Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Chàng quản gia cứng nhắc - Lê Tiêm

 
Có bài mới 28.01.2012, 23:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 6850 lần
Điểm: 22.35
Có bài mới [Hiện đại] Chàng quản gia cứng nhắc - Lê Tiêm - Điểm: 10
Chàng quản gia cứng nhắc

images


Tác giả: Lê Tiêm

Convert: ngocquynh520

Editor: thanhhuyen00

Beta-er: Trầm

Nguồn : diendanlequydon.com

Thể loại: hiện đại, HE

Độ dài : 10 chương

Nguồn edit: http://huyenbibo.wordpress.com/

【 Giới Thiệu: 】

Cô quyết định không làm hoa trong nhà kính nữa.

Muốn đến nước Anh du học để trải nghiệm cuộc sống mới.

Anh họ lại để vị quản gia nghiêm túc này đi theo.

Chẳng những làm việc cẩn trọng.

Ngay cả cười cũng như muốn lấy mạng anh vậy.

Khi còn bé cô thường bắt nạt anh.

Nhưng chỉ là muốn thu hút sự chú ý của anh thôi mà.

A! Lần này cơ hội tới rồi.

Cuối cùng cũng không cần phải núp trong góc nhìn lén anh nữa.

Cô tốt hơn hết là nắm chặt cơ hội này.

Sử dụng tất cả vốn liếng khiến cho anh yêu cô.

Nhưng, cô lại vì thức ăn anh nấu quá ngon.

Không kìm được mà thưởng cho anh một cái hôn.

Aaa, anh nhất định sẽ nghĩ cô là một sắc nữ.

Mới ở chung ngày thứ hai đã hôn anh rồi.

Vậy tiếp theo có nên đối với anh cái đó hay không nhỉ?


Mở Đầu:

Đường cái số năm mươi mốt điện Buckingham London.

Nơi này là trường học quản gia nổi tiếng nhất nước Anh, rất nhiều quản gia ưu tú đều được đào tạo ở đây, huấn luyện dày đặc nghiêm khắc, trở thành một quản gia có năng lực vượt trội.

Khâu Trí Đạc, một người đàn ông trẻ tuổi đến từ Đài Loan, đứng giữa một đám người phương Tây tóc vàng cực kì dễ thấy.

Cho nên anh khiến người ta chú ý không chỉ vì anh tóc đen, da vàng, là đặc trưng của người phương Đông, mà còn cả vẻ ngoài trẻ trung tuấn tú của anh nữa.

Lúc tiếp nhận ghi danh đào tạo, người phụ trách nhìn thấy anh thì giật mình sửng sốt, còn cười cười nói với anh: "Xin lỗi, nơi này của chúng tôi không phải là trung tâm đào tạo người mẫu."

"Tôi biết, hơn nữa tôi cũng không phải tới đây làm người mẫu, tôi là một quản gia." Khi anh nói anh là quản gia thì dáng vẻ kiêu ngạo của anh khiến người ta không khỏi sững sờ.

Anh lấy công việc của anh mà kiêu ngạo, anh thích công việc của anh, mặc dù anh có chút nghiêm túc, tựa như dáng vẻ của viên nô tài thâm niên nơi hoàng gia thời cổ đại nghiêm túc cẩn trọng không nói lời thừa.

Hôm nay là ngày anh kết thúc đợt đào tạo, anh mang theo thành quả đào tạo chuẩn bị quay về biệt thự làm quản gia cho cuộc sống của chủ nhân, không nghĩ tới, khi anh tràn đầy tự tin bước vào cổng, trở lại biệt thự mà anh đã sống hai mươi lăm năm, cũng là nơi anh làm việc, lại nhận được một tin tức sấm sét như vậy. . . .





Đã sửa bởi Puck lúc 25.11.2015, 18:54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: DoanhDoanh, Murasaki, NgàyNắng_ĐamMê, Tocdothuhut, duonghi, hh09
     

Có bài mới 28.01.2012, 23:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 6850 lần
Điểm: 22.35
Có bài mới Re: Quản gia công cứng nhắc - Lê Tiêm - Điểm: 77
Chương 1:

"Trí Đạc, cậu làm quản gia thật là đáng tiếc!" Nhìn bản kế hoạch trên tay, nụ cười trên mặt Phạm Đế Tư thỏa mãn chưa từng thấy.

"Thiếu gia xin đừng nói như vậy." Nghe thiếu gia mà mình hầu hạ vài năm khen như vậy, anh vừa đắc ý lại vui mừng. "Đây là việc tôi phải làm." Anh cung kính cúi người chào.

Phạm Đế Tư nhìn người từ nhỏ lớn lên cùng mình, bạn chơi từ tuổi ấu thơ kiêm bạn học đại học nhưng vẫn tuân thủ nghiêm ngặt mà phân rõ chủ tớ, trong lòng có cảm giác bất lực.

Trí Đạc là một thanh niên có đầu óc buôn bán, ở kì thi lại muốn từ bỏ
mơ ước của mình, quyết định dự thi tuyển sinh khoa ẩm thực.

Phạm Đế Tư biết ý muốn của anh, anh nghĩ anh kính yêu người thân của cha mình, làm đúng chức trách của một gã quản gia, thay chủ nhân chia sẻ công việc, cũng bởi vì chủ nhân mà tự mình bận rộn chế biến thức ăn thơm ngon dinh dưỡng, làm chút thức ăn khuya, anh thích chăm sóc người khác, cho nên từ nhỏ anh đối với chủ nhân luôn tôn kính mà phục vụ, mặc cho Phạm Đế Tư nói thế nào, anh vẫn không thay đổi, khiến cho Phạm Đế Tư thường là vừa bực mình lại buồn cười.

Nhưng mà, đối với bất kỳ yêu cầu gì của anh, Trí Đạc cũng chưa từng phản đối, giống như chuyện dự thi đại học, một câu của anh, "Mình cần một người có thể giúp mình san sẻ công việc sau này." liền từ bỏ chuyện dự thi vào khoa ẩm thực, đứng đầu khoa về thành tích học tập ưu tú, trở thành bạn học đại học của anh.

Mặc dù mấy đời nhà họ Khâu làm việc ở nhà họ Phạm, nhưng Phạm Đế Tư không cho là Trí Đạc sẽ nối gót cha anh, cha truyền con nối, anh không phản đối Trí Đạc rời khỏi nhà họ Phạm, càng không để ý Trí Đạc không giống cha mình mà quan tâm mọi chuyện lớn bé của nhà họ Phạm bọn họ.

Nhưng mà rõ ràng, Trí Đạc lại vô cùng để ý.

"Trí Đạc, cậu biết mình vẫn luôn coi cậu là anh em mà đối xử, cậu vẫn làm rất tốt, mình rất cảm ơn cậu nhiều năm qua vì mình mà làm tất cả." Phạm Đế Tư cảm kích nói.

Kể từ khi trợ lý kiêm bạn tốt phản bội anh, chuyện công việc lại càng bận rộn, làm phiền Trí Đạc giúp một tay, anh có thể tránh lo lắng về công việc sau này, đáng tiếc. . . . . .

Nếu không phải là anh không tìm được người tốt hơn, anh cũng sẽ không lựa chọn đem trợ thủ đắc lực kiêm bạn tốt như vậy mà tặng cho cái đồ phiền toái đó đâu.

"Thiếu gia, cậu có chuyện phiền lòng?" Khâu Trí Đạc nhạy cảm phát hiện mặt thiếu gia lộ vẻ ưu sầu, như vậy không được, muốn cho chủ nhân cuộc sống thoải mái, cũng muốn cho tâm tình chủ nhân vui vẻ, là một người quản gia, anh phải tra rõ là nguyên nhân gì khiến thiếu gia anh luôn luôn kính yêu buồn phiền, cũng nghĩ mọi biện pháp để giải quyết.

