Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 

Hãy thay tôi yêu anh ấy - Hạ Tuyết Duyên

 
Có bài mới 07.06.2013, 11:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 28.02.2012, 09:11
Bài viết: 1210
Được thanks: 1763 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới [Hiện đại] Hãy thay tôi yêu anh ấy - Hạ Tuyết Duyên - Điểm: 10
Hãy thay tôi yêu anh ấy

Please love him forever when I'm away

images


Tác giả: Hạ Tuyết Duyên

Dịch giả: Thanh Huế

Ngày xuất bản: 28 - 1 – 2013

Giá bìa: 75.000 VNĐ

Nhà xuất bản: Văn học - Minh Long

Giới thiệu

Một khi đã yêu, chúng ta thường khó mà học được cách nói lời tạm biệt với nó, khó mà chấp nhận để tình yêu trở thành kỷ niệm, và người đã yêu trở thành dĩ vãng, hay nói đúng hơn là không đành lòng. Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng phải xa cách và vĩnh viễn không còn thuộc về nhau nữa? Làm sao có thể bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi? Làm sao để dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?... Nhưng, hãy nghĩ rằng, một khi đã yêu, yêu chân thành và trọn vẹn, thì hai tâm hồn mãi mãi là một, mãi mãi là của nhau và không có khoảng cách nào có thể xóa mờ...

Nếu có ngày, vì một lí do nào đó buộc bạn phải rời bỏ người mà bạn yêu thương, hoặc bạn không thể tiếp tục chăm sóc cho người đó được nữa, vậy thì, làm thế nào để níu giữ tình yêu chưa trọn vẹn của mình?

… Một hôm, Hạ Nặc Kỳ nhận được cuốn nhật kí từ một thiên sứ, thế là cô bắt đầu thực hiện ước hẹn cuối cùng của mình với cô gái đó – thay cô ấy yêu anh chàng tên Lam Tịnh Vũ. Nhưng, khi hai người họ đã bén duyên, thì cô gái thiên sứ bất ngờ xuất hiện….

Tình yêu trên thế gian này vốn dĩ vẫn như vậy, dù anh ấy không yêu tôi nữa, dù tôi đã biến mất khỏi thế giới này, nhưng… tôi vẫn yêu anh ấy!

Vì thế, bạn thân yêu ơi, xin hãy thay tôi mãi mãi yêu anh ấy…!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Huyền Mộng về bài viết trên: Bongmi0809
     

Có bài mới 07.06.2013, 12:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 28.02.2012, 09:11
Bài viết: 1210
Được thanks: 1763 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: Hãy thay tôi yêu anh ấy - Hạ Tuyết Duyên - Điểm: 10
Hạ Tuyết Duyên

Là một người luôn yêu cái đẹp, ít nhất là về hình thức. Ví dụ như những bông hoa nở đầu hè rực rỡ hơn cả mùa xuân, hay cơn mưa tuyết cuối cùng trước khi đông tàn. Nếu như nói rằng: thứ đặt trên gối là những giấc mơ, vậy thì, điều bạn viết vào lòng bàn tay không đơn thuần chỉ là lời nói mê, mà đó là lòng thành.

Đằng sau những con chữ luôn ẩn chứa sự ngọt ngào và buồn thương mà tôi vừa nói, hi vọng bạn đọc có thể cảm nhận được điều này!

Chương mở đầu: Những mảnh vỡ đen tối của kí ức

Ba giờ chiều, bầu trời xám xịt.

Hôm nay là ngày 1 tháng 4, là ngày cá tháng tư. Hạ Nặc Kỳ nhận được một món quà được gói rất đẹp và cầu kì, dựa vào kinh nghiệm của mình, cô thấy món quà nào vỏ ngoài càng đẹp thì càng khiến cho người ta bị một phen dở khóc dở cười.

Hạ Nặc Kỳ cẩn thận mở hộp quà, cô thấy một cuốn nhật kí bìa màu xanh lam nằm ngay ngắn trong đó. Dù không có một thứ đồ chơi quái ác nào từ trong đó nhảy ra như trong tưởng tượng, nhưng Hạ Nặc Kỳ cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, cô ngờ vực, từ từ mở cuốn nhật kí.

Nặc!

Còn nhớ ước hẹn cuối cùng của chúng ta không?

Xin lỗi, hãy lượng thứ cho tớ vì tớ đã không đủ sức để tiếp tục, lần này thật sự là phải tạm biệt rồi.

Xin cậu hãy giúp tớ chăm sóc anh ấy!

Thay tớ ở bên anh ấy, mãi mãi yêu anh ấy.

Đoạn văn không để tên người viết, khiến người khác cảm thấy rất kì lạ. nhưng Hạ Nặc Kỳ biết đó là ai.

Chỉ có cô ấy – cô gái có tâm hồn trong sáng, long lanh như bông hoa tuyết ấy mới gọi cô là Nặc.

Bỗng chốc, sắc mặt của Hạ Nặc Kỳ trở nên tái nhợt, toàn thân cô run bắn lên, đôi tay vừa cầm phải cuốn nhật kí dường như nóng đến mức bỏng rát.

Ngoài cửa sổ, một tia chớp lóe lên giữa bầu trời.

“Nghe nói, người ta sau khi chết đi đều bay lên thiên đường. Trên thiên đường cái gì cũng có, tớ cũng có thể đi dạo phố, xem tranh châm biếm, lướt web, nghe nhạc… vì thế, tớ sẽ không phải cô đơn đâu”.

Y Vân Phi mở cửa sổ phòng bệnh, cô đứng bên cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, thích thú đón từng cơn gió nhẹ phả vào mặt, mái tóc dài, dày mượt như rong biển cũng tung bay theo từng cơn gió.

“Đừng có nói linh tinh!” Hạ Nặc Kỳ hít một hơi thật sâu, cố để bản thân bình tĩnh trở lại, miễn cưỡng nở một nụ cười méo mó “Cậu phải tiếp tục sống cho tốt, nhất định phải thế…”

“Tớ còn nghe nói, mỗi người sau khi chết đều biến thành một ngôi sao trên bầu trời, từ xa dõi theo những người thân yêu của mình, phù hộ và chúc phúc cho họ…”

Y Vân Phi ngoảnh đầu lại nhìn Hạ Nặc Kỳ, mỉm cười ngọt ngào, từ khóe mắt những giọt nước mắt long lanh không ngừng lăn ra.

“Nếu có thể được lựa chọn, tớ không cần lên thiên đường, tớ chỉ muốn sau khi mình chết được làm một ngôi sao nhỏ, như vậy có thể từ xa mà dõi theo anh ấy, mỗi ngày đều phù hộ cho anh ấy, phù hộ cho anh ấy mãi mãi hạnh phúc…”

“Vân Phi…” Hạ Nặc Kỳ cụp mắt xuống, đôi hàng mi đen dài bị những giọt nước mắt long lanh làm ướt nhẹm hết cả.

“Nặc, đừng có ủ rũ như vậy chứ! Y Vân Phi nhẹ nhàng vuốt mái tóc ngắn thanh thoát của Hạ Nặc Kỳ, cô nở một nụ cười ấm áp nhưng dường như ẩn chứa trong đó chút gì buồn bã, “Tớ chỉ lo cho anh ấy thôi”

“Nặc… có thể…” Lời nói của Y Vân Phi có chút hoài nghi.

“Ồ” Hạ Nặc Kỳ cố gắng ngăn dòng nước mắt, ngẩng khuôn mặt nhỏ yêu kiều lên hoài nghi nhìn Vân Phi.

“Nặc, cậu có thể đồng ý với tớ một chuyện không?”

“Chuyện gì vậy?”

“Nếu như, tớ nói là nếu như”. Y Vân Phi thở một hơi dài, như là hạ quyết tâm, rồi nói, “nếu như có một ngày thật sự tớ phải rời bỏ thế giới này, vậy thì, xin cậu thay tớ ở bên cạnh anh ấy… xin cậu thay tớ mãi mãi yêu anh ấy, được không?”.

“Vân Phi…” Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc đứng ngây người ra.

Một lát sau, Hạ Nặc Kỳ đã lấy lại được tinh thần, nhìn Vân Phi với ánh mắt đầy đau khổ, cô biết phải thật khó khăn Vân Phi mới đưa ra được quyết định này. Mặc dù Hạ Nặc Kỳ chưa từng gặp cái anh chàng mà Vân Phi vẫn thường nói, nhưng cô không thể không chú ý đến tình yêu mà Vân Phi dành cho anh ta.

Nhưng vào thời khắc nay, Vân Phi cũng không thể giao phó người đàn ông mà cô ấy yêu thương nhất trên đời này cho cô chứ.

“Không, không được”. Hạ Nặc Kỳ kinh hãi bước kùi ra đằng sau, cô không ngừng nói, “Vân Phi, cậu nhất định sẽ khỏe lại. Cậu nhất định có thể tiếp tục ở bên cạnh anh ấy, yêu anh ấy…”

“Nặc, tớ nói là nếu như, nếu như có một ngày tớ không thể tiếp tục ở bên cạnh anh ấy nữa, vậy thì xin cậu thay tớ mãi mãi yêu anh ấy, được không? Hoặc là, đây là ước hẹn cuối cùng của chúng ta, xin cậu đừng từ chối…” vẻ mặt của Vân Phi bỗng trở nên có chút lạnh lùng.

