Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 7 bài ] 

Những truyện ngắn của Fuyu - Fuyu

 
Có bài mới 07.09.2014, 20:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 3612 lần
Điểm: 10.24
Có bài mới [Sưu tầm - Hiện đại] Những truyện ngắn của Fuyu - Fuyu (Hoàn) - Điểm: 10
Những truyện ngắn của Fuyu

Tác giả: Fuyu

Thể loại: Truyện ngắn

Tổng số chương: 7 chương

Tình trạng: Hoàn thành


BẢN TÌNH CA MÀU BLUE


Nguồn: http://mitpau.wordpress.com/

Hôm nay trời mưa rất to và rất lâu. Tôi ngồi trên xe buýt ngắm phố nhòe nhoẹt qua ô lớp kính và những giọt nước vỡ, tai nghe Ipop, cuốn sách Momo mở ra trên gối. Tai văng vẳng những giai điệu tuyệt hay của Wake me up when September end, Green day hát. Những ký ức chợt trở về trong tôi. Vẹn nguyên.

Giữa năm lớp mười một, bố mẹ tôi chuyển nhà, tôi cũng vì thế mà chuyển trường. Tôi không thích thú điều này chút nào. Phải chia tay với những đứa bạn cũ và làm quen với những người bạn mới không phải là một việc dễ dàng gì đối với một con bé rụt rè như tôi.

Chỗ ngồi của tôi cạnh cửa sổ, có thể trông ra khoảnh sân trồng hoa của trường và tán phượng xanh rì. Ngồi cùng bàn với tôi là một cậu con trai. Ngay ngày đầu tiên tôi đến, cậu bạn đã mỉm cười chào và nói:

- Xem ra bạn sẽ cứu mình khỏi kiếp ngồi một mình. Chào mừng đến trường mới.

Tôi khẽ mỉm cười chào lại.

- Bạn tên gì?

- Mình là Mai Khanh.

- Tuyệt, tớ và cậu cùng tên. Tớ là Huy Khanh.

Học ở đây được một khoảng thời gian, tôi nhận ra Huy Khanh được rất nhiều bạn nữ thích. Họ nhìn trộm cậu ở bất cứ đâu. Trong lớp, trên sân bóng, trong căn tin… Họ cũng hay giả vờ nhờ cậu chỉ bài hộ hoặc tặng một món quà nào đó nhân một dịp nào đó. Có lẽ vì Khanh là một cậu bạn điển trai với đôi mắt nâu ấm, đôi môi trẻ con lúc nào cũng mỉm cười. Cậu hay trêu đùa mọi người và cũng rất tốt bụng.

Tôi cũng thích Khanh. Nhưng không phải vì tất cả những lý do trên. Khanh không giống bất cứ một cậu bạn nào tôi gặp trước đây. Khanh giúp tôi trực nhật, không hề ngại phải cầm chổi. Có lần cậu còn mang giúp tôi cái cặp to đùng đầy sách vở lên cầu thang. Cậu chu đáo và đáng tin cậy. Nhưng tôi không biểu lộ những điều đó ra ngoài, cũng không giả vờ nhờ cậu chỉ bài giùm. Đơn giản tôi để cảm xúc yên lặng trong lòng tôi. Chúng tôi rất hay nói chuyện với nhau. Và một lần chúng tôi phát hiện ra cả hai cùng thích món bánh mì trong căn tin nhồi nhiều trứng cút và chả, nước mắm nên mặn một chút. Tôi thích nhất hình ảnh Khanh ôm cây đàn guitar mượn được trong phòng chơi nhạc của trường và gảy lên những giai điệu tuyệt hay vào mỗi giờ chơi. Cậu chỉ chơi đàn, không hát. Chỉ duy nhất một lần cậu hát Wake me up when September end với giọng trầm ấm. Thỉnh thoảng, cậu chơi đàn, còn tôi hát. Những lúc như thế, tôi có cảm giác chúng tôi là một đôi.

Hôm sinh nhật tôi mưa rơi. Mưa từ tiết ba và đến tận lúc tan học vẫn không hề có dấu hiệu sẽ tạnh. Tôi đứng ở cuối cầu thang, nhìn ra màn mưa trước mắt đầy lo âu. Khanh đến cạnh tôi tự lúc nào, nói bằng giọng đùa nghịch như mọi hôm.

- Hình như có một kẻ sợ mưa ướt ở đây này.

- Cậu cũng thế thôi.

- Đâu có. Tớ có áo chống mưa mà.

Khanh lấy trong cặp ra hai cái áo mưa còn mới nguyên, đưa cho tôi một cái.

- Mới mua trong căn tin đấy. Mặc vào đi. Khanh về cùng không tớ cho đi nhờ xe? Xe đạp thôi đấy nhé.

- Tớ đi xe buýt được rồi.

- Mặc nguyên áo mưa à? Ý kiến tệ quá. Quyết định vậy đi, tớ sẽ cho cậu đi nhờ xe và không lấy tiền công.

Tôi lúng túng mặc áo mưa vào. Chợt Khanh à lên như thể nhớ ra một điều gì đó. Cậu lấy ra từ trong cặp một gói quà.

- Chúc mừng sinh nhật Mai Khanh.

Tôi lúng túng lần nữa, nhận gói quà mà ngay cả lời cảm ơn cũng không nói ra được. Những cô bạn khác cũng đang đứng trú mưa ở cuối cầu thang nhìn tôi đầy ghen tị. Tự dưng tôi thấy vui vui.

Món quà là một cuốn sách có tựa Momo, tác giả là một nhà văn Đức. Nói chung tôi thấy cuốn sách rất dễ thương.

