Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 

Kiếm Chồng Đại Gia - Lam Tiểu Tịch

 
Có bài mới 15.02.2013, 23:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 02.08.2011, 15:42
Bài viết: 1214
Được thanks: 2056 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới [Hiện đại] Kiếm Chồng Đại Gia - Lam Tiểu Tịch - Điểm: 11
Kiếm Chồng Đại Gia


images


Tác giả: Lam Tiểu Tịch

Dịch giả: Trần Thị Thu

Số trang: 496

Kích thước: 13 x 20,5 cm

Ngày xuất bản: 15-08-2012

Giá bìa: 99.000 ₫

Công ty phát hành: Đông A

Nhà xuất bản: NXB Dân Trí

Giới thiệu:

Tiếp theo những tác phẩm hấp dẫn về đề tài tình yêu, hôn nhân như M2 tình yêu, Mơ về phía anh,Ajarbook vừa phát hành cuốn sách rất thú vị cũng về đề tài này: Kiếm chồng đại gia. Đây là tác phẩm thành công của nhà văn trẻ Lam Tiểu Tịch - tác giả được được mệnh danh là “người phát ngôn mới nhất của thế hệ 8X” Trung Quốc.

Kiếm chồng đại gia là câu chuyện về cuộc sống và tình cảm của những cô gái trẻ trong cuộc sống khắc nghiệt chốn thị thành. Đây là tác phẩm thứ ba của nhà văn Lam Tiểu Tịch - một trong những nhà văn ăn khách nhất trong trào lưu văn học mạng tại Trung Quốc. Kiếm chồng đại gia không chỉ có chi tiết và cốt truyện lôi cuốn mà giọng văn vừa sắc sảo vừa hóm hỉnh của tác giả cũng tạo nên sức hấp dẫn lớn. Lối sống, lối suy nghĩ và những gian nan của giới trẻ trong xã hội hiện đại có thể khiến người đọc giật mình.

Tang Tiểu Tình, một nữ phóng viên xinh đẹp, yêu Trương Hải Châu vừa du học từ Canađa trở về. Cặp trai tài gái sắc này lẽ ra sẽ làm nên một câu chuyện tình yêu tuyệt vời nếu Hải Châu không phải là một thiếu gia thời hiện đại. Khi mà đồng tiền và thế lực chi phối mọi thứ, Tiểu Tình không phải là người duy nhất khổ sở khi dính líu đến nhà đại gia. Triệu Vân, nữ trưởng phòng  sắc sảo nhưng cô đơn, và Diệp Thuần, cô bạn thân trong sáng xinh đẹp của Tiểu Tình đều vướng vào lưới tình của tổng giám đốc Trương Kiếm Long, cha của Hải Châu. Những cô gái trẻ có nhan sắc như Phan Lộ Lộ, Giang Phàm cũng đều ra sức dùng mọi thủ đoạn, bỏ cả lòng tự trọng để săn cho được một người đàn ông lắm tiền nhiều của..

Vừa bi vừa hài, vừa thực tế vừa lãng mạn, Kiếm chồng đại gia đầy những nhân vật sinh động, những nút thắt bất ngờ khiến người đọc trải qua những cảm xúc vui vẻ, bực bội, giận dữ, lo âu, đồng thời đồng cảm với những mất mát của những người trẻ tuổi đang phải dấn thân trong cuộc sống khắc nghiệt chốn thị thành.

Vài nét về tác giả Lam Tiểu Tịch:

Lam Tiểu Tịch là nhà văn trẻ người Nam Kinh thuộc thế hệ 8X. Cuối năm 2006, cô bắt đầu đăng lên trang web tianya tiểu thuyết nhiều tập Trở thành trời xanh biển rộng của em. Chỉ trong một tháng, tác phẩm này đã thu hút số lượng người đọc lên tới 10 triệu. Cuốn sách nhanh chóng được xem là tiểu thuyết mạng được yêu thích nhất năm 2007, thậm chí còn được các bạn đọc mạng gọi là “thánh kinh tình yêu”. Từ đó, Lam Tiểu Tịch được mệnh danh là “người phát ngôn mới nhất của thế hệ 8X”. Đầu năm 2008, cô cho xuất bản tiểu thuyết thứ hai mang tên Kiên trì yêu. Kiếm chồng đại gia là tác phẩm thứ ba của cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh_Hoa về bài viết trên: huyentranght, langthangkt
     

Có bài mới 16.02.2013, 02:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 02.08.2011, 15:42
Bài viết: 1214
Được thanks: 2056 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: Kiếm Chồng Đại Gia - Lam Tiểu Tịch - Điểm: 11
Chương 1: Nhân viên mới của phòng quảng cáo

Nghe thì tưởng là nhà báo nhưng thực tế chỉ là nhân viên quảng cáo, tìm mọi cách để người ta đăng quảng váo trên báo chí. Cho dù tâm trạng tốt hay không tốt, cho dù vẫn còn ấm ức vì vừa cãi nhau với bạn trai hay cảm xúc thay đổi thất thường thì vẫn phải tươi cười rạng rỡ gọi điện cho các đại gia, cố tỏ ra mình là một người mạnh mẽ.

1

- Cái gì? Vay tiền? Mua nhà? – Giọng nói của mẹ Tiểu Tình to đến nỗi gần như tất cả các hàng xóm ở tầng trên tầng dưới khu nhà đều nghe thấy.

- Tang Tiểu Tình, một đứa con gái như mày thì mya nhà cái nỗi gì chứ? Mày định cả đời không lấy chồng, làm bà cô già đấy à? Sau này chết ở đâu cũng không ai biết? À, mẹ biết rồi, hay là mày đã có đối tượng rồi? Tìm một thằng nghèo kiết xác hay thằng lính ở quê nào? Xúi giục nhà gái chúng ta mua nhà?

Trong suốt hai mươi sáu năm, “bài ca” giáo dục con gái như thế này cứ cách dăm ba hôm lại tái diễn một lần. Mỗi lúc như thế này, Tang Tiểu Tình lại nhìn bố, hai bố con thay nhau điều chỉnh lại tư thế ngồi cho dễ chịu, chỉnh âm lượng tivi lên mức to hơn.

Từ khi bắt đầu biết nhận thức, Tang Tiểu Tình đã cùng bố mẹ sống trong căn nhà cũ kĩ chưa đầy năm mươi mét vuông, hai phòng và một gian. Cái gọi là gian ấy chỉ là một hành lang, sau khi đặt chiếc máy giặt vào, người béo một chút sẽ không đi qua được.

Phòng của Tiểu Tình chính là phòng khách, phòng ăn và phòng tập thể dục của gia đình. Lúc ăn cơm, chiếc bàn gấp chính là bàn ăn. Chiếc laptop mở ra sẽ trở thành bàn học. Ban ngày sofa là sofa, buổi tối ngả lưng xuống trở thành giường.

Cứ đến cuối tuần hay lễ tết, bạn bè thân thiết của bố mẹ thường đến chơi mạt chược qua đêm. Đàn ông vừa hút loại thuốc “Hồng Hà” năm tệ một bao, vừa chia bài soạt soạt, không hề bận tâm đến cô bé đang nằm ngủ bên cạnh.

- Không sao, xem nhiều sẽ quen mà!

Mẹ Tiểu Tình đã nói như vậy. Đàn bà thì ngồi lê đôi mách, kể chuyện làng trên xóm dưới. Lúc nửa tỉnh nửa mơ, Tiểu Tình biết cô con dâu tầng trên cặp bồ, ông lão tầng dưới lăng nhăng với con dâu, cô con gái lớn nhà bên cạnh sinh con trai không phải con của chồng mình …

Mẹ Tiểu Tình vô cùng tiết kiệm, thuộc loại bật đèn sợ tốn điện, tắt đèn nhiều sợ hỏng công tắc. Để tiết kiệm tiền, chỉ mùa hè bà mới cắm tủ lạnh, những lúc khác thì bày thức ăn thừa lên bàn rồi đậy lại, vì thế trong không khí lúc nào cũng phảng phất mùi thức ăn giống như trong nhà ăn. Ban đêm nếu Tiểu Tình đói bụng, không cần xuống giường, chỉ cần quay người một cái là có thể vớ được một thứ gì đó để bỏ vào miệng.

Tang Tiểu Tình đã sống những ngày tháng như thế. Dường như tiếng mạt chược ấy lúc nào cũng vang bên tai. Đêm vẫn chưa qua đi, giấc mơ vẫn chưa hoàn toàn bừng tỉnh, vậy mà cô đã hai mươi sáu tuổi rồi.

TTT

Bố mẹ Tang Tiểu Tình đều là nhân viên của xưởng đồng hồ. Trong cái khu tập thể của xưởng đồng hồ này, Tang Tiểu Tình là một trong số ít những đứa trẻ học đại học chính quy, kiếm được việc dựa vào nỗ lực của chính mình. Tòa soạn - nghe vừa hãnh diện lại vừa nhiều tiền, không biết phải diễn tả thế nào.

Đến bây giờ Tiểu Tình vẫn còn nhớ, tháng lương đầu tiên của mình là 2.480 tệ, cao gấp đôi ông bố làm việc hai mươi mấy năm. Khoảng thời gian ấy, mẹ Tiểu Tình gửi tiền lương của con gái vào thẻ, gặp ai cũng mang ra khoe:

- Đứa con gái của tôi đi làm kiếm tiền rồi, lương cơ bản 840 tệ, tiền thưởng 1.030 tệ, hỗ trợ đi lại 100 tệ, hỗ trợ dịch vụ 200 tệ …

Nói liến thoắng không ngừng, bắt người nghe phải khen một câu:

- Haha, con gái bà giỏi thật đấy. Bà và lão Tang chỉ tốt nghiệp cấp hai, sao có thể sinh ra cô con gái giỏi giang như vậy?

Sau đó, mẹ Tiểu Tình nhíu mày, bĩu môi, cố tình làm ra vẻ phiền não, tiếp lời:

- Ai mà biết được? Từ nhỏ chúng tôi đã không quản nó, bây giờ suốt ngày nó cứ chạy ngoài đường tìm tin tức, sắp đến tuổi lấy chồng rồi mà cũng không biết lo. Bà có biết thằng bé nào thích hợp không, giúp Tiểu Tình nhà tôi với?

Người nghe vội vàng xua tay:

- Tiểu Tình nhà bà thuộc tầng lớp trí thức, sao có thể để ý đến người chúng tôi giới thiệu? Không thuộc cùng một tầng lớp.

Mẹ Tiểu Tình vô cùng hài lòng, mỉm cười nhìn người đó đi xa, cẩn thận gấp bảng tính lương của con gái lại, vui vẻ về nhà nấu bữa tối.

Tang Tiểu Tình xuất thân từ gia đình nghèo khó nên rất biết cách tính toán cho mình. Cô không chịu an phận làm ở phòng phóng viên, suốt ngày phải chạy tin xã hội. Cái gọi là thông tin xá hội đôi khi chỉ là bên A xảy ra đám cháy, bên B có người chết, xảy ra vụ đâm nhau trên cầu vượt… Tốc độ của phóng viên phải so sánh với xe cánh sát. Tang Tiểu Tình biết, con gái mà suốt ngày chạy rông trên đường thì sẽ không có ngày ngóc đầu lên được. Thế nên trong cuộc cạnh tranh thăng cấp cuối năm, cô đã chọn phòng quảng cáo.

Ưu điểm của phòng quảng cáo mọi người đều thấy: Hàng xe hơi đỗ trước tòa soạn, 80% là của nhân viên phòng quảng cáo. Ở đây, làm được nhiều thì được hưởng nhiều, sáng tạo lợi ích kinh tế chính là động lực. Nhưng cái khó thì cũng không khó nhận ra: Nghe thì tưởng là nhà báo nhưng thực tế chỉ là nhân viên quảng cáo, tìm mọi cách để người ta quảng váo trên báo chí. Cho dù tâm trạng tốt hay không tốt, cho dù vẫn còn ấm ức vì vừa cãi nhau với bạn trai hay cảm xúc thay đổi thất thường thì vẫn phải tươi cười rạng rỡ gọi điện cho các đại gia, cố tỏ ra mình là một người mạnh mẽ.

Làm việc ở phòng quảng cáo hơn hai năm, cuối cùng Tang Tiểu Tình cũng sỡ hữu được một chiếc xe Fit màu đỏ, thân xe to bất thường, nhìn từ xa trông giống con chuột máy tính.

Vì chiếc xe này, suýt nữa thì mẹ Tiểu Tình mắng chết con gái: “Con ranh này, mày có biết tính toán không hả? Mày có đầu óc không hả? Mày có biết bây giờ tiền xăng sắp đắt hơn tiền dầu ăn rồi không? Đi tàu điện ngầm thì chết người à? Mưa không đến mặt, nắng không đến đầu, lại còn không tắc đường! Xe bus, chỉ cần một tệ là có thể đi từ vườn bách thú đến vườn bách thảo! Mua xe? Tao thấy đầu óc mày có vấn đề rồi!”

Ngày nào mẹ cũng kêu ca nhưng Tang Tiểu Tình vẫn đương đầu với áp lực, lái “con chuột máy tính” của mình về nhà. Lúc ấy, mẹ Tiểu Tình đang mua bánh nướng ở đầu khu phố, vừa ngoảnh đầu, phát hiện cô gái ngồi trong chiếc xe màu đỏ sao mà giống con minh thế. Bà nhìn lại, chẳng phải là Tiểu Tình sao? Bà tức quá không thèm mua bánh nữa, hầm hầm chạy thẳng về nhà, ngọn lửa tức giận mới nhen nhóm trong lòng bỗng cháy bùng bùng.

Trên đường gặp bác Vu hàng xóm, bác ấy nhiệt tình chào hỏi:

- Con gái cô mua xe mới à? Giỏi quá! Hồi nó còn nhỏ tôi đã thấy nó không giống với những đứa trẻ ở khu chúng ta, chắc chắn có thể làm nên chuyện lớn. Tôi không nhìn nhầm chứ? - Những lời nói khách sáo của bác Vu giống như cốc trà đá khiến cơn giận dữ đang sục sôi trong lòng mẹ Tiểu Tình lắng xuống.