Nhìn vào đôi mắt u buồn của Vân Phi, Hạ Nặc Kỳ lại nhớ đến chuyện sáng nay, lúc nghe thấy bác sĩ nói là vô phương cứu chữa, tim cô nhói đau, không có cách gì để ngăn lại nỗi đau, nên không còn cách nào khác để cự tuyệt ước hẹn cuối cùng của Vân Phi.

Thế là, cô đành từ từ gật đầu.

Tiếng sấm rền vang.

Hạ Nặc Kỳ hít một hơi thật sau, từng ngón tay run run sờ cuốn sổ nhật kí, hơi sương mờ mờ ỏa ảo bên ngoài khung cửa sổ thủy tinh như tràn ngập mắt cô, cô cố hết sức để chớp chớp mắt. Khi mắt dịu đi, cô mới nhìn rõ trở lại, trên môi cô nở một nụ cười đau xót.

“Ước hẹn cuối cùng? Tớ… sẽ làm theo”.

Chương 1: Thiên đường hoa tuyết trắng

Thứ 2, ngày 16 tháng 4. Trời nắng, nhiều mây.

Anh nói, tôi là một thiên sứ có đôi cánh dài trắng tinh khiết, ban đầu sống ở trên trời, nhưng vì gặp anh ấy nên mới cam tâm tình nguyện cắt bỏ đi đôi cánh hạ thể xuống trần gian. Anh ấy rất cảm động nên cả đời này sẽ hết sức hết lòng chăm sóc cho tôi.

Mùa hè sau khi thi xong, anh ấy dẫn tôi đến giáo đường Saint John ở bên bờ biển để cầu nguyện. Anh nói, anh nguyện lấy niềm vui cả đời của anh để đổi lấy sức khỏe cả đời cho tôi.

Từ hôm đó trở đi, đúng là tôi không bao giờ thấy nụ cười của anh ấy nữa, tôi biết anh ấy đang dùng cách của mình để trị bệnh tim bẩm sinh cho tôi.

Tôi xin cha cố một cây thánh giá bằng thạch anh để tặng anh ấy, rồi nói với anh rằng, cha cố nói nếu muốn bệnh của tôi mau khỏi thì ngày nào anh cũng phải mang cây thánh giá này theo.

Từ đó, anh coi cây thánh giá như là dây chuyền, ngày nào cũng đeo trên cổ, không phút nào rời,

Thực ra, tôi đã lừa anh ấy, cây thánh giá thạch anh đó không phải là để cầu cho sức khỏe của tôi bình phục lại, mà là để sau khi tôi rời bỏ thế giới tươi đẹp này, nó có thể giúp anh ấy kiên cường mà sống tiếp.

Vân Phi

01

Ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu rọi xuống mặt đất, từng đám mây trắng lơ lửng hững hờ trôi trên bầu trời tràn ngập ánh nắng. Từng đàn chim bay qua bay lại trên không trung, tất cả trông thật đẹp đẽ như tiên cảnh trong bài đồng thoại.

Buổi chiều, trong khu lâm viên xây dựng theo lối kiến trúc phương Tây trước cổng trường trung học Eton, có một kẻ cứ lấm la lấm lét ngó đông, ngó tây.

“Chính là chỗ này! Đây là trường học của anh chàng trong nhật kí… Trường trung học Eton.” Hạ Nặc Kỳ mừng thầm, “Woa! Chả trách là trường quốc tế nổi tiếng, trông hoàng tráng hiện đại hơn so với trường học của mình rất nhiều.

Mặc dù cô không biết mặt anh, nhưng trong nhật kí có viết là anh chàng đó lúc nào cũng đeo cây thánh giá thạch anh tượng trưng cho lời thề ở trên cổ, hơn nữa trên cây thánh giá đó còn khắc tên người con gái anh ấy nguyện sẽ dùng tất cả hạnh phúc mình có để che chở, bảo vệ - Vân Phi.

Dựa vào điểm này, cô tin mình nhất định sẽ tìm thấy anh.

Hít một hơi thật sâu, Hạ Nặc Kỳ vô cùng xúc động, cô vội bước vào ngôi trường oai phong của giới quý tộc.

Vừa bước vào cửa, cô bị khung cảnh trước mắt làm cho choáng ngợp.

Rất nhiều học sinh ăn mặc chỉnh tề xúm đen xúm đỏ ở phía trước, chặn đường đi của cô, rồi chúng làm náo loạn trên tòa giảng đường cao cao, chúng chia làm hai phe, ở giữa có một “Dây ngăn cách” màu đỏ.

Dưới ánh nắng mặt trời, nổi bần bật một nàu đỏ của “Dây ngăn cách”, lấn át cả ánh sáng mặt trời, chói hết cả mắt.

Ở một phía của dây ngăn cách, tất cả mọi người đều giơ cao tấm bảng màu đỏ đề dòng chữ “Thề có chết cũng ủng hộ Bạo Long điện hạ”. Còn một bên cũng cầm một tấm biển như vậy, chỉ có điều nội dung đổi thành “Lam Ưng nhất định thắng”.

Trên mặt, trên tay mỗi người đều dùng màu rất đẹp vẽ hình rồng hoặc hình chim ưng, thậm chí còn có đội cổ vũ ăn mặc nóng bỏng đứng ở quảng trường rộng rãi la hét cổ vũ, tiếng tranh luận càng lúc càng to.

“Bạo Long điện hạ nhất định sẽ giành quán quân!”

“Lam Ưng thật pro! Bạo Long là một tên ngốc chỉ biết giở trò, đâu hiểu gì tinh hoa biểu diễn chứ!”



“Kìa… bọn họ đang làm gì vậy nhỉ?” Hạ Nặc Kỳ tò mò mở to mắt nhìn, nhìn bên trái rồi lại nhìn sang bên phải, trong đầu hiện lên vô vàn câu hỏi không giải thích được.

“Thì ra cô ở đây!” trong lúc cô đang nghi hoặc, thì bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói mộc mạc.

“Hả?” Hạ Nặc Kỳ ngoảnh về phía có tiếng nói. Cô thấy một anh chàng cơ bắp vạm vỡ, cao to, khôi ngô đang nhìn cô từ đầu đến chân.

“Áo sơ mi trắng, váy ngắn kẻ caro đỏ…, sao cô không đeo giầy thể thao?”

“Gì cơ?” Hạ Nặc Kỳ ngạc nhiên cúi đầu xuống nhìn đôi giầy hiệu Italia màu đen trên chân của mình, sau đó mới ngẩng đầu lên tự tin mỉm cười, “Tôi thấy kết hợp trang phục thế này mới đẹp, có vấn đề gì không?”.

Anh chàng cơ bắp khinh khỉnh nhìn cô, rồi tiếp đó, có vẻ rất nôn nóng kéo cổ áo của cô, không chút thương hoa tiếc ngọc lôi cô xềnh xệch lên đằng trước.

“Anh làm gì vậy?” Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc, lóng nga lóng ngóng vùng vẫy. “Bỏ tôi ra! Bỏ tôi ra! Cứ cho là tôi không đeo giầy thể thao, anh cũng không thể làm thế với tôi!”.

Cô cho rằng, cô hét to lên như vậy, có thể khiến cho anh chàng vạm vỡ buông tay cô ra, nếu không thì, ít ra cũng thu hút được sự chú ý của hai đám người gần đó, làm cho bọn họ đến giúp cô giải vây. Nhưng thật đáng tiếc, chẳng ai để ý đến tiếng hét nhỏ bé như con thú đang gặp nạn của cô.

“Im mồm! Cô ồn áo quá đi!” Anh chàng cơ bắp nhìn cô với ánh mắt giận dữ khinh thường, thở hồng hộc như muốn ăn tươi nuốt sống cô, “Đến gì mà muộn thế, còn phải tận dụng thời gian”.

Anh ta là một kẻ điên sao? Tại sao mình không hiểu anh ta nói gì nhỉ? Hạ Nặc Kỳ không dám nói gì nữa, đành để mặc anh ta lôi lên phía trước.

Hu huh u… Hạ Nặc Kỳ bắt đầu sụt sịt khóc. Ai sẽ đến cứu cô đây? Lẽ nào, cô học hành chưa đâu vào đâu mà đã phải chết thật sao?

Anh chàng cơ bắp lôi Hạ Nặc Kỳ đi qua một hành lang trên vòm chạm trổ đầy hình hoa hồng, đây chắc chắn là hội trường lớn của trường Eton.

Quan sát tòa nhà lớn, trông nó vô cùng hùng vĩ, từng tấm thủy tinh được tạc khắc đầy mới lạ, dưới ánh sáng chiếu rọi của mặt trời, chúng phản chiếu lại ánh sáng vô cùng rực rỡ.

Phía trước tòa nhà, chiếc đài phun nước nằm ở vị trí trung tâm đang phun ra từng dòng nước mát lạnh, những viên đá cẩm thạch màu trắng trải xếp thành một con đường ngay ngắn.

Hạ Nặc Kỳ trố mắt nhìn.

Hội trường của trường quý tộc có khác, so với hội trường của trường cô đang học đúng là một trời một vực.

Đúng lúc cô đang bị choáng ngợp bởi cảnh vật trước mắt, thì anh chàng cơ bắp vội vàng đẩy cô vào cửa: “Mau vào đi”.

