Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Hoàng cung cẩm tú - Văn Tình Giải Bội

 
Có bài mới 28.10.2014, 14:02
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 13:25
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 221
Được thanks: 3276 lần
Điểm: 27.08
Có bài mới [Cổ đại] Hoàng cung cẩm tú - Văn Tình Giải Bội - Điểm: 11
HOÀNG CUNG CẨM TÚ
                            
images

Tác giả: Văn Tình Giải Bội
Công ty phát hành: Sách Việt
Kích thước: 16 x 24 cm
Giá bán: 123k
Số trang: 495


Phó gia có bốn người con gái "Cẩm Kỳ Thư Họa": Phó Tố Cầm, Phó Tắc Kỳ, Phó Nhan Thư, Phó Cẩm Họa, nhưng chỉ có Phó Cẩm Họa là thông minh nhất. Nàng vốn cho rằng cứ mặc theo dòng đời mới là thượng sách để bản thân không cần tranh giành với đời, nhưng lại bị Tế Dương Vương dùng sự vinh nhục của nhà họ Phó uy hiếp, bắt nàng tham dự vào những tranh đấu quyền mưu.
          
Chàng nói: "Khi nào thành sự ta sẽ xây cho nàng một tòa cung điện cẩm tú, để nàng trở thành người phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ."

Mới vào cung, Phó Cẩm Họa bị bắt cóc tới biên cương đại mạc. Tế Dương Vương tôn quý vô song, Ngu tướng quân ôn tồn như ngọc, Hoàng tử địch quốc âm hiểm bá đạo, ai mới là kẻ chủ mưu phía sau, ai mới là người có trái tim chân thành?

Một cuộc mưu đồ điên đảo càn khôn, nàng giúp chàng ngồi lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn. Khi nàng quyết ý quay lưng, chàng mới cảm thấy trái tim như kim châm đau nhói, lẽ nào chàng đã yêu con cờ mà mình muốn lợi dụng?

Mỹ nhân cung tâm kế, loạn thế khuynh thành lệ, số mệnh xa xôi chẳng thể nào đoán định. Nếu có thể làm lại từ đầu, điều chàng muốn là giang sơn cẩm tú hay nắm tay người đẹp đi tới tận chân trời?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tâm Anh về bài viết trên: Alpha, Chó Đen, Yến My, girlchanh2552, linda11311, meo lucky, ngocanh234, provence 92, saoxoay, xichgo

Có bài mới 29.10.2014, 22:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 13:25
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 221
Được thanks: 3276 lần
Điểm: 27.08
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hoàng Cung Cẩm Tú - Văn Tình Giải Bội - Điểm: 10
Chương 1: Cẩm Tú

~~~Khi Phó Cẩm Họa bước xuống xe, số trời đã định nàng không còn đường quay lại, hoặc giả, từ hôm mở cánh cửa bằng trúc kia ra, nàng đã chẳng còn đường lui nữa.~~~

Đêm mùa thu, trời cao sường dày, một vành trăng lặng lẽ treo trên phía tây nam bầu trời, vằng vặc giữa đêm khuya, sáng trong mà xa xôi.

Vốn là lúc mọi người đang ngon giấc, nhưng a hoàn Vấn Nhạn ở chái tây phủ nhà họ Phó lại vội vã vào phòng Phó Cẩm Họa, hốt hoảng: “Tứ tiểu thư, nhị tiểu thư làm loạn trong phòng, lại ho ra máu rồi…”

Phó Cẩm Họa lập tức bật dậy, khoác chiếc áo ngoài mà Vấn Nhạn đưa cho, lúc bước ra ngoài lại thấy Vấn Nhạn khẽ nói: “Nhị tiểu thư còn nói, nếu nhất định để tiểu thư lấy người đó, tiểu thư thà chết còn hơn…”

Phó Cẩm Họa dường như không nghe thấy những lời nói đó của Vấn Nhạn, lẩm bẩm: “Trời thu sương dày, đã sớm dặn tỷ ấy phải giữ gìn sức khỏe, a hoàn phòng tỷ ấy hầu hạ kiểu gì vậy? Sao lại để cho tỷ ấy làm loạn lên thế?”

