Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 

Chạy đâu cho thoát - Minh Nguyệt Thính Phong

 
 20.04.2014, 19:05
Hình đại diện của thành viên
Miss tài năng diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss tài năng diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 24.03.2014, 15:41
Tuổi: 25 Nam
Bài viết: 557
Được thanks: 2679 lần
Điểm: 11.36
 [Hiện đại] Chạy đâu cho thoát - Minh Nguyệt Thính Phong - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chạy đâu cho thoát (Tập 1)

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Dịch giả: Gandharva

Kích thước: 14.5 x 20.5 cm

Số trang: 508

Ngày xuất bản: 26 - 12 – 2013

Giá bìa: 125.000 ₫

Công ty phát hành: Bách Việt

Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Giới thiệu

Cô điên cuồng theo đuổi anh - Anh dùng sự im lặng để từ chối cô.

Anh là người đã nói và chứng minh cho cô thấy: cô và anh chỉ có thể làm bạn - Cô nỗ lực, cẩn trọng, cố gắng đặt anh vào vị trí của một người bạn.

Vậy mà bỗng một tối đẹp trời, anh ép chặt cô vào góc tường nơi quán bar ấy và hôn cô bằng một nụ hôn-không-cho-phép-chối-từ. Anh nói: "Tôi muốn làm bạn trai em!".

Không thể nào, không thể nào, không thể nào…

Cả thế giới đều biết anh thích mẫu phụ nữ cao ráo xinh đẹp. Mối tình đầu của anh quật cường háo thắng, mối tình hai, ba của anh thì khôn khéo đoan trang. Bất kể là ngoại hình hay tính cách, đều không dính dáng gì tới cô cả. Đó là chưa kể, anh là tiên sinh 'vườn đào', anh có rất nhiều rất nhiều hoa đào, còn cô chẳng qua chỉ là một cành cây dập…

Không, cô không tin, không tin, không tin anh.

Nhưng… cô có thể chạy thoát sao?

Chương 1

Cứ ngỡ gã thối mồm hài hước, cuộc đời cô từ đấy chuốc sai lầm.

“Trần Nhược Vũ, hôm nay y tá Điền có hỏi thăm vết thương trên miệng tôi đấy.”

Mấy lời của Mạnh Cổ nói qua điện thoại sao mà nhẹ bẫng, Trần Nhược Vũ nghe xong lại thấy trong lòng chấn động.

“Anh trả lời cô ta thế nào?”

“Cô ta hỏi tôi có phải va vào đâu nên mới bị thương không, tôi nói là do cô cắn.”

Trần Nhược Vũ ngây người.

“Anh nói cái gì?”

“Tôi nói là do cô cắn.”

“Bác sĩ Mạnh!”

“Cô gào to thế làm gì, tôi nghe được mà.”

Trần Nhược Vũ hít một hơi thật sâu. Bình tĩnh, phải bình tĩnh! “Bác sĩ Mạnh, anh nói chuyện cũng khéo thật đấy.”

“Đâu có, tôi chỉ nói sự thật thôi.”

“Chẳng lẽ anh không đủ thông minh để cắt tỉa câu từ một chút à?”

“Không cần làm thế. Chẳng phải chính cô là người nhắc tôi rằng y tá Điền có tình ý với tôi sao? Trả lời vậy chính là khéo léo nói rõ ràng với cô ấy còn gì.”

Cô lại bị lợi dụng rồi! Trần Nhược Vũ phát điên lên!

Cái tên khốn này, sao lại để người ta căm ghét thế cơ chứ!

“Y tá Điền vốn đã không ưa tôi, giờ anh nói vậy chỉ tổ khiến cô ta ghét tôi hơn thôi.”

“Cô cũng có định gả cho y tá Điền đâu, sao phải sợ cô ta ghét?” Cái tên này, giờ còn chưa biết ăn năn!

“Đang yên đang lành sao tôi phải ‘mướn’ người khác ghét mình? Rõ ràng tôi có làm gì đâu, chuyện đấy anh cũng có lỗi cơ mà. Người gây sự trước là anh, tôi chẳng qua chỉ vô ý va phải thôi. Anh nói với y tá Điền như thế, cô ta lại tưởng tôi giở trò gì với anh, danh dự của tôi thế là đi đứt. Tôi còn có thể làm người nữa không…”

“Trần Nhược Vũ.” Cô chưa nói hết câu đã bị anh chen ngang.

“Cái gì?”

“Ngày mai tôi đem chân giò tới bệnh viện, bọn họ sẽ hỏi nó từ đâu ra. Con người tôi từ trước đến nay không biết dối gian ai, thế nên chắc chắn tôi sẽ nói là cô trốn việc ban trưa, cố ý chạy đi hầm cho tôi.”

Trần Nhược Vũ nghe thế mà há mồm kinh hãi. Không phải chứ, thủ đoạn báo thù của tên khốn này có cần ác độc vậy không?

Cô chẳng qua cũng chỉ là “có mắt như mù”, theo đuổi hắn một phen thôi, hơn nữa còn thất bại. Rành rành là cô bỏ cuộc rồi, hắn cũng đã từ chối thẳng thừng. Cả hai người đều gạt bỏ hết “hiềm khích năm xưa”, tay trong tay bước lên con đường thênh thang của tình bạn muôn năm rồi cơ mà, sao hắn còn “chơi” cô như thế?

“Có điều, nếu hôm nay ăn hết chân giò rồi thì ngày mai tôi cũng không cần mang đi nữa, cô có muốn sang đây ăn cho hết không?” Câu nói này của Mạnh Cổ khiến Trần Nhược Vũ lại phải thầm hét lên trong bụng: Đúng là tên khốn mặt trơ trán bóng!

Làm sao hắn nói được câu ấy ra khỏi miệng cơ chứ? Hắn tưởng cô là đứa đần độn chắc?

“Có!”

Lửa giận cháy đùng đùng trong lòng Trần Nhược Vũ. Cô đương nhiên phải qua nhà Mạnh Cổ, phải mắng cho tên khốn ấy một trận, phải cướp bằng được chân giò với cặp lồng của cô về.

