Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 162 bài ] 

Phượng ẩn thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

 
Có bài mới 01.11.2014, 19:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 20:06
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 710
Được thanks: 2121 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới [Cổ đại] Phượng ẩn thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Phượng ẩn thiên hạ


images


Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Người dịch: Mạn Lam Trân

Giá bìa: 129.000 ₫

Công ty phát hành: Sách Việt

Nhà xuất bản: Văn học

Ngày phát hành: 06/05/2014

Số trang: 405

Giới thiệu


Đêm động phòng hoa chúc, nữ chính Hoa gia tiểu thư - Hoa Trước Vũ bị phu quân của mình là Cơ Phụng Ly đầu độc, sau đó bị ruồng bỏ. Sau một đêm, nàng từ phu nhân của Tả tướng Nam triều Cơ Phụng Ly, biến thành công chúa hòa thân đến Bắc triều. Trong chuyến đi hòa thân tới Bắc triều, nàng cùng thị nữ Cẩm Sắc bị đuổi giết. Sau đó, cha nàng - Hoa tướng quân một đời trung thành nhưng bị hoàng đế nghi kị, dẫn đến họa diệt môn. Nàng phát hiện ra Nam đế lợi dụng chuyến hòa thân này phái người tới giết nàng, lấy cớ phát động chiến tranh với Bắc triều. Cuối cùng, để bảo toàn mạng sống cho nàng, thị nữ Cẩm Sắc đã hoán đổi y phục, nhằm khiến sát thủ hiểu nhầm.

Trước khi chia ly, Cẩm Sắc đưa cho nàng tín vật là sợi dây chuyền nhờ tìm giúp người thân thất lạc từ lâu. Thế rồi Cẩm Sắc bị giết tàn bạo, còn nàng bị Thái tử Bắc triều là Tiêu Dận đưa về làm kỹ nữ trong hồng trại ở quân đội. Nhưng nàng cũng không phải kẻ dễ bị bắt nạt, nàng chính là Doanh Sơ Tà tướng quân oai phong lẫm liệt, thập phần bí ẩn. Nàng cũng tinh thông cầm kỳ thi họa, trước khi ra trận, một khúc “Sát phá lang” của nàng cũng khiến quân giặc kinh hãi. Võ công của nàng tuy không phải hạng nhất nhì, nhưng khinh công tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

Tại Bắc triều, Hoa Trước Vũ từ kỹ nữ trở thành cầm kỹ, từ cầm kỹ thành nô tỳ của Bắc triều Thái tử Tiêu Dận. Tiêu Dận dần dần thích Hoa Trước Vũ... Sau đó, vì phát hiện ra chiếc vòng đeo trên cổ nàng chính là tín vật của Công chúa Trác Nhã muội muội của Tiêu Dận - người đã thất lạc từ lâu. Để bảo đảm sự an nguy của mình, Hoa Trước Vũ không giải thích đó là tín vật của thị nữ Cẩm Sắc đã gửi lại trước khi chết. Tiêu Dận cứ cho rằng đã tìm được muội muội của mình bèn phong Hoa Trước Vũ là công chúa. Thế nhưng chính Bạch mã nhũ mẫu đã phát hiện ra nàng là giả mạo, nhân cơ hội được Thụy vương Đấu Thiên Kim cầu hôn, nàng trốn khỏi Bắc triều, về Nam triều….


