng mộ nhìn chiếc áo sơ mi ca rô có cúc áo viền vàng của hắn.

“Em sợ anh sao?” Câu hỏi của hắn giống hệt của Dĩ Nhu.

“Không có ạ.” Trữ Dư Tịch như trước lắc đầu, hai cái bím tóc vung qua vung lại, bị ánh nắng chiếu rọi khiến cho khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thập phần đáng yêu mê người.

“Như vậy thì ….” Hoàng Phủ Luật vòng tay ôm lấy cô, hơi hơi khom người, nhìn thẳng vào mắt cô, khoé miệng xấu xa cong lên.

“Em trốn anh, bởi vì anh gọi em là nhóc xấu xí, đúng không?”

Đáy mắt Trữ Dư Tịch hiện lên tia khó chịu, bị Hoàng Phủ Luật nhìn ra. Hắn cười lớn hơn, ôm lấy bả vai cô, rồi gõ vào đầu cô. Cô xoa xoa cái trán, đáy mắt có chút phập phồng.

“Đau sao?”Hắn hỏi.

“Anh Luật, em không đau.” Cô đặt tay ra phía sau, làm bộ thoải mái.

Hoàng Phủ Luật cười nhạo: “Gọi là anh Thái Tử, nếu còn gọi là anh Luật, anh sẽ hôn em.”

Hắn chỉ là thuận miệng uy hiếp, lại không biết câu nói ấy giống như ném một cục đá vào giữa mặt hồ tĩnh lặng, làm xuất hiện từng đợt gợn sóng trong tâm hồn nhỏ bé của Trữ Dư Tịch, cô thậm chí cũng không biết cái “hôn” này có phải giống như người lớn hay hôn cô hay không…..

Vì thế tối hôm đó, Trữ Dư Tịch lần đầu tiên mất ngủ.

Khi cùng chơi đùa với Hoàng Phủ Dĩ Nhu, nhìn thấy Hoàng Phủ Luật là cô đều gọi một tiếng “Anh Thái Tử”, nhìn thấy biểu tình tà ác trên mặt hắn, lòng đã dựng đứng, bả vai cô không tự giác mà co rúm lại.

Là sợ hắn sao? Đương nhiên không phải….

.

Nếu như nói trước đây, Thái Tử còn có thể ngẫu nhiên ôm cô và Dĩ Nhu chơi đùa, nhưng về sau khi lớn lên, Trữ Dư Tịch rất ít khi có những cử chỉ thân thiết như vậy với Thái Tử.

“Tiểu Tịnh” Thanh âm của Thái Tử xuất hiện bên tai cô, gần đến mức việc đóng mở cánh môi cũng có thể chạm vào vành tai mềm mại của cô. Cảm giác ấy thoáng chốc đã lan truyền khắp người, cô theo thói quen co rúm bả vai lại, nghiêng đầu nhìn hắn.

“A?”Đôi lông mày tinh tế khẽ nhíu lại, làn môi nửa cong lên, bộ dáng mờ mịt lại thanh thuần.

Thái Tử híp mắt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không chút phấn son nào của cô, tất cả những động tác nhỏ nhất của cô đều được hắn thu lại , thói quen này là ngày cô còn bé hình thành.

“Có chuyện gì sao anh Thái Tử?” Trữ Dư Tịch thấy hắn im lặng, hơi khẩn trương, nhưng vẫn làm bộ bình tĩnh.

“Ừ …” Thái Tử chậm rãi mở miệng: “Gần đây cãi nhau với dì Yên sao?”

“Thực tốt, chuyện em lén lút chuyển ngành rốt cục cũng bại lộ, mẹ em rất giận” Trữ Dư Tịch nhẹ nhàng bâng quơ, cười khẽ. Đường Yên không những rất tức giận, mà thiếu chút nữa là chết nghẹn, cũng may không có thi hành gia pháp.

“Em không có hứng thú với kinh doanh, tài chính, em căn bản cũng không có tài, những bài giảng trước đó chỉ khiến đầu em lớn thêm thôi.”

Thái Tử cười nhẹ, tay vỗ nhẹ lên đầu cô: “Không bị ăn đòn sao?”

“Em chạy nhanh, hắc! A, anh hai-”  Trữ Dư Tịch chợt nhìn thấy Hoàng Phủ Triệt đang tiến đến, muốn mượn anh để tránh cái ôm ấp khiến cô hết hồn này. Cô vốn định thoát khỏi cánh tay của Thái Tử, từng chút rời khỏi hắn, cũng không lường được một việc xảy ra khiến mọi người bất ngờ.

Hoàng Phủ Triệt còn chưa thoát khỏi cảm giác ngây ngất, bàn tay to mạnh mẽ đặt lên vai của Thái Tử.

“Muốn rời đi sao? Hả?”

Thái Tử không có chuẩn bị, cơ thể nghiêng về phía trước, sau đó, hôn lên cái gì đó mềm mại ….

…..