"Đúng vậy đó, mình có chuyện đành nhờ cậu." Phạm Đế Tư cười khổ.

" Thiếu gia đừng nói như vậy, chỉ cần chuyện có thể làm cho thiếu gia bớt buồn phiền, Trí Đạc sẽ làm tất cả."

Nghe vậy, Phạm Đế Tư mừng rỡ mà cười."Trí Đạc, cậu thật là đã giúp mình một việc lớn." Không cho anh có cơ hội hỏi thăm, Phạm Đế Tư nói luôn. "Thiên Thiên tháng sau sẽ tự mình qua Anh du lịch hai tháng, nhờ cậu giúp mình trông nom nó, chăm sóc nó, một cô gái như nó sống ở nước Anh, quá nguy hiểm."

Khâu Trí Đạc nghe xong không khỏi sững sờ.

" Thiếu gia. . . . . ." Anh nhất định là nghe lầm, thiếu gia làm sao có thể đem anh giao cho cái đó. . . . . . Cái cô ma nữ đó!

"Trí Đạc, mình không tìm được người có thể giúp mình chuyện này, nếu không phải là bất đắc dĩ, mình cũng không muốn để cho cậu đi, nhưng mà. . . . . . Haizz!" Phạm Đế Tư xoa huyệt thái dương, đau đầu nói.

" Thiếu gia, nhà họ Phạm nhiều nhân tài lắm, tại sao phải chọn tôi?" Đây là điều khó xử trăm mối không thể giải thích của anh, sản nghiệp nhà họ Phạm lớn như vậy, không thể có chuyện một người vệ sĩ cũng không mời nổi, cộng thêm Dương Thiên Thiên là con gái một của công ty nhà họ Dương, viên ngọc quý trên tay, lại là cô cháu ngoại duy nhất của ông cụ nhà họ Phạm Phạm Thiết Hùng, không có lý nào lại để cho một gã quản gia nho nhỏ như anh cùng đại tiểu thư đi đến Anh, cô ấy có thể có lựa chọn tốt hơn.

"Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì nếu như không phải là cậu đưa Thiên Thiên đi, thì chính là Ninh Nhi nhà mình đưa con bé đi." Nói đến Ninh Nhi, Phạm Đế Tư không khỏi thở dài.

La Ninh Nhi, là vị hôn thê yêu dấu của anh, cũng là mẹ của con anh trong tương lai, người phụ nữ này định ôm cái bụng bầu cùng em họ đến nước Anh du lịch, nói gì anh cũng không chịu, phụ nữ có thai đấy! Cô ấy lại còn nôn nghén rất nghiêm trọng, còn muốn bước ra khỏi cửa ư? Hừ, đừng mơ tưởng!

Nhưng Ninh Nhi là khắc tinh của anh, cho anh hai con đường, một là để cho cô cùng bạn tốt kiêm bạn học thời đại học cùng đi nước Anh nghỉ hè, hai là anh thuyết phục Trí Đạc, để cho Trí Đạc đưa Thiên Thiên đi, quan tâm cô ấy, bảo vệ cô ấy.

Là Trí Đạc quá khinh thường mình, anh không phải quản gia bình thường, anh là quản gia kiêm vệ sĩ trải qua huấn luyện võ thuật nghiêm ngặt, thân thủ vô cùng chuyên nghiệp, ở trong xã hội thượng lưu Âu Mĩ rất được hoan nghênh, thậm chí có rất nhiều người nguyện ý trả giá cao một năm thu nhập mười vạn Đô-la trở lên mà thuê anh phục vụ cho mình.

Bất luận là yến tiệc cỡ lớn hay là tiệc nhà long trọng với hơn trăm người, anh cũng có thể một mình ôm lấy mọi việc, mà lại làm rất xa hoa, mà cái giá phải trả, chính là anh không thể hiện được tài nghệ tuyệt vời của mình.

Cho nên, có anh đi theo Thiên Thiên đến nước Anh, chắc chắn chẳng có ai lo lắng hay phản đối.

"Thiếu phu nhân?" Nhắc tới người phụ nữ trẻ tuổi hoạt bát đang có thai kia, Trí Đạc nhíu mày.

Ngày nào cô gái kia cũng ói đến chết đi sống lại trước giường, vậy mà còn muốn lên máy bay đường dài đến nước Anh? Cũng không nghĩ tới trong bụng cô chính là đứa cháu quý giá nhà họ Phạm!

"Đúng vậy đó, nếu không phải là Ninh Nhi gây khó dễ cho mình, mình cũng không muốn đúng lúc mình bận rộn nhất như bây giờ lại để cậu đi."

Không sai, cô ấy chính là điểm yếu của thiếu gia, không làm cho cô ấy bình tĩnh lại, thiếu gia còn chưa thể vui vẻ được.

Là một người quản gia, chính là muốn chủ nhân tránh khỏi buồn phiền, mặc dù anh không muốn quan tâm cái cô đại tiểu thư quái quỷ đó, nhưng vì thiếu gia, anh không thể làm gì khác hơn là chịu thiệt một chút, dù sao hai tháng nhịn một chút cũng sẽ trôi qua nhanh thôi.

"Thiếu gia, xin yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi, tôi sẽ chăm sóc đại tiểu thư thật tốt."

"Trí Đạc, cậu quả nhiên không làm cho mình thất vọng." Phạm Đế Tư vui mừng gật đầu."Thiên Thiên đành làm phiền cậu." Thật tốt quá, cứ như vậy, Ninh Nhi cũng không có lý do ầm ĩ với anh nữa, có thể thiên hạ thái bình rồi!

"Đây là việc tôi phải làm." Trí Đạc nghiêm chỉnh nói, tiếp theo, khom người, bước chân vững vàng rời khỏi thư phòng.

Trí Đạc mới vừa khép cửa lại, bên trong thư phòng một cánh cửa khác thông với phòng khách của Phạm Đế Tư liền mở ra, hai cô gái khoảng hai mươi tuổi đi ra.

"Trời ạ! Anh đồng ý rồi!" Ninh Nhi ôm một túi kẹo mềm kinh ngạc nói nhỏ.

Cô tự động đi đến trước mặt Phạm Đế Tư, ngồi ở trên đùi anh ăn kẹo dẻo.

Không biết tại sao, sau khi mang thai cô thật thích ăn kẹo dẻo, chỉ cần để cho cô ăn kẹo dẻo, tình trạng nôn nghén sẽ đỡ hơn, nhưng một loại kẹo dẻo ở bên ngoài bán hơn nửa chứa nhiều phẩm màu, cho nên Phạm Đế Tư nhờ vào Trí Đạc đa tài, tự tay làm cho cô rất nhiều kẹo dẻo trái cây.

"Em phải cùng anh đi Anh?" Vẻ mặt Thiên Thiên rất kỳ quái, cười như không cười, làm cho người ta không tìm ra được điều gì.

"Em lại muốn làm gì?" Thấy vẻ mặt cô, Phạm Đế Tư không khỏi cao giọng. "Trí Đạc đồng ý đi theo em tới Anh chăm sóc em, em không nên lại giở trò gì với cậu ấy."

Thiên Thiên vô tội nháy mắt mấy cái."Anh Đế Tư, sao anh lại nói người ta như vậy?"

"Ý của em là nói anh hiểu lầm em sao?" Anh nheo mắt lại, êm ái mà lại nguy hiểm hỏi.

"Cái gì chứ? Anh Đế Tư, anh đừng nên làm em sợ."

"Hai người đang nói cái gì vậy?" Ninh Nhi quay lại nhìn hai người bọn họ cãi vã, lại hoàn toàn nghe không hiểu bọn họ đang nói cái gì.

