Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng

 
Có bài mới 10.01.2014, 10:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2012, 20:15
Bài viết: 1594
Được thanks: 4682 lần
Điểm: 10.72
Có bài mới [Hiện đại] Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng - Điểm: 9
TRÁI TIM MÀU HỔ PHÁCH

images

Tác giả: Nam Lăng
Dịch giả: Lê Thị Hạnh
Giá bìa: 139.000
Công ty phát hành: Sách Việt
Nhà xuất bản: NXB Văn học
Số trang: 566
Ngày xuất bản: 9/12/2013


Giới thiệu:

Cuộc sống luôn kịch tính và đầy bất ngờ. Tiểu Ái dù có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng khắc tinh của cô lại chính là vị đạo diễn đẳng cấp quốc tế Aki.

Thân là một diễn viên phụ nhỏ bé, lại thuộc tầng lớp vô sản đang bị ràng buộc bởi hợp đồng giả làm tình nhân, cô vừa phải gồng mình đối phó với sự quấy rầy của “bông hồng lai” gai góc, lại vừa phải nghênh chiến với “quyển kịch bản có thể đánh người bất cứ lúc nào” và những lời phê bình độc địa đầy tính soi mói.


Cô tình nhân gợi cảm quyến rũ ngày càng bộc lộ vẻ ái muội, con người thật của vị đạo diễn lạnh lùng khó tính đằng sau chiếc mặt nạ sắc lạnh cũng dần được hé mở.

Những tin đồn nhảm, những vụ bắt cóc, còn cả những bí mật động trời chưa từng được tiết lộ cứ nối đuôi nhau tìm đến.


Trước ngã rẽ của số phận, cô đã thật sự kiệt sức trong chốn mê cung giằng xé giữa nội tâm và thân thể.

Một bên là Thiên đường, một bên là Địa ngục.

Đứng trước tình yêu vô cùng sâu đậm nhưng cũng hết sức tuyệt vọng ấy, cô nên vờ như không hiểu hay dũng cảm thừa nhận nó?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.01.2014, 10:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2012, 20:15
Bài viết: 1594
Được thanks: 4682 lần
Điểm: 10.72
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng - Điểm: 11
Chương 1: Đó chính là định mệnh

Lúc bố gọi điện đến, Tiểu Ái và người bạn thân Tư Nhã đang nằm dưỡng da mặt vô cùng vui vẻ trên tầng hai của thẩm mĩ viện, chuẩn bị cho buổi tiệc tối nay. Nhưng chỉ sau cuộc gọi ngắn ngủi của bố, tâm trạng Tiểu Ái đã tụt dốc thảm hại.

“Cái gì ạ? Hôm nay anh ấy sẽ quay về sao?” Khó có thể hình dung được cảm xúc của Tiểu Ái vào giờ phút này, nó giống như tâm trạng lúc trúng xổ số năm triệu tệ, đang hí hửng đi lĩnh thưởng thì đến nơi mới phát hiện ra vé số đã hết hạn; hay như khi bị đói đã ba ngày ba đêm, vất vả lắm mới có được cái burger gà rán thì lại có người nói với cô rằng, bên trong có thuốc chuột; hoặc là để đổi lấy vai nữ chính mà cô đã không ngần ngại làm những chuyện mờ ám như liếc mắt đưa tình, thì đột nhiên lại bị đám chị em của mình đoạt mất.

Chỉ chốc lát, trong đầu Tiểu Ái bỗng hiện lên vô số cảnh tượng sặc mùi nghệ thuật nhạt nhẽo: con phố vắng vẻ với những bông tuyết bay nhè nhẹ trong gió; cảnh núi rừng trong buổi chiều tà ráng đỏ; hình ảnh trái đất lụi tàn vào ngày tận thế khi chiến tranh giữa các vì sao xảy ra; cảnh những hố đen hình thành bởi vụ nổ của các thiên thể sau hàng trăm triệu năm chiếu sáng…

Hình Tư Nhã gọi một lúc lâu vẫn không thấy Tiểu Ái phản ứng, liền thẳng tay đập vào người cô một cái: “Cậu làm sao vậy?”

Tay vẫn cầm điện thoại, Tiểu Ái bi thương quay sang than thở: “Tại sao… lại là ngày hôm nay? Bộ váy dạ hội, chi phí dưỡng da mặt, còn cả tiền ăn uống nửa tháng này của mình nữa!”

Khóe mắt Tư Nhã bắt đầu co giật: “Nơi này có phải trường học đâu, cậu diễn bi kịch làm gì chứ?”

“Diễn kịch?” Ánh mắt Tiểu Ái chợt sáng lên: “Đúng rồi! Cứ quyết định như vậy đi!” Cô xem lại thời gian trên điện thoại, vội vàng đứng dậy thu dọn đồ đạc.

“Cậu làm gì đó?” Tư Nhã suýt chút nữa thì ngất xỉu, con bé này đang dưỡng da mặt nửa chừng lại bỏ đi đâu chứ? “Ai sắp quay về vậy? Này, cậu đi đâu đấy, buổi tiệc tối nay cậu có đến nữa không?”

