Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 180 bài ] 

Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi - Hàn Tiểu Đình

 
Có bài mới 15.12.2012, 11:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 18.10.2012, 21:51
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 285
Được thanks: 2836 lần
Điểm: 25.01
Có bài mới [Xuyên không] Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi - Hàn Tiểu Đình - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi


Tác giả: Hàn Tiểu Đình.

Converter: Ngocquynh520

Edit: Diễm mỗ

Thể loại truyện: Cổ đại, Hài, sạch, sủng.

Tình trạng: Đã hoàn.

images


Giới thiệu


Hoàng đế lười biếng, biết rõ ngươi lười nhác, ngươi nhỏ mọn, ngươi gi­an trá.

Nhưng ngươi không thể ức hiếp lên đầu ta nha?

Ta muốn phản kích! Cổ Lạc Nhi ngửa mặt lên trời kêu to.

Từ nay về sau, hoàng cung gà bay chó nhảy, không còn những ngày yên tĩnh.

Hắn đường đường là một đế vương, thiên hạ độc tôn.

Lại luôn cam chịu trong tay nàng.

Hắn không cam tâm? Rất không cam tâm!?

Nhưng vì sao lại gánh hết những gì nàng gây ra?

Lòng của hắn càng ngày càng lún sâu vào…


Mục lục

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1   -   Chương 2 + Chương 3   -   Chương 4
Chương 5   -   Chương 6
Chương 7   -   Chương 8
Chương 9   -   Chương 10
Chương 11 + Chương 12
Chương 13   -   Chương 14
Chương 15   -   Chương 16
Chương 17   -   Chương 18
Chương 19   -   Chương 20
Chương 21   -   Chương 22
Chương 23   -   Chương 24
Chương 25   -   Chương 26
Chương 27   -   Chương 28
Chương 29   -   Chương 30
Chương 31   -   Chương 32
Chương 33   -   Chương 34
Chương 35   -   Chương 36
Chương 37   -   Chương 38
Chương 39   -   Chương 40
Chương 41   -   Chương 42
Chương 43   -   Chương 44
Chương 45   -   Chương 46
Chương 47   -   Chương 48
Chương 49   -   Chương 50
Chương 51   -   Chương 52
Chương 53   -   Chương 54
Chương 55   -   Chương 56
Chương 57   -   Chương 58
Chương 59   -   Chương 60
Chương 61   -   Chương 62
Chương 63   -   Chương 64
Chương 65   -   Chương 66
Chương 67   -   Chương 68
Chương 69   -   Chương 70
Chương 71   -   Chương 72
Chương 73   -   Chương 74
Chương 75   -   Chương 76
Chương 77   -   Chương 78
Chương 79   -   Chương 80
Chương 81   -   Chương 82
Chương 83   -   Chương 84
Chương 85   -   Chương 86
Chương 87   -   Chương 88
Chương 89   -   Chương 90
Chương 91   -   Chương 92
Chương 93   -   Chương 94
Chương 95   -   Chương 96
Chương 97   -   Chương 98
Chương 99   -   Chương 100
Chương 101   -   Chương 102
Chương 103   -   Chương 104
Chương 105   -   Chương 106
Chương 107   -   Chương 108
Chương 109   -   Chương 110
Chương 111   -   Chương 112
Chương 113   -   Chương 114
Chương 115   -   Chương 116
Chương 117   -   Chương 118
Chương 119   -   Chương 120
Chương 121   -   Chương 122
Chương 123   -   Chương 124
Chương 125   -   Chương 126
Chương 127   -   Chương 128
Chương 129   -   Chương 130
Chương 131   -   Chương 132
Chương 133   -   Chương 134
Chương 135   -   Chương 136
Chương 137   -   Chương 138
Chương 139   -   Chương 140
Chương 141   -   Chương 142
Chương 143   -   Chương 144
Chương 145   -   Chương 146
Chương 147   -   Chương 148
Chương 149   -   Chương 150
Chương 151   -   Chương 152
Chương 153   -   Chương 154
Chương 155   -   Chương 156
Chương 157   -   Chương 158
Chương 159   -   Chương 160
Chương 161   -   Chương 162
Chương 163   -   Chương 164
Chương 165   -   Chương 166
Chương 167   -   Chương 168
Chương 169   -   Chương 170
Chương 171   -   Chương 172
Chương 173   -   Chương 174
Chương 175   -   Chương 176
Chương 177   -   Chương 178
Chương 179   -   Chương 180



Đã sửa bởi Diễm Mỗ lúc 20.08.2014, 19:02, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.12.2012, 11:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 18.10.2012, 21:51
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 285
Được thanks: 2836 lần
Điểm: 25.01
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi - Điểm: 21
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Xuyên đến cổ đại.

