Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Đen trắng - Triêu Tiểu Thành

 
Có bài mới 28.04.2013, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 2431
Được thanks: 11831 lần
Điểm: 17.2
Có bài mới [Hiện đại] Đen trắng - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 13
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


images

Đen Trắng


Tác giả: Triêu Tiểu Thành

NXB: Văn Học

Năm xuất bản: 28/03/2013

Dạng bìa: Bìa mềm

Kích thước: 14.5x20.5 cm

Khối lượng: 850 g

Giá bán: 135.000 VND

Giới thiệu nội dung:

Kỉ Dĩ Ninh là một cô gái bình thường, đơn giản, trong sáng và không chút tì vết.

Đường Dịch lại là ông chủ của một tập đoàn kinh tế lớn, trong thế giới của anh không thiếu những bí mật khó lý giải, thậm chí không ai dám đủ can đảm để lý giải.

Hai con người, hai tính cách, hai thế giới đối lập nhưng số phận đã cho hai người gặp gỡ, và từ đó những câu chuyện bất ngờ nhưng thú vị đã diễn ra.

Đường Dịch vốn là một công tử trong tay không thiếu thứ gì, anh thờ ơ với tất cả nhưng lại bị Kỉ Dĩ Ninh thu hút. Anh đã từng nếm thử tất cả những thứ khiến con người mê đắm, và giờ đây anh muốn thử lao vào thứ tình cảm cám dỗ này. Trong cuộc chiến ấy, anh quá mạnh mẽ, cũng quá cực đoan, bởi anh biết không cực đoan không giữ được cô. Tình yêu ấy của anh, sự nồng nhiệt ấy của anh, Kỉ Dĩ Ninh có thể đơn thuần nhưng không ngốc nghếch, sao cô có thể không hiểu? Dù giá trị quan của họ khác nhau, nhưng cô biết rằng trong tình yêu họ đã chung một lối.
Liệu rằng tình yêu có giúp họ vượt qua được sự khác biệt để đến với nhau?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.04.2013, 15:21
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 2431
Được thanks: 11831 lần
Điểm: 17.2
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đen trắng- Triêu Tiểu Thành - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1

Đêm khuya, đêm lạnh như nước.
Ngoài ban công, gió thổi mạnh, một người đàn ông đang đứng dựa vào lan can. Chiếc áo sơ mi đơn sắc may theo kiểu cổ điển, thiết kế cổ tay lật lộ rõ một nửa cánh tay thon dài, dưới ánh trăng có thể thấp thoáng nhìn thấy dấu móng tay bấu chặt của phụ nữ hằn trên đó. Ba khuy trên cùng của áo sơ mi được mở tung, thấy rõ những vết thâm tím trên xương quai xanh, tuyên bố một cách rõ ràng rằng một cuộc làm tình vừa kết thúc. Vô cùng chói lòa, quả quyết, khiến ai nhìn cũng phải giật mình.

Anh vốn sở hữu một khuôn mặt tuyệt đẹp, lại vừa rút khỏi vòng xoáy ái tình, vẻ gợi cảm còn chưa kịp tiêu tán hết, người khác nhìn vào, chỉ cảm thấy anh tinh quái gấp ba lần so với vẻ quái dị vốn có thường ngày.

Phía sau lưng người đàn ông là đám người tùy tùng và quản gia, họ đều là những người đã phục vụ lâu năm trong ngôi biệt thự này. Viên quản gia dẫn đầu đám người vâng vâng dạ dạ đứng bên cạnh giải thích: “Dịch thiếu gia, chúng tôi không cố ý… Chỉ là thấy thiếu phu nhân ở yên trong nhà đã quá lâu rồi, vì vậy mới nhất thời nổi hứng đưa phu nhân ra ngoài chơi, không ngờ lại mang đến phiền phức lớn như vậy…”

Anh chỉ lắng nghe, không đáp lời. Trên tay là điếu thuốc bạc hà thon dài, khói thuốc bay lên, che lấp hết biểu hiện của anh. Phía sau làn khói cuộn tròn, chỉ nhìn thấy sắc trắng xanh hiện rõ trên khuôn mặt vô cùng khôi ngô, tuấn tú. Người đàn ông này thường ngày đã không liên quan gì tới hai chữ hiền hòa, mà đêm nay, khí thế toát ra từ người anh lại càng bức thiết hơn, khi người ngoài nhìn vào, chỉ có cảm giác sợ hãi như bị anh gí lưỡi dao vào cổ họng, vô cùng quái dị.