Có một điều lạ lùng về Khanh mà mãi tận sau này tôi mới biết. Khanh thỉnh thoảng lại xin nghỉ ốm. Có lần chỉ một, hai ngày, có lần lâu hơn. Mới đầu tôi không mấy chú ý nhưng thấy Khanh cứ nghỉ mãi tôi đâm tò mò. Một lần tôi hỏi:

- Khanh bị ốm gì đấy?

- Không có gì, chỉ ốm vặt thôi.

Nhìn gương mặt không tin nổi của tôi, Khanh nhún vai theo kiểu “ôi, tớ thua rồi” và nói thì thầm.

- Thật ra là tớ vờ ốm thôi. Để hoàn thành nốt chiếc máy bay tớ đang làm dang dở.

Tôi tròn mắt nhìn Khanh. Biết rằng đó chỉ là một lí do vớ vẩn, một lời nói đùa khác của cậu. Nhưng trong ánh mắt lại lấp lánh một niềm yêu thích khó tả. Có lẽ Khanh thích những chiếc máy bay.

- Vậy khi nào cậu hoàn thành nó thì cho tớ đi nhờ về nhà nhé.

Tôi kết thúc vấn đề ở đó vì biết cậu sẽ không nói lý do nghỉ học. Đến lượt Khanh tròn mắt nhìn tôi. Rồi cậu chống cằm, nhìn tôi và nói:

- Nói chuyện với Khanh thích thật!

Tôi thấy mặt mình nóng bừng nên vội vàng quay mặt đi chỗ khác.

Một hôm, Khanh lại nghỉ ốm, nhưng nghỉ hẳn một tuần. Đến tuần sau vẫn không thấy cậu ấy đi học. Tôi lo lắng đến nhà tìm, bác giúp việc bảo tôi đến bệnh viện tìm.

- Khanh bị gì mà phải vào viện ạ?

- Bệnh nan y, có thể ra đi bất cứ lúc nào. Có lẽ lần này…

Tôi vội vã đến bệnh viện.

Khanh nằm đó, trên giường bệnh trải drap trắng, gần khung cửa sổ nắng chiếu vào mơ màng. Trong nắng, hình ảnh của Khanh như nhạt dần rồi sẽ biến mất. Tôi cảm thấy một sự sợ hãi mơ hồ ở đâu đó trong người tôi. Tôi nắm chặt tay Khanh. Cậu bạn ra hiệu bảo tôi lại gần. Tưởng cậu định nói gì,tôi cúi gần xuống. Bất ngờ, một nụ hôn lướt nhẹ qua môi tôi. Tôi sững người nhìn Khanh, cậu chỉ mỉm cười dịu dàng. Tự dưng tôi bật khóc như một đứa trẻ con.

Và từ lần đó tôi không bao giờ còn gặp lại Khanh nữa. Cuộc sống trở về với nhịp điệu thường ngày. Tôi cũng bận rộn với những dự định của cuộc đời mình. Nhưng tôi không bao giờ quên Khanh. Hình ảnh cậu in rất sâu trong tôi và nụ hôn đầu đời vẫn vẹn nguyên sự dịu ngọt của nó. Thỉnh thoảng, mỗi lần đọc lại cuốn Momo, hay nhìn thấy mưa rơi tôi lại như nhìn thấy khung cảnh quen thuộc năm xưa. Bên cửa sổ lớp học trông ra tán phượng xanh rì, cậu bạn ôm đàn và hát Wake me up when September end với giọng rất ấm.



Đã sửa bởi huỳnh nga lúc 07.09.2014, 20:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.09.2014, 20:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 3612 lần
Điểm: 10.24
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Những truyện ngắn của Fuyu - Điểm: 10
HẸN HÒ MÙA THU


Hết hè. Mấy cây phượng rũ mình xanh tươi trở lại thì trường học cũng tái sinh. Và tất cả những đứa còn ở tuổi đi học, dù muốn dù không, dù thích dù ghét thì cũng phải vác xác đến trường. Lúc còn nghỉ hè thì nằm nhà luôn miệng than sao mà chán quá, sao mà nhớ lũ bạn nhí nhố, nhớ ai đó quá. Nhưng đến khi đi học lại rồi thì lại ngao ngán muốn hè kéo dài nửa năm nữa để ăn chơi cho đã.


        Thiệt là kì quái hết chỗ nói. Dù đã là bạn bè suốt hai năm trời nhưng sau ba tháng hè xa cách gặp lại, tự dưng đứa nào cũng có vẻ ngượng ngùng như lần đầu gặp. Nhìn đứa nào cũng có cái gì đó mới mới, ngồ ngộ, vừa lạ vừa quen. Ngay cả đứa nói nhiều nhất cũng tự dưng cấm khẩu. Ai cũng nhìn nhau cười bẽn lẽn (?). Chỉ đến khi Dũng Tạp Hóa (vì nhà chàng ta, hay nói đúng hơn là mẹ chàng ta buôn bán tạp hóa) lôi ra mấy hộp bánh kẹo cây nhà lá vườn thì bộ mặt cũ kĩ thân quen của tập thể 12A9 mới hiện hình. Chẳng còn bẽn lẽn gì hết, chúng nó chen lấn, xô đẩy và giành giật nhau như thể bị bỏ đói cả thập kỉ. Tôi tự cho mình cái vinh dự ở ngoài cuộc tranh đua đó.