“Gì cơ?” Hạ Nặc Kỳ loạng choạng, suýt nữa thì ngã nhào.

Nhưng cho dù cô đi vào hội trường với bộ dạng nào, cũng không thu hút sự chú ý của mọi người, vì lúc này bầu không khí trong hội trường đang rất là náo nhiệt!.

Tất cả mọi người đều đứng cả dậy, nhiệt liệt vỗ tay ầm ĩ.

“Giỏi quá! Màn trình diễn của Lam Ưng phải gọi là đỉnh của đỉnh!”.

“Sự sống còn của Lam Ưng khiến chúng ta thấy tự hào!”.

“Lam Ưng, em yêu anh!”.

“Chúng tôi luôn ủng hộ bạn, Lam Ưng!”.



Đám đông, kẻ nói người phụ họa ra sức khen ngợi, thậm chí có vài cô gái vì cảm động quá mà rơi cả nước mắt, dùng đôi tay nhỏ nhắn nhè nhẹ lau khóe mắt.

Chuyện gì vậy? Hạ Nặc Kỳ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn quanh bốn phía… Trên khán đài nhấp nháy dòng chữ phát quang “Hội thi kịch nói lần thứ hai mươi mốt”. Tấm màn che thêu hình con thiên nga màu xanh da trời đậm đã được kéo xuống, như là vừa kết thúc một màn biểu diễn.

Cũng không đến mức phải kích động như vậy chứ! Lẽ nào, vừa có diễn viên nổi tiếng nào vừa biểu diễn ở đây sao? Hạ Nặc Kỳ trầm ngâm suy nghĩ.

“Còn đứng ngây người ra làm gì vậy?” giọng nói bất mãn của anh chàng cơ bắp vang lên bên tai cô, tiếp đó, một bình nước được nhét vào tay cô, “Đi mau lên, bam giám khảo vẫn chờ cô đến rót nước bưng trà cho họ đấy!”.

“Rót nước bưng trà? – Hạ Nặc Kỳ chớp chớp mắt không hiểu! – Sao tôi phải…”

Cô còn chưa nói xong, anh chàng cơ bắp chẳng biết tên đã biến đi đâu mất, lúc đó trên sân khấu, màn che cũng được kéo lên.

“Màn biểu diễn tiếp theo là của một trong những thí sinh nằm trong top sẽ được giải quán quân – Mục Dã Tình Xuyên và bạn diễn của anh ấy – Mai Khả Lâm…” qua micro, giọng nói ngọt ngào của người dẫn chương trình truyền đến tai mọi người trong hội trường.

“Woa, Bạo Long điện hạ diễn rồi!”

“Chờ lâu quá! Được cùng anh ấy biểu diễn thật là hạnh phúc!”



Tiếng của người dẫn chương trình vừa dứt, người xem ào lên từng đợt, may mà tâm lí của người dẫn chương trình cực kì tốt, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi không khí ầm ĩ huyên náo này, điềm tĩnh giới thiệu hết, rồi mới từ tốn rời khỏi sân khấu.

Có tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, trong nháy mắt, tất cả mọi người trở nên yên lặng.

Hạ Nặc Kỳ giơ bình nước lên nhìn tất cả mọi thứ đang diễn ra trước mắt một cách kinh ngạc, cô hét lên đầy oan ức: “Tôi không phải đến đây rót nước trà! Này…”

“Suỵt!”

Ban giám khảo ngồi thành nửa vòng tròn, ba vị giám khảo ngồi ở chính giữa, mặt nghiêm nghị nhìn cô tỏ ý bảo cô yên lặng.

Hạ Nặc Kỳ chẳng biết làm thế nào nên cúi đầu xuống.

Ai có thể nói cho cô biết, chuyện gì đang xảy ra không? Rất chi là kì cục vì bỗng dưng, cô bị bắt đến đây rót nước bưng trà cho ba vị này, rốt cuộc thì cô đã đắc tội với ai mà phải ra nông nỗi thế này?

Bây giờ cũng tìm không thấy anh chàng cơ bắp đã lôi cô đến đây, xem ra, cô đành phải giúp một tay vậy, đợi đến khi màn biểu diễn này kết thúc sẽ tính sau.

Sau khi quyết định, Hạ Nặc Kỳ liếc nhìn bộ mặt còn xám xịt hơn cả đáy nồi của bam giám khảo, cô ngượng nghịu cười một cái, rồi chạy nhanh ra chỗ máy rót nước gần đó, chuẩn bị rót nước vào đầy bình.

Đúng lúc cô đến chỗ máy rót nước, đột nhiên cảm thấy đằng sau có một ánh mắt bỏng rát đang nhìn về phía cô. Cô vội quay lại để tìm, nhưng không thấy gì cả.

“Có lẽ tại mình đa nghi quá.” Cô nhủ thầm, quay lại tiếp tục rót nước, bắt đầu hãm trà.

02

Để hòa chung vào không khí, chiếc đèn sáng rực trên sân khấu đã chuyển sang màu vàng cam ấm nóng, không khí được bao trùm bởi mùi hương thơm ngát đang lan tỏa từ đóa hoa trắng nằm trong tay nữ diễn viên chính trong vở kịch, mùi thơm dìu dịu khiến cho mọi người đều cảm thấy thoải mái và tươi tỉnh.

Trong tiếng nhạc lãng mạn, dưới ánh mắt mong chờ của mọi người, nam diễn viên chính nhẹ nhàng từ sau cánh gà đi ra, đến bên cạnh nữ diễn viên chính, dưới sân khấu bỗng chốc sôi nổi hẳn lên.

“Woa! Cứu tôi với, tôi chết ngất trong vẻ đẹp của anh ấy mất.”

“Mục Dã Tình Xuyên, em yêu anh! A a a…”

Sự xuất hiện của anh ta, khiến cho không khí bỗng chốc sôi sục như có một luồng nhiệt chạy qua, Hạ Nặc Kỳ cũng không thể không nín thở, nhìn chăm chăm vào anh ta. Mặt của cô bỗng nhiên ửng đỏ lên trông đẹp như bầu trời lúc hoàng hôn, tim cô đập loạn xạ: “Woa, woa! Cũng là học sinh trung học nhưng sao con trai ở đây có sức cuốn hút như vậy!”.

Anh ta có làn da rám nắng khỏe mạnh, mặc một bộ đồ đua xe màu trắng đỏ, thân hình cao ráo, mỗi cử chỉ, mỗi hành động đều toát ra một sức cuốn hút không thể cưỡng lại được. Ánh đèn vàng trên sân khấu chiếu lên anh ta, khiến mắt anh ta bị chói, tưởng chừng như không mở ra được.

Toàn bộ đường nét của anh ta trông giống như bức tượng Apolo của nhà điêu khắc Michelangelo, mang vẻ đẹp và sự kiêu ngạo của thần mặt trời. Mái tóc cắt ngắn nhuộm thành một màu lá mạ chói mắt, từ đôi mắt hoa đào đầy mê hoặc ánh lên vẻ bất cần đời, mũi cao và thẳng, khóe môi hơi vểnh nhẹ lên trên, trông rất ngạo mạn.

Anh chàng đẹp trai như vậy, ở trường của Hạ Nặc Kỳ rất hiếm thấy, hôm nay, coi như chuyến đi của cô cũng không uổng công.

“Đẹp quá!” Mục Dã Tình Xuyên, một tay kéo lấy cổ tay Mai Khả Lâm, một tay cầm đóa hoa trắng trong tay cô ấy, đưa lên mũi nhè nhẹ ngửi, anh ta cất lên một giọng nói êm ái, “Anh vẫn nhớ mùi thơm này, cũng vào mùa này, lần đầu tiên em tỏ tình với anh, trong tay cũng cầm loại hoa này. Em đúng là một người con gái lãng mạn, vì thế, em đã làm cho anh cảm động.”

Hạ Nặc Kỳ phát hiện ra rằng, giọng nói của anh ta êm ái như dòng suối chảy, cô có chút bị mê hoặc, thậm chí còn quên mất là phải rót thêm trà vào cốc cho ban giám khảo.

Trên sân khấu, màn biểu diễn vẫn đang tiếp tục…

Nữ diễn viên chính Mai Khả Lâm tựa vào người của nam diễn viên chính Mục Dã Tình Xuyên, ngượng ngùng gật đầu: “Em muốn trong thời khắc có ý nghĩa như thế này lại được một lần nữa cầm bó hoa này đến gặp anh, nó gợi lại bao kỉ niệm của chúng ta, vì thế em mới mang nó theo…” cô yêu thương trìu mến chăm chú nhìn anh, dường như trên thế giới này chỉ có bọn họ, trong đôi mắt to tròn xa xăm của cô, phản chiếu vẻ đẹp mê người của Mục Dã Tình Xuyên.

Đôi mắt hoa đào của anh ấy chợt ánh lên niềm vui: “Được đấy, anh cũng thích. Nhưng một bông hoa dù nở ra đẹp như thế nào cũng có ngày lụi tàn…”

Anh ta thờ ơ nói, rồi tiện tay ném hoa xuống đất. Sau đó dùng chân giẫm nát bó hoa chứa đựng bao yêu thương của cô gái một cách không thương tiếc!

Khán giả có mặt ở đây, có không ít cô gái thở dài đầy thương cảm, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt vào Mục Dã Tình Xuyên, nhập tâm vào vở kịch.

