Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Ngoại truyện Hoa Thiên Cốt - FRESH Quả Quả

 
Có bài mới 14.11.2014, 22:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.09.2014, 12:31
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 230
Được thanks: 1173 lần
Điểm: 18.37
Có bài mới [Huyền huyễn - Cổ đại] Ngoại truyện Hoa Thiên Cốt - FRESH Quả Quả - Điểm: 9
  HOA THIÊN CỐT

●๋• Ngoại truyện ●๋•


images


Tác giả: FRESH Quả Quả
Dịch giả: Hoàng Phương Anh
Công ty phát hành: Cẩm Phong
Nhà xuất bản: Lao Động
Số trang: 300
Giá bìa: 79.000 đ


Giới thiệu tác phẩm


“Tình yêu cao thượng? Đó đơn giản chỉ là một từ? Hay là một thứ phải hiến dâng hạnh phúc của đời mình,hy sinh tất cả mọi thứ mới có được? Đời này ta sống vì Trường Lưu, sống vì tiên giới, sống vì chúng sinh, nhưng chưa từng làm gì được cho nàng ấy. Ta không phụ Trường Lưu, không phụ Lục giới, không phụ trời đất, nhưng cuối cùng lại phụ nàng ấy, phụ cả bản thân ta.”

“Chàng là người dịu dàng nhất thế gian, cũng là kẻ vô tình nhất thiên địa. Ta cố gắng suốt bao năm cũng không thể hiểu được chàng, nhưng giờ thì đã không cần và cũng không muốn hiểu nữa rồi, chết hay sống, chàng đang nằm trong tay ta, ta muốn thế nào cũng được.”

“Ta không có sư phụ, không có bạn bè, không có người yêu, không có con cái, trước kia ta tưởng rằng ta có cả thiên hạ, nhưng hóa ra tất cả đều là giả. Người yêu ta, vì ta mà chết, người ta yêu, một mực muốn ta chết. Người ta tin, phản bội ta,người ta nương tựa, ruồng bỏ ta. Ta không cần gì, cũng chẳng cầu chi, chỉ muốn sống thật đơn giản, nhưng ông trời bức ta, chàng cũng bức ta! Chàng tưởng rằng đến bây giờ ta còn có thể quay đầu lại sao?”

Bạch Tử Họa thường nằm mơ, trong mơ nàng vẫn ở Tuyệt Tình điện.
Hòa đào bay như mưa lan tỏa khắp trời, nàng kéo ống tay áo của hắn làm nũng.
Hắn xoa đầu nàng: "Sư phụ ở đây, mãi không rời xa..."





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Minnie Pham về bài viết trên: Song Ngư nhi, lechi89, mimeorua83, nantrang

Có bài mới 14.11.2014, 23:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.09.2014, 12:31
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 230
Được thanks: 1173 lần
Điểm: 18.37
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn - Cổ Đại] Ngoại truyện Hoa Thiên Cốt - FRESH Quả Quả - Điểm: 11
Đánh cược


1. Đời như mộng ảo

  Nửa đêm canh ba, một bóng người màu trắng rón ra rón rén vào phòng bếp, bắt đầu lục lọi. Giỏ rau, thùng gạo… đào lên cả ba thước mà tay vẫn trống trơn.

  “Ở đâu đây, ở đâu đây…”

  Tiếng lẩm bẩm vang lên, trong trẻo lanh lảnh, đượm chút ngây thơ của trẻ con, như tiếng ngọc lưu ly va chạm, không phải Hoa Thiên Cốt thì còn là ai?

  Nhưng nếu nhìn mặt thì chắc chắn không thể nhận ra được, thật là… Không thu hoạch được gì trong bếp, nàng quyết định trèo tường. Thở phì phò dịch hai miếng gạch chèn vào góc tường, tay bám vào tường, chân đá lung tung nhưng vẫn không thể trèo lên.

  Haizz, đành phải quay về. Đưa chân đẩy cửa ra, người nằm trên giường đang ngủ say, quay lưng về phía nàng, mái tóc dài đen nhánh rủ xuống như dòng thác.

  Hoa Thiên Cốt mon men đi tới thành giường, rướn cổ ngó nghiêng, quả nhiên thoáng thấy một chiếc hộp được bọc kĩ bằng gấm đặt trên đầu giường, cực kì mừng rỡ.

  Tay trái chống mép giường, tay phải cẩn thận nhón lấy.

  Cuối cùng cũng vào tay, lòng nàng nở đầy hoa, bỗng một tiếng "Tiểu Cốt” lạnh lùng vang lên.

  Tay run bần bật không giữ chắc, chiếc hòm nện bốp cái lên đầu người kia.

“Á.” Người trên giường lập tức nhảy dựng, ôm đầu hét toáng lên, nhìn nàng hầm hầm, đích thực là Nho tôn Sênh Tiêu Mặc.

  Hoa Thiên Cốt luống cuống, vội vàng nhào lên hết thổi lại xoa: "Cha, cha không sao chứ?"

  “Đương nhiên có rồi! Đồ con gái bất hiếu, vì mấy cái màn thầu mà muốn mưu sát cha mình!” Sênh Tiêu Mặc bi phẫn lên án.

  Mặt Hoa Thiên Cốt buồn như đưa đám, níu tay áo hắn ra sức giật giật: “Cha ơi, con đói...”
  
  “Chịu đựng, chịu đựng! Đói thì đi ngủ!”

  “Nhưng đói quá không ngủ được...” Hoa Thiên Cốt bĩu cái mõm heo, tội nghiệp nhìn hắn.

  “Không ngủ được thì tìm việc làm, đun nước bổ củi, lau bàn quét rác. Đúng rồi, mau đi giặt đống quần áo bẩn cho cha, ngoan.”

  “Người ta chẳng có tí sức nào cả…” Hoa Thiên Cốt không muốn sống nữa ngã vật ra giường. Sênh Tiêu Mặc lập tức bị cân nặng của nàng ép tới ngạt thở, cố gắng nhấc chân đá nàng xuống giường, Hoa Thiên Cốt nằm mãi dưới đất không chịu dậy, lăn lóc khóc ầm ĩ.

