Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Copy mối tình đầu - Hoa Thanh Thần

 
Có bài mới 10.05.2012, 05:38
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37115
Được thanks: 83075 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Copy mối tình đầu - Hoa Thanh Thần - Điểm: 10
Copy mối tình đầu


Bìa Việt + Bookmark
images images


Tác giả: Hoa Thanh Thần

Dịch giả: Phan Lưu Ly

Nhà xuất bản: NXB Văn học

Công ty phát hành: Sách Việt

Ngày xuất bản: 10-02-2012

Kích thước:16 x 24 cm

Số trang: 454

Giá bìa: 111.000 VNĐ


Giới thiệu về nội dung:

“Cô đã phải mất rất nhiều thời gian để chữa lành trái tim bị thương, nỗ lực quên đi tình yêu đã dành cho anh, thế mà giờ đây, một lần nữa, anh lại làm đảo lộn cuộc sống của cô.”

Vẫn là câu chuyện về một người con gái đã trải qua một cuộc tình đau khổ trong quá khứ rồi bất ngờ gặp được một chàng trai có thể khiến cho trái tim bị tổn thương sâu sắc kia đập trở lại, phải chăng Copy mối tình đầu của Hoa Thanh Thần chưa đi xa hơn motip tiểu thuyết ngôn tình thường thấy?

Có lẽ là không phải!

Cô gái Hàn Tú trong Copy mối tình đầu có nét giống với nhân vật Tiêu Dĩnh của Gần như vậy, xa đến thế của Tình Không Lam Hề. Cả hai đều có một mối tình đầu đẹp như mơ với người bạn thanh mai trúc mã, để rồi sau đó, hai người đàn ông, theo những cách khác nhau đã cùng rời xa các cô. Trần Diệu của Gần như vậy, xa đến thế phần vì sự nghiệp, phần vì quá mệt mỏi khi phải ở bên một người con gái quá dựa dẫm vào mình mà quyết định chia tay với Tiêu Dĩnh; còn Đường Trạch Tề – chàng trai vạn người mê của Copy mối tình đầu thì vì quá lăng nhăng mà đánh mất Hàn Tú – người con gái anh đem lòng yêu từ thuở nhỏ. Cũng như Tiêu Dĩnh, Hàn Tú đã đau khổ một thời gian dài, rất dài mới nguôi ngoai vết thương lòng, nhưng khác với Tiêu Dĩnh, nỗi đau khổ vì bị phản bội đã khiến cô “tắt lửa lòng”, “miễn nhiễm” với mọi loại đàn ông, ngay cả khi đó là một doanh nhân đẹp trai, tài giỏi, hết lòng chiều chuộng, nâng niu cô; né tránh tình yêu vì sợ bị tổn thương lần nữa.

Nhưng, như một trò đùa của số phận, mối tình đầu đau khổ tưởng nên được cất vào hòm và đóng kín lại, để thời gian làm cho quên lãng lại được “copy”. Hàn Tú tình cờ gặp một chàng trai có ngoại hình giống hệt kẻ đã làm cô bị tổn thương sâu sắc, sau đó buộc phải cưu mang anh. Ngòi bút phân tích tâm lý tinh tế của Hoa Thanh Thần đã đưa đến cho người đọc những trường đoạn tuyệt hay diễn tả tâm trạng xáo trộn, mâu thuẫn gay gắt diễn ra trong lòng Hàn Tú khi nỗi đau khổ bị dồn nén trước kia nay bùng phát trở lại, bên cạnh đó là những rung động không sao kiềm chế được cứ liên tục nảy sinh mỗi khi anh ân cần chăm sóc cho cô. Từ những hằn học, căm ghét, thương hại, xót xa, nỗ lực né tránh, phủ nhận, tự lừa dối chính mình đến việc chấp nhận buông xuôi, để mặc trái tim đập theo nhịp nó muốn, sẵn sàng yêu và dâng hiến, Hàn Tú đã không phải yêu thêm một lần nữa mà là lần đầu yêu thực sự. Không đao to búa lớn, hùng hồn tuyên bố, Hoa Thanh Thần đã viết nên những chân lý của trái tim bằng một văn phong tự nhiên và giàu cảm xúc, chẳng hạn: “Người ta thường nói, trái tim con người làm bằng thịt nên chắc chắn sẽ có lúc mềm yếu”, “Có người nói, bàn tay và trái tim có liên quan mật thiết đến nhau, khi bàn tay hai người nắm lấy nhau thì cũng là lúc trái tim họ sát lại gần hơn”, “Nếu đã thực sự đắm chìm trong tình yêu thì cố gắng phủ nhận chỉ là chuyện không tưởng. Trái tim căn bản không thể do mình muốn kiềm chế là kiềm chế được, muốn điều khiển là điều khiển được, vậy thì việc gì mà phải khổ sở trốn tránh, ép buộc nó đến mức đau đớn như thế?”, “Yêu một người đôi khi là sự tự nguyện hành xác mà chẳng vì lí do nào cả”…


Sức hấp dẫn từ đầu đến cuối của Copy mối tình đầu không chỉ ở những trường đoạn phân tích tâm lý tinh tế mà còn bởi sự sáng tạo của tác giả khi để nhân vật nam chính ít nhiều đi ra ngoài mô hình mĩ nam thường thấy. Tiểu Thất – chàng trai tuấn tú, tài năng đã khiến Hàn Tú dám yêu trở lại – lại là sản phẩm của thí nghiệm nhân bản vô tính từ ADN của Đường Trạch Tề. Mang trong mình nỗi đau và sự mặc cảm vì là người nhân bản, Tiểu Thất cứ ngỡ mình không hề giống như con người, chẳng có thất tình lục dục cũng như không có quyền được tồn tại trên cuộc đời này. Nhưng những ngày sống bên Hàn Tú đã khiến anh thức ngộ được nhiều điều, không chỉ là “hóa ra mặt đất thực sự có màu nâu như trong sách mô tả, bầu trời xanh biếc, không khí trong lành, sảng khoái đến như vậy, và ngoài giáo sư Trương, Cổ tiên sinh cùng những người mặc áo blouse trắng mà anh nhìn thấy hàng ngày ra, xung quanh vẫn còn nhiều người khác” mà còn biết rằng anh cũng có thể sống và yêu như con người, để rồi yêu người con gái ấy đến chết đi sống lại. Tình yêu của anh không khỏi khiến người đọc xúc động bởi sự chân thành trong suy nghĩ cũng như những cử chỉ ân cần, dịu dàng và hành động xả thân vì người yêu: “Nếu thực sự có kiếp sau thì có lẽ anh cũng sẽ như con người, có thể được xuống suối vàng. Anh sẽ không uống canh Mạnh Bà để đứng bên cầu Nại Hà chờ em, để nhìn em thêm một lần nữa, để được ôm chặt em vào lòng”…

