Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 

Vân Trung Ca - Đồng Hoa

 
Có bài mới 02.10.2015, 21:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.07.2015, 08:03
Bài viết: 168
Được thanks: 799 lần
Điểm: 13.77
Có bài mới [Cổ đại] Vân Trung Ca - Đồng Hoa - Điểm: 10
VÂN TRUNG CA

images


Tập 1

Vân Trung Ca (Tập 1): Hẹn ước

Tác giả: Đồng Hoa

Người dịch: Losedow

Kích thước: 14 x 20.5 cm

Số trang: 544

Ngày xuất bản: 04/02/2015

Giá bìa: 145.000 ₫

Công ty phát hành: Đinh Tị

Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên

Giới thiệu

Nằm trong hệ liệt “Đại Hán tình duyên”, Vân Trung Ca là câu chuyện kể về Vân Ca - con gái của Hoắc Khứ Bệnh và Ngọc Cẩn trong tác phẩm “Đại Mạc Dao” – cùng với ba người đàn ông đã đem lòng yêu thương nàng và cũng là những người đã để lại những đau đớn hằn sâu trong trái tim của Vân Ca.

Hán Chiêu Đế Lưu Phất Lăng, vị hoàng đế thông minh kiệt xuất, bảy tuổi đã phải mang trên vai gánh nặng quốc gia mà bước lên ngai vàng. Năm tám tuổi bị truy sát, chạy trốn đến tận miền hoang mạc và đã được Vân Ca cứu thoát, cậu bé Phất Lăng lạnh lùng khi đó đã bị sự hồn nhiên của cô gái bé nhỏ Vân Ca lay động và một lời ước hẹn bằng chiếc giày thêu trẻ con đã ràng buộc hai số phận lại với nhau: Trường An, ngày gặp lại và không ai biết rằng phía sau đó là một định mệnh đau thương.

10 năm sau, cô bé Vân Ca ngày nào giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, nàng thực sự đến Trường An theo hẹn ước ngày nào để gặp Lăng ca ca của mình, nhưng số phận trêu đùa, Vân Ca lại gặp Lưu Bệnh Dĩ và nhận nhầm chàng trai này thành Lưu Phất Lăng. Lúc này, chứng kiến Lăng ca ca của mình đã có một người con gái ở bên và quên đi lời hẹn ước khi xưa khiến Vân Ca đau đớn, nàng muốn rời khỏi Trường An và trở về Đại Mạc thì lại bất ngờ gặp gỡ với Mạnh Giác.

Mạnh Giác, chàng trai tuấn mỹ và dịu dàng đã mang đến cho Vân Ca cảm giác yên bình, khi ấy nàng đã lựa chọn Mạnh Giác và quyết định quên đi ước hẹn chiếc giày thêu năm nào. Với người con trai này, Vân Ca cứ ngỡ rằng “người đã đúng và thời điểm cũng đúng”, nào đâu biết hóa ra nàng cũng chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của y. Khi Mạnh Giác lưỡng lự giữa Vân Ca và quyền lực thì cũng là lúc nàng chọn buông tay.

Tình yêu là gì, liệu có cần phải mang đến nhiều đau khổ như vậy không?

Lưu Phất Lăng, vị hoàng đế chung tình, vì một lời ước hẹn năm xưa mà từ khi trưởng thành đến nay vẫn để hậu cung trống rỗng ngoài một vị hoàng hậu trên danh nghĩa. Chàng vẫn luôn chờ đợi, chờ cho đến ngày người con gái ấy đến Trường An. Liệu cuối cùng, số mệnh có mang Vân Ca đến với chàng? Và Vân Ca, liệu khi tìm thấy Lăng ca ca thực sự của mình thì trái tim nàng còn có thể rung động trở lại?

Hoàng cung sóng gió, quyền lực tranh đoạt, liệu vòng xoáy vương quyền sẽ cuốn số phận của Vân Ca đi đến đâu?

“Ta sẽ đợi muội ở Trường An.”

“Chúng mình ngoắc tay, không ai được nói mà không giữ lời.”

“Ngoắc tay, thắt cổ, một trăm năm, không thay đổi.”

“Ai thay đổi người đó là lợn con.”



Lăng ca ca, muội chưa từng quên lời hứa, muội không phải lợn con, huynh mới là lợn con!

Sau mười năm đằng đẵng, muội đã đến tìm huynh rồi đây, muội muốn chúng ta cùng ngắm sao, cùng kể chuyện. Đáng tiếc, huynh quên lời hứa năm xưa mất rồi…



Vân Ca, là muội sao? Nếu là muội, vì sao đã gần Trường An như vậy mà không đến tìm huynh? Nếu không phải là muội thì tại sao huynh lại thấy quen thuộc như vậy?

Vân Ca, vì sao đêm nay, tiếng hát của muội lại cất lên?

Trăng tròn có thể giúp người ta đoàn tụ không? Chính Hằng Nga cũng chỉ có thể múa lượn một mình, còn có thể bận tâm đến buồn vui, tan hợp của nhân gian hay sao?

Lời tựa

Tây Hán từ khi Cao Tổ Lưu Bang dựng nước, trải qua các đời Văn Đế, Cảnh Đế, đến khi Hán Vũ Đế lên ngôi, “Nhà Hán hưng hơn sáu mươi năm, bốn bể yên bình, thóc lúa đầy kho”. (Hán Thư – truyện Công Tôn Hoằng, Bốc Thức, Nhi Khoan.)

Trong lúc Hán Vũ Đế tại vị, dù hùng tài đại lược nhưng lại thích lập công to, cực kỳ hiếu chiến, cuộc sống hằng ngày hết sức xa xỉ. Bởi vì “Bên ngoài tấn công bốn di, bên trong ăn chơi hưởng lạc, nhiều lần trưng tập, trăm họ túng quẫn” (Hán Thư – Hình pháp chí), đến những năm cuối thời Hán Vũ Đế, nhà Hán đã “quốc lực suy vi, dân số chỉ còn một nửa”. (Hán Thư – Chiêu Đế kỉ.)

Hán Vũ Đế chinh chiến nhiều năm không ngừng, cuộc sống xa hoa, dẫn đến quốc khố hư không. Để bù đắp chi phí, Hán Vũ Đế cho phép mua quan và cho người phạm pháp dùng tiền chuộc tội. “Chi phí không đủ, liền thi hành cải cách tạm thời, người phạm pháp được chuộc tội, người nộp ngũ cốc được làm quan lại, vì thế thiên hạ xa xỉ, quan loạn dân nghèo, trộm cướp nổi lên, nhiều người mất mạng.” (Hán Thư – truyện Cống Vũ.)

Quan lại cai trị hỗn loạn, người giàu càng giàu, người nghèo càng nghèo, mâu thuẫn xã hội ngày càng gay gắt, các nơi tới tấp khởi nghĩa. “Bách tính túng quẫn, dân nghèo phạm pháp.” (Hán Thư – Hình pháp chí.) “Đạo tặc sinh sôi, Nam Dương có Mai Miễn, Bách Chính, Sở có Đoàn Trung, Đỗ Thiếu, Tề có Từ Bột, giữa Yên và Triệu có Kiên Lư, Phạm Chủ. Có toán đông đến mấy ngàn người, tự xưng hiệu, công thành ấp, cướp kho binh, thả tử tù, bắt quận thủ, đô úy, giết quan viên, viết hịch yêu cầu huyện chuẩn bị đồ ăn, toán nhỏ thì vài trăm người, còn cướp bóc nhỏ lẻ ở thôn xã thì không đếm xuể.” (Hán Thư – Truyện ác quan Hàm Tuyên.)

Chính sách Hán Vũ Đế dùng là ủy nhiệm các ác quan Trương Thang, Triệu Vũ, Vương Ôn Thư, Hàm Tuyên, Doãn Tề, Dương Bộc, thực hiện chính sách áp bức tàn khốc. Trước thời Hán Vũ Đế, từ Cao Tổ đến Cảnh Đế, trải qua bốn đời hoàng đế, truyện ác quan trong Hán Thư chỉ ghi lại hai ác quan, mà riêng trong thời Vũ Đế đã có mười một ác quan.

Hình phạt không ngừng tăng cao. Pháp lệnh từ chín chương thời Lưu Bang tại vị tăng đến ba trăm năm mươi chín chương, riêng tử hình đã có bốn trăm lẻ chín điều, một ngàn tám trăm tám mươi hai việc. Luật hình theo án lệ khung tử hình lên tới mười ba ngàn bốn trăm bảy mươi hai việc. “Công văn chất đầy mấy gác, người tra không thể tìm được.” (Hán Thư – Hình pháp chí.)

Ngay cả hình phạt nghiêm khắc như vậy cũng vẫn không ngăn cản được bách tính đến bước đường cùng đứng lên khởi nghĩa.