  “Con đói con đói con đói con đói con đói, con muốn ăn màn thầu màn thầu màn thầu thầu thầu thầu thầu thầu thầu thầu thầu…”

  Vừa hét vừa lăn lông lóc mấy chục lần, chiếc áo bông nhỏ in hoa bé xíu đã dính đầy bụi. Sênh Tiêu Mặc nhìn Hoa Thiên Cốt đang khóc lóc om sòm dưới đất mà dở khóc dở cười, đây rõ ràng là một quả bóng đang lăn, béo đến nỗi không nhìn thấy cổ đâu nữa, đã thế còn muốn ăn màn thầu.

  “Không được! Chưa đầy một tháng nữa con sẽ phải tới học viện học. Lần này nhất định phải giảm béo thành công.” Hoa Thiên Cốt đẫm nước mắt, ôm đùi hắn tiếp tục lắc: “Con không muốn giảm béo! Con không muốn tới học viện học!”

  Tất cả chỉ tại cái học viện khỉ gió gì đó! Trước kia vốn ngày nào nàng cũng vui vẻ ăn ăn uống uống, hống hách khắp làng xóm, thong dong vui sướng. Kết quả cha bắt nàng giảm béo, nhốt nàng trong nhà, còn không rời xa nàng một tấc canh chừng không cho nàng ăn gì. Để kiềm hãm cơn đói khát của nàng, Sênh Tiêu Mặc cũng tự hy sinh ngày ngày gặm màn thầu với nàng, có điều là Hoa Thiên Cốt mỗi ngày chỉ được ăn một cái, còn Sênh Tiêu Mặc mỗi ngày lại ăn tận chín cái liền. Ông trời ơi, người bất công quá!

  Sênh Tiêu Mặc giơ tay phát cho nàng một cái: “Phải đi! Cha kham khổ nuôi mày mười lăm năm, chỉ vì ngày này thôi đấy! Mày dám không gầy bớt cho cha xem!” Haizz, tất cả đều là do hắn quá mềm lòng, mỗi lần thấy nước mắt cùng với độ dày mặt của nàng đều phải giương cờ chịu thua, để mặc nàng ăn. Nhưng thật không ngờ, lời hẹn năm mười lăm tuổi đã đến, nàng lại béo vật ra thế này, chẳng còn tí gầy yếu khiến người ta thương như xưa gì cả. Đừng nói tới Nhị sư huynh hắn không biết giải thích thế nào, nếu để đám Đông Phương Úc Khanh, Sát Thiên Mạch thấy, hắn không ngoẻo mới lại. Hu hu thương thay, sao trước kia hắn lại nhất thời hồ đồ giành cái cục nợ này về làm gì cơ chứ, hối không kịp, hối không kịp…

  Sênh Tiêu Mặc đau đớn nhìn quả bóng thịt dưới đất, thở dài hết cách. Tất cả mọi chuyện này đều vì trận đánh cược mười lăm năm trước mà nên.

  “Chết rồi, chết rồi!” Một đệ tử mang cung linh hoang mang vội vàng chạy vào trong đình nghỉ mát phía sau Trường Lưu Sơn.

  Ma Nghiêm và U Nhược đang đánh cờ trong đình, điều kiện U Nhược được từ chức chưởng môn Trường Lưu là phải thắng Ma Nghiêm ba ván, để có thể mau chóng thoát khỏi bể khổ, mỗi khi rảnh rỗi con bé đều quấn lấy Ma Nghiêm chơi cờ, tuy tay cờ tiến bộ cực nhanh nhưng vẫn không thắng được.

  Lần này đang chơi vui thì bị người tới quấy rầy, Ma Nghiêm khó chịu mắng: “Chuyện gì mà rối lên thế!”

  U Nhược thừa dịp Ma Nghiêm ngẩng đầu, vội vàng lén dấu hai quân cờ, đắc ý trong bụng.

  “Thế tôn! Không hay rồi, Đại hội Kiếm Tiên vốn đang cử hành, không hiểu sao Dị Hủ các chủ lại xông vào đây, còn dẫn theo rất nhiều người, chúng đệ tử không ngăn được…”

  U Nhược vừa nghe, sửng sốt nhảy bổ lên: “Đông Phương Úc Khanh! Hắn lại hồi sinh rồi!” Bấm đầu ngón tay nhẩm tính, không đúng, sư phụ hồi phục linh thức còn chưa tới mười năm, Đông Phương Úc Khanh dù có chuyển thế cũng chỉ mười tuổi, làm sao có thể đến nhanh như vậy? Không để ý tới ván cờ, con bé xách váy chạy về phía điện Trường Lưu, quên hẳn thân phận Trường Lưu chưởng môn của mình.

  “Đúng là âm hồn bất tán!” Ma Nghiêm cũng nhíu mày đi theo.

  Quảng trường vốn náo nhiệt giờ đây lại vô cùng yên tĩnh. Đây là Đại hội Kiếm Tiên mỗi năm một lần, chúng tiên tề tựu, bỗng một tên Đông Phương Úc Khanh xông vào, chặn ngang vòng đấu loại.

  Đông Phương Úc Khanh giúp Hoa Thiên Cốt lấy được bao nhiêu thần khí trên núi Thái Bạch, trong đại chiến tiên ma lại xả thân bảo vệ nàng, rất nhiều người đã thấy, hơn nữa cộng thêm sức truyền bá của U Nhược và Hỏa Tịch mà cuộc tình tay ba này, thậm chí là tình tay bốn, tình nhiều tay đã bị suy diễn tới rối loạn, cảm động rớt nước mắt, vang danh khắp Tiên giới.

  Vậy mà giờ Đông Phương Úc Khanh lại gióng trống khua chiêng trở về, chẳng lẽ là đến cướp người? Chúng tiên và chúng đệ tử đều thầm phỏng đoán, tò mò háo hức xem tình hình phát triển.

  Đông Phương Úc Khanh không đến một mình mà còn mang theo mười tám thủ hạ đeo mặt nạ quỷ giáng từ trên trời xuống, cử chỉ nhịp chân đều vô cùng kì lạ, giống như bị hắn dùng thuật bù nhìn điều khiển. Tay cầm quạt, gương mặt đó vẫn nở nụ cười vạn năm không đổi, khiến người khác vừa mới nhìn thấy đã kìm lòng không đậu mà yêu mến, muốn gần gũi với hắn.

  Hắn cười tủm tỉm nhìn mọi người xung quanh một vòng, sau đó nhìn chằm chằm Bạch Tử Họa ngồi ở chỗ cao nhất, mà bên phải Bạch Tử Họa, người vừa xem tỉ thí vừa ngái ngủ, lại không dám phủi đít trốn như U Nhược, đang dụi mắt mơ màng ngáp, đúng là Hoa Thiên Cốt mà hắn ngày nhớ đêm mong.

