Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 

Mèo hoang - Đinh Mặc

 
Có bài mới 27.04.2015, 11:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2340
Được thanks: 9432 lần
Điểm: 14.32
Có bài mới [Hiện đại - Viễn tưởng] Mèo hoang - Đinh Mặc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Mèo Hoang

Tác giả: Đinh Mặc
Người dịch: Nguyễn Bảo Ngọc
Giá Bìa: 145.000đ
Công ty phát hành: NXB Văn Học
Số trang: 576
Ngày xuất bản: 08/08/2014


Giới thiệu


Một năm nào đó không xác định, cô gái loài người Tô Di tỉnh dậy ở một nơi xa lạ, không chỉ không phải nhà của cô mà thậm chí còn không phải là trái đất của cô. Bằng một cách

nào đó cô đã bị lưu lại đến đây và phải tìm cách tồn tại ở hành tinh xa lạ này. Trong một lần chạy trốn khỏi đám người xấu, bị dồn đến bước đường cùng thì Tô Di thấy một chiếc xe

ô tô đỗ xịch trước con ngõ mà mình bị bắt, dùng hết sức lực cuối cùng, cô bò đến phía người đàn ông đi xuống và cầu xin sự sống. Người đàn ông đó chính là Mạnh Hi Tông, thủ

lĩnh đội quân lính đánh thuê đang trú dưới lớp vỏ của Thương Chủy, cục trưởng cục trị an Tinh Cầu. Để bảo toàn tính mạng mình, Tô Di chấp nhận làm 1 con rối, 1 con búp bê hay

là bất cứ cái gì mà Mạnh Hi Tông muốn, nhưng anh ta lại muốn cô trở thành vật hiến tế trên bàn mổ của 1 tên bác sĩ biến thái. Lại bị dồn đến bước đường cùng, Tô Di đã tìm cách

học lái chiến hạm và chạy trốn nhưng bị bắt lại. Điều này lại khơi lên sự hứng thú của Mạnh Hi Tông với Tô Di, anh cho cô đi học để trở thành 1 sĩ quan lái máy bay chiến đấu

trước khi trở về bên cạnh mình.

Và cùng với Mạnh Hi Tông, Tô Di, một cô gái loài người bình thường, yếu đuối, phải dấn thân vào cuộc chiến khốc liệt bảo vệ toàn cõi thiên hà.

Từ lúc bắt đầu gặp cô, cuộc sống của anh đã dần lệch khỏi quỹ đạo vốn có. Anh từng nói...

Cô sẽ dùng thứ gì để đổi lấy tính mạng của mình?

Nhớ kĩ... bất luận thứ gì thuộc về tôi đều không thể phản bội tôi. Tôi thích em dịu dàng, ngoan ngoãn, biết nghe lời... Nhưng em phải nhớ kĩ, cho đến tận lúc này, tôi chưa bao

giờ là người tốt! Mèo Con, đây là lần cuối cùng tôi cho phép em rời xa tôi.

Mèo Con, phải sống sót! Tôi sẽ đến cứu em, nhất định sẽ tới cứu em.

Tô Di, anh cũng vừa mới biết câu trả lời. Bởi vì, anh yêu em. Trung úy Tô Di, đây là mệnh lệnh cấp cao nhất, phải lấy anh, em không được kháng lệnh.

Em có tự do của riêng mình, cũng có anh.

...

Từ lâu, anh đã nhận định cô là người phụ nữ của mình, dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai, dù sống hay chết...


Tác giả

Đinh Mặc

- Quê ở Vũ Hán, Hồ Bắc, hiện đang sống ở Bắc Kinh.

- Một trong những tác giả được yêu thích nhất trên mạng Tấn Giang với thể loại truyện rất đa dạng: cổ trang, viễn tưởng, tội phạm, thương trường...

Các tác phẩm:

- Hãy nhắm mắt khi anh đến

- Mèo hoang (Kiêu sủng)

- Dục vọng của người chinh phục

- Nếu ốc sên có tình yêu

- Truy tìm ký ức



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: Hường Anh, Tocdothuhut
     

Có bài mới 28.04.2015, 11:17
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2340
Được thanks: 9432 lần
Điểm: 14.32
Có bài mới Re: [Hiện đại - Viễn tưởng] Mèo hoang - Đinh Mặc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Không còn lối thoát

Những đám mây ngũ sắc không ngừng di chuyển, biến hoá thành những dải ánh sáng lung linh, huyền ảo trên bầu trời thành phố. Phố lớn ngõ nhỏ, bốn bề xe cộ qua lại như mắc cửi, từng đoàn người tấp nập, huyên náo, tiếng tranh cãi ầm ĩ, chói tai...

Tô Di cố gắng chạy như điên loạn, dường như, mọi cảnh vật và con người đẹp đẽ xung quanh trong mắt cô lúc này đều trở nên vô cùng kỳ quái. Cô thở hồng hộc, cố hết sức để tháo chạy. Nhưng vẫn không đủ nhanh. Một người ba ngày chưa có hạt cơm nào vào bụng, sao có thể chạy nhanh hơn được đây?

Nhưng cô không thể dừng lại lúc này.

Cuối cùng, Tô Di cũng nhìn thấy một con ngõ nhỏ ở trung tâm thành phố. Nhưng con đường phía trước đã bị một bức tường cao chặn đứng, còn phía sau vẫn không ngừng truyền đến những tràng cười kỳ dị. Tô Di toát mồ hôi lạnh, xoay người lại nhìn. Trong vô thức, hai cánh tay cô ôm chặt lấy thân mình, tựa hồ làm như vậy có thể khiến cô cảm thấy yên tâm hơn một chút.

Nơi đầu ngõ có mấy bóng người cao lớn chặn ngang.

