Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Như chưa từng quen biết - Hoa Thanh Thần

 
Có bài mới 21.06.2014, 17:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.02.2014, 00:16
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 277
Được thanks: 1918 lần
Điểm: 17.67
Có bài mới [Hiện đại] Như chưa từng quen biết - Hoa Thanh Thần - Điểm: 9
Như chưa từng quen biết.
Attachment:
như.jpg
như.jpg [ 43.89 KiB | Đã xem 74688 lần ]

Tác giả: Hoa thanh Thần.

Thể loại: tiểu thuyết - hiện đại.

Công ty phát hành: Sách Việt.

Nhà xuất bản: NXB Văn học.

Số trang: 584.

Ngày xuất bản: 06/2014.

Giá bìa: 140.000đ



Giới thiệu:


..."Anh trai?" Tử Kiều bật cười thành tiếng mang theo chút chế giễu: "Anh không cảm thấy cách xưng hô này thật nực cười sao? Mẹ tôi không cải giá lấy bố anh, bố tôi cũng không hề lấy mẹ anh, không có quan hệ huyết thống, làm sao có thể coi là anh trai em gái được?..."

..."Anh chắc chắn, cho dù cả thế giới cho rằng anh là kẻ biến thái, anh cũng không bao giờ buông tay. Cho dù em buông tay, anh cũng không từ bỏ. Tăng Tử Kiều, anh yêu em. Đây không phải tình yêu của anh trai dành cho em gái mà là của một người đàn ông giành cho một người phụ nữ."


Cuốn sách được giới thiệu ở đây nhằm chia sẻ cho những bạn không có điều kiện mua sách. Nếu bạn có khả năng thì hãy mua sách ủng hộ tác giả nhé.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.06.2014, 19:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.02.2014, 00:16
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 277
Được thanks: 1918 lần
Điểm: 17.67
Có bài mới Re: [Hiện đại] Như chưa từng quen biết - Hoa Thanh Thần - Điểm: 12
Mở đầu:

Người phụ nữ có mái tóc dài xinh đẹp vội nhìn đồng hồ. lúc này đã là chín giờ tối, thế là cô liền quay sang hỏi Mục Thát Lâm đang lười nhác ngồi cạnh bên:

     “Bác sĩ Mục, chuyến tàu cuối cùng hình như bắt đầu khởi hành lúc hai mươi hai giờ, anh chắc chắn là chúng ta vẫn đến kịp đấy chứ?”

Mục Thát Lâm nhoẻn miệng cười, vỗ ngực đảm bảo: “Manh Manh, em yên tâm đi! Nếu đã đến rồi thì đương nhiên chúng ta sẽ có cách lên thuyền thôi!” Hôm nay khó khăn lắm anh mới hẹn được Hạ Manh Manh, cô y tá xinh đẹp vừa đến khoa ngoại đi dạo mát, dù thế nào cũng phải lên bằng được con tàu du ngoạn trên sông.

Hai mươi mốt giờ mười chín phút, hai người đến quầy vé. Cô bán vé cau mày nói: “Hai vị đã đến muộn, hai mươi tấm vé cuối cùng đã bị một cô gái mua hết rồi!”

Mục Thát Lâm ngước nhìn ra phía con tàu, nơi đó có một cô gái tóc dài đang đứng, anh thật sự cảm thấy khó mà tin được. “Cô có nhầm không? Một người mua tới hai mươi tấm vé sao? Như thế mà cô cũng bán? Cô thực chẳng có chút đạo đức nghề nghiệp gì cả.”

Cô nhân viên bán vé trợn mắt nhìn anh: “Anh không biết thế nào là mua vé cho cả nhóm người sao? Anh đã đọc trên mỗi tấm vé viết những gì chưa? Trên này có hạn chế mỗi người được mua mấy vé không?” Lẽ nào người ta bỏ tiền ra, cô lại không bán? Bán hết số vé của chuyến sau cùng thì cô cũng được tan ca sớm.

Mục Thát Lâm nghiêm túc lên tiếng: “Cũng không thể nói như vậy được.”

“Thôi tôi dọn quầy đây, ngày mai xin mời hai vị đến sớm hơn.” Cô nhân viên vội xua tay, đóng cửa sổ quầy vé lại.

