Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 

Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Nhĩ Nhã

 
 18.09.2014, 15:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2211 lần
Điểm: 19.56
 [Hiện đại] Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Nhĩ Nhã - Điểm: 10
Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng


images


Tác giả: Nhĩ Nhã

Dịch giả: Lục Hoa

Giá bìa: 79. 000 VNĐ

Nhà xuất bản: Quảng Văn

Số trang: 301

Typer: Lam Lan


Chương 1:

Mèo

Gọi tới thì không tới, xua đi lại chẳng chịu đi, khi bạn bận thì đến làm phiền bạn, lúc bạn rảnh muốn chơi với nó một lát thì lại lim dim lười biếng.

Chó.

Gọi thì tới, xua cũng không đi, khi bạn bận thì ngoan ngoãn ở cạnh, lúc bạn rỗi rãi thì tận dụng mọi cơ hội để chơi đùa với bạn.

Thế nên, loài mèo khiến bạn cảm giác như mình đang ngu ngốc yêu một ai đó, chó lại khiến bạn thấy như được ai đó khờ dại yêu thương.

Ngô Diệu, nữ.

Là một điển hình cho sự tự do lơ đễnh, quanh năm suốt tháng lề rề khiến người khác cảm thấy tiết tấu của Ngô Diệu khác hẳn với người bình thường, tay chân kém nhịp nhàng cân bằng, làm việc gì cũng nhanh hoặc chậm một nhịp. Tựu chung lại, đây chính là mẫu người khiến ai đi cùng cũng sẽ phải ra tay đánh đấm, nhìn cô khiêu vũ nhất định sẽ la hét giận dữ, còn nói chuyện với nhau thì chắc sẽ nổ tung.

Lạc Tần Tài, nam.

Làm nghệ thuật, cụ thể là vẽ tranh trừu tượng, từng nét vẽ đều chú trọng tới sự thoải mái tự do điêu luyện. Tựu chung lại, đây chính là kiểu người có thể đi chung với Ngô Diệu mà không ra tay đánh người, thấy Ngô Diệu khiêu vũ vẫn có thể không nỏi giận quát thét, nói chuyện với Ngô Diệu thì sẽ khiến cô ấy nổ tung.

Hình dung theo lời Lạc Tài Tần thì, Ngô Diệu giống con mèo trong tranh của Da Vinci được Picasso vẽ ria mép, cực kì thiếu hợp lý nhưng cũng có giá trị sưu tầm và còn tăng giá được, thích hợp để đầu tư dài hạn.

Còn lấy cách nói của Ngô Diệu để hình dung Lạc Tài Tần thì chỉ còn hai từ thôi – cực tệ.

Cuộc gặp gỡ cảu Lạc Tài Tần và Ngô Diệu diễn ra vào bốn giờ ba mươi phút chiều ngày mùng một tháng sáu năm nay, trong một con ngõ nhỏ giữa hiệu sách Tân Hoa và rạp chiếu phim nào đó trên đường dành cho người đi bộ ở thành phố S.

Hôm ấy, cửa hàng quà tặng của Ngô Diệu khai trương ngay cạnh phòng tranh của Lạc Tài Tần,

Đối diện hai nhà có một quán mì xào.

Khi Lạc Tài Tần ra ngoài mua mì xào thì thấy Ngô Diệu đang hùng hục đuổi theo một quả bóng bay để giẫm lên.

“Em làm gì thế?” Lạc Tài Tần rất bình tĩnh hỏi, không quên lấy tay ra hiệu cho bác béo bán mì xào – một bát mì ớt thịt xé.

“Bụp.” một tiếng, cuối cùng Ngô Diệu cũng giẫm nổ được quả bóng bay kia, lâu sau mới bình tĩnh trả lời lại một câu, “khai trương đại cát!”.

“Khụ khụ...” Một tay Lạc Tài Tần bê bát mì ớt xanh thịt xé, tay kia đang cầm đũa phải nắm lại đấm đấm lên ngực mình.

Sau đó, theo lời mời của Lạc Tài Tần, Ngô Diệu đi tham quan phòng tranh kiêm phòng làm việc của anh, tranh treo đầy trên tường, giá vẽ trông như xe công thành, sàn nhà chẳng khác nào hiện trường gây án... Có điều, nội dung tranh có hơi vượt quá năng lực hiểu biết của Ngô Diệu.

Khia Lạc Tài Tần đang nhai mì, chỉ đôi đũa nhẫy mỡ vào một bức tranh vẽ con sâu róm rồi bảo với Ngô Diệu rằng, đây là tượng trưng cho tình yêu, Ngô Diệu đã nở nụ cười vui vẻ. Trong suy nghĩ của cô, quen người đàn ông thấy tình yêu là sâu róm còn khá hơn quen người đàn ông nghĩ tình yêu là bươm bướm rất nhiều.

Lúc ra về, Lạc Tài Tần đã hào phóng tặng cho Ngô Diệu một bức tranh làm quà mừng khai trương.

Ngô Diệu nhìn qua nhìn lại, nhìn kiểu gì cũng thấy bức tranh này xấu vô cùng tận, có thể treo ở đối diện cửa chính, chắc cũng có tác dụng ngang Tỳ Hưu, trừ tà lại tụ tài.

Việc làm ăn của cửa hàng quà tặng nhà Ngô Diệu không hề tệ, bán hoa tươi và những món đồ nhỏ tinh xảo, đoạn đường đẹp, nam thanh nữ tú rất thích ghé qua. Đương nhiên, số người ghé không được nhiều như như bên phòng tranh của Lạc Tài Tần. Ngô Diệu có chút hoài nghi, mấy cô nữ sinh luôn miệng gọi sư huynh kia thật sự có thể hiểu tranh sâu róm trừu tượng của Lạc Tần Tài thật sao?

Nghe bác gái bán mì xào ở đối diện rỉ tai, Lạc Tần Tài tốt nghiệp học viện mỹ thuật, đã giành được mấy giải thưởng, giá trị con người đã lên một tầm khác. Một bức tranh tùy tiện quẹt vài đường màu rồi kí tên là có thể bán được giá cao rồi, còn có một đống chuyện gia nghĩ giúp xem bức này tượng trưng cho cái gì, thật không giống trừu tượng mà giống điên hơn.

Chuyện này khiến người hoàn toàn không có chút tế bào nghệ thuật nào như Ngô Diệu vô cùng ngưỡng mộ, cứ nhìn đám con gái ra ra vào vào kia xem, quả nhiên! Thời buổi này, đàn ông làm kĩ thuật đáng tin cậy và đàn ông làm nghệ thuật, đều là những món hàng hút khách.

Ngô Diệu có một cô bạn thân tên là Trương Phi Phi, làm nhân viên kế hoạch cho một công ty quảng cáo, vừa tới đã bắt đầu Y Y Lạc Tài Tần ở nhà bên, bảo Ngô Diệu phải nắm chặt cơ hội. Dẫu sao đàn ông làm nghệ thuật bây giờ còn để tóc ngắn gọn gàng, quần áo bình thường, không nuôi râu ria, lại là nhân tài thu nhập ổn định, còn biết quét sơn thì không dễ tìm đâu.

Thế nhưng Ngô Diệu nhất mực giữ nguyên ý kiến trong truyện này, cô vẫn luôn thấy người vẽ tranh trừu tượng không tin cậy được, xem đi, tình yêu với anh ta là con sâu róm, thế thì người yêu là một sợi lông trên con sâu à? Mỗi lần nghĩ tới đây, Ngô Diệu lại rùng mình.

Hai người vỗn chỉ quen biết sơ sơ, nhưng một chuyện xảy ra khiến hai người trở thành bạn bè.

Ngô Diệu mở cửa hàng được ba thàng thì có chút lãi, bèn cầm khoản tiền ấy đi dạo phố chơi. Lúc đi ngang qua cửa hàng thù nuôi thì nhìn thấy một món đồ chơi lông xù.