Nắng sớm chiếu lên tấm rèm màu trắng. Ngoài cửa sổ, truyền đến âm thanh người lao công quét dọn, bên trong phòng lại có vẻ đặc biệt yên tĩnh.

Cổ Lạc Nhi nằm trên giường đơn của mình, say sưa mộng đẹp.

Đột nhiên, tiếng chuông đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường vang lên mãnh liệt.

"Reng reng reng. . . . . ."

"Reng reng reng. . . . . ."

Ngay cả rèm cửa như cũng không chịu nổi tạp âm bất thình lình, thoáng chút run rẩy.

Cổ Lạc Nhi trở mình, dùng chăn che kín đầu, tiếp tục tiến vào mộng Chu Công, không thèm để ý đến đồng hồ báo thức không chịu dừng lại kia.

Đồng hồ báo thức còn đang lớn tiếng hoan xướng, lại có tiếng chuông điện thoại vang lên, cực kỳ chói tai.

Cổ Lạc Nhi thở dài, mắt ngái ngủ mông lung bò dậy, một tay với lấy điện thoại, tay kia thuận tiện tắt đồng hồ báo thức.

Đồng hồ báo thức yên tĩnh trở lại.

Trong điện thoại di động truyền đến giọng nói thấm thía của mẹ.

"Lạc Nhi, con vẫn chưa rời giường phải không? Nhanh thức dậy học thuộc từ đi, cuối tuần phải thi Toefl. Năm nay vô luận thế nào con cũng phải xuất ngoại đó."

"Biết ạ, con đang học đây, không trò chuyện nhiều với mẹ được."

Cổ Lạc Nhi gập điện thoại lại, tiếng mẹ thao thao bất tuyệt luẩn quẩn trong không trung.

Aiz, cha me mong muốn nàng ra nước ngoài học, bởi bọn họ muốn tranh thể diện với đồng sự và bạn bè. Nhưng Cổ Lạc Nhi tuyệt không muốn xuất ngoại.

Xuất ngoại có gì tốt đâu, đối với xuất ngoại nàng không có hứng thú chút nào.

Nàng yêu mến lịch sử, yêu mến nghiên cứu tất cả về cổ đại Trung Quốc.
  
Cổ Lạc Nhi dụi dụi mắt, mở sổ ghi chép ra, nhìn xem hôm nay mình sẽ phải làm những gì.

Mới nhìn thoáng qua, đầu Cổ Lạc Nhi liền bắt đầu âm ỉ đau.

Hôm nay có một hạng mục thí nghiệm lớn phải làm, cái này phải làm gần cả ngày. Tệ hơn là, nàng phi thường chán ghét hạng mục thí nghiệm này.

Nàng học Sinh vật, nhưng nàng vốn không hề thích chuyên ngành này. Đều do cha mẹ, nói là học chuyên ngành sinh vật dễ dàng xuất ngoại, bất kể như thế nào cũng không chịu để nàng học chuyên ngành lịch sử mà nàng thích. Tương lai làm chuyên gia lịch sử học của nàng cứ như vậy bị bóp chết từ trong trứng nước.

Năm nay là năm cuối của Đại học, hôm nay phải làm hạng mục thí nghiệm, liên quan đến luận văn tốt nghiệp, liên quan đến vấn đề nàng có thể lấy được bằng tốt nghiệp hay không, tuyệt đối không thể qua loa được.

Cổ Lạc Nhi lại thở dài, lật tiếp một trang nữa. Càng xem, mặt Cổ Lạc Nhi càng suy sụp đến lợi hại.