Không cho hắn ăn, ngửi cũng đừng mong ngửi!

Nếu còn làm đồ ăn nữa thì cô là đồ con heo!

Có một số kẻ mà người ta không bao giờ có thể đối xử tốt được, cái tên khốn ở đầu dây bên kia chính là một minh chứng sống hùng hồn nhất!

Hắn cứ tưởng vì hiện giờ giữa hai người có chút dây dưa lằng nhằng là có thể bỡn cợt cô được chắc?

Trần Nhược Vũ quen Mạnh Cổ đều là “nhờ” người bạn tốt của cô – Cao Ngữ Lam.

Mạnh Cổ là “anh em sống chết có nhau” với bạn trai Cao Ngữ Lam – Doãn Tắc. Có một hôm đám Doãn Tắc đánh nhau với người ta, liền tới bệnh viện mà Mạnh Cổ công tác, tìm tên bác sĩ ngoại khoa này kiểm tra vết thương. Lần ấy Trần Nhược Vũ cũng đi cùng, thế là gặp được gã bác sĩ mà bất luận tên hay thái độ đều không giống bác sĩ tí nào này.

Anh nói cha họ Mạnh, mẹ họ Cổ, nên đặt tên anh là Mạnh Cổ.

Ấn tượng của Trần Nhược Vũ về Mạnh Cổ là vừa đẹp trai lại vừa dí dỏm.

Trần Nhược Vũ rất thích những anh chàng hoàn đồng cởi mở, bởi vì bản thân cô vốn không phải loại nhu nhược tinh tế gì nên quả thật không thích nổi mấy gã tâm hồn nhạy cảm, cả ngày ủ ê.

Thế nhưng lúc đó cô đã phạm phải một sai lầm.

Ấy là không nhận ra điểm khác biệt giữa vui tính cởi mở với mồm thối mặt dày.

Bởi vậy sau này, trong khoảng thời gian dây dưa nhập nhằng với Mạnh Cổ, mỗi lần hồi tưởng lại ấn tượng về anh trong lần đầu gặp gỡ, cô đều thấy ruột gan đau nhói, căm giận mình có mắt như mù.

Lần đầu gặp Mạnh Cổ, Trần Nhược Vũ đang bước vào giai đoạn cực kỳ quan trọng trong cuộc đời người con gái – đến tuổi lấy chồng. Nhưng cô chưa có đối tượng, một thân một mình phấn đấu ngoài xã hội, phí hoài thanh xuân. Cô cần sự quan tâm, cần một tình yêu.

Hồi ấy Trần Nhược Vũ quả thật đang lo ngay ngáy cho tiền đồ bản thân. Công việc tuy không gặp khó khăn gì, thế nhưng cũng chẳng phải là thuận lợi; ba năm trời không yêu đương gì, bờ vai của gã đàn ông để cô dựa vào suốt quãng đời còn lại thì không biết đang vất vưởng ở phương nào. Khi đó, Trần Nhược Vũ cảm thấy rằng, cô cần phải phấn chấn lên, phải dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của chính mình.

Sau này hồi tưởng lại, cô không thể không thừa nhận, đôi khi phụ nữ là như thế, vào những lúc vô cùng khát vọng tình cảm yêu mến tưới nhuần con tim khô héo sẽ rất dễ nhìn nhầm, đem dũng khí đặt sai chỗ.

Trần Nhược Vũ cô là như thế: Cứ ngỡ gã thối mồm hài hước, cuộc đời cô từ đấy chuốc sai lầm.




Đã sửa bởi Overdose lúc 12.05.2014, 13:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.04.2014, 12:45
Hình đại diện của thành viên
Miss tài năng diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss tài năng diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 24.03.2014, 15:41
Tuổi: 25 Nam
Bài viết: 557
Được thanks: 2679 lần
Điểm: 11.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chạy đâu cho thoát - Minh Nguyệt Thính Phòng - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lại nói, lúc đó cô đặt ra cho mình hai mục tiêu chọn lựa: một là tên “anh em sống chết có nhau” khác của Doãn Tắc, anh chàng Lôi Phong làm nghề cảnh sát, chững chạc đứng đắn, lịch sự chân thành; lựa chọn còn lại, chính là tên bác sĩ Mạnh Cổ kia.

Nói là hai lựa chọn, nhưng thực ra Trần Nhược Vũ nào có “nhất kiến chung tình” với anh nào, chẳng qua là cùng lúc gặp hai chàng trai có điều kiện tuyệt vời, khiến cô có chút trông mà thèm, tay chân luống cuống thôi.

Đây là tật xấu của người con gái bình thường như cô. Cô thừa nhận cô có rất nhiều tật xấu, cô rất bình thường.

Nói tóm lại, nhất thời Trần Nhược Vũ không biết nên chọn người nào mới tốt, thế là cô lại phạm phải sai lầm thứ hai. Trần Nhược Vũ nhờ cô bạn thân Cao Ngữ Lam của mình cùng với Doãn Tắc nghe ngóng về tình hình của hai anh chàng đó, có còn độc thân không, sở thích, ham mê này nọ.

Là một người con gái hiện đại hết sức thức thời, coi trọng thực tế, Trần Nhược Vũ cảm thấy làm thế vô cùng ổn thỏa. Nghe ngóng xem ai dễ “ra tay” hơn, sau đó mới bắt đầu triển khai kế hoạch theo đuổi.

Đúng thế, cô không ngại chủ động theo đuổi người ta, Trần Nhược Vũ cô không tôn thờ chủ nghĩa nữ quyền, còn không ôm ấp tình cảm mộng mơ như vô vàn thiếu nữ khác. Cô chỉ là người con gái bình thường, mong muốn có một mối tình tốt đẹp, một công việc tốt đẹp, sống những ngày tốt đẹp mà thôi.

Cô rất cố gắng trong cuộc sống, hết sức nỗ lực trong công việc, cũng không ngại cố gắng chủ động trên đường tình cảm.

Thế nên sau khi biết chàng Lôi Phong đã có vị hôn thê, Trần Nhược Vũ liền đóng mác “mục tiêu” lên người Mạnh Cổ như một lẽ đương nhiên.