        Theo thói quen ngủ nướng suốt mấy tháng trời nghỉ hè, sáng nay phải cố gắng lắm tôi mới mở mắt ra nổi, nhưng lại không kịp ăn sáng. Đến trường đúng giờ đã là may. Mẹ tôi đúng là người hay lo xa, mà lại luôn đúng. Mẹ như đoán trước tôi sẽ cuống cuồng thức dậy rồi chạy như bay xuống cầu thang, miệng oai oái vì sắp trễ giờ nên đã chuẩn bị sẵn một túi thức ăn. Tôi chỉ việc cầm nó và lên trường thôi. Chỉ còn năm phút nữa là vào tiết, tôi mở túi thức ăn lôi ra một hộp xôi và bắt đầu ăn trước ánh mắt sao-mày-dám-ăn-một-mình của con bạn cùng bàn. Mặc kệ, nó chẳng phải vừa ăn xong một cái bánh Chocopie đấy còn gì. Nghĩ vậy nhưng cũng cảm thấy tội lỗi tí. Mẹ còn bỏ vào túi thức ăn một quả lê. Tôi lôi ra, quẳng sang cho Phương.

-         Nè, gọt vỏ đi rồi hai đứa mình cùng ăn.

-         Chà chà, coi bộ bà muốn làm King Kong? – một giọng nói châm chọc ngân nga vang lên.

        Tôi liếc một cái sắc lẻm xuống bàn dưới. Tuấn đang đọc dở cuốn truyện Naruto. Thấy ánh mắt thù địch của tôi, hắn chỉ nhăn răng ra cười. Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

        Lớp trưởng gào lên “Cả lớp. Chào thầy”. Tức khắc những đứa còn lại nhảy dựng lên như bị ong châm và gào lên câu chào quen thuộc. Thầy vào lớp, nhìn quanh rồi tủm tỉm cười.

-         Ái chà, mấy anh mấy chị qua một mùa hè mà trông lớn hẳn ra. Năm nay là năm quan trọng đó, liệu mà học hành cho nghiêm túc. Thi tốt nghiệp rồi thi Đại học, xem vậy mà bận rộn lắm, thời gian lại như chớp mắt, không có thời gian để chơi bời đâu nha.

        Mới đầu năm đã nghe thầy nhắc nhở chuyện thi cử, đứa nào cũng ngán ngẩm. Những tiếng rì rầm chán nản lan khắp lớp. Thầy lại cười tủm tỉm, như hiểu hết bụng dạ của bọn học trò còn con nít, ham ăn chơi mà khoái đòi học làm người lớn. Thầy lôi ra từ cái cặp da của mình một hộp ô mai to.

-         Lớp trưởng mang xuống chia cho các bạn. Ăn để lấy hên năm học mới.

        Lũ học trò gào lên sung sướng. Thấy đồ ăn là mắt mũi sáng bừng lên. Dường như việc ăn hết mấy hộp bánh Dũng Tạp Hóa mang lên vẫn không đủ cho dạ dày của tất cả. Hình như dạ dày học trò lúc nào cũng đói. Đâu đó vang lên tiếng xì xầm “Mỗi đứa một viên thôi, không ai được ăn gian hai viên đâu nhé lớp trưởng ơi”. Lại có tiếng chép miệng “Tao nghi lớp trưởng là đứa ăn hai viên đó”. Lớp trưởng lạnh nhạt đáp “Ai nói câu đó miễn ăn ô mai”.

        Tôi vẫn chưa ăn xong bữa sáng mà nhét nó vào lại ngăn bàn, vui vẻ nhận một viên ô mai tròn xinh. Còn gói xôi cứ được xử từ từ, cứ năm phút đổi tiết lại bị lôi ra nhét vào. Đến hết buổi học thì nó hết nhẵn.

* * *

        Năm phút đổi tiết, cả lớp ồn ào như cái chợ. Tôi lại lôi gói xôi ra nhấm nháp từng chút một. Mấy hôm nay đồng hồ sinh học vẫn chưa tự điều chỉnh lại nên tình trạng xém muộn học vẫn cứ tiếp diễn. Phương nhìn tôi ăn rồi lắc đầu, bảo “Mày ăn cứ như mèo, hay là để tao ăn hộ cho nó nhanh”. Tuấn lục lọi trên bàn rồi cả hộc bàn, dáo dác nhìn xung quanh.

-         Cuốn vở Sinh học tui mới để đây đâu mất rồi?

        Tiết tới là tiết Sinh học của cô Xuân xinh đẹp sẽ lấy chồng vào tháng sau. Không có tiếng đáp trả lại câu hỏi của Tuấn. Cậu ta tìm lại một lần nữa rồi vỗ nhẹ vào vai tôi.

-         Bà Hân, bà giấu phải không? Trả đây. Bé ngoan mới được cho quà Noel. Bé hư chỉ nhận được than đá thôi.

-         Cái gì? Bằng chứng đâu nói tui lấy? Mặt già như trái cà còn tin chuyện ông già Noel.

-         Tui chưa học bài nha. Bà trả cho tui để tranh thủ liếc sơ qua, tí nữa có bị kêu lên còn đối đáp được.

-         Hôm qua làm gì mà không học bài? Lại ôm game chứ gì. Cho đáng đời cái ngữ chơi bời.

-         Tui làm gì là chuyện của tui. Trả cho tui nhanh đi.

-         Vậy ông trả lời câu hỏi này coi, ai là người xinh xắn và tốt bụng nhất lớp?

        Tuấn khựng lại một lúc như đang cố gắng tiêu hóa câu hỏi.

-         Bà muốn nói đến bà hả?

-         Không được đáp lại một câu hỏi bằng một câu hỏi.