Hình như thứ lông xù kia được đặt ở ngoài cửa để phơi nắng, trông như chú sư tử bé xíu, mặt nhăn nhăn, lông dày dày, chân ngắn ngắn, người nung núc.

Ngô Diệu ngứa tay, bèn tới vày vò vuốt ve một lát, bụng bảo dạ, sờ sướng nha, đáng yêu thật nha, không biết có bán không?

Vừa vuốt ve xong thì đồ chơi đột nhiên ngước mắt lên, mở trong mắt nhìn chòng chọc vào cô.

Ngô Diệu giật này mình, ba giây sau mới phản ứng lại được – là đồ sống!

Nhìn nhau mọt lúc lâu, Ngô Diệu thấy sinh vật bất minh kia bắt đầu vẫy đuôi với mình.

Chắc là chõ rồi! Ngô Diệu nghĩ!

“Ôi ôi, cô nương tinh mắt thế, con chó này là bảo vật trấn quán của bọn ta đấy!” Bà chủ cửa hàng thù nuôi có lẽ là người thích phim cổ trang, nêm tiếng chào mời khách cũng mang ý vị phong trần.

Ngô Diệu vô thức ngẩng đầu lên nhìn – quả nhiên,cửa hàng thũ nuôi Phong Ba... Tên hay!

“Đây là giống chó gì ạ?” Ngô Diệu hỏi.

“Là giống Chow Chow chính tông!” Bà chủ cười hì hì đáp.

Ngô Diệu nhìn trái nhìn hải lắc đầu, “Màu này mà trắng gì, màu phân vàng nhạt thì có”.

(Giống chó Chow Chow trong tiếng trung là Bạch Tùng Sư, vì có chữ Bạch (trắng) nên Ngô Diệu nghĩà giống chó lông trắng.)

“......màu này là màu Champagne!” Bà chủ rất thông thạo, “Giờ đang rất mốt!”

Ngô Diệu nghiêng đầu quan sát một lát, chú chó cũng nghiêng đầu nhìn về phía cô.

“Bao nhiêu tiền ạ?”

Bà chủ giơ ba ngốn tay ra, hét giá. “Ba ngàn!”

Ngô Diệu cũng giơ ba ngón tay ra, ngã giá, “Ba trăm!”

Ngô Diệu trả giá thẳng tay quả thực khiến bà chủ cửa hàng bị chấn động, chỉ thấy khóe môi đỏ tươi của bà ta thoáng giật giật, thiếu điều hét lên, : “Nữ hiệp, cô điên rồi” thôi.

Chú chó màu champagne kia cũng xịu xuống trong nháy mắt, cụp đuôi nằm sấp trên mặt đất thở dài thườn thượt, giống như vừa phải chịu một đả kích rất lớn.

Bà chủ bình tĩnh nâng giá, “Một ngàn rưỡi!”

Ngô Diệu vẫn bình tĩnh trả giá, “Sáu trăm thôi”

“Cuối cùng ngã giá tám trăm tệ.

Bà chủ và Ngô Diệu chỉ tiếc gặp nhau quá trễ, nghiễn răng nghiễn lợi thiếu mỗi nước kết nghĩ kim lan. Bà chủ còn tặng cho cô bộ dây dắt chó vô cùng đồng bóng, kèm theo một đĩa CD Những điều cần chú ý khi nuôi giống chó Chow Chow.

Trong quá trình cò kè bớt một thêm hai, hình như chú chó màu champagne đã phải chịu tổn thương tâm lý nhất định, cứ hư hư hừ hừ bất mãn.

Ngộ Diệu tròng bộ dây dắt chó vào cho nó, trước khi cô đi bà chủ cửa hàng còn dặn, “Đã tiêm phong cho rồi, nó mới được năm tháng rưỡi thôi, còn lớn thêm được chút nữa đấy. Nếu cháu mang về không nuôi được thì đừng đánh, cũng đừng vứt nó đi, cứ mang về đây trả cô, cô sẽ hoàn tiền cho cháu.

Khi dắt cho đi, Ngô Diệu cảm thấy hình tượng bà chủ cửa hàng chợt rực rỡ chói lòa... Chậc chậc.

Champagne (được đặt chết tên như thế đó) được Ngô Diệu dắt về cửa hàng, đúng lúc Lạc Tài Tần ra ngoài mua mì xào.  Vừa đưa mắt nhìn, vẻ mặt anh đã chẳng khác nào nhìn thấy chó sao Hảo... còn là chú chó sao Hỏa cửu biệt trùng phùng, hoặc là anh em từ kiếp trước của nó.

Lạc Tài Tần không thèm để tâm tới mì xào nữa, lao tới vuốt ve chú chó: “Chow Chow này!”.

Ngô Diệu gật đầu, chỉ tay nói, “Tên là Champagne”

“Tên hay quá” Lạc Tài Tần sờ qua Champagne một lượt như nắn xương cốt, “Được khoảng năm sáu tháng rồi phải không? Cô mua bao nhiêu tiền thế? Phải tới hai ba ngàn hả?”

Ngô Diệu lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn áng mây trên trời – hình tượng chói lòa của bà chủ cửa hàng lập tức được thăng cấp lên phiên bản 2.0...

Lạc Tài Tần mê chó, nhưng nghe nói vẽ tranh sơn dầu không tiện nuôi chó vì chó hay xô đổ màu vẽ, lông thì dính lên tranh, mùi dầu thông cũng không có lợi cho sức khóẻ của chó....Tóm lại là phải chú ý nhiều thứ.

Từ sau khi Ngô Diệu mua Champagne về. ngày nào Lạc Tài Tần cũng tới cửa hàng của cô gặp nó để giả tỏa nỗi tương tư. Chỉ tiếc Champagne là chó đực, hứng thú với gái đẹp vẫn lớn hơn một chút, dù mỗi ngày Lạc tài Tần đều ních cho nó một bữa cơm và n bữa điểm tâm.

Ngô Diệu sống rất tự do, cả ngày lười biếng, thu nhập từu cửa hàng quà tặng cũng gọi tạm ổn, tóm lại là khá hơn đám bạn học vất vả làm công chút xíu.

Mẹ Ngô Diệu đã nghỉ hưu, bình thường bà vẫn tới cửa hàng của con gái trông nom, hành vi anh dũng bất chấp gió mưa, ngày nào cũng tới thăm Champagne của Lạc Tài Tần khiến bà Ngô có vài suy nghĩ vẩn vơ, cuối cùng lén dò hỏi, “Diệu Diệu này, có phải cậu ta có ý với con không? Thẳng nhóc này được đấy!”

Ngô Diệu vẫn cảm thấy, phái trừu tượng không đáng tin cậy.

Trên thế giới này có một định luật tên là bảo toàn năng lượng, đương nhiên tài vận con người ta cũng bảo toàn. Khi Ngô Diệu dắt Champagne mua rẻ được về, đã thấy mí mắt giật giật. lièn biết mấy ngày nay chắc  phải có chuyện gì không lành xảy ra, quả nhiên...

Trưa hôm ấy Ngô Diệu đi nhập hàng về thì thấy có người đứng bên ngoài cửa hàng mình, cô nhìn hắn ta, thoáng chốc sững sờ.

Người kia gầy gầy cao cao, mặc bộ vest đơn giản đúng mốt may khéo, từ xa nhìn thấy cô cùng lịch thiệp tao nhã.

Hắn ta đút tay vào túi quần đứng trước cửa hàng Ngô Diệu. Nhìn cô hai tay túi lớn túi bé, trên vai còn khoác theo một cái bọc, bên cạnh là một chú chó mập ù, đầu tiên hắn ngẩn người ra, sau đó thì như gặp phải chuyện gì tức cười lắm, hắn gập cả người lại. Ngô Diệu chợt thấy kích động, thẹn quá hóa giận muốn giết người giệt khẩu.