Hán Vũ Đế vẫn hy vọng thần phục bốn di, nhưng đến tận lúc Hán Vũ Đế chết, vấn đề bốn di vẫn chưa được giải quyết. Bởi vì nhà Hán có loạn trong, các ngoại tộc như Hung Nô, Tây Khương, Tây Nam Di, Ô Hoàn cũng không ngừng gây họa ngoài.

Lúc Hán Vũ Đế về già, đối mặt với thiên hạ Đại Hán nguy cơ tứ bề, nghĩ đến vết xe đổ của triều Tần chết vì dân nghèo khởi nghĩa, mới ý thức được tội lỗi của đời mình, ban chiếu tự trách tội mình với thiên hạ. “Từ khi trẫm lên ngôi tới nay, hành vi cuồng ngạo khiến thiên hạ sầu khổ, trẫm không thể không hối hận.”

Có điều, tuy Hán Vũ Đế có lòng sửa đổi nhưng tuổi tác đã cao nên không còn sức thực hiện, chỉ có thể giao lại xã tắc Đại Hán đang bấp bênh cho Hán Chiêu Đế mới tám tuổi.

Chuyện tôi muốn kể xảy ra trong bối cảnh loạn trong giặc ngoài này.

Đây chỉ là một câu chuyện, chỉ có thể xin lỗi các bạn đọc am hiểu lịch sử, lại muốn nghiêm khắc tuân thủ lịch sử. Chuyện chỉ là chuyện, xin được trích lời của Alexandre Dumas: “Lịch sử là gì đối với tôi? Nó chỉ là cái đinh để tôi treo các bức họa của mình.”


MỤC LỤC

BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Giới thiệu
Tập 1 Chương 1.1
Tập 1Chương 1.2
Tập 1 Chương 1.3
Tập 1 Chương 2.1
Tập 1 Chương 2.2
Tập 1 Chương 2.3
Tập 1 Chương 3.1
Tập 1 Chương 3.2
Tập 1 Chương 3.3
Tập 1 Chương 4.1  
Tập 1 Chương 4.2
Tập 1 Chương 4.3
Tập 1 Chương 5.1
Tập 1 Chương 5.2
Tập 1 Chương 5.3
Tập 1 Chương 6.1
Tập 1 Chương 6.2
Tập 1 Chương 6.3
Tập 1 Chương 7.1
Tập 1 Chương 7.2
Tập 1 Chương 7.3
Tập 1 Chương 8.1
Tập 1 Chương 8.2
Tập 1 Chương 8.3
Tập 1 Chương 9.1
Tập 1 Chương 9.2
Tập 1 Chương 9.3
Tập 1 Chương 10.1
Tập 1 Chương 10.2
Tập 1 Chương 10.3
Tập 1 Chương 11.1
Tập 1 Chương 11.2
Tập 1 Chương 11.3
Tập 1 Chương 12.1
Tập 1 Chương 12.2
Tập 1 Chương 12.3
Tập 1 Chương 13.1
Tập 1 Chương 13.2
Tập 1 Chương 13.3
Tập 1 Chương 14.1
Tập 1 Chương 14.2
Tập 1 Chương 14.3
Tập 1 Chương 15.1
Tập 1 Chương 15.2
Tập 1 Chương 15.3
Tập 1 Chương 16.1
Tập 1 Chương 16.2
Tập 1 Chương 16.3
Tập 1 Chương 17.1
Tập 1 Chương 17.2
Tập 1 Chương 17.3
Tập 1 Chương 18.1
Tập 1 Chương 18.2

Tập 2 Chương 1.1
Tập 2Chương 1.2
Tập 2 Chương 1.3
Tập 2 Chương 2.1
Tập 2 Chương 2.2
Tập 2 Chương 3.1
Tập 2 Chương 3.2
Tập 2 Chương 3.3
Tập 2 Chương 3.4
Tập 2 Chương 4  
Tập 2 Chương 5.1
Tập 2 Chương 5.2
Tập 2 Chương 6
Tập 2 Chương 7
Tập 2 Chương 8
Tập 2 Chương 9
Tập 2 Chương 10
Tập 2Chương 11  
Tập 2 Chương 12
Tập 2 Chương 13
Tập 2 Chương 14.1
Tập 2 Chương 14.2
Tập 2 Chương 15.1
Tập 2 Chương 15.2
Tập 2 Chương 16.1
Tập 2 Chương 16.2
Tập 2 Chương 17.1
Tập 2 Chương 17.2
Tập 2 Chương 18.1
Tập 2 Chương 18.2
Tập 2 Chương 19.1
Tập 2 Chương 19.2
Tập 2 Chương 20.1
Tập 2 Chương 20.2

Tập 3 Chương 1.1
Tập 3Chương 1.2
Tập 3 Chương 2
Tập 3 Chương 3.1
Tập 3 Chương 3.2
Tập 3 Chương 4  
Tập 3 Chương 5.1
Tập 3 Chương 5.2
Tập 3 Chương 6.1
Tập 3 Chương 6.2
Tập 3 Chương 7.1
Tập 3 Chương 7.2
Tập 3 Chương 8.1
Tập 3 Chương 8.2
Tập 3 Chương 9.1
Tập 3 Chương 9.2
Tập 3 Chương 10
Tập 3 Chương 11.1
Tập 3Chương 11.2
Tập 3 Chương 12.1
Tập 3 Chương 12.2
Tập 3 Chương 13.1
Tập 3 Chương 13.2
Tập 3 Chương 14.1
Tập 3 Chương 14.2
Tập 3 Chương 15
Tập 3 Chương 16.1
Tập 3 Chương 16.2
Tập 3 Chương 17.1
Tập 3 Chương 17.2
Tập 3 Chương 18
Tập 3 Chương 19.1
Tập 3 Chương 19.2

Tập 3 Chương 21





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 02.10.2015, 22:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.07.2015, 08:03
Bài viết: 168
Được thanks: 799 lần
Điểm: 13.77
Có bài mới Re: [Cổ đại] Vân Trung Ca- Đồng Hoa - Điểm: 11
Chương 1: Váy lục la [1]

[1] La là loại vải mềm dệt thưa, tiếng Việt đọc chệch thành chữ “là” trong “lụa là”. (Tất cả các chú thích trong sách là của người dịch.)

Nắng như đổ lửa trên vùng hoang mạc trải dài ngàn dặm. Một màu vàng kim rực rỡ chảy tràn khắp đất trời. Màu sắc được ưa chuộng nhất thế gian ấy ở nơi đây lại chẳng khác gì tiếng cười của thần chết. Dưới ánh nắng chói chang lốm đốm những điểm sáng, đó hẳn là xương động vật hoặc cũng có thể là hài cốt của con người.

Sa mạc Bạch Long Đôi ngoài thành Lâu Lan vốn nổi danh với xoáy lốc và địa hình biến ảo không ngừng. Nếu như không có người dẫn đường quen thuộc địa hình khu vực này thì gần như không có bất cứ cơ hội nào để sống sót ra khỏi nơi đây.

Trên những cồn cát nhấp nhô kéo dài vô tận, một đoàn hơn mười người Hán đang vùng vẫy bên rìa cái chết. Bảy ngày trước, người dẫn đường Lâu Lan của họ đã phản bội, lợi dụng một cơn bão cát đột nhiên tràn tới, nhân lúc hỗn loạn đã bỏ lại họ. Võ công và thể lực của mọi người trong đoàn đều không kém, nhưng đứng trước thiên nhiên tàn khốc, họ trở nên nhỏ bé giống như loài giun dế. Nếu như không tìm được nguồn nước, họ sẽ phải ở lại đây mãi mãi, trở thành một trong những bộ xương trắng rải rác trên đại mạc.

Triệu Phá Nô lắc lắc túi nước, đây là những giọt nước cuối cùng. Ông ta đưa túi nước cho một thiếu niên mười hai, mười ba tuổi. Ánh mắt thiếu niên thoáng nhìn đôi môi khô nứt nẻ của ông ta, mở miệng lạnh nhạt nói: “Ngươi uống đi.”

Triệu Phá Nô vừa định lên tiếng, thiếu niên đã nhỏ giọng nói thêm một câu: “Đây là mệnh lệnh của ta.”

Mọi người đều cho rằng thiếu niên là họ hàng của Triệu Phá Nô, được ông ta đưa đi theo để rèn luyện nhân dịp đến Tây Vực, chỉ có Triệu Phá Nô biết mệnh lệnh của thiếu niên có ý nghĩa gì.

Triệu Phá Nô cầm lại túi nước nhưng không uống mà cài vào bên hông. Trong lòng ông ta chỉ có một quyết tâm, ông ta nhất định phải mang thiếu niên sống sót ra khỏi sa mạc, cho dù có phải dùng máu tươi của tất cả bọn họ làm nước.

