Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Đại Mạc Hoang Nhan - Thương Nguyệt

 
Có bài mới 26.05.2014, 01:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:44
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 167
Được thanks: 333 lần
Điểm: 6.73
Có bài mới [Cổ đại] Đại Mạc Hoang Nhan - Thương Nguyệt - Điểm: 6
Attachment:
ctd.jpg
ctd.jpg [ 167.8 KiB | Đã xem 32729 lần ]
Đại mạc hoang nhan
Tên sách: Đại Mạc Hoang Nhan

Tác giả: Thương Nguyệt

Số trang: 168

Khổ: 17 × 23,5 cm

Giá bìa: 39.000 đồng

Nguồn: vnthuquan.net

Công ty phát hành : Đông A

NXB Văn học

Trận chiến ở Đôn Hoàng, mười vạn gã trai tráng như thiết sắt người còn, người mất.
Anh một tiễn, tôi cũng một tiễn. Hai sát thủ xuất sắc nhất của Tu La Trường mỗi người nhận một tiễn của một cô gái, lại là một cô gái còn rất trẻ.
Sa Mạn Hoa là ai mà có cái thứ bản lãnh kỳ diệu đó.
Sa Mạn Hoa, tên đẹp như loài hoa, người còn đẹp hơn hoa.
Bằng hữu, hai chữ được luyện bằng máu, máu đã chảy, bằng hữu vẫn còn…



Đã sửa bởi phong nhi Toriki lúc 22.06.2014, 18:24, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn phong nhi Toriki về bài viết trên: trankim

Có bài mới 26.05.2014, 01:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:44
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 167
Được thanks: 333 lần
Điểm: 6.73
Có bài mới Re: Đại Mạc Hoang Nhan - Điểm: 10
Chương 1 Công tử Thư Dạ

Vùng tái ngoại ba vạn dặm gió cát.

Phóng tầm mắt mà nhìn, tận chân trời là một phiến vàng vô biên hùng hồn, gió xoáy biển cát, cuốn quyện vút thẳng lên trên. Giữa vòm trời sa mạc, mây nơi thềm trời phẳng lặng dạt trôi lờ lững, quăng chiếc bóng khổng lồ bập bềnh bao trùm sa mạc. Trời đất cứ như vậy, phảng phất cứ đối diện nhìn nhau giữa tĩnh lặng muôn trùng, lại như hai không gian song song vĩnh viễn không giao biên.

Tiếng chuông lạc đà leng keng vang lên giữa gió cát, lề mề lơ thơ, bóng đen khổng lồ của tầng mây tạo chút cơ hội hít thở cho đám lữ hành bương chải dưới mặt trời đổ lửa, bọn khách thương trên lưng lạc đà mặt bám đầy bụi cát, người nghiêng kẻ ngã dật dựa trên bướu lạc đà, bị hơi nóng đằng đằng trên đại mạc quay nướng đến mức tiêu tán hết sức sống. Hòm giỏ túi bao nặng nề thắt cột trên lưng lạc đà, thuận theo cước bộ chậm chạp trì hoãn của lạc đà, va vập chà sát da lưng.

Tiếng chuông lạc đà xa dần, cát vàng vầy gió, cổ đạo mênh mang dằng dặc, lộ tơ lụa nối dài thậm thượt.

Đội lạc đà chở trăm người lên đường từ Lan Châu, mướn đao thủ và người hướng đạo dẫn đường ra Ngọc Môn Quan một mạch tây hành, vượt qua một tòa cổ thành trên con đường tơ lụa, chuẩn bị vào Đôn Hoàng tu chỉnh lại lần cuối, tức thời lại đi dọc theo hành lang Hà Tây mà đi, lại xuyên qua một mảng đại mạc, đến những quốc gia vùng Tây Vực xa xăm như Đại Thực, Ba Tư, Sư Tử quốc ở tận đầu kia của đại mạc, những thứ hàng hóa trà lá tơ lụa trong mấy cái hòm rương bao bị này mới có thể bán ra với giá tiền gấp mười lần.

Đầu lĩnh là một hán tử mắt ưng ngồi xoạc đùi trên lưng lạc đà, một mực vọng nhìn về phía trước, lúc này bỗng đứng bật dậy, khạc một tiếng nhổ ra đầy cát vàng, lớn giọng :

- Đôn Hoàng, đã đến Đôn Hoàng, mọi người mau nhanh chân theo ta, trước đầu là Đôn Hoàng.

Đôn Hoàng! Tinh thần mọi người liền phấn chấn hẳn lên, thôi thúc bầy lạc đà, tiếng chuông lạc đà rộn rã rền tai.

Đôn giả, đại dã; hoàng giả, thịnh dã. Từ khi con đường tơ lụa khai thông, mỗi năm vô số đà đội và thương lữ đi qua con đường đó, Dương Quan và Ngọc Môn Quan trở thành hai “tai mắt” biên tái Trung Nguyên thông hướng Tây Vực, thì Đôn Hoàng cũng trở thành một cổ thành trọng yếu nhất trên cổ đạo giữa một trời đại mạc vàng sẫm, chặn giữ yết hầu của con đường tơ lụa, cũng khống chế mệnh mạch của Trung Nguyên và Tây Vực.

- “Trong Đôn Hoàng thành tựa hồ rất nhiệt náo à” – Một người trẻ tuổi bên cạnh cũng đã đăm đăm giương mắt giữa gió cát lẩm bẩm.

Người trẻ tuổi đó không ngờ cũng có thể nghe thấy thanh âm từ ngoài xa mười mấy dặm!

Người hướng đạo dẫn đầu tên là lão Đao, đã nhiều năm lai vãng trên con đường này. Hiện tại lão Đao giật bắn trong lòng, liền liếc nhìn người kế bên một cái. Nhãn thần tinh minh hung mãnh, chỉ một cái liếc đã quan sát toàn thân người trẻ tuổi đó từ đầu đến chân.

Khác với những tay đao thủ trong đội ngũ, người trẻ tuổi đó có khuôn mặt trắng tươi không bị bão cát mài dũa, nói năng văn nhã, tay nắm chặt cán kiếm giắt bên mình — có phải là một đao thủ lần đầu tiên xuất hiện?

Trẻ tuổi, sáng sủa trong trắng, xem có vẻ hoàn toàn không giống một người đại mạc quen sinh sống bằng nghề đao thủ trên con đường này.

Đao thủ của đà đội là thuê mướn từ Lan Châu xuất phát, dọc đường một mực không cởi thắt lưng, đao không rời tay, trải qua vụ loạn Tứ Vương, Đại Thanh ở Trung Nguyên ngày nay quốc lực đã suy vi, không đủ sức duy trì sự ổn định mậu dịch ở vùng Tây Vực. Thổ Phồn Hồi Hột lợi dụng thời cơ tác loạn quấy nhiễu biên thùy, đạo tặc thảo khấu hoành hành trên cổ đạo tơ lụa, nhiều thương đội bị cướp sạch trơn, cho nên phàm là thương lữ muốn đi con đường này không ngại bỏ một số tiền lớn thuê mướn đao thủ bảo tiêu dọc đường.

- “Tiểu tử, ngươi lần đầu tiên đến Đôn Hoàng hả? Ngươi không biết hôm nay là ngày gì sao?” – Liếc lên liếc xuống đánh giá đối phương, người dẫn đường cười lớn.

- “Chuyện gì vậy?” – Người trẻ tuổi hỏi có vẻ khẩn trương, ngập ngừng một chút, lại hạ giọng phân giải – “Ta… ta là người Đôn Hoàng, bất quá đã lâu rồi không về quê”.

Lão Đao không nói gì, gật gật đầu, nhìn kỹ lại lần nữa, lại khạc nhổ một đống cát mới chui vào miệng lúc nói chuyện nãy giờ :

- Hôm nay là lễ cầu tế tự lớn trong thành — Thành chủ nhất định lại đem giáo đồ của Ma giáo ra xử tử, không trách gì nhiệt náo như vậy. Cũng thật là kỳ quái, xem giết người mà cũng hăng hái như vậy.

Người trẻ tuổi ngạc nhiên, thoát miệng hỏi :

- Cái gì? Đôn Hoàng cũng đang diệt Ma giáo nữa sao?

Lão Đao không để ý gì gật đầu :

- Phải a, đế đô gần đây hạ lệnh thiên hạ phải trừ sạch Ma giáo, Đôn Hoàng tự nhiên cũng không ngoại lệ. Các nơi đều vội vàng bắt bớ đốt sách, ngươi lẽ nào suốt dọc đường chưa từng nghe nói tới?

