Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 

Nguyệt mãn kinh hoa - Tú Cẩm

 
Có bài mới 09.12.2013, 08:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.11.2013, 11:22
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 401
Được thanks: 2412 lần
Điểm: 14.56
Có bài mới [Cổ đại] Nguyệt mãn kinh hoa - Tú Cẩm - Điểm: 8
NGUYỆT MÃN KINH HOA


images

Tác giả: Tú Cẩm

Dịch giả: Mạc Phong

Ngày xuất bản: 17 - 11 - 2013

Công ty phát hành: Camphongbooks

Nhà xuất bản: Văn học

Giá bìa:  100.000 VNĐ


Giới thiệu

Nàng là Chung Bảo Khâm, một nữ nhi giả nam trang, từ nhỏ nếm mật nằm gai trên chiến trường dưới lớp vỏ bọc của Chung tiểu tướng quân nhiệt thành và đầy khí thế. Không ngờ trong một lần can qua, gia đình ly tán. Dưới sự trợ giúp của sư huynh, nàng trở lại thân phận nữ nhi, giả danh công chúa sang nước lân bang cầu thân.

Hắn là tam hoàng tử uy danh lẫy lừng, lạnh lùng cao ngạo, là chiến thần bách chiến bách thắng không ham nữ sắc, nhưng sau khi rước nàng công chúa dị quốc vào phủ lại trở nên vô cùng ân cần chu đáo.

Nàng đạm mạc ung dung, hắn như xa như gần, như ân cần như chiều chuộng. Mà nàng, không ngờ rằng nơi chiến trường năm xưa, mình đã từng cứu hắn một mạng, cũng chẳng biết rằng, kể từ kiếp nạn gia môn kia, đến khi giả trang công chúa trở thành vương phi của Tam điện hạ, tất cả đều là một tay hắn dàn xếp…



Đã sửa bởi Ling Jade lúc 18.04.2014, 23:51, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 31.12.2013, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 15.12.2013, 18:33
Bài viết: 11
Được thanks: 10 lần
Điểm: 0.55
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nguyệt mãn kinh hoa - Tú Cẩm
^^ hóg hớt xem dư lào,thank đã ED :*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.02.2014, 00:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.11.2013, 11:22
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 401
Được thanks: 2412 lần
Điểm: 14.56
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nguyệt mãn kinh hoa - Tú Cẩm - Điểm: 12
Chương 1.1

Bảo Khâm ở trong khoang thuyền vỏn vẹn mười mét vuông này đã được bảy ngày. Đoàn đưa dâu Thất Công chúa chật kín hai chiếc thuyền lớn, a hoàn đi theo cũng phải hơn trăm người, đồ cưới chất đầy khoang, nặng tới mức chiếc thuyền như muốn chìm xuống. Bảo Khâm thật ra cũng chỉ là đằng thiếp[1] đi theo Công chúa, có riêng một khoang thuyền đáng lẽ nên lấy làm hài lòng, nhưng nàng vẫn rất ấm ức.

Ngoài cửa có tiếng bước chân nhè nhẹ vọng vào, tiếp đó là tiếng thị nữ Nhã Lan: “Tiểu thư đã khá hơn chưa? Nô tỳ mới lĩnh một ít hoa quả, mời tiểu thư dùng!” Nhã Lan là thị nữ được vú nuôi bên cạnh Thất Công chúa an bài, dịu dàng hòa nhã, dù với một đằng thiếp nhỏ nhoi như nàng cũng vô cùng kính cẩn. Vốn dĩ bên cạnh Bảo Khâm có hai a hoàn hầu hạ, đều là người của Hình gia và rất đáng tin, nhưng trước lúc khởi hành, sư huynh đã điều họ đi, đổi thành người của Thất Công chúa. Như vậy khi đến Tần quốc, không ai có thể biết được thân phận thật của nàng.

Nghĩ đến đây, Bảo Khâm khẽ thở dài, dù đã cố gắng mỉm cười nhưng vẫn cảm thấy bất lực vô cùng. Thế sự vô thường, có ai ngờ một tháng trước còn là Chung tiểu tướng quân anh dũng trên sa trường, giờ nàng đã phải thay tên đổi họ, trở thành đằng thiếp nơi xứ người. Hơn nữa người mà nàng phải hầu hạ lại là Tần Quân vương, kẻ đã giao chiến liên miên với nước nàng từ nhiều năm nay. “Tiểu thư...” Nhã Lan không nghe thấy tiếng trả lời, sợ Bảo Khâm lại ngất xỉu trong khoang thuyền như lần trước, bèn gọi lớn hơn, tay gõ lên cửa.