-         Người xinh xắn và tốt bụng nhất lớp này dĩ nhiên là người ngồi trên tui, là bà, tên Hân.

-         Vậy ai là người xấu xí và hẹp hòi nhất?

-         Tui – Mặt Tuấn nhăn lại như khỉ ăn ớt.

        Tôi nhịn không nổi phá ra cười. Lũ bạn nãy giờ theo dõi cuộc đấu khẩu cũng lăn ra cười như một bầy khỉ đang mở tiệc.

-         Bây giờ trả vở cho tui được chưa?

        Tôi đưa tay chùi nước mắt, nhe răng thành thật.

-         Nói thiệt là tui không có giữ. Tui mà nói láo là sáng mai mẹ tui quên không chuẩn bị bữa sáng cho tui liền. Hỏi mấy đứa khác đi nhá.

        Tuấn trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Cậu ta nhìn quanh lớp nhưng dường như không ai có ý định ra đầu thú. Phương dài giọng.

-         Tui không biết đứa nào lấy vở của ông nhưng nói thiệt nha, có biết tui cũng không có nói cho ông đâu. Mắt ông có vấn đề lắm mới khen con Hân là xinh xắn và tốt bụng nhất cái lớp này. Thế còn tui thì sao? Ông bỏ qua một mỹ nhân như tui là làm sao? Tui không bao giờ thỏa hiệp với dân dối trá.

        Cả lớp lại phá ra cười. Cuộc tranh cãi chưa chấm dứt thì cô giáo xinh đẹp đã bước vào. May mắn là Tuấn hôm đó không bị kêu lên bảng trả bài. Còn cuốn vở đến cuối tiết mới được trả lại cho chủ nhân mà vẫn không biết ai đã lấy. Cậu ta cằn nhằn.

-         Quỷ tha ma bắt đứa nào lấy cuốn vở của tui. Bài hôm nay còn chưa chép làm sao đây trời?

        Khi lẩm bẩm như thế, Tuấn nhìn tôi. Thấy cậu ta cũng tội nghiệp nên tôi đưa vở của mình cho Tuấn.

-         Nè, về chép lại bài đi. Mai nhớ mang trả tui nha.

* * *

Tôi nhìn lại trong hộc bàn một lần nữa, không thấy hộp xôi đâu. Năm phút trước, khi rời khỏi lớp đi lấy sổ đầu bài, nó vẫn còn nằm đó. Bây giờ nó đã biến mất rồi. Linh tính mách bảo, tôi quay ngoắt xuống bàn dưới.

-         Hộp xôi của tui đâu?

-         Xôi gì? Xôi gà hay xôi gấc? Tự nhiên hỏi vô duyên à nha.

-         Không phải ông lấy thì ai lấy.

-         Cái đó…ai mà biết.

        Tuấn kéo dài giọng ra nghe tức ứa gan. Nhưng chẳng có bằng chứng gì nên tôi đành bấm bụng quay lên bảng. Suốt ba tiết đầu, bụng đánh trống lô tô khó chịu kinh khủng. Thỉnh thoảng tôi nhìn xuống Tuấn với vẻ oán giận. Hình như cậu ta trông mặt tôi sầu thảm quá nên cũng cảm thấy tội lỗi chút đỉnh, cố nở một nụ cười cầu hòa. Chuông reng báo giờ chơi. Tôi định ngoắc nhỏ Phương đi xuống căn tin kiếm cái gì ăn thì Tuấn đã kéo tay tôi lôi đi.

-         Tui nói thiệt với bà là hồi nãy tui giấu hộp xôi của bà. Nhưng đói bụng lỡ ăn hết luôn rồi. Bây giờ tui sẽ bù lại cho bà nha.

-         Cái gì? Ăn hết chỉ trong năm phút tui đi lấy sổ đầu bài á hả? Ông là người hay là quái vật vậy?

        Căn tin ồn ào đông đúc như mọi khi nhưng may mắn vẫn còn bàn trống. Tuấn ngao ngán nhìn tôi ăn hết một dĩa nui xào, một hũ sữa chua, và đang đánh chén tiếp món bánh flan.

-         Bà mới là quái vật thì có. Một con Kinh Kong ăn không biết no.

        Tôi đá thật mạnh vào chân Tuấn. Cậu ta xuýt xoa đau rồi lôi ra cuốn vở Sinh học đưa cho tôi. Có cái gì đó rơi ra từ cuốn vở. Là một tấm vé đi xem phim.

-         Quà cảm ơn bà đã cho tui mượn vở đó.

        Chớp chớp mắt, tôi nhìn lại tấm vé như thể xem đây có phải là một trò lừa bịp không. Là thật. Tự nhiên thấy mặt mình nóng lên. Nhưng đâu có phải là cái gì đặc biệt đâu. Kì cục quá đi mất, tôi nhủ thầm với chính mình, bình tĩnh nào. Tuấn vẫn bình thản như thường.

-         Vậy bà có đi hay không đây?

-         Có… có chứ.

-         Chỉ là đi xem phim thôi, không phải hẹn hò đâu.

-         Tui có nói đó là hẹn hò đâu mà đính chính.

-         Thì… tui nói vậy thôi.

        Trong một thoáng chốc, tôi nghĩ hình như mặt của Tuấn hơi ửng đỏ lên. Cậu ta chộp lấy chai nước ngọt hút một cái hết luôn nửa chai.

* * *

        Tối muộn, Tuấn ngồi cặm cụi giải mấy bài tập Toán. Chuông điện thoại reng. Chẳng thèm chào hỏi gì, bên kia đã ào ào như thác đổ.

