Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Hải Thượng Phồn Hoa - Phỉ Ngã Tư Tồn

 
Có bài mới 09.12.2012, 14:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5914 lần
Điểm: 18.41
Có bài mới [Hiện đại] Hải Thượng Phồn Hoa - Phỉ Ngã Tư Tồn - Điểm: 11
Hải thượng phồn hoa

images


Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Dịch giả: Yên Chi

Thể loại : ngôn tình hiện đại

Công ty phát hành : Công ty sách Bách Việt

Ngày phát hành : 23/04/2012


Giới thiệu sơ lược :


Chúng ta yêu một người, rốt cuộc là vì lẽ gì? Vì người ấy có vẻ đáng thương, vì một nụ cười, vì một lời nói, một sự việc? Hay đơn giản chỉ vì đó là chính người ấy, không phải một ai khác?

Đỗ Hiểu Tô – một phóng viên văn nghệ năng động mạnh mẽ – đóng giả thành y tá chỉ để “săn” được tin tức mới nhất, để rồi gặp được bác sĩ khoa ngoại Thiệu Chấn Vinh như thể vận mệnh đã sắp đặt trước. Đối mặt với bác sĩ Thiệu vừa hoàn hảo vừa dịu dàng, Hiểu Tô bắt đầu theo đuổi bằng kế hoạch bám sát không rời. Cuối cùng, cô cũng có được tình yêu của anh, nhưng đáng tiếc, hạnh phúc cũng tựa như pháo hoa, không thể nắm giữ trong tay. Ngay vào lúc tình yêu ấy nhận được lời chúc phúc của tất cả mọi người, sự xuất hiện của Lôi Vũ Tranh – anh trai Thiệu Chấn Vinh đã phá tan tất cả hy vọng của Hiểu Tô. Vì tổn thương khi bị phản bội thời niên thiếu mà tự buông thả bản thân một lần duy nhất, cuối cùng Hiểu Tô nhận lấy sự báo ứng vào chính lúc này. Cuộc đời không phải là bất biến, nhưng mọi việc lại vẫn là vô vọng, bởi không ngờ rằng đối tượng đêm hôm đó của cô lại chính là Lôi Vũ Tranh. Đỗ Hiểu Tô nên đi đâu về đâu…

Đây là một câu chuyện về sự chờ đợi, Hiểu Tô cố chấp muốn đợi Thiệu Chấn Vinh, cả cuộc đời này, có lẽ cô sẽ cứ tiếp tục chờ đợi, vĩnh viễn không hối hận. cho nên có lẽ cô không bao giờ biết rằng, ngay sau lưng cô, có một người cũng đang cố chấp chờ đợi, chờ đợi cô ngoảnh đầu nhìn lại.

“Anh bắt đầu yêu cô từ khi nào, bản thân anh không biết, tại sao anh yêu cô, chính anh cũng không biết. cũng như không biết vì sao hoa lại nở, không biết tại sao cầu vồng lại xuất hiện sau cơn mưa, không biết vì sao đứa bé sơ sinh lại cười…”

Từng bông hoa tuyết nhẹ nhàng rơi trong giấc mơ, lặng lẽ, rồi biến mất trên mặt biển. Tất cả chẳng qua chỉ là một giấc mơ, cũng như tình yêu của anh…



Đã sửa bởi loyal1502 lúc 05.10.2013, 13:57, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn loyal1502 về bài viết trên: halfta, ngocquynh520, susu2012, thaidu1305, trankim, valsk
     

Có bài mới 09.12.2012, 14:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5914 lần
Điểm: 18.41
Có bài mới Re: Hải Thượng Phồn Hoa - Phỉ Ngã Tư Tồn - Điểm: 10
Phần 1

Trong suốt

Em nhìn thấy con cá đang tung tăng bơi lội

Mặt nước trong suốt

Em nhìn thấy mây đang lững lờ trôi trên trời

Không khí trong suốt

Em nhìn thấy mưa lãng đãng rơi ngoài cửa sổ

Thủy tinh trong suốt

Em nhìn thấy niềm vui vẻ hạnh phúc của anh

Đôi mắt trong suốt




Chương 1


Khi vừa vào nghề, Đỗ Hiểu Tô nghe Lão Mạc nói: “Nghề của chúng ta phải dậy sớm hơn Châu Ba Bì[1], ngủ muộn hơn tiểu thư, ăn uống kém hơn heo, làm việc nhiều hơn lừa. Thời gian ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà, hai mắt thâm quầng đến gấu trúc cũng chẳng bằng, đầu tóc rối tung đến tổ quạ cũng kém xa, cư xử phải tốt hơn Tôn Tử[2], nhìn bề ngoài cũng không thua kém ai, thật ra tiền lương lại chẳng bằng dân công”.

Lúc ấy, Đỗ Hiểu Tô nghe xong chỉ phì cười, nhưng đến giờ nếu có người kể lại câu chuyện cười vốn đã trở thành cuộc sống hằng ngày, cô cũng không thể cười nổi nữa. Vừa hoàn thành xong chuyên mục về một game show truyền hình trong bốn ngày, cô thậm chí còn không đủ sức tự pha cho mình một bát mì ăn liền. Đỗ Hiểu Tô vừa về đến nhà, tắm nước nóng xong, ra ngoài mở máy sấy tóc thì phát hiện nó không chạy, xem ra hỏng rồi. Cô cũng chẳng có hứng thú nghiên cứu xem vì sao máy sấy lại đình công, cũng không màng đến mái tóc còn đang ướt, liền đổ người ngay xuống giường.

Đỗ Hiểu Tô ngủ rất say, không rõ chuông điện thoại reo đến lần thứ bao nhiêu mới đủ sức đánh thức cô dậy, tay cầm điện thoại lên mà đầu vẫn còn lơ tơ mơ. Không ngờ lại là Lão Mạc, hình như đang giận bốc hỏa, ông hét lên trong điện thoại: “Cô đang ở đâu? Để đối thủ lấy được tin nóng hổi rồi, cô có biết không?”.

Cô ngẩn người một lúc mới phản ứng lại: “Mạc Phó, tôi bị điều đến mục Văn nghệ rồi”.

Lão Mạc nói rành mạch từng câu từng chữ: “Tôi biết cô bị điều đến mục Văn nghệ, đây chính là tin hàng đầu trong làng giải trí, Nhan Tịnh Tịnh bị tai nạn giao thông”.

Đầu Đỗ Hiểu Tô như bị búa bổ, lập tức bật dậy, vừa thay quần áo vừa giữ điện thoại tiếp tục truy hỏi: “Là Nhan Tịnh Tịnh hiện đang nổi như cồn sao?”.

Lão Mạc bực mình đáp lại: “Còn có Nhan Tịnh Tịnh thứ hai sao?”.