Sau khi hoàn thành thực nghiệm, nàng phải cùng với một người bạn đi tới chỗ hẹn. Bởi vì có một chàng trai mãnh liệt theo đuổi cô ấy, cô ấy cũng không khước từ tình cảm của cậu ấy được, đành phải hẹn gặp một lần.

Nói hết lời nhất định phải lôi nàng đi cùng, tuyên bố rõ muốn để nàng làm lá chắn.

Sau đó, nàng còn phải đi dạy kèm.

Phần dạy kèm này vốn của một người bạn cùng lớp làm, trong khoảng thời gian này bạn ấy lại đi thực tập, sợ làm chậm trễ con nhà người ta, năn nỉ nàng dạy thay vài tuần.

Lại sau đó nữa, nàng còn phải chuẩn bị thi biện luận vào ngày mai. Nói thật, nàng thật sự chán ghét cái trò biện luận nhàm chán này, tranh luận đều là những thứ viển vông, có ý nghĩa gì cơ chứ?

Nhưng nàng lại âm kém dương sai bị bầu làm đại diện cho lớp, không thể không kiên trì tham gia.

Cổ Lạc Nhi "Bộp" một tiếng khép lại cuốn sổ, ném lên trên giường.

Chán nản nghĩ, vì sao từ nhỏ đến lớn, nàng luôn phải làm những việc nàng không muốn? Vì sao lại luôn phải sống vì người khác?

"Không, " Cổ Lạc Nhi lớn tiếng gào to, "Ta muốn lười biếng, ta không muốn làm những chuyện chán ghét này nữa, ta muốn sống cuộc sống của chính mình."

Đây là tiếng kêu gào phát ra từ nội tâm.

Hơn mười năm rồi, nàng cuối cùng cũng kêu lên tiếng lòng của mình.

Tiếng gầm nhanh chóng khiến không khí mở ra một vòng xoáy vĩ đại. Lạ thật, sao nàng lại không thể nhìn thấy mọi thứ thế này?

Giường của nàng, đồng hồ báo thức quấy nhiễu giấc ngủ người khác, còn có cuốn sổ chán ghét kia, cái gì cũng không thấy.

Trước mắt nàng, từng tia sáng màu trắng kì dị hiện lên, sáng ngời nhưng lại không chói mắt.

Nàng đang bị sao vậy?

Rõ ràng vừa rồi nàng đang ngồi trên giường mà.

Hào quang nhanh chóng lưu chuyển, nàng giống như bị vây quanh trong vòng xoáy đang vun vút xoay tròn.

Nàng đang bị sao vậy? Rốt cuộc nàng đang ở nơi nào?

Cổ Lạc Nhi nóng nảy, lên tiếng kêu to: "Thả ta ra ngoài."

Giống hiểu lời nàng nói, vòng xoáy bỗng nhiên dừng xoay.

Yên lặng một lát, hào quang trước mắt tỏa khắp nơi, bạch quang hóa thành ngàn vạn giọt quang ảnh nhỏ vụn, tan ra, mở ra bốn phía.

Giống như pháo hoa rơi đầy trời, lại giống như mưa sao băng, tráng lệ rực rỡ.

Cổ Lạc Nhi nhìn mà ngây người.


Đã sửa bởi Diễm Mỗ lúc 03.09.2014, 17:32, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.12.2012, 11:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 18.10.2012, 21:51
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 285
Được thanks: 2836 lần
Điểm: 25.01
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ái phi, trẫm thật sự không mệt mỏi - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Hoàng thượng dường như rất mệt mỏi.

Nàng cảm thấy mình giống như tiên tử, trên không trung thuận gió bay lên, trên người của nàng lại phát ra hào quang.

Ặc? Tiên tử? Không trung?

Lúc này Cổ Lạc nhi mới phát hiện, toàn thân nàng đang lơ lửng trong không trung, hơn nữa thân thể còn như vật rơi tự do lao nhanh xuống dưới.

Nàng sợ tới mức thất thanh thét chói tai.

Trong đầu còn duy nhất một ý niệm,  nàng đang ở lầu 7, nếu té xuống dưới, không chết cũng trở thành tàn phế.

Cổ Lạc nhi nhắm mắt lại, không dám nhìn xuống.