-         Đồng ý hay là từ chối?

-         Sáng nay sợ bọn trong lớp nhòm ngó nên kéo xuống căn tin. Xém chút tim ngừng đập vì sợ bị trả lại vé. Nhưng câu trả lời là đồng ý mày ơi.

-         Tuyệt. Cố gắng lên bạn hiền. Nếu may mắn thì Noel này có đôi có cặp đi chơi, lại có người đan khăn quàng cho mà lòe bọn còn độc thân. Mai tao sẽ truyền thụ mày vài bí quyết cho buổi hẹn hò đầu tiên. Đừng quên khao tao một chầu như đã hứa đó nha.

-         Yên tâm. À, cảm ơn mày luôn vì đã giấu cuốn vở Sinh của tao.

        Tuấn cúp máy. Cậu không thể ngăn mình tự nở một nụ cười rất… ma mãnh.

        Mùa thu đã đến rồi. Kết thúc một mùa hè nóng bức, có chút năng động, thậm chí là một chút biếng lười dĩ nhiên là một mùa thu thật ngọt ngào và dễ thương. Tuyệt vời nhất là khi nó bắt đầu bằng một buổi hẹn hò.

Fuyu


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.09.2014, 20:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 3612 lần
Điểm: 10.24
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Những truyện ngắn của Fuyu - Điểm: 10
LỜI TỎ TÌNH TRÊN MÁ


1.Khi đang đi trên đường từ căng-tin trở về lớp, băng ngang một hành lang luôn nhộp nhịp, tôi bị Đỗ Quyên tóm dính, cung ổ bánh mì đang ăn dở. Đó không phải là một hình ảnh phong độ gì cho lắm khi bạn đang cố gây ấn tượng với một cô nàng. May mắn thay, đỗ Quyên không phải là người tôi muốn gây ấn tượng. Tôi muốn trốn cô nàng thì đúng hơn. Lần nào gặp cô nàng, tôi cũng toàn bị dính vào những chuyện phiền phức.

Đỗ Quyên là Uỷ viên Ban chấp hành Đoàntrường, phụ trách nhữg gì liên quan đến “nghệ thuật”. Nghĩa là cô nàng đảm nhiệm đài phát thanh trường, mở nhạc ra rả mỗi giờ giải lao. Cả những chương trình văn nghệ của trường cũng do cô nàng góp tay thực hiện. Tôi không thuộc nhóm những anh chàng có giọng xuất sắc hay nhảy giỏi. Tôi cũng không biết chơi thứ nhạc cụ nào cả. Tôi là một gã bình thường. Nhưng lần đầu tiên tôi gặp Đỗ Quyên, cũng là lần tôi làm cô nàng té cầu thang gãy tay, tôi bị tóm đóng vai chính cho vở kịch của trường thay vì chép bài hộ. Đỗ Quyên đã hách dịch nói thế này: “Chữ cậu xấu, tôi đã nhìn vở rồi. Vì vậy tôi không cần cậu chép bài hộ. tôi đang thiếu người vào vai nam chính vì bạn đóng vai ấy mới mổ ruột thừa xong. Ngoại hình cậu hợp vai, và tôi hiện giờ chưa tìm được ai cho nên cậu sẽ thay thế”. Đến giờ nghĩ lại tôi vẫn còn thấy khiếp cái khoảng khắc mình phỉa đứng trên sân khấu và đọc câu thoại: “Cứ gọi anh là tình yêu của em, thế là anh được đổi tên rồi! Anh chẳng còn muốn mình là Romeo nữa.”

Vì vậy, khi bị Đỗ Quyên chặn lại trên hành lang, tôi đã hỏi ngay, dáng vẻ phòng thủ.

-Gì đấy?

-Cậu đóng vai chính trong vở kịch mới của tôi nhé! Sẽ diễn trước toàn trường đấy. Cho buổi họp mặt học trò cũ về thăm trường nhân kỷ niệm ba mươi năm.

-Không. Không. Và không. – Tôi dứt khoát – Tớ ngán cái màn kịch cọt đó lắm rồi. Chỉ một lần phài lải nhải sến súa: “Cứ gọi anh là tình yêu của em, thế là anh được đổi tên rồi! Anh chẳng còn muốn mình là Romeo nữa” là đủ lắm rồi. Lần này thì không. Và cậu cũng nên nhận thức được tình hình là tớ không làm cậu gãy tay, hay gãy chân.

-“ Anh chẳng còn muốn mình là Romeo nữa”. Cậu thuộc bài đấy chứ. – Đỗ Quyên gật gù, không có vẻ gì là nghe tôi nói.

-Tớ không đóng kịch đâu. Nói rõ ràng rồi đấy.

Đỗ Quyên lôi trong bìa kẹp hồ sơ của mình một xấp giấy A4, trên đó đã được in một mặt chữ. Cô nàng đưa nó cho tôi.

-Kịch bản đây. Về đọc. Nghiên cứu. Chủ nhật tuần này sẽ tập lần đầu, tại hội trường. Tớ xin được chìa khoá rồi và được phép sử dụng nó.

-Cậu thật sự không nghe người khác nói gì đấy à? – Tôi cáu.

-Cậu thật sự sẽ từ chối dù người đóng vai nữ chính là Khánh Hà?

Tôi sững người. Vành tai đỏ ửng lên. Và cơn giận tự nhiên xì hơi.

-Cậu vừa nói “Khánh Hà”?

-Vai nữ chính đấy. Và nói cho cậu biết, tớ đã xin được thầy Thiêm, bí thư Đoàn trường, có màn “kiss” trong cảnh cuối.