“Nhã Nhã…”Tiểu Ái nhận khăn ướt từ nhân viên thẩm mĩ, vừa ra sức lau mặt vừa dặn dò: “Tối nay cậu cứ đi trước, mình có một chuyện cực kì phiền phức phải xử lí, xong việc mình sẽ tới liền. Cậu cứ yên tâm, dù muộn đến đâu, mình cũng sẽ… cố gắng hết sức vác tấm thân này đến dự. Cậu nhớ rõ, không được gọi điện cho mình, càng không được gửi tin nhắn cho mình.” Cứ như vậy nha!” Ném lại cái khăn lau, Tiểu Ái lập tức đi ra.

Tư Nhã vội đến trước cửa kính nhìn ra ngoài, chỉ thấy bóng dáng người bạn với vẻ vô cùng bối rối đang lao sang đường như tên lửa. Mặt Tư Nhã bỗng trở nên xám xịt. Con bé này tuy bình thường rất hồ đồ, nhưng hôm nay thực sự đã đạt tới cực độ của sự hồ đồ rồi! Chẳng lẽ cậu ấy điên rồi chăng?”

Tiểu Ái càng vội hì càng hoảng loạn, đầu tiên cô bị gãy gót giày, tiếp đó là rách một bên váy, lúc đang đi sang con đường khác thì chợt có một cơn gió thổi đến, cả mái tóc dài bị hất tung lên cản mất tầm nhìn của cô, chiếc váy ngắn cũng không ngừng tung bay phấp phới. Trông Tiểu Ái lúc này chẳng khác nào một con rối ngớ ngẩn giữa đường. Vì nghĩ thời gian không còn nhiều nữa, cô vội sải bước nhanh hơn, nào ngờ trên con đường vốn vắng bóng người lại đột nhiên xuất hiện một chiếc xe đang vùn vụt lao tới. Tiếng phanh xe chói tai làm Tiểu Ái giật nảy mình, gạt đi mái tóc rối bù, cô chỉ muốn nổi cơn tam bành, nhưng ngay lúc đó cô liền bị lóa mắt bởi biểu tượng đôi cánh ở đầu xe phía trước mặt.

Aston Martin? Mà còn là DBS màu trắng bạc!

Tay ôm hai má, Tiểu Ái bắt đầu hướng ánh mắt về phía chiếc xe thể thao với vẻ thèm thuồng.

“Cô không sao chứ?” Người đàn ông điển trai đeo kính râm trên xe hạ cửa kính xuống, giọng điệu không mấy hòa nhã, thậm chí không có chút gì gọi là kiên nhẫn cả, đặc biệt khi nhìn thấy ánh mắt them thuồng của cô nàng “Mai Siêu Phong” [1] này, sắc mặt anh ta càng trở nên u ám: “Xin lỗi! Tôi đang có việc gấp, nếu không có chuyện gì cảm phiền cô nhường đường!”

[1]: Mai Siêu Phong tên thật là Mai Nhược Hoa – nữ nhân vật chính trong “Xạ điêu anh hùng truyện” của Kim Dung. Nàng là một nữ ma đầu khiến người người kinh sợ bởi những thủ pháp ra tay vô cùng tàn bạo, độc ác. Thế nhưng bên trong con người đó lại chứa đựng nội tâm của một cuộc đời nhiều song gió và bất hạnh.

Trời! Đó thật sự là một chiếc xe thể thao cao cấp! Không ngờ trên con đường vắng vẻ này lại có thể gặp một chiếc xe tuyệt như thế, nhìn xem những đường nét của nó kìa! Chà!... chà! Nhìn cái lốp xe cao cấp của nó nè!... Oa!... Oa! Vễn giữ nguyên cảm xúc đó, Tiểu Ái gần như dán cả người lên chiếc xe…


Khóe miệng người đàn ông điển trai này bắt đầu rung lên. Anh ta chán ghét giơ tay lên gõ gõ vào cửa xe, hi vọng đối phương có thể nhanh chóng dịch chuyển “bộ móng vuốt” ra khỏi xe. Nhưng cô nàng “Mai Siêu Phong” lại giống như một người không may bị mắc bệnh tâm thần phân liệt, người dán chặt vào phía trước mui xe, nhất quyết không rời, coi như không nhìn thấy anh ta bên trong.

Đối với sự phớt lờ quá đáng này, người đàn ông điển trai ngoài sự tức giận ra còn có chút gì đó không bằng lòng. Sau khi gọi thêm một lần nữa mà vẫn thấy cô gái không phản ứng gì, anh ta cho kính xe lên, nhấn ga chuyển hướng, bỏ mặc cô nàng “Mai Siêu Phong” ở lại.

“Xe đẹp…” Tiểu Ái vô cùng thất vọng, nhưng chỉ trong giây lát cô đã tỉnh táo trở lại: “Không đúng, việc quan trọng nhất bây giờ không phải là chuyện này.” Cô chỉnh sửa đầu tóc, tiếp tục chân thấp chân cao chạy như điên về cuối con đường.