“Cứu tôi với! Cứu tôi với!” Biết rõ lời kêu cứu lúc này chỉ vô ích nhưng Tô Di vẫn cố liều mạng dùng âm thanh khản đặc, khô khốc của mình để gào khóc, chỉ mong kỳ tích xuất hiện. Nhưng trên con phố tấp nập người xe tới lui kia, chẳng một ai vì tiếng kêu khóc của cô mà dừng lại.

Gã đàn ông cao gầy đứng đầu cười nhạt. “Chạy ư? Tao cho mày chạy đấy!”

Phía sau, mấy tên khác bắt đầu tháo thắt lưng, một tên trong số đó cười cợt nhả, nói: “Hôm nay, các anh đây sẽ dạy cho cô em biết thế nào là phép tắc!”

Bọn chúng chỉ nói một câu đơn giản như vậy nhưng nghe qua, Tô Di đã hiểu được ý tứ trong đó. Toàn thân cô run rẩy, đôi môi tái nhợt, lắp bắp. Cô cố nói tiếng địa phương một cách khó khăn: “Xin các anh hãy buông tha cho tôi, còn lại, bảo tôi làm gì cũng được!”

Gã đàn ông cao gầy đứng sau cùng, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng, nói: “Cô em, lẽ nào không có ai nói với cô em rằng, “thành phố Hy Vọng” này chính là nơi tuyệt vọng nhất đối với người nghèo sao? Mà cô em thì... Ai da, quá nghèo rồi đấy!”

Không đợi Tô Di kịp phản ứng, mấy gã đàn ông kia đã tiến đến. Cô hét to một tiếng rồi lùi sát vào bờ tường nhằm trốn tránh vòng vây của bọn chúng, nhưng không ngờ lại bị mấy gã kia dễ dàng tóm gọn! Cô yếu ớt giãy giụa, mái tóc dài đã bị túm chặt, trong nháy mắt, cả người ngã phịch xuống đất, ngay lập tức, sống lưng dấy lên cơn đau nhức không gì diễn tả nổi. Tay chân cô đều bị chúng đè xuống mặt đất bẩn thỉu, “xoẹt...” một tiếng, Tô Di nghe thấy tiếng vải vóc bị xé rách, ngay sau đó, nửa thân dưới có cảm giác lạnh toát, một bàn tay to lớn, thô kệch bắt đầu lần mò, sờ soạng.

“Mịn màng quá!” Một gã đàn ông kinh ngạc thốt lên.

“Nhìn có vẻ gầy gò nhưng không ngờ lại là hàng cao cấp đó chứ!”

Tô Di gắng hết sức bình sinh để giãy giụa, còn trên gương mặt gầy gò, trầm tĩnh của cô, nước mắt không ngừng thi nhau rơi xuống.

Ánh sáng chói loà, nhức mắt bỗng từ đâu loé lên. Cho dù hai mắt đang nhắm chặt vì chịu đựng nỗi nhục nhã nhưng Tô Di vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh đột nhiên loé sáng. Mà gã đàn ông đang khuỵu gối giữa hai chân cô cũng phải kêu hoảng lên một tiếng. Bọn chúng nhất loạt đứng lên, một gã kéo Tô Di theo, dúi cô vào góc tường.

Một chiếc xe hơi dài màu đen đang đỗ lại nơi đầu ngõ. Mặc dù ở khoảng cách khá xa nhưng chỉ cần nhìn vẻ ngoài bóng bẩy, sang trọng của nó cũng đủ biết cái giá không hề rẻ. Đèn xe tối dần rồi tắt hẳn, động cơ cũng ngừng hoạt động. Ba người đàn ông từ trên xe bước xuống. Tô Di híp mắt, thấy rõ thứ bọn họ đang mặc trên người chính là đồng phục của chiến binh. Nhưng điều này chẳng khiến cô cảm thấy có chút hy vọng nào. Cô đã sống ở cái thành phố nghèo khổ này lâu như vậy, sao lại không hiểu bọn quân cảnh cấu kết cùng băng đảng xã hội đen làm những trò xấu xa nào, sao lại không biết chúng đều cùng một giuộc, lấy lòng người giàu, áp bức kẻ nghèo cơ chứ! Bọn chúng sao có thể ra tay vì chính nghĩa?

Cô chú ý tới gã đàn ông phía sau đang siết chặt mình, gã cũng đang mải để ý tới đám quân cảnh kia. Đây có thể là cơ hội duy nhất để cô tháo chạy. Cô căng thẳng tới mức hơi thở bỗng trở nên gấp gáp. Nhưng có một chuyện đã xảy ra ngoài dự liệu của Tô Di. Ba gã quân cảnh kia tiến tới, móc súng, chĩa thẳng vào đám đàn ông nọ.

“u Nhị, chỗ khoáng thạch đó đâu?” Gã quân cảnh đứng đầu giơ súng lên.

Gã đàn ông cao gầy không vui, đáp lại: “Khoáng thạch nào?”

“Pằng!” Phát súng lạnh lùng, dứt khoát bắn thẳng vào đầu! Mấy gã đàn ông còn lại không ngờ đối phương không nói một lời đã trực tiếp giết người, nhất loạt hoảng hốt, không kịp phản ứng. Mà từ góc nhìn của Tô Di, cô chỉ thấy sau gáy Âu Nhị thủng một lỗ nhỏ, máu từ đó không ngừng phun ra, thậm chí có vài giọt máu nóng còn bắn cả lên mặt cô.