Khuôn mặt điển trai của Mục Thát Lâm bỗng nhăn nhó, anh quay người nhìn Hạ Manh Manh đầy chán nản. Hưm! Anh không tin mình lại không thể lên được du thuyền này vào một đêm đẹp trời như vậy.

“ Manh Manh, anh đảm bảo hôm nay chúng ta nhất định sẽ lên được du thuyền này. Đi thôi!” Anh kéo bàn tay nhỏ bé của Hạ Manh Manh đi về phía con thuyền, vừa chạy vừa thét gọi cô gái phía trước: “Vị mỹ nữ ơi, xin hãy đợi chúng tôi một lát, tiền của cô bị rơi rồi kìa!”

Cô gái đó dường như không hề để tâm đến tiếng thét của Mục Thát Lâm, chỉ thấy cô đưa cả tập vé cho nhân viên, vẻ mặt ngô nghê bước lên du thuyền.

Vào lúc du thuyền chuẩn bị khởi hành, Mục Thát Lâm kéo Hạn Manh Manh nhanh chóng nhảy bật lên sàn thuyền. Ông chú lái tàu chứng kiến cảnh đó lập tức thét lớn: “Này này, hai người làm cái gì thế, lỡ rơi xuống sông thì làm sao hả?”

Mục Thát Lâm vội kéo ông chú lại ra hiệu trật tự, sau đó liền lấy thẻ nhân viên của mình ra cho ông chú xem, rồi thì thầm lên tiếng: “Chú à, đừng có thét lớn thế, tôi chính là bác sỹ chủ nhiệm khoa Tâm lí bệnh viện Nhân Ái, đây là trợ lí của tôi.” Anh kéo Hạ Manh Manh lại, sau đó chỉ về phía người con gái tóc dài kia rồi nói: “Cô gái đó chính là bệnh nhân của tôi, cô trợ lí của tôi thấy tối nay cô ấy có điều bất ổn, vậy nên chúng tôi đã đi theo tới tận nơi này. Chú à, bệnh nhân của tôi một mình bao chọn cả du thuyền rồi, chú nhìn xem cô ấy còn không ngừng uống rượu, đầu óc có phần không” Anh đưa tay chỉ lên đầu, như thể ra hiệu có vấn đề rồi nói thêm: “Cho nên”

Ông chú này lập tức nhìn về phía cô gái tóc dài kia, kể từ khi lên thuyền, cô ấy luôn cầm chai rượu rồi đứng đó uống liên tục, người bình thường chắc chắn không bao giờ bao trọn con thuyền này vào buổi tối. Thế là ông tin những lời vị bác sỹ tâm lí trước mặt.

  Hạ Manh Manh trợn trừng nhìn Mục Thát Lâm đứng ở bên cạnh, tỏ vẻ vô cùng sùng bái. Anh thật sự có khả năng bịa chuyện thiên tài, nếu không biết anh đang tìm mọi cách để lên thuyền thì chắc chắn cô cũng tin mọi điều anh vừa nói là sự thật.

Sau khi được ông chú này đồng ý cho lên thuyền, Mục Thát Lâm quay lại giơ tay hình chữ V biểu tượng chiến thắng với Hạ Manh Manh. Khóe miệng Han Manh Manh hơi co giật, tiếp đó, hai người tìm chỗ ngồi ngay phía trước để ngắm cảnh.

Cô gái kia dường như chẳng có ý kiến gì trước sự có mặt của hai người, vẫn quay mặt nhìn ra bên ngoài con thuyền, chán nản uống rượu.

“Cô gái ngồi phía sa xinh đẹp quá” Hạ Manh Manh thỉnh thoảng lại quay đầu lại nhìn trộm cô gái đó.

“Anh cảm thấy cô ấy không xinh bằng em.” Mục Thát Lâm thầm nghĩ trong lòng: Một cuộc khảo nghiệm tàn khốc đã diễn ra, đại kị trong lúc tán gái là tuyệt đối không được tán dương người phụ nữ khác trước mặt cô gái mà mình đang theo đuổi, cho dù, cô gái đó đã tám mươi thì cũng không thể được.