“Ngươi đã ra vào sa mạc nhiều lần, trong số những người ở đây thì ngươi là người quen thuộc với sa mạc nhất, do đó chúng ta có thể sống sót hay không phụ thuộc cả vào ngươi. Uống nước đi, hãy cố giữ cho đầu óc tỉnh táo rồi nghĩ cách dẫn chúng ta ra khỏi sa mạc. Cho dù tất cả chúng ta đều phải chết thì ngươi cũng nên là người cuối cùng.” Mặc dù nói đến chuyện sống chết nhưng giọng điệu của thiếu niên lại như nói về một chuyện không liên quan đến mình.

Đi bộ bảy ngày trong sa mạc, bị cái đói, cái khát và sự chết chóc giày vò, ý chí của không ít người sớm đã sụp đổ, trên mặt chỉ còn vẻ u ám, tuyệt vọng, vậy mà thiếu niên không quá mười hai, mười ba tuổi này mặc dù môi cũng khô nứt, khuôn mặt hốc hác nhưng vẻ mặt lại lạnh nhạt, dửng dưng.

Mặt trời tàn nhẫn thiêu đốt sa mạc, thiêu đốt thân thể bọn họ. Tính mạng của họ đang bốc hơi từng giọt, từng giọt. Mỗi một hạt cát màu vàng óng ánh đều nhảy nhót vũ điệu của thần chết, hoan nghênh bọn họ bước đến.

Triệu Phá Nô đi đầu tiên đột nhiên giơ tay ra hiệu dừng lại, tất cả mọi người đều dừng bước.

Nhìn thấy Triệu Phá Nô nghiêng tai nghe ngóng, thiếu niên cũng ngưng thần lắng nghe.

“Leng keng, leng keng…”

Tiếng chuông như có như không.

Mấy người vui mừng kêu to: “Tiếng lục lạc, là tiếng lục lạc!”

Nhìn thấy một tia hy vọng sống sót trong bóng tối của cái chết, tiếng chuông dường như còn xa mãi chân trời kia chẳng khác nào âm thanh tuyệt vời của tự nhiên.

Thiếu niên vẫn mang vẻ mặt lạnh nhạt như cũ. Đối mặt với cái chết, cậu không buồn bã tuyệt vọng, lúc có hy vọng sống, cậu cũng không hưng phấn vui sướng, chỉ thờ ơ như thể mọi chuyện đều không liên quan đến mình.

Triệu Phá Nô xua tay ra hiệu cho mọi người yên lặng. “Tiếng chuông hơi lạ. Nếu như là cả một đoàn lạc đà của thương khách thì âm thanh sẽ không thưa thớt như vậy, nghe có vẻ chỉ có một con lạc đà. Nhưng có mấy người dám một mình đi qua đại mạc? Ở đây là Tây Vực, người đến là bạn hay thù còn chưa biết được, cần nâng cao cảnh giác.”

“Leng keng, leng keng…”

Cùng với tiếng lục lạc, một bóng dáng màu xanh lục từ từ xuất hiện phía cuối đại mạc, giữa vô biên vô hạn màu vàng kim bùng cháy như lửa.

Bảy ngày không thấy màu lục, mọi người lập tức có cảm giác thân thiết. Thiếu niên cũng cảm thấy cơn khát đã dịu đi chút ít.

Lúc bóng dáng ấy đến gần, mọi người mới thấy rõ đó là một tiểu cô nương ngồi trên một con lạc đà nhỏ trắng như tuyết. Tiểu cô nương chỉ khoảng bảy, tám tuổi, váy áo xanh lục, cười tươi như hoa.

Mọi người rướn cổ nhìn về phía sau tiểu cô nương, nhưng không thấy bất kỳ ai khác.

Một con lạc đà cực kỳ thần tuấn, một tiểu cô nương đáng yêu như tiên nữ, mọi người đều cảm thấy kỳ lạ, trong nháy mắt nhớ tới rất nhiều truyền thuyết Tây Vực hoang đường, nào là thần nữ núi tuyết, yêu nữ hoang mạc…

Tiểu cô nương cười, vẫy tay với bọn họ. “Mẹ cháu bảo cháu tới dẫn mọi người đi ra khỏi sa mạc.”

Triệu Phá Nô hỏi: “Mẹ cháu là ai? Có một mình cháu thôi à?”

Tiểu cô nương nói, tỏ vẻ rất ngạc nhiên: “Mẹ cháu chính là mẹ cháu! Tại sao lại chỉ có một mình cháu chứ?” Tiểu cô nương vỗ vỗ lạc đà. “Cháu có Linh Đang[2], đây là bằng hữu mà nhị ca tặng cháu.” Rồi lại chỉ chỉ sau lưng. “Còn có Tuyết Lang[3], mẹ dặn tỷ ấy bảo vệ cháu.”

[2] Có nghĩa là “lục lạc”.

[3] Có nghĩa là “sói tuyết”.

Lúc này mọi người mới phát hiện phía sau con lạc đà nhỏ còn có một con sói toàn thân màu trắng bạc.

Một con sói khiến mọi người nghĩ đến bốn chữ “e lệ cao quý”. Lạc đà không sợ sói ư? Sói không ăn thịt lạc đà sao? Nhưng sự kinh ngạc của mọi người còn chưa hết.

“Còn có…” Tiểu cô nương lại lấy một chiếc còi làm bằng trúc từ trong cổ áo ra thổi mấy tiếng “tu tu”, ngẩng đầu nhìn hai con chim điêu trên trời đang hạ xuống sau khi nghe tiếng còi. “Còn có Tiểu Khiêm và Tiểu Đào, đây là các bằng hữu cha cháu tìm cho cháu.”

Hai con bạch điêu còn chưa lớn hẳn nhưng khi giương cánh đã lộ ra sự uy nghiêm của bá chủ bầu trời.

Một con hạ xuống trên lưng lạc đà, một con lại muốn đáp xuống đầu sói. Con sói kêu một tiếng cảnh cáo, giơ chân định vồ. Con chim điêu hậm hực bay lên nhưng vẫn không cam lòng, lượn vòng chờ cơ hội.

Tiểu cô nương cười nói: “Tiểu Đào, không được trêu Tuyết tỷ tỷ nữa, nghỉ ngơi trên lưng Linh Đang một lát đi!”

Mọi người đứng xem vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ, cũng hiểu ra vì sao tiểu cô nương có thể tìm được bọn họ.

Triệu Phá Nô run lên, trong lòng đột nhiên chấn động. Ông ta vừa quan sát tiểu cô nương kĩ càng vừa hỏi: “Mẹ cháu họ gì? Cha cháu họ gì? Cháu tên là gì? Vì sao mẹ cháu lại bảo cháu dẫn bọn ta ra khỏi sa mạc?”

“Ai da, đại thúc thúc à, mẹ chính là mẹ! Cháu tên là Vân Ca, mẹ cháu nói có một vị Triệu thúc thúc trước đây có ơn với mẹ cháu nên bảo cháu tới dẫn đường. Mọi người có đi hay không? Phải hai ngày nữa mới có thể ra khỏi sa mạc đấy!”

Vân Ca ngồi nghiêng người trên lưng lạc đà, vừa nói chuyện, hai chân vừa không ngừng đung đưa.

Trên chân cô bé là một đôi giày màu xanh lá mạ, trên mỗi chiếc giày có đính một viên trân châu to bằng quả nhãn. Một chiếc giày được cô bé đi rất nghiêm chỉnh, nhưng chiếc còn lại thì chỉ móc vào mũi chân. Một đoạn chân trắng như tuyết ẩn hiện dưới làn váy mỏng cùng với động tác đung đưa của cô bé.

Vân Ca thấy thiếu niên nhìn chân mình, vì vẫn đang ở độ tuổi hồn nhiên ngây thơ nên không cảm thấy ngượng ngùng mà còn mỉm cười ngọt ngào với cậu.

Thiếu niên còn ít tuổi nhưng đã sớm thông tuệ hiểu biết, vốn chỉ là hành động thưởng thức cái đẹp đơn thuần, nhưng thấy Vân Ca cười, mặt cậu bé không khỏi đỏ lên, vội vã dời ánh mắt qua chỗ khác. Vẻ hờ hững, thờ ơ không hợp lứa tuổi trên người cũng bớt đi vài phần.

Triệu Phá Nô không nhìn ra tiểu cô nương này là ngây thơ không biết hay là cố ý giấu giếm, biết có hỏi cũng chẳng hỏi được gì thêm nên đành bỏ cuộc. Tên của hai con chim điêu đã gợi lại chuyện cũ, lòng ông ta cảm thấy đau xót khó nói nên lời, dù biết chắc chắn không thể như vậy nhưng vẫn thầm hy vọng những ý nghĩ hoang đường của mình là thật. “Ta họ Triệu. Vân Ca, vậy phiền cháu dẫn đường.”