Trong lúc Ngô Diệu đang đấu tranh với những suy nghĩ u tối nảy sinh trong đầu, thì di động trong túi xách đổ chuông. Cô nhận điện thoại, giọng Trương Phi Phi bên kia vang ên, “Diệu Diệu! Trâu Thiếu Đông về rồi, hình như bảo muốn đi tìm mày đấy, mày tìm chỗ nào trốn trước đi, chờ tao tới giết thằng khốn đó”. Ngô Diệu thở dài có chút bất đắc dĩ, “Mày có thể chạy tới đây trong vòng mười giây không? Tao có thể đi chậm một chút!”

“Hả?! Thằng kia đã tới rồi à?”. Phi Phi quýnh lên, “Mày chống đỡ nhé, tao đến ngay! Nó dám làm bậy thì mày cứ cho một cú diệt đường con cháu của nó luôn!” Nói xong thì dập điện thoại, chắc là phóng tới đây.

Ngô Diệu lắc đầu, cất di động.

Vừa lúc Lạc Tần tài từ trong phòng tranh đi ra.

Ngô Diệu liếc nhìn Lach Tần Tài.

Lạc Tần Tài nhìn Ngô Diệu.

Trâu Thiếu Đông nhìn Lạc Tần Tài.

Lạc Tần Tài liếc nhìn Tâu Thiếu Đông.

Cuối cùng, ánh mắt của Trâu Thiếu Đông bứt khỏi Lạc Tần Tài, quay trở lại với Ngô Diệu, khóe miệng kéo lên thành một nụ cười không rõ nghĩa với cô.

Thím mì xào đưa mất nhìn ba người, “soạt”, mì xào vảo chảo...

Lát sau, Lạc Tần Tài đột nhiên chậm rãi ngồi xổm xuống, đôi chân dài gập lại, xắn ông tay áo trắng rộng thùng thình lên, tao nhã đưa ngón tay thon dài ra ngoắc ngoắc, “Champagne.....chậc chậc chậc”.

Champagne lắc lắc đầu đắc ý đi tới, Lạc Tần tài vừa vuốt lông cho nó, vừa nâng chân sau nó lên nhìn, “Mập lên rồi phải không? Hôm trước tao còn thấy một con chó cái siêu tuyệt, uầy, cực phẩm luôn! Hôm nào đưa mày đi xem mắt nhé?”

Champagne ngu ngơ vẫy vẫy đuôi với anh ta.

Ngô Diệu nhìn nụ cười trên gương mặt Trâu Thiếu Đogn lại nở rộng thêm một chút, trông là thấy ngứa cả răng.

Trâu Thiếu Đông, nam.

Hắn ta được xem là một sự tồn tại diệu kỳ, vừa là bạn học với Ngô Diệu, vừa là họ hàng xa, bắn đại bác chắc tới.

Ngô Diệu nhỏ tuổi chẳng biết gì, nhất là hồi còn tuổi teen, cũng từng coi Trâu Thiếu Đông là người tình trong mộng. Giờ nghĩ lại, thằng nhóc kia chỉ là ngươi tình trong mộng bản bình thường thôi, kém xa phiên bản update bổ sung trong tiểu thuyết ngôn tình, còn phiên bản cuối cùng thì sao bì nỏi.

Trong ba năm tám tháng thời tuổi teen của Ngô Diệu, cô yêu thầm Trâu Thiếu Đông ba năm tám tháng.

Trong ba ngày, Ngô Diệu từ thời tuổi teen chuyển thành thiếu nữ, cô đã hẹn hò với Trâu Thiếu Đông được ba ngày.

Trong ba ngày, Ngô Diệu biến từ thiếu nữ thành siêu nhân, Trâu Thiếu Đông đã mất mười giây trong ngày thú tư hẹn hò để đã cô.

Trong bốn năm, Ngô Diệu từ siêu nhân hóa thành tiên nhân, sau khi thất tình cố gắng phấn đấu thi đậu vào trường đạih học nổi tiếng, Ngô  Diệu lại bất hạnh trở thành bạn học với Tâu Thiếu Đông, tên khốn ấy quấy rầy cô bốn năm, làm hỏng đủ chuyện tốt của cô.

Trong ba giây, Ngô Diệu chuyển từ tiên nhân sang người sắt, Trâu Thiếu Đông đã dùng ba giây ngày tốt nghiệp nói với cô rằng, “Anh đi du học đây!” rồi quay đi vô cùng phóng khoáng, chẳng để lại thứ gì, đến làm bạn nhảy trong vũ hội tốt nghiệp cô cũng không có phần.

Ngô Diệu cảm thấy nếu sau này mình có cơ hội xuất bản tự truyện, nhất định sẽ viết về tên khốn này như sau: Trâu Thiếu Đông mãi mãi là trở ngại trên đường đời của cô, nếu có bất cứ hành động nào có thể diễn tả được tình cảm của cô dành cho hắn ta, thì đó chính là – Giẫm đạp!



Đã sửa bởi Lam Lan lúc 23.12.2014, 19:29, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Hongkute96, Lạc Lạc, Mẩu ngổ ngáo, Tiểu Tất Tất, huyentranght, linda11311, phamloan1991, trankim
     

Có bài mới 20.09.2014, 21:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2211 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Điểm: 11

<Chương 2:>

Trâu Thiếu Đông ngắm Ngô Diệu tới mười mấy giây rồi mới bước tới, đưa tay định xách hộ mấy cái túi lớn túi bé trên người cô, nhưng Ngô Diệu túm chặt lấy quai xách.

“Anh không cướp của em đâu.” Trâu Thiếu Đông giằng mấy lần mà không nổi, trông Ngô Diệu chẳng khác gì con mèo đang bảo vệ thức ăn, cũng có phần bất đắc dĩ.

Ngô Diệu nheo mắt nhìn bàn tay Trâu Thiếu Đông đang nắm lấy túi xách của mình, “Chưa chắc, tri nhân trí diện bất chi tâm, bỏ cái tay ra.”

Trâu Thiếu Đông đành buông tay, “Được thôi thế em đưa chìa khóa đây, anh mở của giúp em.”

Ngô Diệu trợn mắt nhìn  Trâu Thiếu Đông từ đầu đền chân, bụng bảo dạ anh đừng có mơ, muốn cướp chìa kháo à?!

Trâu Thiếu Đông đành chịu thua khoanh tay đứng sang một bên, trơ mắt nhìn Ngô Diệu đeo hết các túi lên rồi cố gắng ngồi xổm xuống, tay run run tra chìa vào ổ, rồi ngẩng đầu lên hít một hơi, sau đó nhấc cửa cuốn lên...
Ném các loại túi xách lên chiếc ghế dài đặt trong cửa hàng, Ngô Diệu ngồi lên tay ghế thở hổn hển, không quên trừng mắt lườm Trâu Thiếu Đông đang ngẩn ngơ nhìn mình một cái.

Thấy vậy Trâu Thiếu Đông liền hỏi Ngô DIệu, “Em ăn cơm chưa? Đi ăn với anh nhé?”

Ngô Diệu nhíu mày, lắc đầu, kiên quyết không đi, “Em ăn mì xào!”

“Có ngon không?” Dường như Trâu Thiếu Đông rất hứng thú, “Anh cũng ăn một bát.”

Ngô Diệu bơ luôn anh ta, sắp xếp hàng mới mua về.

Trâu Thiếu Đông bước vào, đánh giá cửa hàng của cô.

“Anh vào đây làm gì?”. Ngô Diệu đang xếp đồ, cảm thấy Trâu Thiếu Đông đang ở trong này vướng chân vướng tay, không kìm nổi mà lên tiếng hỏi, “Không phải là đi du học à?”

“Anh tốt nghiệp rồi.” Trâu Thiếu Đông nhún vai, “Thạc sĩ tài chính chỉ học một năm.”