Khi đến gần phòng nhị tiểu thư Phó Tắc Kỳ, Phó Cẩm Họa liền nghe thấy tiếng khóc nức nở từ bên trong vọng ra, Phó Tắc Kỳ lúc này đang gào lên: “Ai chẳng biết Phó gia có bốn người con gái là Cầm Kỳ Thư Họa, thế mà lại bắt ta gả cho tên ác nhân đó, chẳng phải là vì thấy ta ốm yếu hay sao? Cho dù có gả đi cũng chẳng được mấy năm rồi chết, các người được món hời, lại còn muốn ta phải đền mạng…”

Phó Cẩm Họa đẩy cửa bước vào, thấy phụ thân Phó Thần Đồ chau mày đứng đó, còn Phó Tắc Kỳ đang ngồi ôm chăn, giọng the thé: “Cha, sao cha lại nói hắn không phải kẻ ác? Cho dù hắn được phong vương phong hầu thì đã sao, vẫn chỉ là bang chi của hoàng thân quốc thích. Phó gia chúng ta trăm năm nay cũng có một vị hoàng hậu, hai vị hoàng quý phi, kể ra cũng chẳng kém gì gia thế nhà Chung Hoa Ly hắn cả, con không hiểu vì sao cha lại sợ hắn đến thế…”

Phó Thần Đồ không nén được cơn giận, quát lên: “Câm miệng! Tắc Kỳ, ta thấy con từ nhỏ thân thể yếu ớt, mọi chuyện đều bao dung hơn với con, nhưng càng ngày còn càng không biết chừng mực gì hết. Hôn lễ đã định vào ba tháng sau, đến lúc đó gả hay không gả không phải do con quyết định.”

Phó Tắc Kỳ thấy Phó Thần Đồ hoàn toàn không chút nể tình, lập tức khóc òa lên, Phó cẩm Họa đang định tiến lên khuyên giải thì bị Phó Thần Đồ quát ngăn lại: “Để cho nó khóc, ta muốn xem nó khóc được đến bao giờ! Ban đầu khi phụ thân muốn làm mối hứa gả Tố Cầm cho Tế Dương vương, là ai suốt ngày khóc lóc đòi Tố Cầm nhường lại chức vị vương phi cho mình? D-i-ễ-n-đ-à-n-l-ê-q-u-ý-đ-ô-n Giờ nghe nói Chung Hoa Ly kia là một kẻ ác nhân giết người không chớp mắt, lại nói tràng giang đại hải thế này, chẳng lẽ con muốn khiến cho Phó gia trên dưới đều phải vì con mà xấu mặt hay sao?”

Phó Thần Đồ vừa dứt lời, Phò Tắc Kỳ bỗng nhiên dừng hẳn tiếng khóc, rồi loạng choạng bước xuống giường, kéo tay áo Phó Thần Đồ, dịu giọng : “ Cha, Tắc Kỳ biết lỗi rồi, cha đổi lại thiệp ghi sinh thần đi, vị trí vương phi vốn là của đại tỷ, muốn gả thì gả tỷ ấy…”

Phó Thần Đồ nghe lời khẩn cầu của Phó Tắc Kỳ cũng cảm thấy không nỡ nặng lời thêm, đành nhẹ nhàng: “Tắc Kỳ, sự tình đã đến nước này, chỉ e phụ thân không thể làm gì được…”

Phó Thần Đồ chẳng còn cách nào, nhìn Phó Cẩm Họa nói: “Con khuyên nhị tỷ của con đi. Người dân Tuyền Thành ai chẳng biết Tế Dương vương sắp cưới nhị tiểu thư của nhà họ Phó? Cho dù bây giờ muốn gả Tố cầm đi, e rằng nó cũng không bằng lòng.” Nói đoạn ông liền phẩy tay áo bỏ đi.

Trong phòng giờ chỉ còn lại Phó Tắc Kỳ và Phó Cẩm Họa, Phó Tắc Kỳ ủ rũ không khóc nữa, lạnh lùng nhìn Phó Cẩm Họa, giọng mỉa mai: “Muội còn đứng đây làm gì? Đại tỷ và muội vốn cùng một mẹ sinh ra nhưng đại tỷ chỉ chơi thân với tam muội, hơn nữa trong các chị em chỉ có một mình muội là đơn độc, chẳng lẽ muội thấy ta sắp sửa ngồi lên vị trí Tế Dương vương phi, cho nên muốn đến để bợ đỡ ta sao?”

Phó Cẩm Họa nghe Phó Tắc Kỳ khiêu khích nhưng không hề để bụng, thấy tâm trạng phó tắc Kỳ vẫn còn tốt, chỉ khuyên nhủ nàn ta vài câu rồi rời đi, lúc đi ra còn nghe thấy tiếng nhạo báng vọng theo sau cánh cửa, “Đúng là loại người ngu xuẩn, sớm muộn cũng có ngày phải chịu khổ thôi!”