Lúc này Bảo Khâm mới hoàn hồn, quay ra đáp: “Không cần đâu, ta thấy hơi mệt, muốn ngủ một lát.” Tuy họ đã đi được bảy ngày nhưng vẫn đang ở trong địa phận nước Trịnh, nếu ông trời không có mắt để người khác nhận ra nàng, chẳng phải bao kế hoạch và nhẫn nhịn bấy lâu đều trở thành trò cười sao. Hơn nữa, lần này nàng giả chết ra đi còn có rất nhiều bằng hữu, thuộc hạ cũ giúp đỡ, nếu gặp bất trắc tất liên lụy đến họ. Bảo Khâm tức giận vỗ mạnh xuống ván giường “rầm” một tiếng, mọi uất hận trong lòng trút hết ra ngoài theo chưởng này. Tên hôn quân nước Trịnh đáng hận, hắn nghe kẻ gian gièm pha mà không phân biệt tốt xấu đúng sai, không màng an nguy chốn biên thùy, đổ oan cho trung thần, để kẻ địch tiến vào địa giới khiến đất nước nguy nan. Càng đáng hận hơn là đám gian thần vì lợi ích cá nhân mà cấu kết với giặc, đem cả giang sơn tươi đẹp này tặng không cho người ngoài.

Nếu nàng còn ở Hồng Cốc quan, chỉ cần dùng uy thế Chung gia hô một tiếng, sẽ có ngàn vạn binh sĩ không tiếc thân mình, đổ máu nơi sa trường để bảo vệ xã tắc nước Trịnh. Mấy thứ nào là phản quốc, tham ô, thật quá nực cười! Nếu không phải năm ấy phụ thân nàng hy sinh trên chiến trường để bảo vệ Tổ quốc, nếu không phải tình cảnh khó khăn, nàng là nữ nhi, sao phải bất chấp tính mạng để chỉ huy đội quân Tây Bắc?

Cho dù từ nhỏ Bảo Khâm được dạy dỗ như nam nhi, nhưng bản chất vẫn là một cô nương yếu đuối. Cả đời phụ thân luôn hy vọng đến tuổi cập kê nàng sẽ phục hồi thân phận, sau đó kết duyên cùng một người trung hậu hiền hòa, chăm chồng dạy con, sống cuộc đời bình lặng.

Tên hôn quân kia chưa từng nghĩ rằng nàng là phận nữ nhi, dù vào nước Tấn thì làm được gì chứ? Cũng tốt, dù tên hôn quân kia không biết chuyện này, nhưng chỉ dựa vào vài phong thư mà kết tội Bảo Khâm, vậy bao năm nàng chinh chiến chốn sa trường, đem tính mạng phó thác trên lưng ngựa cùng những tướng sĩ kia thì sao?

Rốt cục chỉ tự chuốc lấy thất bại, lui quân, hỗn loạn, đem những cô nương yếu đuối đi hòa thân, khiến bọn họ còn trẻ đẹp như hoa đã phải hầu hạ lão Hoàng đế nước Tần hơn năm chục tuổi. Thật là vô dụng! Vô liêm sỉ! Nghĩ đến đây, lồng ngực Bảo Khâm dâng lên cảm giác khó chịu, phút chốc không kiềm chế nổi, nàng phun ra một ngụm máu tươi. Khoang thuyền nhỏ ngập tràn mùi tanh ngọt.

Độc dược cung cấm quả nhiên rất hiệu nghiệm, đã qua nhiều ngày như vậy, uống nhiều thuốc như thế mà vẫn chưa loại bỏ hết độc tố còn sót lại. Bảo Khâm cười lạnh, thuận tay lấy chiếc khăn đặt dưới gối lau đi vết máu trên miệng. Nàng cầm chén trà đã nguội ngắt đặt bên giường uống một ngụm, trong lòng mới thấy dễ chịu đôi chút.

Cơ thể này xem như đã bị hủy hoại. Nàng ngày trước khỏe mạnh bao nhiêu thì giờ ốm yếu bấy nhiêu, gò má hồng nhuận trở nên xanh xao không sức sống, đi vài bước chân, đọc vài quyển sách đã thấy không chịu nổi, thậm chí còn mỏng manh hơn các thiên kim tiểu thư được nuông chiều từ bé. Trong đám đằng thiếp, nàng là kẻ “ốm yếu bệnh tật” nhất.

Cũng chính vì vậy, “Đại tiểu thư Hình gia” như nàng mới không bị chú ý. Từ kinh đô nước Trịnh đến Phong thành – kinh đô nước Tần, phải đi thuyền gần một tháng. Với sức khỏe của Đại tiểu thư Hình gia, sợ rằng không trụ nổi đến nơi. Trên thuyền bắt đầu có người lén lút dị nghị.

