Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Người đẹp phải mạnh mẽ - Cúc Tử

 
Có bài mới 05.01.2014, 15:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới [Hiện đại] Người đẹp phải mạnh mẽ - Cúc Tử - Điểm: 10
Người đẹp phải mạnh mẽ

images


Tác giả: Cúc Tử

Dịch giả: Nguyễn Thị Thại

Giá bìa: 118.000 ₫

Công ty phát hành: Bách Việt

Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Số trang: 484

Ngày xuất bản: 17 - 8 – 2013



Giới thiệu

Đó là một cô gái xinh đẹp, một vẻ đẹp có thể khiến bất cứ người phụ nữ khó tính và nhiều chuyện nhất cũng phải gật đầu công nhận.

Nhưng đó lại là một người đẹp “trống rỗng” – ít ra là trong con mắt của nhiều người là vậy. Tại sao lại “trống rỗng” bởi vì cô gái ấy không thuộc dạng con gái thông minh sắc sảo, cũng không không có tài năng đặc biệt, thậm chí đôi khi còn gặp vấn đề về ngôn ngữ khi gặp người lạ hoặc đứng trước đám đông. Nhiều người chỉ để ý đến vẻ đẹp của cô gái ấy rồi tự áp đặt những suy nghĩ của họ vào cô để cuối cùng họ nói rằng “cô chỉ là một con búp bê” và bỏ đi mà không thèm đếm xỉa đến những điều ngay từ đầu cô đã nói “tôi xin lỗi, tôi không làm được”.

Cô gái “búp bê” đó chính là Vệ Tử. Là một người đơn giản, Vệ Tử chỉ muốn bình yên sống, không thông minh nhưng cô chăm chỉ cần mẫn, không sắc sảo nhưng cô hiền lành lương thiện, không màu mè như những cô gái năng động mà cô chân chất tự nhiên. Tất cả mọi thứ trong cuộc sống của mình cô đều cố gắng, cố gắng hết sức để đạt được.

Với bản tính trầm lặng nên Vệ Tử luôn cố gắng để thu mình lại trong một thế giới nho nhỏ của riêng cô nhưng chính khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng bóc cũng vóc dáng thanh tú của cô đã khiến Vệ Tử luôn trở thành mục tiêu của nhiều ánh nhìn, nhiều sự việc và cả nhiều đau khổ.

Người con trai đầu tiên khiến cô rung động lại chỉ coi cô là mục tiêu theo đuổi để chứng minh cho sức hút của anh ta. Người con trai thứ hai theo đuổi cô lại vì cô mà gây chuyện với cả thành viên ủy ban thành phố khi ông ta định sàm sỡ cô. Và rồi, người con trai cuối cùng – một người mà cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh có tình cảm với cô – lại là người phải vì cô mà trả giá nhiều nhất. Từ bỏ học vị thạc sĩ đang học tại Mỹ, bán cả cổ phần tại công ty do chính anh thành lập vài năm trước, liên hệ với xã hội đen và lăn lộn trong giới casino Mỹ để tìm cho được người có thể cứu cô. Một người đã vì cô mà làm rất nhiều chuyện, thậm chí đã phải trả một cái giá rất đắt nhưng… anh vẫn không giữ được bước chân cô rời khỏi thành phố Bắc Kinh – chốn không bao giờ bình yên với cô…





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.01.2014, 15:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đẹp phải mạnh mẽ - Cúc Tử - Điểm: 10
Chương 1



Vệ Tử là một người đẹp, thuộc diện người đẹp mà dù là các bà hay soi mói khi nhìn thấy, dù có bĩu môi cũng phải nói một câu “mặt mũi cũng xinh xắn”. Nhưng người đẹp nếu như ít trí tuệ, tính cách lại hơi đặc biệt thì bạn đoán xem sẽ như thế nào?

Dương Sương vừa đếm số tiền học bổng mới nhận về, mí mắt chẳng buồn nâng lên, nói: “A Tử không thích tiền, thì cả đời này cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu”.

Lấy chiếc tai nghe ra khỏi tai, soi gương nhìn lại hiệu quả của chiếc mặt nạ mới đắp, Vũ Di ngẩng đầu lên một cách điệu đà: “Lại còn cái miệng của cậu ấy nữa chứ, không biết câu nào thì nên nói, câu nào cần phải để ý đến trường hợp và đối tượng”.

Lưu Hiểu Tinh, người đang sa vào bể tình, cuối cùng cũng kết thúc cuộc nói chuyện qua điện thoại với bạn trai, trước khi mở sách vở ra, bổ sung một câu: “Mình thì lại thấy Vệ Tử tuy có chút ngơ ngác ngờ nghệch, nhưng cũng là một người rất đáng yêu, hơn nữa hình thức lại khá, cho nên nói không chừng cậu ấy sẽ là người lấy chồng sớm nhất và lấy được người tốt nhất”.

“Chị cả đúng là người rộng lượng, nhưng chúng tớ cũng đâu phải là kẻ xấu. Nếu cậu ấy có thể nhanh chóng rời phòng tự học trở về ký túc xá, tiện thể mang một ít nước sôi về đây, thì tớ cũng sẽ chúc mừng cho cậu ấy.” Dương Sương nhanh chóng cất chỗ tiền đi, bổ sung tiếp một câu: “Ngoài cậu ấy ra, tất cả chúng ta đều được học bổng. Không biết có nên mời vị khách ấy không?”.