Vân Ca nhảy xuống khỏi lưng lạc đà, tươi cười, cung kính hành lễ với Triệu Phá Nô. “Triệu thúc thúc, Vân Ca thay mặt mẹ vấn an thúc thúc.” Nói rồi cô bé lại chỉ vào một loạt túi nước treo trên lưng lạc đà. “Đây là dành cho Triệu thúc thúc.”

Không chờ Vân Ca nói xong, mọi người đã đồng loạt hoan hô, rũ sạch vẻ ủ dột lúc trước, cười đùa: “Triệu gia, chúng ta biết ngài là cứu tinh của chúng ta mà.”

Triệu Phá Nô cởi một túi nước định đưa cho thiếu niên thì phát hiện Vân Ca đã đưa túi nước của chính mình cho cậu rồi. “Huynh tên là gì?”

Thiếu niên làm như không nghe thấy câu hỏi của Vân Ca, yên lặng nhận túi nước, yên lặng uống nước.

Những người khác đều không ngừng cảm ơn Vân Ca, nhưng thiếu niên thì lại không cảm ơn lấy một tiếng, thậm chí một ánh mắt tỏ lòng biết ơn cũng chẳng có, vẻ mặt thờ ơ đến mức gần như vô cảm.

Vân Ca lại không hề trách móc, chỉ chắp tay sau lưng, ngẩng đầu cười tít mắt nhìn thiếu niên.

Lúc đưa trả túi nước cho Vân Ca, nhìn thấy đôi mắt cong như vầng trăng non của cô bé, cuối cùng thiếu niên mới lạnh nhạt nói: “Triệu Lăng.”

Vân Ca lập tức gọi một tiếng “Lăng ca ca” lanh lảnh, kèm theo nụ cười tươi sáng như những ngày tháng Tư. Triệu Lăng chưa bao giờ được ai gọi như thế, chỉ cảm thấy như có tia nắng chợt hắt vào tâm hồn vốn tối đen như mực.

***

Một tòa nhà nguy nga tráng lệ, khói xanh lay lắt bay lên từ chiếc lò xông bằng đồng thau khiến khuôn mặt người ngồi trên bậc cao trở nên mờ nhạt.

Một đứa bé bốn tuổi đứng ở giữa chiếu tiệc, chắp tay sau lưng đọc thuộc lòng.

“… Các thánh giúp người có đức, người hiền tài nắm chức quyền, giáo hóa đại sự, thiên hạ hòa hợp, vạn dân yên bình vui sướng, mỗi người có thứ mình cần, hành động hợp với lễ số, nhàn nhã theo đạo trung dung. Vì thế Khổng Tử nói: “Nếu có vương giả, phải trị thế rồi mới nhân từ”, chính là như vậy. Nghiêu tại vị bảy mươi năm, lại nhường ngôi cho Ngu Thuấn. Nghiêu băng hà, thiên hạ không về con Nghiêu là Đan Chu mà về Thuấn. Thuấn biết không thể chối, liền lên ngôi thiên tử, phong cho Vũ làm tể tướng. Do từng phò tá Nghiêu nên vẫn kế tục đại nghiệp, vì thế vô vi mà thiên hạ thái bình. Khổng Tử nói “Thiều[4]” đã tận mỹ lại tận thiện, chính là như vậy. Còn vua Trụ nhà Ân chống lại ý trời, hung tàn bạo ngược, giết chóc hiền tài, làm hại trăm họ…”

[4] Tên một khúc nhạc của vua Thuấn.

Những người ngồi nghe hai bên đều lộ vẻ thán phục, danh tiếng thần đồng quả nhiên không phải là giả.

Lão nhân ngồi trên cao cũng gật đầu, nở nụ cười hiếm hoi.

Đứa bé đọc xong, vừa định nhào vào lòng mẫu thân như mọi ngày, nhưng lập tức nhớ đến lời mẫu thân dặn đi dặn lại trước đó, thế là chắp tay thi lễ như người lớn, sau đó đứng thẳng người, nghiêm mặt, khoan thai đi từng bước về vị trí của mình.

Thấy không có ai chú ý, nó lập tức làm mặt xấu khoe thành tích với mẫu thân.

Mẫu thân nó ngồi phía sau lão nhân khẽ cười, gật đầu, ra hiệu cho nó ngồi xuống.

***

Mùa hè trời trong nắng ấm, tiếng ve kêu râm ran suốt đêm ngày.

Cậu bé năm tuổi trốn sau bức rèm trong thư phòng, đôi mắt to đen láy, linh động nhìn chằm chằm ra ngoài.

Bên ngoài có tiếng bước chân vội vã, một nữ nhân dịu dàng gọi: “Lăng Nhi.”

Cậu bé hoảng sợ, lập tức định lên tiếng ngăn lại nhưng đã chậm một bước. Chỉ nghe thấy rất nhiều tiếng hét đồng loạt vang lên, thùng nước để trên đỉnh cánh cửa đã đổ ụp khi người đó đẩy cửa.

Một làn nước pha mực đen sì giội hết xuống người nữ nhân vừa mới bước vào.

Từ đầu đến chân nữ nhân biến thành quạ đen rơi xuống nước. Các thị nữ bên cạnh hoảng sợ, lập tức quỳ hết xuống.

Người hầu cận của cậu bé là Vu An sớm đã sợ đến mức nằm mềm nhũn dưới đất, trong lòng cực kỳ hối hận. Y vừa mới được làm nô tài hầu cận bên chủ, vừa mới học được vài chiêu nịnh bợ, vừa mới tham ô được một chút tiền, vừa mới được sờ tay một thị nữ tỷ tỷ, chẳng lẽ trời xanh đố kỵ anh tài, không cho y cơ hội làm tên nô tài gian trá đệ nhất thiên hạ mà đã lấy mạng y rồi sao?

Cậu bé căng thẳng nắm chặt bức rèm, mẫu thân rất thích đẹp, lần này chắc chắn toi đời!

Mẫu thân nó đứng yên lặng bên cửa phòng một hồi, sự kinh ngạc, giận dữ và không dám tin ban đầu dần dần hóa thành vẻ mặt bất đắc dĩ. “Lăng Nhi, đi ra!”

Cậu bé thò đầu ra ngoài bức rèm, chỉ thoáng cái lại rụt về. “A tỷ cắt bức tranh con vẽ nên con định trêu a tỷ. Con sẽ học thuộc lòng, sẽ viết chữ, sẽ nghe lời thầy dạy, sẽ không bắt nạt a tỷ, sẽ…”

Nữ nhân đi tới phía trước cậu bé, tóm cổ áo lôi nó ra khỏi bức rèm, ôm nó thật chặt, rồi lại vuốt ve mặt nó.

Cậu bé càng lúc càng sợ, cuối cùng ngừng lải nhải, cúi đầu. “Con sai rồi.”

Nhìn thấy dáng vẻ nó, nữ nhân bỗng nhiên bật cười, dặn dò các thị nữ sau lưng: “Các ngươi còn quỳ ở đấy làm gì? Còn không đi chuẩn bị đồ tắm rửa? Phải dùng thùng tắm lớn nhất.”

Cậu bé vốn ăn mặc đẹp đẽ, nhưng lúc này cả người nó cũng dính đầy nước mực. Nó phụng phịu nhìn mẫu thân, có vẻ giận dỗi mà không dám nói gì, chắc chắn là mẫu thân nó cố ý làm thế.

Từ lúc ba tuổi bị trượt chân ngã xuống nước, điều nó ghét nhất chính là tắm trong thùng tắm.

Nhìn thấy dáng vẻ của con trai, nữ nhân cười, thơm lên má nó một cái. “Tắm hay là bị phạt, tự chọn đi.”

Cậu bé vừa định nói chịu phạt nhưng khi nhìn thấy mẫu thân đưa mắt liếc Vu An, cậu lại lập tức cúi đầu.

Quả nhiên là nữ tử và trẻ con thật khó đối phó, chỉ một thôi cũng đã thê thảm lắm rồi, đằng này y lại phải đối mặt với cả hai, cam chịu số phận đi!

***

Rèm che lớp lớp.

Nó từng trốn ở đây để mẫu thân không tìm được, đứng sau rèm nhìn trộm cảnh mẫu thân sốt ruột.

Nó cũng từng trốn ở đây, đột nhiên nhảy ra hù dọa mẫu thân và a tỷ.

Có lúc không muốn nghe thầy giảng bài, nó cũng trốn đến chỗ này.

Nhưng hôm nay nó hoàn toàn không hiểu lời đối thoại của người bên ngoài những bức rèm.