Con gái mình bây giờ là phượng hoàng bay ra từ chuồng gà, trẻ trung xinh đẹp, công việc tốt, đãi ngộ tốt, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thân thể của bố mẹ đầy đủ cả, không có gánh nặng gia đình, bây giờ lại có ô tô … Đây chính là giá trị con người! Điều kiện của con gái càng tốt thì tiêu chuẩn tìm bạn trai sẽ càng cao. Con gái đi xe Fit rồi, vậy thì bạn trai còn không lái máy bay sao?

Mẹ Tiểu Tình nghĩ suốt đường đi, đến khi về đến nhà thì đã hoàn toàn thông suốt, tươi cười đưa cho con gái thẻ ngân hàng: “Hết tiền rồi chứ gì? Này, cầm lấy mà dùng, chỉ có mẹ mày là thương mày thôi.”

Tiểu Tình không hiểu mẹ mình đang nghĩ gì, chỉ biết rằng tiền thì cứ phải cho vào túi đã. Cô không nói gì, lập tức quay người đi đến ngân hàng, chuyển năm nghìn tệ trong đó sang thẻ của mình.

2

Trên thực tế, Tiểu Tình biết tính toán hơn bất kì ai. Ai mà chẳng biết ô tô là thứ mua được không nuôi được? Giá xăng mỗi ngày một giá, chỉ tăng không giảm. Quán internet trước cửa màn hình máy tính toàn là màn hình tinh thể lỏng mười chín inch, lên mạng một tiếng chỉ mất hai tệ, chỗ đỗ xe không mất tiền, cẩn thận thì thuê ông lão trông xe. Nhưng trông một tiếng những bảy tệ. Tiền rửa xe đủ cho bố hai bao thuốc lá. Đánh sáp một lần đủ cho mẹ mua một con gà. Có điều nói đi cũng phải nói lại, bây giờ gà cũng đắt. Một con gà không to lắm cũng phải sáu mươi tệ. Tiền đúng là càng ngày càng mất giá, bố làm việc suốt một tháng, số tiền kiếm được cũng chỉ đủ mua hai mươi con gà.

Nhưng chiếc xe này vẫn phải mua. Tiểu Tình ra ngoài bàn chuyện làm ăn, dù gì cũng phải thể hiện bản thân một chút: Mặc quần áo hàng hiệu, xức chút nước hoa, dùng điện thoại mẫu mới nhất, đi xe ô tô, dù gì cũng phải trông ra dáng dân văn phòng thì người khác mới muốn ngồi cùng bàn chuyện với mình.

Những thế đồ xa xỉ của dân văn phòng chính là đầu tư, đồng thời cũng thỏa mãn tính sĩ diện. Những nữ nhân viên quảng cáo trong cùng một phòng, ngoài mặt thì coi nhau như người một nhà nhưng trong lòng thì âm thầm đấu đá. Con gái mà, từ già đến trẻ, so đi tính lại cũng chỉ là so sánh về quần áo và đàn ông. Bạn trai của Tiểu Tình đang du học ở nước ngoài, chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh đặt làm avatar trên mạng hay qua webcam, quá hư ảo, không thể đem ra so sánh được. Vì thế thứ để Tiểu Tình có thể đem ra só sánh là quần áo, túi xách, mĩ phẩm. Vì thể diện, cũng vì cái túi tiền đáng thương của mình, Tiểu Tình kiên quyết đi con đường kết hợp giữa nhãn hiệu quốc tế và nhãn hiệu trong nước, kết hợp giữa hàng trong siêu thị và hàng chợ, cuối cùng đã khiến mình trở nên vừa đúng mực, vừa không mất cá tính.

Ví dụ như ngày hôm này, chiếc áo Ports này mua ở Hồng Kông vào dịp Giáng sinh, 120 tệ. Chiếc quần thì kém hơn một chút, quần LEE nhái trong cửa hàng nhỏ, dáng quần rất đẹp, cách nhái cũng rất tinh xảo.

Tiểu Tình giống mẹ, rất biết cách mặc cả, càng là những thứ mình thích thì càng tỏ ra không thèm rồi quay mặt đi. Cô đứng trong cửa hàng nhỏ, xem đi xem lại, cuối cùng thản nhiên hỏi một câu: “Chiếc quần này bao nhiêu tiền?” - Cho dù chủ cửa hàng nói giá thế nào, Tiểu Tình cũng khẽ “hứ” một tiếng. Đừng coi thường cái từ giọng điệu nhỏ bé này. Mẹ Tiểu Tình thích dẫn con gái đi chợ mua rau, Tiểu Tình bị nhiễm hơn chục năm, hiểu rất rõ lúc dùng từ này cần phải phối hợp với nét biểu cảm nào, động tác nào, buộc chủ cửa hàng phải giảm giá. Sau đó lại trừ đi một phần ba giá mà ông chủ nói. Chiếc quần này đã được cô trả giá thành công với giá chín mươi tệ. Lúc trả lại tiền ông chủ mếu máo nói: “Cô đúng là biết mặc cả, chiếc quần này ngay cả phí vận chuyển tôi cũng mất không cho cô.” - Còn đôi giày nữa, đôi giày đế xuồng màu cà phê này thật đẹp. Giày cũng rất quan trọng, không thể tùy tiện được. Cô đã mua nó lúc Parkson giảm giá, hình như là 280 tệ. Giày hàng hiệu đắt như thế, chỉ có kẻ ngốc mới mua giá thật!

Nói đến bạn trai của Tiểu Tình, đó là vấn đề mà bố mẹ Tiểu Tình đau đầu nhất. Thoắt cái, chiếc Fit của Tiểu Tình đã đi được hai năm rồi, mang ra chợ đồ cũ hỏi giá, đã trượt giá gần một nửa, nhưng Tiểu Tình vẫn chưa có một người bạn trai chính thức nào.

Bạn trai của Tiểu Tình tên là Trương Hải Châu, bằng tuổi Tiểu Tình. Sau khi tốt nghiệp đại học đi làm một thời gian, anh sang Canada học thạc sĩ. Hai người quen nhau qua một diễn đàn, thường xuyên nói chuyện, thấy hợp nhau nên yêu nhau. Yêu qua mạng hơn một năm, hai người mới gặp nhau hai lần. Khái niệm của bố mẹ Tiểu Tình về con rể tương lai là: Ngày lễ tết xách túi lớn túi nhỏ đến nhà, cuối tuần đến nhà bố vợ làm giúp. Còn anh chàng Hải Chậu gì gì đó của con gái chỉ là vớ vẩn.

Nhưng bây giờ khoa học kĩ thuật phát triển, mặc dù xa cách nghìn trùng nhưng thông qua internet, vẫn có thể “nói chuyện không giới hạn”. Trương Hải Châu có thể hát cho Tiểu Tình nghe, có thể làm mặt xấu chọc cho cô vui. Tiểu Tình gặp từ tiếng Anh nào không hiểu, Trương Hải Châu lập tức phiên dịch online, còn tiện hơn là dịch qua google. Trương Hải Châu một mình ở nơi đất khách quê người, cô đơn trống trải. Tiểu Tình dốc sức cho công việc, áp lực rất lớn, cả hai đều là niềm an ủi về tinh thần và chỗ dựa tình cảm cho đối phương.

Tiểu Tình vẫn nhớ cảnh tượng lần đầu tiên gặp Trương Hải Châu. Chỉ cần Hải Châu cười là đôi mắt dài lại nheo lại, cảm giác rất ấm áp. Mặc dù đã nói chuyện trên mạng rất lâu rồi nhưng dù sao thì cũng là lần đầu tiên gặp mặt, hai người đều có chút ngượng ngùng. Trước mặt Tiểu Tình là bát canh gà, cô uống canh với tốc độ ba phút một thìa nhỏ. Hải Châu gắp cái nấm hương, mỗi lần chỉ cắn một phần mười … Cứ như thế, hai người mất hai tiếng mới ăn xong bữa cơm.

Ăn xong họ ra công viên đi dạo. Hai người thấy quen hơn, nói chuyện cũng nhiều hơn, đủ mọi chuyện trên trời dưới biển. Tiểu Tình ngạc nhiên phát hiện chàng trai này biết rất nhiều. Hải Châu nghe thấy Tiểu Tình cười, không kìm được chăm chú nhìn cô, dưới ánh trăng sáng bạc, mái tóc dài của Tiểu Tình bay bay, ánh mắt lấp lánh, khiến người ta say đắm. Hải Châu không kìm được hôn Tiểu Tình, Tiểu Tình có chút hốt hoảng:

- Anh muốn làm gì vậy

Tình thế cấp bách, Hải Châu nật ra lời thoại kinh điển của cô Quỳnh Dao:

- Hãy thứ lỗi vì anh không thể kìm nén bản thân!

Tiểu Tình nghe anh nói vậy liền bật cười. Đúng lúc ấy đi qua một con sông nhỏ, Tiểu Tình chỉ tay và nói:

- Này, anh nhảy xuống đó em sẽ thứ lỗi cho anh.

Hải Châu không chút do dự mà nhảy xuống luôn. Đáng tiếc nước rất nông, chỉ ngập đến bắp chân của anh. Anh giẫm giẫm bùn rồi trèo lên với dáng vẻ thảm hại.

Tiểu Tình hoàn toàn không bận tâm đến sự thảm hại của anh. Trong kí ức của cô chỉ còn lại khoảnh khắc chàng trai ấy nhày xuống không chút do dự. Những ngày tháng sau này, mỗi lúc cãi nhau hay cảm thấy đau lòng, Tiểu Tình lại nhớ đến hình ảnh anh nhảy xuống sông.

Vì thế sau này, khi Hải Châu nói với cô qua webcam câu “Lấy anh nhé!” Tiểu Tình đã gật đầu.

TTT

Muốn kết hôn, ngoài tình cảm, cần phải có nhà cửa.

Mặc dù chiếc xe của Tiểu Tình đã làm thỏa mãn sĩ diện của chủ nhân nhưng cũng không chống lại được với quy luật thị trường ngày càng mất giá. Còn nhà thì sao? Càng ngày càng đắt. Hai năm qua đi, ít nhất cũng tăng gấp đôi. Nếu xét về góc độ đầu tư, Tang Tiểu Tình đúng là kẻ thất bại.

Thời đại này coi trọng chuyện riêng tư. Tang Tiểu Tình rất ngại hỏi về chuyện nhà Trương Hải Châu có chuẩn bị nhà riêng cho con trai không, chỉ vòng vo hỏi những câu hỏi như “Anh có sống cùng bố mẹ không?” “Phòng của anh có rộng không?” nhưng cũng không hỏi ra được điều gì.

Thấy giá nhà tăng đến chóng mặt, quả thực Tiểu Tình rất muốn hai người góp tiền mua nhà. Nói bóng gió mấy lần, Trương Hải Châu chỉ mập mờ nói, “Tính sau đi”. Hai người đã từng vì chuyện ấy mà cãi nhau.

Tang Tiểu Tình tức giận nghĩ: Đàn ông và đàn bà không giống nhau. Đừng nói đàn ông ba bốn mười tuổi vẫn có gái theo, ngay cả Dương Chấn Ninh [1] , tám chín mươi tuổi còn có thể tìm được Vương Phấn tài mạo song toàn. Đàn bà thì không được, qua hai mươi lăm tuổi, những neeos nhăn nhỏ trên khóe mắt giống như măng mọc sau mưa, thi nhau chạy ra ngoài. Cô phải nhanh chóng tìm bến đỗ cho mình. Trương Hải Châu thuê một căn phòng lớn ở Canada, ngoài đi học là lên mạng, không thấy anh làm gì, điện thoại, máy ảnh, laptop đều là mẫu mới nhất. Vì thế Tiểu Tình không tin nhà Trương Hải Châu không có tiền! Nhưng vì sao người ta phải cho mình tiền? Cô cũng tự hỏi mình. Chỉ có kết hôn với anh ta rồi, tiền của anh ta mới là tiền của mình. Nghĩ đến đây, Tiểu Tình nhìn mình với anh mắt khinh thường.

Một hôm, Tang Tiểu Tình phải làm thêm rất muộn. Cô lê thân thể rã rời về nhà, vừa đẩy cửa, chỉ thấy trong nhà khói mù mịt, tiếng người ồn ào, vô cùng náo nhiệt. Hai bàn mạt chược đang quyết đấu.

Thấy con gái về, mẹ Tiểu Tình không ngước mắt, chỉ nhấc mông lên, bởi vì chiếc ghế bà ngồi chắn cửa ra vào:

- Lãnh đạo của bọn mày bị thần kinh à? Làm muộn đến mức này, chưa bao giờ cho bọn mày tiền làm thêm.

Tiểu Tình cởi áo khoác, thay dép, khuôn mặt không chút biểu cảm, coi những người trong phòng là không khí.

Mẹ Tiểu Tình thản nhiên nói tiếp:

- Làm phóng viên thật vất vả, là con gái, sau này phải kiếm thằng nào tử tế mà lấy, việc gì phải mệt như thế này? Nếu tìm đối tượng mà mày cũng dốc sức như thế này thì không biết chừng có thể lấy được tỷ phú đấy.

“Rầm” một tiếng, Tiểu Tình sập cửa nhốt mình trong phòng vệ sinh. Mẹ Tiểu Tình khịt mũi, ném một con bài:

- Cạch!

- Không thể nói như thế được, bây giờ có mấy thằng đàn ông đáng tin? Mình có bản lĩnh mới là quan trọng nhất. - Cô của Tiểu Tình không đồng ý với quan điểm của mẹ cô.

- Dĩ nhiên mình có bản lĩnh cũng quan trọng, nếu không lấy cái gì mà tìm người đàn ông tốt? - Mẹ Tiểu Tình nói - Cô nó à, đừng có thích con gì thì đánh con ấy, ba vạn!