Vũ Di liếc xéo Dương Sương: “Cậu được loại một, mình và chị cả loại ba, làm sao có thể như nhau được? Hơn nữa, xét đến việc hằng ngày xách nước làm vệ sinh, thì việc mời Vệ Tử một bữa cơm cũng chẳng đáng gì”.

Dương Sương trợn mắt đang định nói câu gì đó, thì thấy cửa kêu “cộc” một tiếng rồi bật mở ra, Vệ Tử vai đeo cặp sách, hai tay xách một phích nước nóng bốn lít rưỡi, oai phong lẫm liệt ở cửa: “Cuối cùng cũng làm xong bài tập rồi. Hôm nay hơi muộn một chút, mọi người đi rửa ráy đi!”.

Tiếp đó là rút khăn mặt, lấy quần áo, tiếng xô chậu, hộp xà phòng va vào nhau loảng xoảng, trong khoảng thời gian nửa tiếng đồng hồ từ lúc đó đến khi đi ngủ, giữa phòng ở và nhà tắm vang lên tiếng cười nói rôm rả, thấp thoáng những bóng hồng qua lại, khiến người ta cảm giác như đang đứng giữa khu chợ sầm uất.

“Vệ Tử, cái ông chú họ trông có vẻ giàu có đến đón cậu lần trước ấy, rút cục đã xảy ra chuyện gì rồi?” Sau khi tắt đèn, Lưu Hiểu Tinh thu dọn sách vở, nằm xuống giường nhưng chưa ngủ ngay được, mở miệng lên tiếng bắt đầu chủ đề câu chuyện trước lúc đi ngủ.

“Đúng vậy, sau khi về sao cậu không nói gì thế.” Vũ Di cũng cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, vì từ trước tới giờ Vệ Tử không phải là người có thể giấu được điều gì lâu trong lòng, chuyện dù vặt vãnh đến đâu cũng đem ra xin ý kiến mọi người.

Tắt bộ phim kinh dị đang chiếu trên laptop, Dương Sương đủng đỉnh nói: “Để mình đoán nhé, có phải ông chú họ đã sắp xếp cho cậu đi xem mặt, và đối tượng là mặt hàng cao cấp, đúng không Vệ Tử?”.

“Hả? Sao cậu lại biết?!” Vệ Tử giật nảy mình, cô không sao hiểu được Dương Sương không hề ra khỏi phòng, thế mà lại biết rõ mọi chuyện như trong lòng bàn tay vậy, hơn nữa còn có thể nói ra rất chính xác chuyện khó xử mà cô cố gắng kìm nén không kể với mọi người.

Không nỡ để Vệ Tử tiếp tục suy đoán, nể tình buổi tối hôm nay cô mang nước nóng về cho mọi người ngâm chân, nên Dương Sương đã giải thích bằng sự kiên nhẫn hiếm thấy: “Trong suốt bốn năm cậu học đại học, ông chú ấy xuất hiện ở đây chưa quá ba lần, lần này lại tới đón cậu bằng chiếc BMW sang trọng, rồi còn cho tiền để mua giày mua áo, nếu không phải có ý định chuẩn bị tốt ‘bao bì’ cho cậu để bán cậu đi thì còn vì cái gì? Mấy hôm nay, lúc thì cậu chau mày, lúc thì thở dài, mặt mũi cứ như đưa đám, như vậy, đối tượng xem mặt liệu có thể là bạch mã hoàng tử không?”.

Mặc dù khuất sau tấm rèm nhưng mọi người đều có thể nhìn thấy khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn của Vệ Tử đang xịu hẳn xuống, dường như cô đã phải nén chịu rất lâu, nên sau khi nghe câu nói đó của Dương Sương nói xong, cô không thêm nén được nữa, kể lại một mạch cho mọi người nghe về cảnh ngộ đau thương của mình cuối tuần trước.

Ông chú họ ấy là người có vẻ may mắn nhất trong số họ hàng của Vệ Tử. Sau khi tốt nghiệp đại học xong, ông lấy con gái của thầy hướng dẫn luận văn, rồi xin vào cơ quan nhà nước, nhưng không lâu sau đó thì từ chức ra ngoài mở công ty riêng, mới chưa đầy bốn mươi tuổi đã tạo dựng được một cơ ngơi khá bề thế. Bây giờ, ông không chỉ có biệt thự, xe hơi, đến cả con cũng đẻ nhiều hơn người khác, và ông đã lý luận về việc đó như sau: “Chẳng qua cũng chỉ là tiền thôi mà, hai trăm tám mươi ngàn đồng một hộ khẩu, nếu không cấp cho thì đợi con lớn lên chú sẽ cho xuất ngoại”.

Vệ Tử thi đỗ rồi tới Bắc Kinh học đại học, ông chú đến tận trường thăm cô: “Chú định đưa cháu về thăm nhà một chút, nhưng người như thím cháu thì… thôi không nói còn hơn. Tóm lại là cháu cứ chăm chỉ, cố gắng, trường của cháu là trường nổi tiếng cả nước, chỉ có điều chuyên ngành hơi… Cháu học ngành gì nhỉ?”.

“Tin học kinh tế ạ.” Đây là ngành mới mở, lúc đăng ký nguyện vọng, bố mẹ của Vệ Tử nhìn thấy mấy chữ then chốt hấp dẫn “tin học”, “kinh tế” lập tức điền luôn vào mà không nghĩ ngợi gì. Còn Vệ Tử, từ bé đến lớn, ngoài việc luôn bị nhắc nhở rằng phải cố gắng học hành, thi đỗ vào đại học, không hề có chút khái niệm nào về mục tiêu và lý tưởng của mình. Thi đỗ đại học, nhất là trường đại học trọng điểm nổi tiếng toàn quốc, đối với cô đã là niềm vui vượt qua sự mong đợi, nên chẳng quan tâm gì đến chuyên ngành nữa.

