Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 

Hậu Cung - Lưu Liễm Tử

 
Có bài mới 31.05.2012, 09:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10804 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới [Đoản văn] Hậu Cung - Lưu Liễm Tử - Điểm: 27
Hậu Cung —— Mật Tần tiểu truyện

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Convert: ngocquynh520

Edit: tiểu.kỳ

Mật Tần tiểu truyện (thượng)

Thọ Khang Cung được xây dựng nguy nga lộng lẩy, hoa văn màu ngọc lưu ly rực rỡ dưới ánh mặt trời bay bay trong dòng chảy màu sắc, giống như làn sóng.

Tử Cấm Thành trong cung điện, phải kể đến là Thọ Khang Cung tráng lệ, ngoại trừ nơi ở bên trong của thái hậu ở ngoài tất cả là phi tần của hoàng đế. Không, hiện tại phải là Thái phi rồi.

Nói một cách thẳng thừng — cũng chính là một đám lão bà ngụ ở "Viện quả phụ."

Mặt trời thật đẹp, ta phơi nắng đầu có chút choáng váng. Gió xuân bên ngoài thổi những bông hoa hương vị rất ngọt ngào vào trong cửa sổ, không có lý do gì khiến cho tòa cung điện yên tĩnh tráng lệ sức sống này mà chết.

Vị ngọt của hoa kia cực kỳ giống mùi thơm của những đóa hoa nhi ở quê nhà Tô Châu của ta.

Ngọt ngào, còn có mùi mạ non nhẹ nhàng khoan khoái, làm cho người ta như muốn say đi.

Khi đó, nương kêu ta "Ly nhi—"

Ta hiện tại, người người đều tôn kính gọi ta "Mật Thái phi—"

Mật Thái phi, tân đế vừa tôn ta làm thuận y Mật Thái phi, đó cũng là tên hiện tại của ta.

Ta thật sự nhớ không được, ta còn có một cái tên, được gọi là "Ly nhi". Dường như, trước đây thật lâu, Thánh Tổ hoàng đế cũng đã gọi qua ta như vậy.

Lần đầu tiên ta gặp mặt Thánh Tổ hoàng đế, là lúc Khang Hi hai mươi tám tuổi. Ta mười bảy tuổi.

Mặt trời ngày đó cũng đẹp giống như ngày hôm nay, ánh sáng rực rỡ. Bầu trời đều là màu lam non nớt của nước, có chút trong suốt, những đám mây trắng mỏng tựa như một loại bông vải cuốn thành một khối mạng lưới trên không trung. Trong gió có mùi thơm hoa đào sáng rỡ, nhắm mắt khẽ hít thở, ta cảm thấy dường như mùi thơm có thể thấm vào tận đáy lòng.

Ngày đó vốn là rất nhàm chán. Phụ thân vì chuyện hoàng đế nam tuần đã ở nha môn Tri Phủ Tô Châu chờ từ sớm. Một mình ta ở trong phủ cùng nương làm việc thêu thùa, nương thêu một đôi Loan Phượng bay cùng hoa văn, chỉ có một đôi mắt còn chưa có thêu xong. Nương cười nói: "Chờ thêu xong đôi mắt này, liền cho Ly nhi ta làm thành chăn, giữ lại làm của hồi môn."

Ta giật mình ngẩn ra, chợt nhớ tới ánh mắt của biểu ca, mà trong lòng "bổ nhào" dao động xuống, sắc mặt như rặng mây đỏ đầy trời.

Chợt nhị phu nhân đi vào, vẻ mặt tươi cười nói: "Xin đại ***** đi một chuyến thôi. Lão gia mời ngươi đi đến nha môn Tri Phủ đấy."

Ta ngẩng đầu nghi ngờ, hỏi: "Phiền hỏi dì, phụ thân gọi ta đi làm cái gì?"

Nương cũng có chút lo sợ nghi ngờ: "Nha môn Tri Phủ là đợi nam nhân địa phương......"

Nhị phu nhân cười nói: "Tam muội cùng Ly nhi lo lắng cái gì chứ? Lão gia nói các lão gia của các châu phủ ***** đều tụ họp ở trong hậu viện nha môn Tri Phủ, chúng ta không đi cũng không hay. Đúng vậy, kiệu đang chờ ở bên ngoài đấy."