“Trường gì mà một năm đã học xong thạc sĩ”.  Ngô Diệu lẩm bẩm rồi cầm tiền sang quán mì xào.

Năm tệ một bát mì xào, Ngô Diệu đưa mười tệ đang chờ trả lại thì Trâu Thiếu Đông xông tới, “Cô cho hai bát, khỏi trả tiền”.

Ngô Diệu hít sâu một hơi, tự nhắc mình phải nhẫn nhịn, không nói lý với lưu manh đâu, trong lòng cô nguyền rủa – nghẹn chết nhà anh đi!

Lạc Tài Tần vẫn ngồi ở cửa phòng tranh chải lông cho Champagne, chốc chốc lại đánh mắt sang đây, mặt mũi chẳng có biểu cảm gì, nhưng hình như rất quan tâm.

Trâu Thiếu Đông sớm phát hiện ra điều đó, ngoảnh lại nhìn Lạc Tài Tần, hai bên nhìn nhau, Trâu Thiếu Đông mỉm cười.

Lạc Tài Tần không hiểu tên kia cười gì, đứng dậy xoay người chạy vào trong nhà, cầm hai hộp thức ăn ra.

Champagne vốn chuẩn bị mon men tới bên Ngo Diệu, ăn mì xào cũng tạm, nhưng vừa mới nhìn thấy Lạc Tài Tần xách hộp thức ăn ra, nó lập tức dứt khoát chạy tới xin xỏ. Lý do rất đơn giản, hộp thức ăn của Lạc Tài Tần luôn có nghĩa là được – ăn ngon!

Quả nhiên, Lạc Tài Tần lấy một miếng sườn lợn đưa cho Champagne, Champagne vẫy vẫy đuôi bắt đầu ăn.

Lúc Ngô Diệu bưng mì xào ngoảnh đầu lại thì thấy Chmapagne đang sung sướng ăn sườn lợn.

“Champagne à, mày lại ăn chực nhà người ta rồi.” Ngô Diệu đi tới, ngồi bên chiếc bàn đặt  ở cửa phòng tranh, cùng ăn với Lạc Tài Tần.

Lạc Tài Tần cầm đôi đũa chỉ chỉ vào túi nilon màu trắng đang đặt trên bàn,  “Dồi muối bố anh làm đấy, không phải hôm trước em khen ngon à?”

“Ôi thế thì ngại chết đi được” Ngô Diệu vui vẻ mở túi, mùi thơm tảo ra.

“Thơm quá!” Trâu Thiếu Đông đang ăn mì cũng chạy qua đó ngồi.

Kinh nghiệm đấu tranh bao nhiêu năm cảnh báo Ngô Diệu rằng, đừng có phản ứng lại với Trâu Thiếu Đông! Và thế là cô ăn dồi muối thơm ngon, nghĩ tới những chuyện vẩn vơ.

Lần đầu tiên trong thấy Lạc Tài Tần, Ngô Diệu thấy anh ắt hẳn là một công tử sống trong nhung lụa, mùi đại gia tỏa ra từ người anh đặc biệt rõ ràng. Ngô Diệu bị Trâu Thiếu Đông hành hạ thảm thương, giờ vẫn thấy mình dở dở hâm hâm, thế nên mới giữ khoảng cách với người đàn ông này.

Vào một buổi chiều, Ngô Diệu trông thấy một ông chú trung niên cách túi nilon đứng ở cửa, tò mò nhìn vào trong cửa hàng của cô.

Ngô Diệu phân tích, khả năng người này là tên biến thái hoặc là kẻ cuồng theo dõi rất là thấp, bèn cười hì hì hỏi, “Chú ơi chú tìm ai đấy ạ?”

Ông chú kia vội càng chạy lại, cười nói, “Chú tìm Tiểu Tần ở phòng tranh bên cạnh”.

Tiểu Tần?

Ngô Diệu rướn người nhìn thửu sang nhà bên, thấy cánh cửa sắt bên ngoài lớp của kính không khóa, bèn đap, “À, chắc anh ấy chạy ra ngoài rồi ạ, không khóa cửa sắt thì một lát là về thôi, chú cứ ngồi chờ ở chỗ cháu ạ!”

“Ôi, thôi cháu ạ... Chú để cái này ở đây nhé, nó về cháu đưa cho nó giúp chú được không?”

“Được ạ”. Ngô Diệu đưa tay nhận lấy, hỏi, “Chú là......?”

“Chú là bố nó!”

A... Ngô Diệu tỏ vẻ kinh ngạc một cách rất bất lịch sự.

Ông chú cười phá lên rồi đi mất.

Ngô Diệu chợt thấy ảo tưởng vỡ tan, nhìn ông chú kia rất bình thường, không nhận ra được chút xíu bóng dáng nào của Lạc Tài Tần ở ông. Lúc ấy cô đã nghĩ, mẹ Lạc Tài Tần phải đẹp đến cỡ nào mới có thể làm xoay chuyển được cái gên này nhỉ...Hay là đột biến gene?

Hôm đó lạc tài Tần trở về, vừa nghe nói bố mình tới thì lập tức phán một tiếng “Chuẩn luôn”. Túi vừa mở, Ngô Diệu đã ngửi thấy mùi thơm phức.

“Cái gì thế ạ?” Ngô Diệu tò mò hỏi.

“À, tôm nướng bố anh làm đấy, mấy hôm trước anh nói muốn ăn món này”. Lạ  Tài Tần rút khăn giấy ra lau tay, rồi vừa bốc một con tôm to lên bỏ vào miệng, vừa chỉ chỉ vào hộp thức ăn bảo Ngô Diệu, “Ăn đi! Tay nghề của bố anh cực siêu!”

Ngô Diệu chỉ ngửi mùi thôi đã thấy ngon rồi, bèn lấy một con.

Mới ăn được một miếng cô đã hiểu tại sao bà mẹ xinh đẹp vô song của Lạc Tài Tần lại lấy ông bố tướng mạo bình thường của anh...

Lạc Tài tần vô cùng hào phóng chia một nửa số tôm cho Ngô Diệu, còn đưa một phần cho thím mì xào, sau đó mồm ngậm tôm, ngồi ở giữa con ngõ nhỏ bóc tôm đút cho Champagne.

Lúc đó Ngô Diệu nằm bò lên quầy hàng, miệng nhai tôm, thấy cái dáng ngồi của lạc Tài Tần không hề trừu tượng, cũng không hề nghệ thuật, mà là rất tả thực!

“Bố anh là đầu bếp hả?” Bình thường Ngô Diệu rất thích ăn, nghĩ cô là người bình thường không thể làm ra món ăn ngon thế này.

“Ừ!” Lạc Tài Tần gật đầu, “Là đầu bếp cao cấp!”

Cứ một qua hai lại như thế, hai nhà rất nhanh chóng thân quen với nhau.

Ngô Diệu rất thích ông Lạc. Ngoài chuyện nấu ăn ngon, tính ông cũng rất hiền lành, gặp ai cũng cười, mỗi lần đưa cơm đều mang ít thức ăn cho Ngô Diệu, tới Champagne cũng rất thích ông.

Ngô Diệu cũng đã gặp Mẹ Lạc Tài Tần như mong ước, bà quả đúng là mỹ nhân, đứng chung với bố Lạc Tài Tần thì chẳng xứng đôi chút nào.

Ngô Diệu luôn nghi ngờ, hai người như thế thì sao có thể yêu nhau được.

Cho tới một ngày, trong con ngõ nhỏ, chứng kiến cảnh bà Lạc khoác chiếc áo màu đỏ trẻ trung xinh đẹp cẩn thận sửa sang lại áo sống cho ông Lạc, Ngô Diệu đã tỉnh ra. Cô chợt cảm thấy, có lẽ thưởng thức tranh trừu tượng chính là thế này đây, sự vật không hài hòa chua hẳn đã xấu, chẳng trách Lạc Tài Tần có thiên phú tốt.

