Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 

Nói là anh nhớ em đi - Phan Anh

 
Có bài mới 13.03.2014, 19:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2012, 20:15
Bài viết: 1594
Được thanks: 4681 lần
Điểm: 10.72
Có bài mới [Xuất bản] Nói là anh nhớ em đi - Phan Anh - Điểm: 9
NÓI LÀ ANH NHỚ EM ĐI

images

TÁC GIẢ: PHAN ANH
NXB: NXB Hội Nhà Văn
Giá bìa: 42.000 ₫




Tóm tắt truyện:

Hà Nội với mưa bất chợt, với hoa Sưa tháng ba, với Loa kèn tháng bốn, hoa thạch thảo, với những góc café nhỏ xíu nhưng ấm áp hay lang thang khắp phố phường Hà Nội… với những góc quen ngày nào… tự thấy mình cũng có phần nào cái *khác người* của hắn thì phải…...

“Xét cho cùng thì mọi đứa con gái đều là đồ ngốc”, có lần Thùy Dương của nhóm Lacoste bảo anh thế. ”Điểm “hấp dẫn chết người” của anh với những cô gái chính là việc ai cũng thấy anh thật cô độc, lẻ loi, cần người chia sẻ và có thể chia sẻ. Trước anh, họ là một người “đặc biệt duy nhất” có sức mạnh đặc biệt để có thể bù đắp và lấp đầy những khoảng trống mênh mông trong tâm hồn anh. Sự ngây thơ, kiêu hãnh và cả tin một cách đáng thương đó khiến họ lao vào anh như thiêu thân để rồi đau buồn nhận ra rằng anh chẳng bao giờ chia sẻ cho họ dù chỉ là một mẩu nhỏ tâm hồn anh. Vậy đấy!”

“Nói là anh nhớ em đi“ là một câu chuyện tình yêu của những người trẻ trong cuộc sống hiện đại. Phan - một phóng viên trẻ của một tờ báo tại Hà Nội, nhận được sự ưu ái và hâm mộ từ nhiều cô gái khác nhau nhưng tâm trí anh luôn bị ám ảnh bởi Dung, bởi tình yêu và cái chết của cô. Những cuộc chạy trốn, những sự kiếm tìm cùng những ám ảnh của quá khứ có giúp Phan nhận ra giá trị của tình yêu, cuộc sống mà anh đang có? Liệu cuối cùng Phan có nhận ra được tình yêu của Ngọc dành cho mình, và có một happyending?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.03.2014, 19:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2012, 20:15
Bài viết: 1594
Được thanks: 4681 lần
Điểm: 10.72
Có bài mới Re: Nói là anh nhớ em đi - Phan Anh - Điểm: 10
Chương 1

1. “Không ai có thể bỏ Hà Nội mà đi mãi được!”

“Cảm ơn quý khách đã sử dụng dịch vụ của hãng hàng không Việt Nam Airline. Chuyến bay của chúng tôi vừa đưa quý khách tới sân bay Tân Sơn Nhất-Thành phố Hồ Chí Minh.Bây giờ là 16h 15 phút, giờ địa phương và nhiệt độ bên ngoài đang là 31 độ C. Xin chân thành cảm ơn và mong được gặp lại quý khách “.

* * *

Phan xốc lại ba lô, mỉm cười đáp lại câu chào của cô nàng tiếp viên xinh đẹp đứng cạnh cửa rồi bước ra ngoài. Sài Gòn đón chào anh bằng ánh nắng chói chang và gay gắt vốn dĩ là “đặc sản” của phương Nam. Nắng phủ mộ tấm thảm vàng óng lên người và âu yếm Phan bằng “vòng tay ôm nồng ấm” quá mức đến ngột ngạt.

Cùng với nắng, gió vồn vã xới tung mái tóc khá dài, hơi xoăn, khiến những lọn tóc được thể nhảy múa, vuốt ve gương mặt thư sinh nhưng hơi xương của Phan. Mặc dù có chuẩn bị nhưng Phan vẫn phải nheo mắt và đưa tay lên che mặt. Cũng phải thôi,vừa cách đây gần hai tiếng đông hồ, anh vẫn phải sùm sụp áo len, áo khoác để tránh cái lạnh mười mấy độ C của tháng Giêng Hà Nội thì cái nắng nóng này của Sài Gòn quả thực là quá khó chịu.

Bước vội xuống cầu thang để tránh sự xô đẩy của mấy chục nhân mạng phía sau đang nóng lòng về với gia đình, Phan lại mỉm cười,vậy mà đã hơn mười năm rồi đấy, mười năm rồi anh mới quay lại đây.