Bọn xã hội đen lúc này còn lại năm người, nhưng rõ ràng không phải là đối thủ của ba gã quân cảnh kia. Mấy phút sau, năm người bọn chúng đã bị còng tay, còng chân, bắt quỳ trên mặt đất, cổ còn bị bóp chặt từ phía sau, mặt áp sát vào chiếc xe hơi, không thể nhúc nhích. Tô Di vẫn đứng nơi góc tường, không dám động đậy. Sau đó, cô nhìn đám xã hội đen bị ba gã quân cảnh đánh cho mặt mũi bê bết máu, chết đi sống lại, cuối cùng cũng phải khai ra nơi giấu “món hàng” đó. Đám xã hội đen ngã dúi dụi trên mặt đất, chỉ còn hấp hối, thậm chí, có tên còn bị đánh cho lõm một bên mắt, lăn lộn trên mặt đất, yếu ớt rên rỉ. Tô Di nhìn mặt hắn loang lổ máu thì giật mình kinh sợ.

Nhưng cho dù đã bị đánh tới như vậy, đám quân cảnh vẫn không có ý định thả bọn chúng đi. Bọn họ lau sạch máu dính trên tay, kính cẩn nhìn về phía chiếc xe hơi. Một gã quân cảnh mở cánh cửa hàng ghế sau, thấp giọng nói gì đó. Ngay sau đó, một người đàn ông chậm rãi bước xuống. Bởi vì đứng ở nơi khuất bóng nên không thể nhìn rõ gương mặt anh ta nhưng Tô Di vẫn có thể dễ dàng nhận ra, đó là một người đàn ông cao to, âu phục phẳng phiu, giày da bóng lộn.

Hai tay đút túi quần, anh ta tiến sát tới đám người đang lăn lộn trên mặt đất, khẽ cúi đầu, tựa hồ đang quan sát gì đó. Nếu như nói những hành động của đám quân cảnh ban nãy là tàn nhẫn, bạo lực thì người đàn ông này, mặc dù không nói lời nào, cũng không hề động thủ, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được sự lạnh lẽo và uy hiếp trong vẻ trầm mặc của anh ta.

“Nói với đại ca các ngươi.” Giọng nói của anh ta bình thản và trầm thấp. “Ta không thích sự phản bội.”

“Vâng, vâng, thưa ngài! Chúng tôi sai rồi! Đại ca của chúng tôi sai rồi!” Gã đang nằm trên mặt đất vui sướng rơi nước mắt.

Anh ta lại liếc nhìn tên thủ hạ bên cạnh, nói: “Một tên là đủ rồi!”

Bọn thủ hạ gật đầu, giơ súng lên. “Pằng! Pằng! Pằng!” mấy tiếng nhỏ gọn, đám người trên mặt đất chưa kịp kêu một tiếng đã ngã gục. Tên mất một bên mắt may mắn sống sót, sợ đến nỗi rét run, chỉ biết ôm đầu, thấp giọng rên rỉ.

“Còn không mau cút đi!” Một gã quân cảnh quát lớn.

Tên mất một mắt liền lăn một vòng rồi lảo đảo chạy ra khỏi con ngõ nhỏ.

Tô Di gắng sức nép mình sát vào góc tường, nhưng người đàn ông kia đã ngẩng đầu hướng về phía cô. Tuy không nhìn rõ ánh mắt của anh ta nhưng Tô Di vẫn cảm thấy toàn thân ớn lạnh. Giết người diệt khẩu... Bọn chúng sẽ bỏ qua cho mình sao?

Trong lúc còn đang kinh hồn bạt vía, người đàn ông đó đã tiến về phía cô mà không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào. Dưới ngọn đèn đường, anh ta tựa như một thân cây đại thụ màu đen, cao lớn mà an tĩnh. Từ trong bóng tối, Tô Di dần nhìn rõ một gương mặt trẻ trung với thân hình cường tráng. Khuôn mặt anh ta hết sức khôi ngô và dịu dàng đến khó tin, tựa như một bức tượng điêu khắc tráng lệ từ thời thượng cổ, êm đềm xuất hiện giữa dòng sông u tối.

Anh ta nhìn Tô Di chằm chằm, ánh mắt trầm tĩnh mà sắc bén hơn bất cứ người nào cô từng gặp, bỗng nhiên khiến người ta có cảm giác bị áp bức một cách mãnh liệt. Cơ thể Tô Di càng lúc càng cứng đờ. Bỗng nhiên, anh ta cử động, tự tay cởi chiếc áo vest của mình. Đây vốn là một tín hiệu nguy hiểm, nhưng động tác của anh ta lại rất đứng đắn và dịu dàng, khiến Tô Di cảm thấy có chút nghi hoặc. Ngay sau đó, anh ta đột nhiên giơ tay lên, khoác chiếc áo lên người cô, Tô Di chỉ còn biết ngây người.

Nhưng không đợi cô nói lời cảm tạ, anh ta đã xoay người, nói với giọng hờ hững, lạnh nhạt: “Giết cô ta đi!”

Anh ta tiến thẳng về phía chiếc xe mà không hề quay đầu nhìn lại, tên quân cảnh đứng sau cũng lập tức rút súng, chĩa về phía Tô Di, nhắm ngay ấn đường của cô. Gương mặt gã quân cảnh trẻ tuổi trầm tĩnh mà lạnh lùng, không mảy may có chút do dự đối với sinh mệnh của một cô gái trẻ trung, vô tội sắp chết dưới tay mình. Lần đầu tiên, Tô Di phải đối mặt với họng súng đen ngòm, chỉ cảm thấy trong nháy mắt, cổ họng mình tắc nghẹn, đầu óc trống rỗng, không biết nên làm thế nào.