"Không có gì, hôm nay cục cưng có ngoan không?" Phạm Đế Tư tức khắc dịu dàng lại ôm chặt thân thể mềm mại nhỏ nhắn trong ngực, bàn tay khẽ đặt trên bụng cô, vẻ mặt hạnh phúc.

"Hừ, em không chịu nổi." Thiên Thiên thấy anh họ cùng bạn tốt lại bắt đầu vô tình mà trình diễn màn tình cảm nóng bỏng, không chịu được liếc mắt."Ninh Nhi, nước Anh thôi mà, sẽ chờ cậu sinh cục cưng xong cùng anh họ sang sau, mình đi London trước mua quần áo cho đứa cháu cục cưng nhỏ nhắn đáng yêu của mình nhá!"

"A. . . . . . Nhưng mà người ta muốn đi ." Khuôn mặt Ninh Nhi vì buồn bã mà xụ xuống, dùng ánh mắt hi vọng nhìn cha của đứa nhỏ.

"Ninh Nhi, chúng ta nói rồi, Trí Đạc đưa Thiên Thiên đi em sẽ không đi theo." Phạm Đế Tư trở nên nghiêm túc. "Mang thai kỳ đầu, không thích hợp ngồi máy bay đường dài, chờ em sinh cục cưng xong, chúng ta lại đi nghỉ
trăng mật, có được không?" Anh nhẹ nhàng khuyên nhủ.

"Thật sao?" Ninh Nhi trút giận mà dùng sức cắn kẹo thơm mềm.

"Em muốn đi chuẩn bị hành lý." Thiên Thiên đột nhiên hét lớn một tiếng, xoay người chạy nhanh như bay, lưu lại một dấu hỏi lớn cho Phạm Đế Tư cùng Ninh Nhi đang hai mặt nhìn nhau.

"A Đế, Thiên Thiên không phải là ngày 10 tháng sau mới bay sao? Cô ấy chuẩn bị hành lý sớm như vậy làm gì?" Ninh Nhi khó hiểu hỏi.

"Anh cũng không biết, ngoan, chuyện này không liên quan gì đến anh cả, đến giờ em ngủ trưa rồi, đi thôi." Anh nhẹ nhàng ôm cô gái yêu dấu đi về phòng.

"Em nghĩ có lẽ là Thiên Thiên không đợi kịp nữa rồi, cuối cùng cũng có người có thể đưa cô ấy đi Anh, tháng trước cô ấy nói cô ấy muốn đi một mình, ông nội còn nổi trận lôi đình, không cho phép cô ấy đi!"

"Đúng vậy, khi em nói em muốn đi cùng, ông nội không nói gì, chỉ là lập tức gọi anh từ công ty chạy về, mắng anh một trận." Nói đến đây anh cũng rất buồn.

Hiện tại trong lòng ông nội không còn đích tôn là anh nữa rồi, mà là Ninh Nhi kìa, cô ấy cùng ông nội nói chuyện phiếm, đánh cờ, ngay cả đưa ông cụ đi tản bộ, thêm vào đó cô ấy bây giờ lại đang mang thai chắt trai mà ông nội mong đợi lâu nay, trong mắt ông nội căn bản chỉ có cô ấy với Thiên Thiên.

"Thật xin lỗi nha, em cho là ông nội không nói lời nào là đồng ý em cùng Thiên Thiên đi Anh, không nghĩ lại khiến ông thêm mất hứng." Cô lè lưỡi một cái."Thiếu chút nữa hại Thiên Thiên không được đi Anh, may mà Trí Đạc đồng ý giúp chuyện này."

"Đúng vậy, cho nên em phải ngoan ngoan ở trong nhà dưỡng thai, sinh cho anh một cục cưng khỏe mạnh, chờ em sinh cục cưng xong, chúng ta mới có thể đi tuần trăng mật."

" Ở cùng với anh mỗi ngày đều giống như đi tuần trăng mật vậy . . . . . ." Ninh Nhi đỏ mặt nói.

Nghe lời này, Phạm Đế Tư cười, ánh mắt tràn đầy dịu dàng, nụ cười vô cùng hạnh phúc.

☆ ☆ ☆

Anh phải đưa cô đi nước Anh!

Thiên Thiên cực kì hưng phấn, không thể tin đây là thật !

Từ nhỏ cô đã thích trêu chọc anh, đùa dai với anh, bởi vì cô muốn biết anh ngoài một khuôn mặt mang vẻ nghiêm túc ra, còn có thể có những vẻ mặt gì.

Mỗi lần thấy anh, đều là anh mặc trang phục quản gia mà đi theo bên cạnh cha anh, học cha anh tác phong hầu hạ người nhà họ Phạm.

Khi cô đi theo sau anh họ cùng nhau chơi đùa đùa nghịch, anh không đi theo cùng chơi đùa với mọi người, anh thậm chí ngay cả nhìn cũng không nhìn bọn họ chơi đùa lấy một lần, vẻ mặt chuyên chú giống như ông cụ non, dùng thái độ không phù hợp với tuổi, cẩn thận tỉ mỉ làm công việc quản gia.

Cô thừa nhận, mình không phải là cô gái hiền lành gì, cô cũng có một phần tinh nghịch, giống như khi còn bé, mỗi khi trở lại nhà ngoại, chuyện cô thích nhất, trừ dính lấy anh họ bên ngoại Phạm Đế Tư của cô, chính là thừa dịp không ai chú ý mà trêu chọc anh.

Cố ý khi anh đang cầm bộ đồ pha trà đưa trà cho khách làm anh ngã, khiến sau đó anh bị cha anh nghiêm khắc dạy dỗ một trận, nếu không thì chính là đem toàn bộ hoa cỏ anh chăm sóc cẩn thận cắt hết đi, hại anh bị người làm vườn chửi mắng.

Đúng vậy, cô chính là cô gái nhỏ tinh nghịch như vậy, cô thừa nhận, khi đó cô thật không hiểu chuyện, nhưng mà kỳ lạ là, cho dù cô làm nhiều chuyện xấu xa như vậy, lại chẳng thể xóa bỏ đi suy nghĩ làm một gã quản gia của anh, ý chí của anh kiên định đến mức làm cho người ta phải nhìn với đôi mắt khác xưa.

Dĩ nhiên trò đùa dai của cô không chỉ có những thứ này, cô còn dùng súng nước và súng hơi bắn vào anh, cũng cầm đá ném anh. . . . . . Tóm lại, tất cả những chuyện xấu mà đám trẻ con biết cô đều đã làm với anh nhưng cô vẫn không thấy được bất kì vẻ mặt nào khác trên mặt anh ngoại trừ sự nghiêm túc.

Chỉ có duy nhất một lần, năm cô mười bốn tuổi, mà anh mười bảy tuổi ——

Biết rõ ở yến tiệc có rất nhiều khách, biết rõ không đủ người làm anh phải giúp đỡ, làm bồi bàn phục vụ yến tiệc, mặc dù lúc ấy anh mới mười bảy tuổi, dáng người cao lớn rắn rỏi. Anh tuấn, chẳng thua gì anh họ Thiên Tứ nổi trội của cô.

Nhưng cô đơn giản chỉ muốn ở thời điểm đó gây phiền toái cho anh ——

"Không cho anh qua." Ngày đó Thiên Thiên mặc lễ phục màu hồng phấn được mẹ tỉ mỉ chọn lựa, ăn mặc giống như tiểu công chúa, nhưng hành động lại như tiểu thổ phỉ, chặn ở giữa đường, không để cho Trí Đạc đang mặc trang phục bồi bàn đi qua.

Anh nhìn cô một cái."Tôi đang bận."

"Anh bận rộn tôi cũng không cho anh qua." Cô tức giận cao giọng nói, hất cằm, ngón tay trong bộ bao tay gấm trắng chỉ vào khay bạc trên tay anh."Đây là cái gì?"