Nương nói: "Đã như vậy, nên phải đi sớm nha, hiện tại làm thế nào mới.... ..." Nhưng mà nương có chút thất vọng, "Nếu là phụ thân ngươi muốn ngươi đi, ngươi phải đi một chuyến đi."

Ta theo lời đứng dậy, nhị phu nhân lại ngăn cản ta, "Thay xiêm y tươi đẹp tiếp kiến chứ." Ta gật đầu một cái, nhị phu nhân ở phía sau nâng lên nụ cười thần bí, thanh âm rất nhỏ gần như không thể nghe thấy: "Đứa nhỏ này cũng thật là có chút vận may."

Nương dựa vào cánh cửa ở bên tai ân cần dặn dò, nói, "Mau mau trở lại."

Lúc ấy cũng không hiểu được, cuộc đời này của ta đây là lần cuối cùng nhìn thấy nương.

Hậu viện nha môn Tri phủ lớn hơn rất nhiều so với sân nhỏ nhà mình, phụ thân đẩy ta đến nói chuyện tâm tình cùng những người kia *****. Họ đều là cực kỳ xinh đẹp, duyên dáng, giống như đóa hoa mùa này, tươi sáng và rực rỡ. Họ nói chuyện khách khí lẫn nhau, cũng không có người để ý tới ta. Chẳng qua là dưới sự chú ý cẩn thận của ta, phát giác bọn họ đều đang có chút khẩn trương. Ta có chút không hiểu, từ nhỏ ta sinh trưởng ở thôn quê, lại không biết cầm kỳ thi họa, chung quy phụ thân không muốn mang ta đi ra ngoài qua lại cùng nữ quyến quý tộc, chỉ sợ ta làm hắn mất thể diện, không đủ hào phóng.

Ta bỗng nhiên tự ti, mà tránh ra xa họ, tìm một nơi không ai quấy rầy.

Tháng Tư cảnh xuân tươi đẹp như tranh vẽ, tơ tình kia mềm mại thanh thoát phơi phới tuổi xuân. Góc sân sáng sủa, ở chỗ sâu trong hành lang Di Hòa Viên, một cây hoa bích đào nở ra, còn có một con tiểu tước nhi ngồi ở trên nhánh hoa, vui mừng hót tí tách.

Ta hớn hở đứng lên, thuận tay bẻ một chiếc lá màu xanh lá cây, ngậm trong miệng và thổi lên. Thổi trúng là một khúc dã điều bình thường nhất ở quê, đã từng bị phụ thân quở mắng vì sai nhịp lạc đề, ta cũng không để ý tới. Giờ đây bốn phía yên tĩnh không người nào, ta thổi cùng tiếng kêu của tiểu tước nhi càng thêm vui thích. Đây là khi còn nhỏ ở quê A ngưu ca ca bên cạnh dạy ta thổi. Khi đó ta còn nhỏ, thổi thổi liền lạc giọng, hoặc là đem lá cây thổi đứt, A Ngưu ca ca nhíu mày nói: "Ngươi ngốc như vậy, sau này ta thế nào không biết xâu hổ mà lấy ngươi làm vợ."

Khi đó, ta thật cho là mình trưởng thành là phải làm vợ A Ngưu ca ca. Hắn cày ruộng, ta dệt vải, hắn bón phân, ta tưới hoa, ở trong bếp làm xong đồ ăn gọi hắn quay về cùng ăn, sinh năm sáu đứa con, ở quê làm một đôi phu thê bình thường.

A Ngưu ca ca rất khỏe, một mình có thể làm thịt một con trâu, một ngày cắm đầy cây giống trong đất nhà mình, còn có thể đem chum đựng nước rót đầy nước đặt ở trước của nhà ta.
Nương nói với ta, "Sợ là cha ngươi sắp quên mất hai mẹ con chúng ta rồi, chẳng qua là quay về cũng chưa chắc có thể gả nhà người tốt. Nếu làm thiếp giống như nương, không bằng gả ngươi cho A Ngưu ca ca, hắn là một người thành thật, sẽ hảo hảo yêu ngươi."

Ta cũng không thích A Ngưu ca ca. Thế ngưng, gả cho hắn cũng không có cái gì không tốt. Vì thế, ta cũng không có nói cái gì nữa. Chỉ cúi đầu, thuần thục mà sửa chữa lại xiêm y những chổ bị ta dùng răng cắn đứt mấy sợi chỉ.