Có phải sẽ rất đau không? Có phải sẽ chết chỉ trong chớp mắt? Nhưng khoảng thời gian chớp mắt chờ chết đó cũng đủ để người ta không cam tâm mà cảm thấy hoảng sợ. Cô không cam lòng, thực sự không cam lòng. Rốt cuộc số phận muốn đùa giỡn cô đến mức nào nữa đây? Tại sao cô lại ở nơi này? Rốt cuộc, Trái đất và những ký ức về hai mươi mốt năm trưởng thành đó có thực sự tồn tại hay chỉ là một giấc mơ của riêng cô?

Chua chát bật cười, nhưng cô không hề biết rằng hình ảnh cô gái gầy gò, quần áo rách tả tơi, nhỏ bé co ro bên trong chiếc áo vest rộng, nở nụ cười tuyệt vọng, bi thương giữa bóng đêm ấy đã khiến đám quân cảnh giết người vô số bất giác cảm thấy hoảng hốt. Hành động tiếp đó của cô hoàn toàn là vô thức, dường như không còn chịu sự điều khiển của trí não. Cô giống như phát rồ, lại cơ hồ rất đỗi dịu dàng, chìa tay ra, nhẹ nhàng túm chặt lấy họng súng lạnh băng của gã quân cảnh.

Những ngón tay thon nhỏ, mềm mại, đầy thương tích của cô khẽ đẩy họng súng đang ngắm thẳng vào mình ra. Gã quân cảnh nhất thời không phản ứng kịp, nhưng cũng không dám nổ súng. Mấy gã còn lại phát hiện ra sự khác thường, đều xoay người lại, móc súng, chĩa về phía cô. Nhưng đương lúc đối mặt với cái chết luôn rình rập này, cô lại thấy đầu óc mình vô cùng tỉnh táo và sáng suốt. Giày của cô đã rơi mất lúc mải chạy trốn, người ngợm cũng lạnh lẽo, bẩn thỉu. Lê tới trước chiếc xe hơi phía sau lưng người đàn ông kia, cô lập tức ngồi xổm xuống mặt đất, nhẹ nhàng ôm lấy đôi chân thẳng tắp trong bộ vest lịch lãm của anh ta.

“Tôi van anh, xin hãy cứu tôi...” Giọng cô rất khẽ, mang theo cả nỗi bi thương đã kìm nén trong một thời gian dài, rồi cô ngẩng đầu nhìn anh ta. “Tôi xin anh, đừng giết tôi...”

Cô không hề biết anh ta là ai, cũng không biết anh ta là người tốt hay người xấu. Thủ hạ của anh ta, ngay trước mắt cô, giết người không gớm tay, và cũng chính anh ta đã hạ lệnh giết cô diệt khẩu. Nhưng anh ta cũng là người duy nhất từ trước đến nay, cẩn thận, dịu dàng khoác lên người cô chiếc áo sạch sẽ, đắt tiền của mình, che chắn cho cô trước giá lạnh. Dưới ánh sáng lung linh của ngọn đèn đường, người đàn ông chậm rãi liếc mắt nhìn cô, so với bóng đêm vô tạn, trông anh ta còn lạnh lùng và cứng rắn hơn nhiều. Trong một khoảnh khắc, Tô Di lại cảm thấy hoảng hốt, sợ hãi. Rõ ràng người đàn ông này là một kẻ vô tình, sao cô lại có thể cầu xin sự giúp đỡ từ anh ta?

“Từ trước tới nay, tôi chưa từng giúp đỡ ai!” Người đàn ông cúi đầu, nhìn cô gái đang cố bám chặt lấy ống quần mình với những ngón tay nhem nhuốc, bẩn thỉu. Mấy tên quân cảnh tiến lên phía trước, chuẩn bị lôi cô gái đi. Cô gái không còn sức để giãy giụa, nằm co quắp trong tay bọn chúng.Nhưng đúng lúc này, gã đàn ông lạnh lùng buông một câu: “Tôi chỉ làm những việc trao đổi lợi ích. Cô sẽ dùng thứ gì để đổi lấy tính mạng của mình?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.04.2015, 14:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2340
Được thanks: 9432 lần
Điểm: 14.32
Có bài mới Re: [Hiện đại - Viễn tưởng] Mèo hoang - Đinh Mặc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Vật hiến tế

Bên ngoài cửa sổ, cả thành phố sáng rực ánh đèn tựa như một bức tranh phong cảnh tĩnh lặng mà diễm lệ, khiến căn phòng vốn tràn ngập hơi thở nam tính lạnh lẽo của người đàn ông kia cũng trở nên bình lặng và ấm áp lạ thường.

Tô Di ngồi bên mép giường, nhìn dòng nước đen sâu thẳm phía lưng chừng núi bên ngoài căn biệt thự, ngẩn ngơ đến đờ đẫn. Ngày hôm qua, khi đối mặt với người đàn ông đang nắm trong tay sinh mệnh của mình, cô chẳng biết bản thân đã lấy đâu ra dũng khí để trả lời anh ta như vậy. Cô nói: “Tôi chỉ có duy nhất một thứ. Anh có bằng lòng không?”

Người đàn ông đó không nói một lời, xoay người, chui vào trong xe. Cùng lúc đó, bọn thủ hạ của anh ta lập tức trói chặt hai tay, hai chân cô, ném vào cốp sau. Có lẽ do đã quá căng thẳng và mệt mỏi, trong cốp xe lại tối tăm và ngột ngạt nên chẳng mấy chốc, cô đã thiếp đi. Lúc tỉnh lại, cô thấy mình đang nằm trong bồn tắm, xung quanh không có ai, chỉ thấy một chiếc áo choàng tắm kiểu nữ còn mới và một đĩa bánh mỳ. Cô ăn ngấu nghiến, chẳng mấy chốc, đĩa bánh đã hết sạch. Sau đó, cô khoan khoái nhảy vào bồn, tắm rửa sạch sẽ. Tô Di tự nhủ, đây là lần đầu tiên kể từ khi lưu lạc đến đây cô được ăn no và tắm rửa sạch sẽ đến vậy. Đây là tất cả những gì cô cần nhất lúc này.