Đỗ Hiểu Tô vốn rất sợ đến bệnh viện, nhất là vào buổi tối. Phòng cấp cứu sáng trưng đang rất hỗn loạn, cô đành miễn cưỡng ép mình chạy vào trong thì phát hiện mười mấy đồng nghiệp đã có mặt ở đó chờ lấy tin, bao gồm cả phóng viên văn nghệ Lão Tất của tòa soạn đối thủ Tân Báo. Phóng viên văn nghệ Lão Tất không hề giống với người dẫn chương trình Lão Tất của Đài truyền hình trung ương, Lão Tất này có một khuôn mặt vừa tròn vừa mập, khi cười còn có cả lúm đồng tiền, ngay lúc này anh ta đang cười với Đỗ Hiểu Tô, lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện, cười đến mức lửa giận âm ỉ trong lòng Đỗ Hiểu Tô muốn bùng lên lập tức.

“Lão Tất”, cô tươi cười có vẻ còn giả tạo hơn Lão Tất, “Lần này các anh bắt tin thật nhanh”.

“Không dám, không dám.” Lão Tất cười không thua kém một pho tượng Phật Di Lặc, nhưng giọng điệu vẫn rất khiêm tốn, “Do may mắn thôi, vừa đúng lúc xe tôi ở ngay sau xe Nhan Tịnh Tịnh, ai ngờ sẽ chụp được cảnh tai nạn, tôi còn gọi 120 cho xe cấp cứu đến nữa mà. Lần này đúng là quá may mắn, ai biết được tin độc quyền lại từ trên trời rơi xuống. Ha ha, ha ha…”.

Kể lại vụ tai nạn mà không mang chút thông cảm nào, lại còn vui mừng đến thế này, vậy là Đỗ Hiểu Tô quay sang hỏi đồng nghiệp khác: “Cô ấy thế nào? Bị thương nghiêm trọng không?”.

“Không biết, vào phòng phẫu thuật đến giờ vẫn chưa ra.”

Nhóm phóng viên chờ đợi trong căng thẳng, có người liên tục gọi điện về tòa soạn, có người ôm máy quay phim đi qua đi lại, lúc này có không ít các phóng viên khác nhận được tin cũng lập tức chạy đến, gia nhập vào nhóm người đang chờ đợi. Đỗ Hiểu Tô lại tranh thủ thời gian ngồi trên ghế dài ngủ gật, vừa thiếp đi một lát thì người quản lý của Nhan Tịnh Tịnh là Triệu Thạch đã đến, khung cảnh tức khắc trở nên hỗn loạn, ánh đèn flash liên tục chớp nháy, phía bệnh viện cuối cùng cũng không thể chịu đựng thêm, bắt đầu đuổi hết mọi người đi: “Mời tất cả ra ngoài, tránh ảnh hưởng đến công việc của chúng tôi”.

Lão Tất nở nụ cười cầu hòa: “Cô y tá à, chúng tôi không phải đến phỏng vấn, chúng tôi đến là để khám bệnh”. Vừa nói vừa giơ số thứ tự trong tay lên.

Y tá của khu cấp cứu không chút biểu cảm: “Anh là bệnh nhân? Vậy thì tốt, đi theo tôi”.

“Để làm gì?”, lần này đến lượt Lão Tất phát hoảng.

“Khám bệnh chứ làm gì”, y tá lạnh lùng nói, “Tôi chỉ cần nhìn là biết anh có bệnh”.

Mọi người bật cười, cuối cùng cả nhóm phóng viên đều bị đuổi thẳng ra khỏi khu cấp cứu. Bên ngoài gió thổi ào ào, Đỗ Hiểu Tô vừa lạnh vừa đói, bao tử đang kêu gào, quả thật không thể chịu được nữa mới ra khỏi bệnh viện tìm một quán ăn nhỏ. Lúc này đã là mười một giờ đêm, nhưng trong quán vẫn còn đông khách, chủ quán lại làm chậm chạp, khiến Đỗ Hiểu Tô đợi rất lâu mới nhận được bát mì của mình. Hơi nóng bốc lên phả vào mặt, mùi thơm ngào ngạt, nếm thử một miếng, ngon! Cô ăn nhanh đến mức lưỡi suýt trôi cả vào bụng.


Thì ra có thứ mì ngon thế này, hay là vì đói, cô vừa ăn vừa thổi, không sợ bỏng.

Ăn được một nửa thì chuông điện thoại reo, cô bắt máy, quả nhiên là Lão Mạc: “Thế nào rồi, có lấy được thông tin giá trị nào chưa?”.

“Chưa”, cô vừa ăn mì vừa lúng búng đáp, “Người ta còn đang trong phòng phẫu thuật”.

“Còn Triệu Thạch thì sao, anh ta nói thế nào?”

“Bị cả nhóm người bao vây, anh ta không nói gì, bệnh viện cho người đuổi chúng tôi ra ngoài rồi.”

Lão Mạc tức sùi bọt mép: “Anh ta không chịu nói thì cô không biết nghĩ cách gì sao, mỹ nhân kế đó, chẳng lẽ tôi còn phải dạy cô?”.

Đỗ Hiểu Tô chỉ quan tâm ăn mì, nói dứt khoát: “Được, để lần sau tôi sẽ hy sinh sắc đẹp của mình”.

Lão Mạc không làm gì được, gác điện thoại đánh “Cạch” một tiếng.

Đỗ Hiểu Tô tiện tay ném điện thoại lên bàn, tiếp tục cắm đầu vào bát mì. Từ góc này chỉ có thể thấy được chiếc áo len xanh thẫm của thực khách ngồi đối diện, màu xanh thẫm đó cũng tựa như màn đêm, cô rất thích màu này, vậy nên len lén nhìn sang bên ấy thông qua khe hở giữa những sợi mì, thấy chiếc cổ phía trên cổ áo len, ngẩng cao thêm chút nữa, nhìn thấy cằm và cả khóe miệng đang khẽ nhếch lên, có vẻ đang cười.

Cũng đúng, nửa đêm nửa hôm lại nói sẽ hy sinh sắc đẹp, người khác không hiểu lầm cũng lạ.

Cô không có thời gian quan tâm người khác nghĩ thế nào, cúi mặt xuống, tiếp tục chăm chú húp nước canh. Vừa thơm vừa ngon, chắc chắn là nước gà hầm, món mì ngon thế này, tiếc là vừa ăn đã hết.

Vừa bước ra khỏi quán, đột nhiên có người gọi cô: “Đợi một lát”.

Giọng nói trầm thấp dễ nghe, phát âm rất chuẩn, hẳn phải là người phương Bắc. Đỗ Hiểu Tô quay đầu, nhận ra chiếc áo màu xanh thẫm, dưới ánh đèn đường mờ mờ lại càng giống sắc màu của biển sâu, chính là người ngồi đối diện cô lúc nãy, anh ta đưa tay ra, là điện thoại của cô.

Đáng chết! Trí nhớ của mình!

Cô vội cảm ơn, anh ta nói: “Không có gì”.

Đúng lúc đó có một chiếc xe chạy ngang qua, ánh đèn pha lóe lên trong chớp mắt, chiếu sáng khuôn mặt anh ta, ý, đúng là lông mày lưỡi mác mắt tựa ngôi sao, vô cùng đẹp trai.

Đỗ Hiểu Tô luôn có cảm tình với những người đẹp trai. Bạn thân củacô là Trâu TưKỳ từng hỏi vì sao cô đổi nghề làm phóng viên văn nghệ, cô nhướn mày tự đắc nói rằng: “Bởi vì cả ngày có thể nhìn thấy minh tinh, còn có thể danh chính ngôn thuận đến yêu cầu phỏng vấn, chụp hình, như vậy không tốt sao!”.