“Em có cảm giác đã gặp cô gái này ở đâu rồi, trông quen mặt quá!” Hạ Manh Manh nghiêng đầu suy nghĩ.

“Thời buổi này những người có vẻ ngoài giống nhau nhiều lắm, em không thấy các minh tinh Hàn Quốc trông cứ tương tự nhau đấy ư? Anh thật sự muốn từ bỏ chuyên ngành của mình để chuyển sang nghề phẫu thuật thẩm mĩ đây này.” Bản thân anh về sau chắc phải thận trọng hơn trong lời nói.

“Không phải đâu!” Hạ Manh Manh đột nhiên đẩy anh rồi nói: “Này, A Mục, hình như cô ấy đang có điều gì đó khác thường. Anh nhìn xem, cô ấy đứng dậy rồi kìa!” Manh Manh căng thẳng túm tay áo Mục Thát Lâm.

Mục Thát Lâm quay đầu lại, thấy cô gái xinh đẹp kia đang cầm chai rượu đứng dậy, dưới ánh đèn đường rọi chiếu hai bên bờ, anh có thể nhìn rõ nét mặt ảo não, đau khổ, không cam nguyện của cô ấy. Anh bất giác lên tiếng: “ Thôi chết!”

“A Mục, anh nói mau, có phải cô ấy đang nghĩ quẩn rồi muốn làm bừa không?” Hạ Manh Manh càng túm chặt vạt áo của Mục Thát Lâm hơn trước, vẻ mặt vô cùng căng thẳng.

Lúc này, cô gái đó lại đi về phía đuôi thuyền, ngẩn đầu nhìn bầu trời đầy sao in trên mặt song, quở quạng chai rượu trong tay rồi thét lớn: “Tăng Tử Ngạo, anh là đồ khốn kiếp! Đồ trứng thối, xấu xa! Muốn tôi kí đơn ư? Đừng có hòng. Cả cuộc đời này, dù có chết, tôi cũng sẽ dày vò anh bằng được. Anh càng muốn vứt bỏ tôi, tôi lại càng muốn dày vò anh đến chết. Cho dù phải xuống địa ngục, thì nhất định tôi sẽ kéo anh theo cùng. Tôi hận anh, hận anh, hận anh”

Tăng Tử Ngạo? Cái tên này sao nghe quen tau thế?

Những tiếng thét vọng lại liên hồi trong không trung khiến Mục Thát Lâm ạnh cả sống lưng. Cô gái này có niềm oán hận quá mãnh liệt. Thì ra không phải anh đoán bừa, cô ấy có lẽ là một kẻ ngốc đau khổ vì tình. Ông trời có cần tàn nhẫn như vậy không, khó khan lắm anh mới sắp đặt được buổi hẹn hò trong mơ, vậy mà bắt anh phải hiến thân cứu người, ngày nào cũng phải làm việc này, thật là vô vị.

Mục Thát Lâm chán nản đứng dậy, thận trọng đi về phía người phụ nữ kia.

“Cô ơi, xin lỗi, tôi làm phiền một chút. Tôi họ Mục, từ Mục trong từ “trang nghiêm tiêu mục”, cô có thể gọi tôi là A Mục. Cô ơi cô đứng chỗ cao như vậy rất nguy hiểm, không biết cô có rảnh không, có thể xuống đây nói vài câu với tôi?”

Cô gái đoc vừa nghe xong câu nói của Mục Thát Lâm liền từ từ quay đầu lại. Nhờ ánh đèn hai bên bờ, anh đã nhìn rõ được khuôn mặt của cô gái ấy, vị mỹ nữ trước mặt có thể coi là cực phẩm thực thụ.

Người con gái xinh đẹp bình thản nhìn anh, ánh mắt tỏ vẻ kiêu ngạo rồi nắm chặt chai rượu bật cười. Sau khi tắt tiếng cười, khuôn mặt cô lại hiện lên vẻ bi thương lạ thường, thì thầm nói cùng anh: “Nếu được chọn lại, tôi thà rằng chúng ta chưa từng quen biết” Câu nói của cô như phiêu diêu cùng gió.

Trong một buổi đêm lãng mạng thế này, đối diện với một cô gái đáng yêu như thế, Mục Thát Lâm nhất thời không biết phải phản ứng thế nào. Khi đến đoạn ngoặt trên song, thân người cô gái bỗng không ngừng rung lắc.