Bầu trời phía xa lúc này đã hiện màu trắng  bạc, Phó gia trải qua một trận náo loạn của Phó Tắc Kỳ, ai nấy đều đã dậy từ rất sớm. Phó Cẩm Họa về đến Họa Trai thì quyết định không ngủ tiếp nữa, để Vấn Nhạn hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu. Phó Cẩm Họa thấy thần sắc Vấn Nhạn có phần khác lạ, phải thôi thúc mấy lần Vấn Nhạn mói bạo gan nói: “Tứ tiểu thư, thực ra Vấn Nhạn thấy nhị tiểu thư nói không sai. Phó gia trên dưới đều biết đại tiểu thư và tam tiểu thư thân với nhau, nhưng đối với người chị em ruột là tiểu thư thì lại…”

Phó Cẩm Họa mở hộp trang sức, chọn một chiếc tram ngọc kiểu dáng đơn giản cài lên đầu, nhưng không hề để bụng điều Vấn Nhạn vừa nói, chỉ từ tốn mà đáp lại: “Vấn Nhạn, uổng cho em ở bên cạnh ta bao năm thực chẳng có chút nhãn lực nào, em nghĩ tin tức Tế Dương vương anh minh thần võ mà nhị tiểu thư nghe được ngày trước, là do ai tung truyền?”
D-i-ễ-n-đ-à-n-l-ê-q-u-ý-đ-ô-n
Vấn Nhạn chợt hiểu ra, dè dặt nói với vẻ không thể tin được: “Tứ tiểu thư, cô muốn nói là do đại tiểu thư làm ư?”

Phó Cẩm Họa lạnh nhạt đáp: “Đương nhiên là tỷ ấy! Chuyện này cũng chỉ lừa được nhị tỷ quanh năm nằm trong khuê phòng không biết gì mà thôi, nếu không nhị tỷ sao lại như thể phát điên mà nhất định đòi cha hứa hôn cho tỷ ấy với Tế Dương vương được?”

“Không ngờ tâm cơ của đại tiểu thư lại sâu sắc như vậy, thế là vừa có thể gột sạch liên quan, lại vừa tránh được một kiếp nạn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tế Dương vương có thật sự tàn bạo như trong lời đồn hay không, tiểu thư?” Vấn Nhạn hồ nghi hỏi.

Phó Cẩm Họa đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, những chiếc lá rụng đầy sân đang xoay vòng trong gió, lặng lẽ nói: “Lời đồn trước sau cũng chỉ là lời đồn, ba phần thật, bảy phần giả. Hơn nữa, đây chính là lời đồn do chính Tế Dương vương tung ra cũng không biết chừng. Ngày ấy muốn đứng vững ở Tuyền Thành, nhất định phải khiến kẻ khác sợ hãi, nếu đã không thể động một cái là giết ngàn tên địch, vậy thì giết vài cơ thiếp trong phủ chính là biện pháp đơn giản mà hiệu quả.”

Vấn Nhạn nghe thế liền phụ họa theo: “Cũng phải, dù sao thì chỉ cần không phải là tiểu thư, chuyện chẳng liên quan đến mình, Vấn Nhận cũng chẳng cần nghe cần hỏi.”

Dùng cơm xong, Phó Cẩm Họa liền dẫn theo Vấn Nhạn đi thỉnh an cha mẹ.

Phó Thần Đồ sắc mặt không vui, trông thấy Phó Cẩn Họa bước vào thỉnh an cũng chỉ khé gật đầu, còn đại phu nhân thì thân thiết gọi Phó Cẩm Họa đến bên cạnh mình hỏi han.

“Hôm qua Thanh Âm am đưa thiếp tới, muốn con đến ở vài ngày. D-i-ễ-n-đ-à-n-l-ê-q-u-ý-đ-ô-n Ta đã ra lệnh cho người hầu chuẩn  bị xong xe ngựa, lát nữa con bảo Vấn Nhạn chuẩn bị vào bộ quần áo rồi đi đi, khỏi phải ở nhà nghe nhị tỷ con khóc lóc bực mình.”

Phó Cẩm Họa thấy đại phu nhân nói thế, cười nhạt đáp lời, Vấn Nhạn nghe vậy cũng lập tức đi thu dọn quần áo.