Trâu Tư Kỳ tỏ vẻ khinh thường: “Háo sắc!”.

Nhưng thực tế Trâu Tư Kỳ còn háo sắc hơn cô.

Ở lại bệnh viện đến quá nửa đêm, quay về tòa soạn vừa ngáp vừa viết bài, chỉ biết nhờ đến cà phê để lên dây cót tinh thần, dù có háo sắc hơn nữa cũng không còn sức. Lão Mạc lại cứ như đòi mạng: “Chiều lại đến bệnh viện, nhất định phải chụp được hình của Nhan Tịnh Tịnh”.

Đỗ Hiểu Tô phản đối: “Bệnh viện làm việc rất nghiêm túc, sao tôi chụp hình được”.

Lão Mạc không để ý: “Cô tự nghĩ cách đi”.

“Ặc”, đúng là tư bản bóc lột.

Mắng là một chuyện, nghĩ cách lại là chuyện khác. Không có tin độc quyền tức là không có tiền thưởng, không có tiền thưởng cũng có nghĩa là không có tiền thuê nhà, tiền điện nước, một ngày ba bữa, nghỉ phép du lịch, đi spa suối nước nóng…

Trâu Tư Kỳ nói rất đúng, thứ báu vật khó tích trữ nhất trên đời này chính là tiền.

Phía bệnh viện quả nhiên là giữ kín thông tin, bảo vệ rất nghiêm ngặt, ngay cả ở quầy lễ tân cũng không tìm ra số phòng của Nhan Tịnh Tịnh, còn các y tá thì vô cùng cảnh giác: “Chỗ này là bệnh viện, các bệnh nhân đều không muốn bị làm phiền”.

Nhưng còn lòng hiếu kỳ của công chúng, quyền được biết tình hình thực tế, cả tiền thưởng của cô thì sao?

Nhan Tịnh Tịnh hiện đang nổi như cồn bị tai nạn giao thông nhập viện là tin trang nhất của mọi tờ báo, Lão Tất có được tấm ảnh độc quyền là điều không thể chối cãi, nghe nói tấm ảnh hiện trường vụ tai nạn đăng trên trang nhất Tân Báo khiến không ít người hâm mộ Nhan Tịnh Tịnh bật khóc, số lượng tiêu thụ tăng vọt trong tích tắc.

Khi nào cô có được tin độc quyền thế này mới mong phát tài.


Ở bệnh viện cả buổi chiều vẫn không tìm được thông tin gì, vừa đúng lúc cô định về nhà thì nhìn thấy Lão Tất.

Anh ta vẫy tay gọi cô một cách mờ ám.

Không biết anh ta định làm gì, khi Đỗ Hiểu Tô bước đến gần thì anh ta liền kéo cô vào một góc, cười gian xảo nói: “Hiểu Tô, chúng ta hợp tác được không?”.

Gọi thân mật thế, Đỗ Hiểu Tô khắp người nổi da gà. Lão Tất nói tiếp: “Tôi biết Nhan Tịnh Tịnh đang ở phòng nào, hơn nữa còn có cách để cô vào trong, nhưng sau khi chụp được hình, chúng ta mỗi người một tấm”.

Đỗ Hiểu Tô cảnh giác: “Tại sao anh không tự mình đi?”.

Lão Tất không nhịn được bắt đầu than thở: “Tôi cũng muốn chứ, nhưng tôi là đàn ông”, vừa nói vừa mở túi xách, lấy ra một bộ đồng phục y tá.

Đỗ Hiểu Tô cảm thấy rất buồn cười, vào phòng vệ sinh thay đồng phục y tá, sau đó đội mũ, cuối cùng là đeo khẩu trang, thử nhìn vào gương, chỉ có đôi mắt là lộ ra ngoài, trong lòng thầm phục Lão Tất có thể nghĩ ra cách này.

Bệnh viện rất lớn, y tá đi qua đi lại rất đông nhưng không ai chú ý đến cô, vì thế cô nhanh chóng đến được khu cấp cứu ở tầng hai. Lão Tất nói, sau khi cấp cứu xong Nhan Tịnh Tịnh vẫn ở phòng chăm sóc đặc biệt chứ không được đưa đến phòng bệnh bình thường.

Kết quả là đừng nói đến phòng chăm sóc đặc biệt, mà ngay từ ngoài hành lang đã có người của công ty giải trí túc trực giống hệt hai tòa tháp, trừng mắt nhìn từng cử động của các nhân viên y tế đi ngang qua. Nhìn dáng vẻ của hai người đó rõ ràng là một người gác ngàn người khó qua, đừng nói đến chụp hình, e rằng cả một con ruồi cũng không lọt qua được.

Đúng là “ma cao một thước đạo cao một trượng”, Đỗ Hiểu Tô cam chịu lê bước ra ngoài dù vô cùng nuối tiếc, đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu, rút bản phác thảo của Lão Tất ra nghiên cứu hồi lâu – đúng là một bản vẽ nguệch ngoạc trên một tờ giấy nhăn nheo rộng khoảng một bàn tay là chi chít các đường bút chì, ngoằn ngoèo như giun, địa điểm được chú thích bằng nét chữ xấu hoắc, khiến Đỗ Hiểu Tô tụt hết cả cảm hứng, nhưng dù là bản vẽ như vậy cô cũng có thể cố mà hiểu được.

Vì lối thoát hiểm dẫn đúng đến phòng bên cạnh phòng bệnh của Nhan Tịnh Tịnh.

Sau khi cô đi ra từ lối thoát hiểm, liền cảm thấy vận may đang đến, lớp kính ngăn phòng chăm sóc đặc biệt đối diện với cầu thang thoát hiểm. Cô trèo lên cầu thang, rút máy ảnh ra, đáng tiếc góc độ này không ổn, vả lại vì không dám mang theo ống kính góc rộng có kích thước quá lớn vào trong, chỉ dựa vào tiêu cự bình thường trên thân máy thì không thể chụp được.

Đúng là uổng công, cô không cam lòng, nhìn thấy ống nước dài trên tường, đột nhiên nảy ra một ý định.

Dưới ánh mặt trời, ống nước không quá lạnh, nhưng hơi trơn, có lẽ vì tay cô ra nhiều mồ hôi. Một chân đặt lên phần khớp cố định trên ống nước, một tay giữ chặt ống, cố giữ tư thế khó khăn này – cuối cùng cũng có thể đưa một tay ra để nâng máy ảnh lên.