Đây là sai lầm lớn nhất mà cô phạm phải.

Ấn tượng sai trong buổi đầu gặp mặt khiến cô hoàn toàn không nhìn rõ bộ mặt thật của Mạnh Cổ, tạo thành cục diện đáng buồn sau này: Đụng anh lần nào là cô thất bại liên tiếp lần ấy.

Để Doãn Tắc biết được cô đồng thời có hứng thú với cả hai chàng trai, thì chẳng khác nào nói luôn cho Mạnh Cổ. Mà chuyện ấy cũng trở thành một chủ đề trọng yếu trong hành trình Mạnh Cổ đùa cợt chế giễu cô sau này.

Sai lầm lớn nhất của cô chính là đã chọn sai mục tiêu, chạy nhầm phương hướng, đến khi phát hiện ra thì đã bị sa lầy trong cảnh khốn cùng, thoát thân không nổi.

Trần Nhược Vũ ngồi trên xe bus, tiến thẳng hướng nhà Mạnh Cổ. Xe tròng trành, tâm trí cô cũng lãng đãng tận đâu. Cô đang ngồi suy nghĩ hết sức nghiêm túc về mối quan hệ giữa mình và Mạnh Cổ.

Ừm, nên nói thế nào bây giờ nhỉ?

Theo đuổi với bị theo đuổi, từ chối với bị từ chối, cuối cùng trở thành quan hệ bạn bè?

Ừm, loại quan hệ bạn bè này, kỳ thực có chút mơ hồ.

Sự mơ hồ này khiến cô luôn xử sự có phần ấu trĩ, đương nhiên, cái tên chết giẫm kia cũng không khá khẩm hơn chút nào. Có điều, Trần Nhược Vũ cảm thấy Mạnh Cổ không phải ấu trĩ, mà là anh cố tình ra vẻ ấu trĩ, hắn đang chơi khăm cô. Mà cô thì cứ hễ căng thẳng là liền ấu trĩ, không bao giờ phân tích đến điểm mấu chốt của sự việc. Thật ra mọi chuyện đều là lỗi của Mạnh Cổ, hắn bị cô cắn cho rách môi cũng đáng đời!

Trần Nhược Vũ càng nghĩ càng thấy điên tiết. Cô định bụng phải cướp bằng được chân giò hầm của mình về, sau đó không thèm để ý tới hắn trong vòng một tháng, đợi tới khi hắn nhận ra được sai lầm của bản thân, xin lỗi cô tử tế, cam đoan không bao giờ giễu cợt cô nữa, thì cô mới làm hòa.

Cô phải thể hiện khí phách của bản thân, phải đưa ra nguyên tắc, không thể mềm mỏng như trước, không thể cứ lằng nhằng dây dưa với hắn mãi thế được.

Ngày trước, lúc quyết định sẽ theo đuổi Mạnh Cổ, cô cũng hoạch định kế hoạch một cách nghiêm túc đấy.

Bước đầu tiên, đương nhiên là tạo cơ hội tình cờ gặp gỡ, “thấy chàng đẹp trai bắt quàng làm họ”, lôi kéo làm quen, thúc đẩy đôi bên hiểu rõ về nhau.

Bước thứ hai, giành lấy cảm tình, đóng cọc trái tim.

Bước thứ ba, duy trì ổn định, mưa dầm thấm lâu, củng cố tình cảm.

Nếu mọi chuyện tiến hành thuận lợi, vậy cứ tằng tằng mà tới bước thứ tư, hai người dắt tay nhau đi lĩnh cái giấy đăng ký kết hôn, cùng sống những ngày tháng êm đẹp.

Nếu suôn sẻ thêm chút nữa thì sẽ nhảy tới bước thứ năm, sinh con đẻ cái, vợ chồng con cái rau cháo có nhau.

Nhìn đi, đấy chính là cuộc sống chứ là gì.

Thế nhưng Trần Nhược Vũ chẳng thể ngờ, kế hoạch đốn gục Mạnh Cổ của cô vừa mới triển khai bước đầu tiên đã thất bại thảm hại.

Một tuần Mạnh Cổ sẽ ở phòng khám bệnh một ngày, thời gian còn lại thì làm việc ở trong phòng điều trị. Vì muốn theo đuổi anh cho kỳ được, Trần Nhược Vũ đã phải tính toán thời gian, dẹp hết mọi việc lớn nhỏ, giả ốm đau tới bệnh viện, đăng ký khám, sau đó lại tặng hoa tặng đồ ăn thức uống để bày tỏ lòng cảm ơn, còn mược danh nghĩa của Doãn Tắc và Cao Ngữ Lam hẹn anh ra ngoài.

Trần Nhược Vũ cứ nghĩ mình đã phô bày rõ ràng lắm rồi, Mạnh Cổ nhất định sẽ hiểu ý tứ của cô. Thế nhưng anh không chấp nhận cũng chẳng khước từ, thậm chí cứ như không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vừa vô tội lại vừa vô hại.

Trần Nhược Vũ ngày đó đúng là ngớ ngẩn vô cùng, cô cũng chẳng phải cao thủ tình trường gì cho cam, ngược lại, đây còn là lần đầu cô đánh bạo đeo đuổi đàn ông, thế nên vò đầu bứt tóc mãi vẫn không thể hiểu được phản ứng của Mạnh Cổ là ý gì. Có thể do cô biểu hiện không rõ ràng, thế nên người ta hoàn toàn không cảm nhận được tâm ý của cô? Cũng có thể do giữa hai người còn bị ngăn bởi tầng quan hệ bạn bè với Doãn Tắc và Cao Ngữ Lam, thế nên người ta không hề nghĩ tới phương diện tình yêu nam nữ với cô?

Nhưng nói chung, Trần Nhược Vũ ngờ nghệch ngày ấy cũng có vài phần bền gan. Tuy bởi một cơ số những lý do như xấu hổ, rụt rè, ngượng ngùng mà không dám nói trắng ra với Mạnh Cổ, có điều, thói đời càng cấm càng hăng, cô ngày ngày vò đầu bứt tóc, nghĩ nát óc xem phải làm thế nào mới thể hiện được ý tứ theo đuổi của mình, chiếm được trái tim của gã Mạnh Cổ kia. Mãi đến một ngày, cô tình cờ nghe được đoạn đối thoại của mấy y tá trong bệnh viện.