Lúc này, Phó Thần Đồ lại lấp lửng nói: “Họa nhi, con nhớ khi đến Thanh Âm am, lời nói cử chỉ đều phải vạn phần thỏa đáng, Thanh Âm am so với những nói khác không…”

Đại phu nhân mỉm cười liếc nhìn Phó Thần Đồ, trấn an: “Lần nào Họa nhi đến Thanh Âm am ông cũng đều lo lắng như vậy, nhưng nếu một thời gian Thanh Âm am không gửi thiếp, ông lại ăn ngủ không yên. Thực không biết rốt cuộc ông nghĩ thế nào nữa.”

Phó Thần Đồ nhìn Phó Cẩm Họa đang trầm tĩnh như nước trước mặt, qua ánh mắt không thể đoán được nàng đã hiểu rõ hay chưa, chỉ nghe thấy đáp: “Phụ thân, cha cứ yên tâm, con biết phải làm thế nào.”

Thanh Âm am nằm trên núi Thạch cảnh, người đi thỉnh cầu và lễ tạ phần lớn đều là quan lại quý tộc, hiếm thấy có bách tính ghé thăm. Đồn rằng trong Thanh Âm am có một vị công chúa đến từ trong cung, đau khổ vì tình nên xuống tóc quy y, thế nên nơi này càng thêm vài phần thần bí.

Một năm trước, khi đại phu nhân dẫn Phó Cẩm Họa đến Thanh Âm am, Phó Cẩm Họa và Thanh Hoan chân nhân trong am mới gặp mà như thể đã quen biết từ lâu. Sau khi Phó Cẩm Họa quay về Phó gia, Thanh Hoan chân nhân lại đưa thiếp nhiệt tình mời Phó Cẩm Họa đến Thanh Âm am vài ngày. Chính là lần đó, nàng đã gặp người mà cả đời nàng chẳng thể nào thoát khỏi được…

Thanh Âm am được xây dựng tinh tế mà sang trọng, tựa như một cung điện nhỏ, hương khách vãng lai phần nhiều vung tay hào phóng, chi tiêu trong am cũng khác với những ngôi chùa bình thường, cho nên, Thanh Âm am là nơi thanh tu tuyệt vời, an tĩnh mà không hề sơ sài.

Phía sau Thanh Âm am trồng rất nhiều hoa hải đường, khắp núi đều là hải đường tứ quý. Hôm đó, Phó Cẩm Họa cùng Thanh Hoan chân nhân đi dạo sau núi, mới được một lúc, Thanh Hoan chân nhân bị người khác trong am gọi đi, trước khi đi còn cẩn thận dặn dò Phó Cẩm Họa đừng đi quá xa…

Đáng tiếc, Phó Cẩm Họa không lĩnh hội được ý tứ của Thanh Hoan chân nhân, để đến nỗi rốt cuộc đi bao xa nàng cũng không hề biết. sau khi Phó Cẩm Họa đi xuyên qua đám hoa hải đường, liền trông thấy phía xa có một rừng mai, thấp thoáng lại trông thấy một căn nhà trúc thanh nhã. D-i-ễ-n-đ-à-n-l-ê-q-u-ý-đ-ô-n Phó Cẩm Họa đến trước căn nhà trúc nhìn quanh bốn phía, khi thấy có vẻ nơi này không có ai, liền không do dự đẩy cửa đi vào bên trong…

Phó Cẩm Họa như lạc trong hồi ức, càng lúc toàn thân càng cảm thấy lạnh, ôm chặt lấy tấm áo khoác, liền nghe thấy Vấn Nhạn vui vẻ nói bên cạnh: “Tứ tiểu thư, chúng ta đến Thanh Âm am rồi…”
D-i-ễ-n-đ-à-n-l-ê-q-u-ý-đ-ô-n
Khi Phó Cẩm Họa bước xuống xe, số trời đã định nàng không còn đường quay lại, hoặc giả, từ hôm mở cánh cửa bằng trúc kia ra, nàng đã chẳng còn đường lui nữa.

Giống như bình thường, sau khi đi qua cổng núi, Phó Cẩm Họa liền lấy cớ Thanh Hoan chân nhân thích thanh tịnh, không thích nàng dẫn theo a hoàn vào thiền viện của mình, để Vấn Nhạn đến thiền phòng nghỉ ngơi. Phó Cẩm Họa thấy Vấn Nhạn đi xa rồi mới vòng qua thiền viện, xuyên qua đám hoa hải đường, vượt qua rừng mai, đến trước căn nhà trúc.