Lần này đến lượt mặt tôi đỏ ửng lên.

-Đừng có mà đùa. Làm gì có chuyện thầy cô nào cho phép học trò “kiss” chứ,dù chỉ là diễn kịch. Nắm tay thôi là có chuyện lớn rồi.

Không nói lời nào, Đỗ Quyên chỉ cười, kiểu cười mà tôi ghét nhất. Ra vẻ bí mật, ngạo mạn, khinh khỉnh. Kiểu cười khiến “nạn nhân” không biết thực hư như thế nào mà lần. Nụ cười khiến người ta có cảm giác mình tự nguyện chui vô cái bẫy đã giăng rất rõ ràng.

Chuông reng. Giờ giải lao kết thúc. Đỗ Quyên vỗ nhẹ vào vai tôi trước khi bỏ về lớp học của mình.

-Tám giờ, chủ nhật tuần này nhé. Đừng đến muộn.

Và tôi cũng vội vã trở về lớp của mình, lầm bầm mấy câu bực bội vì ổ bánh mì ăn mãi vẫn chưa xong. Mà không biết có phải vì nguyên do đó không.

2.Chủ Nhật tuần đó, và cả những buổi chiều những ngày sau đó tôi đều phải có mặt ở hội trường để luyện tập. Hình ảnh thường thấy ở đó là một cơ số học sinh ngồi bệt dưới sàn, hoặc vất vưởng trên ghế, chăm chăm vào tập kịch bản hoặc ngồi xem các bạn khác đang tập đến phần của mình. Một số đứa tranh thủ ăn, tranh thủ nhờ đứa kia xem hộ bài tập. Một số tập cho xong phần mình rồi vội vã đi cho kịp giờ học thêm. Những người ở lại tập tiếp, đến khi mệt thì giải tán.

Mặc dù không mấy hứng thú với việc mình đang làm, nhưng tôi vẫn hết sức chú tâm, cố gắng hết sức và chăm chỉ. Tôi không muốn hình ảnh cùa mình trong mắt Khánh Hà trở nên xấu xí. Cô bạn đã rất cố gắng cho vở kịch. Và cả những người khác nữa. Tôi không thể phá hỏng công sức của cả một tập thể. Với lai, được cùng diễn tập với Khánh Hà, tôi không dại gì tự mình phá hỏng cơ hội. Chỉ cần được cùng bàn luận về lời thoại, được nhìn thấy vẻ chú tâm của cô bạn, và thi thoảng làm cô bạn bật cười là trái tim tôi đã đập trật một nhịp, và len lỏi những cảm xúc kỳ lạ.Những lần tập đến đoạn nhân vật của tôi tỏ tình với nhân vật của Khánh Hà, tôi lúng túng y hệt như mình đang tỏ tình thật. Và khi nhân vật của Khánh Hà nắm nhẹ bàn tay tôi, đặtlên má tôi một nụ hôn phớt nhẹ, tôi cảm thấy mình khó mà giữ được trái tim ở vị trí cũ.  Không khéo nó nhảy ra ngoài mất. Mặt mày đỏ tưng bừng.Dù tôi đã cố gắng hết sức tỏ ra tự nhiên, nhưng Đỗ Quyên vẫn nhận ra hết tất cả những cảm xúc đó. Tôi có thể nhìn thấy cô nàng đang mỉm cười trêu chọc mình.Khi Khánh Hà hôn vào má tôi, Đỗ Quyên mấp máy môi từ mà tôi có thể đọc được là “Kiss đó”. Tôi mấp máy đáp lại “Đồ lừa đảo”. Cô bạn bật cười to.

Một hôm, tôi hỏi.

-Tại sao cậu lại bắt tớ tham gia vào vở kịch này? Còn nhiều người khác cơ mà.

-Vì cậu thích Khánh Hà. Thế nên những biểu hiện cẩu cậu hoàn toàn phù hợp với nhân vật tôi đã viết.

Tôi sững sốt.

-Cậu lợi dụng tình cảm của người khác để tư lợi hả?

Đáp lại câu hỏi là một cái nhún vai.

Đỗ Quyên không tham gia vào vai nào của vở kịch. Cô bạn là người xem các bạn diễn tập, nhận xét, thu nhậný kiến đóng góp của mọi người vào kịch bản. Cô bạn cũng chọn “sound-track” cho vở kịch. Tôi méo mặt vì phải học thuộc một bài hát tiếng anhvà còn phải học vũ đạo. Sau một hồi chê bai trình độ hát hò của tôi, cô bạn mới thản nhiên bảo chi tiết đó thừa, không cần phải dùng đến.Sao cô nàng thích trêu tức tôi thế nhỉ?

Đỗ Quyên có thể không phải là người đến chổ tập sớm nhất, vì cũng có lịch học như ai, nhưng luôn là người về sau cùng. Có những hôm đang đứng chê bai diễn xuất của tôi, bụng réo lên. Đỗ Quyên vội vàng chữa ngượng bằng cách cười, le lưỡi, rồi im bặt. Vài hôm như thế, tôi tội nghip65 mua cho nàng một ổ bánh mình.

-Không có trứng cút à? Không thích cái này.

-Mua cho ăn mà còn ý kiến hả?

-Mua cho người khác ăn thì phải mua cho đàng hoàng chứ.

Đỗ Quyên thản nhiên cắn bánh mì, nhai ngon lành. Chỉ có tôi là tức điên.