Ta đã từng hỏi nương, vì sao tên của ta gọi là "Ly Tâm"

Nương thở dài nặng nề như gió quét lá rụng, nương nhẹ giọng nói: "Đồng tâm mà rời đi nơi ở, đau buồn với cuối đời."

Ta khịt mũi, "Đồng tâm mà rời đi nơi ở tự nhiên là phải đau buồn, thế nhưng phụ thân tùy ý đem hai mẹ chúng ta an trí ở quê, một tháng chỉ kí gửi cho chúng ta một ít tiền mà sống qua ngày, người như vậy, nương còn tưởng rằng phụ thân cùng với người là đồng tâm à?"

Từ nhỏ, tính tình của ta chính là dịu dàng an tĩnh, nói chuyện rất ít khi gây gắt như thế, nhiều năm gần đây, ta cùng nương sống nương tựa lẫn nhau quen rồi, hơn nữa tính tình của ta, cũng không lợi hại mà sắc sảo như thế này.

Nương khóc, lời của ta đâm vào chỗ thương tâm của nương rồi.



Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 31.05.2012, 09:16.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn smizluy1901 về bài viết trên: ahrin00, hanaeve
     

Có bài mới 31.05.2012, 09:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10804 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Đoản văn] Hậu Cung - Lưu Liễm Tử - Điểm: 27
Ta bối rối hơn, vội vàng hướng về phía nương xin lỗi. Một lúc lâu, nương nói: "Không nên trách cha ngươi, hắn cũng có bất đắc dĩ của hắn."

Ta hiểu rõ lời bất đắc dĩ của nương, phụ thân xuất thân là người Hán, mà nương, đúng vậy thực sự xác thực huyết thống người Hán.

Trong thời đại ấy, người Hán lúc nào cũng bị bị khinh thị. Cho nên cho dù nương xuất thân là thư hương, cũng chỉ có thể làm một người tiểu thiếp thứ ba của tri huyện, cũng chỉ có thể bởi vì đại phu nhân không thích mà tránh né ở quê nhà.

Nương vuốt trán của ta, trên gương mặt thon gầy tăng thêm thần sắc lo lắng. Còn có một nguyện vọng, nương không có nói ra. Trong lòng ta lại như một loại gương sáng hiểu rõ, bởi vì ta vốn là thân nữ nhi.

Phụ thân có nhiều nhi tử như vậy, một người nữ nhi như ta đây, cho tới bây giờ chính là bị lãng quên.

Ta trầm lặng, không nói thêm gì nữa. Như thế, tính tình của ta càng thêm trầm tĩnh xuống.

Mãi cho đến năm ta mười lăm tuổi, hai đỉnh kiệu nhỏ không hề dự báo trước đem chúng ta mang tới vào phủ đệ tri huyện. Hóa ra, đại phu nhân đã qua đời, cuối cùng phụ thân cũng dám đón chúng ta trở lại. Nương vừa vui vừa buồn, nhiều năm như vậy, nương và ta cuối cùng cũng có danh phận. Chẳng qua là phụ thân đến quá muộn, chúng ta đã ở quê mười năm. Mười năm, nương đã không còn là nử tử xinh đẹp mượt mà, trong mấy người phu nhân nương già nua rất là rõ ràng. Huống chi, phụ thân lại mới cưới tân bát di thái. Nghênh đón ta cùng nương quay về, bất quá là vì bù đắp cho thiếu sót trước đây của người.

Lúc này ở trong phủ gia chủ nhị phu nhân đã sinh hai nhi tử, mà phụ thân, dường như không có ý định nâng người làm chính thất. Ta cùng nương, cứ như vậy im lặng để sống.

Ta tự mình thổi khèn lá, đếm lá cây rơi rớt xuống khỏi đóm nhỏ dưới ánh sáng mặt trời, cỏ xanh sần sùi có chút mùi vị dã tính tràn ngập dấu vết. Không biết qua bao lâu, tiểu tước nhi kia đột nhiên bay mất. Ta có chút mất hứng thú, ngẫm lại sắc trời đã không không còn sớm, cũng là cần phải trở về.

Nhưng mà trong nháy mắt quay đầu, chợt đối mặt với một đôi mắt đen trầm tĩnh giống như lưu ly, ta sợ tới mức nhịp tim lọt mấy nhịp —— đó là ánh mắt nam nhân.