“A!” Mai Khả Lâm không dám tin, kinh ngạc thốt lên, “Tại sao? Tại sao lại giẫm nát bó hoa vô tội? Nó tượng trưng cho tình yêu sâu nặng của em dành cho anh! Tại sao anh có thể vô tình giẫm nát tình yêu của em như vậy?”

“Đúng! Tại sao có thể giẫm nát lên tình yêu của người ta như vậy? Quá vô tình, lạnh lùng!” Hạ Nặc Kỳ phẫn nộ lẩm bẩm, nắm chặt lấy bình trà trong tay!

Mục Dã Tình Xuyên lạnh lùng nhếch mép, đôi tay giữ chặt bờ vai mỏng manh của nữ diễn viên chính, lạnh nhạt nói: “Vì anh muốn chia tay, đối với anh mà nói, anh chả việc gì phải quý trọng tình yêu mà em dành cho anh. Chúng ta đã ở bên nhau quá lâu rồi, em cũng biết rằng, anh không có thói quen yêu một cô gái quá lâu, thế thì cuộc sống thật là vô vị đơn điệu, chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

“Không có ý nghĩa sao?” Cô gái không dám tin, lấy tay bịt miệng lại, trong khung cảnh bi thương của vở kịch, từng giọt nước mắt của cô không ngừng tuôn rơi, “Chẳng phải anh nói, em là cô gái đặc biệt nhất mà anh từng gặp sao? Tại sao bây giờ lại nói là buồn chán đơn điệu, tại sao lại đột ngột đòi chia tay? Em không tin!”

“Ha Ha…” Mục Dã Tình Xuyên bật cười, giọng có vẻ giễu cợt, “Sự tồn tại của mỗi người trên thế gian này chẳng phải đều đặc biệt sao? Vào lúc đó, đúng là anh rất thích em. Tiếc là, con người của anh bây giờ đã không phải là anh của thời điểm đó nữa.”

“Đúng là đồ xấu xa chỉ biết nói những lời ngon tiếng ngọt!” Hạ Nặc Kỳ phẫn nộ giơ nắm đấm lên, nếu cô mà là cô gái đó, thì đã không do dự tát cho cái tên công tử bột đó một cái!

Bốp!

“Anh là một tên lừa đảo! Chia tay thì chia tay, tôi nhất định sẽ không vì loại người như anh mà khóc lóc đau khổ đâu!” Dường như hưởng ứng lời kêu gọi của cô, nữ diễn viên chính trên sân khấu phẫn nộ tát cho Mục Dã Tình Xuyên một cái thật mạnh!

Toàn bộ hội trường bỗng chốc trầm xuống, mọi người đều nín thở, hồi hộp đợi tình tiết tiếp theo của vở kịch.

Hạ Nặc Kỳ cũng bị kích động mạnh không kiểm soát được bản thân, phẫn nộ đến mức bỏ bình trà trong tay, nhiệt liệt vỗ tay. Bỗng…

“Chết tiệt!”

Trong không khí yên ắng của hội trường, một tiếng hét giận giữ, lồng lộn điên cuồng vang lên tưởng như có thể làm trần nhà đổ sụp xuống.

Mọi người nhất loạt dồn mắt vào chỗ phát ra âm thanh, chỉ nhìn thấy vị giám khảo với kiểu tóc có thể nói đẹp như “Địa trung Hải”, mặt đầy vẻ tức giận trợn mắt nhìn cô gái tóc ngắn tay đang cầm bình trà, giận đến nỗi vài sợi tóc thưa thớt trên đầu như cũng dựng ngược hết cả lên!

Điều khiến mọi người dở khóc dở cười đó là, cô gái hình như vẫn chưa phát hiện ra bản thân mình đã gây nên họa lớn, chiếc bình trà trong tay hơi nghiêng về một bên, từng giọt trà với màu xanh trong vắt vẫn đang không ngừng “tưới” lên quần bò của vị giám khảo…

Mọi người xúm xít lại, thì thầm bàn tán, thỉnh thoảng còn phát ra vài tiếng cười nho nhỏ.

“Hôm nay cuối cùng cũng thấy thế nào gọi là giận đến mức tóc dựng ngược lên.”

“Nói thế nào nhỉ, trước chỉ là nghe nói, chứ chưa từng thấy, hôm nay mới được mở mang tầm mắt.”

“Đúng thế, thật là nực cười, hôm nay đi thật không uổng công!”

Như là nhân vật trong một bức tranh biếm họa, sắc mặc của “Địa Trung Hải” từ xanh chuyển sang trắng, giận đến mức toàn thân run lên.

“Nói cô đấy, con nha đầu không biết từ đâu đến này!”

“Sao vậy?” Hạ Nặc Kỳ bất chợt cầm bình trà lên, xem kĩ càng.

Khuôn mặt “Địa Trung Hải” sa sầm lại, quát lên một cách bực tức: “Đồ nha đầu kia, cô đổ nước đi đâu vậy?”

“Trà, trà? Hỏng rồi.” Hạ Nặc Kỳ sợ hãi, miếng lắp ba lắp bắp trả lời, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng muỗi bay.

“Địa Trung Hải” nghiến răng nghiến lợi nạt hô: “Mở to mắt cô ra mà xem đây này!”

Hạ Nặc Kỳ vội vã để bình trà lên bàn của giám khảo, dụi dụi mắt, rồi mới nhìn ông ta… không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã thấy sợ! Phía bên trái quần của ông ta đều ướt cả!

Cô chợt hiểu ra, chỉ vì chăm chú xem kịch quá, trong lúc không cẩn thận cô đã làm đổ trà lên chân ông ấy!

“Á… Xin lỗi ông!” Cô chạy đến chỗ giám khảo với vẻ mặt đầy hối lỗi, mong muốn lau giúp ông ta, nhưng không ngờ vì tốc độ quá nhanh, dùng lực quá mạnh, không cẩn thận cô đã kéo cái khăn trải bàn trên bàn giám khảo ra, khiến cho tất cả trà trên bàn đổ hết!

Chỉ vừa nhìn thấy mấy cốc trà màu trắng, bằng sứ không đổ hẳn, mà từng chiếc từng chiếc một nối nhau chao đảo, cô không chút ngại ngùng tỏ thái độ ngoan ngoãn sẽ “cùng chung hoạn nạn” với ban giám khảo.

Vốn dĩ đang xem trò vui, hai vị giám khảo còn lại bỗng chốc không cười nổi nữa. Quần của họ cũng được “tiếp đãi” như vị đồng nghiệp, đều bị ướt hết.

Choang! Choang! Choang!

Vài âm thanh cùng phát lên, những chiếc cốc sau khi hoàn thành sứ mệnh đồng loạt rơi xuống đất, vỡ thành từng mảnh gốm trắng.

Sắc mặt các vị giám khảo từ trắng chuyển sang xanh, bực đến nỗi suýt chút nữa ngất đi. Tất cả đều nhìn cô đầy giận dữ: “Cô!”

“Ôi, không!” Hạ Nặc Kỳ kêu lên đầy đau khổ, mặt nhăn lại. Lần này cô đã gây họa lớn rồi!

“Ha! Ha! Ha!” Khán giả có mặt ở đó đều cười to.

Tiếp theo là học sinh A, học sinh B, học sinh C…

“Cô hề nhỏ gây cười!”

“Cô ấy cố ý để tăng thêm tiếng cười phải không?”



Trong hội trường chốc lát nóng lên như cái lò, mọi người đều cười lăn cười lộn, kẻ đập bàn, người giậm chân cười phá lên, đến cả những cô gái thục nữ e thẹn nhất cũng chẳng lo mất hình tượng bật lên cười ha hả.

Trong hội trường đầy tiếng nói cười, ban giám khảo vừa bị châm chọc trợn tròn mắt giận dữ nhìn “kẻ gây chuyện”.

Trên sân khấu thật khó để hình dùng chuyện gì đã gây ra một không khí như vậy, lại bị màn hài kịch này làm gián đoạn. Sắc mặt của nam và nữ diễn viên chính trông thật khó coi, đặc biệt là Mục Dã Tình Xuyên, ánh mắt của anh ta như muốn ăn tươi nuốt sống Hạ Nặc Kỳ.

Cảm thấy có người đang nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng, Hạ Nặc Kỳ nhìn anh ta cười tỏ ý có lỗi, rồi giơ tay, mếu máo giải thích với ban giám khảo: “Thưa các thầy, xin hãy tin em, thật sự là em không cố ý. Em biết em đã làm bẩn quần bò của mọi người, mọi người mau cởi quần bò ra, em sẽ chịu trách nhiệm đem nó ra ngoài kia phơi, em đảm bảo chậm nhất là một tiếng sau nó sẽ khô’” nét mặt cô rất chân thật, miệng chắc chắn thề thốt “Một tiếng là khô! Nhất định sẽ khô ngay thôi!”.

Mấy thầy trong ban giám khảo bực quá không nói nên lời, cứ như là đang bị hôn mê.

Lúc này, trong không khí ồn ào của hội trường, tựa ở góc cửa sổ, một anh chàng khôi ngô, lạnh lùng nhìn Hạ Nặc Kỳ với ánh mắt khó hiểu, anh ta còn nhìn chăm chăm vào chiếc kẹp tóc tinh xảo trên mái tóc của cô. Chiếc kẹp tóc có hình một bông hoa tuyết đang bay nhè nhè trong không trung lúc tuyết rơi, dưới ánh mặt trời nó ánh lên một màu lấp lánh.