Cảm giác lấn át từ phía anh quá nặng nề, viên quản gia run rẩy, ấp úng, mấy câu giải thích trở nên sống sượng, yếu ớt, khiến người nghe cảm thấy vô cùng bất lực.

“Lý quản gia…” Người đàn ông bỗng nhiên mở miệng, cắt đứt lời giải thích của viên quản gia một cách không hề khách khí, lạnh lùng nói: “Anh có biết tôi thuê quản gia để làm gì không?”

“Biết, biết ạ… để xử lý công việc trong nhà họ Đường…”

“Anh ở trong nhà họ Đường bao lâu rồi?”

Viên quản gia sững lại, chột dạ cúi đầu: “Một… một tháng.”

Người đàn ông chậm rãi rít một hơi thuốc, cúi đầu phẩy phẩy ngón tay, dụi điếu thuốc vào trong chiếc gạt tàn, sau đó hằn học vặt đứt đầu lọc thuốc, động tác thể hiện rõ sự bạo lực trong yên lặng.

“Trình quản gia – người tiền nhiệm của anh, anh đã nghe nói rồi chứ?”

Nghe thấy câu nói đó, Lý quản gia như muốn nghẹt thở.

Anh đương nhiên là đã từng nghe nói. Làm việc dưới quyền người đàn ông này, một là sống, hai là chết, tấm gương của vết xe đi trước, sao có thể không rõ được. Trình quản gia – người tiền nhiệm của anh, chỉ vì một lần phạm sai lầm nhỏ, đã nói ra điều không nên nói, khiến thiếu phu nhân của ngôi biệt thự này nảy sinh cảm giác sợ hãi về thân phận của ông chủ kia, cuối cùng, bị ông chủ biết được, ông chủ nổi cơn thịnh nộ, từ đó về sau, không ai biết tăm tích và kết cục của Trình quản gia nữa.

Nghĩ tới đó, Lý quản gia bất giác cảm thấy ớn lạnh, giọng nói lại mang thêm vẻ cầu xin: “Dịch, Dịch thiếu gia…”

“Anh biết rõ quy tắc làm việc của tôi. Anh đã làm việc ở đây một tháng, chỉ một tháng thôi, mà chuốc cho tôi phiền phức lớn như vậy.”

“Dịch thiếu gia, tôi thực sự chỉ bất cẩn đưa thiếu phu nhân ra ngoài thôi mà…”

“Đối với Kỷ Dĩ Ninh, một lần bất cẩn cũng đủ chết rồi.”

Anh cắt ngang câu nói của quản gia, buột miệng nói ra một câu như vậy, khí thế mạnh mẽ, khiến tất cả mọi người có mặt ở đó trong giây lát đều hiểu rõ thiếu phu nhân có tên gọi Kỷ Dĩ Ninh này rốt cuộc có ý nghĩa thế nào đối với người đàn ông kia. Anh ta đã quá quen với đủ loại thủ đoạn bạo lực, chính diện hay phản diện, tất cả đều mang bóng dáng của âm mưu đen tối, luôn khiến người ta rơi vào thế bế tắc.

Viên quản gia phạm sai lầm kia sợ đến nỗi quỳ sụp xuống.

Tất cả mọi người đều im bặt, chỉ thấy một cảm giác sợ hãi nhói lên trong tim.

“Lần này, tôi tha cho anh.” Người đàn ông quay người lại, giơ tay gõ gõ vào hàng lan can bằng đá, giọng điệu uy hiếp rõ rệt: “Hôm nay tôi không muốn động thủ thêm nữa. Trước khi tôi thay đổi ý định, hãy đem theo người của anh… Cút!”



Trong phòng ngủ chính.

Với tư cách là bác sĩ gia đình của nhà họ Đường, Thiệu Kỳ Hiên cảm thấy toàn bộ quãng thời gian tươi đẹp nhất của cuộc đời đều đã dâng hiến cho nhà họ Đường rồi. Nếu thế lực đen tối cũng có thể dùng con số cụ thể để hình dung, vậy thì, không còn nghi ngờ gì nữa, trong mười phần thiên hạ, nhà họ Đường đã chiếm tới bảy phần một cách đường đường chính chính. Một gia thế đồ sộ như vậy, các cuộc tàn sát, cướp bóc trắng trợn cũng không phải là ít.