Bảo Khâm tuy nằm trên giường nhưng mắt vẫn tinh, tai vẫn thính, nghe được những lời này chỉ cười trừ không đáp. Nhã Lan là người thành thật hiếm có, một lòng chăm sóc nàng, sợ có gì sơ suất xảy ra. Nhưng Bảo Khâm đối với Nhã Lan vẫn mang thái độ lạnh lùng xa cách. Nha hoàn Bành Xuân phòng kế bên luôn thấy bất bình thay nàng ta. Trong khoang có cánh cửa sổ nhỏ, sợ Bảo Khâm bị nhiễm lạnh vì gió lùa nên Nhã Lan luôn đóng kín, chỉ thỉnh thoảng mở hé một chút để nàng hít thở không khí.

Thừa dịp bên ngoài gió êm sóng lặng, Nhã Lan mới cẩn thận mở cửa sổ ra. Bảo Khâm trở mình nhìn Nhã Lan, khẽ hỏi: “Đi đến đâu rồi?” “Dạ thưa, đã ra khỏi biên giới nước Trịnh.” Nhã Lan đáp, lòng mang nỗi buồn ly biệt man mác. Dưới chân đã không còn là cố quốc, từ nay về sau họ phải sống cuộc đời cô đơn nơi đất khách quê người, xa xôi vạn dặm, không được nhìn thấy nụ cười người thân, không còn nghe thấy thanh âm quê nhà, đến bầu không khí hít thở cũng trở nên xa lạ.

“Đã tới nước Tần rồi sao?” Bảo Khâm nhẹ nhàng cảm thán, giọng nói mang theo nhiều cảm xúc phức tạp, tưởng như là thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại có chút bất đắc dĩ và tự giễu. Lúc này nàng không giống với ngày thường, mệt mỏi đến mức không buồn nói chuyện. Nhã Lan quay đầu lại, hoảng hốt khi nhìn thấy Bảo Khâm đã ngồi dậy tự lúc nào.

“Sao tiểu thư lại dậy?” Nhã Lan bỏ hết đống đồ trong tay tới đỡ nàng.

“Ta không sao.” Bảo Khâm nhíu mày, xoay người vịn cánh tay Nhã Lan, cẩn thận bước xuống giường. “Ta muốn ra ngoài hóng gió, em đỡ ta nhé!”

Nhã Lan nhất thời bối rối, do dự: “Vương thái y nói tiểu thư không khỏe, tốt nhất nên nằm trên giường dưỡng bệnh.”

“Chỉ ra ngoài ngồi một lát thôi, không sao đâu.” Bảo Khâm thản nhiên nhìn nàng, giọng nói rất nhẹ. Nhưng không biết vì sao, Nhã Lan cảm thấy đôi mắt bình thản của Bảo Khâm như có thứ sức mạnh vô hạn, khiến nàng không thể khước từ.

Đã vào đầu thu nhưng tiết trời vẫn oi bức, hơi nóng bốc lên theo từng trận gió trên sông thổi vào. Bảo Khâm buộc phải thay áo, đội mũ tránh gió, để Nhã Lan từ từ đỡ ra ngoài mạn thuyền. Võ công nàng vẫn còn, tai mắt vẫn nhanh nhạy nhưng lực bất tòng tâm, không thể làm gì được với thân thể đã bị tàn phá này. Bên ngoài vắng người, thi thoảng có mấy a hoàn vội vã chạy qua, những người còn lại đều ở trong khoang thuyền tránh nắng. Những đằng thiếp này đều là thiên kim tiểu thư, ngày thường được nâng niu chiều chuộng, làm sao chịu nổi cái nóng như thiêu ở ngoài.

Mấy a hoàn nhìn thấy Bảo Khâm và Nhã Lan đều rất ngạc nhiên nhưng vì Bảo Khâm luôn ở trong phòng, không tiếp xúc với ai nên họ cũng chỉ đứng ngó từ xa, không dám cất tiếng chào hỏi. Trên mặt sông trống trải, ngoài hai chiếc thuyền lớn đi hòa thân, bên cạnh có vài ba chiếc thuyền đánh cá nhỏ chậm rãi lướt qua, thi thoảng có vài loại thủy điểu[2] bay ngang, “soạt” một tiếng, vạch ra một đường vòng cung dài, lưu lại dấu tích trên mặt nước mênh mông.