  “Đông Phương?” Nghe tiếng mọi người xôn xao, biết Đông Phương Úc Khanh tới đây, Hoa Thiên Cốt lập tức đứng dậy bối rối ngoảnh đầu tìm khắp nơi, nhưng vì không nghe thấy tiếng Đông Phương Úc Khanh nên không thể xác định vị trí, mắt lại không thể thấy.

  Nàng vẫn không nhìn thấy.

  Nhưng đã có thể nói, có thể nghe, tốc độ vượt hẳn so với tưởng tượng của Đông Phương Úc Khanh. Mấy năm nay không biết Bạch Tử Họa dùng cách gì mà có thể khôi phục với tốc độ kinh người như thế. Nhưng đôi mắt này lại khác, nếu muốn nhìn thấy thì hồn phách phải khôi phục hoàn toàn, ít nhất phải chờ bốn mươi năm nữa.

  Đông Phương Úc Khanh xuất hiện, Hoa Thiên Cốt vừa vui lại vừa khó hiểu, tâm trạng rối loạn, vội vàng loạng choạng định chạy xuống dưới, liền bị Bạch Tử Họa ghìm chặt lại không thể động đậy. Còn Đường Bảo bò lên đầu nàng lén cười thầm, nó là linh trùng của Dị Hủ các, luôn là tiểu nội ứng của Đông Phương Úc Khanh, đương nhiên đã thông đồng từ lâu, biết thừa Đông Phương Úc Khanh muốn tới.

  “Dị Hủ Quân đột nhiên giá lâm, chẳng hay có chuyện gì?”

  Bạch Tử Họa thản nhiên nói, mắt nhìn Đông Phương Úc Khanh mà như thể xuyên hẳn qua. Khác với Đông Phương Úc Khanh đã chuyển thế mà vẫn không hề thay đổi, Bạch Tử Họa lại có vẻ càng phiêu dật và xa vời hơn trước kia, mờ ảo như khói mây, trước kia là với không tới, bây giờ thì có bắt được trong tay cũng sẽ tản ra. Đông Phương Úc Khanh không quan tâm tu vi của hắn rốt cuộc đã cao tới cảnh giới nào mà chỉ tò mò, đây mà giống một người đã thành thân ư?

  Hoa Thiên Cốt vô cùng lo lắng, nhưng lại bị mọi người và Bạch Tử Họa cản nên đành phải ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ. Nếu Đông Phương tới đây thì sao không nói gì với nàng? Trước nay Đông Phương làm gì cũng bí mật, một thân một mình, tại sao bây giờ lại mang theo nhiều người công khai vào Trường Lưu đến vậy, lại còn vào lúc Đại hội Kiếm Tiên đông khách nhất nữa?

  Đông Phương Úc Khanh khép quạt lại, chỉ vào hai người đang tỉ thí giữa sàn đấu: “Nghe danh Đại hội Kiếm Tiên đã lâu, lần này ta đặc biệt đưa đệ tử của Dị Hủ các tới dự thi, không biết có được chăng?”

  Phía dưới lại xôn xao, mọi người đều sôi nổi đoán, không biết lần này hắn thật sự đến vì tỉ thí, hay còn có ý khác.

  Bạch Tử Họa và Sênh Tiêu Mặc nhìn nhau, Đại hội Kiếm Tiên này tương đương với Đại hội võ lâm ở chốn giang hồ, trước nay chỉ cần không phải là tà ma ngoại đạo thì đều có thể tham gia thi đấu. Dị Hủ các tuy rằng vô cùng kì lạ nhưng thực lực lại không thể khinh thường, trước kia lại có công cực lớn trong trận giành thần khí ở núi Thái Bạch, tà hay chính không thể bàn rõ ràng trong chốc lát.

  Thấy Bạch Tử Họa khẽ gật đầu, Sênh Tiêu Mặc nói: “Đương nhiên…”

  “Đương nhiên không được!” Lời nói bị cắt ngang, Ma Nghiêm và U Nhược cùng đáp xuống đài quan sát, chỉ vào Đông Phương Úc Khanh nói: “Các ngươi không có thiệp mời, chưa sai người đưa tin đã tự tiện xông vào Trường Lưu Sơn là cực kì vô lễ. Bây giờ Đại hội đã bắt đầu, bốc thăm cũng xong, nếu thực sự có ý tham gia, lần sau xin hãy tới sớm.”

  Đông Phương Úc Khanh dường như đã có dự liệu từ lâu, mỉm cười: “Không cần bốc thăm, điều ta muốn chính là quang minh chính đại đấu với Trường Lưu thượng tiên một trận.”

  Mọi người xung quanh lại ồ lên, ai nấy đều hưng phấn, quả nhiên là thế, tình địch tìm tới tận cửa khiêu chiến. Năm đó Sát Thiên Mạch và Đấu Lan Can đều từng vì Hoa Thiên Cốt mà rút kiếm với Bạch Tử Họa, chỉ có mình Đông Phương Úc Khanh này vẫn âm thầm vạch mưu, lẳng lặng thờ ơ, không ai biết hắn mạnh yếu ra sao. Không ngờ bây giờ lại thấy Đông Phương Úc Khanh khiêu chiến, chúng đệ tử ai cũng kích động xoa tay, chờ Bạch Tử Họa trả lời thế nào. Yêu cầu này quả thực rất xấc xược, dựa vào tính cách của Bạch Tử Họa chắc chắn sẽ không đồng ý, nhưng Đông Phương Úc Khanh lại nổi tiếng đa mưu túc trí, không biết lại bày ra trò gì đây?

  Quả nhiên thấy Bạch Tử Họa hờ hững đáp: “Đại hội Kiếm Tiên từ trước tới nay đều là nơi cho đệ tử giao lưu cọ xát, thứ cho bản tôn không thể tiếp.”

  Đông Phương Úc Khanh trầm ngâm một lát: “Bạch Tử Họa, ngươi không nghĩ trận đấu này chúng ta đã kéo dài quá lâu rồi sao? Ngươi giành được vị trí sư phụ của Cốt Đầu, gần quan được lộc, chẳng lẽ không thấy quá bất công với những người khác ư?”

  Bạch Tử Họa vẫn thản nhiên nhìn hắn.