Nhưng sau khi vào trường rồi cô mới biết, khoa mà cô theo học là nguyện vọng một của rất ít người, còn lại đa số đều chuyển từ các khoa khác sang. Khi hỏi nguyên nhân của việc ấy, mọi người nhìn cô bằng ánh mắt rất ngạc nhiên: “Khoa này mới được thành lập mấy năm nay, đến một thạc sĩ cũng không có, chứ đừng nói tới tiến sĩ hay phòng thí nghiệm quan trọng gì đó, nếu không vì cái tiếng của trường, thì ai dại gì mà theo học cái khoa này?”.

Sau này khi Vệ Tử biết, người cũng theo học khoa này là nguyện vọng một giống mình chỉ có Dương Sương, cô đã vô cùng phấn khởi mà hỏi cô ấy rằng có phải cũng bị lừa giống mình không, thì Dương Sương nhìn cô bằng ánh mắt lạnh như băng, đáp: “Mặc dù khoa rất nhỏ, nhưng cũng có mấy chục người, học bổng được xét theo tỷ lệ, thực lực của những người ở khoa này ở mức bình thường, họ cũng chẳng hào hứng với ngành mình theo học, cho nên sức cạnh tranh giảm đi rất nhiều. Không có thạc sĩ, tiến sĩ cũng chẳng sao, vì mình đâu có ý định học lên nữa”. Thấy chưa, người ta có tầm nhìn xa trông rộng như thế chứ! Vệ Tử cảm thấy rất xấu hổ cho sự kém hiểu biết và nông cạn của mình.

Nhưng ngay sau đó cô đã phải ăn mừng vì sự lựa chọn của mình, hồi còn học phổ thông, Vệ Tử chẳng bao giờ để ý đến chuyện gì ngoài sách vở, vì thế cũng đạt được kết quả xuất sắc, nhưng khi lên đại học, ngoài việc học tập cô còn phải tham gia rất nhiều các hoạt động của sinh viên như hoạt động xã hội, hoạt động Đoàn… Việc này khiến cho một người từ trước đến nay làm việc nào chỉ biết đến việc ấy như cô chẳng còn lấy một phút rảnh rỗi. Hơn nữa, phương pháp học ở trường đại học cũng không giống hồi phổ thông, Vệ Tử phải làm quen với cách truyền thụ rất nhanh, phải đọc những cuốn giáo trình dày cộp, cô bắt đầu học đuối dần, nhiều môn thi khó khăn lắm mới đạt yêu cầu. Nhìn điệu bộ thảnh thơi, nhàn hạ của các bạn “thực lực hơi đuối” xung quanh, Vệ Tử nghĩ bụng, nếu một người tố chất bình thường như mình vào học ở các khoa hạng nhất, thì không biết tình trạng sẽ ra sao.

“Tin học có mối liên quan đến mạng internet, đến các thương vụ điện tử. Chú có quen với một người chuyên làm về các trang mạng, bây giờ người ấy đã có cả bạc tỷ giắt người.” Lần đầu tiên tới Salaboer[1], Vệ Tử ngây người nhìn những người phục vụ giúp mình nướng thịt mà ngẩn người, bọn họ đều rất xinh đẹp và có phong cách!

[1] Salaboer: Tên một chuỗi nhà hàng chuyên kinh doanh các món ăn truyền thống của Hàn Quốc, có mặt ở nhiều nơi, trong đó có Bắc Kinh, Đại Liên, Thẩm Dương, Hồng Kông, Mỹ…

“Đừng nên chỉ nhìn vào những cái lợi trước mắt, nếu chỉ tìm một công việc mỗi tháng mấy ngàn đồng thì đến bao giờ mới mở mày mở mặt được?! Này Vệ Tử!” Nhìn thấy vẻ thẫn thờ của cô, ông chú gọi giật giọng, hình như có vẻ giận dữ.

Lần đầu tiên hai chú cháu gặp nhau là khi cô tới nhập học. Ông chú hỏi tình hình của cô, rồi cho một chiếc phong bao đỏ dày cộp, sau đó dặn dò một câu: “Cố mà học cho tốt”. Vệ Tử cầm chiếc phong bao đỏ chót đó mà lúng ta lúng túng, nhưng nghĩ đến việc sau này học xong có việc làm rồi sẽ trả lại chú, trong lòng cô thấy yên tâm hơn.

Còn lần này là vào khi cô sắp tốt nghiệp. Ông chú hẹn cô tới một khách sạn, tiện thể cầm bản sao kết quả học tập của cô, thấy các điểm ghi trên đó bất chấp những cố gắng hết sức của cô cũng chỉ đạt mức trung bình, ông không khỏi có chút thất vọng, nói: “Với chuyên ngành này mà chỉ đạt kết quả như vậy, khả năng tìm được học bổng ra nước ngoài rất khó, nếu không được thì đành phải tự túc vậy”.

“Chuyện ấy không được rồi, vì bố mẹ cháu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.” Nhìn những món ăn ngon lành đang bày trước mặt, cơn thèm ăn của Vệ Tử lúc trước đột nhiên biến mất. Dù cô không giỏi giang, nhưng cũng không bao giờ nghĩ đến chuyện cầm những đồng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ đi tiêu phung phí.