Bên bờ là rừng cây xanh um tươi tốt, không giống những hàng dương liễu lòa xòa thường thấy ở nước Trịnh. Mỗi thân cây ở đây đều cao lớn sum suê, tràn đầy nhựa sống, cành lá vươn dài như có sức sống tiềm tàng mãnh liệt, giống những người dân nàng nhìn thấy ở Hồng Cốc quan, dù là người nước Trịnh hay nước Tần, bất kể chiến loạn hay nghèo khổ, họ vẫn luôn kiên trì sống tiếp.

Bảo Khâm biết con đường sau này còn nhiều khó khăn, nhưng đây là sự lựa chọn tốt nhất. Để giúp nàng rời kinh, mấy vị sư huynh đã phải tốn rất nhiều công sức, nếu không vừa vặn đúng dịp Thất Công chúa đi hòa thân, chỉ sợ hiện giờ nàng vẫn ở trong hầm ngầm hậu hoa viên Hình gia, không thấy ánh mặt trời.

Đằng thiếp à? Bảo Khâm cười khổ, ngày trước nàng luôn cảm thấy từ này cách mình rất xa, phụ thân không nạp thiếp, các tướng lĩnh quân Tây Bắc đa số không nạp thiếp. Hễ ra chiến trường, mọi sự sống chết đều giao phó cho ông trời, lấy vợ sinh con đã là ước mơ xa xôi, ai dám dây vào ba thứ chuyện tình cảm, chẳng phải là hại người khác sao.

Trên mạn thuyền, gió lớn từng trận thổi qua, nàng bắt đầu cảm thấy khó chịu, ho khan mấy tiếng. Nhã Lan nhanh chóng khoác thêm áo cho nàng, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Tiểu thư, chúng ta về phòng thôi, ngoài này gió lớn lắm.”

Ngày trước trong quân đội, Bảo Khâm luôn nghe đám binh sĩ thô kệch bàn luận về các tiểu thư kinh thành yếu đuối mảnh mai, một cơn gió có thể thổi ngã, đi vài bước thở không ra hơi, khi đó nàng còn vỗ bàn cười ha hả, không ngờ có ngày lại báo ứng lên bản thân. Bây giờ nàng mới thấy làm người phải nhân hậu.

Bảo Khâm ra hiệu cho Nhã Lan không muốn khoác áo choàng, khó khăn lê từng bước vào phòng. Trong này không có gió nhưng lại âm u lạnh lẽo, vừa hẹp vừa chật chội, còn khó chịu hơn bên ngoài.

Bảo Khâm ra hiệu cho Nhã Lan không muốn khoác áo choàng, khó khăn lê từng bước vào phòng. Trong này không có gió nhưng lại âm u lạnh lẽo, vừa hẹp vừa chật chội, còn khó chịu hơn bên ngoài.

Nhã Lan nhanh nhẹn dâng trà, nhẹ nhàng nói: “Tiểu thư uống nước đi. Người có muốn ngủ một lát không, đến tối nô tỳ gọi người dậy dùng bữa.”

Bảo Khâm không muốn cả ngày nằm ì trên giường, nhưng thân bất do kỷ, mới đứng bên ngoài một lát mà hô hấp đã khó khăn. Nàng gật đầu với Nhã Lan, uống trà xong cứ thế leo lên giường. Thoáng chốc đã sẩm tối, khi nàng tỉnh dậy mặt trời đã khuất núi. Nhã Lan kính cẩn đứng hầu bên cạnh, thấy nàng thức giấc bèn nhanh chóng lấy nước mang khăn qua, dịu dàng nói: “Tiểu thư tỉnh thật đúng lúc, còn một khắc nữa là đến giờ cơm. Người dùng bữa trong này hay ra đại sảnh?”

“Sao cơ?” Bảo Khâm vừa tỉnh, đầu óc vẫn còn mơ màng, ngẩng đầu mờ mịt nhìn nàng ta. Nhã Lan giải thích: “Hôm nay đã tiến vào biên giới nước Tần, Thất Công chúa mời các vị tiểu thư cùng ra ngoài dùng bữa. Nhưng tiểu thư không khỏe, nếu không muốn đi, chắc chắn Thất Công chúa sẽ không trách đâu.” Thất Công chúa không nói gì nhưng kẻ dưới sẽ để ý. Bọn nô tài đó quen thói sợ kẻ mạnh, nạt kẻ yếu, mới vài ngày nàng nằm giường không ra ngoài mà bọn chúng đã tỏ ra thờ ơ, cơm nước thường xuyên bị cắt xén. Bảo Khâm tuy ăn ít, nhưng với tính cách của nàng, sao có thể chấp nhận bị kẻ khác lấn lướt. “Đi thôi!” Bảo Khâm rời chăn bước xuống giường, ngáp một cái, nói với Nhã Lan: “Trang điểm giúp ta.”