Ta tạm hoãn sợ hãi, chỉ hỏi: "Ngươi là ai?"

Hắn chỉ cười: "Ngươi thổi khèn lá?"

Ta không để ý tới hắn, lại nói: "Nơi này là nha môn tri phủ đại nhân, lại có nữ quyến, hay là ngươi đi mau đi, nếu bị người phát hiện, có thể ăn roi mây."

Hắn cười cười: "Ta không sợ."

Ta nghĩ không ra lai lịch của hắn là gì, không thể làm gì khác hơn là thử thăm dò hỏi: "Ngươi là thân thích của nhà tri phủ đại nhân sao?"

Hắn thất thần sửng sốt, sung sướng mà nở nụ cười, "Coi như là vậy đi."

Hắn cũng không còn trẻ, chừng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, khuôn mặt góc cạnh có chút kiên nghị, nụ cười lại thản nhiên ôn hòa, tựa như mặt trời nhỏ mùa đông. Như thế cong lên nụ cười, là có chút giống như biểu ca.

Nghĩ đến biểu ca, lòng của ta bừng tỉnh dường như đập nhanh hơn. Biểu ca đặc biệt cũng không còn trẻ, chẳng qua là phong độ trí thức của người rất đậm, thường làm cho người ta quên mất tuổi của hắn.

Biểu ca Thường Húc, ngày ấy ta thấy hắn thực sự là lúng túng.

Ta là người Hán, từ nhỏ đã bị nương ràng buộc, mặc dù chỉ có ba năm rưỡi liền buông tha cho rồi, cũng không dây dưa cả đời. Nhưng nó đã đủ, cuộc sống là không thể cùng người bó buộc mà hoàn toàn tự nhiên so với nương.

Sau khi hồi phủ, phụ thân nói, học mang hài cao gót tròn thôi.

Vì một câu này, hầu như ta niếm đủ nhiều đau khổ. Chung quy làm cho các ngón chân ta là có chút dị dạng rồi, mang lên hài gót tròn đáy đế cứng nhắc bằng gỗ, trọng tâm bất ổn, càng làm các ngón chân cùng lòng bàn chân đau nhức nhói, người bước đi cũng lắc lắc lư lư, khác xa giầy thêu không có thì đế thoải mái hơn.

Phụ thân tức giận, mắng: "Dáng vẻ không có một chút nào là tiểu thư khuê các, ngay cả hài cao gót cũng mang không tốt, hình ảnh ngươi đang làm bẽ mặt cho vương quốc của ta." Lại nói: "Học không xong, cũng đừng ăn cơm."

Lời mắng chửi này của phụ thân, ta cũng rất uất ức, nương đang muốn đi khuyên, ta lắc lắc đầu ngăn cản nương. Chắc là phụ thân không muốn nghe.

Vì vậy liền nhịn đói, cúi đầu học bước đi.

Lục di nương là người Mãn Tha Tha Lạp, thấy ta đi xiêu xiêu vẹo vẹo, cắn hạt dưa mà mang theo tỳ nữ cười nhạo nói: "Không phải ta muốn cười cách cô nương ngươi, A Mã ngươi chỉ có một người nữ nhi ngươi, khó tránh khỏi mong con trở thành phượng hoàng. Chẳng qua là không chịu nghe lời khuyên của ta—— tâm kia lạnh đi! Học đi hài gót tròn mà thành, lại không thể được chọn cùng cô nương thanh tú người Mãn khác, cần gì chứ! Dù sao cũng liều cái mạng già, mà cho ngươi có thể gả làm thiếp cho một đại nhân đi a!"

Ta uất ức mà muốn khóc, gắt gao cắn môi, chỉ vùi đầu không nói tiếng nào rồi đi.

Đi quá mau, đánh thẳng đến trên thân một người, đang lúng túng muốn xin lỗi, người nọ lại ôn hòa nỡ nụ cười, nói: "Không sao cả."

Ta nhận không ra hắn là ai, thế nhưng hắn lại nói trước: "Là Ly Tâm muội muội sao. Ta là biểu ca Thường Húc của ngươi."