Góc độ quả nhiên rất được, Đỗ Hiểu Tô kiên nhẫn ngắm chuẩn, hình ảnh mờ nhạt trong ống kính cuối cùng cũng đã trở nên rõ ràng. Cô đột ngột hít một hơi thật sâu, thấy một đôi mắt sâu thăm thẳm, mày lưỡi mác nhướn lên nghiêm khắc, tuy chỉ thấy nửa khuôn mặt lộ ra ngoài khẩu trang, nhưng gương mặt đó quả thật tuấn tú đến khó tin, anh ta mặc áo blouse trắng yên lặng đứng đó, cao và gầy, nhưng lại cho cô cảm giác xuất chúng. Ánh nắng mùa thu xuyên qua lớp kính trong suốt, vầng sáng vàng tựa như những con bướm, đáp xuống mái tóc đen ánh của anh ta. Khoảnh khắc đó Đỗ Hiểu Tô chợt thấy hoảng hốt, cơ hồ như bị ánh nắng chói lòa làm cho hoa mắt, quên cả ấn nút chụp. Anh ta chỉ đứng đó nhìn cô đang cố hướng ống kính xuyên qua lớp kính, còn cô nghe thấy tiếng tim mình đập “thình thịch, thình thịch, thình thịch…” càng lúc càng lớn. Đúng lúc ấy cô nhận ra anh ta chính là người mặc áo len xanh thẫm cô đã gặp ở quán mì đêm qua, tai cô bắt đầu ù đi như thể huyết quản trong cơ thể không chịu đựng nổi áp lực, dần dần nở rộng.

Đó là một cảm giác vô cùng kỳ lạ, tựa như sau đó cả thế kỷ cô mới bình tâm lại. Còn anh ta đang bước từng bước dài đến bên cửa kính, cô vội nâng máy chụp ấn nút lung tung, sau đó nhanh chóng quay trở lại cầu thang thoát hiểm, nhưng vẫn chậm chân hơn, anh ta nhanh chóng xuất hiện ở cầu thang đúng lúc cô vừa đặt chân trở lại.

Đỗ Hiểu Tô không còn cách nào khác, chỉ đành mỉm cười.

Anh ta có vẻ rất tức giận: “Cô đang làm gì thế hả?”.

Mắt Đỗ Hiểu Tô chạm vào bảng tên trên ngực áo anh – Khoa ngoại thần kinh, Thiệu Chấn Vinh.

Khoa ngoại thần kinh? Đó là bác sĩ làm về cái gì? Chẳng lẽ chữa bệnh cho người bị thần kinh? Trong lúc cấp bách cô vẫn không quên cười tươi rồi nói loạn xạ: “Bác sĩ Thiệu, tôi yêu thầm anh từ lâu rồi, cho nên mới lén chụp vài tấm, anh không để bụng chứ?”.

“Cô là người của khoa nào?” Anh tháo khẩu trang ra, để lộ cả khuôn mặt, đúng là người mặc áo len xanh thẫm đã trả lại điện thoại cho cô hôm qua. Chỉ là anh không nhận ra cô, khóe miệng hơi cụp xuống, giọng nói vô cùng nghiêm khắc: “Cô dám trèo lên ống thoát nước, một việc làm nguy hiểm như vậy, nếu lỡ rơi xuống dưới sẽ có hậu quả gì, cô biết không?”.

Cô tò mò có vẻ không sợ chết: “Ngã xuống rồi sẽ có hậu quả gì?”.

“Nếu may mắn, có thể chỉ bị thương phần mềm cho đến gãy xương, nếu không may, ngã xuống từ độ cao thế này là đủ làm xuất huyết nội tạng, gãy cột sống, tàn phế hoặc thậm chí thành người thực vật”, anh vẫn giữ nguyên sự nghiêm khắc, “Đây không phải trò trẻ con! Còn nữa, tại sao không đeo bảng tên? Y tá trưởng của cô là ai? Rốt cuộc cô ở khoa nào?”.

Cô ú ớ không đáp được lời nào, tròn mắt nhìn anh. Cơn gió lướt qua hai người mang theo cảm giác trong lành mát lạnh đặc biệt của mùa thu thổi qua vạt áo trắng của anh, khiến cô chợt nhớ đến hình ảnh đôi cánh bồ câu trên bầu trời trong xanh, rồi anh đột nhiên đưa tay ra.

Ngón tay anh hơi lạnh, còn cô như bị trúng tà, đứng yên bất động, ngơ ngẩn để mặc anh tháo  khẩu trang của mình xuống. Anh thoáng sững người một lát, sau vài giây mới nói: “Là cô?”.

Không ngờ anh vẫn nhận ra cô, có vẻ nghi ngờ: “Thật ra cô là ai?”.

Đúng là một lời khó nói hết, vậy nên cô nói thật một cách thoải mái: “Phóng viên giải trí, hay còn gọi là Paparazzi[3]”.

Không biết vì sao, cô linh cảm anh sẽ không gọi bảo vệ đến đuổi cô ra ngoài. Quả nhiên, anh chỉ khẽ chau mày: “Phóng viên giải trí?”.

“Người trong phòng bệnh có phải là Nhan Tịnh Tịnh không?”, bản năng nghề nghiệp của cô nhanh chóng khôi phục, “Tình trạng cô ấy thế nào? Anh là bác sĩ điều trị của cô ấy phải không? Cuộc phẫu thuật hôm qua có thành công không? Có để lại di chứng gì không? Tình hình cụ thể thế nào, còn phương án điều trị sau này thì sao, có thể nói rõ một chút không?”.

“Tôi sẽ không nói với cô.”

“Bác sĩ Thiệu, tôi mời anh ăn cơm nhé”, cô cười nịnh, “Tiết lộ một chút đi mà, được không?”.

Mắt anh thoáng tức giận, nhưng có lẽ vì giỏi kiềm chế mà không để lộ ra ngoài: “Rất xin lỗi, tôi không thể tiết lộ tình hình của bệnh nhân. Cô giả mạo y tá bệnh viện vào đây chụp lén là vô cùng thiếu đạo đức, hơn nữa hành động của cô vừa rồi rất nguy hiểm. Mời cô lập tức rời khỏi bệnh viện, nếu không tôi sẽ báo cho bảo vệ”.

Cuối cùng vẫn bị đuổi ra.

Lão Tất đón cô ở phía đầu đường cách đó khá xa, bộ dạng cô vô cùng ủ rũ: “Chưa kịp chụp gì đã bị phát hiện rồi”.

Lão Tất bán tín bán nghi hỏi lại: “Cô không phải là định giấu một mình chứ? Cô đừng có vô lương tâm, gạt tôi ra để chiếm tin độc quyền đó nhé”.

Đỗ Hiểu Tô bừng bừng nộ khí: “Đồ tiểu nhân!”.

Thật ra cũng không phải là không chụp được gì, trong lúc hoảng loạn giữa không trung, cô ấn nút lung tung nên chụp lại không ít hình của Thiệu Chấn Vinh.

Đỗ Hiểu Tô dùng phần mềm chuyên dụng mở số hình chụp lên xem, người đàn ông đó quả thật rất đẹp trai, đặc biệt là đôi mắt sâu thẳm như biển cả, trong ánh nắng mùa thu trong lành, cả thân người cao lớn hiên ngang.

Bởi vì quá đẹp trai và quá thu hút, cô thuận tay chọn một tấm làm hình nền, kết quả có một lần bị Trâu Tư Kỳ nhìn thấy, lập tức kêu lên: “Đây là ai? Là người mới sao? Mặc áo bác sĩ trông thật đẹp! Có lưu lại đại chỉ liên lạc không? Đã ký hợp đồng chưa? Có hứng thú làm đại diện cho công ty tớ không?”.