Chứng kiến cảnh đó, Mục Thát Lâm vội đưa tay ra định tóm chặt cô, thế nhưng cô lại cầm chai rượu ném mạnh về phía anh. Để tránh chai rượu, anh đành phải dịch người ra, ai ngờ chỉ với động tác đó, anh đã để lỡ mất cơ hội tóm lấy cô, chỉ thấy bóng người thoáng qua rồi rơi xuống song. Lúc này cô gái đã lao ra khỏi con thuyền.

Mục Thát Lâm liền quay đầu lại thét lớn: “Manh Manh. Cô ấy nhảy song tự tử rồi!”

Nghe vậy, Hạ Manh Manh cùng ông chú lái thuyền vội xông lại. Ông chú hung dung định lao xuống nước cứu người nhưng đã bị Mục Thát Lâm ngăn lại.

“Manh Manh, em biết bơi không?” Mục Thát Lâm biết Hạ Manh Manh là một cao thủ bơi lội, từng đoạt giải quán quấn trong môn này. Vì muốn theo đuổi Manh Manh, anh đã tìm hiểu rất kĩ lai lich cô.

“Biết” Hạ Manh Manh chẳng suy nghĩ quá nhiều nhanh chóng đáp lại.

“Em mau xuống cứu người đi!” Mục Thát Lâm vội kéo Hạ Manh Manh.

“Tại sao là em mà không phải anh hay chú này chứ?” Hạ Manh Manh bị đẩy xuống đuôi thuyền, khó chịu hỏi Mục Thát Lâm.

“Anh không biết bơi, chú này còn phải lái thuyền, hiện nay chỉ có em mới cứu được cô ấy thôi! Em mau xuống đi, anh sẽ cầu phúc cho em.”

Nếu ông chú này nhảy xuống, vậy thì ai sẽ là người cho thuyền vào bờ đây? Hạ Manh Manh buồn chán nghiến rang nghiến lợi, sau đó cũng nhảy xuống song.

Không bao lâu sau, Mục Thát Lâm đã thấy Hạ Manh Manh kéo cô gái tuyệt đẹp nhưng đầu óc có vấn đề lại gần, còn ông chú kia cũng vội cho thuyền tiến về phía họ. Ba người dốc sức tận tâm, cuối cùng cũng đưa được cô gái lên thuyền.

“ Manh Manh, em hãy sơ cứu cho cô ấy, làm hô hấp nhân tạo đó!”

“Tại sao lại là em vậy?” Hạ Manh Manh vắt khô y phục cùng mái tóc ướt nhẹp, nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt đầy bất bình.

“Nam nữ thụ thụ bất thân, nụ hôn đầu của anh nhất định chỉ dành cho vợ anh sau này mà thôi!” Mục Thát Lâm nháy mắt một cái, tỏ vẻ vô cùng chân thành. Thực ra có quỷ mới biết, nụ hôn đầu của anh đã đánh mất từ bao giờ rồi.

Hạ Manh Manh hoàn toàn không biết suy nghĩ này của anh, thực ra anh hoàn toàn không biết cách hô hấp nhân tạo. Lúc còn đi học, đúng vào tiết học hô hấp nhân tạo, anh còn lười nhác nằm ngủ trong ký túc xá, dù gì anh cũng là bác sỹ tâm lí, việc này biết hay không cũng chằn quan trọng. Thế nhưng, nhất định anh sẽ không để Hạ Manh Manh biết được bí mật nhỏ này của mình.

Lời nói của Mục Thát Lâm khiến Hạ Manh Manh vô cùng cảm động, trong xã hội ngày nay, những chính nhân quân tử như anh thật sự càng ngày càng hiếm. Thế là cô liền cúi người xuống, ra sức ấn lên lồng ngực của cô gái kia, sau đó làm hô hấp nhân tạo, mãi cho tới khi người phụ nữ đó nôn hết số nước trong phổi ra mới thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngannhi123 về bài viết trên: Bluebucket, Inulovekagome, conluanho, meo lucky, orchid1912
     
Có bài mới 22.06.2014, 13:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.02.2014, 00:16
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 277
Được thanks: 1918 lần
Điểm: 17.67
Có bài mới Re: [Hiện đại] Như chưa từng quen biết - Hoa Thanh Thần - Điểm: 11
Chương 1: Mất trí nhớ đầy hoang đường.