Minh giáo nguyên là từ Ba Tư, nguyên danh là Ma Ni Giáo, sau khi truyền nhập Tây Vực được Hồi Hột Khả Hãn sùng kính, đã đứng vững ở đó. Sau đó lại theo con đường tơ lụa truyền nhập Trung Nguyên, khoát đạt thịnh hành trong dân gian, nội trong vài thập niên đã phát triển có tới ngàn vạn giáo đồ. Chẳng những vậy, cả trong võ lâm trung nguyên cũng xuất hiện thế lực của Minh giáo, tranh giành giang hồ với chính phái, bị võ lâm chính phái coi là “Ma giáo”.

Một năm trước, sự khuếch trương tấn tốc của Minh giáo ở Trung Nguyên đã quyến rũ sự chú ý của triều đình và chính phái, hai phái Thích-Đạo thay phiên sai cử trưởng lão nhập cung diện thánh, ngự tiền cố lòng thuật tả đủ thứ nguy hại mà Ma giáo mang đến. Hồi đầu năm, hoàng thượng chung quy đã nghe lời, trên giường bệnh hạ lệnh cho thiên hạ diệt trừ Minh giáo.

Ngoại trừ sự tiêu diệt hết mình của quan phủ ra, chính phái trong giang hồ cũng đã kết thành liên minh, triển khai quyết đấu tử thù với Minh giáo. Ba tháng trước, thất đại môn phái vây đánh Hắc Mộc Nhai, Trung Nguyên Minh giáo Giáo chủ Tiêu Vân Hạc liều chiến bỏ mình, một số giáo chúng phá vòng vây thoát ra ngoài, chạy đến Giang Chiết Phúc Châu ẩn náu, phân tán lang thang, nhất thời quần long vô thủ.

- “Dĩ nhiên là có nghe nói…” – Sắc mặt của người trẻ tuổi bỗng biến thành buồn rầu, tựa như có những nỗi niềm bất nhẫn, lẩm bẩm – “Trường An đã xử trảm đám giáo đồ Minh giáo, đến đâu cũng đều thấy thiêu đốt sách vở kinh thư, không tưởng được ở Đôn Hoàng cũng đang lùng bắt… Hồi Hột Khả Hãn không phải đã lập Minh giáo làm quốc giáo sao? Bằng vào thế lực của Hồi Hột hiện nay tại Tây Vực, ta nghĩ vùng biên thùy này phải đỡ hơn chứ”.

- “Ngươi từ đế đô đến?” – Lão Đao lần này kinh hãi, phát hiện mình đã nhìn lầm.

- “Ừm” – Tay người trẻ tuổi bất chợt nắm chặt cán kiếm, mắt vọng nhìn đông phương cát vàng nghìn trùng sau lưng – “Là từ Trường An đến”.

Chỉ nói có một câu ngắn gọn đó, lão hướng đạo tinh tế lại đã nắm bắt được nét u uất man mác giữa trán người trẻ tuổi, tựa hồ đế đô nơi đông phương xa vời vần vũ một tảng mây đen trong chốt lát che trùm ánh mắt của người trẻ tuổi. Lão đao hơi nhướng mày, trong mắt lấp loáng những tia sáng lạnh lẽo — răng của người trẻ tuổi kia!

Hành tẩu giữa bão cát ào ạt như vậy, mở miệng nói chuyện nghênh phong, hít thở nãy giờ không ngờ không để lọt vào tới một chút cát bụi!

Lão Đao lẳng lặng rên không thành tiếng, lúc xuất phát khỏi Lan Châu sao lại không tra xét kỹ càng một chút, trong đà đội không ngờ lại trà trộn lọt vào một người nguy hiểm không biết lai lịch như vầy… May là cũng đã sắp đến Đôn Hoàng, không sợ loạn lạc gì xảy ra nữa.

- “Hồi Hột Khả Hãn không phải đã lập Minh giáo làm quốc giáo sao? Thổ Phồn và Vu Điền nghe nói cũng tin tưởng người Minh giáo dữ lắm, Tây Vực xa quá xa hoàng đế, luôn luôn là nơi đủ các loại giáo phái tịnh tồn, tại sao Đôn Hoàng lại đuổi bắt Minh giáo như vậy?” – Đà đội càng lúc càng tiến gần Đôn Hoàng, nhìn thấy phong hỏa đài xây bằng đất vàng và tường thành cao lớn, người trẻ tuổi nhịn không được phải hỏi.

- “Ngươi là người đọc sách làm văn à? Coi bộ đại sự thiên hạ cũng biết không ít” – Nhìn người trẻ tuổi hiển nhiên cực ít khi ra khỏi nhà kia, trong mắt lão Đao ánh lên chút ý tứ châm chọc – “Nhưng ngươi có biết Đôn Hoàng tại sao lại dám đuổi tận giết tuyệt Ma giáo như vậy không?”

- “Sao vậy?” – Người trẻ tuổi ngạc nhiên hỏi lại.

Lão Đao dựa mình thư thư thái thái giữa bướu lạc đà, ánh mắt bén lạnh nheo nheo, nhìn cổ thành Đôn Hoàng dần dần lộ ra giữa gió cát mờ mịt, thấp giọng dốc một câu khỏi đôi môi khô nứt :

- Là vì công tử Thư Dạ.

- “An Tây tiết độ sứ, Đôn Hoàng thành chủ Cao Thư Dạ?” – Quả nhiên là người kiến thức quảng bác, người trẻ tuổi thoát miệng la khẽ, nhãn thần bất di bất dịch nãy giờ không khỏi có biến.

- “Ha ha, Tiết độ sứ gì? Đôn Hoàng thành chủ? Chỉ có khách thương lai vãng mới xưng hô y như vậy” – Lão Đao lắc đầu nhè nhẹ, ánh mắt lại đang nhìn khói bốc lên đằng sau bức tường thành hoàng thổ – “Bá tánh cả Đôn Hoàng, ba ngàn môn khách môn hạ của y, mười vạn quân thần võ đều có thói quen gọi y là công tử Thư Dạ”.

- “Công tử Thư Dạ…” – Người trẻ tuổi lẩm bẩm lặp lại, bỗng cúi đầu im lặng.

- “Phải a” – Lão Đao hé nụ cười giữa cát bụi trên khuôn mặt khô cằn, để lộ hàm răng vàng khè dính đầy cát – “Y là con trai duy nhất của nguyên phối phu nhân của lão Thành chủ, cũng là trưởng tử đích tôn của Đôn Hoàng Cao thị. Hồi ba tuổi, Thành chủ nguyên phối phu nhân đã mất sớm, lão Thành chủ cưới vợ kế là Dao Hoa phu nhân, nhưng vẫn cực kỳ yêu thương đứa bé đó, có nhiều kỳ nhân dị sĩ lai vãng đến Đôn Hoàng, lão Thành chủ liền tận tình bái phỏng, vì nhi tử mà thỉnh mời đủ thức đủ dạng cao nhân dạy dỗ thi thư khúc nghệ, văn võ kỵ xạ”.

Dừng một chút, lão Đao lại tiếp lời :

- Công tử Thư Dạ thông minh phi thường, học hành rất mau mắn, nghe nói lúc y ba tuổi đã có thể học thuộc lòng ba trăm bài thi từ, đến năm tuổi đã thông hiểu tiếng nói của sáu quốc gia, được mười tuổi đã có thể lo lắng sự vụ của Đôn Hoàng thành chủ tiếp kiến các lộ thương đội của các nước khi phụ thân ra ngoài. Thật là một thần đồng a!

Người trẻ tuổi trầm mặc, thuận theo lời kể của lão Đao mà ánh mắt sáng tối bất định.

- “Nhưng đến năm mười ba tuổi, công tử Thư Dạ đột nhiên thất tung trong một đêm” – Lão Đao thở dài – “Năm năm trời trôi qua, sống chết không ai biết… Ai cũng nghĩ công tử không thể quay trở về nữa. Lão Thành chủ cuối cùng phải nghe lời của Dao Hoa phu nhân, lập ấu tử mới mười tuổi làm tân thế tử. Lại khơi khơi lúc đó, công tử Thư Dạ đột nhiên trở về”.

Nói đến đó, lão Đao trầm mặc một hồi — mười năm trước, lão cũng đang ở trong thành, vẫn nhớ bộ dạng của công tử lúc đi vào Đôn Hoàng, từ trên mình khoái mã phi nước đại té lăn xuống đất, trên ngực có một vết thương dễ sợ. Y hôn mê, bị người ta trói trên lưng ngựa, sau đó quất ngựa chạy loạn vào thành. Lúc đó không có ai nhận ra thiếu niên ăn mặc lam lũ toàn thân đầy máu đó là thế tử. Lúc công tử thất tung, còn là một hài tử mười ba, lúc trở về lại đã là một thiếu niên nam tử thân hình cao to. Nhưng không biết là ai đã dùng kiếm khắc trên đầu ngựa bốn chữ đỏ máu: “Công tử Thư Dạ”! Người vây quanh nhìn xem thấy vậy, lập tức hò reo đưa tin. Lúc đó toàn thành chấn động, tất cả nhảy múa mừng rỡ.

