Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 

Hải Quân - Áo Thủy Thủ 90

 
Có bài mới 31.08.2012, 02:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 03.04.2012, 11:23
Bài viết: 17
Được thanks: 48 lần
Điểm: 14.88
Có bài mới [Đoản văn - SE] Hải Quân - Áo Thủy Thủ 90 - Điểm: 38
Hải Quân – p1

Tác giả:  Áo thủy thủ 90
Convert: Sâu lười muội muội - Edit: Túy Lạc Hoa



Năm đó tám tuổi, tôi được cha mẹ đón từ nhà bà ngoại trở về.

Chưa quen cuộc sống trong thôn, còn có điểm không biết phải làm sao, người càng thêm hướng nội.

Lúc này, Hải Quân trở thành bạn cùng tôi chơi đùa.

Hải Quân là cháu của thím ba cách vách. Từ nhỏ, thể chất của ba ba Hải Quân yếu ớt nhiều bệnh, thân thể cũng gầy nhỏ, cả ngày càng không ngừng ho khan, mãi cho đến hơn ba mươi tuổi, mới cưới một người phụ nữ Tứ Xuyên thần kinh có chút vấn đề, cuối cùng cũng đem chung thân đại sự giải quyết.

Sau khi kết hôn một năm, thì có Hải Quân, năm thứ ba lại có em gái Hải Bình.

Một trai một gái, theo như nông thôn nói là một chữ “tốt”, nhưng đối với Hải Quân mà nói, chữ “tốt” này đã có hương vị chua xót.
Từ lúc bắt đầu hiểu chuyện, nhà bọn họ luôn sống trong tiếng mắng chửi.

Ba ba cơ thể yếu nhiều bệnh, mẹ lại là một người bệnh thần kinh, một nhà bốn người, ăn mặc chi phí đều phải phụ thuộc, trong gia tộc liền không có địa vị. Người trong gia tộc thường đem mẹ của Hải Quân ra trút giận, ầm ĩ, thường thường là mẹ của Hải Quân mẫu mẹ chịu thiệt.

Hải Quân so với tôi nhỏ hơn hai tuổi, vả lại bối phận cũng nhỏ hơn tôi, gọi tôi là chú Minh Minh. Tôi đến khiến cho bản tính trẻ thơ của Hải Quân sục sôi.

(Hờ.. tên Minh Minh làm ta nhớ đến Tạ Minh Minh.. )

Nó mang theo tôi đi khắp thôn, giới thiệu trong thôn có bao nhiêu gia đình, trong nhà có bao nhiêu người, tên phân biệt gọi là gì.
Tôi thực kinh ngạc, Hải Quân tuổi còn nhỏ vậy mà nhớ rõ được nhiều như thế.

Về đến nhà, tôi đem những điều này nói với ba ba, số người và tên dĩ nhiên không sai chút nào.

Ba ba nói: “Hải Quân là một đứa trẻ thông minh, chỉ tiếc là sinh nhầm nhà.”

Có đôi khi, Hải Quân mang tôi đi tìm trẻ con xấp xỉ tuổi nhau trong thôn chơi đùa, nhưng bọn trẻ trong thôn giống như thực bài xích nó. Vì thế, nó liền lôi kéo tôi cố gắng đến gần bọn họ.

Có một ngày, bọn trẻ kia đang chơi trò diều hâu bắt gà con, thấy bọn tôi lại gần, có một thằng nhóc liền kêu lên: “Cút, quỷ* Tứ Xuyên, mày không được chơi cùng chúng tao.”

(* Nguyên văn: Lão Tứ Xuyên, ‘lão’ – tiếng Quảng Đông: thường có ý khinh thường hay đùa cợt)

Bởi vì mẹ của Hải Quân là người Tứ Xuyên, khi đó, phụ nữ Tứ Xuyên gả đến chỗ chúng tôi không có địa vị, cưới người Tứ Xuyên thông thường đều là nhà nghèo, cưới không được vợ, rơi vào đường cùng mới tìm đến phụ nữ Tứ Xuyên.

Tâm tình của người lớn phản ánh lên người bọn trẻ, bọn trẻ tự nhiên cũng hiểu được Hải Quân là một ngoại tộc.