“Bố mẹ cháu tất nhiên là không lấy đâu ra, họ… ý của chú là, mỗi người có một quan niệm khác nhau, tiền thì không thể bớt đi, nhưng có thể kiếm được, ví dụ như hôm nay cháu đến gặp chú, cháu đi bằng xe buýt phải không?”

“Vâng ạ, cháu phải đổi ba tuyến, mất tiếng rưỡi đồng hồ mới đến nơi.” Vệ Tử gật đầu, không hiểu vì sao chú cô lại chuyển chủ đề câu chuyện nhanh đến thế.

“Đó chính là cách sống mà bố mẹ cháu đã truyền lại cho cháu. Để chú nói cho cháu biết, cho dù là lúc vừa mới đi làm, chú cũng không bao giờ đi xe buýt. Nếu cháu đi taxi chỉ cần nửa tiếng đồng hồ là tới nơi, tiết kiệm được một tiếng đồng hồ. Một tiếng đồng hồ ấy, với chú mà nói có thể sinh lợi ra hàng mấy triệu đồng. Cái đó gọi là hiệu suất!”

Vệ Tử bắt đầu cảm thấy bất an, trán vã mồ hôi, cô cúi đầu tay mân mê đôi đũa, khẽ đáp: “Nhưng cháu không có tiền, đi taxi ít nhất cũng phải mất năm mươi đồng”.

“Vì thế cháu mới phải cố gắng, chứ cứ mãi như thế này thì làm được trò trống gì. Sắp tốt nghiệp đến nơi rồi, cháu định tìm kiếm công việc ra sao?”

“Cháu đang đi nộp hồ sơ, nếu thi làm viên chức nhà nước thì thành tích cũng phải tương đối một chút.” Mọi người hầu như không để ý lắm đến việc thi vào làm viên chức nhà nước, sinh viên bây giờ đều khá thực tế, họ không mặn mà với những nơi trả lương thấp, chỉ có Vệ Tử mới luôn chăm chỉ, nghiêm túc với các kỳ thi, nên sau thời gian ôn tập cũng đạt được thành tích tương đối tốt.

“Vừa rồi chú đã nói cái gì? Hoặc là phải lập nghiệp, hoặc là xuất ngoại, thế mà sao cháu lại cứ quanh quẩn với chuyện tìm công việc thế?” Ông chú không giấu nổi vẻ bực mình, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép!

Vệ Tử lấy hết can đảm đáp: “Cháu biết là chú muốn tốt cho cháu, nhưng cháu vừa không có tiền lại vừa không có kinh nghiệm, làm sao mà gây dựng sự nghiệp được? Còn chuyện xuất ngoại thì cháu vừa nói rồi, nhà cháu không có tiền để cháu đi du học tự túc đâu”.

“Ai bảo nhà cháu bỏ tiền?” Ông chú thất vọng nói.

“Dạ? Nếu chú định bỏ tiền ra thì cháu càng không thể nhận lời được, thím và còn cả các em nữa sẽ…”

“Cháu hãy dành thời gian cuối tuần để đến quan sát bữa gặp gỡ của nhà Chủ nhiệm văn phòng tỉnh ta tại Bắc Kinh, nhân dịp ăn mừng chuẩn bị cho cô con gái của ông ấy đi học ở nước ngoài.” Giọng nói như ra lệnh của chú dường như không cho phép cô được làm khác đi.

“Sao cơ ạ? Như thế không được đâu, vì cháu đâu có quen họ.” Vệ Tử cảm thấy không sao thích ứng được với cách nói chuyện nhảy hết chủ đề này sang chủ đề khác của ông chú họ, điều đó khiến cô cảm thấy mình giống như một kẻ ngốc.

“Đó cũng không phải là người ngoài, chủ nhiệm Ngưu là bạn chiến đấu của ông ngoại cháu, có điều sau này ông cháu làm nhân viên y tế, chuyển ngành về công tác ở trạm y tế địa phương, còn ông ấy thì theo chính trị. Con gái của chủ nhiệm Ngưu chỉ lớn hơn cháu hai tuổi, giữa hai người có thể sẽ có những vấn đề quan tâm giống nhau.” Nói đến đây, ông chú họ không còn đủ kiên nhẫn nữa, nên vội vàng gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán tiền.

Nhân khi cô phục vụ xinh đẹp cầm hóa đơn đến, Vệ Tử vội vàng đưa mấy miếng thịt bò nướng vào miệng - lãng phí thức ăn như thế này đúng là một việc không hay ho!

Ông chú họ đưa một xấp tiền về phía cô: “Cháu cũng hơn hai mươi tuổi rồi, không thể cứ ăn mặc lôi thôi như thế mãi, hãy bớt chút thời gian đi mua lấy mấy bộ quần áo và giày dép cho ra hồn một chút, chịu khó học hỏi mọi người. Chú thấy con gái ở trường cháu rất biết cách ăn mặc, trang điểm đấy, tại sao đến giờ mà cháu vẫn mặc như lúc vừa lên thành phố thế?”.

Chưa kịp cầm tiền thì Vệ Tử đã bị những lời nói ấy làm cho đỏ bừng mặt mũi, cô cố gắng nuốt thật nhanh mấy miếng thịt bò trong mồm, đang định lên tiếng, thì bỗng phát hiện ra ánh mắt của cô phục vụ cầm tờ hóa đơn bên cạnh có gì đó khác thường, dường như ánh mắt ấy cứ liếc qua liếc lại từ chỗ xấp tiền trên bàn đến khuôn mặt của Vệ Tử.