Cuối cùng, đúng lúc cô đang ngồi tựa bên giường, mệt mỏi muốn thiếp đi thì cửa phòng bỗng nhiên bật mở. Đèn điện được bật lên, trong nháy mắt, căn phòng sáng tỏ lạ thường. Cô nheo mắt để thích nghi với ánh sáng, lúc mở mắt ra liền nhìn thấy người đàn ông lạnh lùng, kiên định ngày hôm qua đang đứng trước cửa, nhìn về phía mình. Không giống tối qua, hôm nay, anh ta mặc trên người bộ đồng phục quân cảnh màu đen tuyền với những chiếc khuy màu vàng kim nổi bật, được cài ngay ngắn, chỉnh tề đến tận cổ, làm tôn lên vẻ uy nghiêm, lạnh lùng trên gương mặt anh tuấn. Anh ta khác hẳn những người đàn ông mà Tô Di từng gặp. Cặp lông mày đen nhánh, sống mũi cao thẳng, đôi môi dày, đó là một vẻ đẹp vừa cường tráng vừa cương nghị. Mà khi anh ta liếc đôi mắt đen láy, sâu thẳm về phía Tô Di, không cần nói tiếng nào cũng có thể khiến cô phải giật mình hoảng sợ.

Anh ta giơ tay, cởi từng khuy áo trên bộ đồng phục quân cảnh. Tô Di chưa từng hầu hạ bất cứ ai, nhưng khi bước chân vào thế giới hoàn toàn khác biệt này, cô đã học hỏi được rất nhiều điều. Cô lập tức bước tới, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc áo khoác anh ta vừa cởi. Xộc thẳng vào mũi cô là mùi rượu nhàn nhạt. Anh ta vừa uống rượu ư? Điều này khiến Tô Di chợt cảm thấy chột dạ, kinh hãi. Cô vô thức ngẩng đầu, nhìn lên gương mặt người đàn ông đó, lại bắt gặp đôi mắt sâu thăm thẳm mà sáng trong không gì sánh được đang nhìn chằm chằm về phía mình. Có lẽ nào, đây chính là mệnh lệnh không lời của anh ta?

Tô Di đưa đôi tay trắng nõn, sạch sẽ của mình đến gần, bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi. Ánh mắt bức người của anh ta đang ở phía trên đỉnh đầu cô, khiến cô chỉ có thể nhìn chằm chằm vào khuôn ngực anh ta. Cô giúp anh ta cởi xong chiếc sơ mi, bộ ngực rắn chắc, dẻo dai ngay lập tức lộ ra trước mặt. Trên cổ anh ta còn đeo một sợi dây chuyền, thoạt nhìn có vẻ rất cũ kĩ, mặt dây chuyền là một bảng hiệu kim loại nhỏ hình vuông. Một vết sẹo dữ tợn màu đỏ tươi kéo dài từ ngực xuống đến tận phần hông bên phải. Hai tay Tô Di run rẩy, khẽ sờ tay vào làn da nơi hông anh ta. Nhưng đúng lúc này, tay cô đã bị một bàn tay to khoẻ nắm lấy. Ngay sau đó, ngón tay anh ta khẽ khàng nâng cằm cô lên.

“Thưa ngài...” Cô cảm thấy luống cuống. Bởi lưu lạc trên vùng đất này đã nửa năm nay nên trông cô có vẻ hốc hác, khuôn cằm gầy và nhọn hoắt, lúc này ở trong tay anh ta, trông lại càng nhỏ bé kỳ lạ. Gương mặt điển trai, sắc sảo của anh ta gần ngay trong gang tấc, lạnh lẽo mà trầm tĩnh đến bức người. Một giây sau đó, anh ta chợt buông cô ra, xoay người, đi về phía chiếc sofa đối diện giường lớn. Cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, không biết phải làm thế nào.

Người đàn ông tựa vào sofa, một tay đặt lên tay vịn, tay kia rút ra một điếu thuốc rồi châm hút. Từng vòng khói lượn lờ trong không khí, anh ta lười nhác cất giọng trong trẻo mà lạnh lùng: “Lên giường đi!”

Tim Tô Di đập còn nhanh và mạnh hơn lúc trước, cô liền ngồi trở lại mép giường.

“Cởi ra!”

Đầu óc Tô Di trong nháy mắt trở nên hoàn toàn trống rỗng. Cô những tưởng quá trình này có thể nhanh chóng kết thúc, ai ngờ đó mới chỉ là khúc dạo đầu đầy nhục nhã. Cô lấy lại bình tĩnh, bàn tay run rẩy cởi từng nút thắt trên áo choàng tắm. Thân thể của người con gái hoàn toàn bị phơi bày, Tô Di xấu hổ, co ro ngồi bên mép giường, khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo, sạch sẽ cúi gằm. Không cố ý ngăn trở tầm mắt của anh ta nhưng hai tay cô lại không tự chủ mà che đi nơi tư mật của mình. Người đàn ông chỉ chăm chú nhìn cô mấy giây, sau đó dụi tắt điếu thuốc lá vào chiếc gạt tàn.

“Không nhìn rõ.” Giọng nói hết sức bình thản.

Tô Di chỉ cảm thấy bao nhiêu máu trong người đều dồn hết lên mặt, cơ thể lập tức lạnh toát. Xung quanh vô cùng yên tĩnh nhưng cô lại nghe thấy một giọng nói sắc nhọn đang không ngừng gào thét bên tai mình: “Tô Di, mày còn có thể nhục nhã hơn nữa sao?”