Chỉ một khoảnh khắc hoảng hốt, nàng đã nghe thấy từ bên trong vang lên giọng nói trầm thấp mà ung dung, “Đã đến đây rồi, còn do dự gì nữa? Hoa hải đường khắp núi, lẽ nào nàng còn chưa ngắm đủ hay sao?”

Phó Cẩm Họa thở dài một tiếng đẩy cửa bước vào trông thấy một người đàn ông thân hình cao lớn đang đứng trước cửa sổ, một thân áo trắng ngà, bên góc thêu hoa văn lưu vân phú quý, mặt như đúc bằng ngọc, ánh mắt tự hành tinh, nhưng giữa lông mày lại mang chút vẻ ngang ngược hung bạo, khiến người khác sinh lòng kính sợ.

Phó Cẩm Họa cúi đầu không nhìn vào người đàn ông trước mặt, chàng liền bước tới nâng mặt Phó Cẩm Họa lên một cách đầy ý tứ sâu xa, nhìn nàng không chút kiêng dè, nói: “Bản vương nghi trước mặt người khá, nàng nhất định là người con gái trầm tĩnh như nước, thông minh xuất chúng, nhưng tại sao trước mặt bản vương lại thành ra bộ dạng yếu đuối khổ sở thế này? Hay là nàng cho rằng bản vương không thích những cô gái yếu đuối, rồi sẽ sinh lòng từ bi mà tha cho nàng?”

Trong Mắt Phó Cẩm Họa lóe lên một tia sầu muộn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cúi hàng mi nhất định không chịu nhìn chàng, nhưng đột nhiên cảm thấy bàn tay nắm lấy cằm mình  đã tăng thêm vài phần lực đạo, Phó Cẩm Họa đau đớn, khẽ cắn đôi môi hồng, gắng chịu đựng mà không kêu thành tiếng.

Bên tai liền vang lên tiếng quát khẽ của chàng, “Chết tiệt! Nàng nên biết, nàng càng như thế, bản vương càng có hứng thú chơi tiếp với nàng. Bản vương muốn người dân Tuyền Thành biết rằng, người con gái thông minh nhất trên đời đang nằm trong tay bản vương…”

Đúng thế, chàng chính là Tế Dương vương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tâm Anh về bài viết trên: Chó Đen, meo lucky
Có bài mới 31.10.2014, 23:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 13:25
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 221
Được thanks: 3276 lần
Điểm: 27.08
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hoàng Cung Cẩm Tú - Văn Tình Giải Bội - Điểm: 10
Chàng chính là Tế Dương vương, người khiến cho bách tính Tuyền Thành tránh xa như rắn rết, đồn rằng chàng ngược đãi và giết hại cơ thiếp trong Tế Dương vương phủ, và vì quen thói giết người, chàng chưa từng ôn hòa nhã nhặn với ai, nắm giữ ba mươi vạn tinh binh, độc chiếm đại quyền, trong triều đình không ngớt lời dị nghị, nhưng đương kim thánh thượng chưa lên tiếng, Tế Dương vương cũng không bị giáng chức.

Phó Cẩm Họa loạng choạng lùi lại một bước, trốn tránh sự khống chế của chàng: “Vương gia, ngài làm thiếp bị đau rồi…”

Tế Dương vương cười lớn, ánh mắt nhìn Phó Cẩm Họa vô cùng sắc bén: “Nàng là người thông minh, chắc nàng biết bổn vương muốn có được thứ gì…”

Phó Cẩm Họa nhẹ chớp mắt, bàn tay bất giác chạm về phía cánh cửa trúc, nói: “Thiếp không biết! Thiếp chỉ biết vường gia hàng tháng gọi thiếp đến Thanh Âm am, chẳng qua là để đàm đạo cầm kỳ thư họa, hơn nữa, ngoài những thứ đó ra thiếp chẳng còn thứ gì khác.”

Tế Dương vương thấy Phó Cẩm Họa cố tình né tránh, lông mày khẽ chau lại, chế giễu nói: “Nàng cần gì phải cự tuyệt ta như thế? Đừng quên bản vương còn có một thân phận nữa, chính là anh rể của nàng…”

Thân hình Phó Cầm Họa thoáng run, khi quay người lại đã nở nụ cười duyên dáng, lạnh nhạt đáp: “Ba tháng sau là đến lễ thành hôn, đến lúc đó thiếp gọi vương gia một tiếng anh rể là được.”