Lão Đao nhớ đến năm đó toàn Đôn Hoàng tay bắt mặt mừng khi thế tử còn sống trở về, trong mắt cũng có chút cảm khái :

- Nhưng sau khi công tử trở về lại đã có chút biến đổi, trước đây y là một đứa bé hoạt bát thông minh, sau khi trở về lại biết thành hỷ nộ vô thường, có lúc âm trầm khủng khiếp. Lão Thành chủ nguyên vốn muốn trùng tân lập y làm Đôn Hoàng thế tử trở lại, nhưng Dao Hoa phu nhân cực lực phản đối. Cho nên sự tình đành phải tạm gát lại.

Nói đến đây, lão Đao nhìn Đôn Hoàng càng lúc càng gần, chợt trầm mặc :

- Chuyện sau đó, ai dà, không biết làm sao mà nói mới rõ đây. Dao Hoa phu nhân đột nhiên phát trọng bệnh mà chết, không ngờ chỉ đi sớm hơn lão Thành chủ có vài ngày. Công tử Thư dạ bằng vào thân phận trưởng tử mà kế thừa vị trí Thành chủ, sau đó lập tức đưa đệ đệ của mình tống khứ đến Trường An làm con tin. Con bà nó, quá tàn nhẫn mà!

— Đôn Hoàng chiếm vị trí trọng yếu trên con đường tơ lụa, đông khống chế Trung Nguyên, tây nối liền đủ thứ quốc gia, vì vậy là một trọng trấn cực kỳ trọng yếu đối với Đại Thanh vương triều, vì để biểu thị lòng trung đối với triều đình, phải đưa một người thân nhất lên đế đô làm con tin.

Người trẻ tuổi trầm mặc lắng nghe, tuy chỉ là nghe lời tự thuật của lão Đao, biểu tình cũng đã dần dần có biến hóa vi diệu.

- “Dao Hoa phu nhân chết rất cổ quái, nhưng ai ai cũng không dám nói gì, cả a hoàn hầu cận phu nhân là Lục cơ cũng bị giam cầm” – Lão Đao lắc lắc đầu, thở dài – “Thật không biết công tử tại sao bỗng biến thành ngoan độc như vậy — ta nghĩ y nhất định đã bị hành hạ đày đọa trong tay Ma giáo, cho nên hạ thủ không dung tình. Mấy năm nay phàm ai muốn đi qua Đôn Hoàng vào Trung Nguyên truyền giáo đều bị xử tử một cách bi thống trong ngày lễ tế tự. Hạ thủ tàn nhẫn như vậy mà không nhíu mày chút nào”.

- “Công tử Thư Dạ” – Phảng phất không còn nghe lời kể thao thao của lão Đao, người trẻ tuổi chỉ cúi đầu lặp lại một lần nữa.

- “Bất quá những giáo đồ của Ma giáo cũng thật không sợ chết — từng đám từng đám bị xử tử, vẫn từng đám từng đám kéo đến! Cải trang đóng kịch, trà trộn và đám khách thương, cố tìm cách vượt qua Đôn Hoàng đi về hướng đông, đến Trung Nguyên truyền bá tôn giáo của bọn chúng, vì vậy mà cả cái mạng cũng không nề hà cần thiết” – Lão Đao nhăn mũi nhíu mày – “Những ngày qua đế đô hạ chỉ trừ diệt Ma giáo, danh môn chính phái trong giang hồ bức bách sát nút — bên Trung Nguyên vô cùng khẩn trương, giáo đồ bên tổng đàn Ba Tư liền đến càng đông, xem ra công tử phải bận rộn rồi”.

- “Công tử Thư Dạ” – Người trẻ tuổi không thèm nghe tới nửa câu, chợt hét lớn một tiếng khiến lão Đao giật nảy mình lên.

- “Công tử Thư Dạ” – Người trẻ tuổi đối diện gió cát nộ hống, cổ tay lắc một cái, đao quang quét ra, một đao phạt ngang trong gió, đao khí lẫm liệt rít dồn khiến người ta không mở mắt lên nổi – “Công tử Thư Dạ”.

Gió cát gào thét, mấy khách thương xung quan vốn không nghe thấy lão dẫn đường và người trẻ tuổi nói gì, nhưng lúc này nhất tề đều bị tiếng hét giận dữ vừa bộc phát làm kinh động, quay đầu lại nhìn, người trẻ tuổi giữa khói cát vàng mù trời nghênh phong chém xuống một đao, quát gọi cái tên đó, phảng phất muốn đem cái tên đó chém thành muôn mảnh trong gió.

Không biết có phải là bị hoa mắt? Bọn lão Đao tròn mắt há hốc miệng nhìn ngơ ngẩn. Lúc đao của người trẻ tuổi chém vào gió cát, giữa không trung mơ hồ có một bóng trắng thoáng qua, cấp tốc biến mất trên đầu thành.

Giữa gió cát đại mạc tựa hồ có một đội ngũ khác cũng không xa mấy cùng vào Đôn Hoàng với bọn họ sao?

* * * * *

Phảng phất có cảm ứng gì đó, lúc cái danh tánh kia bị chém chặt giữa cát bụi ngoài thành, một ánh mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc chớp vội.

Mắt xanh thẫm như một cái giếng cổ sâu không thấy đáy, quăng một cục đá xuống cũng tĩnh lặng không chút hồi âm.

- “Có người đã đến sao? Là ai?… Là hắn? Hay là ả?” – Thanh âm thấp giọng cơ hồ không thể nghe thấy được, thoát ra từ đôi môi đằng sau tấm mặt na – “Mặc Hương, tiểu tử ngươi tính thật chuẩn mà. Quả nhiên vừa kịp lúc, bọn họ đều đã đến”.

Lúc đó là tháng mười năm thứ mười tám Đại Thanh Cảnh Đế, chính là mùa gió lạnh vùng cao nguyên bắc phương nam hạ. Giữa không trung bất chợt có cuồng phong cuộn xoáy gào rú, dẫn dắt trăm ngàn con rồng cát quẩn quyện múa lượn trên ốc đảo, thổi lùa lá hồ dương xào xạc tác hưởng.

Nhưng trong thành Đôn Hoàng lại là một hải dương hoan lạc, đường xá không một bóng người. Tất cả bá tánh đều hội tụ đến quảng trường giữa thành, đến xem nghi thức lễ cầu tế tự long trọng — dạng nghi thức trừ tà ma đuổi quỷ dịch đó là truyền thống kế tục trăm năm, nhưng từ khi công tử Thư Dạ trở thành Đôn Hoàng thành chủ, nội dung tế tự liền tăng gia thêm một bậc: đem máu của giáo đồ Ma giáo dâng hiến tế trời cao.

Trống cổ chiêng thanh vang vọng, lời ca điệu hát chấn động tầng mây, nghi thức tế lễ đã chính thức đi vào phần kết. Năm trăm người Đôn mang mặt nạ vây quanh đống lửa chất cao ngất, cùng hát vang hòa tiếng nhạc, hò reo tên Thần, sắp đội múa may, tượng trưng bốn phương hướng đuổi dẹp tà ma.

Đôi mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc nhấp nháy, đứng dậy khỏi giường, giang hai tay biểu thị ý muốn mặc áo.

“Công tử, Lục Cơ còn chưa đến”. Đằng sau có người cung cung kính kính bẩm báo.

Tuy bị câu lưu, nhưng Lục Cơ là nữ đồng cốt hữu danh nhất trong Đôn Hoàng thành, bốn thứ bốc phệ bói toán quy – triệu – dịch – thức khi thượng lễ đều không thể thiếu ả. Nhưng công tử Thư Dạ chỉ phẩy phẩy tay, trầm giọng :

- Không cần tới ả, kiếm người khác thế. Hôm nay phải kết thúc sớm một chút mới được.

“Dạ”. Một tấm áo bào mặc ngoài trắng như tuyết được tròng lên mình một cách cung cung kính kính, nhẹ như không. Đó là da gấu ở đỉnh núi tuyết cao nhất của Quý Sương quốc, là bảo vật do một thương đội đến từ phương tây tiến cống Thành chủ. Mang mặt nạ bạch ngọc và hắc báo tử kim quan, Đôn Hoàng thành chủ khoác trên mình tấm ngoại bào đó bước ra, bá tánh bốn bề reo hò hoan hô, vô số cánh tay nhất tề giơ cao :

- Công tử Thư Dạ! Công tử Thư Dạ! Công tử Thư Dạ!