Tuy nhiên, bệnh nhân của ngày hôm nay rất đặc biệt, không phải là một thuộc hạ đắc lực nào đó của nhà họ Đường, mà là một cô gái không có chút cảm giác uy hiếp, nguy hiểm nào cả.

Cô không quá xinh đẹp, nhất là khi đứng cạnh dung nhan rực rỡ của chủ nhân nam, cô càng bị lu mờ và có phần vô vị, tẻ nhạt.

Nhưng, lại không thể dùng từ “tầm thường” để hình dung về cô.

Thiệu Kỳ Hiên quan sát người bệnh đang nằm trên giường, nhìn khuôn mặt vô cùng thanh tú của cô, không hiểu sao, anh bỗng nhiên có một cảm giác yên bình kỳ lạ, dường như những nơi cô xuất hiện, người ta đều có cảm giác thoát khỏi chốn nhân gian vô cùng hỗn tạp này.

Thiệu Kỳ Hiên thu ánh nhìn lại, không dám nhìn trực diện quá lâu. Đây là người phụ nữ của Đường Dịch, nhìn lâu một chút cũng mắc tội chết.

Đầu mũi kim nhọn hoắt chuẩn xác chọc vào tĩnh mạch bên tay phải, kỹ thuật điêu luyện khiến chỉ có chút máu đỏ cuộn lên trong ống tiêm thon dài, nhưng cảm giác bỗng nhiên bị nhói đau vẫn làm người đang nằm trên giường mơ màng trong cơn mê man.

Hoàn toàn ngược lại với chồng của cô, cô là một người hoàn toàn không có chút cảm giác nguy hiểm nào, ngay cả một ánh mắt đơn giản cũng khiến trái tim người ta tĩnh lặng, yên bình.

“Bác sĩ Thiệu?”

“Vâng, tôi đây.” Thiệu Kỳ Hiên nở một nụ cười vỗ về, đưa tay sờ lên trán cô: “Cô bị sốt rồi, tuy nhiên không nghiêm trọng lắm, ít nhất thì cô cũng cần phải tin tôi chứ?”

Cô đáp lại anh bằng một nụ cười dịu dàng, ấm áp, khuôn mặt cười mặc dù còn vô cùng mệt mỏi, nhưng vẫn không để lộ một chút dấu tích ấm ức nào, ngược lại, trong giọng nói rõ ràng còn có chút áy náy.

“Tôi… lại làm phiền anh rồi.”

“Đâu có.”

Thiệu Kỳ Hiên cẩn thận dùng băng y tế dán lên phần da xung quanh mũi kim, cố định đầu kim luồn. Ánh mắt anh vô tình liếc nhìn lên trên, bắt gặp ngay vết thâm tím do bị người khác bóp mạnh trên cánh tay cô, trong lòng Thiệu Kỳ Hiên bỗng dấy lên một cảm giác phẫn nộ.

Gã đàn ông Đường Dịch này, khi đã nổi xung, thật sự có thể ra tay với cô đến mức độ này sao?! Thiệu Kỳ Hiên thầm nghĩ, chuyện này, Đường Dịch đương nhiên làm được, anh biết, Đường Dịch tuyệt đối có thể làm được.

Thiệu Kỳ Hiên bỗng nhiên không kiềm chế nổi, cất tiếng hỏi: “Có đau không?”

“Không đau.” Cô cứ nghĩ rằng Thiệu Kỳ Hiên hỏi về việc đầu mũi kim đâm vào mu bàn tay ban nãy có đau không, vội vàng lắc đầu: “Không đau chút nào.”

Thiệu Kỳ Hiên yên lặng một lát, lúc này mới phát hiện ra cô và anh đang không cùng nói về một vấn đề. Bác sĩ Thiệu bật cười, thật đúng là, ai hỏi cô mũi kim ban nãy có đau không cơ chứ, cho dù anh không tự khen trình độ kỹ thuật của mình, thì một chút lòng tin với nó, chắc anh cũng có. Nếu cô không phải là người phụ nữ của Đường Dịch, một Thiệu Kỳ Hiên như anh sao có thể chui ra khỏi chăn ấm nệm êm, đích thân đến đây chỉ để làm một việc đơn giản là chọc mũi tiêm cho cô giữa đêm khuya gió lớn như thế này, có đưa cho anh một trăm vạn hay nhiều hơn nữa anh cũng chẳng làm. Đây không phải vấn đề thù lao, đây là vấn đề tự trọng của một người đàn ông.