Nó cảm thấy sợ hãi, một cảm giác sợ hãi chưa bao giờ trải qua. Mẫu thân nó đang quỳ trên mặt đất cầu khẩn, trán mẫu thân nó đã chảy máu vì dập đầu, nhưng vì sao phụ thân nó vẫn chỉ nhìn mẫu thân nó bằng ánh mắt lạnh như băng? Không phải tất cả mọi người đều nói ông sủng ái mẫu thân nó nhất sao?

“Vì Lăng Nhi, nàng phải chết!”

Phụ thân chỉ nói một câu đơn giản nhất, nhưng tại sao nó không thể nào hiểu được?

Tại sao mẫu thân lại phải chết vì nó? Nó đương nhiên không muốn mẫu thân chết!

Nó đang định chui ra từ sau những tấm rèm, Vu An phía sau đã giữ chặt tay, bịt chặt miệng nó.

Mồ hôi lạnh ướt đẫm mặt mũi, trong mắt Vu An chỉ toàn sự khẩn cầu. Bị Vu An giữ chặt, nó hoàn toàn không thể động đậy.

Hai cung nhân kéo mẫu thân ra ngoài, giọng van xin vốn nức nở của mẫu thân biến thành tiếng kêu thê lương: “Để ta gặp Lăng Nhi lần cuối… Lăng Nhi, Lăng Nhi, Lăng Nhi…”

Máu tươi trên trán mẫu thân rơi xuống đất.

Một giọt, một giọt, một giọt…

Ngấm vào sàn nhà, trở thành dấu vết trong lòng cả đời nó cũng không lau đi được.

Mùi máu tanh đó vĩnh viễn quanh quẩn trong đại điện, cũng vĩnh viễn quanh quẩn bên chóp mũi nó.

Âm thanh khi thì cầu khẩn đau lòng, khi thì tuyệt vọng thê lương của mẫu thân và mùi máu tanh vẫn không ngừng quanh quẩn trong đại điện tối tăm.

Hằng đêm, hằng ngày, hằng tháng, hằng năm.

Hằng năm, hằng tháng, hằng ngày, hằng đêm.

Chưa bao giờ chấm dứt…

***

Lăng Nhi, Lăng Nhi, Lăng Nhi…

Máu trên trán mẫu thân rơi càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhiều, đã ngập đến ngực nó.

“Mẫu thân, không phải lỗi của con! Không phải lỗi của con…”

Là lỗi của ngươi, chính ngươi đã hại chết mẫu thân của ngươi, là lỗi của ngươi…

Triệu Lăng nằm co quắp dưới chăn, đầu toát đầy mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cắn chặt môi, không chịu kêu lên lấy một tiếng.

“Lăng ca ca, Lăng ca ca…” Vân Ca khẽ lay Triệu Lăng.

Trong nháy mắt tỉnh lại từ cơn ác mộng, Triệu Lăng đẩy ngay Vân Ca ra. “Nô tài to gan, ai cho phép ngươi…”

Đến lúc thấy rõ là Vân Ca, thấy rõ mình đang ngủ giữa trời đất tự do mênh mông rộng lớn chứ không phải trong cung điện bóng đen trùng trùng, cậu lập tức im bặt, ánh mắt từ lạnh lùng dần biến thành ngỡ ngàng.

Bị Triệu Lăng đẩy ngồi bệt xuống đất, Vân Ca chỉ xoa mông, nhỏ giọng hỏi: “Huynh mơ thấy ác mộng à?”

Triệu Lăng bình tĩnh nhìn sâu vào bóng đêm, hình như không nghe thấy lời Vân Ca nói.

Vân Ca ngồi xuống bên cạnh đống lửa, lấy chiếc túi mình luôn mang theo người ra lục lọi một hồi, tìm mấy quả táo chua bỏ vào nồi nước, sau khi đun sôi liền rót cho Triệu Lăng.

Triệu Lăng nhìn chằm chằm cái bát trong tay Vân Ca, không có ý định nhận lấy.

Vân Ca nhỏ giọng nói: “Mặc dù màu sắc khó coi nhưng hiệu quả rất tốt, táo chua có tác dụng ổn định tinh thần.”

Triệu Lăng vẫn không cử động. Mắt Vân Ca đảo tròn một vòng. “Lúc muội không chịu uống thuốc, mẹ muội sẽ hát để dỗ muội uống. Muội cũng hát cho huynh nghe được không?”

Nói xong cô bé mở miệng định hát, Triệu Lăng thoáng nhìn mọi người đang ngủ say rồi đỡ lấy cái bát.

Vân Ca cười tít mắt nhìn cậu. Triệu Lăng uống nước xong, không nói câu nào, nằm xuống ngủ tiếp.

Vân Ca ôm chăn nhìn cậu một hồi rồi dịch lại gần bên người cậu.

Cô bé dịch lại một tấc, Triệu Lăng yên lặng lui ra một tấc. Vân Ca lại dịch vào một tấc, Triệu Lăng lại lui ra một tấc, Vân Ca lại dịch tới một tấc, Triệu Lăng lại lui ra một tấc…

Cuối cùng, Triệu Lăng không thể chịu nổi nữa, hạ thấp giọng hỏi: “Tiểu cô nương muốn làm gì?”

“Muội không ngủ được, nhân thể huynh cũng không ngủ được, vậy chúng ta nói chuyện, được không? Huynh kể chuyện cho muội nghe đi?”

“Không.”

“Vậy để muội kể chuyện cho huynh nghe.” Không chờ cậu đồng ý, Vân Ca đã bắt đầu lẩm bẩm: “Có một năm, cha muội dẫn muội đi leo núi tuyết…”


Đã sửa bởi Tiểu Huyên lúc 18.11.2015, 09:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Huyên về bài viết trên: Nhược Tịch Tịch
Có bài mới 02.10.2015, 22:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.07.2015, 08:03
Bài viết: 168
Được thanks: 799 lần
Điểm: 13.77
Có bài mới Re: [Cổ đại] Vân Trung Ca- Đồng Hoa - Điểm: 10

Triệu Lăng vốn định giả vờ ngủ để Vân Ca ngừng lải nhải, nhưng Vân Ca lại tự kể tự nghe rất vui vẻ. Sau khi kể xong chuyện núi tuyết, cô bé lại bắt đầu kể về nhị ca, tam ca của mình. Triệu Lăng nói bằng giọng lạnh lùng: “Ta buồn ngủ rồi.”

“Vậy huynh ngủ đi! Lúc mẹ muội kể chuyện cho muội nghe, muội cũng nghe một hồi là ngủ mất… Lúc tam ca muội và muội đi đến Đại Tần[5] thì muội được năm tuổi. Đại Tần có rất nhiều người tóc màu vàng kim, mắt màu xanh lam, rất đẹp. Có điều muội không thích họ. Họ bắt sư tử nhịn đói rất nhiều ngày, sau đó thả sư tử ra đánh nhau với người. Có rất nhiều người ngồi ở đó xem, muội ghét xem cái này, nhưng tam ca lại rất thích. Họ tặng cha muội hai con sư tử con, bị tam ca giành lấy nuôi… Chắc chắn huynh không tin, nhưng muội thề là có một nước như vậy thật…”

[5] La Mã theo cách gọi của Trung Quốc cổ đại.

Vân Ca còn định nói tiếp nhưng Triệu Lăng đã ngắt lời: “Trời đất bao la, không gì không có, vì sao không tin? Khi tiên đế tại vị, An Tức[6] và Điều Chi[7] đã có sứ giả đến bái kiến. Đại Uyển liệt truyện trong Sử ký cũng có ghi lại. Một khi phía tây của Tây Vực có thể có đế quốc An Tức phồn hoa sánh ngang nhà Hán thì phía tây An Tức cũng rất có khả năng có những quốc gia khác. Nghe nói để giữ độc quyền tơ lụa của nước ta rồi đứng ở giữa thu lợi, các thương nhân An Tức mới không chịu nói với các thương nhân người Hồ ở Tây Vực và thương nhân nhà Hán về địa hình phía tây của họ.”

[6] Vương quốc Parthia, một quốc gia của người Iran ở Trung Đông.

[7] Vương quốc Mesopotamia. Đa số các nền văn minh này đều bị hủy diệt bởi quân Mông Cổ của Thành Cát Tư Hãn.

Lúc Vân Ca kể chuyện của mình cho người khác nghe, rất nhiều người cười nhạo cô bé nói nhảm, lần đầu tiên gặp được một người tin tưởng, cô bé lập tức hưng phấn. “Huynh tin chuyện của muội? Đúng như huynh nghĩ, Đại Tần ở phía tây An Tức. Huynh đã đến An Tức chưa? Chơi ở An Tức cũng rất vui.”

Triệu Lăng không để ý đến câu hỏi của Vân Ca. Vân Ca đợi một lát không thấy cậu trả lời, chỉ cười cười, lại tiếp tục kể chuyện của mình.