Nàng nghe thấy tiếng thét the thé của chính mình phá vỡ không gian yên ắng, sau đó chợt ngừng, lưu lại ở bên tai. Nàng đã tiêu rồi sao? Sao nàng không cảm thấy đau đớn?

Dưới thân mềm mềm, ấm ấm , giống như ngồi trên một cái nệm to vô cùng thoải mái.

Cổ Lạc nhi ngừng thét, thử thăm dò mở mắt ra.

Vừa mở to mắt, đã nhìn thấy một gương mặt tuấn dật phi phàm ở trước mặt nàng, cách mặt của nàng không đến nửa thước.

Khuôn mặt người này thật tuấn tú, đôi mắt đen nhánh đang dò xét nhìn nàng.

Cổ Lạc nhi đối diện với cặp mắt kia, vừa vặn trông thấy trong mắt có một tia sáng lóe lên.

Ánh sáng tới quá nhanh, nàng căn bản không thấy rõ, cơ hồ cho rằng nàng đang ảo giác.

Bởi vì, trong nháy mắt, đối diện với vẻ đẹp trước mặt, đồng tử của nàng liền trở nên mê muội lơ mơ, như  được phủ bằng một tầng sương mù, lại giống như bộ dạng chưa tỉnh ngủ.

Đây, là tình huống gì? Nàng đang nằm mơ sao?

Cổ Lạc nhi hung hăng véo chính mình một cái, đúng là không đau mà, quả nhiên nàng đang nằm mơ.

Nhưng biểu tình trên mặt soái ca sao lại kỳ quái như vậy?

Lông mày của hắn dữ dội nhảy lên một cái, môi khẽ nhếch, giống đang hít vào, bộ dạng trông rất thổng khổ.

“Ngươi làm sao vậy?”

Cổ Lạc nhi bất chấp tình cảnh của mình, niềm nở hỏi hắn.

Soái ca mở miệng: “Ngươi véo trẫm thật đau.”

Thanh âm trầm thấp, rất có từ tính, mang theo vài phần tức giận, lại có vài phần mệt mỏi.

Cổ Lạc Nhi chưa từng được nghe thanh âm dễ nghe như thế, thanh âm kia có một đạo lực trí mạng  xuyên thấu, giống như thẩm thấu vào trong lòng người.

Nàng cũng chưa từng gặp qua dung mạo tuấn mỹ thế này, nói là tuấn mỹ, nhưng không hề mất đi cương khí.

Cổ Lạc nhi có chút hoảng hốt, kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời đã quên phản ứng.

Bên tai lại truyền đến vô số thanh âm ầm ĩ.

“Hoàng thượng, ngài không có việc gì chứ?”

“Đây là chuyện gì? Yêu nữ to gan, dám ngồi trên người hoàng thượng, còn không mau xuống.”

“Yêu nữ, ngồi trên người hoàng thượng chưa nói, còn dám véo long thể của hoàng thượng, đúng là không muốn sống nữa.”

Cổ Lạc nhi bị những âm thanh này làm cho hoàn hồn, nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện, hóa ra mình đang ngồi ở trên người vị soái ca trước mặt.

Mà tay phải của nàng, vừa rồi tự véo, đang đặt ở trên đùi soái ca.

Thì ra vừa rồi nàng véo không phải là mình, mà là soái ca, thảo nào không cảm thấy đau.

Cổ Lạc Nhi là một đứa trẻ hiểu lễ phép, vội vàng giải thích với soái ca.

“Thực xin lỗi, ta không cố ý, vừa rồi là nhầm lẫn, còn tưởng rằng đang véo chính mình.”

Soái ca đảo mắt khinh thường, ngửa đầu về phía sau, tựa lưng vào chỗ dựa trên giường, nhắm mắt lại, không thèm quan tâm đến lý lẽ của nàng.

Cổ Lạc Nhi cũng trợn mắt với hắn.

Gì chứ, thật sự nàng không cố ý, bộ dạng của hắn là có ý gì chứ?

Bên tai lại truyền tới thanh âm ầm ĩ.

“Yêu nữ, dám bất kính với hoàng thượng.”

“Yêu nữ, còn không mau bò xuống.”

Cổ Lạc Nhi chợt nhớ lại, mình vẫn còn đang ngồi trên người soái ca, vội vàng nhảy xuống khỏi người hắn.