Lãng mạn nhẹ nhàng, hài hước, trinh thám, viễn tưởng, những yếu tố ấy cùng hội tụ trong Copy mối tình đầu và làm nên một câu chuyện tình yêu xúc động, ít nhiều thoát khỏi những motip quen thuộc thường thấy trong các tiểu thuyết ngôn tình hiện nay. Sự pha trộn giữa các thể loại cùng sự mới mẻ ở đề tài cũng như văn phong lôi cuốn của Hoa Thanh Thần hẳn sẽ khiến bạn nhận ra rằng: [b][i]Dù đó là mối tình thứ hai hay thứ ba thì hãy vẫn cứ yêu như là mối tình đầu, yêu “bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi, bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già” (Để em yêu anh như mối tình đầu)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Cúm Mùa Hè, PossibleKhanh, huynhphuongthuy, mya8890, red_chiki07, saoxoay, thanhbt
     

Có bài mới 15.05.2012, 05:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 15.02.2012, 03:22
Bài viết: 119
Được thanks: 152 lần
Điểm: 9.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Copy mối tình đầu - Hoa Thanh Thần - Điểm: 10
Chương 1 : Người đàn ông lõa thể

(1)

Trong con  ngõ nhỏ chất đống rác thải sinh hoạt nằm sau tòa nhà, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.

Một tay xách dụng cụ vệ sinh, một tay cầm túi rác vừa lấy ở nhà khách hàng, trán ướt đẫm mồ hôi, Hàn Tú bước vội ra khỏi tòa nhà rồi phẫn nộ tuyên bố với cô bạn thân Bùi Sam Sam cũng đang có một túi rác y chang trên tay:  “Sam Sam, mình nói cho cậ nghe, nếu lần sau, người đàn bà béo ịch đó còn gọi điện bảo mình đến dọn dẹp vệ sinh hộ mụ ấy nữa thì mình nhất định sẽ thu phí năm đồng một mét vuông. Nếu mình không làm vậy, mình thề sẽ bỏ họ Hàn của mình rồi theo họ mụ ấy luôn”

Sam Sam phụ họa: “Đúng thế, mụ đàn bà đó thật là quá đáng quá thể mà. Đến những vết bẩn nhỏ như con kiến, bé như vi trùng, mụ ta cũng bắt tụi mình phải lau đi lau lại cho sạch sẽ, chỉ còn thiếu nước dùng kình hiển vi kiểm tra, săm soi từng centimet một thôi. Mình chưa bao giờ gặp người đàn bà nào biến thái đến vậy! Thật là khó hầu hạ, mình không thể chịu nổi mụ ta nữa!”

Hàn Tú phi chiếc túi trong tay về phía thùng rác, cương quyết: “Không, mình nhất định phải kiếm tiền của mụ ta, hơn nữa còn phải kiếm thật nhiều, thật nhiều, kiếm đến chết mới chịu thôi!”

Vừa dứt lời, cô liền giơ năm ngón tay lên trời để thay cho việc thề thốt rồi nắm chặt lại nhằm biểu thị lòng quyết tâm đang hừng hực. Tôn chỉ của Hàn Tú chính là: chỉ cần có thể kiếm ra tiền thì cho dù khách hàng có biến thái đến đâu, cô kiểu gì cũng sẽ biến thái hơn cả họ.

Vứt túi rác xong, Sam Sam quay sang nhìn bạn với ánh mắt xem thường: “Cậu đừng như vậy! Đúng là cậu cần tiền đến mức chẳng thiết gì mạng sống nữa rồi!”

“Hừ! Không có tiền thì cậu ăn bằng gì? Uống bằng gì? Mặc bằng gì hả? Lần sau, nếu không có tiền mua quần áo thì cậu đừng tới công ty mình làm thêm nữa!” Hàn Tú mắng Sam Sam không tiếc lời.

Đang định phản bác lại thì Sam Sam đột nhiên nhìn thấy một đôi chân trắng phau đang duỗi ra ở đống rác thải gần đó. Sam Sam sợ chết khiếp, vội vàng kéo tay Hàn Tú rồi cuống quýt nói: “Hàn Tú, xem kìa! Có người chết....”

“Cậu lại nói tầm bậy gì thế?” Thấy vẻ mặt hoảng hốt của Sam Sam, Hàn Tú ngạc nhiên hết sức. Tò mò nhìn theo hướng tay bạn chỉ, vừa chứng kiến cảnh tượng ấy, cô lập tức dựng cả tóc gáy.

Cách chỗ cô đứng vài mét, một người đàn ông đang nằm sau thùng rác, trên người chỉ mặc một chiếc quần sịp, cơ thể be bét máu, bên cạnh còn có một chiếc áo blouse trắng thấm đẫm máu tươi.

“Mau báo cảnh sát đi!”. Hàn Tú ném dụng cụ vệ sinh xuống đất, cởi găng tay rồi rút chiếc di động từ trong túi ra, run rẩy nhấn số 110. Nhưng dù cô có gọi bao nhiê lần đi chăng nữa thì vẫn chẳng thể nào liên lạc được với cảnh sát.

Trong hai mươi mấy năm hiện diện trên cõi đời này, đây là lần đầu tiên Hàn Tú gọi đến số điện thoại đó, vậy mà ông trời cứ thích làm khó cô.

Thấy thế, Sam Sam cũng lấy di động ra và gọi đến số 110 nhưng kết quả vẫn vậy: “Tú, làm thế nào đây? Không có tín hiệu”.