Nhìn ông chú họ hơn ba mươi tuổi với dáng điệu đĩnh đạc, phong độ, lại nhìn chiếc áo đồng phục sinh viên đang mặc trên người mình, rồi lại nhìn xấp tiền dày cộp trên bàn, cuối cùng một người chậm hiểu như Vệ Tử cũng nhận ra. Cô biết cô gái phục vụ ấy đang nghĩ gì!!!

Vì thế, cầm ngay lấy xấp tiền, Vệ Tử đứng dậy nhanh chóng đi ra phía ngoài: “Cháu sẽ ra trước chờ chú!”.

Cô không biết rằng, điệu bộ ấy của cô đã khiến cho cô phục vụ như càng hiểu ra, càng chắc chắn về điều gì đó.

Sau khi thanh toán tiền xong, vì công ty của chú họ ở gần đó, nên Vệ Tử kiên quyết tự đi về, không để chú phải đưa. Chú họ gật đầu, trước khi rời đi vẫn không nhịn được dừng chân lại hỏi một câu: “Cháu định đi về như thế nào?”.

“Cháu đi… đi xe buýt ạ.” Giọng của Vệ Tử rất nhỏ, nhưng cô là một cô gái ngoan, không có thói quen lãng phí, càng không có thói quen nói dối.

Sau đó, cô cảm thấy bước chân của ông chú lúc rời đi có chút nặng nề.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.01.2014, 15:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đẹp phải mạnh mẽ - Cúc Tử - Điểm: 10
Chương 2



Các bạn cùng phòng của Vệ Tử rất thực tế và cũng rất chín chắn, họ không bao giờ tìm cách dò hỏi về những điều mà người khác không muốn nói vào những lúc không thích hợp. Thế nên khi thấy Vệ Tử - một cô gái từ trước đến nay cổ hủ đến mức nhà quê, bỗng nhiên liên tiếp thay những bộ đồ mới, mặc dù ai cũng cảm thấy rất kỳ quái, nhưng chẳng có ai chịu làm bà già tọc mạch lên tiếng hỏi trước.

Nhà Vũ Di khá giàu, cô ấy được mọi người coi là người tao nhã và có con mắt nhìn, trong túi chẳng thiếu loại mỹ phẩm, đồ trang sức nào. Sau khi cô ấy trang điểm giúp cho Vệ Tử một lượt từ đầu đến chân, tất cả mọi người, kể cả Vũ Di đều không sao rời mắt khỏi Vệ Tử được.

“Diêu Hoàng Ngụy Tử[1], hoa trung chi vương, chân khuynh thành dã!” Thì ra, Dương Sương cũng có thể nói ra những lời khen ngợi người khác.

[1] Diêu Hoàng và Ngụy Tử là hai loại hoa mẫu đơn ở Lạc Dương thời nhà Tống, đó là hai loài hoa đẹp đứng hàng đầu trong các loại hoa.

Lưu Hiểu Tinh thì kêu lên sau giây phút ngây người: “Vệ Tử, cậu không thể đi ra ngoài với bộ dạng này được, nhất là không được đi ngang qua khu ký túc của các nam sinh viên, và càng không được để cho lão Lý nhà tớ nhìn thấy!”.

Hồi mới vào học, có tới hơn nửa số con trai trong lớp thương thầm nhớ trộm Vệ Tử, nhưng dần dần trong quá trình tiếp xúc, họ phát hiện ra rằng, Vệ Tử chỉ là một cô gái đẹp ngốc nghếch, hành vi, lời nói vụng về, lúc nào cũng cứ như trên trời rơi xuống, vì thế họ thất vọng, chuyển mục tiêu. Thời buổi ngày nay, ai cũng rất thực tế, mua một chiếc bình hoa về để bày trong nhà là việc chỉ có người lắm tiền mới làm, chứ không phải là những sinh viên nghèo như họ - những người lúc nào cũng có thể rút lui, bao gồm cả Lý Tông Bảo, bạn trai hiện tại của Lưu Hiểu Tinh.

“Thôi đi”, Dương Sương nguýt một cái, “Chị cả thông minh giỏi giang như vậy, trong con mắt của anh Bảo nhà chị, ngoài chị ra, còn nhìn thấy ai nữa, cho dù là Audrey Hepburn[2] có đến đây cũng chẳng lôi được anh ấy ra khỏi lòng chị đâu!”.

[2] Audrey Hepburn: (1929 - 1993), ngôi sao điện ảnh huyền thoại thập niên năm mươi, sáu mươi của Hollywood.

“Cậu rõ thật là!” Lưu Hiểu Tinh mắng, nhưng mặt không giấu được vẻ hạnh phúc và đắc ý.

Đúng lúc ấy thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, Vệ Tử vội vã đi ra ngoài, trước khi đi còn dặn mọi người: “Chú mình mời mình đến ăn cơm, có lẽ tối nay mình sẽ về muộn một chút”.

Dương Sương định nói với theo một câu: “Cho dù cậu không về thì cũng chẳng sao”. Nhưng bỗng nhiên cô ấy cảm thấy Vệ Tử là một người đáng thương nên không thốt ra câu nói cay độc đó nữa, mà đổi thành: “Chú ý an toàn đấy”.

Vũ Di phủ phục bên cửa sổ nhìn theo một lúc rất lâu, rồi quay đầu lại thông báo cho mọi người: “Đừng có sờ vào người mình. Xem ra ông chú của Vệ Tử cũng không phải là người xoàng đâu, ông ấy kiếm được cho Vệ Tử một chàng rể ra trò, coi như vớ được một chĩnh gạo đầy rồi!”.