Cô chậm rãi ngả người xuống giường, trân trân nhìn trần nhà màu xám bạc, đẹp đẽ mà tăm tối. Cô khẽ tách hai chân... Cho dù không nhìn thấy vẻ mặt của anh ta lúc này nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt sáng quắc đang dán chặt vào nơi tư mật của mình, dò xét một cách kĩ càng. Yên tĩnh, không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Cô duy trì tư thế nhục nhã đó hồi lâu mới nghe thấy tiếng bước chân anh ta từ từ lại gần.

“Kiểm hàng.” Người đàn ông nói ngắn gọn nhưng nhiều ẩn ý.

Trong lòng Tô Di khẽ run rẩy, thấy rõ khuôn mặt anh tuấn, nghiêm nghị của anh ta đang dừng ngay trước bắp đùi mình. Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm không rời... Bỗng nhiên, từ nơi đó truyền đến một cơn đau nhức, không để cho cô có bất cứ hành động nào, ngón tay của anh ta đã gọn ghẽ tiến vào. Cô mở to mắt nhìn sửng sốt. Có vẻ như trong nháy mắt, cái đầu gỗ của cô đã kịp thời phản ứng chiều theo ý anh ta. Anh ta liền nở nụ cười lạnh như băng, ngón tay vẫn ở trong cơ thể cô ve vuốt, tìm đến điểm nhạy cảm mà không ngừng xoa nắn.

Giọng nói của anh ta trở nên trầm thấp và khàn đục: “Chưa từng hầu hạ đàn ông?”

Cô lặng lẽ đáp: “Đây là lần đầu tiên. Ngài có hài lòng không?”

Người đàn ông bỗng nhiên trầm mặc. Ngón tay tiến sâu vào trong cơ thể cô, từ một ngón, hai ngón... đến ba ngón. Cô đau đớn, khẽ thở dốc, nhưng anh ta nhắm mắt làm ngơ. Bàn tay của anh ta dễ dàng chế trụ cánh tay cô, áp đặt trên đỉnh đầu. Cô nhìn theo khuôn mặt anh ta đang dần cúi xuống ngực mình. Hơi rượu nhàn nhàn vấn vít quanh người Tô Di. Mái tóc ngắn của anh ta rối bù, vài sợi loà xoà trước trán, gò má áp chặt xuống bộ ngực căng tròn của cô. Anh ta bắt đầu cắn nụ hoa đỏ hồng e ấp, khiến cô hơi đau rồi ngay sau đó, cảm giác tê dại nhanh chóng xâm chiếm cơ thể.

Dưới sự kích thích cả trên và dưới, khuôn mặt Tô Di vốn tái nhợt dần dần ửng hồng. Cô cắn chặt môi để không bật ra thành tiếng dưới sự khiêu khích mãnh liệt của anh ta. Cảm giác run rẩy càng lúc càng tăng, Tô Di chỉ cảm thấy không thể khống chế bản thân mình được nữa. Từ nơi sâu thẳm trong cơ thể, một dòng nước ấm chảy ra, càng lúc càng mãnh liệt. Ngón tay của người đàn ông chậm rãi rút ra. Bờ môi anh ta cũng rời khỏi bầu ngực cô. Cô cuộn tròn trên giường, ngẩng đầu nhìn anh ta. Anh ta rút một tờ khăn giấy ở cạnh giường, cẩn thận lau khô ngón tay mình. Khi Tô Di nhìn thấy vẻ mặt anh ta thì trong lòng kinh hãi.

Hoàn toàn không một chút dục vọng.

Sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt bình thản, không hề có chút cảm xúc nào cho thấy anh ta vừa phải đè nén dục vọng trong cơn cao trào. Dường như tâm hồn của anh ta vẫn luôn thờ ơ, lạnh lùng như chính con người anh ta vậy. Đối với cô, chỉ là sự tuỳ ý chiếm đoạt.

Kiểm tra hàng. Đúng như những gì anh ta nói, chỉ kiểm tra chứ không hề có dục vọng. Trong mắt anh ta, cô chẳng qua cũng chỉ rẻ mạt, thấp hèn như loài chó mèo hoang, không hơn không kém. Là do cô vẫn còn quá ngây thơ nên mới coi việc “kiểm tra hàng” này là một điều ô nhục, mới có thể chỉ trong phút chốc đã rã rời thân xác.

“Thế nào?”

Khi anh ta sắp rời khỏi phòng, cô bỗng cất tiếng hỏi: “Kết quả kiểm tra hàng... thế nào?”

Chỉ thấy anh ta thoáng dừng bước, không trả lời, rồi cánh cửa nặng nề đóng lại. Tô Di ngồi giữa căn phòng trống trải sáng rực ánh đèn, ngơ ngác nhìn cánh cửa khép chặt, không biết tự lúc nào, nước mắt không ngừng thi nhau rơi xuống. Cô ngẩng đầu nhìn ánh trăng rực rỡ, sáng ngần bên ngoài cửa sổ, khoé miệng khẽ nhếch, nở nụ cười ảm đạm, thê lương.

Sau đêm đó, Tô Di phải sống những tháng ngày lo sợ, bất an mà không có bất cứ dấu hiệu báo trước. Từ lâu, cô đã đoán được thân phận của người đàn ông kia, nhưng từ hôm đó, cô vẫn chưa có cơ hội gặp lại anh ta. Ở thành phố Hy Vọng này, anh ta chính là một nhân vật tiếng tăm lừng lấy, một tay che trời, thâu tóm cả hai phái chính tà. Nhưng như thế càng khiến cô cảm thấy sợ hãi hơn. Cô đã dùng chính thân thể của mình để đánh đổi lấy mạng sống. Anh ta mới chỉ “kiểm tra hàng” mà không hề có ý muốn “chiếm đoạt”. Cô cũng tuyệt đối không vọng tưởng rằng, một ngày nào đó, anh ta sẽ thả cô ra hoặc để cô làm người phụ nữ của mình.