Ta đang muốn nói chuyện, Lục di nương bên cạnh đã mặt mày hớn hở mà tiến lên đón, vô cùng điềm đạm nói: "Biểu công tử đến đây, vừa lúc lão gia không ở nhà rồi. Hôm nay nóng như vậy, biểu công tử đi lên đây một chuyến cũng thật mệt mõi." Nói xong đã cùng nhau đi về phía trước sảnh. Ta tránh ở một bên, thế nhưng hắn lại quay đầu lại, hướng về phía ta cười một cái.

Ta sững sờ, nụ cười ôn hòa của hắn tựa như hương vị của mật ông, ta nên ngậm hương vị vào trong miệng nhấm nuốt thưởng thức.

Vị biểu ca này, ta cũng nghe nói qua, dường như ở trước mặt hoàng đế cũng có chút mặt mũi, nương của biểu ca, cũng là người hầu hạ bên cạnh hoàng đế. Vì vậy phụ thân đối với hắn vô cùng xu nịnh.

Bất quá ta biết bày tỏ một chút. Ta lại lập tức nghiêng đầu, tiếp tục học đi.

Qua hai ngày, biểu ca lại qua đến phủ, lần này lại mang theo đồ cho ta, cũng là một đôi hài gót tròn. Hắn nhìn ra sự nghi ngờ trong mắt ta, vui vẽ ôn hòa nói: "Muội muội là bị ràng buộc quấn chân, bình thường hài gót tròn không rộng, muội muội đi lại càng không vừa chân, đôi này được thêu vuông hơn so với chân muội muội, hơi hẹp chút, mủi giày cùng đế giày lót hai lớp bông vải rồi, muội muội đi có thể thoải mái hơn nhiều."

Chân tay ta có chút luống cuống, nhưng mà nụ cười của hắn rất bình tĩnh, ý quan tâm rõ ràng, ta cũng không khước từ, liền mỉm cười và cảm ơn.

Nam tử đối với nử tử thật là hảo ý, mặc dù ta lại đần độn, cũng là hiểu được.

Cứ như vậy đi, ngay cả phụ thân cũng hiểu được chút tin tức rồi. Vuốt râu nở nụ cười nói: "Ta thấy không thể tốt hơn, Thường Húc vừa mới mất phu nhân, cũng rất bơ vơ." Trong lời nói lúc đó, tựa hồ là muốn đem ta gả cho biểu ca làm vợ kế rồi.

Ta âm thầm cúi đầu, gả cho biểu ca, chí ít là ta có phần yêu thích hắn, cuộc sống như vậy, chung quy so với cuộc sống chôn vùi ở quê có chút tốt hơn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn smizluy1901 về bài viết trên: ngocquynh520
     
Có bài mới 31.05.2012, 09:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10804 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Đoản văn] Hậu Cung - Lưu Liễm Tử - Điểm: 23
Mà người trước mắt ta, tuổi của hắn, cũng có thể làm phụ thân ta rồi, ta nghĩ như vậy.

Hắn hỏi ta, "Thế nào xuất thần rồi, làm nàng sợ đến thế sao?" Ta hoảng hốt mà lắc đầu, hắn liền nói: "Vừa rồi nàng thổi bài hát kia không tệ, có thể thổi lại một lần nữa cho ta nghe không?"

Lời của hắn có chút đột ngột, ta chỉ cảm thấy hắn vô lễ, liền không quan tâm đến hắn, hắn lại nóng nảy mà tiện tay ngắt lấy lá cây đưa tới trước mặt của ta, nói: "Nàng thổi một lần nữa thôi."

Ta chỉ hảo qua loa với hắn, "Nếu như ngươi thổi, ta cũng sẽ thổi cho ngươi nghe."

Hắn cười ha hả, liền thổi một khúc, khúc kia ta cũng rất quen, gọi là <hoa đảo nở>. Giai điệu quen thuộc ở quê, nếu không phải tự ta thường xuyên thổi một hai bài, sau đó được nghe những người khác thổi qua. Mà hắn thổi cực quen thuộc, nhưng lại để cho ta có một chút cảm giác tri âm.

Chờ hắn thổi hết, ta vội vã hỏi, "Làm sao ngươi thổi hay như thế?"

Nếp nhăn trên mặt khi cười của hắn tan ra thoáng hiện một nét khó có thể rõ ràng mà chua xót, nói: "Nương đã qua đời khi ta còn bé, cũng không còn người chơi với ta, chỉ có bà vú thổi ca khúc này dụ dỗ ta vui vẽ."

