Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Duyên nợ đào hoa - Đại Phong Quát Quá

 
Có bài mới 29.10.2013, 12:56
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49558 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới [Đam mỹ] Duyên nợ đào hoa - Đại Phong Quát Quá - Điểm: 10
Duyên Nợ Đào Hoa


Tác giả: Đại Phong Quát Quá

Dịch giả: Idaten

Giá bìa: 120.000 ₫

Công ty phát hành: Bách Việt

Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Số trang: 564

Ngày xuất bản: 29-06-2013





Giới thiệu

Duyên Nợ Đào Hoa kể về một anh chàng Tống Dao nọ, sinh ra là con Tể tướng đương triều, muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền, thế nhưng lại bị phán là "mệnh phạm cô loan" - cả đời đơn độc.

Không biết là may hay không may, một hôm chàng ăn phải viên kim đan trong bát mì vằn thắn bên đường, lên trời làm tiên, còn tiện tay "nẫng" luôn đứa con cưng mà Ngọc Đế bao năm gìn giữ - Hoành Văn.

Có lẽ, nhân duyên của chàng đều mất cả để hy sinh cho mối duyên cảm thiên động địa này chăng?

Thế nhưng, đến cuối cùng, chàng vẫn chỉ là cây cầu bắc duyên, khi mà tơ hồng của Hoành Văn lại nối vào tay kẻ khác.

Tống Dao chấp nhận biến mất khỏi đất trời để trả hộ Hoành Văn món nợ nhân duyên.

Hoành Văn sau khi biết đã cam tâm thủ hộ Tống Dao, lẳng lặng kề bên suốt mấy kiếp luân hồi…





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Cẩm Băng Đơn, Mie Mizuka, SulliMoon, Tocdothuhut, vinhanh-annkasi

Có bài mới 29.10.2013, 12:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49558 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: Duyên Nợ Đào Hoa - Đại Phong Quát Quá - Điểm: 11
Quyển thượng

Chương 1

“Thiếu gia.” Vương Đầu Nhi nhìn ta, trên gương mặt ngăm đen đỏ bừng có hai ba vết sưng, mồ hôi hột lấm tấm sắp rơi xuống hàm râu quai nón.

Hiện giờ tuy đã Lập thu, nhưng tiết trời oi nồng chẳng kém gì những ngày Tam phục[1] .Tiếng ve thu cao vút, hơi nóng trên mặt đất len lỏi bám lấy đôi chân đang đau ê ẩm.

[1] Ngày Tam phục: Là ngày xuất hiện giữa hai tiết Tiểu thử và Đại thử, là ngày nóng nực oi bức và ẩm ướt nhất trong một năm.

“Thiếu gia, bọn tiểu nhân phụng lệnh thiếu gia mai phục ở chỗ này cả buổi sáng, rốt cuộc là để làm gì, mong thiếu gia nói rõ.”

Ta đập chết một con muỗi đang hút máu trên mặt, giơ tay lau mồ hôi, âm trầm cười lạnh[2] .

[2] Nguyên văn là “m trắc trắc nhất tiếu”. Âm là âm trầm, trắc trắc là lạnh. Lấy ý từ trong Tuyệt Cú của Triệu Mạnh Phủ đời Nguyên: Xuân hàn trắc trắc yểm trọng môn; Xuân áp hương tàn hỏa thượng ôn. Cả cụm “m trắc trác” là để chỉ nụ cười nhạt nhưng khiến người ta có cảm giác sợ hãi.

“Hôm nay thiếu gia ta muốn cướp một người, người đó sẽ đi qua con đường này. Chờ xe ngựa xuất hiện, các ngươi che mặt lại rồi xông cả lên, nhất định phải bắt sống cho ta.”




Chương 2

Ta vốn là chỉ là một tán tiên[1] tiêu dao tự tại trên thiên đình, hư hư thực thực nhận một phong hiệu là Quảng Hư Nguyên quân. Bởi vì phong hiệu khó đọc, các vị tiên gia trên thiên đình đều gọi ta là Tống Dao Nguyên quân.

[1] Tán tiên: Chữ “tán” vốn để chỉ người có hành vi phóng khoáng, nói năng hài hước, tự do tự tại, thích an nhàn. “Tán tiên” dùng để chỉ những thần tiên không muốn đứng vào hàng tiên ban để chịu quản lý ước thúc, đảm nhận chức vụ quan trọng rồi được ban thưởng, mà chỉ cầu tiêu dao tự tại trà trộn nhân gian.

Tống Dao vốn là tên của ta trước khi trở thành tiên.

Khi ta còn làm người phàm ở chốn nhân gian, cũng là một người nhàn tản tự tại. Khi ấy còn trẻ, kiêu ngạo ngông cuồng, ra vẻ phong lưu, vốn chẳng có tí gì dính dáng tới bốn chữ tu tiên tu đạo. Rồi có một ngày, khi Thái Thượng Lão quân mở lò luyện đan ra đã lỡ tay đánh rơi một viên kim đan xuống hạ giới. Kim đan vừa khéo rơi vào nồi mỳ ở chợ, ông chủ quán nghĩ đó chỉ là một viên phân chim từ trên trời rớt xuống, lấy cái muôi lớn khuấy khuấy vài cái, sau đó múc đầy một bát cả nước lẫn mỳ. Người khách bất hạnh ăn phải bát mỳ đó, chính là ta.

Tới bây giờ ta vẫn còn rất khâm phục bản thân, ngày đó lửa đói lên cao, thiêu mù đôi mắt, kim đan to bằng viên phân chuột ấy, cứ thế theo nước mỳ trôi vào bụng ta.

Ngay tối hôm đó, lúc mặt trời mới lặn, khi trăng lạnh vừa lên, trên đỉnh đầu ta tụ đóa tam hoa[2] , cưỡi đám tường vân[3] , thăng thiên.

[2] Nguyên văn là “tam hoa tụ đỉnh”. “Tam hoa” ở đây bao gồm: Ngọc hoa biểu thị cho “Tinh”; Kim hoa biểu thị cho “Khí”; Cửu hoa biểu thị cho “Thần” của con người. “Tam hoa tụ đỉnh” biểu thị tinh, khí, thần hợp nhất, con người đạt đến cảnh giới thăng hoa.

