Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 

- Anh đào rộ nở - Yến Quỳnh

 
Có bài mới 15.12.2013, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 04.12.2013, 16:18
Bài viết: 48
Được thanks: 7 lần
Điểm: 10.88
Có bài mới [Sưu tầm] - Anh đào rộ nở - Yến Quỳnh - Điểm: 10
Anh Đào Rộ Nở Sửa
Tác giả: Yến Quỳnh
Thể loại: Tiểu Thuyết




Chương 1 -
- Ối ! Đoan Hảo đi đâu mà biệt tích mấy năm nay vậy ?
Giọng tíu tít reo vui, kèm theo nụ cười tươi rói trên môi Liên Quế khi cô vừa trông thấy Đoan Hảo. Và không để Đoan Hảo kịp trả lời, cô đã rối rít với người đàn ông bên cạnh.
- Anh Khiết Nam ! Đây là Đoan Hảo, bạn học cũ của em.
Nháy mắt với Đoan Hảo, chỉ vào Khiết Nam, Liên Quế nói tiếp :
- Còn đây là...
Đoan Hảo ngắt lời :
- Đây là Liên Quế phu quân phải không ?
Hai gò má Liên Quế ửng ửng đỏ. Cái tật ngày nào vẫn còn. Cô gật nhẹ với Đoan Hảo :
- Anh Khiết Nam làm việc chung với ta ở bệnh viện.
Đoan Hảo và Khiết Nam gật đầu chào nhau. Nhìn hai vợ chồng bạn, Đoan Hảo bảo :
- Hai ông bà là đồng nghiệp với nhau thích nhỉ.
Liên Quế lắc đầu, buông gọn :
- Thích gì ? Cãi nhau luôn đó.
- Chẳng lẽ...
- Thật mà.
Liên Quế bổ sung :
- Anh Khiết là một người độc đoán.
Khiết Nam tiếp lời vợ :
- Còn em là người ngang bướng.
Đoan Hảo phán gọn :
- Mong rằng hai vị có độc đoán, ngang bướng gì cũng đừng làm ảnh hưởng đến bệnh nhân.
Liên Quế tuyên bố :
- Mi đừng lo. Bọn tao là thầy thuốc yêu bệnh nhân nhất.
Khiết Nam bông đùa :
- Và yêu nhau cũng chẳng kém.
Liên Quế thẹn thùng liếc Khiết Nam :
- Cái anh nầy ! Nói thế không sợ Đoan Hảo cười.
- Ta đang cười nè.
Đoan Hảo đáp tỉnh bơ làm cho Liên Quế và Khiết Nam cũng bật cười. Nhìn Liên Quế, Đoan Hảo thấy bạn ngập tràn hạnh phúc. Gương mặt hồng hào, đôi mắt sáng long lanh. Liên Quế đẹp. Vẻ đẹp mặn mà chín muồi của người thiếu phụ đầy xuân sắc.
Gặp lại Liên Quế, Đoan Hảo nghe lòng nao nao nhớ lại quảng đời đi học, phút chốc muộn phiền như tạm lắng.
Liên Quế hối hả mở cửa đưa Đoan Hảo vào nhà.
- Sao mi biết ta ở đây ? Chờ nãy giờ có lâu không ?
- Ghé nhà, nghe bác gái nói, ta đến đây ngay. Tìm phòng mạc của hai ông bà thì có khó gì.
Liên Quế giải thích :
-Ngoài giờ ở bệnh viện, mình với anh Khiết Nam tranh thủ làm thêm.
Đoan Hảo đồng tình :
- Mừng cho mi với anh Khiết Nam. Mở phòng khám bệnh cho bệnh nhân thì tốt chứ sao.
- Còn mi, mấy năm nay ở đâu ? Sao không viết thư cho ta ? Mi tệ lắm nghe Đoan Hảo.
Nghe Liên Quế vừa hỏi vừa trách một hơi dài, Đoan Hảo không biết trả lời thế nào. Tình thân thiết giữa hai người vẫn còn mãi như xưa, nhưng giờ đã có bóng một người đàn ông chen vào. Khiết Nam đứng đó. Đoan Hảo ngần ngừ . Ngày nào chung lớp, Đoan Hảo và Liên Quế thường quan tâm, gắng bó nhau. Liên Quế sôi nổi, tốt bụng, dễ thương. Đoan Hảo hiền lành, nhỏ nhẹ. Cả hai luôn tâm sự với nhau. Có những chuyện Đoan Hảo không bao giờ thổ lộ với mẹ, nhưng lại kể cho Liên Quế nghe. Tình thân như ruột thịt. Thế mà hai người lại bặt tin nhau hàng mấy năm trời.
Đoan Hảo dằn vặt, trách mình vô tâ với Liên Quế. Không biết Liên Quế có hiểu không ? Đoan Hảo muốn quên tất cả nên chẳng nói gì với Liên Quế.
Giờ đây ngồi bên bạn, nành thấy nhói lòng, đôi mắt chợt rưng rưng. Sao cuộc đời nàng giông tố cứ mãi phủ vây ?
- Hồi sáng nầy ở thành phố, giờ đã trôi dạt đến đây.
Một lần nửa lạc lõng bơ vơ, Đoan Hảo không biết phải đi đâu, về đâu. Đoan Hảo nhất quyết không trở lại quê nhà, vì nơi ấy đầy rẩy buồn phiền. Nỗi đau kinh khiếp mà nàng cố quên. Nàng muốn hét thật to cho kinh động đất trời. Sao cuộc đời nàng u ám đến thế ?
Giá như còn mẹ, Đoan Hảo còn có niềm an ủi, vổ về. Vì ai mà mẹ chết ? Đoan Hảo mím chặt môi, cố ngăn tiếng khóc.
Không lẽ Đoan Hảo lại đâm đầu vào xe hơi lần nữa ? Chắc lại một bác sĩ Thúc Bằng khác xuất hiện. Ôi ! Phải chi lần ấy tài xế là một gã say rượu nào đó mà không phải là bác sĩ Thúc Bằng.
Lang thang ra bến xe, Đoan Hảo như kẻ mộng du. Xe đậu, xe chạy tấp nập. Người đông nghịt lên xe, xuống xe mà sao chẳng có một người thân. Đoan Hảo thẩn thờ ngó mông lung. Chuyến xe chạy thành phố Hồ Chí Minh-Bến Tre đập vào mắt nàng.
Liên Quế cô bạn thân một thời ở trường trung học Y tế bị lãng quên bao năm chợt hiện hửu trong tâm trí. Không chần chừ, Đoan Hảo mua vé đi Bến Tre.