MỤC LỤC

Tập 1
Chương 1Chương 1(tt)
Chương 1(tt)Chương 2
Chương 2(tt)Chương 2(tt)
Chương 3Chương 3(tt)
Chương 3(tt)Chương 4
Chương 4(tt)-5Chương 5(tt)
Chương 6Chương 6(tt)
Chương 7Chương 7(tt)
Chương 8Chương 8(tt)
Chương 9Chương 9(tt)
Chương 10Chương 10(tt)
Chương 11Chương 11(tt)
Chương 11(tt)-12Chương 12(tt)
Chương 12(tt)Chương 12(tt)
Chương 13Chương 13(tt)
Chương 13(tt)Chương 14
Chương 14(tt)Chương 14(tt)
Chương 15Chương 15(tt)
Chương 16Chương 16(tt)
Chương 17Chương 17(tt)
Chương 18Chương 18(tt)
Chương 18(tt)Chương 19
Chương 19(tt)Chương 19(tt)
Chương 20Chương 20(tt)
Chương 21Chương 21(tt)
Chương 22Chương 22(tt)
Chương 20(tt)Chương 23
Chương 23(tt)Chương 24
Chương 24(tt)Chương 24(tt)
Chương 25Chương 25(tt)
Chương 25(tt)Chương 26
Chương 26(tt)Chương 26(tt)
Chương 26(tt)Chương 26(tt)
Chương 27Chương 27(tt)
Chương 27(tt)Chương 27(tt)
Chương 28Chương 28(tt)
Chương 28(tt)Chương 28(tt)
Chương 29Chương 29(tt)
Chương 29(tt)Chương 29(tt)
Chương 30Chương 30(tt)
Chương 30(tt)Chương 31
Chương 31(tt)Chương 31(tt)
Chương 31(tt)Chương 31(tt)
Chương 32Chương 32(tt)
Chương 32(tt)Chương 32(tt)
Chương 32(tt)Chương 32(tt)
Chương 32(tt)Chương 32(tt)
Chương 32(tt)Chương 32(tt)
Chương 32(tt)Chương 33
Chương 33(tt)Chương 33(tt)
Chương 34Chương 34(tt)
Chương 34(tt)Chương 34(tt)
Chương 34(tt)Chương 35
Chương 35(tt)Chương 35(tt)
Chương 35(tt)Chương 36
Chương 36(tt)Chương 36(tt)
Chương 36(tt)Chương 37
Chương 37(tt)Chương 37(tt)
Chương 37(tt)Chương 38.1
Chương 38.2Chương 39.1
Chương 39.2Chương 40.1
Chương 40.2Chương 41.1
Chương 41.2Chương 42.1
Chương 42.2Chương 43.1
Chương 43.2Chương 44.1
Chương 44.2Chương 44.3
Chương 45.1Chương 45.2
Chương 46.1Chương 46.2
Chương 46.3Chương 47
Chương 48Chương 49.1
Chương 49.2Chương 50.1
Chương 50.2Chương 51.1
Chương 51.2Chương 52.1
Chương 52.2Chương 53.1
Chương 53.2Chương 53.3
Ngoại truyện 1Ngoại truyện 2
Ngoại truyện 3Ngoại truyện 4



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiến Tiếu Tiếu về bài viết trên: DoanhDoanh, saoxoay

Có bài mới 01.11.2014, 19:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 20:06
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 710
Được thanks: 2121 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phượng ẩn thiên hạ- Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 10
Tập 1

Xé lụa [1]


[1] Tác giả lấy từ câu: “Cung đàn trọn khúc thanh tao / Tiếng buông xé lụa, lựa vào bốn dây” trong bài “Tỳ bà hành” của Bạch Cư Dị (bản dịch của Phan Huy Vịnh).

Dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi ban chiều, uống một chén trà, nghe một khúc đàn, quả thực là chuyện vô cùng nhàn nhã và thư thái. Nhưng nếu đang ở trên chiến trường, đột nhiên nghe thấy tiếng đàn, tất sẽ khiến người ta thấy có phần quái dị.

Lúc này, ngoài Bắc cương, kị binh Bắc Triều đã vây chặt Nương Tử Quan của Nam Triều, binh sĩ Bắc Triều đang không ngừng gióng trống mở cờ, khí thế vô cùng ngông cuồng hống hách.

Bỗng một khúc đàn êm ái vang lên, trầm bổng tựa như được truyền đến từ phía chân trời.

Đây là một khúc cổ nhạc, hòa trong tiếng trống trận vang rền, càng trở nên cực kì mềm mại uyển chuyển, vấn vương quấn quýt, đặc biệt lay động lòng người.