  “Ví dụ như ta, ví dụ như Sát Thiên Mạch, ví dụ như Hiên Viên Lãng, ví dụ như, Mặc Băng tiên…”

  Ba tiếng Mặc Băng tiên vừa nói ra, Bạch Tử Họa hơi nhướn mày, rất khó nhận ra.

  “Ta nghĩ ngươi chắc chắn biết ta và Tiểu Cốt đã thành thân rồi.”

  Hoa Thiên Cốt không thấy, nhưng cảm giác được không khí xung quanh càng lúc càng căng thẳng và kì lạ, không kìm được nuốt nước miếng. Muốn ngăn cản bọn họ, lại không dám tự tiện chen ngang, dù sao quanh đây có nhiều người như thế, bằng vị thế của nàng hiện giờ hình như nói gì cũng không được. Rốt cuộc Đông Phương muốn làm gì? Nàng bỗng thấy hận pháp lực của mình đột nhiên biến mất, không thể truyền âm hỏi cho rõ.

  “Ta đến đây không phải vì giành Cốt Đầu với ngươi, ta biết trong lòng nàng chỉ có ngươi, vì thế trước kia mới chủ động rút lui. Lần này ta đến chỉ muốn phân thắng bại thôi. Ta muốn đấu với ngươi. Bất luận thắng hay thua ta cam đoan sẽ chữa khỏi mắt cho Cốt Đầu trong vòng mười sáu năm, các ngươi vẫn sẽ là một đôi thần tiên quyến lữ trong mắt mọi người. Dù có may mắn thắng ta cũng không yêu cầu gì, đi ngay không quấy rầy các ngươi.”

  Mọi người lại ồ lên, thắng lại không yêu cầu gì, chỉ muốn so một trận với tình địch thôi sao? Nhưng hắn có lợi hại đến mấy cũng làm sao thắng nổi Trường Lưu thượng tiên. Chẳng lẽ đây chỉ là cái cớ để chữa bệnh cho Hoa Thiên Cốt thôi sao? Kì lạ, cần gì phải làm chuyện thừa như thế.

  Mười sáu năm chữa khỏi mắt cho Hoa Thiên Cốt, người Tiên giới đều biết đây là một điều kiện hấp dẫn thế nào. Bởi vì mười năm gần đây, để có thể khiến Hoa Thiên Cốt mau chóng hồi phục mà Bạch Tử Họa hầu như đã tới thăm hết các cao thủ Lục giới, nghĩ hết mọi cách. Ngoài ra còn có sự trợ giúp to lớn của Mặc Băng tiên, Sát Thiên Mạch, Đấu Lan Can và chúng tiên thiên đình, Hoa Thiên Cốt mới có thể hồi phục tới mức này. Mọi người đều biết, nếu ai có thể chữa khỏi mắt cho Hoa Thiên Cốt thì sẽ được rất nhiều lợi ích từ Trường Lưu Sơn và đám Sát Thiên Mạch, vì thế tất cả dược liệu quý hiếm đều được đưa tới. Nhưng muốn chữa khỏi đôi mắt này thì hồn phách của Hoa Thiên Cốt phải trọn vẹn, dù có cố gắng thế nào, ít cũng phải bốn mươi năm mươi năm. Nhưng bây giờ Đông Phương Úc Khanh lại nói có cách chữa khỏi mắt cho Hoa Thiên Cốt chỉ trong vòng mười sáu năm, đây chính là chuyện cả Lục giới không làm được.

  Quả nhiên Bạch Tử Họa im lặng, dường như đang cân nhắc.

  Ma Nghiêm nhíu mày, gã cũng biết điều kiện thật rất hấp dẫn, dựa vào tầm quan trọng của Hoa Thiên Cốt đối với Bạch Tử Họa, đừng nói là đấu một trận, cho dù là một yêu cầu quá quắt hơn nữa hắn chắc chắn cũng sẽ đồng ý.

  Hoa Thiên Cốt nghĩ bụng không ổn, lo lắng kéo tay áo của Bạch Tử Họa, nàng không muốn thấy sư phụ và Đông Phương đánh nhau đâu.

  Bạch Tử Họa nhìn ánh mắt như chân thành nhưng thực ra lại xảo trá của Đông Phương Úc Khanh, hắn cũng biết cho dù mình không ứng chiến, nếu Đông Phương Úc Khanh đã tìm ra cách chữa mắt cho Hoa Thiên Cốt thì chắc chắn sẽ cứu. Nhưng nếu hắn đã đặt điều kiện thì sao hắn có thể chịu không ân huệ này được. Hắn hy vọng đôi mắt của Tiểu Cốt có thể nhanh khỏi, có thể nhìn thấy hắn, không muốn đợi mấy chục năm, nhưng cũng không muốn mắc nợ Đông Phương Úc Khanh, đương nhiên chỉ có thể đồng ý.

  “Mời.” Bạch Tử Họa chậm rãi đưa tay ra, xem như đã đồng ý, tất cả mọi người đều hít thật sâu.

  “Sư phụ!” Hoa Thiên Cốt lo tới suýt khóc, bằng sự hiểu biết của nàng về Đông Phương, đây chắc chắn không phải là một trận đấu giao lưu cọ xát bình thường.

  “Từ đã.” Đông Phương Úc Khanh mở quạt vẫy vẫy, trông cực kì gợi đòn: “Ta chỉ nói muốn đấu với ngươi một trận, chứ có nói đánh đâu. Ta chỉ là người phàm, sao đấu nổi với Trường Lưu thượng tiên ngươi, há chẳng phải là cậy lớn hiếp bé sao.”

  “Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?” Ma Nghiêm cả giận nói.

  Vẻ mặt Đông Phương Úc Khanh trở nên nghiêm túc: “Bạch Tử Họa, ta muốn đánh cược với ngươi, thời hạn mười sáu năm, cược câu của Cốt Đầu khi bị ngươi giết, nàng sẽ không bao giờ yêu ngươi nữa!”

  Mọi người sửng sốt, đừng nói Hoa Thiên Cốt, đám Ma Nghiêm và ngay cả Bạch Tử Họa cũng tái mặt.

  Lúc Hoa Thiên Cốt nói câu ấy, có rất nhiều người ở đó. Dáng vẻ điên khùng của Bạch Tử Họa khi ấy không ai có thể quên được.