Tiếng mạt chược sột soạt bên ngoài không còn xa lạ. Tiểu Tình ngây người đứng trong phòng vệ sinh không thể nhúc nhích được rất lâu. Cô thở dài rồi tắt đèn, bắt đầu tắm trong bóng tối - Rèm ở phòng vệ sinh bị hỏng, mà cửa nhìn thẳng sang tòa nhà đối diện. Tắm xong, mặc quần áo chỉnh tề trong không gian chật chội mới có thể ra ngoài. Sau khi chui vào chăn mới sờ soạng cởi từng thứ một.

Tiếng mạt chược giống như tiếng sấm rền vang trên đỉnh đầu. Tiểu Tình bịt chăn kín đầu, cô thề sẽ mua nhà. Nhất định phải mua nhà.

3

Mua nhà là chiến dịch cực kì gian khổ. Sau khi lựa chọn kĩ càng, cuối cùng Tang Tiểu Tình chọn được Khải Hoàn Thành: căn hộ nhỏ, bốn mươi tám mét vuông, to bằng nhà mình, nhưng một mình sống trong căn hộ hơn bốn mươi mét vuông, so với ba người sống thì cũng có sự khác biệt.

Sau khi trang trí sửa sang, mặc dù diện tích không rộng nhưng có thể làm thành một phòng hai gian, rất hợp ý của Tiểu Tình. Căn phòng như thế này, sống một mình cũng rất hãnh diện, cho dù là kết hôn cũng không mất mặt, sau này có con … Có con rồi mà không chuyển sang nhà rộng hơn, chỉ bằng đập đầu vào tường chết đi cho rồi! Đến lúc ấy, căn nhà có thể cho thuê cũng có thể bán, dù thế nào cũng không bị thiệt.

Địa điểm, quan trọng nhất là địa điểm! Cách trung tâm thành phố năm sáu cây, tàu điện ngầm cũng chỉ cách mấy bước chân, chắc chắn sau này sẽ có giá!

Tang Tiểu Tình đã chạy đến trung tâm môi giới bất động sản bốn vòng nhưng lần nào thứ đón chờ cô cũng chỉ là biến quảng cáo ngoại cỡ dựng bên đường, nhà thi công không ngừng rêu rao: “Căn hộ hấp dẫn dành cho quý tộc độc thân ở vùng đất hoàng kim, giành được là có lại!”

Giành được là có lãi? Tang Tiểu Tình thầm chửi rủa trong lòng, giành thế nào? Cầm dao hay giơ súng? Chẳng phải ngoan ngoãn mang tiền đến đổi? 8.500 tệ/m2, tổng giá trị 40,8 vạn, trả trước hơn mười hai vạn.

Thấy số lượng nhà ở Khải Hoàn Thành càng ngày càng ít, Tang Tiểu Tình nhất thời kích động, lập tức rút một vạn, đặt cọc cho phòng 1804A tầng mười tám.

1804A, đây không phải là tổ hợp số và chữ đơn giản. Đây là phòng của Tang Tiểu Tình, nhà của Tiểu Tình.

Đặt cọc rồi nhưng lòng vẫn cảm thấy bất an. Tiền tiết kiệm của Tang Tiểu Tình cộng với số cổ phiếu, cùng lắm có thể góp được chín vạn, vẫn còn thiếu gần bốn vạn nữa. Có điều đối với Tang Tiểu Tình mà nói, bốn vạn không phải là con số trên trời. Kế hoạch quảng cáo năm nay hoàn thành rất tốt, cuối năm phát tiền thưởng thế nào cũng được một khoản. Trước tiên đi vay đã. Tang Tiểu Tình nghiền ngẫm một lúc, sắp hết năm rồi, đây cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

Vay tiền, dĩ nhiên là phải bắt đầu từ người thân cận nhất, gần gũi nhất.

Người đầu tiên Tang Tiểu Tình nghĩ đến chính là mẹ của mình. Không ngờ chữ “tiền” vừa bật ra khỏi miệng thì đã xuất hiện màn “răn dậy” phủ đầu. Tiền không vay được một xu, còn bị mẹ mắng cho một trận té tát, đẩy mình vào hàng ngũ của những bà cô già không lấy được chồng.

- Tang Tiểu Tình, mày nói thật cho mẹ biết, đang yên đang lành vì sao phải mua nhà? Có phải là thằng bạn trai kia của mày không có nhà? Hay là dỡ nhà bán đất lấy tiền cho con trai ra nước ngoài học? Loại đàn ông như thế mẹ khuyên mày nhanh chóng từ bỏ đi Tiểu Tình. Mày đi theo nó, sau này chỉ có khổ thôi! Không có nhà cũng dám lấy vợ ư? - Mẹ Tiểu Tình coi Trương Hải Châu không đáng một xu.

- Mẹ đừng có nghĩ người ta thảm hại như thế được không? Con mua nhà để con sống. Ngày nào cũng phải ngủ ở phòng khách con chịu đủ rồi! Hơn nữa nhà đất không thể sinh sôi được, sau này chắc chắn nhà còn lên giá. Con muốn mua nhà cũng là để đầu tư, sau này cho thuê hoặc bán đi cũng kiếm được.

- Đầu tư? Có tiền mới có thể đầu tư, mày không có tiền thì đầu tư cái gì? Hơn nữa, sao mày biết nhà lên giá? Nhà mày có đặt trong túi, trong ngân hàng thì mới là của mình! Em gái bà Đồng bên hàng xóm phải dỡ nhà vì giải phóng mặt bằng, chính phủ bồi thường tám mươi vạn, người ta gửi tiền trong ngân hàng lấy lãi. Lãi một năm cộng thêm một chút nữa là đủ thuê một căn nhà rộng ở ngoại ô, năm người sống thoải mái. Bà Đồng nói rồi, không thể mua nhà trong lúc giá nhà tăng cao nhất. Hứ, mày nhìn xem, người ta là bà lão tám mươi tuổi mà còn biết cách tính toán hơn mày! Tang Tiểu Tình, mẹ là mẹ mày, mẹ hại mày chắc? Tình hình bây giờ không ai có thể dám chắc rốt cuộc nhà tăng hay giảm. Mày nói mà không biết suy tính! - Mẹ Tiểu Tình thật có tài ăn nói, giảng đạo lí, liên hệ với thực tế, suy từ chuyện này sang chuyện kia, muốn thuyết phục con gái nhanh chóng từ bỏ ý định mua nhà.

- Được rồi, được rồi! Con nói sai, mẹ nói đúng! Con không thảo luận với mẹ về vấn đề quốc kế dân sinh nữa. Dù sao căn nhà này con mua rồi. Bây giờ con gái của mẹ hỏi vay mẹ bốn vạn, mẹ có cho vay hay không?

- Không cho vay, Thiên Vương Lão Tử đến cũng không cho vay! Tiểu Tình, mẹ nói với mày…

- Thôi! - Tiểu Tình ngắt bài diễn thuyết mà mẹ lại sắp bắt đầu - Không cho vay thì thôi.

Thế hệ, chính là sự khác biệt về thế hệ, Tang Tiểu Tình thầm nghĩ. Sau đó cô quay vào phòng, bật máy tính, chờ Trương Hải Châu online.

Cô thầm nghĩ: Anh không vội mua nhà, em cũng không giục anh, tự em mua là được. Anh có thể du học tự túc ở quốc gia phát triên, bạn gái quốc gia đang phát triển vay anh bốn vạn không phải là chuyện khó đúng không? Kiếm tiền ở nước ngoài thật dễ dàng. Nhân công đắt như vậy, rửa thêm vài cái dĩa là được.

Trương Hải Châu lên mạng rất đúng giờ.

- Anh yêu! Em nhớ anh! - Tiểu Tình bắt đầu màn kịch sến.

Với bạn trai thì không thể giống mẹ, mở miệng ra là nói ngay đến tiền. Mẹ mình có thể cãi nhau, có thể hờn dỗi, có thể đóng rầm cửa bỏ đi. Dù sao thì cũng là mẹ con, cho dù không hợp nhau thì vẫn chung dòng máu, bỏ đi rồi vẫn có thể quay về nhà, về nhà ăn cơm, vẫn có một bàn thức ăn nóng hổi chờ sẵn.

Bạn trai thì khác, suy cho cùng thì hơn hai năm trước, hai người hoàn toàn không quen biết. Cho dù bây giờ yêu nhau sâu sắc đến đâu, nói đến vấn đề nhạy cảm như tiền bạc này vẫn phải úp úp mở mở, nói năng nửa chừng.

- Đợt này em đang đi xem nhà. - Sau khi bày tỏ nỗi nhớ nhung, Tiểu Tình bắt đầu đi vào chủ đề chính.

- Nhà gì?

- Khải Hoàn Thành, thích lắm, anh nhìn này. - Tiểu Tình gửi trang web cho Hải Châu.

Một lúc rất lâu không thấy bên kia có động tĩnh gì, có lẽ đang đọc quảng cáo giới thiệu. Sau đó, anh nhắn lại hai câu cộc lốc:

- Gần đường, ồn lắm.

- Thôi, xin đi ngày Trương, ngài ở Canada lâu quá rồi đúng không? Ở nước Trung Quốc của chúng ta, muốn mua nhà không gần đường thì chỉ có ở ngoài vành đai thôi. Buổi sáng tìm quán bán bánh nướng, bán quẩy cũng phải lái xe nửa tiếng, anh thích sống như thế sao? - Tiểu Tình bắt đầu tức giận.

- Liên quan gì đến anh, dù sao anh cũng không mua. - Trương Hải Châu tiếp tục vờ ra vẻ không hiểu gì, vờ ra vẻ thật thà, vờ ra vẻ vô tội.

- Nhưng em muốn mua. - Tiểu Tình thầm nghĩ trong lòng, Trương Hải Châu ra nước ngoài hai năm, có thể không quen với cách nói vòng vo của người Trung Quốc. Nghĩ đến đây, cô quyết định nói thật. - Thực ra em đã đặt tiền rồi, bây giờ tiền trả trước còn thiếu một ít, anh có thể cho em vay được không?

- Thiếu bao nhiêu? - Bên kia hỏi.

Tiểu Tình vừa thấy có hi vọng, nhanh chóng trả lời:

- Bốn bạn. - Cô sợ anh hiểu lầm, lại bổ sung thêm - Bốn vạn nhân dân tệ.

- Haha, chúng ta không nói đến tiền, nói chuyện tiền nong ảnh hường đến tình cảm. - Bên kia bắt đầu cười nhăn nhở.

- Nói chuyện tiền nong ảnh hưởng đến tình cảm ấy à, anh đừng đánh trống lảng, hơn nữa, em hỏi vay anh chứ không hỏi xin!

- Tiểu Tình, bốn vạn nhân dân tệ cũng không phải là ít. - Trương Hải Châu bắt đầu nghiêm túc nói.

- Em chỉ vay nóng thôi, cuối năm có tiền thưởng em sẽ trả anh. Em đặt tiền rồi, nếu trong hai tuần không nộp khoản trả trước thì sẽ mất số tiền đặt cọc này. - Tiểu Tình vội vàng giải thích.

- Em này, chưa có đủ tiền trả trước, sao em dám đặt cọc tiền? - Trương Hải Châu dịu dàng thẩm vấn.

- Chẳng phải vì em thấy căn nhà ấy rất đẹp sao? Bây giờ giá nhà đắt như vậy, sau này chắc chắn sẽ vẫn tăng. Em nói cho anh biết, bây giờ nhà trong nước rất sốt, mỗi ngày một giá. Em muốn mua trước, sau này kết hôn chẳng may không có nhà thì cũng có thể sống ở đó. - Tiểu Tình nói rất rõ ràng.

- Tiểu Tình, anh nói với em này, giá nhà không thể tăng mãi được. Ở Mỹ, Canada và rất nhiều nơi khác ở Châu u, giá nhà đang giảm đây này. - Trương Hải Châu cũng giống mẹ Tiểu Tình, bắt đầu triển khai thảo luận về xu hướng của giá nhà.

- Em nộp tiền đặt cọc rồi, thảo luận vấn đề này cũng vô nghĩa, bây giờ em chỉ thiếu bốn vạn.

- Anh vẫn còn đang đi học, làm gì có tiền cho em vay, tiểu thư. - Trương Hải Châu nói mà không hề suy nghĩ. - Em xem xem có thể trả lại nhà được không? Lo gì không có nhà, sau này anh về nước, chúng ta sẽ cùng nhau mua. Nhà nhỏ chúng ta không xem, muốn mua thì mua nhà to. Em yêu, sao em không nói gì, giận rồi à? Ngoan nào, anh muốn tốt cho em mà. Nếu thật sự em muốn mua thì cũng không phải vội vàng ngày một ngày hai. - Thấy Tiểu Tình không trả lời, đầu bên kia bắt đầu xoa dịu.

- Thế thì thôi. - Tiểu Tình giống như quả bòng xịt hơi, nhìn những dòng chữ sdiuj dàng nhảy nhót trên màn hình máy tính, cô không muốn nhúc nhích. Khoảnh khắc này cô thấy rất buồn. Người đàn ông này có thể nhảy xuống sông vì cô, vì sao lại không muốn cho cô vay một ít tiền? Cô không thể hiểu được. Xét từ một góc độ nào đó, một người đàn ông có muốn tiêu tiền vì phụ nữ hay không có thể chứng tỏ tình yêu của anh ta với người phụ nữ đó có sâu đậm hay không. Tiền tốt hay người tốt? Yêu sâu sắc thì là người tốt, yêu chưa đủ dĩ nhiên là tiền tốt. Bây giờ mình vẫn chưa tiêu tiền của anh ta mà đã thế này rồi, không biết trong lòng anh ta nghĩ gì.

Thấy con gái buồn rầu ngồi trước máy tính, mẹ Tiểu Tình đắc chí đổ thêm dầu vào lửa:

- Thế nào? Thằng bạn trai kia của mày cũng không cho mày vay tiền đúng không? Bây giờ đi du học nước ngoài cũng không phải là hiếm, bác Vương làm cùng xưởng với bố mày còn cho con đi du học New Zealand kia kìa, bỏ ra gần ba mươi vạn. Bác ấy bán cả nhà đi rồi. Mày nói xem loại con cái chỉ biết làm khổ bố mẹ như thế thì làm nên trò trống gì?

- Nhà Hải Châu rât giàu, căn nhà của người ta ở nước ngoài, phòng vệ sinh còn rộng hơn phòng ngủ nhà mình.