(Sr.. ta chen vào một chút, mọi người có thể không đọc cũng không sao.

Mọi người thấy bọn trẻ “hay” chưa? Hay nói đúng hơn là những người được gọi là người lớn, nói xa hơn một chút nữa chính là nhưng người tự cho mình hơn người ấy?

Xung quanh chúng ta cũng không ít người có suy nghĩ như bọn chúng đâu. Ngoại tộc thì sao? Người điên thì sao? Người có bệnh thì sao? Không phải đều là con người? Sao lại phân biệt đối xử như thế? Đôi khi cả chính gia đình, người thân cũng không thể là bến bờ cho họ nương tựa.. thử hỏi xã hội còn nơi nào, còn ai có thể chấp nhận họ.. Đã không ít chuyện thương tâm xảy ra vì những quan điểm như thế..

Nếu đặt mình vào hoàn cảnh những con người tội nghiệp đó.. bạn có bao nhiêu thương tâm? Có bao nhiêu tuyệt vọng cùng thống khổ chứ???)

Hải Quân không có tức giận, nó mang trên mặt nụ cười lấy lòng, nói: “Minh Minh không phải người Tứ Xuyên đâu, tao không cùng tụi bây chơi, để Minh Minh chơi cùng tụi bây được không?”

Sự gia nhập của tôi là bọn họ vui vẻ tiếp nhận. Vì thế, rất nhanh, tôi liền cùng đám trẻ kia chơi cùng một chỗ, trên bãi đất bằng lập tức lại vang lên tiếng cười vui vẻ.

Quay đầu, tôi nhìn thấy Hải Quân cô đơn ngồi ở bên cạnh, mang theo ánh mắt hâm mộ xem chúng tôi ở đây chơi trò chơi, ánh nắng xế chiều đem bóng dáng cô độc của nó kéo đến thật dài thật dài.

Lại nói tiếp quê hương của bọn trẻ này, gặp qua nhiều cảnh đời cô đơn như Hải Quân

Có một lần, vào tết âm lịch, Hải Quân cùng ba mẹ đến nhà bà ngoại ở Tứ Xuyên chúc tết. Đây là lần đầu tiên từ lúc mẹ của Hải Quân gả đến Hồ Bắc về nhà.

Dọc theo đường đi, bọn họ đến Hán Khẩu* ngồi tàu thủy lớn, xuôi dòng mà lên, tới bến tàu Phù Lăng trên bờ Trường Giang, nhà bà ngoại ngay tại huyện Phù Lăng. Nơi đó núi cũng thật cao, thật nhiều, thật lớn.

(Hán Khẩu*: Địa danh thuộc tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc)

Hải Quân nói với tôi lúc thức dậy, dùng rất nhiều từ hình dung, tôi có điểm hâm mộ Hải Quân.

Ánh mắt Hải Quân đột nhiên ảm đạm xuống, cậu nói: “Chú Minh Minh, cháu sợ sẽ là cả đời này chỉ có cơ hội đi xa nhà lần này, chú sau này nhất định phải đi khắp nơi.”

Mùa xuân đến đây, trên cây dâu* trong thôn phủ đầy màu đỏ tím của quả dâu (tên khoa học kêu tang thẩm).

(Cây dâu*: loại dâu có lá dùng để chăn tằm, quả chín ăn ngon, Đông y gọi là tang chi, Tên khoa học Morus alba L. họ Dâu tằm Moraceae)


Mẹ tôi không cho tôi hái quả dâu, nói quả dâu không sạch sẽ, ăn sẽ đau bụng. Kỳ thật là mẹ sợ tôi leo cây, thông thường cây dâu dáng dấp rất cao lớn, muốn hái dâu là phải trèo cây, cây cao quá nguy hiểm, ngã xuống không phải chuyện đùa.

Buổi trưa, Hải Quân tới gọi tôi đi hái dâu.

Tôi vốn không muốn đi, nhưng một cây dâu đầy quả như thế rất hấp dẫn, quay đầu lại nhìn, mẹ đã ngủ trưa.

Vì thế, tôi nhẹ chân nhẹ tay mở cửa, cùng Hải Quân đi.