Bảo Khâm giả trai mười tám năm, do bị hãm hại mà giờ phải ở trên thuyền, trở về thân phận nữ nhi. Nhã Lan có đôi tay khéo léo trời sinh, chỗ tô chỗ vẽ, khuôn mặt trắng bệch trong gương biến đổi thật nhanh, trở nên có sức sống hơn. Do được nuôi như nam nhi, hàng lông mày của Bảo Khâm toát lên khí khái hơn người, lộ vẻ nhanh nhẹn khẳng khái, chỉ là cơ thể có độc nên tinh thần không tốt, hàng lông mày sắc bén cũng trở nên dịu dàng hơn, trông cũng có vài phần nhi nữ.

Nhưng dù gì nàng cũng ở trong quân binh nhiều năm, hành động cử chỉ đều mang khí phách thoải mái của các bậc trượng phu, may mà giờ đi lại không thuận tiện, bằng không chỉ cần nàng sải bước cũng đủ khiến các a hoàn, bà vú phải trợn tròn con mắt. “Tiểu thư thật đẹp.” Trang điểm xong, Nhã Lan nhìn mỹ nhân như họa trong gương, cảm thán: “Bàng Xuân bên kia lúc nào cũng khen Lưu tiểu thư hoa nhường nguyệt thẹn, đúng là ấu trĩ. Nếu nàng ta nhìn thấy người, không chừng sẽ nói là tiên nữ hạ phàm cũng nên.”

Đây là lần đầu tiên có người khen Bảo Khâm xinh đẹp. Dù sao nàng cũng là nữ nhi, nghe những lời này trong lòng cảm thấy phấn khởi, khóe miệng khẽ cong lên. Trước kia ở trong quân đội, đám đàn ông luôn cười chê, nói nàng trông giống các cô nương, vì thế nàng còn gây gổ với bọn họ. Sau đó, trải qua nhiều trận chiến, biết bao kẻ địch đã chết dưới tay nàng, dần dần không ai dám nói những lời như vậy nữa...

“Ngắm kĩ thì tiểu thư và Thất Công chúa có nhiều nét giống nhau.” Nhã Lan nhìn hình bóng Bảo Khâm trong gương, nghĩ rồi nói: “Cằm và miệng, thật sự giống y như đúc.”

“Thật sao?”

Cũng không có gì lạ, mẫu thân của Thất Công chúa – Chung Quý phi đã qua đời là cô họ của nàng, những người mang dòng máu Chung gia đều có cằm nhọn giống nhau. May mà Bảo Khâm lớn lên ở Tây Bắc, chỉ về kinh có bốn lần nên chưa từng gặp Thất Công chúa, bằng không khi chạm mặt khó tránh khỏi bị lộ. Nhã Lan đưa chiếc váy dài bằng lụa màu xanh nhạt cho nàng thay, sợ chủ nhân lạnh, lại khoác thêm chiếc áo màu vàng tơ lên vai Bảo Khâm, phía dưới áo thêu hoa tường vi nhỏ màu lam, trông xinh đẹp vô cùng.

Nàng ra khỏi cửa, hoàng hôn buông xuống khiến tiết trời mát mẻ hơn, Bảo Khâm đi chầm chậm, mệt mỏi đã bớt nhiều.

Thất Công chúa ở trên khoang lầu ba. Thân phận của nàng ta không như những người khác, đồ đạc trang trí trong phòng Bảo Khâm cũng không thể sánh bằng. Nhưng trước giờ nàng không quan tâm mấy thứ này, sau khi vào đại sảnh bèn tìm một chỗ không gây chú ý mà yên lặng, an phận thủ thường.

Trong phòng có một số đằng thiếp khác, đều là những mỹ nhân mặt hoa da phấn, lanh lợi đáng yêu. Họ nhìn thấy nàng, lén lút liếc mắt với nhau, kẻ cười nhạo, người bĩu môi. Với quan niệm thẩm mĩ của nước Trịnh, Bảo Khâm tuy ngũ quan tinh xảo, diễm lệ đoan trang, nhưng dáng người hơi cao lớn, mà họ lại thích những mỹ nhân mảnh mai xinh xắn, tú lệ mong manh.

Nhưng chốc lát tất cả đều lặng im, không còn ai cười nổi nữa. Thất Công chúa chầm chậm bước vào trong sự vây quanh của nhiều người, ngẩng đầu lên nhìn, khoan nói đến tướng mạo, thân hình cao lớn của nàng cũng y hệt Bảo Khâm. Không biết Thất Công chúa là người kiệm lời hay không giỏi nói chuyện, sau khi vào đại sảnh, nàng ta vẫy vẫy tay lệnh cho các đằng thiếp đứng dậy, sau đó yên lặng ngồi xuống. Người hầu nhanh chóng đưa đồ ăn lên, Thất Công chúa chưa nói những lời xã giao đã động vài đũa rồi ngừng.