[3] Tường vân: Mây lành.

Từ đó về sau, ta trở thành tiên.

Tiên sử dẫn ta tới điện Linh Tiêu bái kiến Ngọc Đế, ngài nói: “Tiên có nguồn gốc của tiên, một là tu luyện mà thành, hai là sinh ra đã có, còn có một loại nữa, là nhặt được giữa đường”.

Thần tiên “nhặt được” giữa đường không có danh hiệu nào để phong, cả thiên đình cứ thế gọi ta là Tống Dao Tiên. Sau vài lần mảnh đất cực Đông thế giới kia từ biển cả hóa đất liền rồi từ đất liền biến trở về biển cả, ta được Ngọc Đế cất nhắc, ban cho một phong tước là Quảng Hư Nguyên quân. Các vị tiên hữu gọi Tống Dao Tiên đã thành quen, nhìn vào mặt ta không tài nào thốt được ra hai chữ Quảng Hư, vậy nên cứ gọi là Tống Dao Nguyên quân. Thời gian trôi đi, ngay cả bản tiên quân ta đây cũng quên béng mất cái danh hiệu đó. Cho đến một ngày nọ, Đông Hoa Đế quân mở tiệc trà, gửi tới một tấm thiệp nho nhã thanh tao, đề mấy chữ “thỉnh Quảng Hư Nguyên quân”, lúc ấy ta còn cầm tấm thiệp nói với con chim xanh truyền tin rằng: “Quảng Hư Nguyên quân là vị nào thế, sao lại đem thiệp tới phủ của Tống Dao Nguyên quân ta thế này”.

Thế gian có một câu tục ngữ, ấy là: “Tiêu diêu tự tại thật giống thần tiên”. Trên thiên đình tiên hữu đông đảo, thời gian trôi qua chỉ như mây bay. Ngày lại nối ngày, cho tới một hôm, Thái Bạch Kim Tinh tới phủ của bản tiên quân, bảo rằng Ngọc Đế có mật chỉ sai lão truyền cho ta. Thế là ở hoa viên sau cung Huyền Suất, Thái Bạch Kim Tinh đứng ở nơi sương khói lượn lờ, nói với ta rằng: Thiên Xu Tinh quân và Nam Minh Đế quân phạm phải tư tình bị Ngọc Đế chém đứt tiên căn tại Tru Tiên Đài, biếm hạ phàm trần.

Cả trăm ngàn năm mới nghe được một chuyện lạ như thế, bản tiên quân hiển nhiên phải ngây người ra trước, sau đó mới hỏi đến điểm quan trọng nhất: “Thiên Xu Tinh quân và Nam Minh Đế quân phạm phải tư tình... Không phải hai vị ấy đều đi dụ dỗ tiên nữ đấy chứ...?”.

Kim Tinh im lặng chẳng nói tiếng nào.

Bản tiên quân cười có chút ngượng ngùng: '“Vậy chắc là chuyện đoạn tụ[4] của thế gian rồi…”.

[4] Đoạn tụ (hay còn gọi là mối tình cắt tay áo): Là cụm từ dùng để chỉ đồng tính nam, bắt nguồn từ điển cố của Hán Ai Đế và Đổng Hiền. Hán Ai Đế cũng từng sủng ái và phong chức rất cao trong triều cho Đổng Hiền, một người dịu dàng và có khuôn mặt kiều diễm. Một lần ngủ trưa, Đổng Hiền gối lên cánh tay áo của nhà vua ngủ. Ai Đế muốn rời đi nhưng không muốn làm tỉnh giấc Đổng Hiền nên đã cắt ống tay áo của mình.

Đoạn tụ cũng không phải chuyện gì lạ lẫm trăm năm khó gặp, nào phải bản tiên quân chưa thấy bao giờ. Nhưng cái kinh thiên động địa ở đây, chính là hai vị Thiên Xu Tinh quân và Nam Minh Đế quân này, chậc chậc, bình thường Nam Minh Đế quân lúc nào cũng làm ra vẻ trang nghiêm, cao cao tại thượng, Thiên Xu Tinh quân thì dáng vẻ thanh tao nhã nhặn không dính bụi trần. Hai vị Thượng quân chẳng bao giờ thèm để ý tới gã tiên được nhặt về như ta, sao lại gây ra sự tình này? Có điều là, đặt hai người ấy đứng chung một chỗ cũng thấy thật xứng đôi.

Kim Tinh nói: “Tội của hai vị tiên quân cũng không thể cứ thế mà xong, Ngọc Đế nhân từ, cho hai vị ấy một cơ hội chuộc lại lỗi lầm. Ngài đày họ xuống phàm trần, một đời phải trải qua nhiều lần tình kiếp. Nếu có thể nhìn rõ tâm ma, hoàn toàn tỉnh ngộ, vẫn có thể tiếp tục tu tiên, về lại thiên đình. Bởi thế Ngọc Đế hạ chỉ, để Quảng Hư Nguyên quân cũng xuống phàm trần một chuyến”.

Ta ngạc nhiên hỏi: “Vì sao?”.

Kim Tinh vuốt râu cười: “Ngọc Đế suy tính một hồi, người tới thế gian thiết kiếp khiển trách hai vị ấy, không ai hợp hơn Nguyên quân cả”.

Ta hiểu rồi, bản tiên quân cũng có chút xích mích với Nam Minh Đế quân và Thiên Xu Tinh quân, lão già Ngọc Đế nhất định là đã nhìn trúng điểm này rồi.

Ta hơi nhăn lông mày lại, thở dài nói: “Ta đã quen biết với hai vị Thượng quân cả ngàn năm, sao có thể nhẫn tâm tạo kiếp nạn cho hai người”.

Kim Tinh nói: “Ngọc Đế có nhắc với bản quân, Nguyên quân hạ giới vì đồng đạo tiên gia mà nhiễm phàm trần, đợi đến lúc ngài trở về thiên đình, sẽ hạ chỉ khen thưởng, phong làm Quảng Hư Thiên quân”. Rồi lão lại vuốt râu mà cười: “Sau khi Thiên Xu Tinh quân và Nam Minh Đế quân trở về thiên đình, lúc đầu làm tán tiên, vẫn phải nhờ Thiên quân giảng giải khuyên răn nhiều”.