Cây dâu ở bên cạnh bờ ao sau phòng, nắng tháng tư ôn hòa ấm áp, từng quả dâu hồng tím nhô ra khỏi tán lá màu xanh nhạt.
Hải Quân nói: “Trên cây này, màu tím là quả dâu đã chín mùi, ăn rất ngọt, màu đỏ là chưa chín tới, có vị chua, còn màu xanh là hoàn toàn chưa chín. Chú Minh Minh, chú đứng dưới tàng cây, cháu trèo lên cây, cháu ở trên cây rung, quả dâu chín sẽ rơi xuống, chú đợi nhặt trên mặt đất là được rồi.”

Cây dâu cao lớn, tôi vốn còn có chút sợ hãi, nghe Hải Quân vừa nói, tôi liền thành thành thật thật đứng ở phía dưới.

Chỉ thấy Hải Quân hai tay ôm lấy thân cây dâu to cỡ miệng chén, sau đó cung hai chân lên, thân thể thẳng ra, hai tay liền đi lên, sau đó chân tiếp tục cung, (hờ hờ.. 5 giây tưởng tượng động tác leo cây đi bà con a~) động tác giống như con khỉ, lập tức tới trên cành cây dâu, cành cây dâu rậm rạp, chỉ cần đi lên liền trực tiếp đứng ở trên nhánh cây, quả dâu liền gần ngay trước mắt.

Hải Quân trên tàng cây kêu lên: “Chú Minh Minh, cháu bắt đầu rung cây, chú trước tiên tránh ra, cẩn thận quả dâu đánh tới trên người chú, làm bẩn quần áo.”

Thời gian trong chốc lát, quả dâu trên cây liền rơi xuống đất như mưa, quả dâu màu tím lấp lánh ánh sáng, quả to mà mẩy.
Tôi dưới tàng cây nhặt lên, cho vào rổ mang theo trước đó, rổ sắp đầy, Hải Quân cũng xuống.

Chúng tôi ngồi ở bên bờ ao dưới bóng cây cùng chia nhau hưởng lợi một rổ quả dâu kia, tôi lớn như vậy, đây là lần đầu tiên ăn quả dâu, ngọt ngào, mang theo một chút vị chua.

Mặc dù hết sức cẩn thận, nhưng nước quả dâu vẫn dính vào trên miệng của chúng tôi, trên tay, lập tức, vẻ mặt Hải Quân là được vai mặt hoa*. (vai mặt hoa trong tuồng hát thời xưa)

Tôi chỉ vào mặt của hắn cười, Hải Quân cũng nói: “Mặt của chú cũng giống như vậy mà.”

Về đến nhà, dĩ nhiên bị mẹ mắng.

Hải Quân đối với mẹ tôi nói: “Bà nội Cúc, bà đừng mắng chú Minh Minh, là cháu dẫn chú đi.

Mẹ liền nói với Hải Quân: “Nhỏ như vậy, hai đứa trèo cao như vậy, té xuống thì làm sao?”

Hải Quân nói: “Bà nội Cúc, là cháu trèo cây, đừng trách chú Minh Minh.”

Mẹ liền lắc lắc đầu, không có nói cái gì nữa.

Tôi cảm kích nhìn Hải Quân một cái, Hải Quân nghịch ngợm nhìn tôi nháy nháy mắt vài cái.

Hải Quân thói quen phóng túng, mẹ nó tự nhiên sẽ không mắng nó, nó chỉ cần không ở nhà chướng mắt, không ai quản nó đi nơi nào quậy.

Mẹ của Hải Quân là Nguyên Nga, dài quá hé ra bẹp mặt, trên đầu rối bời, cả mặt cùng với tóc rất không tương xứng, như vậy cũng rất buồn cười.

Hai nhà chúng tôi cách vách, ba ba của Hải Quân là anh cả, phía dưới còn có bốn em trai, hai em gái, đều trưởng thành, thế lực gia tộc rất lớn, ở trong thôn còn có điểm hoành hành ngang ngược. Mà nhà của chúng ta chỉ có ba ba là tráng niên, cho nên, bình thường vì việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi gì đó, Nguyên Nga luôn muốn tìm mẹ tôi gây phiền phức (rãnh ghê), tỏ rõ uy phong nhà bọn họ. Mẹ tôi luôn rất cẩn thận tránh cô ấy.