Hẳn là Liên Quế sẽ ngạc nhiên lắm trước sự xuất hiện bất ngờ của Đoan Hảo. Liên Quế bây giờ ra sao ? Đã năm năm rồi, hai người không liên lạc.
Xe chạy, Đoan Hảo thẫn th . Trong lúc bối rối cô đơn tuyệt vọng, nàng tìm đến bạn cũ mà không biết Liên Quế có còn ở quê nhà, hay đã lấy chồng và đi xa ?
Đến bến phà, Đoan Hảo xuống xe qua phà. Dòng sông mênh mông xuôi chảy. Đoan Hảo muốn nhảy ùm xuống nước, vĩnh viển bỏ lại đất trời, bỏ lại trần gian đầy cay đắng.
Nhưng Đoan Hảo đâu thể hành động khi nơi đây đông người. Thế là nàng không chìm vào dòng sông sâu thẳm kia mà mất hút như mong muốn, mà giờ đây lại ngồi bên cạnh Liên Quế.
- Mời Đoan Hảo uống nước.
Khiết Nam, người chồng rất mực lịch sự của Liên Quế đã mang ra mấy ly nước dừa tươi tinh khiết đặt trên bàn rồi bảo vợ tiếp bạn.
Liên Quế ân cần :
- Uống nước dừa đi Đoan Hảo, và cho ta biết mi từ đâu đến đây ?
- Sài Gòn.
Đoan Hảo đáp gọn. Liên Quế trố mắt :
- Ở đó có xa xôi gì mà không liên lạc với ta ? Tưởng mi ở tận trời Tây nào chứ.
Giọng Đoan Hảo buồn buồn :
- Ta đâu muốn sống ở trời Tây nào, chỉ muốn sang thế giới bên kia thôi.
Liên Quế cau mày cự Đoan Hảo :
- Con khùng !
- Sang thế giới bên kia không được, nên trở về đây đó hả ?
Đoan Hảo gật đầu :
- Đúng. Trở về đây với mi. Vì ta chỉ còn có mi là thân thiết.
Liên Quế nhìn sửng Đoan Hảo :
- Chuyện gì đã xảy ra với mi vậy ? Tự nhiên đang học sắp học thi, mi bỏ ngang nửa chừng đi đâu biền biệt, làm tụi tao kiếm muốn khùng luôn.
Đoan Hảo ngồi thừ như kẻ vô hồn, đôi mắt nhìn đăm đăm về phía trướ . Liên Quế nôn nóng muốn biết mọi chuyện, nhưng Đoan Hảo cứ im thin thít. Chẳng lẽ Đoan Hảo lại không muốn kể cho Liên Quế biết ? Liên Quế ức lắm. Bạn thân mà.
Bổng giọng Đoan Hảo cất lên lạnh lẽo :
- Ta trốn, làm sao mi tìm được.
Rồi như sợ Liên Quế không hiểu, Đoan Hảo nói tiếp với giọng buồn và đôi mắt nhìn xa vắng.
- Ta đi tìm cái chết.
Liên Quế lắc đầu, không thể nào hiểu nổi Đoan Hảo. Vừa lúc đó, Khiết Nam bước ra, nói với Liên Quế.
- Em đưa Đoan Hảo đi tắm rồi chúng ta chuẩn bị đi ăn tối.
Rồi Khiết Nam quay sang Đoan Hảo :
- Tôi biết Đoan Hảo với Liên Quế có khối chuyện để nói. Vậy tối nay, hai cô sẽ tha hồ hàn huyên tâm sự nhé.
Liên Quế vui vẻ :
- Mi nghe anh Khiết Nam nói chưa ? Tắm rồi đi ăn tiệm với bọn tao. Hôm nay có khách, khỏi nấu nướng, khỏe re.
Đoan Hảo khẽ cười, chọc bạn :
- Nghe nói là biết mi chẳng công dung ngôn hạnh gì cả.
Cố để cho Đoan Hảo hòa nhập vào không khí tươi vui, Liên Quế pha trò :
- Cũng may, anh Khiết Nam cưới ta mà không đòi hỏi " Tứ đức tam tòng "
Khiết Nam lên tiếng ngay :
- Anh nói với em là anh không đòi hỏi gì cả. Nhưng xuất giá phải tòng phu à nghe.
Liên Quế nhìn chồng với ánh mắt tinh nghịch.
- Tòng phu cho nên giờ nầy mới ở đây nè. Nếu không có anh thì em ở nhà với mẹ hoặc đi chơi với Đoan Hảo rồi.
- Làm như anh là vật cản trở vậy.
Liên Quế kéo Khiết Nam sang một bên, giọng dí dỏm :
- Không cản trở, nhưng anh đang cản đường đấy. Tránh ra cho em với Đoan Hảo đi làm đẹp.
Khiết Nam đưa tay lên trời :
- Trời ! Chờ hai người làm đẹp thì đến bao giờ đây ? Em có biết tối nay anh trực không ?
- Biết chứ.
Trả lời Khiết Nam rồi Liên Quế nắm tay Đoan Hảo đi vào trong. Đoan Hảo buông lời nhận xét.
- Mi với anh Khiết Nam vô cùng hạnh phúc.
Nét mặt Liên Quế thật rạng rở :
- Tính anh Khiết Nam rất vui vẻ, cởi mở, mi ạ . Đặc biệt là...
- Là yêu mi tha thiết.
Đoan Hảo cắt lời Liên Quế rồi ân cần nói tiếp :
- Được yêu tha thiết và được sống một đời tràn đầy hạnh phúc như mi hiếm có lắm. Ráng mà giữ lấy, Liên Quế à.
Liên Quế lại có vẻ triết lý :
- Hạnh phúc trời cho ai nấy hưởng. Biết làm sao mà giữ hở mi ?
Phải, trời cho ai nấy hưởng. Cố gìn giữ rồi cũng có được đâu. Đoan Hảo chua chát nghĩ. Không hiểu sao nàng cứ nhớ chuyện cũ mãi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.12.2013, 19:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 04.12.2013, 16:18
Bài viết: 48
Được thanks: 7 lần
Điểm: 10.88
Có bài mới Re: Anh Đào Rộ Nở - Yến Quỳn - Điểm: 10
Anh Đào Rộ Nở
Tác giả: Yến Quỳnh
Thể loại: Tiểu Thuyết




Chương 2 -
Tỉnh dậy, Đoan Hảo ngơ ngác ngó xung quanh. Nỗi đau ê ẩm ở khắp toàn thân. Đoan Hảo cố cựa quậy trên giường. Cái tay bị vướng víu. Bị trói ư ? Đoan Hảo kinh hoàng hét lên. Đã một lần nàng bị như thế rồi. Trời ơi ! Chuyện cũ lặp lại nữa sao ?