Quân Bắc Triều đang hung hăng bỗng nhiên im phăng phắc, trống trận ngừng kêu, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên thành lầu Nương Tử Quan, không biết từ bao giờ, đã xuất hiện một bóng áo đỏ tươi. Trên chiến trường, màu đỏ mà quân Bắc Triều nhìn thấy nhiều nhất ngoài máu ra vẫn chỉ là máu, thật chưa từng thấy tà áo đỏ như thế bao giờ.

Người con gái áo đỏ đột ngột xuất hiện khiến quân Bắc Triều không khỏi chấn động, trong lòng ai nấy đều tức thì nhớ tới một người.

Gần đây Nam Triều có thể đại thắng quân đội Tây Lương ở Tây cương, đều nhờ viên quan trấn thủ là Bình Tây hầu Hoa Mục. Nghe nói dưới trướng Hoa Mục có một viên tướng nổi tiếng, tên gọi là Doanh Sơ Tà, võ nghệ cao cường, mưu kế vô địch. Nam Triều đánh bại Tây Lương, không thể không kể đến công lao của chàng.

Nghe đồn Doanh Sơ Tà là một đứa trẻ mồ côi, vốn không tên không họ, chàng tự lấy họ Doanh[2], để cho mỗi trận chiến đều có thể đánh thắng. Từ khi chàng tòng quân đến nay, chưa từng một lần thua trận. Chỉ trong vỏn vẹn hai năm, chàng từ một kẻ vô danh tiểu tốt, đã trở thành một Thiếu tướng Tây cương khiến người ta nghe danh mà phải khiếp sợ, quân địch tặng cho chàng ngoại hiệu Ngân Diện Tu La. Dưới trướng chàng có một cánh quân cô nhi, chiến đấu dũng mãnh, tên gọi là “Sát Phá Lang”.

[2] Chữ “doanh” có nghĩa là thắng.

Lại có lời đồn rằng, chàng quanh năm đeo mặt nạ, chưa ai từng thấy khuôn mặt thật của chàng, bởi thế nên có rất nhiều lời đồn đại xung quanh tướng mạo đó. Có người nói chàng trông còn đẹp hơn con gái, tướng quân Hoa Mục vì không muốn để cho tướng mạo mê hoặc lòng người đó làm rối loạn lòng quân, nên đã lệnh cho chàng dùng mặt nạ che đi. Người khác lại nói có lẽ do mặt mũi chàng quá xấu xí, thế nên không thể không đeo mặt nạ.

Nghe tiếng đàn, quân Bắc Triều sở dĩ liên tưởng đến chàng, chính là bởi, bên cạnh chàng luôn có một nữ tử áo đỏ theo hầu, mỗi lần ra trận, người con gái đó đều vì chàng mà tấu lên một khúc nhạc.

Lúc này, tiếng đàn và tà áo đỏ kia đột ngột xuất hiện ở Nương Tử Quan, phải chăng Doanh Sơ Tà đã từ Tây cương đến vùng biên phía Bắc?

Quân Bắc Triều ai nấy đều rơi vào trạng thái lo sợ, nhưng cũng có vài phần hiếu kỳ.

Tiếng đàn uyển chuyển, càng uyển chuyển, vấn vương, càng vấn vương, càng khiến người nghe chìm đắm trong đó.

Thủ lĩnh quân Bắc Triều Trương Tích nhìn chăm chăm vào bóng áo đỏ trên thành lầu, bên môi nở một nụ cười lạnh lẽo, hắn giơ tay lấy cung tiễn sau lưng, giương cung đặt tên, dây cung vang lên, tên bắn ra như chớp, mang theo sát khí lạnh lẽo bay thẳng về phía người con gái áo đỏ trên thành lầu.

Hơn ngàn binh lính Bắc Triều đều chờ đợi tiếng kêu thảm thiết vang lên, bởi tiễn thuật của thủ lĩnh bọn chúng xưa nay vô cùng chuẩn xác, chưa từng bắn trượt bao giờ. Hắn đã muốn bắn vào trán kẻ địch, thì nhất định sẽ không bắn chệch xuống cằm. Lần này, hắn bắn vào yết hầu, người con gái đánh đàn kia chết là cái chắc.