Có một ngày vào lúc chạng vạng, vì một con gà mà cô ấy vào nhà của chúng tôi ầm ĩ. Nguyên Nga dám nói một con gà mái nhà cô ấy ban ngày theo gà trống nhà tôi ở một chỗ, buổi tối chưa có trở về ổ, nhất định là theo gà trống trở về ổ gà nhà tôi. (=.= pó chân..)

Mẹ tôi nói: “Nguyên Nga, cô xem gà đều quay về ổ, hiện tại đi xem nhất định sẽ làm gà hoảng sợ, nếu không thì, sáng sớm ngày mai lúc tôi thả gà ra hẵng tìm đi.”

Nguyên Nga quay đầu, gân cổ lên nói: “Không được, tôi đi xem bây giờ, bằng không buổi tối bà sẽ đem nó bắt đi bán.” (Khó đỡ =.=)

Thấy mẹ tôi không thuận theo, Nguyên Nga liền nhảy lên, mắng ra một số lời không chịu được, hàng xóm bên cạnh đều lại đây xem náo nhiệt. (=.= =.= =.=)

Mẹ tôi nói: “Cô để mọi người phân xử, có ai không nói đạo lý như cô vậy?”

Nguyên Nga thấy người nhiều lên, liền càng dũng cảm, đặt mông ngồi trên mặt đất, nói mẹ tôi khi dễ cô là người Tứ Xuyên.
Mọi người nói: “Mẹ Minh Minh, cô mở chuồng gà ra cho cô ấy tìm đi.”

Mẹ tôi không lay chuyển được cô ấy, thở dài, dẫn cô tới bên cạnh chuồng gà.

Gà dĩ nhiên là không có tìm được, nhưng ổ gà nhà tôi loạn cả lên, một đám gà bị kinh sợ, chạy trốn bốn phía.

Nguyên Nga đâu để ý nhiều như vậy, phủi phủi mông, trước khi đi còn nói: “Gà chắc chắn bị bà giấu đi, chờ tôi tìm được cẩn thận tôi chửi.”

Sau này, mẹ tôi ít cho tôi chơi cùng Hải Quân, tránh để cho Nguyên Nga lại kéo ra phiền toái không cần thiết.

Hải Quân lần nữa trở lại dáng vẻ cô đơn.

(haizzzzzzzz… Đứa trẻ đáng thương….)



Đã sửa bởi Túy Lạc Hoa lúc 31.08.2012, 02:24, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Túy Lạc Hoa về bài viết trên: Tử Ngọc, ngocquynh520
     

Có bài mới 31.08.2012, 02:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 03.04.2012, 11:23
Bài viết: 17
Được thanks: 48 lần
Điểm: 14.88
Có bài mới [Đoản văn, SE] - Hải Quân - p2 (end) - Điểm: 35
Hải Quân - p2 (end)

Edit:Túy Lạc Hoa



Cô của Hải Quân là Khiếu Nguyệt Anh, bị bệnh thận, không được ăn muối, mỗi lần ăn cơm, đồ ăn của cô luôn làm riêng.

Bởi vì bản thân có bệnh, rốt cuộc là có chút chột dạ, cho nên cả ngày liền ở nhà, rất ít đi ra ngoài, trên mặt liền hiện ra vẻ tái nhợt.

Sau đó, không biết làm sao tìm được phương thuốc cổ truyền, bệnh có chút khởi sắc, nhưng bệnh này cũng đã kéo dài nhiều năm.

Nguyệt Anh đến tuổi kết hôn, nhưng một người phụ nữ có bệnh, thông thường bà mai sẽ không tìm tới cửa, cứ như vậy trì hoãn đến hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi.

Nông thôn thời đó, hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi thuộc loại gái lỡ thì, vì thế, mẹ của Nguyệt Anh là thím ba mà bắt đầu sốt ruột, sai người hỏi thăm chung quanh nhà nào thích hợp.

Vừa vặn trong một thôn trên bờ sông Hoàng Hiếu, có một người đàn ông ba mươi còn không có cưới vợ, đồng ý hôn sự này.