-Em phải tập trung với đoàn, còn một số công việc. Tiễn anh từ Hà Nội tới đây chắc là được rồi.

Cô tiếp viên hàng không xinh đẹp đứng tần ngần giữa sân bay rộng lớn. Ánh mắt to, tròn của Ngọc nhìn anh trìu mến nhưng đượm buồn. Phan nhìn sâu vào mắt cô.

-Tạm biệt em.

-Tạm biệt anh và…hẹn gặp lại!

Cô đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Phan mặc dù anh đang mặc áo thun rồi đan chặt hai bàn tay vào nhau, đầu hơi cúi xuống.Khẽ nghiêng đầu né tránh bàn tay Phan đang cố vuốt nhẹ lên tóc mình,cô mỉm cười ngượng nghịu, rồi không hiểu sao lại tự tay vuốt tóc mình một lần nữa.

Ngọc có gương mặt bầu bĩnh với đôi má lúm đồng tiền trông dễ thương, nhưng đôi mắt với hàng mi cong, dài của cô thì lúc nào cũng có vẻ đượm buồn. Lúc này đây, ánh mắt đó càng trở nên buồn bã hơn bao giờ hết. Cô hơi cúi đầu xuống, tránh tia nắng chói chang đang quá tò mò soi thẳng vào đáy mắt mình. Bực bội vì bị từ chối,ánh nắng như trở nên riết nóng hơn, khiến bông sen cài trên ngực áo đồng phục tiếp viên màu boóc đô của cô ánh lên sáng lấp lánh.

-Công việc mà! Đâu phải chúng ta không thể gặp lại nhau nữa? Hẹn gặp lại em…ở Sài Gòn.

-Vâng! Hẹn gặp lại anh.

Ngọc quay đi, Phan nhìn theo bóng cô lầm lũi đổ dài trên đường băng rồi khe khẽ thở dài. Anh cứ đứng đó,dõi theo những bước chân dài vội vã của cô, bỗng nhiên cô đột ngột quay lại , lao về phía anh,ngập ngừng hồi lâu.

-Em vẫn tin là anh sẽ quay lại Hà Nội. Chắc chắn. Em tin! Chẳng ai có thể bỏ Hà Nội mà đi luôn được.

-Ừ! Anh cũng mong những lời em nói sẽ thành sự thật.

Giờ thì đến lượt Phan mỉm cười ngượng nghịu, chính anh cũng không hiểu vì sao mình lại thốt ra một câu tối nghĩa đến như vậy?Anh khẽ vuốt nhẹ lên mái tóc cô một lần nữa rồi bước những bước chân dứt khoát, đi vội về phía chiếc xe bus đang chờ sẵn để đưa những hành khách cuối cùng đến nơi tập kết cuối cùng, cửa đến của sân bay Tân Sơn Nhất.

Ngoài kia, có Nghi đang chờ anh…

* * *
Bất chấp một rừng người đang cười, đang nói, đang khóc lóc mừng rỡ, đang cố chen lấn để lao vào vòng tay người thân một cách nhanh chóng nhất, Phan vẫn nhận ra Nghi ngay khi anh nhìn thấy cô. Làm việc cùng nhau trong một tờ báo hơn hai năm,nhưng đây là lần đầu tiên họ gặp nhau. Phan làm tại tòa soạn chính ở Hà Nội còn cô làm chi nhánh miền Nam và xét một cách chi li thì anh còn là cấp trên của cô nữa. Mặc dù chỉ làm việc và giao tiếp với nhau qua điện thoại hoặc mạng internet nhưng cả hai đã nhanh chóng thân thiết với nhau từ lâu bởi tính cách rất phù hợp.

Từ khá xa, Nghi cũng đã trông thấy Phan, bởi rõ ràng là cô đang nở một nụ cười thật tươi để chào đón anh. Trông Nghi không khác trong những tấm hình cô từng gửi cho anh là mấy. Từ vết xăm hình bánh lái tàu màu đỏ chót phía trong cổ tay trái cảu cô cứ như muốn cháy rực lên trong nắng, đến mái tóc ngắn, cặp mắt to, cái mũi hơi hếch và gương mặt cá tính có phần ngổ ngáo rất…”nam tính” khiến cho bộ váy đỏ rực rỡ cô đang mặc trên người bỗng trở nên kệch cỡm, kỳ quái”,bắt ai cũng phải ngoái nhìn.  

Nhưng dường như Nghi không hề bận tâm tới điều đó, nở một nụ cười thật tươi,cô đón chào anh trở lại Sài Gòn.