Nhưng tiếng kêu thảm thiết trong dự liệu không hề vang lên, chỉ thấy trên thành lầu một luồng bạch quang lóe sáng, mũi tên đó không biết bị thứ gì ném trúng, lệch mất phương hướng, cắm vào một lỗ châu mai.

Sau một khắc, một tên lính bỗng chỉ về phía cổng thành hô lớn: “Mọi người nhìn kìa!”

Lúc này cửa Nương Tử Quan đang từ từ mở rộng, một đội kỵ binh trọng giáp từ trong thành ồ ạt phi ra. Tên lính đi đầu giương một lá cờ, bên trên thêu một chữ “Doanh” rất lớn.

Phía sau một con ngựa trắng phi như bay từ trong thành ra, cưỡi trên mình ngựa là một viên tiểu tướng, toàn thân mặc giáp bạc, khoác thêm áo bào trắng, bên hông đeo một thanh Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao, cạnh yên ngựa có treo một cây thương bằng bạc. Ánh hoàng hôn rực rỡ tỏa sáng trên người chàng, đầu mũi thương theo đó cũng phát sáng lấp lánh, cùng với từng luồng sáng bạc mà vó ngựa vạch ra trên mặt đất, trong nháy mắt chàng đã phi tới trước. Đến khi cách quân Bắc Triều ba mươi bước, chàng mới ghìm cương ngựa, con chiến mã hý dài một tiếng, đứng sừng sững trước trận tiền.

Tiểu tướng áo bào trắng nhìn thẳng vào quân Bắc Triều, chiếc mặt nạ màu bạc che nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt trong sáng, đôi môi đẹp đẽ, và cả chiếc cằm tinh xảo đến tuyệt mỹ. Một nụ cười ung dung khẽ nở trên khóe môi chàng.

Thủ lĩnh quân Bắc Triều Trương Tích có phần sững sờ, trong lịch duyệt đời người hơn hai mươi năm nay của hắn, chưa từng thấy thiếu niên nào hào hoa phong nhã đến thế, mặc dù không trông thấy tướng mạo thật của chàng, nhưng phong thái thoát tục trời sinh, lại khiến người khác đã thấy thì khó lòng quên đi được.

Chàng điềm nhiên ngồi trên lưng ngựa, thân hình rắn rỏi tựa cây anh đào nở rộ trong mưa gió tháng ba, đôi mắt đen đằng sau mặt nạ sáng lấp lánh như bức tranh thủy mặc, tỏa ra những ánh nhìn khiến người ta phải xiêu hồn lạc phách.

Chàng nhìn mọi người một lượt, ôm quyền cười nói: “Trương tướng quân, Sơ Tà đến lĩnh giáo thương pháp của tướng quân đây.” Giọng nói lạnh lùng, xuyên qua làn gió phương Bắc rét buốt truyền tới, nhưng đặc biệt trong trẻo như dòng suối giữa chốn núi rừng nguyên sơ không vương chút bụi bẩn trần thế.

Cùng với nụ cười của tiểu tướng áo bào trắng, tiếng đàn trên thành lầu đột ngột chuyển sang cao vút, điệu nhạc đã chuyển, bình bạc vỡ, ngựa sắt giong[3], tiếng đàn mênh mông như biển lớn, hùng tráng như sóng dậy, khí thế tựa thiên binh vạn mã.

[3] Tác giả lấy từ câu: “Bình bạc vỡ tuôn đầy dòng nước/ Ngựa sắt giong, xô xát tiếng đao” trong bài “Tỳ bà hành” của Bạch Cư Dị (bản dịch của Phan Huy Vịnh).

Trương Tích chợt hoàn hồn, sau khi dõng dạc hô hai tiếng “Đắc tội”, liền nắm chặt cây thương dài, giục ngựa tiến lên, giao đấu.