“Không! Không! Không!” Đỗ Hiểu Tô lấy tay đẩy cô ấy, “Tránh ra, tớ còn phải làm việc!”.

Trâu Tư Kỳ níu lấy màn hình máy tính nhất định không chịu buông: “Copy một tấm cho tớ, nếu không có chết tớ cũng không tránh”.

Đỗ Hiểu Tô không chịu, cô muốn giữ lại cho riêng mình.

Trâu Tư Kỳ quát: “Trọng sắc khi bạn, vô lương tâm”.

Đỗ Hiểu Tô quát ngược lại: “Cậu thì có lương tâm hơn tớ à, cậu có lương tâm nên mới gạt tớ, để tớ đi coi mặt thay cậu!”.

Vừa nhắc đến chuyện đó, Trâu Tư Kỳ lập tức xuống nước, tươi cười nói: “Ha ha… Hiểu Tô… chúng ta chẳng phải là bạn sao? Bạn bè là để bán rẻ nhau mà. Hơn nữa người ta cũng lý lịch trong sạch, bề ngoài trông cũng rất được, nói thế nào cậu cũng không chịu thiệt đúng không? À, đúng rồi, sau đó người kia còn hỏi tớ số điện thoại của cậu nữa kìa”.

Ánh mắt Đỗ Hiểu Tô sắc như dao phóng qua: “Cậu cho anh ta rồi?”.

“Không, không!”, Trâu Tư Kỳ lập tức thề thốt, “Tớ thật sự không cho, tớ dám cho sao? Nếu tớ cho rồi cậu không lột da tớ mới lạ”.

“Xem như cậu biết điều.”

“Hiểu Tô…”

“Sao?”

“Hiểu Tô à, nếu gặp được người hợp với mình cũng nên suy nghĩ một chút”, Trâu Tư Kỳ nói nghiêm túc, “Tuổi còn trẻ không yêu thì thật lãng phí”.

“Sao cậu lại nói như mẹ cậu vậy, chẳng phải cậu ghét nhất việc đi coi mặt sao? Mẹ cậu giúp cậu sắp xếp một buổi gặp mặt, cậu còn gạt tớ đi thay, điều mình không muốn thì đừng ép người khác, sao tự nhiên lại có hứng thú làm bà mối vậy?”

“Hiểu Tô”, Trâu Tư Kỳ ngập ngừng một lát, thấy hay là nói với cô ấy, “Lần trước tớ đi Bắc Kinh, có gặpLâm Hướng Viễn”.



--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -------
[1] Châu Ba Bì là tên một tên địa chủ chuyên bóc lột, ngược đãi người dân trong tiểu thuyết của Cao Ngọc Bảo. Sau này hình tượng Châu Ba Bì được lấy làm mẫu hình cho tầng lớp địa chủ.

[2] Tôn Tử tên chữ là Trường Khanh, người Lạc An nước Tề (nay là Huệ Dân, Sơn Đông, Trung Quốc). Ông là người rất nổi danh về tài thao lược quân sự, cư xử khéo léo.

[3] Paparazzi là số nhiều của từ paparazzo để chỉ những người chụp ảnh chuyên nghiệp, chuyên săn ảnh của những người nổi tiếng (các ca sĩ, diễn viên…), thường là chụp lén (không xin phép, không được sự đồng ý) khi họ đang có những hoạt động công cộng hoặc riêng tư.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.12.2012, 14:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.10.2012, 18:19
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1168
Được thanks: 5914 lần
Điểm: 18.41
Có bài mới Re: Hải Thượng Phồn Hoa - Phỉ Ngã Tư Tồn - Điểm: 10
Chương 2

Đỗ Hiểu Tô phải nghĩ một lát mới hiểu ý Trâu Tư Kỳ,Lâm Hướng Viễn.

Cô gần như đã quên cái tên này. Cả tuổi xuân non nớt bồng bột, cả quãng thời gian ngây ngô, tất cả những gì tốt đẹp nhất trong ngôi trường ấy, cô đều đã quên. Tốt nghiệp được ba năm, đổi việc một lần, chuyển từ thành phố này sang một thành phố khác, khuôn mặt như phủ thêm lớp bụi trần tựa già đi cả chục tuổi. Khi cô nghe ai đó nhắc đến cái tên ấy lại cảm thấy rất bình thường, cần phải nghĩ một lúc mới nhớ ra, cái tên ấy, con người ấy, khuôn mặt xa xăm và mờ nhạt ấy mới dần hiện ra từ trong ký ức.

“À, anh ta thế nào?”

Trâu Tư Kỳ liếc cô: “Sống tốt vô cùng, sống với vợ, rất hòa thuận, hạnh phúc”.

Đỗ Hiểu Tô thoáng sững người vài giây sau đó mới hung hăng ‘giơ nanh múa vuốt’ lao đến bóp cổ Trâu Tư Kỳ: “Cậu còn dám cố ý rắc muối lên vết thương cũ của tớ, cái đồ xấu xa, hôm nay tớ nhất định phải giết cậu”.

Trâu Tư Kỳ vừa ho khan vừa cười: “Được rồi được rồi, tớ mời cậu ăn cơm, xin lỗi”.

Đỗ Hiểu Tô kéo Trâu Tư Kỳ đến Y Đằng Gia, hai người ăn hết sashimi và hai phần lươn nướng, còn cả lưỡi bò và sườn bò, đến khi tính tiền Trâu Tư Kỳ than thở: “Đỗ Hiểu Tô, cậu nhẫn tâm quá, chẳng qua tớ chỉ nhắc đếnLâm Hướng Viễn một lần, thế mà cậu vác miệng ra giết tớ thế này đây”.

Đỗ Hiểu Tô liếc lại: “Ai bảo cậu chọc vào vết thương của tớ”.

“Vết thương gì thì cũng hai năm rồi, chẳng lẽ còn chưa lành?Lâm Hướng Viễn đó cũng chỉ đẹp trai một chút, có đáng để cậu ngày nhớ đêm mong hai năm không?”

“Cậu không biết bản tính con người là xấu xa hả? Bởi vì không có được nên mới mong nhớ. Nếu tớ theo anh ta đến giờ này, không chừng đã trở thành kẻ thù”.

“Cũng đúng”, Trâu Tư Kỳ gật đầu đồng tình, “Cho nên nhanh chóng bắt đầu một tình yêu mới mới là quan trọng nhất”.

“Cả ngày đều bận muốn chết, còn thời gian đâu mà tìm tình yêu mới.”

“Haizzz, anh chàng trên màn hình máy tính của cậu cũng rất khá đó, đẹp trai hơnLâm Hướng Viễn nhiều. Đừng chần chừ nữa, cứ chọn anh ta, thành công rồi nhớ mời tớ ăn cơm, để tớ được thưởng thức mỹ nam đệ nhất trong khoảng cách gần.”

“Cái gì chứ, còn chưa quen biết nữa mà”, Đỗ Hiểu Tô vô cùng cảm thán, “Cả đời này chẳng biết có cơ hội gặp lại hay không, không có hy vọng”.