Thím ba liền rất vui mừng mà đem Nguyệt Anh gả ra ngoài.

Người đàn ông kia gọi là Thụ Huy, tên nghe khí vũ hiên ngang nhưng lại là người chẳng ra gì, một đôi mắt tam giác dài, bộ dáng tầm thường, qua loa lấy lệ, vừa nhìn cũng biết không phải là người tốt.

Mọi người liền khuyên thím ba: “Người đàn ông này vừa nhìn là biết nhân vật lợi hại, Nguyệt Anh gả đi sợ là sẽ chịu thiệt.”

Thím ba làm sao nghe lọt, thím ước gì nhanh gả Nguyệt Anh ra ngoài, hiện tại có người cần cô, hơn nữa người kia cũng không có tật xấu gì, nhìn trúng Nguyệt Anh, là chuyện trên trời rớt xuống bánh bột ngô.

Hơn một năm đã qua.

Mùa xuân lại đến, cây cải dầu nở hoa, cả một cánh đồng vàng rực, trông không thấy điểm đầu.


Ngày đó thời tiết tốt, có người nuôi ong tên An Huy đến thôn, anh ta đem thùng nuôi ong đặt ở đầu chái nhà bên cạnh nhà Hải Quân, dựa vào tường.

Anh ta thường xuyên đến nhà Hải Quân tìm mẹ của nó đòi nước uống, thường xuyên qua lại, nên cùng Nguyên Nga - mẹ của Hải Quân có quan hệ tốt.

Thời gian hoa cải dầu rụng, rốt cuộc vào một đêm mưa rơi lác đác, Nguyên Nga cùng tên nuôi ong tên An Huy kia bỏ trốn.

Ba ba của Hải Quân tức giận lại thêm bệnh, nhất thời không dậy nổi, nằm ở trên giường suốt một năm rồi chết bỏ lại Hải Quân cùng Hải Bình nhỏ tuổi.

Hải Quân triệt để trầm mặc.

*******


Hải Quân đến tuổi đến trường, thầy cô giáo trong trường học tới gọi Hải Quân báo danh, thím ba nói: “Đứa cháu đáng thương của tôi bây giờ là cô nhi, trong nhà lo cho nó ăn uống còn lo không nổi, làm gì có dư tiền cho nó đi học chứ?”

Hải Quân cũng không có so đo, cả ngày liền dắt trâu trong nhà đến bờ ruộng chăn trâu, giữa ánh chiều tà, bóng lưng Hải Quân vắng vẻ đứng ở bên cạnh con trâu cao lớn, có vẻ nhỏ gầy mà thê lương.

Mấy năm qua đi, Hải Quân cũng khoảng mười bảy tuổi, vóc dáng cao lớn hẳn lên, là một người lớn. Em gái Hải Bình cũng trổ mã càng thêm xinh đẹp ra. Nhưng Hải Bình luôn sợ hãi theo sát ở phía sau Hải Quân, sợ hãi mà thẹn thùng.

Hải Quân nói với tôi: “Qua hai năm nữa, chờ cháu có năng lực, cháu nhất định kiếm thật nhiều tiền, cùng em gái của cháu đi tìm mẹ."

Nguyệt Anh lại sinh em bé, đây là đứa con thứ ba của cô. Trong nhà việc nhà nông lại nhiều, đàn ông lại là tên gia hỏa hết ăn lại nằm, không trông cậy được, vì thế, thừa dịp tiết Đoan Ngọ về nhà mẹ đẻ, Nguyệt Anh liền nói với mẹ để cho Hải Bình đến nhà cô, có thể giúp cô chăm sóc em bé, thuận tiện còn có thể làm việc nhà.

Thím ba ước gì trong nhà thiếu đi một miệng ăn, liền đáp ứng.

Hải Bình trước lúc đi, tất nhiên là vô cùng không muốn, nhìn anh trai, nước mắt liền chảy xuống: “Anh, nhớ đến thăm em nha.”

Hải Quân đau buồn phẫn nộ đấm tay vào tường, nó không có năng lực bảo hộ em gái của mình, chỉ đành không ngừng an ủi Hải Bình: “Em yên tâm đi đi, nghe lời cô, thời qian qua anh nhất định đến đón em về."