Lần này Triệu Lăng không lên tiếng ngăn cản nữa, chỉ nhắm mắt lại, không biết là ngủ hay thức.

Từ nhỏ đến lớn, vì thân phận và địa vị của Triệu Lăng, chưa từng có người nào dám làm trái ý trước mặt cậu, lúc nói chuyện với cậu cũng luôn cẩn thận dè dặt, cung kính e ngại hoặc nịnh bợ nghe lời.

Lần đầu tiên cậu gặp phải một người da mặt dày như Vân Ca, thậm chí còn dày đến mức coi mọi chuyện như lẽ đương nhiên, chả có ánh mắt nhìn người gì cả.

Vốn chỉ là bất đắc dĩ chịu đựng sự ồn ào của Vân Ca, nhưng dần dần cậu lại bắt đầu chăm chú nghe chuyện của cô bé.

Từ thảo nguyên tái bắc đến đại mạc Qua Bích[8], từ đỉnh Châu Mục Lãng Mã[9] đến cao nguyên Bạc Mễ Nhĩ[10], từ biển cả sóng to gió lớn đến núi tuyết yên tĩnh an hòa, từ thuật cưỡi ngựa cao siêu của người Hung Nô Tây Vực đến những công nghệ tinh xảo của Đại Tần hay An Tức…

[8] Tức sa mạc Gobi.

[9] Đỉnh Chomolungma hay còn gọi là đỉnh Everest của dãy Himalaya.

[10] Cao nguyên Pamir.

Trong chuyện của Vân Ca có một thế giới cậu chưa hề tiếp xúc, đó là thế giới cậu đã được đọc trong sách vở nhưng lại tuyệt đối không thể nhìn thấy hay chạm vào.

Đối với cậu, đó là một thế giới gần như trong truyền thuyết.

Cuối cùng, trong khi cậu vẫn đang chờ câu chuyện tiếp theo của Vân Ca, cô bé lại thiếp đi trong tiếng kể chuyện ngắt quãng của mình: “… Con sói con đó lại biết ăn trộm, còn là một tên trộm tham tiền, chuyên ăn trộm các loại đá quý óng ánh… Muội gần như bị nó làm tức chết… Muội đánh vào mông nó… Đánh vào mông nó…”

Triệu Lăng chậm rãi mở mắt, nghiêng người chăm chú nhìn Vân Ca.

Dù đang ngủ nhưng trên mặt Vân Ca tràn ngập nét cười, thoải mái vui vẻ giống như tên của cô bé vậy. Dưới ánh sao, hàng lông mi dài và dày như hai cánh bướm nhỏ đang nghỉ ngơi.

Vân Ca ngủ không ngoan, quấn chăn lăn qua lăn lại.

Thấy Vân Ca càng lăn càng lại gần đống lửa, mái tóc đã bắt đầu có mùi khét mà vẫn ngủ say không biết trời đất, Triệu Lăng chỉ có thể chán nản đứng dậy kéo Vân Ca về.

Vân Ca lại lăn về phía Triệu Lăng, càng lúc càng gần. Triệu Lăng nhẹ nhàng đẩy cô bé ra, cô bé lại lăn ra ngoài, về phía đống lửa…

Kéo về, lăn ra, kéo về, lăn ra…

Hôm sau tỉnh dậy, cảnh tượng Triệu Phá Nô nhìn thấy là Vân Ca đang ngủ say, ôm cánh tay Triệu Lăng, bên miệng vẫn còn vương nét cười, không biết có giấc mơ đẹp gì. Còn tư thế của Triệu Lăng lại rất kỳ dị, nắm một góc tay áo Vân Ca như sợ cô bé chạy mất, lại như sợ cô bé đến gần, rõ ràng ngủ rất mê mệt nhưng vẻ bất đắc dĩ vẫn lộ rõ trên mặt.

Những người khác đều bật cười, Triệu Phá Nô thì lại ngẩn người trợn mắt nhìn Vân Ca và Triệu Lăng hồi lâu. Ông ta vẫn nghe nói lúc ngủ Triệu Lăng không cho bất kỳ ai đến gần, thậm chí canh gác trong phòng cũng không được, chỉ có Vu An được đứng trông ngoài cửa. Trên đường đi từ lúc khởi hành đến giờ quả thật đúng như lời đồn, tại sao Vân Ca có thể làm Triệu Lăng khuất phục?

Đi hết quãng sa mạc này, tiến vào thảo nguyên phía trước cũng có nghĩa là họ đã tiến vào lãnh thổ của nhà Hán.

Vẻ mặt Triệu Phá Nô thoải mái hơn một chút, may mà không nhục mệnh, cuối cùng cũng bình an.

Con sói tuyết đột nhiên khẽ kêu một tiếng, đứng chặn ở trước mặt Vân Ca.

Triệu Phá Nô lập tức lệnh cho mọi người xếp thành vòng tròn bảo vệ Triệu Lăng ở giữa.

Chỉ chốc lát đã nhìn thấy mấy người quần áo tả tơi đang chạy thục mạng, có quan binh nhà Hán đuổi theo phía sau. Bọn họ sắp chạy ra khỏi lãnh thổ nhà Hán thì một loạt tên nhọn từ sau lưng bắn tới đâm xuyên qua ngực, mấy người lập tức ngã xuống đất.

Ngay lúc nhìn thấy những mũi tên bay tới, Vân Ca đã xua sói tuyết tiến lên, nhưng con sói tuyết chỉ kịp lao tới đẩy một thiếu niên ngã xuống đất.

“Ngông cuồng lớn mật, dám giúp đỡ khâm phạm. Giết!” Tên quan chỉ huy trên ngựa giơ tay lên, chuẩn bị ra lệnh bắn tên.

Triệu Phá Nô lập tức kêu lên: “Quan gia, chúng tôi đều là người Đại Hán, là thương nhân luôn tuân thủ pháp luật.”

Tên quan chỉ huy nhìn họ chằm chằm một hồi, ra lệnh dừng bắn tên rồi ra hiệu cho họ đi tới nói chuyện. Hắn hỏi mấy câu, câu nào câu nấy đều liên quan đến hàng hóa và tiền bạc.

Triệu Phá Nô hiểu ý hắn, lén nhìn Triệu Lăng, hai tay dâng một túi tiền dày lên. “Các quan gia bảo vệ biên cương vất vả, mời các vị uống ly rượu cho bớt lạnh.”

Tên quan chỉ huy ước lượng chiếc túi trên tay một lát, ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng lại không cười. “Các ngươi đi một chuyến đến Tây Vực rồi về Đại Hán là có thể về nhà ôm vợ bế con, còn bọn ta thì phải ở đây thanh trừ loạn dân cho các ngươi.”

Có người sớm đã chướng mắt với hắn, vừa định phát tác thì bị Triệu Phá Nô đưa mắt nhìn nên chỉ có thể nén giận im lặng.

Triệu Phá Nô lệnh cho người bên cạnh dâng một túi tiền nữa lên, tên quan chỉ huy mới miễn cưỡng hài lòng. “Các ngươi có thể đi rồi.”

Nhưng Vân Ca không chịu đi, khăng khăng đòi mang thiếu niên đã ngất xỉu kia đi theo. Triệu Phá Nô không làm gì được, chỉ có thể đưa tiền lần nữa để xin xỏ. Tên quan chỉ huy bật cười lạnh lùng. “Đây là loạn dân tạo phản, đáng tội chết! Hay là các ngươi cũng không muốn sống nữa?”

Triệu Lăng lạnh lùng mở miệng: “Y mới bao nhiêu tuổi? Cùng lắm chỉ mười ba, mười bốn tuổi, có thể tạo phản được ai?”

Tên quan nổi giận vung roi quất về phía Triệu Lăng.

Vân Ca một tay nhẹ nhàng kéo Triệu Lăng ra, một tay khẽ hất lên. Chỉ thấy một đám khói màu đen bốc lên, viên quân quan ôm mặt kêu khóc: “Mắt ta, mắt ta!”

Các binh lính khác lập tức rút đao giương cung, một trận huyết chiến chuẩn bị xảy ra.

Vân Ca không biết sợ, ngược lại còn khẽ cười. “Bé ngoan, đừng khóc, đừng khóc! Mắt ngươi không sao đâu, đó không phải là chất độc, chỉ là một loại gia vị của một quốc gia ở phía tây, làm cho ngươi nhất thời không thể đánh người mà thôi. Về dùng nước sạch rửa kĩ là không việc gì nữa.”

Triệu Lăng từ đầu đến giờ vẫn luôn giữ bộ mặt lạnh nhạt, nhưng khi nghe thấy tiếng cười của Vân Ca, đồng thời nhìn thấy bộ dạng thảm hại của tên quan chỉ huy, khóe môi cậu cuối cùng cũng khẽ nhếch lên, đứng thẳng người, chắp tay sau lưng, không khác gì đang xem kịch vui.