Ngọc Đế ra điều kiện không tồi, xuống hạ giới một chuyến là bản tiên quân có thể vớt được một phong hiệu Thượng quân, người ta đều nói làm thần tiên thanh tịnh vô vi, nhưng nếu ngẫu nhiên thăng một cấp, cũng có thể coi là chuyện thú vị, đúng không. Ta lại thở dài: “Thôi thì đành vậy, mặc dù cả hai phải chịu khổ một đời tình kiếp, lại có cơ hội ngộ ra tiên pháp vô thượng, cùng là tiên hữu với nhau, ta cũng đành nén đau thương, miễn cưỡng làm thôi”.

Sáu bảy ngày sau, Ngọc Đế lại phái Mệnh Cách Tinh quân tới chỉ bảo cho ta về việc hạ giới lần này.

Lúc hai vị tiên gia bị biếm hạ phàm trần, Ngọc Đế cũng đã chuẩn bị cho ta một thân thể ở nhân gian. Vai diễn mà ta phải đóng là một hòn đá chặn ngang con đường tình duyên của Nam Minh Đế quân và Thiên Xu Tinh quân, hay nói cách khác, là một cây gậy dùng để đánh uyên ương. Đời này, Nam Minh Đế quân là kẻ can trường oai hùng bất phàm một cõi, Thiên Xu Tinh quân lại là một vị công tử ốm yếu văn nhã, Nguyệt Lão đã căng sẵn một sợi dây tình cỡ bằng ngón tay giữa hai người, sau đó thắt một cái nút thật to. Thiên Xu và Nam Minh, từ lúc thiếu niên đã tình sâu ý đậm, ngươi tình ta oán, thề non hẹn biển, sông cạn đá mòn. Bản tiên quân phải lãnh nhiệm vụ làm cây gậy chọc ngang, hai người họ gặp nhau thì ta nhào ra chia rẽ, thư từ qua lại ta phải chặn, sống không gặp mặt, chết chẳng gần nhau.

Ta đem cái vở kịch rách nát đó tỉ mỉ ngẫm một hồi, ngẫm hoài ngẫm mãi, ngẫm thế nào vẫn thấy ta mới là người cần phải lên Tru Tiên Đài.

Hơn mười ngày nữa trôi qua, thời gian hạ giới cũng đã đến, chúng tiên tiễn ta tới Nam Thiên Môn. Ngoài cửa Thiên Môn, ta nắm chặt cánh tay của Hoành Văn Thanh quân: “Ta đi chuyến này chắc chỉ vài ngày là về, Quỳnh Lộ trong phủ nhất định phải giữ lại một ít cho ta”.

Hoành Văn Thanh quân nheo mắt cười: “Yên tâm, chắc chắn sẽ giữ lại chờ ngươi trở về”. Sau đó vỗ vai ta một cái, mặt kề sát lại: “Chỉ có điều, lần này ngươi xuống nhân gian, nhất định phải giữ mình cho tốt, ổn định tiên tính hằng đêm chung gối cùng giường với Thiên Xu Tinh quân vạn lần không thể dao động tiên căn đấy”.

Ta giật mình thốt lên: “Cái gì?”.

Gương mặt tao nhã của Hoành Văn Thanh quân giờ đang cười đến độ vẻ thối nát hiện lên hết cả: “Còn giả vờ cả thiên giới còn ai không biết, Tống Dao ngươi lần này xuống trần nhập vai công tử Phiên vương, phải giả vờ yêu say đắm Thiên Xu Tinh quân. Ngọc Đế phạt hắn ngay cả tương tư cũng chẳng có thời giờ, sai ngươi nhốt hắn trong vương phủ, từ nay theo sát bên người, đêm đêm cùng giường mà ngủ”.

Ngọc Đế lừa ta!!! Mệnh Cách Tinh quân rõ ràng không đề cập đến vụ này!?

Hoành Văn vung tay áo cản đường ta: “Ngươi định làm gì?”.

Ta tức giận, áp chế khí thế của Hoành Văn: “Đi tìm Ngọc Đế, ta không làm nữa!”. Lão già Ngọc Đế này, dám lừa ta ngủ cùng với Thiên Xu!

Hoành Văn nói: “Chuyện tới nước này rồi mới nói không làm, ngươi vốn đã không còn quyền quyết định nữa rồi” , sau đó nhìn ta, cười có chút hả hê. Gió mạnh thốc tới, bản tiên quân một phen lảo đảo, ngã khỏi Thiên Môn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Cẩm Băng Đơn
Có bài mới 29.10.2013, 12:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49558 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: Duyên Nợ Đào Hoa - Đại Phong Quát Quá - Điểm: 11
Chương 3

Mồng Hai tháng Năm năm Bính Tử, bản tiên quân cưỡi một đám tường vân tới phủ Thượng Xuyên, gió từ từ thổi mạnh, kẻ đi đường ngửa đầu nhìn ngắm, cả đám người vội vàng chạy tán loạn, gã bán hàng rong luống cuống tay chân, bản tiên quân còn nghe thấp thoáng có tiếng hô: “Trời âm u, sắp có mưa, nhanh dọn hàng về thôi”.

Người phàm ngu dốt, bản tiên quân không thèm chấp nhặt với bọn họ!

Mệnh Cách Tinh quân dẫn ta bay tới gần Ninh Bình Phiên vương phủ của Đông Quận, chỉ vào một chỗ trong hậu hoa viên: “Đó chính là thân thể của Nguyên quân”.

Trong hậu hoa viên có một cái ghế dựa, mấy đứa trẻ ranh mới vài tuổi đang vây quanh một người không hề nhúc nhích, bò lên bò xuống. Cái người vẫn nằm yên đó chính là tiểu công tử Lý Tư Minh của Phiên vương, cũng là bản tiên quân sau này. Ta tỉ mỉ nhìn trái nhìn phải, ánh mắt vô hồn, vẻ mặt ngu ngơ, trên đầu còn bị mấy đứa trẻ ranh cắm đầy hoa với cỏ: “Người này... dường như bị... thiểu năng”.