Tiếng hét của Đoan Hảo chỉ là một tiếng ú ớ thoát ra. Người đàn ông ngồi gần đấy mừng rỡ kêu lên :
- Cô gái đã tỉnh.
Đoan Hảo hoảng sợ nhìn trừng gã đàn ôn . Một gã đàn ông trung niên dáng cao gầy, khuôn mặt không có gì đáng sợ, nhưng Đoan Hảo lại như nhìn thấy đó là gương mặt của ông Tước.
Hãi hùng, Đoan Hảo hét lên :
- Không, không. Thả tôi ra.
Giọng hiền từ của người đàn ông trấn tỉnh Đoan Hảo.
- Kìa, cô gái ! Yên tâm đi, cô đang ở trong bệnh việ , không có việc gì cả.
Đoan Hảo nhúc nhích hai tay :
- Sao lại trói tôi thế nầy ?
- Không phải đâu, cô đang truyền dịch đó, hãy nằm yên, đừng cử động.
Đoan Hảo thều thào hỏi :
- Ông là ai?
Người đàn ông cất giọng trầm ấm.
- Tôi là bác sĩ Thúc Bằng. Cô đã lao vào, khi xe của tôi đang chạy, có còn nhớ không ?
Trước mắt Đoan Hảo như có lớp sương mờ giăng phủ. Đầu đang nhức khó chịu, nhưng Đoan Hảo cũng mang máng nhớ ra. Phải rồi.
Nỗi đau đớn tuyệt vọng, chiếc xe phóng tới và nàng nhắm mắt buông xuôi.
Bác sĩ Thúc Bằng nhìn Đoan Hảo, ồn tồn bảo :
- Có việc gì từ từ giải quyết. Sao cô lại...
- Giải quyết ư ? Không ai giúp tôi được gì cả. Tôi chỉ muốn chết thôi.
Bác sĩ Thúc Bằng nhỏ nhẹ khuyên lơn :
- Đừng bi quan, cô gái. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.
- Qua thôi. Qua thôi. Với tôi thì nó còn mã . Nó giết chết tôi rồi, ông biết không ?
Giọng Đoan Hảo thốt lên đầy uất ức, rồi cô giận dữ hỏi bác sĩ Thúc Bằng.
- Chính ông đã đưa tôi vào đây, phải không ? Ai bảo ông làm vậy ? Mấy cái bánh xe của ông, sao nó không giúp tôi ?
Bác sĩ Thúc Bằng nhìn Đoan Hảo với ánh mắt ấm áp. Ông biết cô gái đang hoảng loạn tinh thần .Cô có nỗi buồn khổ ghê lắ . Là bác sĩ lâu năm chữa bệnh cho mọi người, ông biết nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau đớn trong tâm hồn.
Bằng tấm lòng của người bác sĩ nhân hậu, ông cố giúp Đoan Hảo bình tâm trở lại :
- Khi ở bên bờ vực của cái chết, người ta sẽ quí sự sống, cô à.
Đoan Hảo chua xót đáp :
- Với tôi sự sống chẳng còn quí báu gì. Tôi cần chết sớm hơn. Tôi muốn được yên.
Bác sĩ Thúc Bằng cau mày :
- Cô phải sống vì người thân. Cô phải nghĩ đến gia đình chớ. Mọi người sẽ ra sao, nếu cô chết đi ?
Người ta còn có gia đình để nghĩ đến, với Đoan Hảo thì không. Cô thấy mình là kẻ bất hạnh nhất trần gian.
Thấy Đoan Hảo nín thinh, vẻ nghĩ ngợi, bác sĩ Thúc Bằng quan tâm hỏi :
- Người nhà của cô ở đâu, để tôi báo tin ? Chắc hai hôm nay, ba mẹ cô lo lắng nhiều lắm.
Nghe nhắc đến ba mẹ, Đoan Hảo ôm mặt khóc rưng rức . Nếu còn ba, Đoan Hảo đâu bị lão Tước hãm hại thế nầy.
Bác sĩ Thúc Bằng không hiểu được tâm sự của Đoan Hảo. Ông ôn tồn bảo :
- Ba mẹ nào cũng thương con. Cô hãy nói địa chỉ để tôi báo cho ông bà biết.
Đoan Hảo lắc đầu :
- Ba mẹ tôi mất cả rồi.
Bác sĩ Thúc Bằng khẽ thở dài :
- Còn anh chị em cô ?
- Cháu chỉ có một mình thôi.
Bác sĩ ảo não nhìn Đoan Hảo. Ông không muốn khơi dậy niềm đau của cô gái đã đâm đầu vào xe của ông khi đang chạy. Tại sao cô đi tìm cái chết ? Ông thắc mắc, nhưng không dám hỏi nữa.
Bác sĩ Thúc Bằng gọi y tá đến theo dõi tình trạng sức khỏe của Đoan Hảo và dặn chăm sóc cô chu đáo. Ông chuẩn bị trở về nhà, vì đã hết giờ làm việc và bệnh nhân đang chờ ông nơi phòng mạch.
Đoan Hảo ngày càng hồi phục, nhưng nàng chẳng thiết tha gì sự sống. Sống để làm gì ? Nành không biết sẽ đi đâu, về đâu.
Bác sĩ Thúc Bằng làm việc trong bệnh viện, ngày nào ông cũng ghé chỗ nàng. Đoan Hảo luôn được sự săn sóc ân cần. Có hôm, ông đưa bà Thúc Bằng đến thăm Đoan Hảo. Vợ Ông là một người đàn bà đẹp, trẻ trung, phúc hậu .Ngoài việc giúp đỡ chồng khám bệnh ở phòng mạch, bà còn làm công tác xã hội. Thường xuyên tiếp xúc với trẻ mồ côi, giờ thấy tình cảnh Đoan Hảo, bà rất quan tâm.
Bà dặn dò Đoan Hảo khi bình phục trở về nhà cố gắng sống vui vẻ, đừng nghĩ ngợi gì cả.
Trước tấm lòng ưu ái ân cần của ông bà bác sĩ Thúc Bằng, Đoan Hảo chỉ biết khóc. Tình cảm ông bà dành cho nàng cao đẹp quá, nàng không biết lấy gì đáp trả.
Ngày mai xuất viện, Đoan Hảo thấy lòng mình rưng rưn . Nàng xúc động nhìn ông bà bác sĩ Thúc Bằng. Mấy tuần nay nằm đây, hai vợ chồng ông bác sĩ như người nhà của Đoan Hảo. Trong cuộc đời đen tối của nàng vẫn còn có những tình thân.