Khu nhà của Tiểu Ái cách trường học đúng năm dãy phố. Tiểu Ái vẫn còn nhớ, lần đầu tiên cô mở cánh cửa văn phòng X tại tòa nhà năm tầng trong tiểu khu này, niềm vui sướng tột độ đã vỡ òa trong cô. Căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng khách và nhà bếp, ngoài ra còn có cả ban công, từ đó có thể ngắm nhìn quang cảnh xung quanh. Một tân sinh viên được sống trong một căn hộ với điều kiện tốt như vậy quả là không còn gì sánh bằng. Đã vậy cô còn không mất tiền thuê phòng, ngay cả điện, nước cũng không phải bận tâm, đời sống của cô có lẽ cũng sánh ngang với đãi ngộ của một nhân viên công chức.

Với căn hộ xinh xắn và đoạn đường lí tưởng như vậy, tất nhiên Tiểu Ái sẽ không để lãng phí rồi. Ngay sau tuần đầu tiên dọn đến sống ở đây,  cô liền tìm ngay cho mình một khách thuê phòng. Tiền cho thuê phòng Tiểu Ái dùng để tiêu vặt, những ngày quên mang theo chìa khóa cô cũng không phải chịu cảnh thể lương ngủ ở bên ngoài, khi nào buồn chán sẽ có người cùng cô uống rượu giải sầu, những lúc quên không nấu cơm cũng có thể sang ăn chực vài bữa, mấy công việc nặng nhọc như lau dọn nhà cửa thì càng miễn bàn… Có thể nói là một mũi tên trúng nhiều đích và đôi bên cùng có lợi! Điều duy nhất khiến Tiểu Ái không hài lòng là người thuê phòng đáng thương kia lại không phải là người chị em xinh đẹp sống chết có nhau của cô – Hình Tư Nhã, mà là một anh chàng học cùng trường, cùng khối nhưng khác khoa. Đây cũng chính là lý do ngày hôm nay, Tiểu Ái phải hấp tấp chạy về nhà.

Nửa tiếng sau khi nhận được điện thoại gấp của cô chủ nhà, anh chàng cùng phòng cũng vội vã quay về, vẫn còn chưa bước vào nhà đã thấy ngay một đống đồ quen thuộc trên hành lang. Tất cả những đồ đạc của anh ta từ quần áo, laptop đến bàn chải đánh răng, khăn mặt, dao cạo râu… đều bị dọn hết ra ngoài cửa. Anh chàng khoa Mĩ thuật bỗng nắm chặt hai bàn tay lại, đồng thời ngửa đầu nhìn lên trời thành một góc bốn mươi lăm độ với vẻ mặt thê lương.

“Anh đã về rồi đấy à? Còn đứng ngây ra đó làm gì? Không mau đến giúp tôi một tay, đem hết đồ đạc của anh gói ghém vào, tôi đã gọi xe taxi rồi, họ sẽ đến ngay thôi!”

Anh chàng Văn Tĩnh mặt mày tái mét: “Em muốn đuổi anh đi sao? Đột ngột như vậy, em muốn anh phải chuyển đi đâu bây giờ?”

“Đến khách sạn Gia Đình! Tôi đã đặt phòng trước cho anh rồi, xe taxi sẽ đưa anh đến đó. Trong này là tiền, anh cứ ở đó vài ngày trước đã, đợi tôi giải quyết khó khăn ở đây tự khắc sẽ gọi anh về.” Tiểu Ái không thàm giải thích lí do tại sao, gói ghém đồ đạc xong liền vội vàng đưa anh ta lên xe, hoàn toàn không để ý ánh mắt đầy ai oán và ngơ ngác của anh chàng sau khung cửa kính.

Mối họa lớn nhất đã được giải quyết, tiếp đến là công đoạn khắc phục hậu quả. Tiểu Ái vừa không ngừng nhìn đồng hồ, vừa quét dọn, cho đến khi trong nhà không còn xót lại bất kì dấu vết nào liên quan đến đàn ông cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Tắm rửa xong, năm giờ ba mươi phút, Tiểu Ái thay chiếc áo thun và quần jean, tháo kính sát tròng màu tím ra, tiếp đó sấy khô mái tóc xoăn dài và nuộc gọn sau gáy. Cô ngắm mình trong gương, khuôn mặt không trang điểm, gọn gàng, sạch sẽ, quần áo mộc mạc giản dị, dáng vẻ vô cùng phù hợp với tiêu chuẩn của một học sinh ngoan hiền.

Năm giờ bốn mươi lăm phút, mọi thứ đều đã sắp xếp ổn thỏa, tiếp theo Tiểu Ái chuyển sang giai đoạn phòng bị. Năm phút sau, có tiếng gõ cửa không mạnh không nhẹ, không nhanh và cũng không chậm, trầm tĩnh như tính cách của người đó, dẫu đã nhiều năm trôi qua mà vẫn không thay đổi. Tiểu Ái hít một hơi thật sâu, lúc mở cửa hết sức cố gắng nặn ra một nụ cười.