Mệnh Cách Tinh quân cười gượng: “Khụ, thân thể này vốn là chuẩn bị cho Nguyên quân, Nguyên quân chưa đến đương nhiên là không hồn không phách, chỉ biết ăn uống lung tung. Canh giờ đã tới, mong Nguyên quân nhanh chóng nhập thân”. Không đợi bản tiên quân nói câu nào lão đã niệm kinh quyết, ngón tay bắn ra, kim quang lóe lên trước mắt bản tiên quân, trong nháy mắt ta đã bị kinh quyết ném về phía hoa viên.

Cảm giác cực kỳ quen thuộc của mấy nghìn năm trước lan khắp toàn thân, quá trình nhập xác của bản tiên quân thành công rực rỡ.

Ta làm thần tiên tiêu dao tự tại suốt mấy nghìn năm, đời này nhờ ơn Ngọc Đế “được” trở lại làm người, cái cảm giác chân đạp trên đất đầu đội trời xanh, tứ chi nặng nề, miệng nếm được đủ vị đắng mặn ngọt chua cay, tai nghe được âm thanh trần thế, thật là quá thân quen.

Thứ đè nặng trên người lại giãy giụa bò cao hơn, ta mở mắt ra, nhìn thấy một gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn đen láy, hé miệng cười trông đến khả nghi, để lộ hàm răng nhỏ nhắn thiếu mất hai cái răng cửa, bàn tay đen sì lấm lem đất giơ một nắm bùn lên, chuẩn bị tống vào miệng ta.

“Hì hì, tiểu thúc thúc ngoan ăn nó đi. Tiểu thúc thúc ăn đi nào.”

Ta hiền lành cười, giơ tay vỗ vỗ đầu nó: “Ngoan, xuống khỏi người tiểu thúc thúc, về tìm cha mẹ con đi.”

Thằng bé chớp chớp con mắt tròn xoe. Nghiêng đầu nhìn ta. Ta cũng nghiêng người, nhấc một đứa khác đang định leo từ đùi lên hẳn đầu mình xuống: “Ngồi nghiêm đi thẳng, là căn bản của việc làm người, thầy giáo không dạy con sao?”.

Cũng lại một đôi mắt tròn xoe! Nó chăm chăm nhìn ta một lúc, sau đó ngoạc mồm ra, cái thằng bé này so với đứa ban nãy cũng tinh ranh hơn hẳn.

Nhóc ranh “Oa” một tiếng, gào khóc ầm trời: “Mẫu thân! Mẫu thân! Mẫu thân! Mẫu thân! Tổ phụ! Tiểu thúc thúc dọa người ta!!!”.

Nhất thời xôn xao cả phủ, nha hoàn nghe tiếng khóc chạy tới, nha hoàn gọi gia đinh, gia đinh kêu tổng quản và nhũ mẫu, nhũ mẫu dìu phu nhân ra. Hai gã gia đinh cường tráng, trung thành tận tâm, khí thế như Võ Tòng lên núi đánh hổ năm xưa, bế thốc hai vị tiểu thiếu gia bên cạnh ta lên. Ta nhìn hai người họ, nở nụ cười cực kỳ thân thiện, hai người lại lộ ra vẻ mặt kinh khiếp, chạy bán sống bán chết tới tận hành lang.

Mấy cái đầu lấp ló, núp cách ta phải đến tám trượng hai thước[1] , nhìn chòng chọc vào bản tiên quân như nhìn thấy hồn ma.

[1] Một trượng bằng mười thước, một thước bằng một phần ba mét.

Có mắt mà không thấy được chân tiên, bản tiên quân vẫn không thèm chấp nhặt với đám này.

Mấy gã hộ vệ vác đao vây quanh một vị mặc áo bào thêu hình mãnh hổ màu đỏ tía, tóc mai hoa râm, râu mép cũng hoa râm, mặt vuông chữ điền, in hằn đủ dấu vết sương gió. Không cần nói cũng biết đây là Phiên vương của Đông Quận rồi. Bản tiên quân tạm thời phải làm con ông ta, lần gặp đầu tiên cũng cần vun đắp tí cảm tình.

Ta chậm rãi bước về phía trước, chắp tay cúi người, cung kính hô một tiếng.

“Phụ thân.”

Trong đôi mắt hổ của Đông Quận Vương, ánh sáng bí ẩn bắn ra bốn phía, nhìn chòng chọc vào bản tiên quân. Thằng con ngốc bỗng nhiên tỉnh ra, khỏi nghĩ cũng biết là chuyện kích động đến thế nào. Đông Quận Vương vui mừng tới độ mặt tái mét, cả người run cầm cập, tròng mắt đảo lên, sau đó... ngất.

Tống Dao Nguyên quân ta biến thành Lý Tư Minh, cực kỳ thuận lợi.

Người trong Đông Quận Vương phủ nhìn ta, run rẩy tròn một ngày trời. Hôm sau khi Đông Quận Vương gia tỉnh lại, liền mời một vị pháp sư tới làm phép trước mặt ta. Pháp sư cầm cây kiếm gỗ đào múa may một hồi, sau đó lại lẩm bẩm niệm cái gì đó, ta thấy cực kỳ sống động. Đang lúc cao hứng, pháp sư bỗng mở to mắt, nhìn chòng chọc vào bản tiên quân, sau đó quỳ sụp xuống, đầu nện bôm bốp xuống sàn nhà: “Bần đạo cung nghênh thượng tiên”.

Ta lại càng giật mình hơn, bao nhiêu năm nay không quản chuyện thế gian, chỉ thấy gần đây thiên đình chẳng có vị tán tiên nào mới thăng thiên lên cả, ta còn tưởng thuật tu đạo chốn nhân gian đã tàn lụi cả rồi. Ai ngờ giữa phố phường lại có kẻ đạo hạnh tinh thông đến mức này, liếc mắt đã nhận ra bản tiên quân.

Pháp sư thấp tha thấp thỏm, tiếp tục dập đầu: “Bần đạo tu vi nông cạn, không thể nhận ra ngay chân thân của Bạch Hổ Tinh quân, mong Tinh quân thứ tội!”.

Bạch Hổ Tinh quân? Trên thiên đình, bảy mươi hai vì tinh tú, tám vị Tinh quân, từ lúc nào lòi ra thêm một con hổ làm Thượng quân thế? Đúng là trên thiên đình cũng có vài con hổ trắng, nhưng đều là nuôi để gác Thiên Môn, từ lúc nào thay hình đổi dạng, lên điện làm tiên?