Đây hiển nhiên không phải là một trận quyết đấu ngang tài ngang sức, bởi lẽ thực lực hai bên đều khó mà đoán được. Nhưng rất nhanh sau đó, chỉ sau vài chiêu, Trương Tích không khỏi ngấm ngầm kinh hãi, hắn biết, không quá mười chiêu, mình tất sẽ bại. Thế nhưng, không hiểu sao, đối phương dường như không hề có ý vội vã thủ thắng, mỗi lần mũi thương suýt đâm trúng hắn, lại thản nhiên lệch sang chỗ khác. Người ngoài nhìn vào, tựa như thể là do hắn nhanh nhẹn mà tránh được. Thế nhưng, trong lòng hắn hiểu rõ, nếu Doanh Sơ Tà không nương tay, thì sẽ không tính chuẩn đến thế, mỗi lần đều chỉ chậm nửa nhịp, lệch một mảy may.

Trương Tích miễn cưỡng chống đỡ, cùng Doanh Sơ Tà đấu qua lại được hơn năm mươi chiêu, trên trán hắn lúc này dần toát mồ hôi. Trong ánh thương lấp loáng, hắn dường như trông thấy người thiếu niên giáp bạc áo bào trắng khẽ mỉm cười, nụ cười ấy, tựa như giễu cợt, tựa như cuồng ngạo, tựa như bất chấp… mang theo ma lực khó tả, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của chàng.

Trong lòng Trương Tích khẽ run, Bắc Triều bọn chúng hiện giờ vẫn chưa đủ thực lực xâm lược Nam Triều, lần này khiêu chiến, vốn là định ép quan trấn thủ Nương Tử Quan giao nộp lương thảo tiền bạc sống qua mùa đông. Trước đây lần nào cũng thành công, bởi quan trấn thủ Nương Tử Quan là loại tham sống sợ chết, chưa cần đánh đã ngoan ngoãn đem lương thảo tiền bạc ra nộp. Lần này hắn vốn nghĩ đã vơ vét khá nhiều rồi, định chuyển sang một thành trì khác, không ngờ, lại chạm trán Doanh Sơ Tà.

Rõ ràng chàng vừa đại thắng Tây cương, giờ lẽ ra phải về kinh lĩnh thưởng, vì cớ gì mà lại xuất hiện ở chốn này? Hắn nghĩ không ra, nên chỉ có thể nói rằng vì bản thân mình quá đen đủi. Hiện giờ hắn chẳng khác nào một con chuột đang bị mèo đùa giỡn, trước sau gì cũng phải táng mạng. Hắn không cam tâm, liều hết sức, sau khi tránh được mũi thương của đối phương thêm một lần nữa, vào khoảnh khắc hai ngựa chạy qua nhau, đột ngột hắn rút bảo kiếm, đâm mạnh về phía trước.

Nhát kiếm ấy, thực ra hắn không hề có bất cứ hi vọng nào là có thể đâm trúng, nhưng không thể ngờ, lại đâm trúng Doanh Sơ Tà.

Tướng quân giáp bạc áo khoác trắng đỡ tay trước ngực, đôi mắt tuyệt đẹp ánh lên thần tình phức tạp khiến hắn không thể nào đoán được, tựa như đau đớn vô cùng, lại tựa như không phải. Máu tươi từ trên ngực ứa ra chảy theo những ngón tay thuôn dài của chàng, thấm đỏ cả tấm chiến bào trắng muốt.

Tiếng đàn trên thành lầu đột nhiên tựa như xé lụa, đi thẳng vào lòng người, thê thảm như một đêm mưa gió ở Ba Sơn[4], khiến người ta bỗng dưng nảy sinh cảm giác thê lương cô tịch. Bỗng một tiếng rít như xé tai vang lên, hình như dây đàn đứt, tiếng đàn đã im bặt tự lúc nào.

[4] Nguyên tác viết “巴山夜雨” - Ba Sơn dạ vũ, chỉ tình cảnh cô đơn của người xa quê ở nơi đất khách lại gặp mưa đêm rả rích.