Hai người này… tuổi không lớn, nhưng gan lại lớn hơn rất nhiều người.

Để đội quan binh này có thể giữ được tính mạng, bây giờ chỉ có thể hy sinh chính mình. Triệu Phá Nô thở dài chán nản, vừa kêu to không được động thủ, vừa lấy một quyển công văn trong ngực ra đưa cho gã tùy tùng của viên quân quan. “Đây là phong thư lão gia nhà bọn ta đưa cho trước khi bọn ta lên đường.”

Gã tùy tùng đang định vung tay hất văng ra, liếc thấy dấu niêm phong bên trên công văn thì sắc mặt đại biến, lập tức nhận lấy nhìn kĩ, rồi ghé tai tên quan chỉ huy thầm thì một lát.

Tên quan chỉ huy vội liên tục thi lễ. “Sao ngài không nói sớm ngài là họ hàng của Triệu Tướng quân? Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm…”

Tên quan chỉ huy vừa rối rít xin lỗi vừa đòi trả lại tiền, còn nói phải mời họ đi uống rượu ăn cơm. Cuối cùng, khi Triệu Phá Nô năm lần bảy lượt từ chối, năm lần bảy lượt tỏ ý không để bụng, còn xưng huynh gọi đệ với hắn một hồi, đám quan binh mới chịu rời đi.

Mọi người bật cười. “Triệu gia, sao ngài khách sáo với bọn chúng như vậy? Làm thế chẳng phải khiến bọn chúng tổn thọ hay sao?”

Triệu Phá Nô lại nhìn thần sắc dường như thờ ơ, lạnh nhạt của Triệu Lăng, trong lòng thở dài nặng nề.

Thiếu niên được cứu chắc là đói quá, lại lo sợ suốt nhiều ngày nên mãi đến tối mới tỉnh dậy.

Sau khi tỉnh lại, một giọt nước mắt cũng không có, thiếu niên chỉ lẳng lặng ăn bánh, ăn liền tám cái mà còn muốn ăn thêm.

Vân Ca la hoảng: “Huynh sẽ vỡ bụng chết mất!”

Thiếu niên vẫn nhìn những chiếc bánh chằm chằm. “Ăn bữa này không còn bữa sau. Vỡ bụng chết dù sao vẫn tốt hơn chết đói. Cha ta nói ma chết đói ngay cả đầu thai cũng khó.”

Vân Ca cau mày nhìn thiếu niên, Triệu Lăng luôn rất ít nói đột nhiên lại lên tiếng: “Cho y hết số bánh còn lại.”

Vân Ca lập tức cho hết bánh vào một chiếc túi vải thô, đưa cho thiếu niên. Thiếu niên ngước mắt nhìn Triệu Lăng, vẻ mặt chần chừ. Triệu Lăng khẽ gật đầu, thiếu niên nhận túi vải, ôm chặt vào lòng như thể sợ bị cướp mất. Đột nhiên nước mắt cậu rơi xuống. “Mẹ, con có đồ ăn rồi, mẹ… Cha… con có đồ ăn rồi, cha không cần bán muội muội nữa… Mẹ… mẹ chết đói rồi, cha… cha tôi chết rồi, cha tôi cũng chết rồi…”

Mới đầu cậu ta chỉ lặng lẽ rơi lệ, dần dần biến thành gào khóc, cuối cùng là tiếng kêu khóc như xé nát tim gan, từng tiếng khóc xé rách màn đêm yên lặng.

Bởi vì mùa màng thất bát, gia đình cậu thật sự không thể nộp thuế. Nhưng nếu như không nộp thuế thì quan lão gia sẽ thu mất ruộng đất. Để giữ ruộng đất, cha mẹ cậu đành phải bán muội muội của cậu đi.

Nhưng năm sau vì có nạn châu chấu nên mùa màng vẫn thất bát, sau khi nộp thuế, cả nhà cậu không còn thứ gì để ăn. Vỏ cây trong thôn đều đã bị lột sạch, lúc đói quá thậm chí ngay cả đất cũng ăn.

Thật sự không sống nổi nữa, có người hô hào đi cướp đồ ăn trong tay đám nhà giàu, thế là bọn họ đi cướp đồ ăn. Sau đó quan phủ nói bọn họ tạo phản, bọn họ cũng không quan tâm, chỉ cần có thể sống sót, tạo phản thì đã sao? Nhưng bọn họ vẫn lần lượt chết đi, tất cả đều chết hết…

“Vì sao các người có đồ ăn? Vì sao chúng tôi không có đồ ăn? Mẹ nói đây là số mệnh, nhưng ai quy định số mệnh?”

Nước mắt chảy đầm đìa trên mặt thiếu niên, ánh mắt lần lượt nhìn từng người trong số họ nhưng không ai có thể trả lời câu hỏi của cậu.

“Vị tiên sinh biết chữ cùng tạo phản với chúng tôi nói đây là lỗi của Hoàng thượng, bởi vì Hoàng thượng luôn phải đánh trận, cần rất nhiều tiền, cho nên thuế má không ngừng tăng lên, mọi người không nộp được thuế nên không có đất đai, biến thành lưu dân. Để trấn áp lưu dân, hình phạt càng ngày càng nặng, một tội nhỏ cũng liên lụy đến cả nhà. Đã là lỗi của Hoàng thượng, vậy vì sao không cho chúng tôi phản lại Hoàng thượng? Vì sao lại nói tạo phản là sai?”

Triệu Phá Nô nói liền mấy lần: “Không được nói nữa, im mồm” nhưng vẫn không thể ngăn được lời nói của thiếu niên.

Kỳ thực Vân Ca nghe không hiểu lời thiếu niên nói cho lắm, chỉ cảm thấy thiếu niên rất đáng thương, thế là vừa nghe vừa gật đầu. “Lúc muội mắc lỗi, mẹ muội luôn phạt muội. Nếu là Hoàng thượng mắc lỗi thì đúng là nên phản lại Hoàng thượng, huynh làm vậy không sai.”

Triệu Phá Nô không dám nhìn sắc mặt Triệu Lăng nữa, cảm giác duy nhất là muốn ngẩng mặt khóc ròng. Chẳng lẽ ông ta tạo quá nhiều sát nghiệt nên trời định trừng phạt ông ta vào ngày hôm nay sao?

Triệu Lăng đưa mắt nhìn đống lửa, chậm rãi nói: “Quan ép dân mới phản, không phải lỗi của các ngươi.”

Thiếu niên nói: “Ơn cứu mạng không thể quên. Ta nghe thấy mọi người gọi muội là Vân Ca. Còn tiểu công tử tên là gì?”

Triệu Lăng nói: “Ngươi không hề nợ ta thứ gì, không cần nhớ tên ta.”

Thiếu niên không hỏi nữa, ôm chặt túi bánh và túi nước, đứng dậy đi vào sâu trong bóng đêm. “Các người là người phú quý, tôi là kẻ nghèo, số mệnh của chúng ta không giống nhau. Tôi nên cảm ơn các người đã cứu tôi, nhưng cũng chính vì những người phú quý như các người nên mẹ tôi và cha tôi mới chết, cho nên tôi không thể cảm ơn các người. Tôi tên là Nguyệt Sinh, tôi sẽ nhớ đại ân cứu mạng của các người, sau này tất báo.”

“Này, huynh đi đâu thế?” Vân Ca kêu lên.

“Không cần lo lắng cho tôi, tôi nhất định sẽ sống sót, tôi còn phải đi tìm muội muội của tôi.” Thiếu niên quay lại thoáng nhìn Vân Ca, bóng dáng ngả nghiêng hòa dần vào màn đêm.

Mọi người ngồi quanh đống lửa đều yên lặng không nói gì.

Sau một lúc lâu mới có người nói nhỏ: “Bây giờ đại bộ phận quan lại địa phương đều như đám quan binh hôm nay chúng ta gặp, mềm nắn rắn buông, bắt nạt người lương thiện, sợ những kẻ ác ôn, thấy tiền là sáng mắt, đối với người trên thì nịnh bợ, đối với kẻ dưới thì chèn ép, mồm thì nói là vì luật pháp Đại Hán, không thể thả người, nhưng chỉ sau chớp mắt đã vội vã thả người vì sợ kẻ quyền quý.”

Triệu Phá Nô không còn đủ sức để ngăn cản, chỉ có thể kêu to: “Muộn rồi, đi ngủ hết đi!”

Triệu Lăng đứng dậy đi ra ngoài, Triệu Phá Nô muốn đi theo, Triệu Lăng nói mà không quay đầu lại: “Ta muốn đi một mình.”

Triệu Phá Nô khó xử đứng yên tại chỗ, Vân Ca vừa đuổi theo Triệu Lăng, vừa chỉ vào con sói tuyết cho Triệu Phá Nô thấy, ý bảo ông ta không cần lo lắng.