Pháp sư nhích đầu gối, dập đầu hướng về phía Đông Quận Vương: “Chúc mừng vương gia, chúc mừng vương gia. Bần đạo cả gan tiết lộ thiên cơ, tiểu công tử chính là Bạch Hổ Tinh quân đầu thai chuyển thế. Vương gia phúc dày, kết được tiên duyên, việc này ắt hẳn do trời cao ban phúc”.

Đông Quận Vương nhìn ta, vẫn còn hơi run rẩy: “Lời pháp sư nói có thật không? Thằng con này của ta từ nhỏ đã ngu si không biết chuyện gì, nay đột nhiên tỉnh táo, thông lễ nghĩa, biết đọc biết viết, thật sự là...”.

Pháp sư đứng dậy: “Vương gia, công tử là tiên quân giáng thế, đương nhiên không giống người thường, người xưa thường nói, hổ nằm như đá. Tinh quân mấy năm trước giấu mình, giả ngốc, người trần ngu dốt, làm sao biết được.”

Đông Quận Vương gia rất thỏa mãn với chuyện con trai của mình là hổ tinh hạ phàm - tiểu nhi tử ngốc nghếch đều là do mấy chục năm qua con hổ tinh vẫn còn đang ngủ - chuyện bịa này mà ông ta cũng tin được. Lão già nhìn bản tiên quân, rốt cuộc không run rẩy nữa, trên mặt dường như còn có chút vui sướng.

“Có điều này mong pháp sư chỉ rõ cho, nếu con ta thật như lời ngài nói, là giấu mình, vậy thì cớ gì đã ngốc mấy năm nay, giờ lại đột nhiên tỉnh lại?”

Ta bưng chén trà trên bàn lên, uống mấy ngụm thanh thanh cổ họng.

Pháp sư một tay chắp sau lưng, một tay vuốt râu: “Thiên cơ bất khả lộ”.

Thiên cơ ông nội nhà ngươi ấy.

Từ đó về sau, bản tiên quân sống trong Đông Quận vương phủ, cực kỳ thoải mái.

Đông Quận Vương đem chuyện con trai út Tư Minh là hổ tinh loan báo cho cả vương phủ biết, ta bị người ta lén lút quan sát vài ngày, sau đó dần quen mặt với người trong vương phủ. Những lúc ta đi loanh quanh trong vương phủ, thường thường có mấy hạ nhân làm bộ vô tình đi ngang qua, cố gắng nói bằng được mấy câu với công tử ta đây.

Đông Quận Vương vốn có mệnh khắc vợ, vợ trước vợ sau đã cưới đến mười mấy bà, đều chết bằng sạch. Thêm cả cái thân thể Lý Tư Minh này của bản tiên quân vào nữa, thì cả thảy có ba người con trai. Con cả Tư Hiền và con thứ Tư Nguyên tranh nhau làm thế tử đến độ sứt đầu mẻ trán. Chuyện hổ tinh vừa loan ra, cả hai vị huynh trưởng đều tới thăm ta. Cố ý bày tiệc rượu trong hậu hoa viên, thưởng ngoạn cảnh đêm, nói mấy câu chuyện phiếm.

Ngươi cũng nên biết, Tống Dao Nguyên quân ta trên thiên đình đông phiêu tây đãng, uống trà bình rượu chơi cờ luận đạo đã mấy nghìn năm, nhìn khắp cả tiên giới, ngoại trừ Hoành Văn Thanh quân, làm gì có ai nói thắng được ta. Kinh luân đạo điển nói sơ qua cũng được hai phần, chớp mắt đến tận hừng đông. Hai vị huynh trưởng ngủ nguyên một ngày, tin tức bản tiên quân là hổ tinh hạ phàm lại càng truyền xa hơn.

Mấy ngày tiếp theo, ta lượn lờ khắp trà lầu, phố chợ, dọc ngang đủ mọi ngóc ngách trong vương phủ, cũng đã thăm dò được đại khái tình hình của Thiên Xu Tinh quân và Nam Minh Đế quân.

Mệnh Cách Tinh quân từng nói cho ta biết, đời này Nam Minh Đế quân tên là Đan Thành Lăng, chuyển thế của Thiên Xu Tinh quân là Mộ Nhược Ngôn. Thám thính mấy ngày, mới biết được hai người cũng khá nổi danh. Nhất là Thiên Xu Tinh quân, rất biết hành hạ bản thân, vượt ngoài dự liệu của bản tiên quân. Trên tường của khắp thành này, đều dán cáo thị truy nã Mộ Nhược Ngôn, còn có một bức họa lớn vẽ nửa người.

Có người nói, hai nhà Đan - Mộ từng là trọng thần của triều đình, hai nhà tương giao đã lâu, tình thâm nghĩa hậu. Hơn mười năm trước, ông nội của Nam Minh Đế quân đắc tội hoàng đế, bị tịch biên tài sản, tru di gia tộc. Mộ gia lén lút cứu Đan Thành Lăng vào phủ, nuôi nấng thành người. Nam Minh Đế quân trên thiên đình oai phong ngạo nghễ, xuống hạ giới cũng không thể là kẻ có thể nuốt hận khóc thầm. Hiện giờ đang là thời buổi loạn lạc, phiên vương các nơi tay nắm binh quyền, quyền uy của hoàng đế cũng chẳng còn sót lại bao nhiêu. Đan Thành Lăng đầu quân dưới trướng Nam Quận Phiên Vương, một tháng trước xúi giục Nam Quận Phiên Vương công khai tạo phản, muốn đoạt ngôi vua. Hoàng đế giận dữ, sai người tra xét, mới biết mầm tai họa này là do Mộ gia lưu lại, thế nên đã đem cả nhà chém sạch, tịch biên tài sản. Đương nhiên, Ngọc Đế sao có thể để Thiên Xu Tinh quân thuận lợi lên pháp trường, chặt một cái đầu là xong nợ được. Gia nhân của Mộ gia đã liều mạng bảo vệ tiểu công tử Mộ Nhược Ngôn chạy thoát, hiện giờ đang trốn chui trốn lủi, lang bạt giang hồ.