Vẫn có vài vị đằng thiếp muốn góp chuyện thay đổi không khí nhưng không có kết quả, Thất Công chúa từ đầu tới cuối chỉ cau mày, mặt mũi khó chịu. Cũng không trách nàng ta được, bị đem đi hòa thân vui sao nổi, hơn nữa hoàng đế nước Tần đã ngoài năm mươi.

Bảo Khâm vẫn cúi đầu uống canh, Nhã Lan đứng bên cạnh cẩn thận hầu hạ, không hề ngẩng lên. Trong đại sảnh vừa yên tĩnh vừa căng thẳng, các cô nương không dám nói chuyện, có quen nhau thì âm thầm trao đổi ánh mắt, hẹn sau bữa cơm nói tiếp.

Đúng lúc đó, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào, tiếng bước chân dồn dập, tiếng chửi rủa ầm ĩ, thậm chí có cả tiếng binh khí va chạm. Bảo Khâm nhạy bén, nhận thấy có chuyện bất thường, khẽ cau mày, từ từ đứng dậy, kéo Nhã Lan lùi vài bước về góc phòng.

Âm thanh vọng lại từ xa, các cô nương trong phòng không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, thì thầm to nhỏ, nhưng cũng không hề bối rối. Ánh mắt Bảo Khâm sắc bén phát hiện Thất Công chúa có sự thay đổi, khuôn mặt vốn dĩ đang cúi đột nhiên tươi tỉnh, dường như có chút kích động, có chút chờ mong. “Tiểu... tiểu thư.” Nhã Lan run rẩy: “Bên ngoài hình như xảy ra chuyện, chúng ta có nên trốn đi không?”

“Không cần.” Bảo Khâm nắm chặt tay Nhã Lan, nhỏ giọng an ủi. Chiếc thuyền này lớn như vậy, muốn trốn cũng không được. Hơn nữa, nàng hiện tại chỉ là một đằng thiếp nhỏ nhoi, ai thèm chú ý? Nếu có thích khách, khả năng lớn nhất là nhằm vào Thất Công chúa. Bên ngoài đã có thị vệ canh giữ, thích khách có lọt vào hay không chưa thể khẳng định.

Nghĩ một lúc, Bảo Khâm dặn dò Nhã Lan: “Lát nữa phải linh hoạt một chút, đừng chạy về phía Công chúa. Chúng ta trốn dưới gầm bàn, không được động đậy.” Nhã Lan “dạ” một tiếng, lập tức yên lặng. Âm thanh huyên náo bên ngoài ngày càng tới gần, các cô nương trong phòng không thể ngồi yên được nữa, hoảng loạn ngó nghiêng tứ phía, một vài người can đảm hơn chạy về phía Công chúa, nghĩ rằng ở cạnh nàng ta nhất định an toàn.

Họ vừa đến bên cạnh Thất Công chúa, đại sảnh có tiếng động lớn. Cửa mở, bốn tên áo đen xông vào, tay cầm đao đi về phía Thất Công chúa. Các cô nương sợ hãi hét toáng lên, tay chân bủn rủn ngã xuống đất, không cử động nổi. Những kẻ bịt mặt quả thật đi đến chỗ Công chúa, gặp người giết người, gặp Phật giết Phật. Đao vừa lóe, vài cô nương trước mặt chúng lập tức hương tiêu ngọc vẫn. Máu từ từ chảy xuống, mặt đất nhanh chóng lan tràn thứ chất lỏng đỏ tươi. Những sinh mạng đầy sức sống chớp mắt đã không còn. Các cô nương trong phòng không kêu nổi, thị nữ trước mặt Công chúa sợ hãi, nhanh chóng tản ra.

Tên bịt mặt cao lớn nhất trong đám vươn tay bắt lấy Thất Công chúa, kéo vào lòng, sau đó quay người, ba tên còn lại bao xung quanh, nhanh chóng thoát ra. Ngay lúc ấy, thị vệ vừa vặn xông vào, đi đầu là một người mặc áo quan màu đỏ, khuôn mặt lạnh lùng, vóc dáng cao ngất, không ai khác chính là Thống lĩnh thị vệ của chuyến hòa thân lần này – Lý Kha Minh. Hai bên không nói gì lập tức lao vào chiến đấu, hỗn loạn vô cùng. Bên thị vệ người đông thế mạnh, nhưng những tên bịt mặt ai nấy đều rất cao thủ, đặc biệt là gã cao lớn kia, cứ vung đao là có người ngã xuống.