Ta có chút xấu hổ, gợi lên chuyện thương tâm của người khác như vậy, là không tốt. Ta xoay người bẻ một hoa đào, nói với hắn: "Ngươi thổi <hoa đào nở>, ta tặng ngươi hoa đào làm quà, được không?" Ta đem hoa đào đến trước mặt hắn, "Ngươi cẩn thận ngửi xem, cùng hoa khác không giống nhau, vị ngọt có chút chát, có trở về chỗ cũ."

Hắn đang định tiếp nhận, phía sau hình như có người kêu to chạy tới, vốn là quỳ xuống thì quan phục đè lên nhau ma sát âm thanh, cao giọng nói: "Hoàng thượng ngài ở trong này—— "

Ta không thể tin mà vừa ngắm vừa nhìn hắn, đứng sảng khoái.

Gió thổi qua xào xạc, hoa rơi mãn đình như mưa. Hô hấp ta có chút ngừng lại rồi, không biết vận mệnh ta muốn dẫn ta đi nơi nào.

Ta cứ như vậy vội vàng mà vào cung, đáp ứng trở thành phi tần của hoàng đế. Trong hậu cung Đại Thanh, dưới Hoàng Hậu có Hoàng Quý Phi, Quý Phi, Phi, Tần, còn có vô số quý nhân, thường xuyên đáp ứng. Mà đáp ứng, chẳng qua là đứng đầu nhất đẳng, so với mùa xuân trong Hồ Điệp còn nhiều hơn.

Cuộc sống của ta chợt trở nên nhợt nhạt.

Mà ta, chỉ có thể chấp nhận, ngay cả một chút phản kháng cùng khả năng sống cũng không có. Cuộc sống của ta, chính là như vậy bị người khác thay đổi, bản thân chỉ có thể gặp sao hay vậy.

Nếu không thể thay đổi, như vậy, ta chỉ có thể lặng lẽ chấp nhận.

Trong hậu cung, ta cũng có một tòa nhà nho nhỏ bằng gỗ để cư trú, hai ba cung nữ. Trong nhà mang tỳ nữ tiến cung cho ta, một người ta cũng không cần. Đó là cuộc sống của một người, cần gì dẫn theo người vào đây.

Người trong cung thật nhiều, ta biết rằng hoàng đế có thể có nhiều nữ nhân như thế. Tựa như phụ thân ta, một quan tri huyện, cũng có tám người phu nhân.

Có lẽ khi ta đến, ở trong cung cũng là dậy sống không nhỏ. Hồng nhan họa thủy, đối với nữ tử ngoại tộc, họ có thể cay nghiệt mà nghị luận như vậy với ta hay không?

Thời gian này, Hiếu Thành Nhân hoàng hậu Hách Xá Lý Thị cùng Hiếu Chiêu Nhân hoàng hậu Nữu Hỗ Lộc Thị cũng đã qua đời, chủ sự trong cung chính là Hoàng Quý Phi Đông Giai Thị, mà hoàng đế thiên vị hậu đãi có Ôn Hi Quý Phi, Huệ Phi, Nghi Phi, Vinh Phi, Đức tần cùng Thành tần.

Nữ nhân hậu cung loạn hoa muốn tìm mê mắt người, mà ta, chẳng qua là không để mắt một cái.

Huống chi, vừa vào cung, dường như hoàng đế cũng đã quên sự tồn tại của ta, không có triệu kiến qua ta.

Vì vậy các phi tần đối với ta lại rất hiếu kỳ cùng đố kỵ, dần dần cũng bị thời gian tiêu trừ rồi.

Ngày qua ngày, ta chìm ngập ở trong son phấn của hậu cung, im hơi lặng tiếng sống qua ngày.

Ta biết, ta là nữ tử xuất thân là người Hán. Không thể so sánh cùng với nữ tử Mãn Châu Bát Kì, càng không thể so sánh cùng các Tam kì xuất thân tần phi. Thân phận của ta là thấp kém, ta biết. Ngay cả các cung nữ lo liệu tạp dịch trong cung, dòng máu cũng hiển hách hơn so với ta, mặc dù phụ thân của ta cũng là quan thất phẩm.

Cho nên, ta thật cẩn thận, thận trọng. Bất luận cái gì, cũng đều là nhún nhường, khuôn mặt tươi cười nghênh tiếp người. Ôn nhu hòa khí, đối với các cung nhân đánh giá ta.