Dưới ánh nắng chiếu rọi trông anh thật mạnh mẽ rắn rỏi, chiếc quần bò màu trắng như càng tăng thêm vẻ đẹp của anh. Sắc mặt anh có vẻ buồn bã, đôi mắt như bao phủ một lớp sương, rất nhanh, anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài cửa sổ, từng cơn gió nhẹ thổi qua, những bông hoa không biết tên bị gió thổi lắc lư, vài cánh hoa mềm mại rụng xuống… giống như trái tim vỡ vụn của người thất tình.

Cảm giác thật đau xót, dường như không khí ồn ào náo nhiệt này không ảnh hưởng đến anh, anh trầm tư trong suy nghĩ của mình, trên nét mặt trầm mặc như có từng đợt sóng lớn.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.06.2013, 12:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 28.02.2012, 09:11
Bài viết: 1210
Được thanks: 1763 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: Hãy thay tôi yêu anh ấy - Hạ Tuyết Duyên - Điểm: 10
03

“Này, mời cô rời khỏi đây”, trong hội trường đầy tiếng nói cười, trên sân khấu Mục Dã Tình Xuyên không thể chịu nổi nữa, anh ra lệnh.

“Xin lỗi, thật sự tôi không cố ý”, Hạ Nặc Kỳ mếu máo.

“Vậy thì cô cố tình rồi Lẽ nào, cô là fan của Lam Ưng, nên mới đến đây làm loạn? Đừng cho rằng cô có ý đồ xấu, mà vì thế tôi mất đi cơ hội giành chức vô địch!”.

“Ồ… không… phải” Hạ Nặc Kỳ cúi gằm mặt, sợ hãi liếc nhìn ánh mắt sắc lẹm đủ giết chết người trên sân khấu. cô cảm thấy, hình như mình bị ánh mắt đó đâm đau nhói cả người.

“Được thôi, tôi tin cô không phải vậy, nhưng nếu cô không rời khỏi đây tôi sẽ cho rằng cô cố ý đến làm loạn, đến lúc đó sợ rằng cô muốn đi cũng đi không nổi!”

Haiz! Lại còn đe dọa uy hiếp người ta như vậy nữa! Cô không thể khuất phục được.

Nhưng… trong đầu Hạ Nặc Kỳ lại hiện ra cảnh tượng bắt gặp lúc nãy ở cổng trường, ắt hẳn lượng fan của cái tên Bạo Long này rất lớn, rất quy mô, vậy thì những lời uy hiếp này của anh ta cũng có thể thành sự thật.

“Còn do dự gì nữa hả?” Mục Dã Tình Xuyên không kiên nhẫn được nữa, khuôn mặt đẹp trai của anh ta lạnh băng, “Tôi cho cô suy nghĩ trong thời gian ba giây, nếu cô còn không đi, thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng!”.

“Hic, thật sự không liên quan đến tôi, tự nhiên tôi bị bắt đến đây bưng nước rót trà, tôi biết tìm ai giải thích bây giờ?” Vốn dĩ Hạ Nặc Kỳ đã có chút nhượng bộ nhưng nghe những lời hùng hổ hăm họa của Mục Dã Tình Xuyên, bao bực tức trong lòng cô lại bùng lên dữ dội, chốc lát quên đi mọi sợ hãi, cô cãi lại Mục Dã Tình Xuyên.

Không khí rơi vào bế tắc, xung quanh không ai dám nói gì. Sắc mặt của Mục Dã Tình Xuyên trông rất khó coi, anh lạnh lùng hắng giọng một tiếng rồi bước xuống sân khấu.

Vừa lúc đó, một thân hình cao to xuất hiện.

“Xin lỗi…” anh chàng cơ bắp không quen biết đã quay lại hội trường từ lúc nào, mặt tỏ ý hối lỗi, anh ta thành thật xin lỗi ba vị giám khảo, “Vừa rồi em nhận nhầm người, đây mới là người bọn em chọn để chịu trách nhiệm phục vụ nước”.

Anh chàng cơ bắp nói, lôi ra từ đằng sau một cô gái… một cô gái để tóc ngắn, mặc áo sơ mi trắng và váy ngắn kẻ caro.

Hạ Nặc Kỳ sững người, nhìn cách ăn mặc của cô gái đó, rồi lại nhìn trang phục của mình, trong chốc lát mọi chuyện trở nên rõ ràng.

Thì ra, anh chàng cơ bắp cục cằn bặm trợn đó đã nhầm cô là người phục vụ mà bọn họ đã lựa chọn trước đó.

Ngọn lửa bực tức lại cháy bùng bùng trong cô: “Đã bảo không liên quan đến tôi!”.

“Thật sao?” Mục Dã Tình Xuyên cười nhạt, “Nếu không phải vì có người mặc đồ của nhân viên phục vụ chạy lung tung khắp nơi thì sao có thể bị nhận lầm chứ?”.

“Cái gì?” Hạ Nặc Kỳ có chút kinh ngạc, cùng quẫn không biết làm thế nào cho phải. Bộ trang phục rất đáng tự hào này của cô trong mắt người khác lại là bộ đồ của nhân viên phục vụ!

Ôi ôi ôi… Sau này cô làm sao còn mặt mũi gặp mọi người.

“Cô cũng đừng quá buồn”. Anh chàng cơ bắp đứng bên cạnh ngượng ngùng giải thích, “Thật sự chỉ là hiểu nhầm, cô với nhân viên phục vụ mà chúng tôi đã chọn không hẹn mà cùng mặc một bộ đồ giống nhau, duy có giầy thì không giống, nhưng vì thời gian gấp gáp nên tôi cũng chẳng buồn để ý, thật là xin lỗi.”

Nói một câu “Xin lỗi” là xong sao? Vừa nãy cô bị xem như một chú hề bị mọi người cười chê rất lâu.

Hạ Nặc Kỳ lòng đầy căm phẫn, ngẩng đầu nhìn lên nam diễn viên chính có vẻ ngoài mê hoặc lòng người, một mực không chịu buông tha cho cô đang đứng ở trên sân khấu, lớn tiếng nói: “Lại có thể nói là tôi cố ý, tôi không nhạt nhẽo vậy đâu.”

“Thật sao?” Mục Dã Tình Xuyên lắc đầu, “Dù thế nào, hình như người làm hỏng buổi biểu diễn là cô mà, lẽ nào tôi nói sai sao?”.

“Việc đó…” Hạ Nặc Kỳ đuối lý cúi thấp đầu, “Hình như… là đúng”.

“Vậy thì, cô có thể biến đi không? Cô cứ đứng đây mè nheo, làm sao chúng tôi biểu diễn tiếp được? Vì thế, mời cô đi cho, lập tức rời khỏi đây!”.

Câu nói như mệnh lệnh cộng thêm thái độ không dễ gì từ chối của anh ta, khiến cô vô cùng buồn bã. Nhưng, ai bảo mình làm gián đoạn màn biểu diễn đặc sắc của người ta chứ…

Hạ Nặc Kỳ không biết làm sao, xị mặt ra, lí nhí nói: “Được rồi, tôi đi.”

Vừa nghe thấy cô nói sẽ đi, mọi người đang yên lặng bỗng gào thét lên tiếng hô vui mừng: “Vạn tuế! Cuối cùng cũng đuổi được cái đồ phá hoại”.

Ban giám khảo cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lẽ nào cô không được mọi người hoan nghênh thế sao? Thật là đen đủi quá đi mất! Nghĩ đến đây, Hạ Nặc Kỳ xấu hổ cúi mặt xuống tiu nghỉu, chạy vụt như sao băng ra ngoài cửa.

Nói thật là, cô thực sự nhìn không rõ con đường phía trước, đi chưa được vài bước liền giẫm phải một vật gì đó thật mềm mại!

Hạ Nặc Kỳ vội mở to mắt, thì thấy chiếc giày thể thao màu trắng của đối phương đã bị in một vết giầy to tướng của cô.

“Xin lỗi!” Cô bối rối ngẩng đầu lên, liền bắt gặp một cặp mắt sâu thẳm của anh ta, giống như làn nước ở dưới ánh mặt trời, cứ thế từng đợt sinh ra từng con sóng sắc màu. Từng lớp, từng lớp, giống như những gợn sóng dập dờn trong cô, cứ nối tiếp tràn ra… vô tận…

Dưới ánh nắng mặt trời, những tấm cửa sổ thủy tinh sáng bóng lấp lánh ánh sáng óng ánh như thạch anh.

Nếu như bây giờ đang đứng trên sân khấu, vậy thì, mọi vật chỉ là nền, chỉ có bọn họ là những diễn viên chính vĩnh hằng.

Cặp diễn viên nam nữ chính trong vở kịch này!

Bốn mắt nhìn nhau rất lâu.

Hồi lâu sao, cô có chút hoang mang rời mắt khỏi anh ta, sau đó cô nhìn một cách chăm chú vào viên đá quý màu trắng sáng như mặt trăng treo trước ngực anh ta, cô ngây như phỗng, đầu óc trống rỗng.

“Cái này…” vật mà người này đeo trước ngực, chẳng phải là cây thánh giá thạch anh mà cô đang tìm sao?