"Ông chủ dặn dò phải đưa trứng cá muối đến phòng ăn." Anh cung kính trả lời.

"Tôi muốn ăn." Vừa nghe đến trứng cá muối, mắt cô sáng lên.

Trí Đạc cau mày."Đây là để chiêu đãi khách quý ."

"Tôi mặc kệ, tôi muốn ăn." Vừa nghe anh từ chối, cô lập tức giở tính khí đại tiểu thư.

"Đại tiểu thư, ông chủ đang đợi tôi đưa bữa ăn đi qua, cô muốn ăn trứng cá muối, có thể chờ tôi đưa xong bữa ăn trở lại sẽ giúp cô chuẩn bị một phần hay không?" Anh thương lượng.

"Tôi không muốn!" Cô càng nghe càng tức giận ."Tôi muốn ăn đồ trên tay anh cầm, anh đi nói ông ngoại tôi muốn ăn, hơn nữa tôi còn muốn đưa cho các anh họ ăn!"

"Đại tiểu thư, cô đừng gây khó khăn cho tôi." Khuôn mặt nghiêm túc bắt đầu lộ ra vẻ mặt khó chịu.

Vừa thấy vẻ mặt của anh có biến chuyển, cô vui vẻ, càng không thể dễ dàng bỏ qua cho anh.

"Tôi chính là muốn gây khó khăn cho anh, thì làm sao?" Cô hai tay chống eo, bộ dạng đanh đá xảo quyệt.

"Đại tiểu thư, tôi không muốn thất lễ với khách."

"Cái gì, không muốn thất lễ với khách, mà muốn thất lễ với tôi à!" Cô không buông tha lý sự nói, "Giỏi lắm, anh cũng không cần đưa cái trứng cá muối gì đó đi chiêu đãi khách quý đâu." Lời còn chưa nói hết, tay nhỏ bé của cô duỗi một cái, cướp lấy khay trên tay anh, hất xuống đất, trứng cá muối được các đầu bếp tỉ mỉ xử lý chế biến, cứ như vậy bị giày xéo .

"Tôi xem anh phải làm sao, hừ!" Thiên Thiên cười đắc ý nhìn khuôn mặt anh tái nhợt.

Trí Đạc không nói gì, chẳng qua là lẳng lặng ngồi xuống, tìm kiếm sắp xếp đồ bị rơi.

Này. . . . . . Anh định ăn nói với ông chủ như thế nào đây?

Đang lúc cô hưng phấn muốn quở trách anh đôi câu thì một tiếng quát vang trời làm cho cô ngậm miệng.

"Mày ở đây làm cái quái quỷ gì?" Quản gia Khâu thở phì phò đi tới, nhìn trứng cá muối rơi lả tả, giận đến đỏ cả mắt.

"Con không cầm chắc, không cẩn thận làm rơi." Trí Đạc nhẹ nhàng trả lời bố, không nói ra chuyện anh bị cô làm khó dễ.

"Cái gì gọi là không cẩn thận làm đổ? Mày làm việc kiểu gì vậy hả? Chuyện nhỏ như này cũng không làm được, mày. . . . . . Mày thật là làm cho cha quá thất vọng!"

"Bốp!"

Một tiếng bạt tai chát chúa vang lên, cô trợn mắt há hốc mồm bác quản gia luôn điềm đạm lại ra tay đánh người, một cái tát mạnh như vậy, cứ như vậy đánh vào mặt anh, bác quản gia dùng sức đến kinh người, đánh cho khóe miệng anh cũng chảy máu.

"Mày nói mày phạm bao nhiêu lỗi, rồi hả? Chuyện giao phó vào tay mày, mày được mấy chuyện làm tốt? Mày như vậy làm sao mà đảm đương được chức vụ quản gia của cha ở trong nhà họ Phạm? Cha hôm nay phải đánh cho mày tỉnh!" Quản gia Khâu tức điên lên thuận tay nhặt cây gỗ trong sân nhà lên, ra tay không chút nể tình.

"Không được! Bác quản gia, không được đánh anh ý." Thiên Thiên bị dọa sợ, thét lên ngăn cản quản gia Khâu, nhưng sức cô quá yếu, căn bản không có cách nào ngăn cản một người đàn ông trung niên tráng kiện, Trí Đạc vì vậy bị đánh không ít.

Tiếng thét chói tai của cô khiến mấy người trẻ tuổi nhà họ Phạm đang tụ tập ở tiền sảnh chú ý —— Phạm Đế Tư dẫn đầu mấy anh em.

Nghe tiếng thét chói tai của cô, Phạm Đế Tư lập tức chạy tới, "Sao thế?" Anh nhìn vẻ mặt kinh hoảng của em họ quan tâm hỏi.

"Anh Đế Tư, hu hu. . . . . ." Nhìn thấy anh họ, nước mắt của cô lập tức rơi xuống, nhào vào trong ngực anh thất thanh khóc rống."Anh kêu bác quản gia không được đánh Trí Đạc, anh ấy sẽ đau, anh ấy cũng chảy máu. . . . . ."

Nhìn tình thế hiện tại một chút, Phạm Đế Tư trong lòng đã hiểu.

Anh cúi đầu trách cứ nhìn cô một cái, cô chột dạ rụt người, vẫn không ngừng nức nở.

"Bác Khâu, đừng đánh nữa." Phạm Đế Tư mở miệng ngăn cản quản gia Khâu dạy dỗ.

"Thiếu gia, Trí Đạc phạm sai lầm, nó gây thêm phiền toái cho nhà họ Phạm, tôi bây giờ chẳng còn mặt mũi nào gặp người."

"Chỉ là một chút trứng cá muối đổ mà thôi, Trí Đạc không cần vì một ít đồ này mà chịu phạt, cá nhân cháu cảm thấy Trí Đạc so với những thứ đồ này quan trọng hơn nhiều. Bác Khâu, nể tình cháu, bây giờ cũng đừng so đo cùng Trí Đạc, ông nội bên kia cháu sẽ phụ trách."

"Thiếu gia chuyện này. . . . . ."

"Bác Khâu, về sau Trí Đạc sẽ giúp cháu làm việc ." Những lời này chứng tỏ Phạm Đế Tư lựa chọn Trí Đạc, anh đồng ý để cho Trí Đạc đi theo bên cạnh anh, bắt đầu chăm lo cho cuộc sống hàng ngày của anh, thành quản gia của anh.

"Thiếu gia chuyện này. . . . . ."

"Trí Đạc, dọn dẹp mấy thứ này, rồi cậu xuống trước đi." Phạm Đế Tư không để ý tới quản gia Khâu còn chần chờ, trực tiếp ra lệnh cho Trí Đạc.

"Dạ, thiếu gia." Trí Đạc không nói hai lời, nhanh chóng lau dọn sàn nhà sạch sẽ, mang khay đi.

Trước khi đi, anh ném cho Thiên Thiên một cái trừng hung ác.

Bị anh trừng, Thiên Thiên lại khóc, nhưng mà lúc này không phải là kinh hoảng khóc rống, mà là thương tâm khóc khẽ.

Mặc cho mấy người anh họ an ủi như thế nào, hỏi thăm ra sao cũng không biết lý do, chỉ có Phạm Đế Tư sâu xa khó hiểu nhìn ra tất cả.

Cô thật là khổ sở, mấy năm qua cô vẫn muốn thấy vẻ mặt khác ngoài sự nghiêm túc của anh, lại không nghĩ rằng, sẽ thấy sự ghét cay ghét đắng của anh, ánh mắt của anh để lộ ra anh vô cùng bất mãn, nói ra rằng anh sẽ không cảm ơn cô, cũng sẽ không tha thứ cho cô.

Khiến cho cô đau lòng chính là, khi cô phát hiện ra anh cực kì căm ghét cô, cô mới giật mình nhận ra mình đùa dai với anh, chẳng qua là hi vọng anh có thể chú ý tới cô.