Mộ Nhược Ngôn trên tấm cáo thị truy nã mặt nhọn mày kiếm, khó mà khiến người ta thích được. Bản tiên quân nhìn bức họa đó cũng có phần than ngắn thở dài. Khi Thiên Xu Tinh quân còn ở trên thiên đình, mặc áo trắng cài trâm ngọc, đạm mạc như mây, tiên phong không nhiễm chút bụi trần. Lúc biếm hạ xuống nhân gian, Ngọc Đế an bài cho y cái mặt như vậy cũng thật thiếu đạo đức. Dù sao bản tiên quân còn phải phụng chỉ diễn một vở kịch ái tình lâm ly bi đát với y, tốt xấu gì cũng phải cho Thiên Xu Tinh quân được một hai phần nhan sắc lúc còn làm Thượng quân chứ. Sau này khi bản tiên quân giữ được y trong tay rồi, nhìn cái mặt như thế, làm sao mà thốt ra được mấy câu ân ái đây?

Buổi tối, ta vận khí điều tức, định bụng tách nguyên thần, bay lên trời tìm Ngọc Đế lý luận một phen, ai ngờ, hồn phách như bị đóng đinh trong thể xác, không tài nào hoạt động được. Lúc này mới nhớ lão già khốn kiếp Mệnh Cách Tinh quân từng nói, lần này ta hạ giới, nếu không gặp chuyện nguy cấp thì không dùng được phép tiên, thì ra là đề phòng ta biết được sự thật sẽ buông tay mặc kệ.

Ta cũng chẳng còn cách nào, ở yên trong Đông Quận Vương phủ hết ăn lại ngủ, cứ thế nhàn nhã rong chơi mấy tháng.

Đông Quận Vương đối xử với đứa con hổ tinh thức giấc là ta cực kỳ từ ái, cố ý dọn riêng một biệt viện cho ta ở. Ta thường chơi cờ uống rượu với hai vị huynh trưởng, còn cùng tới viện Câu Lan[2] nghe hát vài lần, tình cảm càng ngày càng tốt.

[2] Câu Lan: Nơi hát múa và diễn kịch của thời xưa ở Trung Quốc.

Ba tháng sau, Mệnh Cách Tinh quân cuối cùng cũng chịu xuống trần lần nữa, nửa đêm thả bản tiên quân ra khỏi thân thể Lý Tư Minh, lơ lửng phía trên vương phủ, nói cho ta biết, kịch sắp mở màn rồi.

Thiên Xu Tinh quân ẩn náu ở một nơi bí mật, vết thương cũng đã khỏi, được người theo hầu lén hộ tống tới Nam Quận, định đoàn tụ với tình nhân Nam Minh Đế quân của y. Tiểu công tử Lý Tư Minh của Đông Quận Vương phải nhảy ra ngay lúc này, đoạt Mộ Nhược Ngôn về vương phủ.

Xe ngựa của Mộ Nhược Ngôn sáng sớm ngày mai sẽ đi qua con đường nhỏ dưới chân núi ngoài thành Thượng Xuyên.

Nam Quận Vương tay nắm binh quyền, xưng vương xưng đế, Đông Quận Vương cũng sắp không nhịn nổi, mấy nơi giao nhau giữa hai quận không tránh được cảnh binh đao. Đông Quận Vương và con cả dạo gần đây hay tới mấy trấn biên giới kiểm tra quân tình, con thứ Tư Nguyên ở lại vương phủ dàn xếp, dẫn theo em trai là bản tiên quân đi xử lý công việc trong phủ.

Sáng sớm hôm sau, ta nói là nhận được mật báo rằng có thám tử Nam Quận đang ẩn nấp trong đất Đông Quận, xin Tư Nguyên độ ba mươi hộ vệ tinh anh, mai phục trên con đường núi ngoài thành.

Ai ngờ nấp từ sáng sớm tới lúc mặt trời lên đỉnh, ngay đến bóng xe ngựa cũng chẳng thấy đâu.

Đường núi vắng vẻ, một không có xe ngựa, hai chẳng thấy người đi đường, ngay cả thỏ rừng cũng không có lấy một con.

Chuyện này không thể xảy ra được. Chuyện Thiên Xu hôm nay đi qua con đường này đã được Mệnh Cách Tinh quân đích thân an bài, ghi lại trong sách tiên. Bây giờ y chỉ là một người phàm trần, không lý nào lại trốn thoát ý trời. Thế nhưng, rõ ràng lão già Mệnh Cách đã nói với bản tiên quân là buổi sáng, vì sao đến trưa rồi còn chưa thấy người đâu.

Hơn mười gã hộ vệ áo ướt mồ hôi, bụng Lý Tư Minh thì sôi lên ùng ục, cơn đói khát của bản tiên quân cũng cháy lên rồi. Có nên lấy cớ đi tiểu, rồi tới chỗ vắng vẻ nào đó lôi cổ Thổ địa ra thăm hỏi mấy câu không? Đương lúc ta còn đang cân nhắc đắn đo, thì có giọng nói truyền vào tai từ khoảng không bên phải đỉnh đầu một câu: “Xe ngựa của Thiên Xu Tinh quân bị sơn tặc tập kích cách đây hai dặm, đã bị cướp vào trong sơn trại. Mau đi thôi!”.

Ta nghe câu này xong, lửa giận bừng bừng, lão già Mệnh Cách kia đang chơi ta sao!!!

Sự việc cấp bách, đoạt được Thiên Xu quan trọng hơn. Ta gọi Vương Đầu Nhi tới: “Trên núi này có sơn trại hả?”.

Vương Đầu Nhi nói: “Bẩm công tử, đúng là có mấy tên hại dân hại nước tụ tập lại thành bang, trốn trên đỉnh núi”.

Ta vung tay áo: “Bảo tất cả các huynh đệ, xông lên núi tóm hết đám mất dạy đấy cho ta”.

Hộ vệ của Đông Quận Vương phủ quả nhiên đều đã được huấn luyện cẩn thận, Vương Đầu Nhi mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng cũng không nhiều lời, ra lệnh một câu, cả đám hộ vệ lập tức xông ra khỏi bụi cỏ, thẳng tiến đỉnh núi.