Đã quen với giết chóc chốn sa trường, Bảo Khâm không hề thấy hoảng sợ, lạnh lùng ngồi bên cửa sổ góc tường quan sát, ánh mắt sáng ngời. Sau vài hiệp, các thị vệ không chống đỡ nổi nữa, Lý Kha Minh liên tục thoái lui, mặt mũi trắng bệch, lùi đến sau cửa chính. Những kẻ áo đen thừa thế xông ra, sau đấy kéo theo Thất Công chúa nhảy xuống, nhanh chóng mất tích giữa dòng sông mênh mông. Khi về lại phòng, Nhã Lan hồn vía lên mây, ngồi run rẩy trên ghế. Bảo Khâm vẫn bình tĩnh, chỉ chau mày không hiểu những kẻ kia bắt Thất Công chúa làm gì. Tuy nàng ta là Công chúa cao quý nhưng cũng đâu được vua yêu thương, nếu không đã chẳng bị đem đi hòa thân.

Hơn nữa, họ đã ra khỏi biên giới, sao có thể quay về uy hiếp nước Trịnh được? Đã ra khỏi biên giới... Trong đầu Bảo Khâm lờ mờ hiện lên điều gì, nhưng không nắm bắt được. Thất Công chúa mất tích, chuyện hòa thân lần này... Bảo Khâm đột nhiên kinh hãi, đứng phắt dậy, khẽ kêu “Không xong rồi.” “Sao cơ?” Nhã Lan ngạc nhiên nhìn nàng, lo lắng hỏi: “Tiểu thư lại thấy khó chịu à?” Bảo Khâm lắc đầu, nhanh chóng xoay người đóng cửa, sau đó mới khẽ nói: “Em có biết thuyền dự phòng nhỏ ở đâu không?” Nhã Lan nghi hoặc nhìn nàng, nghĩ một lát rồi đáp: “Hai hôm trước lúc xuống phòng bếp nô tỳ đã trông thấy. Tiểu thư sao lại hỏi thế?” “Buổi tối thu dọn đồ đạc, chúng ta bỏ trốn.” Bảo Khâm thở dài một hơi, nghiêm túc trả lời.

“Hả?” Nhã Lan há hốc miệng, lắp bắp: “Tiểu... tiểu thư, người... người đang nói lung tung gì thế. Sao chúng ta phải trốn?” Tại sao phải trốn ư? Bởi vì lo sợ cho tính mạng của mình. Tuy Bảo Khâm không quen biết Lý Kha Minh, nhưng từng nghe sư huynh nhắc đến không ít lần. Người này xuất thân từ Lý gia ở Giang Châu, tâm cơ thâm trầm, thủ đoạn độc ác. Nếu truyền về kinh là đã xảy ra rắc rối lớn, Lý Kha Minh chắc chắn sẽ bị định tội, chỉ e mũ quan cũng không giữ nổi. Hắn sao có thể để chuyện đó xảy ra, chắc chắn sẽ nghĩ cách lấp liếm sự việc.

Nhưng Thất Công chúa bị bắt là chuyện lớn, đâu thể nói che là che được. Cho dù những thị vệ kia là người thân tín của hắn, nhưng đám đằng thiếp và người hầu bên cạnh Công chúa vẫn còn cái miệng đấy thôi. Bảo Khâm suy xét một hồi, khẳng định tám, chín phần hắn sẽ lấy mận đổi đào, những người từng trông thấy Thất Công chúa sao còn đường sống. Nhã Lan tuy không hiểu nhưng vẫn nghe Bảo Khâm căn dặn, nhanh chóng thu dọn đồ đạc. Thật ra cũng chẳng có gì để dọn, đồ to không mang nổi, quần áo trang sức của đằng thiếp thì có hạn, chỉ còn ngân lượng giấu trong quần áo của Bảo Khâm là dùng được. Bên ngoài dần tĩnh lặng, Nhã Lan đứng ở trong nghe ngóng, chuẩn bị đi ra dò la tin tức, vừa mở cửa, bất ngờ bị hai môn thần đứng sừng sững ở đó dọa sợ.

“Lý Đại nhân cho mời.” Kẻ đến không chút biểu cảm, ánh mắt trực tiếp hướng thẳng vào Bảo Khâm, khiến người ta không còn đường lui. Nhã Lan mặt mũi tái mét, còn Bảo Khâm nhanh chóng bình tĩnh lại. Nàng từ từ ngồi xuống giường, chậm rãi nói: “Lý Đại nhân cũng là đệ tử thế gia, phép tắc lễ nghi chắc chắn không cần một tiểu nữ như thiếp chỉ dạy. Muộn thế này rồi, cô nam quả nữ, e rằng khó tránh khỏi hiềm nghi. Có chuyện gì để mai cũng chưa muộn, thiếp không có cánh, muốn trốn cũng không được.” Nhã Lan không ngờ Bảo Khâm có thể mạnh miệng như vậy, hai mắt mở to, nhìn nàng chằm chằm.