- Hứ, giàu như thế sao không cho mày vay tiền? Lúc có tiền có thể thử thách con người. Mẹ thấy nó chẳng thật lòng gì với mày, giải tán đi.

Tiểu Tình vô cùng tức giận, “cạch: một cái gấp máy tính lại”

- Con thích thế, có bị thiệt con cũng chiu. - Cô khoác áo rồi đi ra ngoài, đóng sầm cửa lại.

- Mày không ăn cơm à? - Giọng nói của mẹ vọng ra ngoài.

- Không ăn! Ngửi đủ rồi. - Tiểu Tình hét lên.

Đúng lúc ấy cô gặp bác Vương xách làn thức ăn về nhà. Nhìn thấy dáng vẻ tức tối của Tiểu Tình, cái tính thích quản chuyện thiên hạ của bác lại bùng phát:

- Sao thế Tiểu Tình, có phải là cãi nhau với bạn trai không?

- Không ạ. - Mặc dù Tiểu Tình bực tức trong lòng nhưng trước mặt người ngoài vẫn giấu đi.

- Thế thì làm sao? Nói ra xem nào, đừng giữ trong lòng. - Bác Vương muốn hỏi đến cùng, không chịu buông tha.

- Thật sự không có gì, không có gì ạ … - Tiểu Tình gượng cười, chuẩn bị quay người đi xuống.

- Có gì ấm ức thì nói ra cho dễ chịu, có phải là gặp chuyện gì không dám nói với mẹ không?

Đột nhiên, vẻ mặt của bác Vương lộ vẻ gì đó rất kì lạ. Bà ta giống như thám tử, nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, thấp giọng nói:

- Tiểu Tình, không phải cháu có thai đấy chứ?

Tiểu Tình sống trong khu nhà này từ nhỏ, đã từng chứng kiến rất nhiều chuyện bịa đặt, ăn không nói có, nhưng khả nưng suy đoán chủ quan của bác Vương vẫn khiến cô phải kinh ngạc. Có thai? Thế mà bà ta cũng nghĩ ra được, có lẽ nên điều bà ta đến tòa soạn làm việc, đúng là dám nghĩ dám nói!

Thấy Tiểu Tình cúi đầu không nói gì, bác Vương càng khẳng định suy đoán của mình, thì thầm với Tiểu Tình:

- Đừng sợ, có chuyện gì cứ nói với bác, bác sẽ nghĩ cách giúp cháu! Biết chưa?

Tiểu Tình dừng bước, nhìn bác Vương chằm chằm, nhìn đến nỗi bác Vương thấy sởn gai ốc rồi mới nói từng chữ từng chữ:

- Bác có thể cho cháu vay bốn vạn được không?

Bác Vương sững người, nhìn Tiểu Tình như nhìn người ngoài hành tình, sau đó quay người bước đi, vừa đi vừa nói:

- Con bé này! Ta lấy đâu ra tiền? Không có, không có…

Thấy thân hình to béo của bác Vương biến mất khỏi cầu thang với tốc độ nhanh như chớp, Tiểu Tình không kìm được muốn bật cười. Nhưng vừa nhe răng, lại nghĩ đến bốn vạn tệ kia, cô khẽ thở dài, cười như muốn khóc.

4

Ngày hôm sau tòa soạn tổ chức cuộc họp thường lệ. Tang Tiểu Tình hoàn toàn không có tâm trạng, trong đầu đang trù tính người nào có tiền. Tính đi tính lại, kết quả: Ai cũng có tiền, quan trọng là người ta có muốn cho mình vay hay không.

- Lần triển lãm xe này, chúng ta nhất định phải nhanh chân hơn những hãng truyền thông khác, tìm gặp nhà sản xuất nói chuyện, dự toán chi phí quảng cáo của các nhà rất có hạn, mật ít ruồi nhiều, ai nhanh chân thì được hưởng, vì thế nhất định phải nhanh!

Trưởng phòng quảng cáo Thành Cương thao thao bất tuyệt, liếc nhìn thấy Tang Tiểu Tình đang để tâm trí lên tận trời mây, liền nói:

- Tang Tiểu Tình, cô thấy thế nào?

- Dạ, tôi thấy, chúng ta nên … - Ấp úng một hồi lâu, Tang Tiểu Tình nói thật - Xin lỗi, lúc nãy trưởng phòng nói gì tôi không chú ý nghe, tôi không tập trung.

Mọi người bật cười, Thành Cương sa sầm mặt xuống:

- Chẳng ra làm sao cả.

Đồng thời nháy mắt với Tiểu Tình, ý muốn nói: Phê bình cô là cho người khác thấy, đừng để bụng.

Tang Tiểu Tình thấy nhói lòng một tiếng, một ý nghĩ không hề tốt đẹp lóe lên trong đầu: Liệu người đàn ông này có cho mình vay tiền không?

Cô cảm thấy hổ thẹn và bất an vì ý nghĩ của mình, đồng thời cũng cảm thấy buồn vô hạn.

Lúc Tang Tiểu Tình mới về phòng quảng cáo, Thành Cương chính là cấp trên của cô. Hồi ấy, Thành Cương vẫn còn là phó phòng, vì quảng cáo, vì thành tích, vì thăng chức, vì tăng lương, anh ta nghĩ mọi cách kiếm tiền, thậm chí đến mức không từ thủ đoạn. Vì thế, Tang Tiểu Tình rất coi thường anh ta nhưng sống dưới mái nhà, không thể không cúi đầu. Tiểu Tình giả tạo nịnh hót anh ta, ủng hộ anh ta, đi theo anh ta.

Về sau, Thành Cương làm trưởng phòng quảng cáo. Anh ta thấy trước đây sống quá khổ sở, bây giờ là lúc thả lỏng một chút, sa đọa một chút. Thế là anh ta đổi xe mới, đồng thời bày tỏ lòng mình với Tang Tiểu Tình. Cùng nhau làm việc, lại là quan hệ cấp trên cấp dưới, Thành Cương có rất nhiều cơ hội ngầm nói với Tang Tiểu Tình: Anh ta có cảm tình với cô.

Vì chuyện đó mà Tang Tiểu Tình rất phiền muộn. Thẳng thắn từ chối? Chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công việc sau này. Dịu dàng nhận lời? Thế thì thật có lỗi với vợ người ta … cũng có lỗi với mình - Thành Cương vừa đầu trọc vừa chân vòng kiềng, thật sự là khiến người ta không thể có tình ý được.

Một cô gái không có điều kiện, không có ô dù, thậm chí không có bạn trai đứng sau nâng đỡ, đối diện với sự “tấn công” của cấp trên, ngoài cách vờ ra vẻ ngây thơ thì không có cách nào tốt hơn.

Đến bây giờ Tiểu Tình vẫn nhớ vụ làm ăn đầu tiên của mình. Hồi ấy, Thành Cương giao cho cô vị khách khó nhằn nhất. Rõ ràng nói là luyện tập, thực tế là ra oai, người mới đến, chẳng phải là muốn áp đảo tinh thần? Đó là một câu lạc bộ golf ở ngoại ô. Ông chủ là người Đài Loan, ngoài miệng thì nhận lời sẽ kí hợp đồng nhưng chần chừ không thấy động tĩnh gì.

- Kiểu người này phải đầu tư thời gian! - Đây là bài học đầu tiên Thành Cương giảng cho Tang Tiểu Tình. - Hôm nay ông ta bận thì ngày mai cô đến, ngày mai bận thì ngày kia đến, ngày nào cũng đến, chắc chắn sẽ có lúc ông ta không bận.

Thế là ngày nào Tang Tiểu Tình cũng bắt ba tuyến xe bus đến sân golf. Người ta mười giờ mới đi làm, chín rưỡi cô đã đến, giương mắt nhìn cửa văn phòng của ông chủ Đài Loan, đợi để được nói với ông ta câu: “Chào buổi sáng!” - Sau đó rụt rè hỏi: “Giám đốc Vương, hôm nay ông có thời gian bàn về hợp đồng không?”

Quả thực giám đốc Vương rất bận, điện thoại di động, điện thoại bàn thay nhau “gào thét”. Nhân viên báo cáo công việc, khách hàng bàn chuyện làm ăn như thoi đưa. Trong lúc bận rộn, giám đốc Vương bớt chút thời gian tươi cười với Tiểu Tình: “Quảng cáo à, chúng tôi vẫn cần phải suy nghĩ, bàn bạc”.

Thấy Tang Tiểu Tình ngày nào cũng đến sân golf mà không kí được hợp đồng, Thành Cương lại dạy cô chiêu thứ hai: “Khóc, cô hãy khó trước mặt ông ta! Đàn ông mà, thấy phị nữ khóc sẽ mềm lòng.”

Tang Tiểu Tình thầm chửi rủa trong lòng: Tôi không phải diễn viên, bảo khóc là có thể khóc được. Do dự một hồi lâu, cô nói với Thành Cương:

- Tôi … e là tôi không khóc được.

- Cô hãy thử nghĩ đến những chuyện đau lòng như: Ông bà nội cô đã có ai qua đời chưa? Cô đã từng bị bạn trai đá chưa? Uhm … cô đừng trách, tôi không có ý gì đâu. Tóm lại cô hãy nghĩ đến những chuyện đau lòng, rơi vài giọt nước mắt là OK. Ở phòng quảng cáo, cái gì cũng mặc kệ, chỉ nhìn vào số lượng hợp đồng của cô. Cho dù là mèo đen hay mèo trắng, chỉ cần thể hiện được bản lĩnh trong lĩnh vực quảng cáo thì đều là mèo tốt! - Thành Cương tẩy não cho Tiểu Tình, nói đi nói lại cũng chỉ có mỗi một ý: Thể diện là thứ yếu, tiền mới là chính.

Ngày thứ hai, đúng lúc ông chủ Đài Loan một tay cầm di động hét: - Cô chờ chút, tôi nghe điện thoai. - Một tay nhấc máy bàn nói: - Có chuyện gì mau nói đi. - Đột nhiên Tiểu Tình đứng dậy khỏi chiếc sofa trong góc, đi đến trước mặt giám đốc Vương, nhìn ông ta chằm chằm. Lúc ấy, Tiểu Tình ra sức nghĩ đến việc ngày nào cũng phải ở trong căn phòng đầy mùi thức ăn thật khó chịu, ông lão ở tòa nhà đối diện mỗi lần đi vệ sinh không bao giờ biết kéo rèm thật khó chịu. Cặp vợ chồng trẻ tầng trên cứ đến đêm là bắt đầu hoạt động trên giường không biết mệt mỏi, khiến người ta nghe mà khó chịu … Nghĩ mãi nghĩ mãi, cuối cùng có thể thành công bật khóc.

Giám đốc Vương ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt trắng đen rõ ràng, lại còn rơm rớm nước mắt, có chút mềm lòng, lại có chút động lòng. Ông ta nói:

- Cô Tang, đừng sốt ruột, ngồi xuống, ngồi xuống nói.

Đúng lúc ấy, bà chủ của câu lạc bộ này, cũng chính là bà Vương đẩy cửa bước vào, nhìn thấy một cô gái trẻ đang ngồi trước mặt chồng mình, đôi mắt long lanh như biết nói, thì bỗng chốc nổi cơn tam bành.

Bà chủ không nhìn giám đốc Vương mà nói thẳng với Tang Tiểu Tình:

- Xin lỗi, việc làm ăn của chúng tôi rất tốt, không cần quảng cáo. Cô có thể đi được rồi, sau này không cần phải đến nữa.

Khoảnh khắc ấy, đầu óc của Tang Tiểu Tình trống rỗng. Cô lặng lẽ đứng dậy, xách túi đi ra ngoài, như một khúc gỗ đi rất xa rồi mới khuỵu xuống đất, nước mắt tuôn trào như mưa.

Đây là bài học đầu tiên cô học được khi đến phòng quảng cáo: Chịu ấm ức.

TTT

Kết thúc cuộc họp, Tang Tiểu Tình cùng mọi người đi ra ngoài.

- Tang Tiểu Tình, cô ở lại một chút, tôi có chuyện muốn nói với cô. - Giọng nói của Thành Cương vang lên phía sau.

Tiểu Tình dừng bước, quay người lại, kéo một chiếc ghế ngồi xuống, mở sổ ghi chép, làm ra vẻ ghi chép chỉ thị của lãnh đạo bất cứ lúc nào.

Thành Cương ngồi ở đầu bên kia của bàn hội nghị, thấy mọi người đi hết, đập tay vào chiếc ghế bên cạnh, cố làm ra vẻ hoạt bát nói:

- Ngồi gần một chút, sợ anh ăn thịt em hả?

Tiểu Tình không nhúc nhích, một lúc lâu mới gấp sổ ghi chép, mặc dù rất không muốn nhưng vẫn phải đổi chỗ.

- Tiểu Tình, sao lại xị mặt ra thế? Giận à? - Thành Cương ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế xoay, một cánh tay đặt lên thành ghế phía sau Tiểu Tình.

- Đâu có. - Cô nghiêm mặt, ngồi thẳng lưng.

- Nhìn kìa, lại còn nói là không. Chẳng phải anh mới nói em có một câu thôi sao? Lúc họp em không tập trung, người khác sẽ nói đấy… - Thành Cương vắt chân, bàn tay đặt trên thành ghế đã bắt đầu không an phận chạm vào tóc Tiểu Tình - Em dùng dầu gội gì vậy, tóc em thật đẹp.

Trước đây gặp tình huống này, thông thường Tiểu Tình sẽ hét lên một tiếng: “Chết rồi, em quên mất, khách hàng bảo em gọi điện lại!” - Sau đó chạy trốn khỏi “bàn tay của quỷ dữ”. Nhưng lúc này, ý nghĩ vay tiền lại lóe lên.

Tiểu Tình vừa ngồi thẳng đừ như một khúc gỗ, cùng Thành Cương nói chuyện bông đùa, vừa tính toán xem phải mở miệng như thế nào: Tiền lương một năm của hắn hơn hai mươi vạn, vay bốn vạn chắc không vấn đề gì? Hơn nữa trên con đường thăng chức của hắn, Tang Tiểu Tình mình cũng có công lao, nếu không phải mình kéo bốn mươi vạn từ chỗ Tân Mỹ về thì kế hoạch của phòng quảng cáo năm ấy đâu có thể hoàn thành thuận lợi như thế?