Xung quanh quảng trường đều là tửu lâu khách sạn, đa số các vị trên lầu là khách thương giàu có từ các xứ đến, ôm ca cơ hồ nữ thủ lạc. Lúc này nhìn thấy người trên giường đứng dậy, vội bỏ ly rượu xuống đứng vụt dậy, chen chúc bên song cửa, cúi mình hành lễ một cách tôn kính với Đôn Hoàng thành chủ.

Thành chủ khoác áo bào da gấu tuyết, mang mặt nạ bạch ngọc ưỡn ngực thẳng người, giang rộng hai tay vẫy chào bá tánh và khách thương bốn bề.

“Công tử Thư Dạ! Công tử Thư Dạ! Công tử Thư Dạ!”. Tiếng hoan hô vang vọng cả Đôn Hoàng thành, bám theo gió cát cuộn lên chín tầng mây.

Trong Đôn Hoàng thành, không có ai không úy sợ Thành chủ sắt đá đó. Nhưng công tử Thư Dạ tính tình phóng đãng khoáng đạt, không câu nệ hình thức, mỗi lần đến cuối nghi thức đại lễ đều tự mình gánh vai nam đồng cốt, dẫn dắt năm trăm người Đôn danh tiếng cũng đeo mặt nạ, khoác áo da gấu, đuổi xua tà thần ác quỷ ra cửa đông thành, sau đó sát sinh dùng máu tế trời.

- “Lục Cơ sao còn chưa đến? Một nữ nhân bị câu lưu còn dám không nghe lệnh sao?” – Lúc Thành chủ đang hòa nhập vào biển người, trong đám môn khách vẫn còn người thầm thì lo âu – “Công tử cũng không nói gì, chỉ sợ có chuyện xấu”.

Trong lúc huyên thuyên, không có ai chú ý có một người lục y vội vàng đi xuyên qua một con hẻm tối, lẳng lặng hòa vào đám đông lúc nhúc, tựa như thừa cơ hội tránh né tai mắt của chúng nhân, nhanh chân đi về phía ngoài thành.

Lục Cơ nắm vạt áo chui vào đám đông, như một giọt nước hòa tan vào biển cả.

Hiếm gặp được lần lễ tế tự như vầy, ả nếu muốn thừa cơ trốn thoát ra ngoài tất phải tận dụng nắm bắt thời gian, bởi vì… cả nhị công tử cũng sắp trở về.

Nhìn vội xung quanh, giữa vô số dân Đôn áo xanh, công tử Thư Dạ bạch y bay lượn phất phới, như một cánh hạc cô lẻ nổi trội.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.05.2014, 02:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 16:44
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 167
Được thanks: 333 lần
Điểm: 6.73
Có bài mới Re: Đại Mạc Hoang Nhan - Điểm: 10
Chương 2: Sa Mạn Hoa

Lên đến đầu đông thành, năm trăm người Đôn hữu danh chia nhau tản khai, sắp thành hai đội, thái bộc thự lệnh chủ trì nghi thức dâng lên một thanh loan đao trắng ngời.

Đao vừa vào tay, ánh mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc lấp loáng nụ cười mỉm thỏa mãn. Công tử Thư Dạ nhìn Hoắc Thanh Lôi đã sung nhậm chức thái bộc thự lệnh, gật đầu nhè nhẹ — không hổ là đại tướng của Đôn Hoàng.

Thanh đao được chọn là danh đao mang đến từ Đại Mã Sĩ Cách (Damascus). Đao như thu thủy, dọc theo thân đao màu xám lạnh ràng rịt hoa văn nhỏ xíu đặc thù. Trung Nguyên kêu là “tấn thiết”. Bởi vì cho đến nay chưa biết được phương pháp rèn dũa, cho nên người người đều coi nó là vật chí bảo. Vừa cầm lên liền biết là một thanh đao tốt vừa tay.

Giáo đồ bộ hạ của Minh giáo đã bị áp giải lên thành đầu, nhất tề quỳ một hàng trước mặt. Không khí tế điển đã lên đến mức cao trào nhất, tất cả mọi người đều đang hoan hô, muốn giết chết đám giáo đồ Ma giáo kia. Những giáo đồ y phục lam lũ nhìn công tử Thư Dạ đang chú thị rút đao, nhãn thần lãnh khốc, ai ai cũng biết đại kiếp trong nháy mắt sẽ đổ ụp xuống, nhưng vẫn không khóc la nài nỉ, theo một niên trưởng xếp bằng ngồi xuống, giơ tay trước ngực, kết thủ ấn hình ngọn lửa, hướng về phía tây phương chậm rãi tụng nhỏ.

“Sinh diệc hà hoan?” (Tạm dịch: “Sống có gì vui?”). Giáo đồ Minh giáo dẫn đầu râu tóc trắng xóa, vừa mới mở miệng nói được một câu, đao quang đã lóe lên ngang qua, đầu lâu rơi liền, miệng còn chưa khép.

Đao ngời như nước, không nhuốm chút huyết tích. Người cầm đao liếc một cái buốt lạnh ngạo nghễ, nhìn đám giáo đồ Ma giáo gần chết mà chưa ngộ, ánh mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc chợt tràn ngập nét khinh tởm: “Những người này lẽ nào thật sự nghĩ vì Minh Tôn mà chết là có thể đi đến xứ trời vui hưởng? … “Từ Phụ” kia không ngờ đã săn bẫy được một số đông những người theo chân vô tri mù lòa như vậy”.

“Tử diệc hà khổ?” (Tạm dịch: “Chết có gì khổ?”). Giáo đồ cao tuổi nhất chết đi, câu thứ nhì liền niệm ra từ miệng một tín đồ kề bên, miệng của giáo đồ đó hơi giật giật, thanh âm cũng có chút run run, mắt nhắm chặt không dám nhìn đao chém xuống, lại cho tới giờ phút cuối vẫn không chịu mở miệng cầu xin — vẫn không chút do dự. Đao quang lướt qua, một vùng máu tưới phún trào.

Hoắc Thanh Lôi ra lệnh cho hai danh sĩ binh cầm đầu lâu đẫm máu dùng hết sức ném ra ngoài thành, tượng trưng tà ma đã bị nghi thức tế lễ Đại Na khu trừ ra ngoài.

Huyết quang rắc rải hướng về đông phương, hoạch vẽ hai hình cung, dân chúng dưới thành hò reo hoan hô, tiếng vang chấn động ngoài thành. Đà đội gần sắp nhập quan dưới thành tránh né không kịp, trên mặt mấy người đi đầu bị máu nhuốm lắc rắc, trên mặt của đám khách thương cũng đều có thần sắc kiêng dè run sợ.

“Liên ngã thế nhân, ưu hoạn thực đa!” (Tạm dịch: “Tội nghiệp cho thế nhân, ốm đau buồn khổ quá nhiều!”). Đầu lĩnh đã chết hết, cả đám giáo đồ Minh giáo mở miệng cùng một lượt, lớn tiếng tụng hai câu cuối cùng, nhất tề nhắm mắt, chờ lưỡi đao chém xuống: “Liên ngã thế nhân, ưu hoạn thực đa!”

- “Tà ma yêu nghiệt, không ngờ vẫn chấp mê bất ngộ?” – Đôi mắt màu xanh thẫm đột nhiên ngưng lạnh, một câu quở trách thoát ra từ cái miệng đằng sau mặt nạ, một đao chém xuống liền.

Giữa lúc đó, chợt có một tia sét từ bên trên thành bốc lên, chiếu ngời cả tường thành đắp hoàng thổ!

Cảm thấy sát khí cực kỳ hung xiết bắn đến, công tử Thư Dạ xoay cổ tay một vòng, loan đao đứng thẳng cất mình, “đinh” một tiếng kim thiết giao kích, y chỉ cảm thấy cổ tay chấn động nhè nhẹ. Một mũi tên màu vàng ghim trên tường thành, bên trên điêu khắc hình dáng ngọn lửa cực kỳ tinh mỹ. Thân người lắc lư nhè nhẹ, đôi mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc quét ngang, bỗng sáng chói như băng tuyết!

“Ai?” Tất cả mọi người trên thành giật mình động dung, quay đầu nhìn dáo dát.