Hạ Nặc Kỳ chẳng sợ mất hình tượng của mình, không chút ngần ngại sấn sổ giật lấy sợi dây thánh giá đang treo ở trên cổ anh chàng kia, dán mắt vào nhìn, quả nhiên bên trên có khắc tên “Vân Phi”.

“Nếu như sau khi tớ rời xa thế giới này, hứa với tớ, cậu có thể giúp tớ chăm sóc anh ấy, có thể thay tớ yêu anh ấy không?”

Vân Phi nhìn Hạ Nặc Kỳ với vẻ mặt chờ đợi, ánh mắt đầy sự cầu khẩn.

Cô ấy đang cầu xin cô đi yêu một người mà cô chưa từng biết mặt, chỉ biết tên của anh chàng đó. Hạ Nặc Kỳ vội vàng xếp lại bút vẽ, giấy vẽ, thu dọn từng thứ một, giả vờ như không nghe thấy lời của Vân Phi.

Từ sáng sớm trời đổ mưa phùn, vì bị viêm ruột thừa cấp tính nên cô phải nằm viện, cô nhờ Vân Phi giúp cô tìm tập tranh phác họa hồi xưa của mình, chủ đề nói chuyện giữa hai người chỉ về một anh chàng tên Lam Tịnh Vũ.

Câu mà Vân Phi nói nhiều nhất với cô đó là: “Nặc, không phải là đùa với cậu đâu, dù không phải là người cậu thích, nhưng Vũ của tớ trông rất khôi ngô, cậu sẽ yêu Vũ thôi!”.

Hạ Nặc Kỳ không nói gì, cô không biết trả lời câu hỏi có tính đùa cợt thế này ra sao. Nếu như có thể trao đổi người yêu như vậy, thì thế giới này chẳng phải sẽ hỗn loạn sao?

“Vũ là người rất, rất tốt trên thế gian này, vậy cậu giao anh ấy cho tớ rồi, cậu thì sao? Cậu sẽ thế nào? Vì thế…” Hạ Nặc Kỳ lắc đầu lần thứ 1001, “Tớ không đồng ý!”.

“Nhưng…”

“Không nhưng gì cả!”.

Trong chốc lát, gần trong gang tấc, dường như tim cô không đập, chân tay cũng cứng lại, không thốt nên lời… cô đừng im, bất động, mắt cô long lanh như ánh sáng của những vì sao.

Cũng không biết tại sao, mũi cô cay cay, không kìm nén được nước mắt cứ thế mà lăn dài. Từng giọt nước mắt long lanh, ấm nóng làm ướt nhẹp đôi bờ mi đang run run của cô, nước mắt cứ thế mà tuôn ra…

“Xin cô hãy buông tay ra.”

Rất lâu sau, bên tai cô vang lên một giọng trầm ấm, tiếp đó dây thánh giá trong tay Hạ Nặc Kỳ bị giật đi.

“Gì vậy?” Hạ Nặc Kỳ ngẩng đầu lên không hiểu gì cả, cô dường như vẫn đang chìm ngập trong một mớ hỗn độn.

Đến lúc cô lấy lại tinh thần, bóng dáng màu trắng đó đã rời khỏi hội trường.

Hay là đuổi theo nhỉ?

Cơ thể cô trước khi đợi phản ứng từ não, đã không làm chủ được mà vội vã đuổi theo.

04

Cơn gió nhè nhẹ thổi qua cắt bằng mặt cỏ xanh mượt, hương hoa dìu dịu tỏa khắp bốn phía. Hạ Nặc Kỳ yên lặng đi sau Lam Tịnh Vũ, cứ đi theo anh đến bờ hồ.

Mặt hồ gợn sóng dịu nhẹ, bên hồ, một con dê nhỏ màu trắng đang nhởn nhơ gặm cỏ, thấy chủ quay về, nó lập tức phi ngay tới.

Lam Tịnh Vũ khom lưng xuống, nhẹ nhàng vuốt bộ lông mượt dầy, đáng yêu của con dê nhỏ màu trắng.

“Anh nhớ cô ấy không? Tôi rất nhớ cô ấy…” giọng nói rầu rĩ của anh ta thoảng bay trong gió nhẹ, như có vị của đu đủ xanh, đắng chát, chua xót. Đôi mắt của anh mênh mông sâu thẳm, dường như nhuộm quá nhiều màu xanh lam của nước biển nên mới trở nên u sầu như vậy.

Con dê ngửi ngửi chỗ đất cạnh chân anh, đôi mắt long lanh như biết nói nhìn anh, như một người bạn chân thành, yên lặng lắng nghe.

Anh đứng dậy nhìn ra phía đằng xa, trầm mặc như một ngọn núi tuyết, toàn thân phả ra sự lạnh lẽo và biệt ly. Hàng mi dài che mất đi thần sắc của đôi mắt, khiến người ta không thể đoán được anh ta đang nghĩ gì.

Vài cô gái từ phía đằng kia đi qua thì thầm nói: “Woa! Đẹp trai quá! Trông cool ghê!”

“Tôi không thích những anh chàng đáng yêu như thế này, thấy không có hứng thú?” Không khí cũng truyền tai được âm thanh, vì thế bỗng nhiễn cô nhận được vô số ánh mắt ngạc nhiên.

Hạ Nặc Kỳ lẳng lặng đứng lùi ra một chỗ gần đó, không hé răng nửa lời.

Một cơn gió mát rượi thổi qua, trêu đùa mái tóc ngắn của cô, mái tóc ngắn màu đen như con bướm đang bay lượn trong gió.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, Lam Tịnh Vũ rảo bước về phía cô đang đứng. trong ánh mắt dửng dưng của anh ta ánh lên thứ ánh sáng như thạch anh, nó long lanh khiến người khác rất khó đoán.

Hạ Nặc Kỳ do dự, không biết rốt cuộc thì có nên tiến lên phía trước hay không.

Cứ đi theo anh ta như thế này, không biết có vô duyên không nhỉ? Rốt cuộc thì, anh ta cũng đâu quen cô chứ! Cô biết nói thế nào đây?

Cô do dự nhìn Lam Tịnh Vũ không biết quyết định thế nào. Ánh nắng vàng rực chiếu lên khuôn mặt anh, mắt anh phản chiếu một tia sáng óng ánh.

Dưới bầu trời xanh mây trắng, ánh mắt của bọn họ kết thành một sợi dây mờ mờ ảo ảo.

Có lẽ, anh ta cũng đang nghĩ phải nói gì với cô! Trong đầu cô bỗng tràn ngập dòng suy nghĩ như vậy.

Cô chỉnh lại quần áo, cuối cùng cũng đủ dũng khí để bước lên phía trước, cười tươi như hoa nói: “Xin chào”.

“Cô…” Lam Tịnh Vũ đứng ngây ra nhìn chăm chăm vào cái kẹp tóc hình bông hoa tuyết đang ánh lên màu sáng bạc trên mái tóc đen của Hạ Nặc Kỳ, đôi mắt trong veo hiện lên ánh nhìn khó hiểu.

“Cô là cô gái vừa nãy ở trong hội trường à?” Vẻ mặt anh hơi lạnh lùng, hướng ánh nhìn ra xa, “Tại sao cô đi theo tôi?”

Giọng anh ta rất lạnh nhạt, nhưng cũng khiến cho Hạ Nặc Kỳ giật mình, đột nhiên cô cảm thấy trong đầu mình là một vùng trắng xóa.

Hạ Nặc Kỳ hít một hơi thật sâu, nở nụ cười ngọt ngào, đôi mắt mênh mang đong đầy một thứ ánh sáng thuần khiết e lệ như ánh trăng, “Tôi đến là vì muốn… nói xin lỗi anh, lúc nãy, tôi quá bối rối, vì tôi cảm thấy rất tò mò, tại sao lại có người đeo một dây thánh giá thạch anh như vậy? Anh không thấy lạ sao?”.

“Kì lạ ư?”

Đôi môi mỏng của Lam Tịnh Vũ hơi mấp máy, tay khẽ chạm vào cây thánh giá thạch anh ở trước ngực, sau đó ánh mắt dán vào chiếc kẹp tóc hoa tuyết trên đầu của cô: “Đúng là rất kì lạ!”.

Một lọn tóc đen sẫm bị gió thổi tung bay vào vầng trán rộng của anh ta, che khuất đi đôi mắt dài hẹp xa xăm. Ánh mắt anh ta ẩn chứa sự lạnh lùng, xa cách, nhưng, giọng của anh ta ấm áp như cơn gió nhẹ hiền hòa: “Chiếc dây chuyền này có thể ánh lên màu của tuyết, và chiếc kẹp tóc này của cô… tất nhiên cũng có thể ánh lên màu sắc đó, giống như một bông hoa tuyết óng ánh.”

Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc, nhẹ nhàng sờ lên chiếc kẹp tóc đang chiếu lên ánh sáng óng ánh, cô không nói gì. Ánh mắt cô nhìn về phía vạt trời màu xanh phía sau anh ta. Bầu trời trong vắt, không một gợn mây.

Hạ Nặc Kỳ mím chặt môi, cho đến khi đôi môi yêu kiều của cô tái nhợt cả đi, cô mới mở miệng, thở một hơi nhè nhẹ.