Đưa mắt nhìn ông bà bác sĩ, Đoan Hảo xúc động nói :
- Suốt đời cháu sẽ không quên công ơn hai bác đã lo lắng cho cháu.
Bà Thúc Bằng cười, khiêm tốn :
- Bác có lo gì đâu, chỉ thăm cháu thôi.
- Bác thăm cháu cũng an ủi cháu nhiều. Cả bác trai cũng vậy, rất lo cho cháu.
Đoan Hảo ấm lòng. Không biết tự bao giờ, hai ông bà bác sĩ đối xử rất thân mật với nàng.
Buổi chiều, trời mát, ba người ngồi trên chiết ghế đá dưới tán cây xanh trong sân bệnh viện. Cũng không biết tự bao giờ, bệnh viện đã là nơi gần gũi với Đoan Hảo.
- Mai mốt xa hai bác, cháu nhớ nhiều và nhớ cả bệnh viện nầy.
Bà Thúc Bằng tươi cười :
- Hai bác rất mong cháu luôn vui vẻ.
Còn ông Thúc Bằng thi mong Đoan Hảo quên hết chuyện buồn mà yêu đời và ham sống hơn.
Đưa mắt nhìn lên bầu trời trong veo rồi quay sang Đoan Hảo, nói với vẻ mặt hiền từ, đôn hậu :
- Cháu thấy đó, cuộc sống rất nhiều thú vị, ai cũng phải vui sống.
Bất ngờ, Đoan Hảo cất giọng chán chường :
- Cuộc đời cháu đã bỏ đi rồi, không có gì để cháu vui sống đâu bác.
Bà Thúc Bằng kêu lên ngạc nhiên :
- Ồ ! Sao thế cháu ?
Còn ông thì quan tâm hỏi :
- Cháu còn đi học không ?
- Cháu đã học ở trường học trung học y tế, năm cuối cùng.
Ông Thúc Bằng có vẻ thích thú.
- Ồ ! Thế thì tốt quá.
Đoan Hảo buông tiếng thở dài :
- Nhưng cháu đã bỏ học trước khi thi tốt nghiệp.
Ngạc nhiên, ông Thúc Bằng kêu lên :
- Sao thế cháu ?
- Một chuyện kinh hoàng đã xảy đến với cháu.
Giọng Đoan Hảo thảng thốt bật lên. Đã muốn giấu kín rồi, không hiểu sao Đoan Hảo lại nói. Hai vợ chồng ông bác sĩ Thúc Bằng cũng chỉ là người xa lạ. Gặp gỡ hôm nay rồi chia xa. Không biết cuộc đời Đoan Hảo những ngày tới sẽ như thế nào ?
Lòng băn khoăn tự hỏi rồi Đoan Hảo lại đưa mắt ngó ra ngoài. Buổi chiều, sân bệnh viện vắng vẻ. Gió thổi những cành lá lao xao.
Trên không, mấy cánh chim chấp chới bay. Đoan Hảo là cánh chim cô đơn nhất.
Đột ngột, Đoan Hảo quay sang bác sĩ Thúc Bằng :
- Đáng lẽ bác sĩ không nên cứu cháu. Để cháu chết tốt hơn.
Bác sĩ Thúc Bằng nhíu mày :
- Kìa cháu ! Sao lại thế ? Ai cũng cần phải sống cả.
- Nhưng cháu cần chết hơn. Bác sĩ có nghe rõ chưa ?
Bà bác sĩ Thúc Bằng đặt tay lên vai Đoan Hảo:
- Đừng vậy cháu. Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua mà.
- Nhưng với cháu, nó không trôi qua đâu. Chuyện ấy như mới xảy ra đây. Nó ám ảnh suốt đời, làm cháu không thể chịu nổi.
Ông Tước là ba ghẻ của Đoan Hả . Làm thợ hồ nhưng cứ thường xuyên nhậu nhẹt nên luôn thất nghiệp. Thất nghiệp ông càng uống nhiều hơ . Say sưa suốt ngày.
Không hiểu sao bà Nhạn, mẹ Đoan Hảo lại ưng một người như ông Tước được. Đoan Hảo không thích ông ba ghẻ, nhưng chẳng dám nói ra. Nàng rất ít trò chuyện với ông. Ngoài giờ học thì phụ lo bán hàng ngoài chợ với mẹ. Bà Nhạn mấy lúc sau nầy bị chứng cao huyết áp. Bà hay xúc động, khi hồi hợp mệt lên thì huyết áp lại tăng. Đoan Hảo rất lo cho sức khỏe của mẹ Nàng cáng đáng hết mọi việc nhà để mẹ thư thả sau khi đi bán về.
Quầy rau quả của bà Nhạn Tạm đủ nuôi sống cả nhà. Tốt nghiệp phổ thông trung học , Đoan Hảo thi vào ngành y tế theo như ước muốn của mẹ Đoan Hảo cũng không mong học đại học ở thành phố xa xôi tốn kém . Hy vọng sau ba năm học ở trường trung học y tế, Đoan Hảo ra trường đi làm đỡ đần cho mẹ, bà Nhạn thường bảo.
- Cố gắng học, sau nầy trở về chữa bệnh cho bà con nghèo ở xóm mình nghe con.
Thế nhưng ước muốn đơn giản của bà Nhạn đã sụp đổ hoàn toàn. Đoan Hảo tan nát cõi lòng vì không đáp ứng được ước mơ của mẹ, người cả đời hy sinh cho con.
Buổi trưa hôm ấy, vừa tan học về nhà, Đoan Hảo vội vã lo nấu cơm để chuẩn bị mang ra chợ cho bà Nhạn, rồi coi hàng cho mẹ. Công chuyện của nàng ngày nào cũng thế.
Ông Tước không có nhà. Chắc lại đi nhậu hay đi chơi cờ, xem phim bên hàng xóm. Hôm qua, ông bảo xin được một chân bốc vác ở bến tàu. Mặc kệ ông. Ông có việc làm hay không cũng chẳng liên qua gì đến Đoan Hảo. Ông có cho nàng đồng xu nào đâu.
Kể ra nhà nầy không có ông Tước thì tốt biết bao nhiêu. Hai mẹ con Đoan Hảo sống hạnh phúc, thoải mái biết chừng nào. Cớ sao me gặp ông Tước, người đàn ông chẳng xứng đáng với mẹ chút nào. Đoan Hảo từng hỏi câu nầy hàng trăm lần. Có lẽ cái số của mẹ nàng như vậy.
Đoan Hảo đang ngồi lui cui dưới bếp nhặt rau. Ông Tước về lúc nào, nàng không hay. Đến khi ông cất tiếng hỏi :
- Đoan Hảo về rồi à ? Nấu cơm hả ?