Thấy dáng vẻ chất chứa tâm sự của Tiểu Tình, Thành Cương chủ động hỏi han:

- Có phải em gặp khó khăn gì không?

Ấp ủ một hồi lâu, cuối cùng Tiểu Tình tìm được cơ hội, cô lấy giọng:

- Có chút chuyện …

Đúng lúc quan trọng ấy, điện thoại của Thành Cương dổ chuông. Anh ta rút điện thoại ra, cơ thể đang nằm thượt trên ghế xoay lập tức thẳng đứng, lông mày nhíu lại, khẽ nói với Tiểu Tình:

- Vợ anh - Sau đó nhấc máy rời khỏi chỗ ngồi.

Mấy phút sau, Thành Cương cúp máy, cơ thể thả lỏng, vẻ mặt cũng tự nhiên hơn, tiếp tục ngồi xuống chiếc ghế xoay. Anh ta nhìn Tiểu Tình với đôi mắt gợi tình:

- Có chuyện gì cần anh giúp đỡ thì cứ nói, chỉ cần anh làm được.

Tiểu Tình thầm nói: Anh làm được, nhất định anh làm được! Tiểu Tình mỉm cười, nói với hắn bằng giọng điệu dịu dàng nhất có thể:

- Trưởng phòng, em muốn mua nhà, còn thiếu bốn vạn, anh có thể cho em vay được không?

Bỗng chốc, vẻ mặt của Thành Cương giống hệt với lúc nghe điện thoại của vợ:

- Em mua nhà làm gì? Nhà cửa là chuyện của đàn ông mà. - Thấy Tiểu Tình không tiếp lời, Thành Cương lại cười - Cãi nhau với bạn trai à?

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Tang Tiểu Tình nhìn thấy sắc mặt của Thành Cương thay đổi đến chóng mặt. Trong lòng Tiểu Tình thấy rất khó chịu, nhưng dù sao thì cũng hỏi vay người ta tiền, vẫn phải tươi cười và nói:

- Em chỉ vay nóng, nhiều nhất là hai ba tháng có thể trả anh. Em sẽ viết giấy nợ.

Thành Cương lấy một điếu thuốc trong bao, cũng không châm lửa, chỉ nghịch trên tay. Một lúc lâu, anh ta nói:

- Thôi được, ngày kia anh đưa cho em.

Tang Tiểu Tình thở phào nhẹ nhõm, đúng là bố mẹ cũng không thân thiết bằng ông chủ của mình! Thấy Thành Cương đang nhìn mình với anh mắt mong chờ đầy ẩn ý, Tang Tiểu Tình vội vàng tìm cách ứng phó, khéo léo tránh cánh tay đang định vòng qua người mình, nhanh chóng đứng dậy, cúi người và nói:

- Trưởng phòng, cảm ơn anh, anh đúng là một lãnh đạo tốt, biết quan tâm, ân cần với nhân viên. - Nói rồi cô nhanh chón rời khỏi nơi thị phi này.

Quay về chỗ làm việc, Tang Tiểu Tình vui vẻ gặm quả táo, sau đó vừa ngâm nga, vừa ngồi trước máy tính nhắn tin cho Trương Hải Châu: “Ngài Trương, chuyện mua nhà không cần ngài bận tâm nữa. Tôi đã cố gom đủ tiền rồi.” Nghĩ một lúc vẫn thấy chưa hả dạ, lại nói thêm một câu: “Bao nhiêu đàn ông khóc lóc muốn cho bản cô nương vay tiền, tôi còn phải lựa chọn kĩ lưỡng!”

Vừa ấn nút gửi, điện toại trên bàn liền đổ chuông.

Tang Tiểu Tình vừa nhìn màn hình, là số điện thoại của Thành Cương, tưởng rằng đã chuẩn bị xong tiền, liền tươi cười nhấc máy.

- Tiểu Tình à, ngại quá, phần lớn tiền của anh ở trong thị trường cổ phiếu, lúc nãy lên mạng kiểm tra, rút ra sẽ lỗ. - Thành Cương tỏ vẻ đau khổ.

Khi nghe thấy hai tiếng “ngại quá”, trái tim Tiểu Tình chùng xuống: Hết hi vọng rồi!

Thấy Tiểu Tình không nói gì, Thành Cương nói tiếp:

- Anh có khoảng năm nghìn tệ, hay là em cầm tạm?

- Năm nghìn tệ? Anh cho em vay ạ? - Tiểu Tình gượng cười. - Thôi ạ, để em nghĩ cách khác.

Không dựa được vào đàn ông thì đành dựa vào phụ nữ. Tang Tiểu Tình gọi điện cho Giang Phàm.

Hồi học đại học, Giang Phàm và Tang Tiểu Tình ở cùng kí túc, một người giường trên, một người giường dưới. Hồi ấy hai người rất thân, không có chuyện gì là không kể cho nhau nghe. Sau khi đi làm cũng thường xuyên đi dạo phố, buôn chuyện với nhau. Cả hai đều rất tin tưởng và hiểu nhau.

Nửa năm trước, Giang Phàm lấy chồng. Chồng cô ấy là dân IT thành công, nhiều hơn Giang Phàm đến hơn chục tuổi. Không biết hơn chính xác bao nhiêu tuổi, Giang Phàm không nói cho mọi người biết. Nhưng qua lời nói và sắc mặt có thể chắc chắn, ít nhất là phải hơn mười lăm tuổi.

Ngày cô ấy kết hôn, Tang Tiểu Tình làm phù dâu. Mặc dù bạn thân lấy người giàu có nhưng Tiểu Tình vẫn mừng phong bao một nghìn tệ. Ngày trọng đại mà, nên như thế.

Vừa mới nhấc máy, giọng nói của Giang Phàm đã hừng hực khí thế:

- Tiểu Tình đấy à, mình nhớ cậu quá, lúc nào rảnh cùng mình đi dạo phố? Mình chẳng có việc gì làm sắp phát điên rồi. - Cần phải bổ sung thêm, sau khi kết hôn, Giang Phàm ở luôn nhà làm bà nội trợ.

Tang Tiểu Tình đi thẳng vào vấn đề:

- Không nói chuyện phiếm với cậu, mình muốn mua nhà, có thể cho mình vay bốn vạn không?

Đối phương lập tức im lặng. Tiểu Tình “alô” một hồi lâu, đầu dây bên kia mới khẽ nói:

- Toàn bộ tiền của nhà mình nằm trong tay chồng mình. Để mình bàn bạc với lão rồi trả lời cậu nhé.

Đợi đến khi Tang Tiểu Tình lấy được nhà rồi, câu trả lời của Giang Phàm vẫn chưa tới. Đó là chuyện sau này.

5

Thực ra, Giang Phàm vừa cúp máy, Tiểu Tình đã biết dựa dẫm vào phụ nữ cũng chẳng có hi vọng gì.

Ngày phải nộp tiền sắp đến gần, Tang Tiểu Tình giống như kiến trong lò. Có lúc đi trên đường, nhìn thấy chiếc BMW, cô đã có ý nghĩ lao đầu vào đó. Xe ô tô đâm vào người đi bộ sẽ phải đền tiền.

Giám đốc Tiết của doanh nghiệp thương mại Đại Dương là khách hàng ruột của Tiểu Tình, quan hệ riêng tư cũng rất tốt. Mỗi lần tòa soạn tái bản làm chuyên đề, giám đốc Tiết luôn là người đầu tiên ủng hộ quảng cáo.

Tiểu Tình suy ngẫm mãi, tìm vị đại gia này vay mấy vạn chắc là không vấn đề gì? Vay tiền không giống bàn chuyện quảng cáo. Bàn chuyện là việc công, cho dù bị người ta từ chối cũng không sao, nhưng quả thực vay tiền rất khó mở miệng. Huống hồ suốt ngày Tiểu Tình làm ra vẻ là nhân viên cao cấp. Nhân viên cao cấp chạy khắp nơi vay tiền? Thật là mất mặt.

Nhưng tình thế cấp bách, cũng không nghĩ được nhiều như thế. Tang Tiểu Tình mời giám đốc Tiết uống trà, ấp úng nói chuyện vay tiền.

Giám đốc Tiết nghe xong bật cười, rồi nói với Tiểu Tình, gần đây công ty làm một hạng mục lớn, cần nguồn đầu tư rất lớn. Vốn lưu động của công ty rất căng thẳng. Ông ta rất muốn giúp Tiểu Tình nhưng quả thực lực bất tòng tâm.

Cuối cùng, ông Tiết nói với Tiểu Tình:

- Cô có bản lĩnh giúp tôi có được khoản vay một hai chục triệu, tôi có thể giúp cô.

Về đến nhà, Tang Tiểu Tình mở tủ quần áo gãy một chân, lớp sơn bên ngoài đã tróc hết cả, tuyệt vọng kiểm lại trang phục, phụ kiện của mình: Hai chiếc túi GUCCI đều là hàng xịn mua ở Hồng Kông, mỗi chiếc đều trên năm nghìn tệ, vẫn còn mới, không biết có người mua không. Điện thoại Nokia, lúc mua gần một vạn tệ, bây giờ giảm xuống tám nghìn tệ, để giá trên mạng là năm nghìn tệ cũng không thấy ai hỏi. Còn một tủ PORTS, DKNY, Kakamia, kém một chút còn có Only, Vero, Moda. Mặc dù đều là hàng giảm giá nhưng dù sao cũng là hàng hiệu. Nhưng lúc quan trọng chúng đều không thể giúp ích gì.

Hai năm đầu kiếm tiền, gần như tiền lương dùng vào việc trang điểm cho mình, trang sức, quần áo, giày dép, xe hơi, chỉ cần thẻ tín dụng vẫn chưa rút hết, không hề tính đến hậu quả mà mua hết những thứ mình thích.

Bây giờ, Tang Tiểu Tình vô cùng hối hận vì khi có tiền mặt là bỏ ra mua quần áo. Bây giờ bốn vạn tệ đã đẩy cô vào tuyệt vọng. Đúng là người đời bạc bẽo, thất đức.

Mẹ Tiểu Tình thấy con gái lục tung tủ quần áo, lại gần và hỏi:

- Tiểu Tình, làm gì đấy?

- Tìm tiền! - Tiểu Tình tức giận nói.

- Đừng tìm nữa, chỉ cần tìm được một tệ cũng không đến lượt mày. - Mẹ Tiểu Tình nói.

Tang Tiểu Tình đóng cửa tủ đánh “rầm” một tiếng, vì đóng quá mạnh nên tủ quần áo lắc lư một hồi.

- Chết rồi! - Hai mẹ con lao như tên bắn, hợp sức chống cái tủ đồ sang một bên. Tủ vừa được dựng lên, cửa tủ đã “rầm” một tiếng, rơi xuống không hề báo trước. Quần áo, chăn màn, túi xách chất đầy trong đó đổ hết ra ngoài.

- Nhìn đi, mẹ nhìn đi, căn nhà này giống như chuồng lợn, phải sống thế nào? - Tang Tiểu Tình nổi nóng.

Mẹ Tiểu Tình vừa thu dọn, vừa quát:

- Mày không thích ở chuồng lợn thì cút ra ngoài!

Tang Tiểu Tình cầm túi xách, khoác áo đi ra khỏi nhà.

Cô lái xe, đi lòng vòng trong thành phố. Chưa đi được bao lâu, đèn báo hết xăng bắt đầu nhấp nháy. Tang Tiểu Tình đau đầu nghĩ: Lại hai trăm tệ!

Đúng lúc ấy, Tang Tiểu Tình nhìn thấy một tấm biển rất lớn bên đường. Hai chữ “cầm đồ” trên đó khiến đầu cô lóe lên một ý nghĩ - Cầm xe.

Một cái quay xe rất chuẩn, Tang Tiểu Tình đỗ xe ở cửa hiệu cầm đồ.

Bây giờ phục vụ cầm đồ thật chu đáo, đánh giá, xác nhận, rút tiền, không phải nhờ đến ai. Giám đốc hiệu cầm đồ cung kính đưa bốn vạn cho Tang Tiểu Tình.

Cầm tập tiền nhân dân tệ dày cộm trên tay, Tang Tiểu Tình bỗng thấy trời xanh hơn, cây xanh hơn, người đi bộ trên đường cũng thật đáng yêu. Cô đến văn phòng môi giới nộp tiền, kí hợp đồng mua nhà, chính thức trở thành chủ hộ. Mặc dù căn nhà này vẫn là công trường, phải đợi hơn một năm nữa mới có thể bàn giao.

___________________________________

[1] Nhà vật lí học người Mỹ gốc Hoa, đoạt giải Nobel năm 1957



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh_Hoa về bài viết trên: huyentranght
     
Có bài mới 17.02.2013, 20:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 02.08.2011, 15:42
Bài viết: 1214
Được thanks: 2056 lần
Điểm: 10.61
Có bài mới Re: Kiếm Chồng Đại Gia - Lam Tiểu Tịch - Điểm: 11
Chương 2: Anh là trưởng phòng, tôi là nhân viên

Nôn xong vả nước lạnh vào mặt, hít một hơi thật sâu rồi loạng choạng đi vào. Khoảnh khắc ấy Tang Tiểu Tình chỉ thấy hoảng hốt, ánh mắt mơ hồ, hai má nóng rát. Tâm lý sợ rượu hoàn toàn tan biến, cô mang trong mình quyết tâm và dũng khí, tiếp tục nâng ly.

1

Tang Tiểu Tình mua nhà thành công đã kích thích bạn trai ở bờ bên kia Đại Dương và bà mẹ sống cùng dưới một mái nhà.

Trương Hải Châu liên tiếp chất vấn:

- Cầm đồ? Trung Quốc vẫn còn cầm đồ sao? Đó chẳng phải là chuyện của xã hội cũ sao? Em đừng lừa anh nữa, Tiểu Tình, em nói thật cho anh biết, rốt cuộc là lấy tiền ở đâu? Hỏi vay ai? Nam hay nữ? Vì sao người ta cho em vay tiền?