Thời gian ba năm, cứ như vậy loáng một cái mà đi.

Không có người nhớ, ta là Hán nữ đã được hoàng đế nam tuần mang tiến cung, cũng không có ai sợ ta trở thành mầm họa đoạt tình yêu tranh giành tình cảm.

Mà ta cũng không có nhàn rỗi, thư tịch cùng cầm kỳ, những thứ này căn bản ta không am hiểu, ta đã trưởng thành để vượt qua thời gian của các đối tượng tình yêu.

Ta đã hai mươi rồi. Có một khoảng thời gian, hầu như ta thường xuyên đờ đẫn, trong vô thức nhận thức được bản thân tuổi xuân mất đi gần như muốn thở dài.

Nếu không tiến cung, có thể ta đã gả cho biểu ca Thường Húc. Ta thường xuyên bắt đầu suy nghĩ thì tên này lướt nhẹ qua mà nhớ tới hắn, nụ cười ôn hòa bình tĩnh, sau đó có chút hoảng hốt mà nhìn bốn phía, chỉ sợ lại có người biết được bí mật này của ta. Ở trong hậu cung, thân là nữ nhân của hoàng đế, ta không nên nghĩ tới nam nhân khác.

Lại hoặc giả, ta cùng nương chưa có trở về phủ, ta chính là muốn gả cho A Ngưu ca ca hàng xóm, bắp thịt trên cánh tay của hắn mạnh mẽ, cơ thể cường tráng, mồ hôi lấp lánh trên trán, thật xa khiến cho người ngửi thấy mùi mồ hôi. Hắn sẽ gọi cho ta: "A Ly—— ngươi băm khối chân thịt này hầm canh cho nương uống."

Tiếc là, ta không thích hắn. Nhưng mà làm phu thê, dường như cũng không thể nói rõ cái gì thích hay không thích.

Thí dụ như, ta thích biểu ca, chung quy cũng không đợi được hắn tới cầu hôn. Ta không thích hoàng thượng, thế nhưng vẫn cứ đồng ý tiến cung. Có thể thấy được chuyện thế gian, không phải ngươi thích hay không thích liền có thể thay đổi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn smizluy1901 về bài viết trên: tiểu.kỳ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 208, 209, 210

6 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

8 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

11 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

12 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

1 ... 18, 19, 20

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 194, 195, 196



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Độc Bá Thiên: Giờ Ri già rồi ngủ sớm ghê  :lol:
Độc Bá Thiên: Tên này hay đó :)2
Lục Bình: Ngủ à, pp
Lục Bình: Vì công việc, cũng như bỏ caia quá khứ như shit nên đổi :)2
Lục Bình: T là t cảm giác t nghèo, rất nghèo
Độc Bá Thiên: Vắng là do bà đổi tên đó  :boxing3:
Độc Bá Thiên: :boxing3: Ri nghèo tài sản 6 số :cry:
Lục Bình: Cái dd nó vắng lặng te ơi :|
Lục Bình: :D4 t là nghèo rớt mồng tơi, giám giựt đâu
Độc Bá Thiên: Giựt đi rồi Đào cũng đấu lại à :)2
Lục Bình: :)) chời quơ nói giựt chứ tiếc điểm hùi hùi, xạo xạo cho cũng hông giựt  :cry:
Độc Bá Thiên: Ngó qua thông tin thì ra  là Ri đại triệu phú
Độc Bá Thiên: Tên mới tưởng ng mới thiệt cơ :))
Độc Bá Thiên: Giựt thì là của Ri thôi :)2  
Nghèo lắm có tiền đấu đâu :(((
Lục Bình: Tưởng đổi tên ko ai nhớ :hixhix:
Lục Bình: Èo, chưa giựt
Độc Bá Thiên: Ói máu rồi, Ri ơi :)2
Độc Bá Thiên: Hộc hộc
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 230 điểm để mua Ếch trắng
Lục Bình: Lát giựt :lol: cho ói máu chơi :D3
Độc Bá Thiên: Iu e nhìu <3 . Gắng đấu ếch cho a nhaaaa :kiss:
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 262 điểm để mua Mèo ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 272 điểm để mua Bé hồng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Vong Ưu Tình: :lol: phát hiện 1 dàn nhân sự bay màu
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 200 điểm để mua MM
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 218 điểm để mua Ếch trắng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 336 điểm để mua Nơ bông hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.