Biết rồi còn hỏi. Đoan Hảo không muốn trả lời ông Tước. Và Thật bất ngờ, nhanh như một tia chớp, ông Tước bước đến bế thốc Đoan Hảo lên.
Đoan Hảo kinh hoảng hét lớn :
- Ông làm gì vậy ? Buông tôi ra.
Ông Tước cười tít mắt :
- Mày đẹp hơ hớ thế nầy. Tao mới đi xem phim về, hay lắm.
Đoan Hảo bàng hoàng cào cấu ông Tước, nhưng chẳng ăn thua gì cả. Đôi bàn tay của gã đàn ông dâm dục như hai gọng kềm siết nàng thật chặt.
Nàng không thể thoát thân. Ông Tước đã đóng kín các cửa. Đoan Hảo la hét thật lớn cũng chẳng ai nghe.
Bế Đoan Hảo vào buồng, việc đầu tiên là ông Tước nhét chiếc khăn vào miệng nàng. Đoan Hảo ú ớ không kêu được. Không có cái gì để tự vệ, không có những móng tay nhọn để móc cho ông ta mù mắt.
Ông Tước phả hơi thở sặc mùi rượu vào mặt Đoan Hảo. Nàng muốn nôn mửa. Có rượu, dục vọng của con quỷ râu xanh càng tăng.
- Ông là con quỷ ác độc ! Ông là đồ lòng lang dạ sói !
Đoan Hảo nguyền rủa ông Tước, nhưng tiếng kêu không thoát ra được khỏi miệng. Nàng cào cấu ông quyết liệt.
Đau đớn, mệt mỏi, nhục nhã , Đoan Hảo cựa quậy, cố mở dây mà không được. Nàng ngất đi. Lát sau mới bật dậy được. Dùng răng cắn dây tự giải thoát, nàng lao xuống bếp, lấy con dao làm cá xông vào chỗ ông Tước.
Lúc ấy, bà Nhạn về đến nhà. Thấy trưa rồi mà Đoan Hảo chưa mang cơm ra chợ, bà Nhạn vội chạy về nhà . Thấy cảnh tượng diển ra trứơc mắt, bà hoảng hốt hỏi Đoan Hảo.
- Có việc gì vậy con ?
Cơn giận trào dâng, Đoan Hảo hét :
- Con sẽ giết ông ta.
- Đừng làm thế con.
Chưa biết gì, bà Nhạn chỉ khuyên con.
Đoan Hảo nghẹn ngào:
- Ông ta phải chết hoặc con chết.
Bà Nhạn đăm đắm nhìn con. Linh tính báo cho bà biết đã có chuyện chẳng lành.
Đoan Hảo gục đầu vào vai mẹ.
- Hắn đã hại con.
- Trời !
Bà Nhạn chỉ kêu lên một tiếng rồi ngã quỵ. Ông Tước đã bỏ đi, trong lúc hai me con Đoan Hảo sụt sùi.
Một mình trước cơn tai họa ập xuống, Đoan Hảo chới với không biết đối phó thế nào. Nàng chạy ra kêu cứu.
Hàng xóm chạy đến giúp đỡ đưa bà Nhạn đi bệnh viện cấp cứu.
Vì cơn tai biến mạch máu não nặng nề, hôm sau bà Nhạn mất . Dì Tư hàng xóm tốt bụng đã viết đơn gởi công an tố cáo ông Tước.
Sau đám tang mẹ, Đoan Hảo rời Mỹ Tho lên thành phố. Nàng sẽ về một nơi xa lạ, lánh xa tất cả.
Lên thành phố, Đoan Hảo cảm thấy bơ vơ vô hạn. Cô đơn, đau buồn, tuyệt vọng, nàng chỉ còn muốn đi theo bà Nhạn. Thế là không nghĩ ngợi gì nữa, thấy một chiếc xe chạy tới, nàng đã nhắm mắt lao vào...
Nước mắt bà bác sĩ Thúc Bằng rơi theo lời kể của Đoan Hảo. Tội nghiệp con bé ! Bà đặt tay lên vai Đoan Hả , an ủi :
- Bất hạnh đã qua rồi, cố đừng nghĩ đến nữa cháu à.
Nét mặt Đoan Hảo buồn rười rượi :
- Cháu muốn quên nhưng không được. Đời cháu kể như hết rồi. Cháu sẽ không về chỗ cũ đâu.
- Cháu đừng buồn. Hãy bắt đầu lại. Mọi việc sẽ tốt thôi.
Tiếp theo lời động viên của vợ, bác sĩ Thúc Bằng chép miệng bảo :
- Tội cháu quá !
Rồi ông sốt sắng nói với Đoan Hảo :
- Thôi thế nầy, cháu hãy đến phụ giúp công việc cho bác đi.
Bà Thúc Bằng nói thêm :
- Phải đấ . Cháu hãy đến ở với hai bác. Nhà hai bác chỉ có một đứa con gái thôi. Nó đang học đại học, bận bịu suốt cả ngày.
Đoan Hảo đưa đôi mắt đầy biết ơn nhìn hai vợ chồng bác sĩ Thúc Bằng.
Nhưng nàng tần ngần nói :
- Cháu sợ làm phiền hai bác. Vả lại, công việc, cháu cũng không biết thế nào.
Ông Thúc Bằng cười khà khà :
- Chỉ phụ tá cho bác thôi. Chuyên môn cháu có biết rồi. Đã đi thực tập rồi. Chỉ có chưa ra trường thôi. Cũng chẳng sa , chuyện đó rồi sẽ tính.
Giọng bà Thúc Bằng đầy thân thiện :
- Cháu đồng ý nhé Đoan Hảo ?
Bỗng nhiên được hai vợ chồng ông bác sĩ tốt bụng giúp đỡ, Đoan Hảo không biết nói gì.
Thế là từ đó, Đoan Hảo về sống với ông bà bác sĩ Thúc Bằng . Hàng ngày, nàng phụ với ông tiếp khách, ông ghi toa cho nàng lấy thuốc.
Công việc giúp nàng bình tâm trở lại. Sống với gia đình ông Thúc Bằng rất thoải mái. Mọi người đều vui vẻ, cởi mở và quan tâm đến nhau.