“Em nhớ anh lắm!” Cô nồng nhiệt tiếp đón người đàn ông đứng ngoài cửa, song lại không dám mạo muội ôm chầm lấy anh.

Người đàn ông dáng người cao ráo, mặc vest, đi giày da, một tay xách laptop, một tay xách hành lí, không nói lời nào tiến thẳng vào phòng khách, đặt đồ đạc trên tay xuống rồi tháo cặp kính đen ra. Phía sau người đàn ông, Tiểu Ái đang cố gắng nghiến răng chịu đựng. Người đàn ông xoay người lại, dùng ánh mắt mãnh liệt quét về phía Tiểu Ái, biểu hiện của cô lập tức giống như một con mèo nhỏ xun xoe. Tiến đến ghế sô-pha trước mặt, dáng vẻ hết sức nịnh nọt, cô phủi phủi cho đến khi không còn dính chút bụi nào rồi tỏ ý bảo anh ngồi xuống. Người đàn ông cũng không nói lời nào, cứ thế ngồi xuống ghế.

Những tia nắng xuyên qua lớp kính trong suốt rọi xuống khuôn mặt người đàn ông, khiến căn phòng vốn rất đỗi bình thường, giản dị giờ đây lại như đang tỏa ra một ánh hào quang lung linh, rực rỡ. Nhiều năm khọng gặp, anh vẫn hấp dẫn như xưa, mũi thẳng, môi mỏng, những sợi tóc lòa xòa trước trán mầm mại giống như tơ lụa, khuôn mặt thon gọn đẹp tinh tế khiến Tiểu Ái cảm thấy vô cùng tự ti và hổ thẹn.

Thực ra ở trường, Tiểu Ái cũng được xếp vào hàng mỹ nữ, thế nhưng một khi đứng cạnh anh, cô lại giống như một hạt trân châu nhỏ bé gặp phải viên dạ minh châu vô cùng quý báu, cho dù đứng ở góc độ nào so sánh thì phần thua đều thuộc về cô. Chỉ đáng tiếc rằng, khuôn mặt anh đẹp như vậy nhưng vẻ mặt lại lạnh lung năng giá, cộng thêm tính tình hà khắc khiến cô cứ luôn phải lấy lòng, nịnh bợ anh.

Khi Tiểu Ái vẫn còn đang ngây người thì anh liền đứng dậy đi một vòng trong căn hộ. Khi thấy cách bài trí của ngôi nhà có phần khác, lông mày anh dần dần nhíu lại.

“Nhà chỉ có mình em ở nhưng tại sao lại có đến hai cái giường?” Đây là câu đầu tiên anh nói với cô sau hơn ba năm không gặp.

“…” Tiểu Ái hoàn toàn quên mất điều này. Hỏng rồi! Nếu biết sớm thì ném cả cái giường đi mới đúng!

Tuy nhiên, cuộc sống ba năm đại học đã tôi luyện Tiểu Ái thành kẻ nói dối siêu hạng. Chỉ trong một phần mười giây, cô đã nhanh trí cười nói như không có chuyện gì: “Đương nhiên là chuẩn bị cho anh rồi! Mặc dù em không biết khi nào anh mới về nước nhưng cứ chuẩn bị dư ra chẳng thừa anh nhỉ!”

Anh nheo mắt nhìn cô chằm chằm một lúc, dường như đang kiểm tra độ tin cậy trong lời nói đó.

“Hay là anh chê chỗ em bẩn nên không có ý định sống ở nơi này?” Cô nàng vừa khôn khéo vừa hiểu chuyện nói tiếp: “Nếu anh nhất quyết muốn thuê phòng ở khách sạn thì cũng không sao cả, em sống một mình cũng quen rồi!” Tốt hơn hết là anh nên đến khách sạn mà ở, ngay lập tức rời đi cho tôi nhờ! Đó mới là những lời nói chân thực ẩn giấu sau nụ cười niềm nở của cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngáo Ộp về bài viết trên: Bò Bò, Nhu nha tieu thu, me0kitty
     
Có bài mới 10.01.2014, 11:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2012, 20:15
Bài viết: 1594
Được thanks: 4682 lần
Điểm: 10.72
Có bài mới Re: [Hiện đại] Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng - Điểm: 11
“Cái đó cũng không cần thiết” Anh nhướng hàng lông mày thẳng đẹp: “Anh đi tắm rửa, em giúp anh mang hành lý và laptop vào nhé!”

Tiểu Ái tay xách hành lý rón rén, dè dặt cúi đầu đi, cho đến khi nghe tiếng đóng cửa vọng ra, cô mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.

Cửa đầu tiên… đã qua!