“Này, cậu nói xem, cái cô Trần Nhược Vũ đó sao lại mặt dạn mày dày thế nhỉ. Bác sĩ Mạnh đã thể hiện rõ là không có ý với cô ta rồi, thế mà cô ta cứ bám riết không buông.”

“Điều kiện như thế tìm sao nổi đối tượng tốt, mặt mũi cũng chẳng xinh đẹp gì cho cam, lại chỉ là nhân viên bán bảo hiểm quèn, nói ra thật mất mặt. Theo tôi thấy, chẳng qua cô ta ỷ mình thân với bạn bè bác sĩ Mạnh, tưởng là dễ ‘ra tay’ với anh ấy. Hừ, cũng không nhìn lại bản thân có xứng với người ta không.”

“Đúng thế. Bác sĩ Mạnh là con nhà giàu có, thu nhập cũng cao, cậu cứ nhìn xe anh ấy đi, đồng hồ anh ấy đeo, áo quần anh ấy mặc, có cái nào không phải hàng hiệu đắt tiền. Trong bệnh viện này có cả đống cô thích thầm mà có ai dám chạy theo cưa cẩm, đằng này chỉ là một nhân viên bán bảo hiểm quèn mà cũng đòi vào góp vui, thật là hết chỗ nói.”

“Người bác sĩ Mạnh thích chắc hẳn là y tá Điền. Phụ thân đôi bên một là phó viện trưởng một là chủ nhiệm, tôi thấy xứng lắm. Hơn nữa, hai người ấy cũng hay trò chuyện với nhau mà, nói cười cực kỳ vui vẻ.”

“Hẳn là vậy rồi. Hôm đó y tá Điền còn càu nhàu với tôi về cái cô Trần Nhược Vũ cơ mà, chắc bác sĩ Mạnh đã nói gì với cô ấy. Haizzz, tôi vốn không thích xen vào việc của người khác, chứ không thì nhất định phải tới nói chuyện với cái cô Trần Nhược Vũ đó một phen, bảo cô ta đừng tới nữa. Phụ nữ mà lại theo đuổi đàn ông, dồn ép tới mức người ta phải đi kể khổ với người con gái khác, thế có mất mặt không chứ. Đất trời rộng lớn ở đâu mà chẳng có cỏ thơm, nồi nào vung nấy, phải sớm hiểu ra tình thế, tránh lâm vào cảnh bẽ bàng, cậu thấy đúng không?”

“Đúng quá chứ còn gì nữa. Quà cáp mà cái cô Trần Nhược Vũ mang tới đều bị bác sĩ Mạnh đem cho người khác, có giữ cái nào đâu. Tôi thấy bó hoa kia chắc là dành cho y tá Điền rồi, mấy gói kẹo sầu riêng anh ấy đều chia cho đám y tá hết. Tôi mà là Trần Nhược Vũ thì chắc không còn mặt mũi nào tới đây nữa.”

Trần Nhược Vũ nép ở góc rẽ, nghe những lời đó.

Tiếng người kia thao thao bất tuyệt về cô với giọng khinh thường, chế giễu. Quả thật, giờ cô không còn mặt mũi nào bước ngang qua mặt bọn họ nữa. Trần Nhược Vũ thò tay vào trong túi, nắm chặt lấy túi kẹo sầu riêng mình mang tới lần này. Đây là loại kẹo cô thích ăn nhất, giá cả của nó đối với cô mà nói cũng rất đắt. Mạnh Cổ còn tủm tỉm cười khi nhận kẹo từ tay cô, cô cứ nghĩ là anh thích, thì ra không phải.

Thực sự nếu không thích thì có thể nói thẳng ra,sao phải im đi như thế? Còn nếu vì muốn giữ chút thể diện cho cô, vậy chỉ cần nói khéo một chút là cô sẽ hiểu. Thế nhưng trước mặt cô thì anh nín khe, sau lại chạy đi huyên thuyên với người ngoài là cớ làm sao?

Lần này đầu óc Trần Nhược Vũ trống rỗng, cô không biết nhà Mạnh Cổ nhiều tiền, cũng chưa bao giờ nghĩ đến phương diện này, đương nhiên cô cũng nhìn ra được điều kiện của Mạnh Cổ không tồi, thế nhưng… Sự lúng túng và nhục nhã khiến người cô như hóa đá. Cô nghe thấy tiếng xôn xao bàn tán của đám y tá đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu lên, mới thấy bọn họ đã đi tới góc quẹo hành lang, và đang đứng ngay trước mặt cô.

Nhóm y tá vẻ mặt vô cùng khó hiểu, hiển nhiên chẳng ai trong số đó ngờ được nhân vật chính bị bàn tán suốt buổi lại đang đứng ngay bên cạnh, dỏng tai lên nghe. Trần Nhược Vũ trơ mắt ra nhìn bọn họ một lúc lâu, đám y tá đưa mắt nhìn nhau, đang định mở miệng nói câu gì cứu vãn tình hình thì Trần Nhược Vũ đã phản ứng lại. Nghĩ chắc mặt mình lúc này khó coi lắm đây, thế nhưng cô vẫn gật đầu với bọn họ, nói một tiếng “Cảm ơn”, sau đó quay đầu rời đi.

Cảm ơn!

Thật ra cô cũng chẳng biết vì sao mình lại thốt ra câu ấy, dù sao lúc đó cô cứ nghĩ rằng, mình và Mạnh Cổ sẽ không bao giờ chạm mặt nữa.

Thế nhưng cuộc đời quá lắm chuyện ký quái.