Cái này thành ngọn nguồn bi kịch của hai anh em.

***


Sau đó, Hải Quân nói với ta: “Chú Minh, cháu lúc ấy sao lại không ngăn cản bà nội chứ? Sao lại trơ mắt nhìn cô đem Hải Bình mang đi?”

Mười ngày sau, Hải Bình đột nhiên về nhà, tóc rối tung lên, trên khuôn mặt xinh xắn tràn đầy nước mắt.

Ngay sau đó, là bóng dáng Nguyệt Anh kinh hoàng luống cuống xuất hiện ở trên bờ đê của đập nước trước cổng thôn.

Trong chốc lát, thím ba gào khóc tiếng vang cả nửa thôn.

Mẹ tôi đi xem.

Chỉ nghe thím ba đang khóc: “Tôi tạo ác nghiệt gì.. Tôi không có lỗi gì sao con trai cả lại chết đi!”

Nguyệt Anh cũng ở bên cạnh tố cáo lên: “Con nào biết tên súc sinh kia lại có ý xấu như vậy? Trời rất nóng, chỉ mặc một chút che giấu gì đó, thân thể trần truồng ở trong phòng đi tới đi lui. Con cũng có khuyên hắn, nói Hải Bình là con gái đã lớn. Hắn không nghe, còn đánh con mắng con. Trưa hôm nay, con còn đang làm việc, đang nghĩ sao Hải Bình còn chưa kêu con về nhà ăn cơm, nghĩ còn phải cho em bé uống sữa, liền về nhà, ai ngờ về đến nhà, liền thấy tên súc sinh kia đem Hải Bình áp dưới thân thể."

Dù sao đây cũng không phải chuyện tốt đẹp gì. Mẹ tôi kêu mọi người giải tán.

Vào buổi chiều, truyền đến tin tức, Hải Bình thừa dịp người nhà không chú ý, chạy đến đập nước, trầm mình.

Người cả thôn đều xuống đập nước tìm người. Mò hai canh giờ, mới vớt được Hải Bình lên, Hải Bình đã sớm tắt thở, bụng phình, bộ dáng vô cùng dọa người.

Hải Quân hai tay nắm chặt thành quyền, đứng ở bên cạnh thi thể em gái, sớm khóc không thành tiếng.

Tôi đi ra phía trước, ôm lấy Hải Quân, vỗ vỗ vai nó, không tiếng động an ủi nó.

Trong nháy mắt, Hải Quân gào khóc khóc lớn lên, nó vừa khóc vừa nói: “Chú Minh, cháu có phải rất vô dụng hay không? Ngay cả em gái của mình cũng bảo vệ không được.”

Tôi có thể nói cái gì đây? Thế giới này chuyện không công bình nhiều lắm, nhưng vì cái gì nhất định phải thân thể gầy nhỏ kia của Hải Quân một mình gánh vác?

Ngày hôm sau, một tin tức càng làm người khiếp sợ truyền đến: ‘Hải Quân giết chết Thụ Huy, chính mình đến đồn công an tự thú.’

Mẹ tôi đau lòng nói: “Thằng bé ngốc này, sao lại làm ra chuyện như thế chứ.”

***


Thì ra ngày đó, nhà thím ba đối với chuyện này chia làm hi phe, một phe do mấy anh em cầm đầu – phe đả kích, cho là nên đến nhà Thụ Huy dạy cho tên đó một bài học rồi đưa đến đồn công an; một phe do thím ba cùng Nguyệt Anh cầm đầu muốn dàn xếp ổn thỏa, dù sao đây không phải chuyện tốt đẹp gì, vỡ lở ra đối Hải Bình không tốt, đối Nguyệt Anh lại càng không tốt.

Thím ba nói: “Hôm nào kêu tên Thụ Huy súc sinh kia đến, dạy cho nó một trận, việc này đã qua rồi, chị Nguyệt Anh của mày còn phải sống cùng nó nữa.”

Hải Quân ngồi ở một bên, trong lòng ôm Hải Bình đã khóc mệt, trong góc phòng âm u, mọi người không có chú ý biểu tình của Hải Bình, cũng không có chú ý tới biểu tình của Hải Quân.