Ngô Diệu vừa ăn vừa thả cho đầu óc nghĩ ngợi lung tung, tới khi hoàn hồn lại đã thấy Trâu Thiếu Đông vừa cầm dồi ngồi ăn, vừa ngắm tranh trong căn phòng phía sau Lạc Tài Tần.

“Tôi đã thấy bức tranh này trong triển lãm tranh ở Paris rồi.”. Trâu Thiếu Đông lại gần nhìn thử, “Là tranh thật này, anh vẽ à?”

“Ừ”. Lạc Tài Tần thấy hình như Trâu Thiếu Đông cũng nghiên cứu về tranh, bèn đáp lại có phần vui vẻ.

“Bao nhiêu thế, bán cho tôi đi”. Trâu Thiếu Đông mở lời.

“Cậu làm đầu tư nghệ thuật à?”. Lạc Tài Tần hỏi.

“Tôi mua vè sưu tầm thôi!” Trâu Thiếu Đông cười đáo.

“Lừa nhau đấy”. Ngô Diệu đang ngậm nửa cây dồi, nói với lạc Tài Tần, “Anh ta là kẻ xấu, không lợi miễn làm.”

Nghe vậy Lạc Tài Tần ngoảnh đầu lại nhìn Trâu Thiếu Đông.

Trâu Thiếu Đông bất đắc dĩ thở dài, “Được rồi, tôi treo ở công ty để lấy tiếng”.

“À..”. Lạc Tài Tần dường như đã hiểu ra, chỉ vào mấy bức tranh khác, “Cậu mua mấy bức kia đi, bức này người ta đặt rồi, dùng mấy bức kia trang trí thì dễ nhìn hơn”.

Trâu Thiếu Đông đi qua đi lại nhìn mấy bức tranh khác rồi hỏi Lạc Tài Tần, “Đúng rồi, anh có làm thiết kế không?”

“Cậu mở công ti gì?”. Bình thường Lạc Tài Tần cũng làm công việc này nên hỏi.

“Game trực tuyến và hoạt hình.” Ăn hết dồi, Trâu Thiếu Đông lấy khăn giấy lau tay, “Tôi muốn làm vừa chuyên nghiệp, lại vừa có cảm giác nghệ thuật như Blizzard hoặc Pixar”

Lạc Tài Tần hất cằm về phái mấy tập giấy dày cộp ở bàn bên rồi nói, “Cạu xem có phong cách nào phù hợp không”.

Trâu Thiếu Đông bước tới giở một quyển ra, ngước mắt lên nhìn Lạc Tài Tần, “Đều là anh làm cả? Anh có làm việc cho người khác không?”

Ngô Diệu nghe thấy, nghiêm túc xua tay với Lạc Tài Tần, “Đừng làm, anh ta là tên gian thương!”

“Này...”. Trâu Thiếu Đông nhìn Ngô Diệu, “Đừng làm phiền, anh đang nói chuyện công việc mà”.

Ngô Diệu nhướn mày, bụng bảo dạ, anh giả vờ cái vẹo gì hả.

Lạc Tài Tần vui vẻ lắc đầu, “Tôi thích tự do thoải mái”.

Trâu Thiếu Đông dường như cảm thấy tiếc, đưa cho Lạc Tài Tần một tấm danh thieeos nói, “Khi nào anh đổi ý thì tới tìm tôi, ngoài ra, thiết kế lần này tôi muốn phong cách thế này”. Vừa nói, vừa mở tập ảnh thiết kế ra, chỉ vào một mục.

Lạc Tài Tần liếc nhìn, “Công nhân và kiến trúc sư đều phải do tôi tìm, vật liệu cũng do tôi chọn, tiền thi công huy động đủ mới khởi công, miễn phiền phức!”

“Không thành vấn đề!” Trâu Thiếu Đông gật đầu, “Tôi cho người soạn hợp đồng, mấy ngày nữa kí.”

Lạc Tài Tàn vẫn tiếp tục ăn cơm.

Bàn xong công việc Trâu Thiếu Đông lại nhìn Ngô Diệu, “Em còn đang phát hỏa nhỉ”.

Ngô Diệu nghĩ thầm, tôi àm được phát hỏa thì cho một mồi lửa thiêu chết anh luôn!

Nhưng Ngô Diệu không nhận.

Trâu Thiếu Đông đặt danh thiếp lên quầy hàng, xoa xoa đầu cô rồi xaoy người đi.

Tới khi người đã đi rồi, Lạc Tài Tần mới hỏi Ngô Diệu, “Em ghét cậu ta lắm à?”

Ngô Diệu nhắm mắt lại hỏi, “Rõ ràng lắm sao?”

“À.....” Lạc Tài Tần ngẫm nghĩ một lát, “Cứ như không rõ lắm ấy”.

Ngô Diệu thu dọn đãu và hộp thức ăn nhanh trên bàn, chuẩn bị đem vứt.

“Cậu ta là người yêu em hả?”

“Sao thế được!” Ngô Diệu nghĩ bụng, tiểu thư đây chỉ hẹn hò với Trâu Thiếu Đông vỏn vẹn ba ngày mà bị dằn vặt tới bảy tám năm!

Vứt rác xong, Ngô Diệu quay lại, u ám nói với Lạc Tài Tần, “Anh cẩn thận với Trâu Thiếu Đông đấy, anh ta là tên biến thái, ăn người không nhả xương!”.

“Khụ khụ” Lạc Tài Tàn cười đến mức sặc acr cơm.

Ngô Diệu vừa dắt Champagne về cửa hàng thì thấy Trương Phi Phi lấm lét chạy lại, tay cầm một chiếc túi che mặt, trông như kẻ trộm.

“Mày làm gì thế?” Ngô Diệu nhìn Phi Phi một cách khó hiêu.

“Trâu Thiếu Đông đâu?”

“Đi lâu rồi, không phải mày muốn đạp chết anh ta sao?”

“Đi rồi thì tốt, lần này không đạp chết được hắn!” Phi Phi khoát tay, lấy miếng dồi trong túi ra ăn, “Diệu Diệu, Trâu Thiếu Đông mò tới công ty tao làm quảng cáo, kế hoạch lớn lắm, lần này hắn ta là khách sộp của công ty tao. Nếu mày không thích, tao nhất định sẽ đá hắn đi, nhưng mà.... nếu định mức tháng này của tao không xong, thì tiền thưởng của tao cũng tèo luôn.”

“Được ròi, việc công thì mày cứ làm.” Ngoài miệng Ngô Diệu nói thế, nhưng trong lòng thì bực bội. Trâu Thiếu Đông làm gì vậy? Vừa về đã tìm Trường Phi Phi làm quảng cáo, còn định thuê Lạc Tài Tần nữa.

Dù rất muốn YY chút đỉnh rằng hắn ta làm thế vì mình, nhưng lỹ trí nói với Ngô Diệu rằng, bệnh công chua phải được điều trị, nghĩ lung tung sẽ bị sét đánh, thế nên cô kiên quyết lắc đầu, coi lần này là trùng hợp xui xẻo đi!

Thế nhưng sự trùng hợp xui xẻo kai càng lúc càng có gái trị YY một cách nhanh chóng. Vì ba ngày sau, ngày nào Trâu Thiếu Đông cũng mò tới chỗ này, nói văn vẻ thì là nghiên cứu phương án thiết kế cùng Lạc Tần Tài nhưng phần lớn thời gian đều chết gí trong cửa hàng của Ngô Diệu.

Ngô Diệu thấy hắn ăn mặc như tên mặt ngượi dạ thú, còn hào nhã chào hàng giúp thì toàn thân nỏi da gà. Đương nhiên, hình như việc làm ăn của cô dạo này có tốt hơn một chút, đám nữu sinh phái trừu tượng líu ra líu ríu ở nhà bên còn sang đây mua một vài món đồ nho nhỏ.