Ví như lúc theo đuổi Mạnh Cổ, Trần Nhược Vũ cũng không thấy bản thân mặn mà với anh cho lắm, chỉ thấy Mạnh Cổ mặt mũi sáng sủa, điều kiện khá, là một mục tiêu tốt, một ứng cử viên sáng giá. Có thể khi đó cô chỉ lo chúi mũi vào việc làm sao có thể phá vỡ giới hạn bản thân, tiến hành màn “cọc đi tìm trâu”; cũng có thể sự căng thẳng và áp lực đã khiến cô chỉ chăm chăm trông ngóng thành công mà bỏ qua cảm nhận của chính mình.

Dù sao đúng lúc trái tim cô bị tổn thương, đã quyết là sẽ không ép mình đi làm mấy chuyện ngoài tầm với nữa, thì chuyện quái đản lại xảy ra. Cô cứ nghĩ mình sẽ căm tên Mạnh Cổ kia lắm, chẳng mấy chốc mà quên luôn sự tồn tại của người này.

Thế nhưng cô không làm được.

Cô nhớ Mạnh Cổ, thậm chí còn da diết hơn khi còn theo đuổi anh.

Trần Nhược Vũ không biết cái tâm tình kỳ dị này của mình chui từ đâu ra, nói chung cứ sểnh ra là hình ảnh anh lại hiện lên trong đầu cô. Nụ cười của anh là thứ mà cô nhớ nhất. Anh có rất nhiều kiểu cười, mỗi kiểu cười mỗi khác, có kiểu cười dịu dàng, có kiểu cười lạnh lẽo, có kiểu cười nhìn là biết đang mưu tính gì đó xấu xa, có kiểu cười đùa cợt, có kiểu cười khiến người ta chán ghét, có kiểu cười dối trá, có kiểu cười khoa trương… Anh có vô số kiểu cười, nhưng rất dễ phân biệt.

Cô không tới tìm Mạnh Cổ nữa, nhưng lại luôn nấp mình vào một chỗ, nghĩ ngợi về nụ cười của anh.

Gương mặt anh khi cười đẹp trai quá đỗi, khiến tim cô cứ đập thình thịch, thình thịch mãi không thôi.

Có điều, lúc nói chuyện với cô anh cười kiểu nào nhiều nhất, cô nghĩ hoài mà không thể nhớ nỗi, cứ thấy tiêng tiếc làm sao. Trần Nhược Vũ cho rằng sở dĩ mình không nhớ ra được, là vì gã đàn ông này đối đãi với cô không chân thành, thế nên mới không thể lưu lại ấn tượng chi tiết nào trong đầu cô.

Cô không nhớ rõ được cảm giác trong lòng mình. Chỉ biết nỗi nhớ nhung Mạnh Cổ khiến cô vô cùng khó chịu. Cô tự nói với bản thân, quyết định định trước đây của mình là sai, lấy loại dàn ông như Mạnh Cổ làm mục tiêu theo đuổi là lỗi lầm lớn! Dù tướng mạo anh ta không tồi, công việc khá khấm, tính tình hình như cũng có thể coi là được, thế nhưng cô với anh ở hai thế giới khác nhau, bước trên hai con đường riêng biệt. Vậy mới tạo nên cục diện như ngày hôm nay. Đối với một phụ nữ hiện đại coi trọng thực tế như cô mà nói, chuyện cần làm là phải đánh bay cái cảm giác mơ hồ này sớm ngày nào hay ngày đấy.

Trần Nhược Vũ không còn nhỏ, cũng nên nhận định rõ tình hình, đàn ông điều kiện quá tốt không phải là người mà cô có thể nắm trong tay, cô nên tìm một chàng trai bình thường giống như mình, đối xử với mọi người chân thành, nghiêm túc. Người ấy phải ở cùng một thế giới với cô, có thể cùng cô trải qua những ngày tháng bình dị.

Thế nhưng ngay sau khi cô vừa khuyên bảo được bản thân, vừa hạ quyết tâm sắt đá, thì cô lại chạm mặt Mạnh Cổ.

Hôm đó, Trần Nhược Vũ tới siêu thị mua đồ, đang lúc ngồi xổm lựa muối ăn ở kệ hàng thấp, cô lại liếc thấy một bóng người rất quen, vừa cao to vừa anh tuấn.

Trần Nhược Vũ thấy mà giật nảy mình, gói muối suýt nữa thì rơi bịch xuống sàn.

Sao lại gặp Mạnh Cổ ở đây cơ chứ? Cô tái mặt. Trần Nhược Vũ đã sống ở tiểu khu lân cận rất lâu rồi, tới siêu thị này như cơm bữa mà có bao giờ gặp anh đâu. Sao tự dưng vừa mới hạ quyết tâm không thèm nhớ thương gì người ta nữa, thì lại xảy ra cái sự kiện “tình cờ” quái đản này?

Trần Nhược Vũ quyết định vờ như không nhìn thấy.

Cô nhanh chóng ném một gói muối vào trong xe đẩy, sau đó quay người, lao thẳng về phía quầy thanh toán.

Tuy chỉ liếc vội một cái, nhưng cô cũng đã trông ra thứ Mạnh Cổ đang cúi đầu chọn ở khu đồ đông lạnh là món hàng siêu xa xỉ mang tên “bò bíp tết”. Trong xe đẩy của anh có hai hộp trứng gà hữu cơ, cái vỏ hộp ấy cô vừa nhìn đã nhận ra ngay. Bởi lẽ cô đã từng vì nó mà đi tới đi lui mấy vòng liền, vò đầu bứt tai xem tại sao nó lại đắt như vậy.

Quả nhiên là hai người thuộc hai thế giới khác nhau mà.

Từ trước tới nay cô không bao giờ mua trứng gà trong siêu thị, chứ đừng nhắc tới cái thứ bò bíp tết nhập khẩu kia, hồi trước cô đã từng soi thử giá một lần rồi, cái miếng thịt mỏng tanh đó bằng tiền ăn cả tuần của cô chứ chẳng ít.