Sự chờ đợi của cô sẽ có kết cục như thế nào đây?

Không chỉ cô mà còn rất nhiều người khác cũng muốn biết câu trả lời.

Sẩm tối năm ngày sau đó.

Một chiếc xe chuyên dụng vừa chạy tới ngôi biệt thự của Cục trưởng cục An ninh tinh cầu, tay trợ lý họ Mộ ngồi ở hàng ghế trước không kìm được quay lại, hỏi Cục trưởng Thương Chủy: “Thưa ngài, vị Tô tiểu thư kia có điểm gì đặc biệt? Đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy ngài giữ một cô gái ở bên mình.”

Thương Chủy hờ hững rút điếu thuốc ra châm, chầm chậm nhả một vòng khói nhạt rồi cất giọng lạnh lùng: “Cuối tuần này, thiếu gia của tập đoàn sản xuất vũ khí Chu thị sẽ quay trở lại thành phố Hy Vọng.”

Trợ lý Mộ nghe vậy, im lặng giât lát rồi nói: “Nghe nói anh ta rất thích những chàng trai, cô gái non nớt, xinh đẹp và sạch sẽ.”

Thương Chủy lẳng lặng nói: “Dùng cô ta để đổi lấy một chút chiết khấu cũng được.”

Trợ lý Mộ chỉ cười cười, không nói tiếp về vấn đề này nữa mà chỉ hỏi: “Tối ngày kia, Thị trưởng mới nhậm chức Du Mặc Niên tổ chức tiệc rượu, ngài đã chọn được cô bạn gái nào đi cùng chưa?”

“Con trai độc nhất của Du gia ư?”

“Thưa vâng!” Trợ lý Mộ gật đầu. “Là gia tộc tôn quý nhất của Liên minh.”

“Đưa Mèo Con đi cùng.” Thương Chủy nói. “Cho người tới trang điểm thật đẹp cho cô ta.”

Trợ lý Mộ ngẩn người hồi lâu mới hiểu ra người Thương Chủy nhắc tới chính là Tô Di, cậu ta xoa xoa đầu, nói: “Thưa ngài, đây là tiệc rượu của giới thượng lưu, vị Tô tiểu thư kia dù gì cũng xuất thân thấp hèn, ngay cả tôi cũng cảm thấy không phù hợp chút nào.”

“Rất tốt!” Trên gương mặt Thương Chủy hiển hiện nét cười nhàn nhạt. “Tôi thích làm những việc không phù hợp như vậy.”

Tinh hệ[1] Vĩnh Hằng bao gồm tám hành tinh, trong đó có năm hành tinh là các thành phố lớn, tạo thành Liên minh nhân loại. Ba hành tinh còn lại bị Trùng tộc chiếm lĩnh, nhưng nhân loại và Trùng tộc đã duy trì hoà bình suốt mười năm nay. Du thị là gia tộc có quyền lực lớn mạnh nhất Liên minh trong suốt một trăm năm qua, trong quân đội cũng có tầm ảnh hưởng vô cùng to lớn. Du Mặc Niên là con trai độc nhất của Tổng thống Liên minh đương nhiệm Du Lân Cử. Anh ta được đánh giá là tài giỏi, anh tuấn, nắm trong tay quyền thế chính trị vững mạnh nhất Liên minh.

[1] Hệ thống các hành tinh.

“Tôi đi ư?” Tô Di trơ mắt đứng nhìn người hầu, dưới sự chỉ huy của trợ lý Mộ, cầm váy vóc, trang sức và đồ trang điểm bước vào phòng cô.

“Đúng vậy!” Trợ lý Mộ nhìn cô, cười cười. “Những thứ này đều được mua bằng tiền công quỹ, Tô tiểu thư cứ dùng thoải mái nhé!”

Đã nhiều ngày không được thoải mái, vui vẻ nên những lời nói của tay trợ lý trẻ tuổi, đẹp trai lúc này đã khiến Tô Di không kìm được, khẽ nhếch khoé miệng.

“Cô tự trang điểm được không?” Trợ lý Mộ nhìn chằm chằm vào gương mặt ngây thơ, trắng hồng của cô.

“... Có thể.”

Trợ lý Mộ gật đầu, xoay người đi ra phía cửa phòng được vài bước rồi chợt dừng lại. Nghe nói, tay thiếu gia buôn bán vũ khi kia từng học ngành y, rất thích những cô gái non nớt, sạch sẽ, thích ngược đãi và thích cả giải phẫu. Trợ lý Mộ thực sự không dám tưởng tượng cảnh cô gái tên Tô Di gầy gò, thuần khiết này trong nay mai sẽ chỉ còn là một cái xác với những mảnh tay chân rời rạc, nội tạng rã rời được đưa ra từ nhà Chu thiếu gia nổi tiếng tàn ác đó.

“Tô tiểu thư, tôi sẽ quay lại ngay!” Cậu ta nhìn chằm chằm vẻ mặt bình tĩnh và dè dặt của cô. “Cô rất xinh đẹp, hãy cứ thoải mái tận hưởng bữa tiệc tối nay nhé!”

Nhìn theo bóng lưng trợ lý Mộ khuất sau cánh cửa, Tô Di bỗng có dự cảm bất thường, trong đầu ngổn ngang trăm mối, rối như tơ vò. Câu nói ngập ngừng và thái độ thương cảm lướt qua đáy mắt cậu ta khiến cô không thể không cảm thấy kỳ lạ. Có lẽ nào, vận mệnh của cô sẽ chấm dứt sau bữa tiệc tối nay?