Cô gái nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt như băng tuyết, đôi môi vốn luôn đỏ thắm kia trắng cắt không còn hạt máu, hàng long mi đen dài không hề động đậy, cô đã hôn mê suốt một ngày một đêm rồi.

Tăng Tử Ngạo mệt mỏi từ từ ngồi xuống cạnh bên giường bệnh, lặng lẽ nhìn Tăng Tử Kiều đang chìm sâu vào giấc ngủ. Anh nắm chặt bàn tay gầy guộc, lòng nặng nề, sợ hãi nhìn Tử Kiều. Ngồi xoa bóp cho cô, anh lại nghĩ tới lời bác sỹ nói trước đó: “Tăng tiên sinhm anh đừng lo lắng quá! Theo lí mà nói, Tăng tiểu thư đáng lẽ đã tỉnh lại vào sáng nay. Có điều, đến bây giờ cô ấy vẫn còn hôn mê, có thể do tình trạng não gặp chấn động nhẹ nên thời gian ngủ dài hơn chút, đây là một hiện tượng bình thường. Nếu tối nay cô ấy vẫn chưa tỉnh, chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra não bộ cho Tăng tiểu thư thêm lần nữa. Còn chuyện này, tôi nhất định phải nói rõ với anh, vết thương của Tăng tiểu thư sau khi cắt chỉ có khả năng sẽ để lại sẹo. Nhưng xin anh đừng quá lo lắng, hiện nay y học phát triển, kĩ thuật phẫu thuật chỉnh hình trong nước không hề kém so với nước ngoài. Một thời gian nữa, anh có thể đưa Tăng tiểu thư tới khoa chỉnh hình trên tầng mười bảy của chúng tôi, khoa này rất chuyên nghiệp và hiện đại nên anh cứ an tâm.”

Lời nói của bác sỹ thực sự khiến Tăng Tử Ngạo vô cùng đau khổ, buồn bã. Khi nào Tử Kiều tỉnh lại vẫn còn chưa biết, hơn nữa, vừa tỉnh dậy đã phải đối diện với sự thật tàn khốc khi trên khuôn mặt có vết sẹo. Một khuôn mặt xinh đẹp không tỳ vết với một người phụ nữ mà nói, chính là sinh mệnh thứ hai, huống hồ Tử Kiều còn là người mẫu thời trang bìa có tiếng,

Anh hiểu Tử Kiều, trong bất kỳ chuyện gì Tử Kiều cũng đòi hỏi phải thật hoàn mỹ, sau khi tỉnh lại không biết cô sẽ phản ứng như thế nào. Tất cả mọi chuyện đều là lỗi của anh, nếu không có cuộc hôn nhân thỏa ước thì cũng chẳng có yêu cầu ly hôn, lại càng không để chuyện nghiêm trọng như thế này xảy ra. Anh đau khổ, tự trách mình, rồi áp mặt vào lòng bàn tay Tử Kiều.

“Xin lỗi em, từ trước đến nay anh chưa bao giờ muốn làm tổn thương em, anh thừa nhận anh đã thua rồi,  em mau tỉnh lại đi! Chỉ cần em tỉnh lại, anh sẽ đồng ý tất cả mọi yêu cầu của em” Có ly hôn hay không với anh chẳng còn quan trọng nữa, bây giờ chỉ cần cô tỉnh lại là được.

Trong khoảng thời gian mấy năm ngắn ngủi, anh đã mất cha mẹ, nếu nói người thân thiết nhất với anh lúc này, có lẽ cũng chỉ còn mỗi Tăng Tử Kiều nữa thôi. Người con gái ấy đã làm em gái anh suốt hai mươi năm qua.