Chiều tối hôm ấy khi đóng cửa hàng, Ngô Diệu không chịu nổi nữa, bèn ngoảnh đầu lại hỏi Trâu Thiếu Đông, “Này, rốt cuộc là anh muốn làm gì?”

Trâu  Thiếu Đông đút hai tay vào túi, ngậm điếu thuốc, trả lời cô, “Anh cần một người thành thật làm thư kí, em tới giúp anh đi!”

“Không có hứng thú.” Ngô Diệu thở phào một cái, hóa ra là việc công.

“Anh còn cần một cô bạn gái ngoan ngoãn, nề nếp nữa, em làm nhé?” Trâu Thiếu Đông lại cười hỏi.

Ngô Diệu nghe xong thì ngẩn người ra.

Trải qua những năm tháng “đấu tranh” trogn quá khứ, Ngô Diệu sớm đã được tôi luyện thành người sắt. Thế nên khi nghe Trâu Thiếu Đông nói, cô không nổi giận ném đồ, cũng không hoảng hốt thẹn thùng đỏ mặt tim đập rộn ràng. Cô chỉ chậm rãi, chậm rãi ngoảnh đầu lại nhìn Trâu Thiếu Đông, “Anh muốn em làm gì?”

“Bạn gái anh” Trâu Thiếu Đông mỉm cười bổ sung thêm một câu, “Tạm thời thôi!”

“À...Bạn gái tạm thời à?” Ngô Diệu vẫn giữ nụ cười, đi vòng sang bên, dắt Champagne về, vừa đi vừa ầm ĩ, “Trâu Thiếu Đông, anh đi chết luôn đi! Chết sạch sẽ một chút! Đừng có gây họa ở nhân gian nữa, cẩn thận kiếp sau đầu thia làm thái giám!”

Trâu Thiếu Đông nhìn Ngô Diệu nỏi giân đùng rẽ ra khỏi ngõ, không nhịn nổi cười, ngoảnh đầu lại thì thấy Lạc Tài Tần đang đứng ở cửa phòng tranh nhìn mình khó hiểu.

Trâu Thiếu Đông hỏi, “Anh có biết, trên đời này có ba loại người không?’

Lạc Tài Tần nhíu mày.

“Đàn ông, đàn bà....” Trâu Thiếu Đông giơ hai ngón tay lên, rồi giơ ngón tay thứ ba lên, “và Ngô Diệu”.

Lạc Tài Tàn đứng im nhìn hắn.

“Người tốt, kẻ xấu và Ngô Diệu”. Trâu Thiếu Đông vẫn giơ ngón tay lên, “Người thông minh, kẻ ngu dốt và Ngô Diệu”.

Nghe hắn nói xong, Lạc Tài Tần lặng lẽ cúi đầu đẩy chiếc xe đạp địa hình qua cửa phòng tranh, định phóng đi.

Trâu Thiếu Đong hỏi, “Anh thấy sao?”

Lạc Tài Tần đạp được một cái thì đột ngột bóp phanh dừng lại, anh mò tay vào trong túi, lấy bản hợp đồng còn chưa kí ra trả cho Trâu Thiếu Đông.

“Sao thế?”

Lạc Tài Tần nhún vai, “Tôi không làm nữa.”

Trâu Thiếu Đông sững sờ, “Tại sao?”

Lạc Tài Tần đạp xe đi, bỏ lại một câu, “Đột nhiên không có hứng thú”.


Đã sửa bởi Lam Lan lúc 07.10.2014, 20:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Tiểu Tất Tất, dohi do, trankim
     
Có bài mới 22.09.2014, 14:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2211 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: Con sâu tình yêu của con mèo trừu tượng - Điểm: 11
<Chương 3>

“Không làm nữa?”

Sáng sớm hôm sau, Ngô Diệu thấy tên ôn thần Trâu Thiếu Đông không tới thì vui sướng bội phần, phát hiện Lạc Tài Tần không kí hợp đồng với hắn mà đang ở trong ngõ vẩy màu lên tranh, bèn tò mò đánh tiếng hỏi.

Lạc Tài Tần chỉ bâng quơ đáp lại một câu, “Cho thôi rồi!”

“Sao lại không làm, kiếm được thế cơ mà!” Ngô Diệu nằm bò lên quầy hàng hỏi, tay còn cầm một chiếc giũa nhỏ, giũa móng chân cho Champagne.

“Tự dưng hết hứng không đi nữa!:. Lạc Tài tần nhìn Ngô Diệu, “Không phải cô ghét cậu ta à?”

“Ghét chứ!”. Ngô  Diệu gật đầu cái rụp, “ Nhưng ghét nên mới phải giật tiền của anh ta! Mà thôi vậy, anh khong kiếm được của anh ta thì kiếm của người khác, cách xa anh ta một tí cũng tốt!”

Lạc Tài Tần thấy Ngô Diệu thả một chân của Champagne xuống, rồi đưa tay nhấc một chân khác lên, khóe miệng hơi nhếch kên, tựa hồ đang rất vui.

Khoảng chừng 9 giờ sáng, Trương Phi Phi chạy đến, vừa vào cửa đã bổ nhào, “Diệu Diệu!’.

“Sao thế?” Ngô Diệu thấy Phi Phi đầu bù tóc rồi, vội hỏi “Bị sàm sỡ à?”

“Sàm sỡ cái gì, vừa chửi nhau một trận!”

Ngô Diệu trợn tròn mắt, “Mày chửi khách hàng à? Sao giờ không đi làm lại tới chỗ tao?”

“Nghỉ rồi! Chỗ đó không giữ tao, sẽ có chỗ khác giữ!”

“Không phải lần trước mày nói cực thích công việc này à?” NGô Diệu có chút tiếc thay cho cô bạn, “Sao gây gổ với khách thế?”

“Tao cho thằng cha ấy tắm café ngay trước mặt sếp tap”.

“Phụt...”

Phi Phi nói xong, Ngô Diệu còn chưa mở miệng thì Lạc Tài Tần ở bên cạnh đã không nhìn được cười, “Có khí phách, người ta đụng chạm tới cô hả?”

Trương Phi Phi lườm Ngô Diệu, bĩu môi nói, “Cặn bã!”

Ngô Diệu cau mày, “Mày tạt café vào ai thế?”

Phi Phi không đáp.

“Nói.”.

“Trâu Thiếu Đông”.

“ha....”. Ngô Diệu kinh ngạc hít sâu, nghĩ tới chuyện Trương Phi Phi đổ café lên đầu hắn là đã thấy vô cùng tuyệt vời, tiếc là không được chứng kiến!

“Thằng đều cáng đó nói lung ta lung túng!” sắc mặt Trương Phi Phi thoáng tahy đổi, “Hắn không quen sếp tao, thế mà cứ nhắc mày trước mặt sếp, không phải rõ là nói cho tao nghe sao! Nghĩ là tao không dám ra tay à, ra nước ngoài lượn một vong, về nước lại càng đê tiện, không cho một bài thì tao không nuốt nổi cục tức này!”

“Anh ta nói tao thế nào?” Ngô Diệu không hiểu, trước nay Trâu Thiếu Đông không nói nhiều, đặc biệt việc không liên quan thì không lên tiếng.

“Hắn nói cái gì mà trên thế giới này có ba loại người, người tốt, kẻ xấu và Ngô Diệu... Người thông minh, kẻ ngu dốt và Ngô Diệu!” Phi Phi lại càng thấy tức giận, “Mẹ nó”.

Lạc tài Tần ở bên cạnh ngẩn ra một lát, thoáng chút suy tư rồi mỉm cười bất đắc dĩ, tiếp tục vẽ tranh.

Ngô Diệu nghe chẳng hiểu được gì, người tốt, kẻ xấu, Ngô Diệu cái gì chứ... Trâu Thiếu Đông lại chập dây thần kinh nào không biết.