Triệu Lăng đi một mạch mà không để ý đến Vân Ca, sau đó dứt khoát ngồi xuống bãi cỏ, ngẩn người lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bóng đêm. Vân Ca đứng một lúc lâu sau lưng cậu, Triệu Lăng vẫn không hề nhúc nhích. Vân Ca dùng bút than vẽ mắt mũi lông mày trên tay mình, người trên tay này có râu, người trên tay kia cài hoa. Vân Ca đưa hai tay đến trước mắt Triệu Lăng diễn rối tay, lúc thì nói giọng bé gái, lúc lại nói giọng ông già.

“Vì sao ông không vui?”

“Ông có không vui đâu.”

“Ông nói dối, không phải tự lừa chính mình là không phải không vui là có thể vui vẻ được.”

Ông già lạnh mặt không trả lời. Bàn tay cài hoa lại hỏi: “Vì sao ông lạnh mặt suốt ngày?”

“Bởi vì ông cho rằng như vậy nhìn có vẻ thâm trầm, lại có vẻ khác người.”

“Mặc dù cháu cảm thấy ông lạnh mặt rất dễ coi, nhưng cháu cho rằng ông cười một cái sẽ còn…”

“Vân Ca!” Triệu Lăng không thể chịu nổi, quay đầu lại, nhìn thấy một gương mặt tươi cười còn rạng rỡ hơn cả ánh sao.

Cánh mũi gần chạm cánh mũi, hai người có thể nghe thấy tiếng thở của nhau.

Vân Ca khẽ nói: “Lăng ca ca, ngày mai muội phải đi rồi.”

Chính Vân Ca cũng không biết vì sao giọng nói của mình lại đột nhiên trở nên nghèn nghẹn.

Có lẽ bởi vì Triệu Lăng là vị ca ca đầu tiên có thể nghe Vân Ca lải nhải, cũng có thể hiểu được những gì cô bé lải nhải. Tuy Vân Ca có hai vị ca ca nhưng bởi vì cha cô bé hơn bốn mươi tuổi mới có cô bé nên nhị ca lớn hơn Vân Ca rất nhiều tuổi, cho dù huynh ấy rất thương yêu Vân Ca nhưng họ lại ít khi có thể trò chuyện với nhau. Tam ca ít tuổi hơn một chút, nhưng tuyệt đối không có lòng kiên nhẫn nghe Vân Ca lải nhải. Buổi tối hôm qua, nếu là tam ca thì cô bé đã bị xách cổ ném vào đại mạc từ lâu rồi.

Triệu Lăng sững người một lát rồi mới chấp nhận sự thật này. Đúng thế, Vân Ca chỉ là một tiểu cô nương vừa mới quen, không phải người sẽ cùng cậu đi về Trường An, nhưng nụ cười tươi sáng như vậy…

Trong chốc lát, cậu có cảm giác như đã quen biết Vân Ca từ lâu, cũng đã rất quen với tiếng nói ríu rít suốt ngày của cô bé. Chẳng lẽ đây chính là “biết lâu mà như mới quen, mới gặp lại như quen nhau từ kiếp trước”?

Thấy Triệu Lăng ngẩn người nhìn mình chằm chằm, Vân Ca cười, chuyển đến trước mặt cậu, khẽ thổi một hơi. “Muội sắp phải đi, không cho huynh nghĩ chuyện khác, chỉ cho phép nghĩ đến muội!”

Đó chỉ là một lời nói đùa hồn nhiên, ngây thơ, vậy mà Triệu Lăng lại thấy tim chợt đập nhanh, vội vàng quay đầu đi. “Vân Ca, muội lại kể chuyện cho ta nghe đi.”

Vị ca ca dường như không muốn nhiều lời này lại bảo Vân Ca kể chuyện tiếp, cô bé vui sướng kêu lên một tiếng: “Nằm xuống, nằm xuống, huynh vừa ngắm sao vừa nghe muội kể chuyện. Muội có rất nhiều chuyện hay.”

Không chờ Triệu Lăng đồng ý, Vân Ca đã xoay vai Triệu Lăng để cậu nằm xuống cỏ, sau đó chính mình cũng nằm xuống bên cạnh Triệu Lăng. Triệu Lăng bất giác dịch người ra một chút, Vân Ca lại không hề để ý, lập tức nhích tới, ghé sát vào người Triệu Lăng, dựa vào vai cậu. “Huynh muốn nghe chuyện gì?”

Mặc dù cả người cứng đờ nhưng Triệu Lăng không tránh ra nữa, lạnh nhạt nói: “Kể xem vì sao da mặt muội dày như vậy?”

“À… Ơ… Cái gì? Dày sao?” Vân Ca ơ a một hồi lâu, cuối cùng nhụt chí. “Da mặt người ta có dày đâu. Người da mặt dày nhất nhà muội là tam ca. À nhầm, huynh ấy hoàn toàn không có da mặt, bởi vì ngoài ăn ra thì cái gì huynh ấy cũng không quan tâm. Kỳ thực da mặt muội rất mỏng…”

Vân Ca nói một hồi rồi bật cười ha ha, tiếng cười trong như chuông bạc lan ra dưới bầu trời sao. Nghe tiếng cười của cô bé, Triệu Lăng chợt nghĩ đến cung điện trống trải, cô quạnh, tối tăm nặng nề trong thành Trường An. Có lẽ có tiếng cười của Vân Ca, cung điện đó sẽ trở nên tươi sáng và ấm áp giống như nụ cười của cô bé vậy. Có lẽ cùng với bước chân như bay lượn của Vân Ca, cậu cũng có thể bay lượn giữa trời đất, hoặc ít nhất trái tim cậu cũng có thể.

Lúc đến gọi hai người về ngủ, Triệu Phá Nô nhìn thấy hai người nằm sánh vai dưới trời sao.

Vân Ca tựa vào vai Triệu Lăng, không ngừng thầm thì. Triệu Lăng mặc dù không nói câu nào nhưng vẻ mặt chưa bao giờ dịu dàng đến vậy.

Triệu Phá Nô hoảng hốt trong lòng, bạo gan tiến lên nói: “Đã muộn lắm rồi, ngày mai còn phải đi đường, nghỉ ngơi sớm đi!”

Triệu Lăng liếc mắt nhìn lại, Triệu Phá Nô cảm thấy như những suy nghĩ trong lòng không có chỗ nào ẩn nấp, hai chân mềm ra, suýt nữa quỳ xuống.

“Vân Ca, ta hơi khát. Muội đi lấy cho ta ít nước, mang cả hai cái chăn đến đây.” Triệu Lăng nói với Vân Ca, Vân Ca cười, gật đầu, bước dài chạy đi lấy đồ.

Triệu Lăng vẫn nằm yên không động đậy, chăm chú nhìn trời sao trên đỉnh đầu. “Cha mẹ Vân Ca là ai?”

Triệu Phá Nô kinh hãi trong lòng, nhưng ngoài mặt không dám lộ ra chút khác thường nào, cung kính trả lời: “Thần không biết.”

“Không biết? Thiên Sơn tuyết đà và hãn huyết bảo mã được coi là lưỡng bảo Tây Vực. Để có được hãn huyết bảo mã, tiên hoàng đã phát binh hơn mười vạn tấn công Đại Uyển, dốc hết quốc lực, tử thương vô số mới giành được. Thế gian này có mấy người có thể dùng Thiên Sơn tuyết đà? Còn có vua trên trời đại mạc là bạch điêu và vua dưới đất đại mạc là sói tuyết làm bạn? Vân Ca lại nói ngươi biết mẫu thân của cô bé, trong số những người ngươi biết có thể có mấy nhân vật như vậy?”

“Thần thật sự không biết. Họ chỉ đường cho chúng ta đi ra khỏi đại mạc là có ý tốt, cần gì phải truy cứu lai lịch của họ?”

Triệu Lăng yên lặng một lát rồi hời hợt nói: “Không phải ta muốn truy cứu thân phận của họ, ta… ta muốn giữ Vân Ca lại.”

Triệu Phá Nô cực kỳ hoảng sợ, lập tức quỳ xuống đất. “Không thể! Tuyệt đối không thể! Cha mẹ Vân Ca chắc chắn sẽ không đồng ý!”

“Nơi này không phải chỗ ngươi quỳ, đứng dậy!” Triệu Lăng khẽ nhếch khóe môi, như cười như không. “Ngươi lo lắng cho cha mẹ Vân Ca hay là lo lắng cho ta? Ta cũng muốn gặp họ, chỉ cần giữ Vân Ca lại, cha mẹ cô bé cho dù có là thần long thì cũng phải hiện hình…”


Đã sửa bởi Tiểu Huyên lúc 18.11.2015, 09:44.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.