Trong một góc lầu phía tây, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một tà áo vàng, nhìn không thấy rõ diện mục, nghe mở miệng lại là thanh âm một phụ nhân già nua, truyền vọng rõ ràng giữa gió cát mãnh liệt, vang dậy khắp toàn thành :

- Đại Quang Minh cung, Tinh Thánh Nữ, muốn hỏi Đôn Hoàng thành chủ Công tử Thư Dạ, Minh Tôn độ thế, giáo dân có tội gì? Vô cớ mà chém giết, tội nghiệt sâu nặng, đồ đao không buông, cuối cùng tất thành ma!

“Ma giáo yêu nghiệt!” Trên thành dưới thành ầm ầm tiếng la mắng ngay lập tức, bá tánh và khách thương nhìn bóng người trên góc lầu, sắc mặt sợ hãi.

- “Là trưởng lão Diệu Thủy trong Minh giáo Ngũ Minh Tử” – Hoắc Thanh Lôi đang đứng sau người y bỗng rù rì đề tỉnh, nhãn thần ngưng trọng – “Lão bà đó ba tháng trước đã bị công tử đánh bại, thụ thương bỏ chạy, hôm nay không ngờ còn có gan quay lại?

Công tử! Có thể mụ ta đã về Tổng đàn Ba Tư cầu viện, lần nào cao thủ Ma giáo đến đây e rằng không đơn giản, nên cẩn thận”.

Tựa hồ không nghe thuộc hạ sau lưng đề tỉnh, phút giây nhìn thấy mũi tên màu vàng bắn ra, ánh mắt của công tử Thư Dạ bỗng khuếch tán, hoảng hốt bất định. Y theo tiềm thức giơ tay đè lên ngực, phảng phất ở đó có một ngọn lửa phừng phừng cháy bỏng.

— Chung quy đã đến? Sát na nhìn thấy mũi tên phá không bay đến, đôi mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc lại có vẻ cười cợt, ánh sáng trong nháy mắt cực kỳ phức tạp, phảng phất chuyện xảy ra nằm trong ý liệu, lại phảng phất vừa tuyệt vọng vừa hoan hỉ, y thoát miệng la thầm: “Sa Mạn Hoa!”

Tuy một bên cổ tay của y bị chấn động nhẹ, cũng không đợi câu nói kia nói xong, lại liền tung một đao chém xuống đám giáo đồ Minh giáo.

“Tách!”, quả nhiên lại có một đạo bạch quang bắn tới, đập vào mũi đao ngay bên trên đầu của một giáo đồ, lực đạo kỳ diệu chấn khai đao của y, mũi tên lệch hướng một chút, chuyển mình bắn vào xích sắt trên tay giáo đồ đó. Trong mắt giáo đồ đó được trả tự do lộ xuất ánh mừng vui, nhảy dựng lên, hướng về tây phương cúi đầu bái lạy :

- Cung nghênh Thánh Nữ! Cung nghênh Thánh Nữ tây lai!

Sát na câu nói của gã vừa thoát ra khỏi miệng, mười tia sét vụt chớp trên đầu Đôn Hoàng thành, giăng thành một tấm lưới dày đặc!

Công tử Thư Dạ liên tục xuất đao, chém mười giáo đồ quỳ kề đó, không một tia gián đoạn ngưng nghỉ. Trong góc lầu bên tay, mười đạo thiểm điện cùng phá không bay đến như một cơn gió lốc. Đao tiễn đối kích, bắn ra những tia sáng chói ngời. Sau mười đạo điện quang, xích sắt trên mình tên giáo đồ cuối cùng cũng đã được đả khai, bất chấp tất cả nhắm về hướng góc lầu tây phóng chạy.

Sau một vòng giao thủ, công tử Thư Dạ lại không vội truy kích những giáo đồ Minh giáo đang đào tẩu, chỉ đứng trên đầu thành vọng nhìn phương hướng góc lầu, lại xoay tay động thủ — lắc lư nhè nhẹ, thanh loan đao Đại Mã Sĩ Cách danh xưng thiên hạ đột nhiên gãy vụn.

Mũi tên thứ mười ba lực lượng kinh nhân làm sao, đủ để đánh gãy một lợi khí sắt thép! Tiễn thuật của người kia quả thật kinh hồn.

Khi trận chiến vừa bắt đầu, bá tánh chen lấn lên trên thành đi theo xem nghi thức la thét bỏ chạy tứ tán, chia nhau tìm đường trốn, thang tường thành lại chật hẹp, không chứa được nhiều người như vậy, người người nối đuôi lăn té lộn nhào, chỉ có năm trăm danh Đôn tử vẫn bất động đứng đó, đều là người do Hoắc Thanh Lôi dẫn đầu, không một chút kinh loạn, đợi chờ mệnh lệnh.

“Tháo mặt nạ! Nghênh chiến!” Hoắc Thanh Lôi hét lớn, năm trăm Đôn tử chợt giơ tay tháo mặt nạ mang trong nghi thức xuống, ngoại trừ áo pháp y rộng thùng thình bao bên ngoài ra — nguyên lai năm trăm Đôn tử ca vũ trong nghi thức đều là chiến sĩ tinh anh của Đôn Hoàng thần võ quân sung nhiệm. Tất cả mặt nạ đều đã quăng xuống đất, tiếng vỡ nát liền nối, duy chỉ còn một mình công tử Thư Dạ trên mặt vẫn còn mang cái mặt nạ bạch ngọc của nam đồng cốt.

Một giây phút tĩnh lặng. Công tử Thư Dạ đột nhiên quăng thanh đao gãy trong tay, ngửa mặt cười lớn :

- Tiếp tục đi! Còn tên sao? Ta biết ngươi đó giờ chỉ mang theo mười ba mũi tên …

Thanh âm còn chưa ngưng, bạch y lấp loáng, công tử Thư Dạ như cơn gió lốc xông về phía trước, ngón tay đâm tới, đã đâm lủng yết hầu của một tên giáo đồ đang chạy, máu tươi bắn ra như những mũi tên, y cười lớn :

- Đâu rồi, cho ta xem tên thứ mười bốn của ngươi xem! Sa Mạn Hoa!

Một luồng sát khí đáp lời bắn ra liền, tốc độ không ngờ nhanh đến mức bằng vào mục lực của y cũng vô phương đo xét!

Công tử Thư Dạ rung động mãnh liệt, không kịp nhìn thế lực đang ùa đến, toàn thân phóng lên, chơi vơi trên không thò tay ra, song chỉ bóp lại nắm bắt. Dưới song chỉ kinh hồn của y, kim thiết gãy rắc. Giữa không trung quát một tiếng xé trời, kình phong đáp lời hồi nãy đã bị triệt hạ, nhưng trong tay y lại hoàn toàn trống không, chỉ có một tia máu tươi rỉ ra từ chỗ cắt trên ngón tay.

“Vô Sắc Chi Tiễn” Ánh mắt đằng sau mặt nạ bạch ngọc chung quy đã có biến, thoát miệng hô hoán.

Lão phụ Diệu Thủy áo vàng một mực đứng quan chiến, lúc này mới mở miệng, thanh âm đã bắt đầu có sát khí :

- Tinh Thánh Nữ một lần nữa muốn khuyên Đôn Hoàng thành chủ thả hết giáo dân của ta, cho giáo ta đông khứ, không tương phạm lẫn nhau.

“Giết ta là có thể đông khứ qua Đôn Hoàng”. Công tử Thư Dạ lạnh lùng chùi những giọt máu phún ra trên tay, nhìn sang góc lầu, nhãn thần dần dần biến thành băng giá, huy thủ hạ lệnh: “Trừ phi giẫm lên thi thể của ta mà đi, dẹp Đôn Hoàng thành bình địa, bọn ngươi không có cách nào có thể đi đầu độc Trung Nguyên! Nếu không, ta hễ thấy một yêu nghiệt Ma giáo là thiêu sống từng tên một!”

Thuận theo cái chỉ tay của Thành chủ, Hoắc Thanh Lôi lên tiếng hạ lệnh, năm trăm chiến sĩ đao kiếm rút ra khỏi võ, bao vây ngay lập tức mười tên giáo đồ Minh giáo vừa trốn chạy. Thành đầu quá hẹp, không có đường chạy, chỉ trong nháy mắt mấy giáo đồ Minh giáo vừa thoát chết đã lại bị bao vây, có một vài người biết chút võ công, tay không đoạt đao kiếm, đánh giết với quân sĩ.

Hoắc Thanh Lôi nhìn công tử Thư Dạ, công tử nhấc một cánh tay, nhè nhẹ cong một ngón tay lại.

“Phóng tên!” Hoắc Thanh Lôi được lệnh, hét lớn truyền một tiếng, chỉ góc lầu đằng tây. Ý tứ của Thành chủ là muốn bắn chết Diệu Thủy đang bộc phát xông qua và cả con người thần bí trong góc lầu sau lưng mụ ta. Thành đầu chật hẹp, đất xoay trở không nhiều, hơn nữa thân người lão phụ áo vàng đang ở giữa trời, càng vô phương tránh né. Công tử một khi động sát cơ, quả thật tàn nhẫn đến mức cùng cực.