Cô gái Thúc Linh học nghành du lịch. Cô có mộng trở thành tiếp viên hàng không. Cô rất xinh đẹp, dễ thương. Đoan Hảo hy vọng Thúc Linh đạt được ý nguyện. Những ngày ở đây thật êm đẹp. Đoan Hảo mong cuộc sống cứ mãi bình lặng thế nầy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.12.2013, 19:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 04.12.2013, 16:18
Bài viết: 48
Được thanks: 7 lần
Điểm: 10.88
Có bài mới Re: Anh Đào Rộ Nở - Yến Quỳn - Điểm: 10
Anh Đào Rộ Nở
Tác giả: Yến Quỳnh
Thể loại: Tiểu Thuyết




Chương 3 -
Gia đình bà Thảo Trúc đề nghị cháu đến chăm sóc sức khỏe cho bà ấy tại nhà. Cháu nghĩ sao, Đoan Hảo ?
Mắt đang cúi nhìn những viên gạch hoa dưới chân, nghe bác sĩ Thúc Bằng nói, Đoan Hảo ngẩng lên :
- Nghĩa là cháu không còn được làm việc ở đây với bác sĩ nữa.
Bất ngờ quá, Đoan Hảo lại gọi ông Bằng là bác sĩ như những ngày đầu ở bệnh viện.
Bác sĩ Thúc Bằng cười hì hì khiến khuôn mặt ông trẻ ra. Đôi mắt ông sáng ngời dưới đôi mày rậm và vầng trán cao rộng. Người ông cao lớn trong chiếc áo blouse trắng toát rộng rãi. Nhìn Đoan Hảo, giọng ông sảng khoái.
- Dĩ nhiên rồi con gái. Cháu sẽ làm việc cho bà Thảo Trúc. Gia đình ấy sẽ trả lương hậu hỉ cho cháu. Suy nghĩ đi rồi trả lời cho bác biết.
Suy nghĩ gì nữa kia chứ ? Ở đâu cũng là làm việc, là săn sóc phục vụ bệnh nhân. Tuy nhiên, Đoan Hảo chưa hề nghĩ là nàng chỉ săn sóc bệnh nhân tại tư gia. Nhà đó thế nào mà ghê nhỉ ? Dám mướn cả y tá phục vụ riêng.
Cả tuần nay, Đoan Hảo cũng đã chăm sóc bà Thảo Trúc cùng với bác sĩ Thúc Bằng rồi. Nàng đã biết tính ý của bệnh nhân. Bà hay cáu gắt lắm. Đó là ở tại đây, phòng mạch tư của bác sĩ Thúc Bằng. Không biết khi ở nhà riêng bà còn khó thế nào nữa . Tuy nhiên, đó không phải là vấn đề Đoan Hảo bận tâm, mà là điều khác kia.
Đoan Hảo không muốn về nhà bà Thảo Trúc vì thích làm việc với bác sĩ Thúc Bằng. Nàng không muốn rời phòng mạch và ông bác sĩ đáng mến nầy . Những khi cao hứng vui vẻ ông thường gọi nàng là con gái. Đoan Hảo rất thích. Là cô gái mồ côi, nàng rất quí những ân tình ấm áp mà gia đình bác sĩ Thúc Bằng dành cho.
Nếu nhận lời bà Thảo Trúc, Đoan Hảo có được mỗi chiều về với gia đình bác sĩ không ? Những ngày qua, nàng đã gắng bó với họ và xem nơi đó như nhà mình. Nàng không muốn rời xa. Chắc là phải ở suốt với bà Thảo Trúc, vì ban đêm bà cũng cần cô.
Sao bác sĩ Thúc Bằng lại muốn cho Đoan Hảo đi nhỉ ?
Thấy nàng đắn đo, ông lên tiếng giục :
- Thế nào, con gái ? Bằng lòng nhé ?
Bỗng dưng Đoan Hảo muốn phản kháng :
- Không, cháu muốn ở lại làm việc với bác hà.
Nét mặt bác sĩ Thúc Bằng nghiêm nghị :
- Gia đình bà Thảo Trúc đang cần cháu, Đoan Hảo à.
Đoan Hảo lắc đầu :
- Gia đình ấy sẽ tìm được y tá khác.
Giọng ông Thúc Bằng đều đều phân tích.
- Chính cháu đã săn sóc cho bà Thảo Trúc rất tốt. Cháu luôn kiên trì với người bệnh. Gia đình họ thấy rõ điều đó nên ân cần mời cháu làm việc. Cháu biết rõ tính ý bà Thảo Trúc. Có cháu làm hộ lý, họ rất yên tâm và tin rằng bà ấy sẽ mau khỏi bệnh.
Vẫn nhìn miệng bác sĩ nói, Đoan Hảo hỏi bất chợt :
- Sao lại là cháu ?
Bác sĩ Thúc Bằng cười cởi mở :
- Hỏi gì lạ thế con gái ? Bởi vì cháu đã thạo công việc. Cháu là một y tá giỏi của bác.
Đoan Hảo giận dỗi :
- Thế mà bác lại đồng ý cho cháu đi.
Bác sĩ Thúc Bằng hơi sững sờ trước câu nói của Đoan Hảo. Một lúc ông ôn tồn nói :
- Bác cần cháu, nhưng gia đình bà Thảo Trúc cũng rất cần cháu. Gia đình họ bận rộn không có ai săn sóc bà ấy. Cháu nhận là phải lắm. Bác vẫn đến đó chơi luôn. Có cần gì, cháu hãy gọi điện cho bác.
Nàng hỏi ông :
- Cháu đi, ai sẽ làm việc cho bác ?
- Bác sẽ tìm người khác, chuyện ấy không lo.
- Rồi mai mốt người ta không cần đến cháu nữa thì sao ?
Dứ dứ ngón tay vào trán Đoan Hảo, bác sĩ Thúc Bằng cười bảo :
- Toàn nói chuyện khó khăn không hà. Lúc đó, cháu sẽ trở về lại làm việc cho bác, chịu chưa ?
Đoan Hảo vẫn áy náy :
- Cháu không muốn xa gia đình bác. Hai bác đã lo cho cháu nhiều.
Bác sĩ Thúc Bằng cười, giải quyết cho Đoan Hảo.
- Ở thành phố nầy chứ có xa xôi gì. Cháu vẫn về thăm hai bác được mà.
- Để cháu hỏi ý kiến bác gái.
- Thì bác gái cũng đồng ý ngay.
Đoan Hảo vẫn ngập ngừng chưa biết quyết định thế nào.
Đến khi gia đình bà Thảo Trúc gặp nàng, khẩn khoản yêu cầu thì nàng đã xiêu lòng.
Thế là từ giã gia đình bác sĩ Thúc Bằng, Đoan Hảo đến nhà bà Thảo Trúc. Không còn đắn đo nữa, nàng bình thản lên đườn , mang theo những lời động viên của bác sĩ Thúc Bằng.