Nói là đỉnh núi cho oai, thật ra cũng chỉ là một gò đất nhỏ, ngay cả một cái tên tử tế cũng không có, dân Thượng Xuyên thường hay thuận miệng gọi nó là Đại Thổ Pha[3] . Trên con đường nhỏ mà mấy gã tiều phu hay đi, bản tiên quân dẫn theo đám hộ vệ men theo sườn núi đi tới lưng chừng con dốc, đột nhiên có một trận gió lạnh thổi qua, hai gã trai tráng nhảy ra từ trong rừng: “Ai đi qua con đường này, đều phải lên bái kiến Hắc Phong Trại của chúng ta!!!”.

[3] Đại Thổ Pha: Dốc đất lớn.

Hai gã hại nước hại dân tóc tai rối bù, quần áo tả tơi, có thể thấy rằng cái vụ làm ăn không vốn kia cũng chẳng được suôn sẻ cho lắm. Hai gã chân đứng còn không vững, tên còn chưa xưng, hộ vệ của vương phủ đã ào ạt xông lên, đánh chúng trói thành hai cục thịt ném sang bên đường, tiến thẳng lên đỉnh.

Trên đỉnh núi là một tòa sơn miếu đổ nát hoang tàn, trước cửa miếu có cắm một lá cờ thêu, đề ba chữ Hắc Phong Trại to như cái bát.

Bên trong miếu, cũng chỉ có một hai chục tên lâu la cùng với một gã tráng hán tự xưng là Đại vương. Đám hộ vệ xông vào miếu sơn thần, chưa đầy nửa canh giờ đã trói gô hết lũ sơn tặc, ném trên nền đất, ta đích thân lục soát miếu sơn thần một vòng, không thấy bóng dáng của Thiên Xu đâu. Vì thế liền tóm bừa một tên lâu la tới hỏi: “Người ở trong chiếc xe ngựa mà các ngươi mới cướp hôm nay đang ở chỗ nào? Đưa hắn ra đây, ta sẽ thả các ngươi đi”.

Đám tiểu lâu la cùng sơn trại đại vương đồng loạt vểnh tai nghển cổ lên, tên tiểu lâu la bị ta hỏi lập tức đáp lời: “Thì ra công tử tìm cái tên ma ốm ở trong xe ngựa, bức tượng sơn thần rỗng ruột, lư hương chính là chốt khóa, bẻ sang bên trái sẽ mở được cửa hầm, người ấy đang ở bên trong”. Một gã tiểu lâu la khác nhích người sang một bên, khẽ lẩm bẩm: “Ăn dầm nằm dề cả mười ngày, mãi hôm nay mới cướp được một vụ, cứ nghĩ có xe có ngựa, lại được tới ba bốn người bảo vệ thì chắc chắn là mẻ cá to, ai mà biết trong xe chỉ có một tên ma ốm, còn rước đại hạn tới...”.

Bản tiên quân làm bộ không nghe thấy, khởi động cơ quan đi ra sau bức tượng sơn thần, bước vào trong cửa ngầm.

Trong ruột bức tượng bằng bùn tối đen như mực, ta thấp thoáng thấy một bóng người nằm bên trong, có lẽ đã bị đám sơn tặc dùng thuốc mê đánh bất tỉnh rồi.

Ta âm thầm niệm Quan Tiên Quyết.

Trong bóng tối âm u, ta nhìn thấy một tầng sáng bạc mỏng manh, bao quanh một thân người. Đó là tiên huy[4] của Thiên Xu, trong trẻo mà lạnh lùng. Người này, đúng là Mộ Nhược Ngôn.

[4] Tiên huy: Ánh sáng bao quanh thân thể thần tiên.

Ta thực sự rất muốn biết Thiên Xu Tinh quân giờ có bộ dạng ra sao, liền ôm Mộ Nhược Ngôn ra khỏi gian phòng tối trong ruột tượng, xoay mặt ra xem: Gương mặt lấm lem bùn đất, tóc rối tung, ngoại trừ lôi thôi thì nhìn không ra cái gì nữa. Ta cũng hết cách, bèn gọi Vương Đầu Nhi: “Trói đám người còn lại vào, tìm một cái cáng đặt người này lên, sau đó đưa tất cả về vương phủ”.

Trước khi đi, ta cởi dây trói cho đám sơn tặc, nói một câu: Đã đắc tội rồi. Bản tiên quân lúc nào cũng rất từ bi, thời buổi loạn lạc, kiếm bát cơm cũng không dễ dàng gì.

Vậy là Thiên Xu Tinh quân bị bản tiên quân đưa về Đông Quận Vương phủ một cách xuôi chèo mát mái.

Vì sao ta vốn đi cướp người, cuối cùng lại thành cứu người là sao?

Ta nói với Lý Tư Nguyên, theo tin tình báo thì những người này là thám tử của Nam Quận, nhưng tra xét một hồi cũng không tìm được thứ gì khả nghi. Lý Tư Nguyên đang bề bộn với đống sự vụ lớn nhỏ của vương phủ, nói: Việc này giao cho tam đệ, đệ xem thế nào rồi tự mình xử lý đi. Thế là Thiên Xu danh chính ngôn thuận vào ở trong viện riêng của Tam công tử.

Dựa theo an bài của Mệnh Cách Tinh quân, chờ Mộ Nhược Ngôn hồi tỉnh, bản tiên quân sẽ tuyên bố rằng mình đã phải lòng y rồi. Ta nhìn gương mặt của người đang nằm trên cáng, hít sâu mấy lượt. Sau đó sai hạ nhân tắm rửa từ đầu đến chân cho y.

Ta vào phòng ngủ, đóng cửa lại, chợt thấy ánh sáng đỏ rực lóe lên, Mệnh Cách Tinh quân đang đứng bên cạnh bàn, gương mặt nhăn nheo nở nụ cười tủm tỉm, chắp tay chúc mừng ta: “Tống Dao Nguvên quân mới lập được đại công, chúc mừng chúc mừng!”.

Ta nhăn mặt: “Tinh quân, ngài giở trò với ta. Rõ ràng nói là buổi sáng đi cướp người trên núi, thế nào lại thành vào sơn trại cứu người!”.