Dù phản ứng của Ngô Diệu có hơi chậm nhưng cô cũng không ngốc, mấy hôm trước Trâu Thiếu Đông tới dụ dỗ Lạc Tài Tần hợp tác, sau Lậc Tài Tần đột nhiên từ chối. Lần này hình như hắn lại có ý phá rối công việc của Phi Phi, hắn không vô duyên vô cớ làm việc vô bổ như thế, ắt hẳn phải có tính toán.... Có lẽ ít nhiều cũng liên quan tới cô.

“Thế mày tính sao?” Ngô Diệu hỏi  Phi Phi.

“Còn làm gì được nữa, tìm việc mới thôi.” Phi Phi thoải mái đáp, “Bản tiểu thư có năng lực như thế, có cả đống người tranh giành. Cứ nghỉ ngơi mấy ngày thôi nhưng Diệu Diệu này...”

“hả?”

“Tao bị công ty đuổi rồi, không ở lại nhà trọ của công ty được nữa”. Phi Phi thúc cùi tay vào Ngô Diệu, “Tao qua chỗ mày ở mấy hôm nhé!”

“Được, bọn mình dọn nhà thôi!” Ngô Diệu dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị đóng cửa hàng.

“Các em chuyển nhà hả?” Lạc Tài Tần đánh tiếng hỏi.

“Vâng”.  Hai người cùng cười hì hì, gật đầu với anh, “Nếu có một phu khuân vác khỏe mạnh thì càng tốt.”

Lạc Tài Tần bật cười, “Chờ chút nhé, anh tìm thêm người”. Nói xong bèn đóng cửa, rút di động ra.

Nhà trọ của Phi Phi là của công ty cấp cho được trang bị đầy đủ, chỉ việc xách đồ vào ở. Tất cả những đồ điện gia dụng cỡ lớn cô đều không có, chỉ có một chiếc vi tính, mấy thùng lớn đựng quần áo và một thùng sách.

“Em chuyên nghiệp quá”. Lạc Tài Tần lật xem bộ sách về thiết kế và quảng cáo trên giá sách nhà Trương Phi Phi, tất cả đều là những quyển sách nguyên gốc bằng tiếng nước ngoài siêu dày.

“Phi Phi là tài nữ!” Ngô Diệu nhanh nhảu nói, “Từ nhỏ tới lớn nó đi thi chưa bao giờ đứng thứ hai! Đầu óc cũng siêu tốt!”

Lạc Tài tần quan sát Trương Phi Phi một lượt, cô bé này nhìn thì đúng là kiểu người không dễ chọc vào, bản chất hoàn toàn khác biệt với mẫy người thành thật an phận như Ngô Diệu, Trương Phi Phi vừa nhìn đã biết là người mạnh mẽ khác thường, chẳng trách lại tạt cho Trâu Thiếu Đông cả bình café.

Nghĩ tới đây, Lạc Tài Tần lại phì cười, vừa nghĩ tới cảnh tượng đó đã không nhịn nổi.

Đang thu dọn thì chuông cửa vang lên.

Ngô Diệu gần cửa nhất bèn với tay mở cửa.

Đứng ngoài cửa là một anh chàng tóc vàng, ăn mặc đặc chất Punk, trông vô cùng không đáng tin cậy.

Ngô Diệu chớp chớp mắt, thuận tay định đóng cửa lại.

“Này này!” Tóc vàng vội vàng chặn cửa, “Lạc Tài tần đâu? Anh ấy gọi tôi đến dọn nhà mà!”

“Á!” Ngô Diệu nhanh chóng mở cửa ra, việc dọn nhà tin tin vào anh ta được.

“Dọn nhà cho em hả?” Tóc vàng hỏi Ngô Diệu.

Ngô Diệu chỉ vào Phi Phi ở phía sau.

“HI~” Trước giờ với ai Phi Phi cũng nhiệt tình, vẫy tay chào hỏi.

“Cậu ta là Liêm Khải!” Lạc Tài Tần giới thiệu qua ba người với nhau.


Liêm Khải, nam.

Là bạn học với Lạc Tài Tần, cũng làm nghệ thuật. Thú vị ở chỗ, mặt mũi áo quần Liêm Khải đacự biệt trừu tượng, nhưng lại là người vẽ tranh sơn dầu cổ điển, tả thực phong cảnh.

Sau này có cơ hội được thấy tác phẩm của cậu ta, hai kẻ ngoài lề là Ngô Diệu và Trương Phi Phi đều khen không ngớt lời, vẽ chẳng khác gì ảnh chụp, khiến Liêm Khải cười phá lên, chỉ nói một câu, “Hai người chưa nhìn thấy tranh tả thực phong cảnh của Lạc Tài Tần rồi, ảnh chụp có thật đến đâu cũng không bì được hình ảnh chiếu trong gương”

Trương Phi Phi vốn ít đồ, Liêm Khải lái xe đa dụng tới, vừa đủ một chuyến, đưa cả người lẫn đồ tới dưới nhà Ngô Diệu.

Nhà Ngô Diệu là nhà tầng, bình thường bố mẹ đều ở tầng dưới, tầng hai Ngô Diệu đang ở có cửa riêng, cô thường ra vào từ tầng trên, nên chẳng khác gì ở riêng. Theo lời bố mẹ Ngô Diệu thì làm thế để tiện cho con gái rượu mang bạn trai về nhà.

Trương Phi Phi và Ngô Diệu là bạn thân bano nhiêu năm, người nhà họ Ngô cũng không coi Phi Phi là người ngoài, thấy cô dọn tới, bà Ngô qua qua lại lại bận rộn hẳn lên, bưng trà rót nước..Nhưng đều là chăm sóc cho Lạc Tài Tần và Liêm Khải, còn không ngớt khen hai cô gái.

Ngô Diệu kéo mẹ sang một bên, “Mẹ, mẹ làm cái gì thế, lòng dạ xốn sang à?”

“Này, láo thế không biết”. Bà Ngô gõ vào đầu cô, “Mày nhìn thử xem, hao thằng nhóc kia đều không tồi, hợp với hai đứa chúng bây lắm!”

Ngô Diệu bĩu môi, lại nữa rồi.


Chuông cửa reo vang, bà Ngô mở cửa thù thấy Trâu Thiếu Đông tay xách nách mang.

“Cô ạ”.

“ÔI chao! Thiếu Đông à, cháu về nước rồi hả?” Bà Ngô vội vàng để hắn vào nhà, lại hỏi, “Bốm mẹ có khỏe không, sao không cùng tới?”

Trâu Thiếu Đông lần lượt trả lời, dẫu sao cũng là họ hàng, nên sớm đã thân thiết.

Trên tần ồn ào, Trâu Thiếu Đông mỉm cười hỏi bà Ngô, “Đang sửa nhà hả cô?”

“Đang dọn nhà, bạn Diệu Diệu dọn tới ở cùng với nó”.

“À....Cháu lê thăm Diệu Diệu đã”. Trâu Thiếu Đông lên tầng.

Đương nhiên bà Ngô không ngăn cản, vui vẻ đi gọt hoa quả,

Sự xuất hiện của Trâu Thiếu Đông chắc chắn là chuẩn với câu oan gia ngõ hẹp. Ngô Diệu cầm găng tay hùng hùng hổ hổ đi tới lôi hắn ta xuống nhà.

“Anh muốn làm gì?” Ngô Diệu kéo Trâu Thiếu Đông ra ban công, đóng cửa lại, lạnh lùng hỏi.

Trâu Thiếu Đông cười cười, “Làm gì là làm gì? Anh tới tahwm mọ người mà, chú không có nhà hả?”

“Sao anh lại phá công việc của Phi Phi!”

Trâu Thiếu Đông chọc chọc ngón tay vào bông hoa hướng dương trong chậu, “Là tự Phi Phi nói không  làm đó chứ. Trông ông sếp có vẻ rất không đành lòng để cô ấy đi đâu...Cũng đúng thôi, giờ nhân tài khó kiếm. Hay để cô ấy làm PR cho bên anh nhé?”