-Trông Phan xấu hơn trong hình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.03.2014, 19:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2012, 20:15
Bài viết: 1594
Được thanks: 4681 lần
Điểm: 10.72
Có bài mới Re: Nói là anh nhớ em đi - Phan Anh - Điểm: 10
Chương 2

2.  “Hy vọng khác với niềm tin, hy vọng là thứ người ta có thể tự mình tạo ra được, còn niềm tin thì luôn cần phải có một điều gì đó từ hai phía để làm cơ sở mà nắm lấy.”

Hà Nội.

Một tuần trước.

1h 30 phút chiều.

-Anh đã nghĩ kĩ rồi chứ?

Mai Chi nhìn Phan, ánh mắt trong trẻo của cô ngân ngấn buồn.

-Công việc mà.- Phan thở dài- Anh cũng không muốn rời khỏi Hà Nội đâu, nhưng em cũng làm báo, em biết đấy. Có lẽ chỉ khoảng nửa năm, cùng lắm là một năm thôi.

-Anh sẽ nhớ em chứ?

-À ừ…-Phan lúng túng. Anh không muốn nói dối Chi nhưng anh không muốn khiến cô buồn.

Hồi lâu, anh đáp lại, hàm hồ.-Dĩ nhiên!

-Có lẽ em nên tin anh.

Hy vọng dù sao cũng tốt hơn vô vọng mà.

Nhưng…-cô ngập  ngừng- anh sẽ nhớ em trong bao lâu?

-Tin anh khó đến thế sao?

Anh nhìn cô mỉm cười nhưng cô lại quay mặt đi. Hy vọng khác với niềm tin, vì hy vọng là thứ người ta có thể tự mình tạo ra được, còn niềm tin thì luôn cần có phải có một điều gì đó từ hai phía để làm cơ
sở mà nắm lấy. Nhưng lúc này,cô không có điều gì để giữ lấy niềm tin đó cả. Bằng chính sự nhạy cảm của mình, cô biết anh sẽ chẳng bao giờ quay lại. Giống như cách anh luôn tạo một bức tường vô hình giữa hai người, để ngăn cô mở ra cho anh những cơ hội tiến gần tới phía cô vậy. Chẳng phải anh đã có bạn gái, cô đã tìm hiểu và biết rõ điều ấy. Anh quá kì lạ và kín đáo, như thể anh là một chiếc tủ kính một chiều mà người ta không bao giờ có thể nhìn xuyên vào trong được. Bỗng nhiên cô nhớ lại, rằng anh biết rất rõ về cô, luôn lắng nghe và được cô tâm sự về mọi chuyện. Nhưng ngược lại, cô chẳng biết gì về anh ngoài những chuyện cô tự tìm hiểu lấy. Sau một thoáng trầm ngâm, cô ngẩng đầu lên.

-Không! Chỉ là…mà thôi,em phải đi rồi. Anh có thể không cần một MC nổi tiếng nhưng khán giả và chương trình của em thì cần. Đến giờ lên hình rồi.

-Anh…

-Lên đường bình an nhé!

Cô vội vã bước ra cửa, ngập ngừng một chút rồi quay lại, hôn nhẹ lên má anh bất chấp ánh mắt của mọi người trong quán.

“Anh phải tự chăm sóc bản thân đấy!”

* * *

Hà Nội.

Một tuần trước.

5h chiều.

-Anh đang suy nghĩ những điều em nói. Anh cũng nghĩ sẽ thật tuyệt nếu anh ở lại Hà nội,nhưng…

-Và anh sẽ…

Ngọc Lan hơi chồm lên khỏi mặt bàn,cánh tay cô vô tình gạt ly nước rơi từ trên mặt bàn xuống đất, vỡ tan. Cô giật mình, nhưng mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt anh. Cô đang chờ câu trả lời…

-Nhưng em biết đấy, công việc mà. Giá như anh có thể lựa chọn…

-Em hiểu rồi…

Cô ngồi thụp xuống, chậm rãi nhặt từng mảnh vụn của ly thủy tinh dưới đất, mải miết cứ như thể cô đang chăm chú chơi trò chơi ghép hình và không có gì trên thế giới này thú vị bằng trò chơi đó vậy.

Cho đến khi mảnh thủy tinh cứa vào tay cô ứa máu khiến cô la lên. Phan giật mình vội cúi xuống cầm lấy tay cô, cho ngay vào miệng mình, mút nhẹ, ánh mắt nhìn cô âu yếm, xót xa.

-Em đau lắm không?

-Em không sao.

Cô rụt tay lại.

-Em không sao!!!