Đỗ Hiểu Tô không ngờ lại có thể nhanh chóng gặp được Thiệu Chấn Vinh như thế, nói ra cũng thật buồn cười, cô không bỏ cuộc mà vẫn quyết tâm đến bệnh viện canh chừng tình hình của Nhan Tịnh Tịnh, kết quả gặp phải một vụ tai nạn giao thông vô cùng nghiêm trọng. Một chiếc xe buýt và xe của trường học va chạm, rất nhiều học sinh bị thương vừa được chuyển đến bệnh viện. Khu cấp cứu trong phút chốc náo loạn, tất cả bác sĩ và y tá đều bận vắt chân lên cổ, khá nhiều bác sĩ bên bộ phận chăm sóc bị điều đến giúp đỡ. Thế là cô định nhân cơ hội đó chụp lén Nhan Tịnh Tịnh, kết quả nghe thấy y tá trưởng đang sốt ruột hô to: “Có một đứa trẻ nhóm máu AB, Rh-[1], kho dự trữ máu nói không có loại máu này, làm sao đây?”.

Đỗ Hiểu Tô bất giác dừng bước, nhìn về phía bác sĩ cấp cứu đang lo lắng đến toát mồ hôi, những học sinh bị thương đang nằm la liệt trên hành lang và cả y tá trưởng bận rộn đến mức sắp ngất đi. Cô quay đến trước mặt y tá trưởng: “Tôi nhóm máu AB, Rh-, lấy máu của tôi đi”.

Y tá trưởng vui mừng nắm tay cô: “Cảm ơn, cảm ơn! Cảm ơn cô! Mời qua bên này, chúng tôi xét nghiệm máu cho cô trước”.

Sau khi bị rút 400CC máu, chân cô mềm nhũn, có lẽ vì sáng nay chưa ăn sáng. Vì thế cô định ra ngoài mua túi sữa tươi để lấp đầy bao tử đang trống rỗng.

Tất cả y tá đều vô cùng bận rộn, cô không lên tiếng mà lặng lẽ rời khỏi đó, kết quả là vừa bước ra ngoài hành lang thì thấy trước mắt tối sầm, chỉ thoáng nghe thấy có tiếng ai đó kêu lên, rồi đột nhiên ngã xuống.

Khi tỉnh lại thì cả người cô lạnh ngắt, hình như vừa toát hết mồ hôi lạnh, phải mất một hồi lâu ý thức mới quay lại, nhận ra mình đang nằm trên chiếc ghế dài, có một bác sĩ đang cúi người xuống kiểm tra đồng tử của cô.

Ngón tay anh ta mát lạnh, ấn nhẹ lên mí mắt cô, trên người phảng phất mùi thuốc sát trùng. Lần đầu tiên cô có cảm giác mùi thuốc sát trùng cũng không tệ lắm, hơn nữa khoảng cách này vừa đủ để nhìn rõ bảng tên trên ngực áo bác sĩ nọ – Khoa ngoại thần kinh, Thiệu Chấn Vinh.

Cô có cảm giác buồn cười, thật trùng hợp.

Anh ta hỏi rất ôn hòa: “Cô cảm thấy chỗ nào không khỏe, có chóng mặt không? Hay nhức đầu?”.

Cô lắc đầu: “Bác sĩ Thiệu…”.

“Sao vậy?”

Cuối cùng cô hỏi một câu đã thắc mắc từ lâu: “Khoa ngoại thần kinh là khoa gì? Có phải… đầu tôi có vấn đề gì không?”.

Anh ta bình thản nhìn cô: “Có lẽ đầu cô không vấn đề gì, chỉ là thiếu máu thôi”.

Ngoài hành lang đầy người đi qua đi lại, anh ta nói: “Có một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng, phòng cấp cứu hiện không còn giường bệnh, nên đành phải để cô nghỉ tạm ở đây”. Cô đáp: “Không sao, tôi khỏe”.

Một y tá trẻ đột nhiên vội vã chạy tới, đưa cho cô một cốc nước đường: “Y tá trưởng bảo tôi đưa cho cô, bảo cô hiến máu xong thì phải nghỉ ngơi một lát, thế mà cô lại chạy mất, giờ thế nào, ngất rồi đúng không?”.

Cô cười ngượng ngùng. Cô ý tá nọ nhìn thấy Thiệu Chấn Vinh, bỗng tươi cười: “Bác sĩ Thiệu, cô ấy chắc không sao đâu, vừa hiến máu cho một học sinh, chỉ là thiếu máu thôi”.

Thiệu Chấn Vinh gật đầu, ngoài hành lang có một bác sĩ gọi anh: “Bác sĩ Thiệu, một học sinh bị thương ở đầu!”.

Anh nói với cô: “Uống nước đường đi, nghỉ một lát rồi hãy đi”. Rồi quay người vội bỏ đi.

Cô dõi theo bóng anh, rồi nhìn lại cốc nước đường trong tay, bỗng thấy rất vui, liền ngửa cổ uống cạn.

Sau đó, cô vẫn ngày ngày đến bệnh viện để thỉnh thoảng gặp Thiệu Chấn Vinh, bởi anh là bác sĩ điều trị chính cho Nhan Tịnh Tịnh, cô nhất quyết bám theo bằng được để lấy tin tức từ phía anh, tuy thái độ của anh không có vẻ phản cảm như lúc đầu, nhưng vẫn chỉ lạnh nhạt nói: “Cô Đỗ, cô quả thật rất yêu nghề”.

Cô đành cười: “Cảm ơn, cảm ơn, thật ra tôi cũng chỉ mong anh động lòng thôi”.

Da mặt cô dày thế này, anh cũng không có cách đối phó với cô. Sau đó cũng dần quen, mỗi ngày gặp cô, anh đều chủ động chào hỏi: “Cô Đỗ đến rồi?”.

“Đến rồi, ai… bác sĩ Thiệu, hôm nay tôi đã làm anh cảm động chưa? Anh cứ nghe tôi đi!”

Những người khác đều bật cười: “Bác sĩ Thiệu! Bác sĩ Thiệu!”, còn cô chỉ nhíu mày than thở, dường như bất lực đến nơi. Cô gái này có lẽ vì ở trong giới văn nghệ sĩ lâu ngày nên kỹ năng diễn xuất cũng không tồi, anh chỉ cười cười rồi bỏ đi.

Nhan Tịnh Tịnh được chuyển đến phòng bệnh bình thường, sức khỏe cũng đã hồi phục, rất nhiều phóng viên không đến nữa, ngay cả Lão Tất cũng bỏ cuộc, chỉ có cô vẫn đều đặn đến bệnh viện, đến nỗi quen thân với các y tá trong đó.

Nơi cô thường xuất hiện nhất là nhà ăn bệnh viện, với bữa trưa là một phần cơm đơn giản nhất hoặc là mì cay, cô ăn ngon lành, xung quanh lúc nào cũng là một nhóm các y tá bao vây. Còn cô vừa bưng tô giấy vừa nhướn mày kể lể với bộ dạng vô cùng khoa trương, không rõ đang kể gì, chỉ biết nhóm y tá xung quanh kêu lên như vừa gặp hết kinh ngạc này đến ngạc nhiên khác. Thấy anh bước ngang qua, cô ngập ngừng ngước lên cười, ấp úng chào hỏi: “Bác sĩ Thiệu, hôm nay tôi đã làm anh cảm động chưa?”.