“Chúng ta vào tìm bảo vệ tòa nhà, gọi bằng điện thoại cố định thử xem!” Hàn Tú đang định chạy đi thì đột nhiên cô bị kéo giật về phía sau rồi đâm sầm vào một vật cứng như đá. Cô còn chưa kịp phản ứng gì thì đã cảm thấy cổ mình lành lạnh.

Thấy Sam Sam đang đưa tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng kêu hãi hùng, Hàn Tú sợ hãi, từ từ quay đầu lại.

Trong phạm vi tầm nhìn của mình, cô chỉ thấy một cánh tay đầm đìa máu. Hàn Tú không hề ngốc. Cô biết vật cứng như đá ở sau lưng không phải là một thứ đồ nào mà chính là người vừa nãy. Cô thừa hiểu, người đàn ông với cơ thể đẫm máu mà cô và Sam Sam tưởng là xác chết kia đã tỉnh lại. Và bây giờ, anh ta đang kề con dao sắc lẹm lên cổ cô, chỉ cần cô động đậy một chút, chắc chắn nó sẽ nhanh chóng đưa cô đi gặp Thượng đế chí tôn mà cô hằng ngưỡng mộ bấy lâu nay.

Giọng Hàn Tú run run như sắp khóc: “Tráng ... tráng sĩ à, ngài muốn gì thì xin cứ nói, hạng phụ nữ bé nhỏ như tôi, thứ nhất chẳng có tiền, thứ hai chẳng có sắc, mong ngài tha cho!”

Nhưng người kia chảng thèm trả lời, chỉ lẳng lặng bẻ quặt cánh tay của Hàn Tú ra sau và vẫn dí sát con dao vào cổ cô.

Hàn Tú thấy cổ mình ươn ướt, cảm giác này thật không dễ chịu chút nào, có lẽ đó là máu của người đàn ông phía sau. Phần lưng của Hàn Tú kề sát ngực của người dố khiến cô cảm nhận được toàn thân anh ta đang nóng bừng. Hai chên cô mềm nhũn ra, dường như không còn chút sức lực nào, nếu không bị kẹp chặt như thế, chắc chắn cô đã không đứng thẳng nổi mà ngã sõng soài ra đất từ bao giờ.

Tim của Hàn Tú đập thình thịch liên hồi không dứt. Tự thấy mình là một công dân mẫu mực, luôn sống và làm việc theo pháp luật, nếu có gì không phải thì chỉ là cô vừa mắng người phụ nữ béo ị biến thái trên lầu thôi, Hàn Tú không khỏi thắc mắc rằng tại sao cô lại gặp chuyện xui xẻo đến vậy. Trong tay người đó có hung khí, chẳng cần hỏi cũng biết đây là hạng cố cùng liều mạng, cứ nhìn máu me trên người anh ta đi, không chừng gã này vừa giết người xong đấy! Nếu đúng như vậy thì chắc hắn cũng chẳng ngại ngần gì mà không giải quyết thêm một người nữa đâu nhỉ?
“Đại anh hùng à, cầu xin ngài tha cho chúng tôi! Nếu ngài cần tiền thì tôi có sẵn đây”. Sam Sam vội vứt dụng cụ vệ sinh xuống đất rồi thò tay vào túi quần, nhưng lục mãi chỉ được một nắm tiền lẻ nên càng mất bình tĩnh. Cô lập cập tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống: ‘Sợi dây chuyền này của tôi đáng giá mấy ngàn đồng, nếu vẫn chưa đủ, tôi còn có thẻ ngân hàng, tôi sẽ đi rút tiền ngay lập tức, chỉ cầu xin ngài tha cho bạn tôi!”

“Sam Sam...”. Hàn Tú nghẹn ngào.

Nhưng người đàn ông kia chẳng hề mảy may cảm động trước tình bạn vĩ đại đó mà còn kéo cô xềnh xệch về phía sau.

Cánh tay bị siết chặt khiến Hàn Tú đau đớn không chịu nổi, cô đành lấy toàn bộ dũng khí để cầu xin lần nữa: “Vị tiên sinh này, ngài muốn gì thì cứ nói! Tiền bạc hay những thứ khác, chỉ cần chúng tôi đáp ứng được, chúng tôi nhất định sẽ giúp ngài. Tôi thề là sẽ không báo cảnh sát”. Run rẩy nói xong những lời này, Hàn Tú liền cảm thấy có vật gì đó di chuyển trên cổ mình, chỉ một thoáng sau, cảm giác đau đớn vì bị con dao sắc bén cứa vào da thịt đã cho cô đáp án.
Nhìn thấy vết máu trên cổ Hàn Tú, Sam Sam sợ hãi ôm miệng, khóc nấc từng tiếng.

Hàn Tú cố chịu đau, lại thương lượng: “Tôi và bạn tôi đều không muốn chết, ngài cần chúng tôi làm gì, xin nói đi! Ngài bảo sao thì chúng tôi sẽ nghe vậy”. Đã nói đến thế mà vết thương trên cổ cô càng sâu hơn, những giọt lệ sợ hãi trào ra khóe mắt, Hàn Tú khóc nức nở: “Tôi thực sự không muốn chết, ngài nói đi, ngài muốn tôi làm gì?”

Rồi cô cảm thấy con dao từ từ nới lỏng ra, sau đó, một giọng nói ồm ồm truyền đến tai cô: “Hãy đưa tôi đến một nơi an toàn, không có người!”

“Không thành vấn đề, không thành vấn đề mà!”

Người đàn ông cúi xuống, cằm chạm vào đỉnh đầu cô, nói tiếp: “Tôi cũng không muốn chết, tôi muốn được sống.”
“Đúng đúng, ngài không muốn chết, tôi càng không muốn chết, chẳng ai muốn chết cả, mục tiêu của chúng ta giống nhau mà!”. Cô liến thoắng rồi quay về phía Sam Sam, gọi lớn: “Cậu mau lái xe lại đây! Đừng báo cảnh sát, nhất định không được làm kinh động đến mọi người trong khu vực này nhé!”

Sam Sam gật đầu rồi quay người chạy thục mạng về phía bãi đỗ xe.

Khi không còn thấy bóng dáng Sam Sam đâu nữa, Hàn Tú nói tiếp: “Bạn tôi đã đi lấy xe rồi, ngài có thể bỏ dao xuống được không? Tôi sẽ không trốn khỏi tay ngài đâu mà!”