Cho đến giờ phút này cô mới phát hiện mình thật thích, thật thích Trí Đạc, đáng tiếc, tất cả đều bị cô phá hỏng.

Từ ngày đó trở đi, cô không hề đuổi theo anh nữa, cô trốn anh, tránh anh, chính là sợ gặp lại ánh mắt chán ghét của anh với mình.

Mấy năm qua anh thay đổi không ít, mặc dù cô vẫn tránh anh, nhưng cô lại thường thường không nhịn được đau khổ tương tư, len lén chạy đi nhìn anh.

Anh còn là bộ dạng nghiêm túc như vậy, không tùy tiện cười nói như vậy.

Lần này cùng anh đi Anh, cô phải thể hiện thật tốt, không thể để cho anh có ấn tượng xấu về cô nữa!

Thiên Thiên âm thầm tự nhủ , cũng yên lặng cầu xin trời xanh —— để cho anh nhìn mình lâu thêm một chút đi!

☆ ☆ ☆

Anh làm sao lại xui xẻo như vậy?

Gương mặt tuấn tú của Trí Đạc tràn đầy bất đắc dĩ, thân thể cao lớn đứng thẳng trước cửa sổ, như có điều suy nghĩ nhìn bên ngoài cửa sổ sân nhà nở đầy hoa cỏ xinh đẹp.

Cũng tránh nhiều năm như vậy, không nghĩ tới anh vẫn không tránh nổi.

Cái cô ma nữ đó. . . . . . Mặc dù anh cũng không muốn nói cô như vậy, nhưng cô khiến cho anh chỉ nhớ lại những chuyện chẳng tốt đẹp gì.

Cô tùy hứng, đùa dai, tính khí đại tiểu thư, cũng mang cho anh rất nhiều phiền toái.

Anh rất muốn hỏi cô ấy tại sao đặc biệt thích trêu chọc anh? Tại sao luôn muốn gây phiền phức cho anh? Nhưng anh chưa bao giờ hỏi.

Cô là thiên kim đại tiểu thư, mà anh chỉ là con một của một quản gia, bất kể như thế nào, anh cũng không thể mạo phạm đến cô em họ mà thiếu gia thương yêu nhất, cho nên, anh chịu đựng tất cả ấm ức, đối mặt với mọi cách gây khó khăn của cô, anh lặng im không nói một lời.

Thiếu gia yêu cầu anh không cách nào từ chối, nhưng thực ra trong tâm anh cực kì không muốn.

Anh tuyệt đối không muốn chăm sóc cái cô đại tiểu thư kiêu căng đó, anh có thể dự đoán bọn họ nhất định sẽ không thoải mái khi ở chung được, cũng có thể đoán được cô sẽ lại tìm đủ mọi cách bắt bẻ anh.

Mặc dù đã nhiều năm anh không gặp cô, nhưng anh nghĩ, cô cũng chẳng có gì thay đổi đâu.

Không nghĩ tới anh vừa mới trở lại từ Anh còn chưa được một tháng, lại chuẩn bị lần nữa bước lên mảnh đất kia, London rất đẹp, nhưng mà người đồng hành làm cho anh chẳng thể vui nổi.

Nghĩ tới cuộc sống tương lai sẽ sống cùng cô, bắt đầu chăm sóc cho cuộc sống hàng ngày của cô và bảo vệ cô, anh đã cảm thấy những ngày tốt đẹp của anh sẽ chẳng còn được bao nhiêu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: Murasaki, NgàyNắng_ĐamMê, huonglee90s
     
Có bài mới 28.01.2012, 23:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 6850 lần
Điểm: 22.35
Có bài mới Re: Quản gia công cứng nhắc - Lê Tiêm - Điểm: 70
Chương 2:

Thời gian trôi qua nhanh chóng, ở một khắc mà người ta cố ý quên lãng kia vô tình đã tới.

Quản gia Khâu đã sớm chuẩn bị gánh vác mọi việc lớn nhỏ nhà họ Phạm lên vai, trước khi đi có vài lời dặn dò đứa con duy nhất Trí Đạc.

"Trí Đạc, con phải chăm sóc đại tiểu thư thật tốt, mọi việc đều phải đứng trên lập trường của đại tiểu thư mà suy tính, hiểu không?"

"Con biết." Mặt Trí Đạc không chút thay đổi gật đầu.

"Còn có, con phải nhớ bổn phận của mình." Quản gia Khâu nghiêm túc nói.

"Cha, Trí Đạc luôn luôn biết mình phải làm gì." Anh đúng mực trả lời.

"Đại tiểu thư là cành vàng lá ngọc, từ nhỏ chưa từng chịu khổ, bằng với xuất thân của chúng ta không với được tới người ta. . . . . ."

"Cha!" Anh không nhịn được cắt đứt lời của cha anh, lấy kiên quyết phản bác lại, "Con chưa từng nghĩ tới việc trèo cao với đại tiểu thư."

Anh tránh cô ta còn không kịp nữa, làm sao lại nghĩ với cao chứ? Thật sự là quá buồn cười!

Nhìn ánh mắt kiên định của anh, quản gia Khâu thở dài, con trai ngốc, đó là con không biết đại tiểu thư có tình cảm với con thôi.

Nhiều lần ông đều nhìn thấy đại tiểu thư núp ở sau cây cột đỏ mặt nhìn Trí Đạc làm việc, ông vừa sợ vừa lo, chỉ sợ con trai với cao tới cành vàng lá ngọc của người ta, nhà họ Phạm đối với nhà họ Khâu bọn họ ân trọng như núi, đại tiểu thư là cô cháu ngoại mà ông chủ thương yêu nhất, nói gì cũng không thể để đại tiểu thư phải chịu uất ức.

Cho nên ông vờ như không biết chuyện, cho là không nói ra điều bí mật này bọn họ cũng sẽ không có bất kỳ cơ hội nào phát triển, nhưng người tính không bằng trời tính, thiếu gia yêu cầu Trí Đạc chưa bao giờ từ chối, lúc này thiếu gia muốn anh cùng đi với đại tiểu thư đến nước Anh, cũng không biết được đại tiểu thư hoạt bát hiếu động ấy có gây khó dễ cho nó không nữa hay lại chủ động lấy lòng.

"Cha nói xong rồi, con lên đường cẩn thận." Quản gia Khâu cũng không biết nên nói thêm gì nữa, nói quá nhiều ngược lại sẽ lại khiến con trai sinh nghi thôi.

Nếu mà nó cũng có tình cảm với đại tiểu thư, chuyện này đúng là không ổn tẹo nào.

Nhìn bóng lưng cha mình dần dần đi xa, trong lòng Trí Đạc có chút buồn.

Hơn hai mươi năm, bóng lưng thẳng tắp của cha, vẫn là mục tiêu anh sùng bái theo đuổi.

Thân phận quản gia nhà họ Phạm ở trong mắt mọi người cũng chỉ là thân phận người làm, nhưng cha vẫn lấy làm kiêu ngạo khi là quản gia cho nhà họ Phạm.

Khi nhà họ Phạm dũng mãnh đấu đá ở trên thương trường, người đứng đầu ở bên ngoài bày mưu tính kế, về đến nhà, đều là do ông hầu hạ, ông liều mạng mà để cho người đàn ông của nhà họ Phạm không phải lo lắng phiền lòng, tất cả dạ tiệc lớn nhỏ của nhà họ Phạm, đều là do một tay ông sắp đặt.

Cho nên vì anh muốn trở thành quản gia giống cha, anh cố gắng học tập, cũng cố gắng tiếp thu các tin tức mới nhất, còn tự nguyện đến trường học đào tạo quản gia của Anh.