Tăng Tử Kiều từ từ mở mắt ra, trước mặt cô là vệt trắng nhòa, mơ hồ rồi dần chuyển sng rõ nét hơn, mùi thuốc tẩy thường có trong bệnh viện sộc thẳng vào mũi, khiến cô lặng người đi. Đưa tay sờ lên phần trán đau nhức của mình mãi cho tới khi nhìn rõ được ống chuyền dịch trên tay, Tử Kiều mới nhận ra bản thân đang nằm trong bệnh viện. Phía dưới đuôi lông mày trái truyền đến cảm giác rất đau đớn, chạm tay lên đó, cô thấy đầu mình đang cuốn băng. Một bàn tay khác đang định cử động, có điều không thể nào vận sức nổi, cô có cảm giác như bị ai đó nắm chặt lấy.

Khi Tăng Tử Kiều quay đầu sang, bên giường có một người đàn ông đang úp mặt vào lòng bàn tay cô.

Tăng Tử Ngạo cảm nhận được bàn tay của Tăng Tử Kiều đang cử động liền ngẩng đầu lên, thấy cô đã tỉnh, anh kích động nắm chặt hơn rồi vui mừng lên tiếng: “Tiểu Kiều, cuối cùng em đã tỉnh rồi”

Khuôn mặt tuấn tú của anh vô cùng mệt mỏi, đôi mắt đỏ rực, dưới cằm lún phún đầy râu. Tăng Tử Kiều nhướng cao đôi mày, khóe miệng bất giác co giật: “Tiểu Kiều?”

“Hả?” Tăng Tử Ngạo Phát hiện ra phản ứng lạ thường của Tử Kiều, nụ cười tắt dần, hai đầu mày bỗng cau lại rồi nắm chặt bàn tay cô hơn trước.

“Anh gọi tôi là tiểu Kiều, vậy… anh chàng đẹp trai, đừng nói anh là Chu Du1 nhé?”
(1)     Trong “Tam Quốc chí”, Chu Du và Tiểu Kiều là đôi phu thê nổi tiếng.

Câu nói của Tăng Tử Kiều thật sự gây sốc, sắc mặt Tăng Tử Ngạo trắng nhợt. Ngây người khoảng chừng một phút, anh mới cố gắng trấn tĩnh: “Có lẽ hai ngàn năm trước thì anh mang tên này, thế nhưng bây giờ anh khẳng định không phải như vậy nữa.”

Nói xong, Tăng Tử Ngạo cảm nhận được các cơ thịt trên mặt mình bắt đầu cứng đờ, âm thầm nguyền rủa trong lòng, lần này sự việc đã quá đỗi nghiêm trọng. Anh liền đứng dậy, ấn nút chuông cấp cứu ở đầu giường.

Bác sỹ nhanh chóng đến kiểm tra tường tận cho Tăng Tử Kiều, rồi lại đặt ra rất nhiều câu hỏi, sau đo nuối tiếc tuyên bố với Tăng Tử Ngạo một câu: “Có thể lúc rơi xuống nước, não bộ bị đả kích mạnh nên cô ấy đã mất trí nhớ.”

Sauk hi bác sỹ rời khỏi, căn phòng chỉ còn lại Tăng Tử Ngạo và Tăng Tử Kiều. Anh đi lại như điên trong phòng, thật sự quá bội phục các chuyên gia này, từ não bộ tổn thương nhẹ giờ chuyển sang chịu đả kích mạnh là mất trí. Lời giải thích được đưa ra quá đỗi bình thản, cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy.

Đây là cách giải thích gì chứ? Thời buổi này tại sao lại dễ dàng mất trí nhớ như vậy được? Tại sao chuyện này lại xảy ra trong chính cuộc đời anh? Anh chỉ biết, trong cơ thể nếu tích lũy quá nhiều nguyên tố nhôm có thể gây tổn thương não bộ, từ đó ảnh hưởng tới trí nhớ, thế nhưng đó là triệu trứng bệnh lẫn của người già. Nhảy xuống song một lần mà đã mất trí nhớ, đầu con người được làm từ giấy sao?

Một lúc lâu sau, Tăng Tử Kiều bỗng bình thản lên tiếng: “Này, Chu Du tiên sinh, phiền anh đừng có đi đi lại lại như vậy nữa được không?”