3.Tóm tắt một chút về vở kịch, mang tên là “Ngày hôm qua trở lại”. Câu chuyện kể về một nhóm bạn học, mà trong đó tôi và Khánh Hà là hai nhân vật chính. Thời trung học, chúng tôi cùng thích nhau nhưng không ai nói ra. Cuối cùng nhân vật của tôi đã can đảm bày tỏ và chúng tôi trở thành một cặp đôi d8áng yêu. Những buồn vui, lo lắng, thành công, thất bại của tuổi trôi qua bình yên bên bạn bè, thầy cô. Rồi thời gian trôi đi, mỗi người mỗi hướng, tôi và Khánh Hà chia tay nhau. Cho đến rất lâu sau, ba mươi năm, chúng tôi gặp lại nhau trong Ngày Kỉ niệm ba mươi năm về thăm trường. Đứa nào cũng đã lập gia đình, gặp nhau mỉm cười nhắc lại chuyện xưa. Thầy cô đã nhiều tuổi, có người chẳng còn cơ hội để gặp lại. Bạn bè người còn gặp lại, người bặt tin nhau chẳng biết ở đâu, người giàu sang, người còn vất vả. Nhưng ngày gặp lại, mỗi người dường như điều trở lại thành những cô cậu học trò bé bỏng.

Mặc dù ai cũng bật cười khi xem tạo hình của mỗi người khi được hoá trang cho già đi, đặc biệt là Hùng với cái bụng phệ của nó. Nhưng vẫn có một nỗi buồn dịu dàng lắng đọng lại. Đôi mắt đen láy của Khánh Hà long lanh ướt khi tất cả chúng tôi cùng tập đoạn cuối, khi tất cả cùng nắm tay nhau hát “Thời gian trôi qua mau, xin hãy ngừng trôi”. Tôi đứng cạnh nên thấy rất rõ. Trái tim tôi cũng cảm thấy bồi hồi. Tưởng chừng như tôi thấy xác phượng rơi đỏ ngập sàn tập.

Đó là buổi tập cuối cùng. Chúng tôi tổ chức ăn uống với trái cây và nước ngọt chúc nhau ngày mai đều suôn se. Mọi người cùng dọn dẹp rồi lại vội vã đi cho kịp lịch học thêm. Cuối cùng chỉ còn lãi tôi và Đỗ Quyên là ở lại dọn dẹp cuối cùng. Tôi thu nhặt rác, còn Đỗ Quyên lau sãch sàn nhà. Tôi tahnh2 thật.

-Vở kịch hay lắm!

Đỗ Quyên mỉm cười, vẫn cái kiểu cậu ấy hay cười, khinh khỉnh, kiêu kì hoặc nghịch ngợm.

-Cảm ơn nhưng phải xem ngày mai ra sao đã.

-Cậu thật sự thích việc này nhỉ?

-Tôi muốn trở thành một đạo diễn phim và tự viết kịch bản cho bộ him mà tôi sẽ đạo diễn. Rồi mọi người sẽ biết đến tên tôi. – Ngừng ột chút, Đỗ Quyên tiếp – Có lẽ cậu sẽ cảm thấy mục tiêu của tôi là quá cao. Nhưng không thử thì không biết được, đúng không?

Đỗ Quyên chăm chú vào công việc lau dọn của mình, không nói nữa. Câu hoi lúc nãy giống như cô bạn đang tự nhắc nhở chính mình thì đúng hơn là đang hỏi tôi. Phải thú thật là tôi khá ấn tượng.

-Mọi người sẽ biết đến tên của cậu à? Tên của cậu nghĩa là gì?

-Nó là tên một laọi hoa.

Tôi nhíu mày.

-Một laọi hoa á? Tôi cứ tưởng nó là tên một laọi đậu đỗ.

Đỗ Quyên sập bẫy, đơ ra hai giây rồi ném thẳng cái khăn đang lau sàn vào người tôi.

-Dơ!-Tôi phá lên cười.

4.Buổi diễn cuối cùng cũng đến. Tôi hơi hồi hộp. TRước khi ra diễn, Đỗ Quyên đập mạnh vào vai tôi. Tôi nhăn mặt vì đau còn cô bạn lại cười tươi ra dấu chiến thắng. Rồi cô bạn nói thầm với tôi.

-Cậu định cứ thế mãi à?

-Việc gì?

-Tình cảm với Khánh Hà. Cậu định cứ im lặng mãi, lần nữa không nói ra, cho đến khi cả hai ra trường và không gặp lại nhau nữa? Thế thì cậu quá tệ so với nhân vật của cậu trong kịch bản. Ít ra anh chàng ấy đã không có gì để phải hối hận.

-Cậu khônghiểu đâu.

-Tôi không hiểu chỗ nào?

-Người chưa từng thích ai như cậu làm sao hiều được?

-Sao cậu biết tôi chưa từng thích ai?

Tôi không trả lời câu hỏi đó. Tự nhiên thấy bối rối khi nhìn vào đối mắt của cô bạn ờ cự li gần như vậy.

Và bất ngờ, cô bạn đưa một ngón tay lên môi, rồi đặt ngón tay ấy lên má tôi. Rồi Đỗ Quyên cười.

Tría tim tôi đp65 trậtmột nhịp.

5.Vở kịch đã trôi qua như một giấc mơ. Mọi người rất yêu thích vở kịch đó. Cô giáo dạy Văn của tôi đã đưa khăn lên chấm nước mắt khi xem đến cảnh cuối. Mọi người trong trường bàn tán về nó một ngày rồi mọi thứ lại trở về trật tự bình thường. Nhưng tráu tim tôi đã có một điều đổi khác. Tôi cứ nghĩ mãi về nụ hôn của Đỗ Quyên khi ấy.Nếu có thể xem đó là một nụ hôn.