Mà quyết tâm của anh mấy năm nay cũng lớn lao hơn rồi, hiện tại anh không chỉ phải đi cùng đường với cha mình, còn phải vượt qua cha mình, trở thành một quản gia xuất sắc hơn.

Đáng tiếc sau khi anh học thành tài trở về còn chưa kịp thể hiện ra những gì đã được đào tạo, liền bị thiếu gia yêu cầu đến nước Anh để chăm sóc cho đại tiểu thư.

Chuyến đi này, chính là hai tháng. . . . . . Dù sao cũng chỉ có hai tháng, nhịn một chút sẽ trôi qua thôi.

Trí Đạc ở trong lòng tự nói với mình như vậy, sau đó xoay người đem hành lý vào trong cốp xe, lái xe về phía sân bay.

☆ ☆ ☆

"Chào anh, sao lại đến muộn vậy chứ? Tôi còn tưởng là phải chờ tới khi máy bay cất cánh mới có thể gặp lại anh đấy!" Thiên Thiên nũng nịu mà oán trách.

Nhìn cô bé chạy về phía mình, Trí Đạc có chút né tránh.

Cái cô gái mặc áo sơ mi trắng, quần jeans trắng, gương mặt không trang điểm nhưng sắc mặt đỏ hồng này là ai?

"Này! Khâu Trí Đạc, anh bị ngốc à?" Tay nhỏ bé của cô quơ múa trước mặt anh, buồn cười nói, "Thế nào, nhiều năm không gặp, anh không nhận ra tôi nữa ư?"

"Đại tiểu thư." Trí Đạc cung kính hô. Thì ra, cái cô gái ăn mặc đơn giản, nhưng khí chất bất phàm này là Dương Thiên Thiên, thật không nghĩ tới, cô cũng ăn mặc loại quần áo "bình dân" này, trong ấn tượng luôn luôn là mặc lễ phục, chưa từng thấy đơn giản như bây giờ.

Đại tiểu thư. . . . . . Thiên Thiên bực mình chép miệng, ở trong lòng thầm oán trách, gọi người ta một câu Thiên Thiên sẽ chết sao, quỷ hẹp hòi.

"Này, bàn bạc một chút được không? Ở bên ngoài, không được kêu tôi là đại tiểu thư nữa, rất xấu mặt." Nhưng thật ra là cô rất không muốn nghe thấy anh gọi xa lạ như vậy.

Trí Đạc nhìn cô một cái, gật đầu.

Thấy anh gật đầu, Thiên Thiên mừng rỡ mặt mày hớn hở, sau đó ngoài dự đoán mà ôm cánh tay của anh.

"Mau lên máy bay đi, máy bay sắp cất cánh."

Tim của anh đột nhiên đập mạnh, nhưng mặt vẫn không chút thay đổi, cũng bởi vì được cô dắt đi.

Cô sao lại chẳng giống gì với trước kia vậy? Không chỉ tay sai khiến bắt mang hành lý, không oán trách anh đến muộn, chỉ có vẻ mặt tươi cười nhiệt tình, điều này khiến cho anh không quen.

"Hành lý của cô đâu?" Loại thiên kim tiểu thư này đi xa nhà, không túi lớn túi nhỏ mới là lạ.

"Ở chỗ này." Cô lấy ba lô thể thao màu lam đeo sau lưng ra.

Trang phục và đồ đạc của cô từ trên xuống dưới, cả ba lô thể thao đeo sau lưng, tất cả đều là mượn Ninh Nhi.

Hình dáng của các cô tương đối giống nhau, cho nên cũng có thể trao đổi quần áo để mặc, vốn dĩ hành lý của cô không ít như vậy, mẹ cô giúp cô chuẩn bị ba va li lớn trang phục và đồ đạc, dọa cho cô sợ đến trợn mắt há mồm.

Nào có ai đi du lịch một mình mà mang lễ phục, các bộ đầm váy áo, chắc chắn sẽ bị người ta cười nhạo, hơn nữa còn chưa ra khỏi cửa, anh Đế Tư đã cười rồi, cho nên cô không để ý mẹ phản đối, bỏ lại những thứ vô dụng kia, chỉ mang theo quần áo đơn giản như quần jeans và áo sơ mi giống hiện tại.

"Chỉ có thế sao?" Trí Đạc không khỏi kinh ngạc hỏi.

"Dĩ nhiên còn có chứ!" Thiên Thiên cười, "Notebook cùng máy ảnh." Cô lấy ra một túi cầm tay màu đen nói.

Một cái túi, mấy cái máy chụp hình cùng notebook, những thứ này chính là toàn bộ hành lý của cô ấy?

Trí Đạc có chút không tin, cô thế nhưng lại có một mặt thuần phác như vậy, hành lý của cô còn ít hơn cả của anh nữa, việc này. . . . . . Cô lại muốn giở trò quỷ gì?

Mặc dù mang một bụng nghi vấn, nhưng mặt anh vẫn không thay đổi gì, đưa tay nhận lấy hành lý của cô, không nói một lời mà đeo lên trên vai, đi về phía máy bay.

Thiên Thiên bị hành động quan tâm của anh mà cảm động đến sửng sờ tại chỗ.

Cô có thể cảm nhận được anh vẫn rất ghét cô, cũng vẫn có phòng bị, nhưng cô tin tưởng, cô nhất định sẽ làm cho anh có cái nhìn khác về mình.

Quyết định xong, cô bước chân đuổi theo.

Vào cửa hải quan, đi lên máy bay, Trí Đạc cầm hộ chiếu cùng vé máy bay của hai người đi theo sau lưng nữ tiếp viên hàng không, nhìn thấy nữ tiếp viên hàng không chỉ vị trí của bọn họ thì anh không khỏi kinh ngạc, "Cô xác định đây là vị trí của chúng tôi?" Anh nhất định là nhìn lầm rồi, Dương đại tiểu thư làm sao có thể khoang hạng nhất tốt như vậy thì không ngồi, chạy tới cùng người ta chen chúc trong khoang thường chứ?

"Cám ơn, làm phiền cô." Thiên Thiên quay đầu về phía nữ tiếp viên hàng không cười ngọt ngào, đoạt lại vé máy bay cùng hộ chiếu trên tay Trí Đạc, ngồi vào vị trí gần cửa sổ. "Trí Đạc, mau ngồi xuống, anh cao lớn sẽ ngăn cản người phía sau đến nữa!" Cô cười ngoắc anh.

Anh theo lời ngồi vào chỗ trống bên cạnh cô, vẫn là gương mặt nghi vấn.

"Đại tiểu thư, cô có thể chịu được ngồi ở khoang thường à?" Anh ở bên tai cô thấp giọng hỏi.

"Tự mình đi du lịch, sao có thể xa hoa như vậy?" Cô khẽ mỉm cười, "Cái này cũng là một cách trải nghiệm cuộc sống mà, anh nói có đúng không?"

"Cô thích là tốt rồi." Đối với lý luận của cô, anh không dám có ý kiến.

Máy bay cất cánh, bay về phía thành phố đắt đỏ nhất nước Anh - London.

Trí Đạc nhắm mắt lại, không muốn cả quãng đường bay đến mấy chục giờ này cùng cô mắt to trợn mắt nhỏ, vì vậy anh giả vờ ngủ say, thế nên không chú ý tới nụ cười quỷ quyệt trên mặt cô.

Còn có chuyện ngạc nhiên lớn hơn ở Anh chờ anh đó, chờ anh tỉnh lại, anh sẽ biết. . . . . .

☆ ☆ ☆

Gian phòng mờ mờ, rèm cửa sổ ẩm ướt, giường cùng vật dụng cũ trong nhà thoạt nhìn không cảm thấy ấm áp, còn có vòi nước hỏng đang tí tách chảy, vừa đi vào gian phòng này, Trí Đạc liền nhíu mày, trong không khí tản ra mùi nấm mốc làm cho anh vô cùng không hài lòng.