Nhiều khi Dung Tiểu Ái cũng rất căm ghét sự yếu đuối của bản thân, theo lí mà nói người hạ mình không nên là cô mới phải. nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu không phải nhờ anh thì cuộc sống đại học của cô mấy năm qua làm sao có thể thoải mái như vậy được. Căn hộ hai phòng miễn phí, lại còn phisinh hoạt hai nghìn tệ tự đọng chuyển vào tài khoản hàng tháng. Anh đối xủa với cô coi là đã rất hợp tình hợp lí rồi. nghi vậy nên Tiểu Dung quyết định vào bếp khiêu chiến với đống xoong nồi.

Mười phút sau, tiếng kêu lẻng xẻng thông báo cô đã hoàn toàn thất bại. Vừa ra khỏi nhà tắm, anh đã vội vàng bước tới, đập vào mắt anh là cảnh tượng cô đứng trong căn bếp, tay cầm chiếc xẻng, vẻ mặt sợ hãi. Chiếc áo thun trắng của cô đã bị dầu ăn vướng bẩn một mảng lớn, tóc trước trán cũng rối tung lên, trên khuôn mặt trái xoan màu lúa mạch, đôi mắt to tinh ranh với hai hàng mi dài rậm cong vút đang nhìn anh với vẻ tội nghiệp.

“Ôi…” Tiểu Ái giả bộ đáng thương, ánh mắt rõ ràng là hi vọng anh đén gọn bãi chiến trường . Anh liếc nhìn sàn nhà đang bừa bộn, nhấc chân lên dường như muốn bỏ đi. Dung Tiểu Ái lập tức ném chiếc xẻng về phía trước, trong nháy mắt cả bàn tay đầy dầu mỡ chạm vào bộ đồ ở nhà sạch sẽ của anh.

Anh cúi đầu nhìn những ngón tay đó, khẽ thở dài, lông mày cũng theo theo đó mà chau lại: “Em ra ngoài đi”

“Dạ!” Nhận được sự cho phép của anh, Tiểu Ái lập tức rời khỏi bãi chiến trường. Lúc quay lưng lại, cô khẽ cười trộm. Mặc dù cô rất căm ghét bệnh ưa sạch sẽ của anh, tuy nhiên đôi lúc nó vẫn phát huy tác dụng.

Sau khi ăn cơm, rửa bát xong cũng đã gần bảy rưỡi, nếu như còn tiếp tục dây dưa nữa thì cô chết là cái chắc… Dung Tiểu Ái từng chút một đến phía trước ghế sô-pha, chớp chớp mắt với anh: “ Anh có muốn đi ngủ không?”

Anh nheo đôi mắt sâu dài nhìn cô, lạnh nhạt trả lời: “Sự chênh lệch về thời gian khiến anh chưa thích nghi ngay được, tối nay chắc anh không ngủ.”

Khóe miệng Dung Tiểu Ái không ngừng co giật, sau đó mỉm cười nói: “Nếu đã như vậy thì anh làm việc của anh đi nha! Hôm nay em mệt quá, sáng sớm mai còn có buổi kịch, em đi ngủ trước đây!”

Anh ừm một tiếng, coi như đã đồng ý. Tiểu Ái vội đứng dậy, nhưng đúng lúc chuẩn bị bước vào phòng thì đột nhiên bị anh gọi lại.

“Tiểu Ái!”

“Hả?” Đôi môi mỏng nhếch lên tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, cô vén lọn tóc rối trước trán, cố gắng tỏ vẻ vui mừng: “Còn chuyện gì vậy anh?”

Dưới ánh đèn màu vàng, người đàn ông đang ngồi trên ghế sô-pha nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm. Màu mắt anh hơi nhạt,tựa như màu trà, trong sáng, mĩ lệ mà lạnh lùng, một vẻ đẹp hoàn toàn không giống ai.

Tiểu Ái bỗng nhớ lại buổi chiều thu khi lần đầu tiên gặp anh, lúc đó tuy cô vẫn còn nhỏ nhưng mảng kí ức đó lại vô cùng rõ ràng. Ánh chiều tà như cảnh trong mơ, được nhuộm bởi màu xanh lam của bầu trời và cam của biển. Cô đang chơi đùa trên bãi biển, cả người lấm lem cát bẩn. Anh lúc đó từ bãi biển nhẹ nhàng bước đến, những cơn gió biển thổi tung mái tóc đen mềm mượt của anh, để lộ đôi mắt tuyệt đẹp, vô cùng đáng yêu. Đôi mắt của chàng trai đó đẹp hư ảo giống như mắt búp bê vậy.

Trong chốc lát, Tiểu Ái ngây người ra, quên mất lâu đài mà mình đã dành cả buổi chiều mới xây xong, cô vứt xẻng xuống, chạy nhào về phía anh. Lúc đó còn rất nhỏ, vừa chạy vừa bò, ngã lên ngã xuống vất vả lắm mới đến được trước mặt anh nhưng lại ngã lộn nhào một cái. Thế mà, khi cô nang người lên với vẻ mặt vui sướng và mong chờ chìa tay về phía cậu bé giống như búp bê ấy, thì đối phương chau mày, dáng vẻ chán ghét lùi về phía sau một bước. Đôi môi mỏng mềm mại tựa như hoa hồng, lạnh lùng bật ra một chữ: “Bẩn!”