Có lẽ người khác chắc sẽ không hiểu, nhưng cô hiểu rất rõ, cô biết đến từng chi tiết những chuyện giữa anh ta và Vân Phi, từng lời thề hẹn. Hình ảnh quen thuộc thoắt cái hiện ra ngay trước mắt cô, hoảng hốt hỏi, dường như cô nghe thấy tiếng của Vân Phi văng vẳng bên tai…

“Vân Phi, cái kẹp hình bông hoa tuyết của cậu đẹp quá…”

“Cậu thích không? Vậy tớ tặng nó cho cậu nhé…”

“Như thế không được đâu…”

“Không sao đâu, vốn dĩ chiếc kẹp hoa tuyết này có ý nghĩa là để canh giữ cho tình yêu, sau khi tớ tặng nó cho cậu, hi vọng cậu sẽ thích Vũ giống như là thích chiếc kẹp tóc hoa tuyết này, chăm sóc Vũ cũng giống như cẩn thận bảo vệ chiếc kẹp tóc hoa tuyết này, cậu ở bên Vũ không rời cũng giống như ngày đêm cậu kẹp chiếc kẹp tóc hoa tuyết này… xin cậu thay tớ yêu anh ấy, bảo vệ anh ấy, không bao giờ rời xa anh ấy… mãi mãi…”

Dưới ánh mặt trời chói lọi, Hạ Nặc Kỳ ngửa đầu lên, cho ánh mặt trời chảy dài trên mái tóc, gợi lại bao hồi ức của cô.

Cô nhè nhẹ vuốt chiếc kẹp hoa tuyết đang cài trên mái tóc, âm thanh mềm mại như một cánh hoa mịn: “Những bông hoa tuyết óng ánh sẽ tồn tại mãi mãi, dù miếng thánh giá bằng thạch anh này không óng ánh như tuyết không đẹp như chiếc kẹp hoa tuyết kia… những bông hoa tuyết long lanh luôn ở trong tim cậu, mãi mãi không bao giờ biến mất!”

Tiếng nói vừa trong trẻo vừa mạnh mẽ cứ vang lên bên tai cô, ánh mắt của cô còn sáng hơn cả chiếc kẹp hoa tuyết đang cài trên mái tóc.

Lam Tịnh Vũ đứng tần ngần, chớp mắt nhìn cô, đôi mắt ẩn chứa u sầu bỗng trở nên rạng rỡ. Anh ta mỉm cuời, lẩm bẩm nhắc lại câu nói của cô: “Mãi mãi không bao giờ biến mất?”.

Ánh nắng như dát vàng nhảy nhót trượt xuống, rơi trên thân hình cao to của anh, cây thánh giá thạch anh trên cổ anh, chiếu ra ánh sáng óng ánh rực rỡ.

“Ồ” Hạ Nặc Kỳ gật đầu chắc nịch. Dưới bầu trời xanh như màu lá, khuôn mặt thanh tú của cô ngẩng lên, ánh mắt cô dường như trở nên tinh anh hơn.

Trên khuôn mặt nho nhã khôi ngô của Lam Tịnh Vũ xuất hiện một nụ cười đẹp như đóa hoa rực rỡ dưới trời mùa đông mê hoặc lòng người.

Ánh mắt của hai người gặp nhau trong khoảng không, không khí dường như đóng băng, trầm mặc tĩnh lặng trôi qua. Những tia nắng chói chang lọt qua tán lá cây màu xanh đọng thành những hạt vàng, Lam Tịnh Vũ mỉm cười, đôi mắt sáng rực lên.

Hạ Nặc Kỳ lặng lẽ nhìn Lam Tịnh Vũ, trong khoảng thời gian rất ngắn đó, cô cho rằng Lam Tịnh Vũ sẽ có rất nhiều điều muốn nói với cô.

Nhưng, hai người cứ yên lặng như vậy nhìn nhau một lát, Lam Tịnh Vũ nhìn gương mặt trong sáng như tuyết của Hạ Nặc Kỳ, nhẹ nhàng nói ra một câu: “Tạm biệt”.

“Gì cơ?” Hạ Nặc Kỳ kinh ngạc lắc đầu, đôi mắt đầy sự thất vọng.

Chỉ như vậy thôi sao? Cô không muốn nói lời từ biệt, cô còn rất nhiều, rất nhiều điều muốn nói!

Nhưng, Lam Tịnh Vũ đã đút hai tay vào túi quần, chầm chậm đi về phía kí túc xá của trường, con dê nhỏ cũng nhanh nhẹn ngồi dậy, ngoan nhoãn đi theo sau anh.

Không một chút do dự, Hạ Nặc Kỳ lại một lần nữa đuổi theo anh!

Có thể nói lúc đầu vì thực hiện ước hẹn với Vân Phi nên cô mới đến tìm Lam Tịnh Vũ, nhưng, chỉ vừa gặp Lam Tịnh Vũ trong chốc lát, Hạ Nặc Kỳ lại không do dự để tiếp cận anh ta. Không biết vì sao, từ lúc gặp Lam Tịnh Vũ, giống như có lực vô hình nào đó xúi giục cô, lôi kéo cô, từng chút, từng chút một gần lại với Lam Tịnh Vũ.

Lần này, Hạ Nặc Kỳ không dám mạo muội bước lên phía trước nữa, vì cô không biết phải bắt chuyện thế nào, phải nói những gì. Cô chỉ muốn âm thầm đi theo sau anh ta, cứ thế mà đi, không nghĩ đến cái gì khác.

05

Bọn họ cứ người trước người sau đi như vậy, đến lúc đi đến kí túc xá trường Eton.

Lúc này, người quản lí kí túc xá đã hoàn thành xong sổ ghi chép công việc hàng ngày, mãn nguyện cười sảng khoái, nhưng khi vừa ngẩng đầu lên lại bắt gặp Lam Tịnh Vũ, lập tức xị mặt ra, bực tức đứng lên, mặt hằm hằm bước về phía Lam Tịnh Vũ: “Trường học quy định, trong kí túc xá không được nuôi động vật, đặc biệt là dê! Tôi đã nói với cậu cả tháng nay rồi, sao cậu không thay đổi!”.

“Vậy sao?” Lam Tịnh Vũ lạnh lùng nhìn ông ta, cây thánh giá trước ngực cũng nháy lên ánh sáng lạnh băng.

“Điều này thì cháu biết” mắt anh ta vẫn lạnh lùng, “chú đã nói với cháu rất nhiều lần rồi, không nhất thiết phải như cái máy ghi âm mỗi ngày nhai đi nhai lại những câu giống hệt nhau thế đâu.”

“Cậu!” người quản lí kí túc xá tức giận nói, “Vậy sao cậu còn vi phạm quy định, đừng tự cho rằng mình biết đua xe mà được nhận đặc quyền, trong mắt của tôi thì ai cũng như ai!”.

Lam Tịnh Vũ lắc đầu nhè nhẹ: “Nhưng, nếu như không có con dê, cháu không biết phải sống trong kí túc xá thế nào”.

“Làm gì có ai dựa vào dê mà sống chứ? Không phải cậu đang đùa tôi đấy chứ? Thật là hài hước!” Sắc mặt của người quản lý ký túc xá càng trở nên khó coi.

Hạ Nặc Kỳ mắt nhìn chằm chằm vào mọi thứ, cô dường như có thể cảm thấy sau khi Lam Tịnh Vũ nghe thấy câu này, bao trùm toàn cơ thể anh ta là một sự cô độc đến xót xa.

Người quản lý ký túc xá vẫn thao thao bất tuyệt, thậm chí còn lấy “Bản quy tắc quản lý ký túc xá” ra đọc một hồi: “Lam Tịnh Vũ! Cậu không những vi phạm điều thứ nhất của “Bản quy tắc quản lý ký túc xá” đó là trong ký túc xá nghiêm cấm nuôi thú cưng, mà còn vi phạm điều thứ mười hai – đưa nữ sinh vào khu ký túc xá của nam sinh!”

Người quản lý ký túc xá đọc xong, liền nhìn con dê đáng thương bằng một vẻ mặt giận dữ, sau đó mau chóng hướng tầm mắt về phía Hạ Nặc Kỳ.

“Cháu ư?” Hạ Nặc Kỳ lắc đầu, “Không phải anh ta đưa cháu đến, là cháu tự đến, bác đừng trách anh ấy.”

“Cũng như nhau cả thôi! Dù sao thì cô vẫn ở sau anh ta.” Người quản lý ký túc xá thật vô lý.

“Dường như là…” Hạ Nặc Kỳ lắc đầu một cách thất vọng, đúng là cô đang ở đằng sau Lam Tịnh Vũ?

Không ngờ điều đó sẽ gây thêm phiền phức cho anh ta, nhưng Lam Tịnh Vũ không hề nói gì, không hề trách cứ gì cô, thậm chí đến một ánh mắt trách móc cũng không. Anh ta chỉ không nhìn cô.

Trong lòng Hạ Nặc Kỳ thấy bất an liền nói: “Lam Tịnh Vũ, thật sự xin lỗi…”

Lam Tịnh Vũ vẫn không nhìn cô, khom lưng xoa xoa vào con dê ở bên cạnh, trong ánh mắt trìu mến đó dường như có chút nước. Đợi đến khi con dê không còn vẻ sợ sệt như lúc trước, anh ta mới đứng thẳng người, vẻ mặt lạnh lùng đối diện với sự phẫn nộ của người quản lý ký túc xá, phát ra một giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa lạnh lùng: “Bác nói hết chưa?”