Quán vắng tanh trong ngày mưa buồn, Lê Hiếu vẫn mải mê thả từng nốt nhạc buồn hòa vào khúc giao hưởng của mưa:”…Biết bao nhiêu ân tình của ngày xưa. Còn lại đây vài phút giây nữa thôi sẽ chẳng còn chi nữa.Năm tháng bên nhau êm đềm của hai đứa. Từ đây sẽ rất xa…”

Không ai nói với ai câu gì, mặc cho những hạt mưa đang cố gắng rơi thật nhanh, thật mạnh xuống đất nhưng cũng không đủ tạo ra một âm thanh nào đủ lớn để phá vỡ sự yên tĩnh đáng sợ làm cho không gian đặc quánh lại.

Cô thở dài và đứng dậy, bước chân vội vàng đi ra cửa…

* * *

Bầu trời luôn có màu xám, nhiều mây và mưa phùn là những từ thường được dùng để miêu tả về Hà Nội những ngày tháng giêng. Và hôm nay cũng không ngoại lệ. Phan tấp vội vào quán và đưa tay vuốt hết những hạt mưa bụi đang khiến cho mặt anh lạnh tê tái. Theo kế hoạch thì đây là cuộc hẹn cuối cùng trong buổi chiều và anh chỉ còn một cái hẹn tối nay với Ngọc Linh nữa là có thể thảnh thơi dành hết những ngày ở Hà Nội cho nhóm cộng tác viên mang tên Lacoste của mình. Những người duy nhất biết rằng anh sẽ đi hẳn, không quay lại Hà Nội.

Cuối cùng thì buổi hẹn cũng kết thúc giống như những cuộc hẹn gần đây của anh, vẫn những giọt nước mắt, vẫn là nỗi buồn và những lời hứa hẹn, mặc dù họ không hề (là đương kim hoặc đã từng) là bạn gái của anh. Anh chưa từng hứa hẹn, hoặc thề thốt bất cứ điều gì và với bắt kì ai trong số những cô gái xung quanh anh cả. Nhưng có lẽ anh có “năng khiếu” đặc biệt trong mọi mối quan hệ với phụ nữ. Có những người mới gặp một vài lần đã có thể sẵn sàng chia sẻ mọi điều trong cuộc sống của họ với anh, hoặc tìm đến anh khi họ cảm thấy buồn. Kịch bản của mọi cuộc gặp cũng thường na ná giống nhau, họ nói và Phan ngồi lắng nghe, thi thoảng thêm vài câu cảm thán.

Tất cả chỉ có vậy thôi!

* * *

“Xét cho cùng thì mọi đứa con gái đều là đồ ngốc”, có lần Thùy Dương của nhóm Lacoste bảo anh thế. ”Điểm “hấp dẫn chết người” của anh với những cô gái chính là việc ai cũng thấy anh thật cô độc, lẻ loi, cần người chia sẻ và có thể chia sẻ. Trước anh,họ là một người “đặc biệt duy nhất” có sức mạnh đặc biệt để có thể bù đắp và lấp đầy những khoảng trống mênh mông trong tâm hồn anh. Sự ngây thơ, kiêu hãnh và cả tin một cách đáng thương đó khiến họ lao vào anh như thiêu thân để rồi đau buồn nhận ra rằng anh chẳng bao giờ chia sẻ cho họ dù chỉ là một mẩu nhỏ tâm hồn anh. Vậy đấy!”

“Không hề chứ! Sao em không nghĩ đơn giản hơn nhỉ? Như là vì anh biết sử dụng đôi tai nhiều hơn cái miệng chẳng hạn?Vì anh rất chân thành chẳng hạn?Hoặc giả vì anh rất…đẹp trai. Ha ha ha! Nhưng dù sao đi nữa, anh rất tôn trọng ý kiến của em và…anh không đồng ý đâu nhé!”

Phan đáp trong cái nhún vai quá nhiều ẩn ý của Dương. Dương luôn là vậy, hiểu anh tới mức đôi lúc Phan sợ rằng cô có thể đọc được trước tâm can của anh và thậm chí có thể in nó ra giấy để đọc dần. Nói thì nói vậy, nhưng nếu điều đó là sự thực đi chăng nữa thì anh cũng chẳng mảy may lấy làm lo lắng. Bởi ngoài Ngọc ra, Dương là người duy nhất anh có thể kể tất cả mọi chuyện. Vậy nên tất cả những điều bí mật về anh, cô đều biết cả, và nếu cô có đọc hết được tâm trí anh, cũng chỉ như là đọc lại một cuốn sách cũ mà thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.