Đó nhất định là một kết cục không tốt đẹp chút nào.

Một giờ sau.

Vốn là một sinh viên, còn là hướng đạo sinh[2] quốc phòng, Tô Di rất ít khi mặc lễ phục dạ hội. Cô đi giày cao gót, cứng nhắc đứng soi mình trước chiếc gương lớn, bất giác ngẩn người. Có lẽ là do đã sống trong sự tuyệt vọng và chán chường quá lâu nên khi nhìn thấy cô gái với bộ váy thướt tha, mái tóc dài óng ả, mềm mại trong gương, Tô Di bất chợt cảm thấy kinh ngạc, không dám tin vào mắt mình. Bộ trang sức bằng đá quý sáng ngời cùng lớp phấn mỏng phớt hồng khiến gương mặt vốn xanh xao, ảm đạm của cô trở nên tươi sáng, đầy sức sống. Đúng lúc này, cánh cửa phía sau lưng bỗng chốc mở ra.

[2] Thanh thiếu niên tham gia vào các hoạt động trợ giúp trong việc định hướng, cung cấp kiến thức, rèn luyện kĩ năng giúp ích cho việc phát triển về thể chất và tinh thần.

“Thế này trông có được không?” Cô hạ quyết tâm muốn hỏi trợ lý Mộ vài câu khách sáo, liền quay người, thấp giọng nói. “Đi tham gia bữa tiệc cuối cùng trước khi tôi chết?”

Nhưng đón nhận ánh mắt cô lại là một đôi mắt đen láy, sâu thẳm. Cô hơi hoảng sợ nhưng ngay sau đó, lập tức cúi đầu, ngoan ngoãn nói: “Thưa ngài, ngài đã đến rồi.”

Thương Chủy thoáng dừng bước. Đến thành phố Hy Vọng nhậm chức đã nửa năm, anh ta từng gặp qua không ít các cô gái xinh đẹp, ai nấy đều dịu dàng, nhiệt tình và chủ động. Nhưng cô gái này lại khác biệt. Khi cô vừa quay người lại, anh ta bắt gặp nỗi bi thương mà tự giễu tràn ngập trong đáy mắt cô, khiến anh ta giật mình nhớ ra, đây là lần đầu tiên có cô gái đứng trước mặt mình mà biểu lộ ra vẻ mặt đó. Có chút dịu dàng, lại có chút gì đó như đang cố đè nén sự khổ sở tột cùng.

Cô thướt tha đứng trước mặt anh ta, còn mang theo chút vẻ xu nịnh. Hai tay cô vô thức nắm chặt vạt chiếc váy đỏ. Chiếc váy quây dài cùng đồ trang sức lấp lánh khiến gương mặt cô thêm phần thanh tú, trong sáng, nhìn qua còn thấy cô dường như đang toả sáng. Hoá ra Mèo Con không chỉ có mỗi vẻ gầy yếu, dịu dàng và ngoan ngoãn như thường lệ. Những lúc an tĩnh và tuyệt vọng cũng khiến cô có một vẻ đẹp hoàn toàn khác lạ.

“Không nên có ý đồ chạy trốn trong bữa tiệc của Thị trưởng.” Thương Chủy chậm rãi ngồi xuống sofa.

Tô Di chỉ biết lẳng lặng đứng nguyên tại chỗ. Sau đó, cô quay đầu nhìn Thương Chủy, chầm chậm bước tới. Giống hệt cái đêm hôm đó, hèn mọn và yếu ớt. Trong bộ váy màu đỏ diễm lệ, cô ngồi quỳ giữa hai chân anh ta. Anh ta không nói một lời, đôi mắt đen láy, sâu thẳm vẫn chăm chú quan sát nhất cử nhất động của cô.

“Chạy trốn... Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện đó.” Lúc này, cô chẳng khác nào một con thú cưng nhỏ bé, ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn anh ta. “Ngài có thể giữ tôi lại bên cạnh được không?”

Thương Chủy cúi đầu nhìn cô gái bé nhỏ tựa một chú mèo con đang cuộn mình giữa hai chân anh ta. Mái tóc đen nhánh, mềm mượt như tơ lụa, chiếc eo thon thả chưa đầy một vòng ôm, khuôn mặt nhỏ nhắn mà kiên cường, ánh mắt sáng trong mang nét bi thương chớp động.

“Giữ cô lại ư?” Anh ta hờ hững nói. “Ngay cả việc hầu hạ đàn ông cô cũng không biết.”

Tô Di chỉ trầm mặc vài giây. Cô khẽ cười, nụ cười hèn mọn mà phục tùng. Cô giơ tay lên, chậm rãi đưa tới. Anh ta không ngăn lại, chỉ nhìn cô chằm chằm. Cô bắt đầu cởi quần anh ta ra.

“Tôi có thể học... học cách hầu hạ ngài.” Cô nói với giọng rất khẽ, đưa bàn tay lạnh như băng nắm lấy dục vọng to lớn của anh ta. Cô hé miệng, chật vật, vụng về ngậm lấy. Phụ nữ chủ động ôm ấp vuốt ve, từ trước đến nay vẫn khiến Thương Chủy cảm thấy chán ghét, lạnh lùng đẩy ra. Nhưng cô gái này thực sự quá ngây thơ, không có chút kinh nghiệm nào. Sự hồn nhiên và kích thích khác thường đó khiến ánh mắt Thương Chủy trầm xuống, yết hầu nháy mắt trở nên khô khốc. Anh ta không cho cô câu trả lời, chỉ cúi đầu nhìn cô ngoan ngoãn phục tùng. Cô tựa như một tín đồ ngoan đạo, vừa ôn nhu vừa bi thương hiến dâng thân thể mình cho chúa tể.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 107 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.