Người đàn ông đó không trả lời, cũng không bỏ dao trên cổ cô xuống. Hàn Tú sợ hãi tới mức chỉ dám khóc nức lên từng tiếng.

Từng giây từng phút chậm chạp trôi qua, Hàn Tú vẫn bị anh ta khống chế, chẳng dám động đậy, cô mở to đôi mắt đẫm lệ, lo lắng nhìn về phía con ngõ hẹp, thầm cầu nguyện trong lòng rằng đừng có bất cứ ai xuất hiện vào lúc này, nếu không, ngộ nhỡ gã đàn ông này phát cuồng lên thì mạng cô coi như tiêu. Bởi vậy, Hàn Tú không ngừng cầu khấn: “Sam Sam, cậu nhất định phải nhanh chóng quay lại đấy!”

Đột nhiên trong ngõ truyền ra tiếng động cơ ô tô, vừa khóc nức nở vì vị cứu tinh đã tới, Hàn Tú vừa nói với người đằng sau: “Bạn của tôi đến kìa, bạn của tôi đến kìa!”

“Tôi đã lái xe đến đây rồi!”. Sam Sam nhảy ra khỏi xe.

Hàn Tú nói gấp gáp: “Chúng ta mau lên xe đi! Ngài muốn đi đâu cũng được.”

Nhưng đáp lại lời cô chỉ là sự tĩnh lặng, chợt nghe “coong” một tiếng, con dao trên cổ cô đã rơi xuống đất. Rồi Hàn Tú cảm thấy cơ thể anh ta đang đổ vào người mình, do quá bất ngờ và không chống đỡ nổi trọng lượng của người đằng sau, cô ngã nhào về phía trước.

“Hàn Tú!!!”. Thấy hai người ngã sóng soài ra mặt đất, Sam Sam quên cả sợ hãi, chạy thẳng đến đó.

Hàn Tú không ngờ rằng người đàn ông sau lưng mình lại ngất đi như thế. Hơn nữa, anh ta còn đang đè lên người cô, phần không khí ở ngực như bị ép hết ra bên ngoài khiến Hàn Tú bật khóc trong đau đớn. Cô úp mặt vào đống rác hôi thối nồng nặc, đã chẳng thể thở nổi lại càng không nói được gì, chỉ có thể đưa tay lên vẫy vẫy để ra hiệu cho Sam Sam biết rằng mình vẫn còn sống.

Sam Sam phải lấy hết sức bình sinh để nhấc gã kia ra khỏi người Hàn Tú. Nhờ trời và nhờ cả cô bạn, Hàn Tú đã thở được, nhuung đống rác chất chồng trước mặt khiến cô ho sặc sụa. Giãy giụa một hồi, cuối cùng cô cũng thoát ra khỏi thân hình bên trên. Vừa mới đứng vững được, Hàn Tú ngay lập tức quay lại đá cho kẻ đang nằm bất tỉnh kia một phát thật mạnh.

Vì đã hôn mê nên anh ta chẳng có phản ứng gì cả.

Sam Sam vừa khóc vừa đưa giấy ăn cho bạn: “Hàn Tú, cậu chảy máu kìa, chúng ta mau đi báo cảnh sát thôi!”

“Ừ, nhưng trước hết phải trói tên biến thái này lại đã!”. Hàn Tú rịt tờ giấy vào vết thương trên cổ rồi lau qua những vết máu trên ngực mình.

Sam Sam lôi từ trong xe ra mọt sợi dây thừng vừa to vừa chắc.

“Cậu trói hắn ta trước đi, mình lau máu đã!”. Hàn Tú vừa làm vừa nguyền rủa, ‘hỏi thăm” một lượt tổ tông mười tám đời của gã đàn ông trước mặt.

Sam Sam nhanh chóng trói chặt người đó lại, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của anh ta, cô liền hét lên trong kinh ngạc: “Hàn... Hàn Tú!”

Hàn Tú quay đầu lại, trong thấy Sam Sam đang ngây người đờ đẫn thì vô cùng ngạc nhiên: “Sao thế Sam Sam? Cậu sợ quá hóa ngốc rồi hả?”

Sam Sam lay lay cánh tay Hàn Tú rồi chỉ vào người nằm đó, lập cập nói: “Hàn Tú, cậu xem đi, đây là ai?”
Hàn Tú nheo nheo mắt nhìn gã lưu manh đang bất tỉnh nhân sự kia, chỉ trong giây lát, đôi mắt cô bỗng mở to, toàn thân trở nên cứng đờ, bất động.

Đó chính là Đường Trạch Tề!

Mái tóc dài xõa xuống che khuất một phần khuôn mặt cộng thêm những vệt máu đầm đìa đã khiến cô suýt chút nữa chẳng nhận ra anh.

Ngay lập tức, cô kéo Sam Sam quay đầu chạy.

Sam Sam níu Hàn Tú lại rồi nói: “Cậu định cứ thế này mà đi ư?Cậu không nhìn thấy anh ấy bị thương tích toàn thân à? Nhỡ anh ấy chết thì sao?”

Hàn Tú dừng bước, mặt không chút biểu cảm, lạnh lùng nói: “Hắn chết cũng đáng kiếp, chẳng liên quan gì đến mình cả!”

Nếu không vì anh ta thì làm sao cô có thể dị ứng với đàn ông đến thế? Liệu cô có bị rơi vào bước đường cùng như bây giờ, lúc nào cũng làm bạn với rác rưởi? Chưa bao giờ Hàn Tú căm ghét một ai như vậy, cứ nhắc đến cái tên “Đường Trạch Tề” là cô lại không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Nếu có thể làm lại từ đầu, cô nguyện rằng cả đời mình không bao giời phải biết đến con người này. Nhưng thật đáng tiếc, cô và anh ta lại lớn lên cùng nhau, bất cứ ai quen hai người cũng nói rằng họ là một cặp trời sinh, sau này nhất định sẽ thế này, thế kia. “Thế này”, “thế kia” cái con khỉ!