  “Sao, không dám cược? Cũng đúng, thật ra Cốt Đầu mất trí nhớ trở thành bé ngốc, ngươi đã thua rồi. Đúng là nàng không hề yêu ngươi, nàng muốn bỏ ngươi đi với ta, nhưng là ngươi ép nàng ở lại, cuối cùng nàng khôi phục trí nhớ, mới quay trở lại làm Tiểu Cốt yêu ngươi kia. Chẳng còn cách nào khác, ai bảo trước nay nàng vẫn là một kẻ cố chấp chứ.” Khóe mắt Đông Phương Úc Khanh lộ ý cười, nhìn khuôn mặt lại tái xanh thêm mấy phần nữa của Bạch Tử Họa, biết mình chọc đúng nỗi đau của hắn.

  Mọi người nhận ra Bạch Tử Họa bất thường, xung quanh lạnh buốt, tất cả đều lùi lại mấy bước.

  “Nếu không phải ngươi vẫn cao cao tại thượng ở bên cạnh Cốt Đầu thì ai thắng ai thua còn chưa biết đâu. Ngươi dám cược với ta không?” Sau đó Đông Phương Úc Khanh nói ngắn gọn quy tắc một lần. Đại khái là muốn Hoa Thiên Cốt trở về hạ giới, trong tình huống mất trí nhớ cuối cùng sẽ yêu ai, Bạch Tử Họa, Đông Phương Úc Khanh, Sát Thiên Mạch hay ai đó muốn tham gia.

  Hắn càng nói, vẻ mặt mọi người càng phức tạp, Hoa Thiên Cốt khiếp sợ nắm chặt tay.

  “Khi có kết quả, đúng vào lúc Cốt Đầu nói ra tên người mình thích thì cũng sẽ khôi phục trí nhớ, dù cho người được gọi tên không phải là Trường Lưu thượng tiên ngươi, thì ta tin nàng vẫn sẽ ở bên ngươi như trước kia. Sau đó khôi phục lại thị lực và pháp lực, tất cả đều trở về lúc ban đầu, ngươi chẳng tổn thất gì cả, sao nào?” Đông Phương Úc Khanh nhìn chằm chằm vào Bạch Tử Họa.

  “Không được! Cá cược cái gì, chỉ là trò trẻ con!” Ma Nghiêm giận dữ nói, Sênh Tiêu Mặc lại ngồi thẳng người mắt sáng ngời.

  Mọi người cuối cùng cũng hiểu được ý của Đông Phương Úc Khanh và mục đích thực sự của chuyến đi này. Hắn muốn có một cơ hội được công bằng theo đuổi Hoa Thiên Cốt, cho nên chỉ có thể dùng cách này. Tuy là nói Bạch Tử Họa không có tổn thất gì, nhưng nếu cuối cùng Hoa Thiên Cốt lại làm đúng như những gì mình đã từng nói, không yêu Bạch Tử Họa mà yêu người khác, dù cho tình yêu ngắn ngủi không sâu đậm, cuối cùng vẫn sẽ về bên hắn, nhưng giữa hai người lại có rạn nứt không thể bù đắp. Chưa đánh đã bại, chiêu này của Đông Phương Úc Khanh thật là hiểm độc.

  Nhưng cho dù đối mặt với ý đồ độc ác mà tất cả mọi người đều nhìn ra, Bạch Tử Họa vẫn chỉ trầm tư hai giây, thản nhiên nói: “Ta cược với ngươi.”

  Mọi người nhốn nháo, Đông Phương Úc Khanh cũng nở nụ cười đã biết từ lâu.

  Hoa Thiên Cốt tức điên, sư phụ đồng ý? Có lầm không? Nàng nhảy dựng gào lên: “Ta không muốn!”

  Hai người bọn họ có ý gì! Dám dùng nàng để cá cược! Nàng yêu ai thích ai thì liên quan gì tới bọn họ. Nàng thà tiếp tục mù còn hơn phải thử lần này. Vứt một kẻ chẳng nhớ gì như nàng xuống hạ giới, nếu nàng hồ đồ thật sự thích người khác thì phải làm sao? Sau này nàng còn mặt mũi nào về gặp sư phụ nữa!

  “Cốt Đầu không muốn? Ta vốn tưởng nàng rất có lòng tin với tình yêu của mình chứ?” Đông Phương Úc Khanh cười trộm sau cây quạt.

  Bạch Tử Họa cúi đầu nhìn nàng.

  “Ta ta ta đương nhiên là tin…” Hoa Thiên Cốt đỏ mặt, rốt cuộc Đông Phương muốn làm gì đây, việc này to thì to mà nhỏ cũng nhỏ, không đùa được đâu.

  “Nếu nàng cũng cảm thấy bất kể trong tình huống nào cũng sẽ yêu mình Bạch Tử Họa, vậy cược đi, coi là trò chơi cũng được. Hơn nữa sau khi mất trí nhớ xuống hạ giới, hồn phách cũng dời, có thể nhìn thấy ngay lập tức, mười sáu năm sau chữa khỏi mắt rồi cũng có thể nhìn thấy, không cần phải chịu khổ trong bóng tối nữa.”

  “Không được! Ta không đồng ý!” Hoa Thiên Cốt giơ đấm tay lên kiên quyết phản đối việc trở thành đồ đánh cược của bọn họ. Lần trước mất trí nhớ nàng vẫn còn sợ, lần đó quả thật đã định bỏ trốn theo Đông Phương, nếu lần này lại phạm cùng lỗi sai thì phải làm sao? Huống chi bé ngốc trước kia cũng xem như là được sư phụ nuôi nấng, mà lần này theo quy tắc Đông Phương nói thì phải mười lăm năm sau mới được gặp, sư phụ và mọi người xuống hạ giới lại không thể dùng gương mặt thật, nhiều người như thế sao nàng có thể nhận ra người, yêu người được? Nàng không yên tâm một chút nào. Vụ cá cược này quả thật không có hại gì cho bọn họ, nhưng cuối cùng, không chừng người thua lại chính là nàng.

  “Tiểu Cốt, đừng sợ.” Bạch Tử Họa bỗng vươn tay xoa đầu nàng, khẽ an ủi.

  Hoa Thiên Cốt không hiểu sự tự tin ấy của người đến từ đâu, sao người dám mạo hiểm cả việc có thể mất đi nàng? Nàng ngẩng đầu nhìn Bạch Tử Họa, tầm mắt vẫn tối đen.