Đưa mắt nhìn chung quanh, Cổ Lạc Nhi phát hiện mình đang đứng giữa một hoa viên.

Cảnh vật trong hoa viên được bố trí khá nghệ thuật.

Núi giả lương đình, cầu nhỏ nước chảy, kỳ hoa dị thảo, những thứ lâm viên cần có đều có, mà cấu tứ lại sáng tạo, phối hợp lại vô cùng làm người ta cảnh đẹp ý vui.

Bên cạnh nàng, dưới tàng cây Hạnh hoa nở rộ, một chiếc giường được đặt ở nơi đó, soái ca vừa bị nàng véo đã vững vàng nằm nghiêng ngủ trên giường.

Cổ Lạc nhi hơi hiểu ra, vừa rồi nàng nhất định té xuống từ trên không trung , nhưng mà té lên trên người vị soái ca này, cho nên mới không bị thương.

Chung quanh nàng, có mấy người như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào nàng, trong mắt đều là vẻ đề phòng.

Trong miệng bọn họ không còn kêu gào, cũng không dám tự mình tiến gần đền người nàng, đại khái là không biết chính xác lai lịch của nàng, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Trực giác Cổ Lạc nhi mách bảo nơi này không bình thường.

Nàng đang ở nơi nào?

Đúng rồi, những người trước mắt đang mặc, đều là trang phục cổ nhân.

~~

Chương 3: Vô Ưu quốc.

Soái ca nằm ở trên giường cũng vận y phục cổ trang.

Còn có, vừa rồi soái ca tự xưng là “Trẫm” , mà những người này lại luôn mồm gọi hắn là hoàng thượng, chẳng lẽ là nàng bị vòng xoáy kia đưa đến hoàng cung thời cổ đại?

Nếu là sự thật, vậy thì đây là triều đại nào? Nhìn trang phục thì nàng không thể đoán được.

Trường bào với tay áo dài, tóc dài đã búi lên, chính xác là trang phục của cổ nhân. Nhưng cụ thể, không hề giống với bất cứ triều đại nào.

Nàng rất thích lịch sử, đã từng có một lần, nảy sinh hứng thú say mê với phục sức của các triều đại, nghiên cứu qua một lần.

Thế nhưng, kiểu dáng trang phục của những người trước mắt nàng chưa từng nhìn thấy, giống như kết hợp giữa Hán triều và Đường triều vậy.

Soái ca là hoàng đế, vậy những kẻ xung quanh này là thái giám ư?

Thật lạ lùng.

Cổ Lạc Nhi không tin được mà nhéo mình một cái, đau quá.

Lúc này nàng mới thật sự nhéo trên người mình, hơn nữa, nàng đúng là không phải đang nằm mơ.

Một thái giám bộ dáng đầu lĩnh tiến đến trước giường ngủ, cúi người xuống, cung kính hỏi: “Hoàng Thượng, người xem nên xử lí thế nào?”

Soái ca ngay cả mí mắt cũng lười động, miễn cưỡng mà thuận miệng gạt ra hai chữ.

“Tiên phi.”

Dường như lúc nói ra hai chữ này khiến hắn mất rất nhiều khí lực.

Cổ Lạc Nhi không hiểu ý tứ của hắn, ý hắn là sẽ cho một Tiên phi gì đó đến xử lý nàng sao?

Tất cả thái giám đều thay đổi sắc mặt, đồng loạt quỳ xuống trước Cổ Lạc Nhi.

Trong miệng cao giọng xướng lên: “Chúc mừng nương nương, nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

Cổ Lạc Nhi lại càng hoảng sợ, vội nhảy lên trên giường của soái ca rồi chui ra đằng sau, tránh những người này.

Nàng không quen người khác quỳ xuống trước nàng.

Hai tay loạn xạ quơ quơ, trong miệng kêu lên: “Này, các người đừng quỳ mà, đứng lên đi. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cục diện này quá rối loạn, hôm nay nàng gặp phải quá nhiều chuyện lộn xộn rồi, ngàn vạn lần đừng kích động nàng nữa.

Đám thái giám nghe lời của nàng, đồng thanh mà nói: “Đa tạ nương nương.”