Thế nên, đúng là phải cảm ơn các cô em y tá xinh tươi nọ, đã giúp cô sớm nhận ra sự cách biệt giữa cô và anh, để cô đỡ mất công tiếp tục lãng phí thanh xuân và tình cảm…


Đã sửa bởi Overdose lúc 12.05.2014, 13:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Overdose về bài viết trên: Cyclotron, HoaHong11, Người Ở Lại, Tiêu Dao Phong, cunbongcute95, futhuybilangquen, lamlinh81, trankim
     
Có bài mới 23.04.2014, 13:41
Hình đại diện của thành viên
Miss tài năng diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss tài năng diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 24.03.2014, 15:41
Tuổi: 25 Nam
Bài viết: 557
Được thanks: 2679 lần
Điểm: 11.36
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chạy đâu cho thoát - Minh Nguyệt Thính Phòng - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Đang nghĩ đến thất thần, dường như xe đẩy của cô va phải thứ gì đó khiến nó rầm rầm đổ xuống, Trần Nhược Vũ nghệt mặt nhìn một đống giấy vệ sinh được xếp thành một quả núi con đang đổ thẳng xuống đầu mình.

Mất mặt quá đi!

Trần Nhược Vũ cố nhịn đau, phản ứng đầu tiên là lén quay sang nhìn Mạnh Cổ. Đúng như dự liệu của cô, anh đã nghe được tiếng động, đang hướng mắt về phía bên này.

Trần Nhược Vũ lập tức chui đầu vùi vào núi giấy vệ sinh, số lần cô bẽ bàng trước mặt Mạnh Cổ đã nhiều lắm rồi, không cần có thêm một lần này nữa.

Người xung quanh chạy tới giúp cô nhặt giấy vệ sinh, Trần Nhược Vũ cuống quýt chân tay lấn giữa đám người, lại lén lút liếc mắt nhìn, không thấy bóng dáng Mạnh Cổ đâu nữa. Cô thở phào một hơi, may quá, chắc anh ấy không trông thấy mình.

Sắp xếp núi giấy vệ sinh về nguyên chỗ cũ, Trần Nhược Vũ quay người định tới quầy thanh toán. Thế nhưng lại trông thấy một cậu bé tầm tám, chín tuổi đang khom người nhặt cuộn giấy vệ sinh lăn lốc bên cạnh, không cẩn thận va đầu vào thắt lưng một bác gái.

Va cũng nhẹ thôi, thế nhưng lại thành ra phiền phức.

Bác gái ấy vóc người vừa phải, nhưng giọng nói thì “nhỏ” kinh hoàng, bị va một cái liền quay người mắng cậu bé kia té tát. Cậu bé há hốc mồm, nghệt mặt nghe bà ta la mắng. Trần Nhược Vũ đẩy xe đi ngang qua, vốn không định can thiệp, nhưng lại thấy bên cạnh thằng bé không có người lớn đi cùng, bà già kia thì cứ la mắng chửi xơi xơi, cô đã đi được mấy bước rồi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà quay lại.

“Bác gái à, bị va đau lắm ạ?”

“Hỏi thừa, cô để nó va thử xem. Ranh con vô giáo dục, mắt để đi đâu không biết. Cha mẹ dạy dỗ kiểu gì lại thế, làm đau thắt lưng của ta rồi có đền nổi không?”

“Bác gái chăm sóc thân thể tốt quá, thắt lưng thật mềm mại.” Từ ngữ mà Trần Nhược Vũ dùng để ngợi khen khiến bác gái hung dữ kia nhất thời ngây ra như phỗng.

“Cái thắt lưng mềm mại này e là đã bị thương thật rồi. Bác gái cũng đừng đứng ở đó mà so đo với trẻ con nữa, nhanh nhanh chạy đến bệnh viện kiểm tra thì hơn. Đây, phí đăng ký là ba đồng rưỡi, cháu xin trả hộ bác.”

Nhìn xem, khách qua đường như cô đây thật hào phóng biết bao, rộng rãi biết nhường nào, còn nghiêm túc móc ví ra đấy nhé.

Bên cạnh có người nói đỡ, bảo: “Tôi cũng chứng kiến chuyện xảy ra, đâu có gì to tát, bác đừng chấp nhặt trẻ con”. Bác gái kia thấy Trần Nhược Vũ móc tiền ra thật, lại còn tỉ mỉ lựa mấy đồng cắc lẻ, nhất thời sượng chín mặt, liền “hừ” một tiếng rồi quay người đi mất.

Trần Nhược Vũ thở phào một hơi, vội vội vàng vàng thu ba đồng rưỡi kia lại. Tuy chỗ ấy không nhiều lắm, nhưng lãng phí như vậy thì cô đau lòng chết mất.

Tới quầy thu ngân, cô đứng vào ngay hàng người gần mình nhất, còn đang ngẫm xem không biết tên Mạnh Cổ kia giờ đang lựa thứ hàng xa xỉ nào, đột nhiên cảm thấy ai đó huých nhẹ vào thắt lưng mình một cái.

Trần Nhược Vũ quay đầu lại, trông thấy Mạnh Cổ đang nhe hàm răng trắng sáng của mình ra, cười với cô.

“Trùng hợp quá!”

Trần Nhược Vũ cố gắng khống chế biểu cảm trên gương mặt mình, ép ra một nụ cười, đáp: “Đúng là trùng hợp thật, bác sĩ Mạnh đến mua đồ sao?”

“Đúng rồi, tôi đi siêu thị mua đồ, không phải tới để húc đổ núi giấy vệ sinh đâu.”

Ban nãy đã bị anh ấy thấy rồi!

Trần Nhược Vũ nghệt mặt ra, cô không muốn giả lả ứng đối với anh, liền quay phắt người, vờ là mình đang xếp hàng nghiêm chỉnh.

Thắt lưng cô lại bị huých một cái. “Trần Nhược Vũ, thắt lưng của cô không được mềm mại cho lắm nhỉ.”

Cô chẳng thèm quay đầu lại. “Chẳng sao cả, không mềm mại cũng có mặt tốt.”

“Xem ra dạo này sức khỏe của cô rất tốt, lâu lắm rồi không thấy tới bệnh viện.”

“Đúng thế. Hai mạch Nhâm, Đốc[1] của tôi tự nhiên được đả thông rồi, thân thể tốt lắm, không cần tới nữa.”