Tôi tự hỏi, tại sao cô bạn lại làm thế? Và bước trật nhịp của trái tim tôi khi ấy là gì? Tình cảm trước giờ tôi dành cho Khánh Hà là gì?

Đỗ Quyên vẫn cư xử như bình thường.Ngoài giờ học trên lớp, cô bạn vẫn dành thời gian cho đài phát thanh của trường. Nếu tình cờ gập tôi ngoài hành lang, cô bạn vẫn vẫy tay chào như bình thường. Chỉ có tôi là không còn và không thể như bình thường. Đến một câu chào tử tế tôi cũng không làm được.

Không thể cứ để sự việc lơ lửng như vậy, tôi nhận ra điều đó khi môn Toán mà tôi vẫn tự hào nhật nhận về bài kiểm tra điểm 6. Tôi không thể tập trung vào nhiều việc một lúc. Đầu óc vẫn còn vẩn vơ ở đâu đó thì làm sao mà học hành cho được.Tan hoc, tôi quyết định sang lớp tìm Đỗ Quyên. Khi chỉ có hai chúng tôi ở hành lang, những người khác đã về hết, tôi mới dám đặt vấn đề. Đỗ Quyên chỉ mâm mê mấy chiếc lá phượng vừa mới ngắt.

-Tớ có chuyên muốn nói, à hỏi. Nếu không rõ ràng ra được thì tớ không thể… Lần trước, là, cậu…là…

Trong lúc tôi đang cố tìm từ ngữ hợp lý thì Đỗ Quyên đã cắt ngang.

-Lần trước tớ đã tỏ tình với cậu đấy.

Mặc dù đã phỏng đoán ít nhiều điều đó nhưng khi nghe Đỗ Quyên thẳng thắng như thế, tôi vẫn cảm thấy bất ngờ. Đỗ Quyên đã đổi cách xưng hô, cô bạn không xưng là “tôi” nữa. Cổ họng tôi nghẹn lại. không nói ra được lời nào.

-Tớ nói thật nh1. Tớ thích cậu. Sau lần cậu tham gia vở kịch đầu tiên của tớ. Vì muốn cậu chú ý đến tớ nên tớ hay trêu tức cậu. Tớ hay trêu cậu với Khánh Hà củng vì muốn cậu không phát hiện ra tình cảm của tớ. Nhưng rồi tớ biết minh không thể giấu được. Nhân vật mà cậu diễn trong “Ngày hôm qua trở lại” đã thực hiện điều tơ muốn làm. Cậu ta đã dủng cảm bày tỏ. Và tớ cũng đã bày tỏ vào ngày hôm đó.

-Nhưng… tớ…

-Tớ biết cậu thích Khánh Hà. Vậy nên nếu cậu không thích tớ, hãy xem như ngày hôm đó chỉ là một hành động khác trong chuỗi hành động tớ trêu tức cậu.

Rồi Đỗ Quyên mỉm cười, đặt ngón tay lên môi. “Suỵt”.

Lần này rõ ràng tim tôi vừa đập một nhịp rất mạnh.

6.Từ hôm đó tôi không tìm Đỗ Quyên nữa. Tình cảm cô bạn dành cho tôi rất rõ ràng. Nhưng còn tình cảm của tôi thì lại rất mơ hồ. Tôi thích Khánh Hà hay Đỗ Quyên? tại sao lúc đó trái tim tôi lại đập như thế?

Câu trả lời đến vào chiều cuối tuần. Tôi gạp Khánh Hà đang đi mua sách. Bạn ấy nhận ra tôi ngay.

-Khanh mua gì đấy?

-Bánh mì thơm cà phê đắng.

Ah, cuốn này Đỗ Quyên cũng thích lắm. Nó vùa cho tớ mượn hôm nọ.

Nghe đến hai từ “Đỗ Quyên”, tựdưng hai vành tai tôi đỏ ửng:

-Hà đi đâu đấy?

-Mình đi mua quà sinh nhật cho Đỗ Quyên.

-Câu thân với cậu ấy à?

-Hai đứa chơi thân với nhau từ hồi học cấp hai mà. Mình muốn tìm một món qua gì đó thật đặc biệt, mong làm cậu ấy vui hơn một chút. Dạo này cậu ấy cứ buồn buồn chuyện gì đó.

Khánh Hà cầm lên một chú ếch Keroppi màu xanh lá ngộ nghĩnh. Còn tôi tình mãi mê đuổi theo những suy nghĩ của mình.

Mặc dù bề ngoài tỏ ra rất cứng cỏi, nhưng Đỗ Quyên, vẫn như một co gái bình thường khác, vẫn lo lắng và e dè khi bày tỏ tình cảm với ai đó. Chỉ vì không muốn tôi khó xử mà c6 bạn đã nhận lấy phần khó khăn về phía mình. Và tôi nhận ra, thật ra Khánh hà chỉ là ảo ảnh của một ngôi sao xa xăm.Không biết từ khi nào tôi đã thích cái chau mày hay cong môi ngộ nghĩnh của Đỗ Quyên mỗi lần trêu ghẹo tôi. Tình cảm ấy đến quá tự nhiên đến nỗi tôi đã không hề nhận ra.

Tôi cầm lên một cái kẹp tóc màu tím ngọc. Không hiểu sao tôi nghĩ màu này cứ như thuộc riêng Đỗ Quyên vậy.

7.”Hôm nay sinh nhật cậu. Chúc mừng.Cậu đồng ý xem phim với tớ chứ?”.

Fuyu


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 7 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.