Mấy y tá trẻ quanh đó đều bật cười ầm ĩ, mỗi người một câu nói giúp cô: “Bác sĩ Thiệu, anh cứ theo cô ấy đi”.

Anh vội rời đi, phía xa còn vang vọng tiếng cười giòn giã của cô: “Điều thú vị nhất trên đời là chọc ghẹo đàn ông, ha ha ha…”.

Anh cảm thấy tiếng cười ấy thật quen thuộc, chỉ là không thể nhớ ra đã nghe thấy ở đâu.

Bởi cô rất hay đến, nên ở đây không ai không quen, có lần cô ở phòng y tá thì gặp giáo sư đi kiểm tra. Vị giáo sư già là viện sĩ, đang hướng dẫn luận án tiến sĩ, có dẫn theo rất nhiều học viên. Khi đi kiểm tra tất nhiên sẽ được tiền hô hậu ủng, không ít bác sĩ theo sau, vừa đúng lúc gặp cô ở đó. Thiệu Chấn Vinh thầm nghĩ, giáo sư nhất định sẽ lên tiếng đuổi cô đi, từ nay không cho phép cô đến nữa, không ngờ giáo sư có mái tóc bạc trắng chỉ gật đầu cười với cô. Còn cô tươi như hoa, lại còn giơ tay chào anh lúc đó đang đứng phía sau lẫn trong đám đông, lúc ấy Thiệu Chấn Vinh tỏ vẻ không biết làm thế nào.

Mấy ngày sau, giáo sư đột nhiên nhớ ra hỏi Thiệu Chấn Vinh: “Tiểu Thiệu này, mấy ngày nay sao không thấy bạn gái em đến đợi em tan ca?”.

“Bạn gái em?”

“Đúng vậy, chính là cô bé mắt to tròn, tóc dài, rất hoạt bát, cô bé không phải bạn gái em sao?”

Anh nghĩ hồi lâu mới nghĩ ra, thì ra giáo sư nói đến Đỗ Hiểu Tô, hóa ra vì ông hiểu lầm như vậy nên mới không đuổi cô đi.

Hôm nay lại gặp Đỗ Hiểu Tô trong nhà ăn, xung quanh vẫn có một đám người bâu quanh như thường lệ. Khi anh đi ngang qua, cố ý bước chậm lại, thì ra Đỗ Hiểu Tô đang kể chuyện cô đi phòng vấn ở Hoành Điếm: “Loại muỗi đó không khác gì máy bay ném bom, từng đàn từng đàn lao thẳng vào người. Núi rừng hoang vắng mà, lại chẳng có một bóng người, quả là nơi thích hợp để tập kích người ta…”.

Một y tá trẻ hít một hơi: “Ai da, tại sao lại phải chọn nơi hoang vắng như vậy để quay phim?”.

“Không phải là quay cổ trang sao? Quay ngoại cảnh phim cổ trang phải tìm một nơi không có nhà, không có đường, cũng không có cột điện, nếu không chỉ cần góc quay rộng một chút là bị lộ ngay, nên đoàn làm phim mới phải chọn nơi hoang vu không người… tôi ở đó đúng ba ngày, muỗi lại có độc, làm cả người tôi đều sưng, gãi là chảy nước, đến lúc về còn bị dị ứng, suýt nữa mất hết nhan sắc…”

Thiệu Chấn Vinh nhìn cô giơ tay chỉ lên mặt mình ra hiệu, thầm nghĩ, một cô gái còn trẻ măng, lại chọn ngành nghề cực khổ thế này. Cũng như lần này chỉ vì mấy tấm ảnh mà kiên trì đến bệnh viện, cách vài ngày lại đến một lần, đổi lại là người khác có lẽ đã bỏ cuộc từ lâu.

Đỗ Hiểu Tô lại không thấy vậy, cô chỉ thấy mình may mắn, chờ đợi lâu như vậy cuối cùng cũng tìm được cơ hội – hôm đó, sau khi kiểm tra phòng, hai người của công ty giải trí nhất thời sơ ý, lần lượt bỏ đi, cô lén lút đứng chụp một loạt hình của Nhan Tịnh Tịnh qua lớp kính phòng bệnh.

Lần này phát tài rồi, Nhan Tịnh Tịnh trải qua cuộc phẫu thuật đầu, tóc bị cạo sạch, mấy tấm hình không có tóc này nhất định là độc quyền.

Khi quay người lại, nụ cười tươi tắn bất ngờ cứng đờ trên mặt cô, Thiệu Chấn Vinh!

Anh lặng lẽ đứng sau lưng cô, đưa tay ra: “Đưa máy ảnh cho tôi”.

“Không!”, cô ôm chặt máy chụp hình.

“Vậy thì xóa hết hình trong máy đi.”

Cô mím chặt môi: “Không!”.

Anh nói: “Nếu không tôi gọi bảo vệ đến, hình của cô cũng sẽ bị xóa”.

Anh kiên quyết đưa tay ra, còn cô đứng yên ở đó, anh đưa ra thông điệp cuối cùng: “Đưa cho tôi!”.

Cô tiến thêm một bước, có vẻ định bỏ chạy. Anh đưa tay ngăn lại, cuối cùng cũng lấy được máy ảnh trong tay cô, lần lượt xóa đi từng tấm hình.

Cô im lặng đứng đó, ngón tay của anh đột nhiên dừng lại, anh ngẩng đầu nhìn cô, còn cô vẫn đang cúi đầu giống như một đứa trẻ đang tủi thân.

Ảnh chụp Nhan Tịnh Tịnh đã bị xóa hết, những tấm sau đó toàn bộ đều là anh.

Anh cũng không biết cô đã chụp từ khi nào, đủ mọi góc độ, có cả những tấm anh nhận ra là sáng nay, khi anh đi kiểm tra cùng giáo sư, chụp nghiêng khi anh dang nói chuyện với vị giáo sư đức cao vọng trọng, một nhóm người tụ tập trong hành lang, không ai ngờ là sẽ có người chụp hình. Từng bức từng tấm, có bóng lưng mờ nhạt khi anh đi qua hành lang, có hình chụp nghiêng khi anh nói chuyện với các y tá, khi anh ra khỏi phòng phẫu thuật với dáng vẻ mệt mỏi, khi anh vội chạy theo giường cấp cứu, nhưng mỗi tấm hình đều rất sinh động, chụp rất đẹp, thể hiện rõ sự nghiêm túc và chuyên tâm của người chụp. Anh không biết cô bắt đầu chụp từ bao lâu, có lẽ là một tuần, cũng có thể là hai tuần, hay có lẽ là ngay từ khi bắt đầu, cô đã lén chụp anh.

Cuối cùng, anh trả lại máy chụp hình cho cô, còn cô chỉ im lặng đón lấy.

Anh nói: “Xin lỗi, đây là quy định của bệnh viện, chúng tôi phải bảo vệ sự riêng tư của người bệnh”.