Chu Du tiên sinh? Tăng Tử Ngạo thà rằng người bị mất trí nhớ vào lúc này là chính mình. Anh dừng bước, mặt mày đau khổ từ từ ngồi xuống bên giường bệnh, nhưng anh không lên tiến mà chỉ lặng lẽ nhìn vào khuôn mặt trắng nhợt của Tăng Tử Kiều. Anh không muốn bỏ lỡ bất cứ biểu cảm nào trên khuôn mặt cô lúc này.

Trong đôi mắt tuyệt đẹp, vô cùng thuần khiết kia không mang chút tạp niệm nào, nó thực sự khiến Tăng Tử Ngạo thấy mê mẩn. Một suy nghĩ không mấy chắc chắn nhưng lại mang chút mâu thuẫn chợt lóe lên trong đầu anh. Đột nhiên, anh đưa một tay kéo Tử Kiều đên trước mặt mình, tay còn lại nâng cằm cô, ép cô phải ngẩng mặt nhìn mình. Tăng Tử Kiều lặng người đi, vốn dĩ ban đầu chỉ định nằm nhìn anh và không nói tiếng nào, thế nhưng cô hoàn toàn không ngờ anh lại có hành động lạ thường này.

Khuôn mặt hai người cách nhau rất gần, cho dù là ai, chỉ cần động đậy đôi chút là hai cặp môi kia sẽ dính chặt lại ngay. Tử Kiều mở to hai mắt, cố gắng nhìn rõ biểu vảm trên khuôn mặt Tăng Tử Ngạo, thê nhưng hoang toàn vô ích. Những gì cô có thể cảm nhận rõ ràng, chỉ là hơi thở gấp gáp của người đối diện đang không ngừng phả trên mặt mình, tọa nên cảm giác ngứa ngáy khó chịu.

Khẽ chớp mắt, Tử Kiều run run lên tiếng: “Anh định … làm gì hả?”

Không khí trong phòng càng lúc càng ám muội.

“Có còn nhớ Tam Quốc chí không?”  Tăng Tử Ngạo nhoẻn miệng lên mang theo chút tự giễu: “Không biết em có nhớ hay không, mỗi sang thức giấc, chuyện mà anh thích làm cùng em nhất đó?”

Tăng Tử Ngạo từ từ tiến lên phía trước, chính vào lúc đôi môi đang chuẩn bị chạm vào môi Tử Kiều thì bị cô đưa tay ra chen giữa tạo khoảng cách rồi đẩy anh ra. Anh lặng người đi, chỉ trong khoảng khắc, bộp một tiếng, anh nhận trọn một cái bạt tai đau đớn.

Tăng Tử Kiều dùng bàn tay trái không bị cắm ống truyền dịch chống lên giường, lui lại phía sau, đôi môi trắng nhợt không ngừng run rẩy, nhìn Tử Ngạo bằng đôi mắt trong trẻo đầy phòng bị. Tăng Tử Ngạo đưa tay chạm vào khuôn mặt đang nhói đau rồi lại nhìn vào đôi mắt trong sáng kia vài giây, chết lặng người đi.

“Xin lỗi!”  Anh đứng dậy, nhanh chóng bước ra khỏi phòng bệnh.

Tăng Tử Kiều nhìn theo bóng dáng anh, nhanh chóng đưa tay trái lên trước ngực, nơi đó trái tim đang đập nhanh mãnh liệt.

Người đàn ông gọi cô là “Tiểu Kiều” này thật sự quá đỗi đẹp trai, đôi mắt sâu thẳm khiến người đối diện nhìn vào mà mê mẩn, cho dù dưới cằm đã mọc đầy râu nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến hình tượng một chút nào, ngược lại càng tang thêm vẻ quyến rũ lạ thường. Cô không phủ nhận, lúc nãy nếu không phải anh bất cẩn chạm vào đầu kim chuyền trên tay trái của mình, có lẽ cô đã bị mê hoặc mất rồi. Nhấc bàn tay trái lên, chỗ đó đã rỉ máu tươi, Tử Kiều mím chặt môi ấn chuông cấp cứu.