"So với trong tưởng tượng của tôi tốt hơn nhiều rồi." Thiên Thiên tiện tay bỏ hành lý ở cạnh cửa, chạy tới bên cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra, ánh mặt trời lập tức chiếu vào bên trong phòng, mọi thứ cũng theo đó mà sáng lên.

Cô mở cửa sổ ra, hít một hơi thật sâu – ừ, không khí London cũng chẳng tốt hơn Đài Bắc chút nào.

"Hel¬lo!" Hộ gia đình đối diện tòa nhà lên tiếng chào hỏi Thiên Thiên.

"Hel¬lo! Nice ¬to meet y¬ou." Cô cười ngọt ngào đáp lại người con trai trẻ tuổi của tòa nhà đối diện.

"Hey! Girl, where¬ are y¬ou from?"

"Tai¬wan. . . . . ." Thiên Thiên hưng phấn tán gẫu một chút cùng đối phương.

Mắt nhìn cô bé đó ở trước cửa sổ đang hăng say tán gẫu, nhìn lại một chút hoàn cảnh hỏng bét đến không thể hỏng bét hơn nữa trước mắt này, Trí Đạc đột nhiên cảm thấy thật đau đầu.

Hiện tại là tình huống gì đây? Đại tiểu thư cô ấy cũng nên giải thích với anh một chút chứ nhỉ?

Gương mặt anh bình tĩnh, im lặng đến bên người cô, khiến cho người đàn ông trẻ tuổi kia đang định hẹn cô đi uống cà phê mà cấm khẩu.

"Your hus¬band?"

Thiên Thiên cười nhưng không nói, chưa trả lời cho đối phương.

Bây giờ không phải, nhưng trong lòng cô hy vọng có thể là vậy.

"Tôi muốn hỏi cô." Trí Đạc trầm mặt, dùng ánh mắt sắc bén đánh lùi người đàn ông đang muốn tiến thêm một bước theo đuổi kia.

"Ừ, anh hỏi gì?" Cô xoay người, rời khỏi cửa sổ đi tới cạnh cửa, nhấc hành lý của mình, ngồi xuống ghế sa lon.

Cô ngồi xuống, ghế sa lon lập tức bụi bay đầy trời, khiến cho cô liên tục ho khan.

"Căn phòng này thật cũ kỹ, khụ khụ. . . . . ." Cô vừa ho khan vừa cười.

"Không sai, cô còn biết căn phòng cũ kỹ." Anh nghiêm túc ngẩng mặt lên."Ngay cả thang máy cũng cũ đến mức phát ra tiếng cọt kẹt, sao cô lại tìm loại phòng ở như vậy?"

"Bởi vì rẻ chứ sao!" Cô đúng lý hợp tình mà trả lời, "Một tháng chỉ có ba trăm bảng Anh, nơi này là mười lăm mét vuông, so với trong tưởng tượng của tôi tốt hơn nhiều." Dĩ nhiên , đại tiểu thư cô đối với nơi này rất hài lòng.

"Bởi vì rẻ ?!" Trí Đạc không hiểu.

Đại tiểu thư cô sẽ quan tâm tiền thuê phòng nhiều ít?

"Lần này một mình tới Anh du lịch, dự tính của tôi không nhiều lắm, tiền thuê phòng một tháng ba trăm bảng Anh gồm tiền điện nước, cộng thêm tiền vé xe du lịch cần thiết, tiền ăn cơm, tiền thuê, tôi tính sơ sơ, sẽ không đủ tiền, dự tính của tôi là hai tháng tiêu sáu ngàn bảng Anh, hơn nữa thẻ tín dụng của tôi cùng chi phiếu du lịch cũng không có mang theo, cho nên tôi sẽ đi làm để kiếm tiền đi đường." Cô hăng hái nói xong ngẩng cao đầu, mà Trí Đạc nghe xong thì sắc mặt càng ngày càng khó coi.

"Ý của cô là nói, cô tới Anh, trên người không mang đủ tiền, ngay cả thẻ tín dụng và chi phí du lịch cũng không mang?" Anh nén giận hỏi.

"Tôi có mang tiền mà, chỉ là có thể không đủ dùng mà thôi." Cô giải thích.

"Cô ở đây giở trò quỷ gì? !" Anh không nhịn được quát.

Thiên Thiên sợ bịt lấy lỗ tai, nhỏ giọng ấm ức nói: "Tôi chỉ muốn thử xem cuộc sống tự lập như thế nào . . . . ."

"Một cô gái như cô lại dám loạn như vậy." Trí Đạc càng nghĩ càng tức giận.

Cô có nghĩ tới hay không, ở thành phố London vật giá đắt đỏ này, tại sao có thể có nhà ở cho thuê tiện nghi như vậy?

Là bởi vì nhà cửa cũ kỹ, phần tử phức tạp ra vào, cô là một cô gái trẻ tuổi đến từ đất khách sống tại nơi này, sẽ khiến cho bao nhiêu người quyết tâm dòm ngó? Cô có vì an nguy của mình mà suy nghĩ qua hay không?

"Tôi đâu có một mình làm loạn? Tôi vốn là muốn dẫn Ninh Nhi cùng đi với tôi mà!"

Vốn là hai nữ sinh các cô mạo hiểm hành trình đi đến Anh, kết quả bởi vì Ninh Nhi có bầu mà cô phải đi một mình.

"Cô tìm Thiếu phu nhân cùng đi?!" Trí Đạc trừng lớn mắt.

Anh rốt cuộc biết tiếng lòng của thiếu gia rồi, cũng hiểu được nguyên nhân khiến thiếu gia lo lắng như vậy.

Cô gái này, cô ta. . . . . . Đơn giản là ngu ngốc!

"Cũng sắp tốt nghiệp, muốn để lại chút tưởng nhớ của tuổi trẻ chứ sao." Thiên Thiên vô tội nói.

Kỉ niệm tuổi trẻ? Sợ là cô chết trước khi nhớ lại đó!

"Một chút thông minh cũng không có." Anh không nhịn được lên tiếng.

"Anh nói cái gì?" Cô nheo mắt lại, hai tay chống hông trừng anh.

Trí Đạc không trả lời, con ngươi thâm thúy nhìn cô chằm chằm.

"Hiện tại cô định làm gì?"

"Hiện tại?" Cô bị cái câu kia hại tức điên rồi, cái gì gọi là một chút thông minh cũng không có? Ninh Nhi còn nói cô có dũng khí! Thật là quá đáng. "Đi ngủ!"

Nói xong, cô tức giận mà ôm túi thể thao đeo sau lưng đi tới bên giường, vén mở chăn bông lên —— dĩ nhiên không tránh được bị bụi bặm làm cho ho khan gần chết, sau đó chui vào trong ổ chăn tràn đầy mùi nấm mốc.

Trí Đạc ngoài ý muốn thấy cô không hô to gọi nhỏ với anh, không thượng cẳng tay hạ cẳng chân với anh, cô. . . . . . Anh không thể không thừa nhận sự thật này, cô, đã không còn là thiên kim điêu ngoa ngày trước.

Cô không ngồi khoang hạng nhất, không ở tại khách sạn London xa hoa, cũng không vừa vào cửa liền sai khiến quét dọn phòng ở, ngay cả nghe anh ác ý phê bình cũng không giận dữ, chỉ là trốn vào trong chăn mà hờn dỗi.

Không biết tại sao, hành động này của cô làm cho anh không khỏi buồn cười.

Cười? Anh cũng biết cười?! Trí Đạc kinh ngạc phát hiện, khóe miệng của mình thoáng nâng lên.

Đã bao lâu rồi anh chưa cười? Dường như là từ khi lên mười anh bắt đầu đi theo cha học tập công việc quản gia, anh cũng không còn cười nữa.