Nói đi nói lại Trương Hải Châu cũng không tin. Thế kỉ hai mốt rồi mà Tang Tiểu Tình có thể xoay được tiền từ hiệu cầm đồ. Cầm đồ, chẳng phải là thứ chỉ có trong tiểu thuyết của Lỗ Tấn sao? Lỗ Tấn đã mất bao nhiêu năm rồi, sao vẫn còn tàn dư của xã hội phong kiến? Không thể nào! Xem ra ngoài những hình ảnh đẹp, khoảng cách còn tạo ra những ý nghĩ lệch lạc.

Tiểu Tình khó có thể nói rõ ràng được, chỉ nói:

- Anh không cho em vay, lại không cho người khác cho em vay? Sức hút nhân cách, không tin thì thôi.

Mẹ Tiểu Tình càng đau lòng hơn:

- Mày đúng là cái đồ phá gia chi tử, có còn biết suy nghĩ không hả? Mày đúng là càng ngày càng to gan, dám mang xe đi đặt! Lúc quan trọng sao bạn trai của mày lại làm ra vẻ đáng thương thế? Lại còn ở Canada, tao thấy nó chẳng khác gì cái bọn nhà quê nghèo kiết xác! Sau này đừng có mở miệng nói về bạn trai với mẹ mày nữa. Mày nhận thằng đó, còn chúng tao không dám nhận thằng con rể ấy! Con gái mua nhà, trả nợ, bây giờ lãi cao thế nào biết không? Tự nhiên mỗi tháng phải dâng tiền cho ngân hàng, mất không mất hỏng, sao mày không cho mẹ mày? Mày nhanh chóng trả nhà đi, mang tiền về đây cho mẹ! Lời mẹ nói mày có nghe không? Mẹ muốn tốt cho mày, sau này giá nhà giảm, lúc ấy chỉ có mày khóc thôi.

Trong tiếng cằn nhằn không ngớt của mẹ, Tiểu Tình cùng đồng nghiệp Diệp Thuần thuê một căn phòng hai người ở. Cô tìm hai chiếc vali, thu dọn quần áo của mình, chuyển ra ngoài trong một đêm trăng thanh gió mát.

Diệp Thuần và Tiểu Tình tốt nghiệp cùng một năm, quen nhau trong cuộc thi tuyển vào tòa soạn. Hai người đều rất may mắn, thi viết, phỏng vấn đều qua, cuối cùng được chọn vào tòa soạn, trở thành đồng nghiệp của nhau. Người mới thường bị xăm xoi, hai cô gái ngày nào cũng cùng nhau ăn trưa, tưởng tượng có thể nấu nhừ những đồng nghiệp xấu và lãnh đạo, cố gắng nuốt những hạt cơm cứng hơn cả đạn trong nhà ăn của công ty.

Diệp Thuần là người ngoại tỉnh. Từ hồi mua xe, mỗi năm Tiểu Tình đều giúp cô ấy chuyển nhà một hai lần. Nghe nói Tang Tiểu Tình sắp mua nhà, Diệp Thuần giơ hai tay tán thành, ủng hộ hết mức về tinh thần. Đáng tiếc là không thể ủng hộ Tiểu Tình về vật chất. Bởi vì Diệp Thuần là cô gái nghèo không có tiền tiết kiệm. Dù gì Tiểu Tình cũng biết mua hàng giảm giá. Diệp Thuần thì mặc kệ, ra tay rút tiền cứ như trong nhà chất một núi tiền, rất có tiềm năng lấy được đại gia.

Sắp đến cuối năm, Tang Tiểu Tình phải loại bỏ tất cả mọi phiền phức, kiên quyết hoàn thành kế hoạch quảng cáo năm nay! Đặt xe ở hiệu cầm đồ, tiền lại một tháng là 3%, ngoài ra còn phải nộp phí đỗ xe sáu tệ một ngày! Lại sắp phải trả tiền nhà, bao nhiêu khoản cộng lãi, một tháng không ăn không uống gì cũng phải mất mấy nghìn tệ.

Tiểu Tình không khỏi than thở:

- Biết rõ xã hội bây giờ là vòng xoáy khổng lồ, vì công danh lợi lộc, người phàm tục như mình vẫn phải nhảy xuống.

Diệp Thuần cười cô:

- Nhanh chóng kết hôn, kết hôn rồi, hai người cùng nhảy xuống cũng có bạn.

- Cậu bảo mình kết hôn, thế còn cậu? Sắp biến thành bà cô già rồi đấy. - Tiểu Tình hỏi lại.

- Mình kéo dài như vậy, dĩ nhiên là muốn tìm một người thích hợp về mọi mặt.

- Người ta thường nói hôn nhân giống như giày dép, đi vừa chân hay không là quan trọng nhất. Cậu cũng đừng kén chọn nữa, nhân lúc vẫn chưa quá già, nhanh chóng tìm một đôi vừa chân đi.

- Tiểu Tình, xem cách cậu nói kìa, chẳng giống với con gái thời đại mới gì cả. Không sai, kết hôn giống như đi giày, nhưng ngoài việc vừa chân, cũng phải xem nó có đẹp hay không chứ? Không nói đến những thứ như Gucci, Kangnai, dù gì chúng ta cũng phải đi Belle, Staccato chứ? Một đôi dép nhựa năm tệ bán ở hàng rong ngoài đường, đi vào rất dễ chịu, nhưng chúng ta có thể đi nó chạy khắp nơi được không? - Diệp Thuần phản bác.

- Cậu đúng là kén chọn, đừng viện lí do nữa!

- Mình kén chọn! Mình kéo dài như vậy, không tìm thì thôi, nếu tìm phải tìm người thích hợp nhất.

Vì chuyện vay tiền không thành, lúc phải đối diện với Thành Cương, Tiểu Tình cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Thành Cương nghe nói Tiểu Tình đã mua được nhà, liền vờ như không có chuyện gì xảy ra, lại gần chúc mừng cô:

- Phụ nữ độc lập cũng tốt. Tôi thấy phụ nữ bây giờ không phải là nửa thế giới, cả thiên hạ đều là của các cô.

Câu nói ấy khiến các nữ đồng nghiệp bật cười. Thành Cương tỏ ra rất đắc chí, tiện tay vỗ vai Tiểu Tình:

- Buổi chiều đến văn phòng bất động sản Kim Thành gặp giám đốc Lưu, em đi với anh.

Giám đốc Lưu cũng là người quen. Thời gian qua đã đăng rất nhiều quảng cáo ở tòa soạn nên dần dần nghĩ rằng ngoài việc lãnh đạo công ty của mình còn có thể lãnh đạo tòa soạn, thường yêu cầu Tiểu Tình viết những tổng kết, báo cáo, phát biết rất mơ hồ. Vì tiền mà Tiểu Tình phải ép mình làm những việc không phải là của mình.

Trong văn phòng rộng lớn của giám đốc Lưu, giám đốc Lưu ngồi sau chiếc bàn làm việc ro như quan tài, gần như chỉ nhìn thấy mỗi cái đầu. Thành Cương và Tang Tiểu Tình ngồi ngay ngắn trên chiếc sofa đối diện với bàn giám đốc ở phía xa. Văn phòng tầng trên đang sửa chữa, giọng nói của giám đốc Lưu lẫn với tiếng thi công, không nghe rõ ông ta nói gì, chỉ nhìn thấy cái đầu rất to lúc thì gật, lúc thì lắc.

Ở thế yếu phải cầu cạnh người ta, Thành Cương và Tang Tiểu Tình phải làm ra vẻ giống như tri kỉ, nghe thấy hết, hiểu hết, gật đầu lia lịa, hiểu ý mỉm cười, giống như đang diễn kịch câm.

Đột nhiên, tiếng động trên tầng vụt tắt, giọng nói của giám đốc Lưu bỗng chốc cao vút:

- Lúc nãy nói nhiều như vậy, ý của tôi là năm nay đã đăng không ít quảng cáo ở quý tòa soạn, cuối năm thì thôi.

Thông tin này đúng là tin dữ, nụ cười trên khuôn mặt Tang Tiểu Tình bỗng chốc đông cứng lại. Điều đầu tiên cô nghĩ tới là: Chiếc xe ở hiệu cầm đồ không lấy về được.

Thành Cương cũng ngạc nhiên, vội nói:

- Giám đốc Lưu, hợp tác lâu như vậy rồi, cuối năm ông nhất định phải ủng hộ.

Giám đốc Lưu xua tay:

- Truyền thông nhiều như vậy, ai cũng là anh em, ủng hộ cậu không ủng hộ người ta, như thế không được.

Thấy giám đốc Lưu đứng dậy chuẩn bị tiễn khách, Tang Tiểu Tình làm ra vẻ đáng thương:

- Giám đốc Lưu từ trước tới nay là người hiệp nghĩa, lúc quan trọng như thế này, nhất định phải giúp đỡ chúng tôi, nếu không kế hoạch năm không hoàn thành, cuối năm chúng tôi chết đói mất.

Rõ ràng câu nói này khiến giám đốc Lưu cảm thấy rất kiêu hãnh. Ông ta vươn vai rồi ngồi xuống ghế, mỉm cười với Thành Cương một cách đầy ẩn ý:

- Hahaha, trưởng phòng Thành, Tiểu Tình của các cậu đúng là ai nhìn cũng phải yêu quý, khuôn mặt thanh tú, năng lực cũng rất cừ.

Thành Cương thấy không khí được xoa dịu, lập tức chuyển sang vấn đề quan trọng nhất:

- Hoa đẹp đến đâu cũng phải được tưới tắn. Tiểu Tình nợ mấy chục vạn tiền nhà, chỉ chờ vào tiền thưởng cuối năm để cải thiện cuộc sống! Giám đốc Lưu nhất định phải giúp đỡ! Quảng cáo! Quảng cáo chính là tính mạng của chúng tôi. Nhất định giám đốc Lưu phải để tâm giúp đỡ.

Tang Tiểu Tình thấy các dây thần kinh trên trán giật giật, ngọn lửa tức giận bùng cháy trong lòng nhưng phải mỉm cười:

- Đúng đây ạ, mong giám đốc Lưu để tâm giúp đỡ.

- Không còn sớm nữa, mời hai người ăn cơm, vừa ăn vừa nói chuyện. - Giám đốc Lưu đưa ra lời mời. Thành Cương thở phào, vụ làm ăn này vẫn còn cơ hội xoay chuyển.

2

Phía dưới là nhà hàng sang trọng. Giám đốc Lưu gọi mấy cuộc điện thoại, căn phòng rộng lớn sang trọng bỗng chốc chật kín người.

- Vị này là chủ nhiệm Mã của công ty chúng tôi. Vị này là giám đốc Quan. Đây là … đây là trưởng phòng Thành của tòa soạn, còn có phóng viên xinh đẹp Tiểu Tình. - Giám đốc Lưu vắt chéo chân, giới thiệu từng người một. Những người được giới thiệu, ai cũng bật cười giả tạo:

- Nghư danh đã lâu, hân hạnh, hân hạnh!

Đây chính là cuộc tiếp khách điển hình của Trung Quốc: Trương Tam, Lí Tư, Vương Ngũ, Triệu Lục, không ai quen ai, lát nữa cùng uống vài li rượu, tất cả đều trở thành anh em chị em.

- Uống gì? Vang hay trắng? - Giám đốc Lưu tỏ vẻ rất hứng thú, không đợi mọi người đáp lời đã vẫy tay gọi nhân viên phục vụ - Cho bốn chai Thủy Tinh Phường! - Sau đó quay sang, cười cười hỏi Tiểu Tình – Cô gái của chúng ta uống gì?

Trong số khách mời chỉ có Tang Tiểu Tình là nữ. Cô vẫn chưa kịp nói gì thì Thành Cương đã tranh nói trước:

- Giám đốc Lưu mời, sao Tiểu Tình của chúng ta có thể không uống được? - Vừa nói vừa nháy mắt với Tang Tiểu Tình – Đúng không Tiểu Tình, lát nữa phải mời rượu giám đốc Lưu.

Tang Tiểu Tình chỉ có thể gượng cười:

- Vâng ạ, vâng ạ!

Đồ ăn đã được bưng lên, rượu cũng được rót đầy, mọi người cùng chạm cốc. Bữa tiệc này được coi là chính thức mở màn.

Giống như tất cả những bữa tiệc khác, lúc bắt đầu không khí vẫn thân thiện, hài hòa. Khi đã ngà ngà say, mặt ai cũng đỏ bừng, giọng nói to hơn, khua chân múa tay, lời nói bắt đầu lệch lạc. Giám đốc Lưu nói:

- Trưởng phòng Thành, chúng ta là người có văn hóa. Tôi thích nhất là uống rượu với những người có văn hóa!

Thành Cương mập mờ nói:

- Giám đốc Lưu…nâng…nâng ly. Tôi đâu phải người có văn hóa, cùng lắm là lưu manh có văn hóa mà thôi.

Mọi người bật cười.

Giám đốc Lưu xua tay:

- Tôi…tôi mới là lưu manh.

Mọi người đều tỏ ra kinh ngạc, không hiểu ý ông ta.

- Tôi họ Lưu, mọi người gọi là Lão Lưu. Lão Lưu rất bận, gọi tắt là “Lão lưu manh!”[1] - Giám đốc Lưu đắc chí giải thích.

Tất cả những người có mặt ở đó, muốn cười hay không muốn cười đều chỉ có thể cười theo, còn có người vỗ tay ca ngợi. Giám đốc Lưu rất hài lòng với phản ứng của mọi người, nâng cốc và nói:

- Nào! Uống rượu!

Là cô gái duy nhất trong phòng, Tang Tiểu Tình dễ dàng trở thành tiêu điểm bị chuốc rượu.

- Nào, nào, nào, Tiểu Tình, tôi mời cô một ly, uống cạn rồi ngày mai chúng ta kí hợp đồng quảng cáo… Hahaha, được, Tiểu Tình đúng là hào kiệt. Trưởng phòng Thành, tướng giỏi không có quân yếu! Hai người nhảy sang chỗ tôi làm đi, đảm bảo lương rất cao, hahaha. - Giám đốc Lưu nói.