Trước lúc thi tốt nghiệp, hướng đi trong tương lai của mọi người dường như đã quyết định xong, Vũ Di thì ký hợp đồng với một doanh nghiệp nước ngoài nổi tiếng, Dương Sương thì được tổng giám đốc của một ngân hàng nhà nước cỡ lớn phá lệ nhận vào, Lưu Hiểu Tinh và bạn trai thì thi lên cao học vào một chuyên ngành khác. Chỉ có Vệ Tử là ngoại lệ, đã mấy lần rồi mà vẫn không sao vượt qua được kỳ thi viết của mấy doanh nghiệp lớn. Bản thân vì là một “sinh viên ngoại tỉnh” tốt nghiệp loại bốn[3], đến nay vẫn chưa nhận được OFFER.

[3] Người ta chia sinh viên tốt nghiệp đại học đi tìm việc thành bốn loại: Loại một là các nam sinh viên có hộ khẩu Bắc Kinh, loại hai là các nam sinh viên có hộ khẩu ngoại tỉnh, loại ba là nữ sinh có hộ khẩu Bắc Kinh, loại bốn là nữ sinh có hộ khẩu ngoại tỉnh.

Vũ Di, người duy nhất trong phòng là công dân loại ba đang chiếm ưu thế về hộ khẩu đã giành chiến thắng trong cuộc chiến xin vào doanh nghiệp liên doanh giữa một đội quân xin việc hùng hậu. Người thông minh tuyệt đỉnh như Dương Sương tất nhiên là không bị hạn chế trong các quy định cứng nhắc. Còn Vệ Tử thì thành tích học tập bình thường, thể hiện bình thường, gia cảnh bình thường, quan hệ với thầy hướng dẫn cũng bình thường, lại thêm sự thiếu lanh lợi, nên tất nhiên không thể thuận lợi trong lúc đi tìm việc rồi, đã vậy cô thi cao học cũng kém mất hai điểm so với điểm sàn của nhà nước.

Do đó, niềm hy vọng duy nhất còn lại lúc này của cô là vượt qua được kỳ thi phỏng vấn vào biên chế nhà nước lần thứ ba. Nhưng với những quy định bất thành văn mỗi người một kiểu của cuộc thi này lại khiến mọi người thấy lo lắng cho một người ngốc nghếch như cô.

Vì thế, việc ông chú họ có thể sắp đặt thành công, tìm được cho cô một chỗ yên bề gia thất vào lúc cô mới hai mươi hai tuổi cũng có thể xem là một cách giải quyết không tồi.

Nhưng phân tích tình hình theo giọng kể của Vệ Tử từ phía sau tấm rèm thì thấy, hy vọng của mọi người đã tan vỡ.

Vệ Tử sửa soạn xong thì đi ra ngoài, cuối cùng cũng khiến ông chú vừa lòng, nhưng vẫn không quên dặn: “Tuy chủ nhiệm Ngưu từng là bạn chiến đấu của ông ngoại cháu, nhưng bây giờ dù sao cũng không còn giống như ngày trước, những người đến dự đều là nhân vật có máu mặt, cháu nhớ phải nhanh nhẹn, lanh lợi một chút”.

Vệ Tử cũng biết mình thường hay làm những việc ngốc nghếch, nên vội gật đầu nghe theo, tự nhủ thầm đến lúc đó mình sẽ ít nói, quan sát nhiều, chắc sẽ không xảy ra sai sót gì.

Đầu tiên chú cô lái xe tới một nơi có cái sân rất rộng ở phía tây thành phố, gõ cửa rồi vào một ngôi nhà kiểu cũ, người ra mở cửa là một phụ nữ trung tuổi trông rất duyên dáng.

“Dịch Tân đến rồi à, chúng tôi đang định đi đây, may quá, vậy cùng đi đi.” Mồm thì nói với ông chú họ, nhưng mắt bà ta lại nhìn chằm chằm đánh giá Vệ Tử.

“Cháu chào thím. Không phải là may đâu, là cháu chủ định đến đây để đón thím đi đấy, chắc là chú Ngưu và Lệ Lệ đi rồi phải không ạ? Dạ, đây là Vệ Tử, đứa cháu gái mà cháu đã kể với thím lần trước ấy. A Tử, đã gặp…”

“Chào bằng cô thôi.” Bà Ngưu lên tiếng trước. Vệ Tử nghĩ thầm, nếu cứ theo vai vế thì mình phải gọi là bà mới đúng, thật khủng bố.

Vì thế, cô hỏi lại, vẻ không hiểu: “Chú cháu gọi bằng thím, sao cháu có thể gọi bằng cô được ạ? Gọi thế thì hơi thất lễ, cháu chào bà Ngưu ạ!”.

Thiệu Dịch Tân, cũng chính là ông chú họ của Vệ Tử nhìn thấy cơ mặt của bà Ngưu giật giật, vội vàng mắng Vệ Tử: “Lần đầu gặp mà dám tùy tiện thế à!”, rồi lại nói như xin lỗi bà Ngưu: “Có lẽ chú và mọi người đợi lâu rồi, chúng ta mau đi thôi”.

Thế là mọi người lại lên xe đến khu biệt thự ở ngoại ô. Tới trước ngôi biệt thự, Thiệu Dịch Tân giới thiệu cho Vệ Tử: “Đây mới là nhà của chủ nhiệm Ngưu, chỗ lúc nãy là căn hộ tập thể chỉ dùng để đón tiếp đồng nghiệp”.

Nhìn mặt bà Ngưu có vẻ đắc ý, Vệ Tử đã phần nào hiểu được đôi chút, lại thêm lời quát lúc nãy của chú, nên giờ đây cô càng không dám mở miệng, mà len lét theo sau họ bước vào trong.