Trong lòng Trương Tích vô cùng kinh ngạc, có phần không dám tin đây là thật, nhất thời quên cả đuổi theo, cứ đứng giương mắt nhìn quân Nam Triều cứu Doanh Sơ Tà về. Mặc dù đả thương được chủ soái, nhưng Trương Tích lại dẫn binh mã của mình vội vã rút lui. Phi ngựa hồi lâu, không thấy ai đuổi theo, hắn mới nới lỏng dây cương, quay đầu lại nhìn thì thấy quân Nam Triều đã rút vào trong quan nội từ lâu.

Chỉ có thành lầu Nương Tử Quan nguy nga sừng sững trong ánh tịch dương, đượm một vẻ hùng tráng thê lương mà hoang vắng. Trên thành lầu, bầu trời mênh mông tựa như bị vầng mặt trời sắp lặn thiêu đốt, liên tục biến đổi những sắc màu đỏ vàng đan lẫn vào nhau, khiến người nhìn không tránh khỏi tâm thần hỗn loạn.

“Tướng quân, rõ ràng người đã đâm bị thương tướng giữ thành của bọn chúng, vì sao lại phải lui binh? Sao chúng ta không nhân cơ hội bắt lấy Doanh Sơ Tà, đòi thêm tài vật?” một tên lính cẩn thận đưa lời hỏi.

“Ngươi thì biết cái gì?!” Trương Tích lạnh lùng nói.

Hắn không tin nhát kiếm đó đâm trúng Doanh Sơ Tà, bởi lẽ nhát kiếm đó chàng hoàn toàn có thể tránh được, lẽ ra phải tránh được, nhất định có khả năng tránh được.

Thế nhưng, ngày hôm sau, thám tử trong thành đưa tin, nói rằng Doanh Sơ Tà do thương thế quá nặng, đêm đó đã qua đời.

Mọi người còn đồn rằng, hoàng đế Nam Triều vốn định phong thưởng Doanh Sơ Tà làm Bình Tây tướng quân, lại còn định ban hôn, gả tam công chúa cho chàng. Lẽ ra có thể một bước lên mây, vinh hoa phú quý, ai ngờ, trước khi về kinh, chàng lại đi đường vòng, về qua Bắc cương, kết cục mất mạng tại chính nơi này.

Thực là ứng nghiệm với câu nói dân gian: “Có số chịu khổ mà không có mệnh hưởng phúc”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.11.2014, 19:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 20:06
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 710
Được thanks: 2121 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phượng ẩn thiên hạ- Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 11
Phần một: Hoa rừng mưa thấm trôi son phấn [1]

[1] Đây là một câu trong bài “Khúc giang đối vũ” của Đỗ Phủ. Tác giả lấy ba chữ “Hoa Trước Vũ” trong bài đặt tên cho nhân vật nữ chính của truyện.

Hắn nhìn dòng máu tươi không ngừng tuôn ra trên cánh tay nàng, ở nơi sâu thẳm nào đó trong lòng bắt đầu cảm thấy đau đớn, tựa như thứ mà nàng đang cắn không phải là cánh tay nàng, mà là trái tim hắn. Nếu có thể, hắn muốn mình thay nàng chịu đựng nỗi giày vò này. Thế nhưng, hắn lại chẳng thể làm gì được.

Chương 1: Rượu độc tân hôn

Mùa xuân ở Giang Nam thường đến sớm, cứ mỗi khi năm cũ qua đi, trên khắp phố lớn ngõ nhỏ, chỉ cần là nơi có đất, đều bắt đầu trổ mầm xanh mơn mởn. Nhưng năm nay lại có chút khác thường, đã sang tháng hai mà đêm qua vẫn đổ một trận tuyết lớn, thời tiết tức thì trở nên lạnh giá.

Trận tuyết này khiến cho bách tính ở Vũ Đô không kịp đề phòng, nhưng còn có một chuyện khác, cũng giống như trận tuyết đến đột ngột này, cũng nằm ngoài dự liệu của người ta.