Từ đầu đến cuối đều bị Hoàng Phủ Dĩ Nhu nhìn thấy, đây là lần thứ hai trong đêm nay cô không màng đến hình tượng của mình, phun hết nước trái cây trong miệng ra, vừa cười vừa ho khan, nước mắt đều đã chảy ra, ngón tay hướng về vẻ mặt vô tội không ngừng run rẩy của Hoàng Phủ Triệt.

Chỉ một giây thôi.

Thái Tử sửng sốt chỉ một giây , sau đó liền nhanh chóng thu hồi lại bộ dáng cũ, u ám liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Triệt, buông Trữ Dư Tịch đã hoá đá trong lòng ra, đá một cước vào người Hoàng Phủ Triệt.

Hoàng Phủ Triệt một tay giơ lên xin hàng, tay kia nắm lại thành quyền để ở bên môi ho nhẹ, che đi ý cười.

“Không phải cố ý, thực không phải!”

Doãn Vệ Hoài một bên cũng không nhịn được khoanh tay, cúi đầu cười, Tiểu Cửu biểu tình ngàn năm không đổi, thản nhiên liếc mắt nhìn một cái, rồi lại tiếp tục đùa nghịch với móng tay của mình.

…..

May mắn thay ngọn đèn nơi ấy chỉ sáng lờ mờ, người bên ngoài không thấy rõ gương mặt đã kém phần tự nhiên của Trữ Dư Tịch, cô vẫn chỉ cúi đầu không hé răng. Hoàng Phủ Triệt vì khiến cho cô tức giận, nên đã tự phạt ba ly rượu vì hành động vừa rồi.

Trữ Dư Tịch vụng trộm đưa mắt nhìn, Thái Tử đang ôm một vị thiên kim tiểu thư nào đó ở sô pha bên kia, thỉnh thoảng truyền đến tai cô tiếng cười duyên, tiếng mắng nhỏ của cô ta.

Cô thở dài, nghĩ thầm rằng vốn đã biết chuyện ấy chẳng có gì, chẳng có gì phải lúng túng cả, cũng không phải là hôn môi, chỉ là hôn lên má thôi, người ta đều không làm việc.
Cô cắn cắn đôi môi anh đào, cười trừ: “Mình không sao.”

Hoàng Phủ Dĩ Nhu cạn ly với Hoàng Phủ Triệt, vui vẻ nói: “Rất tốt! Anh hai, em kính anh!”

Trữ Dư Tịch nhìn thấy bộ dáng không sợ chết còn ra sức trêu chọc, cô còn nghe thấy tiếng của Hoàng Phủ Dĩ Nhu, cô hạ giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe: “Phải không vậy? Thật ra trong lòng cậu đang nở hoa phải không?”

Trữ Dư Tịch bình tĩnh đặt ly xuống, bắt đầu ra tay: “Hoàng Phủ Dĩ Nhu.”

“Đừng, mình chỉ nói thế thôi – mà! Trữ a Tiểu Tịnh cậu ra tay độc ác! Anh hai cứu mạng –” Dĩ Nhu bị Trữ Dư Tịch đè xuống sô pha trừng phạt, phát ra liên tiếp những tiếng kêu thảm thiết nhưng cũng không có người để ý tới.

Hoàng Phủ Triệt nhìn hai cô gái nhỏ đùa giỡn, miệng cười nhạt. Ngửa đầu uống hết ngụm rượu cuối cùng, tay giơ chìa khoá xe về phía Thái Tử, ngụ ý phải đi trước.

…..

Rời khỏi “Stuporous” màn đêm đã sậm màu hơn. Gió thổi tới đập vào mặt mang theo hơi lạnh, chí có chút men say bị thổi đi. Nhìn thấy ngã tư của thành phố T vẫn ồn ào như trước, trong đầu có chút mờ mịt.

Anh nên đi đâu?

Tự nhiên anh không muốn về nhà. Anh bật điện thoại di động lên, đảo mắt nhìn qua danh bạ, anh chẳng muốn tìm ai trong số những người trong này.

Ai, vừa rồi anh hẳn nên đáp ứng lời mời của cô gái cùng nhảy kia.

“Lạc Dương.” Anh bất chợt gọi một cái tên. Giây tiếp theo là một bóng người xuất hiện từ bóng tối phía sau hắn.

“Nhị thiếu.”

“Anh về đi, không cần theo tôi.”

“….Vâng!” Lạc Dương xoay người, một lần nữa biến mất trong bóng tối.

Một mình lai xe đến quán ăn đêm khác, tiếp tục uống rượu, nhảy nhót. Hoàng Phủ Triệt thường ngày rất ít khi buông thả bản thân, nhưng hôm nay lại khác.

Vì sao lại khác?

Cùng vị mỹ nữ trước mặt mắt đối mắt, môi chạm môi, thân thể dán chặt, anh nghĩ, tuyệt đối không phải vì ngày này ba năm trước, một người phụ nữ đã rời bỏ anh. Vĩnh viễn.

Nhưng, vì sao lòng lại cô đơn thế này?


Đã sửa bởi colleneal lúc 01.06.2013, 21:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn colleneal về bài viết trên: Phamthanhhuong, lyly93, phuongtyni
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Kỳ Nhi và 387 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.