“Ồ, không phải là tôi hỏi cô vết châm kim có đau không…”

Cô đã đơn thuần, lại còn phản ứng chậm chạp như vậy, Thiệu Kỳ Hiên cũng ngại không muốn nói thẳng, “Tôi muốn hỏi cô hành động biến thái của Đường Dịch ban nãy có khiến cô bị đau không?” Nếu không phải vì e ngại cô là con gái, sẽ cảm thấy xấu hổ, kỳ thực chuyện riêng của Đường Dịch, Thiệu Kỳ Hiên dù có ngốc đến mấy cũng biết rõ giới hạn bảo vệ bản thân, từ phong cách làm việc hay trò chuyện cũng chỉ tới một mức độ nào đó là phải dừng lại.

Nghĩ một lát, cuối cùng phẩm chất đạo đức cao thượng của một vị bác sĩ vì dân phục vụ đã đánh bại tất cả ý nghĩ nhỏ nhen, vụ lợi, Thiệu Kỳ Hiên lôi mấy lọ thuốc từ trong túi thuốc ra, thuốc bôi, thuốc viên đủ cả, anh đặt chúng lên đầu giường của cô, khẽ nói: “Mấy thứ đó… nếu như, tôi nói là nếu như nhé, trên người cô có chỗ nào bị anh ta làm cho bị đau, nhớ dùng cái này bôi lên vết thâm tím, kết hợp với thuốc uống, chỉ vài ngày là khỏi.”

Cô cuối cùng đã hiểu anh đang nói gì, khuôn mặt bỗng nhiên nóng bừng lên, đỏ ửng. Giống như bí mật đáng xấu hổ nhất bị phơi bày ra trước mặt mọi người, giá trị quan của cô cùng mọi sự giáo dục mà cô được nhận đã khiến cô không biết phải làm thế nào, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Hơn nữa, lúc này, vị bác sĩ đối diện với cô lại là một người khác giới, càng khiến cô không muốn thừa nhận tất cả những việc vừa xảy ra, không muốn bất kỳ ai biết được tất cả những điều mà cô phải gánh chịu.

“Tôi không sao, thật sự không sao…”

Cô cố gắng phủ nhận mọi việc vừa xảy ra theo bản năng. Bởi vì từ rất lâu, cô đã chuẩn bị tâm lý rằng, có một ngày những chuyện này sẽ xảy ra, vì thế, ngày hôm nay, khi cuối cùng cũng bị anh ức hiếp, tâm trạng cô lại không quá đau khổ như vậy. Nhưng, điều đó không có nghĩa là cô không hoảng sợ, cô có nỗi sợ hãi của riêng mình, điều cô lo sợ nhất, chính là chuyện cô bị anh ức hiếp này lại bị người khác biết được. Mọi sự đồng cảm, châm chọc, than thở xót xa đan xen đó của người đời và cả ánh mắt phẫn nộ trước sự cam chịu, mới là điều khiến cô không thể chịu đựng được trong cuộc đời.

Thiệu Kỳ Hiên nở một nụ cười dịu dàng, khuyên nhủ cô: “Thân thể là của cô, tốt hay xấu cũng là do cô gánh chịu. Tôi là bác sĩ, cô là bệnh nhân của tôi, giữa hai chúng ta không phải mối quan hệ nam nữ thông thường, mà là mối quan hệ đơn thuần giữa bác sĩ và bệnh nhân, vì vậy, cô có thể yên tâm về tôi.”

Cô giống như bị người khác nhìn thấu tâm can, mím chặt môi, không phản đối nữa.

“Bác sĩ Thiệu!” Cô nói cảm ơn anh với vẻ dịu dàng, đầy cảm kích: “Cảm ơn anh.”

Thiệu Kỳ Hiên tặng cô một nụ cười giúp cô yên lòng, quay người dặn dò vài câu với người giúp việc đang ở bên cạnh chăm sóc cho cô, nhắc nhở những điều mà người bệnh cần phải chú ý trong mấy ngày tiếp theo, sau đó rời khỏi phòng ngủ chính.