Năm trăm cung nỏ giang căng, mũi tên đen tuyền xé gió bay khỏi dây, bắn về phía đám giáo đồ đang tìm đường chạy.

“Tách” một tiếng, giữa sát na đó, trong góc lầu đột nhiên truyền ra tiếng rít gió, tựa hồ có lợi khí gì đó đang phá không bay sang!

Tất cả đám quân sĩ kinh hãi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Tuy không thấy gì hết, trên không trung lại xuất hiện cảnh tượng kỳ dị: như bị đao kiếm vô hình gạt văng, cát vàng trên không tản mác tứ tán nhượng đường, đồng loạt tránh ra một thông lộ. Phảng phất có một lực lượng vô hình động nhiên nghênh đón, bao nhiêu phi tiễn mù trời bắn về phía lầu không ngờ trong chớp mắt đã giảm hẳn tốc độ, bất chợt bay chậm lại!

“Tách!” Trong góc lầu lại truyền ra một tiếng rít gió, phi tiễn đầy trời lại chậm đi chút ít, sau ba lần sút giảm tốc độ, cuối cùng những mũi tên đó bỗng hoàn toàn mất hết mục tiêu chuẩn xác, thi nhau rơi rớt.

“Liêu Châu Thần Nỏ?!” Nhãn thần của công tử Thư Dạ đại biến, phất tay lia lịa, hét lớn ra lệnh :

- Mau mau thoái hồi xuống dưới thành!

Công tử Thư Dạ xoay cổ tay một cái, liền rút ra một thanh trường kiếm trong suốt tinh oanh — Đó là bội kiếm y bình nhật rất ít khi động dụng: Thừa Ảnh. Nhìn thấy thanh kiếm đó đã ra khỏi vỏ, chung quy đã biết nguy cấp dường nào, Hoắc Thanh Lôi hét lớn, thôi thúc thủ hạ :

- Mau xuống dưới thành! Mau xuống dưới thành!

Nhưng đã không còn kịp nữa.

Trong góc lầu, một đạo bạch quang như một tấm gương đồng từ trên đầu thành bay ra, tiếng rít như một trận mưa rào. Đợi đến khi bạch quang kề cận, chúng nhân mới phát hiện không ngờ đó là một con sư tử trắng như tuyết! Trên mình sư tử có một nữ tử mỹ lệ đang ngồi, đầu đội hoa quan phục sức lá vàng, thân vận trường bào trắng, cổ áo và ngực áo đằng trước thêu đầy những đóa hoa đỏ — đó là mạn châu sa hoa nở rộ.

Quả nhiên không ngoài sở liệu của công tử Thư Dạ, ống tên trên lưng nàng đã trống không, bạch y nữ tử tay cầm ngân cung, trên cung lại không có tên, chỉ móc tay không kéo dây cung, không ngừng làm tư thế như đang bắn tên — chỉ là tư thế mà thôi.

Nhưng kỳ dị là mỗi một lần nàng buông tay, đều phảng phất có tên bén vô hình từ trên ngân cung bắn ra, cát vàng trên không bị mũi nhọn tạt rẽ nhường đường!

Vẫn còn mấy trăm mũi tên đám quân sĩ bắn về phía góc lầu đang bay bổng trên không trung, nhưng nữ tử cưỡi sư tử đó lại thẳng đường bay nhảy, buông tay kéo cung, chỉ trong phút chốc đã hoàn thành trăm ngàn tư thế kéo cung phóng tiễn, vô hình “tiễn” lập tức đầy tràn cả đất trời, tựa hồ song tiễn đối kích, mấy trăm mũi tên đồng xanh đuôi lông chim trong nháy mắt đã gãy đoạn như những cọng rơm khô giòn, rơi vãi trên đất.

Sau khi vô hình tiễn bắn gãy hết trường tiễn, tốc độ tiến vẫn chưa tiêu tán, tiếp tục bắn về phía đám binh sĩ đang vội vã triệt thoái. Người người lớp lớp ngã gục, thét gào.

Người bị những mũi vô hình tiễn đó bắn trúng, thương thế hoàn toàn bất đồng: có những người lồng ngực bị tét một lỗ hổng, bay mùi cháy khét; có những người lại sắc mặt trắng nhợt, đồng tử như kết một lớp băng. Cát vàng trên không ngưng tụ thành một cuộn, giảo động như rồng vàng.

Nơi vô hình khí tạt ngang qua, những binh sĩ bình thường căn bản nhìn không thấy, cũng tránh không kịp, chia nhau la hét thảm thiết.

Nhưng trong một phút chốc, một màn sáng màu lam đã lồng kín thành đầu.

Công tử Thư Dạ nhanh tay bạt kiếm, nhất kích nghênh phong chém giữa hư không.

Bạch y như điện quang xuyên giữa cát bụi tung bay, lợi kiếm trong tay hoành phong phóng xéo, chém xuống hời hợt hư không, kiếm bất quá chỉ dài ba thước, nhưng trên kiếm phát ra một kiếm khí cường liệt, chỉ một sát na đã triệt hạ vô hình tiễn đang tung hoành giữa không gian! Mũi kiếm và kình khí chạm nhau, hỏa quang bắn bốn phía, cát vàng giữa không trung bị chấn động mãnh liệt, bắn lên trên mặt nạ bạch ngọc của công tử Thư Dạ.

- “Liệt Hỏa Minh Kim Tiễn! Di Hình Tất Sát Tiễn! — Giỏi, giỏi! Trên cung tuy không có tên, một tên trong tâm có thể hóa vạn tên” – Công tử Thư Dạ chợt cười lớn, thần sắc phức tạp – “Sa Mạn Hoa, ngươi chung quy đã luyện thành Vô Sắc Chi Tiễn? Không trách gì Giáo vương dám phái ngươi đến Đôn Hoàng!”

Luồng bạch quang đột nhiên ngưng định, bạch sư rùn chân trên đầu thành, gầm gừ khe khẽ. Nữ tử ngồi trên bạch sư ngón tay còn kéo dây ngân cung, lại đã ngưng bắn, đôi mắt màu lam sâu hun hút nhìn y chăm chăm, tựa hồ muốn nhìn ra chân dung đằng sau mặt nạ bạch ngọc. Một hồi lâu sau, chung quy do dự mở miệng hỏi :

- Ngươi là ai? Ngươi tựa hồ đã sớm liệu được ta sẽ đến? Sao ngươi biết giáo danh của ta là Sa Mạn Hoa? … Ngươi làm sao biết được Vô Sắc Chi Tiễn?

- “Ta là Đôn Hoàng thành chủ” – Trong ánh mắt lấp loáng nụ cười lạnh thâm trầm, y thu kiếm, đinh đinh nhìn nữ tử – “Không cần nghĩ cũng biết Giáo vương sẽ phái ngươi đến. Ma giáo tại Trung Nguyên đã bị triều đình dân chúng vây chặn, cả bằng hữu năm xưa Nam Cương Bái Nguyệt giáo cũng tụ thủ bàng quan, tình thế nguy cấp. Bọn ngươi lại vô phương vượt qua Đôn Hoàng vào Trung Nguyên chi viện, cả Ngũ Minh Tử cũng bị đánh chạy về, Tổng đàn không thể không điều phái Tam Thánh Nữ ra mặt. Giáo vương lão còn có cách nào khác chứ? Không thể tự mình cầm Thánh Hỏa lệnh đến giết ta — lão đã già quá rồi, căn bản vô phương bôn ba thiên lý, vượt sa mạc đến Đôn Hoàng khiêu chiến với ta”.

Ngưng một chút, công tử Thư Dạ lại tiếp tục cười lạnh :

- Trong “Nhật Nguyệt Tinh” Tam Thánh Nữ, Nhật Thánh Nữ Tô Tát San là công chúa Ba Tư, lúc nhập giáo đã phát thệ vĩnh viễn thủ hộ Minh giáo Tổng đàn; Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã đang ở Hồi Hột đảm nhiệm làm Giáo Mẫu quốc giáo; vậy cho thấy lần này đến đây cũng chỉ có thể là Tinh Thánh Nữ trẻ tuổi nhất, Sa Mạn Hoa. Hà huống trong Tam Thánh Nữ, cũng chỉ có ngươi tạo nghệ trên võ học tối cao nhất.

Nữ tử trên bạch sư hiển nhiên đã ngây người, không thể tưởng tượng được người này đối với giáo nội lại nắm rõ như lòng bàn tay vậy :

- Sao ngươi lại biết được?