Bẩn?

Sao anh có thế nói cô bẩn? không ngờ anh lại có thế nói từ bẩn với một cô bé lần đầu tiên gặp mặt mà lại còn là một cô bé vô cùng đáng yêu nữa chứ! Trong suốt mấy năm sau đó, cứ mỗi lần nhớ đoạn kết của màn gặp gỡ ấy, Dung Tiểu Ái lại hết sức căm phẫn. Không sai, từ nhỏ cô chỉ có thiện cảm với những người xinh đẹp, nhưng kể từ sau khi hiểu được hàm ý ẩn sau chữ kia, dẫu cho anh càng lớn càng khôi ngô tuấn tú, dẫu cho càng ngày càng có nhiều người mến mộ tìm đủ cách để tiếp cận anh, thì cô chưa từng có ý nghĩ sẽ tiếp cận anh thêm lần nào nữa.

Trong phòng khách, từ sâu thẳm trong đáy mắt đen nháy của cô dần dần phủ một mảng u tối: “Còn có chuyện gì khác không? Em thật sự mệt rồi!”

“Không có gì, em đi ngủ sớm đi!” anh hơ lắc đầu, tiếp tục nhìn vào máy tính.

Tiểu Ái bĩu môi, đi vào phòng.

Tám giờ mười lăm phút, một cặp tình nhân ở căm phòng nào đó trong tòa nhà năm tầng  X đang tựa vào nhau trên ghế sô-pha xem phim thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa sổ. Lúc đó trên màn hình đang chiếu tới đoạn nhân vật chính nhận diện thoại của một người đã chết. Hai người đều bị tiếng gõ cửa làm cho hoảng sợ, khi tắt tivi để lắng nghe tiếng phát ra, kèm tiếng gõ cửa còn có âm thanh nhẹ nhàng, quen thuộc. Hai người nhanh chóng hiểu ra, liền chạy đến phòng ngủ kéo rèm và mở cửa kính di động, quả nhiên là cô hàng xóm kế bên vẫn thỉnh thoảng đem đến cho họ “điều bất ngờ”. Cô ta mặc một bộ dạ hội màu đen, đang đứng trên sân thượng với bộ dạng lén lút. Trên tay còn cầm đôi xăng-đan xinh xắn, khuôn mặt trang điểm xinh đẹp, mái tóc xoăn mềm mại phủ trên vai vừa gợi cảm, vừa thời thượng, giống như trang điểm để đến dự buổi party nào đó.

“Cho tôi đi nhờ đường, cảm ơn, cảm ơn!” Dưới cái nhìn chăm chú không nói nên lời của chủ nhà, cô giúp họ kéo lại cửa sổ, buông rèm, một mạch chạy qua phòng khách nhẹ nhàng mở cửa. Sau khi đã nhìn xung quanh để kiểm chứng độ an toàn, cô mới trao cho họ cái nhìn cảm kích: “Hai ngưới đừng nói ra tối nay đã nhìn thấy tôi nhé!” Cô nhỏ tiếng chắp tay cầu xin, rồi nhanh chóng rời đi.

Trong phòng khách, chỉ còn lại đôi tình nhân bị làm phiền ngơ nhác nhìn nhau. Trước kia vì quên mang chìa khía nên cô từ cửa chính xin đi nhờ bằng cách nhảy qua ban công nhà họ thì còn có thể hiểu được, nhưng buổi tối nay cô gái này đường đường cửa chính không đi, mà lại leo lên sân thượng nhà họ? Cô ta bị bệnh chăng? Bệnh lại nặng thêm rồi à? Người ta nói những người đóng kịch đều có bệnh, cô này học ở Học viện Điện ảnh vẫn chưa tốt nghiệp mà đã như thế này rồi. Nghiệp chướng ơi là nghiệp chướng!

Tại hội quán Joys thành phố S, tiếng người huyên náo, dưới ánh đèn huyền ảo mê hoặc, các mỹ nam mỹ nữ tụ tập lại thành một thế giới rực rõ sắc màu. Nhân viên an ninh ở cửa chính kiể tra mỗi lượt khách đến, ai không mang theo thiệp mời đều không được vào.

Bữa tiệc hôm nay rất đặc biệt, đây là party kỉ niệm ngày thành lập trường do một ngôi sao nổi tiếng trong giới điện ảnh tổ chức. Nhân tài của Học viện Điện ảnh đua nhau xuất hiện. Chuyện đào tạo ra vài ngôi sao nổi tiếng không có gì là lạ, nhưng để những ngôi sao đó quay về biếu tặng nhà trường và sinh viên học viện lại là điều rất hiếm. Vì số lượng thiếp mời có hạn, do đó những người không có mối quan hệ ngay cả khi hình dáng của thiếp mời cũng chẳng có cơ hội được nhìn thấy.