Lời của Phó Cẩm Họa quả nhiên đã chọc giận Tế Dương vương, vẻ hung bạo lập tức hiện ra trên khuôn mặt, Tế Dương vương nói: “Phó Cẩm Họa, rõ ràng nàng biết chỉ cần mở lời là có thể ngồi vào vị trí vương phi, nhưng nàng vẫn không chịu nói ra với bản vương, nàng đang miệt thị bản vương phải không?”

Phó Cẩm Họa thấy lần này Tế Dương vương tỏ ra gay gắt, ép mình không còn đường lui, liền không thu mình lại nữa, rành rõ đáp: “Ai chẳng biết Tế Dương vương độc chiếm đại quyền, thống lĩnh triều cương, còn phụ thân thiếp tuy ở chức trung thừa, nhưng bất cứ lúc nào cũng phải đối mặt với nguy hiểm, muốn giữ cho vinh hoa của Phó Được ổn định vững chắc thì phải tìm một mối hôn nhân có lợi, ngoại trừ tiến cung làm phi, Tế Dương vương chính là sự lựa chọn tốt nhất. Ngài nói xem, thiếp sao có thể miệt thị vương gia ngài được?”

“Nàng cũng nhìn rõ mọi chuyện đấy! Tâm tư của phụ thân nàng Phó Thần Đồ bản vương đương nhiên là hiểu…”

“Nếu vương gia đã nhìn thấu, tất phải biết phụ thân thiếp chẳng qua chỉ là núp cánh phượng mong được bay cao, vậy thì ông ấy việc gì phải quan tâm xem đứa con gái nào được gả cho Tế Dương vương? Đối với thiếp mà nói, gặp sao hay vậy chính là thượng sách…” Phó Cẩm Họa lạnh lùng ngắt lời Tế Dương vương.

Quanh người Tế Dương vương toát ra sự nguy hiểm, bước lại gần Phó Cẩm Họa noi: “Điều làm bản vương thích chính là sự thông minh này của nàng, nếu đã không cần che giấu, thì nàng cứ nói ra đi, cũng có sao đâu?”

Phó Cẩm Họa lùi lại một bước, va vào cánh cửa trúc, lưng nhói đau, nàng khẽ chau mày nhưng vẫn nói ra một câu khiến người khác phải kinh tâm động phách, “Thứ mà vương gia muốn là thiên hạ…”

“Nói tiếp đi!” Sắc mặt Tế Dương vương không hề thay đổi, lặng lẽ chờ những lời tiếp theo của Phó Cẩm Họa.

“Đương kim thánh thượng muốn nạp hồng nhan vào trong hậu cung, còn vương gia muốn cài cắm một nhân vật đắc lực trong đó, để có thể thêm dầu vào lửa khi cần thiết, khiến cho giang sơn đổi chủ, triều đại đổi thay.” Phó Cẩm Họa nói có vẻ nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, nhưng kỳ thực lòng bàn tay nàng đã toát đầy mồ hôi, nàng đang đánh cược Tế Dương vương sẽ không vì xấu hổ và tức giận mà ra chưởng đánh chết mình, dẫu sao thì một năm nay, nàng tin mình cũng hiểu chàng được vài phần.

Tế Dương vương cười lớn, vẻ sầm sì trên mặt tựa như vừa được quét sạch: “Nếu nàng không thông minh như thế, nếu nàng ngu ngốc đi một chút, thì chắc chắn bản vương sẽ giữ nàng lại bên mình…”

Phó Cẩm Họa nghiêng đầu nhìn rừng mai ngoài cửa sổ, ánh mắt trống rỗng mà bi thương: “Ở lại cũng được, vào cung cũng thế, đều không tránh khỏi nỗi khổ như nhau, hai sự lựa chọn khác nhau nhưng lại đưa đến cùng một số phận.”

Thấy Phó Cẩm Họa vô tình lộ ra vẻ yếu đuối, trong lòng Tế Dương vương bỗng nảy sinh rung động, không thể phủ nhận, người con gái này đã chạm đến trái tim mình, có điều, cũng chỉ là trong một khoảnh khắc mà thôi…

“Một năm nay, nàng có từng nghĩ, vì sao bản vương lại một mực chọn nàng hay không?” Xem thái độ, Tế Dương vương nhất định phải nói rõ với Phó Cẩm Họa, khiến nàng không còn đường chốn tránh.