- “Sự tình ta biết còn hơn xa trong tưởng tượng của ngươi” – Công tử Thư Dạ mỉm cười, lạnh lùng hồi đáp – “Ta biết mọi chuyệt xảy ra giữa Sơ Tế, Trung Tế và Hậu Tế. Quá khứ, hiện tại, và vị lai đều biết”.

- “Nói nhảm, chỉ có Minh Tôn mới có lực lượng như vậy” – Sa Mạn Hoa phản bác, bỗng giật khẽ mình – “Sơ Tế, Trung Tế và Hậu Tế? Ngươi … ngươi cũng biết Nhị tôn Tam tế, cũng hiểu giáo nghĩa Minh giáo bọn ta? Ngươi thật ra là ai?”

- “Ta là công tử Thư Dạ” – Bạch y công tử trên thành đầu lại hồi đáp như hồi nãy – “Đôn Hoàng thành chủ công tử Thư Dạ”.

- “Công tử Thư Dạ … công tử Thư Dạ … Ta trước dây chưa từng nghe qua cái tên đó” – Nữ tử trên bạch sư trầm ngâm, chợt cảm thấy hai bên trán giật giật, đầu óc hình như đã bắt đầu nhức nhối, chung quy lắc lắc đầu :

- Từ Phụ phái ta đông khứ Trung Nguyên, tiếp thế chức Giáo chủ của Tiêu Vân Hạc vừa mới mất. Ông ta nói cho ta biết: Đôn Hoàng thành chủ là ác nhân khinh nhờn dày xéo Minh Tôn, ta cần dùng Vô Sắc Chi Tiễn đánh phá Đôn Hoàng, đông khứ trung Nguyên, cứu vớt những giáo dân đang bị hoàng đế và chính giáo vây đánh. Ngươi vì sao lại phải đối đầu với Minh giáo ta?

- “Nếu quả ta không đối địch với Ma giáo các ngươi, lẽ nào phóng tha các ngươi đông khứ quấy nhiễu Trung Nguyên? Để các ngươi đưa những hài tử thơ dại biến thành sát thủ trong Tu La Trường, đem bá tánh vô tri biến thành tử dân?” – Công tử Thư Dạ ngửa mặt cười lớn, trong mắt chợt có vẻ cực kỳ giận dữ, giơ kiếm chỉ những thi thể chết cháy trên những giá hỏa hình trong thành – “Ma giáo còn muốn hại bao nhiêu người? Ta hận không thể đem tất cả giáo đồ Ma giáo quăng vào những đống lửa kia! Kể cả “Từ Phụ” của ngươi!”.

“Ác đồ!” Sa Mạn Hoa nhướng mày, Vô Hình Chi Tiễn trong tay bắn ra liền.

Tiễn khí xé gió bay thẳng về phía mặt nạ bạch ngọc trên mặt công tử Thư Dạ, nhưng y động cũng không động. Đôi mắt xanh thẫm của y không nháy mắt trực thị nhìn Sa Mạn Hoa giương ngân cung, phảng phất muốn nắm bắt mỗi một thần sắc trên mặt nữ tử vào giờ phút đó.

Nhưng sát na mặt nạ vỡ tan, Tinh Thánh Nữ lại không có chút biểu tình nào, chỉ có thần sắc chuyên chú lúc ngưng thần vận khí. Bạch sư tiếp tục gầm rống nhảy nhún trên thành đầu, nữ tử trên mình sư tử kéo cung phóng tiễn, vô số đạo kình khí hung mãnh gào rít bay đến, bao vây mình y. Nhưng giữa phút giây đó y phảng phất đã thất thần, không ngờ đang đứng giữa trọng tâm phong bạo mà cả kiếm cũng quên không rút ra.

- “Công tử!” – Trong bao nhiêu người dưới thành chỉ có Hoắc Thanh Lôi nhìn thấy sự lợi hại của Vô Hình Tiễn, thoát miệng la hoảng – “Bạt kiếm!”

Tiễn thế vây sát người, nhưng tiễn phong tựa hồ hút không khí khốc nhiệt quanh người ngưng đọng thành băng, ngàn vạn đạo lợi khí trực tiến vây bọc thân người. bóng dáng của nữ tử bay nhảy trên đầu thành bắn tên vẫn còn ở xa xa, công tử Thư Dạ lại đột nhiên cảm thấy như có một mũi tên băng lãnh xuyên qua tâm phế y. Đã đến lúc không thể bất động nữa, không ngờ mặt y vẫn ngưng thần thản nhiên.

— Không ngờ đã quên hết rồi! Y đợi ở Đôn Hoàng đã mười năm trời, nàng không ngờ lại không nhớ gì hết sao?!

- “Công tử! Công tử!” – Hoắc Thanh Lôi dưới thành vội vàng la hoảng – “Mau bạt kiếm!”

- “Công tử bạt kiếm!” – Đám binh sĩ cảm nhận được sự khẩn trương của tướng quân, tất cả những người dưới thành đều nhất tề hô hoán, thanh âm vang vọng khắp đại mạc – “Công tử mau bạt kiếm!”.

Sát na cuối cùng khi lợi khí vây quanh bốn phía bắn tới, y bỗng thét vang một tiếng, Thừa Ảnh Kiếm như một tia sét vụt nhoáng lên trên thành đầu.

Thất thập tứ kiếm — Nàng đã bắn ra thất thập tứ tiễn, y liền ngăn cản bằng thất thập tứ kiếm, chém gãy hết tiễn khí.

Lúc nàng bắn tên đã dùng tám thứ kình khí, y dùng tám thứ kiếm pháp nhất nhất dập tắt những luồng kình khí đó. Bóng bạch y tung hoành giữa tiễn khí mù trời trên thành đầu, vẫy vùng giữa một trời tên như gió lốc hòa sấm sét, không ngờ vẫn không bị một vết thương nhỏ nào.

Cuối cùng bạch sư đã ngừng chạy, lại không ngừng gầm gừ, nữ tử trên lưng bạch sư không còn giương cung nữa, thất kinh nhìn y :

- Chưa từng có ai có thể tiếp chặn được tiễn của ta. Ngươi thật ra là ai?

Nàng kinh hãi cực kỳ :

- Không ngờ lại có thể dùng tám thứ kiếm pháp khác biệt!

- “Khà khà khà … Xem ra trí nhớ của ngươi không tốt mấy, nhãn lực lại không tệ” – Công tử Thư Dạ bỗng lại cười lớn, nhìn gương mặt Sa Mạn Hoa đang kinh sợ ở xa xa, ngạo nghễ lạnh lùng thốt – “Ngươi có thể đoán ra ta thuộc phái nào không?”

Sa Mạn Hoa nhíu mày trầm tư, một hồi lâu rồi mà chưa trả lời, chợt thu ngân cung lại, song thủ khoanh chắp trước ngực, như đang ôm vầng trăng vào lòng, từ từ phát ra một tư thế kéo cung hư không. Một tiễn đó không vội vàng gấp gáp như lối bắn tên dày đặc như màn mưa hồi nãy, động tác cực kỳ chậm chạp, hơi thở sâu nhẹ, nhưng không biết có phải là ảo giác, trong hai bàn tay trống không của nữ tử không ngờ ẩn ước đã ngưng tụ một luồng sáng bạc lợt lạt.

Nhất tiễn đó bắn ra, vô hình vô chất, công tử Thư Dạ lại nghe thấy thanh âm màn cát vàng bị xé toạt xuyên thấu — giữa một nháy mắt cực kỳ ngắn ngủi, y nhìn thấy gió cát nội trong mười trượng đều phẳng lặng chết trân.

Nguyệt Băng Tật Phong Tiễn?! Cảnh giới tối cao của Vô Sắc Chi Tiễn!

Công tử Thư Dạ vội vã hét lớn ra lệnh cho quân sĩ dân chúng dưới thành :

- Thoái ra! Thoái ra ngoài mười trượng!

Phút giây Hoắc Thanh Lôi thống lãnh đội quân triệt thoái ra sau, y lại huy kiếm — dụng tận toàn lực che giấu kiếm pháp, chỉ phát ra một kiếm! Tia kiếm từ mũi kiếm nhả ra, Thừa Ảnh Kiếm trong tay y phát ra tiếng nộ hống khủng bố rền rỉ, phảng phất muốn đánh sập hết mọi thứ giữa đất trời — Một kiếm đó lại chỉ đánh rơi cát bụi đang ngưng đọng giữa hư không.