- Người đẹp Tang, chúng ta uống một ly… Không được à? Đàn ông không thể nói không, phụ nữ càng không thể nói không. Nể mặt đi, hợp tác lâu như vậy rồi, uống với nhau một ly cũng không được sao? Không nói nhiều nữa, cạn ly. - Giám đốc Quan nói.

- Cô Tang, tôi mời cô. Tửu lượng là phải luyện, tôi cùng cô luyện! Nào, tôi cạn trước! - Một người không nhớ họ tên nói.

Mỗi ly rượu đều có lí do đầy đủ bắt bạn uống, còn có lí do đầy đủ bắt bạn uống cạn. Tang Tiểu Tình không ngừng nâng ly, uống đến dạ dày sôi lên ùng ục.

- Xin lỗi, tôi phải vào nhà vệ sinh. - Tiểu Tình vùng đứng dậy, loạng choạng lao ra ngoài, ngồi trong nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Những gì vừa mới ăn đều trở về với thiên nhiên.

Nôn xong, vã nước lạnh vào mặt, hít một hơi thật sâu rồi loạng choạng đi vào. Khoảnh khắc ấy, Tang Tiểu Tình chỉ thấy hoảng hốt, anh mắt mơ hồ, hai má nóng rát. Tâm lí sợ rượu hoàn toàn tan biến, cô mang trong mình quyết tâm và dũng khí, tiếp tục nâng ly.

Một bữa cơm từ năm rưỡi chiều đến mười giờ tối, giám đốc Lưu cũng uống say, cuối cùng nâng ly nói:

- Rượu trong cốc rồi.

Tang Tiểu Tình thật sự đã uống rất nhiều, nắm chặt ly rượu trên tay:

- Uống, chỉ cần không chết thì cứ uống! - Cô ngửa đầu, uống hết nửa lý rượu.

Mọi người ra sức đập bàn:

- Phóng viên xinh đẹp, được! Có tiềm năng!

Tang Tiểu Tình mượn men rượu nhìn giám đốc Lưu và nói:

- Giám đốc Lưu, tiền thưởng cuối năm của tôi ở trong tay ngài!

Giám đốc Lưu bỗng chốc cảm thấy hãnh diện, bật cười:

- Nói hay lắm, ngày mai sẽ kí!

Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, ăn xong, mười mấy người mời nhau ra khỏi nhà hàng rồi nhường nhau vào thang máy, đứng ở cửa bắt tay, kính lễ, ôm tạm biệt… làm ra vẻ rất lưu luyến.

Cuối cùng cũng tàn tiệc, giống như ống kính máy quay, chỉ nháy một cái, đám người một phút trước vẫn còn lưu luyến khách sáo, một phút sau đã biến mất không thấy bóng dáng.

Tiểu Tình cô đơn đứng bên đường bắt xe. Ánh đèn vàng nhạt khiến bóng cô đổ dài. Dáng vẻ quạnh vắng, cảm giác mệt mỏi rã rời chưa từng có giống như sóng biển ập tới, cô chỉ thấy cô đơn trống trải.

TTT

Ngày hôm sau thức dậy, Tiểu Tình không còn nhớ mình rời khỏi nhà hàng bằng cách nào, về nhà bằng cách nào, nằm vật xuống giường như thế nào. Điều duy nhất in đậm trong tâm trí của cô là: Giám đốc Lưu nói uống cạn ly này sẽ kí hợp đồng quảng cáo, sau đó mình ngửa cổ uống cạn.

Đầu đau như muốn nổ tung, chân tay dường như không nghe theo sự điều khiển của bộ óc, Tang Tiểu Tình vẫn bò dậy đến tòa soạn, phác thảo hợp đồng, đóng dấu quảng cáo, một phút cũng không bỏ lỡ rồi lao như ngựa phi đến công ty bất động sản Kim Thành.

Giám đốc Lưu đang ngồi trước bàn làm việc nói chuyện điện thoại. Nhìn thấy Tiểu Tình, chỉ gật đầu, khuôn mặt không chút biểu cảm. Tiểu Tình thấy lòng nhói một tiếng, thầm nghĩ “không xong rồi”.

Quả nhiên, giám đốc Lưu cúp máy, làm ra vẻ rất nghiêm túc:

- Chuyện gì?

Tiểu Tình mỉm cười đưa hợp đồng quảng cáo. Giám đốc Lưu chỉ liếc nhìn rồi hỏi:

- Để bàn sau.

- Giám đốc Lưu, chẳng phải hôm qua chúng ta đã bàn xong rồi sao? Ông nói hôm nay sẽ kí hợp đồng với chúng tôi! - Tiểu Tình toát mồ hôi.

- Cô Tang, những lời nói trên bàn ăn có tin được không? Hôm qua tôi uống hơi nhiều, hoàn toàn không nhớ mình đã nói gì. Cô hỏi thư kí của tôi, quả thực chi phí quảng cáo năm nay của chúng tôi đã dùng hết rồi. – Giám đốc Lưu làm ra vẻ khó xử.

Tiểu Tình hận là không thể vò nát ông ta rồi ném xuống từ tòa nhà ba mươi mấy tầng này, nhưng vẫn cười và nói:

- Giám đốc Lưu, vẫn hi vọng ông có thể suy nghĩ, kế hoạch quảng cáo của chúng tôi năm nay nhờ cả vào quý công ty.

Giám đốc Lưu xua tay:

- Biết rồi, tôi rất bận, không tiễn nhé.

Cuối cùng Tang Tiểu Tình quay người, chậm rãi bước ra khỏi văn phòng của giám đốc Lưu. Bên ngoài tiếng xe cộ ầm ầm khiến người ta muốn bỏ trốn.

Điện thoại đổ chuông, Thành Cương chỉ đạo từ xa:

- Tiểu Tình, thế nào?

- Chẳng thế nào cả, lão hồ ly kia trở mặt rồi. - Tiểu Tình bực tức nói.

- Hả? - Thành Cương lập tức hét lên, - Em làm việc thế nào thế?

Tang Tiểu Tình nghe thấy câu nói ấy, bỗng chốc nổi giận lôi đình, tắt máy không chút do dự.

Đây chính là lãnh đạo, họ không phân rõ trắng đen, không hỏi nguyên nhân hậu quả, chỉ quan tâm đến kết quả. Kết quả không tốt, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về cấp dưới. Kết quả tốt, công lao thuộc về họ.

Thành Cương lại gọi điện cho Tiểu Tình, Tiểu Tình quyết không nghe máy. Thế là Thành Cương nhắn tin: “Lúc nãy anh nóng quá, xin lỗi em, chỗ giám đốc Lưu xảy ra vấn đề gì? Mau liên lạc với anh.”

Tiểu Tình nghĩ một lúc, gọi điện thoại lại:

- Xin lỗi trưởng phòng Thành, chuyện bên giám đốc Lưu em không làm được, xem ra anh phải đích thân ra tay.

- Thử lại xem, thử lại lần nữa xem nào! - Đầu dây bên kia rất lo lắng.

- Hôm qua uống nhiều, em đau đầu lắm, không đi được.

- Tiểu Tình à, đừng có thấy bình thường anh đối tốt với em mà em có thể lơ là công việc! - Thành Cương tỏ vẻ tức giận. - Nếu anh đi gặp giám đốc Lưu, người ta đồng ý đăng quảng cáo, vậy thì điều đó chứng minh…

- Chứng minh năng lực của anh giỏi, vì thế anh là trưởng phòng, còn em là nhân viên quèn! - Tang Tiểu Tình cướp lời.

Câu nói ấy khiến Thành Cương bật cười:

- Em chỉ được cái lẻo mép. Hôm qua vất vả rồi, cho em nghỉ nửa ngày, để anh đi tìm lão Lưu nói chuyện!

3

Tang Tiểu Tình về nhà ngủ, mơ thấy mình kết hôn với Trương Hải Châu. Khách khứa đã đến hết cả rồi, đột nhiên chú rể Trương Hải Châu mất tích. Tiểu Tình luống cuống gọi điện cho anh nhưng lại bấm nhầm số… Mẹ Tiểu Tình tức giận:

- Chú rể ở đâu rồi? Không có cưới xin gì hết.

Tiểu Tình giật mình tỉnh dậy, trán ướt đẫm mồ hôi, ngây người một lúc rất lâu mới nhận ra đó chẳng qua chỉ là một giấc mơ.

Giấc mơ này không tốt, Tiểu Tình nghĩ.

Lúc ấy, Hải Châu như có thần giao cách cảm gọi điện cho cô:

- Tiểu Tình, em không muốn nói chuyện với anh thật sao?

Thì ra, thông qua điều tra kiểm chứng, cuối cùng Trương Hải Châu đã chứng thực, trong nền kinh tế thị trường, cầm đồ được coi là một ngành mới nổi và bắt đầu thịnh hành. Tanh Tiểu Tình đặt xe ô tô, hoàn toàn có thể vay được bốn vạn.

- Chúng mình đừng cãi nhau nữa được không? Tháng sau anh về nước rồi, sau này ngày nào chúng mình cũng ở bên nhau.

Phụ nữ đúng là nước, cho dù bị đóng thành băng, chỉ cần vài lời nói dịu dàng của đàn ông là tan chảy. Huống hồ Tang Tiểu Tình đang gặp khó khăn trong công việc, đang phải chịu ấm ức. Trương Hải Châu chủ động gọi điện, cô giống như tìm được người tâm sự, cũng không bận tâm là điện thoại đường dài, kể hết cho bạn trai nghe về tất cả những chuyện về giám đốc Lưu ở công ty Kim Thành.

Trương Hải Châu nghe xong cũng thấy tức lây, sau đó anh nói với Tiểu Tình:

- Công việc này không phải việc của mình, bỏ việc đi cho xong.

Tiểu Tình ngạc nhiên, những chuyện ấm ức như thế này cứ dăm ba hôm là cô lại phải trải qua. Mặc dù lần nào cũng hầm hầm quát tháo không làm nữa nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ miếng cơm manh áo của mình.

- Em bỏ việc rồi ai nuôi em? Anh nuôi em? - Cô nửa đùa nửa thăm dò.

- Anh không nuôi em thì ai nuôi em! - Trương Hải Châu nói rất hùng hồn.

- Đừng có nói khoác. - Tiểu Tình lập tức nghĩ đến chuyện vay tiền.

- Yên tâm, Tiểu Tình, nhất định sau này anh sẽ cho em sống sung sướng, không thích đi làm thì đừng đi nữa, chẳng có gì to tát cả. - Trương Hải Châu hứa hẹn.

- Hải Châu, em có nhiều tật xấu lắm.

- Anh có thể chịu đựng.

- Em tiêu rất nhiều tiền.

- Anh đi kiếm.

- Em hay cằn nhằn.

- Anh thích nghe.



- Em bị lãnh cảm.

- Vậy anh …



Hai người đang đùa cợt trong điện thoại thì Diệp Thuần đi làm về. Nhìn thấy Tiểu Tình ôm điện thoại cười rất ngọt ngào, Diệp Thuần lại gần, đập đầu vào cô, tỏ ý có chuyện muốn nói.

Tiểu Tình lưu luyến cúp máy, cô nghe được một tin không hay qua lời kể của Diệp Thuần: Thành Chương nói xấu cô trước mặt lãnh đạo.

Diệp Thuần nói với Tiểu Tình:

- Buổi chiều mình đến văn phòng của sếp đưa báo cáo, nghe thấy trưởng phòn Thành của các cậu nói gì mà… Lần này không mời được công ty bất động sản Kim Thành chủ yếu là vì Tang Tiểu Tình. Hôm trước lúc ăn cơm đã nói rất rõ ràng rồi, kết quả ngày hôm sau cô ta vừa đến là làm hỏng chuyện, cũng không biết vì lí do gì. Thành Cương nói với sếp: “Lần này em phải đích thân ra tay, xem xem có thể cứu vãn được không. Cho dù chỉ có một tia hi vọng em cũng phải giành lấy.” Sếp nghe mà vô cùng cảm động, thấy tên xấu xa Thành Cương vừa anh minh vừa uy vũ. Hơn nữa không cần có biết cứu vãn được tình thế hay không, dáng vẻ ấy, tinh thần ấy của hắn cũng đủ khiến người ta cảm động, vì thế lập tức tỏ ý cuối năm sẽ không để cho hắn phải thiệt thòi.

Tang Tiểu Tình nghe mà tức sôi máu, không biết dùng từ gì để diễn tả tâm trạng của mình, cô nhíu mày rất lâu, chỉ thốt ra một câu:

- Khốn nạn!

Sau khi Tang Tiểu Tình thuê nhà chuyển ra ngoài sống, mẹ Tiểu Tình mất đi một đối tượng đả kích, bỗng chốc cũng thấy hụt hẫng. Để xua đi cảm giác cô đơn, bà bắt đầu cùng bác Trương hàng xóm kết bạn tham gia buổi gặp mặt do đài truyền hình tổ chức, tìm bạn đời cho cô con gái “quá lứa lỡ thì” của mình.

Cuối tuần, Tang Tiểu Tình đang họp, mẹ nhắn tin, chỉ có đúng một chữ: “Về.”

Cần phải nói thêm, mẹ Tiểu Tình mới mua điện thoại, vẫn chưa biết dùng nên hay thử gửi cho con gái những tin tầm phào như: “Tao là mẹ mày”, “Mẹ mày là tao.”

Tiểu Tình đọc rồi, không bận tâm mà xóa đi. Nhưng chẳng bao lâu sau lại nhận được một tin: “Nhà cơm”. Họp xong, Tiểu Tình gọi điện thoại về mới biết ý mẹ muốn nói là: “Buổi tối về nhà ăn cơm.”

Sau khi tan ca, Tiểu Tình về nhà. Trên đường còn mua khoai nướng, vừa đi vừa ăn. Gần về đến nhà, gặp nhiều người quen hơn, chị nhà bác Lý, cô nhà bà Vương, người nào cũng rất nhiệt tình:

- Tiểu Tình, về rồi à? - Mọi người hỏi han khiến Tiểu Tình thấy lòng ấm áp, nơi mình đã sống bao nhiêu năm, dù gì vẫn thấy thật thân thuộc.