Trước khi ra về, không kiềm chế nổi, anh còn quay đầu nhìn người đang nằm trên giường thêm một lần nữa. Dưới ánh trăng êm dịu, hàng lông mày của cô nhíu chặt lại. Anh có thể nhận thấy, cô ngủ không được ngon giấc, nhưng vẫn mím chặt đôi môi, không nói bất kỳ chữ “không” nào.

Kỳ Hiên bỗng nhiên có chút cảm khái.

Một cô gái tốt đẹp như vậy, sao lại gặp phải một người đàn ông quái dị như Đường Dịch kia chứ, với sự hiểu biết của anh về Đường Dịch, anh biết rõ rằng, từ nay về sau, cô gái này chắc chắn sẽ bị người đàn ông kia bẻ gãy mọi đôi cánh.

Bên ngoài phòng ngủ, trợ thủ đắc lực nhất của chủ nhân nhà họ Đường đang đứng chờ lệnh. Nhìn thấy Thiệu Kỳ Hiên bước ra, Doãn Khiêm Nhân đưa cho anh một cốc nước, “Anh vất vả rồi.”

Kỳ Hiên không kiềm chế được nỗi cảm khái nhất thời: “Đêm hôm khuya khoắt thế này, một dây thần kinh nào đó của anh ta lại bị chập mạch rồi sao? Hành hạ một cô gái mềm yếu trở nên dở sống dở chết như thế…”

“Tính cách của Dịch thiếu gia, anh cũng hiểu rõ rồi đấy.” Khiêm Nhân cười đau khổ, “Mặc dù rất ít khi thể hiện ra bên ngoài nhưng một khi đã nổi xung lên, tất cả đám người dưới chúng tôi đều gặp tai họa theo.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.05.2013, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 2431
Được thanks: 11831 lần
Điểm: 17.2
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đen trắng - Triêu Tiểu Thành - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

Trong màn đêm đặc quánh, Thiệu Kỳ Hiên thấy người đàn ông trước mặt khẽ nhíu mày. Hàng lông mi mềm mại, đôi mắt long lanh, mang lại cho người ta một cảm giác an toàn.
Biểu hiện sinh động trong giây phút ngắn ngủi đó khiến Thiệu Kỳ Hiên có cảm giác Đường Dịch hóa ra cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, cũng biết hối hận, cũng biết đau khổ.

Nhưng chỉ một giây sau đó, làn mây mù bay lên trong động tác vung tay đã làm rối loạn toàn bộ hình ảnh, anh quay người hướng về phía Kỳ Hiên, ánh mắt sắc lạnh như những vì sao lộ ra sau lớp mây mù, giọng nói khàn đặc mà gợi cảm.

“Giúp tôi chữa trị cho cô ấy.”

Cứng rắn, không cho phép trình bày, đó là tác phong điển hình của Đường Dịch.

Kỳ Hiên bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Thiếu chút nữa, anh lại bị mê hoặc bởi ngoại hình của người đàn ông này. Sao có thể quên được, Đường Dịch là người đàn ông không biết đến từ “hao tổn tâm trí”, cũng chưa từng biết cảm giác đau lòng nhất trên thế giới này là gì.

“Thật lòng, tôi thật sự không hiểu trong lòng cậu đang nghĩ gì.” Kỳ Hiên rầu rĩ nói: “Bên ngoài nhiều phụ nữ như vậy, cậu từ trước đến giờ đều không buồn để ý dù chỉ là một ánh mắt, còn người ở trong nhà này, cậu cất giấu cô ấy kỹ như vậy, nhưng thi thoảng nổi cáu lên,  lại ức hiếp cô ấy tới nỗi sống dở chết dở. Tôi đang muốn hỏi xem, cậu mắc phải căn bệnh gì vậy hả? Giống như dịch SARS ngăn chặn được một thời gian lại bùng nổ sao?”

Đường Dịch bỗng nhiên mở miệng gọi tên của anh, ngữ điệu bình tĩnh nhưng hàm chứa một sự cảnh cáo.

“Thiệu Kỳ Hiên.”

“Thôi được rồi, biết rồi!” Kỳ Hiên luôn là người bình tĩnh, cũng chẳng buồn để ý tới khuôn mặt kỳ quái của Đường Dịch, “Cậu tự mình tới thăm cô ấy đi. Ba tháng trước, khi cậu đưa cô ấy về, khắp người cô ấy đầy thương tích, ba tháng vừa qua đã ổn hơn nhiều rồi, tối nay bị cậu hành như vậy, lại hoàn toàn quay trở về trạng thái ban đầu rồi.”