Bạch quang sáng lòa từ trên đầu Đôn Hoàng thành bốc lên, khuếch tán, cát vàng trong nháy mắt lại như phi tiễn bay bắn ồ ạt, bắn xuống dưới thành, từng hạt từng hạt cát nhỏ xíu bị tiễn khí đánh rớt không ngờ phảng phất giống như những mũi tên bén nhọn, chà cắt trên mặt của đám quân sĩ đang thoái lui ứa máu.

Thiếu nữ trên bạch sư chợt buông tay, một tiễn đó tựa hồ đã hao tận hết chân khí của nàng, nàng cúi đầu thở hổn hển, hai bên trán đã lấm tấm mồ hôi. Bạch sư cũng phảng phất bị lực phản tỏa của một tiễn đó bức bách, thoái lui ra sau mấy bước, cơ hồ muốn lọt khỏi thành đầu.

Bên kia thành đang hỗn loạn, trưởng lão Diệu Thủy dẫn mấy chục tên giáo đồ đột vây, xuyên qua cửa đông bôn nhập sa mạc. Thở lấy hơi một chút, lão phụ quay đầu quan sát chiến huống trên đầu thành, cũng phải giật mình kinh hãi — Chiếu theo tình huống này, đã đến lúc liều mạng ngươi chết ta sống, nhưng Tinh Thánh Nữ không ngờ lại bị dồn vào thế hạ phong sao?

Nội trong Minh giáo, Tinh Thánh Nữ Sa Mạn Hoa võ học đệ nhất, không ngờ đã xuất hết toàn lực mà cũng vô phương đánh bại được Đôn Hoàng thành chủ sao? Sự lo lắng của Giáo vương chung quy đã thành hiện thật: trong Minh giáo không ngờ không có ai có thể đối phó với một tên phản đồ tiểu tử trong Tu La Trường.

Lẽ nào thật phải đi xa thỉnh cầu Nguyệt Thánh Nữ Mai Nghê Nhã chi viện?

- “Thiết Mã Băng Hà? Nội công tâm pháp ngươi dùng là Thiết Mã Băng Hà!” – Sa Mạn Hoa lẳng lặng ngồi trên mình bạch sư cả nửa ngày, chợt thoát miệng la lên — Lúc nhất kích giao thủ kiện tận toàn lực, bất cứ một ai cũng vô phương che giấu võ học nguyên bổn của mình, nhưng trước mắt Đôn Hoàng thành chủ sử xuất không ngờ lại là …! Trong đôi mắt màu lam sâu hun hút phát ra những tia sáng bất khả tư nghị, nàng ngơ ngẩn nhìn nam tử đang trì kiếm nghênh phong trên đầu thành – “Đó là bí điển trên Thánh Hỏa lệnh của Minh giáo bọn ta! Ngươi sao lại có thể biết được? Ngươi, lẽ nào ngươi là …”

- “Phải, ta xuất thân từ Tu La Trường” – Công tử Thư Dạ bỗng cười một tiếng, xoay cổ tay thu kiếm – “Mười năm trước”.

- “Tu La Trường?” – Ba chữ đó khiến cho đầu Sa Mạn Hoa bỗng đau nhức cực kỳ, nàng theo quán tính dùng tay án sau ót, lẩm bẩm – “Tu La Trường trong Tổng đàn Đại Quang Minh cung? Mười năm trước … Côn Luân?”

- “Phải. Côn Luân Tuyết Vực. Đại Quang Minh cung. Tu La Trường” – Công tử Thư Dạ chợt mỉm cười, nụ cười lại ngập tràn một nỗi thống khổ khôn tả – “Lúc ta và Mặc Hương ly khai nơi đó, cách biệt đã mười năm, không tưởng được hôm nay còn có thể may mắn trùng kiến Tinh Thánh Nữ Sa Mạn Hoa”.

Sa Mạn Hoa nhìn nụ cười của y đăm đăm, ẩn ước lờ mờ có một thứ cảm giác xúc phạm sợ hãi, chỉ cảm thấy trong não như có ba mũi kim châm đâm thẳng vào, đâm ghim vào chỗ sâu kín nhất trong nội tâm. Nàng run rẩy hít thở, dùng tay án sau ót, cảm thấy máu huyết đang chạy loạn dưới chân tóc, nhãn thần cũng bắt đầu dao động :

- Ngươi, ngươi nói ngươi xuất thân từ Tu La Trường? Tại sao … tại sao ta chưa từng gặp qua ngươi?

Công tử Thư Dạ lại cười một tiếng, ánh mắt thâm trầm, nhìn nữ tử trên bạch sư đang khổ não dùng tay án sau sọ, lạnh lùng buông lời :

- Thật đáng tội nghiệp … bị kim châm đâm vào não như vậy, Từ Phụ của ngươi thật là từ ái.

Vì quá đau đớn, tay Sa Mạn Hoa đằng sau ót sờ tìm, án giữ ba gốc kim cứng ngắc lạnh buốt — lần tay dưới tóc, Bách Hối huyệt, Ngọc Chẩm huyệt, Phù phong huyệt, ba mũi trường châm ghim trên ba huyệt đó, ẩn tàng dưới tóc mây, quả thật đáng sợ.

Đó là những nơi bắt nguồn mọi ký ức của nàng — Từ lúc nàng bắt đầu có ký ức, trên đầu đã có ba mũi trường châm như vậy, đem tất cả ghim chết trong ký ức hư không.

Lớn lên thành thiếu nữ, lúc chải tóc, hình như lược của nàng thường chạm vào châm dưới mái tóc, nàng từng soi kiếng mò tìm la làng, sau đó lại không nhớ gì nữa.

- “Mười năm trước … ta lúc đó phải là mười sáu tuổi. Ta không nhớ chuyện trước đây” – Nàng thì thầm, đầu óc càng đau nhức – “Ta quen ngươi sao? … Tổng đàn Minh giáo trên Côn Luân Tuyết Sơn? Tu La Trường … Tu La Trường. Đó có thể là địa phương bồi dưỡng sát thủ trong giáo! Ngươi, ngươi lẽ nào là sát thủ của giáo ta? … Nhưng ta tại sao lại không nhận ra ngươi …”

- “Ngươi đại để không nhận ra ta — nhưng cung tiễn của ngươi tất nhiên còn nhận ra ta” – Công tử Thư Dạ chợt cười lớn, cánh tay rúng động, áo khoác da gấu trắng đã rơi xuống đất, y xoay tay chỉ vào chính giữa ngực mình – “Ngươi đã từng một tiễn bắn ghim ta trên vách cao hậu sơn “Lạc Viên” — quên rồi sao?”.

Lúc ngón tay chỉ điểm, ngực áo toạt ra. Trên lồng ngực săn chắc như ngọc thạch không ngờ có một vết thương vàng sẫm cực lớn!

- “Ôi!” – Nhìn thấy vết thương kinh hồn ghê mắt đó, phảng phất chịu đựng một kích thích mãnh liệt, Sa Mạn Hoa thoát miệng kêu lên, ngân cung trên tay rơi xuống đất – “A, ngươi! … Ngươi là … ngươi là … a a a”.

Nàng đột nhiên vô phương ức chế đầu óc nữa, thét gào vô tri vô giác, phong độ phiêu dật đạm định nãy giờ đã không còn tồn tại nữa.

- “Phi Quang! Phi Quang!” – Trưởng lão Diệu Thủy dưới thành chứng kiến tình hình không hay trên đầu thành, giờ phút này đứng ở dưới thành hét gọn, hô hoán gọi con bạch sư kia – “Mau mang Thánh Nữ trở về”.

Bị chủ nhân làm cho thất kinh, bạch sư nghe thấy tiếng hiệu triệu hô hoán của trưởng lão, liền như cơn gió lốc phóng người, phóng ra ngoài thành, hòa đoàn cùng đám giáo đồ Minh giáo, bỏ chạy giữa cát bụi về phía tây.

Công tử Thư Dạ bất động, cũng chỉ tay ra lệnh không cho đội quân thủ hạ xuất thành truy đuổi, mặc cho đoàn người kia tiêu tán trong gió cát xa xăm.

- “Mặc Hương, như trong sở liệu của ngươi, ta chung quy lại đã gặp được nàng. Tuy nàng đã không còn nhớ ta” – Vọng nhìn đoàn nhân mã Minh giáo tan biến giữa đại mạc vô tình, Đôn Hoàng thành chủ thì thầm tên một ngươi bạn, khóe miệng hé nụ cười lạnh – “Cái ngày chạy thoát khỏi Tu La Trường, ngươi có nói với ta: chỉ cần ta trấn thủ Đôn Hoàng, chế ngăn Minh giáo, chung quy có một ngày sẽ gặp được nàng”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn phong nhi Toriki về bài viết trên: TTripleNguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: phuongktqdk48, Tinhtonton, ú nu ú nù và 410 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.