  Nàng càng ngày càng không thấy rõ, cũng ngày càng không hiểu người. Không hiểu vì sao thành thân lâu như vậy rồi mà người vẫn không chịu chạm vào nàng, lại còn viện lý do không muốn làm lúc nàng không nhìn thấy gì, muốn đợi tới khi nàng hoàn toàn bình phục. Không hiểu sao mấy năm gần đây ngày nào người cũng thanh tu, thường xuyên bế quan, cũng ngày càng thờ ơ với nàng.

  Câu “Nếu được quay lại sẽ không bao giờ yêu ngươi nữa” kia chẳng qua chỉ tiện mồm nói trong lúc đau đớn tận cùng thôi, không phải là thật. Nàng không biết Bạch Tử Họa lại để ý như thế. Hay là người đã ghét việc chăm sóc một kẻ không nhìn thấy gì như nàng rồi?

  Người thà chia lìa mười lăm năm với nàng, mạo hiểm cả việc có thể mất đi nàng cũng muốn cược ván này? Người chẳng lẽ không biết, dẫu có đúng như lời Đông Phương nói, bất kể sự lựa chọn của nàng thế nào, chỉ cần khôi phục trí nhớ là nàng sẽ mãi mãi không rời xa người, nhưng sẽ tạo nên mối rạn lớn chừng nào trong quan hệ của bọn họ đây? Người không quan tâm tới những điều đó sao?

  Trên thế gian này, chuyện không thể cược, chuyện dễ thua nhất chính là tình cảm, “Ta không quan tâm! Ta không đồng ý! Các người muốn cược thì tự đi mà cược, ta không chơi!” Hoa Thiên Cốt nổi giận đùng đùng quay người bỏ đi, tiếc là không thấy đường nên thiếu khí thế, suýt tí nữa là té ngã, U Nhược vội vàng nhảy lên đỡ nàng, mắt Bạch Tử Họa hiện lên vẻ đau lòng.

  Nhân vật chính đi rồi, những người còn lại ngơ ngác nhìn nhau, gặp chuyện thế này chẳng trách một người vốn hiền lành như Hoa Thiên Cốt lại tức giận đến thế. Đông Phương Úc Khanh chắp tay với Bạch Tử Họa: “Nếu thượng tiên đã đồng ý thì ván cược này đã định, chúng tiên làm chứng. Về phần Cốt Đầu, ta tin thượng tiên nhất định có thể thuyết phục nàng.”

  Sênh Tiêu Mặc hớn hở khẽ gõ lên mặt bàn: “Xóa luôn trí nhớ của Tiểu Cốt đi là được, sao phải đợi tận mười lăm năm sau.”

  Đông Phương Úc Khanh mỉm cười: “Ta nghĩ tất cả mọi người đều muốn thấy một Tiểu Cốt chân thật mà không mang một kí ức giả. Huống chi ta cần thời gian để chế thuốc trị mắt cho nàng, tất nhiên, điều quan trọng nhất là một kẻ chưa tới mười tuổi như ta sao tham gia vào vụ cá cược này được, phải cho ta chút thời gian chứ! Ha ha…”

  Mọi người sửng sốt, không một ai nhận ra Đông Phương Úc Khanh dùng thuật che mắt gì. Thì ra hắn chuyển thế nhưng chưa lớn, vẫn còn mang hình dáng đứa trẻ. Đương nhiên không chịu cứ thế mà tham gia vụ cá cược này rồi.

  Đông Phương Úc Khanh mang người của Dị hủ các rời đi, Đại hội Kiếm Tiên lại tiếp tục, nhưng mọi người đã sớm mất hứng thú xem tỉ thí. Dù sao thì Đại hội năm nào cũng có, nhưng chuyện thú vị thế này đã lâu không xảy ra trong Lục giới rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Minnie Pham về bài viết trên: Doc_da_hanh, lechi89, mimeorua83
Có bài mới 15.11.2014, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 12.09.2014, 12:31
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 230
Được thanks: 1173 lần
Điểm: 18.37
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn - Cổ Đại] Ngoại truyện Hoa Thiên Cốt - FRESH Quả Quả - Điểm: 11
2. Liều

  Hoa Thiên Cốt khóa mình trong phòng giận dỗi không chịu ăn cơm. Đêm đến Bạch Tử Họa tới, Hoa Thiên Cốt càng buồn hơn, khóa không ngăn được người, đánh cũng không lại người, nhìn thì mãi chẳng thấy, chạy thì lại chẳng xa, dù sao người cũng tóm chắc nàng rồi.

  Nàng cuộn tròn người trong chăn, phủ lên cả đầu, quay lưng về phía Bạch Tử Họa. Mãi lâu sau vẫn không nghe thấy động tĩnh gì, không nhịn được vểnh tai lên. Bỗng nghe thấy tiếng áo tuột xuống, mặt nàng đỏ bừng, lẩm bẩm, mĩ nam kế cũng không được đâu.

  Bạch Tử Họa cởi áo ngoài, nằm xuống bên cạnh Hoa Thiên Cốt, không nói gì.

  Hoa Thiên Cốt lại không nhịn được, uốn éo như Đường Bảo, từ từ dịch tới gần người, vén chăn lên đắp cho người, mình thì tứ chi đều quấn lấy. Đành phải tự phỉ nhổ bản thân, đúng là chẳng khá lên được.

  Nhưng ai bảo bọn họ chia phòng đã lâu quá rồi? Đầu tiên là chia giường, cuối cùng Bạch Tử Họa chuyển luôn sang phòng kế bên. Nàng không lay chuyển được, đêm thường gây tiếng động hoặc khóc lóc làm Bạch Tử Họa phải chạy vội tới, ở bên nàng hơn nửa đêm cho tới khi nàng ngủ, nhưng vẫn không chịu ngủ cùng nàng. Lâu dần nàng thấy làm thế không còn ý nghĩa gì nữa. Còn hôm nay, chả mấy khi có người chủ động đưa lên tận giường, nàng ngu gì bỏ qua.

  Nàng bò lên người Bạch Tử Họa theo thói quen, đặt chiếc cằm nhọn tựa lên ngực người. Hai bàn tay nhỏ bé đi tìm tay người, mỗi một tấc trên cơ thể đều dính chặt vào nhau. Tâm trạng gắt gỏng buồn bực vừa nãy dần bình tĩnh lại.

  “Tiểu Cốt, sư thúc sẽ xuống hạ giới với nàng, lấy thân phận phụ thân chăm sóc cho nàng.”