Đến đón bà Thảo Trúc và Đoan Hảo là Hạ Vũ. Nếu chàng chưa từng đến phòng mạch của bác sĩ Thúc Bằng thăm bà Thảo Trúc thì Đoan Hảo không làm sao nghĩ chàng là con bà được. Tại sao bà nhỏ bé thế kia mà lại sinh ra một chàng trai cao lớn thế nầy ? Nàng bật cười với ý nghĩ vừa lóe lên khi liếc nhìn Hạ Vũ.
Bắt gặp nụ cười tinh quái của Đaon Hảo, Hạ Vũ muốn sừng sộ, nhưng chợt thấy không nên. Vì thế, chàng thay đổi thái độ ngay.
- Rất vui mừng khi cô đồng ý về với mẹ tôi.
Trời ạ ! " Về với mẹ tôi . Trước điệu bộ kiểu cách đến khôi hài, cộng thêm câu nói đến là kỳ cục của Hạ Vũ, Đoan Hảo trố mắt nhình Hạ Vũ cố nén tiếng cười.
- Tôi đi vì công việc.
Hạ Vũ tinh ý nhận thấy nụ cười cố giấu của Đoan Hảo, chàng nhạo báng :
- Cô thích cười lắm phải không ? Gì cũng cười được. Hay thật. Chăm sóc người bệnh mà cười được à ?
Trước những lời lẽ đầy cáu gắt của Hạ Vũ, nụ cười tắt ngay trên môi Đoan Hảo. Anh chàng tiếp tục, không biết nói thật hay lay mỉa mai nàng ?
- Giá như cô cười mà có thể làm cho bao nhiêu người hết bệnh được nhỉ ?
Mặt Đoan Hảo tối sầm lại. Chua ngoa đến thế là cùng. Nhưng chua ngoa là để dành cho con gái... Hất mặt lên, nàng bảo :
- Cám ơn anh đã nhiệt tình nhắc nhở. Tôi sẽ luôn nhớ đến nhiệm vụ đối với bệnh nhân.
Thấy Đoan Hảo tỏ vẻ bất bình, Hạ Vũ gãi đầu.
- Ồ ! Cô đừng hiểu lầm. Tôi không có ý đó.
Rồi chàng nghiêng đầu ngắm nghía Đoan Hảo.
- Phải công nhận cô cười trông hay hơn. Gương mặt cô bừng sáng thế nào ấy.
Đoan Hảo muốn nổi sùng trước anh chàng dị hợm nầ . Vừa mới phê bình nàng cười đó, giờ lại...
Bực mình quá, Đoan Hảo bảo :
- Tôi sẽ không cười nữa.
Hạ Vũ tỉnh bơ nói :
- Ấy đừng, cười đi. Nhăn nhó thế nầy trông cô xấu lắm. (Vô duyên )
Qúa lắm rồi, anh chàng dám chê Đoan Hảo xấu. Cũng được. Nàng ranh mãnh đáp lại :
- Khóc cười là quyền tự do của người ta. Anh đừng bắt buộc.
- Nhưng tôi lại thích cô cười.
Không ngờ gặp kẻ ngang bướng đùa dai thế nầy, Đoan Hảo phản bác hắn ngay :
- Còn tôi sinh ra không phải để đáp ứng sở thích của anh.
Nụ cười nở trên môi Hạ Vũ. Chàng nghiêng đầu nói, vẫn với giọng bỡn cợt :
- Cô đối đáp cũng ghê nhỉ. Thôi, một không. Để đó đi. Bây giờ lo thu xếp đưa mẹ tôi về. Chúng ta còn nhiều dịp bàn cãi, phải không cô ?
Đoan Hảo đưa mắt lườm lườm Hạ Vũ. Cứ bàn cãi mà lầm.
Một lần nữa, Hạ Vũ nhắc :
- Cô chuẩn bị các thứ nhé . Chúng ta về ngay.
Đoan Hảo lẳng lặng thu xếp đồ đạc cho bà Thảo Trúc, trong khi Hạ Vũ trò chuyện cùng bác sĩ Thúc Bằng.
Đến nhà bà Thảo Trúc, Đoan Hảo được đón tiếp rất niềm nở. Dù sao nàng cũng ý thức rõ thân phận mình. Một y tá chăm sóc sức khỏe bệnh nhân tại nhà. Mong rằng cuộc sống mới nơi đây luôn thoải mái với nàng.
Buổi sáng đầu tiên trong ngôi biệt thự sang trọng nầy , Đoan Hảo vẫn dậy sớm theo thói quen. Sau khi làm vệ sinh xong, Đoan Hảo đến phòng bà Thảo Trúc. Bà còn ngủ. Nàng rón rén rời khỏi phòng.
Căn phòng im ắng lạ thường. Mỗi người đều có một thế giới riêng tư. Dù có thức dậy rồi cũng không ai làm náo động bầu không khí vắng lặng vốn chỉ toàn người lớn.
Một mình không biết làm gì với thời gian trống vắng nầy, Đoan Hảo cứ đi tới đi lui trong phòng. Nàng đang ở trong một căn phòng xinh xắn và đầy đủ tiện nghi. Đêm ngủ một mình, nàng cảm thấy nhớ bà Thúc Bằng. Bà như người mẹ luôn quan tâm đến nàng.
Bà Thúc Bằng cũng động viên Đoan Hảo đến đây :
- Cũng giống như cháu làm việc ở phòng mạch của bác trai vậy thôi.
- Nhưng làm việc với bác sĩ Thúc Bằng, cháu thấy dễ chịu hơn.
- Ở đó cũng dễ chịu vậy.
- Cháu không được về đây.
Bà Thúc Bằng vuốt tóc Đoan Hảo, mỉm cười :
- Cháu làm như đi luôn không bằng. Sẽ trở về chứ. Rồi bệnh nhân của cháu sẽ khỏi bệnh.
Không biết bao giờ bà Thảo Trúc mới khỏi bện . Riêng Đoan Hảo thì chỉ muốn về thăm ông bà bác sĩ Thúc Bằng ngay. Hai người đã giúp đỡ cưu mang nàng trong suốt thời gian qua. Sống trong tình thương của hai ông bà, Đoan Hảo đã nguôi ngoa . Dù vết thương lòng còn đau, nhưng nàng đã lấy lại niềm tin và cố vươn lên trong cuộc sống.
Đoan Hảo hy vọng rằng chỉ ở đây một thời gian ngắn, bà Thảo Trúc khỏi bệnh, nàng sẽ được trở về. Ngày đầu tiên mới đến mà nàng lại mong rời khỏi đây. Nàng cười thầm về sự nghĩ vớ vẩn của mình.
Đoan Hảo đứng lên, mở toang cánh cửa sổ, nhìn ra ngoài trời . Thật là thú vị khi cửa phòng nàng ngó ra ngay vườn hoa rực rỡ của ngôi biệt thự.