“Nó không thèm!” Ngô Dieuj bất mãn, “Sau này anh bớt chọc phá nó đi”.

“Ha ha, anh vấn thấy kì lạ”. Trâu Thiếu Đông ngoảnh lại cúi đầu nhìn Ngô Dieuj, “Phần lớn bạn bè của em đều không tệ... Là số em may mắn, hay em được người ta thích nhỉ?

Ngô Diệu khinh thường lườm hắn ta, “Mắt em tốt, nhìn người tinh tường!”.

“Nhưng mắt chọn bạn trai của em lại thường”.

“Rốt cuộc anh tới làm gì hả?” Ngô Diệu thẹn quá hóa giận.

“Anh sợ em giận, chuyện Phi Phi thật sự là chuyện ngoài ý muốn”. Trâu Thiếu Đông đua một chiếc hộp xinh xắn cho Ngô Diệu: “Xin lỗi cô ấy thay anh nhé!”

“Anh không tự nói với nó à?” NGô Diệu mở hộp ra, là một lọ nước hoa cao cấp, Phi Phi hẳn sẽ thích.

“Thế sao được, cô ấy không phải là em, anh có giày vò hành hạ thế nào em cũng chỉ như con thú nhỏ giãy giụa mấy cái là cùng, còn cô ấy thì cứ như thú dữ, lát nữa cô ấy có đẩy anh từ trên tầng xuôngs, anh cũng chẳng có cửa kêu oan”. Trâu Thiếu Đông tủm tỉm nói.

Ngô Diệu tức khí quay người đi.

“Này, đợi đã.” Trâu Thiếu Đông ngăn lại, rồi ngồi xuống chiếc ghế dài đặt ở cửa ban công hỏi, “Lạc Tài Tần có quan hệ gì với em?”

“Anh đổi nghề làm cảnh sát hả?”

“Tiện thì hỏi chút thôi. Anh thấy anh ta thích em”.

“Em vừa quen anh ấy”. Ngo Diệu nhíu mày, hồi đại học cô cũng thử hẹn hò vào lần, nhưng bạn trai chẳng trụ được bao lâu đã bị tên biến thái Trâu Thiếu Đông hù chạy mất...”

“Anh đừng có giở mấy trò thủ đoạn để tiện ra.” Ngô Diệu cảnh cáo.

Trâu Thiếu Đông cười, “Từ trước tới giờ, anh chưa hề dùng thủ đoạn để tiện, chỉ sợ em thành thật bị người ta bắt nạt nên mới thửu mấy cậu trai nhỏ bé của em một chút, không ngờ bọn họ đều không chịu nổi... Nhưng Lạc tài Tần troogn cũng ok, không giống mấy người trước”.

Ngô Diệu nghiêm túc nhìn hắn, “Anh đừng quan tâm đến chuyện của em được không! Chúng ta đã không quan hệ gì nữa từ lâu ròi!”

Trâu Thiếu Đông nhìn Ngo Diệu một lượt, “Chúng ta có quan hệ với nhau từ khi nào thế? Miêu tả cụ thể thời gian địa điểm chút đi. Nếu có thì sao anh không nhớ được nhỉ”.

Ngô Diệu rất muốn cầm cây xương rồng ở cạnh mình đập lên đầu hắn ta. Cô hít sâu một hơi, tự nhủ rằng đừng chấp nhặt với lưu manh làm gì, rồi quay người về phòng.

Vừa lúc bà Ngô bưng đĩa hoa quả đi lên, “Diệu Diệu, bảo mọi người nghỉ tay ăn hoa quả đi.”

“Vâng”. Ngô Diệu bưng hoa quả lên tầng, Trâu Thiếu Đông đi ngay phá sau, định đưa tay lấy quả nho nhưng cô không cho.

“Này”. Bà Ngô nổi nóng, “Con làm gì thế?”

NGô Diệu lên phòng, Trâu Thiếu Đông định bám theo, cô bèn giơ chân lên ra vẻ sắp đạp hắn.

Trâu Thiếu Đông đành dừng lạu ở tầng dưới không lên,

“Giận lẫy hả?’ Bà Ngô hỏi.

“Không ạ”. Thiếu Đông nhún vai cười, “Bao nhiêu năm rồi mà trông Diệu Diệu vẫn thế”.

“Ừ, nó được chiều nhiều quá, thế nên không lớn nổi, cháu đừng chấp nó nhé”.

“Chấp gì đâu cô”. Trâu Thiếu Đông nhìn đồng hồ, “Cháu đi trước đây cô ạ, cháu còn mấy việc phài làm nữa”. Nói xong bèn đưa danh thiếp cho bà Ngô, “Có chuyện gì cô cứ gọi số này ạ.”

“Được được”. Bà NGô tiễn hắn ra ngoài. Vừa đóng cửa lại thì thấy Ngô Diệu chạy xuống, “Tên quỷ đáng ghét kia đi chưa mẹ?”

“Này”. Bà Ngô lườm cô một cái, “Sao lại nói anh thế hả con nhìn thử xem, người ta đã tự mở công ty riêng, tuổi trẻ đầy triển vọng”.

“Con cũng có công ty riêng mà!” Ngô DIệu nghiêm mặt nói.

Bà Ngô bật cười, “Cửa hàng bé tí thì có!” Nói xong liền dúi ít tiền vào tay cô.

“Mẹ làm gì thế?” Ngô Diệu không cầm.

“Lát nữa con mời các bạn đi ăn cơm đi! Nhớ ăn ngon đấy”. Bà Ngô cười rất mập mờ, bẹo má cô, “Thông minh lên đi con gái! Mau tìm chàng rể về cho mẹ”. Rồi ngâm nga một bài hát đi mất.

Ngô Diệu nhăn mũi lại – Tài Tần, gọi thân thiết thế làm gì!

Quay người lên tầng trên, Ngô Diệu nhìn thấy một cảnh khá kì lạ:

Lạc Tài Tần đang đứng sắp xếp giá sách, Liêm Khải đang nói chuyện cười đùa vui vẻ với Trương Phi Phi ở sân phơi nhỏ bên ngoài.

“Anh em của anh định làm gì thế?” Ngô Diệu đi tới hỏi Lạc Tài Tần.

Lạc Tài Tần ngoảnh đầu lại liếc nhìn, kiểm định một lúc, rồi đơn giản trả lời, “tán gái”.

“hanh thế cơ à?” Ngô Diệu ôm cuốn sach nhìn ra ngoài, “Hai người bọn họ mới gặp nhau chưa được hai tiếng mà”.

“Từ trước tới giờ Liem Khải chỉ tán gái hai tiếng là xong, một tuần sau chia tay”. Lạc Tài Tần xếp sách lên giá dựa theo màu sách và khổ sach, rất chỉnh tề, bên trái là một đống sách giải  trí màu mè lòe loẹt cuả Ngô Diệu, bên phải là sách tham khảo của Trương Phi Phi.

Lát  sau, Lạc Tài Tần nói thêm một câu, “Hình như lần này khác mấy lần trước”.

“Khác cái gì?”

“À, trước Liêm Khải toàn tán gái ngốc”. Vừa nói vừa chỉ tay vào bên sách của Ngô Diệu, rồi lạu chỉ vào sách của Trương Phi Phi, “Lần này là gái thông minh...” Còn chưa nói hết câu, đã lảo đảo vì bị Ngô Diệu xô một cái thật mạnh.

“Ha ha ha..” Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng cười thoải mái của Phi Phi, Liêm Khải chọc cô rất vui vẻ.

Trên sofa, Champagne lười biếng vùi mình vào nệm xốp mềm, ngáp một cái.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, Tiểu Tất Tất, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bebang, Bepipi, Ký ức lãng quên, phuong1985, Rabbit35, TiểuMaNữ và 138 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.