Thật là kỳ lạ, trước kia cô luôn khiến anh giận đến mức muốn bóp chết cô, bây giờ khi nghe những thứ kế hoạch tự mình du lịch hoang đường kia của cô xong cùng nhìn thấy cô đang buồn bực hờn dỗi ở trong ổ chăn thì không tự chủ được mà cảm thấy buồn cười.

Anh lắc đầu một cái, khẽ thở dài.

Đi về phía chiếc giường duy nhất bên trong phòng, anh vén cái chăn lên, nhìn Thiên Thiên co rúc ở trong.

"Anh làm gì nữa thế!" Cô hung dữ trợn mắt chất vấn.

"Quét dọn." Giọng điệu anh lạnh nhạt, không hờn không giận, nhẹ nhàng đem cô ôm lấy ngồi vào một bên ghế, tiếp theo động tác nhanh nhẹn mà lột khăn trải giường ra đi tới phòng tắm.

Cũng may, nơi này có máy giặt quần áo, anh đem khăn trải giường, vỏ gối đều ném vào trong máy giặt quần áo giặt sạch, bắt đầu tìm kiếm tất cả đồ điện, đồ dùng bên trong phòng có thể sử dụng được hay không.  

Tủ lạnh còn tốt, nhưng phải rửa sạch, bên trong còn một miếng bánh bao không biết năm nào tháng nào đã bị thiu, như vậy có thể thấy được, phòng này đã lâu không có người ở.

Quạt gió hư, sửa một chút còn dùng được, TV thoạt nhìn rất cũ kỹ, nhưng có vẻ cũng không tệ lắm, ghế sa lon mặc dù bị phá hư, vải vẫn còn tốt, anh còn có thể may may vá vá một chút là dùng được.

Tóm lại —— xem ra là Dương đại tiểu thư cô may mắn, thuê được một phòng ở tiện nghi, xung quanh phần tử phức tạp ra vào, nhưng trong phòng mọi thứ còn có thể sử dụng, khi cô tiết kiệm tính toán, điều này làm cho cô tiết kiệm chi tiêu không ít.

Có phòng bếp chính là chuyện tốt, hai người nấu không hao phí bao nhiêu tiền, cái này có thể coi là điều khiến đại tiểu thư cô đắc ý.

"Anh ở đây bận rộn cái gì đó?" Thiên Thiên nhìn anh rất bận rộn, tò mò đi theo anh tới ban công.

Trí Đạc quay đầu lại nhìn cô một cái, lạnh nhạt nói: "Phơi chăn bông."

"Oh! Có cần tôi giúp một tay không?" Mặt cô mong ngóng nhìn anh.

"Cô muốn làm cái gì?" Anh hỏi ngược lại.

"Cái gì cũng được." Cô hăng hái nói.

"Làm chuyện cô biết làm đi."

"Được!" Thiên Thiên cao hứng trả lời, vừa mới xoay người, đột nhiên lại như nghĩ đến cái gì liền quay đầu lại."Này, tôi cái gì cũng không biết, anh. . . . . . Anh dạy tôi được không?" Cô đáng thương mà lôi kéo vạt áo anh.

Nhìn bộ dáng cô đáng thương. . . . . .

"Tới đây." Anh xoay người đi tới trước cái bồn rửa chén trong phòng bếp nhỏ, nhìn đống chén bát trong bồn bên cạnh cô."Rửa chén, có thể không?"

Thiên Thiên đầu lắc giống như trống bỏi, rất rõ ràng mà nói cho anh biết, cô không biết.

Quả nhiên là thiên kim đại tiểu thư, Trí Đạc thở dài.

"Nhìn này, rất đơn giản, đứa trẻ con ở nhà trẻ cũng biết."

Lại ám chỉ cô so với người bạn nhỏ ở nhà trẻ không bằng rồi, thật quá đáng! Cô dẩu môi, nhìn anh rửa một ít chén bát đầy bụi bặm, sau đó đón lấy, thử nghiệm lần đầu làm chuyện nhà trong đời.

Một thiên kim đại tiểu thư chưa từng động tay quét dọn lại cùng mình dọn dẹp, còn gì oán hận đây?

Trí Đạc thật không đành lòng, nhiều lần muốn gọi cô để đó không cần làm, hơn nữa thấy cô không cẩn thận đánh vỡ một cái đĩa, hốt hoảng ngồi xuống tìm mảnh vỡ mà ngón tay bị cứa, anh suýt nữa liền hô to, bảo cô không nên cử động .

Nhưng vẻ mặt của cô hiện giờ quá nghiêm túc, khiến anh không đành lòng ngăn cản, chỉ có thể mặc cho cô tiếp tục làm việc nhà vốn không phải là sở trường của cô .

Bận rộn cả ngày, hai người đang phân công cố gắng quét dọn —— mặc dù Thiên Thiên là càng giúp càng bận rộn, nhưng cuối cùng vẫn quét dọn xong.

Đem chăn bông to được giặt sạch phơi nắng nhét vào vỏ chăn trải ra bằng phẳng lên giường, công việc cuối cùng cũng hoàn thành.

Cô kinh ngạc nhìn cảnh tượng rực rỡ hẳn lên, có chút không thể tin được, căn phòng sáng sủa sạch sẽ hiện tại lại chính là căn phòng lúc trước tối tăm, ẩm ướt lại bụi bặm.
"Thật là tốt quá! Oa a ——" cô hưng phấn cả người nhào vào giữa đệm giường, ôm chăn bông ở trên giường lăn lộn, bộ dáng mười phần trẻ con.

Nhưng quét dọn xong, vấn đề chân chính mới xuất hiện.

Trí Đạc giờ mới phát hiện, trong cái phòng này chỉ có một cái giường đôi.

"Lúc cô thuê căn phòng này, không nghĩ đến vấn đề có người ở cùng?"

Cả căn phòng không có chỗ nào ngăn cách, chỉ có phòng tắm là có cửa ngăn, phòng khách, giường, phòng bếp, chỉ liếc một cái cũng thấy không sót thứ gì, như vậy quá không an toàn rồi!

"Tôi không nghĩ đến có người đến ở cùng." Thiên Thiên trả lời rất có ý tứ.

"Vậy tôi được coi là cái gì?" Trí Đạc hỏi ngược lại, "Quản gia kiêm vệ sỹ, tôi đi theo cũng không có khác gì." Anh trần thuật sự thật.

"Anh ư. . . . . . Anh không giống mọi người." Cô đỏ mặt trả lời.

Bởi vì cô thích anh, cho nên anh sẽ không tránh khỏi nghi ngờ, aizz! Khó trách Ninh Nhi nói cô là người con gái hào phóng, nếu để cho anh Đế Tư biết cô thuê cái gọi là "Ký túc gia đình", khẳng định anh không thể không lột da các cô.

Câu trả lời của cô làm anh muốn ngã ngửa.

Anh không giống người khác? Là không giống nhau ở chỗ nào?

Anh muốn hỏi rõ ràng, nhưng trực giác nói cho anh biết, không thể hỏi, tuyệt đối không thể hỏi!

Nhưng mà. . . . . . Anh không hiểu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng của cô.

Tại sao anh lại cảm thấy bộ dạng gương mặt cô đỏ hồng thật đáng yêu, thật đáng yêu làm sao?

Này. . . . . . Đây là cái tình huống gì vậy?

Cứ như vậy, anh mang một bụng khó hiểu, ở trên ghế sa lon miễn cưỡng được xưng tụng là phòng khách vượt qua đêm thứ nhất ở Anh cùng với kẻ thù truyền kiếp Dương Thiên Thiên.

Từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên sống chung hòa bình vào ban đêm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: Murasaki, NgàyNắng_ĐamMê
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Diễm kiều, Dạ Tước, Túi dấm nhỏ, zoerosehero và 107 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.