[1] Trong quan điểm Y học cổ truyền phương Đông thì mạch Nhâm cùng với mạch Đốc tạo thành hai mạch chủ trọng trên cơ thể con người (một mạch thâu tóm các kinh dương và một mạch thâu tóm các kinh âm)

“Cô cũng hài hước quá đấy, sao hồi trước tôi không phát hiện ra nhỉ?”

Trần Nhược Vũ quay đầu lại, ném cho Mạnh Cổ vẻ mặt cười giả dối, thật muốn hét vào mặt anh: Anh im lặng một lúc cho tôi nhờ có được không? Cô không muốn nói chuyện với anh tí nào.

Nhưng Mạnh Cổ vẫn không để cô yên, lại nói: “Nếu hôm nào đó bỗng thấy không khỏe thì nhớ tìm tôi nhé”.

“Không cần. Dù tôi có phải tới bệnh viện lần nữa thì cũng không khám ở khoa Ngoại, nơi cần đến phải là khoa Thần kinh.”

“Sao lại thế?” Nghe giọng điệu của Mạnh Cổ, cô không phân biệt được anh đang buồn cười hay đang sửng sốt.

“Đầu óc có vấn đề, đương nhiên phải tới khoa Thần kinh rồi”, Trần Nhược Vũ lạnh lùng nói. Hừ, cô mà tới tìm anh nữa thì não thật sự có vấn đề.

Mạnh Cổ ngẩn ra, sau đó phá lên cười.

Trần Nhược Vũ không nhịn được, quay người ném cho anh một cái nhìn đầy khinh bỉ.

Đáng tiếc, công lực của cái nhìn khinh bỉ quá yếu, Mạnh Cổ vẫn tiếp tục cười ha hả.

Đúng lúc này, đến phiên Trần Nhược Vũ thanh toán, cô nhanh chóng xếp đồ ngay ngắn, trả tiền hàng, sau đó ba chân bốn cẳng chuồn thẳng như có ai đuổi đằng sau, ngay cả câu “Hẹn gặp lại” cũng không thèm nói với Mạnh Cổ. Lao ra khỏi cửa lớn của siêu thị, cô còn đang thở dốc thì lại nghe thấy tiếng Mạnh Cổ gọi sau lưng: “Trần Nhược Vũ”.

Cô giả bộ không nghe thấy, thế nhưng chân cô hơi ngắn, bước không đủ nhanh.

Mạnh Cổ chỉ cần hai, ba bước đã đuổi kịp cô, cười nói: “Trần Nhược Vũ, tôi muốn nhắc nhở cô một chút, khoa Thần kinh cũng phân ra nội thần kinh với ngoại thần kinh. Nhưng cô đã nhầm rồi, đầu óc có vấn đề thì vào khoa Thần kinh sao được, phải tới gõ cửa khoa Tâm thần chứ. Phí đăng ký là ba đồng rưỡi, tôi thanh toán cho, OK không?”

OK không? Cô thật muốn hất muối vào người Mạnh Cổ, hất cho bay hết yêu khí của anh đi mới đã. OK không?

Ngày hôm ấy, tâm trí Trần Nhược Vũ vô cùng hỗn độn.

Trần Nhược Vũ không kìm lòng được, cả ngày ngồi nhớ nhưng nụ cười của Mạnh Cổ. Cô nghĩ mãi không ra, sao cái gã ấy có thể cười khiến người ta thấy ghét cay ghét đắng mà trông vẫn cứ đẹp trai thế nhỉ?

Bakayaro[2], thật muốn cho gã một đạp mà!

[2] Bakayaro trong tiếng Nhật có nghĩa là thằng ngu, thằng ngốc, có ý nhục mạ đối phương

“Tình cờ gặp gỡ” – loại chuyện này giống như ném một hòn đá xuống giữa lòng hồ vậy, tuy rằng mặt nước sẽ lăn tăn gợn sóng, thế nhưng cũng chỉ nhoáng lên trong tích tắc mà thôi, chẳng mấy chốc sẽ tan biến không còn vết tích.

Chỉ có một điều không thể phủ nhận, hòn đá ấy đã chìm sâu xuống tận đáy hồ.

Trần Nhược Vũ giống hệt như hồ nhỏ bị ai ném đá vào, bên ngoài yên ả như thường, nhưng trong lòng thì sóng gầm mãnh liệt.

Hòn đá kia bị vướng trong lồng ngực, khiến cô bứt rứt không thôi.

Rõ ràng người thấy cô chướng mắt là Mạnh Cổ, nói lời gièm pha cô với người khác cũng là anh, nhưng tại sao đến lúc gặp mặt rồi thì người chột dạ lại là cô?

Chỉ chột dạ thôi thì cũng không sao, đằng này cô lại còn nhung nhớ.

Nhớ nhung cái ngữ ấy làm gì không biết, Trần Nhược Vũ cô phải căm ghét, phỉ nhổ, khinh bỉ hắn mới đúng! Tuy rằng chuyện này cũng một phần do cô không biết tự lượng sức mình mà chuốc họa vào thân, thế nhưng cô lại bị đám người vây quanh Mạnh Cổ gièm pha nhục nhã ngay trên địa bàn của hắn, trong lòng cô thật sự rất khó chịu.

Cô phải căm hận hắn! Hừ!

Nhất định cô phải sống tốt hơn hắn! Hừ!

Cô phải nhanh chân tìm đối tượng trước hắn, sau đó kết hôn, sinh con đẻ cái. Có thế, sau này chạm trán mới có cơ hội dè bỉu một phen: Ai ya, bác sĩ Mạnh sao vẫn còn độc thân thế này, có phải do yêu cầu quá cao không, vậy cũng không tốt đâu nha.

Ừm, làm như vậy tuy có hơi dung tục với chợ búa chút xíu, nhưng Trần Nhược Vũ nghĩ, dù sao mình cũng vốn là người dung tục thế mà, xả được cơn giận là tốt rồi.

Vậy là Trần Nhược Vũ nhanh chóng chấn chỉnh tinh thần, thoát khỏi tình trạng lăn tăn sóng gợn sau lần tình cờ kia. Cô tích cực chạy đôn chạy đáo tới chỗ bè bạn, đồng nghiệp xung quanh để cầu sự giúp đỡ, nhờ họ giới thiệu cho mình vài đối tượng.