Hồi nhỏ , do suy nghĩ còn đơn giản nên Hàn Tú đã bị lời nói của người lớn làm cho lầm đường lạc lối, không những thế, tên khốn kiếp Đường Trạch Tề kia lại có một khuôn mặt khiến người khác phải tình nguyện chịu lừa, bởi vậy, cô mới bị mê hoặc, mới đánh mất mối tình đầu vào tay hắn. Khi ấy, trái tim và đôi mắt của cô như bị ai đó che đi, chẳng nhìn thấy cái gì khác ngoài vẻ đẹp tuyệt vời của anh ta. May mà sau đó, ông trời nhân đức, đại phát từ bi, dùng một tia sét cực mạnh đánh thức cô khỏi cơn mơ.

Sam Sam ngồi xuống, vừa cởi dây trói cho Đường Trạch Tề vừa bảo: “Cậu đừng như vậy nữa! Thực ra thì Tiểu Tề đối xử với cậu đâu đến nỗi tệ, chẳng qua là anh ta mãi mà chẳng tìm được một nơi đáng để gửi gắm con tim bất trị, lại bị thế giới phù hoa mê hoặc nên mới trở thành người như bây giờ.”

Nghe Sam Sam nới thế, Hàn Tú tức giận đáp: “Đây không phải là vấn đề mê hoặc hay không mê hoặc, anh ta đã đi lăng nhăng bên ngoài khong dưới một lần, phản bội mình hết hôm này đến hôm khác, cho dù tim mình có là sắt đá thì cũng chẳng thể chịu nổi!”

“Mình biết, nhưng mình làm thế này là vì lo cậu sẽ hối hận. Dù gì đi nữa, các cậu vẫn là thanh mai trúc mã. Nếu hồi đó không xảy ra một số chuyện thì bây giờ, hai người đã là vợ chồng rồi.”

“Thanh mai trúc mã?”. Hàn Tú rít lên một cách lạnh lùng: “Cậu có biết mình sợ nhất điều gì không? Chính là bốn chữ “thanh mai trúc mã” đấy! Anh ta đã chiếm trọn thế giới tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng của mình, anh ta chính là vết nhơ trong cuộc đời mình. Huống hồ lúc nãy, anh ta suýt chút nữa còn giết mình, theo lí mà nói mình nên đi báo cảnh sát mới đúng!”. Nói rồi Hàn Tú bỏ đi.

Nhưng Sam Sam đã nhanh chóng kéo cô lại.

“Hàn Tú, cậu nghe mình nói này, đúng là Tiểu Tề đã từng làm chuyện có lỗi với cậu, nhưng cậu không nể mặt sư thì cũng phải nể mặt Phật chứ! Nếu anh ta có chuyện thì vợ chồng cô giáo Đỗ sẽ thế nào? Tuy rằng lên cấp hai mình mới quen hai người, nhưng có hôm nào mình và cậu không đến nhà cô giáo Đỗ ăn uống? Cô đối xử với chúng ta tốt như thế, lẽ nào cậu nhẫn tâm nhìn cô phải đau khổ suốt những năm cuối đời?”. Sam Sam ngừng lại vài giây rồi nói tiếp: “Cậu nhìn xem, anh ấy bị thương tích đầy mình, trên vết thương còn có cả mảnh vụn thủy tinh, nhất định là đã gặp chuyện nghiêm trọng lắm nên mới ra nông nỗi này. Còn nữa, không phải gia đình cô giáo Đỗ ra nước ngoài định cư từ mấy năm trước sao? Từ đó đến nay chẳng có bất cứ tin tức nào, thế thì vì lí do gì mà đột nhiên Đường Trạch tề lại về nước, cònxuất hiện một cách kì quặc ở đây như vậy?”

Vừa nghe thấy ba chữ “cô giáo Đỗ”, Hàn Tú lập tức im lặng.

Với Hàn Tú, cô giáo Đỗ cũng giống như mẹ vậy, có bất cứ thứ gì ngon đẹp, người đầu tiên bà nghĩ tới là cô. Đường Trạch Tề lăng nhăng, làm chuyện có lỗi với cô, cô giáo Đỗ chẳng nói lời nào, lấy roi quật cho anh ta một trận tơi bời, khủng khiếp đến mức Đường Trạch Tề phải nằm bẹp trên giường mấy ngày liền, sau đó thì đuổi sang Mỹ. Do môi trường thực nghiệm trong nước quá lạc hậu nên ít lâu sau, cô giáo Đỗ cũng xin đi Mỹ rồi cả gia đình định cư luôn ở đó.

Những chuyện của bốn năm trước dường như vừa hiển hiện trước mặt Hàn Tú.

Thời gian bốn năm, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, sự việc gì nên quên, cô đã quên cả rồi. Chỉ là đột nhiên gặp lại người cũ, cô chẳng thể nào làm như chưa từng có việc gì xảy ra cả, không khỏi nhớ lại chuyện dĩ vãng.
Nhìn Đường Trạch Tề đang nằm bất tỉnh trên đất, Hàn Tú mím chặt môi, hồi lâu sau mới nói: “Ừ thì không báo cảnh sát nữa, nhưng cậu bảo phải làm sao đây?”

“Đưa anh ta về nhà trước, sau đó liên lạc với cô giáo Đỗ rồi tính tiếp”. Sam Sam đáp.

“Đưa về nhà? Về nhà cậu hay về nhà mình?”

“Đương nhiên là đưa về nhà cậu rồi! Cậu sống có một mình, còn nhà mình lớn bé tổng cộng những bốn người. Đợi anh ta tỉnh dậy rồi cậu hỏi anh ta xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nếu anh ta bị thương do gây sự đánh nhau vớ vẩn thì lúc ấy, cậu đuổi cổ anh ta khỏi nhà cũng chưa muộn.”

“Sam Sam này, cậu không đi làm “thánh mẫu” thì thật là đáng tiếc đấy!”. Chỉ bằng một câu nói, Hàn Tú đã gần như phác họa được toàn bộ con người Sam Sam.

“Thích làm người tốt” là cụm từ thích hợp nhất để chỉ kiểu “thánh mẫu” khác thường như Sam Sam. Trên đường đi, chỉ cần bắt gặp bất cứ con mèo, con chó đáng thương nào, cô bạn này đều không ngại ngần mà đưa ngay về nhà chăm sóc rồi vứt qua chỗ Hàn Tú để kết thúc trách nhiệm.