Đó chính là, Tả tướng đương triều Cơ Phụng Ly sắp cưới thiên kim của Bình Tây hầu Hoa Mục.

Xét về gia thế, cuộc hôn nhân này môn đăng hộ đối, lại được ngự ban, đúng là một giai thoại ở chốn đế đô. Thế nhưng, trong mắt bách tính Vũ Đô, hai đương sự trong cuộc hôn nhân này lại có phần chênh lệch quá xa.

Tả tướng Cơ Phụng Ly, nhắc đến chàng, bách tính Nam Triều gần như không một ai không biết, chàng chính là hiện thân của một câu chuyện truyền kì.

Năm mười lăm tuổi, chàng đậu Trạng nguyên trong cuộc Điện thí, tuổi còn trẻ mà đã dấn thân vào chốn triều đường. Suốt bốn năm sau đó, chàng lăn lộn quan trường, kiến công lập nghiệp, lập đức tu thân, dựa vào tài hoa tột bậc của mình, cuối cùng vào năm mười chín tuổi, chàng đã làm đến nhất phẩm phó tướng, trở thành đế tướng trẻ tuổi nhất trong lịch sử Nam Triều.

Chẳng những chàng tài hoa tột bậc, mà còn có dung mạo khuynh thành, được xưng tụng là Đệ nhất công tử ở đế đô. Điều càng đáng quý hơn là, mặc dù quyền thế khuynh đảo, nhưng chàng vẫn cực kì gần gũi dân chúng, trong ba năm nhậm chức, chàng đã làm rất nhiều việc có lợi cho dân, được nhân dân vô cùng yêu mến. Hơn nữa, nghe nói chàng đẹp trai, dịu dàng, nho nhã, chung thủy, là người tình trong mộng của tất cả các cô gái ở Vũ Đô, thậm chí trên khắp Nam Triều.

Giờ đây người tình trong mộng sắp sửa trở thành người tình của riêng kẻ khác, không biết đã làm tan nát trái tim của biết bao cô gái. Mặc dù họ đều biết mình không xứng với Cơ thừa tướng, nhưng nếu Cơ thừa tướng lấy một người vợ xứng đáng, thì trong lòng họ có lẽ sẽ dễ chịu một chút, chỉ nảy sinh cảm giác tự trách không bằng người mà thôi. Thế mà người chàng sắp lấy lại là thiên kim tiểu thư của Bình Tây hầu Hoa Mục.

Ở Vũ Đô, phàm những cô gái con nhà gia thế có chút tài mạo, đều là những người nổi tiếng. Ví như, người có tiếng tăm nhất là thiên kim tiểu thư của Ôn thái phó Ôn Uyển. Nàng mang danh hiệu người con gái đệ nhất đế đô, chẳng những sắc đẹp khuynh thành, lại còn tinh thông thi họa. Trong chốn thâm cung có Tam công chúa Hoàng Phủ Yên, thích đánh đàn, tài nghệ cao siêu. Còn cả thiên kim của Thị Lang bộ Lại là An Dung, nhan sắc tuy không bằng Ôn Uyển, nhưng lại có đôi tay khéo léo, nổi tiếng kinh thành về ngón thêu thùa.

Những tài nữ con nhà gia thế trong kinh thành rất nhiều, bách tính có thể kể một hơi được cả chục người, thế nhưng, đối với Hoa tiểu thư thiên kim nhà Tướng quân Hoa Mục, thì đến cả khuê danh của nàng người ta cũng chẳng biết, chứ đừng nói đến danh hiệu gì khác.

Một người con gái nhan sắc tầm thường, vô đức vô tài, bình thường quá mức như thế, sánh với Tả tướng tài mạo tuyệt luân, rõ ràng là chẳng xứng đáng chút nào. Có lẽ đến cả ông trời cũng cảm thấy không công bằng, nên mới làm một trận tuyết lớn đúng lúc như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiến Tiếu Tiếu về bài viết trên: amộc
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 162 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: conluanho, Liinn và 374 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

16 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.