Cô muốn đi xem mặt!

Cô bạn cùng phòng Lương Tư Tư phải bật ngón tay cái khen ngợi hành động của Trần Nhược Vũ, cô điều cô ấy lại không quá lạc quan với ba cái chuyện xem mặt này. “Nhược Vũ, nghe mình nói này, đi xem mặt thì khó tìm được tình yêu lắm.”

“Được chứ sao không. Chỉ cần đối xử với người ta như níu chân khách hàng cỡ VIP là được. Phân tích kỹ càng, nắm bắt trọng điểm, đánh vào trung tâm.”

“Thế nhưng lúc đi đàm phám với khách hàng cậu có phân tích bao giờ đâu, cứ thấy ai là cắm đầu nhào tới xổ một tràng, thế nên tỷ suất thành công mới thấp đó.”

Trần Nhược Vũ ngẩn người, cái vụ này nghe sao mà quen quá, hình như từng xảy ra rồi. Cô vội lắc đầu quầy quậy, biện bạch: “Nhưng tháng nào mình chả hoàn thành nhiệm vụ. Đây là một chiến lược khác của mình, gọi là ‘thà bắt nhầm, còn hơn bỏ sót’ đấy”.

Lương Tư Tư lắc lắc ngón tay: “No, no, làm thế không được. Tình cảm là thứ mà chúng ta phải cho nó một mảnh đất tốt, một môi trường lãng mạn thì mới nảy mầm được. Cậu xem mình đây này, sao lần nào tình yêu của mình cũng đến nhanh như chớp giật vậy chứ, vấn đề chính là vì có thời cơ! Thời gian, địa điểm, hoàn cảnh, còn cả con người nữa. Nếu tất cả đều thuận lợi, thì chỉ cần một câu nói, một ánh mắt thôi cũng đủ để cậu thấy tình yêu đang tìm đến”.

Lương Tư Tư là mẫu phụ nữ tôn thờ chủ nghĩa lãng mạn điển hình, thứ sách cô ấy đọc nhiều nhất chính là tiểu thuyết ngôn tình, đám định luật tình yêu trong đó đều được cô ấy tôn sùng như báu vật.

“Nghe mình nói đi, cái loại giới thiệu đối tượng này thật sự không kiếm được chàng nào thích hợp đâu, xưa như diễm rồi. Mọi người trước khi tới đã chuẩn bị kỹ càng, định sẵn cả đống yêu cầu và tưởng tượng, đến lúc gặp mặt rồi thì cảm xúc lại bay đi sạch. So với nó, loại duyên phận bất thình lình không hẹn mà đến vẫn đáng tin hơn. Ví như đụng mặt ở siêu thị, chàng vươn tay lấy đồ, vô tình đụng phải cậu, hoặc là chàng đẩy xe, lỡ tay va phải cậu…”

Trần Nhược Vũ nghe thế mà méo mặt, nàng Tư Tư này lén lút bám đuôi cô đi siêu thị sao?

“Còn nữa, giả như có một hôm cậu bị trẹo chân ngoài đường, vừa lúc có người đi ngang qua đỡ cậu dậy. Không thì vào một ngày trời mưa tầm tã, hai người cùng vào tránh mưa dưới một mái hiên…”

“Tư Tư này”, cô đã không thể nhịn được nữa, lên tiếng cắt ngang lời cô bạn, “Cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy, toàn thứ nhạt toẹt thôi”.

“Cậu tin đi là vừa. Những gì mình đang nói đều là những định luật tương ngộ kinh điển hạng nhất đấy. Cái đó, trên phim vẫn diễn suốt còn gì, tình yêu đột ngột tới khiến hai người quen biết. Cậu nhìn mình mà xem, ba cuộc tình đều là những lần gặp gỡ tình cờ thế đấy. Chẳng phải hiệu suất cao hơn hẳn cậu đấy thôi.”

“Đến đột ngột, đi cũng nhanh như tia chớp.” Trần Nhược Vũ chân thành an ủi cô bạn, “Trước giờ cậu chẳng yêu ai được lâu dài cả, giờ mình biết là vì sao rồi. Mình nhất định sẽ nhớ kỹ bài học kinh nghiệm này từ cậu, cảm ơn cậu rất nhiều”.

“Haizzz”, Lương Tư Tư có chút phật ý, “Nhược Vũ, mình có lòng giúp cậu mà, đừng nói mấy câu đau lòng như vậy chứ. Bằng không thì người yêu cậu cũng là một gã độc mồm độc miệng cho xem. Nồi nào úp vung ấy mà, đã biết chưa cưng?”

Câu nói này đúng là chọc trúng chỗ đau của Trần Nhược Vũ.

Trần Nhược Vũ xua tay lia lịa: “Mình độc mồm độc miệng hồi nào. Mình là người dịu dàng nhã nhặn, đang đi tìm một anh chàng nhã nhặn dịu dàng”.

Lương Tư Tư vỗ vai cô: “Cố lên, Nhược Vũ. Chỉ cần thật sự cố gắng, dùng phương pháp thỏa đáng thì lo gì kiếm không ra đàn ông dịu dàng. Nghe mình nói đi, lúc đi xem mặt, nếu không có cảm giác gì với đối phương thì phải lưu ý xung quanh thử xem. Mình xin dùng kiến thức thu được khi đọc mấy vạn cuốn tiểu thuyết ngôn tình và kinh nghiệm chinh chiến hơn chục lần yêu đương hò hẹn để nói với cậu rằng: Tình yêu luôn đến một cách bất thình lình”.

Xì, Lương Tư Tư tính kiếu gì mà ra được hơn chục lần yêu đương kia chứ? Không đáng tin tí nào.


Đã sửa bởi Overdose lúc 12.05.2014, 13:28.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Overdose về bài viết trên: Cyclotron, HoaHong11, cunbongcute95, lamlinh81, sắc nữ BT, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bepipi, Ký ức lãng quên, meonu\, phuongnhi82, thanhnga282, Xyz và 137 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.