“Mình làm như vậy cũng là vì cậu thôi, chỉ sợ sau này, cậu không còn mặt mũi nào để gặp lại cô giáo Đỗ nữa”. Sam Sam vừa cười vừa nói.

“Khỏi giải thích! Có lần nào cậu làm “thánh mẫu” mà mình không được nghe những lời ngụy biện kiểu này? Làm người tốt như cậu thì có khác nào cắm biển đề “Ở đây không có ba trăm lượng” không?”. Hàn Tú khoát tay.

“Cậu mất tự tin rồi à? Hay là cậu vẫn còn yêu Đường Trạch Tề nên mới chẳng dám đưa anh ấy về nhà?”

“Mình-vẫn-còn-yêu-anh-ta? Thà rằng mình yêu một con chó chạy rông ngoài đường còn hơn!”

“Thôi được rồi, tùy cậu! Nếu cậu thực sự nhẫn tâm đến mức nhìn cô giáo Đỗ phải “người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh” thì mình chẳng phí tâm phí sức thuyết phục làm gì nữa.”

Hàn Tú im lặng. Cô cúi đầu nhìn Đường Trạch Tề khắp người toàn thương tích, lưng và cánh tay đều bị thủy tinh cào xước, những vệt máu giờ đã đông lại. Rõ ràng anh ta bị thương không nhẹ chút nào. Nếu biết con trai gặp chuyện bất trắc, cô giáo Đỗ nhất định sẽ rất đau khổ. Coi như nể mặt cô giáo Đỗ, cô đành làm “thánh mẫu” vậy!”

Dù trong lòng rất tức giận nhưng Hàn Tú vẫn bước tới, vừa cùng Sam Sam nhấc người Đường Trạch Tề lên vừa làu bàu: “Nếu anh ta tỉnh lại và đâm cho mình một nhát thì sau này, mỗi lần đến tết Thanh Minh, cậu nhớ phải thắp hương cho mình đấy! Nếu không, có thành ma, mình cũng không buông tha cho cậu đâu!”

“Được rồi, nếu quả có lúc ấy thật thì mình sẽ thắp cho cậu hai phần hương, đảm bảo cậu hưởng không hết”. Sam Sam cười, nhưng vừa nhìn lướt qua người đàn ông mình đang khiêng, cô đột nhiên nổi lòng háo sắc: “Thật không ngờ cơ thể Tiểu Tề lại cường tráng đến vậy, nếu không phải toàn thân anh ấy đầy máu, mình thực sự muốn sờ nắn đôi chút.”

“Cậu có bị ngốc không đấy? Muốn sờ nắn thì sờ nắn nhanh lên, chứ một lúc nữa, anh ta tỉnh lại rồi thì cậu đừng mong động vào dù chỉ một sợi lông chân”. Hàn Tú lườm bạn một cái rồi mím môi, lấy hết sức bình sinh để quẳng Đường Trạch Tề vào trong xe ô tô. Sau đô, cô lấy từ cốp xe hai bộ quần áo, một bộ đắp lên người Đường Trạch Tề, một bộ thì mặc vào.

Ngay lúc xe vừa khởi động, đang chuẩn bị xuất phát thì Hàn Tú lại hét lên: “Đợi chút đã!” rồi nhảy xuống, nhặt chiếc áo blouse đẫm máu và con dao phẫu thuật vứt vào trong xe, tiếp đó dùng sợi dây thừng quật đống rác tơi tả, loạn xạ để che hết những vết máu trên mặt đất. Xong xuôi tất cả, cô mới yên tâm ngồi vào xe.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn mya8890 về bài viết trên: PossibleKhanh, loncontinhvi, ngocquynh520, thanhbt
     
Có bài mới 15.05.2012, 16:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 15.02.2012, 03:22
Bài viết: 119
Được thanks: 152 lần
Điểm: 9.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Copy mối tình đầu - Hoa Thanh Thần - Điểm: 10
(2)

Hàn Tú và Sam Sam phải tốn rất nhiều công sức mới có thể khiêng Đường Trạch Tề vào nhà.

Sam Sam nhận được một cuộc điện thoại nên chỉ tắm rửa qua loa rồi vội vàng bỏ đi.

Hàn Tú trút bộ quần áo vấy máu ra, tắm rửa một lúc lâu rồi lục tìm miếng băng cứu thương để dán vết cứa trên cổ mình lại. Đi ra phòng khách, nhìn Đường Trạch Tề đang đắp trên người bộ đồng phục của nhân viên vệ sinh, nằm trên sàn nhà mình, Hàn Tú thấy sao chướng mắt đến thế! Tên khốn này ở nước ngoài không phải sung sướng lắm sao? Sao tự nhiên hắn lại quay về nước? Lại còn khiến cho người ngợm thương tích đến mức này?

Cô mở tủ lạnh, lấy chai nước ra uống vài ngụm cho sảng khoái, nghĩ ngợi một lúc rồi bước về phía Đường Trạch Tề. Kéo chiếc áo đang phủ trên người anh ra xem, Hàn Tú không khỏi kinh ngạc. Trên người anh, chỗ nào cũng có các vết cứa to nhỏ, một số vết vô cùng nghiêm trọng, da thịt bị mảnh vỡ thủy tinh cứa chằng chịt, gần như nát tươm. Những vết thương này nếu không xử lý kịp thời thì rất dễ bị nhiễm trùng.

Hàn Tú mím chặt môi, trái tim như thắt lại, chẳng hiểu vì sao khi thấy dáng vẻ như sắp chết này của Đường Trạch Tề, cô lại cảm thấy đau đớn đến vậy. Lẽ nào cô cũng trở thành "thánh mẫu", không thể chịu nổi cảnh tượng đó mà động lòng trắc ẩn rồi?

Cô càu nhàu vài câu rồi vào nhà vệ sinh lấy một chậu nước, tìm thêm một chai rượu và chiếc khăn mặt để rửa qua những vết máu và vết thương trên người Đường Trạch Tề. Nếu vì vết thương bị nhiễm trùng mà tên khốn này gặp chuyện bất trắc ở nhà cô thì chẳng thà cứ vứt anh ta ở đống rác đo cho tự sinh tự diệt còn hơn!