Không bao lâu sau, một cô y tá chạy tới, rút ống kim truyền đo xuống cho Tăng Tử Kiều. Thuốc dịch trong bình đã không cong nhiều, Tử Kiều xua tay ra hiệu cho cô hộ lĩ không cần phải truyền thêm nữa. Cô y tá liền thu lại bình truyền dịch, quay người định ra khỏi phòng bệnh. Đột nhiên, cô dừng chân, quay người lại, mỉm cười nói với Tử Kiều rằng: “Tăng tiểu thư, thực ra ông xã của cô là một người rất tuyệt vời. Kể từ tối qua đến nay, anh ấy không hề chợp mắt, cứ ở bên giường chăm sóc cô, không rời cô nửa bước. Sau này nếu có giận dỗi, cãi nhau với anh ấy, cãi thì cãi, tức thì tức chứ đừng ôm bình rượu, đến song Hộ Thành làm chuyện ngộc nghếch như vậy nữa. Lần sau, tôi với bác sỹ Mục chưa chắc đã gặp mà cứu được cô đâu.”

“Ông xã? Ôm chai rượu đến sông Hộ Thành làm chuyện ngốc nghếch?”

Tăng Tử Kiều như chết lặng, ánh mắt hướng đến tấm thẻ đeo trước ngực cô y tá này… Hạ Manh Mạn. Thì ra đây chính là cô y tá đã cứu mạng cô. Hạ Manh Manh khẽ vỗ tay lên đầu rồi mỉm cười nói: “Ồ, tôi quên khuấy mất, cô đã bị thương ở phâng đầu mà.”

Hạ Manh Manh liền kể lại chuyện hôm ấy từ việc vì sao gặp Tăng Tử Kiều , tình cờ thấy cô ngã xuống nước, rồi sau đó cứu cô lên không thiếu một chi tiết nào. Sau đó, Manh Manh lấy một tấm danh thiếp từ túi áo ra đưa cho Tăng Tử Kiều: “Đây là danh thiếp mà bác sỹ Mục nhờ tôi đưa cho cô. Anh ấy nói, hôm nay cô sẽ tỉnh lại, dặn cô một tháng sau khi xuất viện hãy đến phòng khám ở lầu trên tìm anh ấy nói chuyện. Nếu trong thời gian đó, có điều gì cần kíp, co cứ việc gọi điện cho anh ấy, anh ấy sẽ giảm giá 20% cho cô.”
Tăng Tử Kiều nhìn vào tấm danh thiếp với hoa văn in tinh tế trên tay, nhanh chóng đọc được ba chữ “Mục Thát Lâm”, bên cạnh còn có mấy chữ nhỏ hơn viết Chuyên gia khoa Tâm lí, khóe miệng cô khẽ co giật.

Hiện nay trên đầu vẫn còn cuốn băng trắng, điều này khiến Tử Kiều hiểu rõ, chắc chắn mình đã đụng đầu vào đâu đó, hơn nữa còn bị mất trí nhớ nữa. Vị bác sỹ Mục Thát Lâm này cho rằng cô có vấn đề về tâm lí sao?

Bỗng nhiên, trong đầu Tăng Tử Kiều vang lên giọng nói của một người đàn ông: “Tôi họ Mục, cô có thể gọi tôi là A Mục”

“A Mục?” Tử Kiều lẩm bẩm lên tiếng.

Hạ Manh Manh vô cùn kinh ngạc: “Hả? Cô vẫn còn nhớ cái tên A Mục sao? Thật đúng là thần kì.”

Tăng Tử Kiều ngước mắt lên, mỉm cười dịu dàng: “Tôi cũng không biết nữa, chỉ là trong đầu bất chợt vang lên giọng nói của một người đàn ông, nói rằng anh ta tên là A Mục thôi!”

“Ồ, ồ” Khuôn mặt của Hạ Manh Manh vẫn hiện lên vẻ kinh ngạc như trước, cô nhìn Tăng Tử Kiều nói: “Vậy cô hãy nghỉ ngơi đi nhé!”

“Cảm ơn cô nhiều!” Tăng Tử Kiều vẫn giữ nụ cười dịu dàng.

“Không có gì.” Hạ Manh Manh cảm thấy mỹ nữ đúng là mỹ nữ, cho dù say rượu hay là ốm bệnh, trông vẫn cứ xinh đẹp đến mê hồn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngannhi123 về bài viết trên: Jhoalan, conluanho, meo lucky, orchid1912
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot] và 349 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

11 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

16 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48



Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.