Trong nhà ồn ào, có rất nhiều người. Cũng may mà phòng khách rất rộng, mọi người cứ tốp năm tốp ba, chỗ thì ngồi, chỗ thì đứng nói chuyện. Vệ Tử được ông chú đưa đến trước mặt một người đàn ông chừng hơn năm mươi tuổi, lại làm một hồi giới thiệu: “Chú Ngưu, đây là cháu Vệ Tử mà lần trước cháu nhắc đến. Nó là con gái của anh họ cháu, ở thành phố X, nó cũng học kinh tế như Lệ Lệ”.

Vệ Tử đang định đính chính lại chuyên ngành của mình thì nhìn thấy ánh mắt như cảnh cáo của ông chú nên lại không dám tự ý mở miệng, cô đành đứng ngây ra trước mặt hai người.

Nhìn thì biết chủ nhiệm Ngưu rất chú ý giữ gìn, ngũ quan cân đối, riêng đôi mắt rất tinh anh, nhưng đôi mắt ấy cứ hết nhìn lên lại nhìn xuống đánh giá, khiến cô cực kỳ khó chịu, cảm giác chân tay cứ như thừa thãi.

Một hồi rất lâu sau, chủ nhiệm Ngưu mới gật đầu, nói: “Cũng được đấy, bọn trẻ chỗ chúng ta có thể ra ngoài được đều rất tốt, học năm thứ mấy rồi?”.

“Năm nay là năm thứ tư rồi ạ, còn hai tháng nữa sẽ tốt nghiệp.” Được mở miệng trả lời khiến cho Vệ Tử thấy đỡ căng thẳng hơn.

“Có dự định gì chưa? Học tiếp cao học hay đi làm?” Chủ nhiệm Ngưu hỏi, vẻ như lơ đễnh, mắt thì nhìn về một hướng khác: “Lệ Lệ và Lý Thiều Trung đi đâu rồi không biết?”.

Thiệu Dịch Tân vội túm lấy cơ hội: “Tiếng Anh của Vệ Tử rất tốt, cháu đang định ra nước ngoài, nên cũng định nhờ Lệ Lệ và Thiều Trung xem giúp xem có người nào thích hợp…”.

Thiệu Dịch Tân chưa nói dứt lời thì đã nghe thấy giọng lanh lảnh của một cô gái: “Bố bố bố, bố nhìn xem này, Thiều Trung cứ bắt nạt con thôi. Anh ấy nói là con lại béo ra”. Sau đó thì thấy một cô gái mặc trên mình chiếc váy liền thân màu da cam đang cầm tay một chàng thanh niên đi đến trước mặt chủ nhiệm Ngưu.

Mặt mày chủ nhiệm Ngưu nhất thời tươi tỉnh hẳn lên, rồi ông nói bằng giọng rất yêu chiều: “Thế thì có sao đâu, con sắp đi Mỹ rồi, so với các bà bên đấy, trông con còn mảnh mai hơn nhiều”.

Nhưng Ngưu Lệ Lệ làm như không nghe thấy những lời nói ấy, và cũng chẳng để ý đến vẻ mặt tươi rói của ông, mà chỉ nhìn chăm chăm vào Vệ Tử: “Anh Dịch Tân, anh đưa cô ta đến à? Cẩn thận kẻo em lại gọi điện mách chị dâu đấy!”.

Thiệu Dịch Tân đỏ bừng mặt: “Lệ Lệ đừng nói bừa, đây là Vệ Tử, cháu họ của anh”.

Ngưu Lệ Lệ “ồ” lên một tiếng, “Em nhớ ra rồi, anh đã nhắc qua với em. Hôm nay có rất nhiều bạn học của anh Thiều Trung, anh có thể đưa cô ấy đi một vòng thử xem, biết đâu lại gặp được một người vừa ý”. Nói rồi, cô ta quay sang nũng nịu với chàng trai dong dỏng cao bên cạnh: “Anh thử xem bạn học của anh còn ai chưa có vợ thì giúp đi. Thân con gái một mình đi tìm việc ở bên ngoài đáng thương lắm”.

Nghe đến đây, Vệ Tử không nhịn được, sao lại ra nước ngoài, sao lại người lựa chọn thích hợp? Sao cô không hiểu những lời mọi người nói nhỉ? Mặc dù không hiểu nhưng rõ ràng nhân vật chính được nhắc tới trong đó là cô, vì thế cô kéo Thiệu Dịch Tân sang một bên: “Chú, mọi người đang nói chuyện gì vậy?”.

Thiệu Dịch Tân phẩy tay áo, nói bằng giọng trách móc: “Giữa chốn đông người, đừng có quên phép tắc, lễ nghĩa. Là chú đang nhờ Lệ Lệ giới thiệu giúp cháu một người bạn trai”.

Vệ Tử trợn ngược đôi mắt xinh đẹp: “Bạn trai á? Cháu không cần!”.

“Sao thế? Cháu có rồi à?” Thiệu Dịch Tân thầm kêu thôi rồi, cứ mải lo đằng này, quên mất hỏi con nhỏ về tình hình của nó, xem ra việc làm mai mối sợ rằng chẳng dễ chút nào.

“Chưa có, nhưng…”

“Chưa có là tốt rồi. Lý Thiều Trung sang đó vào lúc đang học năm thứ tư, học đại học chính quy ở trường A, bạn học của cậu ấy toàn là những con rồng cháu phượng. Lần này có rất nhiều người về nước thăm người thân, nếu tìm được người phù hợp thì sau khi cháu tốt nghiệp đại học có thể kết hôn rồi sang đó”.