Trời sáng hẳn. Mặt trời vừa nhô lên, trải xuống một màu hồng tươi thắm . Đoan Hảo nghe rỏ tiếng chim hót thánh thót trên vòm cây xanh.
Đang mãi mê với khung cảnh bên ngoài, Đoan Hảo chợt giật mình khi có tiếng gọi :
- Cô Đoan Hảo ! Bà chủ gọi kìa.
Đoan Hảo hấp tấp chạy nhanh. Chỉ một loáng là tớ . Phòng bà nằm sát cạnh bà Thảo Trúc. Vừa trông thấy nàng, giọng bà đã cáu gắt :
- Mới sáng sớm, cô đã đi đâu ? Tôi cần mà không thấy cô.
Lại bắt đầu trách cứ. Đoan Hảo đã chán ngấy những người bệnh khó tính như bà Thảo Trúc. Nàng chưa kịp trả lời thì bà đã bồi thêm :
- Chả bù với lúc ở phòng mạch của bác sĩ Thúc Bằng, lúc nào cô cũng ở bên cạnh tôi.
Đoan Hảo lên tiếng phân trần :
- Khi nãy cháu có đến, nhưng thấy bác còn ngủ nên cháu đi ra ạ.
Bà Thảo Trúc cau có :
- Ngủ hả ? Cô thừa biết bệnh hoạn như tôi thì có ngủ nghê gì được nhiều đâu.
Thật là phiền toái cho Đoan Hảo. May mà bà Thảo Trúc không bị bệnh gì trầm trọng. Bà bị đau khớp, đau thần kinh tọa, thỉnh thoảng bị nhức đầ . Đoan Hảo khốn khổ với bà lúc ở phòng mạch của bác sĩ Thúc Bằng rồi và bây giờ về đây nữa sao ?
Bà rên rỉ về những cơn đau nhức triền miên, cứ hay dằn vặt về chứng bệnh của mình và có cảm giác bị bỏ rơi.
Như không chú ý đến sự cáu bẩn của bà Thảo Trúc, Đoan Hảo ngồi xuống bên cạnh bà hỏi khẽ :
- Hôm nay, bác cảm thấy trong người thế nào ? Có đỡ nhiều không ?
Giọng bà hơi dịu lại, nhưng vẫn là lời than vãn.
- Cũng vẫn còn đau nhức, cô a.
- Hôm nay, cháu tiếp tục xoa bóp cho bác và hướng dẫn bác tập đi lại.
Bà Thảo Trúc khoát tay từ chối.
- Thôi đừng bắt tôi đi lại làm gì. Tôi mệt mỏi lắm.
Đoan Hảo cười, chìu lòng bà :
- Nếu bác không đồng ý thì thôi vậy.
Tuy nói thế, nhưng nàng tin rằng sẽ thuyết phục được bà.
Đoan Hảo giúp bà làm vệ sin , chuẩn bị mọi thứ rồi lo cho bà ăn sáng thật chu đáo . Sau đó là đến việc thăm khám sức khỏe, đo huyết áp cho bà, tiêm thuốc và lấy thuốc đưa cho bà uống.
Dì Tám là người giúp việc của gia đình bà Thảo Trúc đến mời Đoan Hảo dùng bữa điểm tâm. Ngạc nhiên vì sự đối đãi quá lịch thiệp, Đoan Hảo bước theo dì Tám.
Cả nhà quây quần bên bàn ăn với bửa điểm tâm khá thịnh soạn. Mì vàng ăn với lẩu thập cẩm nghi ngút khó , lại còn có cả bánh ngọt và cà phê sữa.
Các thành viên trong gia đình, Đoan Hảo điều biết mặt. Ông Kỳ Lâm là chồng bà Thảo Trúc. Hai anh em Hoàng Lĩnh, Hạ Vũ. Có một cô gái mà Đoan Hảo chưa biết, vì cô ta chưa đến phòng mạch của bác sĩ Thúc Bằng lần nào.
Mọi người đều đổ dồn mắt nhìn Đoan Hảo. Một thành viên mới lạ. Nàng bối rối, trong khi ông Kỳ Lâm nói to, đúng giọng điệu của một người quen chỉ huy.
- Kìa cô Đoan Hảo ! Ngồi vào ghế đi. Tất cả cùng ăn sáng nhanh lên đi rồi việc ai nấy làm.
Đoan Hảo nhanh chóng ngồi vào chiếc ghế còn bỏ trống. Nàng nhìn sang, thấy Hạ Vũ ngồi cạnh và cô gái đối diện thì ngó nàng đăm đăm.
Đoan Hảo ngơ ngác. Cô ta là ai ? Có phải con bà Thảo Trúc không ? Sao chưa hề thăm mẹ lần nào ?
Như đọc được sự thắc mắc trong đôi mắt Đoan Hảo, Hạ Vũ lịch sự lên tiếng.
- Hai cô gái chào nhau đi. Đây là Trúc Mai, em gái út của tôi. Cô chưa biết phải không ? Còn đây là Đoan Hảo, người chăm sóc sức khỏe cho mẹ . Em cần phải biết nghe Trúc Mai.
Trúc Mai nhoẻn miệng cười, để lộ hàm răng trắng bóng :
- Em đang biết đây, ông anh ạ.
Hạ Vũ tinh nghịch hỏi :
- Biết để làm gì, em có biết không ?
Rồi không để Trúc Mai trả lời, Hạ Vũ tiếp với vẻ pha trò :
- Chắc chắn là khi em sổ mũi, nhức đầu sẽ phải nhờ đến bàn tay lương y của Đoan Hảo đấy.
Trúc Mai nghểnh cô lên, cãi lại anh :
- Nè, em không thèm sổ mũi, nhức đầu đâu. Anh ham bệnh vặt thì có.
Hạ Vũ trợn mắt :
- Trời đất ! Bệnh mà ham hả ? Em đừng có xuyên tạc anh nhé.
Mặc cho hai anh em cãi cọ nhau, ông anh Hoàng Lĩnh vẫn bình thản ăn , nhưng nét mặt thì lầm lì khó thân thiện.
- Thôi ăn đi, ngồi đó cãi hoài. Bộ dư thời giờ lắm hả ?
Nghe ông Kỳ Lâm nghiêm nghị rầy rà, Trúc Mai le lưỡi với Đoan Hảo. Nàng chợt phì cười và cũng vội im bặt khi nhớ đến Hạ Vũ đang ngồi bên cạnh. Liếc xem phản ứng của anh chàng rồi nàng cúi xuống cầm đũa gắp những sợi mì vàng óng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.