Lúc này mới đứng lên.

Cổ Lạc Nhi chăm chú nhìn soái ca phía trước, thấy hắn vẫn nhắm hai mắt như cũ, an tĩnh trên giường, dáng vẻ dường như đang ngủ.

Không khỏi kinh ngạc, người này, thật đúng là đủ trấn định nha.

Nói cho cùng cũng là hoàng đế, đúng là không giống người thường.

Một người sống như nàng từ trên trời rơi xuống, ngã lên người hắn, hắn lại thờ ơ, còn còn có thể an tâm ngủ ngon.

Trong lòng không khỏi có chút khó chịu.

Đại mỹ nữ như nàng ngã lên người hắn, thế nhưng ngay cả một chút biểu hiện kinh hãi hắn cũng không có.

Nàng không dám nói chính mình khuynh quốc khuynh thành, nhưng soái ca theo đuổi nàng cũng không phải là ít nha.

Chẳng lẽ, hậu cung nhiều mỹ nữ quá, thẩm mỹ của soái ca mệt rồi?

Thái giám đầu lĩnh tiến đến trước mặt soái ca, xin chỉ thị.


“Hoàng thượng, Tiên phi nương nương an cư nơi nào?”

Soái ca không lên tiếng.

Thái giám đầu lĩnh hỏi liền hai lần, soái ca vẫn không nói một lời.

Thái giám đầu lĩnh đành phải đứng lên, thở dài, kêu người khác đem đến một cái ghế, đặt trước mặt Cổ Lạc Nhi.

Nói: “Nương nương, mời người ngồi xuống. Đợi hoàng thượng tỉnh dậy sẽ an bài chỗ ở của người.”

Cổ Lạc Nhi ngạc nhiên hỏi: “Sao các người lại gọi ta là nương nương?”

Thái giám đầu lĩnh cung kính đáp: “Hồi nương nương, vừa rồi hoàng thượng sắc phong nương nương thành Tiên phi, nương nương người cũng đã nghe thấy mà.”

Cổ Lạc Nhi bỗng nhiên tỉnh ngộ, thì ra hai chữ “Tiên phi” của hắn có ý nghĩa này.

Lời nói này đã đủ đơn giản rồi, thật là thiệt thòi cho những thái giám này có thể hiểu được lời của hắn.

Nhưng nhưng, nàng cũng không muốn làm Tiên phi gí đó đâu.

Cổ Lạc Nhi nhảy đến trước giường của soái ca, kêu lên: “Hoàng thượng, người tỉnh lại, ta có lời muốn nói với người.”

Đến địa bàn của người ta, nàng phải tôn trọng người ta, lên tiếng kêu hoàng thượng cũng là thích hợp rồi.

Bọn thái giám đều bị thái độ tùy tùy tiện tiện của nàng làm cho kinh ngạc, ai dám trước mặt hoàng thượng mà vô lễ như vậy chứ.

Nhưng lại khiếp sợ lai lịch kỳ lạ cùng với thân phận của nàng, nên không dám khuyên bảo gì cả.

Soái ca thư thái chìm trong giấc ngủ của hắn, ngoảnh mặt làm ngơ với kêu gọi của Cổ Lạc Nhi.

Cổ Lạc Nhi không vừa ý, hắn để nàng làm phi tử của hắn thật sao? Cũng không phải cho nàng chức quan để kiếm ít tiền hoa hồng.

Phi tử là vợ của hắn nha, lại còn là vợ bé nữa chứ, nàng đâu có liên quan.

Cúi người xuống, kề bên lỗ tai của soái ca mà kêu to: “Hoàng thượng.”

Soái ca cuối cùng nhíu nhíu mày, nói một chữ.

“Ồn.”

Cổ Lạc Nhi thiếu chút nữa té xỉu.

Đã từng thấy người lười, nhưng chưa thấy kẻ nào lười đến vậy, ngay cả lời cũng không nỡ nói nhiều thêm một lời.


Đã sửa bởi Diễm Mỗ lúc 03.09.2014, 17:59.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 180 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Aizumi, Huỳnh thị ánh Hoa, Kanila64, Katelee, meomeomeomy, na na nguyễn, PhươngThảo, Trucninina, ú nu ú nù và 376 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.