“Kết hôn? Ý chú là tìm người để dựa dẫm trong lúc đi học?!” Đôi mắt Vệ Tử càng mở to hơn.

“Nếu không thế thì sao. Cháu đã không có khả năng kiếm học bổng, gia đình cũng không thể cung cấp tiền cho cháu, tìm người dựa dẫm khi theo học là cách lựa chọn duy nhất.” Thiệu Dịch Tân nói với vẻ coi đó là lẽ đương nhiên.

Đôi mắt Vệ Tử như tóe lửa, khuôn mặt đỏ bừng lên: “Cháu ư? Vì sao cháu phải ra nước ngoài?”.

“Con bé này, cháu làm sao thế? Chẳng phải đã nói rồi sao? Cháu cứ nhất quyết tìm bằng được cái công việc sáng chín giờ đi tối năm giờ về mệt đứt hơi mà chẳng được mấy đồng ấy hay là thế nào? Chuyện này chú đã nói với bố mẹ cháu rồi, họ đều không có ý kiến gì.”

“Không có ý kiến? Họ đồng ý để cháu kết hôn… với một người không hề quen biết?” Hai từ “kết hôn” đối với cô sao mà xa xôi thế, đến nỗi khi cô nhắc đến chúng cũng thấy ngượng.

“Cái gì gọi là không quen biết? Chẳng phải chú đang tìm cách để cháu làm quen đây sao?” Thiệu Dịch Tân vừa dứt lời, bỗng cảm giác xung quanh im ắng hẳn, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy có mấy người trẻ tuổi đang bước qua cửa.

Nhìn theo ánh mắt của mọi người, Vệ Tử cảm nhận được nguyên nhân của sự im ắng ấy. Mấy người mới vào mang theo thứ khí thế mà bất luận xuất hiện ở nơi nào họ cũng đều trở thành tiêu điểm, nhất là chàng trai đi đầu tiên, vóc dáng cao lớn, khuôn mặt trông rất tuấn tú, đôi mắt như biết cười nhìn khắp mọi người một lượt, ai cũng tưởng như người ấy đang chào mình.

Sau khi vào hẳn bên trong rồi, chàng trai đứng một cách rất tự nhiên, người đứng cạnh cho dù là ai cũng trở nên lu mờ, trở thành những vệ tinh xung quanh. Còn người đó thì mỉm cười, hòa nhã hơn bất cứ ai, nhưng lại khiến cho người ta không thể nào coi thường vẻ tự tin và điềm tĩnh bộc lộ qua cử chỉ của mình.

Vệ Tử nhìn thấy Lý Thiều Trung cầm tay Lệ Lệ mau lẹ bước ra đón: “Ngụy Hoa Tịnh, cậu tới thật à? Mình cứ tưởng cậu không có thời gian để đến cơ đấy!”.

Chàng trai được gọi tên là Ngụy Hoa Tịnh vẫn giữ nguyên nụ cười: “Hôm nay đã bận cả ngày rồi nên đến đây xả hơi một chút. Nhưng cái chính là đến để gặp phu nhân mới cưới của cậu. Người này phải không, đúng là rất xinh, trai tài gái sắc!”.

Ngưu Lệ Lệ được khen, e thẹn cúi đầu xuống, nhưng vẫn không quên đưa mắt nhìn Ngụy Hoa Tịnh một cái, thấy hắn đang nói chuyện với chồng mình, bèn đưa mắt nhìn sang Lý Thiều Trung, nhìn điệu bộ phấn khởi của anh, nhưng không hiểu sao trong lòng cô lại cảm thấy có điều gì đó không vui.

Lý Thiều Trung nhanh chóng chuyện trò rôm rả với đám bạn học, Lệ Lệ thấy rất khó xen vào giữa họ, nhìn trước nhìn sau không biết làm gì, liền bước đến trước mặt Vệ Tử - người đang được người giúp việc mời ăn bánh.

“Cô thấy anh chàng vừa rồi thế nào?”

Vừa mới cắn một miếng bánh, thấy Lệ Lệ bước đến, Vệ Tử nuốt vội đứng dậy chào, nhưng khi nghe thấy Lệ Lệ hỏi như vậy, bèn hỏi lại, vẻ không hiểu: “Ai cơ?”.

“Là cái người đang nói chuyện với Lý Thiều Trung kia kìa”, trông thấy Ngụy Hoa Tịnh dường như nhìn về phía mình, Ngưu Lệ Lệ đáp lại bằng một nụ cười.

Vệ Tử nhìn một cái, gật đầu nói: “Rất đẹp trai và cũng rất phong độ”. Thấy chiếc bánh đã bị cắn mất một nửa, nếu đặt xuống cũng không tiện, nên Vệ Tử đành cắn một miếng thật to, tranh thủ ăn cho xong.

Lệ Lệ thu ánh mắt về, nhìn chằm chằm vào người Vệ Tử: “Nếu cô muốn tìm người để dựa dẫm khi theo học, thì nhất định không phải là người như anh ta, cô hiểu không?”.

“Khụ, khụ…”, suýt nữa thì Vệ Tử bị nghẹn gần chết, cô chưa kịp ăn tối, đi cùng chú tới chỗ này, thế mà không ngờ ngay cả việc ăn lén một miếng bánh cũng lại khó khăn như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bepipi, Cunthoi2008, meo lucky, Phuongly, phuongnhi82, trankim và 168 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.