Nghe nói party kỉ niệm ngày thành lập trường lần này không chỉ mời những nghệ sĩ trẻ tuổi đang nổi trong giới điện ảnh hiện nay, mà cả một số vị đạo diễn và nhà sản suất phim nổi tiếng của nhà trường cũng đều có mặt. Đối với những người mới chân ướt chân ráo vào nghề, còn đang dốc sức phấn đấu trong nhà trường, đây rõ ràng là cơ hội trời ban, không thể bỏ lỡ. Nên dùng cách nào để có cơ hội đó, các chàng trai cô gái ai nấy đểu thấu hiểu tường tận, việc phải bỏ tiền ra là lẽ tất nhiên, chỉ là còn phải xem số tiền bỏ ra có giá trị hay không. Một khi đã bước chân vào thế giới này, họ đã sớm phải chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cả rồi. Chính vì buổi party hoành tráng này mà những sinh viên trẻ trung xinh đẹp đặc biệt ăn mặc gợi cảm và lòe loẹt.

Không khí trong phòng tràn ngập mùi nước hoa quyến rũ, âm thanh sống động hài hòa không ôn ào khoog nhỏ làm người nghe cảm thấy êm dịu, rượu Cooktail Marguerite lắc lư trong ly thạch anh, đâu đau cũng nhìn thấy các nhãn hiệu Chanel, LV… Ngước đầu lên, tùy ý nhìn một người đi ngang qua, nếu không phải là một cô nàng xinh đẹp gợi cảm thì cũng là một chàng trai khôi ngô tuấn tú.

Dung Tiểu Ái sau một hồi tìm kiếm cuối cùng cũng thấy Hình Tư Nhã đang đứng tán gẫu vui vẻ bên một anh chàng đẹp trai quyến rũ. Anh chàng đó trông khá quen, hình như là người mẫu gần đây trường hay xuất hiện trên tạp chí thời trang. Cô ấy vẫn như thường lệ nhanh chóng tìm thấy mục tiêu - người bạn thân đáng yêu của cô nhanh nhạy và khéo léo.

Sau một hồi chào hỏi, anh chàng đẹp trai nói đi lấy đò uống để lại không gian riêng cho hai cô.

“Con bé chết tiệt, sao bây giờ mới đến? Để lỡ mất lễ khai mạc rồi, cậu có biết ai vừa xuất hiện không? Mau kể với mình, buổi chiều, rốt cuộc cậu đã đi đâu, làm gì? Tại sao lại rối rít cả lên cứ như sắ bị đưa lên đoạn đầu đài vậy? Làm mình cứ đó đến giờ đoán già đoán non, trong lòng khó chịu lắm rồi nè! Mau nói nhanh lên!” Hình Tư Nhã tính tình nóng vội, mở miệng ra là bốp chát.

“Nói về chuyện người nào vừa mới xuất hiện trước đi” Tiểu Ái khá hứng thú với chủ đề này.

Bộp! Hình Tư Nhã đạp mạnh vào chiếc bàn tròn: “Nếu không mau nói ra mình sẽ đá bay cậu đó!”

Vẻ mặt Tiểu Ái thống khổ: “Cậu đừng nhắc đến chuyện đó nữa, cứ nghĩ tới nó là mình lại thấy buồn nẫu cả ruột gan. Cậu nói xem đây là chuyện gì chứ?không dễ dàng gì mới tổ chức buổi party hoành tráng như thế này, mình đã bỏ cả đóng tiền để làm đẹp như thế mà giữa đường lại xuất hiện một tên Trình Giảo Kim![2]”

“Trình Giảo Kim là ai?” Tư nhã nắm đúng trọng điểm.

“ Một người đàn ông.” Tiểu Ái lẩm bẩm nói.

“Đẹp trai không?” thói xấu của Tư Nhã.

“Đẹp trai rất đẹp trai… Không! Cấp bậc của anh ta đã không còn là đẹp trai nữa mà phải là đại mỹ nam!”

[2] Trình Giảo Kim (589 – 665), tự Tri Tiết, là một trong những vị tướng tài giỏi, dũng mãnh của thời Đường. Hảo hán này khỏe như voi, thời trẻ phá làng phá xóm, còn làm thảo khấu vô cùng hung hăng ngang ngược. Sau này khi trở thành tướng lĩnh thì chuyên lấy toàn lực đánh ba búa. Đánh xong mà địch không chết thì bỏ chạy, nghỉ ngơi một chút quay lại đánh ba búa tiếp. Bởi vậy người ta thường coi ông là chuyên gia phá bĩnh, chỉ có chịu lợi chứ không chịu thiệt. Sau này, những ai hay nửa đường nhảy ra phá bĩnh chuyện của người khác thì thường gọi là Trình Giảo kim.

“Người đàn ông của cậu?” Tư Nhã lẩm bẩm nói.

“Đồ quỷ! Nếu là vậy mình sẽ lập tức nhảy xuống biển!”

“Vậy thì giới thiệu cho mình đi!” Tư Nhã cười tinh quái: “Mình thích những anh chàng đẹp trai, càng đẹp càng tốt!”