Nếu đã nhất định phải xé tan tấm rèm bằng sa mỏng đó, Phó Cẩm Họa nàng cũng quyết không còn úy kị gì nữa, dung cánh tay đẩy thân hình đang dần ép tới của Tế Dương vương ra, ngẩng đầu nhìn chàng hậm hực đáp: “Câu này vương gia hỏi hay lắm! Nếu thiếp không nói rõ nguyên cớ bên tong ra, chỉ e vương gia cứ tưởng thiếp còn đang ở đây mà dương dương tự đắc”

Khóe môi Tế Dương vương nở một nụ cười như có như không, lặng lẽ đợi Phó Cẩm Họa nói hết: “Bởi vì Phó gia có bốn người con gái, mỗi người đều lấy tài nghệ trong tên mình làm sở trường, đứng đầu Tuyền Thành, vào cung hầu hạ quân vương không thiếu ân sủng vinh hoa. Vương gia cưới một người trong số đó là có thể uy hiếp những người còn lại, thử hỏi trong Tuyền Thành còn có gia tộc nào sánh được với Phó gia?”

Tế Dương vương nghe vậy liền vỗ tay tán thưởng, nói: “Được, càng lúc càng hợp với tâm ý của bản vương. Bản vương biết, chọn nàng vào cung là đúng, vậy nàng có biết vì sao bản vương lại chỉ chọn mìn nàng vào cung không?”

Bàn tay cầm chén trà của Phó Cẩm Họa khẽ run, gắng sức vứt chén trà lên bàn, lại nói: “Thiếp không muốn biết, cũng không cần phải biết, chẳng phải thiếp nên như vậy sao?”

Chung Hoa Ly cúi người nhìn về phía Phó Cẩm Họa, trong ánh mắt lóe lên một tia nhìn tán thưởng, rồi chợt hạ giọng: “Bản vương cảm thấy thích nàng vài phần rồi, làm thế nào bây giờ?”

Phó Cẩm Họa giật mình, khi ngẩng đầu lên đã không còn bình thản được nữa, đáp: “Thiếp tự biết thân biết phận, so với bá nghiệp đế vương mà vương gia muốn giàng được, chẳng qua chỉ là hạt bụi trong gió, phút giây động lòng trong chốc lát sao sánh được với việc nắm giữ cả giang sơn, chẳng phải vậy sao?”

Hai người nhất thời chìm trong im lặng, ngoài cửa sổ dường như đang nổi gió, cành mai khẽ rung, vang lên một tràng tiếng xào xạc, ở bên ngoài căn nhà trúc đan xen tiếng gió rít, cánh cửa trúc bị gió thổi khẽ đưa, Phó Cẩm Họa ôm chặt tấm áo khoác trên người , lại thấy một luồng giá lạnh không tên xộc tới.

“Chơi một ván cờ với bản vương đi!”

Phó Cẩm Họa nghe thấy thế liền vào phòng trong mang mổ bộ cờ ra, Tế Dương vương Chung Hoa Ly lại nói: “Nàng tên là Cẩm Họa, vẩy mực tả tình, đứng nhất Tuyền Thành,ai có thể ngờ, nàng cầm kỳ thư họa thứ gì cũng đều vô cùng điêu luyện, tinh thông. Chỉ riêng đánh cờ, bản vương năm xưa từng được cao nhân chỉ điểm, ở Tuyền Thành hiếm gặp địch thủ, nhưng đứng trước mặt nàng bản vương cũng cảm thấy xấu hổ không bằng.”

Ngón tay thon của Phó Cẩm Họa kẹp lấy một quân cờ nhẹ đặt xuống bàn cờ, lạnh nhạt đáp: “Nhị tỷ của thiếp mới là người đánh cờ giỏi nhất, sau này tỷ ấy vào Tế Dương vương phủ, hai người thiếu gì cơ hội so tài.”

Tế Dương vương Chung Hoa Ly lạnh lùng “hừ” một tiếng, ánh mắt lộ vẻ bực bội, nói: “Nàng muốn nói đến cô ả ốm yếu lúc nào cũng ho ra máu đó ư? Sáng nay không phải cô ta lại đòi sống đòi chết không muốn lấy bản vương nữa hay sao?”

Phó Cẩm Họa thoáng sững người, nàng biết tất cả mọi chuyện trong nhà họ Phó lúc này đều đã nằm trong sự khống chế của Tế Dương vương, nếu không chàng làm sao có thể biết nàng ngoài việc nghiên cứu tập vẽ, cầm kỳ thư cũng đều là sở trường, thậm chí còn biết đến vở kịch làm loạn của nhị tỷ sáng sớm nay trong nhà họ Phó?