Hàn Tú vò khăn, vắt khô đi rồi lau mặt sạch sẽ cho Đường Trạch Tề. Nhìn khuôn mặt anh lúc này, cô thấy ngạc nhiên vô cùng. Đã mấy năm không gặp, anh vẫn đẹp trai như trước, mái tóc dài xòa trên trán và bên má anh, có điều da dẻ anh đã trắng hơn rất nhiều. Lẽ nào một thời gian dài ăn thức ăn Tây, hưởng ánh nắng mặt trời ngoại quốc lại có thể biến người da vàng thành da trắng?

Hàn Tú bất giác đưa tay sờ lên mặt, tự hỏi rằng cô có nên kiếm thêm chút tiền để ra nước ngoài, hưởng chút nắng xứ người cho trắng trẻo ra, bớt xấu đi vài phần hay không. Cô cứ thế suy nghĩ miên man về viễn cảnh huy hoàng đó rồi đột nhiên giật mình, không hiểu bản thân đang làm gì nữa, đúng là đầu óc có vấn đề!

Cô lại lấy một chậu nước khác để làm sạch các vết thương trên người Đường Trạch Tề. Khó khăn lắm cô mới gắp được nhũng mảnh thủy tinh găm trong da thịt anh ra, khi đó, cô thực sự rất đau lòng. Hàn Tú hít một hơi thật sâu, phiền muộn không yên.

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ? Tại sao anh lại bị thương nghiêm trọng đến vậy ? Toàn thân thương tích nhiều như thế mà vẫn còn sống sót, Đường Trạch Tề đúng là mệnh lớn!

Vắt kiệt chiếc khăn mặt, đang định lau các vết thương còn lại, bỗng nhiên Hàn Tú bị một bàn tay siết chặt lấy cổ.
Khi một người phụ nữ quyết tâm trở thành "thánh mẫu" thì đó sẽ là một chuyện vô cùng đáng sợ !

Hàn Tú chưa bao giờ cảm thấy hối hận như lúc này, đáng ra cô không nên nghe theo lời Sam Sam, không nên cùng cô ấy làm "thánh mẫu" gì gì đó mà cứu sống Đường Trạch Tề.

Không tài nào thở nổi, cô sợ hãi nhìn trừng trừng vào Đường Trạch Tề vừa tỉnh lại, đang dùng tay siết cổ mình. Ánh mắt của người đối diện sắc nhọn tựa dao, cô có thể đọc được trong đôi mắt đen láy đó một chữ "Giết" !

Trên cổ vốn đã có vết thương bị dao cứa vào lúc nãy, giờ lại còn bị siết chặt, Hàn Tú chỉ muốn đâm đầu vào tường ngay lập tức để kết thúc nỗi đau đớn này. Máu bị ứ lại trên mặt, không thể nào lưu thông được, cô cố gạt bàn tay đang bóp cổ mình ra nhưng vô ích. Sự phản kháng yếu ớt của cô càng khiến Đường Trạch Tề dùng sức mạnh hơn.

Tên đàn ông chết giẫm này sao lại có thể hận cô đến vậy ? Phải là cô hận anh ta mới đúng ! Cho dù trước đây, cô đã từng mắng nhiếc anh chỉ đáng làm gà vịt hay chó lợn, mắng anh là kẻ đê tiện, nguyền rủa anh mắc bệnh SIDA, từng nói rằng sau này hễ gặp lại lần nào thì sẽ đánh lần đó…, cho dù đã sỉ vat anh bằng những điều tệ hại nhất trên đời, nhưng bây giờ, rõ ràng là cô vừa mới cứu anh, còn đang xử lý vết thương giúp anh nữa, vậy thì tại sao anh có thể đối xử với cô như thế ? Sao anh lại kích động đến mức muốn giết chết cô cơ chứ ?

Cô không tài nào hiểu nổi !

Không kìm được nữa, nước mắt của Hàn Tú trào ra, giàn giụa trên mặt, dường như sự phẫn nộ trước khi chết đã khiến cô từ bỏ việc giãy giụa mà lấy hết sức lực còn lại để tiếp tục lau các vết máu trên ngực Đường Trạch Tề, lau rất mạnh, lau liên hồi không thôi.

Đôi mắt đẹp của người đối diện đang phát ra sự nguy hiểm chết người bỗng dịu đi. Bàn tay siết chặt cổ cô bây giờ đột nhiên nới lỏng ra, rồi Hàn Tú bị ném sang một bên. Bị mất trọng tâm, cô ngã về phía bên phải, đập mặt ngay vào chậu nước bên cạnh khiến nước bắn tung tóe khắp người.

"Khụ khụ khụ…". Hàn Tú ho sặc sụa rồi cố gắng hít lấy hít để luồng không khí vào lá phổi đang thiếu ôxy. Chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến bộ dạng đáng thương ướt như chuột lột của mình, cô cố gắng đứng dậy, lùi về phía sau vài bước.

Đứng cách Đường Trạch Tề một đoạn, cô khóc tức tưởi : "Đường Trạch Tề, anh đang sống yên lành ở nước ngoài thì quay về đây làm gì ? Sao vừa mới về đã muốn giết chết tôi vậy ? Anh làm thế là vì ngày xưa tôi đã nguyền rụa anh mắc bệnh SIDA hay do tôi trù ẻo anh tuyệt tử tuyệt tôn hả ? Anh có biết là nếu không có tôi tốt bụng cứu anh thì không chừng bây giờ, anh đang phơi thây trong phòng xác rồi không ?"

Cô hít một hơi thật sâu rồi đưa tay lau những giọt nước lệ sợ hãi, hoảng loạn và phẫn uất đang chảy dài trên má. Nhưng dù cô kìm nén thế nào, nước mắt vẫn tuôn ra như suối. Càng nghĩ cô lại càng cảm thấy uất ức, không thể chịu đựng thêm nữa, Hàn Tú ngồi phịch xuống sàn rồi khóc luôn một trận.