Xem ra chuyện của hai anh em nó, đã được giải quyết xong.

Người thân của mình cũng không giúp mình chủ trì công đạo được, cũng không bảo vệ được mình.

Hải Bình khóc không ra nước mắt, thừa dịp người nhà không chú ý, chạy đi trầm mình.

Hải Quân đi suốt đêm đến nhà Thụ Huy. Tên súc sinh còn giống như không có việc gì, người đã sớm nằm ở trên giường ngủ say, Hải Quân đến phòng bếp lấy dao gọt trái cây, một dao đâm vào lồng ngực của Thụ Huy.

Hải Quân bị đưa đến cục công an huyện.

Ba ba của tôi nói với thím ba: “Thằng bé còn nhỏ, cứ như vậy đi vào. Chúng ta nghĩ phương pháp gì, chuẩn bị một chút, xem có thể đưa thằng bé ra hay không.”

Thím ba đờ đẫn thuyết: “Còn quản nó làm cái gì? Ác nghiệt đều là chính bản thân nó gây ra, đây là số của nó, để nó đi."

Nhưng rốt cuộc không nhẫn tâm, thím ba liền nhờ người đến huyện hỏi thăm, trả lời là luật pháp nghiêm minh, chuyện của Hải Quân không nhỏ, tiêu tiền cũng vô dụng.

Rất nhanh, phán quyết xuống, là phạm trọng tội, Hải Quân bị kết án tử hình, ba tháng sau chấp hành.

Tiết Trung thu đi qua, khí trời liền lạnh.

Ngày đó, tôi đến thị trấn làm việc, bởi vì trong lòng lo lắng cho Hải Quân, nên đến ngục giam, muốn đi xem nó, thuận tiện đem chút gì đó cho nó ăn.

Hải Quân từ bên trong đi ra, mặc quần áo tù, mang theo xiềng chân cùng còng tay, tóc cạo sạch, đờ đẫn nhìn phía tôi.

Tôi nói: “Hải Quân, tỉnh lại đi.”

Hải Quân không có lên tiếng, sau một lúc lâu mới hỏi tôi: “Chú Minh, chú nói cháu là người xấu phải không?”

Tôi nói: “Sao lại như thế?”

Hải Quân lại hỏi tôi: “Vậy chú nói nói, kẻ giết người là người xấu hả?”

Tôi nói: “Đó là đương nhiên.”

Tôi đột nhiên ý thức được cái gì, lại nói tiếp đi: “Cháu cùng bọn họ không giống nhau.”

Nước mắt theo khuôn mặt gầy yếu của Hải Quân chảy xuống: “Sao lại không giống nhau chứ?”

Trong ánh đèn mờ nhạt, cả người nó liền ảm đạm hẳn đi.

Tôi vội vàng nói: “Hải Quân, đừng nóng vội, mọi người sẽ nghĩ biện pháp cứu cháu.”

Hải Quân nói: “Chú Minh, cháu biết, mọi người cứu không được cháu. Như vậy cũng tốt, cháu có thể nhìn thấy ba ba cùng em gái của cháu. Xuống tới dưới, cháu nhất định sẽ không để cho ai bắt nạt Hải Bình nữa.”

Cuối cùng, nó lại yếu ớt nói: “Không biết hiện tại mẹ của cháu thế nào.”

Ngày hành hình, tháng giêng âm lịch tuyết rơi nhiều. Trời gần tối, tuyết liền bay lả tả xuống đất.

Trận tuyết kia, là trận tuyết lớn nhất tôi gặp được từ khi lọt lòng tới nay.


ღஐ:. END .:ஐღ


Đã sửa bởi Túy Lạc Hoa lúc 31.08.2012, 02:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Túy Lạc Hoa về bài viết trên: Gjm Lhy, Tịch Vũ, Tử Ngọc, cherry_cici, ngocquynh520
     
Có bài mới 21.03.2014, 11:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 01.10.2013, 15:30
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 1247
Được thanks: 379 lần
Điểm: 0.4
Có bài mới Re: [Đoản văn, SE] Hải Quân - Áo Thủy Thủ 90
thanks b nhìu

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

thanks b nhìu


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 5 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.