Một nụ cười thoảng qua khuôn mặt anh ta: “Nếu đã nói xong, tôi có thể về kí túc rồi chứ?”

Nói xong, anh ta không đợi phản ứng của người quản lý ký túc xá liền rảo bước dứt khoát về phía ký túc xá nam. Con dê bé nhỏ cun cút theo sau, một tấc cũng không rời, ngoan ngoãn nghe lời như một con chó săn đã được huấn luyện trong một thời gian dài.

“Lam Tịnh Vũ! Cậu… Cậu thật là một thằng nhãi khó ưa! Cậu có thái độ gì vậy?” Thân hình béo ú của người quản lý ký túc xá – giận đến mức – như con gấu to béo bị mưa ướt sũng đang run lên bần bật.

“Tôi đã làm quản lý ký túc xá ở đây hơn hai mươi năm rồi, các thế hệ học sinh rất tôn trọng tôi, còn những kẻ bất kính như cậu thì chỉ đếm trên đầu ngón tay! Hổ không ra oai thì lại bị người khác cho là con mèo nhút nhát! Lam Tịnh Vũ, cậu hãy đưa ngay con dê của cậu rời khỏi ký túc xá!”

Người quản lý ký túc xá giận dữ đuổi theo. Hạ Nặc Kỳ thấy vậy cũng không do dự chạy theo sau. Bây giờ không phải là giờ lên lớp, nên ký túc xá có rất nhiều nam sinh. Đột nhiên thấy một đứa con gái xông vào, mọi người đều nhìn bằng con mắt hiếu kì, một số nam sinh nhiều chuyện còn hỏi xem có phải Hạ Nặc Kỳ đến tìm người để tỏ tình hay không.

Trên đường đi Hạ Nặc Kỳ đều hướng ánh mắt về phía sau của Lam Tịnh Vũ, thật ngại ngùng quá.

Cuối cùng cũng đến phòng của Lam Tịnh Vũ, Hạ Nặc Kỳ tò mò nhìn ngắm căn phòng gọn gàng này, lại thấy Lam Tịnh Vũ đi về phía cửa sổ như đang có tâm sự gì đó, ánh mắt cô đơn nhìn ra phía ngoài.

“Hoàng hôn sắp buông xuống rồi.” Lam Tịnh Vũ thở dài.

“Hoàng hôn cái gì chứ! Giờ cậu hãy rời khỏi đây cho tôi! Ngay lập tức rời khỏi đây! Rời khỏi phạm vi tầm mắt của tôi!” Người quản lý ký túc xá giận dữ quát lớn, cắt lời anh.

Lam Tịnh Vũ không hề chú ý đến vẻ mặt giận dữ đó, cười đầy cay đắng: “Sau này mình sẽ không được ngắm hoàng hôn từ bậu cửa sổ này nữa rồi.”

Sau đó anh không lãng phí thêm chút thời gian nào nữa, từ từ đi đến tủ quần áo của mình, nhanh chóng thu dọn hành lý.

Hạ Nặc Kỳ đứng ngây người, căn bản không biết nên giúp anh ta như thế nào, chỉ đứng nhìn anh ta đầy lo lắng: “Anh có chỗ nào để đi không?”

“Dù cậu ra có chỗ ở hay không, thì trong ký túc xá cũng không chấp nhận việc nuôi thú cưng! Nếu kiên quyết muốn nuôi thì phải rời khỏi ký túc xá!” Người quản lý ký túc trả lời cô.

“Nhất định phải rời đi sao?” Hạ Nặc Kỳ có chút không hài lòng, nhìn vào ánh mắt đắc ý của người quản lý ký túc khi thấy Lam Tịnh Vũ thu dọn hành lý, “Sao bác lại muốn anh ấy rời khỏi đây chứ? Nhất định phải đi sao? Căn phòng của anh ấy gọn gàng như vậy, có thể thấy là việc nuôi thú cưng cũng không làm mất vệ sinh! Sao cứ ép người ta như vậy?”

Nặc Kỳ dậm chân xuống đất, phồng má lên giận dỗi.

Người quản lý ký túc xá lắc đầu: “Quy tắc quản lý ký túc xá” có ghi rõ, bất cứ ai cũng không được vi phạm, kể cả là học sinh xuất sắc đi nữa.”

“Nhưng…”

“Người trong cuộc còn không có ý kiến gì, tại sao một người ngoài cuộc như cô lại tham dự vào làm gì?” – Người quản lý ký túc xá nhìn Hạ Nặc Kỳ với ánh mắt kì thị, bắt đầu tỏ vẻ không hoan nghênh – “Em học sinh nữ này có thể đi được rồi, đây là khu kí túc xá dành cho nam sinh.”

“Cháu…” Hạ Nặc Kỳ muốn phát khóc, nhưng lại không phản bác được gì, dẫu sao người quản lý ký túc xá cũng làm theo quy định mà thôi, hơn nữa Lam Tịnh Vũ cũng không nói gì, cô cũng không biết giúp anh ra như thế nào, chỉ còn cách xuống dưới lầu đợi anh ta.

Lúc Lam Tịnh Vũ ra khỏi ký túc xá, trong tay chỉ có một túi hành lý.

Hạ Nặc Kỳ thấy anh ta, lập tức đi đến trước mặt và giải thích: “Tôi không cố ý đâu, tôi không nghĩ là anh sẽ bị đuổi ra ngoài.” Cô không ngờ rằng mình theo anh ta sẽ làm anh ta thêm phiền phức.

“Không phải chuyện của cô, đừng tự trách mình làm gì, người quản lý ký túc xá sớm đã không thích tôi đem dê vào nuôi ở đây rồi.” Anh nói một cách bình tĩnh, cứ như thể người bị đuổi không phải là anh ta vậy.

“Nhưng anh có chỗ nào khác để đi không?” Đây là vấn đề cô quan tâm nhất, việc nhất, việc phải ở đầu đường xó chợ là điều vô cùng đáng sợ.

Lam Tịnh Vũ vẫn bình tĩnh nhìn cô: “Cô nói xem”

Hạ Nặc Kỳ lắc đầu: “Tôi không biết”

Lam Tịnh Vũ nhìn cô, trên mỗi thoáng qua một nụ cười: “Đây không phải là vấn đề cô cần quan tâm. Nhưng, tôi vẫn muốn cảm ơn sự quan tâm đó.” Anh vừa nói, vừa chuyển ánh mắt của mình đến con dê ở bên cạnh, “Sao vậy? Không muốn đi à? Không nỡ rời khỏi đây sao?”

Con dê ở bên cạnh cứ dụi mõm vào chân anh, dường như hiểu những gì Lam Tịnh Vũ đang nói.

Lam Tịnh Vũ nhẹ nhàng ấn ấn vào chiếc mũi ướt của nó, buồn bã nói với nó: “Nhưng chú quản lý ký túc xá không thích mày, chúng ta phải rời khỏi đây…”

“Be… be… be…” con dê tiu nghỉu buồn bã, chiếc chân nho nhỏ không ngừng cọ cọ lên chiếc túi hành lí.

Lam Tịnh Vũ cười hiền, cúi người vuốt cái đầu phủ đầy lông, mềm mại của nó: “Đừng buồn nhé, chú ấy không thích mày, nhưng còn có tao, tao sẽ không bao giờ vứt bỏ mày đâu, mãi mãi là thế”.

Con dê nhỏ yên lặng ngồi cạnh anh, nhìn anh chăm chú với cặp mắt tròn xoe mừng rỡ đầy cảm kích.

Lam Tịnh Vũ lại dí dí lên chiếc mũi đáng yêu của nó: “Đi thôi, chúng ta phải rời khỏi đây. Mặc dù, tao cũng không muốn rời xa nơi chất chứa bao kỉ niệm này, nhưng phải đến một nơi mà không có người coi khinh mày, không có người đuổi mày đi”.

Nói xong, Lam Tịnh Vũ kéo va li đi tiếp, không nói thêm một lời từ biệt nào với Hạ Nặc Kỳ.

Con dê nhỏ dường như hiểu những lời của anh, lặng lẽ lẽo đẽo đi theo chân anh, không rời một bước.

Những cây ngô đồng ở hai bên đường trong trường không ngừng lay động, tiếng lá cây xào xạc.

Những cơn gió thổi từ phía trước, vuốt ve qua vầng trán rộng của Lam Tịnh Vũ, dưới ánh nắng chiều, anh dường như có ma pháp, không ngừng hút hết mọi tâm trí của Hạ Nặc Kỳ. Cô muốn gần anh, muốn hóa giải nỗi buồn trong đôi mắt anh, nhưng cô lại bị vẻ bên ngoài lạnh lùng của anh làm cho đóng băng.

Trên thế gian này sao lại có ánh mắt và giọng nói làm mê hoặc lòng người như vậy? Hạ Nặc Kỳ chớp mắt, đờ đẫn nhìn bóng dáng đang dần khuất xa của Lam Tịnh Vũ, sững người đứng lại, không nhấc nổi chân, chỉ thì thầm nói…

“Vân Phi, Vũ của cậu đúng là người đẹp trai nhất trên thế gian! Nếu không, tại sao vừa gặp anh ta, tớ chỉ muốn lại gần anh ta mà thôi?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hiên Viên Linh, Lạc Băng và 112 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.