“Cậu muốn thì cứ việc mà lấy, chỉ sợ cậu chịu không nổi thôi!” Nghĩ đến tính tình của người nào đó, cô bĩu môi: “Thôi! Không nói chuyện này nữa, mình khó khăn lắm mới đến được đây, cậu đã làm quen được bao nhiêu người rồi?” Sau khi Hình Tư Nhã cười bí hiểm giơ sấu ngón tay ra, Tiểu Ái bật cười, ca ngợi thành thiên thần.

Hai nữ sinh cùng chung chí hướng bắt đầu đi đi lại lại trong bữa tiệc long trọng và thời thượng. Với những đối tượng như người mẫu gợi cảm, diễn viên mới nổi, đạo diễn ít tên tuổi, hay mấu nhà chế tác có chút danh tiếng…thì những nữ sinh đang ôm mộng thành danh như các cô luôn mỉm cười duyên dáng đáp lại từng câu với họ. Các cô đều không phải là những cô gái thanh cao, mỗi người đều có chút nhược điểm, tuy nhiên những quy tắc trên phim trường họ đều đã quá quen thuộc. Đó là thế giới của thế tục, là thế giới showbiz hoa lệ chói lòa, cũng là nới dễ dàng sa ngã nhất trên đời. Khi quyết định theo con đường này, thì cũng đồng nghĩa với việc chỉ có hai sự lựa chọn, một là hoàn toàn chìm đắm trong nó, hai là từ bỏ vĩnh viễn. Các cô biết chừng mực, làm thế nào vừa có lợi cho mình mà lại không mất đi tư cách. Hoài bão, tình yêu và lòng tự tôn, các cô đều cần đến. Các cô chính là những nữ sinh hiện đại, tam vọng, với lòng tự tin sáng ngời, mặt mày rạng rỡ, vì ước mơ to lớn xa vời ấy mà tiến lên giành giật, tranh đấu.

Chuông điện thoại vang lên không hề đúng lúc. Đến lần thứ ba, Tiểu Ái rốt cuộc cũng phải lủi vào một góc lấy ra kiểm tra, vừa nhìn vào điện thoại cô đã hoảng sợ đến mức suýt chút nữa đâm sầm vào tường. Có hai cuộc gọi nhỡ, đều là số của anh ấy. Còn có tin nhắn.

Ngón tay Tiểu Ái run run mở ra, những dòng chữ trên màn hình giống nhứ con rán nhỏ đang uốn lượn chuyển động trên tay cô. Trong lòng Tiểu Ái bỗng dấy lên sự sợ hãi lạnh thấu xương.

“Em cho rằng không nghe điện thoại thì anh không tìm được em sao? Em quên mất anh cũng là người trong nghề à? Tốt hơn hết là em nên chạy ngay ra khỏi đó trước khi anh đến!”

Tiểu Ái thừ người ra, tiếp đó là cảm giác tê tê, cuối cùng thì cứng đờ. Cứ như vậy cho tới khi Tư Nhã lay người cô, lớn tiếng hỏi cô bị làm sao không.

“Anh ấy, anh ấy…” Lúc này, ngay cả đến lời nói Tiểu Ái cũng không thể nào thốt lên được, lắp bắp một lúc lâu cô mới nói được câu hoàn chỉnh: “Anh ấy sắp đến rồi!”

“Ai?” Tư Nhã chăm chú chú nhìn điện thoại của Tiểu Ái, càng cảm thấy kì lạ: “Người đàn ông tuyệt mĩ đó à? Gớm, chẳng phải người đàn ông của cậu, mà cậu căng thẳng đến mức này rồi à? Anh muốn đến thì cứ để anh ta đến, mình rất muốn gặp mặt anh ta.”

“Không được!” Tiểu Ái dường như là sắp khóc đến nơi rồi: “Anh ấy, anh ấy…Cậu không biết anh ấy đáng sợ như thế nào đâu! Anh trai mình thật sự rất đáng sợ!”

Tư nhã suýt trượt chân, hai mắt trợn tròn: “Anh trai cậu?”

“Ừm!” Tiểu Ái cầm điện thoại lẩy bẩy như dấu hiệu của chứng động kinh: “Mình…anh trai mình sắp đến rồi!” Thần linh ơi! Lẽ nào đây chính là số phận của cô hay sao? Từ nhỏ đến lớn, tại sao chưa bao giờ Tiểu Ái có cách thoát khỏi con người khủng khiếp này?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngáo Ộp về bài viết trên: Bò Bò, Bùi Thanh Sơn, Nhu nha tieu thu, buongtay6399, lyly93, me0kitty
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: diepanh8686, Google Adsense [Bot], h3ob3o, Jolie Quynh, khiconkute, kimthu172, Sam151, tieudu, Tuệ, Yuusa và 530 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

16 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1056

1 ... 124, 125, 126

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48



Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 540 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 439 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: nara nguyễn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 304 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 238 điểm để mua Gà quay 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 339 điểm để mua Túi đựng tim
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 288 điểm để mua Tiền bay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 408 điểm để mua Cô gái chocolate
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.