  Hoa Thiên Cốt vừa nghe Bạch Tử Họa nhắc tới chuyện cá cược, tức giận lật người xuống, đưa lưng về phía người, “Thiếp nói rồi, thiếp, không, đi.”

  “Chẳng mấy chốc nàng có thể nhìn thấy, mười lăm năm thôi, sư phụ sẽ tới đón nàng…”

  Bạch Tử Họa ôm nàng từ phía sau, tay phải khẽ phủ lên mắt nàng.

  Hoa Thiên Cốt tức đến nghiến răng ken két: “Cùng lắm thì mù cả đời.”

  “Tiểu Cốt!” Bạch Tử Họa khẽ mắng.

  Hoa Thiên Cốt chun mũi: “Chàng nỡ xa thiếp lâu như thế à?”

  Bạch Tử Họa đờ trong chốc lát: “Nỡ.”

  “Chàng không sợ thiếp bị kẻ khác lừa đi hả?” Hoa Thiên Cốt tức điên.

  “Không sợ.”

  Hoa Thiên Cốt không hiểu ý người là nàng có chạy theo người khác cũng chẳng sao, hay là tin nàng sẽ không bị kẻ khác lừa đi. Làm gì có người nào muốn để người mình yêu thành cái đích cùng theo đuổi với những người khác. Thật quá quắt lắm!

  “Được! Ta cược! Ta cược! Ngày mai bắt đầu luôn! Tới lúc đó chàng đừng hối hận!”

  Hoa Thiên Cốt bò dậy, thở hổn hển chạy chân trần ra ngoài.

  Bạch Tử Họa nhìn bóng dáng hơi lảo đảo của nàng, ánh mắt lại càng trở nên kiên định. Hắn biết gần đây Hoa Thiên Cốt luôn giận hắn, trách hắn ngày càng thờ ơ. Nhưng tu tiên cần chú ý thanh tâm quả dục, hắn phải tập trung tất cả sức lực không ngừng nâng cao tu vi hoàn thiện hồn phách cho nàng. Đời nàng đã phải chịu biết bao đau khổ vì hắn, bất kể thế nào, hắn cũng muốn nàng khỏe mạnh đứng trước mặt hắn, có thể thấy hắn, thấy tất cả.

  Hoa Thiên Cốt đi tới đi lui trong phòng U Nhược, U Nhược bò ra bàn, cầm bút lông chọc Đường Bảo.

  “Sư phụ, người đồng ý thật rồi.”

  Hoa Thiên Cốt oán hận giậm chân: “Chàng đã đồng ý rồi, ta phản đối thì có tác dụng gì, chẳng phải cuối cùng vẫn phải chịu đó sao, không bằng dứt khoát luôn.

  ”Nhưng giận thì nói thế thôi, chuyện bây giờ nàng lo không phải là cược hay không cược, mà là phải làm thế nào để thắng. Nếu người nàng thích không phải là Bạch Tử Họa thì đúng là chuyện lớn rồi.

  “Sư phụ sao chẳng có lòng tin gì hết thế? Mới đầu ở Quần Tiên yến trên Dao Trì, không phải người vừa liếc mắt đã nhìn trúng thượng tiên đó thôi.”

  “Lúc ấy ta còn trẻ người non dạ, bị sắc đẹp của chàng mê hoặc. Lần này xuống hạ giới bọn họ chỉ được dùng khuôn mặt bình thường, ta nhận ra thế quái nào được. Huống hồ con cũng biết thượng tiên lúc nào cũng lạnh như tiền, không thích nói chuyện. Đông Phương chỉ cần cười rộ lên, mê người tới nỗi thất hồn lạc phách luôn, rõ ràng là đang ăn hiếp mà.”

  U Nhược cười khùng khục: “Mới có nửa ngày mà chuyện này đã truyền khắp Tiên giới. Con nghe nói có rất nhiều người tranh nhau tới tham gia vụ cá cược đó. Sát Thiên Mạch và Mặc Băng tiên thì khỏi nói, còn có rất nhiều người thầm yêu sư phụ hoặc từng có khúc mắc với Tôn thượng. Ngoài ra có một số vị tiên rảnh quá không có việc gì làm cũng tới giành vai phụ. Con vừa mới đăng kí tham gia xong. Đương nhiên là có cả bọn Đường Bảo, Hỏa Tịch, Thập Nhất. Con muốn giữ lại dáng vẻ hiện tại, nhưng Trường Lưu đệ tử sợ con làm lộ bí mật, tới lúc đó chắc chắn cũng bị xóa trí nhớ với người.”

  Đầu Hoa Thiên Cốt xoay chóng mặt, sao nàng lại thấy vụ cá cược này thành chuyện của nhà nhà, còn nàng lại thành khúc xương người người tranh đoạt rồi?

  “Không được! Phải nghĩ ra cách nắm chắc phần thắng!”

  “Không gian lận được đâu, Đông Phương Úc Khanh mời Nam Đẩu Tinh Quân, Bắc Đẩu Tinh Quân theo dõi chặt chẽ suốt mười hai canh giờ, nếu có người nói sự thật với sư phụ, dù là bất cẩn tuôn ra hết hay thậm chí chỉ là những lời dẫn hướng thì đều bị sét đánh.”

  “…”

  Hoa Thiên Cốt không nói nên lời, vì sao lại có nhiều người quấy nhiễu thế hả?

  “Bây giờ những người không tham gia vụ này cũng đang cá cược, đặt cho ai thắng. Mọi người đều rất háo hức đấy!”

  Hoa Thiên Cốt nghiến răng ken két, bỗng nghĩ ra một điều: “Sau khi xuống hạ giới có thay đổi tên họ không?”

  “Có rất nhiều người tham gia vụ này, Nho tôn và Thanh Lưu cũng làm diễn viên quần chúng, còn những người muốn giành ấn tượng tốt của người như Đông Phương Úc Khanh và Tôn thượng sẽ không bị mất trí nhớ, nhưng không được nói sự thật, hơn nữa không được lấy tướng mạo hơn người vốn có để sư phụ không bị sắc đẹp quyến rũ. Bởi vì có quá nhiều người, để tiện phân biệt, đề phòng gian lận, mọi người vẫn dùng tên cũ, điều này không ảnh hưởng tới kết quả.”

  “Thế là ổn rồi.” Hoa Thiên Cốt vỗ bàn “Đưa bút lông đây.”