Kỳ Hiên đưa tay lên nhìn đồng hồ, đã là hai giờ sáng. Sau khi giáo huấn Đường Dịch một hồi về việc cứu người sắp chết, giúp người bị thương, chăm sóc tốt cho người bệnh theo y đức nghề nghiệp, bác sĩ Thiệu lê tấm thân mệt mỏi rời khỏi nhà họ Đường.



Không gian lại trở về trạng thái tĩnh lặng.

Người đàn ông đứng trên ban công không hề nhúc nhích. Ánh mắt anh nhìn về phía những khóm hoa hồng đang nở rộ trong vườn hoa trước mặt, những cánh hoa rực rỡ đó là nhờ có sự chăm sóc tận tâm của cô trong những ngày vừa qua. Đỏ, vàng, tím, trắng, đen, cam, xanh… muôn màu rực rỡ, cô đã khiến ngôi nhà này trở nên ấm áp hơn nhiều.

Ánh trăng mênh mang, biến hóa kỳ ảo trong ánh mắt ai.

Ổn định lại tâm trạng, người đàn ông quay người, liếc nhìn điếu thuốc còn đang cháy dở trên tay, anh ném điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bên cạnh, chậm rãi rảo bước về phía phòng ngủ chính.

Anh giơ tay vặn nắm đấm cửa, bước vào. Trong phòng ngủ có vài ba cô hầu đang chịu trách nhiệm chăm sóc thiếu phu nhân, thấy bóng dáng của anh xuất hiện trước cửa, họ lập tức đồng thanh cung kính cúi chào: “Dịch thiếu gia.”

Anh giơ ngón tay lên, làm động tác ra hiệu yên lặng. Đôi môi mỏng khẽ động đậy, ra lệnh.

“Ra ngoài.”

Đám người hầu lập tức lui ra, thận trọng đóng cửa lại, căn phòng trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết.

Bước đến bên giường, ngồi xuống bên cạnh, anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô.

Ánh trăng đêm nay thật sáng, xuyên qua khung cửa sổ chiếu rọi vào trong phòng, rọi lên khuôn mặt cô. Một dung nhan nhợt nhạt, đôi lông mày nhíu chặt, cô đã quen với việc nhẫn nhịn, đã quen với việc nhượng bộ, dù đau đớn hơn nữa, thương tích hơn nữa cũng không kêu một tiếng, khi phải chịu ấm ức cũng chỉ dám mím chặt đôi môi hơn một chút mà thôi.

Nhìn cô như vậy, anh lại cảm thấy trống ngực đập liên hồi một cách không giải thích nổi. Mà những vết thương trên cơ thể cô, lại chính là do anh gây ra.

Mấy tiếng đồng hồ trước đó, cô ngây người nhìn anh nổ súng giết người, biết rõ rằng người mà anh giết chính là kẻ muốn sát hại cô, nhưng khi anh nổ súng, ý đồ tàn sát lạnh lùng trong ánh mắt đó lại khiến cô run rẩy, anh là một người máu lạnh, một cuộc sống như vậy đối với anh đã trở nên quá bình thường, nhưng cô thì không, lần đầu tiên nhìn thấy người bị trúng đạn đổ gục xuống trước mắt mình, suy nghĩ đầu tiên trong đầu cô là muốn chạy trốn.

Vậy là cô đã phạm phải sai lầm trước mặt anh, chính là lúc khi anh đưa tay về phía cô, cô bất giác bước lùi lại phía sau.

Một động tác nhỏ như vậy nhưng cũng thể hiện rõ rằng cô muốn thoát khỏi trái tim anh, khiến anh nổi cơn thịnh nộ. Anh bất chấp sự sợ hãi trong mắt cô, ỷ thế mạnh lôi cô về nhà, sau khi ném cô lên giường, động tác đầu tiên chính là xé toạc bộ váy liền trên người cô.

Tại sao lại là cô?

Đây là một câu hỏi rất hay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocthuybachdang về bài viết trên: Binganhoa, Tử Quân, Tử Thiên Băng, butchiluoi, chihiro217, fictionaholic, futhuybilangquen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng Phong, Google Adsense [Bot], keochjpchjp, MaiNa, Nguyen thao nguyen, Nguyễn Thảo Nghi, Sontay, thuyle87 và 234 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.