Tiểu Thất chưa bao giờ nhìn thấy người phụ nữ nào khóc thảm thương đến thế, tiếng khóc ấy thật giống tiếng kêu hoảng loạn của bầy cừu gặp nạn, từng chút từng chút một bóp nát trái tim anh, khiến anh nhớ lại nhiều năm về trước, không biết trong bao nhiêu ngày đêm, anh cũng khóc như vậy khi thân thể bị cắm đầy những máy móc, thiết bị. Những âm thanh đó đã xa đến mức anh tưởng như chính mình đã quên mất.

Nhìn thấy gói giấy ăn trên chiếc bàn trà ở bên cạnh, anh rút ra một tờ rồi đưa cho Hàn Tú. Cô sụt sịt, mở to đôi mắt đãm lệ, hết nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của anh rồi lại nhìn tờ giấy ăn. Sau vài giây, cô phẫn uất gạt tay anh ra, tự mình bước đến chỗ chiến bàn trà, lấy vài tờ giấy để lau nước mắt. Khuôn mặt của Tiểu Thất không có vẻ gì là tức giận vì hành động vừa rồi của Hàn Tú, anh vẫn nhìn thẳng vào cô, lạnh lùng nói : "Con dao và cái áo của tôi đâu?"

Hàn Tú liền đứng dậy, lôi chiếc áo blouse đẫm máu với con dao từ trong túi rác ra. Không dám lại gần, cô đứng cách xa hai, ba mét rồi quăng chúng cho anh.

Anh đưa tay ra đỡ rồi ngồi bệt trên sàn nhà, thẫn thờ nhìn hai thứ đó.

Sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng khách rộng lớn khiến người ta có cảm giác lo sợ.

Hàn Tú hoảng hốt nhìn về phia Đường Trạch Tề, chỉ thấy hàng lông mi đen dài của anh cụp xuống, đôi mắt buồn bã, u tối, khuôn mặt trắng bệt không chút biểu cảm.

Cô mím mối, suy nghĩ vài giây rồi dũng cảm nói : "Đường Trạch Tề, rốt cuộc là anh bị người ta truy sát hay anh đã giết người hả ?"

Tiểu Thất vẫn giữ nguyên biểu hiện đó, coi Hàn Tú chẳng khác nào không khí.

Nếu không biết là Đường Trạch Tề nói được thì cô đã tưởng anh bị đầu độc cho câm luôn rồi. Không nói thì thôi ! Đợi đến khi cô liên lạc được với cô giáo Đỗ thì mọi chuyện sẽ được làm sáng tỏ, cô cũng coi như hết nợ !

Nghĩ vậy Hàn Tú bước tới chiếc bàn thấp bên cạnh sô pha và nhấc điện thoại lên, ngón tay vừa hạ xuống nhấn được một nút thì bỗng nhiên có một thứ màu ánh bạc bay về phía cô. Cô không kịp phản ứng gì, chỉ đứng ngây ra nhìn vật thể đó phóng tới. Khi cô lấy lại được hồn phách thì tiếng kim loại đâm lên chiếc giá trang trí đằng sau đã cho cô câu trả lời : đó chính là con dao phẫu thuật mà cô đã ném cho Đường Trạch Tề lúc nãy.

Cô run rẩy cụp điện thoại, hai chân mềm nhũn, không đứng vững được nữa mà ngồi phịch xuống đất. Hoảng sợ liếc Đường Trạch Tề đang nhìn mình với ánh mắt căm thù, lặng lẽ nuốt nước miếng, cô thốt ra những tiếng mà ngay đến bản thân côc ũng chẳng hiểu nổi : "Không phải là tôi muốn gọi điện báo cảnh sát đâu, tôi định gọi cho người bạn làm bác sĩ đấy ! Những vết thương trên người anh cần được xủa lí kịp thời, nếu để nhiễm trùng thì sẽ nguy mất. Anh muốn chết sao ?"

Nghe thấy chữ "chết", Tiểu Thất sững người. Một hồi lâu sau, anh mới chịu mở miệng : "Cô đã hứa đưa tôi đến một nơi an toàn, nhưng đây là nơi nào chứ ?"

"Nhà tôi". Hàn Tú cảm thấy Đường Trạch Tề có gì đó không bình thường nhưng lại chẳng thể chỉ cụ thể xem anh không bình thường ở chỗ nào.

"Nhà cô ?". Tiểu Thất khẽ nhướng lông mày.

Hàn Tú khó khăn lắm mới lấy đủ dũng khí để nhìn thẳng vào anh, chẳng ngờ anh lại đứng dậy và tiến về phía cô.

Sợ anh lên cơn điên lần nữa, cô vội lùi về phía sau : "Tôi không biết chỗ nào an toàn hơn sở cảnh sát cả. Anh lại không cho tôi báo cảnh sát nên tôi chỉ còn biết lôi anh về nhà thôi. Tôi tốn bao nhiêu công sức mới kéo được anh từ bãi rác về đây không phải để nhìn anh chết trong nhà tôi."

Tiểu Thất tiến sát đến, dồn Hàn Tú tới mức chẳng còn đường lui, lưng cô chạm vào chiếc giá trang trí ở phía sau. Anh nhìn cô, lẳng lặng rút con dao phẫu thuật đang cắm trên chiếc giá đó xuống.

"Chỉ cần cô không giết tôi thì tôi sẽ không làm gì cô". Ngữ điệu của anh onn hòa, dịu nhẹ, nhưng rõ ràng đây là một câu nói uy hiếp.

Hàn Tú cảm thất toàn thân đã cạn kiệt sức lực, nếu còn bị anh dọa dẫm thêm vài lẫn nữa, chắc chắn trái tim yếu đuối đáng thương của cô khỏi đập thêm vài chục năm nữa mà ngay lập tức ngừng làm việc luôn mất.

Cô mím môi, nhìn anh chằm chằm và nói : "Nếu tôi thực sự muốn giết anh thì ngay từ bốn năm trước, tôi đã cùng mẹ anh cầm roi quật chết anh rồi."

Tiểu Thất nhìn lướt qua cô, không nói câu nào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn mya8890 về bài viết trên: PossibleKhanh, ngocquynh520
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anhdva, ChauKhoa2268, Hiền Doll, Huong Thanh, Kisako Sumi, sunatm, thanhquan234, ththuyy, Việt Đan, Wolf, X Trang Moon và 390 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.