Cô mỉm cười, “Không sao”, ngừng một lát, “Sau này tôi sẽ không đến nữa, bác sĩ Thiệu cứ yên tâm”.

Cô quay người bỏ đi, hai vai rủ xuống, dáng người thanh mảnh nhỏ bé. Còn anh chỉ đứng yên đó, nhìn theo bóng cô dần dần khuất ở đầu kia hành lang.

Từ đó cô thật sự không đến nữa, các y tá trẻ đều rất nhớ: “Haizzz, phóng viên Đỗ không đến nữa, cái miệng của cô ấy chỉ cần nói đến tin tức của các minh tinh liền khiến người ta không dứt ra được”.

Một y tá khác nói: “Đúng vậy, cô ấy cười rất giống Nhóc Maruko, thật đáng yêu”.

Nhóc Maruko! Thì ra là Nhóc Maruko, anh đột nhiên nhớ ra, chẳng trách anh lại cảm thấy tiếng cười của cô thật quen thuộc, thì ra là Nhóc Maruko.

“Bác sĩ Thiệu?”

Anh giật mình, một y tá trẻ cười hi hi hỏi anh: “Bác sĩ Thiệu, anh đang nghĩ gì mà vui vậy, cứ cười mãi?”.

Thật sao? Anh thấy khuôn mặt mình trên lớp kính sáng bóng, khóe môi đang nhếch lên, đúng là đang cười. Thế là anh vội lấy lại sự điềm tĩnh vốn có, nhanh chóng rời khỏi đó để đi làm thủ tục cho bệnh nhân xuất viện.

Bận rộn cả ngày, thực hiện xong hai cuộc phẫu thuật, anh mệt đến không còn sức để nói chuyện. Đợi đến lúc tình trạng của bệnh nhân ổn định lại, đồng nghiệp trực ca đêm mới đến thay, anh lê bước đến thang máy xuống lầu, lúc ấy chỉ muốn theo đường tắt, đi từ khu cấp cứu ra ngoài.

Không ngờ vừa ra đến hành lang đã nhìn thấy một bóng người rất quen, anh không khỏi giật mình.

Đến khi anh bước lại gần, quả nhiên là cô ấy, ngồi trên ghế dài, đầu nghiêng nghiêng, hình như đã ngủ rất say.

Anh chợt thấy hoảng hốt, quay người định bỏ đi, nhưng cô đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người gặp nhau, không gian xung quanh như ngưng đọng. Khu cấp cứu vốn đang ồn ào bỗng trở nên yên tĩnh trong thoáng chốc, đôi mắt cô đen láy, trong sáng, mở to nhìn anh.

“Khì khì!”, cô bỗng bật cười, nụ cười rất đẹp, đôi mắt nhíu lại cong cong như mảnh trăng khuyết, có vẻ rất trẻ con.

Anh cũng bất giác cười theo: “Cô đến đây làm gì?”.

“Tôi đến hiến máu”, cô hỏi lại, “Bác sĩ Thiệu tan ca sao?”.

Anh gật đầu, hỏi cô: “Lần trước cô hiến máu đến bây giờ chưa quá hai tháng, làm sao cô có thể hiến máu được?”.

Cô đáp: “Không còn cách nào khác, nhóm máu của tôi quá hiếm. Nhận được điện thoại của bệnh viện tôi liền đến ngay, tôi sợ không thể liên lạc với những người khác, làm lỡ việc cứu người thì không hay”.

Thời tiết đã lạnh mà cô chỉ mặc một cái áo khoác ngắn, cổ và tay áo có viền lớp lông mềm, cổ quấn một chiếc khăn bằng tơ mịn. Cô vốn luôn phối trang phục một cách tùy ý như thế, không tỉ mỉ cẩn thận như những cô gái khác. Có điều khi cô chỉ mặc một chiếc áo khoác lông thế này, hai tay bắt chéo phía trước, nhìn rất giống một con búp bê. Có lẽ là vì lạnh nên sắc mặt hơi tái, đôi mắt đỏ hoe, có vẻ như ngủ không đủ.

Y tá trưởng của phòng cấp cứu đã quen thân, bước ra chào hỏi cô: “Phóng viên Đỗ, cô mau trở về đi, có thêm hai người khác đến hiến máu rồi”, sau đó quay sang chào Thiệu Chấn Vinh, “Bác sĩ Thiệu tan ca à?”.

“Ừ, tan ca”, anh nhìn Đỗ Hiểu Tô cầm túi xách đứng lên, bèn nói, “Tôi có xe, tôi đưa cô về”.

“À, được”, cô thoải mái nói, “Nhân tiện mời tôi một bữa đi, tôi làm việc bên ngoài vừa về đến nơi, đói chết đi được”.

Chắc hẳn cô đã rất đói, bởi chỉ gọi một vài món đơn giản trong quán đó, thế mà cô lại ăn rất ngon, húp canh sùm sụp, rõ ràng chỉ là canh ngao nấu bí rất đỗi bình thường, nhưng nhìn cô ăn ngon lành như vậy, anh cũng không thể không lấy một bát ăn thử. Cuối cùng, cô cũng hài lòng buông bát đũa xuống: “Haizzz, thú vui lớn nhất của đời người chính là ăn no uống say”.

Anh buột miệng hỏi lại: “Thú vui lớn nhất của đời người không phải là chọc ghẹo đàn ông sao?”.

Cô ngẩn người, sau đó bật cười. Anh rất hiếm khi nhìn thấy một cô gái cười thoải mái thế này, nhưng đúng là rất đẹp, đôi mắt cong cong, lộ ra hàm răng trắng tinh đều đặn, không khác nào quảng cáo cho kem đánh răng Crest, cười ngây thơ vô tư.

Nhà cô ở rất xa, anh chở cô về đến đầu ngõ, cô xuống xe, đột nhiên nhớ cái gì đó, quay lại mở cửa xe, lấy một chiếc phong bì từ trong túi xách ra đưa cho anh: “Cái này cho anh”.

Anh mở ra xem, là hình chụp của anh, một xấp rất dày, anh nghĩ một lát, đưa lại cô: “Tôi tặng cô”.

Ánh sáng màu cam nhạt dịu dàng của đèn đường, cùng ánh đèn xe vàng nhàn nhạt đan xen trên gương mặt cô, khiến đôi mắt cô trở nên long lanh, cô im lặng nhận lấy hình, khóe môi cong cong, không che giấu được nụ cười.

Anh không nhịn được hỏi vẻ hờn trách: “Cô cười cái gì?”.

Cô hỏi ngược lại: “Vậy anh cười cái gì?”.

Anh quay lại nhìn mình trong gương chiếu hậu, khóe miệng đang nhếch lên, chẳng phải đang cười sao?

Chỉ là không thể kiềm chế được, cảm thấy không thể kiềm chế được, có một cảm giác vui lạ tựa như hương thơm của cỏ xanh đong đưa theo ngọn gió giữa ngày xuân, cũng tựa như hạt mưa trong suốt đọng trên phiến lá xanh mùa hạ, lặng lẽ rưới mát con tim.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nhungtasa, Ruby0708 và 514 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.