Thị vệ ngoài cửa sửng sốt, nhất thời không biết trả lời ra sao. Bảo Khâm ngẩng đầu nhìn Nhã Lan, quở trách: “Còn không đóng cửa mau, muộn thế này rồi còn ra thể thống gì!” Nhã Lan lập tức đóng cửa khoang lại, khuôn mặt đầy kinh ngạc của gã thị vệ biến mất sau cánh cửa, một lúc sau mới nghe thấy tiếng chân rời đi.

Đợi người đi xa, Nhã Lan mới ngây ngốc đến bên giường, run lẩy bẩy hỏi nàng: “Tiểu thư, vậy chúng ta có trốn không?” Bảo Khâm bất đắc dĩ thở dài, lấy chiếc chăn che kín mặt, rầu rĩ đáp: “Còn chạy sao nổi nữa.” Khi nhìn thấy thị vệ kia, Bảo Khâm đã đoán được ý của Lý Kha Minh. Trong số mười mấy đằng thiếp, ngoại hình tướng mạo của nàng giống Công chúa nhất, hắn còn cố ý sai người đến mời nàng, mục đích không cần nói cũng biết.

Nếu thật sự là vậy, tính mạng của nàng tạm thời được an toàn. Chỉ là với các cô nương còn lại, nàng đành bó tay. Dù nàng có lòng cầu xin, nhưng với tính cách của Lý Kha Minh, hắn chắc chắn không đồng ý. Nghĩ ngợi một lát, Bảo Khâm dặn dò Nhã Lan: “Sau này theo sát ta, nửa bước không rời.” Nhã Lan gật đầu đồng ý, sau đấy nhớ ra gì đó bèn chuẩn bị mở cửa. Bảo Khâm dở khóc dở cười gọi nàng ta lại hỏi: “Vừa nói nửa bước không rời, sao em còn muốn ra ngoài?” Nhã Lan đáp: “Nô tỳ đi lấy nước cho tiểu thư rửa mặt.”

Bảo Khâm cười lạnh, “Đâu cần đến phiên em đi, ra ngoài hô một tiếng, còn lo họ không mang tới sao?” Nhã Lan ngẩn ra, nhưng sau khi nghĩ kỹ vẫn quyết định nghe lời Bảo Khâm, mở cửa hắng giọng: “Này, mau mang... mang nước nóng tới đây.” Gọi xong, thấy cuối hành lang có người thò đầu ra nhìn về phía mình, một lát sau nghe thấy tiếng bước chân xa xa.

Nhã Lan vội vã chui vào phòng, sợ hãi lau trán, thở dài rồi quay người chạy về phía Bảo Khâm, khẽ hỏi: “Tiểu thư, chúng ta phải làm gì nữa?” Nàng vốn là người có chủ kiến, những ngày Bảo Khâm nằm trên giường, mọi chuyện bên ngoài đều do nàng phụ trách, nhưng bây giờ lại cảm thấy mịt mù, lúng túng không biết làm sao. Tiểu thư trước giờ bình thản bỗng trở nên trấn tĩnh lạnh lùng, khiến Nhã Lan ngoài bất ngờ còn có chút yên tâm. Không lâu sau đã nghe thấy tiếng bước chân, sau đó có người gọi cửa, giọng nói trầm ổn: “Nước đây.”

Nhã Lan đợi người kia rời đi mới chạy ra mở cửa, nhanh chóng bê nước vào phòng, ngó trái ngó phải một hồi mới khép lại. Nàng quay đầu hỏi Bảo Khâm: “Tiểu thư, họ làm vậy là có ý gì? Hình như nô tỳ vừa trông thấy Bàng Xuân phòng bên muốn ra ngoài, bị người ta ép về.”

[1] Cô nương đi theo người có địa vị cao hơn sang nhà chồng làm thiếp, làm lẽ, giống như “của hồi môn”, giá trị thấp.

[2] Các loài chim có thể bơi trên mặt nước, như ngỗng, vịt trời...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ling Jade về bài viết trên: Phonglinhlam, Rua Mapmap, TTripleNguyen, chuotchuj22, girl051, heodangyeu, hh09, luuphuongnga, meo lucky, trankim, zinna, Đinh Cẩm phát
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: A Thụy và 137 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.