Mệnh Cách Tinh quân cười gượng, nói: “Lúc hạ bút, lão nhất thời giản lược đi mấy chữ, không ảnh hưởng đến việc lớn, không ảnh hưởng đến việc lớn”. Nói xong liền móc sổ thiên mệnh ra, giở tới một trang, ta nhận sổ từ tay lão, thấy trên sổ có ghi, giờ Thìn Mộ Nhược Ngôn gặp cướp trên đường núi, Lý Tư Minh có được Mộ Nhược Ngôn.

Thì ra là thế. Lão già lười biếng, viết cũng coi như chuẩn!

Mệnh Cách Tinh quân thấy sắc mặt bản tiên quân không tốt đẹp gì, bèn giấu quyển sổ thiên mệnh vào trong tay áo, vẻ mặt thành khẩn: “Chuyện gì cũng có tốt xấu, thiên mệnh cũng vậy. Có điều sự tình thay đổi như thế này, Thiên Xu lại thành ra nợ ngươi một món ân tình, cũng là chuyện tốt”.

Ta thờ ơ nói: “Thật không đấy?''.

Mệnh Cách Tinh quân chắp tay: “Nguvên quân phụng ý chỉ của Ngọc Đế để cho Thiên Xu chuyển thế, chịu một đời tình kiếp. Đối với người chí tình, bi ai lớn nhất không gì ngoài mấy chữ: Tổn thương tình cảm. Tổn thương tổn thương, nếu đã vô tình thì từ đâu mà có tổn thương?”

Lòng ta khẽ run lên: “Nghe lão nói, chẳng lẽ là muốn ta hư tình giả ý, khiến Thiên Xu động tình?”.

Mệnh Cách Tinh quân nói, ý vị sâu xa: “Đó cũng coi như một cách, cưỡi mây hay lướt gió, chọn phương pháp nào đều phụ thuộc vào Nguyên quân”.

Gương mặt ta co giật, chuyện bản tiên quân có khúc mắc với Thiên Xu chúng tiên đều biết, Ngọc Đế nhất định nghĩ ta sẽ nhẫn tâm, mặc kệ Thiên Xu quyết tâm chỉ yêu Nam Minh Đế quân cũng được, dụ y thật lòng cảm mến Lý Tư Minh cũng xong. Bản tiên quân chỉ cần giở thủ đoạn, làm mấy chuyện thiếu đạo đức với y là thiên hạ thái bình.

Mệnh Cách Tinh quân đi rồi, ta ở trong phòng lưỡng lự một lúc, cuối cùng cũng đóng cửa đi ra.

Nha hoàn báo lại, người kia đã được thu xếp ổn thỏa, đang ở trong một gian phòng trống.

Ta thong thả bước tới trước cửa phòng, đẩy cửa ra, đi đến bên giường, ngẩn người.

Người nằm trên giường rõ ràng là Thiên Xu Tinh quân mà bản tiên quân vẫn thường thấy lúc còn ở thiên đình. Đường nét khuôn mặt, ngũ quan giống hệt như nguyên bản, chỉ là sắc mặt có chút xanh xao, kém đi một chút, người cũng gầy hơn.

Bị chân dung kia dọa cho một trận, giờ nhìn gương mặt này, nhất thời ta cảm thấy như vừa nhặt được kho báu. Ngọc Đế tuy rằng thiếu đạo đức, nhưng trên phương diện này, cũng coi như không quá đáng.

Mái tóc đen tuyền của y còn hơi ướt nước, xõa xuống bờ vai. Bên cạnh có đặt một khối ngọc, bản tiên quân cầm lên nhìn qua, mặt ngọc trơn nhẵn, chắc hẳn thường được người kia ngắm nghía vuốt ve, chẳng lẽ là vật đính ước mà Nam Minh Đế quân tặng cho y?

Thiên Xu Tinh quân, từ nay về sau, bản tiên quân nhất định phải làm vài chuyện, ngươi chớ trách ta. Tống Dao Nguyên quân ta không phải là kẻ thích lấy việc công trả thù riêng, chỉ là Ngọc Đế đã hạ chỉ, tránh cũng tránh không xong. Dù bản tiên quân không ra mặt, Ngọc Đế cũng sẽ phái thượng tiên khác xuống. Đời này, ngươi nhất định phải chịu khổ rồi.

Ta đặt miếng ngọc lại bên gối.

Hô hấp của người trên giường khẽ thay đổi, mí mắt run rẩy, ta chấn chỉnh lại tinh thần, đứng nghiêm chỉnh bên giường.

Thiên Xu nhìn bản tiên quân, ánh mắt trong veo mang theo một tia nghi hoặc. Ta trông gương mặt thanh nhã đã quen biết cả nghìn năm kia, cười cực kỳ hào sảng.

“Mộ công tử tỉnh rồi ư?”

Gương mặt mê man thoáng nét giật mình, gương mặt trắng bệch lại tái thêm một chút. Ta cố kéo căng da mặt, khiến nụ cười rộng hơn một chút.

“Tại hạ là Lý Tư Minh, gia phụ là Đông Quận Vương Lý Cư Đường. Tại hạ ngưỡng mộ công tử đã lâu, vô tình biết được công tử ghé qua tiểu quận, đặc biệt thỉnh công tử tới tệ xá ở vài hôm.” Mệnh Cách Tinh quân đã nói, phải nhân lúc Thiên Xu mới tỉnh, nói bản tiên quân đã nhìn trúng y rồi, cái này gọi là nhân lúc người ta chưa đứng vững, giáng thêm một quả búa tạ vào đầu.

y da, chuyện này sớm muộn gì cũng phải làm, bản tiên quân kiến thiết xong tư tưởng, thu nụ cười hào sảng về, trưng nụ cười háo sắc ra.

“Mấy năm trước tại hạ đã mơ một giấc mộng, trong mộng có vị tiên nhân, cùng ta mây mưa một đêm trên núi. Hôm nay nhìn thấy Mộ công tử mới biết, thì ra tiên nhân trong mộng đang ở ngay trước mắt.” Ta nắm lấy cổ tay Mộ Nhược Ngôn, ây dà, da bọc xương, không thuận tay lắm.

“Nhược Ngôn, đời này kiếp này ta sẽ giữ ngươi bên cạnh, quyết không buông tay.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Cẩm Băng Đơn
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: lesliecomnamnho, Ruby0708 và 238 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.