“Đời người giống như cuộc cờ, đen trắng giao nhau, Phó Cẩm Họa, đây là lần đầu tiên nàng thua bản vương…” Tế Dương vương Chung Hoa Ly đưa tay đè lên bàn cờ, mặc cho quân cờ hỗn loạn rơi xuống đất.

Phó Cẩm Họa cúi người nhặt những quân cờ trắng đen lộn xộn lên, lạnh nhả nói: “Ngay cả thiên hạ còn sắp thuộc về vương gia một ván cờ thì có đáng gì?”

Tế Dương vương Chung Hoa Ly vươn tay nắm lấy cổ tay Phó Cẩm Họa, giọng điệu quyết liệt: “Qua mười ngày nữa là đến ngày chọn mỹ nhân Tuyền Thành, bản vươn muốn nàng đoạt được ngôi vị hoa khôi trong bữa tiệc đó…”

Phó Cẩm Họa đẩy tay Chung Hoa Ly ra, khẽ nói: “ Thiếp biết rồi.”

Không lâu sau, Thanh Hoan chân nhân đến, từ một năm trước sau khi gặp Tế Dương vương ở đây, Thanh Hoan chân nhân và Phó Cẩm Họa ngầm hiểu ý nhau, hai người chưa từng bàn luận chuyện này. Mỗi lần đều là Thanh Hoan chân nhân gửi thiệp mời, Phó Cẩm Họa đến Thanh Âm am liền đến thẳng ngôi nhà trúc này, không hề chậm trễ. Ánh mắt Thanh Hoan chân nhân phức tạp mà bi ai, Phó Cẩm Họa lại trầm tĩnh như nước, khi đến khi đi đều rất nhẹ nhàng.

Thanh Hoan chân nhân đặt hộp thức ăn trên tay lên bàn, nhưng lời lẽ đối với Tế Dương vương Chung Hoa Ly lại vô cùng thân mật: “Hoa Ly, mau lại đây, hôm nay thứ phi của Khánh Tuyên vương đến thỉnh nguyện, ta thấy trong hành lý của cô ta có vài vò rượu, biết đệ rượu gì cũng thích, liền lấy một vò đem đến cho đệ đây.”

Tế Dương vương Chung Hoa Ly thấy Thanh Hoan chân nhân, trong mắt liền dâng lên vẻ ấm áp hiếm thấy, nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng: “Trong phủ của Khánh Tuyên vương thì có rựơu gì ngon chứ? Mấy ngày trước hắn bị hoàng thượng quở trách, rượu này cứ để hắn giải sầu thì hơn.”

Thanh Hoan chân nhân lắc đầu cười bất lực nói: “Đệ và Khánh Tuyên vương từ nhỏ thân thiết, lớn lên rồi ai lấy được phong vương, lại thành ra xa cách thế. Trong lòng đệ ấy buồn, chẳng lẽ để lại có thể cười trên nỗi đau của người khác hay sao?”

Tế Dương vương Chung Hoa Ly không cho là vậy, lại lạnh lùng “hừ” một tiếng rồi đáp: “Ai bảo đại ca hắn vong ân phụ nghĩa…”

“Hoa Ly, đừng nói nữa…” Thanh Hoan chân nhân nghe thấy lời của Chung Hoa Ly, lập tức biến sắc, quát Chung Hoa Ly yên lặng, không cho chàng nói tiếp, kế đó liền quay người bỏ đi.

Đây là lần đầu tiên Phó Cẩm Họa thấy Thanh Hoan chân nhân nổi giận, đi đến trước cánh cửa trúc, Thanh Hoan chân nhân lại thở dài một tiếng, nói: “Huynh ấy đã chết rồi, đệ còn nhắc đến những chuyện này làm gì nữa, hãy quên đi.”

Phó Cẩm Họa nhìn theo dáng hình gầy gò của Thanh Hoan chân nhân qua khung cửa sổ, trầm ngâm nói: “Tỷ ấy đến đây, chính là để xa lánh trần thế, cũng là muốn bảo vệ sự tự tôn của bản thân, nhưng vương gia cứ nhất định vì tỷ ấy mà tránh xa Khánh Tuyên vương, trong lòng tỷ ấy chẳng phải càng thêm buồn sao?”

Tế Dương vương Chung Hoa Ly chau mày, nói: “Nàng có biết năm đó từng xảy ra chuyện gì không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tâm Anh về bài viết trên: Chó Đen, lehanguyen07, meo lucky
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bouillard, ichimoon, kieuanh157 và 126 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.