Vừa vào nhà, Tiểu Tình đã hét lên:

- Ăn cơm ăn cơm, đói sắp chết rồi. - Vừa nói dứt lời thì thấy một người đàn ông trung niên ngồi ở ghế sofa. Tiểu Tình thầm nghĩ đó là bạn đánh bài của bố nên dịu dàng nói:

- Cháu chào chú.

Người đàn ông trung niên như bị kim châm, bỗng chốc vẻ mặt trở nên rất kì lạ, nhưng lại cố gắng kìm nén.

Tiểu Tình thấy trên bàn đã bày thức ăn, lập tức ngồi xuống, gắp miếng vịt nướng đưa lên miệng, không quên khách sáo nói:

- Chú ăn đi, đừng ngại, nhà cháu không câu nệ đâu.

Mẹ Tiểu Tình nghe thấy tiếng động, cầm đũa lao ra khỏi phòng bếp, vụt vào tay Tiểu Tình làm rơi cả miếng đùi vịt:

- Con ranh này, không có chút phép tắc nào cả? - Sau đó quay sang mỉm cười với người đàn ông kia:

- Ngại quá! Ngại quá!

Người đó tỏ vẻ ngượng ngùng, khẽ xua tay và nói:

- Không có gì, không có gì.

Tiểu Tình luống cuống không biết phải làm thế nào: Rốt cuộc có chuyện gì đây? Lẽ nào người này là lãnh đạo của mẹ? Không đúng, nếu mà quen được lãnh đạo nào thì mẹ cũng không thể thất nghiệp ở nhà bao nhiêu năm thế này?

Cuối cùng, cả nhà cùng người đàn ông trung niên ngồi vào bàn ăn. Mẹ Tiểu Tình nói với giọng vô cùng hòa nhã:

- Tiểu Tình à, đây là cháu trai lớn nhà bác Triệu, làm ăn buôn bán ở Hồng Kông, mới về quê hương, muốn tìm kiếm hạng mục đầu tư.

- Ồ, thương gia Hồng Kông? - Tiểu Tình cười rất vô tư - Quảng cáo ở tòa soạn chúng cháu đi. Không có quảng cáo thì dễ phá sản lắm.

- Nói lung tung gì thế! - Mẹ Tiểu Tình lườm con gái, sau đó lại cười tươi như hoa nói với người đàn ông trung niê - Con gái tôi thích đùa, cậu đừng giận.

- Đâu có, đâu có, người trẻ tuổi nên như vậy. - Người đàn ông trung niên nói tiếng Quảng Đông.

- Nào, mời chú Triệu ăn cơm! - Tiểu Tình xưng hô như thế làm bố mẹ tái cả mặt. Mẹ Tiểu Tình đặt đũa xuống, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Mẹ Tiểu Tình nháy mắt với bố Tiểu Tình. Bố Tiểu Tình lấy cớ vào bếp lấy muôi múc canh, rời khỏi bàn ăn.

- Tiểu Tình à, sao con có thể gọi người ta là chú chứ? Người ta chỉ hơn con mười mấy tuổi thôi mà. - Mẹ Tiểu Tình tỏ ý trách mắng con gái, thấy khuôn mặt của người đàn ông trung niên không chút biểu cảm, lập tức quay sang thì thầm với con gái:

- Con ranh, đây là đối tượng mẹ giới thiệu cho mày!

Tiểu Tình kinh ngạc, bắn cả cơm ra ngoài:

- Mẹ, mẹ bị bênh à?

Mẹ nhíu mày, gườm gườm nhìn con gái, ý muốn nói là mày đừng nói lung tung, sau đó khách sáo nói với người đàn ông trung niên:

- Ăn cơm, ăn cơm đi!

Người đó vội nói:

- Rau xào nấm, ngon mà mát.

Đúng lúc ấy bố Tiểu Tình mang muôi ra, thấy khách khen thức ăn ngon, ông đắc chí nói:

- Hôm nay mua rau xanh một tệ hai, ngon đúng không?

Kết quả là mẹ Tiểu Tình lập tức trở mặt, tìm thấy chỗ để trút nỗi bực dọc trong lòng:

- Vì sao không mua loại tám hào? Mua rau đắt như thế làm gì? Ông kiếm được bao nhiêu tiền? Kiếp này tôi lấy ông đúng là xui xẻo, ông là đồ bỏ đi, là đồ phá hoại…

4

Sắp đến cuối năm mà Tiểu Tình vẫn còn mười vạn tệ tiền quảng cáo chưa hoàn thành. Nếu không hoàn thành kế hoạch quảng cáo thì sẽ không có tiền thưởng cuối năm. Không có tiền thưởng cuối năm thì không thể đi chuộc xe. Không chuộc được xe có nghĩa là mỗi tháng Tiểu Tình phải trả hai nghìn tệ tiền lãi.

Tiểu Tình lo lắng bất an, chạy khắp nơi kiếm tiền, lo lắng đến nỗi ăn không ngon, ngủ không yên.

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, phòng quảng cáo xảy ra chuyện lớn: Thành Cương được giám đốc của công ty bất động sản Kim thành mời sang làm giám đốc phòng kế hoạch. Người ta dám từ chức vào dịp cuối năm, có thể thấy điều kiện mà lão Lưu đưa ra không thấp. Tiểu Tình thầm nghĩ: Thì ra đích thân tìm giám đốc Lưu nói chuyện là để có được kết quả hại người hại mình này!

Thành Cương đi rồi không nói làm gì, lại còn có ý định lôi kéo theo Tiểu Tình, buổi tối hẹn Tiểu Tình đi ăn cơm, khuyên Tiểu Tình sang chỗ giám đốc Lưu.

- Bây giờ bất động sản Kim Thành hot như vậy, sang Kim Thành chắc chắn sẽ không thiệt. Em nhìn anh này, bao nhiêu năm công tác và cái chức trưởng phòng này cũng không cần… - Thành Cương nói rồi đặt tay lên vai Tiểu Tình.

- Trưởng phòng Thành, sắp phát thưởng cuối năm rồi, em là người tầm nhìn thiển cận, nói gì cũng không đi vào lúc này. - Tang Tiểu Tình điều chỉnh tư thế ngồi, tránh móng lợn của Thành Cương, thầm chửi rủa: “Anh chạy đến chỗ sếp nói xấu tôi, nói xong rồi còn lôi kéo dụ dỗ tôi, coi tôi là con ngốc chắc?”

- Tiểu Tình! - Thành Cương nhấn mạnh - Không phải anh đã nói với em rồi sao, vài vạn tiền thưởng có gì phải tính toán? Làm mấy năm ở Kim Thành sẽ có cơ hội được chia hoa hồng, lúc ấy đối với em, vài vạn chỉ là con muỗi.

- Nhưng bây giờ em đang thiếu vài vạn “muỗi” ấy, hay là anh cho em vay trước? - Tiểu Tình kích Thành Cương. Thấy sắc mặt Thành Cương thay đổi thất thường, Tiểu Tình cười thầm trong bụng: “Đấy, anh đâu có muốn cho tôi vay. Tôi chỉ có thể ngoan ngoãn ở đây chờ số tiền “muỗi” ấy vậy.” - Trưởng phòng Thành, sau này anh đến Kim Thành, xin hãy quan tâm chiếu cố nhân viên cũ của mình! Nếu muốn đăng quảng cáo thì phải nghĩ đến em đầu tiên đấy.

Tang Tiểu Tình nhanh chóng chiếm ưu thế trong cuộc tranh luận này. Cô đắc chí bắt xe về nhà, lắc đầu nói với Diệp Thuần:

- Suy cho cùng tà không thắng chính.

Diệp Thuần cười:

- Trong công việc làm gì có tà với chính. Nếu người ta trả cho cậu mười vạn, để xem cậu có đi không?

- Đừng nói mười vạn, trả mình bốn vạn là mình đã đổ rồi. - Tiểu Tình thở dài.

Ngày hôm sau, Tang Tiểu Tình xách túi đi làm, theo thói quen mang báo cáo ngày hôm ấy đến cho Thành Cương. Đi đến cửa phòng làm việc, nhìn thấy cái ghế trống trơn mới nhớ ra sau này không cần phải làm việc này nữa, bỗng chốc trong lòng cảm thấy hụt hẫng, giống như có chiếc răng sâu trong miệng, khi nhổ đi rồi lại thấy chưa quen.

Về bàn làm việc, Tang Tiểu Tình mở tập danh thiếp, dự định “giăng lưới” trong thời điểm quan trọng này, đi sâu vào trọng điểm, xem xem có doanh nghiệp nào muốn đăng quảng cáo không.

Lúc ấy điện thoại đổ chuông, nhìn màn hình mới biết là điện thoại bàn ở nhà.

- Alô - Tang Tiểu Tình tỏ vẻ khó chịu.

- Buổi tối nhớ về nhà đấy. - Mẹ Tiểu Tình ra chỉ thị.

- Về nhà làm gì?

- Có việc.

- Không có thời gian, có gì mẹ nói đi.

- Trong điện thoại không nói rõ được, buổi tối mày về nhà rồi nói.

- Hứ, lần trước mời ông chú thương gia Hồng Kông đến ăn cơm, không phải lần này lại mời ông thương gia Mỹ đấy chứ? Tiếng Anh của con gái mẹ không tốt đâu đấy. - Tang Tiểu Tình khó chịu nói.

- Con ranh này, đúng là không biết tốt xấu. Xe của mày đặt ở hiệu cầm đồ mày vẫn thấy vui lắm đúng không? Mày nhiều tiền, mỗi tháng trả hai nghìn tệ tiền lãi, chỉ bằng mang đến biếu mẹ mày.

- Hả? Mẹ yêu quý của con, mẹ định cho con tiền? Buổi tối con về, à … không, bây giờ con về, mẹ chờ con! - Tang Tiểu Tình nhảy lên sung sướng, cầm túi xách lao thẳng ra ngoài, đi đến thang máy còn quay đầu lại nói - Diệp Thuần, sếp có hỏi thì bảo mình ra ngoài bàn chuyện quảng cáo.

Về đến nhà, chỉ thấy mẹ buồn rầu ngồi trước bàn ăn. Trên bàn xếp ngay ngắn bốn tập tiền đỏ chót.

Tiểu Tình nhìn thấy tiền, lập tức sà vào, miệng không ngừng xuýt xoa:

- Mẹ ơi! Con xúc động quá, ngạc nhiên quá, bối rối quá, cảm kích quá! Nhân gian ắt có chân tình, đúng là cùng chung dòng máu.

- Khoan đã! - Mẹ Tiểu Tình đánh vào bàn tay đang giơ ra lấy tiền của con gái. - Trong nhà chỉ còn từng này tiền tiết kiệm thôi, mày để mẹ nhìn thêm đã, nhìn thêm đã.

- Được rồi, có gì đáng nhìn đâu! - Tiểu Tình nhét tiền vào túi. - Con nói mẹ nghe này, con nợ cầm đồ bốn vạn, mẹ nói với con trong nhà chỉ có bốn vạn. Nếu con nợ người ta tám vạn, có phải mẹ nói với con là trong nhà cũng chỉ có tám vạn không?

- Con ranh này, tao đẻ mày ra, nuôi mày lớn bằng ngần này, mày đúng là con sói mắt trắng. Mày tính xem, mày học đại học, tau phải bỏ ra bao nhiêu tiền, bốn năm đấy, cho dù mỗi năm một vạn thì bốn năm cũng bốn vạn! Con nhà bác Hồ, con bé Hồ Tuyết ấy, năm ấy chỉ học cao đẳng, thế mà đã sớm ra ngoài kiếm tiền rồi! Nhân lúc còn trẻ mà đã lấy được một ông chồng tốt, bây giờ có con trai đã biết đi rồi! Mày thì được lắm, chỉ mong mày tốt nghiệp đại học có thể rạng danh tổ tông, nào ngờ từ sáng đến tối chỉ nghĩ đễn tiền của nhà! - Mẹ Tiểu Tình nói rồi bắt đầu lau nước mắt:

- Khó khăn lắm mới tìm được cho mày đối tượng thích hợp để xem mặt, kết quả mày gọi người ta là chú. Mày tưởng mày mới mười sáu mười bảy à? Mày hai sáu, hai bảy rổi đấy! Tang Tiểu Tình, tao nói cho mày biết, cái thằng tây không ra tây, tàu không ra tàu kia của mày tao không đồng ý đâu. Tao nói trước rồi đấy, đến lúc ấy đừng trách mẹ mày trở mặt không nhận.

Mẹ Tiểu Tình bắn như súng liên thanh, pằng pằng nã đạn không ngừng. Quả thực Tiểu Tình không thể nghe được nữa, vừa chuẩn bị co cẳng chuồn, vừa ngắt lời mẹ:

- Được rồi, được rồi, dù sao mẹ sinh con cũng là buôn bán thua lỗ, đầu tư thất bại! Mẹ có giỏi thì cũng đẻ Hồ Tuyết đi. Mẹ đẻ ra con thì chỉ có thể trách số mẹ khổ thôi.

- Con ranh này… Haizzz… mày đừng đi, mẹ có chuyện muốn nói, bốn vạn này là đầu tư đấy. Căn nhà của mày mẹ cũng có cổ phần. Mẹ không tin lúc nào cũng bị lỗ. - Mẹ Tiểu Tình đuổi theo sau.

Tang Tiểu Tình không để lỡ một phút, lập tức đến hiệu cầm đồ chuộc xe.

Lái chiếc xe đầy bụi về nhà, bật nhạc to hết cỡ, Tang Tiểu Tình vô cùng vui sướng: Mình coi như là có nhà có xe rồi!

____________________________________

[1] Trong tiếng Trung, từ “bận” đồng âm với từ “manh”, là cách chơi chữ trong tiếng Trung.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh_Hoa về bài viết trên: huyentranght
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cửu Thiên Vũ, ducklovely1106, Hoàng Thiên, nhungtasa và 445 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.