  U Nhược đưa chiếc bút đang cầm trong tay cho nàng: “Sư phụ muốn làm gì?”

  “Nhanh, con giúp ta viết vài chữ lên tay, dùng pháp lực viết câu ‘Ta yêu Bạch Tử Họa’, như thế ta hạ trần là có thể nhìn thấy. Nhìn từ nhỏ, lâu rồi nhất định sẽ có ảnh hưởng, chờ mười lăm năm sau, nếu Bạch Tử Họa thật sự xuất hiện thì sẽ dễ chú ý và dễ yêu hơn.”

  U Nhược vui vẻ vỗ tay nói: “Giống như thôi miên ám thị, sư phụ thông minh quá!”

  Chiều hôm sau vụ cá cược sẽ bắt đầu, nàng và Bạch Tử Họa sắp phải xa nhau mười lăm năm, hơn nữa trong mười lăm năm này nàng sẽ xuống trần gian với Sênh Tiêu Mặc, những người khác không ai được tìm kiếm, liên lạc hoặc nhìn lén. Phải cắt đứt hẳn tin tức, đề phòng có người nhập cuộc sớm hơn, ngấm ngầm hướng dẫn.

  Bởi vì Hoa Thiên Cốt vẫn còn giận Bạch Tử Họa, tuy trong lòng cực kì không nỡ, lại chẳng hề lưu luyến. Thấy sắp tới giờ, nàng không nhịn được chạy tới phòng Bạch Tử Họa, nhưng lại không thấy người ở đó, chẳng lẽ đã tới Niết Tiên trì trước rồi.

  “Cốt Đầu.” Bỗng phía sau có người gọi nàng, là Đông Phương Úc Khanh.

  Hoa Thiên Cốt cực kì tức giận, có rất nhiều chuyện muốn hỏi rõ ràng, Đông Phương Úc Khanh lại tiến lên một bước đặt ngón trỏ lên môi nàng.

  “Đừng hỏi vì sao, sau này ta sẽ nói cho nàng. Ngoan, mở miệng ra.”

  Miệng Hoa Thiên Cốt tự động mở ra, không biết Đông Phương Úc Khanh thả gì vào trong nữa.

  “Huynh cho ta ăn gì thế?”

  “Đồ bổ.” Đông Phương Úc Khanh cười, tay lơ đãng khẽ quệt qua chỗ nàng vừa ăn gian viết tên Bạch Tử Họa.

  “Ta đưa nàng tới Niết Tiên trì, tất cả mọi người đang đợi rồi.”

  Đông Phương Úc Khanh không hề trả lời bất cứ câu hỏi nào Hoa Thiên Cốt nêu lên trên đường.

  Trên Cửu Trọng Thiên tới Niết Tiên trì, đây là con đường tiên nhân bị giáng trần hoặc xuống nhân gian lịch kiếp bắt buộc trải qua. Hoa Thiên Cốt biết nói nữa cũng vô dụng, nhưng trong lòng lại thấy do dự và sợ hãi.

  Sư phụ…

  Nàng cắn môi dưới không chịu lên tiếng, hất bàn tay dắt nàng của Bạch Tử Họa ra, cũng không quan tâm mọi người đang nói gì, tức giận nhảy xuống Niết Tiên trì. Lúc rơi xuống người nàng càng lúc càng nhỏ, chẳng mấy chốc đã biến thành trẻ con, đợi cho tới khi trở thành trẻ sơ sinh, Sênh Tiêu Mặc vung tay áo đuổi theo, kéo cơ thể nhỏ nhắn của nàng lại. Thế này thì chẳng cần luân hồi đầu thai làm con nhà ai, đỡ đi rất nhiều phiền phức.

  Bạch Tử Họa bước lên, vươn tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoa Thiên Cốt, lúc này nàng đã có thể nhìn thấy, tò mò quan sát Bạch Tử Họa, há miệng cắn ngón tay hắn.

  Bạch Tử Họa khẽ nhếch miệng, thấp giọng nói: “Chăm sóc nàng chu đáo.”

  Sênh Tiêu Mặc nhìn bé con đáng yêu đang quơ chân lung tung, cười híp cả mắt: “Yên tâm, giao cho đệ. Hẹn mười lăm năm sau gặp lại.”

  Nói xong liền bỏ mọi người lại, đưa Hoa Thiên Cốt xuống nhân gian.

... ........

  Bây giờ, nhoáng một cái đã mười lăm năm, hắn không chỉ một lần hối hận mình nhất thời xúc động mà tự rước họa vào thân. Thì ra nuôi trẻ con chẳng dễ chút nào, huống chi vụ này còn có quy định, không lâm vào tình cảnh nguy hiểm thì không ai được dùng pháp lực.

  Bọn họ đã sống ở rất nhiều nơi, dù sao cũng chẳng thiếu tiền. Chả mấy khi Sênh Tiêu Mặc được tới nhân gian, đương nhiên muốn thăm thú khắp nơi. Không ai phạm quy tới quấy rầy, tất cả đều diễn ra như trong dự đoán, chỉ trừ một điều.

  … Hoa Thiên Cốt ăn thành con heo mập.

  Sênh Tiêu Mặc khóc không ra nước mắt, hắn cũng không biết sao lại thế, trước kia chỉ thấy trẻ con lớn lên mau, ăn nhiều hơn một chút là rất bình thường. Đợi tới lúc hắn nhận ra bất ổn thì Hoa Thiên Cốt đã trở thành nhóc béo rồi, vóc dáng còn to hơn hai đứa cùng tuổi. Nàng đối với đồ ăn có sự cố chấp kinh người, như thể có ăn hơn nữa cũng không no, lúc nào cũng thấy đói, miệng không chút nào nhàn rỗi.

  Bây giờ kì hạn đã tới, vụ cược chính thức bắt đầu, để tiện cho mọi người cùng qua lại, địa điểm được đặt tại một học viện ở Hàng Châu. Những người tham gia vụ này đương nhiên sẽ đóng vai làm học trò và giáo viên. Còn về việc cuối cùng ai là người giành được trái tim thiếu nữ này thì không thể đoán trước.

  Nhưng khi họ thấy dáng vẻ hiện giờ của Hoa Thiên Cốt, e là phải nửa số người bỏ cuộc ngay lập tức ấy chứ? Hu hu… Chắc chắn phải chuẩn bị chịu chết thôi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Minnie Pham về bài viết trên: lechi89, mimeorua83
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

11 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

16 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48



Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.